Ta có gì đâu ngoài trái tim,

 “Ta có gì đâu ngoài trái tim,”

Đem phơi hệ luỵ giữa thanh-thiên.

Ngờ đâu thiên-hạ vô tâm quá,

Mua vui trên những nỗi đoạn-trường.”

(Dẫn từ thơ Nguyễn Tất Nhiên)

Mai Tá lược dịch.

Thiên-hạ vô-tâm quá, đâu ngờ ta còn có trái tim. Vậy mà thiên-hạ vẫn cứ ngờ và làm ngơ cảnh đoạn-trường giữa thanh-thiên ban ngày như truyện Chúa kể ở dụ-ngôn về người Samaritanô không vô-tâm trước nỗi đoạn-trường của người dưng bên vệ-đường, rất thương tâm.

Có lần, cựu thủ-tướng nước Anh là bà Margaret Thatcher đã méo mó nghề chính-trị, khi bình-luận truyện người Samaritanô nhân-hiền theo nhãn-giới chính-trị. Bà cho rằng: sở dĩ người Samaritanô làm phước làm đức là vì ông vốn dĩ là người lao-động cật-lực, năng dành-dụm tiền của, nên mới có khả-năng giúp đỡ người khác, ở vệ đường. Và, bà còn bảo: trọng-tâm của dụ-ngôn Chúa kể, là bằng chứng để bà khuyến-khích người thất-nghiệp ở nước Anh hãy hăng say làm việc cật-lực ngõ hầu tạo được an-sinh cho xã-hội.

Kể ra thì, nữ thủ-tướng này chỉ nói đúng có một phần, mà thôi. Đúng, là đúng theo tầm-nhìn méo mó của chính-trị-gia chuyên nói-dối và bẻ quặt sự thật, dù đó có là sự thật của Phúc Âm hoặc gì khác chỉ với mục-đích quyết đạt cho được điều mà cá-nhân hoặc đảng-phái của mình từng muốn thế. Thực-tế cuộc đời, lại hoàn-toàn khác. Với Tin Mừng thánh Luca, người Samari đại diện cho nhóm người ngoài Đạo, ngoài đời. Những người không có thái độ vênh vang, tự hào cho rằng mình chỉ biết có luật là luật.

Về việc tốt lành người Samaritanô ngoài Đạo làm, thánh Tôma Aquinô giải thích: hành động bác ái chính là mẹ hiền của các nhân đức. Đức bác ái, sẽ giải quyết mọi ước nguyện để giúp ta nhìn rõ những điều ta thực sự muốn làm. Người có lòng từ tâm bác ái, thấy được nhu cầu phải yêu thương mọi người. Nhu cầu ra tay giúp đỡ những ai cần mình giúp.

Truyện kể hôm nay, cho thấy có bốn loại người dính dự trong cuộc. Trước nhất là vị tư tế chuyên hành thiện, rồi đến đấng bậc Lêvi tử tế vào bậc thày, người Do Thái bị nạn, và cuối cùng là người Samari, ngoài Đạo đang đi trên đường. Có lẽ ông ta chỉ là nhà buôn đi ngang, thấy chuyện bất bình, nán lại mà giúp đỡ, thế thôi.

Kể về ông, người nghe tuyệt nhiên không biết gì về tín ngưỡng niềm tin của ông. Ở đây nữa, lý lịch, tôn giáo, và chính kiến lập trường hay ý thức hệ, không là điều hệ trọng. Chuyện hệ trọng ở đời, thật ra luôn là vấn nạn: người người ở thế gian có còn tình người nữa hay không, thôi. Và, chuyện quan trọng khác, cũng nên hỏi, là: bạn này/người kia, hoặc chính ta hôm nay, có còn lòng tốt/lòng Đạo, nữa hay không.

Đặc điểm của lòng tốt/lòng Đạo, là lòng xót thương công chính, khả dĩ giúp ta nhìn thấy mọi chuyện theo chiều hướng yêu thương, tử tế. Mọi chuyện đây, là: luật dân sự cũng như tôn giáo, đều là chuyện cần, nhưng không thể ngăn chặn công lý/lẽ phải. Không thể ngăn chặn ta xử sự cho tốt đẹp với người khác, chí ít, là người bị nạn cần giúp đỡ.

Sở dĩ người Samaritanô tuy ngoài Đạo nhưng tốt bụng, không vì ông đã làm việc cật lực nên mới có của dư của để, hầu có khả năng thực hiện những điều trái mắt ông nhìn thấy, ở dọc đường. Nhưng, sở dĩ ông có lòng tốt, là vì ông có mắt để thấy, và nhìn ra những việc nên làm. Tức, có cái nhìn đúng nghĩa.

Lòng tốt theo nhà Đạo, không là khoảnh khắc thấy vui trong lòng vì mình tốt bụng. Mà là, kinh nghiệm mình có được/tạo được, vì đã biết đến đổi thay, trong cuộc sống. Hiểu theo nghĩa này, người Samari tốt bụng sẽ là gương sáng về lòng bác ái, rất tốt. Điều này trái với lối diễn nghĩa của vị nữ lưu có thời từng làm thủ tướng nước Anh.

Truyền thống trong Đạo vẫn dạy ta, là: lòng tốt bụng/xót thương, tạo chính nghĩa, vẫn quyện vào nhau. Thánh Tôma Aquinô còn nói: lòng xót thương giúp ta biết nghe, và biết nhìn. Còn, sự công chính phải đạo kêu mời chúng ta làm việc tốt.

Người Samari thấy được những gì ông có thể làm và phải làm, nơi hiện trường ông chứng kiến. Và, ông tạm thời giúp người bị nạn và đem nạn nhân đến quán trọ để săn sóc. Ông không chỉ nhìn và thấy sự việc xảy đến thôi, nhưng còn biết phán đoán và hành động cách thức thời nữa.

Người Samari có thể đã không học luật như thầy Lêvi. Có thể, ông cũng không là người hành Đạo như các vị Tư tế, rất hiền lành. Nhưng, ông đã phá vỡ được các chấm phết vô tri, vô mộ của luật lệ trong Đạo/ngoài đời, nơi sách vở. Ông có lòng xót thương/bác ái, bằng hành động. Đặc điểm của lòng thương xót bác ái và sự công chính giúp ta nhìn thấy mọi sự, xấu cũng như tốt, một cách rõ ràng. Thấy được cả những rào cản nào không giúp ta đến với sự công chính của Chúa. Bởi, lề luật không quan trọng bằng lòng thương xót, bác ái.

Cuối cùng ra, ta có thể nói: toàn bộ mọi chương sách của Tin Mừng thánh Luca đều nhắm vào việc chuyển đổi người nhà Đạo về sự hệ trọng cần thay đổi quan điểm lập trường. Thay đổi niềm tin tưởng cá nhân khi nghĩ rằng ‘chỉ mỗi tôi và Chúa đã hợp lòng đối nghịch phàm trần’. Thay đổi, thành con người mới không chỉ mỗi ngồi suy nghĩ mà thôi; nhưng phải có hành động thiết thực, đầy xót thương, công chính.

Bằng vào dụ ngôn hôm nay, Đức Kitô đề nghị với mọi người –chí ít, là người nhà Đạo- bài học thực tế về lòng xót thương, công chính. Thương, những người ở bên trong cũng như bên ngoài nhà Đạo, đang khốn khó. Xót thương, những người đang có nhu cầu. Thương xót, giúp đỡ hết mọi người. Dù, điều đó không thấy có trong sách luật.

Truyện kể về người Samari tốt bụng, phải làm sống lại lòng bác ái/xót thương, và sự công chính vẫn có nơi người nhà Đạo. Truyện kể còn thách thức ta biết nhìn ra những ai cần được ta cưu mang, đùm bọc trên đường thực thi rao giảng Tin Mừng, của Chúa.

Hơn nữa, dụ ngôn hôm nay còn giúp ta nhớ rằng: Đức Kitô không dạy ta bài học tôn giáo cho thiểu số ưu việt được chọn. Nhưng, Ngài dạy mọi người biết cách mà sống đúng với phẩm giá con người. Nói cách khác, Ngài có kêu mời ta nhưng không để ta sống theo mẫu siêu nhân, phản tự nhiên. Nhưng, sống đích thực và trung thực với xác tín sâu xa về chính bản chất của mình. Bản chất dân con nhà Đạo.

Trong quyết-tâm làm được như Lời Ngài khuyên dạy, ta hãy cứ hiên-ngang hướng về phía trước, miệng nghêu-ngao hát lên bài ca của nghệ-sĩ trẻ ngày trước vẫn hát rằng:

“Đừng ngồi yên nghe tiếng khóc quanh mình.

            Đừng ngồi yên trên nhung gấm vô-tình, hỡi bạn thân!

            Đừng vùi lương-tri dưới gót chân.

            Đừng nhìn tha-nhân đang kêu gào chống ngục-tù xin công-bằng, đòi cơm áo.

Đừng sợ bạn ơi, hãy đứng thẳng lên, cuộc đời đang giang tay đón ta

            Bằng yêu-thương ta đi xoá ta …mọi căm hờn.”

            (Lê Hựu Hà – Bài Ca Tuổi Trẻ)

Vâng. Bằng tình thương-xót, ta không xoá tan được mọi hờn-căm, nhưng còn làm cho mọi người không còn “mua vui trên những nổi đoạn-trường” ở trần-gian. Trần-gian hôm nay, sẽ còn nhiều Samarita-nô nhân-hiền, tốt bụng không vô-tâm.

Lm Richard Leonard sj biên-soạn  

Mai Tá lược dịch.

Tin Mừng (Lc 10: 25-37)

  Tin Mừng (Lc 10: 25-37)

Một hôm, có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”. Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?” Ông ấy thưa: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”

 

Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giêsu rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi?” Đức Giê-su đáp: “Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Samari kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.” Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.”

 

Tiếng kêu thê thiết của “đàn chim non”

Tiếng kêu thê thiết của “đàn chim non”

 Thiện Tùng

“Chúng con cần được học!”; “Chúng con rất muốn đến trường!”; “Tại sao lại tước quyền đi học của chúng con?”; “Đã 2 năm nay, tại sao chúng con không được đến trường?”… – Người viết cảm nhận, đó là những tiếng kêu thê thiết, những câu hỏi tự đáy lòng của 156 học sinh từ lớp 1 đến lớp 9 ở thôn Đông Yên, tụ tập trước cửa trường Trung học Cơ sở xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh ngày 4/7/2017.

clip_image002

Các em học sinh hiếu học bị đuổi học, dâng yêu sách trước cổng trường

Ở Thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang xa xôi, tôi không có điều kiện trực tiếp chứng kiến cảnh tượng xé ruột, tan lòng nầy. Khi nhìn vào bức ảnh, tôi luôn trăn trở, chua xót, bàng hoàng.

Gọi đây là “cuộc biểu tình của trẻ con” cũng không sai, nhưng gọi “trẻ con hiếu học làm reo trước cổng trường” thì sát hợp hơn với lứa tuổi? Với một đám trẻ, trang phục đậm nét học sinh, trên tay cầm những tờ giấy, chẳng làm gì hơn ngoài xin được đi học. Ấy vậy mà công an phải cải trang rầm rập phong tỏa, khống chế, nộ nạt chúng. Thay vì công an mặc sắc phục nghiêm chỉnh, dùng lời hay lẽ phải, nhỏ nhẹ nói với chúng, gieo vào lòng chúng ít nhiều thiện cảm đối với người Công an Nhân dân có tốt hơn không?

Chúng chỉ là “nạn nhân của nạn nhân”. Theo thông tin mà người viết thu thập được: khi giải tỏa thành lập Khu công nghiệp Vũng Áng, cha mẹ chúng ở thôn Đông Yên “cứng đầu chống lại lịnh hành quân”. Để xử trị số dân “cứng đầu” nầy, thay vì đàn áp, chính quyền sở tại chơi trò tâm lý, lịnh cho Sở Giáo dục Hà Tĩnh đuổi tất số học sinh quê ở thôn Đông Yên ra khỏi trường, cốt để cha mẹ chúng đau lòng vì con, chấp nhận ra đi. Không ngờ, dân Đông Yên vì cuộc sống, phải đau lòng nhìn con thất học, nhưng vẫn kiên quyết không chịu ra đi. Một năm rồi hai năm… “cuộc chiến” giữa người lớn với nhau không phân thắng bại, lũ nhỏ trở thành “nạn nhân của nạn nhân”.

Nhìn vào ảnh, người viết có cảm nhận: đông đảo các cháu học sinh nhí chỉnh tề trước cổng trường, tay cầm mẩu giấy với những dòng chữ ngay ngắn cũng đủ biết đàng sau các cháu có đạo diễn – chắc chắn những đạo diễn ấy không ai khác hơn là cha mẹ chúng. Có lẽ vì vậy, công an không đánh đập bọn trẻ, chỉ đánh những người lớn theo hộ tống, liệt họ vào tội chủ mưu, xúi giục… Cứ cho là vậy đi, nhưng chủ mưu, xúi giục bọn trẻ đưa yêu sách xin được đi học thì có đáng phải bị hành hạ đến thế không?!.

clip_image004

Nguyên Bí thư tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự

Tìm lại thông tin lúc giải tỏa và khởi công xây dựng khu công nghiệp Vũng Áng – khi đó ông Võ Kim Cự làm Bí thư Tỉnh ủy, đại diện Formosa nói: “Nếu không có cách vào cuộc quyết liệt của các cấp lãnh đạo, việc giải phóng mặt bằng khó lòng đạt được kết quả như kỳ vọng” (trích bài của Hoàng ĐangTrí Thức Trẻ).

Qua câu nói của đại diện Formosa, chúng ta có thể hình dung: giải phóng mặt bằng cho khu công nghiệp Vũng Áng không hề dễ, cả “mồ hôi và nước mắt” của 2 phía đối lập chính quyền và Dân oan.

Dân bị hại, biểu tình đưa yêu sách về dân sinh, chẳng những chính quyền không quan tâm về nguyện vọng chính đáng đó, còn cho công an, côn đồ… đàn áp khủng bố, bắt bớ. Đáng nói hơn cả, các quan nhà ta còn cố tình chuyển hướng đấu tranh dân sinh sang chính trị, vu cáo đủ điều, nhất là ông Trương Minh Tuấn, vừa là Bộ trưởng 4T, vừa là Phó Ban Tuyên giáo – vô liêm đến thế là cùng! Xin các ông/bà vừa phải thôi nếu muốn còn sự tôn trọng.

Chuyện đúng sai, lợi hại trong việc giải tỏa dân lấy đất, lập khu công nghiệp Vũng Áng thiên hạ nói đã nhiều rồi – chuyện người lớn “có sừng có mõ gõ với nhau”, người viết van xin các quan ông quan bà, các thầy cô giáo hãy nhỏ lòng thương đối với những “cánh chim non”, chúng có tội tình gì đâu, đang bơ vơ lạc lỏng?! Biết đâu, một ngày nào đó, nếu chúng ta chết không kịp nhắm mắt, có chúng vuốt mặt?

Đất nước mình lạ quá phải không Lam (cô giáo Trần thị Lam):

Bất đồng chính kiến giam, trục xuất,

Giữ đất, giữ nhà gọi gian dân

Hiếp lớn không xong, nhầm vào trẻ

Cường hào đến thế khó an dân?.

Chúng ta từng cổ võ học tập, làm theo Cụ Hồ, cớ sao lại quên câu ông ấy nói “…ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. Cướp đất, đuổi nhà sẽ gây ra đói cơm, rách áo; cấm học hành là theo đường lối ngu dân. Những việc làm ấy chẳng những phạm pháp mà còn bất nhơn thất đức nữa phải không các vị?

6/7/2016

T.T

Tác giả gửi BVN.

Phụ chú:

156 em học sinh Hà Tĩnh biểu tình trước cổng trường đòi quyền được học

Nguyên Nguyễn/SBTN

Vào sáng ngày 04 tháng 7 năm 2016, hơn 150 em học sinh thuộc trường tiểu học, trung học cơ sở Kỳ Lợi và phụ huynh các em học sinh đã tổ chức biểu tình trước cổng trường, nhằm yêu cầu Bộ Giáo Dục giải quyết vấn đề 2 năm học vừa qua các em học sinh đã không được đến trường.

Một nguồn tin tại địa phương cho phóng viên SBTN biết: “Đã 2 năm học vừa qua, 156 em học sinh thôn Đông Yên, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh chúng tôi đã bị Sở Giáo Dục tỉnh Hà Tĩnh tước quyền không cho đến trường học hành. Phụ huynh chúng tôi đã nhiều lần gửi đơn thư khiếu nại lên Bộ Giáo Dục nhưng không được giải quyết. Hai năm học vừa qua, chúng tôi đành mở các lớp học tại nhà nhằm truyền thụ kiến thức, cũng bị nhà cầm quyền ngăn cản, sách nhiễu và khủng bố tinh thần. Nay chúng tôi quyết đấu tranh bằng mọi giá để con em chúng tôi được đến trường”.

Các em học sinh đang đứng trước cổng Trường trung học cơ sở Kỳ Lợi, trên tay cầm các banner có biểu ngữ: “Chúng con rất muốn đến trường”, “Đã hai năm nay tại sao chúng con không được đến trường”…. và hô lớn các khẩu hiệu: “Chúng con cần được học” và “Yêu cầu chính quyền trả lại quyền được học cho chúng con”.

Nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh đã huy động 2 xe cảnh sát cơ động, công an, an ninh chìm mặc thường phục đến để kiểm soát tình hình, cũng như trấn áp bà con.

Một nguồn tin khác cho biết: “Lúc mới bắt đầu biểu tình được một lúc, có một người mặc đồ cảnh sát cơ động đã đánh đập một phụ huynh học sinh, nhưng sau đó đã bị người dân ngăn cản nên họ không còn đánh nữa. Hiện tại, lực lượng công quyền đã được huy động đến rất đông nên không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa không.”

Theo thông tin từ người dân, ngày hôm 4/7, nhà cầm quyền địa phương đang tổ chức họp hội đồng nhân dân, nên 156 em học sinh và phụ huynh các em trên địa bàn thôn Đông Yên, xã Kỳ Lợi đã tổ chức biểu tình, nhằm tạo áp lực yêu cầu Bộ Giáo Dục giải quyết cho các em đến trường.

Vào cuối năm 2012, nhà cầm quyền huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh triển khai cuộc di dân tái định cư đối với người giáo dân xứ Đông Yên lên vùng tái định cư mới, để thực hiện dự án cảng biển Sơn Dương thuộc khu kinh tế Vũng Áng. Tuy nhiên, về vị trí địa lý thì hai thôn Tân Phúc Thanh và Hải Thanh không bị giải phóng mặt bằng.

Thêm vào đó, nhà cầm quyền huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh đã định mức tài sản của người dân không đúng giá bồi thường theo quy định của pháp luật, và chỗ ở nơi vùng tái định cư mới không đáp ứng những điều kiện sống căn bản về: y tế, giáo dục, công ăn việc làm, sinh hoạt tôn giáo,… Chính vì những lý do trên, hơn 200 nhà dân thôn Đông Yên đã không chịu di dời lên vùng tái định cư.

Trước đó, nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh đã tìm mọi cách, mọi thủ đoạn để nhằm giải phóng mặt bằng, cưỡng chế 200 nhà dân này lên vùng tái định cư, nhưng bà con nhất định không đi. Chính vì vậy, nhà cầm quyền đã không cho con em họ được đến trường để tạo áp lực buộc phải di dời.

Hệ lụy để lại là hai năm học vừa qua, 156 em học sinh thuộc thôn Đông Yên, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh đã không được đến trường, mặc dù trường Trung học và Tiểu học Kỳ Lợi cách nhà chỉ có 500m.

clip_image006

Thông điệp của các em: “Chúng con rất muốn đến trường”.

N.N.

Nguồn: http://www.sbtn.tv/vi/tin-viet-nam/156-em-hoc-sinh-ha-tinh-bieu-tinh-truoc-cong-truong-doi-quyen-duoc-hoc.html

Formosa cần bồi thường 1.000 tỷ USD và đóng cửa Formosa Hà Tĩnh

Formosa cần bồi thường 1.000 tỷ USD và đóng cửa Formosa Hà Tĩnh

 TS Nguyễn Thị Hải Yến, CHLBĐ

Cơ sở khoa học tính toán thiệt hại thảm họa sinh thái tại vùng biển miền Trung Việt Nam từ thảm họa Formosa Vũng Áng: 1000 tỷ USD và không Formosa.

Cấu trúc bài viết này gồm 5 phần:

Phần 1: cung cấp thông tin về lượng và chất các hệ sinh thái biển Việt Nam, đặc biệt là ở dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung nơi bị ảnh hưởng trực tiếp từ thảm họa Formosa Vũng Áng. Mục đích cung cấp cho cơ sở tính toán thiệt hại;

Phần 2: cung cấp phương pháp tính toán các giá trị của các hệ sinh thái biển làm cơ sở chuyển đổi sang các giá trị thiệt hại;

Phần 3: cung cấp chi tiết tính toán thiệt hại về mặt sinh thái của các hệ sinh thái dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung làm cơ sở để Việt Nam yêu cầu Formosa bồi thường thiệt hại. Đồng thời cũng cung cấp thông tin để thấy rằng sự thiệt hại môi trường và tài nguyên khủng khiếp như thế nào, từ những chính sách đầu tư ngu xuẩn. Cũng là thông điệp để các nhà đầu tư đã, đang và muốn có đầu tư vào Việt Nam cần phải cẩn trọng cam kết bảo vệ môi trường thay vì lợi dụng chính quyền, qua mặt người dân;

Phần 4: cung cấp thông tin về việc sử dụng tiền cho việc đền bù, đặc biệt là công việc bảo đảm an sinh của ngườì dân và nghiên cứu khoa học nhằm phục hồi lại chức năng sinh thái của các hệ sinh thái biển;

Phần 5: kết luận và yêu cầu.

1. Phân bố và những giá trị của các hệ sinh thái biển (rừng ngập mặn, cỏ biển và san hô) của Việt Nam

1.1. Đa dạng sinh học biển Việt Nam

Vùng biển Đông Nam Á được đánh giá là vùng biển bậc nhất của của hệ sinh thái biển trên thế giới về mức độ đa dạng thành phần loài sình vật. Hình 1 bản đồ hệ số đa dạng sinh học dựa trên chỉ số Shannon’s Index (SI) (hệ số đo lường mức đa dạng về thành phần giống loài các sinh vật biển) được Tổ chức Môi trường Thế giới UNEP đánh giá và xếp loại năm 2014. Nằm giáp ngay với Philippines và gần với Indonesia, tuy nhiên, mức độ đa dạng sinh học của hệ sinh thái biển của Việt Nam lại kém hơn rất nhiều so với mức độ đa dạng sinh học của Philippines và Indonesia. Điều này là do yếu tố kiến tạo địa tầng tự nhiên. Vùng biển từ Quảng Ngãi ra tới Quảng Ninh và vùng biển Kiên Giang chỉ số SI được đánh giá từ 5,4 đến 6,5 với vùng mở rộng ra cả vùng bên ngoài quần đảo Hoàng Sa hoặc sang tới vùng biển của Campuchia. Tuy nhiên, vùng từ Quảng ngãi trở vào Vũng Tàu, chỉ số SI không thay đổi nhưng chỉ một dải hẹp sát bờ, còn lùi ra vài chục km mức độ đa dạng sinh học đã giảm xuống chỉ ở mức 4,3 đến 5.4. Đặc biệt vùng biển của vùng ĐBSCL (Đồng bằng sông Cửu Long), chỉ số SI chỉ còn đạt 3,2 đến 4.3 [1].

clip_image002Hình 1: Bản đồ biểu diễn chỉ số Shannon’s Index of Biodiversity năm 2014 (Nguồn UNEP)

1.2. Hệ sinh thái rừng ngập mặn

Việt Nam là quốc gia có đường bờ biển kéo dài dọc đất nước lên đến 3290 km. Tuy nhiên, sự phân bố và độ phủ (diện tích) cũng như năng suất sinh học của hệ sinh thái rừng ngập mặn (RNM) của Việt Nam lại rất hẹp và thấp. Hình 2. Phân bố và năng suất sinh học (NSSH) RNM chủ yếu phân bố ở vùng ĐBSCL. NSSH của RNM ở vùng ĐBSCL và vùng miền Trung từ Nghệ An đến Đà Nẵng tuy chỉ ở mức trung bình của thế giới nhưng lại là những vùng có NSSH cao của RNM Việt Nam. Vùng RNM của các tỉnh ven biển phía bắc NSSH tương đối thấp. Ở Việt Nam đã ghi nhận 35 loài chủ yếu và 40 loài tham gia rừng ngập mặn [2]. Vùng ven biển Bắc Trung Bộ (BTB), gồm 6 tỉnh (Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên-Huế) có 30.974 ha đất ngập mặn, trong đó có 1.885 ha có RNM, 2.505 ha đất nuôi trồng thủy sản (NTTS), và 26.584 ha đất tiềm năng trồng RNM hoặc NTTS [3].

clip_image003Hình 2: Bản đồ phân bố và năng suất sinh học rừng ngập mặn Việt Nam năm 2014 (Nguồn: UNEP) [4].

1.3. Hệ sinh thái cỏ biển

Khác với các loài rong biển là thực vật bậc thấp. Cỏ biển là những thực vật bậc cao, tổ chức cơ thể phân chia thành thân rễ lá. Hệ sinh thái cỏ biển thường phân bố rất rải rác nơi nền đáy cát, hoặc cát với rất ít bùn, nhiều ánh sáng. Cỏ biển phân bố ở vùng nước sâu thường không quá 6 m. Thành phần loài cỏ biền rất ít. Hình 3 cho thấy ở vùng biển đa dạng nhất Philippines chỉ đạt 12-15 loài. Ở vùng biển Bắc Trung Bộ của Việt Nam số loài chỉ đạt ở mức 3-6, vùng từ Phú Yên đến Ninh Thuận thành phần loài có thể tăng lên đến 7-9. Trong khi đó vùng bờ biển của ĐBSCL nơi biển đục do phù xa nhiều không là môi trường thích hợp cho những loài cỏ biển sống đáy cần nhiều ánh sáng để quang hợp phát triển. Ở Việt Nam đã tìm được 16 loài cỏ biển. Diện tích cỏ biển tại 4 tỉnh miền Trung nơi bị ảnh hưởng trực tiếp từ thảm họa Formosa Vũng Áng là 2.170 ha (Bảng 1)

Bảng 1: Diện tích cỏ biển phân bố ở vùng biển 4 tỉnh miền Trung Hà Tĩnh, Quảng Bình, Thừa Thiên Huế và Đà Nẵng [5].

clip_image005

clip_image007

Hình 3: phân bố (năm 2015) và mức độ đa dạng thành phần loài (năm 2003) của hệ sinh thái cỏ biển ở Việt Nam (Nguồn: UNEP) [6].

1.4. Hệ sinh thái san hô

Hệ sinh thái san hô, đó là một hệ sinh thái đặc thù, ở đó san hô là những loài động vật phát triển nên một nền đáy đá, đá vôi, là động vật nhưng các loài san hô đều phải sống cộng sinh với các loài tảo (ngoại trừ các loài san hô sừng phát triển ở các vùng biển sâu). Chính vì thế, hệ sinh thái san hô thường phân bố ở những vùng biển có độ sâu không quá 30 m, nơi cường độ ánh sáng trong nước có thể đáp ứng như cầu quang hợp của các loài tảo sống cộng sinh. Hình 4 biểu diễn sự phân bố của san hô ở biển Việt Nam và ở 4 tỉnh miền Trung từ Nghệ An đến Đà Nẵng [7].

clip_image009Hình 4: Phân bố của hệ sinh thái san hô ở vùng biển Việt Nam và 4 tỉnh miền Trung năm 2015 (Nguồn: UNEP)

Theo số liệu của UNEP thì tổng diện tích phân bố của san hô toàn cầu là 284.300 km2. Indonesia và Philippines là hai quốc gia có diện tích san hô lớn nhất khoảng hơn 20.000 km2. Trong đó Việt Nam đứng ở vị trí 35 về diện tích san hô trên thế giới, với tổng diện tích là 1270 km2 so với Indonesia và Philippines. Trung Quốc đứng thứ 31 với diện tích là 1510 km2 [8].

Vùng biển Việt Nam tập trung khoảng 340 loài san hô trong tổng số 800 loài của thế giới, phân bố rộng rãi từ Bắc tới Nam. Rạn san hô biển tập trung với mật độ cao ở vùng biển Nha Trang, Trường Sa, Hoàng Sa, biển Hòn Mun-Khánh Hòa. Sống cùng với hệ sinh thái này là trên 2000 loài sinh vật đáy và cá trong đó khoảng 400 loài cá san hô cùng nhiều hải sản có giá trị kinh tế cao như tôm hùm, bào ngư, trai ngọc, hải sâm… Ở Vịnh Hạ Long, phát hiện được 205 loài san hô cứng, 27 loài san hô mềm. Ở Côn Đảo, có 219 loài san hô, tập trung thành khu vực lớn kèm theo 160 loài cá san hô [9].

Cùng với hai hệ sinh thái RNM và cỏ biển, hệ sinh thái san hô đóng góp giá trị kinh tế cao nhất hành tinh về giá trị sinh thái. Nếu quản lý tốt 1 km2 hệ sinh thái san hô hàng năm có thể cung cấp 15 tấn cá và các loại đặc hải sản. Giá trị sinh thái và giá trị về đa dạng sinh học của hệ sinh thái san hô (TEEB = the Economisc of Ecosystems and Biodieversity) là khoảng 1.25 USD/ha/năm từ dịch vụ du lịch, bảo vệ đới bờ, bảo vệ sinh học và nguồn lợi thủy sản [10].

2. Phương pháp đánh giá các giá trị kinh tế của các hệ sinh thái biển

Một nghiên cứu tổng kết đánh giá những giá trị sinh thái của 9 hệ sinh thái đặc biệt toàn cầu dưới sự kết hợp giữa các trường đại học đến từ Mỹ, Anh, Châu Âu và các tổ chức Liên Qiệp Quốc như UNEP và Viện Nghiên cứu Tài nguyên môi trường của Châu Âu năm 2012 đăng trên tạp chí Ecosystem Service, Elsevier [11]. Dựa vào kết quả của 320 nghiên cứu cho 300 điểm nghiên cứu cứu trên toàn cầu, với bốn nhóm thông số của 22 thông số (Bảng 2) và chi tiết hóa thành 90 thông số cụ thể để đo lường giá trị sinh thái của 10 loại hình sinh thái.

Bảng 2: Các nhóm và thông số đánh giá giá trị

clip_image011

10 loại hình sinh thái đặc trưng được tổng kết từ 300 điểm nghiên cứu bao gồm: 1) Vùng biển xa bờ = open sea (14); 2) Hệ sinh thái san hô = coral reefs (94); 3) Hệ sinh thái ven bờ = coastal systems (28); 4) Hệ sinh thái đất ngập nước ven biển = coastal wetlands (139); 5) Hệ sinh thái đất ngập nước ngọt = inland wetlands (168); 6) Hệ sinh thái sông hồ = Rivers and lakes (15); 7) Hệ sinh thái rừng nhiệt đới = tropical forest (96); 8) Hệ sinh thái rừng ôn đới = temperate forest (58); 9) Hệ sinh thái rừng gỗ = woodlands (21); 10) Hệ sinh thái đồng cỏ = grass lands (32). Các giá trị trung bình, lớn nhât và nhỏ nhất của mỗi loại hình sinh thái biểu diễn ở Bảng 3. Bốn hệ sinh thái trong khung màu đỏ là các hệ sinh thái biển. Sẽ được sử dụng để thảo luận và tính toán cho Phần 3 áp dụng cho đánh giá thiệt hại của thảm họa Formosa Vũng Áng.

Bảng 3: Giá trị sinh thái của 10 loại hình sinh thái (USD/ha/năm tính vào thời điểm giá USD năm 2007)

clip_image013

Việc tính toán này được tính theo các tỷ số để cần bằng tôi đa giữa các vùng miền, giữa các hệ sinh thái, và được qui đổi từ tiền địa phương ra đồng Đô la tại thời điểm năm 2007.

Như vậy:

Hệ sinh thái vùng biển xa bờ có tổng số giá trị kinh tế là 491 USD/ha/năm, thấp nhất trong 4 hệ sinh thái biển và ven bờ. Trong đó có giá trị tổng và các giá trị cho các nhóm thông số từ 1 đến 4 là: 491 USD = 102 + 65 + 5 + 315 USD.

Hệ sinh thái san hô có giá trị vượt lên rất nhiều so với các hệ sinh thái khác. Trong đó tổng giá trị và lần lượt các giá trị đóng góp cho các nhóm thông số từ 1 đến 4 là: 352.249 USD = 55.724 + 171.478 + 16.210 + 108.837 USD.

Hệ sinh thái ven bờ có giá trị tổng và các giá trị cho các nhóm thông số là: 28.917 USD = 2.396 + 25.847 + 375 + 300 USD.

Hệ sinh thái đất ngập nước ven bờ có giá trị tổng và các giá trị cho các nhóm thông số là: 193.845 USD = 2.998 + 175.515 + 17.138 + 2.193 USD

Kết quả chi tiết giá trị đóng góp của mỗi loại hình sinh thái ứng với mỗi thông số của 4 nhóm thông số và 22 thông số chi tiết với giá trị trung bình. Đây là bảng dữ liệu thuyết phục để sử dụng tính toán cho thảm họa Formosa Vũng Áng thiệt hại lên các hệ sinh thái ven biển 4 tỉnh miền Trung, và cũng là cơ sở tính toán phân phối tiền đền bù cho người dân, cũng như tiền lưu trữ cho an sinh xã hội liên quan đến sự mất mát cho đến khi phục hồi của các hệ sinh thái này. Đa dạng sinh học và mức độ phân bố của các hệ sinh thái biển Việt Nam hầu hết đều nằm ở ngưỡng trung bình so với thế giới. Vì thế giá trị trung bình ở Bảng 4 là thuyết phục áp dụng cho thực tế ở Việt Nam.

Bảng 4: Tính toán chi tiết giá trị sinh thái cho mỗi 22 thông số của mười loại hình sinh thái (USD/ha/năm)

clip_image015

3. Tính toán thiệt hại sinh thái do thảm họa Formosa Vũng Áng

Theo thông báo của Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà ngày 30 tháng 6 về thảm họa Formosa Vũng Áng, thì tổng thiệt hại diện tích san là 400 ha, chiếm 50% diện tích san hô phân bố ở 4 tỉnh miền Trung bị ảnh hưởng. Mặc dù ông Trần Hồng Hà cùng quan chức Chính phủ cho rằng hệ sinh thái RNM không bị ảnh hưởng và không tính hệ sinh thái cỏ biển trong khu vực. Nhưng kết quả người dân cho biết nhiều nơi RNM bị chết. Vì thế trong bài này việc tính toán được dựa trên diện tích thống kê của các báo cáo khoa học trong nước.

Vùng biển xa bờ, tại thời điểm này chưa có đánh giá về ảnh hưởng của chất thải Formosa đến vùng biển xa bờ.

Hệ sinh thái san hô: 400 ha san hô đã bị chết, tại thời điểm chính quyền Hà Nội điều tra, tháng 5 và tháng 6 năm 2016. Tuy nhiên, việc đánh giá ảnh hưởng lên hệ sinh thái san hô sẽ còn phải tiếp tục. Những chỗ san hô chết hiện nay là do nồng độ quá cao của độc tố, chết do sốc. Nhưng dư lượng của chất độc vẫn còn tồn dư nhiều trong trầm tích đáy và rất nhiều hấp thụ vào những khoang cơ thể của san hô. Chỉ cần một lượng rất nhỏ [độc tố này – BVN] san hô sẽ âm thầm chết. Việc đánh giá ảnh hưởng của độc tố từ xả thải của Fomosa xảy ra hồi đầu tháng 4 năm 2016 cần phải tiến hành lên hàng chục năm. Việc tính toán thiệt hại ở bài viết này đối với hệ sinh thái san hô mới chỉ dừng lại ở mức thiệt hại trước mắt. Dựa vào thông tin Phần 2, 1 ha san hô một năm cung cấp 352.249 USD = 55.724 + 171.478 + 16.210 + 108.837 theo 4 nhóm thông số đánh giá ở trên ta sẽ có kết quả áp dụng cho 400 ha, san hô bị phá hủy do thảm họa Formosa Vũng Áng và áp dụng cho 50 năm với hy vọng sự phục hồi của hệ sinh thái san hô, kết quả thu được như ở Bảng 5.

Hệ sinh thái ven bờ, chỉ môi trường ven bờ nói chung. Với 20 hải lý (= 37,04 km) chiều ngang tính từ bờ biển ra. Vùng ảnh hưởng mà độc tố đã quét dọc theo bờ biển 4 tỉnh miền Trung là 250 km. Như vậy tổng diện tích vùng ven bờ cũng là hệ sinh thái ven bờ là 30,04 km (rộng) × 250 km (dài) = 9.260 km2 (=926.000 ha). Tính toán cho mặt nước, thì tổng diện tích mặt nước sẽ là 926.000 ha. Và với hệ sinh thái ven bờ có giá trị tổng và các giá trị cho các nhóm thông số là: 28.917 USD = 2.396 + 25.847 + 375 + 300 USD. Vì dòng hải lưu và biển mở, nên trường hợp này tính toán áp dụng cho 1 năm. Kết quả ở mục 3.1 Bảng 5. Tuy nhiên, ảnh hưởng vùng này đối với hệ sinh thái nền đáy sẽ được trù đi diện tích cỏ biển là 2.170 ha, và 800 ha san hô, và cũng áp dụng cho ít nhất là 30 năm (cơ sở từ thảm họa Minamita). Ta có kết quả thiệt hại đối với hệ sinh thái ven biển từ thảm họa Formosa Vũng Áng như mục 3.2 Bảng 5.

Ở Bảng 1, ta có 2.170 ha hệ sinh thái cỏ biển nằm trong vùng bị tàn phá bởi thảm họa Formosa Vũng Áng. Với kết quả từ Phần 2: Hệ sinh thái đất ngập nước ven bờ có giá trị tổng và các giá trị cho các nhóm thông số là: 193.845 USD = 2.998 + 175.515 + 17.138 + 2.193 USD. Và cũng áp dụng cho 30 năm (cơ sở từ thảm họa Minamita). Ta có kết quả như ở Bảng 5.

Ở mục 1.2, ta có có 30.974 ha đất ngập mặn nằm trong vủng Bắc Trung Bộ, trong đó có 1.885 ha có RNM, 2.505 ha đất nuôi trồng thủy sản (NTTS), và 26.584 ha đất chưa sử dụng. Và cũng áp dụng với hệ sinh thái đất ngập nước ven bờ, và 30 năm như tình toán cho cỏ biển. Ta sẽ có kết quả lần lượt cho giá trị thiệt hại lên RNM, đất NTTS và đất chưa sử dụng như mục 4.2, 4.3 và 4.4 Bảng 5 như sau.

Bảng 5. Thiệt hại sinh thái của thảm họa Formosa Vũng Áng lên hệ sinh thái biển đọc 4 tỉnh miền Trung (đơn vị: USD)

clip_image017

Ghi chú: (NA: không áp dụng)

4. Sử dụng và quản lý tiền đền bù

Theo phương pháp tính toán như ở Phần 2 và kết quả ở Bảng 5, thì:

4.1. Sử dụng

+ Số tiền thiệt hại hơn 70 tỷ USD ở cột (1) Bảng 5, là những giá trị được tính bằng những giá trị hàng hóa, có giá cả trực tiếp ở thị trường (direct market values). Phần này chính là nguồn tài nguyên phục vụ trực tiếp cho những người dân có những hoạt động liên quan đến đánh bắt và tiêu thụ các sản phẩm do đánh bắt từ biển ít nhất 50 năm, nghĩa là 3 thế hệ người Việt phải tối thiểu đam bảo cuộc sống cũng gia đình như việc học hành của con cái. Phần này bổ sung cho phần tính toán của luật sư Lê Văn Luân và Trịnh Mộc Thường [12, 13]. Một phần sẽ được dùng chi trả cho việc nghiên cứu phục hồi nguồn dược liệu và phục hồi nguồn gene từ môi trường biển.

Trong khi đó số thiệt hại ở các cột (2) (3) (4) là những giá trị không trực tiếp từ thị trường (indirect maker values), nó mang nặng giá trị chức năng phục vụ của các hệ sinh thái.

+ Số tiền thiệt hại hơn 889 tỷ USD ở cột (2) Bảng 5, chính là sự thiệt hại vì mất đi qui luật tự nhiên về chức năng cân bằng sinh thái. Nghĩa là sau khi bị thảm họa, các hệ sinh thái biển này không còn chức năng tự nhiên của nó. Khoản thiệt hại này chiến gần hết số tiền thiệt hại. Số tiền thiệt hại này sẽ được dùng trong các hoạt động nghiên cứu và xây dựng cho mục đích phục hồi các chức năng tự nhiên của các hệ sinh thái.

+ Số tiền thiệt hại hơn 27 tỷ USD ở cột (3) Bảng 5, chính là số sự thiệt hại do các sinh vật mất đi vùng sinh sản, và sâu xa hơn là mất đi nguồn gene khi quá trình sinh sản đã bị ảnh hưởng. Số tiền này sẽ được sử dụng trong các nghiên cứu phục hồi các bãi sinh sản và vườn ươm sinh thái dưới đáy biển.

+ Số tiền thiệt hại hơn 12 tỷ USD ở cột (4) Bảng 5, chính là số tiền thiệt hại đối với các dịch vụ du lịch và liên quan du lịch biển, và các nhu cầu về giải trí nghệ thuật liên quan biển. Một phần số tiền này sẽ được sử dụng để chi trả cho các hoạt động du lịch biển, và các dịch vụ phục phụ du lịch kèm theo. Một phần số tiền này sẽ được sử dụng cho các hoạt động nhằm duy trì và phát triển các loại hình nghệ thuật liên quan đến biển.

4.2. Quản lý

– Số tiền này sẽ được quản lý bằng một ủy ban độc lập do dân bầu ra, thành phần là những người đại diện của những nhóm bị tổn thương bao gồm cả các ngư dân, nhà khoa học, nhà nghệ thuật…

– Nhóm đại diện quản lý đại diện này phải xây dựng lộ trình và kế hoạch sử dụng số tiền này và các hoạt động đảm bảo an sinh và phục hồi sinh thái cho chặng đường 30 và 50 năm.

– Tất cả mọi hoạt động của ủy ban này cùng việc sử dụng số tiền này phải được trưng cầu và giám sát của người dân.

5. Kết luận và yêu cầu

– Áp dụng 50 năm phục hồi của san hô và 30 năm phục hồi của các hệ sinh thái cỏ biển, RNM (chủ yếu là nền đáy) thìtổng thiệt hại qui ra USD sẽ là 1.000.553.486.297 (1000 tỷ USD) không bao gồm tiền nạo hút cải tạo môi trường. Yêu cầu chính quyền Hà Nội cung cấp báo cáo điều tra chi tiết để các nhà khoa học đánh giá độ tin cậy về thông báo kết quả của chính quyền. Nếu không người dân có quyền đòi Formosa bồi thường như tính toán trong bài viết này. Và quan trọng là KHÔNG FORMOSA.

– Việc áp dụng 30 năm cho sự phục hồi đối với các hệ sinh thái cỏ biển, RNM, vùng ven biển và đất ngập nước khác, là dựa trên cơ sở dữ liệu từ thảm họa thủy ngân ở Vinh Minamita. Mức thiệt hại này sẽ giảm đi theo số năm, tùy thuộc vào mức độ hút nạo đáy biển rửa tấy chất độc mà Formosa thực hiện.

Yêu cầu chính quyền Hà Nội cung cấp tên theo danh thức hóa học của gần 300 loại hóa chất mà Formosa nhập và sử dụng. Từ đó sẽ giúp người dân và các nhà khoa học giám sát việc tẩy rửa chất độc mà Formosa sẽ thực hiện.

– Bản tính toán này được dựa trên mức tái tạo của hệ sinh thái san hô là 50 năm, và với diện tích 400 ha. Tuy nhiên, thực tế việc chính quyền Hà Nội kết luận chỉ 400 ha san hô bị ảnh hưởng là không thỏa đáng. Những mảng san hô chưa bị chết trắng đang đứng đó đã không còn chức năng sinh thái nữa, chúng có thể sẽ chết dần mòn trong tương lai.

– Việc bỏ qua thiệt hại về RNM và hệ sinh thái cỏ biển cũng như các hệ sinh thái khác, càng chứng tỏ chính quyền Hà Nội không thực tâm trong việc kiềm soát xả thải của Formosa cũng như việc bảo về tài nguyên thiên nhiên của VN.

N.T.H.Y.

__________

Chú thích:

[1] http://data.unep-wcmc.org/

[2] (http://de.slideshare.net/NinhHuong/rng-ngp-mn)

[3] http://xttm.agroviet.gov.vn/Site/vi-vn/76/tapchi/141/145/824/Default.aspx

[4] http://data.unep-wcmc.org/datasets/39

[5] http://lrc.tnu.edu.vn/upload/collection/brief/46439_842015103129hesinhthaicobien.pdf.

[6] http://data.unep-wcmc.org/datasets/9

[7] http://data.unep-wcmc.org/datasets/1

[8] http://coral.unep.ch/Coral_Reefs_files/reef%20area%20by%20country%20.jpg

[9] http://www.biendong.net/the-gioi-dai-duong/tai-nguyen-bien/1366-tim-hiu-h-sinh-thai-rn-san-ho.html

[10] http://coral.unep.ch/Coral_Reefs.html

[11] http://ac.els-cdn.com/S2212041612000101/1-s2.0-S2212041612000101-main.pdf?_tid=8e95a3cc-41b5-11e6-9be1-00000aab0f02&acdnat=1467616051_aac27473c311f348bf70cf7bb9040a6b.

[12] và [13] https://anhbasam.wordpress.com/2016/07/03/8999-uoc-tinh-mot-phan-thiet-hai-kinh-te-do-formosa-gay-ra/

Nguồn : https://anhbasam.wordpress.com/2016/07/05/9022-formosa-can-boi-thuong-1-000-ty-usd-va-dong-cua-formosa-ha-tinh/

Bảo vệ bệnh viện bất nhân chặn xe người chết

 Bảo vệ bệnh viện bất nhân chặn xe người chết

Nguoi-viet.com

Bảo vệ ngăn cản xe cấp cứu khiến em bé 9 tháng tuổi chết ngay trên xe. (Hình: cắt từ clip)

Bảo vệ ngăn cản xe cấp cứu khiến em bé 9 tháng tuổi chết ngay trên xe. (Hình: cắt từ clip)

HÀ NỘI (NV) – Nhằm ép người nhà các cháu bé sắp hoặc đã chết phải thuê xe giá cao của bọn “cò” để ăn tiền chênh lệch, bảo vệbBệnh viện Nhi Trung Ương đã chặn cả xe cứu thương đưa bệnh nhân về lại quê nhà.

Truyền thông Việt Nam loan tin, trong những ngày qua, trên các mạng xã hội xuất hiện clip một gia đình tại Nghệ An có con nhỏ được 9 tháng tuổi bị bệnh tim bẩm sinh nằm cấp cứu tại bệnh viện Nhi Trung Ương (TW) sắp chết “về quê” đã bị đội bảo vệ tại đây câu kết với nhiều “cò” xe ngăn chặn, không cho ra về, khiến dư luận tức giận.

Báo Pháp Luật Việt Nam ngày 6 tháng 7 dẫn lời người đại diện gia đình bé Trần Công Danh, (8 tháng tuổi) quê Quỳ Hợp, Nghệ An, nạn nhân cho biết, sự việc diễn ra từ 9 giờ ngày 2 tháng 7, theo nguyện vọng người thân, khi biết cháu Danh không thể qua khỏi, gia đình đã thuê xe cấp cứu từ tỉnh Nghệ An ra Hà Nội đón về để cháu được chết ở quê nhà.

Tuy nhiên, khi xe cấp cứu của bệnh viện Nghệ An đến đón cháu, thì bị hai bảo vệ của bệnh viện, kèm theo 2-3 “cò” giữ xe lại, không cho di chuyển.

Trong lúc y tá của bệnh viện Nghệ An đi đón cháu Danh, thì có 2 “cò” ra mặt đuổi xe cấp cứu: “Chúng mày cút đi, không được đón bệnh nhân ở đây.” Ông lái xe cấp cứu của bệnh viện Nghệ An trả lời, “Em chỉ đón bệnh nhân là người nhà ở đây.”

Khi y tá đưa được cáng cháu Danh xuống và chuẩn bị đưa lên xe cứu thương thì tiếp tục bị 2 nhân viên bảo vệ và “cò” chặn lại. Lúc này cháu Danh vẫn còn sống. Lái xe và y tá vẫn đưa cháu Danh lên xe. Ngay lập tức, “cò” và hai nhân viên bảo vệ trên gọi thêm 5-6 bảo vệ khác tới can thiệp.

Những bảo vệ này cầm xích và khóa trên tay, đòi khóa bánh xe cứu thương lại, yêu cầu bỏ bệnh nhân xuống và chạy xe ra bên ngoài, đồng thời tuyên bố “chỉ cho phép đưa bệnh nhân vào, chứ không cho đưa bệnh nhân ra, đã có quy định.” Tài xế xe cứu thương yêu cầu phía bảo vệ trình bày rõ quy định, nhưng những người này lại không đưa ra được.

Khi nhóm bảo vệ trên đòi khóa bánh xe, lái xe cảnh báo đây là xe nhà nước thì bảo vệ tên Nguyễn Văn Tuấn thách thức: “Hứ. Tao động đấy… Mày làm gì…” Bất lực, tài xế xe cứu thương đã gọi “đường dây nóng Sở Y Tế Hà Nội trình” bày về sự việc. Song, khi đang nói thì bị cắt ngang và yêu cầu gọi đến “đường dây nóng của Bộ Y Tế.” Ngay sau đó, tài xế đã gọi tới số này nhiều lần nhưng không có ai nghe máy.

Tiếp đó, tài xế chuyển qua gọi 113 nhờ sự trợ giúp của cảnh sát. Tuy nhiên phải hơn 1 giờ chờ đợi công an mới xuất hiện. Lúc này, cháu Danh đã quá yếu và không lâu sau đó thì chết ngay trong xe.

Mặc cho sự việc khá rõ ràng và gây tức giận trong dư luận, nói với báo chí ngày 6 tháng 7, bà Lê Thị Minh Hương, phó giám đốc bệnh viện Nhi TW cho rằng, thông tin trên Youtube, Facebook… là chưa chính xác, chưa phản ánh đầy đủ toàn bộ nội dung và bản chất sự việc.

Theo bà Hương là “do việc sử dụng ngôn từ giao tiếp chưa phù hợp. Kỹ năng xử lý vụ việc của phía lực lượng bảo vệ với lái xe và người nhà bệnh nhi là chưa đạt yêu cầu. Mặt khác, lái xe cứu thương cũng chưa chấp hành nội quy của ngành y tế,” bà Hương biện minh.

“Hiện tại toàn bộ kíp trực bảo vệ của công ty AZ ngày 2 tháng 7 đã bị đình chỉ công tác và yêu cầu viết tường trình. Công an cũng đã bắt đầu điều tra,” bà Hương cho biết thêm. (Tr.N)

Hải quan phi trường Ðà Nẵng bị tố ‘xin tiền uống nước’

 Hải quan phi trường Ðà Nẵng bị tố ‘xin tiền uống nước’

Nguoi-viet.com  

Hải quan cửa khẩu phi trường Ðà Nẵng soi chiếu, kiểm tra hành lý của hành khách. (Hình: VNExpress)

Hải quan cửa khẩu phi trường Ðà Nẵng soi chiếu, kiểm tra hành lý của hành khách. (Hình: VNExpress)

ÐÀ NẴNG (NV) – Hai cán bộ hải quan có thâm niên trong ngành hải quan tại phi trường Ðà Nẵng bị tố “vòi” tiền của người dân với cớ “trong hành lý của khách có một ít thuốc bổ trị bệnh mang về từ Mỹ.”

Chiều 6 tháng 7, nói với phóng viên Tuổi Trẻ, ông Phạm Duy Nhất, chi cục trưởng Chi Cục Hải Quan phi trường Ðà Nẵng cho biết, đã chuyển 2 cán bộ thuộc Ðội Thủ Tục Xuất Nhập Cảnh và Giám Sát Hải Quan phi trường Ðà Nẵng sang làm công việc gián tiếp khác, không tiếp xúc với người dân.

Trước đó, hai cán bộ này đã thừa nhận có kiểm tra lô hàng của bà Ð.T.Ng, giáo viên một trường đại học ở Huế, vào đêm 4 tháng 7.

“Trước mắt là vậy, chúng tôi đang rà soát lại đội ngũ, đề nghị phía an ninh phi trường hỗ trợ trong việc trích xuất hình ảnh từ camera giám sát. Nếu phản ánh của người dân chính xác thì chi cục sẽ phúc trình gửi Cục Hải Quan Ðà Nẵng để có hướng kỷ luật các cán bộ nhũng nhiễu trên,” ông Nhất nói.

Tin cho biết, khoảng 19 giờ 30 tối 4 tháng 7, theo thủ tục vợ chồng bà Ð.T.Ng, sau 28 tiếng bay từ Mỹ về phi trường Ðà Nẵng thì phải bị kiểm tra hành lý. Trong quá trình soi chiếu, một cán bộ hải quan chỉ vào thùng xốp có chứa ít đồ dùng và 6 chai thuốc nhỏ, yêu cầu mở ra kiểm tra và cho rằng “phải làm giấy tờ nộp thuế.” Sau đó, người này mời bà Ng. vào phòng và đặt thẳng vấn đề “xin ít tiền uống nước” với lý do trong hành lý của bà có một ít thuốc bổ trị bệnh mang về từ Mỹ.

“Không phải tôi muốn hối lộ mà tôi muốn nhanh chóng, giảm bớt mỏi mệt cho chồng tôi ở ngoài kia nên không thèm đôi co. Khi tôi rút tờ 200,000 đồng đưa cho cán bộ hải quan này, thì tiếp tục nhận được đề nghị đưa thêm một tờ nữa cho đồng nghiệp của y,” bà Ng. tức giận đưa lên facebook của mình sáng 5 tháng 7, một dòng trạng thái về vấn nạn trên.

Ngay lập tức nhận được sự chia sẻ và phản hồi của nhiều người về tình trạng mất hành lý, nhũng nhiễu vòi tiền của hải quan phi trường, trong đó có phi trường Ðà Nẵng.

“Bà Ng. không có đơn thư phản ánh gửi đến Chi Cục Hải Quan cửa khẩu phi trường quốc tế Ðà Nẵng mà chỉ chia sẻ trên Facebook. Việc hành khách đưa thuốc từ nước ngoài về phi trường, theo quy định thì lực lượng hải quan xuất nhập cảnh phải kiểm khám xem đó là loại thuốc gì, có vượt định mức hay không… Anh em làm đúng, nhưng vấn đề là lại có nhũng nhiễu,” ông Nhất nói.(Tr.N)

Giáo dân Cồn Sẻ biểu tình phản đối Formosa

Giáo dân Cồn Sẻ biểu tình phản đối Formosa

RFA

image.jpg

Nhà thờ Giáo xứ Cồn Sẻ

Courtesy giaoxugiaohovietnam.com

00:00/02:52

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Chừng vài ngàn giáo dân thuộc giáo xứ Cồn Sẻ từ trưa đến chiều ngày 7 tháng 7 biểu tình phản đối Formosa Hà Tĩnh xả chất độc ra biển gây thảm họa môi trường tác động mạnh đến kế mưu sinh của người dân trong giáo Xứ.

Dân chúng xứ Cồn Sẻ tại xã Quảng Lộc, thị trấn Ba Đồn, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình hầu như tất cả sống bằng nghề đánh bắt hải sản. Tuy nhiên từ khi xảy ra thảm họa môi trường từ tháng tư cho đến nay, họ phải phơi thuyền nằm bờ không thể ra khơi đánh bắt như trước.

Một người dân theo dõi cuộc biểu tình của giáo dân xứ Cồn Sẻ vào lúc 3:30 chiều ngày 7 tháng 7 cho Đài Á Châu Tự Do biết về hoạt động lúc đó vẫn còn diễn ra:

“Cuộc biểu tình bắt đầu từ lúc 12 giờ và mọi người tuần hành từ giáo xứ ra trung tâm huyện- ủy ban nhân dân huyện Quảng Trạch. Tuy nhiên trên đường tuần hành đến cầu thì bị lực lượng an ninh, cảnh sát cơ động chặn lại và có sự đàn áp xảy ra: một người bị bắt và hai người bị trọng thương.

Cuộc biểu tình khi tôi đang nói chuyện với anh còn đang tiếp diễn.

Mục đích cuộc biểu tình thì như chúng ta biết sau thảm họa môi trường hoàn cảnh của đại đa số bà con (đánh bắt gần bờ và xa bờ) lâm vào cuộc sống khó khăn. Từ cả trăm năm nay người dân bám biển, các nguồn tài chính cung cấp cho gia đình đều từ biển.

Rơi vào hoàn cảnh này họ bức xúc; đặc biệt khi biết thông tin do chính quyền Việt Nam công bố thủ phạm là Formosa, và chính quyền đã nhận tiền bồi thường 500 triệu ( đô la). Rồi còn có nhu cầu đưa bà con ra nước ngoài làm việc khiến bà con nổi giận hơn.

Từ sự thiếu thốn về vật chất và áp đặt về tinh thần nên bà con quyết định xuống đường biểu tình!”

Lịnh mục quản xứ, Phê rô Hoàng Anh Ngợi, vào lúc sau 3 giờ chiều khi chúng tôi tiếp xúc cũng cho biết:

“Tôi vừa về, đứng giữa nắng từ 11 giờ đến lúc này, mới về.”

Linh mục Hoàng Anh Ngợi là người từng đứng ra kêu gọi một số nhà hảo tâm giúp cho giáo dân của ông bị thất nghiệp, đói khổ sau thảm họa môi trường cá chết hằng loạt do chất độc Formosa Hà Tĩnh thải ra.

Tuy nhiên ông cho rằng việc giúp đỡ như thế chỉ là tạm thời trước mắt, còn trách nhiệm thuộc về chính quyền phải ổn định cuộc sống cho dân chúng về lâu về dài.

image006-620.jpg

Giáo dân thuộc giáo xứ Cồn Sẻ biểu tình phản đối Formosa Hà Tĩnh hôm 7/7/2016.

Ác mộng

Ác mộng

Nguyễn Tiến Dân

7-7-2016

Ở xứ Cù lần, có một lão nông, họ Tập. Tham và ác, nổi tiếng. Ngứa mắt, là lão đánh người – Không thích, là có thể, giết người ta như ngóe. Dòng tộc, cũng chẳng từ. Riêng cái khoản ngu, lão vô đối thủ. Ngu lâu – dốt bền. Ngu từ đời này, sang đời khác và chưa hề có dấu hiệu, sẽ hạ nhiệt. Quê lão, “chó ăn đá – gà ăn sỏi”. Thu hoạch, thất thường – Đói, triền miên. Đã thế: chồng, rượu chè – vợ, cờ bạc – con, nghiện ngập. Lấy đâu ra, của ăn – của để. Nghèo, kiết xác. Nhưng cả nhà, vẫn thường xuyên đi vay nặng lãi, để ăn chơi. Ăn, tàn bạo – chơi, ngông cuồng. Đã thế, ăn và chơi cái gì, cũng phải, “xứng tầm khu vực và thế giới”. Quí ai, lão đem mấy hòn đá ra, đục sơ – đẽo vội, làm thành tượng. Sau đó, đặt cùng đường. Thiếu chỗ trang trọng, cầu ao và chuồng lợn, cũng có thể được huy động, để đặt những “hình nhân thế mạng” đó.

Ra ngoài đường, mắt la – mày lét. Nhìn thấy của cải và tiền bạc của thiên hạ, là tối mắt lại. Từ cha tới con – từ vợ tới chồng, đông đàn – dài lũ, gọi nhau kéo đến. Quanh ra – quanh vào, bằng mọi cách, phải lừa đảo và ăn cướp cho bằng được, mới thôi. Đã nghèo, lại còn vô giáo dục. Cho nên, ai cũng chỉ nghĩ đến mình và chỉ nghĩ đến tiền. Họ, giành giật nhau miếng ăn và đánh nhau vỡ đầu, chỉ vì chỗ ở. Việc chung, chẳng ai ngó ngàng.

Đẻ con ra, không cho chúng đi học. Nhưng lại mơ, chúng sẽ có tiền bạc và danh vọng, Vì thế, dùng Kim Ngân, để đặt tên cho con gái. Với mong muốn, nó sẽ có nhiều vàng bạc làm của hồi môn. Để, dễ lấy chồng – Đặt tên cho con trai, là Phú Trọng. Với mong muốn, sau này, nó vừa giàu sang, vừa phú quí. Tam khoanh – tứ đốm, chỉ dám mạnh bạo xó nhà. Bước chân ra khỏi cửa, so vai – rụt cổ, hèn đến mức, không thể hèn hơn. Nhưng, vẫn chọn những cái tên Hùng – Dũng, để đặt cho con của mình. Hy vọng hão huyền, “cái áo, sẽ làm nên thày tu” – cái tên, sẽ giúp chúng, đổi đời (!). Những lúc nông nhàn, cả nhà xúm vào đan lờ. Rồi, treo lên ngọn cây đa cuối làng. Để, đơm cá. Dân gian, vì thế, tránh xa các con của chàng. Họ, gắn thêm cái biệt danh “lờ”, vào sau tên của mỗi đứa. Cho khỏi lẫn, với Thiên hạ. Tỷ như, Trọng lờ.

Hùng – Dũng – Sang – Trọng, tuy là 4 anh em ruột thịt. Nhưng, chúng tranh nhau ăn, như chó và chỉ bằng mặt, chứ chẳng bằng lòng với nhau, bao giờ.

Trong 4 anh em, Trọng lờ, là thằng tinh ranh nhất. Mắt lờ đờ, nhưng mũi thính hơn chó. Làm thợ xây, cho đến gần chót đời. Nhưng, nó không xây hoàn chỉnh được, bất cứ 1 cái gì. Cho dù, đó chỉ là, cái chuồng gà. Bù lại, những trò đá cá – lăn dưa và những mánh mung của bọn ma cà bông – ma cà chớp, nơi đầu đường – xó chợ, nó thạo lắm. Nó biết, gia tài lớn nhất của cả nhà, là cái quyển Sổ đỏ, mà bố nó, đang nắm trong tay và anh em nó, đừng có hòng, xơ múi gì ở đó. Nó nung nấu quyết tâm: Triệt cho bằng hết, cùng 1 lúc, cả bố mẹ, lẫn 3 thằng em. Để, giành lấy quyển Sổ đỏ đó. Một ngày kia, nó nghĩ ra 1 kế.

Nó mang rượu thịt, sang kết nghĩa anh em, với thằng Hoa du côn. Trùm băng đảng, ở cái làng, có tên là Thành Đô. Vừa khéo, thằng Hoa kia, cũng đang tính kế, thôn tính nhà nó. Lưu manh, gặp kẻ cướp. Chúng quấn nhau, như vợ chồng sam. Thằng Hoa nhận lời, sẽ cho nhân sâm, à quên, nhân-ngôn (Trong chữ Hán, hai chữ nhân  và ngôn ghép lại thành chữ tín  ; nhân- ngôn, ám chỉ thạch tín), vào giếng nước ăn của nhà Trọng. Đổi lại, thằng Hoa, sẽ được chia một phần, miếng đất hương hỏa nhà Trọng. Với công thức: “16+4”. Tan cuộc, thằng Hoa, y kế và y ước, thi hành. Bố mẹ Trọng lờ, dùng nước giếng ấy, bị ngộ độc và lăn đùng ra chết. Ba đứa em, nhất định, không chịu uống. Trọng sai con, vật ngửa 3 chú ra, rồi đổ nước vào mồm. Ba chú, giẫy đành đạch. Rồi theo nhau, về với ông bà – ông vải. Vật nuôi, dùng nước giếng ấy, ngẹo đầu – ngẹo cổ, mà chết. Cây trồng, tưới nước giếng ấy, thối gốc – trốc rễ, mà chết. Khiến cho, chuồng nhà Trọng lờ, bị bỏ không – ruộng nhà Trọng lờ, bị bỏ hóa. Cả nhà Trọng lờ, vô kế sinh nhai. Chẳng ai, còn thiết tha với ruộng vườn. Ai cũng muốn, bỏ đi biệt xứ. Kết quả, trên cả mức trông đợi. Cả thằng Hoa lẫn thằng Trọng, đều “múa tay trong bị”. Chúng hẹn nhau, sau lễ thất tuần của ông bà Tập, sẽ chia, “chiến lợi phẩm”. Trọng lờ còn muốn, dạm bán nốt cho thằng Hoa, cái phần còn lại của mình.

Thất tuần của bố mẹ, Trọng lờ, vay nóng của thằng Hoa, để làm rềnh rang và linh đình. Rạp, bắc từ đầu làng, tới cuối xã – Cỗ bàn, cùng với ruồi nhặng, ê hề. Chỗ này, là các bà già, với áo tứ thân, ngồi bổ trầu và nghe quan họ – Chỗ kia, các chú choai choai, mồ hôi nhễ nhại, quay cuồng trong tiếng nhạc Disco tưng bừng – Kèn tây, thi thanh cùng sáo nhị. Hàng Tổng và hàng Huyện, kéo đến chật ních. Ai cũng muốn xem, Trọng lờ, “báo Hiếu” cho bố mẹ nó, như thế nào. Trong cái đám đông ấy, chẳng thể thiếu, thằng Hoa và con vợ mắt lác của nó. Chúng, cũng mang lễ sang cúng bái và tiện thể, hỏi thằng Trọng, định bán nốt phần còn lại của mình, với giá bao nhiêu. Nhưng, vừa đặt lễ lên ban thờ, chưa kịp khấn vái, nó chợt giật nảy mình: Trong cái đám khói hương nghi ngút, nó và những người dự lễ, nhìn rõ mồn một, Bao công hiện về. Cạnh đó, là ông bà Tập. Nó sợ đến mức, ngã khuỵu xuống. Nó biết, giờ phán quyết, đã tới.

Lần đầu tiên trong đời, nó mở miệng, xin lỗi nạn nhân. Có bao nhiêu tiền lẻ trong túi, nó lập cập, móc ra bằng hết, để trên ban thờ của 2 ông bà. Coi như, đền bù cho những tội lỗi, mà nó đã cố ý gây ra. Về sự cố, đã bỏ thuốc độc, vào giếng nước nhà ông bà Tập, nó vừa khóc lóc – vừa thanh minh:

– Chủ mưu, là thằng Trọng. Tôi, chỉ là kẻ thừa hành. Tội tôi, nhẹ hều. Tôi chỉ bỏ thuốc độc vào giếng. Đâu có múc nước đó, đổ vào mồm nạn nhân. Chính nạn nhân, tự giết mình. Bởi, không uống nước đó, họ đâu có chết. Tương tự, vật nuôi – cây trồng chết, cũng chính bởi người nhà của ông bà Tập, dùng nước giếng ấy, mà gây ra. Đâu có bàn tay trực tiếp của tôi. Tóm lại, tôi chỉ nhận tội, đầu độc cái giếng nước, nhà ông bà Tập. Suy cho cùng, cái giếng nước ấy, chỉ là vật vô tri – vô giác. Tôi không có tội, gây ra những cái chết của nhà họ và không nhận tội “hủy hoại môi trường” nhà họ. Chính vì, những lẽ đó: Tôi chỉ có trách nhiệm, đền bù, cho việc tẩy độc cái giếng và “hỗ trợ”, cho thằng Trọng lờ, chuyển nghề. Thợ xây như nó, vất vả quá. Dùng tiền đền bù của tôi, sau “ba bảy – hai mốt ngày”, nó sẽ lột xác, để trở thành… Kiến trúc sư. Chuyên đi thiết kế chuồng xí, cho cái loài chó – lợn. Lĩnh vực ấy, chưa có ai làm. Một mình – một chợ, tha hồ mà phát tài. Ăn trắng – mặc trơn, sung sướng trọn đời. Xin Bao Công, mở lượng hải hà, mà tha bổng. Và, xin ngài làm chứng, bắt gia đình nhà thằng Trọng y ước, mà chia đất cho tôi.

Đến lượt, thằng Trọng. Mắt nó, đảo như rang lạc. Nó xiêu vẹo, tiến đến gần cái ban thờ. Việc đầu tiên, nó vươn tay, quơ hết số tiền mà thằng Hoa vừa đặt lên đó, cho vào túi. Đoạn, nhổ nước bọt vào ngón tay, rồi chấm lên mắt. Sau đó, nỉ non:

– Thưa Bao Công, thưa bố mẹ, cùng toàn thể chư vị. Tập Phú Trọng tôi, tuy thất học, nhưng hiểu câu, “một lời nói, một đọi máu” của giới giang hồ. Tôi mà không chia đất cho thằng Hoa, cả nhà tôi, sẽ sạch sành sanh, không còn 1 mống. Cái nhà này, ở vào thế “cù địa”. Nơi giáp giới của nhiều Quốc gia. Ai đến trước, sẽ dễ dàng, khống chế được cả Thiên hạ. Thế đất, đẹp như thế. Đương nhiên, bị nhiều kẻ nhòm ngó. Thằng Hoa, hay chú Sam mũi lõ, cũng đều muốn độc chiếm. Không trước – thì sau, nhà ta, cũng phải bán. Ai bán được và bán cho ai, với cái giá cao hơn, người ấy tài. Tuy bất tài và thất Đức, nhưng bán cho thẳng Hoa, tôi vẫn còn giữ lại được 4 phần gia sản của Tổ tiên. 16 phần còn lại, nhường cho nó. Đó là cái giá, để giữ “môi trường Hòa bình và Hữu nghị”. Giúp tôi, có được sự “ổn định về chính trị”, để hưởng trọn vẹn, cả 4 phần kia. Mà, không phải chia cho bất cứ 1 ai trong dòng tộc. 4 phần đó, nếu nhường nốt, vợ chồng thằng Hoa, cam kết: Sẽ nuôi không, cả lò – cả ổ nhà tôi. Cái giá ấy, rất hời. Xin đừng lên án tôi, “mại gia cầu vinh”. Tôi thề, không bao giờ, táng tận lương tâm, để làm cái việc đó. Đơn giản, tầm của tôi, chỉ biết mại gia để mà ăn chơi. Chứ nào có biết, vinh – nhục, nó là cái gì. Lên án tôi, trong cuộc mua bán – đổi chác này, thì dễ. Nhưng, hãy chìa bàn tay của quí vị, ra trước mặt và hãy nhìn vào đó: Chúng ta, rặt 1 lũ mặt ngay – tay đờ. Chơi với chú Sam mũi lõ, chú ấy bắt chúng ta, phải tự làm lấy mà ăn. Có mà, bỏ mẹ.

Thằng Hoa kia, bỏ thuốc độc, định giết hết cả nhà ta. Về lí, “sát nhân giả tử” (giết người, phải đền mạng). Nhưng do cảnh giác cao độ, nên tôi vẫn còn sống nhăn – sống nhở. Nhà ta, chưa bị tuyệt diệt. Vả lại, thằng Hoa đã nhận lỗi và đã đền bù xứng đáng. Từ xưa đến nay, cả họ Tập nhà mình, ai ai cũng có lòng nhân nghĩa– khoan dung – độ lượng. Chúng ta, chỉ đánh người chạy đi. Chúng ta, quyết không đánh kẻ chạy lại. Cho dù, mục đích chạy lại của chúng, là ăn cướp hay giết người. Người chết, thì cũng đã chết rồi. Bao Công có giết thêm 2 chúng tôi, cũng chẳng thể, làm cho bố mẹ – anh em – gà chó… nhà chúng tôi sống lại. Với tất cả những lí lẽ đó, xin Bao Công tha chết cho chúng tôi. Và, xin chứng thực, cho cái hợp đồng, mua bán – đổi chác của chúng tôi.

Nghe, chuyện thằng Trọng nói – Nhìn, việc thằng Trọng làm: Bao Công, uất nghẹn. Ngài, cho ông bà Tập, nói lời cuối. Cả đám Hiếu, nín lặng.

Ông bà Tập, luống cuống. Ngồi ở đây, nhưng tâm trí của họ, còn để ở tận đẩu – tận đâu. Cờ bạc, là nghiệp chướng của họ. Xuống Âm phủ, vẫn không thể dứt ra được. Mọi ý nghĩ, chỉ hướng về số tiền lô đề, mà họ đang nợ đầm đìa và đám chủ nợ, đang vây quanh, bắt phải trả. Liếc xuống, thấy thằng Trọng, nhấm nháy ra hiệu, sẽ tắc tế vàng mã cho ông bà. Thế là, quên hết. Cả hai, quỳ xuống. Xin Bao công, tha chết cho thằng Trọng. Với cớ, nó là thằng cùng đinh duy nhất còn lại, để lo việc cúng tế cho ông bà. Tiện thể, xin tha nốt cho thằng Hoa du côn. Với cớ, không có nó, thằng Trọng, lấy cứt mà đổ vào mồm. Cuối cùng, xin Bao Công, nói với Diêm vương, mỗi ngày, mở Xổ số, 2 đận.

Bao Công lắc đầu: “Ti tiện, đến chết, vẫn là đồ ti tiện”. Đoạn, Ngài quay xuống, phủ dụ đám đông:

– Ngồi trên Thiên đình, nhưng hàng ngày, ta vẫn nghe đài và đọc báo của nhà Sản, ở xứ Cù lần. Có lần, ta nghe 1 thằng mặt dầy, nói rằng: “Sống nghèo – hèn, trong công bằng – yên bình. Vạn lần tốt hơn giàu sang – phú quí, trong bon chen và hỗn loạn”. Nghèo – hèn, khoan nói. Ta cứ tưởng, ít ra, các người cũng được sống trong yên bình. Bởi vậy, từ lâu, không đáo qua đây. Hôm nay, vô tình ghé qua, ta mới biết, sự thực, không phải là như vậy. Ta đã nhìn thấy: trong đám dân chúng, ai cũng bị dán băng keo vào mồm. Đó, là cái giá phải trả, để có được, cái gọi là “yên bình”. Ta, xấu hổ thay, cho cái sự hèn hạ của các ngươi. Môi trường sống của các ngươi, đã bị nhiễm độc toàn diện và nặng nề. Các người, sắp chết cả nút đến nơi. Thế mà, vẫn nghe lời phỉnh phờ của thằng Trọng: im lặng, để giữ “sự ổn định chính trị”. Sao không biết bảo nhau, đập chết, hai cái thằng súc sinh đó đi. Cùng lắm, cũng phải biết, tự gỡ cái băng keo ở mồm ra. Rồi, đem cái nỗi oan ức này, kêu đến Cửu trùng? Bây giờ, ta sẽ thay các ngươi, đem 2 thằng Trời đánh – Thánh vật này, về phủ Khai Phong. Để, điều tra. Các người yên tâm, ta sẽ không điều tra trong “ba vạn – chính nghìn” ngày, như bọn nhà Sản, nơi Hạ giới đâu. Ngay ngày mai, ta sẽ đem chúng, ra sân vận đông Hàng Chiếu. Để, xét xử công khai. Cửa, ta mở tự do. Các người, rủ nhau đến, mà dự. Đến đó, các người, sẽ chứng kiến Chân lý: “lưới Trời lồng lộng – thưa mà khó lọt”. Tiện thể, ai có oan ức gì, gửi đơn cho Công Tôn Sách. Ta sẽ cứu xét luôn, cả thể.

Nghe thế, cả đám đông ào lên. Thoáng cái, Công Tôn Sách, đã bị đẩy đi, tít tận đằng nào. Gớm, yên bình gì, mà lắm oan khiên đến thế. Mình cũng muốn nhảy lên, để gửi đơn. Khốn nỗi, người thì bé – tính lại ngờ nghệch. Bởi thế, bị giẫm đạp tơi bời và bị đấm đá túi bụi.

Đau qua, mở choàng mắt ra. Trước mặt mình, là Sư tử. Mắt sáng quắc – tóc dựng ngược. Mụ thượng cẳng chân – hạ cẳng tay, đánh mình không thương tiếc. Vừa đánh – vừa la hét, như đang lên cơn điên. Mụ tóm tóc, hỏi mình: “Tối qua, lão đã mua thuốc liều chính hiệu, ở tiệm nào?”. Té ra, trong cơn mơ, mình đã đạp nàng, văng ra khỏi giường.

Đành phải thanh minh, bằng cách, kể lại giấc mơ. Kể thì dứt, nhưng chuyện, nào đã hết. Nàng tức giận, hỏi mình:

– Tóm lại, lão có gửi được đơn của nhà mình, hay không?

– Cậu đánh tớ, như đập mẹt. Đau quá, phải tỉnh. Tỉnh rồi, sao gửi được nữa?

Sư tử vồn vã:

– Thế thì, “anh ơi hãy ngủ, em hầu quạt cho”. Mơ tiếp đi, rồi nhớ chen thật lực vào. Đứa nào cản đường, anh cứ đánh bỏ mẹ nó đi. Tội vạ đâu, anh chịu nhé. Em, ứ chịu thay anh. Và, nhớ cho kĩ, câu này: Không gửi được đơn, đừng về.

Trời đất – Quỷ thần ơi! Lười nhác như mình, mà được ngủ tiếp, thì thích lắm. Nhưng, tỉnh dậy, mà nói rằng, “không tìm thấy Bao Công”, có mà no đòn.

Trở đi, mắc núi – trở lại, mắc sông. Ai ơi, cứu mình với.

Nguyễn Tiến Dân

Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội

Điện thoại: 0168-50-56-430

BÀI HỌC TRỰC QUAN VỀ LÒNG YÊU THƯƠNG

BÀI HỌC TRỰC QUAN VỀ LÒNG YÊU THƯƠNG

LM Inhaxiô Trần Ngà

Tại một khúc đường vắng trên con đường từ Giê-ru-sa-lem đến Giê-ri-cô có một khách bộ hành bị trọng thương đang quằn quại rên siết.  Khúc đường nầy xưa nay vẫn thường xảy ra những vụ cướp của giết người nghiêm trọng.  Hẳn đây lại là một nạn nhân khác do bọn cướp gây ra.

Một hy vọng loé lên trong đầu óc nạn nhân khi anh ta thoáng thấy có một khách bộ hành đang tiến lại gần.  Khi người bộ hành gần đến, niềm hy vọng càng dâng cao vì đây là một vị Tư Tế.  Ngài vốn thông làu lề luật yêu thương, chắc chắn ngài sẽ đoái thương cứu chữa anh ta.  Nhưng rồi vị Tư Tế cố tình rảo bước cho nhanh, lánh qua một bên mà đi thẳng, để mặc anh nằm đó.

Một lát sau, có một thầy Lê-vi đi qua, vị nầy đảo mắt nhìn nạn nhân rên siết, nhưng rồi cũng vội vàng rảo bước cho nhanh, có lẽ ông ta sợ rằng bọn cướp còn lảng vảng đâu đây, sẽ trấn lột hết những gì ông ta mang trên mình và sẽ đánh đập ông nhừ tử như người khốn khổ kia.  Thôi, khôn hồn thì rảo bước cho nhanh, mau qua khỏi nơi nguy hiểm nầy.

Cuối cùng, có tiếng lừa lộp cộp đâu đây vọng lại, rồi vị khách đi đường thứ ba xuất hiện. Đây là người dân Sa-ma-ri.  Chẳng hy vọng gì nơi hạng người như thế, hạng người xưa nay vẫn mang tiếng là quân lạc đạo chẳng ra gì.

Thế nhưng, người Sa-ma-ri nầy lại cho lừa dừng lại, bước xuống cúi mình trên nạn nhân, cảm thương thân phận người xấu số.  Ông mở hành trang lấy rượu rửa sạch vết thương, lấy dầu xoa bóp những nơi bầm tím, rồi vực nạn nhân lên lừa của mình, quay trở về quán trọ.  Đến nơi, ông lo liệu cơm cháo thuốc men, săn sóc nạn nhân như lo cho người thân yêu của mình.  Sáng hôm sau, vì công việc gấp rút đòi buộc, ông phải vội lên đường; nhưng trước khi ra đi, ông trao tiền cho chủ quán và dặn dò: “Xin ông lo chăm sóc người nầy giùm tôi cho chu đáo, còn tốn phí thêm bao nhiêu, khi trở về tôi sẽ hoàn lại cho ông”.

***********************************

Điều tuyệt vời nơi con người nhân ái nầy là đức tính sẵn sàng phục vụ.  Phục vụ tức thời không so đo tính toán.  Phục vụ bất cứ lúc nào, trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Đang lúc phải đi về Giê-ri-cô cho nhanh trước khi trời tối, mà phải dừng lại tại một nơi không ngờ trước, bày tỏ tình thương mến một nạn nhân xa lạ bằng những chăm sóc hết sức ân cần chu đáo, bất chấp hiểm nguy cho tính mạng mình, chấp nhận mất mát thời giờ, tiền của, đành để cho vợ con chờ đợi sốt ruột ở nhà, gác bỏ qua bên bao nhiêu công việc cấp bách… thì đây quả là một con người hy sinh cao thượng hiếm có.

Bài dụ ngôn về người Sa-ma-ri nhân lành nầy đáng được xem là tinh hoa của lề luật, là cốt tuỷ của nền luân lý ki-tô giáo, là minh họa hay nhất cho lề luật yêu thương, là tấm gương soi cho tất cả những người con cái Chúa.

Giữ luật yêu thương không chỉ là tâm niệm luật ấy trong lòng đêm ngày như những kinh sư và biệt phái.  Giữ luật yêu thương không phải là lặp lại luật ấy trên môi, đeo câu luật yêu thương trên tay, trên trán hay dán lên khung cửa ra vào như những người Do Thái xưa kia thường làm.

Nhưng giữ luật yêu thương chủ yếu là cúi xuống trên những mảnh đời bất hạnh để ủi an chăm sóc, là chia cơm sẻ áo, là trở thành người tôi tớ phục vụ tha nhân bất cứ khi nào họ cần.

***********************************

Lạy Chúa Giê-su,

Chúa là bậc Thầy khôn ngoan lỗi lạc.  Qua bài Tin Mừng nầy, Chúa dạy chúng con  một bài học trực quan rất sinh động về yêu thương: Yêu thương là cúi xuống chăm sóc người bất hạnh bất cứ lúc nào, bất kể nơi nào, như người Sa-ma-ri đã thực hiện.

Xin ban thêm cho chúng con đức tin và lòng yêu mến.  Tin Chúa hiện diện nơi mọi người, đặc biệt là nơi những người cùng khổ và đem hết khả năng để phục vụ và yêu mến họ, vì khi thực hành như thế là chúng con đang làm cho chính Chúa.

LM Inhaxiô Trần Ngà

Anh chị Thụ & Mai gởi

Giàu Vẫn Ở Housing

Giàu Vẫn Ở Housing

Người Việt Nam vượt biên qua Mỹ nhiều lý do. Chánh trị. Nghèo. Đi nhiều cách: Vượt biên. Đường bộ. Đi hôi.

Đi bằng cách nào cũng gian nan, nguy hiểm, 10 phần chết 9. Bể tàu. Chết biển. Hãi tặc hiếp. Cướp biển. Đói. Chết thả trôi thây ngoài đại dương.

Qua tới nước Tự do có số người quên hết những ngày đói khổ lênh đênh nơi biển cả. Tù đài. Chết chốc. Bị đánh đập vô cớ. Bây giờ, số người may mắn vào được đất liền, xứ sở tự do, họ mong làm giàu cho riêng họ, sống chết mặc bây. Cá nhân không nghỉ liêm sĩ. Ít nếu không nói là không quan tâm cộng đồng. Không giữ thể cho chúng ta dân tộc Viêt Nam. Để cho người ngoại quốc nhìn mình thiếu sự tôn trọng.

Xứ Mỹ tự do!

Định cư MỸ người làm điện tử, bồi bàn, làm cỏ, giao báo, giáo chức, kỹ sư, bác sĩ, dân biểu. Giàu, có tiền mua nhà xe sịn, du lịch năm châu, con cái học tập thành công, nhà khu sang trọng an toàn thuộc “High class”. Nghèo, ở nhà mướn, nay nhà chỗ này mai chỗ nọ, con cái học hành dở dang. Ở khu “Low class”.

Nhà nước Mỹ rõ điều đó, không phân biệt chủng tộc, họ có chương trình Housing, section 8 giúp gia đình nghèo, nhà con đông hay người tuổi già có nhà ở với giá được chánh quyền “Giúp đở” trả một phần tiền! Hinh thức social security.

Tâm lý con người “Có 9 muốn được 10” sinh lòng giả dã dối khai man, viện đủ điều để được nhà nước cứu xét cấp cho section 8. Nhiều người hưởng chương trình nhà Housing mà trở nên giàu nức vách cho con đi học ra bác sĩ, kỹ sư vẫn còn hưởng tình trạng gia đình con đông không đủ ăn để xin lộc chánh phủ “Nuôi con”!

Thế gian phàm kín tới mức độ nào cũng có ngày lòi ra ánh sáng “Lưới trời lồng lộng” Chuyện thật xảy ra cho một gia đình Viêt Nam như sau:

Cặp vợ chồng nọ qua Mỹ hơn 10 năm. Làm ăn giõi. Có nghề nghiệp đàng hoàng. Nhà cho mướn. Ông bà này còn biệt tài khai man đơn từ, qua mặt chánh quyền được nhà nước Mỹ xét cấp cho nhà ở! Hàng năm khai thuế dâu diếm Income nên còn hưởng tiền Earned Income Credit số tiền khổng lồ! Số tiền thăng dư đó hai vợ chồng “Khôn ngoan” đưa chui về nươc Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cất nhà lầu 5, 7 tầng cho người vô gia cư thuê lấy lãi hút máu!

Vợ có tiệm cho mướn DVD tiền bỏ túi hàng tháng đều đều trên 5000 dollar! Chồng có shop Auto Repair tiền thu nhập trên dưới 10,000 Washington!

Tính xem vợ làm chồng làm, nhà housing, lãnh E. I. C. Tiền dư hơn 10 năm nay biết bao nhiêu mà kể!

Trời bất dung gian!

Một khách sửa xe, cũng là huynh đệ lâu năm, đến tiệm khiếu nại:

– Xe anh sửa cho tôi bị máy không chạy. Nhờ bạn thay máy khác cho tôi!

Chủ shop trịnh trọng coi lại hóa đơn, phì cười:

– Xe thay máy có hơn 6 tháng tôi không chịu trách nhiệm ông bạn à!

Khách bất bình:

– Anh nói sao? Anh từ chối thay máy khác cho tôi?

– Of course! Mỹ có luật! Phải claim chính đáng!

Nạn nhân sửa xe giỡ mắt kiến ra chùi lấy bình tỉnh. Vẫn còn giận dữ:

– Anh không chút nào tình cảm anh em với tôi?

– Tinh cảm là ở trong nhà ngoài shop business có luật của shop!

– Ông ngang lắm! Tôi chỗ anh em trình bày như vậy mà ông vẫn thái độ chủ cả bossy! Anh em thân thiết từ xứ sở qua đây bi giờ coi như chấm dứt!

Chủ tiệm vụt tàn thuốc ra khỏi môi, không nhịn còn thách:

– Thì thưa tôi đi! Tôi đi hầu! Sheet!

“Xăng đổ vào lửa” khách không còn gì là bạn nữa ra xe rồ máy ồn ào, phóng tới vẻ tức bực chạy ra khỏi shop một cách lanh lẹ. Chớp nhoáng!

Không lâu, xe Police đậu trước “Tư gia” ông bà chủ tiệm sửa xe, hai ba police officer Mỹ xông vào nhà trình giấy tòa điều tra lợi tức.

– Please, let me know your Income every year!

Bà vợ ông chủ shop lập bập, thông dich viên dịch lại:

– Đây! Thưa ông tờ khai thuế của vợ chồng tôi năm nay đây! Ông xem!
Cảnh sát hỏi lời nhã nhặn:

– Bao nhiêu đây thôi hả ông bà?

Chủ nhà riu ríu:

– Yes!

– Sure?

Cảnh sát hỏi lần nữa:

– Bà khai đúng!

– Yes! Yes!

Một cảnh sát khác lịch sự:

– Mời ông bà lên xe!

Bà chủ vẫy nẫy thái độ trận thượng:

– No! Chúng tôi tội gì? What were wrong?

– Lawyer will protect us! You know that here is The United State of American! Superior law!

– Surely, you can do it!

Một cảnh sát kết thúc vấn đề:

– Xin lỗi xin ông bà tuân hành! Chúng tôi chỉ làm phận sự! Thực hư tòa quyết định!

– Mấy ông không quyền áp lực chúng tôi lên xe!

Bạn Việt Nam sắc phục cảnh sát, vai thêu 3 dấu nhơn nãy giờ im lặng, ra lệnh:

-Nếu bà không tuân hành chúng tôi là kẻ thi hành pháp luật có quyền còng tay bà đưa đến Police Station, bà có rõ như thế không?

Một người trong đám mặc thường phục mạnh dạn:

– Tôi nhân viên làm việc tại Housing section 8 mời bà đến sở tại có việc cần!

Người thứ ba trong đám cho biết:

– Tôi nhân danh sở thuế trách nhiệm Audit! Mời ông bà!

Nhân viên công lực gồm các thành phần thuộc tư pháp, hành pháp trong cuộc điều tra hỗn hợp. Cuộc thẩm vấn tại cơ quan thẩm quyền cho biên bản điều tra: Ông bà N. v. H… đã cố tình khai man doanh nghiệp lợi tức để trốn thuế, khai tiền hàng năm thấp để được tiêu chuẩn nhà nước cấp housing. Nay cúp housing! Trả tiền bồi thường! Lương maximum trội hơn E. I. C. cho phép nên Internal Revenue Service đòi trả lại số tiền đã lãnh bao năm nay!
*

Ông bà H. ngày nay thân vô gia cư, vô nghề nghiệp! Homeless! Ở nhà thuê một phòng cho vợ chồng và 4 đứa con ở! Nghe nói nhà villa ở Việt Nam bị anh em sang đoạt mất chủ quyền! Vợ chồng H. mất Medical không tiền đi bác sĩ không chữa mắt, măt cườm có cơ đui một mắt! Thằng con trai lớn mất học đi lang thang sáng chiều các nơi tiệm bán Food togo xin bánh mì ế!

Đăc biệt hai vợ chồng này đi đâu cũng mang vòng tay, không phải vòng vàng 24 ka-ra nữ trang “lộng lẫy” như trước, mà là vòng sắt “đen sì.” Chuông rung alarm tại Department of Police khi ra khỏi nhà trọ ngoài 50 thước!

Tai hại chưa cho những ai khai gian “Mistate” đối với nhà nước để hưởng quyền lợi benefit. Tất cả đều có tánh cách nhất thời! Đời dạy rằng

“Ăn ngay nói thẳng, làm việc phải để tránh tù tội” “Phải thông suốt “Luật nhân quả”. Dọn mình sạch sẽ.

Nói thật làm đúng không hỗ thẹn lương tâm trong xã hội, biết đâu ta chết hồn thiêng sẽ được rước về Nước Chúa hoặc tiêu diêu nơi cõi Vinh Hằng”?

Phan

From: Hang nguyen