Tính khả thi của một số chủ trương, hứa hẹn của ông Donald Trump khi tranh cử

Tính khả thi của một số chủ trương, hứa hẹn của ông Donald Trump khi tranh cử

Thạch Đạt Lang

17-11-2016

Nói gì thì nói, đến hôm nay kết quả bầu cử vị tổng thống thứ 45 của nước Mỹ đã rõ, ông Donald Trump đã thắng cử với số phiếu cử tri đoàn là 279, dù bà Clinton hơn ông Trump trên 1 triệu phiếu phổ thông. Sau khi ông Trump đắc cử, đã có nhiều bài viết phân tích nguyên nhân sự thất bại của bà Hillary Clinton hoặc những yếu tố đưa đến thành công của ông Trump trong cuộc chạy đua vào tòa Bạch Ốc. Bài viết này hoàn toàn không nói đến những chuyện đó, chỉ muốn nói đến các chủ trương, chính sách mà ông Donald Trump hứa hẹn.

Ông Trump tuyên bố sẽ làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, nếu ông đắc cử. Giờ ông đã đắc cử rồi, chỉ chờ đến ngày thứ Sáu 20.01.2017 sẽ tuyên thệ nhậm chức. Thử phân tích về tính khả thi của vài hứa hẹn trong những chủ trương, chính sách… của ông Donald Trump.

1. Xây bức tường dài 3.200km (chính xác là 3.145km) dọc theo biên giới Mỹ-Mexico, phí tổn do chính phủ Mexico phải trả. Muốn biết điều này có thể thực hiện hay không phải căn cứ vào mối liên hệ về kinh tế, chính trị giữa hai nước.

Thật ra, dù đồng ý hay không với dự tính của ông Trump thì bức tường dọc theo biên giới Mỹ-Mễ đã được thực hiện từ lâu, trên hệ thống giám sát bằng computer. Đó không phải là một bức tường bằng gạch và đá vôi, dù điều này đã được thảo luận từ nhiều thập niên qua nhưng không đem đến một kết quả nào. Hiện tại, đa số có khuynh hướng thiết lập một bức tường điện tử, kiểm soát mọi di chuyển giữa biên giới hai nước bằng những camera và dụng cụ phát hiện chuyển động với hệ thống cảm biến (sensor).

Đã có rất nhiều đoạn ở biên giới được xây dựng hệ thống theo dõi bằng camera và máy cảm biến di động. Theo báo cáo vào ngày 09.11.2016, Bộ Nội an (Department of Homeland Security) chính quyền mới dự trù sẽ tập trung việc kiểm soát biên giới ở Arizona bằng hệ thống digital camera. Song song với việc tuần tra, chính quyền sẽ đầu tư thêm $145.000.000 vào việc xây thêm 6 tháp canh và hệ thống sensor cảm biến, camera phát hiện di động giữa các tháp canh. Hãng Elbit Systems của Do Thái đang tiến hành lắp ráp hệ thống quan sát, theo dõi chuyển động tối tân dọc theo biên giới dài khoảng 620km ở Arizona cùng với việc cài đặt các sensor cảm biến trên mặt đất.

Biên giới dài giữa hai nước Mỹ-Mễ thật sư có ý nghĩa về an ninh, hòa bình trong khu vực và quan trọng đối với Mỹ trong vấn đề an ninh nội địa, cũng như thương mại quốc tế. Mỹ là đối tác kinh doanh lớn nhất của Mễ. Năm 2010 Mễ xuất cảng số lượng hàng hóa trị giá $306,9 tỉ, gần như ¾ số thương vụ được thực hiện ở Mỹ, ngược lại Mễ là bạn hàng lớn thứ ba của Mỹ về mậu dịch sau Canada và Trung Quốc. Cả hai đều là thành viên trong hiệp ước Tự Do Mậu Dịch Bắc Mỹ NAFTA (North American Free Trade Agreement)

Như vậy, việc xây một bức tường bằng gạch, đá vôi theo ý tưởng của ông Trump thật ra chỉ là một lời tuyên bố trong khi tranh cử, khó lòng trở thành hiện thực, bởi sự hiện diện của một bức tường sừng sững, ngăn cách rõ ràng hai nước sẽ ảnh hưởng đến tâm lý người dân hai nước, tác động nghiêm trọng đến vấn đề kinh tế, thương mại cho hiệp ước NAFTA.

2. Trục xuất 6 triệu người trong số hơn 11 triệu nhập cư bất hợp pháp vào Mỹ. Tại sao là 6 triệu mà không là 2-3 triệu hay tất cả? Đây cũng chỉ là lời tuyên bố trong lúc tranh cử, thỏa mãn tâm lý bực tức của những người Mỹ trước tệ nạn di dân bất hợp pháp mà chính quyền không ngăn chận được.

Theo luật lệ hiện hành, việc trục xuất một người nhập cảnh vào Mỹ không có giấy tờ hợp lệ rất phức tạp, đòi hỏi nhiều thời gian, thủ tục phiền phức. Sở di trú và quan thuế ICE (Immigration and Customs Enforcement) phải thực hiện đúng thủ tục trục xuất để bảo vệ quyền lợi cho người bị trục xuất. Một người bị bắt trong khi làm việc, tại nhà hoặc do một tai nạn lưu thông, không chứng minh được giấy tờ hợp lệ… cảnh sát sẽ liên lạc với cơ quan ICE để xác minh tình trạng di trú của đương sự. Thủ tục này đòi hỏi sự trao đổi dữ kiện, lý lịch giữa cảnh sát, cơ quan ICE, nhà tù, nếu quá 48 giờ cơ quan ICE chưa thể đúc kết tình trạng di trú của nghi phạm thì cảnh sát phải thả họ ra.

Cơ quan ICE cũng không tìm cách giam giữ người nhập cư lậu khi bắt được họ, thông thường họ trả tự do cho những người có con nhỏ theo đúng cách cư xử của các nước tự do, dân chủ và nhân bản, nhưng không vì vậy mà tình trạng cư trú của người nhập cư trở nên hợp pháp. Cơ quan ICE sẽ tiếp tục trao đổi, thu thập dữ kiện, tin tức và một lúc nào đó những người được thả ra vẫn có thể bị trục xuất.

Trục xuất một người như vậy, đòi hỏi thời gian, sự làm việc của nhiều phòng, sở liên quan… nhiêu khê, khó khăn, rắc rối, thế thì làm sao trục xuất 6 triệu người nếu luật lệ về di trú hiện nay không thay đổi? Muốn thay đổi lại phải đưa ra quốc hội, hạ viện, thượng viện bàn cãi, biểu quyết…

Đó là chưa kể đến những phí tổn để trục xuất một người nhập cư bất hợp pháp. Theo ước tính của các chuyên viên tài chánh, trung bình để trục xuất một người, chính quyền Mỹ phải tốn bình quân khoảng $10.070. Vậy để trục xuất 6 triệu người, chính quyền của ông Donald Trump cần khoảng trên 60 tỉ đô la. Đó là chưa kể thiệt hại về kinh tế, dù là di dân lậu nhưng họ vẫn làm việc và đóng góp vào GDP của nước Mỹ. Thử tưởng tượng mất đi 6 triệu lao động với đồng lương rẻ mạt, nền nông nghiệp của các tiểu bang California, Washington, Georgia… sẽ đi về đâu?

Cho dù cả Hạ và Thượng viện đều nằm trong tay đảng Cộng Hòa, chủ trương trục xuất 6 triệu dân nhập cư bất hợp pháp trên nước Mỹ là điều hoang tưởng bởi nước Mỹ không phải là nước độc tài cộng sản, nên họ không thể áp dụng chính sách, đường lối như CSVN đã làm với người Tầu năm 1979.

Hơn thế nữa, việc trục xuất 6 triệu người cũng gây ra nhiều trở ngại khác, nhất là ở những tiểu bang như California, Georgia, Washington… nơi mà nền nông nghiệp cần đến những công nhân lượm trứng trong các trại gà, thu hoạch cam, nho, dâu, táo… ở các nông trại rộng mênh mông hoặc làm những việc lao động khuân vác, phụ giúp xây dựng với đồng lương bình quân khoảng $50/ngày. Những công việc kể trên chỉ dành cho người Mễ nhập cư lậu, người Mỹ trắng không ai làm những việc lao động không cần hoặc chỉ cần rất ít kiến thức phổ thông này.

3. Cấm tất cả những người theo đạo Hồi (Muslim) nhập cảnh vào nước Mỹ. Không thấy ông Trump nói rõ những người theo đạo Hồi ở các nước đồng minh của Mỹ như Saudi Arabia, Kuwait… có bị tính chung trong số những người ông muốn cấm không?

Hiện nay có khoảng 3,3 triệu người theo đạo Hồi sống trên nước Mỹ, tức vào khoảng gần 1% dân số. Nhiều người trong họ đã có quốc tịch Mỹ, làm việc trong chính quyền, trong quân đội… Những người này có thể có thân nhân, họ hàng, bạn bè ở các nước Hồi giáo, nếu cấm không cho người Hồi giáo nhập cảnh vào Mỹ thì thân nhân, bạn bè của những công dân Mỹ có xuất xứ từ các nước Hồi giáo cũng bị dính chùm luôn. Những công dân Mỹ theo đạo Hồi sẽ nghĩ sao?

Hơn thế nữa, luật lệ hiện hành không cho phép cảnh sát sở di trú (Customs Officers) ở phi trường, hải cảng, biên giới… được phép hỏi hành khách nhập cảnh theo tôn giáo nào vì trên mẫu khai báo nhập cảnh (Customs Declaration 6059B) không có câu hỏi về tôn giáo. Ngoài ra cũng có không ít những người ở các nước Trung Đông theo Thiên Chúa giáo hay Tin Lành.

Vậy căn cứ vào điểm nào để nhận ra một người Hồi giáo để cấm không cho họ nhập cảnh vào Mỹ? Nhân dáng bên ngoài, y phục, khăn đội đầu (Turban, Hidschab, Niqab, Burka…), tên họ trên thông hành, ngôn ngữ…?

4. Tạo ra 25 triệu việc làm mới bằng cách giảm thuế sản xuất các mặt hàng trong nước, đánh thuế nặng trên hàng hóa nhập cảng, rút các công ty Mỹ ở ngoại quốc ( Apple, General Electric, Caterpillar, Microsoft, Wal-Mart, Chevron, Cisco, Intel, Stanley Works, Merck, United Technologies, và Oracle …) về nước.

Việc đưa các hãng, xưởng ra nước ngoài (Outsourcing, Offshore) sản xuất trong thập niên vừa qua đã làm mất đi khoảng 2,4 triệu việc làm trên nước Mỹ. Nếu kể luôn từ những thập niên trước, số người mất việc trên nước Mỹ vào khoảng 8 triệu kể từ khi có làn sóng đưa hãng, xưởng sản xuất ra nước ngoài với nhân công, chi phí sản xuất rẻ hơn nội địa nhiều lần, nhưng ngược lại người dân Mỹ có được những hàng hóa, sản phẩm rẻ, giá phải chăng, vừa túi tiền của đại đa số, nhất là các mặt hàng gia dụng, quần áo, giầy dép, cellphone, tablet, microwave, TV, DVD-Player và hàng trăm thứ khác, đồng thời các mặt hàng sản xuất có thể cạnh tranh trên thị trường thế giới trong khung cảnh toàn cầu hóa hiện nay.

Hãy thử hình dung, một chiếc Iphone 6 mới ra lò, còn nóng hổi, vừa thổi vừa bấm, sản xuất ở Trung Cộng, giá khoảng $700 (không có hợp đồng sử dụng), đem về lắp ráp tại Mỹ sẽ có giá thành bao nhiêu? Chắc không dưới $1.400. Ai có tiền mua? Làm sao cạnh tranh được với những smartphone của Samsung Galaxy S7 giá chỉ $500?

Ngoài ra, cũng đừng quên rằng trong 8 năm cầm quyền của tổng thống Obama, tình trạng thất nghiệp đã giảm xuống ở mức thấp kỷ lục 4,9%theo thống kê vào tháng 08.2016. Liệu những chính sách của ông Donald Trump có thể hạ mức thất nghiệp của Mỹ tiếp tục xuống nữa hay ngược lại?

Trên đây là 4 trong 10 điều hứa hẹn của ông Donald Trump trong khi tranh cử. 4 điều này theo ý của người viết, rất khó lòng thực hiện, bởi những trở ngại cũng như ảnh hưởng đến xã hội với những tác động ngược như đã phân tích.

Chỉ có một lời tuyên bố của ông Trump có thể thực hiện dễ dàng, ít gặp trở ngại nhất, là việc thay đổi luật “Sinh ra trên nước Mỹ, bất kể chủng tộc nào đều là công dân Mỹ không cần biết đến tình trạng cư trú của cha mẹ”, bởi vì sau cuộc bầu cử ngày 08.11.2016 vừa qua, đảng Cộng Hòa đã nắm luôn cả lưỡng viện quốc hội.

Nếu không thực hiện được những điều đã hứa khi ra tranh cử, thì Trump trở thành người nói dối, mị dân và những người bầu cho ông sẽ thất vọng mà quay lưng lại với ông. Còn nếu Trump thực hiện lời hứa bằng mọi giá, thì sẽ nguy hiểm cho nước Mỹ.

Cử nhân thất nghiệp – Giáo dục cần cải tổ

 Cử nhân thất nghiệp – Giáo dục cần cải tổ

17.11.2016

Bộ trưởng GD&ĐT cho biết khoảng 80% sinh viên ra trường có việc làm nhưng theo giáo sư Nguyễn Lân Dũng, công tác đào tạo của ngành giáo dục Việt Nam chưa phù hợp với nhu cầu của xã hội. (Ảnh minh hoạ)

Bộ trưởng GD&ĐT cho biết khoảng 80% sinh viên ra trường có việc làm nhưng theo giáo sư Nguyễn Lân Dũng, công tác đào tạo của ngành giáo dục Việt Nam chưa phù hợp với nhu cầu của xã hội. (Ảnh minh hoạ)

Nhà lãnh đạo mới của bộ GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ đã bị các đại biểu quốc hội chất vấn về tình trạng 300.000 sinh viên ra trường không tìm ra việc làm.

Giáo dục là vấn đề nóng trong buổi chất vấn tại quốc hội hôm 16/11 khi tân bộ trưởng bộ Giáo dục Đào tạo phải giải trình về tình trạng sinh viên ra trường bị thất nghiệp, theo báo chí trong nước.

Báo Người Lao Động dẫn lời một đại biểu ở Thanh Hóa hỏi rằng “bộ trưởng có trách nhiệm gì đối với thực trạng này và giải pháp khắc phục?”

Bộ trưởng GD&ĐT cho biết khoảng 80% sinh viên ra trường có việc làm nhưng theo giáo sư Nguyễn Lân Dũng của trường Đại học Tổng Hợp Hà Nội, công tác đào tạo của ngành giáo dục Việt Nam chưa phù hợp với nhu cầu của xã hội:

“Nếu chúng ta cứ dựa vào các vị trí nhà nước – hiện nay là 6,5 triệu người trong biên chế – thì không thể nào đáp ứng được. Cho nên phải xã hội hóa cho nên đổi mới của giáo dục sắp tới sẽ phải hướng tới nhu cầu thực tế của xã hội để đào tạo. Cho nên vừa rồi không phải là thất nghiệp mà là không làm đúng cái chuyên môn được đào tạo thì nó phí đi.”

Bộ trưởng Nhạ cũng thừa nhận điều này khi phát biểu tại phiên họp Quốc Hội ở Hà Nội. Ông nói chất lượng giáo dục hiện chưa cao. Nguyên nhân chính theo ông, là do chương trình đào tạo chưa bám sát nhu cầu của thị trường lao động, dẫn đến tình trạng sinh viên khi ra trường, thiếu kỹ năng thực tế cũng như trải nghiệm, và không đạt yêu cầu về các kỹ năng khác.

Theo thống kê của bộ Giáo Dục khoảng 7% lực lượng lao động ở Việt Nam là sinh viên tốt nghiệp đại học trong khi con số trung bình ở các nước phát triển xê dịch từ 25-30%.

Giám đốc sở đào tạo và dạy nghề của bộ GD&ĐT Dương Đức Lân được Thanh Niên News trích lời nói Việt Nam có thể có nhiều cử nhân hơn so với nhu cầu của thị trường nhân dụng.

Giáo sư Lân Dũng, người đã có 60 năm giảng dạy ở trường đại học Tổng Hợp, nói việc các em học sinh không có định hướng đúng đắn khi chọn ngành học là một trong những nguyên nhân chính khác:

“Sinh viên có định hướng nhưng định hướng có đúng hay không lại là một chuyện khác. Sinh viên muốn làm nghề đó nhưng ra trường lại không có nhu cầu của nghề đó cho nên ý muốn của sinh viên không phù hợp với nhu cầu thực tế. Lâu nay sinh viên tự chọn thì họ không biết được xã hội phát triển như thế nào. Sau 4 năm sau thì ngành nghề đó mới xuất hiện chẳng hạn thì sinh viên không thể chọn được.”

Theo ghi nhận của Tin Tức, trả lời một đại biểu chất vấn về việc “liệu Việt Nam có quá nhiều trường đại học hay không?” bộ trưởng Nhạ cho rằng nếu xét tỷ lệ số sinh viên trên vạn dân là không nhiều. Theo ông, hiện Việt Nam có hơn 200 sinh viên/10.000 dân so với mức trung bình 450 sinh viên/10.000 dân. Giáo sư Lân Dũng nói việc mở quá nhiều trường đại học – chất lượng giảng dạy không đồng đều – đã làm các trường đại học ở Hà Nội và các thành phố lớn khác xa với các trường đại học ở các tỉnh lẻ. Giáo sư Lân Dũng nói:

“Học sinh Việt Nam qua các kỳ thi quốc tế thì không kém nhưng vấn đề là vì mở nhiều trường đại học quá nên chất lượng không đồng đều. Nhìn nhận chung một nhận định rằng giáo dục Việt Nam kém thì tôi không đồng ý mà giáo dục Việt Nam có nhiều trường yếu kém.”

Theo giáo sư Lân Dũng việc người Việt Nam thích học đại học dẫn tới việc mở các trường đại học để đáp ứng nhu cầu đó. Và đó là một nhận thức không thực tế của cha mẹ và các em học sinh. Giáo sư Lân Dũng cho biết:

“Hiện nay gia đình nào cũng muốn con vào đại học thì điều đó là không hay. Và từ cha ông ta cứ thích là phải vào học cao đẳng và đó là tâm lý không được đúng lắm. Và hơn nữa là các ngành công nghiệp của chúng ta gần đây mới phát triển còn trước đây chưa có nhiều ngành công nghiệp pháp triển nên nếu không học đại học mà về làm ruộng thì rất là chán.”

Giáo sư Lân Dũng cho biết nhiều sinh viên chọn học các ngành như kế toán và giáo viên thì nhu cầu lại thấp trong khi nhu cầu cho các ngành như công nghệ thông tin lại cao.

Số liệu đánh giá của Tổ chức Năng suất Châu Á-Thái Bình Dương cho thấy 80% nhân lực của Việt Nam khi các công ty đa quốc gia đăng tuyển đánh giá chưa đạt yêu cầu.

Đa đảng để làm gì?

 Đa đảng để làm gì?

 Lê Trung Tĩnhgửi cho BBC từ Anh Quốc

Lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam

EPA

Lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam

Trong tuần qua, hàng vạn người dân Hàn Quốc tham gia biểu tình tại thủ đô Seoul đòi Tổng thống Park Geun-hye từ chức. Một cuộc xuống đường như vậy khó có thể xảy ra tại Việt Nam hiện nay, dầu nhiều người có thể mong muốn hay vận động cho chuyện đó.

Một lý do đơn giản là người dân không thể xuống đường thể hiện bất bình hay yêu cầu thay đổi nếu họ không thấy một lựa chọn, giải pháp chính trị nào khác ngoài đảng Cộng sản và các tổ chức chính trị trực thuộc.

Không như e ngại có thể của nhiều người, việc thành lập các chính đảng tại Việt Nam là một việc hợp pháp, khả thi nếu có một cách tiếp cận đúng và bắt đầu từ bây giờ.

Tính hợp hiến của việc thành lập các chính đảng

Theo Bách khoa Toàn thư Việt Nam, “Chính trị là tất cả những hoạt động, những vấn đề gắn với quan hệ giai cấp, dân tộc, quốc gia và các nhóm xã hội xoay quanh một vấn đề trung tâm đó là vấn đề giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước.”

Đảng phái là những tổ chức chính trị để thực hiện những hoạt động trên. Điều 9 Hiến pháp Việt Nam 2013 ghi “Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị – xã hội». Quyền công dân về chính trị cũng được ghi trong điều 14 và 16 của Hiến pháp.

Hoạt động chính trị, sinh hoạt đảng phái do đó hoàn toàn không có nghĩa chống phá nhà nước, mà ngược lại nó chỉ làm nhà nước mạnh hơn, tăng sự ổn định và tính chính danh qua việc đại diện trọn vẹn người dân và đáp ứng được nhiều mối quan tâm.

Việc “giành, giữ và sử dụng” quyền lực nhà nước trong lịch sử được thực hiện bằng các hình thức chính như sử dụng vũ lực, ban hành luật, thương lượng, biểu tình ôn hòa, vận động bầu cử. Vì an ninh của con người và đất nước Việt Nam, chúng ta phải dứt khoát nói không với việc sử dụng vũ lực hay đe dọa vũ lực từ bất cứ chính đảng nào và chỉ ủng hộ các hình thức hoạt động chính trị ôn hòa.

Các chính đảng sẽ đại diện và đảm bảo quyền lợi cho những thành phần dân chúng hay những mối quan tâm (môi trường, biên giới lãnh thổ…) khác nhau. Thương lượng, thỏa hiệp hay cạnh tranh ảnh hưởng, cụ thể nhất qua kết quả bầu cử là cách giải quyết và dung hòa văn minh các khác biệt về lợi ích và mối quan tâm. Điều này giảm thiểu khả năng dẫn đến căng thẳng và đối kháng.

Thậm chí khi có căng thẳng, biểu tình, hỗn loạn, các chính đảng sẽ đại diện những người dân bất bình đối thoại với nhà nước, đảng cầm quyền để tìm ra giải pháp tối ưu. Điều này chỉ có thể tốt hơn cho đất nước và trong một chừng mực nào đó hỗ trợ đảng đang cầm quyền trong việc quản lý đất nước và giải quyết khủng hoảng.

Hoạt động chính trị, sinh hoạt đảng phái do đó hoàn toàn không có nghĩa chống phá nhà nước, mà ngược lại nó chỉ làm nhà nước mạnh hơn, tăng sự ổn định và tính chính danh qua việc đại diện trọn vẹn người dân và đáp ứng được nhiều mối quan tâm.

Quốc hội Việt Nam

AFP

Quốc hội Việt Nam cần nhiều tiếng nói đa dạng

Cần bỏ tâm lý e ngại hoạt động chính trị

Việc cấm đoán, hạn chế các tổ chức chính trị ở Việt Nam một mặt là sự vi hiến, vi phạm quyền công dân, một mặt là sai lầm của của đảng Cộng sản khi khước từ các lực lượng đại diện để giải quyết các khác biệt về lợi ích và thương lượng lúc khủng hoảng.

Việc thành lập và hoạt động đảng phái một cách ôn hòa là một điều văn minh và tiến bộ của xã hội. Đây là điều mà người dân Việt Nam cần ý thức để có cách nhìn đúng, thông cảm và trân trọng đối với những chính trị gia ở bất kỳ chính đảng nào. Những người có tư tưởng dân chủ và có ảnh hưởng cũng cần tránh có những nhận định tiêu cực về các hoạt động chính trị kiểu như “đội lốt tổ chức dân sự để hoạt động chính trị”, hay “tôi chỉ phản biện chứ không bao giờ làm chính trị”, “không bao giờ tham gia đảng phái”. Mong muốn dân chủ, có bầu cử tự do nhưng lại e ngại hoạt động chính trị và đảng phái chẳng khác nào thích có hàng hóa nhưng lại cấm sản xuất.

Về phần mình, những người hoạt động chính trị cần vừa phê phán chính sách hiện tại vừa mạnh dạn đề ra những giải pháp, định hướng cho đất nước như những người cầm quyền tương lai ở nhiều cấp bậc và vị trí khác nhau. Họ cần làm điều này một cách nghiêm túc và cẩn trọng, với ý thức rằng những giải pháp của họ sẽ ảnh hưởng đến đất nước và nhiều mặt cuộc sống của người dân.

Vì cuối cùng thì chính trị không phải là những gì xa xôi. Đó là tiền lương của anh công nhân, là công bằng cơ hội để chị phó phòng có thể lên trưởng bằng năng lực chứ không cần vào một đảng phái nào, là giá xăng, là thuế doanh nghiệp, là tiền hưu của công nhân viên chức trong hay ngoài hệ thống chính quyền, là việc có ăn được cá hay không, là đi làm về chiều nay có phải dầm mình hay cuốn trôi trong nước ngập…

Cần thay đổi cách tiếp cận

Để giảm thiểu tối đa nguy cơ bị nhà nước Việt Nam bắt bớ và làm khó dễ, tuy đây không phải là lý do chính, cần xác định rõ ràng rằng các đảng phái được thành lập không nhằm lật đổ đảng Cộng sản, càng không phải để triệt tiêu, báo thù (những điều mà chúng ta cũng phải dứt khoát nói không). Các đảng phải chính trị ở Việt Nam, dầu đại diện cho ai hay giá trị nào đều cần một đường lối hoạt động rõ ràng, ôn hòa, minh bạch, tôn trọng lắng nghe và đối thoại.

Mục tiêu của đa nguyên chính trị là một nước Việt Nam tự do, dân chủ, tất cả các thành phần dân chúng đều được đại diện, các giá trị cơ bản và những mối quan tâm được tôn trọng. Muc tiêu đó lớn hơn rất nhiều việc tồn tại hay không của đảng Cộng sản.

Đối mặt với các vấn đề đạo đức, kinh tế, xã hội, an ninh, môi trường hiện nay, khi mà sự tồn vong sinh học của con người và đất nước Việt Nam bị đe dọa, việc một đảng độc quyền lãnh đạo là một điểu không thể và không nên cho tất cả 90 triệu người dân…

Mặc dầu có thể được hình thành với các đường hướng và nhiệm vụ để giải quyết vấn đề của nước Việt Nam, các chính đảng có thể bắt đầu từ một số ít người và tham gia hoạt động chính trị trong phạm vi một vài địa phương cũng như giới hạn vào những mối quan tâm vừa phổ quát vừa sát sườn của người dân. Cách tiếp cận này vừa tăng tính khả thi vừa rèn luyện những kinh nghiệm quý báu cho các đảng phái mới thành lập.

Cần bắt đầu – start up

Trong một chừng mực nào đó, việc các nhà hoạt động dân sự, chính trị tại Việt Nam chỉ dừng ở các tổ chức dân sự hay phản kháng trên mạng xã hội cũng phần nào tương tự với việc bàn luận về ý tưởng kinh doanh từ ngày này qua ngày khác mà không lập công ty, hay chỉ lập các tổ chức phi lợi nhuận. Trong kinh doanh, ý tưởng chỉ mới là 1% của con đường.

Thành lập chính đảng, hoạt động chính trị là một con đường dài, đòi hỏi dấn thân, cực kỳ kiên trì và chấp nhận rủi ro. Sự trân trọng và nhìn nhận đúng của người dân sẽ là điều đảm bảo, ít nhất về tinh thần cho các chính trị gia. Và trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, càng nhiều chính đảng được thành lập, các đảng đó càng có nhiều cơ hội để lớn mạnh.

Đất nước Việt Nam, người dân Việt Nam cần các chính đảng khác với đảng Cộng sản. Đối mặt với các vấn đề đạo đức, kinh tế, xã hội, an ninh, môi trường hiện nay, khi mà sự tồn vong sinh học của con người và đất nước Việt Nam bị đe dọa, việc một đảng độc quyền lãnh đạo là một điểu không thể và không nên cho tất cả 90 triệu người dân, trong đó có 4.5 triệu đảng viên Cộng sản và gia đình.

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả, hiện đang sống tại Anh.

“NHƯ GÀ MẸ Ủ ẤP CON DƯỚI CÁNH…”

 “NHƯ GÀ MẸ Ủ ẤP CON DƯỚI CÁNH…”

Chúng tôi vừa có một chuyến ra tận miền Trung để thăm bà con bị lũ lụt. Không dám gọi là cứu trợ, vì có “cứu” được gì đâu, lại cũng không “trợ” được gì nhiều, có chăng là chúng tôi xin được làm một nhịp cầu chia xẻ (đúng nghĩa “chia” và “xẻ”, chứ không phải là “chia sẻ”) giữa người ở Sàigòn, ở các nơi, ở rất xa, với anh chị em ở Quảng Bình và Hà Tĩnh, hai tỉnh chịu thiên tai và nhân họa nặng nhất.

Chúng tôi trong Nhóm Fiat từ Sàigòn ra đây có 7, 8 bạn trẻ, chia nhau tan vào đám đông, người quay video, người chụp hình, người phụ một tay vác các bao gạo 10Kg, khuân các thùng mì tôm, lưng ướt đẫm mồ hôi, vậy mà xong việc ai cũng bảo là “vui quá”. Chúng tôi có thắc mắc thì một ông trong nhà xứ nhe răng cười tươi rói, nửa đùa nửa thực: “Chúng con quen khổ rồi cha ui, không cười, không tếu, không sống nổi trên đất ni mô !”

Khi theo cha Lê Thanh Hồng sang thăm Giáo Xứ Minh Cầm, chúng tôi được người ta “khoe” là hôm lũ “nác ngập đến ni”, miệng cười tươi, tay hồn nhiên chỉ những ngấn nước còn để lại vết trên tường nhà, trên khung cửa. Họ bảo họ quen với mùa nước lũ nhiều năm rồi, mưa to và kéo dài thì thế nào sông Gianh cũng dâng cao, họ chuẩn bị cả rồi, “nác” lên tới đâu, họ kê bàn ghế lên cao tới đó. Cao nữa thì gác các cây đà gỗ và các tấm ván lên sát nóc nhà mà tỵ nạn, gà vịt trâu bò thì trước đó đã chạy đi gửi trên những nơi nền đất cao hơn. Họ kiên nhẫn tụm lại cả gia đình mà ngồi chờ “nác” lên rồi “nác” sẽ rút. Đến khuya thì “nác” rút đúng như tiên liệu, ai cũng thở phào !

Chiều tối thứ năm 27.10, chúng tôi về lại Cồn Sẻ dâng Thánh Lễ với cha sở Hoàng Anh Ngợi, bài Tin Mừng theo Luca bật lên một lời than của Chúa Giêsu, nhẹ nhàng mà thấm thía đến xốn xang lòng người nghe: “Đã bao lần ta muốn tập họp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu”.

Chúng tôi mời gọi cộng đoàn nhận ra chính hôm nay, giữa cảnh đời nhiều gian khổ, người miền Trung như đàn gà con vẫn luôn được Thiên Chúa như gà mẹ thương yêu giữ gìn bảo vệ qua bao hiểm nguy hoạn nạn. Nhà Thờ, Nhà Xứ nào ở vùng bão lũ quanh năm này cũng luôn sẵn sàng mở toang để đón nhận mọi người chạy về ẩn náu, không hề phân biệt lương hay giáo, tất cả đều đang cần được một nơi an toàn chạy lũ đụt bão, một tô mì tôm nóng hổi sau cơn hoảng loạn, một tấm chăn ấm qua đêm lạnh ướt, và một tấm lòng đùm bọc nở nụ cười tươi ngay trên khuôn mặt hằn sâu nghịch cảnh.

Cuối bài chia sẻ Tin Mừng, tôi mời ca đoàn xướng lên và cả cộng đoàn hàng ngàn người hát theo tiểu khúc của bài “Tán tụng hồng ân”: “Đời đời Ngài đã thương con, đời đời Ngài vẫn thương con, thương con như gà mẹ ủ ấp con dưới cánh, Chúa í a thương yêu ấp ủ con đêm ngày !”

Sáng ngày thứ sáu 28.10, chúng tôi rời Quảng Bình ngay từ lúc còn chạng vạng tinh mơ để tránh những “đôi mắt cú vọ” không thiện cảm, có thể gây khó dễ cho đoàn. Trên xe bon bon đường AH1 về tạ ơn Mẹ La Vang, chúng tôi ngủ thiếp đi, mắt khép hờ mà lòng vẫn đau đáu một tâm tình. Hóa ra chúng tôi chia xẻ đi chẳng có bao nhiêu mà lại được đón nhận về quá nhiều.

Để kết cho có vẻ văn chương bóng bảy một chút, chúng tôi xin mượn tên một bài hát nổi tiếng “Don‘t cry for me, Argentina” viết về bà Eva Peron, cũng như tên một bộ phim của Dòng Don Bosco kể về cha John Lee Tae Suk người Hàn Quốc, để ngỏ một lời thay cho bà con vùng lũ: “Don’t cry for me, Quảng Bình !”

Lm. QUANG UY, DCCT, thứ năm 3.11.2016 (Ephata 718)

Chúng tôi kể lại câu chuyện đã thấy tận mắt gần 30 năm trước khi còn tham gia Tổng Đội 1 TNXP ở xã Tà Nung, ngoại thành Đà Lạt. Đó là cảnh một con diều hâu liệng vòng tròn tít trên cao nhiều vòng, cho đến khi nhắm chính xác được con mồi là một bé gà con ham chơi xa đàn, nó lao thẳng xuống, chắc mẩm sẽ bắt gọn được con mồi. Không ngờ, sau khi cho cả đàn gà con ẩn náu an toàn trong một bụi cây, gà mẹ lao nhanh tới, đập cánh bay lên tung hai cước đá trúng vào diều hâu, làm cho ác điểu rơi uỵch xuống thảo nguyên như một cục đá, lệt xệt đôi cánh rộng mà loạng quạng bỏ chạy để cố tránh thêm những cú mổ tới tấp của gà mẹ. Mãi một lúc diều hâu mới gượng lấy thế mà bay lên thoát nạn, khi ấy gà mẹ mới buông tha, chạy trở về dắt bé gà con đang hãi hùng kêu “khiếp khiếp” quay lại với các anh chị của nó. Không ngờ chỉ 15 phút sau, nước lại ầm ầm cuốn tới, mạnh hơn, dữ dội hơn, tàn bạo hơn, dìm các ngôi làng trong biển nước lũ mênh mông và đọc ngầu ! Hôm sau người ta mới vỡ lẽ nguyên do là đập thủy điện Hố Hồ ( không phải là Hố Hô như báo chí và tivi đã đọc sai tên ) đã cho xả nước theo… “đúng quy trình” với cường độ hằng ngàn mét khối nước mỗi giây. Đúng là thiên tai không bằng nhân họa. Các cha phụ trách các Giáo Xứ vùng Hà Tĩnh và Quảng Bình có dân chịu chung thảm họa Hố Hồ, ai cũng bảo phen này ổn định đời sống bà con tạm tạm xong, thế nào cũng đâm đơn kiện đám cán bộ vô lương tâm, vô trách nhiệm của mấy cái nhà máy thủy điện lợt ít mà hại quá nhiều… Chúng tôi có post lên Facebook nhiều tấm hình ghi lại cảnh phân phối gạo và mì tôm tại hai Giáo Xứ Cồn Sẻ, huyện Quảng Trạch, và Giáo Xứ Minh Cầm, huyện Tuyên Hóa, cả hai nơi đều thuộc tỉnh Quảng Bình. Có người biết số điện thoại của chúng tôi, đã gọi và trách tôi “vô duyên, vô cảm, người ta đang khổ mà cha cứ cười toe toét”. Chúng tôi chỉ biết nói một lời xin lỗi, rằng khi ấy và cả những lúc khác, khi ở ngoài ấy, chúng tôi chỉ có thể cười chứ không thể… khóc, hay ít là ra vẻ nhăn nhó khổ sở, là bởi vì khung cảnh và bầu khí của bà con rất vui, vui như ngày hội. Người ta nói cười xôn xao, nghịch ngợm, tếu táo, chọc ghẹo lẫn nhau. Có ông phụ trách khu xóm đọc tên người lên nhận quà, gọi to mấy lần không thấy ai đáp, bực quá la toáng lên, rồi ngay lập tức… bắn ra một câu tiếu lâm, thế là mọi người xô vào nhau mà cười !

Tác giả:  Lm. Lê Quang Uy, DCCT

Sự phẫn nộ từ phát ngôn của ông Bộ trưởng Giáo dục

Sự phẫn nộ từ phát ngôn của ông Bộ trưởng Giáo dục

Mặc Lâm, biên tập viên RFA

clip_image002

Bộ trưởng Bộ Giáo dục – Đào tạo Phùng Xuân Nhạ trả lời báo chí bên hành lang Quốc hội sáng 14/11. Courtesy giaothong.vn

Dư luận lại một lần nữa bùng lên phẫn nộ trước phát biểu của Bộ trưởng Bộ giáo dục Đào tạo Phùng Xuân Nhạ liên quan đến câu chuyện điều động hơn 20 giáo viên nữ đi tiếp khách, rót rượu hát karaoke cho quan khách tại Hà Tĩnh vừa qua.

Im lặng là đồng tình?

Vào sáng ngày 14 tháng 11 bên hành lang quốc hội Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ cho rằng việc UBND thị xã Hồng Lĩnh điều động giáo viên tiếp khách, rót rượu là sai nguyên tắc của cán bộ và ảnh hưởng uy tín của ngành vì những giáo viên này ngoài việc là các nhân viên chuyên môn còn là tấm gương xây dựng hình ảnh nhà giáo trong mắt phụ huynh và nhân dân.

Tuy nhiên, ông Nhạ sau đó lại nói rằng mức độ chưa đến nỗi trầm trọng và quan trọng hơn cả nếu các giáo viên ấy có thái độ im lặng đồng tình, không có kiến nghị, phản ứng gì thì trước tiên phải quy trách nhiệm cho các giáo viên này trước xong mới tính chuyện đến người ép buộc. Ông Bộ trưởng yêu cầu từng cô giáo trước tiên phải nghiêm túc trước đã.

Vì muốn được ở lại để dạy học thì họ phải chấp nhận đánh đổi, chấp nhận điều kiện cấp trên đưa ra kể cả tiếp khách hay thậm chí có thể phải ngủ với quan chức thì họ vẫn phải chấp nhận đánh đổi.

Nguyễn Thị Bích Hạnh

Phát biểu này có hai chi tiết đáng chú ý, thứ nhất ông Bộ trưởng cho rằng có ai đó ép buộc khi ra lệnh điều động và thứ hai là chính các giáo viên bị điều động phải có bổn phận tự bảo vệ mình trước khi tố cáo.

Về chuyện ép buộc, ông Lê Bá Thiềm Trưởng phòng Giáo dục thị xã Hồng Lĩnh đã xác nhận chính ông là người ký lệnh và đây là điều bình thường kể cả người bị điều động là giáo viên nữ. Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ cũng đã được báo chí cho biết vụ việc nhưng ông cho rằng lỗi tới đâu xử lý tới đó. Câu nói nửa vời này không thỏa mãn bức xúc của dư luận trong khi ai cũng biết rằng từ nhiều chục năm qua vấn đề điều động nhân viên dưới quyền làm những công việc trái với chuyên môn của họ là chuyện bình thường trong xã hội Việt Nam.

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh từ Nghệ An cho biết nhận xét của cô về nguyên nhân sâu xa để UBND cũng như các cơ quan toàn quyền điều động nhân viên, đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục:

“Đối với người giáo viên khi họ phải chạy bằng chạy chức họ phải bỏ một khoản tiền rất là lớn và khi bỏ khoản tiền lớn để xin việc vào biên chế thì họ muốn ở lại để làm việc. Chính vì muốn được ở lại để dạy học thì họ phải chấp nhận đánh đổi, chấp nhận điều kiện cấp trên đưa ra kể cả tiếp khách hay thậm chí có thể phải ngủ với quan chức thì họ vẫn phải chấp nhận đánh đổi. Đời sống đạo đức của mình nó băng hoại đến như thế và đấy là vấn nạn nhức nhối. Cái đau khổ của họ là đạo đức, họ không thể nào giữ được đạo đức.

clip_image004

Phòng GDĐT thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh. Courtesy photo

Theo như ông Bộ trưởng trả lời lỗi này là lỗi của giáo viên nhưng thực ra người giáo viên cán bộ nói chung họ chỉ vì cái lợi cá nhân và họ chấp nhận đánh đổi.”

Một giảng viên đại học khác, TS Vũ Thị Phương Anh nhìn vấn đề này khác hơn:

“Đây là quan niệm rất là phong kiến tức là xem dân, xem cấp xem cấp thấp hơn giống như là con dân, biểu gì làm đó, điều này tất nhiên là không chấp hận được, phải thay đổi nhưng không biết phải thay đổi cách nào đó là điều xảy ra trong bối cảnh chung của Việt Nam là như vậy. Tôi cho rằng lần này nó lộ ra vì có người than phiền, đưa lên báo chí mới thành om sòm. Có người cho là kinh khủng nhưng tôi cho rằng đây là dấu hiệu khá hơn vì trước đây chắc là nó xảy ra và có thể còn tệ hơn nhưng không ai dám than phiền hay là không ai cảm thấy cần phải than phiền, bây giờ có than phiền thì đã là có tiến bộ.”

Cáo buộc lòng tự trọng

Vấn đề thứ hai gây phản ứng mạnh mẽ nhất đến từ sự cáo buộc lòng tự trọng của các giáo viên khi ông Bộ trưởng gán ghép thái độ của họ gần như thỏa hiệp với chính quyền để làm công việc rót rượu, hát hò như những cô tiếp viên karaoke trong khi họ là cấp dưới còn người ra lệnh buộc họ phải làm việc ấy là UBND thị xã Hồng Lĩnh.

Ông Đinh Kim Phúc, giảng viên Đại Hoc Mở, cũng là nhà nghiên cứu Biển Đông bức xúc:

Với tư cách là một thầy giáo tất cả câu trả lời của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ tôi đánh giá là trả lời của một tên đầu gấu bảo vệ cho những tên ma cô trong giáo dục Việt Nam hiện nay.

– Đinh Kim Phúc

“Hà Tĩnh trong mấy ngày qua trong việc điều động các cô giáo phải đi phục vụ tiệc rượu và Karaoke không hề có trong tiền lệ của giáo dục Việt Nam. Thông qua bài phỏng vấn Bộ trưởng Bộ giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ mà VietnamNet phải rút bài rồi đưa lại bài khác, tất cả những gì trên báo chí nhất là báo Dân Trí đã đưa ra thì tôi nói với tư cách là một thầy giáo tất cả câu trả lời của Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ tôi đánh giá là trả lời của một tên đầu gấu bảo vệ cho những tên ma cô trong giáo dục Việt Nam hiện nay.

Từ ngày hôm qua đến nay dư luận Việt Nam rất là phẫn nộ. Phẫn nộ vì cách hành xử mất dạy của quan chức Hà Tĩnh khi điều các giáo viên đi tiếp rượu nhưng người ta lại quá phẫn nộ đối với câu trả lời của Bộ trưởng Bộ Giáo dục Việt Nam. Tôi nó rằng nếu như vợ của Bộ Trưởng Bộ giáo dục Việt Nam được điều đi để tiếp rượu thì Phùng Xuân Nhạ có lẽ sẽ không có những câu trả lời trước dư luận như thế.”

TS Vũ Thi Phương Anh nhận xét câu phát biểu này như sau:

“Tôi nghĩ ổng nói như vậy không sai về mặt nguyên tắc vì nếu như trong xã hội thối nát xấu xa nhưng từng người phản ứng khác nhau thì mức độ cái xấu nó cũng giảm đi, đó là cách nói khách quan.

Nhưng đúng là khi tôi đọc bài phát biểu của ông ấy thì tôi và mọi người đều mong đợi là ông ta lên án người điều động. Nếu không bênh vực thì thôi không nên phê phán. Tôi thông cảm cho các cô đó vì các cô ở quê mà là giáo viên tiều học, mầm non thì các cô ấy rất là trẻ nữa thì chắc chắn không dám cãi đâu vì nếu cãi thì hậu quả chắc là đuổi việc hoặc bị đì đủ thứ, chưa kể chung quanh ai cũng chấp nhận rất bình thường thì tôi nghĩ cũng hơi oan cho các cô mặc dù đúng là nếu các cô có phản ứng thì chắc là đã khác nhưng tôi chắc rằng các cô không dám phản ứng và chuyện đó là hiểu được.”

Vài giờ sau khi Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ phát biểu, trang VietnamNet rút bài xuống và thay vào một bài mới hơn, tuy nhiên hai ngày sau mạng xã hội vẫn còn sôi động với câu chuyện này cho thấy rằng người dân đã góp phần không nhỏ vào việc nhận xét phê bình phát ngôn của lãnh đạo ngày một rộng rãi và đa dạng hơn so với trước đây.

M.L.

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-indignation-fr-education-minister-s-statement-ml-11152016113910.html

Biểu tình ở Mỹ và biểu tình ở Việt Nam

Chân Trời Mới Media

Biểu tình ở Mỹ và biểu tình ở Việt Nam

Sau một buổi biểu tình ôn hòa ở Los Angeles, Hoa Kỳ về vấn đề bảo vệ môi sinh, người dân đã đến từng người cảnh sát để vui vẻ bắt tay, cám ơn họ đã giữ trật tự cho cuộc biểu tình diễn ra suông sẻ. Và người cảnh sát cũng nở nụ cười thân thiện đáp trả.

Còn ở Việt Nam, thảm họa cá chết tàn phá mọi mầm sống của biển 4 tỉnh Miền Trung khiến người dân vô cùng phẫn nộ. Dù tức giận, các cuộc biểu tình của dân Miền Trung cũng diễn ra rất ôn hòa. Tuy nhiên nhà cầm quyền CSVN đã ra tay đàn áp, trù dập nặng nề. ĐCSVN thậm chí còn không nhận đơn khiếu kiện của bà con ngư dân và cấm các hãng xe bus, xe tắc-xi chở bà con đi khiếu kiện.

Những cuộc biểu tình ở Sài Gòn, Hà Nội chống chính sách và hành vi xâm phạm lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam cũng diễn ra rất ôn hòa nhưng cũng chung số phận bị trấn áp.

Người ta chỉ thấy dân Việt, kể cả dân Việt Cộng, tranh thủ mọi cơ hội để sang Mỹ định cư, học hỏi chứ chẳng thấy chiều ngược lại gì cả.

Nguồn clip: Wes Marsala

Có một chiều tháng năm…

Image may contain: 1 person , text

Trung Quan DoFollow

 1987…

…đạp xe qua trường đại học sư phạm [ đại học vạn hạnh cũ ] bên chân cầu trương minh giảng nay đã thành cầu lê văn sỹ , dừng xe mua thuốc lá nhìn thấy người đàn ông gầy gò mũ phớt cũ đội sụp sau tủ thuốc nho nhỏ ,tôi vẫn kịp nhận ra “ thưa thầy Cg ! thầy còn nhớ con chứ ? Q đây ạ ! “ người đàn ông xua tay nói nhanh “ tôi không có dạy học…”

Chỉ vài giây sững người tôi hiểu ngay được lý do người thầy cũ phủ nhận nghề nghiệp khi học trò đứng trước mặt. ông giờ là người bán thuốc lá ven đường.chọn ngồi gần một trường học có lẽ đấy là nỗi nhớ nghề nghiệp âm thầm trong sâu thẳm lòng ông.tôi trả tiền , chào và đạp xe đi…

Thầy là gs dạy toán lớp đệ ngũ , đệ tứ…giờ toán của thầy là nỗi ám ảnh ghê gớm với tôi kẻ dốt toán nhất hành tinh này, làm sao có thể quên gương mặt , giọng nói của ông ? những bài đại số khg giải được đứng trước cả lớp bạn học ,là nỗi nhục kinh hoàng của một đứa học trò dốt nát,  thời thế đưa đẩy , phải kiếm sống nhưng sự tổn thương của một con người cả đời chỉ biết phấn trắng bảng đen là nỗi đau không hề nhỏ bé.

Nhưng những người thầy cô ấy không hình dung được hơn 40 năm sau , đồng nghiệp của mình có những cô giáo trẻ được điều đi “làm nhiệm vụ chính trị “ hay ” quan hệ dân sự “…tiếp rượu cho lũ quan chức , những đối tác lợi ích no cơm ấm cật…

Bài thơ cũ này không còn đáng kể nữa
đỗ trung quân

Có một chiều tháng năm…
“Thầy có nhớ con không…?”
Tôi giật mình nhận ra người đàn ông áo quần nhếch nhác
Người đàn ông gầy gò ngồi sau tủ thuốc ven đường
“Thầy còn nhớ con không…?”
Câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng
Hoa phượng tháng Năm rơi đầy vỉa hè
Rụng xuống trên vai người thầy học cũ
“không… xin lỗi… ông lầm…
Tôi chưa từng dạy học
Xin thối lại ông tiền thuốc…
… cám ơn…”
Cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn
Thầy học cũ mười năm không lầm được
Thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
Giấu mình sau hoa phượng rụng buổn tênh
biết nói gì ?
những người thầy chối từ bục giảng
Chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
dạy yêu anh em – đất nước – xóm giềng
Đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
Bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên
Bên hè phố im lìm
Vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
Câu phủ nhận phải vì manh áo rách
Trước đứa học trò quần áo bảnh bao?
Tôi ngẩn ngơ đi
phố xá ồn ào
Những đứa trẻ con tan trường đuổi nhau trên phố
Mười năm nữa đứa nào trong số đó
Sẽ gặp thầy mình
như tôi gặp hôm nay?

1987

Trị tính nóng của đàn ông


Trị tính nóng của đàn ông                                       

uong-nuoc-lanh

Một bà đến gặp bác sĩ.

– Bà gặp trở ngại gì?

– Bác sĩ ơi ! Tôi không biết phải làm sao.  Càng ngày dường như chồng tôi càng hay nổi nóng mà không có lý do.  Điều này khiến cho tôi lo sợ.

– Tôi có cách trị. Khi bà thấy ông ấy sắp nổi nóng, bà chỉ cần lấy một ly nước rồi hớp một ngụm.  Cứ ngặm ngụm nước đó trong miệng, đừng nuốt, chờ cho tới khi ông ấy đi ra khỏi phòng hoặc đi vô giường nằm ngủ.

Hai tuần sau người đàn bà trở lại gặp bác sĩ.  Bà trông tươi tỉnh hẳn.

– Thật là một sáng kiến độc đáo !  Mỗi khi chồng tôi bắt đầu nổi giận, tôi lại ngậm một ngụm nước.  Thế là ông ấy dịu xuống ngay !   Làm thế nào mà ngụm nước có thể trị được tính hay nổi nóng của chồng tôi ?

Bác sĩ:

– Ngụm nước tự nó không có tác dụng gì hết.  Nó chỉ giúp cho bà ngậm cái miệng lại …..
Đó mới là điểm chính !

Giáo sư Phi Phượng Nguyễn gởi

Lời trăn trối của tỷ phú trên giường bệnh khiến ai cũng phải suy ngẫm

Lời trăn trối của tỷ phú trên giường bệnh khiến ai cũng phải suy ngẫm

ty-phu

Sau bao năm miệt mài theo đuổi ước vọng giàu sang nhưng rồi tỷ phú Vương Quân Dao cũng phải đối diện với cái chết khi tuổi đời còn quá trẻ. Những lời ông nói trên giường bệnh khiến nhiều người không khỏi giật mình.

Trong sự nghiệp kinh doanh, tôi đánh trận nào thắng trận đó. Trong con mắt người khác, tôi là một doanh nhân thành đạt điển hình. Nhưng niềm vui tôi có được ngoài công việc cũng không nhiều. Thói quen hưởng thụ vật chất dư thừa của cuộc sống giàu sang khiến cơ thể tôi phát phì.

Giờ đây, khi mắc bệnh phải nằm viện, tôi mới có thời gian suy nghĩ lại cuộc sống trước đây. Bao nhiêu sự đắc ý, bao nhiêu công danh lợi lộc đối với một người sắp chết, chúng không còn sức hút nữa, không có chút ý nghĩa nào nữa.

Trong bóng tối, tôi đã nhiều lần tự hỏi chính mình. Nếu như có thể làm lại cuộc đời, điều tôi muốn làm nhất là gì? Liệu có thể xem nhẹ tiền tài và danh vọng? Có thể làm được vậy không?

Trong bóng đêm, tôi thấy những thiết bị y tế phóng ra những ánh sáng đủ màu sắc và những tiếng gọi của tử thần.

Hiện tại, tôi hiểu được rằng, khi còn sống, con người nên biết đủ tiền tài, dành thời gian nhiều hơn để theo đuổi niềm đam mê khác như tình yêu thương, nghệ thuật, hoặc chỉ để có một thân hình đẹp.

Theo đuổi tiền tài chỉ làm con người tham lam hơn và sống nhạt nhẽo. Biến con người thành những hình hài kỳ quái giống như tôi hiện tại.

Lúc Thượng Đế tạo ra con người với đầy đủ giác quan, là muốn con người cảm thụ vạn vật bằng tất cả con tim, không phải niềm vui mang đến từ tiền bạc.

Tôi đã kiếm được rất nhiều tiền khi còn khỏe mạnh, nhưng khi chết, tôi lại không mang theo được thứ gì. Tình thương yêu không có quan hệ đến vật chất, chúng không phai mờ và mất đi, có được nó mới là thật sự đạt được giàu sang. Tình thương sẽ đi theo, luôn bên cạnh, tiếp thêm động lực và tạo ra ánh sáng soi đường cho mỗi bước đi đúng đắn. Còn tiền bạc sẽ không đi theo con người ta mãi mãi.

Tiền bạc đủ dùng cho chi tiêu sinh hoạt cơ bản, phần còn thừa nên để nó phục vụ lý tưởng, phục vụ tinh thần và phục vụ xã hội.

Tình yêu thương sẽ đưa chúng ta đi xa ngàn dặm. Dù đi bao xa, trèo lên bao cao, nó đều nằm trong trái tim của mỗi người. Ai cũng nắm trong tay tình yêu và thế giới này đều nằm trong đó.

Chiếc giường nào đắt tiền nhất trên thế giới? Đó chính là giường bệnh.

Trên chặng đường đi của đời người, chúng ta có thể có người lái xe thay, có thể giúp kiếm tiền nhưng không có ai mang bệnh hộ chúng ta được. Đồ vật mất đi có thể tìm trở lại, nhưng có một thứ mất đi không bao giờ tìm trở lại được, đó là sinh mệnh.

Vương Quân Dao sinh năm 1966 vì mải mê theo đuổi ước vọng giàu sang để thực hiện giá trị nhân sinh của đời người, anh đã làm việc rất chăm chỉ. Vì mắc phải bệnh ung thư và làm việc quá sức, anh đã từ biệt cõi đời khi mới 38 tuổi.

Bác sỹ đòi rút ống thở của con trai, ông bố trả lời bằng hành động cực sốc:

Câu chuyện của anh khiến tôi nhớ đến lời trăn trối cuối cùng của một vị vua vĩ đại, Alexander. Trước khi chết ông đã để lại 3 điều ước:

“Điều ước đầu tiên, hãy bảo thầy thuốc mang quan tài của ta về một mình.”

“Ước nguyện thứ hai, hãy rải vàng, bạc và châu báu trong kho trên suốt dọc đường đến mộ ta khi các ngươi mang quan tài ra nghĩa địa.”

“Ước muốn cuối cùng, hãy đặt hai bàn tay ta ra bên ngoài cỗ quan tài.”

Rồi vua Alexander giải thích: “Ta muốn mọi người hiểu được ba bài học mà ta đã nhận ra. Để người thầy thuốc đưa cỗ quan tài về một mình: bởi một vị thầy thuốc không thể nào thực sự chữa bệnh cho người ta. Nhất là khi đối diện với cái chết, thầy thuốc hoàn toàn bất lực. Ta hy vọng mọi người sẽ học được rằng phải trân quý cuộc sống của chính mình.

Mong ước thứ hai của ta là để nhắn nhủ mọi người rằng không nên theo đuổi mộng giàu sang. Ta tiêu tốn cả đời chạy theo sự giàu sang, nhưng ta đã lãng phí hầu hết thời gian của đời người.

Mong ước thứ ba của ta là để người đời hiểu rằng ta đến thế gian này với hai bàn tay trắng và ta sẽ rời bỏ thế gian này cũng với hai bàn tay trắng.”

Nói xong những lời này, vua Alexander đã nhắm mắt lại và trút hơi thở cuối cùng.

Công danh lợi lộc chẳng dài lâu, đời người chỉ thoáng qua như mây khói. Vì vậy, hãy tận dụng những năm tháng đời người ngắn ngủi để sống sao cho có ý nghĩa, sống sao cho có ích, đừng để đến khi sắp cận kề cái chết, mới nhận ra ý nghĩa của đời người.

San San

Những ai có tính ” khoe khoang ” nên đọc ngay bài này nhé .!

Những ai có tính ” khoe khoang ” nên đọc ngay bài này nhé .!

Ngày 10/2/2014, tờ Chronicle of Philanthropy đưa tin Mark Zuckerberg đã dẫn đầu nước Mỹ trong bảng xếp hạng người làm từ thiện.

Cặp vợ chồng này giàu nhất thế giới nhưng không đi siêu xe, mặc trang phục giản dị và rất ít đi du lịch. Không có vệ sĩ, không có tùy tùng, không có scandal, sở hữu 33,4 tỷ đô la.

mark-zuckerberg

Trước khi lập gia đình, Mark Zuckerberg chỉ thuê một căn hộ nhỏ để làm chỗ nghỉ ngơi. Sau khi kết hôn, anh cũng không ở trong những căn biệt thự xa hoa cao cấp.

Nhiều người thuộc tầng lớp trung lưu ở Mỹ cũng sống trong những căn hộ cao cấp hơn ngôi nhà của anh nhiều lần. Họ mua chiếc xe có giá hơn 80 ngàn đô la. Tuy nhiên, 3 chiếc xe của Mark Zuckerberg cộng lại mới có giá khoảng 64 ngàn đô la.

 

Ngày 23/9/2013, Mark Zuckerberg đã quyên tặng 100 triệu đô la để giúp sửa chữa các trường học tại Newark, bang New Jersey, Mỹ. Số tiền quyên tặng đạt cao nhất trong những người trẻ ở Mỹ làm từ thiện. Có lẽ người giàu có ở Mỹ được tính là giàu khi họ dùng bao nhiêu tiền cho việc làm từ thiện chứ không phải thể hiện ở những đồ dùng cá nhân xa hoa sang trọng. Một lần quyên tiền là 100 triệu đô la, thời điểm đó, một chiếc siêu xe Lamborghini Aventador giá 387.000 đô la, với giá trị tài sản của mình, anh có thể mua 258 chiếc. Nếu là bạn, bạn có dùng tiền vào việc mỗi năm đổi một chiếc siêu xe?

Ngày 10/2/2014, tờ Chronicle of Philanthropy đưa tin Mark Zuckerberg đã dẫn đầu nước Mỹ trong bảng xếp hạng người làm từ thiện.

Có thể nói họ là cặp vợ chồng 8X giàu nhất thế giới nhưng không đi siêu xe, mặc trang phục giản dị và rất ít đi du lịch. Không có vệ sĩ, không có tùy tùng, không có scandal, sở hữu 33,4 tỷ đô la, họ là cặp vợ chồng hiếm có trong xã hội ngày nay.

Nhìn vào cuộc sống bình dị của anh, chúng ta thật sự phải suy ngẫm lại về giá trị của sự giàu sang. Sự giàu có không phải thể hiện ở việc mình có bao nhiêu tiền, mà là ở chỗ mình có thể cho đi bao nhiêu.

Chị Xuân Lang Nguyễn gởi

NGOẠI TÌNH MỘT BỆNH NAN Y !..

NGOẠI TÌNH MỘT BỆNH NAN Y !..

 Phương cách đề phòng và chữa trị

  Trần Mỹ Duyệt

Trên 1/3 đàn ông và 1/4 đã lập gia đình nếu có cơ hội cũng sẽ ngoại tình. Và trên 50% những gia đình ít nhiều bị ảnh hưởng bởi người vợ hoặc người chồng ngoại tình.  (Adultery: Just the Statistics. Dr. Kelly James Bonewell)

HAM MUỐN DỤC VỌNG (Sex additction):

Tất cả những gì khiến cho con người cảm thấy vui vẻ, thoải mái, thích thú, và sung sướng đều có thể hướng đến hành động nghiện ngập, và tình dục (sex) cũng không ngoại lệ. Nếu người chồng,  người vợ, hoặc người yêu của bạn bị bắt gặp có hành động kiếm tìm thỏa mãn tình dục với một người khác, bạn không chỉ đối diện với vấn nạn về lòng chung thủy, mà bạn đang phải đối diện với tình trạng nghiện hay ham muốn dục vọng của người ấy nữa.

Phần lớn nam giới bị rơi vào tình trạng này, họ thường giải thích về hành động ấy của mình là đi tìm một cái gì khác hơn, chứ không phải chỉ là thuần túy về sinh lý. Và đó là điều khó lòng để an ủi người phối ngẫu khi những người này thường đối diện với sự lừa đảo, gian dối, đau khổ và buồn bã đến từ hành động ngoại tình của vợ, chồng hoặc người yêu của họ.

Những người ngoại tình thường cũng rất khó lòng để hướng dẫn, để khuyên bảo, hoặc khải dẫn, bởi vì họ luôn luôn phủ nhận, từ chối hành động sai trái của mình. Phần lớn họ còn tỏ ra bực bội, khó chịu, hoặc chống đối, phản đối mỗi khi vấn đề được nêu lên. Và đó là điều mà ngay cả những nhà trị liệu kinh nghiệm cũng không dễ dàng thành công trong lãnh vực này. Vì để chữa trị bệnh ngoại tình, thì phương cách hữu hiệu nhất là người đó phải tuân thủ một chương trình tâm lý trị liệu lâu dài, nhất là phải thường xuyến làm những trắc nghiệm về nói láo.

Và sẽ trở nên vô ích, mất thời giờ để trị liệu những trường hợp này, trừ khi họ có một quyết tâm thật lòng muốn được giúp đỡ.

Ngoại tình sẽ ảnh hưởng rất lớn trên hạnh phúc hôn nhân, và chỉ có thể hiệu quả nếu cả hai vợ chồng đều tham dự những chương trình tâm lý trị liệu một cách tự nguyện và thành ý.

Thông thường những người đi vào con đường ngoại tình, nghiện ngập, ham muốn tình dục họ không chỉ để lại những đau đớn, khổ sở cho vợ, chồng hoặc người yêu chung thủy, nhưng hành động ấy còn tạo nên những hệ lụy rất trầm trọng cho đời sống hôn nhân, vàhạnh phúc gia đình. Lý do vì hôn nhân là một chương trình của Thượng Đế và sự trung thành bền vững trong hôn nhân là điều đòi buộc của Thiên Chúa. Theo đó, Ngài sẽ phán xét nghiêm nhặt những ai phá vỡ và coi thường lời thề hôn ước. Lời thề mà họ không chỉ nói với nhau nhưng còn là trước mặt Ngài. Lời thề đòi buộc họ chung thủy với nhau “khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan. Khi mạnh khỏe cũng như lúc đau yếu.” Lời thề buộc họ “yêu thương và tôn trọng nhau suốt mọi ngày trong cuộc sống”. Bởi thế, qua hành động ngoại tình đi tìm kiếm thỏa mãn dục vọng ngoài hôn nhân không những đã phá vỡ những giá trị của lời thề ấy, mà còn khiến cho con người họ trở nên thấp hèn, đángthương trước mặt Thiên Chúa, trước mặt chồng, vợ hoặc người yêu của họ.

Trong phương diện tâm linh và tâm lý, hành động ngoại tình còn đi xa hơn nữa. Nó để lại trong lòng người phản bội một mối ân hận, cắn rứt, và day dứt hầu như suốt đời. Kinh nghiệm này không những đã được cảm nghiệm qua cuộc sống thường ngày của nhiều người, mà nhất là đã được kể lại qua Thánh Kinh như một bài học vừa có tính cách giáo dục, vừa có tính cách răn đe. Trường hợp ngoại tình của David, vị vua lẫy lừng của Isarel, và cũng là tổ phụ của chính Đấng Cứu Thế sau này. Tuy cuộc ngoại tình của ngài đã được sửa chữa, nhưng hậu quả của nó không những ảnh hưởng đến những biến loạn của gia đình, sự nghiệp chính trị,sự phản loạn và cái chết trong mọi ngày của ông. Và David đã phải hối hận, ăn năn đêm ngày. “Tội tôi luôn ở trước mặt tôi.” (Thánh Vịnh 51:3)

Nhiều người khi qua mặt được vợ, chồng, hoặc người yêu của mình thường tự nhủ: “Có Trời mới biết! Hoặc chuyện thường tình thôi mà, người ta cũng ngoại tình có sao đâu!”. Nhưng những người ấy không nghĩ rằng họ đang gieo một cái nhân mà quả nó sẽ rất đắng đót, rất chua chát, và rất khó nuốt sau này. Hậu quả trước mắt là những đứa con ngoại hôn hoặc phá thai.Tiếp đến là những cãi vã, những hờn giận, và những chuỗi ngày bất an. “Đừng có lầm tưởng: Thiên Chúa không để người ta nhạo báng đâu. Con người sẽ gặt những gì họ đã gieo.” (Galatians 6:7)

Theo Ca dao Việt Nam : “Đời cha ăn mặn đời con khát nước”. Do ngoại tình, người chồng, người vợ hoặc người tình thường tỏ ra lơ là với trách nhiệm và bổn phận trong gia đình.

Nhất là không có tư cách hoặc rất khó lòng để hoàn thành bổn phận giáo dục con cái. Trong một trường hợp đã xảy ra cho người cha ngoại tình là đứa con cả ngang nhiên mang bồ của nó về phòng ngủ chung.

Người mẹ lúc ấy chỉ còn ngồi khóc và biết trách ai bây giờ vì chính bố nó đã làm gương cho nó.

PHƯƠNG PHÁP ĐỀ PHÒNG:

Nếu gọi ngoại tình, thèm thuồng mơn trớn, dục vọng ngoài hôn nhân là một căn bệnh, đương nhiên chúng ta phải tìm phương pháp chữa bệnh. Nhưng cách tốt nhất vẫn là “phòng bệnh hơn chữa bệnh”.

Đợi đến khi căn bệnh bột phát mới tìm đến bác sĩ thì đã muộn màng. Nhà văn Non Côi Sông Vị Tú Xương đã tự diễn tả về cái thói trăng hoa của mình cũng như sự bất lực của chính ông:

“Một trà, một rượu, một đàn bà

Ba cái lăng nhăng nó quấy ta

Chừa được thứ nào hay thứ nấy

Có chăng chừa rượu với chừa trà.”

Nhưng bệnh nào cũng có những nguyên nhân và những phương cách chữa trị. Bệnh ngoại tình cũng vậy, tùy vào từng trường hợp và từng đối tượng để có cách trị liệu riêng, nhưng sau đây là hai phương thức tạm gọi là hai môn thuốc một cho giới phụ nữ và một cho nam giới.

a)  Giới phụ nữ:

-Làm đẹp trách nhiệm và bổn phận vợ chồng:

Phần lớn đàn ông thiếu thốn về sinh lý thường bị lôi cuốn vào những cuộc tình vụng trộm. Điều này đã được các nhà tâm lý phân tích rất kỹ. Bởi vì nhu cầu sinh lý là một nhu cầu hầu như không thể thiếu trong cuộc sống tâm sinh lý của đàn ông.

Có thể người con gái hay phụ nữ nào đó không đẹp bằng vợ, không khôn ngoan và nấu ăn ngon hơn vợ, nhưng chắc chắn một điều là người đó mang lại cho họnhững giây phút sảng khoái mà họ không tìm thấy ở người vợ hay người yêu của mình.

Không phải là một điều khuyên răn vô căn cứ nếu như chúng ta tin rằng Thánh Kinh là chân lý sống. Và chính Thánh Kinh qua sự khởi hứng của Thánh Thần đã khiến Phaolô viết lên những lời này gửi cho giáo đoàn Corinthô, và qua đó cũng gửi cho chính chúng ta:

“Anh em đừng từ chối nhau, ngoại trừ cả hai cùng đồng ý trong một thời gian để cầu nguyện, nhưng rồi hãy trở lại những quan hệ hôn nhân bình thường. Làm vậy để Satan không thừa cơ anh em yếu đuối mà cám dỗ.”  (1Cor 7:5)

Cha ông từ ngàn xưa cũng đã có kinh nghiệm này:

“Đói thì thèm thịt thèm xôi

Hễ no cơm tẻ thì thôi mọi bề”.

-Không dùng sex để trao đổi:

Do những khác biệt về nhu cầu tâm sinh lý và những khó khăn về thể lý, người phụ nữ có những cái nhìn khác nhau về sinh lý.

Mặt khác, họ cũng hiểu rằng vì người chồng của mình có nhu cầu ấy, nên một số đã dùng sinh lý như nhưmột cái giá để trả treo, để mà cả, hay để đòi hỏi những điều mình muốn.

Và khi hành động như vậy, họ ngầm biến hạnh phúc lứa đôi thành một cơ hội để trao đổi, để thảo thuận điều gì đó, hoặc cũng có thể là một hình phạt cho người chồng vì đã làm buồn lòng họ.

Với những phụ nữ này, và với những người chồng đòi hỏi và ham muốn quá độ, Thánh Phaolô đã khuyên họ:

“Chồng phải hoàn tất nhiệm vụ vợ chồng đối với vợ, và cũng thế, vợ phải hoàn tất nhiệm vụ hôn nhân đối với chồng.

Vợ không có quyền trên thân xác mình, nhưng chồng có quyền.

Cũng vậy, chồng không có quyền trên thân xác mình mà vợ có quyền.” (1Cor 7:3-4)

  1. b) Nam giới:

 -Dành thời giờ cho vợ:

Khuyết điểm lớn nhất và cũng là lý do gây ra những xung khắc trong hôn nhân ở phía nam giới là sựlơ là, và coi thường vợ.

Ngoài quan niệm gia trưởng, nhiều đàn ông còn tỏ ra vũ phu, thiếu hiểu biết và vô trách nhiệm trong vai trò làm chồng, và làm cha trong gia đình. Những người này tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làmmuốn nói gì thì nói, và muốn sinh lý lúc nào là có lúc đó.

Và họ đã không ngờ rằng sau lưng họ có sẵn một tá đàn ông khác đang chờ đón và sẵn sàng có nhiều thời giờ cho vợ họ.

“Đàn ông yêu bằng con mắt.

Đàn  yêu bằng lỗ tai”.

Cũng như người đàn ông dễ dàng phản bội vợ vì không đem lại cho họ những gì họ cần trong đời sống vợ chồng.

Người phụ nữ cũng dễ dàng dâng hiến cho những người đàn ông khác những gì họ có để đổi lại những lời nói ngọt ngào, yêu dương và những cử chỉ chiều chuộng.

Khi hỏi những người phụ nữ ngoại tình là chồng họ có thua kém gì những người đàn ông kia không, phần lớn đều cho biết không những không thua kém mà còn trổi vượt hơn ở nhiều phương diện.

Nhưng chắc chắn ở phương diện mềm mỏng và “lãng mạn” là thua kém. Họ không biết quí những thời giờ vợ chồng bên nhau và cho nhau.

-Body language:

“Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Nếu người đàn ông tỏ ra ngại ngùng, hoặc cạn lời thì họ vẫn có thể dùng thứ ngôn ngữ của “cử điệu” hay văn chương hơn, ta gọi là “ngôn ngữ trái tim”, vì cử chỉ yêu thương cũng phát xuất từ trái tim.

Nhiều đàn ông, con trai quên rằng họ đã thành công trong việc chinh phục trái tim người đẹp không phải chỉ nguyên lời nói, vì rõ ràng là trong thời gian quen nhau, nhiều lần lời nói của họ cũng đã khiến họ gặp phải những chống đối và giận hờn. Nhưng chính do những cử chỉ săn sóc, âu yếm, và tế nhị luôn luôn đem lại cho họ chiến thắng.

Vậy tại sao trong thời gian gần đây, trong chuỗi ngày hiện tại những ngôn ngữ đó, kể cả ngôn ngữ trái tim và ngôn ngữ của đời thường bỗng dưng biến mất để lại một khoảng cách câm nín, hoặc có nói thì lại cộc cằn, thô lỗ, nóng nảy và bực tức. Nhiều người đã biện minh rằng vì sức ép của công việc, sức ép của trách nhiệm, và sức ép của cuộc sống đã khiến họ trở nên như vậy. Nhưng đó chỉ là một cách chống chế, thực tế, họ đã để những giận hờn, những bất hòa trong đời sống làm tê liệt khả năng ngôn ngữ của họ.

KẾT LUẬN

Ngoại tình là căn bệnh nan y. Nó cũng là một căn bệnh làm lung lay, tiêu tan nhiều gia đình, phá vỡ nhiều cuộc tình. Rất tiếc, nó cũng là căn bệnh rất khó chữa. Vậy cách tốt nhất vẫn là “phòng bệnh hơn chữa bệnh”.

Một trong những phương pháp đề phòng nhưng cũng được xem như liều thuộc trị liệu đối với nam giới,đó là thái độ chiều chuộng và quảng đại của người đàn ông. Nguyên tắc hành động của người chồng khôn ngoan là không cãi lý với vợ, vì lý sự với vợ

thắng cũng ngủ salong  thua cũng ngủ salong”.

Ngoài ra, đừng tiết kiệm lời khen, vì ai cũng biết “đàn bà yêu bằng lỗ tai”. Hãy cứ khen đi, bạn sẽ thấy kết quả tốt ngay.

Riêng với giới phụ nữ thì cách trị liệu bệnh ngoại tình hữu hiệu nhất vẫn là biết khéo léo trên giường ngủ. Phần lớn những cãi vã, những bực dọc của người đàn ông thường phát xuất từ cái giường. Biết giữ được chồng trên giường thì không lo mất chồng ở ngoài đường. Con đường chinh phục đàn ông luôn đi qua cái bụng, và thái độ thèm khát, kiếm tìm hạnh phúc ngoài xã hội chung qui cũng tại bị đói khát về mặt tâm sinh lý.

vuisongtrendoi gởi

Hơn 21 ngàn du học sinh Việt Nam đang ở Hoa Kỳ

Hơn 21 ngàn du học sinh Việt Nam đang ở Hoa Kỳ

Nguoi-viet.com

Ðại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ted Osius trò chuyện với các em học sinh khi tham dự một cuộc hội thảo về giáo dục Mỹ tổ chức tại Tòa Ðại Sứ ở Hà Nội. (Hình: Getty Images)

HÀ NỘI (NV) – Hiện đang có 21,403 du học sinh Việt Nam theo học ở Hoa Kỳ, con số này đưa Việt Nam vươn lên vị trí thứ 6 trong số các quốc gia đứng đầu về du học sinh theo học tại Hoa Kỳ, so với vị trí thứ 9 của năm 2015.

Bản thông cáo báo chí của Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ hôm 15 tháng 11, 2016 cho hay như vậy và con số thống kê này là từ Open Doors.

Báo cáo Open Doors 2016 về “Trao đổi Giáo dục Quốc tế” được cho thấy số du học sinh từ Việt Nam sang Mỹ gia tăng đến 14.3% so với năm 2015, đồng thời Việt Nam tiếp tục giữ đà gia tăng về số lượng du học sinh tại Hoa Kỳ trong suốt hơn một thập niên qua.

Báo cáo Open Doors do Viện Giáo Dục Quốc Tế hợp tác với Vụ Giáo Dục và Văn Hóa, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố hàng năm.

Tin cho hay, “Ngày càng nhiều sinh viên đi du học để tìm kiếm kinh nghiệm thực hành quốc tế mà họ có thể áp dụng trong sự nghiệp và cuộc sống sau này trong một xã hội toàn cầu.”

Bên cạnh đó, theo bản thông cáo, “Số lượng sinh viên quốc tế theo học tại các trường đại học và cao đẳng Hoa Kỳ đã lần đầu tiên vượt ngưỡng một triệu sinh viên trong năm học 2015-2016, tăng 7% so với năm trước và đạt gần 1,044,000 sinh viên.”

“Mặc dù con số này chỉ chiếm 5% tổng số sinh viên tại Hoa Kỳ, sự tăng trưởng mạnh mẽ này khẳng định Hoa Kỳ vẫn luôn là điểm đến được ưa chuộng về giáo dục đại học,” bản thông cáo viết.

Bản thông cáo dẫn lời đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ted Osius, nói rằng: “Sự phát triển nhanh chóng về số lượng sinh viên Việt Nam theo học tại các trường đại học Hoa Kỳ cho thấy sức mạnh và tầm quan trọng của mối giao lưu nhân dân. Những sinh viên này có vai trò như những đại sứ văn hóa, giúp người Mỹ hiểu biết thêm về người Việt Nam. Và khi họ trở lại Việt Nam, họ giúp mọi người hiểu hơn về Hoa Kỳ. Ngoài ra, những sinh viên này có thể sử dụng kiến thức mà họ đã thu nhận tại Hoa Kỳ để xây dựng một nước Việt Nam thịnh vượng hơn.”

Vẫn theo báo cáo Open Doors 2016: “Sinh viên Việt Nam tại Hoa Kỳ chủ yếu theo học ở bậc đai học. Trong niên khóa 2015-2016, có 67.2% sinh viên Việt Nam theo học đại học, 15.1% theo học cao học, 7.8% tham gia chương trình đào tạo thực hành không bắt buộc OPT, và 9.9% theo học các chương trình không cấp bằng như chương trình tiếng Anh, hoặc học tập ngắn hạn.”

Theo Open Doors 2016, Hoa Kỳ tiếp nhận nhiều nhất trong số 4.5 triệu sinh viên du học trên toàn cầu, hơn bất cứ quốc gia nào trên thế giới, và hơn gấp đôi số lượng sinh viên quốc tế tại Anh, nước đứng thứ hai về tiếp nhận sinh viên quốc tế.

 “So với năm học trước, con số sinh viên quốc tế theo học tại Hoa Kỳ tăng gần 69,000 người trong niên khóa 2015-2016. Hơn 313,000 sinh viên Mỹ nhận được tín chỉ trong các chương trình du học nước ngoài trong năm học 2014-15, tăng gần 3% so với năm trước.”

Chủ Tịch Viện Giáo Dục Quốc Tế Hoa Kỳ (IIE) Allan Goodman nói: “Những số liệu mà báo cáo Open Doors đưa ra cho thấy sinh viên quốc tế đánh giá cao phẩm chất, sự đa dạng và danh tiếng tốt của các cơ sở giáo dục đại học Hoa Kỳ, và ghi nhận rằng những trường đó sẽ mang lại cho họ những cơ hội không chỉ giúp ích trong giáo dục, mà cả trong sự nghiệp.”

“Chúng ta càng mở rộng cánh cửa với những nền văn hóa khác cho sinh viên của chúng ta, đất nước chúng ta và thế giới sẽ càng thịnh vượng.”

Báo cáo Open Doors còn cho hay, số sinh viên quốc tế tại các trường đại học và cao đẳng Hoa Kỳ đã tăng 85% so với cách đây một thập niên, và năm nay là năm thứ mười liên tiếp cho thấy tổng số sinh viên quốc tế tại Hoa Kỳ tiếp tục tăng.

“Sinh viên quốc tế chiếm hơn 5% trong tổng số hơn 20 triệu sinh viên đang theo học tại Hoa Kỳ, tăng khoảng 4% so với các năm trước. Mức tăng này là do cả hai yếu tố, số sinh viên quốc tế tại Hoa Kỳ tăng lên và số sinh viên Mỹ nhập học giảm đi.” (KN)