Cháy nhà ra mặt chuột!

From:  Phan Thị Hồng added 2 new photos — with Hoang Le Thanhand Anh Viet Nguyen.
Cháy nhà ra mặt chuột!

12 đồng chí chuột trong bình đã “anh dũng hy sinh” trong nhà hàng karaoke !

Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải cho biết, đa số nạn nhân tử vong là học viên chính trị cao cấp Học viện Chính trị quốc gia, lớp dành cho trưởng, phó phòng cấp sở.

12 đồng chí ưu tú đã thấm nhuần nội dung “27 nhận diện về biểu hiện suy thoái, tự diễn biến, tự chuyển hóa … trong Nghị quyết 04-NQ/TW” được tiêm nhiễm từ Học viện Chính trị Quốc gia đảng.

Từ giã cõi đời là một sự thương cảm và tiếc nuối, thực tế hiện nay, nếu công an, cán bộ … bị tai nạn chết, người dân rất ít tiếc thương, thậm chí có biểu hiện ngược lại !?

Một tổn thất quá lớn cho đảng cầm quyền.
Liệu có nên tổ chức Quốc táng 12 đồng chí chuột !?

Phan Thị Hồng's photo.

 

60 năm cuộc nổi dậy Budapest 1956

60 năm cuộc nổi dậy Budapest 1956

Kính Hòa, phóng viên RFA

2016-10-31 In trang này
Xe tăng Liên Xô tại Budapest, Hungary hôm 12/11/1956.

Xe tăng Liên Xô tại Budapest, Hungary hôm 12/11/1956.

AFP/INTERCONTINENTALE

Ngày 23 tháng 10 năm 1956, cách đây tròn 60 năm người dân Hungary nổi dậy đòi dân chủ. Ngày 4 tháng 11 cùng năm, xe tăng Liên Xô kéo vào Hungary dẹp tan cuộc nổi dậy. Theo một số thống kê, có đến 30 ngàn người chết trong cuộc nổi dậy này.

Ý nghĩa của cuộc cách mạng

Ông Nguyễn Hoàng Linh, nhà báo độc lập, người nghiên cứu về cuộc nổi dậy Budapest 1956 dành cho RFA cuộc trao đổi sau đây nhân kỷ niệm 60 năm chính biến quan trọng này. Ông Nguyễn Hoàng Linh hiện sống và làm việc tại thủ đô Budapest của Hungary.

Nguyễn Hoàng Linh: Cuộc cách mạng của người dân Hungary diễn ra vào ngày 23 tháng 10 năm 1956, mà bên đây người ta mới kỷ niệm sáu thập niên cuộc cách mạng đó. Vào ngày đó đã có cuộc biểu tình lớn của sinh viên đại học bách khoa. Đầu tiên họ xuống đường để muốn nói lời ủng hộ những nổ lực dân chủ của người Ba Lan thời đó. Vì lúc ấy bên Ba Lan trong khoảng thời gian từ mùa hè đến mùa thu, cũng có những chuyển động dân chủ như vậy. Sau rồi đám đông đó lại đi đến những đòi hỏi dân chủ khác tại chính Hungary. Và đỉnh điểm là đến buổi tối hôm đó có đến ba bốn trăm ngàn người đến đài phát thanh lúc đó, đòi đọc những yêu sách về dân chủ, cũng như yêu sách đòi chính quyền thân Nga phải từ chức. Và một số yêu sách đó về sau này được gọi là 13 hay 16 yêu sách đòi Nga Sô phải lập tức rút khỏi Hungary, và Hungary phải trở thành một quốc gia trung lập, lấy mô hình nước Áo, hồi năm 1955 đã rút ra được khỏi sự lệ thuộc vào Nga Sô để trở thành một quốc gia trung lập.

Khoảng chưa đầy hai tuần thì cuộc cách mạng đó bị dập tắt, nhưng dư âm của nó còn lại rất lâu sau này.
-Nhà báo Nguyễn Hoàng Linh

Lúc đầu cuộc cách mạng đó diễn ra với những nổ lực rất ôn hòa. Tuy nhiên, sau đó hai ngày, vào ngày 25 tháng mười khi đoàn tuần hành tập trung trước Quốc hội Hungary thì bị mật vụ cộng sản của Hung cũng như những đội quân của Nga Sô bắn vào đám đông làm cho mấy trăm người thiệt mạng, một sự kiện mà bây giờ người ta gọi là Ngày thứ Năm đẫm máu. Và đỉnh điểm của nó là ông Nagy Imre, một chính khách cộng sản nhưng theo xu hướng dân chủ, cải cách được đưa lên nắm quyền thì ông chấp nhận toàn bộ những yêu sách của những người khởi nghĩa.

Cho đến cuối tháng 10 năm 1956 thì dường như cuộc cách mạng đó đã giành được thắng lợi, khi mà bên Nga nói rằng họ chấp nhận những yêu sách đó, nhưng một cách phủ phàng là sáng sớm ngày 4 tháng 11 quân Nga vào Hungary. Khoảng chưa đầy hai tuần thì cuộc cách mạng đó bị dập tắt, nhưng dư âm của nó còn lại rất lâu sau này. Chẳng hạn như năm 1968, cái gọi là mùa xuân Prague bên Tiệp Khắc cũng do những lãnh tụ cộng sản theo xu hướng cải tổ thời đó, theo con đường của ông Imre Nagy, tức là tìm kiếm, tạo dựng một chủ nghĩa cộng sản mang khuôn mặt nhân tính. Đó là ý nghĩa của cuộc cách mạng đó, người dân Hung và mọi người trên thế giới vẫn nhắc.

Kính Hòa: Từ 1945 đến 1956 khi người Nga chiếm đóng Hungary, tình hình ở đó khác so với các quốc gia cộng sản khác như là Việt Nam, Trung quốc, hay Cuba, có phải không?

000_ARP2971802.jpg
Xe tăng Liên Xô tại Đại lộ Saint Joseph, Budapest, Hungary hôm 06/11/1956. AFP/INTERCONTINENTALE

Nguyễn Hoàng Linh: Những người cộng sản không có vai trò lớn trong việc mà như chúng ta gọi là giải phóng nước Hung khỏi ách phát xít. Trong thế chiến thứ hai, chính quyền Hung thời đó và chính quyền Đức là đồng minh với nhau, cho nên khi thua cuộc thì cũng chịu nhiều thiệt hại. Khi mà Liên Xô đưa quân vào Hungary dù với danh nghĩa là giải phóng như vậy, thực chất trong các giấy tờ của họ, họ gọi là một sự chiếm đóng, họ coi Hung là một quốc gia thù địch đối với họ. Cho nên sự hiện diện của quân đội Xô Viết ở Hung là một điều nhức nhối đối với dân Hung, vì người ta cho đó là một sự chiếm đóng.

Từ năm 1945 đến 1948, ở Hung vẫn có chế độ đa đảng, nhưng từ 1948 trở đi sau khi dùng bạo lực, hoặc là những mánh khóe gian dối trong các cuộc bầu cử, để mà độc quyền thì đảng cộng sản Hung không được ủng hộ của đa số người dân Hung. Cho nên cái quá trình ấy nó âm ỉ từ lâu rồi, chứ không đợi đến năm 1956.

Mà cũng cần nhắc lại là năm 1953, ông Nagy Imre, vị Thủ tướng cách mạng sau này, có một nhiệm kỳ Thủ tướng, và ông ấy đã làm một số cải tổ rất sâu rộng. Trước hết là về kinh tế, rồi đến một số quyết sách về chính trị, chẳng hạn như đại ân xá, hay là phục hồi những nạn nhân của những lãnh đạo cộng sản độc tài trước đó. Tức là từ 1953 Hungary đã có hơi hướng, mơ ước về một nền dân chủ như vậy rồi.

Sự nổi dậy trong tâm thức của con người

Kính Hòa: Hungary cũng là quốc gia đầu tiên thoát khỏi cộng sản ở Đông Âu trong những năm cuối của thập niên 80. Sau sự biến 1956, Hungary có gì thay đổi không so với các quốc gia cộng sản tương đồng?

Nguyễn Hoàng Linh: Xã hội Hungary thay đổi một cách ghê gớm sau năm 1956. Có đến 200 ngàn người Hung di tản ra nước ngoài sau cuộc cách mạng. Khi họ đến các quốc gia khác thì họ được vinh danh là đem đến những điều mới đến các quốc gia tiếp nhận họ.

Từ năm 1956 trở đi, trong lòng nước Hung lúc nào cũng có những phe đối lập dân chủ, thân phương Tây, hay nói khác đi là họ tiếp nhận những tư tưởng, tiến bộ từ phương Tây. Sau này người ta nói nếu không có 1956 thì cũng không có 1989. Và một điều đặc biệt là những yêu sách vào năm 1989, lúc nước Hung thay đồi thể chế, gần như là sự lặp lại của những yêu sách 1956.

1956 của Hungary vẫn được coi là sự nổi dậy trong tâm thức của con người, khi mà họ có lòng yêu tự do, yêu độc lập, không muốn nước mình phụ thuộc vào bên ngoài.
-Nhà báo Nguyễn Hoàng Linh

Ngoài ra cần nhấn mạnh một sự kiện rất quan trọng của lịch sử Hungary, là cho đến 1989, trong hơn ba thập niên như vậy cuộc cách mạng 1956 vẫn bị gọi là bạo loạn phản cách mạng. Cho đến đầu năm 1989, thì một lãnh tụ của ban lãnh đạo thượng đỉnh lúc đó là ông Pozsgay Imre nói là cần phải nhìn nhận lại, xem 1956 là cuộc cách mạng của nhân dân. Người ta đánh giá là kể từ thời điểm đó, thể chế cộng sản ở Hungary không còn mang tính chính danh nữa, không còn tính hợp thức nữa, và đó là bước đầu tiên dẫn đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản Hungary vào mùa thu năm 1989.

Kính Hòa: Nếu có thể thì ông có một so sánh nào không giữa những chuyển động trong lòng xã hội Hungary trước 1989 và những chuyển động xã hội tại Việt Nam hiện nay?

Nguyễn Hoàng Linh: Nếu so sánh thì rất khó, vì những tương quan rất khác nhau, hoàn cảnh cũng khác nhau. Tuy nhiên mình cũng có thế nói rằng ước vọng được tự do, ước vọng được độc lập không bị các thế lực bên ngoài chi phối nó có trong lòng tất cả các dân tộc, trong lòng tất cả những người dân có ý thức về quốc gia và dân tộc. Nếu mà nhìn như vậy thì 1956 của Hungary vẫn được coi là sự nổi dậy trong tâm thức của con người, khi mà họ có lòng yêu tự do, yêu độc lập, không muốn nước mình phụ thuộc vào bên ngoài.

Có thể nói rằng đây là nổ lực đầu tiên của một nước bên trong khối cộng sản, nó làm cho phe cộng sản có những rạn nứt từ năm 1956 đến 1989 khi mà có những thay đổi thật sự. Thời gian cũng dài, nó trải qua đến 3 thập niên. Nhưng sau này giới sử học cũng như giới bình luận chính trị nói rằng cũng cần có những khoản thời gian như thế để làm cho những chuyện đó trở nên hiện thực, để cho những chuyển động đó tạo nên những biến đổi rất sâu sắc trong lòng một quốc gia.

Kính Hòa: Xin ám ơn ông.

TIẾNG CHUÔNG ĐIỆN THOẠI

TIẾNG CHUÔNG ĐIỆN THOẠI

Bác sĩ Maria Anphongso Hoàng Lệ Sâm

Anh chị em Tân tòng thân mến!

Tôi xin được thổ lộ cùng anh chị em ba vấn đề sau đây:

1/  Tại sao tôi lại xin gia nhập đạo Kitô – Đạo Công giáo. Thưa có 4 lý do sau đây:

a/-Tôi may mắn được quen thân một chứng nhân sống, đó là một người đàn bà Công giáo, tên bà là Teresa Nguyễn Thị Sa, người tỉnh Hà Đông, thuộc xứ Đại ơn, năm ấy bà khoảng 50 tuổi. Bà là một con người hiền lành, thật thà, chất phác, đạo đức, không mấy khi bà to tiếng với ai, thương con chìu chồng hết lòng…

Có hai lần bà trao lại cho tôi một chiếc nhẫn vàng 2 chỉ và 1 túi tiền lương của hơn 20 cán bộ Bệnh viện mà tôi lĩnh hộ về nhà. Hai chỉ vàng tôi đánh rơi vài ngày không rõ nơi mất, còn túi tiền thì sáng ra đi làm vội, bỏ quên ở trước cửa nhà, nơi đó người qua lại nhiều, bà quét nhà tình cờ nhìn thấy.

Bà ít khi quên ơn ai đã giúp đỡ bà hoặc chồng con mình.

Bà chăm đi lễ nhà thờ, bà đã dẫn 2 cháu ngoại tôi đi học giáo lý, cháu trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều. Hai cháu đều được rửa tội, mẹ cháu (con gái tôi) thấy vậy cũng đi học giáo lý và cũng được làm con Chúa.

b/- Lý do thứ hai: Tôi được bà cho 1 quyển kinh bổn do nhà thời Phát Diệm phát hành năm 1990. Bước đầu tôi được hiểu đạo Chúa rành rọt. Trong quyển sách đó có 10 điều răn, ai xem cũng làm lý thú lắm. Chúng tôi gọi nó là “Luật đề phòng” có nghĩa là điều luật ngăn không cho phạm tội, chứ không để chờ phạm tội rồi mới đem ra xét xử.

Kinh thứ hai tôi lấy làm tâm đắc là Kinh hoà bình. Nhiều người xem thấy chí lý quá, có người còn ghi chép vào sổ tay.

c/- Khi hiểu được đạo Chúa rồi, tôi muốn được ơn cứu rỗi, đó là lý do thứ ba.

d/- Lý do thứ bốn người ta đồn ông cha cố ở đây giảng bài hay lắm, bài giảng của ông thường thấm sâu vào lòng người…

2/ Tôi xin được chia sẻ phần thứ hai: Những khó khăn gì trước ngày rửa tội, xin thưa có hai lý do: khách quan và chủ quan.

a/ Khó khăn bên trong: đó là tâm trạng của sự lựa chọn.

Lựa chọn gì vậy? Thưa, tôi là một phật tử, tôi đã theo đạo Phật 10 năm rồi. Cửa Phật là nơi tôi tĩnh tâm rèn mình khỏi mắc phải những thói hư tật xấu của đời thường, không để mất hoặc giảm lương tri.

Tôi là một người thầy thuốc, địa vị ấy dễ bị sa ngã vì đồng tiền bất chính. Tôi ghi vào quyển sổ nhật ký lời Phật bà dạy như sau: “…Thương người Trời lại thương liền/ Của ta bỏ một Trời đền cho muôn/ Lượng Trời thật vô lượng vô cùng/ Làm công chớ nghĩ đến công/ Làm lành chớ để ở trong dạ này/ Thế mới là lòng ngay dạ thẳng/ Thế mới là phúc đẳng hà sa/ Con ơi hãy ngẫm cho ra/ Bên tiền bên đức con đà thử cân/ Tích đức được muôn năm bền chắc/ Bạc tiền rồi có lúc tan không…”

Thời gian ấy, các đền chùa, cho dù xa dù gần, dù nắng mưa gió rét tôi đều có mặt trong các ngày lễ lớn. Tôi đã rước Phật về thờ tại gia để dễ bề kinh nguyện sáng tối.

Tôi đã có lòng mến mộ Phật từ thời ấy, đến nay tôi lại chọn đi với Chúa, sự lựa chọn đó đã làm cho tôi trăn trở ngày đêm.

Có một câu chuyện mà làm cho tôi nhớ mãi:  Có một hôm trong đêm khuya thanh vắng, tôi đang đọc sách bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên làm tôi giật mình, không ngờ đầu dây bên kia lại là tiếng gọi của một cháu bé gái lên 6, đã được rửa tội là cháu ngoại tôi. Nhấc máy lên “a lô, a lô, bà ngoại đấy à”, như ra lệnh cháu nói “một trong hai con đường bà chọn con đường nào? A ha…a ha” cháu cười nhạt. Tôi vẫn lắng nghe trong im lặng, cháu biết là tôi xúc động nên giọng cháu trầm lại “a lô, bà ơi bà, cháu xin lỗi bà, bà đừng khóc nữa, bà ơi! Bà cứ thắp hương cho Phật cũng được, nhưng thắp một cây thôi nhé”. Tôi chỉ ậm ừ, mãi cháu mới đặt máy xuống.

Đêm đó tôi không sao ngủ được, tôi ghi lại dòng tâm sự trong nước mắt:

Tâm tư

Đời con như giữa ngã ba

Theo Phật Kính Chúa xin Cha giãi bày

Đường nào con cũng mê say

Chư Phật dạy bảo những ngày còn thơ

Những điều răn ấy chưa mờ

Ơn nhờ Phật dạy không dơ mùi bùn

Đạo lý xuống dưới đất đen

Con như tắm giữa ao sen mát lành

Đến nay lại hiểu ngọn ngành

Chúa là Thiên Chúa Cha sinh rõ ràng

Chúa là con một Trời ban

Chúa xuống chuộc tội cứu đàn sinh linh

Trải bao cay đắng nhục hình

Cho ta có được hiển vinh đời đời

Thịt da máu Chúa rụng rơi

Là ơn cứu độ đời đời cho ta

Ơn Chúa vô vàn bao la

Con hiểu quá chậm xin Cha thương lòng

Con như những kẻ làm công

Hái nho được ít chắc không hề gì

Cha thương không phải nằn nì

Dù sớm dù muộn vẫn ghi công đều

Lạy xin Thiên Chúa Ba Ngôi

Cho con được đến làm tôi tớ Ngài   (Đêm 28.9.97)

b/ Những khó khăn bên ngoài:

Tôi học xong lớp Giáo lý thứ nhất, con gái tôi rủ tôi đi học, cháu đã học được 5-6 bài rồi, cháu nói “học giáo lý Cha giảng hay lắm, mẹ đi học đi”, kỳ thi kiểm tra tôi cũng được trên điểm trung bình 15/20 điểm (điểm tối đa là 20 điểm)

Từ ngày ghi tên vào học lớp giáo lý, ngày nào tôi cũng đi tham dự thánh lễ ở nhà thờ Thái Hà.  Lòng mến Chúa trong tôi ngày một hơn, tôi quyết định xin Cha cho rửa tội, nhưng không thành! Tôi nhờ các ông bà đứng đầu Hội thánh thưa dùm. Nhưng…Cha cần có thời gian để thử thách.

Tôi không chán nản, nhưng trong lòng đôi lúc cũng buồn buồn. Nhất là trong các giờ thánh lễ, tôi phải ngồi yên một chỗ, nhìn mọi người lên rước Chúa, có lúc cũng rơm rớm nước mắt, và có phần ái ngại thấy người xung quanh nhìn mình.

Tôi lại ghi tên vào học lớp giáo lý thứ hai, ngay từ đầu tôi đã đặt cho mình một nhiệm vụ như là khoa cử.

Tôi nghiền ngẫm sách giáo lý và đọc thêm Kinh thánh, muốn hiểu sâu về Đạo Chúa, một phần nữa để tỏ cho Cha hiểu thêm về sự nhất tâm của mình.

Lớp giáo lý bế giảng, điểm thi của tôi…xin các bạn thử đoán là bao nhiêu điểm?

Nghi thức Thanh Tẩy làm con Chúa tôi không phải xin Cha xứ nữa, Ngài đã xếp ngày vui ấy rồi. Cả cộng đoàn trong Giáo xứ Thái Hà cùng hân hoan với tôi, lòng thư thái nhẹ nhàng, tâm hồn tôi lâng lâng như một giấc mơ…sau hai năm đã được thử thách.

Còn một tuần nữa thôi, tôi phải đến từng gia đình anh em họ hàng để báo cáo, người thì ủng hộ kẻ thì miễn cưỡng, các bạn bè xa gần tôi đều báo tin hết, có người thì vui, có người thì băn khoăn chất vấn tôi. Tôi nói hết…chẳng việc gì phải úp mở.

Các bạn thân mến, thật là suôn sẻ, trong mọi việc như đã an bài.

Nhưng! Trong lòng tôi lại bứt rứt xốn xang làm sao?! Chẳng đêm nào tôi ngủ được, con gái tôi phải mời bà mẹ đỡ đầu của tôi (chính là bà Sa) để luôn ở bên tôi đọc kinh cầu nguyện cho tôi.

Phải chăng tâm trạng tôi đang phải cọ xát với sự lựa chọn…

Còn một đêm cuối cùng nữa là ngày vui đến, trong lòng tôi mới hết phân vân, không khí gia đình bớt trầm mặc.

Niềm vui và trách nhiệm đến với mọi người, ai cũng được phân công rõ ràng nhiệm vụ của ngày mai, ai mua hoa, ai dâng lễ, ai là quần áo, ai tiếp khách…

Rộn rã hẳn lên như đang chuẩn bị cho một ngày cưới. Chuông điện thoại réo lên cả ngày…nào bạn bè bà con xa gần chúc mừng, người thì xin địa chỉ để đến tham dự.

Đúng chiều ngày mồng 8 tháng 9, bạn bè xa gần họ hàng bà con có mặt đông đủ ở nhà thờ Thái Hà, bà con lối xóm cũng hoa, đàn ông, đàn bà quần áo là lượt như đi Lễ cưới vậy. Ôi! buổi chiều hôm ấy rộn ràng làm sao, quang cảnh nhà thờ tưng bừng như ngày dạ hội. Ông Từ và các người trong xe kháo nhau: “Đám cưới nhà ai mà sang thế nhỉ sao chưa thấy cô dâu và chú rể đâu…”

18h30′ tiếng chuông uy nghi reo lên, Cha chủ tế cùng đoàn người giúp lễ bước ra cung thánh đi thẳng xuống dưới cuối nhà thờ.

Đoàn người đông đảo phần lớn là bên lương, già trẻ gái trai, quần áo đủ mọi màu sắc sặc sỡ đang đứng chờ để tiến vào cung thánh.

Tôi bước đi như trên mây…

Thánh Lễ được cử hành đồng tế. Lòng rạo rực niềm vui…

Thánh Lễ xong, anh chị em trong gia đình bạn bè tôi và các trưởng hội đoàn trong giáo xứ còn bịn rịn với tôi trước ống kính chụp ảnh, giờ liên hoan, văn nghệ phát biểu cảm tưởng.

Cuối ngày, tôi ghi lại cảm nghĩ của mình:

Một ngày nhớ mãi

Chiều thu về tiết trời ảm đạm.

Lá vàng rơi… từ giã thân cây

Mà lòng dường những tràn đầy,

Mùa xuân đến giữa tháng ngày với ta.

Ai đem lại không gian trìu mến,

Con nhớ hoài nhớ mãi không thôi.

Trong con Chúa đến bồi hồi…

Lòng Cha, tình bạn người người nở hoa.

Đã bao năm con khao khát Chúa

Lòng ước mong xin Chúa về đây.

Chiều nay như giấc mơ say

Lòng con yêu Chúa ngày ngày đừng qua. (Sinh nhật Đức Mẹ- 1999)

3/ Tôi xin chia sẻ phần cuối:

– Sau ngày Rửa tội còn khó khăn gì nữa không?. Xin thưa là không.

Tôi đã nắm bắt được người bên lương còn mặc cảm lớn với Đạo Công giáo chúng ta điều gì. Đó là nghi thức thờ cúng ông bà tổ tiên. Ngày nào các cha cũng dâng Lễ cho các bậc tiền bối, cho các linh hồn…

Nhưng nghi thức cúng Lễ của người bên lương lại khác hẳn bên Giáo. Ngày Giỗ ngày Tết có gà, có mâm cao cỗ đầy, khói hương nghi ngút, trên bàn thờ mới là trọn nghĩa. Ngoài ra còn có các thủ tục khác nữa như đốt vàng mã…

Có một điều mà trước đây Giáo hội ta đã bỏ qua: Thắp hương, một nén hương tưởng nhớ đến người đã qua cũng chẳng thấy đâu? Cứ tưởng việc làm nhỏ nhặt, ngờ đâu lại ăn sâu vào tiềm thức của người lương:  “Theo Chúa thì bỏ hết Giỗ Tết, cha mẹ, ông bà”.  Đó là mặc cảm lớn nhất của họ. Để xóa bỏ mặc cảm đó tôi phải làm gì? Trước hết ngày Giỗ ngày Tết tôi cũng phải làm y như mọi người trong gia đình, kể cả cúng vàng mã (làm xong có khi tôi đi xưng tội hoặc khấn xin Đức Mẹ trước khi làm để mong được nhẹ tội. Để rồi dần dà…)

Còn những việc làm khác như hiếu hỉ thăm nom người đau ốm, giúp đỡ người sa cơ lỡ bước thì tôi cố gắng chu đáo hơn trước, chắc sẽ làm đẹp lòng Chúa hơn.

Tôi mỉm cười khi có tiếng xầm xì về tôi:  “Người Công giáo như thím Sâm thì còn phải nói.”

“Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa”. Sau hơn một năm tôi được làm con cái Chúa, cậu em rể tôi cũng cho em gái tôi và cháu nội đến nhà thờ học Giáo lý. Sáu tháng sau cả hai bà cháu cũng được Rửa tội một ngày. Tin vui ấy được báo ra Hà Nội. Thế rồi gia đình tôi 7-8 người kéo nhau vào Nghệ An trước mấy ngày để tham dự Thánh Lễ. Chúng tôi muốn được tổ chức long trọng, lời đề nghị được Cha Xứ chấp nhận. Lễ nghi được tổ chức y như giáo xứ Thái Hà ta, mà ở xứ đó chưa bao giờ tổ chức như vậy. Nhân ngày Chầu lượt của xứ, tiếng đồn càng vang xa.

Có một câu chuyện tôi xin được kể lại. Sau buổi thánh Lễ đó có một người đàn bà trung tuổi quê ở Vinh đến gặp em tôi, tay bắt mặt mừng, chị nói: “buổi Lễ trọng thể quá, chị được nhìn thấy ơn Chúa quá, em là người Đạo gốc đây, em chúc mừng chị “. Chị nói với giọng đầy xúc động: “Làm sao mà chị theo Đạo sốt sắng thế, ngày mai em đến nhà chị chơi.”

Thế rồi sáng sớm ngày hôm sau, người Đạo gốc ấy đến chơi với em tôi, chị tên là Maria Nguyễn thị Liên, chị tâm sự nhỏ to chuyện gia đình chị, chị lập gia đình khi tuổi đã cao. Chồng chị là giám đốc khách sạn lớn ở Thành phố Vinh, anh chị có hai con lớn rồi mà vẫn chưa được Rửa tội. Từ ngày về nhà chồng, chị không đi nhà thờ nữa. Mỗi lần chị đặt câu hỏi: “ai đem các chị vào Đạo, làm sao mà sốt sắng thế, em là Đạo gốc đây…” chị lại rơm rớm nước mắt. Ra về chị hứa sẽ đem xe đến đưa em tôi đi Lễ nhà thờ cách nhà em tôi 1 cây số .Từ đó hai chị em đi Lễ đều. Chúng tôi đã trở thành thân tín của nhau trong Chúa Kitô.

Nửa năm sau, tôi về thăm quê có ghé vào chơi nhà Liên. Tôi được xem một số tấm hình chụp trong ngày vui ở nhà Thờ, hình được treo trên tường tại nhà Liên. Có các cha tham dự: Cha Khôi, chính xứ nhà thờ Cầu Rầm, cha Lợi, cha Tâm, Giáo sư Chủng viện Vinh Thanh, còn có các sơ đang ở nhà chị Liên để đi học, có những tấm hình gia đình chị chụp chung với các ngài, có cả chồng con của chị Liên, nét mặt vui tươi rạng rỡ của mọi người cho ta cảm giác họ đang sống tin yêu hạnh phúc trong Chúa Kitô. Liên nói: “Chồng em ủng hộ hai cháu cũng muốn đi nhà thờ chị cầu nguyện cho em với, cho hai cháu được Rửa tội.”

Ngày tháng trôi qua, tôi đã được chính thức làm con Chúa gần 6 năm, với 2 năm tìm hiểu Giáo lý. Tám năm qua lòng tin yêu của tôi với Chúa như được lớn dần lên, xin anh chị em cầu nguyện cho tôi với.

Chúng ta là dòng dõi của ông thánh Phaolô Tông đồ, chúng ta hãy nắm chặt tay nhau và xin hứa với Ngài luôn sống sao trọn nghĩa với Ngài như Ngài đã sống trọn nghĩa với Chúa.

Xin hết lời và xin cảm ơn anh chị em.

Hà Nội, ngày 08.08.2005

Bác sĩ Maria Anphongso Hoàng Lệ Sâm

Anh chi Thụ & Mai gởi

Thiên thần phải bật khóc vì lòng đố kỵ của con người…

Thiên thần phải bật khóc vì lòng đố kỵ của con người…

Có một câu chuyện kể rằng, một ngày nọ có một thiên sứ đến nhà của một đôi vợ chồng ở một nông trang, thiên sứ nói với họ rằng: “Do các con sống hiền lành lương thiện, ta quyết định cho các con 3 điều ước, nhưng có một điều kiện là: Cho dù các con có ước điều gì đi chăng nữa, thì hàng xóm của các con cũng sẽ nhận được gấp đôi”.

thien-than

Người vợ nghe thấy thế vui quá bèn nói: “Hãy cho con một núi thóc, để năm nay chúng con sẽ không phải làm ruộng nữa!”. Sáng ngày hôm sau, quả nhiên trước nhà xuất hiện một ngọn núi bằng thóc, người chồng rất vui mừng, nhưng nghĩ một lát thấy kho thóc nhà mình sẽ không đủ để cất giữ, liền chuẩn bị vào thị trấn mua gỗ về dựng kho thóc lớn hơn.

Người chồng vừa đi đến nửa đường thì gặp người hàng xóm, hỏi ra thì biết rằng người hàng xóm cũng đi mua gỗ về để dựng kho chứa thóc. Người hàng xóm phấn khích nói: “Hôm nay trước cửa nhà tôi đột nhiên xuất hiện 2 ngọn núi bằng thóc, năm nay và cả năm sau tôi sẽ không phải làm ruộng nữa!”. Ông chồng nghe xong lập tức tâm ghen tị liền nổi lên, chỉ mong sao người hàng xóm biến đi cho khuất mắt.

Một tuần sau, thiên sứ lại đến, hai vợ chồng lại ước điều ước thứ 2, họ nói với thiên sứ rằng:“Chúng con không có con, chỉ ước sao có một đứa con xinh xắn đáng yêu”. Mười tháng sau, hai vợ chồng quả nhiên sinh hạ một em bé, đang chuẩn bị đi thông báo cho người thân và bạn bè tin tốt lành này, ai ngờ vẫn chưa kịp bước ra khỏi cửa, người hàng xóm đã mang trứng gà đỏ vào nhà, rất phấn khích nói: “Vợ tôi sinh rồi, quả thật không ngờ được vợ chồng tôi vẫn có thể có con, thậm chí còn sinh đôi nữa”.

Hai vợ chồng nghe thấy thế không vui cho lắm, nhìn trứng gà đỏ hàng xóm mang đến mà nuốt không trôi. Tối hôm đó thiên sứ lại đến, và bảo họ hãy ước điều ước thứ 3, ông chồng phẫn nộ nói: “Tôi yêu cầu chặt đi một cánh tay của tôi!”. Thiên sứ nghe thấy thế rất kinh ngạc, ông chồng lại nói: “Tôi muốn để cho tên hàng xóm dương dương tự đắc kia mất hết cả hai tay, cả đời sẽ không làm gì được nữa.”

Người chồng quỳ xuống đất, đợi cho cánh tay của mình rơi xuống, nhưng mãi không thấy phản ứng gì, liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy thiên sứ nước mắt chảy dài, rồi nói: “Yêu cầu của ngươi ta không thể thực hiện nổi, tại vì ta yêu tất cả mọi người trên thế gian này. Ngươi thật là ngốc nghếch, sao ngươi lại muốn hại người khác, và khiến cho bản thân cũng bị đau khổ, đồng thời cũng khiến Thần cảm thấy thương tâm?”

Những người bạn yêu quý, trong hoàn cảnh công tác hay trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, có phải chúng ta cũng thường vô ý mà đố kỵ những người “hàng xóm” may mắn hơn chúng ta không?

Đố kỵ cũng như một con dao, bạn tưởng rằng bạn đã đâm nó lên thân của kẻ khác, kỳ thực bạn đã đâm nó vào chính trái tim mình.

Theo Secretchina

Cướp chém chết một phụ nữ rồi cướp xe giữa ban ngày

 Cướp chém chết một phụ nữ rồi cướp xe giữa ban ngày

Nguoi-viet.com

Hiện trường nơi xảy ra vụ giết người mẹ trẻ. (Hình: báo Thanh Niên)

THÁI BÌNH (NV) – Gần trưa, đang chở con nhỏ trên đường về quê ăn giỗ, một phụ nữ ở huyện Tiền Hải nghi bị kẻ cướp bất ngờ dùng dao chém nhiều nhát từ sau gáy khiến chết tại chỗ để cướp xe máy đắt tiền.

Truyền thông Việt Nam loan tin, chiều 30 tháng 10, công an tỉnh Thái Bình xác nhận, trên quốc lộ 39, xã Ðông Tân, huyện Ðông Hưng, đã xảy ra án mạng nghi giết người để cướp xe máy.

Theo báo Thanh Niên, khoảng 10 giờ 30 cùng ngày chị Nguyễn Thị Cúc (27 tuổi), trú huyện Tiền Hải, chở theo con trai là cháu Lê Anh Trung (8 tuổi) trên xe máy Honda SH mang tiền lên huyện Ðông Hưng cho chồng sửa xe hơi. Sau đó, chị Cúc tiếp tục cùng con đi về quê ở huyện Thái Thụy để ăn giỗ.

Khi đi đến xã Ðông Tân, bất ngờ chị Cúc bị hai thanh niên từ phía sau chạy xe máy đuổi theo chém liên tiếp vào tay và gáy. Do vết chém vào chỗ hiểm khá nặng nên chị Cúc đã chết tại chỗ. Riêng cháu Trung chỉ bị thương nhẹ và được đưa đi bệnh viện điều trị. Tại hiện trường, chiếc xe máy văng khỏi nơi nạn nhân gục chết khoảng 100 mét.

Ông Nguyễn Văn T., trú huyện Ðông Hưng, một trong những nhân chứng đầu tiên tại hiện trường cho biết: “Lúc đấy trời đang mưa, nghe thấy tiếng gọi, tôi liền chạy ra. Khi lại gần xe máy, tôi nghe có tiếng khóc trẻ con. Xa hơn là một phụ nữ với cánh tay và má bên phải bị chém xuống đến tận cổ và hình như đã chết nằm cạnh vệ đường, tay nắm rất chặt như tỏ vẻ căm phẫn. Còn kẻ thủ ác sau khi chém nạn nhân, có lẽ đã lấy xe SH và bỏ chạy nhưng đi được khoảng 100 mét thì bỏ xe lại tẩu thoát,” ông T. tỏ vẻ sợ hãi kể lại sự việc với phóng viên báo Thanh Niên.

Công an tỉnh Thái Bình tình nghi đây là vụ án giết người, cướp tài sản vì nhiều dấu hiệu cho thấy, kẻ thủ ác ra tay liều lĩnh, manh động. Nơi chị Cúc bị chém chết hai bên là cánh đồng vắng. Từ chỗ xảy ra vụ án đến nhà dân gần nhất cũng phải 300 mét, đoạn xa lên đến 600 mét. Sau khi gây án, kẻ giết người không kịp lấy xe vì có người đi tới. (Tr.N)

Lũ chồng lũ ở Quảng Bình, nhiều làng mạc lại ngập nặng

 Lũ chồng lũ ở Quảng Bình, nhiều làng mạc lại ngập nặng

Nguoi-viet.com

Nhiều làng mạc ở dọc sông Gianh đang bị nước lũ nhấn chìm. (Hình: báo Dân Trí)

QUẢNG BÌNH (NV) – Chưa hết bàng hoàng sau cơn lũ vừa trải qua, người dân phải ráo riết chạy lũ trước lo sợ nguy cơ lũ chồng lũ. Hiện nước lũ đã cuốn trôi cây cầu phao ở huyện Quảng Trạch, làm cả ngàn người dân bị cô lập.

Theo báo Tiền Phong, chiều 31 tháng 10, ông Trần Văn Tiến, chủ tịch xã Quảng Trường, huyện Quảng Trạch, cho biết, sáng cùng ngày nước lũ lên cao và chảy xiết đã làm cây cầu phao Thuận Hòa dài 200 mét, rộng 2 mét, được lắp ghép từ các thanh gỗ, tre, dây thép, thùng phuy nhựa, là con đường duy nhất của người dân trong thôn Thuận Hòa đến các nơi khác bị đứt dây trôi mất khiến hàng ngàn người dân bị cô lập.

Theo ông Tiến, hiện tại do nước lũ dâng cao và chảy xiết nên việc khắc phục gặp rất nhiều khó khăn. Xã đang vận động người dân tìm những nơi cao sơ tán lên để đề phòng nước lũ.

Nước lũ cuốn trôi cây cầu phao. (Hình: Pháp luật Sài Gòn)

Nước lũ cuốn trôi cây cầu phao. (Hình: Pháp luật Sài Gòn)

Còn ông Cao Xuân Ngọc, chủ tịch xã Quảng Hải, thị xã Ba Ðồn cho biết, mưa lớn trong 2 ngày qua, nước sông Gianh lên trở lại, gây vỡ đoạn đê cuối làng, gần 1/2 nhà cửa của người dân lại chìm trong nước lũ. Hiện tại, xã đang huy động lực lượng để cứu đê nhưng không thành công vì nước chảy xiết.

Lãnh đạo các xã phía Nam thị xã Ba Ðồn như Văn Hóa, Châu Hóa, huyện Tuyên Hóa; Quảng Tân, Quảng Thủy, Quảng Minh, thị xã Ba Ðồn cho biết, nước lũ trên sông Gianh đang lên rất nhanh đã vượt đê vào làng, nhiều nhà dân đã bị ngập, tình hình rất nguy cấp vì vẫn đang mưa rất lớn.

Theo nhận định của người dân dọc sông Gianh, rất có thể sẽ xảy ra một trận lũ lớn tiếp theo, vì nước ở các hồ chứa đã đầy, trên đồng ruộng, ao hồ vẫn chưa rút hết từ trận lũ trước.

Tin cho biết, Trung Tâm Dự Báo Khí Tượng Thủy Văn Trung Ương cảnh báo, từ nay đến ngày 5 tháng 11, trên các sông từ Nghệ An đến Ninh Thuận sẽ xuất hiện lũ. Trong đợt lũ này, mực nước trên các sông ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Ngãi có khả năng lên mức báo động cao nhất, nguy cơ xảy ra lũ lớn, lũ quét trên các sông suối nhỏ, sạt lở đất ở vùng núi, ngập úng cục bộ tại vùng trũng, thấp các tỉnh trên là rất cao. (Tr.N)

Thủy điện Hố Hô lại tiếp tục coi “mạng người như cỏ rác”

From :  Lê hồng Song added 2 new photos.
Thủy điện Hố Hô lại tiếp tục coi “mạng người như cỏ rác”

(Xã hội) – Khi thông tin nhà máy thủy điện Hố Hô xả lũ “đúng quy trình” từ ngày 13/10/2016 đẩy 5.000 hộ dân huyện Hương Khê vào cảnh tận cùng đau thương và khốn khó vẫn chưa khiến dư luận hết phẫn nộ, thì mới đây trong cơn lũ tiếp theo, nhà máy này lại tiếp tục lén lút xả lũ “đúng quy trình” mà không xin phép ý kiến tỉnh Hà Tĩnh.

Là người trực tiếp đi kiểm tra nhà máy thủy điện Hố Hô, Bí thư Tỉnh uỷ Hà Tĩnh Lê Đình Sơn cho biết thuỷ điện này xả lũ khi chưa có sự chỉ đạo của tỉnh. Ông Sơn cho biết, từ hôm qua đến nay, tỉnh Hà Tĩnh chưa có chỉ đạo xả lũ, kể cả hồ Kẻ Gỗ. Thế mà sáng nay, khi kiểm tra tại công trình thuỷ điện Hố Hô thì đoàn kiểm tra rất bất ngờ vì công trình này tự ý xả nước từ tối qua.
Bí thư Hà Tĩnh ‘ngã ngửa’ khi thuỷ điện xả lũ.

Theo ông Sơn, qua kiểm tra ban đầu, thuỷ điện Hố Hô chấp hành không nghiêm túc. Kiểm tra sâu hơn, thuỷ điện Hố Hô chưa kiểm soát, điều tiết lưu lượng nước xả của hồ đồng thời không tính toán được việc xả lũ vùng hạ lưu ngập lụt như thế nào.
Thật ra thông tin thủy điện Hố Hô tiếp tục xả lũ khiến người dân phẫn nộ chứ không bất ngờ, bởi từ khi xây dựng đến nay, cái nhà máy không có chức năng điều tiết lũ này đã vẫy vùng ngang dọc, “coi trời bằng vung” mà nào ai có ý kiến!
Nhà máy Thủy điện Hố Hô có công suất 13MW (với 2 tổ máy) do Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Điện miền Bắc 1 làm chủ đầu tư, được xây dựng trước những tranh cãi về tính phản khoa học và trái với lòng dân từ năm 2005. Ngay sau đó, năm 2007, nhà máy thủy điện này chứng minh ngay “sai lầm của mình” khi không kiểm soát được lượng lũ, biến tỉnh Hương Khê thành biển nước, khiến người dân hoang mang cực độ vì chưa bao giờ họ phải đón nhận cơn lũ trái quy luật và lên nhanh bất thường đến thế!
Một dấu ấn đậm nét nữa được đập thủy điện này khắc ghi vào lòng người dân khi, ngày 4/10/2010, trong trận lũ được đánh giá là lớn nhất từ trước tới nay tại Hà Tĩnh, thì cửa tràn xả lũ bằng hệ thống thủy lực của nhà máy không hoạt động được. Nguyên nhân được xác định là do mất điện. Cửa tràn không mở được, cây cối, rác từ thượng nguồn đổ về nhanh đã khiến nước từ hồ băng qua cả thân đập, dội thẳng xuống nhà máy phát điện. Hố Hô như quả “bom nước” khiến chính quyền, người dân hạ lưu trải qua những giây phút hoảng sợ. Sự cố này cũng khiến cho tiếng khóc ai oán của người dân vùng lũ càng thêm thê lương, văng vẳng cả một vùng trời!

Và mới đây, với kinh nghiệm chống lũ và xả lũ từ khi xây dựng đến nay, nhà máy thủy điện này đã trực tiếp đẩy 5 000 hộ dân tại tỉnh Hương Khê vào cảnh màn trời chiếu đất. Cái đói, cái mặc tưởng chừng đã là quá khứ mà không ngờ lại trở nên hiện thực đối với khúc ruột miền Trung đến thế!
Ấy vậy mà, khi yêu cầu thanh tra và làm rõ trách nhiệm, một Tổng cục phó Năng lượng lại thủng thẳng trả lời “thủy điện Hố Hô xả lũ chấp nhận được”. Ừa thì chấp nhận được, nên tới cơn lũ lần này, họ chẳng cần cái gì gọi là báo cáo, gọi điện mà cứ thế thẳng tay xả “ bom nước” giáng xuống đầu dân! Lãnh đạo còn chấp nhận được, thì dân là cái xá chi!

Không cần phải nói chắc ai cũng hiểu, kể từ khi nhà máy này đi vào hoạt động chính quyền tỉnh Hà Tĩnh, nhân dân các huyện nằm ở hạ nguồn luôn ngồi trên đống lửa mỗi khi mưa lũ kéo về. Ấy vây mà, “người ta” vẫn bình chân như vại. Mà ngẫm cũng phải, “tính mạng” cái đập được bảo toàn rồi, thì ai sống chết mặc ai!
Miền Trung, mảnh đất truyền thống anh hùng đứng lên từ bao gian khó, suốt bốn mùa nắng rực đỏ rát mặt, muối mặn chát ngấm vào xương da, phải hứng chịu cảnh họa vô đơn chí khi đập thủy điện xả nước kèm theo mưa lũ chẳng xót thương trút xuống, cuốn cả làng, mang đi tất cả tài sản, khiến nước mắt người dân không còn để rơi. Nếu nhìn từ trên cao xuống, chỉ thấy những mạng người nhỏ nhoi ngồi đợi chờ phép màu từ đoàn cứu trợ tới giữa dòng nước trắng xóa thì mới thấy xót xa nhường nào. Đau cho khúc ruột miền Trung bao nhiêu lại giận những đã gây ra tai ương khiến cho người dân phải chịu cảnh màn trời chiếu đất bấy nhiêu!
Bao giờ người dân miền Trung hết khổ, khi đôi vai gầy nặng trĩu phải oằn mình gánh cả thiên tai và nhân tai? Câu hỏi đau đáu này xin gửi đến các cơ quan chức năng.
Khúc ruột miền Trung đang chảy máu.
Thương lắm nhưng vòng tay quá nhỏ bé.
Miền Trung ơi…! Bao giờ cho hết những đau thương

Lê hồng Song's photo.
Lê hồng Song's photo.

Bộ trưởng Tuấn: báo chán do nhà báo kém tài, không phải do kiểm duyệt

Bộ trưởng Tuấn: báo chán do nhà báo kém tài, không phải do kiểm duyệt

VOA

Nhà báo Võ Văn Tạo nói, ở Việt Nam, những đề tài rất quan trọng, người dân rất quan tâm thì báo chí lại không được đụng tới.

Nhà báo Võ Văn Tạo nói, ở Việt Nam, những đề tài rất quan trọng, người dân rất quan tâm thì báo chí lại không được đụng tới.

Trong một cuộc phỏng vấn được nhiều báo Việt Nam đăng hôm 31/10, ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông, nói chính quyền “không ngăn cản tự do ngôn luận”, và các tác phẩm báo chí không thu hút bạn đọc là “do trình độ và tài nghệ của người làm báo”. Nhà báo kỳ cựu Võ Văn Tạo không đồng tình với phát biểu này của bộ trưởng.

Hồi cuối tháng 6, báo điện tử Infonet trực thuộc bộ của ông Tuấn đã đăng một bài viết về khó khăn trong nghề báo ở Việt Nam.

Bài viết trích ý kiến của Tổng Biên tập Infonet, ông Võ Đăng Thiên, cho rằng: “Một trong những khó khăn, thách thức lớn nhất hiện nay đối với người làm báo … là làm sao vừa thực hiện đúng chỉ đạo, pháp luật, định hướng của cơ quan chỉ đạo, … lại vừa thu hút được bạn đọc, hấp dẫn được bạn đọc. Vì nếu làm sai chỉ đạo sẽ bị xử lý, nhưng nếu không thuyết phục được bạn đọc thì không có nguồn thu. Đây thường xuyên là thách thức hàng ngày đối với chúng tôi”.

Đáp lại nhận xét kể trên của ông Thiên, trong bài phỏng vấn đăng hôm 31/10, Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông nói “đó là sự ngụy biện”. Ông Trương Minh Tuấn khẳng định rằng: “Không thuyết phục được bạn đọc là do trình độ và tài nghệ của người làm báo. Tài nghệ kém cỏi, làm ra những tác phẩm báo chí kém cỏi, không thu hút được người đọc rồi quay ra đổ lỗi cho định hướng của Đảng, thậm chí còn đổ lỗi cho việc tuân theo pháp luật. … đổ lỗi cho pháp luật quả là chuyện nực cười. Sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước đối với báo chí không hề ngăn cản tự do ngôn luận, không hề ngăn cản thông tin đa chiều, càng không hề làm mất cá tính, phong cách và tài năng của những người làm báo”.

Trước đó, hôm 19/10, ông Võ Đăng Thiên và một phó tổng biên tập của Infonet bị đình chỉ chức vụ 15 ngày do dẫn lời Chủ tịch Quốc hội để rút tít một bài viết là “Tôi thất vọng khi đọc dự thảo luật Chính phủ trình”. Bộ trưởng Tuấn cho rằng “Tiêu đề này nói không đúng bản chất nội dung phát biểu của Chủ tịch Quốc hội, khiến cho dư luận hiểu sai về mối quan hệ giữa Quốc hội và Chính phủ”.

Cuộc phỏng vấn ông Tuấn diễn ra trong bối cảnh gần đây nhà chức trách Việt Nam đã “kỷ luật” một loạt lãnh đạo báo chí và cơ quan báo chí. Gần đây nhất là vụ đình bản báo Tầm Nhìn trong 3 tháng.

VN đình bản báo Tầm Nhìn trong 3 tháng

Từ Nha Trang, nhà báo có hàng chục năm kinh nghiệm Võ Văn Tạo phân tích với VOA về những điểm ông không đồng tình với phát biểu của Bộ trưởng Trương Minh Tuấn. Ông Tạo nói:

“Ở Việt Nam có những đề tài rất quan trọng, người dân rất quan tâm thì báo chí lại không được đụng tới. Cái đó là hàng tuần đều có sự giao ban báo chí hết. Do Ban Tuyên giáo Trung ương người ta giao ban. Họ sẽ nói nội dung cụ thể trong tuần tới, trong thời gian tới phải tập trung đưa về cái gì. Tức là tiết chế hoạt động báo chí một cách rất là khắt khe. Báo chí không có tự do. Có những đề tài công chúng rất thích lại bị cấm đoán thì làm sao mà hay. Báo chí không như văn chương. Cái hay của báo chí là vấn đề thời sự, phản ánh tính thời sự, cái nóng bỏng, cái kịp thời mà phần lớn xã hội, công chúng người ta quan tâm. Đấy mới là cái hay của báo chí. Thế thì ở Việt Nam bị dẹp cái đó. Thế thì khó lòng có được cái hay”.

Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết thêm trong vài năm gần đây, nhà chức trách đã thay đổi “chiến thuật” chỉ đạo báo chí nhằm tránh “để lại dấu vết” về kiểm duyệt báo chí. Hai cơ quan quản lý báo chí hàng đầu của Việt Nam là Ban Tuyên giáo của Đảng Cộng sản và Bộ Thông tin và Truyền thông của chính phủ. Ông Tạo nói:

“Bộ Thông tin Truyền thông và Tuyên giáo là họ hay làm thế này: giao ban nói mồm, không kịp giao ban thì họ nhắn tin, họ gọi điện thoại. Hãn hữu lắm họ mới gửi văn bản. Họ sợ rằng trong đội ngũ báo chí vẫn có người có lương tâm, những người tử tế, họ sẽ truyền cái đó ra ngoài để đưa lên truyền thông lề dân. Nó lộ tẩy cái bộ mặt xấu xa của việc thò tay can thiệp vào báo chí một cách thô bạo”.

Trong khi đó, Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn nói trong cuộc phỏng vấn mới đây rằng tuy có một số quan chức ở các cơ quan lãnh đạo và quản lý báo chí đưa ra “những lời khuyên nên thông tin điều này, không nên thông tin điều kia”, song “đó chỉ là sự khuyến nghị, nhắc nhở”. Bộ trưởng Tuấn nói nếu báo chí “thấy sự khuyến nghị, nhắc nhở đó là cứng nhắc, không phù hợp với thực tế cuộc sống” thì lãnh đạo cơ quan báo chí “hoàn toàn có thể phản hồi, tranh biện để đi đến chân lý”.

Tuy nhiên, trên mạng xã hội và Facebook cá nhân, nhiều nhà báo cho rằng phản hồi, tranh biện với nhà chức trách chỉ mang lại thêm rắc rối cho họ.