Thủ phạm gây ra nguyên nhân cá chết

Thủ phạm gây ra nguyên nhân cá chết

Thạch Đạt Lang

14-6-2016

Một số nghệ sỹ dùng nghệ thuật để lên tiếng vụ vụ cá chết hàng loạt ở cầu Tràng Tiền, Huế. Ảnh: internet

Ngày 02.06.2016, Trương Minh Tuấn bộ trưởng bộ Thông Tin và Truyền Thông, nhưng dân chúng thường gọi là bộ bốn Tê (Tình, Tiền, Tài, Tật) đã có cuộc họp báo về nguyên nhân cá chết.

Trong cuộc họp báo, ông Tuấn cho hay là nhờ vào sự làm việc nhanh chóng, cấp kỳ, triệt để nghiêm túc của các nhà khoa học nên sau gần 2 tháng đã tìm ra được nguyên nhân cá chết hàng loạt ở bờ biển 4 tỉnh miền Trung. Tuy nhiên, vì sự tế nhị của vấn đề nên phải chờ một thời gian phản biện, xác minh của các phần sở, cơ quan liên hệ rồi mới (được phép) công bố kết quả điều tra.

Bên lề cuộc họp báo, bộ trưởng Trương Minh Tuấn còn nói rõ hơn là “Nguyên nhân cá chết liên quan đến thủ phạm gây ra nguyên nhân đó”!

Câu nói bên lề ngoài phòng họp gây ra một trận bão cười, chế diễu trên facebook. Nhiều người cười ông nói chuyện huề tiền. Riêng người viết nhận thấy ông Tuấn vậy mà thâm. Thâm cực kỳ, thâm triệt để, thâm đến thế là cùng, không thể thâm hơn được.

Ông Trương Minh Tuấn thật ra không nói chuyện huề tiền đâu. Là bộ trưởng Thông Tin & Truyền Thông, ông Tuấn dư hiểu biết tối thiểu, nguyên nhân gây ra cá chết là do ai, vì sao?

Với phương tiện khoa học, kỹ thuật, hightech hiện nay, để điều tra nguyên nhân cá chết hàng loạt người ta có thể phân tích thành phần nước biển, các hóa chất bên trong, sự chuyển động các luồng nước, thủy triều, sự thay đổi sinh thái đại dương, địa chấn dưới lòng biển sâu, mổ xẻ xác cá chết… Kết quả sẽ có trong vòng 24 giờ đồng hồ, chậm nhất là vài ngày chứ thể kéo dài hơn hai tháng.

Cho rằng việc điều tra nguyên nhân cần phải chờ cả năm là lời ngụy biện của những kẻ gian manh, thâm độc, a dua với cái ác để hãm hại người dân, bênh vực, bào chữa cho chế độ CS.

Là một cán bộ, đảng viên cao cấp trong hệ thống độc đảng sắt máu, để bảo vệ chỗ ngồi, mạng sống, tài sản, cơ nghiệp của mình và gia đình đã luồn lọt, len lỏi, chạy chọt bao nhiêu năm, Trương Minh Tuấn không thể nói rõ mà phải bóng gió để ai hiểu được thì hiểu.

Chịu khó suy nghĩ, phân tích kỹ lưỡng câu nói của Trương Minh Tuấn, sẽ thấy rõ ngay ý của ông bộ trưởng ăn nói (có vẻ) ấm ớ này.

Thủ phạm trực tiếp thì đương nhiên là Formosa rồi, nhưng còn thủ phạm gián tiếp?

Ông Tuấn muốn ám chỉ, không ai khác ngoài đảng CSVN và tứ đầu chế Trọng, Quang, Phúc, Ngân và những kẻ tiền nhiệm như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng…

Gần 2 tuần lễ đã trôi qua từ khi Trương Minh Tuấn họp báo, chưa thấy có nhúc nhích, rục rịch gì về chuyện phản biện, xác minh thêm về nguyên nhân thảm họa.

Để làm dịu cơn sốt, sự lo lắng về biến cố chấn động gây nguy hiểm cho sức khỏe của toàn dân, đảng CSVN – thủ phạm gián tiếp việc cá chết hàng loạt – đưa Tôn Nữ Thị Ninh ra khuấy động một sự việc xảy ra 47 năm về trước: Vụ Bob Kerrey và toán đặc nhiệm của ông bắn chết 24 người dân ở Thạnh Phong, Bến Tre.

Thế là cả mạng xã hội ồn ào, (tạm thời) quên đi vụ Formosa, quay nòng súng (online) chĩa sang Tôn Nữ Thị Ninh, tới tấp khai hỏa.

Có ăn, có học nhưng già đầu còn dại, lại thêm máu ăn trên, ngồi trước. Gần thất thập cổ lai hy nhưng vẫn thích đè đầu, cỡi cổ thiên hạ, cho nên Tôn Nữ Thị Ninh ăn đạn cũng không oan uổng gì lắm, cho bỏ tật hỗn láo, xấc xược thâm căn, cố đế của người cộng sản. Hậu quả thế là còn nhẹ.

Tuy nhiên, Tôn Nữ Thị Ninh là chuyện nhỏ, khi Bob Kerrey đã quyết định trụ lại chức vụ Chủ Tịch Hội Đồng Tín Thác, sẽ chẳng còn gì đáng bàn thêm. Ông Kerrey chỉ là người đảm trách nhiệm vụ vận động tài chánh, không giữ nhiệm vụ giảng dạy, chẳng nên lo lắng sinh viên nào sẽ gọi ông là thầy.

Hãy trở lại chuyện chính. Đừng quên rằng các độc chất khiến cá chết hàng loạt sẽ không chừa một ai, dù là những người đứng đầu bộ chính trị như: tổng bí thư, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng hay người dân nghèo khổ, đói ăn, thiếu mặc.

Nước mắm, muối, các sản phẩm chế biến từ các loại hải sản chứ không chỉ riêng gì cá, tất cả đều sẽ bị nhiễm độc không có cách nào tránh. Đừng nghĩ rằng hễ có tiền, ăn toàn thực phẩm nhập cảng là an toàn.

Trong những ngày sắp tới, người dân VN sẽ đối phó ra sao, phải làm gì với thảm họa đang đe dọa sự sinh tồn của dân tộc, đất nước, khi thủ phạm gián tiếp quyết tâm che chở cho thủ phạm trực tiếp bằng những hành vi trấn áp, giam giữ, bắt bớ, hành hung thô bạo người dân biểu tình đòi hỏi sự trả lời minh bạch về thảm họa?

Từ thiện vì ai?

Từ thiện vì ai?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-06-11

ta-bich-loan-622.jpg

Bà Tạ Bích Loan trong chương trình Làm từ thiện để làm gì?

Screen capture

00:49/12:27

Liên tiếp hai chương trình mới nhất của VTV do bà Tạ Bích Loan làm người dẫn chương trình đang bị cộng đồng mạng phản ứng dữ dội vì nội dung, tính cách và mục đích mà nó nhắm tới.

Trình độ và tâm địa

Chương trình thứ nhất có tên: “Chia sẻ để làm gì?” nhắm tới MC Phan Anh khi người MC này có một status trên trang Facebook của anh, chia sẻ những suy nghĩ về hiện tượng cá chết tại miền Trung. Bà Loan và khách mời là đại tá công an, TBT tờ Đại đoàn kết Hồng Thanh Quang đấu tố anh không khác gì hình ảnh của những ngày cải cách ruộng đất.

Nếu “Chia sẻ để làm gì?” mang màu sắc đấu tố một người thì chương trình thứ hai có tên “Làm từ thiện để làm gì?” lại có mục đích tấn công hàng ngàn người trong và ngoài nước khi họ dấn thân vào công việc từ thiện. Trong vai trò người dẫn chuyện, bà Tạ Bích Loan đưa ra gợi ý rằng việc làm từ thiện đang dẫn tới hậu quả nào đó hay không, bà Loan nói:

“Và để cho lương tâm chúng ta không áy náy, ăn ngon ngủ ngon thì liệu mình có đang làm cái gì đó không có lợi, thậm chí có khi còn gây hại cho người được nhận món quà của mình?”

“ Nó phơi bày trình độ của người làm chương trình này là bà Tạ Bích Loan, và đồng thời nó cũng phơi bày tâm địa của bà ấy và phơi trần tâm địa của vị khách được mời đến, là những người có vấn đề về mặt nhân cách.
-TS Nguyễn Xuân Diện”

Sau gợi ý có tính định hướng ấy, câu trả lời của khách mời là TS Đặng Hoàng Giang, Phó giám đốc Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển (CECODES) đã làm người xem căm phẫn tột độ và hàng chục ngàn ý kiến xuất hiện trên mạng xã hội phản ứng dữ dội về phát biểu của ông ta sau khi được bà Loan mớm lời:

“Tôi nghĩ là chúng ta với tất cả cái tâm và lòng tốt của mình cũng nên có ý thức về những mối nguy như thế. Lấy ví dụ nếu chúng ta đem những quần áo ở dưới xuôi hay quần áo có design của nước ngoài đến và đưa cho người dân tộc ở, xin lỗi, người ta mặc chẳng hạn, thì về mặt lâu dài nó sẽ có tác động sẽ đánh mất bản sắc văn hóa của họ. Thay vì họ mặc đồ thổ cẩm của họ thì họ sẽ mặc quần áo dưới xuôi. Đấy là tiềm năng gây hại mà chúng ta cần ý thức rất rõ về những điều ấy thay vì chúng ta cứ làm một cách vô tư. Tôi không nói là có hại lập tức hay mức độ thế nào nhưng đấy là ví dụ của việc tai hại.”

Hai chương trình 60 phút mở này được TS Nguyễn Xuân Diện nhìn dưới góc nhìn văn hóa như sau:

“Chương trình 60 phút mở của đài truyền hình Việt Nam do bà Tạ Bích Loan là chủ của chương trình đó tính đến nay đã là số thứ 2. Số thứ nhất có chủ đề: “Chia sẻ để làm gì?” đã làm cho dư luận căm phẫn và cho rằng đây là màn đấu tố trắng trợn đối với MC Phan Anh. Chương trình thứ hai mang tên: “Làm từ thiện để làm gì?” Đấy là một câu hỏi mà bản thân của nó đã mang sự không thành thật, đã mang một ác ý và mang một tâm địa độc ác.

Từ thiện để làm gì? Hỏi một câu như thế là đã đánh vào người làm từ thiện. Mặc dù chương trình này thẳng thắn đặt ra những vấn đề từ thiện như những người những cơ quan, cơ quan công quyền ở các tỉnh biên giới phía Bắc đã cản trở ngăn cấm và không chấp nhận người dân làm từ thiện mà tôi là một nạn nhân trong những ví dụ đó.

Chương trình cũng đặt vấn đề có những người làm từ thiện để kiếm chác hay lấy danh tiếng . . . thế nhưng cách đặt vấn đề từ câu hỏi đầu tiên “làm từ thiện để làm gì?” cho thấy một tâm địa ác độc của người đặt câu hỏi đó. Qua đó người ta đặt vấn đề Tạ Bích Loan đã làm chương trình này để làm gì? Những câu hỏi thể hiện việc cả vú lấp miệng em, không dẫn dắt mà là áp đặt. Không để cho khách nói mà mình tranh nói. Không để diễn giải những điều tốt đẹp của những người làm thiện nguyện, chọc vào bên ngoài của sự từ thiện bằng những tâm địa không tốt.

Người ta đặc biệt phản ứng với ông TS Đặng Hoàng Giang, một ông TS học ở Áo về tưởng rằng ông thấm nhuần tư tưởng mới mẻ phóng khoáng,  nhân ái của châu Âu mà ông đã học. Thế nhưng khi về đến Việt Nam ông lại phát biểu những câu như thế thì tôi cho rằng ông không hiểu gì về văn hóa càng không hiểu gì về từ thiện và ông không có tư cách gì phát biểu những vấn đề này.

mc-phan-anh-400.jpg

MC Phan Anh trong chương trình Chia sẻ trên mạng xã hội để làm gì? Screen capture.

Chương trình đã bị phản ứng dữ dội của cộng đồng mạng, nói tóm lại chương trình 60 phút mở có thể ban đầu nó được triển khai từ format của nước ngoài thì tốt nhưng khi thực hiện thì nó phơi bày trình độ của người làm chương trình này là bà Tạ Bích Loan, và đồng thời nó cũng phơi bày tâm địa của bà ấy và phơi trần tâm địa của vị khách được mời đến, là những người có vấn đề về mặt nhân cách.”

Câu phát biểu của ông Đặng Hoàng Giang xét về khía cạnh văn hóa hay nhân văn đều có vấn đề. Bản sắc văn hóa không được gìn giữ dưới tâm thức cứng ngắt và gò bó, bất kể sự cần thiết cao hơn đó là lòng nhân đạo cần phải ưu tiên trước bất cứ giá trị dựa dẫm nào. Bản sắc văn hóa được hình thành từ hành vi vô nhân đạo chỉ là một thứ bản sắc nhằm trình diễn chứ không có giá trị nhân văn, là cái gốc của mọi thực hành và kế tục văn hóa.

Nhà văn Nguyễn Viện nhận xét về việc bảo tồn bản sắc mà ông Giang phát biểu:

“Tôi có nhiều dịp đi lên những vùng cao, có dịp tiếp xúc với nhiều người làm văn hóa, viết văn, làm báo tôi thấy có một sự sai lầm rất lớn trong việc mà người ta gọi là bảo tồn văn hóa bản sắc dân tộc, hay là những người làm du lịch cũng vậy họ quan niệm rất đơn giản là cần phải giữ nguyên trạng để làm du lịch hoặc bảo tồn bản sắc.

Thực ra trong vấn đề này việc bảo tồn như thế làm tôi có cảm giác người ta muốn biến cái vùng đó hay những con người ở đó thành những thứ đồ chơi, giải trí cho khách du lịch, giống như người ta tham quan sở thú vậy. Cái thứ hai tôi thấy nó hoàn toàn thiếu tính nhân văn ở chỗ là con người ai cũng muốn sướng, cũng muốn có nhà cao cửa rộng, có mọi phương tiện tốt đẹp thì tại sao những người ở vùng cao lại không cho người ta có cái quyền ước ao đó?

Con người trước thượng đế, hay một công dân trước pháp luật tất cả đều bình đẳng như nhau. Người H’mông, người Mèo người Thái hay người Nùng người ta đều có cái quyền, trách nhiệm cũng như quyền lợi, hưởng thụ tất cả những thành tựu của xã hội. Không lý do gì mà chúng ta duy trì tình trạng lạc hậu đó để làm du lịch hay để bảo tồn văn hóa một cách vô nhân đạo.

Nếu nói về bản sắc văn hóa thì tôi tự hỏi rằng liệu mấy ông mấy bà làm chương trình đó họ có đóng khố hay cưỡi truồng, theo truyển thống như ông Chữ Đồng Tử hay họ cũng mặc vest, cũng caravate, dùng tất cả những thứ hàng hiệu của Tây phương hiện nay trong khi bắt người ta phải mặc thổ cẩm?”

“ Người ta thực sự làm từ thiện thì không vì danh tiếng mà họ chỉ muốn chia sẻ nỗi niềm, nỗi đau của người khác, người ta cảm nhận được, thông cảm được.
-Nhà báo Sương Quỳnh”

Nhà báo Sương Quỳnh tuy khá trầm tĩnh trước cơn sóng dư luận đang ập tới với chương trình “60 phút mở” của VTV, cũng không dấu sự ngạc nhiên vì cái nhìn lệch lạc của người trách nhiệm chương trình này, bà nói:

“Mình cũng rất khó nói, bởi vì nhiều khi cảm nhận của họ những gì mà người ta không thực tâm, họ không diễn đạt được hay hiểu hết được những tấm lòng của những người làm từ thiện. Bởi vì những người thực tâm làm từ thiện thì họ âm thầm lắm, họ không muốn đưa tên tuổi ra và họ không dám dùng hai chữ từ thiện nữa mà họ dùng từ “chia sẻ”. Chỉ có những người nào chia sẻ bằng cả tấm lòng thì họ mới thông cảm, mới thấu hiểu được những nỗi niềm. Người ta thực sự làm từ thiện thì không vì danh tiếng mà họ chỉ muốn chia sẻ nỗi niềm, nỗi đau của người khác, người ta cảm nhận được, thông cảm được.

Còn những người không chia sẻ được những điều đó, họ làm chỉ vì danh tiếng, họ muốn phải có một cái gì mang lợi lại thì họ sẽ phát huy cái kiểu như thế.”

Khác biệt giữa người và những động vật khác

Bất cứ quốc gia nào cũng từng nhiều lần nhận và chia sẻ từ thiện tới các quốc gia khác. Trong những chương trình xóa đỏi giảm nghèo hay trợ giúp y tế, Việt Nam đã nhận không ít tài trợ từ ngoại quốc và không ai đặt ra câu hỏi mục đích việc trợ giúp của họ là gì.

Thế nhưng đối với những tổ chức NGO hay cá nhân, việc làm từ thiện tại Việt Nam là hành động vượt lề không được chấp nhận. Có không ít đoàn thể làm từ thiện bị ngăn cản, từ chối, thậm chí bị tịch thu khi không muốn giao quà cho chính quyền địa phương phân phối cho người nhận.

Hầu hết trong các trường hợp việc giao quà cho địa phương là phương thức bất khả kháng mặc dù biết rằng những phần quà ấy sẽ rất khó đến đúng tay người nhận, đó là chưa nói tới việc ăn chặn công khai của chính quyền địa phương mà ngôn ngữ báo chí gọi là “xà xẻo”.

Lý giải hành vi cấm cản này nhà văn Nguyễn Viện cho biết nhận xét của ông:

“Thông qua những gì mà tôi thấy thì tôi có thể nói, thứ nhất không phải đến bây giờ mà từ rất lâu rồi, tôi nhớ từ sau năm 1975 tới giờ thì tôi thấy tất cả những hoạt động mang tính từ thiện tự phát gần như luôn luôn không được nhà nước chấp nhận. Tôi có cảm giác ở đây có hai vấn đề, thứ nhất nhà nước muốn độc quyền chuyện làm từ thiện và sự độc quyền ấy mang ẩn ý nhà nước không muốn dân chúng mang ơn ai ngoài đảng. Ý thứ hai hơi tồi tệ, mà báo chí trong nước cũng đã đưa tin và ngay cả những chuyện như vậy, bi thảm như thế mà người ta vẫn cứ xà xẻo.”

Ý nghĩa quan trọng của việc làm từ thiện đối với từng cá nhân đó là làm cho lương tâm mình bớt dằn vặt trước bất công, thiếu thốn, đau khổ của người khác. Mỗi lần cho người cơ nhỡ một ít tiền, người lương thiện cảm nhận mình đã vứt đi một ít cắn xé trong lòng trước bất hạnh của người khác. Thượng đế cho con người tính thiện và đó là khác biệt rất lớn giữa người và những động vật khác.

Những đứa trẻ vùng cao thiếu thốn quanh năm và cái đói, cái lạnh luôn là nỗi ám ảnh của chúng. Chưa giúp được đói thì việc mang lại manh áo ấm cho chúng là cần thiết. Cần thiết hơn tất cả mọi luận điểm xem ra cao quý nhưng hoàn toàn xa xỉ nếu không muốn nói là đi ngược lại với lòng nhân ái mà loài người vốn có.

Bản sắc văn hóa nếu cần được gìn giữ như quan điểm của ông Đặng Hoàng Giang thì ngay cả nếu giữ được cũng không giúp ích gì cho các cộng đồng thiểu số mà còn có tác dụng ngược lại. Nó sẽ hằn sâu vào lòng người dân vùng cao vì họ bị xem như những con rối bằng rơm, không biết ăn, không biết rét mà chỉ biết trình diễn qua manh áo thổ cẩm được ca tụng là bản sắc văn hóa.

Bản sắc văn hóa của các dân tộc thiểu số được người làm văn hóa trong phòng lạnh định nghĩa theo công thức cho và nhận vì vậy người nhận phải nằm trong một khung sườn nào đó phù hợp với toan tính của người cho, mà bản sắc văn hóa là một trong những chiếc khuôn mang nặng quán tính cộng sản.

Ông Đặng Hoàng Giang được cộng đồng mạng xã hội chú ý bởi vì ông là một Việt kiều Áo và đang giữ chức Phó giám đốc Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển. Trong vai trò này ông chưa làm được gì cho các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam và trách nhiệm nghiên cứu phát triển của ông nếu đặt nền tảng trên những gì ông phát biểu trong chương trình VTV khiến người ta đặt câu hỏi: Làm sao phát triển trong cái khuôn lạnh lẽo và chủ quan như vậy?

sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời…

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời…
Nhìn những bức ảnh vừxúc động, vừa cảm phục, vừa rơi nước mắt. Thương lắm nhng con người ko đầu hàng số phận. T thấy may mắn và xấu hổ vì mình lành lặn, có tất cả nhưng nhiều lúc còn ko nỗ lực bằng họ 

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...

Bn có cm nhn thế nào sau khi xem nhng bnh v nhng con người này?

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...

Hình ảnh bé gái Trần Thị Hiếu Thảo (trú tại ấp Sơn Ton, xã An Thạnh Nhì, huyện CùLao Dung, Sóc Trăng) đang tự xúc cơm khiến nhiều người cảm động. Năm 2010, béThảo chào đời nhưng hình hài không trọn vẹn. Khi 10 tháng tuổi, bố Thảo không may bịtai nạn giao thông qua đời. Nhà nghèo, không đất sản xuất nên mẹ bé gửi con cho ngoại để đi Bình Dương làm công nhân. Không đầu hàng số phận, Thảo tự tập viết chữbằng tay, bằng miệng, tự xúc cơm ăn mà không cần ai giúp…
Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc ��ời...

Bé Hà Văn Tài, sinh năm 2006 (trú t
ại xã Cam An, Cam Lộ, Quảng Trị) sinh ra đã không may mắn, thân thể��em không có đôi tay, chỉ có đôi chân bên ngắn, bên dài… Chỉ có bàngoại là người thân duy nhất nhưng Tài rất biết nghe lời, chăm chỉ và chịu khó. Không có đôi tay, em sử dụng đôi chân dẻo dai, linh hoạt của mình để làm tất cả mọi việc. Trong ảnh, cậu bé Tài đang tự mình viết những nét chữ nắn nót bằng đôi chân.

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Bụ bẫm, tinh nghịch và lúc nào cũng cười đùa vui vẻ hồn nhiên, đó là cô bé “chim cánh cụt” Nguyễn Hoài Thương (trú ấp Cây Sộp, xã Tân An Hội, huyện Củ Chi, TP. HCM). Bélà con gái thứ hai của vợ chồng anh Nguyễn Văn Lợi và chị Trần Thị Cẩm Giang. Em sinh ra đã không có chân tay do di chứng của chất độc da cam.

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Tạo hóa đã không cho cu bé này một cơ thể hoàn thiện như bao đứa trẻ khác, thếnhưng đã cho em một đôi chân kì diệu. Đó là cậu bé “chim cánh cụt” Hồ Hữu Hạnh sinh năm 2001 tại vùng quê nghèo ở xã Gia Canh, huyện Đình Quán, tỉnh Đồng Nai. Em sinh ra với thân thể không lành lặn, không có tay nhưng bù lại Hạnh có đôi chân dẻo dai và khéo léo. Mọi công việc dù nặng nhọc tới đâu, Hạnh cũng cố gắng thực hiện cho bằng được…

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt v��i cuộc đời...
Cụt hai chân, đi lại khó khăn, thế nhưng chàng trai dũng cảm Hoàng Lê Anh Tú vẫn kiên cường vươn lên. Hiện anh đang đảm nhiệm vai trò công nhân bắn nhám tại công ty TNHH San LimFurniture Việt Nam.

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...

Chỉ với một tay còn lành lặn, 30 năm qua, ông Huỳnh Văn Đôn, sống tại Thị trấn Hậu Nghĩa, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An vẫn hàng ngày đóng gói rồi kéo từng xe trấu vài trăm kg đi bán để mưu sinh. Tai nạn lao động năm 15 tuổi tại nhà máy xay xát lúa gạođã cướp đi cánh tay phải của ông. Dù vậy những khiếm khuyết trên cơ thể vẫn không khiến ông nản lòng. Người vợ đau ốm liên miên, người con trai bị bệnh tâm thần nhẹ vàđứa cháu ngoại mồ côi cha là nguồn động lực để ông luôn vươn lên trong cuộc sống.

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...

Năm 2000, một tai nạn giao thông kinh hoàng đã khiến cô bé Tiền Hồng Diễm, 4 tuổi phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới từ xương chậu trở xuống và trở thành người tàn tật.Ông nội của Hồng Diễm đã cắt một quả bóng rổ lắp vào người cháu gái để cô bé di chuyển thuận lợi hơn, vì vậy Tiền Hồng Diễm còn có biệt danh là “cô gái bóng rổ”. Không chịu đầu hàng trước số phận, Hồng Diễm đã chăm chỉ luyện tập bơi lội, bộ môn thể thao mà cô cực kỳ có năng khiếu, và trở thành một vận động viên Paralympic Games nổi tiếng ở Trung Quốc.

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Cô Linda, 37 tuổi, sống tại Chicago, sinh ra vốn đã không có đôi tay do mắc một căn bệnh di truyền hiếm gặp có tên Hội chứng Holt-Oram. Tuy nhiên, cô Linda quyết khôngđầu hàng số phận và đã sử dụng đôi chân thay cho tay trong những công việc hàng ngày như nấu ăn, rửa bát, dọn giường… Con trai cô, bé Timmy, 11 tuổi cũng bị mắc Hội chứng Holt-Oram giống mẹ. Cậu bé kiên cường đã học được tinh thần chiến đấu kiên cường của mẹ, quyết không để bệnh tật làm nhụt chí. Timmy có thể bơi lội, tập võ và chơi điện tử… như tất c�� bạn bè cùng trang lứa.

Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Cho dù phải đối mặt với biết bao khó khăn trong cuộc sống, thậm chí còn chẳng đượcăn no mặc ấm và thay vì được cắp sách đến trường giống như các bạn cùng trang lứa, cậu bé nhà nghèo ở Campuchia phải làm đủ thứ việc nặng nhọc, thế nhưng nụ cười tươi t��n vẫn luôn nở trên môi.
Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Ở Hàn Quốc, một cậu bé dị tật bẩm sinh – Yu Tae-ho không có cánh tay và chỉ có 4 ngón chân trên mỗi bàn chân nhưng có thể tự làm rất nhiều việc, không những thế, trong hơn chục năm qua cậu bé khuyết tật này luôn tràn đầy niềm tin yêu cuộc sống. Yu Tae-ho thực sự đã làm được những điều đáng kinh ngạc và mang đến nguồn sức mạnh tinh thần lớn lao cho những bạn nhỏ khuyết tật và mồ côi cùng chung cảnh ngộ nhưcậu.
Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Lúc mới ra đời, cô bé người gốc Trung Quốc Annie Clark, đến từ Pittsburgh, bang Pennsylvania, đã không có bàn tay. Tuy nhiên điều đó không thể ngăn cản được niềmđam mê của em đối với học hành. Annie đã giành được giải nhất trong cuộc thi viết chữđẹp Nicolas Maxim vào năm 2012 và nhận được phần thưởng trị giá 1.000 USD (tươngđương 22,3 triệu đồng).
Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Liêu Trí, sinh năm 1985, từng là một vũ công giỏi và là một cô giáo dạy khiêu vũ. Năm 2008, trận đại động đất Tứ Xuyên đã chôn vùi cô gái trẻ suốt 26 tiếng đồng hồ, đồng thời khiến cho cuộc đời của cô thay đổi hoàn toàn: mất con gái, mất vị hôn phu và mấtđi đôi chân của mình. Tuy nhiên, cô gái đầy nghị lực đã không đánh mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Cô vẫn tiếp tục con đường sự nghiệp khiêu vũ mà mình đã theo đuổi suốt bao năm qua trên đôi chân giả và trở thành một biểu tượng cho tấm gương vượt lên s phận. Không những vậy, cô gái giàu lòng nhân ái còn rất nhiệt tình tham gia tình nguyn, cứu tr cho người dân ở những vùng đất không may gặp thiên tai.
Xem những hình ảnh này, sẽ chẳng ai còn muốn cay nghiệt với cuộc đời...
Cách đây 47 năm, ông Lê Kiệt Văn đã bị mđi hai chân trong mt tai nn khng khiếp, thế nhưng “người đàn ông khng l” theo cách gọi ca bà con  thành ph Nam Sung, tnh T Xuyên, Trung Quc lại có một sc sng mnh m và tr thành ngun cm hng sng cho nhng người khuyết tật như ông. Tt c nhng công vic nng nhc như cấy lúa, leo cầu thang, tải gạo, đi cày…

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

Bộ phim màu rõ nét về cuộc thế chiến thứ ll

 Bộ phim màu rõ nét về cuộc thế chiến thứ ll

gồm 3 tập:

                        Bộ phim màu rõ nét về cuộc thế chiến thứ ll (Inside world war II) – Tập 1/3

                                             https://youtube.com/embed/SIwIwKwMmFA?rel=0

                                  Bộ phim màu rõ nét về cuộc thế chiến thứ ll (Inside world war II) – Tập 2/3

                                            https://youtube.com/embed/L5ImcNSKfj8?rel=0

                                Bộ phim màu rõ nét về cuộc thế chiến thứ ll (Inside world war II) – Tập 3/3

                                          https://youtube.com/embed/l5rL5pxnKUk?rel=0 

VẾT NHƠ NHUỐC CỦA TỰ VẪN

VẾT NHƠ NHUỐC CỦA TỰ VẪN

Rev. Ron Rolheiser, OMI

TU VAN

Mới đây, tôi đọc liên tiếp ba quyển sách viết về tự vẫn, đều là lời của những người mẹ mất con vì tự vẫn.  Cả ba quyển đều mạnh mẽ, chín chắn, không chiều theo cảm xúc sai lầm, và rất đáng đọc.  Lois Severson có con gái là Patty tự tử, bà viết quyển sách: Chữa lành vết thương từ sự tự vẫn của con gái tôi, Chuyển Thương Đau Thành Lời Nói.  Gloria Hutchinson có con trai là David tự tử, bà viết quyển sách: Tổn Thương Đã Xong, Sự Tự Vẫn Của Đứa Con Một.  Marjorie Antus có con gái là Mary tự tử, bà viết quyển sách Con Gái Tôi, Tự Vẫn, và Thiên Chúa, Một ký ức Hy vọng.  Patty và David trạc 25 tuổi, còn Mary chỉ mới thiếu niên.

Bạn không thể đọc những tự thuật này mà không nhói trong tim cho ba người trẻ chết một cách thật bất hạnh.  Những gì các quyển sách này mô tả trong từng trường hợp, là về một con người đáng yêu, quá nhạy cảm, đã phải đấu tranh cảm xúc lâu dài, và từ thời thơ ấu đã phải chịu sự mất cân bằng sinh hóa.

Nghe những câu chuyện đời này, sẽ cho bạn tin chắc hơn bao giờ hết rằng không một Thiên Chúa nào đáng thờ phượng lại lên án những con người phải xa lìa gia đình sự sống chỉ bởi vì cách họ chết.  Gabriel Marcel có một câu nói: Yêu ai đó là nói rằng, ít nhất với bạn, người đó sẽ không chết.  Đây là giáo lý Kitô giáo vững chắc.

Là Kitô hữu, chúng ta tin rằng, chúng ta là một cộng đoàn tín hữu, làm nên Thân thể Chúa Kitô cùng với tất cả những ai đã chết trong đức tin trước chúng ta.  Một phần niềm tin này là việc Chúa Kitô đã cho chúng ta sức mạnh để giữ chặt hay lơi lỏng, nghĩa là tình yêu của chúng ta cho ai đó có thể giữ người đó trong gia đình, trong cộng đoàn ân sủng, và trong cả thiên đàng nữa.  Trong cả ba quyển sách này, các bà mẹ làm rõ rằng, đây chính là những gì mà họ đang làm.  Gia đình của họ, vòng tròn ân sủng của họ, tình yêu của họ, và thiên đàng của họ phải có cả đứa con đã mất của họ.  Thiên đàng của tôi cũng có ba người trẻ này, và bất kỳ nhận thức thực sự nào về Thiên Chúa, ân sủng, tình yêu, và đời sống gia đình cũng phải như thế.

Đây là một sự an ủi sâu sắc, nhưng nó không xóa hết được nỗi đau.  Với bậc cha mẹ, mất đi một người con, dù là vì lý do gì, đều để lại một vết thương không gì chữa lành nổi ở đời này.  Cái chết của đứa con đi ngược lại tự nhiên, đầu bạc phải tiễn đầu xanh.  Cái chết của con cái luôn thật khó khăn, nhưng nếu đó là chết vì tự vẫn thì nỗi đau còn nặng nề hơn muôn phần.  Không giống cái chết bệnh lý, cái chết vì tự vẫn gây nản lòng và giận dữ, một điều không xác đáng, không cần thiết, và có thể xem là một hành động bội bạc.  Và còn có một câu hỏi không hồi kết rằng: Làm sao tôi phản ứng trước việc này?  Đáng ra tôi phải tính táo hơn, cảnh giác hơn?  Tôi đã lơ là chuyện gì?  Tại sao tôi không ở bên con trong thời điểm định mệnh đó?  Tội lỗi và giận dữ hòa chung với tang thương.

Nhưng đó không phải là tất cả.  Ngoài tất cả những điều này, vốn đã quá đủ để đánh gục một con người, chính là vết nhơ gắn với tự vẫn.  Đến tận cùng, bất chấp nhận thức rõ hơn và thái độ sáng suốt hơn về tự vẫn, vẫn có đó một vết nhơ mang tính xã hội, tinh thần, và tôn giáo với sự tự vẫn, và điều này đúng cả trong đạo lẫn thế tục.  Không lâu trong quá khứ, nhà thờ thường từ chối làm tang lễ cho những ai tự tử.  Bây giờ, các nhà thờ đã thay đổi thái độ và làm lễ an táng, nhưng sự thật là, nhiều người vẫn đấu tranh trong lòng để chấp nhận tiễn đưa một cách an bình và chúc phúc cho những ai đã chết vì tự vẫn.  Vết nhơ vẫn còn đó.  Những ai chết vì tự vẫn, thường bị xem là đáng nguyền rủa, họ bị cho là chết ngoài vòng sự sống và ân sủng.  Vì vậy, với hầu hết mọi người, chẳng có gì là an ủi trong cái chết của họ.

Trong các bài viết khác của mình, tôi đã nói rằng đa số các vụ tự vẫn phải được hiểu là một cái chết vì bệnh tật tinh thần, một sự mất cân bằng sinh hóa, một cơn đột quỵ cảm tính, một khối ung thư cảm xúc, hay một sự nhạy cảm quá đỗi tước đi hết sức bật cần thiết để sống. Tuy nhiên, ở đây, tôi muốn nói cụ thể hơn về vấn đề vết nhơ gắn với tự vẫn.

Vẫn có một vết nhơ gắn với tự vẫn, chuyện này thật rõ ràng.  Nghĩ như thế, thì một điều sẽ giúp chúng ta, đó là suy nghĩ về cách Chúa Giêsu đã chết.  Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng cũng mang vết nhơ nhuốc tương tự.  Thập giá là một nhơ nhuốc, dù là nhìn từ góc độ tôn giáo, tinh thần và xã hội.  Một người chết trên thập giá, bị xem là chết ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và ngoài sự chúc lành và chấp nhận của cộng đồng.  Các gia đình của những người bị đóng đinh mang một tủi hổ nhất định, và những người bị đóng đinh sẽ được chôn cất xa, ở ngay nơi mà họ mang lấy vết nhơ nhuốc của mình.  Và người ta cho rằng họ nằm ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và cộng đồng.

Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng gợi lên cho chúng ta một nhận thức tương tự. Vết nhơ nhuốc mà chúng ta gắn với tự vẫn, cũng là cái mà chúng ta gắn với cách Chúa Giêsu đã chết.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Những nghịch lý tồn tại đã từ lâu

Những nghịch lý tồn tại đã từ lâu

 songchi’s blog, RFA

…tại sao đã cầm quyền hơn 7 thập kỷ ở miền Bắc và hơn 4 thập kỷ trên cả nước, nhưng trong rất nhiều khía cạnh, nhà nước cộng sản Việt Nam không thèm học hỏi những cái hay ở những nước đi trước, những nước phát triển, mà cứ để mặc cho những vấn đề tiêu cực, lạc hậu tồn tại hết năm này qua năm khác, và Việt Nam cứ càng ngày càng tụt hậu trong cái bãi lầy luẩn quẩn?

Đọc hai bài báo Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: 40 người dân phải nuôi một công chức(Pháp Luật TP.HCM), và 11 triệu người ăn lương: Ngân sách nào kham nổi?” (VietNamNet).

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói: “Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức, viên chức.

Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước, con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp bốn lần nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.

Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức…”.

Chưa kể các tổ chức quần chúng công cần phải cấp kinh phí hoạt động như Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị-xã hội như Hội Phụ nữ, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên, Công đoàn, và Hội Cựu chiến binh, cùng 28 hội đặc thù khác…khiến ngân sách quốc gia rơi vào tình cảnh khó khăn từ lâu nay.

Thử nhìn sang các quốc gia như Bắc Âu nói chung và Na Uy nói riêng, dù giàu có nhưng bộ máy nhà nước, bộ máy hành chính công rất gọn nhẹ, một phần do các nước này ít dân, họ luôn luôn suy nghĩ làm thế nào để người dân có thể tự gánh bớt việc và nhà nước cũng như các công ty tư nhân khỏi phải thuê nhiều nhân công.

Người dân phải tự làm lấy hết, mọi thứ giao dịch được tiến hành qua internet, ví dụ sử dụng netbank để giao dịch chi tiêu tại nhà không cần phải đến ngân hàng chỉ trừ khi thật cần thiết, tự khai báo số điện hàng tháng qua internet chứ không cần có người đi ghi điện và trả tiền qua tài khoản ngân hàng, khai báo thuế, mua vé máy bay, đặt khách sạn, mua vé xem phim…qua internet. Khi lắp đặt điện thoại, khi sửa chữa bất cứ cái gì từ internet bị trục trặc chẳng hạn…thì gọi điện thoại cho cơ quan, công ty đó để được hướng dẫn và tự làm lấy chứ không có người tới làm thay, còn nếu bất cứ cái gì mà có người tới làm thì giá dịch vụ sẽ rất đắt, cho nên người dân phải tập làm tất cả mọi thứ.

Đã vậy các nước Bắc Âu còn tiến tới mức dùng máy móc để thay thế dần con người trong mọi công việc đơn giản. Ví dụ trong các siêu thị bây giờ bên cạnh các nhân viên ngồi cashier tính tiền cho khách hàng thì có một dãy máy tính tiền tự động, người mua sẽ sử dụng thẻ quẹt mã vạch của các món hàng mình mua và cuối cùng đi qua quầy tự động để trả tiền; đi vệ sinh công cộng bây giờ cũng không mấy nơi có người ngồi thu tiền nữa mà cứ tự động bỏ tiền vào máy, lấy cái giấy có mã vạch rồi quẹt cái mã vạch đó qua một cái máy scan bên ngoài nhà vệ sinh và cửa tự động mở ra cho ta đi vào; đi xem phim thì vẫn có thể mua vé tại rạp hay mua vé qua internet tại nhà, nhưng khi mua vé qua internet bây giờ các rạp họ không in vé ra cho khách như trước nữa mà họ sẽ gửi mã vạch vào điện thoại của người mua, khi đến rạp cứ việc giơ điện thoại có mã vạch ra cho người soát vé họ scan kiểm soát là xong…

Phần lớn mọi thứ chi tiêu bây giờ là bằng thẻ visa card, master card, credit card… chỉ trừ mua những thứ lặt vặt, chính phủ Thụy Điển còn tính đến chuyện trong tương lai gần sẽ hoàn toàn không sử dụng tiền mặt nữa, kể cả mua một chai nước ngọt hay một cái bánh mì. Các nước phát triển đang tiến dần tới một thực tế là tất cả những loại việc đơn giản sẽ giao dịch qua internet hoặc do máy móc tự động làm, con người do đó phải có trình độ, phải có những kỹ năng cao hơn thì mới kiếm được việc.

Mọi thứ chi tiết, giấy tờ hành chính liên quan đến mỗi công dân đều được lưu trữ vào hệ thống tư liệu của nhà nước, mỗi người chỉ cần có số cá nhân (personal number), khi đi tới bất cứ cơ quan nào người ta chỉ cần hỏi personal number là ra mọi thứ thông tin cần thiết.

Trong khi đó, ở những quốc gia lạc hậu mà lại đông dân như Việt Nam thì quá thừa người nên bất cứ việc gì cũng có thể thuê nhân công, từ ghi điện, lắp đặt điện thoại, đủ các loại dịch vụ sửa chữa từ sửa vá quần áo, sửa giày, đồng hồ, máy vi tính… trở đi, cái gì cũng có dịch vụ làm sẵn, kể cả dịch vụ đi du học hay kết hôn với người nước ngoài, muốn học cái gì cũng có người dạy và dạy cái gì cũng có người học.

Như vậy thì phù hợp với hoàn cảnh đông dân của Việt Nam. Và thuận lợi cho những ai có tiền là có đủ dịch vụ cần thiết, có người làm cho mình, mà giá nhân công ở Việt Nam thì rẻ rề, còn ở nước ngoài mà thuê người thì chỉ có chết tiền! Nhưng ngược lại, mặt tiêu cực là tạo ra sự bất bình đẳng trong xã hội, khi có một tầng lớp người chỉ cần bỏ tiền ra là thuê được sức lạo động của người khác trong bất kỳ loại công việc gì dù đơn giản, và có một tầng lớp người chỉ chuyên đi làm các loại dịch vụ phổ thông phục dịch người khác. Và khi có thể kiếm sống được bằng những công việc đơn giản thì người ta không có như cầu phải tự học hỏi thêm, nâng cao mình hơn nữa.

Ngoài ra, có những điều đáng nói hơn ở đây. Thứ nhất là nền kinh tế “tiền mặt” ở Việt Nam. Cái này báo chí cũng đã nói nhiều lần. Một nền kinh tế mà mọi thứ giao dịch đều bằng tiền mặt như ở Việt Nam chỉ tồn tại ở những quốc gia lạc hậu, và chính việc giao dịch bằng tiền mặt như thế mới dẫn tới tình trạng là nhà nước không thể kiểm soát được nguồn gốc, đường đi của dòng tiền, tất cả những vấn nạn tham nhũng, hối lộ, trốn thuế, thu nhập không minh bạch, kể cả rửa tiền…mới có cơ hội tồn tại, sinh sôi phát triền đến mức không thể khống chế, tiêu diệt như hiện nay.

Cứ thử nghĩ nếu mọi thứ giao dịch tiền bạc đều đi qua cổng ngân hàng, công khai sờ sờ đó thì những “căn bệnh” trên làm sao mà hoành hành được? Tất nhiên, cũng sẽ có, ngay cả những quốc gia được đánh giá chỉ số minh bạch, trong sạch cao cũng không thể nói là 100% không có tham nhũng hay trốn thuế, rửa tiền, nhưng mức độ ít hơn nhiều vì không dễ thực hiện.

Tuy nhiên, đối với một nhà cầm quyền không minh bạch như Việt Nam và với một bộ máy quen “bôi trơn” bằng tiền, quan chức cho tới cán bộ quen sống bằng “bổng, lậu” nhiều hơn bằng lương, quen “chân ngoài dài hơn chân trong” thì chắc là sẽ không thích như vậy. Chỉ riêng chuyện phải kê khai tài sản thôi cũng đủ chết các quan to quan nhỏ, lộ hết cả bí mật!

Thứ hai là sự rườm rà trong khâu giấy tờ, hành chính, một người dân khi ra đời, lớn lên, đi học, đi làm… ở Việt Nam phải cần không biết bao nhiêu loại giấy tờ, bao nhiêu lần kê khai; mãi đến gần đây mới thấy học theo các nước là đơn giản với số cá nhân personal number và lưu trữ mọi thứ trong hệ thống, nhưng cũng không rõ đã thực hiện được chưa.

Bài báoBắt đầu cấp mã số cá nhân cho người dân từ năm 2016 trên tờ Người đưa tin viết từ năm 2014:

“Theo tính toán sơ bộ của Bộ Tư pháp, việc cung cấp số định danh cá nhân thay cho việc phải khai các thông tin cá nhân, việc ứng dụng công nghệ thông tin vào giải quyết thủ tục hành chính sẽ giúp tiết kiệm thời gian điền thông tin, ước tính khoảng trên 461 tỷ đồng/năm. Nếu trừ đi các khoản chi phí tại 4 cấp chính quyền trong các giao dịch hành chính thì mới có thể tiết kiệm được tối thiểu là gần 2.500 tỷ đồng.

Theo thống kê, hiện nay trong số 5.400 thủ tục hành chính các loại thì có tới 1.600 thủ tục yêu cầu khai thông tin cá nhân liên quan tới giấy tờ của công dân. Với quy mô dân số lên tới gần 90 triệu, số lượng giao dịch hành chính công giữa công dân và cơ quan hành chính, sự nghiệp được thực hiện hàng năm trung bình khoảng 600.000 giao dịch/ngày. Phần lớn thủ tục hành chính đòi hỏi công dân phải tự chứng minh về nhân thân thông qua việc xuất trình hoặc nộp bản sao, trong khi mỗi công dân có thể sở hữu khoảng 20 loại giấy tờ…”.

Và cuối cùng, bộ máy nhà nước, bộ máy hành chính công quá nặng nề ở Việt Nam khiến ngân sách vốn còm cõi ngày càng hụt hơi. Như chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan đã vạch ra ở trên.

Mỗi người dân phải còng lưng nuôi cùng lúc hai bộ máy nhà nước rồi bộ máy đảng ngày càng phình to, thêm nhiều người, nhiều chức vụ, bên cạnh đó đội ngũ nhân viên ăn lương nhà nước quá đông, rồi đủ các loại tổ chức quần chúng công, hội này hội kia…chịu sao cho thấu. Rồi cũng sẽ đến lúc Việt Nam vỡ nợ mà thôi!

Có một câu hỏi rất đơn giản là tại sao đã cầm quyền hơn 7 thập kỷ ở miền Bắc và hơn 4 thập kỷ trên cả nước, nhưng trong rất nhiều khía cạnh, nhà nước cộng sản Việt Nam không thèm học hỏi những cái hay ở những nước đi trước, những nước phát triển, mà cứ để mặc cho những vấn đề tiêu cực, lạc hậu tồn tại hết năm này qua năm khác, và Việt Nam cứ càng ngày càng tụt hậu trong cái bãi lầy luẩn quẩn?

Nhưng có thể, câu trả lời cũng đơn giản không kém, là nhà nước này không thật tâm muốn cải cách, sửa đổi cái gì hết!

S.C.

Nguồn: http://www.rfavietnam.com/node/3304

xem thêm:

Nói thật không sợ mất lòng

HÀ NỘI NIỀM TIN và HY VỌNG !

Facebook  Nguyễn Thành Luân

HÀ NỘI NIỀM TIN và HY VỌNG !

Mặt hồ gươm đã không in bóng rùa
Rồi tàn phá tan hoang ôi hàng cây
Đường ngập nước mênh mông năm cửa ô
Nghe tiếng người kêu than sầu ai oán …

Na noi

 

 

 

 

 

 

 

 

Ghi chú thêm: Xe bị ngập nước như thế này thành phế thải.Thiệt hại vô cùng to lớn sau cơn mưa.

Tổng thống Obama: Vụ thảm sát ở Florida là một hành động khủng bố và thù hận

Tổng thống Obama: Vụ thảm sát ở Florida là một hành động khủng bố và thù hận

2016-06-12

florida-nightclub-622.jpg

50 người chết, 53 người bị thương trong vụ nổ súng tại hộp đêm ở Florida sáng sớm Chủ nhật 12/06/2016

Truyền hình Mỹ đưa tin về vụ thảm sát

Một vụ nổ súng được xem là kinh hoàng nhất nước Mỹ đã xảy ra hồi sáng sớm hôm nay ở thành phố Orlando, bang Florida, Hoa Kỳ, khiến 50 người chết và 53 người bị thương.

Cảnh sát cho hay vụ việc xảy ra lúc 2 giờ sáng, giờ địa phương, khi sát thủ mang súng trường và súng lục vào một câu lạc bộ dành cho người đồng tính, bắn xối xả vào những người có mặt.

Sau khi nổ súng giết người, tên sát thủ còn bắt giữ một số người làm con tin. Ba tiếng đồng hồ sau đó, lực lượng cảnh sát cơ động của thành phố tràn vào để giải cứu những người bị hắn giam giữ, và bắn hạ hắn ta ngay tại chỗ.

Trong cuộc họp báo mới kết thúc cách đây chừng 15 phút đồng hồ, tin các viên chức FBI nói có ít nhất 50 người chết và 53 người bị thương, nhưng không cho biết chi tiết tình trạng của những người bị thương đang được điều trị tại bệnh viện.

Một nguồn tin phát xuất từ Sở Cảnh Sát Orlando còn nói chỉ mới nhận diện được danh tánh của 9 người chết tại bệnh viện hoặc chết lúc trên đường đưa tới bệnh viện, và đang chờ lập thủ tục điều tra lý lịch của hơn 40 người không may trúng đạn chết tại chỗ.

Omar-Saddiqui-Mateen.jpg

Omar Saddiqui Mateen, kẻ nổ súng giết người trong hộp đêm ở Florida sáng sớm Chủ nhật 12/06/2016.

Tin này chưa được kiểm chứng bởi một nguồn tin độc lập khác.

Vẫn theo cơ quan FBI, sát thủ tên là Omar Saddiqui Mateen, 29 tuổi, sinh trưởng tại New York, cư ngụ tại Port St. Lucie, nằm cách nơi hắn nổ súng giết ngưởi chừng 2 tiếng đồng hồ lái xe.

Ông Ronald Hooper, phát ngôn viên của FBI cho hay hắn từng 2 lần bị FBI điều tra, lần đầu hồi 2013 và lần thứ nhì hồi 2014, cả 2 lần điều tra đó đều dẫn đến kết quả hắn không phải là “kẻ nguy hiểm”, không cần phải theo dõi.

Khủng bố và thù hận

Trong phát biểu đọc tại Nhà Trắng, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama nói rằng mặc dù cuộc điều tra mới ở giai đoạn đầu, nhưng cơ quan FBI có đủ bằng chứng “để nói đây là một hành động khủng bố và là một hành động thù hận”. Ông cũng nói rằng những hành động khủng bố mang tính kỳ thị, mầu da, sắc tộc, tôn giáo hay giới tính đều là “hành động khủng bố nhắm vào toàn thể người dân Hoa Kỳ và nhắm vào những giá trị căn bản về bình đẳng và danh dự của con người” mà nước Mỹ luôn luôn tôn trọng.

Vị nguyên thủ nước Mỹ cũng nhắc lại trước những khó khăn do vụ thảm sát gây nên, “người dân Hoa Kỳ sẽ đoàn kết để bảo vệ lẫn nhau và bảo vệ quốc gia, cùng nhau hành động để chống trả lại những kẻ đe dọa chúng ta”.

Tổng Thống Obama nói thêm cơ quan FBI đang điểu tra để tìm hiểu nguyên nhân tại sao tên sát thủ lại nổ súng giết người, và ông đã chỉ thị cho các cơ quan liện hệ phải dành mọi ưu tiên cho thành phố Orlando, tiểu bang Florida và cho các nhân viên thực hiện cuộc điều tra, cũng như toàn quốc sẽ treo cờ rũ để tưởng niệm những người không may.

Tất cả các tòa đại sứ Hoa Kỳ ở nước ngoài cũng được chỉ thị tăng cường biện pháp an ninh.

ISIS chủ mưu?

Thị Trưởng thành phố Orlando cho hay sát thủ bắn chết 39 người ngay tại câu lạc bộ dành cho những người đồng tính, cộng với 11 người chết tại bệnh viện hoặc trút hơi thở cuối cùng lúc đang trên đường được đưa tới nhà thương.

Danh sách những người không may đang được công bố trên trạng mạng của thành phố, nhưng cho đến lúc 5 giờ chiều giờ địa phương, cảnh sát mới công bố tên 4 người đầu tiên.

Một viên chức cho hay thủ tục đòi hỏi nhiều thì giờ vì sau khi nhận diện nạn nhân, cảnh sát còn phải liên lạc với gia đình với đình người không may và làm những thủ tục cần thiết theo luật định, trước khi có thể công bố danh tánh cho công chúng biết.

Tin tức được các viên chức an ninh Hoa Kỳ tiết lộ cũng cho hay trước khi nổ súng giết người, sát thủ tên là Omar Saddiqui Mateen, 29 tuổi, đã gọi điện thoại cho đường dây báo động 911, tự ý đọc lời tuyên hứa với khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo ISIS, đổng thời còn nhắc lại vụ khủng bố đánh bom giết người ở Boston xảy ra hôm 15 tháng Tư 2013. Có 3 người thiệt mạng và 264 ngưởi bị thương trong vụ này.

ISIS đã lên tiếng tự nhận là chủ mưu vụ nổ súng giết người ở Orlando, nhưng các viên chức FBI và cảnh sát địa phương đều nói chưa vội kết luận sát thủ Omar Saddiqui Mateen nhận chỉ thị để ra tay hành động.

Nói với các nhà báo, Thượng Nghị Sĩ Bill Nelson cho hay cơ quan điều tra kêu gọi mọi người cung cấp mọi tin tức về sát thủ, để giúp cuộc điều tra đạt đến kết quả càng sớm càng tốt.

Hiện đang có ít nhất 3 giả thuyết được đưa ra, thứ nhất là sát thủ thù ghét người đồng tính, thứ nhì là hắn ta nổ súng giết người theo chỉ thị của ISIS, và thứ ba là có thể hắn tự ý ra tay hành động sau khi đọc những lời kêu gọi mà khủng bố ISIS thường phổ biến trên mạng.

Cũng cần nói thêm ngay sau khi vụ thảm sát xảy ra, một đài truyền hình Hoa Kỳ đã liên lạc được với cha của sát thủ, ông này nói rằng Omar Saddiqui Mateen bực tức sau khi nhìn thấy 2 người đàn ông đồng tính có cử chỉ âu yếm với nhau ở thành phố Miami, Florida.

Tuy nhiên, theo những viên chức thẩm quyền, chuyện sát thủ gọi điện thoại cho cảnh sát để đọc lời tuyên hứa với ISIS chứng tỏ hắn ta hoặc làm việc cho khủng bố, hoặc tự ý hành động khủng bố theo sự quyến rũ của ISIS.

Điều trần về vụ khủng bố

Văn Phòng Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ cho biết ông Chủ Tịch Paul Ryan liên tục được báo cáo tin tức liên quan đến vụ thảm sát xảy ra tại một câu lạc bộ của người đồng tính ở Orlando, Florida, đồng thời ông John  Brennan, Giám Đốc Cơ Quan Tình Báo CIA, đã được gọi ra điều trần trước Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện.

Buổi điều trần sẽ diễn ra vào sáng Thứ Năm tuần này. Trước đó, vào ngày thứ Ba, các nghị sĩ trong Ủy Ban sẽ được Cơ Quan Tình Báo An Ninh Quốc Gia báo cáo mật về những hoạt động mà chính phủ đang thực hiện liên quan đến kế hoạch phòng chống khủng bố quốc tế, đặc biệt nhắm vào những hoạt động của khủng bố Nhà Nước Hồi Giáo ISIS.

Tin hành lang Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ cho hay trong buổi họp mật này, các vị nghị sĩ sẽ nêu nhiều câu hỏi liên quan đến hoạt động ISIS nhắm vào nước Mỹ, từ chuyện rủ rê thanh niên nam nữ Hoa Kỳ sang Iraq hay Syria chiến đấu với chúng, cho đến việc kêu gọi những phần tử nhẹ dạ ra tay phá hoại để tạo thanh thế cho chúng.

Trong thông cáo phổ biến chiều Chủ Nhật, Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Bill Nelson của tiểu bang Florida cho hay khi nói chuyện với FBI, ông được tiết lộ có những dấu hiệu cho thấy sát thủ Omar Saddiqui Mateen, 29 tuổi, “ có liên quan đến khủng bố ISIS”. Thông cáo cũng nhắc nhở mọi người phải đề phòng, cảnh giác, “thấy gì lạ xin báo ngay cho cảnh sát biết”.

Nhà Trắng cũng thông báo bà Tổng Trưởng Tư Pháp Loretta Lynch phải cắt ngắn chuyến viêng thăm Trung Quốc để quay về Washington D.C. trực tiếp điều khiển cuộc điều tra. Lúc vụ nổ súng xảy ra, bà Tổng Trưởng Lynch đang có mặt tại Bắc Kinh dự cuộc thảo luận về hợp tác phòng chống tin tặc.

Cũng theo Nhà Trắng, chương trình vận động quyên tiền giúp Đảng Dân Chủ tổ chức vào tối Chủ Nhật với sự tham dự của Phó Tổng Thống Joseph Biden cũng phải hủy bỏ.

Ông Biden đã từ nhà riêng ở bang Delaware về lại thủ đô, cùng với Tổng Thống Barack Obama liên tục tham dự những buổi báo cáo đặc biệt liên quan đến cuộc điều tra tìm hiểu nguyên nhân tại sao sát thủ Omar Saddiqui Mateen nổ súng giết chết 50 người, và gây thương tích cho 53 người.

Những buổi báo cáo đặc biệt này do đích thân ông Giám Đốc FBI thực hiện.

Nhà cầm quyền Lào Cai gây khó khăn cho Giáo họ Mường Khương

Nhà cầm quyền Lào Cai gây khó khăn cho Giáo họ Mường Khương

Tinmungchonguoingheo.com|

 GNsP (13.06.2016) – Chiều ngày 12.06.2016 công an lại tiếp tục giở trò can thiệp và phá rối thánh lễ ở giáo họ Mường Khương, tỉnh Lào Cai. Khoảng 30 công an, cảnh sát và các lực lượng khác như Mặt trận Tổ quốc, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh Niên Cộng sản và cả Chủ tịch huyện Mường Khương đã ập vào nơi đang hành lễ và làm om sòm lên, để xua đuổi không cho tổ chức thánh lễ. Một người đã bị công an đánh đập, bóp cổ lôi đi lên huyện cùng với hai người khác trong đó có một em học sinh lớp 8.

Phá rối thánh lễ

Vào khoảng 3 giờ chiều khi linh mục Nguyễn Văn Thành đang cử hành thánh lễ thì có khoảng 30 viên công an, an ninh và giới chức lãnh đạo của huyện Mường Khương đến để gây áp lực. Bà Trần Thị Trầm, một giáo dân cho biết:

“Khi mọi người đang dự lễ thì công an ập vào nhà đòi kiểm tra và yêu cầu mọi người giải tán. Trong số đó có ông Nguyễn Quốc Hương là Chủ tịch huyện Mường Khương và 2 Phó chủ tịch cùng các ban ngành, công an, an ninh.”

Cùng chứng kiến toàn bộ sự việc, một giáo dân khác tên là Phan Thị Lan tường thuật: “Ông Nguyễn Quốc Hương, Chủ tịch huyện Mường Khương vào đứng nơi cộng đoàn đang hành lễ và cứ la om sòm lên. Ông cứ kêu ‘anh em vào làm việc’. Công an hết hạch sách giáo dân còn đòi ép cha Nguyễn Văn Thành lên huyện để làm việc.”

Khi bị người dân quay phim chụp hình ghi lại sự sách nhiễu của giới chức cầm quyền thì lực lượng công quyền đã phản ứng bằng cách đánh đập và không cho quay phim.

Bà Phan Thị Lan trình bày thêm: “Mấy viên công an đã xông vào và bắt những ai quay phim. Họ đã bắt và đánh anh Tuấn, anh Thắng và một em học sinh lớp 8.”

Bà Trần Thị Trầm người chứng kiến sự việc nêu: “Công an túm cổ, túm áo, xiết vào gáy và đá vào chân anh Thắng để bắt anh cách vô cớ.”

Anh Thắng – người bị đánh xác nhận: “Tôi không hiểu vì lý do gì mà họ bắt tôi như một tội phạm. Tuy không đánh đấm nhưng họ bóp cổ tôi, và đập đầu tôi vào tường và kéo tôi đi làm việc. Họ đưa tôi đi lên ủy ban nhân dân huyện và xóa hết dữ liệu điện thoại của tôi”.

Anh Thắng cũng nói rõ kẻ ra lệnh bắt anh là ông chủ tịch huyện Mường Khương – Nguyễn Quốc Hương và đó là một sự vi phạm quyền tự do tôn giáo của anh. Hiện anh bị đau cổ và cảm thấy khô họng và ho do bị bóp vào cổ mạnh tay.

Đức Khâm sứ Tòa Thánh Leopoldo Girelli cùng với Lm Nguyễn Văn Thành đi thăm bà con giáo dân.

Tham dự thánh lễ là “gây rối trật tự công cộng”!?

Như chúng tôi đã đưa tin, hôm 28.05.2016, giới chức Lào Cai cũng đã đe dọa linh mục và đánh đập giáo dân vì tham dự nghi lễ tôn giáo của mình. Giáo họ Mường Khương – thuộc giáo xứ Lào Cai, là địa bàn rừng núi gần biên giới, đời sống vẫn còn nhiều khó khăn và vẫn còn bị tình trạng sách nhiễu tôn giáo từ phía nhà cầm quyền.

Giáo họ đã nhiều lần xin phép nhà cầm quyền để xây dựng nhà thờ nhưng đã bị phía cơ quan công quyền từ chối. Hiện nay đang phải mượn nhà dân để dâng lễ.

Lấy lý do người dân tụ tập gây mất an ninh trật tự và chưa có cơ sở thờ tự nên nhà cầm quyền tỉnh Lào Cai thường xuyên sách nhiễu và gây khó dễ hoạt động tín ngưỡng tôn giáo.

Anh Thắng nói thêm: “Khi  đưa vào đồn công an họ bắt tôi thừa nhận là có gây mất an ninh trật tự, và viết bản tường trình, đồng thời ép tôi ký sẽ không tham dự lễ nữa.”

Dù bị áp lực từ phía cơ quan chức năng thì bà Trần Thị Trầm vẫn khẳng khái: “Tôi nói với cán bộ là nếu cho phép tôi sẵn sàng hiến đất để xây nhà thờ. Họ hỏi tôi vậy thì biết sống ở đâu. Ông Chủ tịch xã hỏi vậy thi tôi sống ở đâu. Tui bảo tui sẽ lên hang ở. Tôi là người Công Giáo đâu có làm gì sai đâu.”

Tuy điều kiện sinh hoạt đạo còn gặp không ít khó khăn nhưng giáo dân vẫn nhiệt thành. Bà Trần Thị Trầm hi vọng: “Mong nhà nước tạo điều kiện để người dân được có nhà thờ, được thực hiện quyền tự do tôn giáo của mình và đừng bị gây khó dễ nữa”.

Paul Minh Nhật, GNsP

Tín hữu G.P Vinh quyết liệt minh bạch vụ cá chết bằng diễu hành vì môi trường

Tín hữu G.P Vinh quyết liệt minh bạch vụ cá chết bằng diễu hành vì môi trường
 GNsP (12.06.2016) – Khoảng 9 giờ sáng ngày 12.06.2016 khoảng hơn 1000 người đã tham gia cuộc tuần hành yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch thông tin vụ cá chết ở Miền Trung và đồng hành cùng với Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp bị báo đài nhà nước vu khống mạ lị và thể hiện tinh thần của người giáo dân trước vận mệnh tổ quốc.

Xuất phát từ nhà thờ giáo xứ Phú Yên, hàng trăm người chủ yếu là các bạn trẻ trong bộ đồng phục áo xương cá đã giương cao các băng rôn khẩu hiệu thể hiện ước muốn có một môi trường sống trong sạch và bảo đảm công ăn việc làm cũng như đòi hỏi công lý và hòa bình cho biển đông.

“Người dân chúng tôi cần biển sạch”, “phá hoại môi trường, làm dơ bẩn nguồn nước, đất đai và không khí bằng những độc tố là tội lỗi”, “phản đối VTV1 vu cáo đối với Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp” hay “bảo vệ môi trường là bảo vệ căn tính Ki tôhữu” … là những thông điệp mà người dân muốn được gửi tới những người lãnh đạo.

Cha Antôn Đặng Hữu Nam đã chia sẻ trước khi đoàn người tuần hành bắt đầu rằng: “chúng ta không thể làm ngơ, bịt tai nhắm mắt trước những thảm cảnh của dân tộc. Cá chết trắng biển Miền Trung hơn 2 tháng nay, thay bằng giải quyết thảm họa đó thì nhiều nơi các quan chức lại ăn chặn tiền hỗ trợ từ các nơi khác gửi cho các nạn nhân. Chúng ta xuống đường để thể hiện thái độ ôn hòa trước những bất công và liên đới với những đau khổ của con người”.

Sau thánh lễ, cha Antôn Đặng Hữu Nam mặc áo hình xương cá màu trắng và trong tay cầm băng rôn biểu ngữ có nội dung “vàng trong dân thông tỏ, cá ngoài biển bất minh”. Được biết, hiện nay, cha Nam đang đau bệnh nặng, nhưng cha vẫn luôn đồng hành với bà con giáo dân giáo xứ cách riêng và cách chung dân tộc VN, để nói lên tiếng nói của sự thật, của hòa bình, của công lý và lên án những ai đang bao che cho cường quyền làm ô nhiễm môi trường biển.

1f552802-20d1-4eee-9335-f0fa1dfecfb8 2a2f8269-b24d-4b5e-8db8-a481cfebb67c 539dc557-b954-4a3e-b6e4-195b4ddd88f8 13434084_1765957893618495_1191795055_n 76433366-8e6d-43a6-9bb4-43a9575bfe4a 13413966_1765950500285901_2145214956_n 13453642_1765950556952562_198196566_n

Bà con giáo dân tuần hành, tọa kháng ôn hòa rất trật tự không ảnh hưởng đến giao thông công cộng. Đại diện Ban Điều Hành Giáo xứ nói “chúng tôi cảm thấy khó hiểu và khó chịu khi nhà cầm quyền cho tới nay vẫn chưa công bố nguyên nhân cá chết. Giáo xứ chúng tôi xuống đường để nói rằng chúng tôi cần một câu trả lời rõ ràng và trách nhiệm”

Một bạn nữ cho biết: “Chúng em rất háo hức tham gia tuần hành bảo vệ môi trường vì chính quê hương em đang gánh chịu những thảm họa này. Hi vọng rằng nhà cầm quyền sẽ biết lắng nghe tâm tư nguyện vọng của người dân.”

Anh Tuấn, một giáo dân tham gia tuần hành chia sẻ với chúng tôi: “Bảo vệ môi trường là trách nhiệm của mỗi người, ai cung khao khát sống trong một môi trường trong lành. Chính vì vậy chúng tôi tham gia tuần hành ôn hòa để nói lên tiếng nói của mình, tôi cũng tham gia các cuộc tuần hành mà giáo xứ phát động.”

Bích Phương, Lỗ Ngọc và Thái Dung

Ảnh: Văn Báu