Formosa & sự im lặng khó hiểu của các cơ quan chức năng

Formosa & sự im lặng khó hiểu của các cơ quan chức năng

Mẹ Nấm (Danlambao) – Tính đến nay gần trọn một tuần người dân và báo chí vào cuộc phát hiện các địa điểm chôn lấp chất thải đưa về từ nhà máy Formosa tại Hà Tĩnh. Các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Đưa Tin, Vietnamnet… tập trung đưa tin hàng ngày, riêng báo Tài Nguyên Môi Trường – cơ quan ngôn luận của Bộ TNMT im lặng sau khi trích dẫn vài phát biểu an toàn của Phó thủ tướng và Bộ trưởng đầu ngành.

Sáng 18/7/2016, báo Thanh Niên đưa tin “Phát hiện thêm 10 điểm chôn trộm chất thải của Formosa”(1). Trả lời vấn đề này, ông Dương Tất Thắng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh cho rằng: sự cố chôn lấp chất thải của Formosa là một bài học rất lớn đối với Hà Tĩnh và để giải quyết vấn đề này phải cần một quá trình lâu dài.“Chúng tôi đã phải trả một cái giá không tính toán được liên quan đến vấn đề môi trường môi sinh, dư chấn tâm lý của người dân, thiệt hại cả tinh thần, vật chất”

Thật ra, các lãnh đạo và các quan chức không ai phải trả giá gì cho sự quan liêu, thiếu trách nhiệm và tính tham lam vô độ của các cá nhân, tổ chức đã tiếp tay cho Formosa đầu độc môi trường. Người phải trả giá bằng sức khỏe, bằng những mối lo ngại sẽ bị ảnh hưởng trong tương lai là nhân dân – những người đang sống chung với thảm họa. Tháng 4, cá chết biển chết, người lay lắt vì mất nghề, vì bỏ biển. Chưa có một động thái xử lý rõ ràng và hướng khắc phục hậu quả nặng nề đã xảy ra thì các sai phạm lần lượt bị báo chí phơi bày.

Theo công bố của ông Trần Hồng Hà – Bộ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường thì nhà máy thép Formosa đã mắc phải 53 vi phạm trong quá trình cho chạy thử nghiệm. Không có thêm thông tin cụ thể gì về các điểm vi phạm này.

Quá trình xử lý Formosa vẫn đang được chia thì tương lai, nghĩa là “sẽ xử lý theo quy định của pháp luật”. Tuy nhiên ở đây, với thỏa thuận đền bù 500 triệu đô la, đại diện chính phủ Việt Nam đã đứng ra kêu gọi nhân dân “khoan hồng” cho kẻ hủy diệt.

Đến nay, sau hàng loạt tình tiết mới, chưa thấy đại diện của cơ quan chức năng nào đứng ra phát biểu.

Tại sao các cơ quan chức năng im lặng?

Câu hỏi này có lẽ không quá khó để trả lời.

Xin mượn lời Người Quan Sát trong bài viết “Formosa nhận lỗi, đảng nhận tiền – nhân dân nhận thảm họa” để nhắc chúng ta nhớ và biết mình phải làm gì:

“Formosa nhận lỗi nhưng chưa nhận tội. Cũng không cho biết trong những lỗi đó đã thải xuống biển những chất độc gì và hàm lượng bao nhiêu. Đảng nhận tiền nhưng không biết những thiệt hại đối với môi trường đến kinh tế, sức khoẻ và đời sống của người dân nghiêm trọng ra sao. Đảng cũng cương quyết không nhận lỗi lẫn nhận tội khi đã biết rõ nguyên nhân cá chết cả tháng trước, nhưng vẫn phớt lờ để ngư dân ra biển, vẫn không một cảnh báo chính thức về hiểm họa tiêu thụ thức ăn hải sản có nguy cơ nhiễm độc. Chỉ có người dân là đóng vai trò nạn nhân lẫn khán giả và nhận thảm họa trong bi kịch Cá Chết Formosa.” (2)

Đừng im lặng, hãy lên tiếng yêu cầu khởi tố các cá nhân liên quan đến thảm họa môi trường mang tên Formosa.

18.7.2016

Mẹ Nấm

8 điều sau đây không được nói bừa

8 điều sau đây không được nói bừa 

Người xưa có câu: “Phúc thủy nan thu” (nước đổ khó hốt, ). Lời nói ra cũng giống như bát nước hắt đi, nước một khi đã đổ đi thì không thể nào thu lại, lời một khi đã nói ra thì không cách nào thu về. Cho nên một lời trước khi nói ra không thể không suy nghĩ thận trọng. Nói chuyện là một nghệ thuật, dù là lời hay ý đẹp cũng phải đắn đo “vuốt mặt nể mũi”, bạn nói tốt cho người này có khi lại đắc tội với người kia, như thế chưa hẳn đã là cao minh. Nói điều không tốt khiến đôi bên nghe xong đều mất hứng thì đương nhiên là không nên nói. Lời không tốt không nên nói, vậy những lời thế nào là không tốt và không nên nói ra?

  1. Không nói những lời chán nản, thối chí

Có người bình thường thích nói những lời chán nản làm người khác nhụt chí, thật ra cuộc sống rất cần những lời cổ vũ động viên từ người khác, cho dù không có ai khích lệ thì cũng phải tự khích lệ chính mình. Bản thân không cổ vũ chí hướng của mình, trái lại còn nói ra những lời thoái chí thì đương nhiên sẽ tự mình rơi vào suy sụp.

  1. Không nói những lời tức giận

Con người đang lúc tức giận thường không tự chủ được mà nói ra những lời giận dữ, có lúc làm tổn thương người khác, có khi lại làm tổn thương chính mình. Người ta khi đang tức giận thì cần nhất là giữ được tỉnh táo, không nên tùy tiện phát ngôn, vì lời nói lúc nóng giận thường rất khó nghe, vì vậy nhất định đừng nên nói.

  1. Không nói những lời oán trách

Khi không hài lòng, người ta thường nói ra những lời bất mãn, oán giận ông chủ, oán giận bạn bè, thậm chí oán giận cả người nhà. Nếu bạn thường xuyên nói những lời oán trách, người khác nghe được sau này sẽ mượn đó làm đề tài để nói những điều thị phi về bạn, khiến bạn phải đối phó với người này, đối phó với người kia, cuối cùng tự mình làm khổ mình, bạn việc gì phải khổ như vậy?

  1. Không nói những lời tổn thương

Có người lỗ mãng nói năng tùy tiện, không biết bao dung tôn trọng người khác, thường hay nói những lời tổn thương người khác, có lúc “hại người ích ta”, nhưng cũng có khi “hại người hại mình”. Lời nói tổn thương người khác có thể chỉ là nhất thời, nhưng nhân cách của mình đã bị người ta xem thường rồi đó, tổn thương ấy là vĩnh viễn!

  1. Không nói những lời khoe khoang

Có người khi nói chuyện thường thích tuyên truyền về bản thân, tự mình quảng cáo rùm beng, tự mình thổi phồng chính mình, người khác nghe xong nhất định không đồng tình. Cho nên khoe khoang chính mình thực tế cũng chẳng được lợi ích gì, trái lại còn làm mình bị tổn thương. Con người muốn vĩ đại thì phải làm những việc vĩ đại, vĩ đại ấy là phải để người khác nói, không thể tự nhận được đâu, bản thân mình khiêm tốn là tốt hơn cả.

  1. Không nói những lời dối trá

Phật giáo giảng “Ngũ giới”, “cấm nói dối” là một trong năm giới cấm này. Nói dối tức là “thấy mà nói không thấy, không thấy mà nói thấy, đúng mà nói là sai, sai mà nói là đúng”, nói một cách đơn giản thì đó là những lời không thật. Truyện ngụ ngôn “Sói đến rồi” (hay “Chú bé chăn cừu”) từng nói về hậu quả nghiêm trọng của việc nói dối. Một ví dụ khác, vốn dĩ chỉ có 1 chiếc máy bay, lại nói thành 11 chiếc, cuối cùng biến thành 91 chiếc, đây chính là những tin đồn thất thiệt, chuyện bé xé ra to, cũng tương tự như là nói dối.

  1. Không nói những lời bí mật

Trên đời này có lắm điều bí mật, từ gia đình đến công ty không đâu là không có, nghiệp vụ có bí mật nghiệp vụ, quốc gia có bí mật quốc gia. Hiện nay các quốc gia đều rất coi trọng việc bảo mật, nếu tiết lộ bí mật quốc gia thì bạn sẽ bị xử lý nghiêm khắc và chịu hình phạt nặng nề. Cho nên chúng ta cần phải tạo thành thói quen giữ bí mật, không được tùy tiện phát ngôn. Trước khi nói ra những chuyện bí mật, bạn phải nghĩ đến những hậu quả xấu có khả năng xảy ra, hiểu rõ tính nghiêm trọng của nó thì sẽ không dám tùy tiện ăn nói lung tung.

  1. Không nói những lời riêng tư

Mỗi người đều có những chuyện riêng tư, việc riêng của mình đương nhiên không muốn người khác biết, việc riêng của người khác cũng không thể mang ra nói lung tung. Cho dù bạn có nói ra hết chuyện riêng của người khác mà họ không phản kháng lại thì cũng đã bộc lộ tính cách không nhân hậu của bạn rồi. Con người sống trong nhà không chỉ để che mưa che nắng mà còn vì an toàn, nhưng chủ yếu nhất là để đảm bảo sự riêng tư. Người ta mặc quần áo một phần là để giữ ấm nhưng quan trọng là để che đậy thân thể, giấu đi những riêng tư của mình. Vì thế, nếu muốn tôn trọng lẫn nhau thì không được tiết lộ những việc riêng tư của người khác.

Ngoài những điều kể trên, đương nhiên còn có rất nhiều điều không nên nói và không nên làm, thận trọng với những lời nói của mình cũng chính là đang “tu khẩu” (tu cái miệng của mình), bằng không chính bạn đang hủy đi phúc đức của mình đấy!

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

Chính quyền Hà Nội nên cảm ơn và xin lỗi No-U

Chính quyền Hà Nội nên cảm ơn và xin lỗi No-U

Nguyễn Khắc Mai

No-U là một nhóm thanh niên đầy nhiệt huyết và tinh thần dân tộc, yêu nước. Họ trẻ trung, hoạt bát, thông minh và nhạy cảm trước thời cuộc. Tôi cho là hơn hẳn lũ người luôn rêu rao về những cái gì là “đại cục, tiểu cục”. Khi “Tàu” cộng sản trong cơn hưng phát liền giương vây, vỗ cánh bành trướng ở Biển Đông, chiếm đảo, chiếm biển, uy hiếp Việt Nam và các nước nhỏ trong khu vực, vạch ra cái đường chữ U, còn gọi là đường lưỡi bò, hòng liếm gọn vùng biển quốc tế và vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam và các nước khác, thì họ tập họp nhau lại trong một các tên rất nghịch ngợm và “sái”, để bênh vực chủ quyền của Đất Nước, phản đối chủ trương và hành động bất lương, vô đạo, ngang ngược của Trung Quốc. Cái “sái” là theo nghĩa tiếng Việt, no u là no đòn, u trán, bươu đầu vì bị “côn đồ” được cấp phép hành hung, đàn áp. Còn theo nghĩa tiếng Anh là không chấp nhận và đấu tranh để xóa bỏ cái đường chữ U sai lầm và ngang ngược của Trung Quốc; họ là những chàng trai, cô gái rất xứng danh là tuổi trẻ của Thủ đô ngàn năm văn hiến, của Sài Gòn tài hoa và anh dũng.

Họ nhiều lần bị hành hung, bị đàn áp, bắt bớ, thật vô thiên, vô pháp, bất chấp đạo lý, luật lệ. Gần đây khi họ họp nhau đá banh, ra về, Lã Việt Dũng, một kỹ sư trẻ có tài, có tâm, có tầm, một No-U Hà Nội đã bị du côn (không biết có phải du côn không, hay là công an đội lốt) chặn đường hành hung khiến anh bị thương phải vào viện điều trị.

Giờ đây, sau khi Tòa trọng tài quốc tế PCA ra phán quyết bác bỏ “đường chữ U” do Trung Quốc xưng xưng áp đặt, chúng ta càng thấy các em No-U thật thông minh, dũng cảm, các em biết sống vô ngã, quên mình vì nghĩa lớn. Hành động của các em thật rõ chính nghĩa, chính khí của Việt Nam, luôn cảnh giác trước dã tâm của kẻ thù của Dân của Nước. Các em hơn hẳn lũ người không bao giờ nhìn xa hơn cái lỗ mồm của mình, biến thành lũ vong nô, hành xử cứ như là tay sai tiếp tay tiếp sức cho kẻ thù của Dân của Nước, đàn áp vô đạo những người yêu nước, có lương tri.

Chính quyền Hà Nội hãy thể hiện chính nghĩa của dân tộc, thể hiện mình là chính chứ không phải là tà. Một chính quyền biết tôn trọng những người có lương tri, có tinh thần yêu nước, dũng cảm, không nhỏ nhen, ích kỷ, luôn biết đặt cao những giá trị, biết hành xử đúng, tốt và đẹp, chính quyền ấy sẽ được trọng thị trong mắt của người dân, sẽ thể hiện phẩm chất văn hóa của mình.

Phải dừng ngay những hành vi côn đồ và trừng trị những kẻ nào đã ra lệnh và hành động bất lương, bất nghĩa đối với những người dân yêu nước, lương thiện, đối với các em No-U.

Tôi thành tâm mong ước chính quyền Hà Nội biết xin lỗi và biết cảm ơn những công dân tử tế của mình./.

N. K. M.

VN: Câu lưu nhiều người biểu tình chống TQ

VN: Câu lưu nhiều người biểu tình chống TQ

BBC

17-7-2016

Một số người biểu tình phản đối Trung Quốc tụ tập trước tòa đại sứ Philipppines để 'cảm ơn' vụ kiện ở Tòa PCA. Ảnh: FB

Hàng chục người biểu tình bị bắt trong các cuộc xuống đường phản đối Trung Quốc bị chính quyền Việt Nam giải tán hôm Chủ Nhật, theo truyền thông quốc tế.

Cùng lúc, đã diễn ra một số cuộc biểu tình khác phản đối vụ doanh nghiệp chế tạo thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh gây ô nhiễm nghiêm trọng môi trường ở miền Trung Việt Nam.

Hôm 17/7/2016, hãng tin AP đưa tin hàng chục người Việt Nam tập hợp và xuống đường trong một cuộc phản đối ở trung tâm thủ đô Hà Nội đã bị nhà cầm quyền bắt giữ và đưa đi, trong lúc họ đang ‘ủng hộ’ một phán quyết của tòa trọng tài quốc tế bãi bỏ tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh trên Biển Đông.

“Khoảng hai chục người đã bị đưa lên xe bus và mang đi khỏi khu vực quanh hồ Hoàn Kiếm ở thủ đô của Việt Nam, thậm chí trước khi họ bắt đầu cuộc phản đối,” hãng AP hôm Chủ nhật cho hay.

“Cảnh sát hiện diện đông đảo ở quanh hồ này, với xe cộ bị cấm qua lại quanh khu vực.”

Theo hãng tin Mỹ, cuộc tuần hành do nhóm No-U, một nhóm ở Hà Nội phản đối các tuyên bố chủ quyền bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông, tổ chức.

“Cuộc phản đối diễn ra sau khi Tòa Trọng tài Thường trực có trụ sở ở The Hague, Hà Lan, đưa ra phán quyết trong tuần trong một vụ kiện của Philippines, quốc gia cùng với Việt Nam là một trong các bên tuyên bố chủ quyền ở vùng biển tranh chấp,” AP cho biết thêm.

“Trung Quốc đã bác bỏ phán quyết của tòa và từ chối tham gia vào vụ trọng tài”.

‘Bao phủ dày đặc’

Hãng AP dẫn lời của ông Nguyễn Chí Tuyến, một thành viên của nhóm No-U, nói “tất cả các nhà hoạt động bị cảnh sát bắt đều được thả ra vào lúc đầu buổi chiều Chủ nhật.”

Một nhóm nhỏ các nhà hoạt động khác tập hợp ở trước cửa Đại sứ quán Philippines ở Hà Nội vào lúc buổi trưa, một số mang theo các băng-rôn, biểu ngữ viết:

“Cảm ơn Philippines, các bạn có một chính phủ dũng cảm” và “Trung Quốc phải tuân thủ luật pháp quốc tế,” vẫn theo AP.

Hãng tin AFP cùng ngày cũng đưa tin cho hay:

“Lực lượng an ninh mặc thường phục đã được triển khai, bao phủ dày đặc ở trung tâm thành phố Hà Nội và để mắt theo dõi chặt chẽ bất cứ đám đông nào có thể tụ tập,” một phóng viên của hãng tin Pháp tại chỗ cho biết hôm 17/7.

“Trong suốt buổi sáng, khoảng 30 nhà hoạt động đã bị các lực lượng an ninh đẩy rất nhanh lên các xe bus và xe hơi khác sau khi họ tụ tập tiến hành một cuộc phản đổi gần khu vực hồ Hoàn Kiếm, một địa điểm thường diễn ra các cuộc biểu tình.”

H1Người dân Việt Nam ở một giáo phận tại tỉnh Nghệ An biểu tình hôm Chủ Nhật 17/7 phản đối vụ Formosa gây ô nhiễm môi trường. Ảnh: FB Ant Chu Mạnh Sơn

“Một số hô to: ‘Đả đảo Trung Quốc xâm lược’, vào lúc họ bị đưa đi tới các nơi bị giữ,” vẫn theo hãng tin Pháp.

Còn hãng tin Reuters hôm Chủ nhật bình luận:

“Chính phủ Việt Nam thường tỏ ra nhạy cảm về các tình cảm bài Trung Quốc trong nhân dân mà trong số đó nhiều người đã chào mừng thắng lợi pháp lý của Philippines,” hãng tin Anh đưa tin từ Hà Nội.

‘Biểu tình sáng tạo’

Trong khi đó, mạng truyền thông xã hội từ Việt Nam cũng đưa tin đã diễn ra một số hoạt động phản đối Trung Quốc và ‘đường lưỡi bò’ ở TP. Hồ Chí Minh mà các thành viên mạng tự đánh giá là có hình thức ‘sáng tạo’.

“Lúc 9h sáng ngày 17/7/2016, tại Khu công nghiệp Tân Bình, quận Tân Phú, các bạn trẻ Sài Gòn yêu nước đã biểu tình phản đối lưỡi bò Trung cộng, ủng hộ phán quyết của toà án The Hague ngày 12-7,” trang mạng Ba Sàm dẫn nguồn của Facebooker Suong Quynh cho hay.

“Tại trung tâm Sài Gòn sáng ngày 17/7 dày đặc an ninh và cảnh sát cùng các lực lược sẵn sàng đối phó biểu tình. Anh em trẻ đã không biểu tình tại Trung Tâm mà dùng xe chạy khắp các phố phường để biểu tình. Đoàn gồm 30 các bạn trẻ Sài với biểu ngữ ‘Phản đối đường lưỡi bò”, trang Ba Sàm cho biết thêm.

Cũng trên trang Facebook cá nhân, Phạm Thanh Nghiên, một nhà hoạt động và cựu tù nhân lương tâm cho hay:

“Những người yêu nước biểu tình tại Hà Nội bị bắt vì sáng nay, 17/4 gồm có: Trương Minh Hà, Lê Minh Hằng…, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Thúy Hạnh, Đặng Bích Phượng… Trịnh Bá Tư, Nguyễn Văn Đoàn, Hà Chí Hải, Trương Hồng Hạnh… và một số người khác nữa,” Facebooker này viết.

“Nhà báo Phạm Đoan Trang tưởng “được” công an khinh vì đau chân nên cũng “âm mưu” đi biểu tình nhưng không thành, đành trở vào nhà.

“Trong một diễn biến khác, vào lúc 8 giờ sáng cùng ngày hàng ngàn giáo dân giáo xứ Vinh, tỉnh Nghệ An đã xuống đường phản đối Formosa gây ra thảm họa biển miền Trung, và yêu cầu truy tố Formosa, phản đối vụ công ty chế tạo gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh, của Đài Loan, gây ô nhiễm môi trường biển và xả thải chất thải công nghiệp gây độc hại cho môi trường ở Việt Nam.”

Cũng trên mạng Facebook hôm Chủ nhật, đã diễn ra mọt cuộc biểu tình của người dân ở một huyện ở tỉnh Nghệ An trong một diễn biến khác cùng ngày:

“8h40 phút sáng ngày 17/7 tại xã An Hoà, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ an, có khoảng 1.000 người biểu tình phản đối Formosa và yêu cầu khởi tố và đuổi công ty này khỏi Việt Nam,” một thành viên mạng xã hội Facebook hôm Chủ nhật cho hay.

“Trong số, 1.000 người nói trên chủ yếu là giáo dân tại giáo Phú Yên do linh mục Anton Đặng Hữu Nam phụ trách,” Facebooker có tên Ant Son Chu Manh cho biết.

Thổ Nhĩ Kỳ bắt ‘khoảng 6.000 người’

 Thổ Nhĩ Kỳ bắt ‘khoảng 6.000 người’

Image copyrightAFP

Thổ Nhĩ Kỳ đến nay đã bắt giữ 6.000 người sau vụ đảo chính bất thành hôm thứ Sáu, Bộ trưởng Nội vụ Bekir Bozdag nói, và cho biết con số này sẽ còn tăng thêm.

Trong số những người bị bắt có nhiều sỹ quan cao cấp.

Một viên chỉ huy lữ đoàn và hơn 50 quân nhân bị bắt giam tại tỉnh Denizli ở miền tây vào đầu giờ sáng Chủ Nhật, truyền thông nước này loan tin.

Cho đến nay, ít nhất đã có 3.000 binh lính bị bắt và chừng 2.700 thẩm phán bị sa thải.

Ít nhất 265 người thiệt mạng trong các cuộc đụng độ xảy ra trong cuộc đảo chính bất thành.

Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan nói Quốc hội nước này có thể cân nhắc đề xuất áp dụng án tử hình.

REUTERS

Giáo sỹ Fethullah Gulen bác bỏ cáo buộc của chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ theo đó nói ông đứng sau âm mưu đảo chính hôm thứ Sáu

Ông Erdogan cáo buộc giáo sỹ người Thổ hiện ở Mỹ, Fethullah Gulen là đứng đằng sau âm mưu đảo chính, nhưng ông này bác bỏ.

Nỗ lực đảo chính diễn ra đêm thứ Sáu, khi một phe nhóm quân sự chiếm các cây cầu quan trọng ở Istanbul và tấn công các tòa nhà quốc hội tại thủ đô Ankara.

Ông Erdogan đã kêu gọi mọi người nổi dậy chống lại những đối tượng âm mưu đảo chính; tới sáng thứ Bảy các quân nhân nổi loạn bắt đầu đầu hàng.

Tuy nhiên, một đêm đầy các vụ nổ, những tiếng súng bắn và những vụ đụng độ đã khiến 161 người, gồm cả dân thường và cảnh sát, thiệt mạng. Hơn 1.440 người khác bị thương.

Chính phủ nói có 104 “kẻ âm mưu” đã bị giết chết.

EPA

Bắt giữ các gương mặt cao cấp

Trung tướng Ozhan Ozbakir, chỉ huy đồn Denizli và Lữ đoàn Biệt kích số 11, nằm trong số các gương mặt quân sự cao cấp bị bắt hôm Chủ Nhật, hãng tin Anadolu của nhà nước Thổ Nhĩ Kỳ tường thuật.

Các gương mặt hàng đầu khác bị bắt có Tướng Erdal Ozturk, chỉ huy Quân đoàn số Ba, Tướng Adem Huduti, chỉ huy Quân đoàn số Hai, và Akin Ozturk, cựu Tham mưu trưởng Không quân.

AP

Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã yêu cầu dẫn độ từ Hy Lạp về tám quân nhân bỏ chạy bằng một chiếc trực thăng của Thổ Nhĩ Kỳ sang xin tỵ nạn chính trị sau khi đảo chính bại lộ.

Một trong những thẩm phán cao cấp nhất của Thổ Nhĩ Kỳ, Alparslan Altan, đã bị tạm giữ hôm thứ Bảy.

Khoảng 44 thẩm phán và công tố viên đã bị bắt giữ hồi đêm tại thành phố Konya ở miền trung, và 92 người bị bắt tại thành phố Gazientep ở đông nam, hãng tin tư nhân Dogan nói.

Hôm thứ Bảy, Bộ trưởng Lao động Thổ Nhĩ Kỳ, Suleyman Soylu tỏ ý nói Hoa Kỳ đứng đằng sau vụ đảo chính, là cáo buộc bị Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry mạnh mẽ bác bỏ.

Tổng thống Barack Obama cùng các lãnh đạo thế giới kêu gọi các đảng phái tại Thổ Nhĩ Kỳ “hành động trong khuôn khổ pháp luật”.

Thêm một âm mưu hiểm độc của tình báo Hoa Nam ở Hà Nội?

 Thêm một âm mưu hiểm độc của tình báo Hoa Nam ở Hà Nội?

Nguoi-viet.com

Tòa nhà 8B Lê Trực vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt” sau 8 tháng bị “xử lý.”

Tòa nhà 8B Lê Trực vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt” sau 8 tháng bị “xử lý.”

Bài và hình: Lê Anh Hùng
(Blog VOA)

Vụ sai phạm ở tòa nhà số 8B Lê Trực của Công Ty Cổ Phần Đầu Tư Xây Dựng Phát Triển Kinh Đô (Kinh Do TCI Group) đã khiến báo chí tốn rất nhiều giấy mực. Với chiều cao 69m, vượt quá 16m (tương đương 5 tầng) so với giấy phép xây dựng, tòa nhà mang tên Discovery Complex II cao gần gấp đôi lăng Hồ Chí Minh và sừng sững như một tòa tháp canh khổng lồ nhòm xuống khu trung tâm đầu não Ba Đình, có thể giám sát mọi động tĩnh xung quanh khu vực đặc biệt nhạy cảm về an ninh chính trị này.

Mặc dù vụ việc bắt đầu được báo chí nêu lên 10 tháng trước, Bộ Xây Dựng thì đã chính thức kiến nghị thủ tướng xử lý nghiêm vụ việc được 9 tháng, và gần 8 tháng đã trôi qua kể từ thời điểm việc xử lý sai phạm bắt đầu diễn ra, nhưng tòa tháp canh đó vẫn cứ “trơ gan cùng tuế nguyệt.” Tại phiên họp chính phủ thường kỳ chiều 30 tháng 6 vừa qua, thủ tướng chính phủ lại một lần nữa phải lên tiếng: “Hà Nội có nghiêm túc ‘đập’ nhà 8B Lê Trực không, hay vẫn cứ để trơ trơ như thế?”

Không phải ngẫu nhiên mà chủ đầu tư dự án tại địa chỉ 8B Lê Trực lại dám ngang nhiên thách thức cả công chúng lẫn hệ thống công quyền như thế: Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải, người phê duyệt dự án trong vai trò phó thủ tướng phụ trách kinh tế kiêm Trưởng Ban Chỉ Đạo Quy Hoạch và đầu tư xây dựng vùng thủ đô, nay đã trở thành ủy viên Bộ Chính Trị, bí thư thành ủy Hà Nội.

Vị trí 2 tòa tháp Capital Garden và Bộ Tư lệnh PKKQ trên bản đồ.

Vị trí 2 tòa tháp Capital Garden và Bộ Tư lệnh PKKQ trên bản đồ.

Đây không phải là dự án duy nhất nhạy cảm về an ninh của Kinh Do TCI Group, mà tập đoàn đầy mờ ám này còn ít nhất 2 dự án đặc biệt nhạy cảm về an ninh khác trên địa bàn thủ đô.

Dự án thứ nhất là Capital Garden tại ngõ 102 Trường Chinh, bao gồm 2 tòa tháp với khu trung tâm thương mại là khối đế 2 tầng, khu căn hộ chung cư cao cấp từ tầng 3 đến tầng 25; diện tích lô đất của dự án là 5.065m2. Dự án thứ hai là Hoàng Quốc Việt Towers, gồm 2 tòa tháp, trong đó tòa tháp văn phòng cao 46 tầng và tòa tháp chung cư cao 50 tầng với 5 tầng hầm, 5 tầng trung tâm thương mại, 4 tầng cây xanh và tiện ích và 40 tầng căn hộ (theo giới thiệu trên trang web của Kinh Do TCI).

Dự án Hoàng Quốc Việt Towers nằm ở góc đường Hoàng Quốc Việt – Phạm Văn Đồng, tức chỉ cách trụ sở mới đồ sộ của Bộ Công An vài trăm mét.

Trong khi đó, dự án Capital Garden sắp sửa hoàn thành và vị trí của nó cũng chỉ cách khu vực Bộ Tư lệnh Phòng Không Không Quân vài trăm mét theo đường chim bay.

Hai tòa tháp Capital Garden (bên phải) nhìn từ bên trong cổng chính Bộ Tư lệnh PKKQ.

Nguy hiểm hơn, dự án này lại do một nhà thầu Trung Quốc là Tập Đoàn Xây Dựng Quảng Châu (GMC) làm nhà thầu chính (đơn vị thi công là Công Ty CP Xây Dựng và Kinh Doanh Địa Ốc Hòa Bình).

Với chiều cao hơn 115m (25 tầng), 2 tòa tháp Capital Garden có chiều cao vượt trội so với các tòa nhà khác trong khu vực và có thể giám sát được mọi động tĩnh bên trong Bộ Tư Lệnh Phòng Không Không Quân. Từ vị trí bao quát với khoảng cách gần như thế, đối phương có thể sử dụng kỹ thuật nghe lén bằng tia laser hoặc các kỹ thuật tinh vi khác để theo dõi các cuộc trao đổi, điện đàm diễn ra bên trong Bộ Tư Lệnh PKKQ.

Khi chiến sự xẩy ra, Bộ Tư Lệnh PKKQ là một trong những mục tiêu quan trọng nhất mà đối phương muốn tiêu diệt, và thật nguy hiểm nếu họ kiểm soát được một tòa cao ốc mà từ đó họ có thể hoặc là gây nhiễu hệ thống phòng thủ, thông tin liên lạc, hoặc thậm chí là sử dụng súng phóng tên lửa để tấn công.

Xem ra dự án Capital Garden tại 102 Trường Chinh lại là một chiến tích ngoạn mục khác của đội quân tình báo Hoa Nam ở Hà Nội.

Hà Nội biểu tình, Nha Trang ‘cắt lưỡi bò,’ Bình Thuận ngưng chiếu phim

Hà Nội biểu tình, Nha Trang ‘cắt lưỡi bò,’ Bình Thuận ngưng chiếu phim

Nguoi-viet.com  

Người bị bắt trên xe bus. (Hình: FB Chú Tễu)

Người bị bắt trên xe bus. (Hình: FB Chú Tễu)

HÀ NỘI (NV) – Những nhà hoạt động tại Hà Nội biểu tình sáng Chủ Nhật, 17 Tháng Bảy, bày tỏ sự đồng tình với phán quyết của Tòa Thường Trực Quốc Tế, bác bỏ đường lưỡi bò của Trung Quốc, và phản đối chính quyền Cộng Sản Bắc Kinh.

Khoảng ngoài 8 giờ sáng, một số người biểu tình đã bị bắt đi. Theo Facebook Suong Quynh, “Công an Hà Nội bắt khoảng 15 người, đưa lên xe” lúc 8:35 phút sáng.

Facebook của Hà Vân kể: “Đang loanh quanh tìm chỗ gửi xe thì có tiếng hô ‘bắt người.’ Mắt tèm nhèm nhưng chắc chắn chú Trương Dũng được ‘đặc cách’ lên xe 7 chỗ, còn mấy người khác bị lên xe bus. Hà Nội buổi sáng không bình yên.”

Từ nhà, bà Lê Hiền Đức, một nhà hoạt động xã hội nổi tiếng, viết mấy dòng gởi các bạn biểu tình: “Chúc mọi việc thành công tốt đẹp nhé! Chân tôi yếu, nhưng tay tôi không mềm đâu! Đang theo dõi trực tiếp đây! Mong mọi người ôn hòa nhưng mạnh mẽ nhé! Tập trung vào chủ đề chính đấy! Tuyệt đối không nói tục, chửi bậy nhé!”

Những người nổi tiếng bị chặn ngay tại nhà mình. Nhà báo Đoan Trang là một trường hợp. Theo lời kể của cô, vừa chống nạng ra khỏi nhà, công an đã chờ sẵn, nói có hai chọn lựa, “1 là lên đồn, 2 là lên nhà; chân cẳng thế đi đâu.”

Cô kết luận: “Một lần nữa, thông điệp ‘vì công lý và hòa bình trên Biển Đông, phải kiện Trung Quốc,’ lại bị công an Việt Nam phá.”

Nói không với đường lưỡi bò phi pháp. (Hình: FB Lai Nguyen)

Người Nha Trang ‘nói không’ với đường lưỡi bò phi pháp. (Hình: FB Lai Nguyen)

Một trong những người theo dõi từ đầu và liên tục cập nhật thông tin là Facebooker Chú Tễu. Chú Tễu viết:

”… Quanh hồ Gươm, công an Hà Nội triển khai lực lượng vừa phải, đủ để bào vệ và giữ gìn trật tự cho đoàn người biểu tình sắp tụ tập và diễu hành vào lúc 8h30.

… Được biết, đêm qua, an ninh, cảnh sát khu vực đã gọi điện hoặc đến nhà hỏi thăm một số thành viên No U như Hoàng Hà, Đào Tiến Thi, Nguyễn Trung, Phan Vân Bách…

Vợ chồng nhà hoạt động Nguyễn Tường Thụy đèo nhau đi nhà nghỉ từ đêm qua, bị an ninh quận chặn lại dọc đường và sách nhiễu. Nhiều người bị an ninh đeo bám từ sáng sớm nay.

Theo nguồn tin riêng, tỉ lệ đàn áp biểu tình hôm nay là 50/50. Và hình thức được công an Hà Nội chọn là tống người biểu tình lên xe bus đưa ra ngoại thành, cung cấp đồ ăn thức uống (không có độc) và nhốt đến chiều thì thả.

08h10: Xe phá sóng điện thoại đã được đưa đến tuyến phố Ngô Quyền, chờ lệnh di chuyển.”

Theo Facebook Suong Quynh, trong số người bị bắt có Nguyễn Thúy Hạnh, Huỳnh Ngọc Chênh, Trương Dũng, Lã Việt Dũng, Bích Hường…

Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện nói với Suong Quynh, “Những người ngồi tại tượng đài bị bắt hết lên xe, nhanh chóng, không kịp phản ứng.”

Gần 10 giờ sáng, Facebook Chú Tễu viết: “Bằng hành động bắt người, đàn áp biểu tình, chính quyền Hà Nội đã giáng một cái tát chí tử vào Tòa Trọng Tài quốc tế, vào lương tri và phẩm giá Việt Nam, vào lòng ái quốc – tài sản lớn nhất của người Việt Nam, và đây cũng chính là cam kết tuyệt đối trung thành và cam tâm làm nô lệ của bè lũ Tập Cận Bình khốn nạn, kẻ đã bị tẩy chay trên khắp hoàn cầu, kẻ đang đẩy cả dân tộc Việt Nam vào sự diệt vong.”

Nha Trang “cắt lưỡi bò”

Trước một hôm, ngày 16 Tháng Bảy, tại Nha Trang, những nhà hoạt động đã “nói không với đường lưỡi bò” trước mắt du khách Trung Quốc tại khu vực Hòn Chồng và Tháp Bà Ponagar. Theo tin của Dân Làm Báo.

Chị Lai Nguyễn cầm bức hình trước du khách Trung Quốc. (Hình: Cộng tác viên Dân Làm Báo)

Chị Lai Nguyễn cầm bức hình trước du khách Trung Quốc. (Hình: Cộng tác viên Dân Làm Báo)

Hình ảnh mà người dân Nha Trang dùng trong các banner là cái kéo cắt đường lưỡi bò lè ra từ bản đồ Trung Quốc.

Theo trang Dân Làm Báo, du khách Trung Quốc đã “từ ngạc nhiên chuyển sang tức tối” khi thấy các banner của người dân Nha Trang. “Một số du khách quay phim, chụp ảnh các nhà hoạt động với thái độ khá tức tối.”

Một người quan sát chia sẻ: “Cắt đường lưỡi bò phi pháp” trước các du khách Trung Quốc là hành động biểu thị ôn hòa nhằm cho các du khách Trung Quốc lâu nay bị nhà cầm quyền xuyên tạc đã có cái nhìn đúng về thái độ của người Việt Nam trước sự hung hăng bá quyền của Trung Quốc. Nhất là trong bối cảnh Đà Nẵng, Huế, Nha Trang bị lực lượng hướng dẫn viên Trung Quốc xuyên tạc lịch sử chủ quyền ngay trên đất nước Việt Nam.”

Bình Thuận “ngưng Thượng Hải”

Trong khi đó, đài truyền hình tỉnh Bình Thuận thông báo ngưng chiếu bộ phim của Trung Quốc – Tân Bến Thượng Hải – vì diễn viên trong bộ phim này “ủng hộ quan điểm ‘đường Lưỡi Bò’ và phản đối phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA) trong vụ Philippines kiện Trung Quốc.”

Ngày 16 Tháng Bảy, mạng xã hội lan truyền một clip được cho là của truyền hình Bình Thuận, với nội dung: “Vì lý do khách quan liên quan đến các diễn viên đã lên tiếng chỉ trích phán quyết PCA đối với Trung Quốc về vấn đề Đường Lưỡi Bò trên Biển Đông và để thể hiện quan điểm rõ ràng của cơ quan ngôn luận thuộc đảng và nhà nước, nay đài phát thanh-truyền hình Bình Thuận tạm ngừng phát sóng bộ phim ‘Tân Bến Thượng Hải’ vào lúc 11:50 hàng ngày từ hôm 16 tháng 7.”

Đài truyền hình Bình Thuận đã thay bộ phim Hàn Quốc, Khu Vườn Địa Đàng, vào chương trình của mình. (Đ.B.)

Chiến thuật trấn áp sự phản kháng trong nước

 Chiến thuật trấn áp sự phản kháng trong nước

Cảnh sát canh gác trước Tòa án Nhân dân TP HCM.

Cảnh sát canh gác trước Tòa án Nhân dân TP HCM.

VOA

Trong bài “Vietnam’s rising repression”, đăng trên tờ New Mandala mới đây, giáo sư Zachary Abuza, một nhà Đông Nam Á học, cho rằng những sự đàn áp của chính quyền Việt Nam đối với những người bất đồng chính kiến càng lúc càng gia tăng và càng lúc càng tinh vi. Ông tóm tắt những sự đàn áp ấy vào năm chiến thuật chính:

Thứ nhất, trấn áp những luật sư thường đứng ra bảo vệ và bào chữa cho những người đối kháng bị chính quyền bắt giữ và đem ra xét xử. Tiêu biểu nhất cho những luật sư này là Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Đài và Võ An Đôn.

Thứ hai là sử dụng những tội danh khác, phổ biến nhất là tội danh trốn thuế, để đánh lạc hướng dư luận là ở Việt Nam không hề có tù nhân lương tâm.

Thứ ba là sử dụng công an chìm để hành hung những nhà hoạt động dân chủ và những người hay lên tiếng phê phán chế độ, kể cả các nhà báo đang tiến hành các cuộc điều tra việc công an đàn áp dân chúng. Theo tổ chức Theo dõi Nhân quyền, riêng trong năm 2014, đã có tới 14 nhà báo bị hành hung.

Thứ tư là gia tăng kiểm duyệt trên mạng lưới internet. Việt Nam được xem là quốc gia có hệ thống kiểm duyệt truyền thông khắt khe nhất thế giới.

Cuối cùng, thứ năm là tập trung bóp chết những trang blog có ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng.

Theo tôi, trong năm chiến thuật được Zachary Abuza nêu lên ở trên, hai chiến thuật sau cùng có thể được gộp làm một: Trấn áp những tiếng nói đối kháng trên mạng lưới internet. Có ba hình thức trấn áp chính: Một là dựng tường lửa, đặc biệt với các trang web đặt trụ sở ở hải ngoại; hai là dùng tin tặc để tấn công các trang web thù nghịch; và ba là bắt bớ những blogger có nhiều ảnh hưởng như trường hợp của Trương Duy Nhất (2 năm tù), Phạm Viết Đào (15 tháng tù), Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh (bị bắt ngày 5 tháng 5 năm 2014, chưa xét xử) và Nguyễn Quang Lập (bị bắt và tạm giam 2 tháng, đã thả).

Ngoài các chiến thuật mà Zachary Abuza nêu trên, tôi nghĩ còn một chiến thuật khác chính quyền Việt Nam gần đây sử dụng nhiều để đàn áp những người bất đồng chính kiến: Trục xuất họ ra khỏi đất nước, chủ yếu là đẩy họ sang Mỹ. Cho đến nay, họ đã trục xuất bốn người: nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ (ngày 23 tháng 2 năm 2011), luật sư Cù Huy Hà Vũ (ngày 7 tháng 4 năm 2014), blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (ngày 21 tháng 10 năm 2014) và gần đây nhất, blogger Tạ Phong Tần (ngày 19 tháng 9 năm 2015).

Việc đưa các nhà bất đồng chính kiến từ nhà tù đi thẳng sang Mỹ có ba lợi ích cho họ: Một là đáp ứng được các yêu sách từ phương Tây, chủ yếu là từ Mỹ; hai là chứng tỏ họ có tinh thần nhân đạo, và ba là để vô hiệu hoá những nhà bất đồng chính kiến ấy. Hai lợi ích đầu tương đối dễ thấy. Tôi chỉ xin phân tích lợi ích thứ ba.

Trên nguyên tắc, sống ở nước ngoài, đặc biệt tại Mỹ, các nhà bất đồng chính kiến ấy sẽ được tự do hơn. Họ muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, không ai cấm cản được họ cả. Hơn nữa, họ cũng được sự ủng hộ của nhiều người trong cộng đồng, nhờ thế, họ dễ tập hợp thành một lực lượng với những tầm vóc nhất định. Nhưng tự do cũng là một con dao hai lưỡi. Lưỡi kia của tự do là: người ta mất tư cách nạn nhân, những người bị đày ải trong lao tù của bạo chính. Mất tư cách nạn nhân, người ta cũng mất cả tư cách là anh hùng bởi anh hùng chỉ được thể hiện trong điều kiện đối diện với thử thách và đặc biệt, với sự áp bức. Sống ở hải ngoại, tự do phơi phới, không ai có thể anh hùng hơn ai được. Khái niệm anh hùng của những người bất đồng chính kiến trở thành một thuộc tính của quá khứ, một thứ vang bóng một thời. Hơn nữa, sống ở nước ngoài, người ta cũng mất cả tư cách chứng nhân; tiếng nói của họ, do đó, cũng mất sức nặng của người trong cuộc.

Nói cách khác, mất cả ba tư cách nạn nhân, anh hùng và chứng nhân, người ta mất tất cả. Họ trở thành bình thường như bao nhiêu người bình thường khác. Họ lại thua những người bình thường khác ở chỗ: Họ ra ngoại quốc muộn hơn, gặp nhiều khó khăn trong tiến trình hội nhập vào cuộc sống mới hơn, bởi vậy, với một mức độ nào đó, họ cũng mất thế giá hơn. Đó là chưa kể trong môi trường tự do ở hải ngoại, người ta rất dễ bộc lộ những sự nghi ngờ hay đố kỵ nhắm vào những người mới từ Việt Nam sang: Họ là “tay sai” hay “sứ giả” của Việt Cộng sang phá hoại cộng đồng. Trường hợp của Nguyễn Chí Thiện trước đây là một ví dụ. Lúc còn trong nước, ông là một nhà thơ anh hùng; sang Mỹ, ông chỉ còn là một nhà thơ. Không những vậy, ông còn đối diện với những tin đồn thất thiệt, trong đó, có tin đồn ông chỉ là một Nguyễn Chí Thiện… giả.

Trong bài “Chuyện Cù Huy Hà Vũ sang Mỹ” đã đăng trên blog này năm ngoái, tôi có nêu lên kinh nghiệm của nhà văn Dương Thu Hương và nhà văn Alexander Solzhenitsyn. Lúc còn ở trong nước, các tác phẩm văn học cũng như các bài viết về chính trị của Dương Thu Hương được đón nhận nhiệt liệt. Từ năm 2006, bà sang sống hẳn ở Pháp. Sống ở đâu thì Dương Thu Hương cũng vẫn là Dương Thu Dương thôi. Vẫn thông minh, sắc sảo, thẳng thắn và tài hoa. Không có gì thay đổi. Nhưng rõ ràng là sự tiếp nhận của những người chung quanh, từ cộng đồng người Việt đến cộng đồng quốc tế, đã thay đổi: Bà chỉ còn là một nhà văn chứ không phải nhà văn đối kháng nữa. Với bà, người ta hờ hững dần. Và bà cũng im lặng dần.

Mà không phải chỉ có Dương Thu Hương. Lớn hơn Dương Thu Hương rất nhiều, nhà văn Alexander Solzhenitsyn, giải Nobel văn chương năm 1970, bị trục xuất khỏi Nga vào năm 1974; và sau một thời gian ngắn sống ở Tây Đức và Thụy Sĩ, ông được mời sang Mỹ. Ông định cư ở Mỹ cho đến năm 1994, khi chế độ cộng sản đã sụp đổ tại Nga, ông mới về nước. Trong gần 20 năm ở Mỹ, Solzhenitsyn chỉ sống một cách lặng lẽ ở một địa phương khuất lánh heo hút. Trừ sự ồn ã ở vài năm đầu, sau đó, dường như người ta quên mất ông, hơn nữa, có khi còn bực bội vì ông. Một số quan điểm của ông, lúc còn nằm trong nhà tù Xô Viết, được xem là dũng cảm; lúc đã sống ở Mỹ, ngược lại, lại bị xem là cực đoan.

Cả Solzhenitsyn lẫn Dương Thu Hương đều không phải là những người làm chính trị. Họ chỉ là những nhà văn, khi còn trong nước, được xem là đối kháng. Nhưng ngay cả khi là một nhà văn, người ta còn không được nghe, huống gì chỉ là một người hoạt động chính trị? Cơ hội để được nghe chắc chắn sẽ hiếm hoi hơn nhiều.

Bởi vậy, việc trục xuất những người bất đồng chính kiến ra khỏi nước được xem là một cách vô hiệu hoá họ. Chiến thuật này đã từng được Liên Xô sử dụng thường xuyên trong suốt thời chiến tranh lạnh.

Bây giờ đến lượt Việt Nam.

TÂM TƯ CỦA MỘT LINH MỤC TRƯỚC THỜI SỰ CỦA GIÁO HỘI

TÂM TƯ CỦA MỘT LINH MỤC TRƯỚC THỜI SỰ CỦA GIÁO HỘI

Lời người dịch: Đọc trong tập san S.J.M. tôi thấy bài của một linh mục viết về thời sự Giáo hội rất thiết thực và sâu sắc, rất đáng cho các Kitô hữu dù là giáo sĩ, tu sĩ, giáo dân cùng suy tư. Xin chia sẻ với độc giả.  

Linh mục Antôn Nguyễn Mạnh Đồng Nhà Hưu Dưỡng linh mục Cần Tho

 

  1. Người ta thích dán nhãn hiệu. 

1.1 Cho Chúa Kitô.

Ôi Chúa Kitô, Chúa đẹp nhất trong con cái loài người, con yêu Chúa!

Ôi Chúa Kitô, Chúa là nạn nhân đến nỗi không còn hình tượng là người nữa và mình đầy thương tích, con yêu Chúa, ôi, con càng yêu hơn biết bao!

1.2 Cho Giáo hội.

Ôi Giáo hội trong sạch và vô nhiễm tội, Giáo hội là Hiền thê của Con chiên không tì vết, con yêu Giáo hội.

Ôi Giáo hội bị chia rẽ và bệnh tật, Giáo hội là Hiền thê của Đấng vô tội bị xé xác, con yêu Giáo hội, ôi, con càng yêu hơn biết bao!

1.3 Cho linh mục.

  • Người ta thấy tôi mặc áo dòng vải thô và họ thường hỏi tôi: Cha là người bảo thủ (toàn vẹn) phải không? Hoặc đơn giản họ nghĩ như thế.
  • Người ta biết tôi có viết trong tập san “Lửa và ánh sáng” và họ hỏi tôi: Cha là người nhóm đặc sủng phải không? Hoặc đơn giản họ nghĩ như thế.
  • Người ta biết tôi làm việc trong các khu ổ chuột ở Mỹ Latinh và ở đó họ hỏi tôi: cha là nhà thần học giải phóng phải không? Hoặc đơn giản họ nghĩ như thế. Còn tôi chỉ có một câu đáp: “Tôi cố gắng là người công giáo!” Và đó là tham vọng duy nhất của tôi.
  • Người ta tìm cách dán nhãn hiệu cho tôi, đó là họ giới hạn tôi, nhốt tôi lại, xếp loại tôi. Và dán cho cả nhiều người khác nữa với tôi.
  • Người ta đặt tôi vào một cái hộp, điều này làm đau lòng Chúa, và khi họ đặt tôi vào một cái hộp là họ đặt Thiên Chúa vào một cái hộp và họ xếp cái hộp trong tủ nếu gặp nguy khó, gặp chiến tranh, hoặc phải đói kém.
  • Thiên Chúa của tôi không phải để được bỏ vào các hộp, không phải để được dán cho các nhãn hiệu, không phải để được xây những bức tường, không phải để được xếp loại, không phải để được giới hạn!
  • Thiên Chúa của Phúc Âm mà tôi yêu là Thiên Chúa không nhãn hiệu, không tường, không giới hạn.
  • Thiên Chúa của Phúc Âm mà tôi yêu, là Thiên Chúa của tự do, Thiên Chúa sai truyền tôi luôn đi xa hơn, nâng tôi luôn lên cao hơn, yêu tôi luôn nhiều hơn.
  • Người ta mất biết bao thời giờ để nghi kị, để xét đoán, để loại trừ.

Ôi đúng vậy! đã mất đi bao thời giờ, lạy Chúa!

  1. “Những điều trông thấy …”

2.1 Ngoài kia có bao nhiều kẻ trần truồng….

  • Những bức tường của Giáo hội chúng ta có phải là những bức tường sẽ sụp xuống sau cùng không? (tường Bá Linh đã sụp năm 1989)

“Lạy cha, Con van xin Cha để chúng nên một, như Cha và Con là một …”

  • Cái áo đỏ của Chúa tôi ở đâu? Người ta đã làm cho nó thành cái áo vá chằng vá đụp!
  • Cái áo dệt liền từ trên xuống dưới của Chúa tôi ở đâu? Đó là một cái áo rách bươm, đầy những miếng vá chằng chịt!
  • Với cái tên của tôi, người ta nói với tôi: “Cha sẽ là linh mục của giới không muốn lệ thuộc!” Không đâu! Tôi muốn là linh mục của tất cả những ai muốn lệ thuộc vào Chúa Kitô.
  • Với cấp bằng của tôi, người ta nói với tôi: “Cha sẽ là linh mục của giới trí thức!” Không đâu! Tôi muốn là linh mục của Chúa Giêsu Kitô, muốn hiến thân cho mọi người!

2.2 Ngoài kia mọi người đang đói!

Tất cả anh em hãy cầm lấy mà ăn!

Tất cả anh em hãy cầm lấy mà uống!

  • Lúc bình minh, Tôi là Giêsu thích đến lối vào các công xưởng và nói với các bạn thợ: “Các bạn có biết Cha tôi luôn luôn làm việc không? Có biết Cha tôi đang làm việc với các bạn không?”
  • Buổi sáng, Tôi thích ra chợ và nói với các phụ nữ: “Các chị có biết một thứ lương thực không hư nát, một thứ lương thực ban sự sống và sự sống đời đời không?”
  • Buổi chiều, Tôi thích đến các nhà tù và nói với các tù nhân: “Các bạn có biết rằng các bạn có tự do không? Tình yêu của tôi đã đến đem các bạn ra khỏi tù đấy!”
  • Buổi chiều, Tôi còn thích đến các trường học, ở đó có các cháu gái đi dép hài và mặc áo dễ thương và Tôi nói với chúng: “Ôi, các bé gái mà Thiên Chúa yêu thương, các con có biết hạnh phúc thật là cho đi tất cả và cho đi chính bản thân không?”
  • Đêm đến, Tôi thích đi đó đây trong các điểm khiêu vũ và nói với người đến ngồi bàn với Tôi: “Bạn có biết, có gì còn hay hơn nhạc rock không? Bạn có biết rằng trái tim và thân xác được tạo dựng cho một cuộc khiêu vũ khác không?”

2.3 Ngoài kia có những trái tim đang chết.

A! Tôi yêu Giáo hội có muôn ngàn gương mặt biết chừng nào, Giáo hội là mẹ tôi có muôn mặt! Tôi yêu Giáo hội được xây móng trên Phêrô và nghiêng mình trên Gioan. Tôi yêu Giáo hội chú mắt vào Đức Maria như ánh sao và nhận ra mình rất đúng nơi Tôma.

  • Tôi nghe nói rằng giám mục của tôi theo truyền thống và giám mục giáo phận bên cạnh thuộc loại tiên tiến. Thật là kỳ cục: Tôi tưởng rằng cả hai đều là những đấng kế vị các tông đồ! Mọi điều khác còn lại chỉ có lợi cho chia rẽ.
  • Tôi nghe nói rằng báo chí Kitô giáo kích động những căng thẳng và những chia cắt. Thật là kỳ cục: tôi tin rằng một tờ báo Kitô giáo là để làm cho hiệp nhất, giống như cây thánh giá hợp nhất chiều đứng với chiều ngang.
  • Tôi nghe nói rằng có những chồi còn rất non bị đè bẹp vì nó mọc nghiêng. Thật là kỳ cục: Phải chăng chỉ cần một cọc đỡ thẳng cũng đủ? Nếu không, từ lâu vườn của tôi sẽ là sa mạc. Không còn một cây liễu, không còn một cây cẩm chướng, không còn một cây hoa hồng. Dường như các cây già cảm thấy bị đe dọa bởi các cây mới được trồng. Trong Phúc Âm của tôi, người ta gọi là sự tàn sát các trẻ con vô tội.

“Chúa sẽ không bẻ gẫy cây sậy bị giập, Chúa sẽ không dập tắt tim đèn còn leo lét, mà sẽ xét xử trong tất cả sự trung trực”.

  • Tôi nghe nói rằng các cộng đoàn tu dòng lấy trộm ơn gọi ở các giáo phận. Tôi nghe nói rằng có các giáo phận quay hướng các ơn gọi tu dòng cho lợi ích giáo phận. Tôi nghe nói rằng có những cộng đoàn lấy trộm ơn gọi của nhau và các giáo phận cũng lấy trộm ơn gọi của nhau. Thật là kỳ cục: Tôi tưởng rằng tất cả mọi người đều làm cho cùng một vườn nho!
  • Tôi nghe nói về Giáo hội của người nghèo và Giáo hội của người giàu, Giáo hội của thợ thuyền và Giáo hội của chủ nhân. Thật là kỳ cục: tôi tưởng rằng Giáo hội là cái gì khác với một nghiệp đoàn. Tôi tưởng rằng Giáo hội là nơi duy nhất mà tiền bạc không phải là một tiêu chuẩn để đánh giá, Giáo hội là nơi mà mọi người có thể nhận ra mình là anh em.
  • A! Người ta dán vào mình những nhãn hiệu….

Đó là trò chơi độc ác đối với những ai khám phá rằng cuộc sống không phải là một trò chơi! Tốt hơn là người ta xóa bỏ những cách gọi tên không được kiểm tra. Và ban đêm, người ta xây tường – Ô, đúng vậy, đúng là việc làm của ban đêm! – Đáng lẽ là khắp nơi người ta phải xây các cây cầu.

2.4 Ngoài kia có những người đang chết đuối.

  • Người ta bảo tôi: “Giáo hội phải lo cho người nghèo!” Trúng lắm: tôi khám phá rằng mọi người đều nghèo – mà tôi là người nghèo nhất.
  • Người ta bảo tôi: “Ưu tiên cho những ai khóc!” Trúng lắm: Tôi khám phá ra rằng mọi trái tim đều khóc!
  • Người ta bảo tôi: “Đừng quên những kẻ làm điều xấu!” Trúng lắm: mọi người đều là tội nhân – mà tôi là tội nhân số một.

Chúa chẳng cho mưa xuống trên người lành và trên cả người dữ sao?

  1. Tâm tư của tôi đối với Giáo hội.

3.1 Tôi yêu Giáo hội không có các giai cấp và không có các nhãn hiệu. Nhưng tôi cũng yêu Giáo hội như Giáo hội hiện đang là: có các bức tường và các nhãn hiệu. Phải chăng đó là cách tốt nhất để chữa lành Giáo hội?

3.2 Tôi yêu Giáo hội cởi mở toàn vẹn, không đe dọa, không ngờ vực, không lãnh đạm. Nhưng tôi yêu Giáo hội như Giáo hội hiện đang là: với những mánh lới và loại bỏ những sợ hãi và những chuyện gây hiếu kỳ. Phải chăng đó là cách tốt nhất để làm cho Giáo hội đẹp hơn?

3.3 Tôi yêu Giáo hội biết cảm thương đang đứng dưới chân mọi người bị đóng đinh vào thập giá. Nhưng tôi cũng yêu Giáo hội còn cứng cỏi, Giáo hội loại trừ mà không lắng nghe và không còn biết khóc với kẻ khóc nữa. Phải chăng đó là cách tốt nhất để làm cho Giáo hội mềm mỏng hơn?

Tóm lại, tôi không yêu một người mẹ mà tôi mơ, tôi mơ một người mẹ mà tôi yêu.

From: vongtaysongnguyen

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca

tin mừng Phúc Âm cho Chúa Nhật ngày mai.

 

CHÚA NHẬT XVI  TN – Năm C

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 10, 38-42)

Khi ấy, Chúa Giêsu vào một làng kia và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: “Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với”. Nhưng Chúa đáp: “Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện. Chỉ có một sự cần mà thôi: Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất”.

Đó là lời Chúa.

“Chúng tôi không muốn làm nô lệ cho Hán tặc”

“Chúng tôi không muốn làm nô lệ cho Hán tặc”

Hòa Ái, phóng viên RFA
2016-07-15

13627034_10154401083969571_1429851356194300963_622.jpg

Nhà giáo nghỉ hưu Tô Oanh sau khi gặp nạn.

Citizen photo

02:42/07:34

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Nhà giáo nghỉ hưu Tô Oanh, ở Bắc Giang, một nhà hoạt động dân chủ, từng tham dự phiên điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ về tự do báo chí ở Việt Nam. Vào chiều 13/7, 2 vợ chồng ông Tô Oanh bị tai nạn xe nghiêm trọng và vụ tai nạn này được cho là do công an mặc thường phục gây ra.

Chỉ mong sao lợi cho dân cho nước

Hòa Ái liên lạc với vợ của ông Tô Oanh, bà Hoàng Thị Như Hoa vào sáng sớm ngày 15 tháng 7 và được bà Hoa cho biết những gì đã xảy ra với vợ chồng bà:

Bà Hoàng Thị Như Hoa: Trước hết thay mặt Bác Oanh, cảm ơn cháu. Nói chung là phấn khởi mừng cho Philippines đã thắng kiện và cũng mừng cho Việt Nam, chắc chắn Philippines thắng được thì Việt Nam cũng không mất Hoàng Sa và Trường Sa trong tương lai. Hy vọng như thế! Các Bác ngồi ở sân nhà mừng vui, hô vài tiếng vào tối hôm trước (ngày 12/7).

Đi đến cách nhà ở Bắc Giang khỏang 60 cây số thì hắn đánh tay lái tạt xe ngang qua nên bắt buộc Bác phải lánh đường và xe thì văng ra giữa đường còn người thì bật lên thành vỉa hè, ngã xuống cách xe khỏang 5 mét. Khi Bác kêu cứu thì hắn không cứu, hắn quay xe lại và biến luôn.
-Bà Hoàng Thị Như Hoa

 

Sáng hôm 13/7, hai vợ chồng Bác đi thăm Đền Hùng, ý định lên đó để chia sẻ với học trò của Bác. Hai vợ chồng Bác trên đường đi thì có một thanh niên, tầm 35-37 tuổi đi cùng. Cứ nghĩ là khách đi đường thôi chứ mình không để ý chi hết. Lúc hắn đi trước, lúc hắn đi sau. Thế rồi đi đến cách nhà ở Bắc Giang khỏang 60 cây số thì hắn đánh tay lái tạt xe ngang qua nên bắt buộc Bác phải lánh đường và xe thì văng ra giữa đường còn người thì bật lên thành vỉa hè, ngã xuống cách xe khỏang 5 mét. Khi Bác kêu cứu thì hắn không cứu, hắn quay xe lại và biến luôn. Thật không ngờ! Lúc ấy cũng không kịp nhìn ra số xe. Sau đó, Bác Oanh nằm bất tỉnh khoảng 10-15 phút, không thở được nữa, máu me be bét, vừa vỡ đầu vừa vỡ mặt. May quá, Bác vẫy cứu thì người đi đường dừng xe lại và băng bó cho rồi đưa Bác về Bắc Giang vào bệnh viện lúc 10 giờ 30 phút.

Hòa Ái: Thưa bà, Hòa Ái xem được những hình ảnh trên Facebook thì có vẻ như ông Tô Oanh bị thương khá nặng. Xin hỏi hiện tại sức khỏe của bà và chồng bà như thế nào?

Bà Hoàng Thị Như Hoa: Bác Oanh tỉnh ngày hôm qua rồi sau 23 tiếng đồng hồ bất động. Giờ này vẫn chưa ăn được gì, vẫn nằm vì đau đớn. Hiện tại Bác Oanh vẫn còn tụ máu trên đầu, gãy xương má và bị dập mặt và ngực nữa. Giờ Bác Oanh vẫn đang nằm trong Khoa Cấp cứu ở bệnh viện tỉnh.

Tôi thì bị vỡ đầu gối. Đi lại khó khăn, cứ phải lê chân chưa co được vì ngay chỗ đầu gối nên đau lắm.

Hòa Ái: Bà có thông báo vụ việc với công an địa phương không, thưa bà?

Bà Hoàng Thị Như Hoa: Nó là công an chứ ai nữa mà đi báo. Toàn bọn kiểu đội lốt thôi, không mặc sắc phục đâu, chỉ mặc áo thường phục. Biết chắc nó là bọn công an.

Ví dụ có thông báo ngày mai Hà Nội có xuống đường thì chiều hôm nay kiểu gì bọn nó chẳng tụ tập bia kia (nhà), lúc 4 đứa, lần 3 đứa. Có lần thì lùi xe ô tô đâm vào Bác. Có lần hai bố con nhà Bác đang đi thì nó cũng làm cho hai bố con đều bị què… Lần này là lần nó gây tai nạn nặng nhất. Chắc là lần thứ năm rồi. Bác phẫn nộ vì làm sao mà Bác Oanh là người rất tử tế, là giáo viên cấp 3 dạy lâu năm mà học sinh của Bác là Tòng Thị Phóng, Ủy viên Trung ương Đảng, thường xuyên gọi điện hỏi thăm Bác; thế mà bây giờ lại có những kẻ muốn hại Bác như thế chỉ vì Bác quan tâm đến những người khó khăn nghèo khổ. Từ khi Bác về hưu thì Bác không làm việc gì khác để kiếm tiền mà chỉ giúp đỡ mọi người qua việc sửa máy tính và quan tâm đến các cháu học sinh với mong muốn làm sao thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An để giúp tương lai của các cháu học sinh khỏi mất đi lịch sử Việt Nam, giữ được môn lịch sử và làm sao giữ được nguồn cội. Vậy mà chúng lại hành Bác như thế. Hầu như năm nào Bác cũng bị chận.

Hòa Ái: Kể từ khi ông Tô Oanh đến Mỹ tham dự buổi điều trần ở Quốc Hội Hoa Kỳ về tự do báo chí tại Việt Nam hồi năm 2014 và qua các lần tham gia tuần hành chống Trung Quốc, kêu gọi bảo vệ cây xanh, hay gần đây nhất biểu tình vì môi trường sau thảm họa cá chết thì vợ chồng bà có gặp trở ngại nào khác hay phải làm việc với công an, an ninh hay không?

Mong muốn làm sao những kẻ thủ ác đừng giở những trò thâm độc như thế để hại một người già cả chẳng còn sống bao lâu nữa. Bác là một người tâm huyết. Bác chưa làm hại ai bao giờ. Đấy, nhắn nhủ những kẻ dã tâm hãy dừng tay lại.
-Bà Hoàng Thị Như Hoa

 

Bà Hoàng Thị Như Hoa: Có chứ, có nhiều lần chứ. Không những mời lên mà còn đi tận về địa phương nơi Bác sinh sống ở Hà Nội, thông báo với mọi người rằng Bác Oanh là phản động. Thế rồi về quê vợ ở Hà Nam, cũng nói Bác Oanh là phản động, mọi người cảnh giác. Bác có làm điều gì xấu đâu? Phẫn uất quá nhưng Bác bảo “Thôi, đàng nào thì mình cũng phải chấp nhận thôi em”. Bác cứ động viên như thế vì mình biết mình làm việc này là vì nghĩa cử thôi chứ không bao giờ Bác làm việc gì tối tăm, chỉ mong sao lợi cho dân cho nước.

Hòa Ái: Vì bà cho rằng các vụ tai nạn xảy ra liên tiếp là do công an mặc thường phục gây ra cho gia đình bà. Vậy, qua làn sóng phát thanh của Đài RFA, để nói vài lời với những công an này, bà muốn nói gì với họ?

Bà Hoàng Thị Như Hoa: Bác chỉ mong muốn làm sao những con người có tâm địa độc ác như thế hãy quay đầu lại, đừng bao giờ nghĩ hại một người đàng hoàng như Bác Oanh. Bác là người hiền lành, chất phát, có tâm mong muốn cho quê hương đất nước làm sao giữ được nguồn cội cho con em, giữ gìn lịch sử đất nước. Mong muốn làm sao những kẻ thủ ác đừng giở những trò thâm độc như thế để hại một người già cả chẳng còn sống bao lâu nữa. Bác là một người tâm huyết. Bác chưa làm hại ai bao giờ. Đấy, nhắn nhủ những kẻ dã tâm hãy dừng tay lại.

Hòa Ái: Xin thưa, Hòa Ái cũng được biết học trò cũ của ông Tô Oanh có những người giữ các chức vụ trong bộ máy nhà nước, chẳng hạn như bà Tòng Thị Phóng là nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam. Vợ chồng bà sẽ chuyển thông điệp gì đến những học trò năm xưa nay là những người nắm giữ vận mệnh quốc gia với tâm tình của một người thầy cũng như nguyện vọng của một người công dân?

Bà Hoàng Thị Như Hoa: Mong muốn Ban lãnh đạo Trung Ương nhìn  nhận những việc họ làm chưa đúng. Họ dừng tay lại, đừng làm hại bà con nữa, đừng bán nốt quê hương đất nước vì chúng tôi không muốn làm nô lệ cho Hán tặc. Thế thôi!

Hòa Ái: Xin cảm ơn bà Hoàng Thị Như Hoa dành thời gian chia sẻ với Đài Á Châu Tự Do. Cầu chúc hai vợ chồng bà sức khỏe được mau hồi phục.