Không có Tết, nơi này!

 Không có Tết, nơi này!

FB Ngô Nguyệt Hữu

Nguồn ảnh: FB Ngô Nguyệt Hữu

Nguồn ảnh: FB Ngô Nguyệt Hữu

Sáu tuần nữa là Tết, Bình Định vẫn ngập trong lũ. Từ thành phố Quy Nhơn tỏa đi các huyện, đều bắt gặp những con đường đầy nước. Thị xã An Nhơn, có đoạn nước lên đến ngực người lớn.

Hôm Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng vào thị sát lũ, địa phương không thể đưa Phó Thủ tướng vào điểm ngập nặng để thăm dân. Nhiều khu vực ngoài tầm kiểm soát, thủy điện vẫn báo tin xả lũ.

Năm cơn lũ chồng lũ kéo dài trong hơn tháng qua đã khiến Bình Định không còn sinh khí, không còn hoa màu, mai Tết. Những chậu cúc đã vào chậu chờ tháng Chạp rệu rã, úng, rũ lá.

Chín giờ sáng, nhà trường cho học sinh về sớm vì lũ. Cậu học trò tuổi 11 đã vĩnh viễn không được gặp mặt cha mẹ nữa.

17 giờ chiều, tan ca. Cô công nhân tuổi 23 đã không còn được ôm con thơ vào lòng nữa. Con của cô vừa tròn hai tuổi, chồng được tin báo lặng lẽ đưa thi thể vợ về.

Rạng sáng, người đàn ông mưu sinh bằng nghề mò cua nuôi gia đình vùi mình trong lũ..

Những phận người lặng lẽ rời bỏ cõi tạm này theo cái cách mà chúng ta quen miệng gọi là hậu quả của lũ lụt.

Năm nay, tôi đi công tác nhiều hơn so với mọi năm, những vùng lũ, những nơi hạn. Tôi thật sự hoảng sợ vì đã chứng kiến sự bất thường của thiên nhiên, thứ mà bao nhiêu năm chính chúng ta tiêu pha phung phí, từ rừng cho đến nguồn nước. Câu chuyện này sẽ không có hồi kết, khi mà lãnh đạo Bộ Công thương vẫn đang quyết liệt làm thép, thứ đang khiến Bắc Kinh đau đầu vì hệ lụy môi trường.

Trên rừng đầy có thủy điện, dưới biển đặc nhà máy thép, đồng bằng chen chúc nhiệt điện. Bức tranh về thảm họa không thể nào rõ hơn được nữa. Tiếc rằng cho đến giờ, vẫn quá ít người lên tiếng về nguy cơ ấy. Dẫu rằng tác động ngay trước mắt đấy thôi.

Nhưng đó là chuyện khác còn trong status này, chỉ mong các anh chị nghĩ về Bình Định với tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách. Nhất là khi còn mấy mươi hôm nữa, Tết đã về.

Nỗi sợ hãi của Đảng Cộng sản Việt Nam

From facebơk :  Inna Lyna shared Kèn Ấu‘s post.

“Họ không muốn có chính trị đa đảng vì họ sợ là nếu có những đảng phái độc lập thì đảng cộng sản sẽ thua. Họ không có dũng cảm để tham gia vào một cuộc bầu cử tự do với các đảng phái độc lập khác.”
——————————–

Ông Brad Adams, Giám đốc Phân ban Á Châu của tổ chức Human Rights Watch, nhận định chính xác về nỗi sợ hãi của Đảng Cộng sản Việt Nam như sau:
“Họ không muốn có chính trị đa đảng vì họ sợ là nếu có những đảng phái độc lập thì đảng cộng sản sẽ thua. Họ không có dũng cảm để tham gia vào một cuộc bầu cử tự do với các đảng phái độc lập khác.”
Nếu xét từ cuộc bầu cử tự do đầu tiên và duy nhất vào năm 1946, có thể thấy nỗi sợ này bộc lộ qua hai khía cạnh, mà giới trẻ ngày nay cần phải biết:
Thứ nhất, trong những năm sau khi giành chính quyền, đảng cộng sản đã che giấu thân phận mình và nấp dưới danh nghĩa mặt trận quốc gia giành độc lập là Mặt trận Việt Minh. Điều này được thừa nhận trong các giáo trình về lịch sử đảng cộng sản, nhưng với lý do đoàn kết dân tộc. Tuy nhiên, như cụ Trần Trọng Kim, vị Thủ tướng Việt Nam đầu tiên, đã nhận định trong quyển hồi ký “Một cơn gió bụi”, họ phải che đậy bản chất cộng sản để thu hút phiếu bầu, vì giới bình dân không ai biết cộng sản là gì, còn giới trí thức thì hiểu quá rõ đấy là ai.
Thứ hai, trong khoảng thời gian ngắn từ 19/8/1945 đến cuối năm 1946 khi chạy lên Việt Bắc, họ đã liên tục bí mật tổ chức các cuộc ám sát và đánh đập những thủ lĩnh và nhân vật có ảnh hưởng của các đảng phái khác, khiến tất cả mọi người – như cựu Đại sứ VNCH tại Mỹ Bùi Diễm mô tả trong quyển hồi ký “Trong gọng kiềm lịch sử” – không ai dám trú ngụ trong cùng một đêm tại một nơi, vì người ta phải di chuyển liên tục để tránh bị phát hiện và ám hại.
Lê Công Định

Người Việt chắc bận rộn lắm nhỉ?

From facebook :Anh Viet Nguyen posted 2 updates.
Image may contain: car and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor

Phan Thị Hồng added 2 new photos.

“Người Việt chắc bận rộn lắm nhỉ?”

Đó là câu hỏi của anh chàng phượt thủ người Mỹ tên Danie. Anh đã đi dọc Việt Nam suốt 2 tháng qua và rút ra kết luận nửa thật lòng, nửa mỉa mai, chua chát này.

Ảnh 1: Người Việt vì quá bận rộn nên phải cố chen lấn, giành từng mét đường khi giao thông.

Ảnh 2: Năm 2011, trong trận động đất khủng khiếp, người dân Nhật chịu thiệt hại nặng nề và thiếu lương thực. Họ vẫn nghiêm chỉnh xếp hàng nhận cứu trợ. Người ở gần nhường cho người ở xa nhận trước, mình chịu thiệt nhận sau.

Anh Danie nhận xét:

– “Vì tôi thấy cuộc sống của các bạn gấp gáp, con người luôn cố gắng chen lên phía trước trong mọi hoàn cảnh. Hẳn phải bận rộn lắm người ta mới tìm cách chen ngang khi mọi người đang xếp hàng ở sân bay.

– “Hẳn phải bận lắm người ta mới tìm mọi cách để vượt đèn đỏ, chen lên, luồn lách thoát khỏi đám đông bằng mọi giá. Chắc cuộc sống phải bận rộn vô cùng, người Việt mới thiếu kiên nhẫn trong mọi hoàn cảnh.

– “Thang máy mở cửa, tôi thấy nhiều người cố tràn vào trong khi người trong thang vẫn chưa đi ra ngoài. Chắc họ phải bận lắm.

– “Có lần tôi rút tiền ở cây ATM, có người chạy từ đâu tới chen lên trước mặt tôi. Chắc anh ta đang rất bận mới không để ý tôi đã xếp hàng ở đó từ trước.

– “Nhịp sống của các bạn gấp gáp đến chóng mặt. Tôi thấy taxi dừng giữa đường để đón và trả khách rồi lại vội vã phóng đi.

– “Tôi thấy nhiều xe chạy ngược chiều, chạy sang làn đối diện để thoát. Tôi nghĩ chắc họ phải bận rộn vô cùng”.

Mĩa mai thay! Theo cách nhìn của Daniel, người Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức, Úc… quả là những người rỗi rãi, có nhiều quỹ thời gian để chờ đợi, …

Người Nhật Bạn: Chờ đợi tử thần!

Chắc không quan tâm đến sinh mạng, nên lúc gấp rút sơ tán vì động đất, người Nhật vẫn kiên nhẫn xếp hàng.

Chắc phải bình tỉnh lắm nên khi khẩn trương chạy tránh nạn động đất, người Nhật vẫn nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông, xe sau nối đuôi xe trước, dù làn đối diện chẳng có xe nào cả.

Những nhận xét của Danie vừa châm biếm, vừa xót xa.

Thật mỉa mai cho nền giáo dục mất nhân cách tồi tệ – đánh mất bản chất cao quý của cả một dân tộc.

Nguồn: http://m.afamily.vn/nguoi-viet-chac-ban-ron-lam-nhi-cau-hoi

NGÔN NGỮ NGOẠI GIAO THỜI DONALD TRUMP.

From facebook Hoang Le Thanh

NGÔN NGỮ NGOẠI GIAO THỜI DONALD TRUMP.

Tên trộm muốn giữ thể diện, kẻ ti tiện, nhỏ nhen ưa rao giảng lời đạo đức!

Trung cộng gặp phải Donald Trump thì lộ rõ nguyên hình loài ma quỉ ác độc đội lốt người

Anh Tập cầm nhầm tàu ngầm không người lái của Mỹ. Chính phủ của anh Obama còn chưa biết làm sao, thì anh Trump lên Twitter mắng một tiếng: “Mày là thằng ăn trộm”.

Ngay sau đó thằng ăn trộm Tập ói tang vật ra xin trả laị. Chẳng cần đếch chi công hàm, công hiếc cho tốn kém thời giờ và tiền của.

Ngôn ngữ ngoại giao cũng thay đổi theo thời đại của mạng xã hội. Nhất là đối với các nhà nước cộng sản, cần bớt đi những lời lẽ lịch sự kiểu cách ngoại giao. Nói thẳng bản chất của vấn đề, không cần lịch sự với bọn đê tiện, xảo trá, không cần tử tế với loài ma quỷ.

Đúng là làm ngoại giao kiểu Trump

Chỉ có sự thẳng thừng như Trump để nói chuyện với các nhà nước cộng sản mà thôi!

PS: Bạn Mạnh Kim vừa mới cập nhật, mới đây nhất Trump lại lên Twitter mắng thằng ăn trộm: Mày cứ giữ đồ ăn trộm mà tế cha mày đi, tao éo cần.

(Mượn ý Fb: Huỳnh Ngọc Chênh).
—–

Ngày 317/12, Trung Quốc đã lên tiếng trả lại tàu ngầm không người lái (UUV) cho Mỹ chỉ vài giờ sau khi ông Trump gọi hành động này là “ăn cắp” và “chưa từng có tiền lệ”.

(CNN)

Image may contain: one or more people and closeup

Người biểu tình chống đối, ủng hộ Tổng thống Hàn Quốc đụng độ

Người biểu tình chống đối, ủng hộ Tổng thống Hàn Quốc đụng độ

VOA

Người ủng hộ Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye tập hợp ở Seoul, Hàn Quốc, ngày 17 tháng 12, 2016.

Người ủng hộ Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye tập hợp ở Seoul, Hàn Quốc, ngày 17 tháng 12, 2016.

Căng thẳng tăng cao khi những người ủng hộ Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye và những người chống đối bà, tụ tập với số lượng đông đảo hơn nhiều, biểu tình ở Seoul vào ngày thứ Bảy.

Những người ủng hộ bà Park, người đã bị luận tội vào ngày 9 tháng 12, biểu tình đòi phục chức cho bà, trong khi những người chống đối tụ tập sang tuần thứ tám để lặp lại đòi hỏi bà phải từ chức ngay lập tức vì vụ bê bối tham nhũng.

Mặc dù cảnh sát hiện diện dày đặc và tách hai nhóm này ra, tin cho hay có tiếng la ó và xô đẩy giữa những người biểu tình. Không có báo cáo về thương tích ngay tức thì.

Lần gần đây nhất mà những người ủng hộ bà Park tổ chức một cuộc tập hợp lớn là vào giữa tháng 10. Những người tổ chức ước tính hơn 300.000 người biểu tình chống bà Park có mặt tại cuộc tập hợp.

Bà Park, 64 tuổi, bị cáo buộc thông đồng với người bạn lâu năm là Choi Soon-sil để buộc những tập đoàn của Hàn Quốc quyên góp gần 65 triệu đôla cho hai quỹ từ thiện đáng ngờ. Bà Choi cũng đang bị điều tra về việc bòn rút tiền từ những quỹ này và chuyển những hợp đồng kinh doanh béo bở cho bà ta và bạn bè.

Luật sư của bà Park hôm thứ Sáu lập luận rằng luận tội không có cơ sở pháp lý và điều này đã thôi thúc một số người biểu tình hôm thứ Bảy.

“Tôi không thể chịu nổi bà Park dù chỉ một ngày nữa. Không ai muốn bà ta cả, vậy mà bà ta vẫn lì lợm bám trụ, xài tiền thuế của dân như tiền của mình vậy,” Kim Eun-young, người tham gia biểu tình ba lần vào dịp cuối tuần, nói với hãng tin AP hôm thứ Bảy.

Thủ tướng Hwang Kyo-ahn đảm nhận vai trò điều hành chính phủ sau khi bà Park bị luận tội.

Tòa án Hiến pháp đang cứu xét quyết định luận tội, một quá trình có thể mất đến sáu tháng. Nếu tòa án chuẩn y, một cuộc bầu cử tổng thống mới sẽ được hoạch định trong vòng hai tháng kể từ khi tòa đưa ra phán quyết.

ĐÊM NOEL ĐẸP NHẤT TRONG ĐỜI

ĐÊM NOEL ĐẸP NHẤT TRONG ĐỜI

Cậu bé Antonie giật mình thức giấc.  Đêm nay là đêm Noel, bố mẹ đã đi dự lễ nửa đêm.  Cậu vừa qua một cơn bệnh ngặt nghèo, còn yếu nên phải ở nhà một mình.  Như lời kể của mẹ, cậu tin rằng lát nữa đây, khi bố mẹ trở về, các đôi giầy của cả nhà để trước lò sưởi sẽ đầy ắp quà của Chúa Giêsu Hài Đồng…..

Đang miên man suy nghĩ, Antonie chợt nghe có tiếng động rất khẽ, cậu tự nhủ: “Ồ đúng là bé Giêsu đang tới nhà mình rồi đó, ta phải bất ngờ hù cho Chúa giật mình mới được!”  Cậu rón rén ra khỏi giường, xuống thang gác, nhè nhẹ bước về gian bếp, nơi vừa phát ra tiếng động.  Cửa bếp chỉ hé mở, lọt ra ngoài một tia sáng yếu ớt.  Cậu bé dừng lại, hồi hộp suy nghĩ: “Chà, chắc bé Giêsu không tìm ra cái nút mở điện nên đành dùng nến đây”.

noel

Và, cậu đã bất ngờ kéo mạnh tay nắm cửa, chút ánh sáng leo lét liền tắt ngúm và có tiếng lịch kịch đụng chạm vội vàng.  Antonie lại nghĩ: “Chắc Chúa Giêsu bị giật mình rồi đây, ta phải mau trấn an Chúa kẻo tội nghiệp!”  Cậu vội bấm nút mở đèn, ánh sáng như chói lòa gian bếp.  Ô kìa, chỉ có một người đàn ông đứng tuổi, ăn mặc khá nghèo nàn, đang lúng túng trước lò sưởi, một tay cầm một hộp kẹo chocolate khá to, một tay cầm lấy miệng một cái bao tải căng phồng, phía dưới là đôi giầy của Antonie.  Cậu bé nheo mắt nhìn người khách lạ: “Ủa, cháu cứ ngỡ là bé Giêsu cơ…”

Tên trộm hoàn toàn bị bất ngờ, giờ đây lại càng ngẩn ngơ trước vẻ hồn nhiên của em bé chủ nhà.  Đây là lần đầu tiên trong đời, một em nhỏ đã nói chuyện với hắn mà không có một chút gì là sợ hãi kinh khiếp.  Antonie lại chợt toét miệng cười reo lên: “A, cháu biết rồi, bác chính là thánh Giuse.  Chắc bé Giêsu lại cũng bị bịnh như cháu nên bác mới phải đi tặng quà thay, phải không bác?  Tội nghiệp bé Giêsu, mà cũng tội nghiệp cho bác phải vất vả nữa….  Ấy, cháu phải xin lỗi bác mới đúng, bác đang làm việc mà cháu lại đi tò mò xuống đây….  Nhưng mà, ô kìa, hộp kẹo đẹp quá, chắc bác vừa mới lấy ra và định đặt lên đôi giầy cháu phải không ạ?  Ôi, thích quá!”

Tên trộm càng lúc càng ngỡ ngàng, không kịp phản ứng gì sau một loạt câu nói huyên thuyên dễ thương của chú bé ngây thơ.  Antonie lại tíu tít hỏi:“Bác Giuse ơi, thế Chúa Giêsu Hài Đồng gởi cái gì cho bố mẹ cháu vậy?” Người đàn ông mỉm cười tự diễu thầm trong bụng: “Ái chà, cái thằng ăn trộm chuyên nghiệp như mình mà lại là ông thánh Giuse cơ đấy!  Không thể tưởng tượng nổi!  Đành vậy, không thì lộ tẩy mất….”

Thế là ông ta có vẻ thích thú với vai kịch bất ngờ hi hữu này, bèn giả vờ tự nhiên đặt hộp kẹo lên trên đôi giầy của cậu bé, rồi cho tay vào lục trong chiếc bao tải chứa những món đồ mới vơ vét được, rút ra một chiếc ống điếu mới toanh và một chiếc khăn quàng bằng len thật đẹp.  Bé Antonie thấy thế thì reo lên: “A, cái này của bố, còn cái này thì dành cho mẹ!  Bác ơi, bác tốt bụng quá đi mất, mà sao bác lại biết đúng ý muốn của mọi người thế?  Mẹ cháu có kể với cháu là bố cháu rất mong có được cái ống điếu mới từ hôm lỡ tay làm rơi vỡ mất, mẹ cháu định mua tặng nhưng lại bảo chưa tiện dịp đi phố. Còn bố cháu thì đã định tặng mẹ cháu cái khăn từ khi trời mới chuyển lạnh nhưng lại chưa kịp lãnh lương.  Cháu biết rõ lắm, bởi vì chuyện gì bố mẹ cháu cũng đều tâm sự riêng với cháu cả.  Còn bác, làm sao mà bác lại có thể đoán trúng tất cả như vậy nhỉ?”

Tên trộm nghe đến đây thì dường như hơi chần chừ một chút, rồi liền quyết định rút ra khỏi bao tải thêm một gói xúc xích thật ngon.  Antonie há hốc miệng, em không thể nào tin rằng gia đình không mấy khá giả của em lại có thể hưởng được một niềm vui lớn như thế trong đêm Giáng Sinh năm nay.  Bé chạy ào đến, ôm chầm đôi tay gân guốc xạm đen của tên ăn trộm mà em vẫn ngỡ là bác Giuse hiền hậu.  Một cảm giác thật kỳ diệu!  Đôi lòng bàn tay nhỏ bé ấm áp làm cho ông ta chợt nhớ lại những chiếc còng bằng thép lạnh ngắt của cảnh sát đã từng hơn một lần xiết vào cổ tay ông.

Nhưng rồi, gương mặt ông ta chợt đanh lại khi quay về với thực tại: “Phải chuồn ngay thôi, bố mẹ thằng bé sắp về rồi!”  Thế là ông vùng mạnh khỏi đôi tay chú bé, vội vàng định bỏ đi.  Antonie ngẩn ngơ một thoáng, rôi chạy vội theo, níu lấy chiếc áo khoác cũ mèm của ông ta: “Bác ơi, cháu chưa kịp cám ơn bác cơ mà.  Cháu biết bác phải vội đi trao quà cho nhiều nhà khác nữa, nhưng bác nán lại một tí đã nào.  Thứ nhất, bác cho cháu gởi lời cám ơn Bé Giêsu, Chúa Hài Đồng của cháu nhé.  Thứ hai, lễ Noel sang năm, bác lại nhớ ghé thăm nhà cháu nữa này!  Và cuối cùng là, cháu…. cháu không để cho bác đi ngay bây giờ nếu như bác không chịu cho cháu hôn bác một cái.”

Tên trộm lại một lần nữa xúc động đến rưng rưng.  Ông ta rụt rè cúi xuống bồng em bé lên và đưa một bên má gầy còm hốc hác của mình cho bé.  Nụ hôn thơ ngây làm cho những giọt lệ chợt trào ra, lăn dài trên khuôn mặt hằn sâu những tủi nhục và đen tối.  Thật êm dịu, thật hạnh phúc xiết bao khi còn có được một chút thương yêu tin cậy trong cuộc đời.  Ông ta chỉ muốn khoảnh khắc này cứ kéo dài mãi mãi.

Bé Antonie chợt bật cười phá vỡ giây phút đang lắng đọng: “A, cháu bắt đền bác Giuse đấy, bác chả chịu cạo râu, râu bác cứng ơi là cứng, nó đâm cả vào mặt cháu đây này!”  Người đàn ông lúng túng vội dỗ dành em bé: “Bác xin lỗi cháu vậy.  Thôi khuya lắm rồi, chắc bố mẹ cháu cũng sắp về, bác phải đi ngay thôi cháu ạ!”

Ngoảnh nhìn lần cuối chiếc lò sưởi lại đầy ắp quà Noel như lúc mới tới, kẻ khốn khó vắt chiếc bao tải rỗng không lên một bên vai gầy còm, mỉm cười với chú bé hạnh phúc, rồi nhanh tay mở cửa sau, mất dạng vào trong đêm tối lạnh giá.

Xa xa, nơi ngôi nhà thờ nhỏ bé rực sáng, chuông đã reo vui báo hiệu Thánh Lễ Nửa Đêm Vọng Giáng Sinh vừa tan.  Chắc hẳn đêm Noel năm nay, có ít nhất một người sẽ phải nhịn đói, nhưng ông ta lại đã có được điều qúy giá vô ngần, đó là một niềm tin thơ ngây của trẻ nhỏ có sức cải hóa cả một cuộc đời tội lỗi vô vọng…

Sưu tầm

*************************

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, xin dạy con biết rằng một niềm tin sắt son vào Thiên Chúa nhân lành, một niềm tin vô điều kiện không thành kiến vào tha nhân có thể cảm hóa những tâm hồn chai sạn.  Xin sử dụng con như một khí cụ bình an để chạm đến những tâm hồn bất hạnh trong mùa Giáng Sinh giá buốt này.  Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, ước chi tâm hồn con được trở nên như một em bé ngây thơ, hiền lành, phó thác, tin người, tin đời…. và tin vào Thiên Chúa. Amen.

 Langthangchieutim gi.

Đằng nào có lý hơn?

Đằng nào có lý hơn?

Có Thiên Chúa không? Đây là câu hỏi mà mọi người cần tìm hiểu;bởi có câu trả lời chính xác của câu hỏi này, sẽ giúp chúng ta có quyết định khôn ngoan để chọn hướng đi đúng.

Có Thiên Chúa thì chúng ta không thể trốn tránh Ngài, và sẽ phải trả lời với Ngài về những suy nghĩ, lời nói, việc làm và cả những việc chúng ta phải làm, mà đã không làm khi còn sống ở trần gian.

Có Thiên Chúa thì không ai có thế giết Ngài, dù họ có triệu quyển sach, ngàn đài phat thanh, vạn tờ báo tuyên truyền dối trá, thìNgài vẫn hiện hữu.

Có Thiên Chúa thi` chúng ta phải trở về với Ngài, là trở về với cội nguồn,  về với hạnh phúc vĩnh cửu, vì ngoài Thiên Chúa thì không có gì thỏa mãn được khát vọng vô biên trong tâm hồn của mỗi chúng ta.

Thánh Augustine:   “Chúa đã dựng nên con cho Chúa, vì thế tâm hồn con bất an mãi cho đến khi được trở về an nghỉ trong Chúa.”

Những quôc gia theo tà thuyết cộng sản vô thần, và những tôn giáo chối bỏ Đấng Tạo Hóa đã cố gắng chứng minh không có Thiên Chúa, nhưng mọi cố gắng của họ đều thất bại. Ngược lại, nhiềubác học đã chứng minh có Thiên Chúa thật tuyệt vời, mà tôi đã phổ biến qua các bài trước đây.

Theo thống kê của A. Eynieu và của Bác sĩ Dennert cho biết, có đến92%  nhà bác học trên thế giới tin có Thiên Chuá, và hầu hết nhân loại đều tin có Đấng Thiêng Liêng, có Đấng Sáng Tạo.  Số người vô thần thật sự thì không nhiều.

Phật giáo chối bỏ sự hiện hữu của Thiên Chúa là Đấng sáng tạo vũ trụ, mọi loài mọi vật. Nếu bạn theo tôn giáo này, bạn nghĩ sao về những câu hỏi sau đây:

  1. Tin  có  Thiên Chúa là Đấng sáng tạo vũ trụ, mặt trời, trăng sao, quả đất.., hay tin những thứ đó là do tự nhiên mà có. Đằng nào có lý hơn?
  1. Tin có  Thiên Chúa là tác giả sự sống, hay sự sống của mọi sinh vật là do tình cờ xuất hiện. Đằng nào có lý hơn?
  1. Tin có Thiên Chúa là Đấng khôn ngoan tuyệt vời, đã sắp xếp mọisự trong thiên nhiên có trật tự, có ảnh hưởng và nương tựa lẫn nhau,và có cùngđích làm cho mọi tạo vật được sinh tồn hằng tỷ năm qua và  đang hiện hữu; hay tin tât cả những điều kỳ diệu tuyệt vời đó, không do Đấng Thiêng Liêng nào sáng tạo. Đằng nào có lý hơn?
  1. Thật là phản lại trí khôn biêt bao khi nhìn vào vũ trụ với bao điều kỳ diệu, mà không nghĩ cóĐấng Sáng Tạo. Cũng thật là phi lý,khi đọc lại lịch sử về cuộc chiến thắng vĩ đại tại Hạ Hồi vào ngày mồng 5 Tết, mà chúng ta chẳng nghĩ đến Vua Quang Trung, với chiến thuật hành quân thần tốc?
  1. Nếu có  người nói, căn nhà mà bạn đang ở, không do ai xây dựng, mà tự nhiên gạch, gỗ, đá, cát, nước, sắt, xi măng … kết hợp với nhau thành căn nhà? Và người đó nói, những dòng chữ này bất ngờ đứng bên cạnh nhau thành một bài viết có ý nghiã, mà không cần đến người nào viết ra?  Chăc chắn chúng ta đều đồng ý, người nói như thế là kẻ đã mất trí khôn, hoặc đã bị quỷ Satan làm chủ nó.

Vậy, những ai còn trí khôn hãy cùng tôi, hợp ý với Thánh Vịnh 19, mà chúc tụng Thiên Chúa lời này:   “Trời cao bày tỏ vinh quangThiên Chúa; không trung tuyên xưng kỳ công Ngài.

NguyễnHyVọng

Ngộ độc thuốc bổ

Ngộ độc thuốc bổ

Nguoi-viet.com

(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com

Chúng ta thường nghe nói đến danh từ “antioxidants”, tạm dịch là các chất chống oxide hoá. Hiểu một cách đơn giản, như bất kỳ các vật chất nào trong vũ trụ, các tế bào trong cơ thể dần dà sẽ bị oxide hoá, bị hao mòn và hủy hoại. Dựa trên khả năng chống oxide hóa của một số rau cải, trái cây, với nguồn vitamins có trong tự nhiên, “bà con” tranh nhau sản xuất ra các loại vitamins với nồng độ cao, và đổ xô, “hè nhau” uống, với niềm hảo vọng rằng thì là, thuốc sẽ giúp ta trẻ mãi không già. Trên thực tế, nếu còn may mắn, những loại thuốc bổ đó đó không có công hiệu gì cả, và sẽ bị lá gan hay trái thận thải ra ngoài như chất… phế thải. Trong trường hợp rủi ro, chúng là chất độc và có thể nhanh chóng gửi bạn đến trạm dừng chân cuối cùng: nhà quàn Peek Family!

Thật thế, năm 2015, ở nước Mỹ có 60,000 trường hợp ngộ độc vì uống vitamins.

Hãy đi ngược dòng lịch sử về lý thuyết chống oxide hoá của vitamins một chút nhé.

Vitamin C có trong nhiều trong các loại trái cây, nhất là cam, quýt, bưởi được chứng minh trong “ống nghiệm” (in-vitro) là có khả năng chống oxide hoá. Ngoài ra người ta còn “quan sát và nhận xét”, là khi ăn nhiều trái cây có chứa vitamin C, sẽ giảm nguy cơ bị bệnh tim mạch, bệnh ung thư, các bệnh về hệ thần kinh. Tuy nhiên, người ta cũng chưa hiểu rõ, bằng cách nào vitamin C đạt được những hiệu ứng như vậy. Những nghiên cứu tiếp nối cho thấy uống vitamin C không làm giảm hư hại đến DNA, cũng như không có một nghiên cứu nào chứng minh rằng uống thuốc vitamin C sẽ giúp giảm nguy cơ bị bệnh tim mạch, ung thư.

Thế mà, vào năm 1964, nhà Vật Lý Học Linus Pauling, đã cổ xuý cho phong trào uống vitamin C nồng độ cao, để sống lâu, để chữa bệnh cúm, và chữa luôn cả bệnh HIV! Mỗi ngày ông ta uống 18 gram vitamin C, gấp 50 lần mức độ tối đa. Tuy rằng, ông ta đoạt giải thưởng Nobel về Hoá Học, nhưng những điều ông phát biểu về vitamin C là vô căn cứ, không có một nghiên cứu nào để biện minh cả. Chỉ vì ông là một bác học nên người ta tin những điều ông ta nói. Năm 1992, báo Time đăng một bài viết, “The Real Power of Vitamins” , “suy loạn” ra tính chất chống oxide hoá, chống ung thư của các loại thuốc vitamins khác. Thế là, tên tuổi của Linus Pauling nổi lên như cồn, và thuốc vitamins cũng tràn ngập các nhà thuốc tây cho đến nhiều thập niên.

Pauling tin rằng nhờ vào khả năng chống oxide hoá, vitamin C và các loại vitamins có thể trung hoà các “phân tử gốc tự do” gọi là “free-radicals”. Những “free-radicals” được nghĩ có thể làm các tế bào mau già cỗi, bệnh tật, và chết yểu.

Thế thì “free-radicals” là gì?

Trong bài viết “Chuyện ba người và một em bé” tôi có đề cập đến kỹ thuật thay đổi ti thể mitochondria cho những cái trứng bị khuyết tật. Trong mỗi tế bào của chúng ta, ti thể mitochondria đóng vai trò một nhà máy phát năng lượng nho nhỏ. Những thức ăn chúng ta ăn vào được tải đến đây, đốt với oxygen O2 thành thán khí CO2 và nước H20, với năng lượng sanh ra để ta có thể… sống. Thực ra, phương trình hóa học không đơn giản như chúng ta viết trên bảng đen. Trên thực tế, là một sự hoán chuyển của các điện tử gọi là electrons. Trong phản ứng sinh hoá, một số electron bị xáo trộn và văng ra ngoài ti thể mitochondria, như những đứa… homeless. Những electron homeless này chụp đại những phân tử oxygen O2 đi ngang, và tạo thành phân tử O3 gọi là “free-radicals”. Những phân tử O3 vì không muốn lãnh “thằng ăn hại electron vô gia cư vô nghề nghiệp” nầy, nên đụng tế bào nào nó cũng đòi trút nợ, gả bán thằng ăn bám nầy vào đó. Thế là sự xáo trộn tiếp tục xảy ra gây sức mẻ cho các tế bào, cho DNA… dẫn đến bệnh tật, ung thư, già cỗi, và chết yểu. Như thế tuy oxygen là nguồn sống, nhưng khi biến thành free-radicals O3, chúng có thể làm cho ta chóng già, chóng chết. Hiện tượng nầy gọi là oxide-hoá.

Trong môi trường thí nghiệm người ta nhận thấy một số vitamins có khả năng trung hòa các chất “free-radicals” O3 nầy. Tuy nhiên, trong cơ thể con người, không có bằng chứng cụ thể là thuốc vitamins chống già cỗi và tăng tuổi thọ. Ngược lại, một số nghiên cứu cho thấy, thí dụ, uống vitamin A với nồng độ cao, sẽ làm tăng nguy cơ bị ung thư phổi lên 20%. Năm 2007, một nghiên cứu từ Viện Ung Thư Hoa Kỳ, US National Cancer Institute, đàn ông uống thuốc đa sinh tố bị tăng nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt ( nhiếp hộ tuyến, prostate cancer) lên 17%, và khả năng tử vong tăng gấp đôi so với những người bị ung thư mà không uống thuốc.

Tại sao lại có chuyện ngược đời như thế?

Thứ nhất, ở nồng độ thấp, vitamins có thể trung hòa free-radicals bằng cách nhận electrons homeless, nhưng ở mực thặng dư, chính vitamins lại sanh ra nhiều free-radicals cũng vì phản ứng dây chuyền cho-và-nhận electrons, làm tệ hại thêm tình trạng bất ổn định.

Thứ nhì, thật ra free-radicals cũng có những ích lợi của chúng. Chúng giúp cơ thể trừ khử những con vi trùng xâm nhập vào cơ thể, và giúp loại bỏ các tế bào ung thư. Free-radicals đóng vai trò sứ giả thông tin (messenger) giúp tế bào tự điều chỉnh tốc độ sinh sản. Thiếu free-radicals, các tế bào sẽ sanh sản loạn cào cào, tình trạng gọi là ung thư.

Như thế, tuỳ theo góc độ nhìn giữa thiện và ác, giữa chính và tà, giữa sinh và diệt, sự cân bằng lực lượng giữa vitamins và free-radicals, hai thái cực tương sinh đã kéo dào qua hằng triệu năm để cho cơ thể chúng ta sống còn đến hôm nay. Vì thế, không nên làm xáo trộn sự cân bằng đó, bằng cách lạm dụng thuốc vitamins. Để có được nguồn vitamins tự nhiên, lời khuyên ăn nhiều rau cải trái cây là tốt cho cơ thể, lý do chống oxide hoá chỉ là một phần, ngoài những lợi ích khác mà cho đến nay, người ta vẫn không hoàn toàn hiểu được tại sao.

Thủy điện để làm gì !?

From facebook Phan Thị Hồng added 2 new photos.
Thủy điện để làm gì !?

Từ giữa tháng 10 đến nay, có 111 người thiệt mạng và mất tích.

Nếu tính từ đầu năm, có 235 người đã bỏ mạng vì thủy điện

Thiệt hại về kinh tế ước tính đã lên đến 37.600 tỉ đồng.

Cài gọi là xả lũ đúng quy trình để giết người này là lợi ích của ai?
Thủy điện có đáng tồn tại hay chăng !?

Bài trên báo Tiền Phong của đảng cộng sản.
235 người chết và mất tích, thiệt hại 1,7 tỷ USD do thiên tai
11:10 ngày 17 tháng 12 năm 2016
TPO – Từ đầu năm đến nay, thiên tai đã làm 235 người chết và mất tích, ước tính về kinh phí trên 37.650 tỷ đồng (tương đương 1,7 tỷ USD).

Image may contain: mountain, sky, outdoor, nature and water
Image may contain: outdoor and nature

KẾT QUẢ PHIÊN TÒA: HOẠT ĐỘNG NHẰM LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

KẾT QUẢ PHIÊN TÒA: HOẠT ĐỘNG NHẰM LẬT ĐỔ CHÍNH QUYỀN

FB Võ An Đôn

17-12-2016

Nguồn: internet

Hôm qua 16/12/2016, Tòa án nhân dân tỉnh Thái Bình mở phiên tòa xét xử sơ thẩm bị cáo Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng, phạm tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo khoản 1, Điều 79 Bộ luật hình sự, có khung hình phạt từ 12 năm đến tử hình.

Mở đầu phiên tòa, chủ tọa hỏi các bị cáo có đề nghị thay đổi ai trong hội đồng xét xử không ? bị cáo Lê Thanh Tùng đề nghị thay đổi toàn bộ hội đồng xét xử, vì Tòa án nhân dân nhưng toàn là đảng viên xét xử bị cáo.

Bị cáo Lê Thanh Tùng thừa nhận những nội dung nêu trong bản cáo trạng của Viện kiểm sát tỉnh Thái Bình là đúng, nhưng nói mình vô tội “Tôi chỉ chống chính quyền của Đảng, chứ không chống chính quyền nhân dân”.

Các luật sư bào chữa chứng minh bị cáo vô tội: bị cáo mới có ý tưởng thành lập Hội “Lực lượng quốc dân dựng cờ dân chủ” không hề vi phạm pháp luật, vì Điều 25 Hiến pháp nước Việt Nam qui định “Công dân có quyền tự do ngôn luận và tự do lập hội”. Không có điều luật nào qui định truy cứu trách nhiệm hình sự ý tưởng, suy nghĩ của một người. Các bị cáo chưa có một hành vi cụ thể nào được cho là hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.

Hội “Lực lượng quốc dân dựng cờ dân chủ” chỉ là một Hội ảo trên mạng Internet, Hội này có 6 người nhưng thực tế chỉ có 2 bị cáo là có thật, 4 người còn lại là ảo, các thành viên trong Hội không quen biết nhau, bị cáo Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng khi ra tòa mới biết mặt nhau.

Cuối cùng các luật sư đề nghị Hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng vô tội và trả tự do cho hai bị cáo ngay tại phiên tòa.

Hội đồng xét xử không chấp nhận lời bào chữa của các luật sư, tuyên phạt bị cáo Trần Anh Kim 13 năm tù, bị cáo Lê Thanh Tùng 12 năm tù. Đây là mức án thấp nhất trong khung hình phạt của Điều 79 Bộ luật hình sự.

Nhà báo Bùi Bảo Trúc qua đời, thọ 72 tuổi

 Nhà báo Bùi Bảo Trúc qua đời, thọ 72 tuổi

Nguoi-viet.com

Nhà báo Bùi Bảo Trúc. (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt)

WESTMINSTER (NV) – Nhà báo Bùi Bảo Trúc, tên tuổi quen thuộc với người Việt hải ngoại, vừa qua đời lúc 11:45 tối 16 Tháng 12 năm 2016, tại Bệnh viện Fountain Valley, Quận Cam, California, Hoa Kỳ, ở tuổi 72.

Nhà báo Bùi Bảo Trúc, có bút danh khác là Bảo Lâm, sinh năm 1944 tại Bắc Việt, di cư vào Nam năm 1954, học trung học Chu Văn An, Sài Gòn. Ông đi du học tại Tây Tây Lan, về nước năm 1967 làm việc cho chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, sau đó là phát ngôn viên chính phủ đến năm 1974, rồi được cử qua London làm việc.

Sau biến cố 30 tháng Tư 1975, khi miền Nam thất thủ, ông từ London qua Canada sống một thời ngắn, rồi sang Washington DC làm việc cho Ban Việt ngữ đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA).

Năm 2002, ông rời đài VOA về sống tại Nam California, tiếp tục làm việc tại đài Little Saigon Radio, tuần báo Viet Tide đồng thời là gương mặt quen thuộc trên đài Hồn Việt TV.

Nhà báo Bùi Bảo Trúc nhiều năm viết cho báo Người Việt trong mục Thư Gửi Bạn Ta bằng lối viết dí dỏm được rất nhiều độc giả yêu thích. (Đ.Q.A.T)