CÂU CHUYỆN CỦA TÔI- Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Có tiếng kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường Chúa!”.

“Chúa Kitô có thể được sinh ra hàng ngàn lần ở Bêlem – nhưng tất cả đều vô nghĩa cho đến khi Ngài được sinh ra trong tôi! Đó là câu chuyện của tôi!” – Angelus Silesius.

Kính thưa Anh Chị em,

Những tên gọi, những địa danh Luca nói đến trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay xem ra đều xa lạ với chúng ta. Thế nhưng, câu chuyện của Gioan Tẩy Giả, của Chúa Giêsu – một câu chuyện lịch sử – không phải là huyền thoại nhưng còn là ‘câu chuyện của tôi’, của chúng ta. Vì thế, “tiếng kêu trong hoang địa” là tiếng kêu còn dành cho bạn, cho tôi!

Luca muốn nhấn mạnh rằng, những việc kỳ diệu của Thiên Chúa đã không xảy ra trong ‘chân không’ nhưng trong thực tế cụ thể của lịch sử vào một thời điểm nhất định, tại một địa điểm nhất định. Can thiệp vĩ đại của Thiên Chúa chính là biến cố Nhập Thể, khi Con Thiên Chúa làm người trở nên xác phàm. Và điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến đời sống tinh thần của thế giới, của mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu đến giữa nhân loại không thể chỉ là một ý tưởng trừu tượng trong các lớp giáo lý; Ngài đã đến cho nhân loại và cho tôi! Tình yêu của Thiên Chúa tràn ngập thực sự trong biến cố này đòi hỏi một sự đáp lại đầy biết ơn, trừ khi tôi tìm cách giữ nó ở một khoảng cách an toàn. Chúa Giêsu đã đến, câu chuyện của Ngài là ‘câu chuyện của tôi’, vì Ngài đi vào đời tôi, can thiệp cuộc sống của tôi!

Bên cạnh Chúa Giêsu, Luca còn nói đến Gioan Tẩy Giả. Sứ điệp của Gioan là “Hãy dọn đường cho Chúa” kèm theo việc nhận “phép rửa sám hối”. “Sám hối” có nghĩa là thay đổi toàn diện và triệt để trong các mối quan hệ của chúng ta với Chúa, với tha nhân, với lòng mình. Nó kêu gọi một sự đổi mới và hoán cải tận căn. Và đây là cách mọi người “dọn đường Chúa” tốt nhất, ‘Thung lũng được lấp đầy, núi đồi được bạt xuống; đường quanh co được làm thẳng’ – bài đọc một; hoặc “Anh em hãy trở nên tinh tuyền” – bài đọc hai. Qua đó, mỗi người chúng ta có thể trải nghiệm về quyền năng cứu độ của Thiên Chúa, và ‘hoán cải nội tâm, hoán cải cách sống’ của mỗi người chính là việc kỳ diệu Chúa làm vĩ đại nhất, “Ôi vĩ đại thay, việc Chúa làm cho ta; ta thấy mình chan chứa một niềm vui!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Hãy dọn đường Chúa!”. “Hãy để lời khuyên của Gioan hướng dẫn chúng ta dọn đường Chúa và sửa lối cho thẳng để Người đi khi chúng ta xét mình, xét lại thái độ của mình, để loại bỏ những cách cư xử tội lỗi vốn không đến từ Thiên Chúa: đó là thành công bằng mọi giá; quyền lực làm hại kẻ yếu; ham muốn giàu có; khoái lạc bằng mọi giá!” – Phanxicô. Vậy đâu là những khúc quanh, những gồ ghề, lồi lõm của đời tôi? Chỉ trong cầu nguyện, trong khiêm tốn và lắng xuống lòng mình, chúng ta mới có thể nhận ra và gọi tên chúng; vì lẽ, đó là ‘câu chuyện của tôi’ đáng kể nhất. Dọn, bạt, sửa, uốn, lấp, san… là những động từ mời gọi chúng ta thi hành một cách cụ thể trong mùa Vọng này chứ không phải là những ý tưởng để chúng ta suy tư. Bắt đầu từ đâu? Từ những lời nói chân tình, tử tế; những hy sinh cụ thể với những con người sống bên cạnh mình: vợ mình, chồng mình, con cái mình, anh chị em mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con hiểu rằng, lễ Giáng Sinh này chỉ thật sự ý nghĩa với con khi Chúa được sinh ra trong con, bắt đầu ngay hôm nay!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*********************************************

CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG, NĂM C

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Năm thứ mười lăm dưới triều hoàng đế Ti-bê-ri-ô, thời Phong-xi-ô Phi-la-tô làm tổng trấn miền Giu-đê, Hê-rô-đê làm tiểu vương miền Ga-li-lê, người em là Phi-líp-phê làm tiểu vương miền I-tu-rê và Tra-khô-nít, Ly-xa-ni-a làm tiểu vương miền A-bi-lên, 2 Kha-nan và Cai-pha làm thượng tế, có lời Thiên Chúa phán cùng ông Gio-an, con ông Da-ca-ri-a, trong hoang địa. 3 Ông đi khắp vùng ven sông Gio-đan, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội, 4 như có lời chép trong sách ngôn sứ I-sai-a rằng: Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. 5 Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng. 6 Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. 


 

Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai, và đặt tên là Em-ma-nu-en. (Is 7:14)- Cha Vương

Houston hôm nay trời lạnh, chúc bạn một ngày ấm áp bên Chúa và những người thân yêu nhé.

Cha Vương

Thư 7 T1MV: 7/12/2024

TIN MỪNG: Vì vậy, chính Chúa Thượng sẽ ban cho các ngươi một dấu: Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai, và đặt tên là Em-ma-nu-en. (Is 7:14)

SUY NIỆM: Giữa lúc bạn đang chuẩn bị cho Giáng Sinh— nào là trang trí nhà cửa, nấu nướng những món ăn đặc biệt, viết thiệp, chọn quà cho gia đình và bạn bè…, Giáo Hội mới bước vào Mùa Vọng thánh. Nhưng bạn đừng quên đây là thời gian chờ đợi và mong đợi. Và là mùa sám hối mà bạn được mời gọi để chuẩn bị cho sự ra đời của Chúa Giêsu, không chỉ vào dịp Giáng sinh mà còn vào lúc tận thế. Nhân vật trung tâm của mùa Vọng là Đức Mẹ Maria. Đức Mẹ Maria không chỉ hướng dẫn con cái Mẹ sống trọn vẹn Mùa Vọng thánh, mà còn là hiện thân của Mùa Vọng. Còn cách nào tốt hơn để chuẩn bị cho sự ra đời của Chúa Jesus, hơn là đồng hành cùng Đức Mẹ Maria trong tháng cuối cùng của thai kỳ khi bà mang trong mình Đấng Messiah. Ralph Waldo Emerson đã từng viết: “Điều chúng ta mong muốn nhất là có một người có thể gợi hứng để chúng ta trở thành con người mà chúng ta có thể trở thành.” Nếu bạn càng đến gần Đức Maria, thì bạn càng đến gần Chúa Giêsu. Một trong những nhân đức của Mẹ là “đơn sơ”.

Người ta thường hiểu đơn sơ là một sự khờ khạo kém nhận thức, dễ tin, nhưng đối với đời sống tâm linh đức đơn sơ khiến bạn đi thẳng đến Thiên Chúa một cách thành thật, không quanh co, không giả trá, với một ý ngay thẳng, không nhắm vào điều gì khác ngoài việc làm đẹp lòng Thiên Chúa, và khiến bạn hành động nói năng với kẻ khác một cách thẳng thắn, không gian trá và không hiểm độc. Đối vơi Mẹ sự đơn sơ trong tâm hồn được bộc lộ qua những suy nghĩ trong sáng, những phát biểu thật thà, thẳng thắn trình bày với thiên sứ hoàn cảnh cụ thể của bản thân. Đức đơn sơ đưa Mẹ đến một khuynh hướng siêu nhiên, là đi tìm xem làm thế nào để thực hiện thánh ý Thiên Chúa, “Việc ấy xảy đến thế nào được?” (Lc 1:34) Ước mong bạn noi gương nhân đức đơn sơ của Mẹ trong Mùa Vọng thánh năm nay nhé.

LẮNG NGHE: Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi.” (Mt 12:50)

CẦU NGUYỆN: Lạy Mẹ Maria, xin giúp con noi gương Mẹ biết sống đơn sơ giữa một xã hội mang nặng tính vật chất của thời đại hôm nay.

THỰC HÀNH: Tập đơn giản hoá cuộc sống để gặp Chúa nơi những người thân thương.

From: Do Dzung

Mong Đợi – Nguyễn Hồng Ân – Sáng tác: Phạm Đức Huyến

Tổng thống Hàn Quốc: nghề nguy hiểm (BBC)

BBC

Tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk-yeol hiện đang phải đối mặt với việc bị luận tội sau khi ông bất ngờ tuyên bố thiết quân luật, khiến cả đất nước bàng hoàng.

Ông Yoon Suk-yeol không phải là tổng thống Hàn Quốc đầu tiên chứng kiến sự nghiệp chính trị của mình lao tới bờ vực.

Sau đây là bản tóm tắt về các đời tổng thống Hàn Quốc và số phận chìm nổi của họ.

Tổng thống Park Geun-Hye: bị luận tội, ngồi tù

Cựu Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-Hye

Tháng 12/2016, bà Park Geun-hye, Tổng thống Hàn Quốc từ năm 2013, bị Quốc hội luận tội sau một quyết định do Tòa án Hiến pháp đưa ra tháng 3/2017.

Kết quả là bà bị truy tố và sau đó phải ngồi tù.

Là con gái của cựu độc tài Park Chung-hee, bà là nữ tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc và tự coi mình là liêm khiết.

Nhưng bà bị cáo buộc đã nhận hoặc vòi hàng chục triệu đô la từ các tập đoàn, bao gồm Samsung.

Các cáo buộc bổ sung bao gồm chia sẻ tài liệu mật, đưa các nghệ sĩ chỉ trích bà vào một “danh sách đen” và cho thôi việc các quan chức phản đối bà.

Bà Park bị kết án tù 20 năm vào năm 2021 và bị phạt rất nặng.

Nhưng cuối năm đó, bà được người kế nhiệm là Tổng thống Moon Jae-in ân xá.

Ông Yoon, tổng thống hiện tại, lúc bấy giờ là công tố viên ở Seoul và đã đóng vai trò quan trọng trong việc bãi nhiệm và giam giữ bà Park.

Cựu Tổng thống Lee Myung-bak: 15 năm tù

Cựu Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak

Nắm quyền từ năm 2008 tới 2013, người tiền nhiệm bảo thủ của bà Park là ông Lee Myung-bak đã bị tuyên 15 năm tù giam vào tháng 10/2018 về tội tham nhũng.

Đáng chú ý, ông bị kết tội nhận hối lộ từ Samsung để đổi lấy sự ưu ái dành cho chủ tịch tập đoàn khi đó, Lee Kun-hee, người từng bị kết tội trốn thuế.

Cựu tổng thống này được Tổng thống Yoon ân xá tháng 12/2022.

Cựu Tổng thống Roh Moo-hyun: tự tử

 Người dân khóc thương cố Tổng thống Roh Moo-hyun

Ông Roh Moo-hyun làm tổng thống Hàn Quốc từ năm 2003 tới 2008 và là một người ủng hộ mạnh mẽ việc xích lại gần với Triều Tiên. Cựu Tổng thống Roh Moo-hyun, người theo đường lối tự do, đã tự tử bằng cách nhảy xuống vách đá vào tháng 5/2009.

Ông đã trở thành mục tiêu của một cuộc điều tra khoản tiền một triệu đô la mà một nhà sản xuất giày giàu có trả cho vợ ông và năm triệu đô la trả cho chồng của một trong các cháu gái của ông.

Nhà độc tài Chun Doo-hwan: thảm sát và tù tội

Cựu Tổng thống Hàn Quốc Chun Doo-hwan

Nhà lãnh đạo quân sự Chun Doo-hwan, được biết đến với biệt danh “Đồ tể Gwangju” vì đã ra lệnh cho quân đội đàn áp một cuộc nổi dậy ở thành phố miền tây nam Gwangju, đã đồng ý từ chức vào năm 1987 trước áp lực từ các cuộc biểu tình quy mô lớn.

Ông chuyển giao quyền lực cho người được ông bảo trợ, Roh Tae-woo.

Roh và Chun đã thân thiết trong nhiều thập kỷ, lần đầu gặp nhau khi là bạn cùng lớp tại học viện quân sự trong Chiến tranh Triều Tiên.

Năm 1996, cả hai bị kết án phản quốc liên quan đến cuộc đảo chính năm 1979 vốn đưa Chun lên nắm quyền, cuộc nổi dậy Gwangju năm 1980, các hành vi tham nhũng và các tội danh khác.

Roh bị tuyên án 22,5 năm tù, sau đó giảm còn 17 năm, trong khi Chun bị kết án tử hình, sau đó giảm xuống tù chung thân.

Cả hai được ân xá vào năm 1998 và chỉ phải ngồi tù hai năm.

Nhà độc tài Park Chung-hee: bị ám sát

Nhà độc tài Park Chung-hee

Tổng thống Park Chung-hee bị chính người đứng đầu cơ quan tình báo của mình ám sát tháng 10/1979 trong một bữa tối riêng tư.

Các sự kiện xảy ra vào đêm đó từ lâu đã là một chủ đề gây tranh cãi nảy lửa ở Hàn Quốc, đặc biệt về việc có phải vụ ám sát được lên kế hoạch từ trước hay không.

Chun Doo-hwan và Roh Tae-woo khi đó là các tướng lĩnh quân đội và đã lợi dụng tình trạng rối ren chính trị để thực hiện một cuộc đảo chính vào tháng 12/1979.

Yun Po-sun: bị lật đổ trong cuộc đảo chính

Cố Tổng thống Yun Po-sun

Tổng thống Yun Po-sun bị lật đổ năm 1961 trong một cuộc đảo chính do sĩ quan quân đội Park Chung-hee lãnh đạo.

Ông Park vẫn để ông Yun giữ ghế nhưng đã giành quyền kiểm soát chính phủ, rồi thay thế ông Yun sau khi giành chiến thắng trong một cuộc bầu cử năm 1963.

Syngman Rhee: tổng thống lưu vong đầu tiên

Ông Syngman Rhee

Tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc, Syngman Rhee, trúng cử năm 1948, bị buộc phải từ chức bởi một cuộc nổi dậy do sinh viên lãnh đạo vào năm 1960, sau khi nỗ lực kéo dài nhiệm kỳ của mình qua các cuộc bầu cử gian lận.

Ông Rhee bị buộc phải lưu vong ở Hawaii, nơi ông qua đời năm 1965.


 

Tự hỏi đến khi nào, mình mới bằng một nửa của em!-Truyen ngan

 Nghệ Lâm Hồng

Hôm nay đi vào 1 quán cơm bình dân ở gần 1 bệnh viện , gọi 1 suất cơm với đầy đủ những gì được gọi là “sang nhất”. Ngồi xuống bàn ăn, nhìn đĩa cơm đầy ụ và nghĩ ăn sao cho hết.

Một cậu bé cũng bưng 1 đĩa cơm xuống ngồi cùng, nhìn gương mặt hốc hác, làn da ngăm đen, mặc chiếc áo thổ cẩm mỏng tanh và đôi dép lê tổ ong chỉ còn chút xíu nữa là đứt hết, cách ăn mặc của em cũng đoán là người dân tộc vùng cao.

Xót xa hơn là nhìn đĩa cơm chỉ có rau bắp cải luộc, lèo tèo một hai miếng đậu phụ lẫn mình trong màu trắng của chút xíu cơm.

– Em ăn ít thế ?

– Dạ, chỉ 5 nghìn tiền cơm nên được bấy nhiêu thôi anh.

Bất giác giật mình nhìn xuống đĩa cơm của mình, đĩa cơm 40 nghìn và đĩa cơm 5 nghìn.

– Em ở đâu, xuống thành phố làm gì ?

– Nhà em ở Mù Cang Chải, em xuống chăm mẹ em bệnh trong viện. Bố em đi nương trong rừng sâu, chăm dãy ngô để bán lấy tiền chữa bệnh cho mẹ.

– Nhưng em ăn ít vậy sao trông nổi mẹ ?

– Mỗi bữa em chỉ dám ăn thế này thôi, còn để tiền lo cho mẹ, em ra đây ăn rồi tiện mua cháo cho mẹ luôn.

Vừa nói cậu bé vừa chỉ tay vào chiếc âu nhựa đựng cháo.

– Mẹ em bệnh nặng lắm, người ta bảo phải xuống viện mới chữa được, ở nhà uống thuốc lá cây không khỏi được đâu, nhà em phải bán con trâu rồi, năm nay ngô cũng không được mùa, cái mưa, cái lạnh lam cho cả bản em khổ. Mỗi ngày em chỉ dám tiêu 14 nghìn thôi. 5 nghìn mua cơm ăn bữa trưa này, 2 nghìn cháo sáng cho mẹ, 2 nghìn cháo trưa với 5 nghìn cháo chiều hai mẹ con cùng ăn.

Tự nhiên thấy cay sống mũi quá, chẳng lẽ trên đời này nhiều người khổ thế, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra. Gắp vội mấy miếng thịt sang đĩa cơm cậu bé:

– Em ăn đi, anh không ăn hết được, em cứ ăn tự nhiên, đừng ngại.

Liền tay gắp phần nữa đĩa cơm sang, mắt cứ nhòa theo đĩa cơm trắng.

– Em cứ ăn hết đi, hết anh lại gọi.

– Em cảm ơn anh, em không ăn hết được, để lát em mang vào cho mẹ ăn cùng.

Đến lúc này thì chỉ còn biết trước mặt mình đĩa cơm đã hóa long lanh. Em còn lo cho cả mẹ trong những lúc đói khát. Em đáng mặt hơn hàng trăm, hàng vạn người ngoài xã hội kia coi cha mẹ như cỏ rác, mắng chửi, dọa nạt,hay nói đúng hơn là bất hiếu.

– Em còn đi học không, học lớp mấy rồi?

– Em không, em học hết lớp 3 thôi, rồi phải nghỉ, nếu còn đi học thì năm nay em học lớp 6 rồi đấy. Cô giáo ở bản cũng đến nhà khuyên em đi học, nhưng nếu em đi, mẹ em biết làm thế nào, tiền đâu mà đi học, em thèm cái chữ lắm, muốn đi học lắm, nhưng thôi để khi nào em không nghèo nữa.

Có lẽ thế em ak, “nghèo” không phải là cái tội, em nghèo tiền bạc, nhưng tấm lòng thì em có dư, anh cũng mong em thoát nghèo, mẹ em sớm khỏi bệnh, chỉ thế thôi, để em được sống đúng với tuổi thơ của mình. Đời còn nhiều mảnh đời cơ cực quá, ai cũng phải bon chen, nhưng ít nhất nhìn vào bản thân mình còn quá may mắn.

Cậu bé nhanh chóng ăn và vội đứng dậy:

– Em phải vào đây không mẹ chờ.

Thấy cậu bé vội vàng, mình dúi vào tay cậu một trăm nghìn ” Đây, anh không có nhiều, em cầm lấy mua cháo cho mẹ”, cậu bé khước từ và không giám nhận. ” Không sao đâu, anh cho, coi như anh cho mượn, sau này em giàu, mà có duyên gặp lại thì trả anh cũng được”.Nhanh tay giành chiếc âu đựng cháo của cậu vào bảo bà chủ quán cho đầy một âu rồi đưa cho cậu bé.

– Em cứ vào với mẹ đi, anh thanh toán cho.

Thấy mắt cậu bé rưng rưng, rồi nhẹ nhàng nói ” Em cảm ơn, cảm ơn anh đã cho em một bữa no bụng, cảm ơn anh”

Không em ak, anh mới phải cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh một cảm nhận, một góc khuất của những người trên bản cao. Hy vọng mọi điều tốt lành sẽ đến với em và gia đình. Sống mũi còn cay khi nghe những gì em nói, dắt xe khỏi quán, đầu còn vương vấn hình ảnh em, một người con hiếu thảo.

Tự hỏi đến khi nào, mình mới bằng một nửa của em!!

TVT: St

Ảnh minh hoạ


 

CHIẾC CHĂN BÔNG-Truyen ngan Hay

Nghệ Lâm Hồng

Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng:

“Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều là nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm.”

Tiểu hòa thượng nói tiếp:

“Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không có một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn thành một ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể.”

Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa không nói lời nào, chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe, tiểu hòa thượng cứ nói và cằn nhằn liên miên….

Cuối cùng lão hòa thượng mở mắt to hỏi:

“Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không?”

Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói:

“Con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi!”

Lão hòa thượng nói:

“Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm đi.”

Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn chui vào trong chăn ngủ.

Một giờ sau, lão hòa thượng hỏi:

“Bây giờ con có thấy ấm không?”

Tiểu hòa thượng trả lời:

“Đương nhiên là con thấy ấm rồi, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy!”

Lão hòa thượng nói:

“Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây?”

Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói:

“Sư phụ, người thật là hồ đồ đó, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, phải là do con người làm chăn bông ấm lên mới đúng chứ!”

Lão hòa thượng hỏi:

“Chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì?”

Tiểu hòa thượng nghĩ nghĩ một lát rồi nói:

“Mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày lại có thể giữ hơi ấm cho chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái.”

Trong bóng tối, lão hòa thượng hiểu ý cười cười:

“Chúng ta là hòa thượng tụng kinh rung chuông, chẳng phải là giống người nằm dưới chăn bông? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc chăn bông lạnh như băng kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó “cái chăn bông” dày kia cũng sẽ biết giữ ấm cho chúng ta. Chúng ta ngủ trong “cái chăn bông” như vậy, chẳng phải rất ấm áp sao? Ngôi chùa ngàn gian, tiếng chuông chùa ngân vang không ngớt, còn có thể là trong mơ được sao?”

Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra.

Bắt đầu từ ngày hôm sau, tiểu hòa thượng đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau gì đều giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.

…Mười năm sau … Ngôi chùa có diện tích rộng hơn, có nhiều hòa thượng, khách hành hương tới không ngớt. Tiểu hòa thượng cũng đã trở thành vị sư trụ trì.

Kỳ thực trên thế giới này, chúng ta đều đang nằm trong chăn bông, người khác chính là chăn bông của chúng ta. Khi chúng ta dụng tâm đi sưởi ấm chăn bông thì chăn bông cũng sẽ giữ ấm cho chúng ta.

Ngủ….đắp…cả một đời, vậy mà hôm nay mới biết…

Một Thế Giới (Sưu tầm)


 

Khi về già bạn chợt nhận ra rằng : mình chẳng còn gì !- Giang Đoàn Trần St

Văn Hóa Việt

Cả một đời tranh ᵭấu ngược xuôi vì những lý tưởng riêng trong cuộc sống, nhưng có mấγ ai trong chúng ta tự đặt câu hỏi: Rốt cuộc rằng, chúng ta đang có gì và được gì ?

Trên thế gian nàγ rốt cuộc thứ gì thuộc về bạn, câu hỏi nàγ có thể có rất nhiều người muốn biết.

  1. Vợ là của bạn ư ? Không ρhải.

Tuγ hai người cùng nhau trải qua thử thách, cùng sẻ chia niềm vui, gần nhau về thể ҳάc, γêu tҺươпg nhau nhưng rồi sẽ có một ngàγ ρhải chia lγ.

  1. Con cái là của bạn sao? Không ρhải.

Tuγ cha mẹ và con cái có mối quαп Һệ huγết thống sâu đậm, có tình thân cốt пҺục không thể đứt lìa, nhưng cũng chỉ là niềm vui đoàn tụ, hiếu thảo, chăm nom, lo lắng mà thôi.

Khi bạn đi sang thế giới bên kia, con cái cũng chỉ có thể đưa tiễn bạn chứ không thể nào đưa bạn trở lại nhân gian được.

  1. Tiền bạc là của bạn à? Không ρhải.

Tuγ bạn liều mạпg kiếm tiền, nhưng cũng nghĩ đủ cách để tiêu tiền, ngaγ cả khi bạn có bao nhiêu cái tài khoản trong ngân hàng thì tiền bạc cũng vẫn là thứ sinh ra không mang đến, cҺết cũng không mang theo được.

  1. Nhà và xe là của bạn sao? Không ρhải.

Tuγ bạn sống ấm áρ, thoải mái, nhưng ngàγ mà bạn lìa đời thì những thứ nàγ chẳng còn là gì nữa.

Dù có bao nhiêu tài sản, thì nó vẫn là thứ “khi sinh không mang đến, khi cҺết không đem theo”.

Vậγ thì rốt cuộc cái gì mới là của bạn?

Cơ thể của bạn

Chỉ có cơ thể mới là thứ không bao giờ rời xa bạn, sẽ cùng bạn đi hết cả cuộc đời.

Chỉ có cơ thể mới có thể toàn lực bảo vệ bạn cho đến khi cạn kiệt sức lực.

Cơ thể của bạn càng khỏe thì con đường mà nó đi cùng bạn sẽ càng dài.

Không có cơ thể thì cuộc đời bạn đã kết thúc rồi.

Vì vậγ, bạn ρhải xem “cơ thể” – thứ duγ nhất thuộc về bạn là vật quý vô giá, ρhải γêu tҺươпg nó, thỏa mãn mọi γêu cầu của nó.

Bạn đừng bao giờ bỏ bê những việc có thể bảo vệ cơ thể như: luγện tậρ, dinh dưỡng, nghỉ ngơi, ρhòng trị Ьệпh, giữ vệ sinh, giữ tâm trạng thoải mái, không bị tổn tҺươпg,v.v.

Cơ thể có khỏe mạnh thì cuộc sống mới có chất lượng. Cơ thể khỏe mạnh thì cuộc sống sẽ dài lâu. Không có một cơ thể khỏe mạnh tức là không có sự sống. Có sự sống thì mới có tất cả. Không có sự sống thì mọi thứ đều không ρhải là của bạn.

Vì vậγ chỉ cần chúng ta còn sống thì chính là maγ mắn, cần ρhải biết trân trọng.

Đối với sức khỏe, sự ρhiến diện còn đáng sợ hơn là vô tâm

Sai lầm lớn nhất trong đời là dùng sức khỏe để đổi lấγ những vật ngoài thân.

Đau tҺươпg lớn nhất trong đời là dùng tính mạпg để đối lấγ ưu ρhiền.

Sự lãng ρhí lớn nhất trong đời là dùng tính mạпg để giải quγết những việc ρhiền muộn do chính mình tạo nên.

Không có bất cứ thứ gì so bì được với sức khỏe. Hãγ bảo vệ sức khỏe của chính mình, hãγ quý trọng những gì mà mình đang có . . .

Nguồn: Giang Đoàn Trần St


 

HẠNH PHÚC TRONG TẦM TAY 

  Nếu có 6 điều này, bạn hạnh phúc hơn cả triệu người khác

 Có nhiều người luôn than thở, phàn nàn về số phận của mình. Tuy nhiên, họ không biết rằng, trên trái đất này còn có rất nhiều người kém may mắn hơn họ. Nếu như bạn có một trong 6 điều dưới đây, hãy lạc quan và yêu đời hơn, bởi bạn đang may mắn hơn rất rất nhiều người trên trái đất này.

  1. Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.
  2. Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới.
  3. Nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy khoẻ hơn hôm qua thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này.
  4. Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
    5. Nếu bố mẹ bạn còn sống và hạnh phúc bên nhau thì trường hợp của bạn không nhiều đâu.
  5. Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ có cơ hội đọc được thứ gì cả. 

Rất nhiều người mong muốn được như bạn. Hãy ngừng than thở và nâng niu những gì bạn đang có !

From: NguyenNThu

CHO KHÔNG  –  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy!”.

“Đã từ lâu, Thiên Chúa đấu tranh với một nhân loại cứng đầu; Ngài ban muôn phúc lộc, nhưng những món quà này xem ra vẫn không chiếm được trái tim nó. Cuối cùng, Ngài phải tự tạo một món quà khác, chính Ngài! Đó là món quà vô giá Ngài tặng ban nhân loại – Ngài ‘cho không’ – và nó không phải trả đồng nào!” – Henry Scougal.

Kính thưa Anh Chị em,

Hướng về ngày lễ Giáng Sinh, thật ý nghĩa khi chúng ta dừng lại với ý tưởng của Scougal, “Giêsu là món quà vô giá Thiên Chúa ‘cho không’ và nhân loại ‘không phải trả đồng nào!’. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu xác nhận, “Anh em đã được cho không!” và Ngài còn thêm, “thì cũng phải cho không như vậy!”.

‘Cho không’ nghĩa là không mất phí. Nhưng bạn và tôi được cho những gì? Mọi điều tốt đẹp! Đó là những món quà hoàn toàn do tình yêu Thiên Chúa chứ không do một công lênh nào từ phía con người để Ngài phải ‘đáp lễ’. Đó là những ân tứ thiên hình vạn trạng của Ngài: sự sống, sức khoẻ, không khí, ánh sáng, thời gian, của ăn, của uống, “Chúa sẽ làm mưa trên hạt giống ngươi gieo trồng, cho lương thực, sản phẩm của đất đai, thật dồi dào béo bổ!” – bài đọc một. Đó còn là những gì ‘thuộc linh’ như trí khôn, tình yêu, lương tâm, gia đình, tình bạn và các mối tương giao. Bên cạnh đó, sự chữa lành, thứ tha và muôn ân lộc thiêng liêng khác như Thánh Kinh, Thánh Truyền, các Bí tích, Giáo huấn Hội Thánh… Rõ ràng, Ngài ‘cho không’ và chúng ta hưởng nhận mà không phải trả đồng nào!

Trong muôn vàn quà tặng, món quà “Giêsu” là quà tặng tuyệt vời nhất trong muôn một. Mùa Vọng, mùa biết ơn và vui mừng hướng về ngày Thiên Chúa tặng ban nhân loại món quà lớn nhất đó. Gioan nói, “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Ngài thì được sự sống đời đời!”. Vì thế, Giáng Sinh không chỉ là lễ tạ ơn nhưng còn là thời gian nhớ đến ơn gọi của mình về việc phải mang Giêsu đến cho người khác. Trong Tin Mừng hôm nay, “Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt!”. Mùa Vọng, mùa Giáng Sinh còn là mùa ‘chạnh lòng thương’ như Chúa Giêsu.

Anh Chị em,

“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy!”. Quà tặng Giêsu được ban cách đây hơn 2.000 năm; nhưng thật mới mẻ, nó vẫn được ban mỗi ngày qua các Bí tích; đặc biệt Thánh Thể. “Chúng ta được mời gọi đến gần bàn tiệc Thánh Thể với thái độ này của Chúa Giêsu: “Chạnh lòng thương” đối với những người khác! Đó không phải là một cảm giác hoàn toàn vật chất; nhưng thực sự là “patire con” – cùng đau khổ – tự mình gánh lấy nỗi buồn của người khác. Tôi có chạnh lòng thương khi đọc các tin tức về chiến tranh, nạn đói, nạn dịch? Quá nhiều thứ! Tôi có chạnh lòng thương đối với những người đó không? Tôi có chạnh lòng thương đối với những người ở gần tôi không? Tôi có khả năng đau khổ cùng họ hay tôi ngoảnh mặt làm ngơ hoặc nói “họ có thể tự lo cho mình?”. Chúng ta đừng quên “chạnh lòng thương” không chỉ là thương cảm phó dâng họ cho tình yêu quan phòng của Chúa Cha nhưng còn là can đảm chia sẻ và ‘cho không!’” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ‘cứng đầu’ vì Chúa sẽ lúng túng khi không biết lấy thêm gì mà cho con! Cũng đừng để con ‘nhức đầu’ khi phải làm một điều gì đó mà con chạnh lòng!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

******************************

Thứ Bảy Tuần I Mùa Vọng:

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

9 35 Khi ấy, Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

6 Đức Giê-su sai các ông đi và chỉ thị rằng: “Hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” 


 

ĐẤNG ĐẦY ÂN SỦNG – Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Ngày 25-3-1858 tại Lộ Đức, Đức Mẹ lại hiện ra cho Bernadette, một cô bé mười bốn tuổi, nhà nghèo, quê mùa.  Vào lần hiện ra thứ mười sáu, khi cô gặng hỏi tên của Bà đẹp, Bà đã trả lời: Que soy era Immaculada Conception, Ta là sự Thụ thai vô nhiễm.  Một câu trả lời khó hiểu và khó nhớ đối với một cô bé ít học.  Dĩ nhiên cô không hề biết rằng bốn năm trước đó, Đức Piô IX đã công bố tín điều Đức Maria Vô Nhiễm nguyên tội.

Mừng lễ Đức Maria Vô nhiễm là mừng lễ một con người, một phụ nữ.  Thiên Chúa muốn Con Một của mình làm người trăm phần trăm, nên cần tuyển một phụ nữ để sinh ra người Con ấy.  Maria chính là người được chọn, hoàn toàn như một ân huệ.  Khi chọn Maria, Thiên Chúa đã ban cho Mẹ mọi sự tốt đẹp nhất có thể, vì ơn gọi quá vĩ đại là làm Mẹ Con Thiên Chúa.  Maria được Thiên Chúa bao bọc và bảo vệ bằng ân sủng tuyệt vời.  Ngài cho Mẹ được hưởng trước công nghiệp của Người Con, nên gìn giữ Mẹ khỏi vết nhơ của nguyên tội.

Mừng lễ Vô nhiễm là mừng lễ một con người, một phụ nữ, ngay từ giây phút đầu tiên được thụ thai, đã trọn vẹn và tuyệt đối nằm trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa.  Khi nói Mẹ không nhiễm vết nhơ của nguyên tội là chỉ mới nêu lên một khía cạnh có phần tiêu cực.  Theo Công Đồng Vaticanô II, từ giây phút hiện diện đầu tiên của cuộc sống, Mẹ đã được rạng ngời một sự thánh thiện hoàn toàn độc nhất vô nhị.  Giáo Hội Đông Phương gọi Mẹ là Đấng toàn thánh (panagia).  Sự thánh thiện của Mẹ đã được sứ thần Gabrien diễn tả qua lời chào: “Mừng vui lên, hỡi Đấng được đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng Bà.”  Maria được Thiên Chúa ban đầy tràn ân sủng, nghĩa là được Thiên Chúa yêu thương, và được đẹp lòng Thiên Chúa, từ trước khi Mẹ nói tiếng Xin Vâng.

Nhưng ân sủng không bóp chết tự do và trách nhiệm.  Mẹ đã đáp lại tình yêu đó với sự mở ra không ai sánh bằng.  Tiếng Xin Vâng trên môi của cô thiếu nữ Maria là cử chỉ đón lấy Đấng Cứu Độ vào đời mình, vào lòng dạ mình.  Maria đã suốt đời trung tín với tiếng Xin Vâng đầu tiên bằng việc nói muôn tiếng Xin Vâng khác cho đến tận thập giá.  Những gì Mẹ Maria được hưởng, chúng ta cũng được chung phần.

Chúng ta cũng được chọn, được tẩy xóa tội nguyên tổ, được ban ơn.  Chúng ta cũng được mời gọi đáp lại bằng những tiếng Xin Vâng nho nhỏ.  Sống Mùa Vọng là để cho Con Thiên Chúa đi vào đời mình.

Như Đức Maria, chúng ta được mời gọi cưu mang Con Thiên Chúa, làm cho Ngài lớn lên mỗi ngày và sinh Ngài ra cho thế giới.  Chúng ta cũng muốn cưu mang Giêsu với trái tim và cuộc đời vô nhiễm.

Xin Chúa cho chúng ta được chia sẻ ơn Vô Nhiễm giữa cuộc đời ô nhơ.

*********************

Lạy Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa,

xin gìn giữ nơi con quả tim của trẻ thơ

tinh tuyền và trong ngần như dòng suối.

 

Xin ban cho con quả tim đơn sơ,

mau quên những nỗi buồn phiền.

Một quả tim hào hiệp dám hiến thân,

dịu dàng để cảm thông.

 

Một quả tim trung thành và quảng đại,

không quên ơn, không báo oán.

 

Xin tạo cho con quả tim hiền từ và khiêm tốn,

yêu mà không mong được yêu lại,

hân hoan xóa mình đi

để Con của Mẹ có chỗ trong lòng người khác.

 

Một quả tim vĩ đại và bất khuất,

không khép lại trước những kẻ vô ơn,

không chán nản trước người lạnh nhạt.

 

Một quả tim khắc khoải

lo tìm vinh danh Chúa Giêsu Kitô,

quả tim mang vết thương vì yêu Ngài,

vết thương chỉ lành

khi được sống với Ngài trên trời.  Amen!

 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

From: Langthangchieutim


 

Người dân bị triệu tập sau khi ký kiến nghị CSVN cải cách thể chế

Ba’o Dat Viet

December 6, 2024

Sau khi ký vào các tuyên bố và kiến nghị thư kêu gọi cải cách thể chế chính trị tại Việt Nam, nhiều người dân đã bị cơ quan an ninh tại các địa phương triệu tập để làm việc. Đây là động thái nối tiếp những tranh luận về cải cách chính trị sau phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm về “điểm nghẽn” trong phát triển đất nước. Ngày 20/10, các lực lượng dân chủ trong và ngoài nước đã ra tuyên bố kêu gọi cải cách chính trị, nhấn mạnh tầm quan trọng của nhân quyền và dân chủ đối với sự phát triển bền vững. Đến ngày 3/11, bảy tổ chức xã hội dân sự cùng 32 cá nhân ký vào bản “Kiến nghị khẩn cấp về việc thay đổi thể chế,” gửi đến ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nội dung kiến nghị đề xuất xây dựng một lộ trình Đổi Mới lần thứ hai về chính trị, tiếp nối thành công của Cải cách kinh tế năm 1986. Các chương trình hành động cụ thể với mục tiêu thời gian rõ ràng cũng được nhấn mạnh nhằm tạo nền tảng cho một quốc gia thịnh vượng hơn.

Sau khi bản kiến nghị lan truyền, hàng chục người khác đã ký tên thông qua mạng xã hội, đặc biệt trên các trang Facebook như của nhà hoạt động Đặng Thị Huệ.

Công an triệu tập và áp lực với những người ký tên

Trường hợp ở Đồng Tháp: Cựu tù nhân lương tâm Huỳnh Trương Ca

Ông Huỳnh Trương Ca, cựu tù nhân lương tâm hiện đang bị quản chế tại Đồng Tháp, cho biết ông bị công an triệu tập sáng ngày 4/12. Cuộc làm việc kéo dài ba giờ, trong đó công an chất vấn ông về việc ký tên vào kiến nghị ngày 3/11. “Tôi đã tự nguyện ký tên vì muốn đóng góp công sức của mình vào cải cách thể chế để đưa đất nước vào kỷ nguyên vươn mình như Tổng Bí thư Tô Lâm nói,” ông chia sẻ.

Tuy nhiên, phía công an cho rằng hành động của ông là sai trái, gắn liền với “các thế lực phản động thù địch.” Đồng thời, họ đe dọa sẽ xử lý hoặc bắt giam ông nếu tiếp tục tham gia các hoạt động tương tự. Ông bị buộc ký cam kết không tham gia tổ chức nào “chống lại chế độ.”

Trường hợp tại Hải Dương: Ông Ngô Văn Tiến

Tương tự, ông Ngô Văn Tiến tại Hải Dương bị công an triệu tập vào ngày 30/10. Nguyên nhân là ông ký vào tuyên bố được đăng tải trên Facebook của nhà hoạt động Đặng Thị Huệ.

Trong buổi làm việc, phía công an gọi tuyên bố này là “phản động” và đe dọa xử lý ông nếu tiếp tục tham gia các hoạt động liên quan.

Trường hợp ở Thái Nguyên: Bà Đoàn Thị Xuân

Bà Đoàn Thị Xuân tại Thái Nguyên cho biết cách đây hai tuần, công an mời bà lên làm việc về việc ký tên vào tuyên bố kêu gọi cải cách. Dù không đồng ý với tất cả nội dung trong tuyên bố, bà vẫn ký vì muốn minh bạch hóa hoạt động của cơ quan công quyền.

Buổi làm việc của bà với một thượng tá an ninh diễn ra nhẹ nhàng hơn so với các trường hợp khác. Sau khi bà trình bày lý do, phía an ninh chỉ yêu cầu bà cẩn trọng, không để các phần tử xấu lợi dụng.

Khi được phóng viên RFA liên hệ để xác minh các vụ việc trên, công an các tỉnh Đồng Tháp, Hải Dương, và Thái Nguyên từ chối trả lời qua điện thoại và yêu cầu phóng viên đến trực tiếp trụ sở.

Những sự kiện gần đây cho thấy một mặt là khát vọng cải cách từ người dân, mặt khác là sự kiểm soát chặt chẽ của cơ quan an ninh đối với các hoạt động được xem là nhạy cảm chính trị.

Sự khác biệt trong cách xử lý các trường hợp—từ đe dọa bắt giam đến yêu cầu cẩn trọng—phản ánh mức độ phức tạp trong việc quản lý các tiếng nói kêu gọi cải cách.

Liệu những động thái này sẽ góp phần thúc đẩy cuộc đối thoại về cải cách, hay chỉ làm gia tăng khoảng cách giữa người dân và chính quyền? Đây vẫn là một vấn đề lớn, cần được quan tâm cả trong nước lẫn quốc tế.


 

ĐỨC TIN CÓ DỄ HAY KHÓ- Tuyết Mai

Tuyết Mai

Ai trong chúng ta nói rằng mình có đức tin vững vàng? Thưa có chứ nhưng là những khi chúng ta chưa gặp sóng gió, hoạn nạn kìa. Còn đến khi chúng ta gặp sự cố xẩy đến thì đó thật sự mới là một thử thách rất lớn cho đức tin của chúng ta. Nhất là khi chúng ta biết cái nạn nó chưa có thể bứng đi được ngay lập tức mà sự chờ đợi thì thật là lo lắng, ăn không ngon và ngủ không yên; cho đến khi cái nạn ấy thực sự được mang đi thật xa và sẽ không còn thấy nó nữa.

**

Có khi nào chúng ta tự mang lấy sự rủi ro vào cho chính mình không nhỉ? Khi không có ai giúp đỡ và vì mình không có khả năng để mang nó đi. Thường nếu chúng ta có tiền thì sao cũng được nhưng khi chúng ta không có thì mới khó làm sao!?. Nhờ người thân giúp đỡ thì chúng ta cũng phải biết phép lịch sự để gởi lại họ một chút công sức của họ để cả hai đều được vui vẻ. Một bên không ngại ngùng và một bên sẽ cảm thấy sự giúp đỡ của mình cũng được trả cách xứng đáng. Vâng, ngay cả người thân cận trong gia đình!.

**

Rồi … chúng tôi đã mang được của nợ đi xa lắm rồi (đã mang nó đến nơi cần đến), sẽ không còn thấy nó nữa. Khi mang nó đi thì cả là một sự hồi hộp, tim nó đánh như người ta đánh trống. Ôi, khói bốc lên rồi sao? Sao mà nhiều đèn đỏ thế? Có chạy đến nơi được không? Khi mà nó cứ tiếp tục rú lên, giựt giựt, nóng lên rồi bốc khói … làm chúng tôi sợ quá đỗi. Khí cụ chúng tôi đã dùng là đọc kinh Mân Côi và cầu nguyện liên tục. Cầu xin Chúa, Mẹ, thánh cả Giuse và thánh Anton và thật sự nó đã lết được tới đó thì chẳng phải là tự nó đâu vì nó đã bị bệnh sắp chết rồi nhưng người ta hứa sẽ nhận nó nếu nó đến được nơi.

**

Tôi đã tìm được hình Chúa Giêsu ngồi nghỉ ngơi dưới bóng cây rợp bóng đã phần nào lột tả được tâm trạng của tôi hiện giờ. Là được bình an trong tâm hồn và thân xác được phần nào nghỉ ngơi, cùng cảm nhận được sự hoảng sợ của tôi trước đây vài giờ. Lạy Chúa lúc bấy giờ con không khác nào một Phêrô yếu kém đức tin. Lúc đầu thì mạnh mẽ xin Chúa cho đi trên mặt nước nhưng rồi phút chốc gió thổi lên và sóng dữ gào thét thì ông mất niềm tin và bị chìm nghỉm ngay … thì con cũng y chang vậy thưa Chúa. Hồn phách con nó như lìa khỏi xác vì con mắt thịt của con chẳng thấy Chúa đâu đến giúp!?. Nhưng Chúa biết con già cả nên dễ yếu đuối mà. Chúa thấu biết tâm can của con. Chúa hiểu con chỉ cần một cuộc sống giản dị không đòi hỏi và tập chịu đựng tất cả cho đến ngày Chúa đến gọi con ra khỏi đời này để về với Chúa. Thì ngày đó hẳn là ngày vui so với tất cả những niềm vui dưới trần gian mang lại.

**

Con chỉ mong sống được đến ngày mà con đền hết tội lỗi của con đã phạm, đang phạm và sẽ phạm chứ con rất sợ phải ở trong Luyện Ngục thời gian lâu dài. Tuổi con bây giờ thì chẳng còn làm được việc gì nên tích sự. Tiền thì càng không làm thì sẽ không có. Xin Chúa giúp ban cho đức tin của con ngày càng thêm mạnh mẽ hơn. Nhịn nhục chịu đựng hơn để thấy cuộc đời là đáng sống. Để thấy tình người còn đẹp đẽ do biết chia sẻ và trao ban. Biết hạnh phúc khi được sống ở một nơi an toàn. Được Chúa cho hũ bột không bao giờ vơi. Không than trách, không thở than, không ưu phiền khi mọi sự không được theo ý muốn riêng của con. Amen.

https://www.youtube.com/watch?v=gCzLp8CqK5I     

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai

4 tháng 12, 2024