Nghệ An: Công trình thủy lợi tiền tỷ xây xong chờ ngày… phá hủy!

Nghệ An: Công trình thủy lợi tiền tỷ xây xong chờ ngày… phá hủy!

Công trình thủy lợi cầu Sến được đầu tư xây dựng theo chương trình 135 của Chính phủ để phục vụ cho gần 200 ha đất nông nghiệp tại xã Thanh Đức, huyện Thanh Chương, Nghệ An. Dự án có vốn đầu tư gần 1,4 tỷ đồng và đến thời điểm này trạm bơm đang phải chờ ngày phá dỡ.

Từ khi công trình được hoàn thành đến nay, hệ thống thủy lợi này chỉ duy nhất hoạt động được một lần khi chạy thử. Hiện nay máy móc, đường ống đã hoen rỉ, kênh bê tông cỏ mọc um tùm. Việc xây dựng trạm bơm và tuyến kênh không phát huy tác dụng, gây lãng phí lớn về kinh tế của nông nghiệp, gây bức xúc trong nhân dân.

Xem thêm:

Vietnamvn.net

Ông Dzerzhinsky được dựng tượng ở VN là ai?

Ông Dzerzhinsky được dựng tượng ở VN là ai?

Học viện Cảnh sát Nhân dân ở Hà Nội vừa khánh thành tượng ông Felix Dzerzhinsky, lãnh đạo đầu tiên của ngành công an Liên Xô.

Dzerzhinsky được cho là đóng vai trò chính trong các vụ tàn sát người Nga bị quy kết là ‘phản cách mạng’ năm 1920

Theo một bài trên trang của Đài Tiếng nói Ba Lan về lịch sử:
“Tháng 10/1918, những công nhân tại Moscow đình công và bị vây bắt, quy kết là phản cách mạng và xử bắn bằng súng máy. Tại Petrograd, nhiều người bị lĩnh án tử hình, tay họ bị trói cùng nhau, và đến đêm bị đẩy lên các xà lan gỗ, đem ra ném xuống Vịnh Phần Lan. Người ký các lệnh đó chính là Felix Dzerzhinsky.”

Dzerzhinsky chính là người lãnh đạo tàn bạo của tổ chức đứng đằng sau làn sóng khủng bố Bolshevik.

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

-THẾ À? OK… LÚC ĐẤY CÓ KHI XÃ HỘI ĐÃ THAY ĐỔI RỒI.

From facebook:  Hoang Le Thanh added 2 new photos.

-THẾ À? OK… LÚC ĐẤY CÓ KHI XÃ HỘI ĐÃ THAY ĐỔI RỒI.

Trích từ trang Fb: @Phạm Thanh Nghiên.

Những hình ảnh của phía truyền thông “lề đảng” ghi lại cảnh Nga bị bắt và bị giải đi, hẳn bạn sẽ cảm phục cô. Bị bao vây bởi một lực lượng đông đảo công an sắc phục lẫn thường phục, nhưng cô vẫn giữ được nét bình thản, điềm tĩnh và vô cùng tự tin. Hoàn toàn ngược lại, phe bắt người tỏ ra lo lắng, căng thẳng. Bạn hãy nghe đoạn cuối clip khi Nga bị còng tay và giải đi.

-THẾ À? OK… LÚC ĐẤY CÓ KHI XÃ HỘI ĐÃ THAY ĐỔI RỒI.

Tôi đoán rằng có thể khi ấy Nga bị nhân viên an ninh nào đó đe dọa và cô đã đối đáp lại như thế.

Nếu cô ấy phạm tội thật sự, làm những điều bất trung bất nghĩa, liệu cô có giữ được vẻ đĩnh đạc và thần thái hơn người như thế không?

Trần Thị Nga, Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và nhiều người phụ nữ khác không làm gì sai nhưng vẫn phải ngồi tù. Bởi vì họ yêu con và mong cho con có những thứ tốt đẹp, những thứ tốt đẹp có được trong sự thẳng thớm và đàng hoàng.

Ngoài Nấm và Gấu, hôm nay lại có thêm hai đứa trẻ bé xíu khác là Tài và Phú phải lìa xa mẹ. Tết năm nay, nhà của chúng không còn rộn rã tiếng cười.

@Phạm Thanh Nghiên.

Image may contain: 2 people, child and text
Image may contain: one or more people, people sitting, baby and outdoor

Tổng thống Donald Trump ký chấm dứt TPP

Tổng thống Donald Trump ký chấm dứt TPP

RFA

Tân Tổng thống Donald Trump ký ban hành các văn bản đầu tiên sau khi tuyên thệ nhậm chức hôm 20/01/2017.

Tân Tổng thống Donald Trump ký ban hành các văn bản đầu tiên sau khi tuyên thệ nhậm chức hôm 20/01/2017.

AFP
 Sau khi tuyên thệ nhậm chức được vài giờ, văn bản đầu tiên Tổng thống Donald Trump ký tại Nhà Trắng là chấm dứt Hiệp định Thương mại xuyên Thái Bình Dương, gọi tắt là TPP, mà chính phủ của Tổng thống Obama gầy dựng trong suốt nhiều năm trước khi kết thúc nhiệm kỳ vào hôm qua 20/1/2017.

TPP được ký kết với 12 nước mà Hoa Kỳ là chủ đạo. Hiệp định này được xem là có lợi cho Việt Nam với ưu tiên về thuế xuất khẩu. Tổng thống Donald Trump cho rằng TPP gây bất lợi cho giới công nhân của Mỹ và đã tuyên bố sẽ bãi bỏ nó trong suốt thời gian vận động tranh cử.

Thông báo chính thức của Nhà Trắng viết rằng: “Trong suốt một thời gian dài, người Mỹ buộc phải chấp nhận những hiệp định thương mại dựa trên lợi ích của các nhóm cơ hội và những người giàu có hơn là người lao động. Người dân Mỹ phải nhìn các nhà máy và việc làm có thu nhập tốt bị chuyển ra nước ngoài, trong khi chính phủ phải đối mặt với thâm hụt thương mại và sản xuất liên tục suy giảm”.

Tân Tổng thống Donald Trump cho biết ông vẫn quan tâm tới hiệp định NAFTA và sẽ đàm phán lại với các đối tác trong thời gian tới.

Chống Tàu cộng để xóa bỏ độc tài CSVN

 Chống Tàu cộng để xóa bỏ độc tài CSVN

Mai Thanh Truyết (Danlambao) – Hãy nhìn Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Biên giới Việt Trung, Hoàng Sa, Trường Sa – Hãy nhìn những bản án, những cú đạp, cái đấm vào mặt người dân biểu tình chống TC – Hãy nhìn những Đại hội đại biểu toàn quốc Hội hữu nghị Việt-Trung, những cuộc thi Tiếng hát hữu nghị Việt-Trung – Hãy nhìn sự im lặng của những người đang nắm quyền lãnh đạo cao nhất nước trước sự việc Tam Sa – Hãy nhìn 15 hiệp ước Nguyễn Phú Trọng vừa ký kết với Tập Cận Bình chưa khô mực, chúng ta thấy được gì?

Chiến thuật “đu dây”

Khi quyết định làm hòa và đi theo con đường của Đặng Tiểu Bình từ năm 1991, đảng CSVN dư biết về âm mưu thôn tính Việt Nam của TC. Họ hiểu rõ hơn ai hết rằng bắt tay với Tàu cộng sẽ dẫn đến mất nước! Nhưng CSVN vẫn chọn con đường quy thuận này vì không còn con đường nào khác để chọn lựa. Vì đây là con đường duy nhất để giữ đảng CS được tồn tại.

Qua 26 năm làm “bạn tốt” với Tàu cộng, cán cân ảnh hưởng của TC lên Việt Nam đã đến mức có thể tác động lên sự tồn vong của đất nước. Lúc này, CSVN bắt đầu lo sợ bị dân quy trách nhiệm bán nước, làm tay sai và có thể bị lật đổ. Vì thế họ đưa ra chiến lược “đu dây”… qua vực thẳm!

CSVN đu dây thế nào?

Đu dây là cách nói nôm na về vị trí khó xử của kẻ đứng giữa hai thế lực mà không biết phải đối ứng cách nào, nhưng mục tiêu thì rất rõ ràng là chỉ để sống còn. Hai thế lực đó là TC xâm lăng và người dân Việt chống xâm lăng. Sự khó xử xảy ra khi đứng giữa hai thế lực đang chống cự nhau mà CSVN là kẻ cầm quyền lại không thể ra mặt chống đối thế lực nào.

Hiện nay, Tàu cộng đang thực thi những bước xâm chiếm Biển Đông qua các hình thức dân sự như việc thành lập thành phố Tam Sa, CSVN chỉ có thể phản ứng lại bằng cách tránh né, che giấu mọi thông tin, hay là làm ngơ như không biết.

Nhưng trong thời đại thông tin điện tử, không dễ gì có thể bưng bít được, CSVN bèn sử dụng chiến thuật vừa ngăn chặn thông tin vừa đưa ra chiêu bài “chống TC bằng mồm” để lừa gạt dư luận. Họ chống Tàu cộng bằng tuyên bố, phản đối hay nói tiếng “lạ”, ngoài ra thì chẳng có hành động cụ thể nào. Sự “đu dây” này làm quần chúng tưởng rằng họ có ý chí chống Tàu cộng nhưng bị “kẹt” món nợ với Tàu cộng thời “giải phóng dân tộc” nên phải uyển chuyển để giải quyết, nếu không là… mất nước!

Về hình thức “đu dây” trên bình diện ngoại giao, CSVN tham gia với ASEAN, thiết lập quan hệ ngoại giao và vài hành động liên lạc quân sự với Mỹ hay ký kết hiệp ước thương mại với tất cả các nước khác. CSVN thực thi chiến lược này để nói lên vị thế “trung lập” của họ: Việt Nam giao thương với tất cả các nước (bao gồm cả TC và Mỹ) trên tinh thần bình đẳng và tôn trọng độc lập của nhau.

Tuy nhiên sự trung lập này sẽ không khả thi vì TC đang muốn thôn tính Việt Nam. TC dư khả năng để làm điều này mà cả thế giới chỉ có thể… đứng ngó!

Có thể ví dụ như câu chuyện nhà mình bị ăn cướp nhưng mình lại nhất định giữ thế “trung lập” không cần nhờ tới hàng xóm hay cảnh sát giúp đuổi bọn cướp! Hành động loại này chỉ có hai lối giải thích: một là khùng và hai là bán nước.

Vì an nguy cho đảng, CSVN sợ bị lật tẩy sứ mạng bán nước. Họ e ngại tinh thần bất khuất chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Họ biết rằng một khi người dân Việt Nam nhận thức ra họ là đảng bán nước thì sẽ hết đường sống!

Và hôm nay, 93 triệu người con Việt biết và nhận thức rõ ràng là CSVN bán nước. Con đường sống của họ sẽ chấm dứt từ đây…

Bán nước để tồn tại

Có thể nói bán nước là cách duy nhất để giữ cho ĐCSVN tồn tại.

Về cai trị, CSVN chỉ cần nhắm mắt bước theo lối mòn “định hướng” do đàn anh Tàu cộng chỉ dẫn mà không cần phải nghĩ ra lối thoát cho chủ nghĩa CS hết thời, điển hình là ký kết giữa Nguyễn Phú Trọng và Tập Cận Bình tuần vừa qua. Việc bán nước đã giúp cho CSVN:

– Về thế lực, tài chánh, kinh tế thì luôn có đàn anh nâng đỡ để củng cố địa vị thống trị của đảng hầu kiểm soát và đàn áp khối dân chúng bất mãn.

– Đối với thế giới tự do thì đạt được sự “vị nể” đôi chút vì có đàn anh TC đứng đàng sau.

Ngược lại nếu ĐCSVN quay đầu lại đối nghịch với đàn anh TC thì hậu quả sẽ thế nào?

Ai cũng có thể nhận ra rằng đây là hành động tự sát của các ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN. Nếu gián điệp TC không xử họ thì dân chúng cũng sẽ lôi ra họ tòa xử tội!

Vì thế bán nước cũng mang ý nghĩa là một lối thoát.

Nhưng đồng thời cũng đòi hỏi phải tìm mọi cách để che giấu vai trò bán nước trước người dân. Điều này làm lộ ra yếu điểm tử huyệt của họ. Yếu điểm đó là sợ dân chúng Việt Nam biết ĐCSVN là đảng tay sai bán nước!

Vì vậy, vấn đề của chúng ta là gì?

Muốn chiến thắng bất cứ kẻ địch nào thì phải tấn công vào yếu điểm của nó. ĐCSVN sợ bị vạch trần bộ mặt tay sai bán nước thì người con Việt yêu nước cần phải làm sáng tỏ vấn đề này ra.

Nhưng làm cách nào?

Đó là chống Tàu cộng để giải thể chế độ độc tài CSVN.

Chống Tàu cộng là chọn chiến tuyến bất dung hòa với Tàu cộng và nhận thức rõ ràng dã tâm tiến hành xâm chiếm Việt Nam của TC. Kẻ nào đi ngược với ý thức này thì chính là tay sai bán nước. ĐCSVN sẽ khó giải thích khi ra sức bắt bớ những người yêu nước phản đối sự xâm lăng của Tàu cộng. Chiến tuyến chống Tàu cộng cũng đối nghịch với chiến tuyến bán nước của ĐCSVN (ghi chú: CSVN chắc chắn sẽ không thể tồn tại khi dám chống lại Tàu cộng).

Chống Tàu cộng chính là phương cách dẹp bỏ chế độ độc tài CSVN một cách khôn khéo. Các cuộc biểu tình chống TC hàng tuần đang xảy ra ở Việt Nam chẳng thể ngăn cản bước tiến quân của TC ngoài Biển Đông hay trên mọi hình thức xâm lược trong lãnh thổ Việt Nam, nhưng đó, chính là vạch trần bộ mặt bán nước, tiếp tay cho giặc Tàu của ĐCSVN.

ĐCSVN sẽ ở thế kẹt khi đối diện với các cuộc biểu tình:

– Nếu cho phép biểu tình thì gián tiếp thả ra một thứ quyền là quyền phát biểu, quyền nêu ý kiến, tức là tự do ngôn luận và để cho tư tưởng chống ngoại xâm lan rộng. Hai thứ này hợp lại sẽ cuốn trôi tất cả quyền lực của ĐCS;

– Nếu ngăn cấm biểu tình một cách công khai (như ra luật cấm) thì sẽ đổ dầu vào lửa phẫn uất của người dân và chắc chắn lửa này cũng sẽ lan rộng.

Vì thế chống Tàu cộng sẽ đặt ĐCSVN vào vị trí chống đỡ thụ động và càng ngày sẽ càng yếu thế để đi tới điều tất yếu là sụp đổ.

Khi phân tích vấn đề đến đây thì chúng ta có thể đi đến kết luận là nên đóng góp tích cực phổ biến phong trào chống Tàu cộng, chống bằng mọi cách và trường kỳ. Khi phong trào khởi động thì cũng là lúc chế độ CSVN chuẩn bị tới ngày tàn.

Bắt tay hành động như thế nào?

Tuy nhiên tảng đá cộng sản sẽ không di chuyển nếu người dân không ra sức đẩy. Xin đưa vài đề nghị căn bản được thu gọn như sau:

– Đặt trọng tâm vào câu hỏi “làm cách nào để đánh đổ CSVN?”. Thời gian đả phá tính chính danh của CSVN đã quá lâu và mục đích đã đạt. Ngày nay chỉ có người khùng mới tin CS là tốt. Vì thế nên dùng sức lực vào việc đánh đổ CSVN.

– Tự tin vào chính mình. Bất cứ người con Việt nào cũng sở hữu một sức mạnh. Giải thể chế độ cộng sản là hình thức cách mạng toàn dân. Khi người dân ý thức được điều chính mình mới là chủ đất nước thì ĐCS sẽ khó giữ vai trò độc tôn.

– Chống Tàu cộng là trách nhiệm của mỗi người dân, không phải là trách nhiệm của Mỹ, hay của ĐCSVN (vì cho rằng họ đang nắm quyền lực), hay chỉ của người dân Việt Nam trong nước mà là của mọi người còn nhận mình là người Việt Nam. ĐCSVN không bảo vệ đất nước thì người dân phải đứng lên làm công việc này. Khi dân chúng chống Tàu mà nhà cầm quyền CS không chống Tàu thì cũng đồng nghĩa với bán nước.

– Chống Tàu cộng bằng mọi phương tiện có thể như: biểu tình, gây ý thức về sự mất nước cận kề, tẩy chay hàng hóa Tàu cộng, phản bác lại những quan điểm yếm thế, nhu nhược… Vấn đề là tạo tinh thần liên đới, đoàn kết dân tộc để diệt Việt cộng.

– Tin tưởng vào chiến lược chống Tàu cộng. Đừng để bị lung lạc bởi những ý kiến đánh lạc hướng. Tàu cộng sẽ chỉ chiếm thêm đất, lấn thêm biển Việt Nam chứ không bao giờ trả lại những gì đã cướp được cho dù họ có hứa hay ký kết thành văn bản đi nữa.

Kiên quyết chống Tàu cộng thì ĐCSVN sẽ đổ. Đây là điều đảng CSVN đang rất sợ. Càng chống Tàu thì càng đặt CSVN ở thế khó gỡ vì đứng giữa hai thế lực. Nghiêng về bên nào cũng dẫn tới việc mất đảng.

Bởi thế, phải chống Tàu cộng mãi mãi và liên tục, cho tới khi ĐCSVN rơi ra khỏi thế cân bằng. Việt Nam không thể tồn tại nếu không nuôi dưỡng ý chí chống Tàu. Đó là lịch sử và kinh nghiệm xương máu của tổ tiên Việt Nam với trên 4000 năm dựng nước và giữ nước!

21.01.2017

Mai Thanh Truyết

danlambaovn.blogspot.com

CSVN báo cáo không đúng sự thật về những vụ công an đánh chết dân.

CSVN báo cáo không đúng sự thật về những vụ công an đánh chết dân.

Nguoi-viet.com

Hai học sinh Hiếu, Quang ở Bù Gia Mập bị Công an đánh nhiều thương tích, may còn mạng, trong khi một bạn của hai em mất mạng. (Hình gia đình cung cấp cho báo Pháp Luật Thành Phố)

HÀ NỘI 20-1 (NV) – Bộ Công An CSVN vừa công bố bản báo cáo “thực thi Công ước chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc” nói rằng trong 5 qua, có 10 vụ Công an dùng “nhục hình” bị đem ra tòa kết án.

Bản báo cáo được báo chí trong nước đưa tin vào lúc có tin công an huyện Bù Gia Mập tỉnh Bình Phước đang điều tra về vụ gia đình một học sinh 15 tuổi gửi khiếu nại đên nhiều nơi là con của họ mất mạng không phải vì “ chạy xe nhanh va vào gậy của công an” rồi ngã xuống đất mà vì bị Công an đánh bằng gậy mà chết. Cậu học sinh này là nạn nhân số 10 chết vì tay Công an CSVN trong năm 2016.

Theo tờ Pháp Luật Thành Phố giữa tuần qua, Bộ Công an vừa công bố “dự thảo báo cáo quốc gia về thực thi Công ước của Liên Hiệp Quốc (LHQ) về chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người” do bộ này đứng ra soạn thảo với sự tham gia của nhiều bộ, ngành liên quan.

Đầu tháng 11 năm 2013, CSVN đã ký tham gia công ước này, một năm sau, vào tháng 11-2014 thì Quốc hội của chế độ phê chuẩn. Thực hiện quy định tại Điều 19 của bản Công ước chống tra tấn, bây giờ chế độ Hà Nội báo cáo kết quả năm đầu tiên “triển khai thực hiện Công ước”, tức là 2015-2016.

Theo tin tức tường thuật về bản báo cáo vùa kể, bộ Công an khai rằng “Từ 2011 đến 2015, tòa chỉ thụ lý, xét xử sơ thẩm 10 vụ án về tội dùng nhục hình, không có vụ án nào về tội bức cung, tội mua chuộc hoặc cưỡng ép người khác khai báo gian dối, cung cấp tài liệu sai sự thật”, theo tin của tờ Pháp Luật Thành phố.

Điều này cho thấy bản chất của chế độ Hà Nội, ngược hoàn toàn với sự thật. Chế độ Hà Nội khoe rằng “Việt Nam không có nhiều vụ án liên quan đến bức cung, dùng nhục hình và mỗi vụ phát hiện có bức cung, dùng nhục hình đều được xử lý nghiêm minh.”

Người ta tin rằng nghi can vừa bị bắt là điển hình những vụ bị công an hỏi cung, đánh đập dã man hàng ngày ở khắp nơi trên cả nước Việt Nam.

Trong năm 2016, có ít nhất 10 nạn nhân chết trong tay Công an CSVN hầu hết chỉ sau vài giờ đến một vài ngày khi vừa mới bị bắt về điều tra. Năm 2015, có 17 nạn nhân chết trong tay công an và riêng Tháng Mười Hai đã có tới ba nạn nhân. Năm 2014 có tới 24 nạn nhân. Năm 2013 có 12 nạn nhân và năm 2012 có 13 nạn nhân.

Tất cả các nạn nhân đó đều có những chứng tích trên thân thể như nứt xương sọ, gãy xương sườn hay tay chân, bầm tím nhiều nơi trên da, dập các phần mềm nội tạng như dập phổi dập tim, dập bao tử, gan, thận v.v… do bị tra tấn ép cung.

Một số trường hợp thân nhân của nạn nhân kéo quan tài tới trụ sở Công an hoặc trụ sở nhà cầm quyền tỉnh để bắt vạ. Một số người cầm đơn đi khiếu kiện từ địa phương đến trung ương nhưng các thủ phạm làm chết người lại được chế độ bảo kê, vu cho nạn nhân là chết vì “tự tử”, “có tiền sử bệnh tim”, “sốc ma túy”, “chạy lung tung đập đầu vào tường” v.v… dù thân nhân quả quyết những người đó trước khi bị bắt hoàn toàn khỏe mạnh, bình thường.

Theo Bộ Công An báo cáo ở Quốc Hội hồi Tháng Ba, 2015, từ năm 2011 đến 2014, có đến “226 người chết trong các trại tạm giữ, tạm giam, chủ yếu do tự sát và bệnh lý” mà không mấy người tin đó là sự thật.

Nhiều tù nhân may mắn còn mạng sống, sau khi ra tù, hoặc ít nhất sau khi ra khỏi bệnh viện cấp cứu, đều tố cáo đã bị Công an tra tấn ép cung. Có những người đã tố cáo bị Công an không những bắt viết bản thú tội theo lời đọc của Công an mà còn phải “diễn” nhiều lần cho thuần thục cái tội tưởng tượng bị áp đặt nếu người ta còn muốn kéo dài mạng sống để ra tòa kêu oan.

Trong 5 năm từ 2011 đến 2015 mà chỉ có “10 vụ dùng nhục hình” chỉ là cái báo cáo nhằm lừa bịp trong nước và tổ chức Liên Hiệp Quốc. Hiện đang có một số trường hợp bị kết án tử hình nhưng những người này đều kêu oan trong các phiên xử. Không có chứng cứ họ có mặt tại nơi xảy ra vụ án mạng, có những nhân chứng xác nhận lúc có án mạng các người đó đang ở chỗ khác, xa nhiều cây số, các chứng cứ thu thập tại hiện trường đều không ăn khớp với người bị coi là “thủ phạm”. (TN)

Trọn vẹn diễn văn nhậm chức của Tổng thống Donald Trump

Trọn vẹn diễn văn nhậm chức của Tổng thống Donald Trump

Facebooker Robert Le nhận xét: 1. Tấn công các chính trị gia trong vòng đai Hoa Thịnh Đốn (Beltway) tức truyền thống (establishment) của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hoà; 2. Chỉ trích Hoa Kỳ đã khôn nhà dại chợ trong kinh tế; 3. Chỉ trích Hoa Kỳ đã khôn nhà dại chợ trong an ninh quân sự; 4. Chỉ trích sao không xây tường rào (cứng như cement hay mềm qua chính sách) để ngăn chận di dân; 5. Chỉ trích ngoại viện quá nhiều làm ngân sách kiệt quệ cho việc xây dựng hạ tầng quốc nội; 6. Chỉ trích công ăn việc làm đã cao bay xa chạy ra ngoại quốc; 7. Chủ trương bảo vệ mậu dịch, kiểm soát chuyển giao công nghệ, không để các công ty HK bị ngoại quốc thu tóm; 8. Ông muốn củng cố các liên minh cũ, xây dựng các liên minh mới, chủ yếu tiêu diệt tận gốc khủng bố Hồi giáo cực đoan; 9. Ông thúc đẩy khám phá không gian, ngăn ngừa dịch bệnh thế giới, nắm bắt năng lượng, công nghệ và kỹ thuật mới; 10. Ông hơi dịu giọng với vấn đề sắc tộc.

____

BBC

21-1-2017

Ảnh: BRENDAN SMIALOWSKI

Ông Donald Trump chính thức trở thành Tổng thống thứ 45 của Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ trong buổi lễ ngày 20/1.

Xin giới thiệu toàn văn bài phát biểu nhậm chức của ông.

Thưa Chánh án Roberts, Tổng thống Carter, Tổng thống Clinton, Tổng thống Bush, Tổng thống Obama, nhân dân Mỹ và nhân dân thế giới, xin cảm ơn.

Các công dân Mỹ chúng ta nay cùng nỗ lực để xây dựng lại đất nước, hồi phục lời hứa cho tất cả dân tộc.

Cùng nhau, chúng ta sẽ quyết định con đường đi của nước Mỹ và thế giới trong nhiều năm tới.

Chúng ta sẽ đối diện thử thách. Sẽ đương đầu khó khăn. Nhưng chúng ta sẽ làm được.

Cứ mỗi bốn năm, chúng ta lại cùng bước lên các bậc này để thi hành cuộc chuyển giao quyền lực trật tự và hòa bình. Chúng ta biết ơn Tổng thống Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle Obama vì sự giúp đỡ chân thành trong quá trình chuyển giao. Họ thật tuyệt. Xin cảm ơn.

Nhưng buổi lễ hôm nay có ý nghĩa rất đặc biệt. Vì hôm nay không phải là sự chuyển giao quyền lực từ người này sang người kia, một đảng này sang đảng khác, mà là sự chuyển giao quyền lực từ Washington sang cho nhân dân Mỹ.

Từ quá lâu, một nhóm nhỏ tại thủ đô đã thu nhận phần thưởng của chính phủ, còn nhân dân gánh chi phí.

Washington phát triển nhưng nhân dân không được chia sẻ của cải.

Các chính khách giàu to nhưng việc làm ra đi, nhà máy đóng cửa.

h1

 

 

 

Ảnh Reuters.

Giới cai trị tự bảo vệ mình nhưng không bảo vệ công dân đất nước.

Thắng lợi của họ không phải là thắng lợi của các bạn; vinh quang của họ không của các bạn; và khi họ ăn mừng ở thủ đô, chẳng có mấy điều đáng ăn mừng cho các gia đình nghèo khắp nước.

Tất cả thay đổi – tại đây, lúc này, vì khoảnh khắc này là của các bạn.

Nó thuộc về những người có mặt tại đây hôm nay, và những ai đang theo dõi trên toàn nước Mỹ.

Đây là ngày của các bạn. Đây là lễ ăn mừng của các bạn.

Và Hợp chúng quốc Hoa Kỳ là đất nước của các bạn.

Điều thực sự quan trọng không phải là đảng nào kiểm soát chính phủ, nhưng liệu chính phủ có do nhân dân kiểm soát không.

Ngày 20/1/2017 sẽ được nhớ như ngày nhân dân trở thành người cai trị đất nước này một lần nữa.

Những người dân bị lãng quên sẽ không còn bị như thế.

Mọi người đang lắng nghe các bạn.

Hàng chục triệu người đã trở thành phong trào lịch sử mà thế giới chưa từng thấy.

Ở trung tâm phong trào này là niềm tin quan trọng: rằng một quốc gia tồn tại là để phục vụ công dân.

Người dân Mỹ muốn trường tốt cho con, khu nhà an toàn cho gia đình, và việc làm tốt cho họ.

Đây là những đòi hỏi công bằng, chính đáng của công chúng.

Nhưng với quá nhiều công dân, là một thực tại khác: Mẹ con trói chặt trong nghèo đói ở thành thị, các nhà máy gỉ sét như bia mộ trên đất nước, hệ thống giáo dục thừa tiền nhưng không đem lại kiến thức cho sinh viên trẻ đẹp của chúng ta, tội ác, băng đảng, ma túy cướp đi quá nhiều mạng sống, cướp đi bao tiềm năng đất nước.

Sự tàn sát nước Mỹ này dừng lại tại đây, ngay bây giờ.

Chúng ta là một quốc gia – nỗi đau của họ cũng là của chúng ta. Giấc mơ của họ là của chúng ta, thành công của họ cũng là của chúng ta. Chúng ta chia sẻ một con tim, một mái nhà, một định mệnh vinh quang.

Lời thề nhậm chức của tôi hôm nay là lời thề trung thành với mọi người Mỹ.

Suốt nhiều thập niên, chúng ta đã làm giàu cho công nghiệp nước ngoài, làm hại cho Mỹ.

Các đội quân được bao cấp của các nước, làm quân đội ta suy yếu.

Chúng ta bảo vệ bờ cõi nước khác nhưng từ chối bảo vệ mình.

Bỏ hàng ngàn tỉ đôla ở nước ngoài, còn hạ tầng của Mỹ rơi vào suy thoái.

Chúng ta giúp các nước giàu có, còn của cải, sức mạnh, tự tin của quốc gia biến mất.

Nhà máy này tới nhà máy khác đang biến khỏi đất nước chúng ta, không hề nghĩ cho hàng triệu người lao động Mỹ.

Sự giàu có của giới trung lưu đang bị tước đoạt từ gia đình họ và chia sẻ trên khắp thế giới.

Nhưng đó là quá khứ. Nay chúng ta chỉ nhìn tới tương lai.

Chúng ta có mặt hôm nay, ra lời hiệu triệu được nghe ở mọi thành phố, thủ đô hải ngoại, mọi hàng lang quyền lực.

Từ hôm nay, viễn kiến mới cai trị đất ta.

Từ lúc này, chỉ có Hoa Kỳ trên hết.

Mọi quyết định về thương mại, thuế, di dân, ngoại giao, sẽ có để làm lợi cho người lao động và gia đình Mỹ.

Chúng ta phải bảo vệ biên giới khỏi sự tàn phá của các nước đang làm sản phẩm của ta, ăn cắp công ty của ta, hủy hoại việc làm của ta. Bảo vệ sẽ dẫn tới thịnh vượng và sức mạnh.

Tôi sẽ chiến đấu cho các bạn bằng mọi hơi thở, sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng.

Hoa Kỳ sẽ bắt đầu chiến thắng, như chưa từng.

Chúng ta sẽ đem về việc làm. Đem về biên giới. Đem về của cải. Và đem về những giấc mơ.

Chúng ta sẽ xây những con đường mới, xa lộ, cầu, sân bay, đường hầm, đường tàu hỏa trên đất nước tuyệt vời của ta.

Chúng ta sẽ giúp người dân không phải xin trợ cấp và trở lại làm việc. Xây dựng lại đất nước với đôi tay Mỹ và lao động Mỹ.

Chúng ta sẽ theo hai nguyên tắc cơ bản – mua hàng Mỹ và thuê người Mỹ.

Chúng ta sẽ tìm kiếm tình bạn và thiện chí với các nước, nhưng với sự hiểu biết rằng các nước có quyền ưu tiên cho lợi ích của mình.

Chúng ta không muốn áp đặt lối sống lên ai, nhưng để lối sống của ta tỏa sáng như tấm gương cho mọi người.

Chúng ta sẽ củng cố các liên minh cũ, thành lập liên minh mới, đoàn kết thế giới văn minh chống lại nạn khủng bố Hồi giáo cực đoan, mà chúng ta sẽ xóa bỏ hoàn toàn khỏi trái đất này.

Ở cội rễ chính trị của chúng ta sẽ là sự trung thành tuyệt đối với Hoa Kỳ, thông qua sự trung thành với tổ quốc, chúng ta sẽ tìm lại sự trung thành với nhau.

Khi bạn mở lòng cho tình yêu nước, sẽ không có chỗ cho thiên kiến.

Kinh thánh bảo, “thật tốt và dễ chịu khi nhân dân của Thượng đế sống đoàn kết”.

Chúng ta phải nói thật, tranh cãi khác biệt chân thật, nhưng luôn tìm kiếm đoàn kết.

Khi Hoa Kỳ đoàn kết, không ai cản được Hoa Kỳ.

Đừng có sợ – chúng ta được bảo vệ, và sẽ luôn được bảo vệ.

Chúng ta sẽ được bảo vệ nhờ những con người vĩ đại của quân đội, chấp pháp, và quan trọng nhất nhờ Thượng đế.

Sau chốt, chúng ta phải nghĩ những điều to lớn, mơ những giấc mơ to lớn hơn.

Tại Mỹ, chúng ta hiểu một quốc gia chỉ sống khi nỗ lực.

Chúng ta sẽ không còn chấp nhận các chính khách chỉ nói mà không làm, lúc nào cũng than vãn mà chả làm gì.

Đã hết thời gian để nói trơn.

Nay là giờ khắc hành động.

Đừng để ai bảo các bạn là không làm nổi đâu. Không thử thách nào đứng vững trước trái tim, tranh đấu và tinh thần nước Mỹ.

Chúng ta sẽ không thất bại. Đất nước sẽ lại phát triển.

Chúng ta đang ở trước thời khắc thiên niên kỷ mới, sẵn sàng mở ra bí ẩn của vũ trụ, giải phóng Trái đất khỏi bệnh tật, tìm ra năng lượng, các ngành công nghiệp và công nghệ ngày mai.

Niềm tự hào quốc gia mới sẽ khơi dậy tâm hồn, nâng cao tầm mắt, hàn gắn chia rẽ.

Đây là lúc nhớ lại sự khôn ngoan cổ xưa mà những người lính sẽ không quên: rằng dù da đen, nâu hay trắng, chúng ta cùng có dòng máu đỏ của người yêu nước, cùng hưởng tự do tôn giáo, và cùng chào lá cờ Mỹ.

Dù đứa trẻ sinh ra ở khu đô thị Detroit, hay đồng bằng lộng gió Nebraska, họ cùng nhìn lên bầu trời ban tối, cùng giấc mơ, và cùng nhận hơi thở cuộc sống từ Đấng tối cao.

Hỡi những người Mỹ, ở mọi thành phố xa gần, nhỏ to, từ núi đến biển, xin hãy lắng nghe:

Các bạn sẽ không bao giờ bị bỏ rơi nữa.

Tiếng nói, hy vọng, giấc mơ của các bạn sẽ quyết định định mệnh nước Mỹ. Sự dũng cảm, lòng tốt, tình yêu của bạn sẽ dẫn đường chỉ lối.

Cùng nhau, chúng ta sẽ làm nước Mỹ mạnh trở lại.

Cùng nhau chúng ta sẽ làm nước Mỹ giàu có trở lại.

Chúng ta sẽ làm nước Mỹ tự hào trở lại.

Chúng ta sẽ làm nước Mỹ an toàn trở lại.

Đúng thế, cùng nhau chúng ta sẽ làm nước Mỹ tuyệt vời trở lại.

Xin cảm ơn. Thượng đế phù hộ các bạn và nước Mỹ.

HƯỚNG ĐI MỚI NHÂN BẢN RA ĐỜI

HƯỚNG ĐI MỚI NHÂN BẢN RA ĐỜI

Bs Nguyễn Đan Quế

21-1-2017

(nhân dịp TT Donald Trump nhậm chức)

Thế kỷ 20 có những khám phá khoa học quan trọng về đại vũ trụ và tiểu vũ trụ. Đặc biệt, nhận thức mới về con người: tinh thần và vật chất là 2 mặt của sinh năng (như 2 mặt của đồng tiền) và sinh năng là một phần của vũ trụ năng. Đông và Tây đúng ra đã phải là 2 mặt của nền văn minh nhân loại. Do đó, Nhân Bản Hóa đời sống con người là tất yếu.

Ngành vật lý mới ra đời (Cơ học Lượng tử) đưa đến Cách mạng Số như internet, điện thoại di động, truyền hình số, robot thông minh…Cách Mạng Số đang diễn ra như vũ bão trên thế giới.

Động lực Cách Mạng Nhân Bản Hóa và Cách Mạng Số là giai tầng trung lưu với nhân sinh quan mới và giỏi kỹ thuật Số, chứ không phải vô sản hay tư bản.

Chính quyền vô sản sụp đổ ở nhiều nước, chính quyền tư bản có những thay đổi tự bản chất. Đối đầu Đông – Tây đang chuyển biến sang Hợp Tác Bắc – Nam. Các nước giầu đa số ở về Bắc bán câu, chiếm 1/3 dân số, với 5 trung tâm quyền lực: Mỹ – Trung –  Nhật – Đức – Nga. Các nước nghèo chiếm 2/3 dân số, hầu hết ở Nam bán cầu.

Nền sinh hoạt chính trị toàn cầu trong tương lai sẽ mang tính Nhân Bản – Kỹ Trị, với mức độ khác nhau tùy hoàn cảnh và trình độ phát triển của mỗi nước.

Các nước giầu tiến hành mạnh mẽ Cách Mạng Số và chuyển giao Cách mạng Kỹ Nghệ Hóa cho các nước nghèo (thông qua đầu tư vốn, kỹ thuật, quản lý) để lấp bớt hố xa cách giầu – nghèo, một điều kiện quan yếu, không thể thiếu được, nếu các nước giầu muốn vui hưởng thành quả do Cách Mạng Số mang lại.

Ngay từ bây giờ, Việt nam cần nhanh chóng tiếp thu Kỹ Nghệ Hoá do các nước giầu chuyển giao cho các nước nghèo. Trong khi đó, phải Nhân Bản Hoá Xã hội ngay. Đây mới là điều quan trọng để mưu cầu sự phát triển cân bằng giữa đời sống vật chất và tinh thần cho xã hội Việt Nam. Muốn Nhân Bản Hoá Xã hội phải có những con người Nhân Bản. Muốn xây dựng con người Nhân Bản phải có một nền Giáo dục Nhân Bản.

Câu hỏi được nêu lên là: Việt nam nên phát triển theo đường lối như thế nào trong thế giới ngày nay?

Đường lối thích hợp và đúng nhất tự thân cần mang 3 tính chất: Xã Hội, Nhân Bản và Tiến Bộ.

Tính Xã Hội:

– Xã hội hoá toàn bộ nền kinh tế và văn hoá.

Mỗi con cá nhân phải nắm trong tay thẩm quyền kinh tế và văn hoá mới có thể phát triển tốt đẹp đời sống vật chất và tinh thần của mình.

Nhà nước lúc đầu có thể đứng ra thành lập những cơ sở tiện nghi vật chất (kinh tế) hay tinh thần (văn hóa). Sau đó xã hội hoá bằng cách bán lại cho những thành viên làm trong những cơ sở đó dưới hình thức cổ phần. Tiền thu về dùng xây dựng những tiện nghi mới.

Cá nhân có quyền tự hợp thành những xã hội dân sự theo nghề nghiệp, khuynh hướng, ý muốn, lý tưởng…để hỗ trợ nhau trong sinh hoạt, phát triển. Xã hội dân sự sống động lớn dần, thì vai trò nhà nước can thiệp vào đời sống người dân giảm dần.

– Vai trò của nhà nước

Là điều hoà phối hợp giữa các khu vực của nền kinh tế quốc dân và văn hoá dân tộc,

chứ không phải là quản lý. Nhà nước chỉ quản lý thu thuế và dùng thuế để lo chuyện

công ích.

Ngay cả những cơ sở tiện nghi tối cần thiết như nước, điện, hoả xa, viễn thông…, nhà nước cũng chỉ tham gia nhiều lắm 51% để giữ tính quyết định khi tình thế bắt buộc vì ảnh hưởng lớn đến quyền lợi của đại đa số quần chúng.

Luôn thúc đẩy và tạo điều kiện cho kinh tế tư nhân phát triển tối đa vì kinh tế tư nhân luôn năng động nhất, có nhiều phát kiến mới nảy nở hàng ngày hang giờ, nếu được tự do thông tin, tự do tư tưởng, tự do phát biểu ý kiến cá nhân. Từ đó: có sáng tạo, có cạnh tranh, có tiến bộ không ngừng, đưa đến mở rộng nền tảng để có thêm tăng trưởng kinh tế, để dịch chuyển nền sản xuất từ chỗ làm hàng rẻ xuất khẩu sang những mặt hàng có hàm lượng chất xám cao hơn

Mọi hoạt động văn hoá không được gò bó, tự do sáng tác, tự trị đại học…là những nhân tố cần thiết để củng cố vững mạnh và phát triển nội lực lâu dài cho xã hội Việt nam.

– Tương quan giữa nhà nước với người dân

Nhà nước ra đời bằng bầu cử đa nguyên, đa đảng, tự do, dân chủ và phổ thông đầu phiếu ; gồm có ba ngành Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp độc lập với nhau nhưng kiểm soát lẫn nhau.

Phát huy đệ tứ quyền (truyền thanh, truyền hình, báo chí, xuất bản) sẽ giúp đưa mặt bằng dân trí cả nước đi lên và biến liên hệ nhà nước – người dân từ lũng đoạn sang phục vụ, đúng nghĩa là nhà nước của dân, do dân và vì dân. Thí dụ muốn bài trừ tham nhũng chẳng hạn, phải có tự do báo chí.

Tính Nhân Bản:

– Tính Nhân Bản trong kinh tế

Lực lượng sản xuất trực tiếp nắm quan hệ sản xuất. Nghĩa là, ngoài tiền lương hàng tháng, phải được chia lợi nhuận theo cổ phần người công nhân được thụ hưởng sau mỗi năm làm việc, với tư cách là một phần của chủ nhân ông nhà máy.

– Tính Nhân Bản trong Giáo dục – Văn hoá

Giáo dục nhằm đào tạo con người chứ không phải đào tạo công cụ cho chế độ. Văn hoá nhằm phát triển con người chứ không phải điều kiện hoá con người theo ý muốn của nhà cầm quyền.

– Tính Nhân Bản trong mỗi con người

Nền giáo dục Nhân Bản phát huy tính nhân bản sẵn có trong mỗi con người.

Thế nào là con người Nhân Bản?

Con người Nhân Bản là con người có đời sống cân bằng và hoà hợp với cộng đồng. Hay nói một cách khác, có khả năng tham dự một cách sáng tạo, vừa  vào cuộc sống hàng ngày của xã hội vừa vào việc có đời sống tinh thần phong phú, luôn có nhận biết bên trong bản thân mình, có đời sống nội tâm mạnh mẽ, độc lập. Ở trong thê giới, nhưng thế giới không ở trong mình.

Sống giữa cộng đồng, con người Nhân Bản không thể hạnh phúc khi bóc lột ai và cũng không cho phép ai bóc lột mình về cả hai mặt tinh thần lẫn vật chất.

Tính Tiến Bộ:

    – Nông nghiệp – Công nghiệp –Đại học hợp thành đầu máy đưa đời sống kinh tế và văn hoá của xã hội tiến lên.

    – Thế liên minh quốc tế của giai tầng chuyên viên kỹ thuật của Cách Mạng Số và của Kỹ Nghệ Hóa trong nước giầu lẫn nước nghèo đương nhiên hình thành và chắc chắn ngày càng giữ vai trò nòng cốt trong phát triển xã hội các nước.

–  Triết lý sống Nhân Bản biến thiên theo những khám phá về tinh thần hay vật chất; và biến đổi theo không gian và thời gian khi áp dụng tại mỗi nước.

Xuân Đinh Dậu 2017

Gió lùa ánh sáng vô trong bãi

 Suy Tư Tin Mừng ngày  22/01/2017

 Tin Mừng: (Mt 4: 12-23)

Khi Đức Giêsu nghe tin ông Gioan đã bị nộp, Người lánh qua miền Galilê. Rồi Ngài bỏ Nadarét, đến ở Caphácnaum, một thành ven biển hồ Galilê, thuộc địa hạt Dơvulun và Náptali, để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia nói: Này đất Dơvulun, và đất Náptali, hỡi con đường ven biển, và vùng tả ngạn sông Giođan, hỡi Galilê, miền đất của dân ngoại! Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi. Từ lúc đó, Đức Giêsu bắt đầu rao giảng và nói rằng: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.”

 

Người đang đi dọc theo biển hồ Galilê, thì thấy hai anh em kia, là ông Simôn, cũng gọi là Phêrô, và người anh là ông Anrê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. Người bảo các ông: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.” Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người. 

Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dêbêđê, là ông Giacôbê và người em là ông Gioan. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dêbêđê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông. Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người. 

Thế rồi Đức Giêsu đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân.

*   *    *     *

 “Gió lùa ánh sáng vô trong bãi”

Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai

Buồm trắng phất phơ như cuống lá

Lòng tôi bát ngát rộng bằng hai.

(dẫn nhập thơ Hàn Mặc Tử)

 Mai Tá lược dịch

Ánh sáng, nhà thơ hôm nay ghi nhận, không là hào quang sáng chói, “lùa trong bãi”. Nhưng, là ảnh hình Chúa Kitô sáng mãi với thế gian. Ảnh hình Ngài tỏa sáng như ban ngày. Sáng từ thời Cựu Ước mãi đến hôm nay. Nơi trình thuật sáng chói, ngày Chúa gọi.

Trình thuật sáng chói hôm nay, đề cập nhiều đến ánh sáng Vương Quốc Nước Trời, đem đến những canh cải đổi thay,  những đáp ứng lời mời của Thầy Chí Thánh, đang toả sáng.

Bước đầu đường đời Ngài rao giảng, Đức Giê-su cũng đã mời và đã gọi. Ngài mời gọi đám dân đen thuyền chài nhỏ bé, rất tầm thường, đưa các vị ấy vào chốn toả sáng “lùa trong bãi”, làm đồ đệ. Khởi đầu công cuộc rao giảng, Đức Giêsu đã xuất hành từ thị trấn Na-da-rét. Tiếp theo đó, Ngài đi CaphaNaUm, một thị trấn bé nhỏ bên bờ Galilê nơi vùng biển mang tên “ZêBuLun” và “NápTaLi”. Đi như thế, Ngài đã ứng nghiệm lời tiên tri Isaya, nơi Cựu Ước, có lời rằng: “Hãy canh cải, vì Vương Quốc Nước Trời đã gần kề”. 

Nước Trời đã gần  kề nói ở đây, không là Thiên đường sống ở trên cao, nơi ta đạt đến sau khi chết. Nhưng chính là cộng đoàn tiên khởi, gồm con dân nhà Đạo gốc Do Thái giáo nay đà hoán cải. Thoạt tiên, người Do thái rất ngại ngần, vì không quen sử dụng trực tiếp danh tánh của Chúa, mỗi khi trao đổi hoặc nguyện cầu. Vì thế, sử gia Mat-thêu mới phải viết tả về Đức Chúa, bằng lối gián tiếp như “thiên đường”, hoặc bằng thể thụ động nơi động từ, vẫn nghe quen.

Với nhà Đạo, cụm từ Vương Quốc xuất từ ngôn ngữ cổ của Hy Lạp bằng từ “basileia”. Basileia trước nhất có nghĩa: vương quyền, quy luật và triều đại. Cũng từ đó, khi nói Vương Quốc Nước Trời đã gần kề, không có nghĩa bảo rằng: ta đã gần đạt chốn đền đài cung điện đầy nguy nga. Dù ở đời này hay đời sau. Thành thử, lời khuyên Hãy canh cải là có ý bảo: hãy đặt mình dưới sức mạnh/quyền uy của Đức Chúa. Hãy sống vì Vương Quốc Nước Trời. Vì Vương Quyền của Đức Chúa.

Đặt mình sống vì Vương Quyền của Chúa, là đặt mình trong tương quan đầy thương mến với Trời. Và với Chúa của ta. Đặt mình trong tương quan, là sống trong môi trường nơi đó có các giá trị đáng để ta trân trọng thực hiện như: tình yêu, lòng thương xót, sự công chính, tự do, sống với cộng đồng, sống trong an bình… Nhất nhất đều là những điều, ta vẫn cần thắng lướt trong cuộc sống.

Đặt mình trong tương quan với Chúa – với người nơi Vương Quốc Nước Trời, còn là biết canh cải, đổi thay, đáp ứng lời mời của Đức Chúa. Nói đến canh cải – đổi thay, người người thường chỉ nghĩ là: ta phải ưu tư áy náy về những lỗi phạm, mình đã mắc phải. Nhưng, mời gọi của Đức Giê-su còn đi xa hơn thế nữa. Ngài không muốn ta xóa sạch mọi tàn tích của lỗi phạm trong quá khứ. Bởi lẽ điều ấy, chẳng thể nào làm được. Canh cải đổi thay là chuyển hướng hành động từ ngày hôm nay, đến lai thời.

Canh cải đổi thay, cụm từ bắt nguồn từ metanoia tiếng Hy Lạp. Cụm từ trên, bao gồm một thay đổi từ gốc rễ mọi suy tư nghĩ ngợi. Quyết hướng nhìn về cuộc sống theo đường lối mới. Đường lối được Tân Ước bộc lộ trong trọn bộ Thánh Kinh. Chỉ khi nào có quyết tâm canh cải đổi thay tận gốc rễ như thế, ta mới trở nên thành viên của Vương Quốc Nước Trời. Mới đặt mình dưới sức mạnh chuyển đổi nhờ uy lực của Đức Chúa.

Hơn nữa, lời mời gọi của Đức Giê-su là yêu cầu ta không chỉ sám hối về những gì mình lỗi phạm trong quá khứ, quyết không lập lại. Nhưng là đổi thay trọn vẹn lối hành xử, để tháp nhập công việc Chúa muốn ta làm. Công việc ấy, là hợp tác cùng mọi người nhất định chấm dứt cơn túng cực bần hàn, của người dân đen trên thế giới. Là, chấm dứt nạn đói nghèo, thất nghiệp. Là, vứt bỏ tính hờn – ghen nơi cộng đồng nhà Đạo và dứt đoạn lòng “tham – sân – si” quá mức độ. Chấm dứt lòng ham mua sắm quá khả năng.

Lời mời gọi của Chúa, là cốt để cho dân con nhà Đạo biết tháp nhập vào với Vương Quốc Nước Trời ở đây, bây giờ. Lời Ngài mời gọi, được gửi đến không chỉ với dân con nhà Đạo, nhưng cả muôn dân nước, khắp nơi trên địa cầu. Vương Quốc Ngài lập, cần vượt trên không gian – thời gian, vượt biên giới của nhà Đạo. Nước Ngài mời gọi, cần thể hiện bằng nhiều cách ở nhiều nơi, cả những nơi, Đạo Chúa chưa hội nhập được. Bởi, trên thực tế, có đến 80% dân số thế giới chưa biết đến Tin Mừng của Đức Chúa. Chưa biết Lời Ngài, vì Lời Mời Gọi ấy chưa phổ biến khắp dương gian. Thế nên, ta cần chuyển tải và coi Lời Ngài như mục tiêu đời sống, của mọi người chúng ta.

Người nhận rao giảng Nước Trời, vào buổi đầu đời, chẳng phải là những kinh sư, lẫn Pharisêu, Biệt Phái. Mà là, giới thuyền nhân chài lưới, rất bình dân. Những người cả năm không cần sách bút, lẫn kinh kệ. Nhưng lại hiểu Lời, hơn ai hết. Và, có điều hi hữu nữa là: lời mời gọi Chúa gửi đến được chuyển tải ngay vào lúc các ngài làm công việc chài lưới. Chính vì thế, Chúa vẫn xác nhận: Thầy chọn các con, chứ không phải các con chọn Thầy.”

Với các môn đệ, metainoia (canh cải) còn có nghĩa trọn vẹn thay đổi lối sống trở về trước. Là, làm như các môn đệ gốc thuyền chài: dứt khoát bỏ thuyền, bỏ lưới bỏ cả giòng sông, quyết theo Thầy. Quyết theo Thầy, nên các ngài hoàn toàn tin tưởng nơi Thầy. Tin, đến độ bỏ lại đằng sau mọi phương tiện sống, kế sinh nhai.

Bỏ mặc mà đi, dù không rõ thuyền về bến nao, đi nơi nào. Cũng tựa như Thầy đã dứt khoát bỏ rời thôn làng Nadarét bỏ mẹ cha, bỏ cả cuộc sống tay nghề thợ mộc chân phương cần cù, vào mọi lúc. Bỏ là như thế. Nhập vào với Đạo là như vậy. Bởi từ nay, mối lo âu không biết mình lấy gì mà sống, cho bằng sự lo lắng quan tâm đến anh chị em đồng loại của mình, sống sao đây.

Xem như thế, đáp ứng lời mời của Đức Chúa trong canh cải, là khởi sự sống đời rất mới. Một đời có những hỗ tương đùm bọc hết mọi người. Mọi người, nơi cộng đồng nhân loại, đang ngóng chờ. Bởi, cộng đồng này giờ đây đã trở thành gia đình thân thương, rộng hơn. Lớn hơn. Yêu thương nhau hơn.

Về yêu thương người cùng cộng đồng, thánh Phao-lô cũng đã căn dặn cộng đoàn dân Chúa ở Cô-rin-thô, bằng những lời đanh thép nhưng thật tình: “Tôi khẩn khoản kêu mời anh em, nhân danh Đức Kitô, hãy thuận thảo với nhau để không có sự chia rẽ nơi anh em và anh em sẽ hoàn toàn hiệp nhất trong tư tưởng và thần trí”(1Cr 1:10).

Lời mời gọi canh cải và biến đổi hôm nay, không phải để Đức Chúa thích nghi với lối sống ta đã lựa chọn, nhưng để ta trở nên xứng hợp với thị kiến của Ngài về sự sống. Làm như thế, không phải là ta đang thực hiện một hy sinh, đổi chác. Nhưng ngược lại, để bảo rằng ta đang trên đường ngay nẻo chính. Con đường dẫn ta đến thành tựu, Chúa bảo ban.

Trong hân hoan thực hiện cuộc canh cải, ta hiên ngang cất cao lời ca yêu từng hát thuở nào:

“Yêu là tình dâng cao

Gió lao xao ngả hàng phi lao

Phút ái ân đắm say tâm hồn

Nhớ mãi đêm nào bên nhau.

Yêu là thêm thương đau

Với xót xa lệ tình khôn lau

Biết nói sao những khi âu sầu

Những khi úa nhầu tâm tư.” (Văn Phụng – Yêu)

Vâng. Trong cộng đoàn Nước Trời ở trần gian, sống yêu cũng có những lúc là thêm thương đau. Là, lệ tình khôn lau. Nhưng, hãy cứ yêu như Đức Chúa bảo ta yêu. Yêu rất nhiều. Yêu ngay bây giờ. Và mãi mãi vẫn cứ yêu. Như “gió lùa ánh sáng vô trong bãi”. Yêu, “với lòng bát ngát rộng bằng hai”.

 Frank Doyle sj biên-soạn

Mai Tá lược dịch

Người nghèo Việt Nam mắc bệnh thận chỉ biết ‘bó tay’

Người nghèo Việt Nam mắc bệnh thận chỉ biết ‘bó tay’

Nguoi-viet.com

Một bệnh nhân đang được lọc thận ở Việt Nam. (Hình: dieuduongngoai.com)

HÀ NỘI (NV) – Một bản tin gần đây của tổ chức quốc tế Oxfam cho hay, bị bệnh tiểu đường giai đoạn cuối, chỉ những người giầu có mới có khả năng tiền bạc để thay thận, kéo dài cuộc sống.

Oxfam nêu ra sự bất bình đẳng xã hội này khi dẫn trường hợp một phụ nữ tên Oanh, 27 tuổi, cư ngụ ở vùng nhà quê huyện Mê Linh, Hà Nội, gặp rất nhiều khó khăn tài chánh trong đời sống hàng ngày và phải dọn nhà tới khu vực gần trung tâm thành phố để thuận tiện cho việc “chạy thận nhân tạo” mỗi tuần lễ 3 lần.

Tuy có bảo hiểm y tế trả cho phí tổn chạy thận nhưng tiền mua thuốc uống thì phải tự túc. Vì quá nghèo, chị không có tiền thay ghép thận vì tốn phí ít nhất phải từ trên 180 triệu đồng Việt Nam (khoảng $9,000) trở lên, chị không đào đâu ra được.

“Tôi cảm thấy buồn cho hoàn cảnh của tôi vì thấy không có khả năng trả tiền mua thuốc. Những ai có thể trả được phải là những người khỏe mạnh hơn. Tôi cảm thấy đời tôi quá khó khăn và tôi bị kẹt. Thật bất công.” Lời chị Oanh được dẫn lại trên bài viết của Oxfam.

Chị Oanh chị kiếm được khoảng một triệu đồng một tháng nhờ đi vòng quanh bán nước trà ở ngay trong bệnh viện, số tiền dùng cho các chi phí chữa bệnh. Nhưng nếu bị bắt và bị cấm bán thì chị sẽ không biết xoay xở ra sao.

Lợi tức của người bạn trai của chị cũng chỉ đủ để trả các chi phí cần thiết như tiền thuê nhà, tiền ăn. Cha mẹ của chị đã phải bán hết ruộng đất lấy tiền giúp con đối phó với chứng bệnh, nhất là khi có chuyện khẩn cấp.

“Khi nào trong nhà có người bị bệnh, tất cả các gia đình đều phải vay tiền. Nếu nhà cầm quyền hỗ trợ khi người ta ốm đau, tôi có thể ít khó khăn hơn. Đời tôi không đến nỗi quá khó khăn.” Chị Oanh tâm sự.

Theo lời chị Oanh kể, cả chị và gia đình đều kẹt cứng trong vòng xoay nợ nần. Chị cũng như người bạn trai không dám nghĩ tới kết hôn hoặc có con vì vừa bệnh tật hiểm nghèo lại không có nguồn lực tài chính như đang vây chặt lấy họ. Thay thận để gia tăng phẩm chất cuộc sống cũng như khả năng kéo dài cuộc sống còn không có, nghĩ thế nào được những cái khác.

Mỗi năm, khoảng hơn 10,000 người ở Việt Nam cần được thay ghép thận. Hai năm trước, từng có một số bài viết nói về những người nghèo tại một làng thuộc tỉnh Cần Thơ đã theo nhau đi bán bớt một trái thận để giải quyết các khó khăn tiền bạc trong đời sống.

Tuy các bản thống kê hàng năm đều nói nền kinh tế Việt Nam tăng trưởng, lợi tức đầu người trung bình được tới 2,000 đô la/năm, nhưng không có tên chị Oanh và gia đình chị trong đó. Hiện vẫn còn khoảng 13 triệu người Việt Nam sống bên dưới mức nghèo khó, phần lớn sống tại các khu vực nông thôn hoặc các miền núi.

Theo bản tường trình mới được Oxfam công bố, nhà cầm quyền hô hào công bằng xã hội, “tiến lên Xã Hội Chủ nghĩa” nhưng khoảng cách về thu nhập giữa nhóm giàu nhất và nghèo nhất ở Việt Nam ngày càng lớn.

Người giàu nhất Việt Nam có thu nhập trong một ngày cao hơn thu nhập của người nghèo nhất Việt Nam trong 10 năm. Trong một giờ, người giàu nhất Việt Nam có thu nhập từ nguồn tài sản cao hơn gần 5,000 lần thu nhập của nhóm 10% nghèo nhất Việt Nam.

Theo Oxfam, thu nhập trong một năm của nhóm 210 người siêu giàu ở Việt Nam dư sức để đưa 3.2 triệu người thoát nghèo. (TN)

Vong ân bội nghĩa

Vong ân bội nghĩa

Blog RFA

Nguyễn Tường Thụy

19-1-2017

Tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa tại Hà Nội. Ảnh: FB Lê Anh Hùng

Mỗi lần đi tưởng niệm các tử sĩ bỏ mình vì Tổ quốc trong các cuộc chiến đấu với quân xâm lược Trung Quốc, tôi mang theo một cảm xúc rất thiêng liêng, đặc biệt là đối với những tử sĩ Hoàng Sa. Cũng là vị quốc vong thân, nhưng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979 hay liệt sĩ trong trận Gạc Ma so với tử sĩ Hoàng Sa thì có một sự khác nhau rất đáng kể. Đó là sự phân biệt rất khó san bằng từ phía nhà cầm quyền vì họ vẫn coi các anh là ngụy quân. Lễ tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa ở quốc nội mới chỉ diễn ra trong những năm gần đây, có thể lấy mốc từ cuộc biểu tình ngày 24/7/2011. Cuộc biểu tình đã tôn vinh các chiến sĩ đã ngã xuống Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988.

Những tưởng đi tưởng niệm các tử sĩ bỏ mình vì Tổ quốc, một việc làm đúng đạo lý thì sẽ suôn sẻ, đó là sự đương nhiên. Vậy mà chúng tôi vừa bước ra khỏi nhà đã có một đám 6, 7 an ninh chực sẵn ngăn cản, chưa kể số canh vòng ngoài.

Tôi không đi được, quay vào lên mạng thấy Nguyễn Trung Lĩnh, một nhà hoạt động dân chủ nhắn tin anh cũng bị chặn. Lại thấy thông tin Nhà báo Nguyễn Vũ Bình cũng bị tình trạng tương tự.

Rồi những thông tin về những người bị bắt lần lượt được đưa lên. Chị Trần Thị Thảo nhắn tin chị bị bắt từ nơi tưởng niệm đưa về công an phường Bách Khoa. Buổi trưa, tới tận 1 giờ chiều công an vẫn không cho người nhà đem cơm cho chị và cũng không cho chị xuống lấy. Tới 4 giờ chiều chị mới được thả.

Trịnh Bá Phương cũng bị bắt về công an phường Dương Nội. Tại đây, anh bị dọa giết. Theo băng ghi âm anh công bố lên mạng xã hội cho thấy công an dọa nạt, nói năng với anh như kẻ chợ búa.

Chị Vũ Thị Hải, dân oan Ninh Bình gọi điện cho biết, chính mắt chị thấy Vũ Quang Thuận và Điển Ái Quốc bị bắt, bị đánh tại chỗ trước khi chúng bắt đem về đồn công an.

JB Nguyễn Hữu Vinh, Trương Văn Dũng và nhiều người khác bị bắt sang đồn công an bên quận Long Biên. Tôi gọi điện hỏi thăm thì Trương Văn Dũng cho biết, anh bị đánh rất đau, JB Nguyễn Hữu Vinh cũng bị đánh.

Fb Hồng Thắm Phạm kể trên trang facebook của mình: Sau buổi lễ, chị và chị Gia Đức Hoài còn đứng lại chứng kiến cảnh anh em trẻ bị rượt đuổi, đánh, dồn ép lên xe buýt. Chị thấy cảnh anh em bị đánh, uất quá, không nén được, hét lên: “Đánh người”. Một thanh niên bị 4-5 tên khỏe mạnh đuổi theo, đè cổ xuống và đánh rất đau.

Như vậy, các buổi lễ tưởng niệm mảnh đất Hoàng Sa và tử sĩ Hoàng Sa năm nay so với các năm trước bị đàn áp mạnh hơn cả. Việc tưởng niệm một vùng đất đã bị mất vào tay quân xâm lược và tưởng niệm các tử sĩ đã bỏ mình vì Tổ quốc, bị nhà cầm quyền đàn áp và ngăn cản có lẽ chỉ có ở Việt Nam. Miệng họ thường nói đến hòa giải dân tộc, nhưng với những việc làm như thế thì ai tin được họ thực tâm hòa giải?

Việc này chỉ có thể nói là hành động vong ân bội nghĩa.

Cần để ý rằng, buổi tưởng niệm các tử sĩ Hoàng Sa năm nay diễn ra trong bối cảnh ông Nguyễn Phú Trọng vừa đi Trung Quốc về.

Ngày 19/1/2017

Nguyễn Tường Thụy

Phụ lục:

Danh sách số bị bắt tại Lễ tưởng niệm các tử sĩ Hoàng Sa tại Hà Nội.

– Dân Hoàng (từ SG ra).
– Điển Ái Quốc;
– Đỗ Thanh Vân;
– Dung Truong;
– Hoàng Bình;
– Lê Dũng;
– Lê Mỹ Hạnh;
– Lê Trọng Hùng;
– Lưu Quang Pháp;
– Mộc Tiên Sinh;
– Nguyễn Tuấn Nghĩa;
– Trần Hải Hoàng Anh;
– Trần Thị Thảo;
– Trịnh Bá Phương;
– Vũ Quang Thuận.

Tổng hợp từ các nguồn tin (15 người, có thể chưa đầy đủ)