Tôi yêu Mẹ hay yêu Cha

Tôi yêu Mẹ hay yêu Cha

  1 tuổi , con tập đi, Mẹ chạy theo đỡ mỗi khi con ngã. Ba ngăn lại bảo rằng hãy để con tự tập đứng lên.

3 tuổi, con vòi vĩnh khóc đòi quả ớt trên mâm cơm. Mẹ kiên quyết không cho. Trong khi Ba lại bảo hãy để con nếm thử rồi con sẽ tự tránh xa.

5 tuổi, con nhất định không đến nhà trẻ, Mẹ không nỡ buông tay, đứng trước cổng trường nhìn con mãi. Ba quay đầu bảo Mẹ lên xe mau.

6 tuổi, con vào lớp 1, Mẹ căn dặn cô giáo xem chừng con bị bắt nạt. Thế mà Ba lại nói với cô rằng con làm gì sai cứ đánh phạt thẳng tay.

9 tuổi, con đánh nhau với thằng bạn học đến trầy cả mặt mày. Mẹ lo lắng muốn rơi cả nước mắt. Vậy mà Ba lại la con và bắt con phải đi xin lỗi người bạn đó.

12 tuổi, con đòi gắn mạng trong phòng. Mẹ vui vẻ chấp nhận ngay, trong khi Ba chỉ đồng ý cho đặt máy tính ở phòng khách làm con chẳng được thức khuya cày game cùng lũ bạn.

15 tuổi, con xin đi phượt cùng bạn bè Mẹ đồng ý nhưng càu nhàu mãi vì lo lắng. Trong khi Ba gật đầu ngay. Suốt chuyến du lịch Mẹ gọi điện hỏi thăm con đủ thứ, nào là vui không, ăn gì chưa, chỗ ngủ thế nào, có gì trở ngại không? Còn Ba suốt những ngày đó chỉ điện thoại cho con 1 lần lúc con mới xuống xe. Ba chỉ nói vỏn vẹn 3 câu, tới chưa, khi nào về và chúc con đi chơi vui vẻ.

16 tuổi con tụ tập bạn bè hút thuốc, Mẹ nổi giận la con. Trong khi Ba nhẹ nhàng dắt con ra ban công cho con xem bảng xét nghiệm ung thư phổi của Ba.

17 tuổi con dắt 1 cô gái về nhà. Mẹ bảo con còn rất nhỏ để nghĩ đến chuyện yêu đương. Ba mỉm cười nói rằng bị tổn thương ắt tự vứt bỏ. Cũng năm đó con xin 1 chiếc tay ga. Mẹ đắn đo 1 hồi rồi chấp nhận vậy mà Ba lại đi mua cho con ngay 1 chiếc xe đạp điện hơn chục triệu. Cũng là tay ga nhưng con không được tham gia đội đua xe với lũ bạn được.

Năm con 18, là lúc bệnh của Ba trở nặng. Ngày con thi Đại học Mẹ chỉ dặn dò qua loa rồi thu xếp vào bệnh viện chăm Ba. Đến giờ nghỉ trưa, con nhận được điện thoại của Ba. Ba nói rằng Ba rất khỏe. Thi xong con không về ngay mà đi ăn mừng cùng lũ bạn vì bài làm rất tốt. Khi con về đến nhà thì Ba đã ra đi rồi. Mẹ bảo Ba nhất định không cho Mẹ điện thoại cho con. Ba muốn con thi thật tốt.

21 tuổi, con được 1 phần học bổng sang Mỹ đào tạo. Con biết nếu Ba còn sống nhất định khuyên con đi. Nhưng bây giờ con không hỏi ý kiến Mẹ mà đã từ chối phần học bổng đó. Con không muốn sau 5 năm đi đào tạo về con lại trải qua cảm giác giống ngày con đi thi đại học về.

Ba à con chưa bao giờ nghĩ Ba thương con nhiều như Mẹ. Trong khi Mẹ dặn con rằng nếu làm gì không được, hãy nhờ mọi người, thì Ba lại dạy con nếu làm gì được thì hãy giúp mọi người.

Nhưng bây giờ, nếu có người hỏi con thương ai nhất trên đời con sẽ không suy nghĩ mà trả lời ngay là Mẹ. Và nếu người ta hỏi ai là người thương con nhất con cũng sẽ trả lời ngay là Ba.

Giáo sư Phi Phượng Nguyễn gởi

Thời kỳ đã đến gần hay Chúa đã đến từ khuya rồi

Thời kỳ đã đến gần hay Chúa đã đến từ khuya rồi                                                 

 Khổng Nhuận

Trích Tin Mừng Luca 21 : 5 – 11, 19

Nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giê-su bảo :

“Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết,

không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.”

Họ hỏi Người : “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước ?”

Đức Giê-su đáp : “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng :

‘Chính ta đây’, và : ‘Thời kỳ đã đến gần’ ; anh em chớ có theo họ.

Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu”. 

10 Rồi Người nói tiếp : “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. 

11 Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém ; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện.

19 Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.

Vấn đề Thời kỳ đã đến gần’ 

Chuyện ‘Thời kỳ đã đến gần’  đã xưa lắm rồi. Theo Tân Ước,  có lẽ thánh Phaolo là người đi tiên phong, qua thư thứ nhất gởi giáo đoàn Thexalonica 4:15-18, ngài đã vẽ ra một cảnh tượng tuyệt vời…làm nức lòng các tín hữu.

15 Dựa vào lời của Chúa, chúng tôi nói với anh em điều này, là chúng tanhững người đang sống,những người còn lại vào ngày Chúa quang lâm, chúng ta sẽ chẳng đi trước những người đã an giấc ngàn thu đâu. 
16 Vì khi hiệu lệnh ban ra, khi tiếng tổng lãnh thiên thần và tiếng kèn của Thiên Chúa vang lên, thì chính Chúa sẽ từ trời ngự xuống, và những người đã chết trong Đức Ki-tô sẽ sống lại trước tiên ; 
17 rồi đến chúng ta, là những người đang sốngnhững người còn lại, chúng ta sẽ được đem đi trên đám mâycùng với họ, để nghênh đón Chúa trên không trung. Như thế, chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi. 
18 Vậy anh em hãy dùng những lời ấy mà an ủi nhau.

Thực đáng tiếc, gần 2 ngàn năm trôi qua rồi…mà tiếng kèn của Thiên Chúa vẫn chưa chịu vang lên..

Nhưng âm hưởng tư tưởng những người còn lại vẫn còn được nhiều nhóm tận dụng với ý nghĩa:

Sau biết bao nhiêu tai ương : như động đất, sóng thần, thậm chí chiến tranh nguyên tử, chiến tranh sinh học có thể tiêu diệt hàng triệu người trong nháy mắt…..

thế nhưng,  những người trong nhóm ta, trong phong trào ta, trong cộng đoàn ta..trong giáo phái ta…được Chúa gìn giữ…. sẽ vẫn còn sống qua những cơn nguy biến chết người và chúng ta được mệnh danh là những người còn sót lại 

Vớ vẩn, Chúa hơi đâu làm những chuyện ruồi bu ấy. Bởi vì, chết trong chiến tranh loạn lạc hay êm thắm trên giường bệnh có gì là ăn thua gì đâu.!!!

Vấn đề quan trọng là tôi có khám phá ra Chúa trong lòng tôi và kiên trì tập sống.. tập sống… tập sống… tập sống… với Chúa ngay trong đời thường hằng ngày của mình..

Không có vấn đề Chúa gọi…mà chỉ có vấn đề :Dù chết vì bất cứ lý do gì..

Sự chết cũng chỉ là cánh cửa để mở ra một cuộc sống thuần túy tâm linh trọn vẹn trong Chúa…không còn bị vướng bận thân xác nữa…

Chính vì thế tôi mới hiểu được Chúa đã đến từ khuya rồi

Chúa đến mỗi khi tôi rước Chúa..chứ không phải rước lễ hình thức.

Chúa đến mỗi khi tôi đọc Kinh Thánh.

Chúa đến mỗi khi tôi tâm sự với Chúa bất cứ lúc nào.

Chúa đến mỗi khi tôi lắng nghe sức sống Thần Linh của Chúa lan tỏa khắp châu thân.

Thực đáng tiếc, tôi còn quá nhỏ… không thể ý thức rằng:

Chúa đến khi tôi chịu phép Thêm sức

Chúa đến khi tôi chịu phép Rửa

Đặc biệt là mãi 35 tuổi tôi mới nhận ra rằng

Chúa đã đến với tôi ngay khi tôi còn trong lòng mẹ

để thánh hiến tôi và sai tôi làm ngôn sứ cho muôn dân…(Gr 1:5)

Quả thực, Chúa đã đến từ khuya rồi.

Tóm lại, Thời kỳ đến gần không quan trọng chút nào

Đừng hù ma thiên hạ với những cảnh báo long trời lở đất…dựng tóc gáy !!!!

Chúa đến gần mình mới quan trọng

Cuối cùng, Chúa sống trong tâm hồn mình

mới thực là quan trọng nhất…trong tất cả mọi sự trên trần gian này.

So với Việt Nam, nước Mỹ quá kém!

So với Việt Nam, nước Mỹ quá kém!

FB Vũ Thị Phương Anh

9-11-2016

So với VN, thấy rõ nước Mỹ đúng là quá kém. Này nhé:

1. Đảng DC đang cầm quyền mà không biết quy hoạch đội ngũ kế cận thay thế mình, để mất quyền lực vào tay Đảng khác. Nếu ở VN thì đây là một tội rất to, có thể xem là tội “chống Đảng”, tù mọt gông nhé!

2. Vì không có quy hoạch nên kết quả hoàn toàn bất ngờ, hồi hộp đến phút chót, làm lãng phí thời gian của nhân dân toàn thế giới vì cứ phải nghe ngóng tin tức về kết quả bầu cử.

Trong khi đó, bầu cử ở VN thì gần như ai cũng biết kết quả từ trước; vả lại, mọi sự đã có Đảng vĩ đại sắp xếp và lo toan trước cả rồi, nên đến ngày bầu cử chỉ việc nhẹ nhàng thơ thới đến bỏ phiếu vào thùng, còn có chọn ai bỏ ai thì cũng vậy thôi, kết quả luôn đúng như dự kiến.

3. Nói gì thì nói, Trump cũng đã đắc cử tổng thống rồi. Hài lòng hay không thì cũng phải chấp nhận kết quả ấy, vì nó “đúng quy trình”.

Giờ là lúc ca ngợi sự anh minh, sáng suốt, trong sạch gì gì đấy của Trump để toàn dân phấn khởi về tương lai tươi sáng của nước Mỹ trong thời đại rực rỡ nhất của lịch sử loài người (he he, vì Mỹ đứng đầu thế giới mà). Đằng này báo chí của Mỹ lại liên tục đưa ra những bài viết bày tỏ sự bi quan và lo ngại quá đáng, chưa kể còn có biểu tình đốt hình nộm, trương biểu ngữ “Không phải tổng thống của chúng tôi”.

Cái này mà xảy ra ở VN hả, thực sự tôi không tưởng tượng ra nổi! Thậm chí chỉ nghĩ trong đầu thôi cũng đã thấy sợ rồi, cứ phải nhìn quanh quất xung quanh xem có ai theo dõi mình không…

Đấy, mới sơ sơ mà đã thấy nước Mỹ thua xa nước Việt của chúng ta đến chừng nào! Và có kể thêm nhiều nữa, nhưng tôi thấy không cần thiết. Vì tôi đang lâng lâng với một tâm trạng vui sướng, “quê hương ơi biết mấy tự hào …”

Hiện tình nước Mỹ sau cuộc bầu cử tổng thống ngày 08.11.2016

Hiện tình nước Mỹ sau cuộc bầu cử tổng thống ngày 08.11.2016

Thạch Đạt Lang

10-11-2016

Cuộc bầu cử tổng thống của Mỹ ngày 08.11.2016 đã có kết quả chính thức, ông Donald Trump trở thành tổng thống thứ 45 của siêu cường số 1 trên thế giới.

Đây là cuộc bầu cử lạ lùng, nếu không muốn nói là đáng ghét nhất trong lịch sử nước Mỹ. Lần đầu tiên một tỉ phú chỉ biết kinh doanh địa ốc, không phe đảng, không biết gì về chính trị, không có kinh nghiệm ngoại giao, kiến thức, hiểu biết về quốc phòng, ăn nói bổ bả, vong mạng, bất cần đời…, tự ứng cử và đắc cử. Đối đầu với ông Trump là bà Hillary, cựu bộ trưởng ngoại giao, khôn ngoan, nhiều kinh nghiệm trên chính trường, am hiểu tình hình thế giới nhưng đồng thời có quá nhiều tai tiếng về sự trung thực trong khi làm việc.

Việc đắc cử tổng thống của ông Donald Trump gây ngạc nhiên lẫn thất vọng cho khá nhiều người vì những cuộc thăm dò dư luận cho đến sát ngày bầu cử cho thấy khả năng ông Trump thành tổng thống thứ 45 của Mỹ thấp hơn bà Hillary rất nhiều. Tuy nhiên điều mà ít người nghĩ đến là số lượng người da trắng đi bầu ở những tiểu bang quyết định thắng bại như Florida, Ohio, Pennsylvania… lên đến 70%, đa số bầu cho ông Trump. Đây là những người thuộc giai cấp lao động bị bỏ quên nhiều năm, nay họ thật sự muốn có một sự thay đổi toàn diện trong thể chế chính trị của Mỹ.

Kết quả cuộc bầu cử, do đó đã gây nên nhiều chia rẽ nặng nề, không riêng gì trong nước Mỹ mà còn trên khắp thế giới. Dietmar Bartsch, một chính tri gia Đức nói với đài nt-v Đức là ngày 08.11.2016 l2 một ngày đen tối cho nước Mỹ.

Ngay từ khi cuộc đếm phiếu chưa chấm dứt, chỉ mới có kết quả sơ khởi – cho thấy ông Donald Trump dẫn trước với số phiếu cử tri đoàn là 260/215 so với bà Hillary Clinton – trung tâm điện toán của sở di trú Canada đã bị crash, không còn hoạt động được vì số lượng người Mỹ vào website coi cách thức di dân qua Canada tăng lên đến độ chóng mặt, khiến cho máy chủ bị quá tải, ngưng chạy.

Đồng thời sở di trú của Tân Tây Lan (New Zealand) loan tin số lượng người truy cập website của họ tăng lên 25 lần so với hàng ngày trước đây. Một số các nghê sĩ, ca sĩ, tài tử ci-nê nổi tiếng của Mỹ như Cher, Barbara Streisand, Amy Schumer, Chelsea Handler, Bryan Cranston,… đã lên tiếng cho biết sẽ di dân đến Úc, Canada, New Zealand…

Chính những lời nói báng bổ, nhục mạ phụ nữ, các sắc dân khác của ông Trump đã gây nên làn sóng chống đối mạnh mẽ sau khi có kết quả bầu cử. Nhiều cuộc xuống đường chống Donald Trump xẩy ra khắp nơi trên nước Mỹ từ các tiểu bang miền Đông qua miền Tây, New York, Chicago, Washington,…qua Seattle, Los Angeles… với hàng ngàn người tham dự. Bên cạnh đó, thị trường chứng khoán trên thế giới giảm sút đáng kể dù sau đó có hồi phục lại phần nào. Ngay cả đảng viên đảng Cộng Hòa cũng kéo đến tòa Bạch Ốc biểu tình phản đối sự đắc cử của ông Trump.

Hiện tại chưa thể biết được nội các của ông Trump sẽ có những ai. Tuy nhiên những chính sách, kế hoạch của Trump có thể sẽ dễ dàng thông qua khi Thượng-Hạ viện Mỹ đều nằm trong tay đảng Cộng hòa, trừ trường hợp những chính sách, kế hoạch này gặp phải chống đối ngay từ trong nội bộ đảng.

Những điều tuyên bố của ông Trump trong khi tranh cử như xây bức tường dài 3.200km dọc biên giới Mỹ-Mexico, tạo 25.000.000 việc làm trong nội địa cho người Mỹ, giảm thuế doanh nhiệp, đầu tư, rút quân đội Mỹ khỏi liên minh NATO nếu các nước Âu châu không trả chi phí, trục xuất 6 trong số 11 triệu người di dân bất hợp pháp, hủy bỏ luật sinh ra trên nước Mỹ đương nhiên là công dân Mỹ… chưa biết có thực hiện được hay không hoặc sẽ thực hiện bằng cách nào?

Tổng thống Mỹ là người có nhiều quyền lực thật sự nhưng không phải là tuyệt đối. Tất cả các kế hoạch, chính sách về kinh tế, ngoại giao, quốc phòng, y tế… đều phải được nghiên cứu, bàn thảo, biểu quyết từ hạ viện tới thượng viện chứ không đơn giản điều gì Donald Trump muốn, cũng được xúc tiến thi hành. Sẽ có nhiều thay đổi khi ông Donald Trump tiếp nhận chức vụ vào ngày thứ sáu 20 tháng 1 năm 2017. Tất cả các chính sách, từ kinh tế đến an ninh, quốc phòng, y tế, ngoại giao…chắc chắn sẽ có những thay đổi nếu Trump quyết định thực hiện lời hứa của mình khi tranh cử, nhưng thay đổi ra sao, như thế nào thì còn phải chờ. Trong phạm vi quyền hạn của mình Trump sẽ không làm được gì nhiều.

Do đó không nên quá lo lắng về sự đắc cử của ông Trump. Nước Mỹ có thể sẽ bị rối loạn, chao đảo về nhiều mặt trong một thời gian sau khi Donald Trump lên nắm quyền, nhưng người viết tin rằng, với thể chế dân chủ, tự do tồn tại đã hơn 240 năm, khả năng tự điều chỉnh của xã hội sẽ lấy lại được thăng bằng cho nước Mỹ.

Cho dù những lời nói đầy kỳ thị chủng tộc, giới tính… góp phần không ít cho sự đắc cử vào địa vị tối cao về quyền lực của Donald Trump nhưng rồi tất cả cũng sẽ qua đi. Khi bắt tay vào làm việc, bản thân Trump sẽ nhận ra rằng những tuyên bố văng mạng do thiếu hiểu biết chính trị, thiếu kinh nghiệm ngoại giao của mình sẽ chỉ có hại hơn là có lợi nếu thật sự Trump muốn lãnh đạo đất nước và làm cho Mỹ trở lại vĩ đại như trước.

Hơn thế nữa, tổng thống Mỹ cũng chỉ là một người thực thi các chính sách, kế hoạch do bộ tham mưu, cách think tank nghĩ ra. Cá nhân ông Trump sẽ không làm được gì nhiều nếu cứ bám chặt vào những điều tuyên bố khi tranh cử.

Những tiếng súng phản ứng trong thời bình

Những tiếng súng phản ứng trong thời bình

Hòa Ái, phóng viên RFA
2016-11-10
Hiện trường vụ bắn vào đoàn cưỡng chế ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, Dak Nong hôm 23 tháng 10.

Hiện trường vụ bắn vào đoàn cưỡng chế ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, Dak Nong hôm 23 tháng 10.

Courtesy chinhphu.vn

Tình trạng thu hồi, cưỡng chế đất đai sai pháp luật ngày càng trở nên tồi tệ và tràn lan ở Việt Nam đến mức người dân không còn kiên nhẫn đợi chờ vào những tờ đơn khiếu nại hay tố cáo mà họ phải liều mình, thậm chí sử dụng vũ khí tự chế để bày tỏ sự chống đối bất minh của cường quyền. Những người dân buộc nổ súng trong tuyệt vọng này, họ đáng thương hay đáng trách?

Những tiếng súng hoa cải

Kể từ hồi đầu năm 2012, khi tiếng súng hoa cải Đoàn Văn Vươn vang lên từ Cống Rộc, Hải Phòng như một dấu hiệu bày tỏ sự phản kháng cuối cùng đối với việc chính quyền địa phương tổ chức một cách quy mô để cưỡng chế gần 20 héc ta đầm nuôi thủy sản, trồng cây ăn quả tại vùng bãi bồi ven biển mà gia đình họ Đoàn dày công tạo dựng với bao mồ hôi, công sức, nước mắt và chính cả mạng sống của người thân; không chỉ các hộ dân hàng xóm cùng hoàn cảnh không đồng tình với quyết định thu hồi đất của Ủy Ban Nhân Dân huyện Tiên Lãng mà hàng ngàn dân oan khắp mọi tỉnh, thành Việt Nam ít nhiều được an ủi sau tuyên bố của Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng rằng chính quyền Tiên Lãng sai toàn diện trong vụ cưỡng chế gây chấn động dư luận trong và ngoài nước này cũng như yêu cầu sớm khởi tố, điều tra cán bộ đã chỉ đạo phá nhà ông Vươn.

Đây là hậu quả mà tôi nghĩ việc này xảy ra hầu như không tránh khỏi và sắp tới sẽ còn xảy ra nữa và sẽ còn dẫn đến rất nhiều tình trạng được coi là ‘chống người thi hành công vụ’.
-TS.Phạm Chí Dũng

Thế nhưng, với hy vọng nỗi oan ức do mất nhà cửa, ruộng vườn, đất đai của tổ tiên sẽ được Chính phủ nhanh chóng giải quyết sau vụ án “Tiếng súng Tiên Lãng”, những dân oan rơi vào bế tắc và tuyệt vọng không lâu sau đó vì người trực tiếp chỉ huy vụ cưỡng chế đất của ông Đoàn Văn Vươn là Giám đốc Công an Hải Phòng, Đại tá Đỗ Hữu Ca được thăng hàm Thiếu tướng, còn bốn anh em gia đình họ Đoàn bị tù vì tội “chống người thi hành công vụ”.

Mới đây nhất, có thể nói “lịch sử lặp lại” với tính chất nghiêm trọng hơn trong vụ nổ súng hoa cải ở Đắk Nông vào hôm 23 tháng 10 năm 2016, khi người dân dù biết rằng sẽ vướng vào vòng lao lý nhưng vẫn buộc phải chọn cách thức phản kháng chống lại Công ty Long Sơn tự ý san ủi đất của họ.

Sau khi vụ việc xảy ra tại xã Quảng Trực, trong buổi gặp gỡ dân chúng ở đây vào hôm mùng 2 tháng 11, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Tuy Đức, ông Nguyễn Hữu Huân phát biểu các ý kiến và nguyện vọng của bà con được ghi nhận đầy đủ và sẽ xem xét giải quyết quyền lợi chính đáng của họ. Tiếp đến, vào ngày mùng 4 tháng 11, Bí thư Tỉnh ủy Đắk Nông, ông Lê Diễn nói với báo giới trong nước rằng công ty Long Sơn không có quyền cưỡng chế đất của dân đang làm rẫy và đã coi thường pháp luật là tự ý san ủi mà không báo cáo cho chính quyền địa phương. Viện Kiểm sát tỉnh Đắk Nông cũng cho báo giới biết chưa nhận được đơn tố cáo và chưa thụ lý trường hợp nào người dân tố cáo Công ty Long Sơn hủy hoại tài sản, đánh người.

Trong khi đó, Ban Việt ngữ Đài Á Châu Tự Do tiếp xúc với một số cư dân địa phương qua điện thoại và được chia sẻ tình hình hiện đang rất căng thẳng:

“Từ khi xảy ra vụ đó đến giờ chính quyền ráo riết làm căng lắm.”

DSC_1282-b4d73.JPG
Thi thể 3 người chết tron vụ bắn vào đoàn cưỡng chế ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, Dak Nong hôm 23 tháng 10. File photo

Đồng thời cho biết thêm người dân không được bén mảng đến khu vực Công ty Long Sơn tiến hành san ủi vào hôm xảy ra vụ nổ súng tự chế khiến 3 người thiệt mạng và 16 người bị thương hồi cuối tháng 10. Trả lời câu hỏi của Hòa Ái đã bao giờ gửi đơn lên chính quyền khiếu nại hay tố cáo sai phạm hay không, các hộ dân đều cho biết họ đã nhiều lần gửi đơn đi nhưng chưa lần nào được chính quyền hồi đáp. Một người dân địa phương, đề nghị Đài RFA không nêu tên, trình bày hoàn cảnh của các hộ dân bị Công ty Long Sơn san ủi đất bất hợp pháp, đặc biệt gia cảnh của 3 người nổ súng chống lực lượng san ủi đất, khi người chồng, người cha là trụ cột của gia đình bị truy bắt:

“Nói chung, con cái còn nhỏ. Họ phải bươn chải, đi làm thuê làm mướn mai đây mốt đó để kiếm sống, nuôi dưỡng hai, ba người con đang tuổi ăn tuổi học.”

Thảm trạng xã hội do cưỡng chế đất đai

Hòa Ái nêu vấn đề với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng có phải các vụ nổ súng phản kháng như thế là hậu quả của quá trình Chính phủ Hà Nội giải quyết trì trệ các đơn khiếu nại và tố cáo liên quan lãnh vực đất đai trong suốt những thập niên qua tại Việt Nam, từ Sài Gòn, tối mùng 8 tháng 11, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng nhận định:

“Đó là quy luật. Năm 2012 khi xảy ra vụ Đoàn Văn Vươn, lúc đó dư luận còn có thể lên tiếng và phần nào đó bênh vực cho cơ quan nhà nước. Nhưng đến các vụ sau này thì có thể nói tình trạng ‘luật rừng’ xảy ra ở quá nhiều địa phương. Chúng ta thấy vừa rồi ở khu vực Đắk Nông xảy ra xung đột giữa người dân với một công ty thôn tính đất của người dân. Người dân dùng súng hoa cải đã bắn thẳng. Đây là hậu quả mà tôi nghĩ việc này xảy ra hầu như không tránh khỏi và sắp tới sẽ còn xảy ra nữa và sẽ còn dẫn đến rất nhiều tình trạng được coi là ‘chống người thi hành công vụ’. Lúc đó không phải là tiền đề nữa mà xã hội Việt Nam đang tiến vào giai đoạn hỗn loạn. Hỗn loạn về mặt xã hội.”

Những hành xử đó không xuất phát trên cơ sở của sự tăm tối, một sự phản ứng thiếu tính toán mà những phản ứng đó có nghiền ngẫm. Tạm gọi trong cuộc kéo co thì phần thua người dân đã dự liệu rồi, chứ không nghĩ là thắng.
-TS.Trịnh Hòa Bình

Cùng quan điểm với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, một số chuyên gia kinh tế, và nhà xã hội học, mà chúng tôi trao đổi về vấn đề liên quan, đều cho rằng pháp luật Việt Nam kém nghiêm minh trầm trọng đã đẩy người dân buộc phải phản ứng một cách tiêu cực trong tuyệt vọng. Tiến sĩ Trịnh Hòa Bình từng lên tiếng với RFA khi vụ việc anh Đặng Ngọc Viết vì không được bồi thường thỏa đáng đã nổ súng khiến 5 cán bộ của Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành phố Thái Bình bị thương và thiệt mạng và anh cũng đã dùng chính cây súng gây án để kết liễu mạng sống của mình:

Khâu quản lý hà khắc và cách ứng xử theo kiểu cường quyền, làm cho người dân không còn lối thoát. Trong phần lớn các trường hợp xảy ra thì đấy là những người có trí thức, có hiểu biết, thậm chí có cả hiểu biết về pháp luật, không hề mù mờ. Những hành xử đó không xuất phát trên cơ sở của sự tăm tối, một sự phản ứng thiếu tính toán mà những phản ứng đó có nghiền ngẫm. Tạm gọi trong cuộc kéo co thì phần thua người dân đã dự liệu rồi, chứ không nghĩ là thắng. Và cuộc chiến đấu có thể xem như cuộc chiến đấu cuối cùng của họ theo ý nghĩa ‘bày trận nhưng mà lưng quay ra sông’, nhất thiết phải tiến tới để hoặc là được hoặc là mất”.

Dân oan sẽ chống cường quyền bằng mọi giá?

Theo như trích dẫn các nhận xét vừa rồi về tình hình xã hội Việt Nam thời gian tới, nạn nhân trong những đơn khiếu nại tố cáo, mà Thanh tra Chính phủ tổng kết gần như 100% liên quan đến lãnh vực đất đai, sẽ chọn biện pháp chấp nhận hy sinh tính mạng để đòi công lý, điển hình qua lời tuyên bố của dân oan Thủ Thiêm “Chúng tôi kiên trì quyết chiến tới cùng, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng cho đến khi nào phải đòi, tìm được công lý thì mới thôi” khi niềm tin trông đợi vào Chính phủ giải oan nỗi mất mát tan nhà nát cửa của họ không còn nữa.

Dầu! Phát hiện mỏ dầu đá phiến khổng lồ ở Texas

Dầu! Phát hiện mỏ dầu đá phiến khổng lồ ở Texas

Matt Egan CNN

Lê Tất Đạt dịch

 
Công ty Apache Energy phát hiện mỏ   dầu đá phiến khổng lồ  ở Tây Texas, đặt tên là “Alpine High,” được ước tính chứa ba tỷ thùng dầu thô.

Một góc không ai chú ý của miền Tây Texas được cho là chứa hàng tỉ thùng dầu đá phiến mới được phát hiện.

Công ty Apache (APA) đã tiết lộ sự phát hiện  lớn lao trong tuần này sau hơn hai năm âm thầm  mua lại đất đai, nghiên cứu địa chất sâu rộng và thử nghiệm cẩn trọng.

Công ty ở Houston ước tính phát hiện, được đặt tên là “Alpine High,”  giá trị ít nhất có thể  8 tỷ Mỹ kim,.

Công ty Apache tin rằng khu dầu đá phiến mới hình thành một hệ thống  trải dài  ít nhất là năm khu vực, có chứa hơn ba tỷ thùng dầu và 75 nghìn tỷ bộ khối  (cubic feet) phong phú  khí đốt tự nhên..

“Chúng tôi cảm thấy rất tự tin với những gì chúng tôi có và tin rằng khám phá này mỗi ngày  trở nên hứa hẹn thêm,” Apache CEO John Christmann IV nói CNNMoney.

Wall Street đã nhìn thấy dấu hiệu đô la đâu đây,  giá cổ phiếu của Apache tăng lên 10% trong hai ngày giao dịch kể từ khi  phát hiện được công bố.

“Sự khám phá này  có tiềm năng trở thành một sự kiện cải  biến cho  công ty,” nhà phân tích John Freeman đã viết trong một báo cáo nghiên cứu. “Apache nhìn thấy một cơ hội tuyệt vời để thiết lập cho mình vai trò  tài nguyên  lớn tiếp theo tại Hoa Kỳ”

 Apache đã xác định được ít nhất 2.000 địa điểm khoan, và ước tính giá trị ban đầu cho mỗi giếng từ  4 triệu đến  20 triệu . Tức là ít nhất trị giá 8 tỷ  cho công ty, nhưng tiềm tàng có thể nhiều hơn nữa. Công ty đã khoan 19 giếng với 9 giếng  hiện đang sản xuất “số lượng có hạn” do hạn chế về cơ sở hạ tầng.

Rob Thummel, một người quản lý danh mục đầu tư tại công ty đầu tư năng lượng Tortoise Capital, cho biết  thông báo này sẽ “chắc chắn mở mắt các  nhà đầu tư” và có thể đưa công ty của ông mình  đầu tư vào Apache.

Tuy nhiên, Thummel cũng thúc dục nên thận trọng, lưu ý là hàng ngũ quản lý của Apache không có thành tích lâu dài của  các công ty đá phiến nhiều uy tín  hơn như  EOG Resource(EOG) hoặc Pioneer Energy. (PES)

“Trong thời gian tới họ cần   minh chứng cho thấy” Thummel nói.

Christmann, chủ tịch công ty Apache, cho biết công ty của ông đang mong chờ  “thời gian sẽ chứng minh tầm quan trọng của sự phát hiện này.” Ông nói thêm rằng phát hiện này là kết quả của “công trình  kỹ thuật cao độ” bao gồm nghiên cứu địa chấn 3 chiều.

Việc tiếp theo là phải làm gì? Apache sẽ cần phải tiếp tục thử nghiệm đất, quyết định xem nơi nào  tốt nhất  để bắt đầu khoan cho thích  hợp  với giá dầu hiện tại. Cả hai giá dầu và khí tự nhiên vẫn còn thấp do dư thừa rất lớn, phần lớn  được tạo  thành  do sự  sản xuất dầu đá phiến quá mức của Hoa Kỳ trong thập niên qua.

Apache cũng sẽ cần phải xây dựng cơ sở hạ tầng để quản lý tất cả các dầu  và khí tiềm tàng hút lên  từ Alpine High. Công ty dự định ​​sẽ thiết lập  một cơ sở chế biến tạm thời vào cuối năm nay và cuối cùng xây dựng một cơ sỡ cho sự hiện diện lâu dài hơn.

“Thành Rome không được xây dựng trong một ngày, các mỏ dầu và khí đốt lớn cũng vậy,” Thummel nói.

Kinh tế Hoa Kỳ sau bầu cử

Kinh tế Hoa Kỳ sau bầu cử

Nguyên Lam & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA
2016-11-09
Màn hình hiển thị kết quả bầu cử Mỹ, ảnh minh họa chụp tại Hy Lạp hôm 9/11/2016.

Màn hình hiển thị kết quả bầu cử Mỹ, ảnh minh họa chụp tại Hy Lạp hôm 9/11/2016.

AFP

Hôm Thứ Ba, hơn 130 triệu người Mỹ đã đi bầu trong một cuộc tổng tuyển cử sóng gió nhất của lịch sử cận đại. Cuộc tranh cử Hoa Kỳ khiến toàn thế giới quan tâm theo dõi vì siêu cường này vẫn có ảnh hưởng toàn cầu và lý tưởng dân chủ có giá trị phổ biến. Nhưng, sau cuộc bầu cử, đâu là những bài toán kinh tế của nước Mỹ?

Cần chuẩn bị cho năm mười năm tới

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, hôm Thứ Ba mùng tám, cử tri Hoa Kỳ có tổng tuyển cử để bầu ra những người sẽ lãnh đạo nước Mỹ, gồm có Tổng thống, Phó Tổng thống, toàn thể 435 Dân biểu Hạ viện, 34 trong số 100 Nghị sĩ Thượng viện cùng 12 Thống đốc Tiểu bang và nhiều chức vụ dân cử khác tại các địa phương. Cuộc tranh cử Tổng thống năm nay cuốn hút sự chú ý của dư luận khắp nơi vì không khí rất lạ kỳ, thậm chí kỳ cục, với ngôn từ có vẻ nhuốm mùi mị dân. Nhưng việc bầu cử không chỉ có hai người đứng đầu Hành pháp Liên bang mà còn có nhiều đại biểu khác và Nguyên Lam xin đề nghị ông phân tích cho là sau cả năm tranh cử, cấp lãnh đạo mới của nước Mỹ sẽ phải giải quyết những bài toán kinh tế nào?

Trong cuộc tranh cử, ít ai nói tới những yêu cầu của năm mười năm tới, nhưng nếu không có kế hoạch giải quyết ngay từ bây giờ thì nước Mỹ cũng có thể đi vào chu kỳ suy thoái đã thấy tại Nhật Bản.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, tôi xin nêu vài nhận xét về phong thái tranh cử khá đặc biệt của Hoa Kỳ để người ta khỏi hiểu lầm về nền dân chủ Mỹ.

Ngay thời lập quốc hơn 200 năm trước, tranh cử Tổng thống tại Hoa Kỳ đã có nét sỗ sàng tới mức thô tục giữa ban vận động của các ứng cử viên, là điều ít thấy ở nhiều nước dân chủ khác. Nhưng chẳng vì vậy mà họ lại coi nhau là kẻ thù phải tiêu diệt và sau bầu cử thì họ vẫn nói đến việc dung hòa quan điểm và hợp tác chứ không bỏ tù hay thủ tiêu đối lập. Thứ hai, trong nền dân chủ Mỹ, ai cũng có quyền nêu ra loại đòi hỏi ưu tiên mà người khác có khi gọi là phụ thuộc hay chẳng đáng kể. Cái quyền công khai xác định tầm quan trọng ưu tiên  đó, như nên bảo vệ kỷ cương xã hội hay phải bảo vệ quyền tự do văn hóa, cũng phản ảnh tinh thần dân chủ mà xứ khác lại cho là thái quá. Thứ ba, nhiều khi việc tranh cử tại Mỹ có nhuốm mùi mị dân, nói cho lịch sự là “đại chúng”, lần này cũng vậy. Tuy nhiên, ta nên thấy rằng đấy là trào lưu đang phổ biến tại các xứ Âu-Mỹ khi quần chúng thất vọng với giải pháp cổ điển của các chính đảng truyền thống nên ưa thích loại chương trình táo bạo mà người khác cho là mị dân. Then chốt nhất, nhiều chế độ độc tài như phát xít hay cộng sản đã xuất phát từ phong trào mị dân, tại Hoa Kỳ thì điều ấy rất khó xảy ra chính là vì dân chúng có quyền chọn ưu tiên khác và các lãnh tụ mị dân sẽ sớm trôi vào lãng quên. Bây giờ thì ta có thể trở lại trọng tâm của đề tài.

Nguyên Lam: Thưa vâng, trọng tâm của đề tài là những bài toán kinh tế đang chờ đợi giới lãnh đạo mới. Thưa ông, cụ thể thì đâu là những ưu tiên mà họ cần giải quyết?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Người ta có nhiều cách xác định ưu tiên, bản thân tôi thì thấy ra ba loại vấn đề lớn mà Tổng thống thứ 45 và Quốc hội Khóa 115 sẽ tuyên thệ nhậm chức vào đầu năm tới phải sớm cùng giải quyết. Dư luận quá chú ý đến cuộc bầu cử Tổng thống chứ việc bầu ra Quốc hội mới cũng rất quan trọng để góp phần giải quyết ba bài toán này trong mấy năm tới. Thứ nhất là sự chuyển dịch dân số gây ra nạn lão hóa, với tỷ lệ người già cao hơn nên đòi hỏi nhiều dịch vụ hơn xưa. Thứ hai là hồ sơ di dân. Hoa Kỳ có dân số tương đối trẻ nhất các nước hậu công nghiệp là nhờ di dân, mà cũng vì vậy nên gặp nhiều bài toán kinh tế xã hội phải giải quyết. Thứ ba, và gần như là hậu quả của hai vấn đề trên, chính là nạn thiếu hụt công quỹ và phải vay mượn. Ba loại thách đố ấy sẽ đòi hỏi sự tỉnh táo để giải quyết, chứ không dễ hứa hẹn như khi đi tranh cử.

000_HX1WE.jpg
Tổng thống đắc cử Donald Trump ăn mừng chiến thắng rạng sáng ngày 9/11/2016 tại New York. AFP

Nguyên Lam: Chúng ta nghe nói đến nạn lão hóa dân số tại Nhật Bản, Âu Châu và thậm chí Trung Quốc, thưa ông, Hoa Kỳ cũng gặp hiện tượng đó hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Mọi quốc gia đã phát triển đều tiến tới tình trạng đó khi người ta lập gia đình trễ hơn và có ít con hơn, vài chục năm sau thì lực lượng lao động vì thu hẹp trong khi giới cao niên lại đông hơn và sống thọ hơn nên tự nhiên trở thành loại trung tâm phí tổn mà lớp người trẻ đang ở vào tuổi lao động phải chu cấp qua ngả này hay ngả khác. Cụ thể thì tại Hoa Kỳ, thành phần cao niên trên 65 tuổi đã càng ngày càng đông, từ 12,5% dân số vào năm 1990 thì sẽ chiếm 16% trong vài năm nữa, để tới năm 2030 sẽ là 20% dân số. Khối dân này đòi hỏi nhiều khoản chi của ngân sách liên bang nên có thể giới hạn các ưu tiên kia. Người ta thấy rằng đà tăng trưởng kinh tế Hoa Kỳ có giảm sút một phần cũng vì hiện tượng dân số đó, khi thế hệ sinh đẻ vào thời Hậu chiến, từ 1946 tới 1964 sẽ dần dần về hưu mà vẫn cần các dịch vụ xã hội hay y tế cho tuổi già. Trong cuộc tranh cử, ít ai nói tới những yêu cầu của năm mười năm tới, nhưng nếu không có kế hoạch giải quyết ngay từ bây giờ thì nước Mỹ cũng có thể đi vào chu kỳ suy thoái đã thấy tại Nhật Bản.

Phúc lợi sẽ ít hơn và đóng thuế sẽ nhiều hơn?

Nguyên Lam: Ông vừa nói Hoa Kỳ có dân số trẻ nhất trong các nước hậu công nghiệp chính là nhờ tiếp nhận di dân. Bây giờ, thưa ông vì sao di dân lại là loại vấn đề ưu tiên của Mỹ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Quả thật là khi tiếp nhận di dân, đa số từ các nước nghèo hơn với tỷ lệ sinh sản cao hơn người bản địa, thì Hoa Kỳ có dân số tương đối trẻ hơn và vài chục năm nữa lại còn trẻ hơn dân số Trung Quốc nên sẽ có năng suất còn cao hơn. Tuy nhiên, việc hấp thụ di dân đòi hỏi thời gian và tốn kém, nếu không khéo giải quyết thì dễ gây mâu thuẫn chính trị giữa di dân và người bản địa như chúng ta đã thấy trong cuộc tranh cử năm nay.

Nguyên Lam: Thưa ông, chúng ta nên nhìn như thế nào thì có thể hiểu ra bài toán kinh tế, xã hội và chính trị của vấn đề di dân vì đấy đã là một đề tài tranh luận khá gay gắt tại Hoa Kỳ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ là giữa khối dân bản địa và thành phần di dân cần có một tỷ lệ tương xứng để di dân học hỏi và chấp nhận các giá trị văn hóa tinh thần đã làm nên bản sắc quốc gia. Với lãnh thổ rộng lớn và đất đai phì nhiêu, Hoa Kỳ thừa sức có dân số cao gấp ba, nhưng đấy là về dài. Trong trung hạn thì vẫn cần thời gian hội nhập lớp người mới định cư. Tính đến vài năm trước thì thành phần sinh đẻ ngoài nước Mỹ, là di dân, lên tới 42 triệu, là 13% dân số toàn quốc, tỷ lệ cao nhất từ trăm năm nay nên khó nói là người Mỹ kỳ thị di dân.

Vấn đề là trong số này cỡ 11 triệu là nhập cư bất hợp pháp nên khó xử trí theo cả hai mặt tình lý. Sau khi định cư thì di dân và con cái phải học ngôn ngữ và tập quán Mỹ và được giáo dục đào tạo để làm nên sự giàu mạnh cho Hoa Kỳ và trong giai đoạn ấy thế hệ nào cũng có những va chạm để thích ứng. Nếu nhận vào quá đông và quá nhiều người thiếu tay nghề thì giai đoạn thích ứng sẽ kéo dài, tốn kém và mâu thuẫn giữa lớp người trước và người sau thường xảy ra. Nhiều xứ khác đặt nặng tiêu chuẩn tay nghề hay kiến năng của di dân, Hoa Kỳ lại có từ tâm thiện ý và thiên về tiêu chuẩn đoàn tụ gia đình nên càng dễ gặp loại mâu thuẫn đó. Chưa nói tới mối nguy khủng bố, nhiều nước Âu Châu cũng gặp bài toán này và vì lẽ đó khủng hoảng đã xảy ra trong nội bộ Liên hiệp Âu châu.

Nguyên Lam: Thưa ông, nếu vậy thì hiện tượng lão hóa dân số và bài toán di dân lại kết tụ vào nhau và ảnh hưởng đến tương lai của nước Mỹ. Trong khi đó, phải chăng là các ứng cử viên cứ tranh luận về quá khứ mà chưa nói rõ là họ sẽ làm gì cho tương lai?

Kết luận ở đây là sau khi tranh cử với đầy hứa hẹn, thực tế kinh tế sẽ bắt Hành pháp và Lập pháp hợp tác với nhau để nói thật rằng nhiều người sẽ phải hy sinh, được phúc lợi ít hơn và đóng thuế nhiều hơn.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trong mọi cuộc tranh cử thì mục đích yêu cầu chỉ là thắng cử, mọi kế hoạch hành động như thuế khóa, anh sinh, trợ cấp hay an ninh quốc phòng, v.v… đều chỉ là phác họa mà thôi. Sau khi đắc cử thì người ta mới thấy ra nhiều vấn đề thật và sẽ phải cùng hợp tác để giải quyết. Nếu không, họ sẽ thất cử vào kỳ tới!

Khi đó, giới lãnh đạo mới thấy là mọi chương trình đều lệ thuộc vào một điều kiện là kinh tế phải tăng trưởng để quốc gia có phương tiện giải quyết. Nhưng làm sao tăng trưởng và phát triển khi Hoa Kỳ đang mắc nợ quá nhiều? Sản lượng kinh tế của nước Mỹ hiện ở mức 18 ngàn tỷ đô la một năm mà gánh nợ thì lên tới gần 20 ngàn tỷ, chưa kể khoảng ba ngàn tỷ của chính quyền tiểu bang hay các địa phương. Chương trình của chúng ta nhiều lần nói tới núi nợ quá lớn và sẽ sụp đổ của Trung Quốc mà không thể quên gánh nợ của nước Mỹ đã lên tới khoảng 125% của Tổng sản lượng chứ không ít. Đấy không là chuyện nợ nần trong nội tình Hoa Kỳ mà là nợ các thế hệ về sau, thí dụ như về qũy An sinh Xã hội do lớp trẻ đóng góp để trả cho người già yếu. Chưa nói đến việc thanh toán các khoản nợ đang tích lũy thì hàng năm ngân sách quốc gia Hoa Kỳ vẫn phải trả tiền lời, ít ra là 250 tỷ trong năm nay và thật ra còn nhiều hơn vậy, lên tới 400 tỷ nếu kể thêm nhiều khối nợ ngoại ngạch. Với đà này thì chưa đầy chục năm nữa, khoản tiền lời đó có thể lên tới 800 tỷ đô la một năm.

Trong khi ấy, vì kinh tế tăng trưởng chậm, thu hoạch về thuế khóa sút giảm so với yêu cầu công chi và hiện có khoảng 43 triệu người thuộc diện nghèo khốn, 56 triệu người ghi danh trong quỹ Bảo trợ Y tế Medicare, gần 43 triệu cần phiếu trợ cấp thực phẩm, v.v… Đấy là các bài toán đang chờ đợi thành phần vừa mới đắc cử. Khi tranh cử thì ai cũng có thể hứa hẹn sẽ tăng trợ cấp hay không giảm phúc lợi, nhưng thực tế của kế toán quốc gia, cụ thể là nạn bội chi ngân sách đã lên tới hơn ngàn tỷ lại không cho áp dụng chính sách hào phóng đó. Nếu cứ tiếp tục thì mỗi năm số công trái, là nợ nần của công quyền, sẽ thêm hai ngàn tỷ.

Nguyên Lam: Thưa ông, nếu tính nhẩm thì ngoài khoản nợ hiện nay là hơn 20 ngàn tỷ, cộng thêm tiền lời và số bội chi cỡ hai ngàn tỷ một năm, v.v… như ông vừa trình bày, trong vòng năm năm nữa thôi, số công trái của nước Mỹ có thể lên tới 30 ngàn tỷ đô la. Chưa nói đến vốn chứ khoản tiền lời hàng năm ngân sách quốc gia cần thanh toán có thể lên tới mức nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Với đà hứa hẹn tăng chi trong cuộc tranh cử vừa qua thì kinh tế Mỹ có thể bị lạm phát và lãi suất tăng nên tiền lời cũng tăng và có thể ngốn hết từ 15 đến 16% số thu ngân sách chứ không ít. Tình trạng đó không thể kéo dài nên sớm muộn gì giới lãnh đạo cũng phải giải quyết. Khi ấy, họ rơi vào vòng luẩn quẩn: in tiền ra trả nợ thì gây lạm phát, nếu tăng thuế thì kinh tế bị suy trầm, thất nghiệp tăng và nguồn thu thuế khóa giảm nên càng mắc nợ. Hiện nay, các mục chi nặng nhất của ngân sách liên bang Hoa Kỳ là tiền lời, quốc phòng và dịch vụ y tế xã hội, đấy là chưa kể tới quỹ An sinh Xã hội phải thanh toán cho người về hưu ngày càng đông sau một đời lao động. Vì hai yêu cầu về quốc phòng và tiền lời đi vay đều khó giảm nên các khoản chi xã hội sẽ bị ảnh hưởng, tức là bị cắt. Kết luận ở đây là sau khi tranh cử với đầy hứa hẹn, thực tế kinh tế sẽ bắt Hành pháp và Lập pháp hợp tác với nhau để nói thật rằng nhiều người sẽ phải hy sinh, được phúc lợi ít hơn và đóng thuế nhiều hơn. Giải pháp duy nhất khả thể là tìm đà tăng trưởng cao hơn cho nền kinh tế. Lúc đó, nhiều người có thể tự hỏi là vì sao lại ra tranh cử Tổng thống để ôm lấy bài toán khó khăn này!

Nguyên Lam: Trong khi đó, dân chúng theo dõi việc giải quyết bài toán đó để quyết định về lá phiếu của họ trong cuộc bầu cử tới! Nguyên Lam và Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do xin cảm tạ ông về bài phỏng vấn này.

Crux cả quyết ông Donald Trump thắng được là nhờ lá phiếu của Kitô hữu Mỹ

Crux cả quyết ông Donald Trump thắng được là nhờ lá phiếu của Kitô hữu Mỹ

Đặng Tự Do

11/9/2016

Hầu hết các cuộc thăm dò trong năm 2016, trong từng thời kỳ, đã sai. Và các cuộc thăm dò dự đoán rằng Hillary Clinton sẽ ẵm trọn số phiếu người Công Giáo chỉ là một giấc mơ viễn vong hơn là thực tại. Thực tế là dù bị vây đánh hội đồng bởi hầu hết các phương tiện truyền thông tại Mỹ, ông Donald Trump đã chiến thắng oanh liệt.

Trong thời gian diễn ra cuộc bầu cử, chỉ có các cuộc thăm dò do IBD-TIPP tiến hành luôn luôn chỉ ra rằng Trump sẽ chiếm được ưu thế trong số những cử tri người Công Giáo, như tờ Crux ghi nhận tuần trước. Hầu như tất cả những người khác đều cho rằng Clinton sẽ chiến thắng một cách áp đảo.

Cả hai ứng cử viên đều có những vấn đề. Nhưng vụ tai tiếng email của bà Clinton làm tê liệt chiến dịch tranh cử của bà ta trong nhiều tháng, và sau đó một lần nữa vào cuối tháng Mười, với cuộc điều tra của FBI, không nghi ngờ gì đã đóng góp đáng kể vào chiến thắng của Trump. Các lo lắng về một nền kinh tế trì trệ, xung khắc chủng tộc, sự gia tăng chi phí và các vấn đề với Obamacare hiển nhiên cũng góp phần trong sự thất bại của bà Hilary Clinton.

Nhưng vượt khỏi tầm nhìn của hầu hết các báo cáo trên các phương tiện truyền thông, mối quan tâm tôn giáo cũng đã đóng một vai trò quan trọng trong chiến thắng của Trump. Cho dù cử tri tôn giáo thực sự ủng hộ Trump hay đơn giản là chỉ muốn ngăn chặn Clinton, chiến thắng của Trump là một thông điệp chính trị rõ ràng cho thấy người ta không thể xem thường những người có đức tin.

Cuộc chiến giằng dai trong nhiều năm qua giữa Obama và các cơ sở tôn giáo, các giám mục Hoa Kỳ và các nhà lãnh đạo tôn giáo khác qua các chính sách như bắt buộc các cơ sở tôn giáo mua bảo hiểm tránh thai, trong đó bao gồm cả các phương pháp triệt sản và phá thai, tiên báo một cách tiêu biểu cho thái độ thù địch của bà Clinton với các khía cạnh đức tin của người Công Giáo và Tin Lành.

Những chính sách công cộng của bà Clinton được nêu tỏ tường trong chiến dịch tranh cử cũng tỏ ra mâu thuẫn gay gắt với giáo huấn của Giáo Hội về các vấn đề như phá thai, án tử hình và hôn nhân.

Tai hại nhất là vụ rò rỉ các emails từ giám đốc chiến dịch tranh cử của bà Clinton là John Podesta, trong đó cho thấy những âm mưu thâm độc trong việc hình thành ra ít là hai tổ chức Công Giáo trá hình (Catholic United và Catholics in Alliance for the Common Good) nhằm tạo ra các mầm mống nổi loạn trong lòng Giáo Hội Công Giáo.

Trước vụ rò rỉ các emails này, Đức Tổng Giám Mục Joseph Kurtz của tổng giáo phận Louisville, chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ đã ra một tuyên bố phản đối. Nhưng người ta ghi nhận một sự phản ứng còn dữ dội hơn trong lá thư của các mục sư người Mỹ gốc Phi gởi cho Hilary có tựa đề “Một Thư ngỏ đến Hillary Clinton Về Tự Do Tôn Giáo cho người Mỹ da đen” vào tháng 10 vừa qua. Các mục sư này bày tỏ lo ngại rằng Hilary dám giở những thủ đoạn như thế với Giáo Hội Công Giáo thì liệu bà ta có tha cho Tin Lành không?

Những lo ngại này của những cử tri có niềm tin tôn giáo cũng được khoét sâu hơn vì lời bình luận của bà Clinton năm ngoái cho rằng “quan điểm tôn giáo” về các vấn đề như phá thai phải thay đổi.

Trong thực tế, quan điểm cấp tiến về nạo phá thai của bà Clinton không chỉ mâu thuẫn với người Mỹ có đạo nhưng với ít nhất là 8 phần 10 tổng thể người Mỹ, là những người ủng hộ việc hạn chế phá thai sau gần một thập kỷ thăm dò của cơ quan Marist thuộc phong trào Knights of Columbus.

Tương tự như vậy, hai phần ba người Mỹ, đặc biệt là những người có tín ngưỡng, tỏ ra không chia sẻ nỗi thái độ hỗ trợ của bà Clinton cho việc bãi bỏ Tu chính án Hyde.

Kết quả bầu cử này không nghi ngờ gì phản ánh cảm giác lo lắng về kinh tế, và những lo ngại càng ngày càng lớn dần về tư cách của bà Clinton theo sau các vụ rò rỉ emails bởi Wikileaks, FBI và Bộ Ngoại giao. Tuy nhiên, sự thù địch của bà Clinton với niềm tin tôn giáo, và những gì nhiều người Mỹ thấy như thái độ càng ngày càng cực đoan của bà ta về các vấn đề như phá thai với viễn ảnh là bổ nhiệm các chánh án Tối Cao Pháp Viện cực đoan, là những yếu tố đã góp phần vào việc dành chiến thắng của ông Trump.

Làm từ thiện để làm gì?

Làm từ thiện để làm gì?

Dòng tên Việt Nam

140072410427423820888008954873

Thực ra tôi chẳng có quyền gì, và cũng chẳng muốn bàn về vấn đề này. Vì, tôi chẳng bao giờ làm từ thiện!

Theo Wikipedia, từ thiện là một hành động trợ giúp người yếu thế. Hoạt động từ thiện có thể thông qua hình thức quyên góp, hiến tặng bằng tiền, vật phẩm, thời gian hay là cứu trợ nhân đạo, xóa đói giảm nghèo, chăm sóc sức khỏe hay là những hành động trợ giúp tinh thần như an ủi.

Theo 1 từ điển tôi tham khảo trên mạng (không phải Wikipedia), có 1 định nghĩa làm tôi thấy thích hơn nhiều, đó là bác ái! Bác ái là có lòng yêu thương đến hết thảy mọi người, mọi loài. Bác ái là việc làm xuất phát từ con tim và lòng trắc ấn. Vậy nên mỗi một việc nhỏ đều có thể là việc bác ái miễn xuất phát từ lòng yêu thương.

Nên, khi tôi tham gia vào những chuyến thiện nguyện, tôi thường gọi là đi làm việc bác ái, hơn là đi từ thiện! Vì ta có thể thấy, định nghĩa từ thiện nghiêng về vật chất hơn, có thể đo được bằng bao nhiêu tiền, bao nhiêu thùng mì, bao nhiêu tấn gạo,… , còn tôi, tôi nghĩ tấm lòng của tôi, cũng như của những người anh em tôi, đếm làm sao? Đong như thế nào đây?

Trở lại với câu hỏi làm từ thiện để làm gì, tôi đã xem chương trình của cô Tạ Bích Loan, tôi thấy đây là 1 chủ đề rất hay ho. Vì những năm gần đây, có thể thấy các nhóm thiện nguyện tự phát rất nhiều, có thể nói như thế này, nhà nhà làm từ thiện, người người làm từ thiện. Câu hỏi đặt ra rất đúng lúc, đúng chỗ và đúng người. Có 1 câu trả lời thế này: tôi làm từ thiện để trong lòng tôi thấy thanh thản! Tôi tự hỏi “Tại sao phải cho lòng mình thanh thản?” Mình cứ cho tiền, cho gạo, cho quần áo,… thì mình mới thấy thanh thản? Có câu cho thì có phước hơn là nhận. Phải chăng khi người ta cho đi, cũng chính là khi người ta nhận lại cái sự thanh thản đó? Có 1 sự đánh đổi như thế ư? Để làm cho mình thanh thản, tôi chỉ cần 1 buổi sáng bình yên, uống trà, đọc sách, thế là tôi đã thanh thản rồi. Anh chỉ không cảm thấy thanh thản khi anh đã làm điều gì đó xấu xa, và bây giờ anh muốn chuộc lỗi bằng những công việc từ thiện? Đó cũng là 1 ý hay.

Sơn Tùng MPT có nói 1 câu đã trở thành trào lưu của giới trẻ “mình thích thì mình làm thôi” vâng, “tôi thích thì tôi làm thôi” nếu cô Loan hỏi tôi, thì tôi sẽ trả lời thế này: tôi làm từ thiện vì tôi có 1 trái tim, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn đồng bào tôi đói mà không có cái ăn, lạnh mà không có áo mặc, già mà không ai chăm sóc,… nếu ai có trái tim, chắc chắn cũng sẽ làm như tôi!

Và về bác ái, bác ái có thể xuất phát từ chính những việc làm nhỏ nhất miễn xuất phát từ tình yêu thương. Có lần tôi nghe chị bạn kể về sếp của chỉ. Ông ấy không phải là người Việt Nam, rất khiêm khắc với nhân viên. Không thích đi làm từ thiện ồn ào, nhưng có lần con của 1 nhân viên bị bệnh thiếu máu, sếp biết tin thế là đài thọ 100% tiền mua máu và viện phí. Gia đình nhân viên có người bị thận, ổng hỗ trợ 100% tiền chạy thận, gia đình nhân viên ở miền trung bị lũ lụt thiệt hại nặng, ổng hỗ trợ 100 triệu VNĐ,… ông ấy đang làm bác ái, ngay chính những gì gần mình nhất! Chợt nhớ tới lời kinh “…Ly M Hng Cu Giúp, xin che ch mi k thuc v con…”

 Các nhóm Giới trẻ cũng thường đi bác ái, có nhiều câu hỏi đặt ra “Giáo xứ có nghèo không?, tụi con muốn đi Giáo Điểm, chỗ nào nghèo thật nghèo, con thấy mấy nhóm đi lên vùng cao có mấy chỗ nghèo lắm, chỗ này hình như có mấy nhóm tới rồi, nhìn nhà thờ lớn vậy, đẹp vậy thì người dân có nghèo không? Tụi con có nên tới hay không?…” Đúng thật, trước 1 vấn đề thì chúng ta phải xem xét đầu tiên trên mức độ lý trí, nhưng nhớ đặt câu hỏi “chúng ta đang đi làm t thin, hay chúng ta làm bác ái?. Nếu là t thin thì ch cn vt cht là ch yếu, không cn thuê xe 50 chỗ, không cần đi 1 đoàn mấy chục người tới để làm phiền các nơi đón tiếp. Và, trên hết, xin hãy để cả lời cầu nguyện và lời dạy của Chúa Giê-su, như Ngài đã nói với Thánh Phê-rô: “phn anh, hãy theo thy! Hãy để mọi sự được gói ghém trọn vẹn trong bàn tay Thiên Chúa. Cứ đi, cứ làm, cây có kết trái hay không, cứ để Chúa lo.

Để kết lại, xin chia sẻ 1 vài suy tư về cuốn sách tôi mượn được của 1 em tu sinh dòng Tên. Sách tựa Trên cánh đồng sứ vụ của Thầy MM Tân. Tôi đọc rất lâu, vì đọc, và nghiền ngẫm. Vì có những chỗ tôi không hiểu, vì những việc Thầy đang làm, dường như quá xa lạ với tôi, vì Thầy đang đi trên con đường rao giảng Tin Mừng, con đường mà giờ tôi mới nhận ra là tôi còn chưa thực sự bước chân vào! Thầy tới những vùng sâu, vùng xa. Cùng ăn ngủ, cùng làm việc với người dân, xây dựng cộng đoàn, rồi, Thầy ra đi. Chưa bao giờ tôi đọc được 1 dòng nào nói Thầy nản lòng! Một con người bình thường như chúng ta, lên đường với 1 tấm lòng hăng say và 1 đôi tay không! Những vùng Thầy đã đi, có thành công và thất bại, nhưng in hằn những vết chân và lời Cầu Nguyện của Thầy. Thầy đã rao giảng như thế, đã làm bác ái như thế đấy! Tôi nghĩ đến Thầy Giê-su, cũng đi rao giảng ròng rã, và còn chịu đau đớn nhiều gấp trăm lần, chỉ vì Ngài cũng giống chúng ta, có 1 trái tim, nhưng là 1 trái tim biết yêu thương. Và, câu nói bao trùm hết Trên Cánh Đồng Sứ Vụ, cũng là câu tôi hằng nhủ thầm “muôn ngàn đi, Ngài vn trn tình thương!

Teresa HT

Kinh Mân Côi Cầu Cho Các Đẳng Linh Hồn

Kinh Mân Côi Cầu Cho Các Đẳng Linh Hồn

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt .

kinhmancoi

 

Vào thời kỳ Thánh Đaminh (1170-1221) còn sống, có một phụ nữ nổi tiếng trắc-nết sống tại thủ đô Roma. Nàng tên Caterina. Nếp sa đọa của nàng gây ra không biết bao gương mù gương xấu và kéo theo không biết bao nhiêu đàn ông nghiêng ngả vì nàng. Nhưng nhờ nghe lời giảng thuyết của thánh Đaminh và nhất là nhờ vào lòng từ bi vô biên của THIÊN CHÚA, Caterina quyết định từ bỏ lối sống lăng-loàn. Rồi từ thái-cực sự dữ chuyển sang thái-cực sự lành. Caterina trở thành người say mê yêu mến Đức Chúa GIÊSU KITÔ. Cùng lúc, trái tim nồng cháy tình yêu của nàng giờ đây dành cho Tràng Chuỗi Mân Côi và các Linh Hồn trong Lửa Luyện Hình.

Để cứu giúp các Đẳng Linh Hồn, mỗi ngày Caterina lần không biết bao nhiêu Tràng Chuỗi Mân Côi. Chính Đức Chúa GIÊSU KITÔ đã muốn tỏ lộ ơn lành bao la mà tràng chuỗi Mân Côi có thể mang đến cho các Linh Hồn trong Lửa Luyện Ngục.

Một ngày trong khi Caterina đang lần hạt cầu cho các đẳng Linh Hồn đến phần thứ ba của Tràng Chuỗi Mân Côi 150, thì Đức Chúa GIÊSU hiện ra với thánh Đaminh dưới hình dáng một Thiếu Nhi vô cùng khôi ngô. Từ thân mình tuyệt đẹp của Thiếu Nhi phát ra những tia sáng tương đương với 50 Kinh Ave Maria của phần thứ ba của Tràng Hạt Mân Côi. Các tia sáng là tia nước bắn thẳng xuống Luyện Ngục làm dịu mát đau đớn các Linh Hồn đang chịu vì bị các ngọn lửa thiêu đốt. Khi nhận trận mưa hồng phúc này, các Linh Hồn vô cùng sướng và bày tỏ lòng tri ân đối với vị ân nhân đang cứu giúp mình. Các Linh Hồn nói lớn tiếng:

– Cám Ơn! Cám Ơn Caterina nhiều lắm! Vì việc lành làm cho chúng tôi qua tràng hạt Mân Côi, xin THIÊN CHÚA trả công bội hậu bằng ân thưởng nước Thiên Đàng!

… Lời cầu nguyện cho các Đẳng Linh Hồn được các ngài trả ơn và bảo vệ gìn giữ.

Một buổi tối, một chủ tiệm vàng đóng cửa để về nhà. Nhưng vì sợ kẻ trộm lẻn vào ban đêm nên ông quyết định mang về những đồ trang sức quí báu đáng giá nhất. Nỗi lo âu vẫn chưa chấm dứt. Trên đường về, sợ rằng có kẻ gian theo dõi để cướp mất của quí, người chủ tiệm liền khẩn cầu sự trợ giúp của các Đẳng Linh Hồn. Ông sốt sắng lần tràng chuỗi 100 kinh Requiem cầu cho kẻ qua đời.

Đến nửa đêm khi đi vào góc đường dẫn vào nhà, ông chủ tiệm vàng bỗng kinh hãi nhận ra là xa xa có mấy tên gian phi đang đi theo mình. Ông không biết làm gì hơn là tha thiết khẩn cầu sự trợ giúp của các Đẳng Linh Hồn nơi Lửa Luyện Hình. Chính lúc ấy ông trông thấy từ ngôi thánh đường nho nhỏ ở đầu góc đường, lần lượt tiến ra một đoàn rước gồm các tu sĩ mặc áo dòng màu trắng. Các ngài vừa đi vừa hát thánh vịnh giống như đi đưa đám tang một tu huynh quá cố. Người chủ tiệm vàng tức tốc nhập đoàn với các tu sĩ và như thế, ông có thể đi tiếp chặng đường về nhà cách an toàn.

Trong khi đó, người vợ ở nhà lo âu trông ngóng chồng. Vì trời đã khuya mà không thấy bóng dáng chồng đâu nên bà mở cửa sổ ra để nhìn.

Vừa lúc đó thì ông chủ tiệm cũng về đến nhà. Ông vui mừng kể lại cho vợ nghe câu chuyện may mắn ông vừa thoát tay các tên gian phi. Ông nói rằng THIÊN CHÚA Quan Phòng lo liệu cho ông gặp đoàn ngũ các tu sĩ đưa người quá cố đi chôn nên ông nhập đoàn để về nhà. Bà vợ ngạc nhiên cho biết là từ cửa sổ bà chỉ trông thấy ông chứ không hề thấy đoàn thầy dòng đưa đám tang đâu cả! Vã lại, bà vợ nhận xét: đâu có đám tang nào lại tổ chức ban đêm!

Bà vợ nói xong thì cả hai vợ chồng cùng vỡ lẽ ra rằng:

– Đoàn thầy dòng đưa đám tang bí nhiệm ấy chắc hẳn là các Linh Hồn Luyện Ngục đáp lời khẩn cầu kêu xin cứu giúp. Các ngài đích thân tháp tùng ông về nhà bằng an.

Đó cũng là cử chỉ Các Linh Hồn bày tỏ lòng tri ân đối với những ai đọc kinh cầu cho các ngài.

… ”Lạy THIÊN CHÚA, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm, tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy. Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa, dám làm điều dữ trái mắt Ngài. Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án, liêm chính khi xét xử. Ngài thấy cho: lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đã mang tội khi mẹ mới hoài thai. Nhưng Ngài yêu thích tâm hồn chân thật, dạy con thấu triệt lẽ khôn ngoan. Xin dùng cành hương thảo rảy nước thanh tẩy con, con sẽ được tinh tuyền; xin rửa con cho sạch, con sẽ trắng hơn tuyết” (Thánh Vịnh 51(50) 3-9).

(”La Mia Messa”, 1 Ottobre 2010 – 31 Dicembre 2010, Anno IV/C, vol.IV, Casa Mariana Editrice, trang 211-212+247-248)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Anh chị Thụ & Mai gởi

NHÌN NGƯỜI MỸ CHỌN TỔNG THỐNG

NHÌN NGƯỜI MỸ CHỌN TỔNG THỐNG
FB Nguyen Huy Vu

“Ông Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ báo hiệu một chính sách thay đổi, như hạn chế tự do thương mại, có thể những hãng công nghệ lớn Apple, Dell ở Trung Quốc, VV hay Intel ở Việt Nam họ rút về nước . Lãi xuất ngân hàng Mỹ tăng, tư bản Mỹ rút về đầu tư chính quốc, hàng hóa thế giới sẽ lên do thuế do tự do mậu dịch.
Donald Trump lên làm tổng thống Mỹ hiệp định thương mại TPP coi như vứt vào sọt rác. Kinh tế Việt Nam dựa vào xuất khẩu để phát triển không có TPP, sắt thép dệt may, nông thủy sản coi như chết.
Tháng 7 năm 2017 khi Việt Nam Không được vay vốn ODA với lãi xuất ưu đãi lúc đó Việt Nam phải vay ngoại tệ với lãi xuất thương mại khoảng từ 4% đến 5% một năm. Trong khi Việt Nam vẫn phải trả quốc tế một năm trên 10 tỷ đô la Mỹ. Kinh tế Việt Nam chết kép, vay đắt trả lãi vay cũng đắt.” (Phạm Thanh Sơn)

Nguyen Huy Vu – Nếu để cho người Việt bầu tổng thống Huê Kỳ chắc là Clinton sẽ thắng cử. Vì sao? Vì báo chí toàn thế giới kể cả Mỹ, đều định hướng dư luận là Trump là một kẻ xấu xa, vô học và bất tài. Thêm ngài tổng thống Obama đáng kính mà nhiều người Việt hâm mộ, cùng với hàng loạt các tỉ phú khác như các nhà sáng lập các hãng Facebook, Microsoft, hay Google, cùng với đâu chừng 400 kinh tế gia viết thư hẳn hoi, đều chống lại, thì rõ ràng là đúng (xin lỗi) con mẹ nó rồi. Các anh ấy, những bậc học rộng hiểu nhiều, tài năng xuất chúng thì chỉ có đúng, cấm cãi. Nên Clinton được bầu chắc phải 100% chứ không còn suy nghĩ on đơ gì cả.
.
Nhưng người Mỹ thì khác. Họ có quan điểm riêng và suy nghĩ độc lập. Nghe thì nghe, nhưng họ có quyết định riêng. Chứ không phải vì mến mộ ông tổng thống, một ông tỉ phú, hay một ông trí thức mà họ răm rắp nghe theo lời người ta, như thể mỗi lời nói của họ là chân lý, mà quên đi việc xét lại. Trong nhà thì chia sẻ tình yêu; còn việc vợ hay chồng, dù sống đến đầu bạc răng long, có hai chọn lựa chính trị riêng, bỏ phiếu cho hai đảng là bình thường, chứ không phải bắt người ta theo lựa chọn của mình.
.
Thấy như vậy thì mới thấy được sự trưởng thành trong nhận thức của người Mỹ. Ở một quốc gia mà người dân suy nghĩ độc lập, tự chọn lựa và tự chịu trách nhiệm cho chính mình và cho đất nước chứ không phải bị xỏ mũi dẫn dắt bởi một đám trí thức nào đó hay sự tuyên truyền một chiều của báo chí thì đó là một tài sản quý giá lớn. Nước Mỹ có thể sai lầm, người Mỹ có thể sai lầm, nhưng khi họ dám lấy những quyết định quan trọng một cách độc lập và tự chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình, thì họ sẽ luôn có thể tiếp tục đi tới dù hôm nay có bị té ngã.
.
Nghĩ lại ở Việt Nam, vài người nổi tiếng và có uy tín, nhưng phát ngôn và quan điểm sai do sự thiếu hiểu biết về những lĩnh vực họ phát biểu đã khiến hình thành nên một lối mòn suy nghĩ lệch lạc trong một nhóm những người hâm mộ họ. Và đáng tiếc hơn, những tác động ấy đôi khi ảnh hưởng đến cục diện chính trị xã hội.

FB Nguyen Huy Vu
OL,9.11.2016

Image may contain: 1 person

Trăm năm ngó xuống đời hư ảo

Trăm năm ngó xuống đời hư ảo
Phút chốc nhìn lên ngộ lẽ trời.

le-troi-1

Khi nắng…sunshine

le-troi-2

Khi mưa..rainy days

le-troi-3

Xuân sang…Sping

le-troi-4

Hè   về…Summer

le-troi-5

Thu tới…Fall

le-troi-6

Đông sang…or Winter

07

Họ luôn luôn ở bên nhau dù xảy ra bất cứ điều gì . Trừ một điều…always side by side…except when…

le-troi-8

 

Only friends and family will be present in sickness. Stay in touch.
(Chỉ có gia đình và bạn bè bên cạnh khi đau ốm. Nhớ gần gũi họ.)

Life is too short. Don’t waste time hating anyone.

(Cuộc đời quá ngắn ngủi. Đừng phí thì giờ ghét bỏ ai làm gì.)

Make peace with your past so it won’t screw up the present.
(Hãy chôn quá khứ để hiện tại không bị xáo trộn.)

 Don’t compare your life to others. They have different journeys.

(Đừng đem đời mình so với ai đó; đời mỗi người mỗi khác)

Everything can change in the blink of an eye.
(Mọi chuyện ở đời có thể thay đổi trong chớp mắt)

You don’t need to win every argument. Agree to disagree.
(Không cần thắng trong mọi cuộc tranh luận. Hãy chấp nhận bất đồng.)

Crying is good, but it’s more healing crying with friends.
(Khóc cũng tốt, nhất là khi khóc với bạn bè.)

Take a deep breath. It calms the mind.
(Hít thở sâu giúp tinh thần ổn định)

Get rid of anything that is neither useful, beautiful, nor joyful.
(Hãy gạt bỏ những gì vô ích, xấu xa, buồn bã)

What doesn’t kill you really makes you stronger.
(Điều gì không giết ta được sẽ giúp ta mạnh hơn)

Today is special. Enjoy it.
(Ngày hôm nay là ngày đặc biệt. Phải tận hưởng nó)

Your belief of your being right doesn’t count. Keep an open mind.
(Đừng tin rằng mình luôn luôn đúng. Phải có đầu óc cỏ̉i mỏ̉)

Forgive everyone everything.
(Hãy tha thứ tất cả cho mọi người)

What other people think of you is none of your business.
(Đừng bận tâm về nhận xét của ai đó về mình)

It’s OK to yield.
(Nhường nhịn một chút cũng không sao) 

However good or bad a situation is, it will change.
(Tình thế dù tốt hay xấu, rồi cũng thay đổi)

Don’t take yourself so seriously. No one else does.
(Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Không ai làm như vậy)

Release your children when they become adults, its their life now.
(Hãy buông con cái ra khi chúng trưởng thành. Chúng đã có cuộc sống riêng.)

Time heals almost everything. Give time time.
(Thời gian hàn gắn gần như mọi sự. Hãy để cho thời gian có thì giờ)