Ủng hộ, ký tên và chia sẻ, copy để mọi người yêu môi trường trong sạch cùng ký tên.
KÝ TẾN ĐUỔI FORMOSA KHỎI LÃNH THỔ, LÃNH HẢI VIỆT NAM
#GNsP -) – Sau một năm thảm họa môi trường xảy ra tại các tỉnh Miền Trung, nhưng hậu quả nặng nề nó gây ra vẫn chưa được giải quyết.
Formosa Hà Tĩnh đã nhận trách nhiệm và có hứa đền bù 500 triệu Mỹ Kim. Tuy vậy, số tiền đó chẳng thấm vào đâu so với con số thiệt hại thực tế. Hơn nữa số tiền này đến nay vẫn chưa đến được tay người dân.
Nguy hại hơn, Formosa tiếp tục là đại họa của Dân Việt khi nó vẫn chờ trực gây ra thảm họa ô nhiễm môi trường kéo dài trên lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam.
Chính phủ làm ngơ, quan chức Việt như thông đồng với kẻ gây ra thảm họa khi dùng nhiều cách khác nhau ngăn chặn tiếng nói của người dân lên tiếng ngăn chặn thẳm họa, yêu cầu Formosa Hà Tĩnh đóng cửa.
Người dân lên tiếng
Một website (thamhoaformosa.com) đã được lập với thư Kiến Nghị về việc Giải Quyết Thảm Họa Formosa.Kiến Nghị về việc Giải Quyết Thảm Họa Formosa.
Đây là sáng kiến “được thực hiện bởi Ban hỗ trợ nạn nhân ô nhiễm môi trường biển Giáo phận Vinh, với sự hỗ trợ của các tổ chức xã hội dân sự.” như website thamhoaformosa.com giới thiệu.
Hiện đã có hơn 60 ngàn người ký tiên trước lời kêu gọi của Ban hỗ trợ nạn nhân của Giáo phận Vinh và các tổ chức xã hội dân sự.
Mời các bạn ký tên và phổ biến với địa chỉ sau:
KÝ TÊN GỬI KIẾN NGHỊ
“Một mình tôi chưa làm được,
Một mình bạn cũng chưa làm được,
NHƯNG CHÚNG TA THÌ CHẮC CHẮN LÀM ĐƯỢC!” https://thamhoaformosa.com/#ky-ten
Cá chết trên sông Sài Gòn được người dân vớt lên với đủ loại lớn nhỏ.
Photo courtesy of Tuoitre online
Người dân sống quanh khu vực thượng nguồn sông Sài Gòn hôm thứ Bảy 25/3/2017 cho biết họ phát hiện cá chết hàng loạt tại khu vực cầu Sài Gòn.
Những ngày qua người dân vớt được hơn 2 tấn cá chết. Cá chết chủ yếu là cá trắng, cá mè, cá rô phi và một lượng nhỏ cá lăng.
Báo Tuổi Trẻ trích dẫn người dân ấp 4, xã Minh Tâm, huyện Hớn Quản, tỉnh Bình Phước, sống quanh khu vực cầu Sài Gòn nói rằng, cá chết từ ngày 23-3 đến nay.
Hiện nay cá vẫn tiếp tục chết, và địa điểm cá chết có thể bắt nguồn từ con suối Ru thuộc ấp 4, xã Minh Tâm, huyện Hớn Quản.
Cũng theo báo Tuổi Trẻ, khu vực thượng nguồn sông Sài Gòn hiện có một số doanh nghiệp hoạt động với các ngành nghề như sản xuất chế biến bột mì, nuôi heo…
Trước hiện tượng này, chính quyền tỉnh Bình Phước đang phối hợp với các cơ quan chức năng để lấy mẫu nước tại thượng nguồn sông Sài Gòn đưa đi giám định để tìm hiểu nguyên nhân.
Trước mắt, chính quyền tỉnh Bình Phước khuyến cáo người dân không vớt cá chết, không dùng cá chết để chế biến ăn và không được mang đi bán.
Liên Hiệp Quốc đưa ra báo cáo về tình trạng thiếu lương thực và suy dinh dưỡng tràn lan ở Bắc Triều Tiên. Trong lúc đó thì một quan chức cấp cao nước này kêu gọi các nhà tài trợ đừng để các hỗ trợ nhân đạo bị ảnh hưởng bởi chính trị.
25.000 trẻ em Triều Tiên suy dinh dưỡng ở mức rất trầm trọng, cần điều trị khẩn cấp
Đánh giá về nhu cầu “Cần và Ưu tiên” do Nhóm Nhân đạo Quốc gia, gồm các cơ quan của LHQ và các tổ chức phi chính phủ đưa ra cho rằng người dân Bắc Triều Tiên có những nhu cầu “thiết yếu, nhưng chưa được đáp ứng”.
Khoảng 41%, tức chừng 10,5 triệu người dân Bắc Hàn bị suy dinh dưỡng, đứng thứ 98 trong số 118 quốc gia.
Đó là số liệu từ Chỉ số đói nghèo toàn cầu năm 2016 của Cơ quan Nghiên cứu Chính sách Lương thực quốc tế đưa ra.
Ngoài ra thống kê cho thấy khoảng 18 triệu người Bắc Triều Tiên, trong đó có 1,3 triệu trẻ em dưới 5 tuổi, sống phụ thuộc vào chế độ phân bổ lương thực của Chính phủ gồm các phần ngũ cốc và khoai tây. Từ tháng 7 đến tháng 9 năm ngoái, khẩu phần phân phối giảm xuống còn 300 gram mỗi người mỗi ngày so với chuẩn mà Bình Nhưỡng đưa ra là 573 grams.
Tổng thống Nicolas Maduro ngày 24/3 cho hay ông đã đề nghị Liên Hiệp Quốc (LHQ) hỗ trợ vì Venezuela lâm vào tình trạng thiếu thuốc men trầm trọng.
Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro trong cuộc họp với các bộ trưởng ở thủ đô Caracas. REUTERS
“Tôi đã yêu cầu LHQ hỗ trợ vấn đề thuốc men. LHQ có các kế hoạch tối ưu để giúp khôi phục năng lực sản xuất trong ngành dược”, AFP dẫn lời Tổng thống Maduro phát biểu trên truyền hình quốc gia ngày 24/3.
Tổng thống Maduro cho biết ông đã đưa ra lời đề nghị hỗ trợ trên trong cuộc gặp bà Jessica Faieta, Giám đốc phụ trách Mỹ Latin của tổ chức Chương trình Phát triển LHQ (UNDP).
Ông Maduro cho hay thiếu thuốc men là một trong số “những vết thương” từ cuộc chiến kinh tế, tranh giành lợi ích và nhằm gây bất ổn chính phủ.
Venezuela đang lâm vào tình trạng suy thoái kinh tế suốt 4 năm liên tiếp, đối mặt cảnh thiếu thốn thực phẩm và nhiều nhu yếu phẩm khác, bao gồm thuốc. Người dân nước này phải đổ xô đi săn lùng thuốc tại những tiệm thuốc vốn đang thiếu nguồn hàng trầm trọng hoặc phải bỏ tiền mua thuốc ở chợ đen hay nước ngoài.
AFP cho biết tại một số bệnh viện, bệnh nhân bị mất chi do hoại tử vì thiếu thuốc kháng sinh hoặc tử vong do thiếu thuốc điều trị ung thư.
Liên đoàn Y tế Venezuela cho biết các bệnh viện hiện chỉ có 3% số thuốc mà họ cần.
Venezuela là một trong các quốc gia có trữ lượng dầu khí lớn nhất thế giới, nhưng nền kinh tế nước này bị ảnh hưởng nghiêm trọng do giá dầu xuống thấp trong những năm gần đây, theo AFP.
Tác giả Phùng văn Phụng, định cư tại Mỹ theo diện HO đã13 năm. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là nhìn lại những khó khăn buổi đầu. Mong ông sẽ tiếp tục viết và vui lòng bổ túc dùm sơ lược tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
*
Mới đến Mỹ chừng một tháng bà xã tôi đã cự nự:
– Tôi đã bảo đi Mỹ mà làm gì, ở nhà buôn bán rần rần, đang sung sướng, bây giờ qua đây, ngồi ” trông ngốc ” trong phòng này như ở tù.” Bà xã tôi than phiền như vậy.
Tôi cứng họng không biết trả lời ra sao”
Bà xã nói tiếp:
– Đi lên Tulsa ở tiểu bang Oklahoma với Hồng Thu, kiếm chuyện gì làm ăn, vô hảng nào cũng được chứ ở đây làm gì để sống đây”” Bà xã tôi cự tôi, đòi lên tiểu bang miền Bắc, ít người Việt, nhiều hảng xưởng may ra dễ tìm việc làm, có chỗ nào, hảng nào mướn, làm gì cũng được.
Tất cả chúng tôi gồm có sáu người, hai vợ chồng bốn đứa con, hai trai, hai gái chen chút trong “apartment” hai phòng ở đường Town Park thành phố Houston, Texas ; cuối tháng lảnh tiền trợ cấp của chánh phủ Mỹ trả tiền mướn phòng và nhận ” food tem ” để đi chợ cũng chỉ vừa đủ chi dùng trong tháng. Sau 8 tháng hết trợ cấp thì sống làm sao đây” tiền đâu trả tiền mướn nhà, tiền đâu mua thức ăn, trả tiền điện thoại v.v.”
Đó là câu hỏi thường xuyên trong đầu óc các thành viên trong gia đình tôi trong những ngày bước chân lên đất Mỹ .
*
Khi tôi được trả tự do từ trại tù Nam Hà đầu năm 1983, tôi đã nộp đơn chui qua tòa Đại sứ Mỹ ở Thái Lan để xin tỵ nạn, bà xã tôi và thím tư mỗi lần gặp tôi cứ chọc quê tôi và nói đùa rằng: “lo làm ăn không lo chỉ lo chuyện mò kim đáy biển”. Tôi cũng có cảm tưởng như thím tư tôi nói nhưng hy vọng vẫn nhen nhúm dầu rất nhỏ trong lòng tôi cũng như vợ và các con của tôi đang sống trong khó khăn, cực nhọc và tôi thì đang bị mất quyền công dân. Từ năm 1983 tới năm 1990 đa số bà con cho rằng thành phần đi “cải tạo” về, những người được thả từ trong tù, trong trại cải tạo mà được đi Mỹ là chuyện “mò kim đáy biển.”
Cho nên khi tất cả gia đình chồng vợ và các con đã lên được máy bay và khi máy bay cất cánh rồi vào cuối năm 1993, tôi mới biết rằng gia đình tôi thực sự được đi Mỹ, rời khỏi quê hương yêu dấu nơi mà tôi đã sinh ra và lớn lên thành người.
Ai mà không khỏi đau lòng khi rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún, xa cha mẹ, xa bà con, dòng họ, xa anh chị em ruột thịt, xa bạn bè thân thương, xa những học trò cũ hàng ngày thường gặp mặt. Vậy mà phải rủ bỏ tất cả để ra đi. Đang buôn bán làm ăn, công việc đang trôi chảy phát đạt, phải sang lại cho người em ruột.
Tại sao phải dứt khoát ra đi” Tại sao không ở lại khi đang làm ăn được” Quyết định nào cũng có những khó khăn và quyết định ra đi càng khó khăn gấp bội. Nếu được đối xử tử tế, bình thường như bao nhiêu người dân khác thì đâu có ai phải bỏ nước ra đi. Người dân miền Nam còn không được đối xử bình thường, được xem như kẻ bị trị bởi người cùng nòi giống, huống hồ là người đã từng chống đối lại họ.
*
Một hôm phòng bên cạnh có người cần khiêng đồ đạc trong nhà như bàn ghế, tủ giường v.v lên xe để di chuyển. Họ thấy gia đình tôi có hai cháu thanh niên nên gọi đi khiêng đồ đạc giúp. Tôi mới khiêng được mấy lần đã thấy nôn nao trong bụng, muốn ói vì khiêng nặng không quen. Hôm đó được mấy chục đô la coi như lần đâu tiên kiếm tiền ở nước Mỹ bằng nghề khuân vác.
Chú thím tư cùng người cháu bà con là người bảo trợ, đã đi xin các bạn bè giường ngủ để ở hai phòng, có máy truyền hình cũ ở phòng khách cho nên khi vào nhà ở đường Town Park đã thấy rất ấm cúng.
Hình dung lại trước khi ra đi, sáng thứ bảy, đến sở nhà đất để lấy giấy tờ chứng nhận không thiếu thuế, phải đợi cho đến chiều tối khi giấy tờ họ đã có, để ở trên bàn nhưng họ không chịu đưa, cho nên phải ngồi ngoài sân mà đợi. Họ đòi tiền mà tôi không biết và lúc đó thật ra cũng không dám đưa vì có thể bị họ cho rằng mình đưa hối lộ sẽ làm khó dễ giữ mình ở lại thì phiền phức vô cùng. Nhưng cuối cùng rồi cũng phải chi cho họ một ít tiền mới lấy được giấy tờ để lên máy bay vào ngày hôm sau. Tôi nhận được giấy báo đình chỉ chuyến bay ngày thứ năm vì không có giấy chứng nhận không có chủ quyền nhà. Tới tối thứ bảy tôi mới lấy được giấy chứng nhận này. Trong mấy tháng trước khi ra đi vì quá lo lắng, tôi bị bịnh cảm liên tục, không ăn uống được phải uống thuốc thường xuyên mà cũng không hết.
Qua một chuyến đi dài lần đầu tiên đến Mỹ tôi cứ suy nghĩ miên man qua Mỹ làm sao mà sống đây” Mình không có nghề nghiệp chuyên môn nào cả, muốn trở lại nghề dạy học cũng phải mất bốn hay năm sáu năm nữa học lại Anh văn, học lại chuyên môn về giáo dục, mà mình cũng đã hơn năm mươi tuổi rồi sau khi học ra trường chắc gì ai mướn mình đi dạy đây”
Tôi suy nghĩ: mình chưa bao giờ lái xe hơi, làm sao học lái và chạy xe đây.”
Cháu Trung con anh Xin chở áo quần, đồ đạc lỉnh kỉnh từ phi trường Hobby về bằng xe truck. Hôm đi đón có anh Độ bạn cũ ở quận 8 Sài gòn, vợ chồng chú tư và các con, vợ chồng Lẫm và các con, đến quán Ba Lẹ có thêm Đoàn Hữu Đức là cháu thầy Đoàn văn Nghĩa, thường gọi là ông Đốc Nghĩa (thầy dạy Pháp văn của tôi lớp 6, lớp 7 ở trường trung học Cần Giuộc khoảng năm 1957-1958 ), lúc đó tôi mệt quá sau cuộc hành trình dài hơn 24 giờ đồng hồ. Thấy bà con đông đảo đến đón, thật là đượm tình nghĩa anh chị em, bạn hữu quá sức tưởng tượng của tôi.
Khi vào căn nhà do Lẫm mướn cho ở đường Town Park là một chung cư có nhiều dãy nhà sát liền nhau, xung quanh đa số là người Mỹ da đen chỉ có một ít người Mễ làm cho tôi thấy lo âu, cảm thấy hơi sợ.
*Đi tìm trường học Anh văn.
Mới qua Mỹ chưa có xe hơi phải đi bằng xe bus. Từ nhà muốn đến trường phải đi bộ một đoạn đường khoảng một cây số mới tới được đường chính là Bellaire rồi từ đó đón xe bus đi đến đường Cookin mới có lớp ESL. Có người bạn cho biết có trường dạy Anh văn miễn phí nếu xin trợ cấp của chánh phủ ở gần đường Chimney Rock và Gulfton. Tôi không biết rõ trường nằm phía nào nên khi xuống Bellaire tìm được Gulfton rồi thay vì đi bên phải một đoạn đường ngắn là đến trường Đại học cộng đồng, tôi đi về phía trái cùng với con trai là Quốc đi hơn nửa giờ mà không tìm được trường đến nỗi Quốc mệt quá, cự nự, đành phải tìm đường trở về nhà.
Muốn đi học tiếp để có thể nói được tiếng Anh nên tìm trường để học. Học ESL cùng với các em, các cháu khoảng chừng ba mươi tuổi chỉ cần vài tháng các em nói tiếng Anh khá nhanh, còn tôi viết thì đúng văn phạm nhưng nói thì cứ ngọng, có nói được câu nào cho trôi chảy đâu. Phân vân giữa đi học tiếp và đi làm. Đi học thì có thể xin vay tiền đóng học phí nhưng không làm ra tiền để trả ” bill “. Nếu bây giờ học lại phải mất mấy năm nữa, già rồi ai mướn đây” Làm sao làm ra tiền để có cuộc sống ổn định”.
* Làm cho tiệm grocery
Tôi đi tìm việc làm, nộp đơn ở tiệm fast food “Jax in the Box” ở đường Gessner, nộp đơn ở hảng làm điện tử, ở hảng sản xuất vàng, vào chợ Auchun nộp đơn xin bán hàng hay làm bất cứ nghề gì cũng được nhưng ở đâu người ta cũng không nhận. Lý do tuổi đã lớn trên năm mươi, không có ” back ground ” quá khứ làm việc ở Mỹ, nói tiến Anh không thông thạo, không có nghề gì chuyên môn. Cùng với con gái là Uyên Phương đi nộp đơn ở hảng K.Tec, hảng làm điện tử, con gái được nhận đi làm, còn tôi thì không. Đi nộp đơn ở hảng chuyên làm vàng mà chú tư đang làm hảng cũng không nhận.
Đành đi fill hàng cho tiện Grocery ở đường Dairy Asford. Sáng sớm mặc áo lạnh đi bộ từ nhà ra bến xe bus khoảng hai dặm, đứng đợi xe bus chừng 10, 20 phút, xe bus chạy khoảng 15 phút, xuống xe bus, lại đi bộ khoảng hai dặm đến chỗ làm. Bửa nào gặp mưa gió, trời lạnh mùa đông, gió rít từng cơn, gió rét căm căm mới thấy nỗi lòng nhớ nhung quê hương, nhớ bà con, nhớ ba má, anh chị em bạn bè v.v. của người xa xứ. Rồi khi vô chỗ làm cần phải đeo kính để đọc tên của món hàng, sắp xếp hàng hóa lên kệ tủ, nên làm khá chậm chạp không bằng những người trẻ không đeo kính. Do đó anh Vương, chủ tiệm bảo: “Sao chú làm chậm quá vậy, mai về nghỉ đi.”
Tôi làm cho tiệm Grocery khoảng hai tuần lễ thì mất việc.
* Đi làm tiệm sang băng nhạc.
Bà xã thấy tôi không có chuyện gì làm nên nhờ người quen giới thiệu đi làm ở tiệm sang băng nhạc ở trong khu chợ Hồng Kông 1 ở đường Gessner. Nghề máy móc tôi đâu có biết vì gốc gác là thầy giáo chỉ biết đi dạy học mà thôi. Khi sang băng dĩ nhiên rất chậm chạp thời gian làm việc từ 10 giờ sáng cho đến 8 giờ tối. Tiền lương mỗi tháng được trả là 600 đô la. Ngày đầu tiên tôi đến làm việc đã được em của bà chủ hay là em của ông chủ” hạch sách ngay.
Anh ta nói: ” Ở Việt Nam sướng quá mà qua đây làm gì cho khổ.” Đi qua đây chỉ có nước đi làm công, làm mướn chứ làm được gì”
Tôi tức lắm nhưng không muốn tranh luận với anh này làm gì. Khi thấy tôi lớ ngớ đứng không biết làm gì thì anh ra lịnh ngay:
“Anh phải lau bàn ghế,lau tủ cho sạch sẽ đi chớ “.
Tôi vội vả cầm khăn lau bàn ghế, lau tủ kiếng, sau một lúc anh bắt tôi sang băng cải lương, phim chưởng, phim Trung Quốc để cho mướn.
Anh đâu có hiểu rằng tôi ra đi là vì tôi không thể sống với Cộng Sản được. Tôi là kẻ từng chống đối với chế độ, một con người bị để ý, canh chừng. Làm sao sống được khi mình luôn luôn bị nghi ngờ, bị thường xuyên theo dõi. Một lần tôi đến thăm anh Ngọc, trước cũng ở trong Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến thì công an khu vực đã hỏi anh Ngọc: ” Ông Phụng đến nhà anh làm gì đó. Có âm mưu gì không”” Anh Ngọc sợ quá bảo : “Thôi anh đừng đến thăm tôi nữa, công an khu vực hỏi thăm tôi về anh đó. Hắn hỏi anh đến đây là gì, bàn tính, âm mưu chuyện gì “
Một số bạn bè sĩ quan thường đến thăm tôi thì công an khu vực hỏi thăm ông bảy Bích là tổ trưởng ở sát bên nhà: ” Anh thấy ông Phụng thế nào.” Tại sao nhiều sĩ quan chế độ cũ cứ đến thăm và theo ông thì ông Phụng này có tính toán chuyện gì chống đối nhà nước không”
Ông tổ trưởng phải trả lời là ông Phụng có giấy tờ đi Mỹ rồi còn tính toán chuyện gì nữa. Nói như vậy nhưng anh công an khu vực có tin điều đó không”
Lúc nào tôi cũng lo âu, hồi hộp không biết bị bắt lại bất cứ lúc nào. Thường xuyên tôi bị theo dõi.
* Đi bán bảo hiểm
Tình cờ nói đúng hơn là Thiên Chúa sắp xếp, tôi gặp ông Đoàn Hữu Đức vừa mới mở văn phòng Đoàn Agency nên rất cần người. Tôi đã phải thi 8 lần mới đậu bằng “group one” để được bán bảo hiểm. Mất gần một năm trời mới xong bằng và được tiểu bang chấp nhận cấp giấp phép hành nghề. Đoàn Hữu Đức là cháu ông Đốc Nghĩa, dạy pháp văn trường trung học Cần Giuộc.
Những ngày đầu đi làm, đi bán bảo hiểm là một thách đố lớn. Nhiều khi bị trời mưa tầm tả cũng phải cố gắng đến nhà bà con vì mình lỡ hẹn rồi. Có khi đến nơi rồi tìm không ra nhà dưới trời mưa không dứt hột, cũng phải đi kiếm địa chỉ của khách hàng, vì Apartment ở khu làng Park Place phòng này sát với phòng kia nhưng cách một dãy nhà thành ra tìm không ra. Kiếm nhà không được, đi dưới trờì mưa đến cây xăng gần đó dọc Freeway South45 và đường Broadway, bỏ 25 cents vào điện thoại công cộng để hỏi anh chỉ giùm căn nhà đó chỗ nào”. Sau khi anh bạn mình chỉ thì mình mới biết rằng mình cũng vừa đứng ở chỗ đó vậy mà không thấy được số nhà vì lúc đó trời đang mưa mà ban đêm, trời lại tối nữa. Sau khi bán đươc anh chương trình bảo hiểm 25,000 đô la, hảng đã thuận đem “policy” là sổ hợp đồng hay giao kèo đến cho anh thì anh lại không nhận, công của mình đã trở thành vô ích, nhưng lâu lâu mới gặp trường hợp như thế chứ nếu ngày nào cũng như vậy chắc đã bỏ nghề đã từ lâu.
Tôi có cái hẹn vô nhà người khách hàng để giới thiệu chương trình bảo hiểm nhân thọ. Tôi đang giải thích nhu cầu bảo hiểm cho người con vừa mới mua nhà, nếu có mệnh hệ nào thì vợ làm sao có tiền để trả nợ nhà. Tôi chỉ mới hỏi vài câu và vừa mở máy computer ra; người cha từ bên kia đường bước qua lớn tiếng nói với người con: ” Mầy đi qua đây ăn cơm. Không được mua bán gì hết. Đến đây để lường gạt con tao hả”.”
Thấy không khí có vẻ căng thẳng, tôi gấp máy computer lại, bước ra khỏi nhà, mở cửa xe sẵn có mấy tờ báo trên xe, tôi lấy hai cuốn báo đem đến cho người này.
– Cháu xin gởi bác hai tờ báo này “
– Đi đi , đi đi tao kêu cảnh sát bắt mầy bây giờ, đến đây để dụ dỗ, gạt gẫm con tao hả.”” . Lần đầu tiên tôi bị cự nự dữ dội như vậy. Hết sức tức giận nhưng tôi cố gắng tự trầm tỉnh, mở máy xe, hít thật dài hơi và tự nhủ: ” tự nhiên bị hiểu lầm, bị cự nự vô lý, nếu mình giận ông này mình cũng điên như ông ấy vậy. Thôi bỏ qua đi. Tai nạn nghề nghiệp mà. Tuy nhiên phải mất hơn mười phút tôi mới lấy lại được bình tỉnh mà lái xe về văn phòng.
Một lần khác ghé nhà một người quen do anh Tommy làm nghề bán xe hơi giới thiệu, vừa bước vô nhà, mới hỏi thăm sơ sơ về hoàn cảnh gia đình, bà vợ đứng ở bếp đang nấu ăn, nói lớn tiếng:
– Mấy thằng bán bảo hiểm là những thằng lường gạt, tôi mua bảo hiểm mấy năm trước ở Cali, bây giờ tăng giá, lúc mua nó không nói. Tôi đã bỏ rồi không đóng tiền nữa. Toàn là những đứa lường gạt.”
Vì mới vào nghề bảo hiểm tôi chẳng biết phải trả lời thế nào, cứng họng, vội bỏ tài liệu vào cặp và rút êm ra khỏi nhà anh chị này mà trong lòng tức tối lắm vì chị quơ đủa cả nắm ai làm nghề bảo hiểm đều xấu xa cả. Chị ấy chửi mình mà mình chẳng biết trả lời ra sao.
* Kết: Tạ Ơn.
Hơn mười ba năm trôi qua từ tháng 11 năm 1993, hiện tôi đã và đang sống trong nghề bảo hiểm hơn 12 năm. Có ba cháu lập gia đình. Có ba cháu ngoại và một cháu nội. Bà xã tôi dứt khoát không muốn về Việt Nam ở luôn nếu có về chỉ muốn ở một, hai tháng như đi du lịch mà thôi vì các con, các cháu đều hiện sống ở Houston, Texas.
Tạ ơn Thượng Đế ban gia đình của con, các con, các cháu đều khỏe mạnh và bình an. Xin cám ơn nước Mỹ, chánh quyền và người dân Mỹ đã chấp nhận gia đình chúng tôi đến định cư ở quốc gia này như là một quê hương thứ hai của tôi.
Môi trường đang làm hại người dân Sài Gòn ra sao? Và chất lượng sống cư dân Sài Gòn được đo lường thế nào? Không có gì là vui cả.
Báo Pháp Luật mới hôm 16/3/2017 kể rằng: Mưa trái mùa gây ngập nhẹ ở TP.SG.
Cơn mưa trái mùa bất ngờ trút xuống chiều 16-3 khiến một số tuyến đường ngập nhẹ kéo dài khoảng 30 phút.
Theo đó, trận mưa kéo dài khoảng 45 phút với vũ lượng lớn đổ xuống nhiều quận, huyện tại TP.SG vào khoảng 14 giờ chiều 16-3 khiến một số tuyến đường bị ngập.
Tại đường Song Hành (quận 12), đường Tân Kỳ Tân Quý (quận Tân Phú)… mưa lớn trút xuống liên tục khiến đường ngập kéo dài, giao thông đi lại khó khăn. Tại nhiều điểm, do hệ thống cống bị tắc nên nước dâng cao, một số người dân phải dùng dụng cụ thông cống để khơi thông dòng chảy.
Ngập nước, nghĩa là bơi bất đắc dĩ, và sẽ phải làm sạch bùn, sạch nước cống…
Trong khi đó, báo Thanh Niên hôm 17/3/2017 kể chuyện: Trung tâm nhiệt điện than trị giá 5 tỉ USD tại H.Cần Giuộc, Long An, mà Bộ Công thương đang xúc tiến khiến TP.SG lo ngại sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và kinh tế của TP.
Nghĩa là, chúng ta sẽ thở toàn bụit han bay từ nhà máy Long An vào.
Theo Quy hoạch điện VII (đã điều chỉnh), tại Long An có 2 dự án, tổng vốn đầu tư lên đến hơn 5,8 tỉ USD, đó là Nhà máy nhiệt điện Long An 1, dự kiến đưa vào vận hành năm 2024 – 2025; Nhà máy nhiệt điện Long An 2 dự kiến đưa vào vận hành năm 2026 – 2027.
Thống kê trước đó của TS Lê Việt Phú, chuyên gia sáng kiến chính sách công hạ vùng Mê Kông thuộc Fulbright, tại khu vực TP.SG số người chết do ô nhiễm không khí năm 2013 là 3.000 người. Rủi ro vô hình do ô nhiễm không khí ở TP.SG cao gấp 10 lần so với tai nạn giao thông. Tính tổng thiệt hại khi một người chết rủi ro về mất thu nhập tương đương từ 9 – 12 tỉ đồng. Thiệt hại về kinh tế do thiệt hại về người tương đương từ 5 – 7% GDP vào năm 2013.
Đó là mấy năm trước. Nếu có nhiệt điện Long An, số người chết vì bụi sẽ tăng vọt…
Câu hỏi là, tại sao không quan tâm về Chất lượng sống?
Theo định nghĩa về Chất lượng sống trên Wikipedia, ý nghĩa này bao gồm nhiều phương diện:
“Chất lượng sống (QoL) là một khái niệm chỉ về các chỉ số sức khỏe của con người, điều này bao gồm tất cả các khía cạnh về mặt tình cảm, xã hội và thể chất trong đời sống cá nhân… Chất lượng sống liên quan chặt chẽ đến lĩnh vực y tế, về hệ thống y tế, cơ sở hạ tầng y tế (bệnh viện, trạm xá…) nhằm phục vụ nhu cầu khám chữa bệnh cho người dân cũng như việc cung cấp nước sạch phục vụ cho nhu cầu của nhân dân…. Nguồn nước hay tài nguyên nước là tiêu chí quan trọng của chất lượng sống, điều này đã được khẳng định từ lâu trong lịch sử. Ngoài ra các vấn đề về đất đai canh tác, ô nhiễm môi trường cũng là một trong những nhân tố ảnh hướng đến sức khỏe và chất lượng cuộc sống….”(hết trích)
Mới mấy hôm trước, có một bản tin cho thấy chất lượng sông ở Sài Gòn ở hạng 152 toàn cầu, khi quốc tế xếp hạng các thành phố lớn (dĩ nhiên, Sài Gòn là thành phố lớn, vì dân số cả chục triệu người). Thế là vẫnc ao hơn Hà Nội, nơi xép hạng 156 vê chất lượng sống.
Bản tin Kênh 14/Người Lao Động kể rằng Hà Nội và TP.SG đứng ở nửa sau bảng xếp hạng 231 thành phố được khảo sát về chất lượng sống năm 2017 do Công ty tư vấn nguồn nhân lực Mercer (Mỹ) tiến hành.
Theo bảng xếp hạng được công bố hôm 14-3, thủ đô Vienna – Áo tiếp tục dẫn đầu thế giới về chất lượng sống, trong khi thủ đô Baghdad của Iraq đội sổ.
Phần lớn thành phố dẫn đầu bảng xếp hạng ở châu Âu. Đáng chú ý là các thành phố lớn như London – Anh, Paris – Pháp, New York – Mỹ, Tokyo – Nhật Bản không lọt vào tốp 30.
Singapore – thủ đô của quốc gia cùng tên – được đánh giá là thành phố có chất lượng sống tốt nhất châu Á và giữ vị trí 25 trong bảng xếp hạng toàn thế giới. Singapore cũng nằm trong những thành phố hàng đầu về cơ sở hạ tầng.
Tại khu vực châu Á, ngoài Singapore ở vị trí dẫn đầu, thủ đô Dhaka – Bangladesh xếp chót với vị trí 214. Các thành phố Tokyo và Kobe của Nhật Bản đứng ngay sau Singapore, lần lượt là hạng thứ 47 và 50, sau đó là một số thành phố lớn khác như Hồng Kông (71), Kuala Lumpur (86), Thượng Hải (102), Bangkok (131), Manila (135) và Jakarta (143).
Riêng TP.SG và Hà Nội có thứ hạng lần lượt 152 và 156.
Mercer xếp hạng căn cứ vào hàng chục tiêu chí như tình hình chính trị, điều kiện kinh tế, y tế, giáo dục, tội phạm, giải trí…
Biết sao bây giờ? Nhà nghèo, phải mắc cái eo… Đòi nhiều quá, lại bị chụp mũ là kích động chống Formosa nữa…
Phong cảnh phía trước sòng bài Bellagio (Hình: Ethan Miller/ Getty Images)
LAS VEGAS, Nevada (NV) – Sòng bài và nơi nghỉ mát Bellagio tại Las Vegas bị đặt trong tình trạng phong tỏa vào lúc sáng sớm ngày Thứ Bảy sau khi xảy ra một vụ cướp có võ trang nhắm vào tiệm kim hoàn sang trọng bên trong nơi này.
Khách cùng với những người đang chơi bài hốt hoảng bỏ chạy ra cửa, ai chạy không kịp thì chui xuống gầm bàn, theo tin cảnh sát và giới truyền thông địa phương, theo hãng thông tấn Reuters.
Các tin tức sơ khởi nói rằng có súng nổ bên trong nơi này nhưng sau đó được cho biết là không chính xác và cũng không có ai bị thương tích gì, theo Sở Cảnh Sát Las Vegas.
Một phát ngôn viên sở cảnh sát cho Reuters hay qua bản text “Không có nổ súng tại Bellagio. Có cướp trong tiệm kim hoàn sang trọng. Không có nổ súng.”
Vụ cướp này, xảy ra ngay sau lúc nửa đêm Thứ Sáu rạng ngày Thứ Bảy, khiến khách tháo chạy ra cửa, đứng đầy trước cửa sòng bài. Những ai chạy không kịp thì chui xuống gầm bàn ẩn náu.
Cảnh sát thành phố Las Vegas nhanh chóng kéo tới bao vây và sau đó tiến vào lùng kiếm các nghi can.
Vào Tháng Bảy, 2014, cướp cũng tấn công quầy thâu ngân của sòng bài này, lấy đi số tiền khoảng mấy chục ngàn đô la, theo tin từ giới truyền thông khi đó. (V.Giang)
Vỉa hè là nơi mưu sinh của người nghèo. Ảnh chụp hôm 12/9/2016 tại Hà Nội.
AFP photo
Trao đổi Thư tín: “Không thể tin là sự thật!”
01:18/11:50
Phạt 1 triệu đồng/biệt thự trái phép
Trong tuần qua, thông tin chính quyền thành phố Đà Nẵng phạt 40 triệu đồng đối với công trình 40 móng biệt thự đang xây dựng không có giấy phép tại khu vực bán đảo Sơn Trà thu hút mối quan tâm đặc biệt của dư luận trong và ngoài nước. Nhiều khán thính giả và độc giả RFA chú ý theo dõi diễn tiến của vụ việc này; bởi lẽ họ nêu ra một trường hợp điển hình người dân thường muốn xây một chuồng nuôi vịt mà không xin phép, như trường hợp quán cà phê Xin Chào ở Bình Chánh-Sài Gòn, đã phải đối diện nguy cơ bị khởi tố hình sự; trong khi 40 ngôi biệt thự do Công ty Cổ phần Tiên Sa đang xây dựng trái phép, tác động rõ rệt đến cảnh quan và môi trường của thành phố Đà Nẵng thì chỉ bị phạt ở mức 1 triệu đồng/1 căn biệt thự. Bên cạnh đó, còn có những thông tin liên quan mà hầu như những người quan tâm đều phải cất lên tiếng than rằng “Không thể nào tin đó là sự thật!”, như chia sẻ của một thính giả từ Đà Nẵng gửi về Đài RFA:
“Một công trình, một dự án phá nát lá phổi thành phố nơi gia đình tôi và hàng triệu người dân đang sinh sống.
Rừng nguyên sinh Sơn Trà bị phá để xây khách sạn, biệt thự trái phép nhưng ông Huỳnh Đức Thơ, Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng đăng đàn tuyên bố ‘làm sai thì đình chỉ, xử phạt theo đúng quy định, đồng thời xem xét để chủ đầu tư bổ sung đầy đủ giấy tờ, cho phép chủ đầu tư tiếp tục thi công. Đã có lệnh đình chỉ. Nhưng không biết bao lâu nữa sẽ được hợp thức hóa để tiếp tục xây đây?
Ông Huỳnh Tấn Vinh, Chủ tịch Hiệp hội du lịch thành phố Đà Nẵng, gửi thư kiến nghị lên Thủ tướng Chính phủ, mà qua đó cũng là nguyện vọng của người dân Đà Nẵng như tôi, khẩn thiết yêu cầu giữ nguyên hiện trạng, đừng phá hoại rừng của bán đảo Sơn Trà. Vậy mà, Sở Du lịch Thành phố Đà Nẵng khẳng định kiến nghị này chỉ là ý kiến cá nhân của ông Huỳnh Tấn Vinh.
Không thể nào tin nỗi đó là sự thật!”
Nhiều thính giả có đồng quan điểm cho rằng công trình xây dựng 40 căn biệt thự của Công ty Cổ phần Tiên Sa cần phải bị phá dỡ vì phải như vậy thì luật pháp mới nghiêm minh.
Trong những ngày qua Đài Á Châu Tự Do cũng nhận được rất nhiều ý kiến liên quan hoạt động xây dựng này:
Nhà của dân có xây sai phép 1 cục gạch thì bị cả một lực lượng hùng hậu đập phá không thương tiếc. Còn bây giờ với 40 biệt thự thì lại không dám đụng vào. Thật trớ trêu tình đời
-Thính giả RFA
“Mình nghĩ hoài không tìm được nguyên nhân. 40 biệt thự xây không phép đến bây giờ chính quyền mới phát hiện ra? Hồi trước mình xây nhà mới, đổ một xe cát thì các anh quản lý đô thị có mặt sau nửa giờ đồng hồ. Lạ nhỉ! Có ai còn nhớ một gia đình xây tượng Trần Hưng Đạo trong sân nhà ở Lâm Đồng không? Bị phát hiện ngay và bị phạt vạ đấy!”
“Nếu đúng quy trình thì đợi xây xong rồi mới phát hiện và rút kinh nghiệm luôn. Tại vì chung chi không đồng đều nên mới bị phát hiện.”
“Chuyện có gì mà ầm ĩ đâu! Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chỉ công bố phần phạt. Còn phần lót tay cho các quan hữu trách bao nhiêu thì đó là ‘bí mật quốc gia’. Đâu lại vào đấy và lại cho phép xây tiếp tục.”
“Nhà của dân có xây sai phép 1 cục gạch thì bị cả một lực lượng hùng hậu đập phá không thương tiếc. Còn bây giờ với 40 biệt thự thì lại không dám đụng vào. Thật trớ trêu tình đời!”
Đây không phải là một vụ việc được cho là “trớ trêu” hay “không thể tin nỗi” tại Việt Nam. Trong tuần qua còn các thông tin mà quý thính giả Đài RFA cho là mang tính nghiêm trọng hơn. Trước hết, có thể kể đến thông tin Viện Thiết kế và Quy hoạch thành phố Hàng Châu Trung Quốc được Hà Nội mời nghiên cứu lập quy hoạnh hai bên bờ sông Hồng, được báo giới trong nước loan tải vào ngày 20 tháng 3, khiến cho dư luận thắc mắc vì sao nhà thầu Trung Quốc luôn được Nhà nước Việt Nam ưu ái. Thính giả Thi Le đặt câu hỏi “Chỉ là quy hoạch một bờ sông mà phải giao dự án cho Trung Quốc thì Chính phủ Việt Nam còn gì để nói với người dân không?” Thính giả Duy Minh Nguyen trả lời rằng “Đảng và Nhà nước lãnh đạo không có đủ trình dộ chuyên môn. Họ không muốn nhờ dân vì không cùng quan điểm cho nên Hà Nội phải nhờ người ‘đồng chí’ Bắc Kinh vì cùng quan điểm và lý tưởng”. Còn thính giả Tienggoi Nguyen bày tỏ “Nghe mà vui làm sao! Đất nước Việt Nam trải dài từ Bắc vô Nam, công trình nào cũng được nhờ ông bạn ‘4 tốt-16 chữ vàng’ giúp đỡ. Cũng phải thôi vì ký kết Hội nghị Thành Đô năm 2020 đến rất gần rồi!”
Trước những tranh cãi sôi nổi của dư luận xoay quanh thông tin vừa nêu, chỉ một ngày ngay sau khi truyền thông trong nước loan tin, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội lên tiếng rằng Hà Nội chưa đồng ý cho một đơn vị tư vấn nước ngoài nào tham gia lập quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng và thông tin báo giới loan tải là chưa đúng. Một vài quý thính giả liên lạc Đài RFA với câu hỏi có tiên đoán được khi nào giới chức Hà Nội lại đăng đàn để xác nhận thông tin này là chính xác vì không những phía Trung Quốc giúp trong khâu thiết kế mà còn cả khâu thắng thầu và xây dựng, như thính giả Duc Lequang nói rằng “Xứ sở thiên đường xã hội chủ nghĩa mà, con lạc đà chui qua lỗ kim dễ dàng lắm!”
Những tin tức trái khoáy
Nhiều gia đình, cửa hàng phải chọn giải pháp tạm thời như đặt bao cát làm bậc tam cấp. RFA photo
Những thông tin tiếp theo trong tuần qua, quý thính giả RFA cho rằng không thể nào tin nổi là sự thật:
-Ba thanh niên uống rượu say, tự ý ấn nút van xả lũ hồ chứa nước Suối Vực, ở huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên, hồi rạng sáng 15 tháng 3 gây thiệt hại cho vùng hạ lưu hơn 300 triệu đồng, theo ước tính ban đầu của Ủy ban Nhân dân huyện.
-Chiến dịch lấy lại vìa hè đang diễn ra rầm rộ tại thành phố Hồ Chí Minh còn gây nhiều tranh cãi. Và chính quyền Quận 1 vừa thông báo lần đầu tiên lập đề án kinh doanh hàng rong, đồng thời sẽ tiến hành thí điểm ở vỉa hè tại khu vực Nhà Văn hóa Thanh niên và Công viên Bách Tùng Diệp. Bên cạnh đó còn là đề án kinh doanh hàng rong qua mạng khiến nhiều người ‘sửng sốt’!
-Thủ đô Hà Nội cũng đang thi hành chiến dịch lấy lại vỉa hè, hàng loạt cây xanh hai bên đường liên thôn ở xã Cẩm Yên, huyện Thạch Thất bị đốn còn trơ gốc.
-Bộ trưởng Tài Nguyên-Môi trường Trần Hồng Hà, nhân Ngày Nước sạch Thế giới, tuyên bố nguồn tài nguyên nước của Việt Nam đang đứng trước nhiều thách thức.
Đất nước chúng ta do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo mới có thể xảy ra những ‘điều kỳ diệu’ như vậy và còn vô số những chuyện lạ đời khác mà tư duy của loài người không tài nào hình dung hay tưởng tượng ra được
-Thính giả RFA
-Và mặc dù ông Bộ trưởng Tài nguyên-Môi trường Trần Hồng Hà khẳng định trước Quốc hội Việt Nam, hồi trung tuần tháng 11 năm 2016, rằng “Biển miền Trung đã an toàn” sau gần 7 tháng sự cố thảm họa môi tường do Formosa xả thải có độc tố ra khu vực biển 4 tỉnh Bắc miền Trung, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp-Phát triển Nông thôn Nguyễn Xuân Cường cho rằng cần số tiền khổng lồ để tái tạo môi trường biển miền Trung khi tham gia thảo luận lấy ý kiến về Dự thảo Luật thủy sản vào sáng 21/3/2017.
Với các tin tức mới nhất tại Việt Nam trong hạ tuần tháng 3, thính giả Minh Đinh Ngọc chia sẻ rằng “Đất nước chúng ta do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo mới có thể xảy ra những ‘điều kỳ diệu’ như vậy và còn vô số những chuyện lạ đời khác mà tư duy của loài người không tài nào hình dung hay tưởng tượng ra được!”
Đặt ra một trường hợp cụ thể là: xã hội lo sợ về thực phẩm bẩn. Bẩn từ con cá bị nhiễm hóa chất do các nhà máy xả thải, bẩn từ nguồn nước nhiễm hóa chất từ đồng ruộng bón quá nhiều thuốc trừ sâu, phân hóa học.. Bẩn từ hạt gạo tới cây rau, củ quả.. Và ta thấy:
– Thực phẩm bẩn có liên quan đến chính trị không? Có. (Vì sao có thì ở đây khỏi giải thích thêm hén vì dài quá, hôm nào mình sẽ viết sau.)
– Khi xác định thực phẩm bẩn có liên quan tới chính trị thì ta giải quyết thế nào?
1. Lên tiếng phản đối các chính sách của chính phủ hoặc sự quan liêu của chính phủ, hoặc cách làm việc tắc trách của quan chức chính phủ…làm cho xảy ra tình trạng thực phẩm bẩn tràn lan. Đó là thể hiện THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ. Việc thể hiện thái độ chính trị này là thể hiện trách nhiệm đối với chính mình và gia đình, trách nhiệm công dân với xã hội. Người có thái độ chính trị không nhất thiết phải là người phải đưa ra giải pháp hay góp ý với chính phủ, tất nhiên là có thì tốt quá.
2. Khi thể hiện thái độ chính trị mà lâu sau vẫn không có gì thay đổi thì con người tất yếu nảy sinh mong muốn làm chính trị để thay đổi tình trạng thực phẩm bẩn. Và có rất nhiều cách để làm chính trị: Lập đảng khác để tập hợp người cùng muốn làm chính trị tìm cách thay đổi chính phủ để lên năm quyền để giải quyết tình trạng thực phẩm bẩn. Lập các hội nhóm xã hội dân sự để yêu cầu chính phủ phải giải quyết vấn đề thực phẩm bẩn. Kêu gọi người dân đừng sản xuất thực phẩm bẩn. Phản đối chính phủ duy trì các nhà máy xả thải độc ra môi trường… Tất cả các hành động trên là LÀM CHÍNH TRỊ tuy cách làm và mục đích mục tiêu có khác nhau.
Bảo rằng, thấy hội nhóm những người làm chính trị không ra gì rồi QUAY LƯNG là thái độ chính trị vô trách nhiệm với chính bản thân, gia đình và với xã hội. Vì sao thái độ quay lưng là vô trách nhiệm?
– Vì anh có thể tự trồng rau, tự nuôi lợn, hoặc có tiền mua toàn thực phẩm ngoại nhập có kiểm định, nhưng anh không thể ngăn được việc bản thân hoặc gia đình sẽ có một lúc nào đó ăn phải thực phẩm bẩn. Không tránh được.
– Thay vì có thái độ chính trị hoặc làm chính trị để giải quyết vấn đề thực phẩm bẩn để bản thân và gia đình được quyền không phải lo nghĩ khi ăn thực phẩm thì anh lại tìm cách đối phó với thực phẩm bẩn bằng cách lên sân thượng trồng rau nuôi lợn, đó là thái độ của người chạy trốn nhưng lại cho rằng mình khôn. Xã hội mình giờ nhiều người vậy lắm nên ơn đảng ơn chính phủ ơn dân ta, chúng ta mãi mãi muôn đời ăn thực phẩm bẩn hoặc có nguy cơ ăn thực phẩm bẩn và chết vì ung thư bởi chính thái độ QUAY LƯNG của mình.
Ý nghĩa, giá trị của đời người nằm ở đâu? Có phải ở việc sống được dài hay ngắn, có phải ở chỗ đạt được nhiều hay ít?
Hình minh họa Lão Tử
Một lần Lão Tử ở trước nha phủ Hàm Cốc gặp một ông lão. Ông lão ấy nhìn Lão Tử, hành lễ sơ qua rồi nói: “Nghe nói tiên sinh là người bác học, đa tài, lão già này muốn hướng ngài xin được lãnh giáo.”
Sau đó ông lão có chút đắc ý nói: “Tôi năm nay đã 106 tuổi rồi. Nói thật ra, từ lúc trẻ cho đến tận bây giờ, tôi đều là thoải mái chơi bời mà sống qua ngày. Những người cùng tuổi với tôi đều đã qua đời rồi. Họ khai khẩn trăm mẫu ruộng, tu kiến nhà cửa nhưng lại chưa từng được hưởng thụ. Còn tôi mặc dù chưa từng gieo trồng gặt hái nhưng vẫn được ăn ngũ cốc, chưa từng lợp viên ngói nhưng vẫn có chỗ che mưa che nắng. Tiên sinh, ngài xem tôi có phải là có thể cười nhạo bọn họ bởi vì bận rộn cả đời nhưng lại chỉ có thể cho bản thân một cái chết sớm không?”
Lão Tử nghe xong, nói với quan Doãn Hỷ ở bên cạnh: “Thỉnh ngài tìm hộ ta một viên gạch và một hòn đá tới đây!”
Lão Tử đặt viên gạch và hòn đá ở trước mặt ông lão rồi nói: “Nếu chỉ có thể chọn một trong hai, ngài muốn lấy viên gạch hay muốn lấy hòn đá?”
Ông lão nhấc viên gạch, đặt trước mặt mình và nói: “Tôi đương nhiên là chọn viên gạch!”
Ông lão chỉ vào hòn đá và nói: “Hòn đá này không cạnh, không góc, lấy nó có dùng làm gì đâu? Còn viên gạch lại có thể dùng vào nhiều việc hơn.”
Lão Tử lại hỏi những người đứng xung quanh mình đang xem, rằng: “Mọi người chọn đá hay gạch?” Tất cả mọi người đều không ai chọn đá.
Lão Tử lại quay đầu hỏi ông lão: “Tuổi thọ của hòn đá dài lâu hơn hay của viên gạch dài lâu hơn?”
Ông lão trả lời: “Đương nhiên là hòn đá!”
Lão Tử cười một cách thoải mái và nói: “Hòn đá tuy tuổi thọ lâu dài hơn nhưng lại không ai lựa chọn nó, viên gạch tuy tuổi thọ ngắn hơn nhưng mọi người ai cũng lựa chọn nó. Chẳng qua chỉ là vì vô dụng hay hữu dụng mà thôi. Vạn vật trong trời đất có cái nào là không như thế đâu. Tuổi thọ mặc dù ngắn nhưng có ích đối với Trời, đối với người thì cả Trời và người đều lựa chọn, mất rồi thì mọi người vẫn đều nhớ đến. Cho nên, tuy là tuổi thọ ngắn nhưng lại là không ngắn. Còn tuổi thọ mặc dù dài nhưng không có tác dụng gì đối với Trời, đối với người thì cả Trời và người đều vứt bỏ, trong chốc lát cũng quên đi. Cho nên, tuy là tuổi thọ dài nhưng lại là ngắn.”
Ông lão nghe xong hiểu được hàm ý của Lão Tử.
Trong “Tăng nghiễm hiền văn” có câu: “Lương điền vạn khoảnh, nhật thực tam xan; đại hạ thiên gian, dạ miên bát xích.” Ý nói, một người giàu có tuy rằng có được ruộng tốt vạn khoảnh nhưng cũng chỉ có thể mỗi ngày ăn ba bữa, nhà mặc dù có ngàn gian nhưng buổi tối cũng chỉ ngủ trên một chiếc giường.
Cho nên, có thể nói giá trị của đời người không phải nằm ở chỗ sinh mệnh dài hay ngắn, cũng không phải ở chỗ đạt được nhiều hay ít mà là ở chỗ đã làm được điều gì có ích cho người khác, cho thiên hạ.
Gửi thư đến báo Phụ Nữ, anh Lưu Văn N. bức xúc trình bày việc con trai anh là cháu Lưu D.T.A. (năm tuổi) bị bảo mẫu tại cơ sở mầm non tư thục M. dùng dây thun cột thắt vào dương vật.
Tiếp chúng tôi tại nhà, anh N. (30 tuổi, tạm trú P.Tân Phú, Q.9, TP.HCM) cho biết, sáng 8/3 anh đưa bé A. đến gửi tại cơ sở M. (P.Tân Phú) như thường lệ. Khoảng 17h20 cùng ngày, anh chở theo mẹ ruột của mình đến đón con về. Anh đứng chờ bên ngoài, bà nội vào sân dắt cháu ra.
“Bình thường, khi được đón con tôi rất vui, hay đòi mua quà bánh, nhưng hôm đó mặt nó cứ buồn xo”, anh N. kể. Về đến nhà (cách trường khoảng bảy phút đi xe gắn máy), vừa xuống xe là bé A. kêu đau ở vùng kín.
40 móng biệt thự của Công ty Cổ Phần Tiên Sa xây dựng trên núi Sơn Trà.
Courtesy of nguoitieudung.com.vn
Tháng 8 năm ngoái, sau thảm họa Formosa, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo: “Không đánh đổi môi trường lấy kinh tế”
Và đây là cách người ta hưởng ứng ông ấy ở Đà Nẵng: Băm nát một góc Khu bảo tồn thiên nhiên đổi lấy 100 biệt thự nghỉ dưỡng và phòng khách sạn.
Tuy nhiên nếu đổ hết lỗi cho chủ đầu tư công ty Biển Tiên Sa thì cũng không thật thỏa đáng bởi lẽ nếu không được bật đèn xanh bởi các văn bản pháp lý của UBND Đà Nẵng và cả Thủ tướng đương nhiệm, hẳn công ty này đã không dám ‘xuống tay’ với Sơn Trà như vậy.
Cụ thể, từ năm 1977, với Quyết định 41-TTg của Thủ tướng thời đó là Phạm Văn Đồng, Sơn Trà được bảo vệ theo chế độ rừng cấm với các quy định rất nghiêm ngặt áp dụng cho “toàn bộ bán đảo và vùng xung quanh chân núi kéo dài ra 500m”, tổng diện tích là 4.439 hécta.
Bẵng hơn 30 năm, đến 2008, UBND thành phố Đà Nẵng, dựa trên Luật Bảo vệ Phát triển rừng 2004 đã ra Quyết định 6758 Phê duyệt Quy hoạch rừng ở Đà Nẵng, cắt bớt diện tích được coi là rừng đặc dụng (hay rừng cấm) của Sơn Trà xuống còn chỉ hơn một nửa là 2.591 hécta.
Đây chính là quyết định mở đường để các công trình nghỉ dưỡng kiểu như InterContinental của SunGroup triển khai ở Sơn Trà và nhiều dự án khác được cấp phép.
Tuy nhiên, đáng chú ý là Quyết định 6758 này của UBND thành phố Đà Nẵng đã vi phạm nguyên tắc của chính Luật Bảo vệ Phát triển Rừng 2004 là chỉ Thủ tướng mới được chuyển mục đích sử dụng khu rừng mà Thủ tướng đã xác lập trong quá khứ, chứ UBND thành phố không có thẩm quyền đó.
Có lẽ ý thức được sự vi phạm thẩm quyền này, cách đây vài năm UBND thành phố Đà Nẵng đã đề nghị được xây dựng Quy hoạch mới cho bán đảo Sơn Trà để Thủ tướng thông qua.
Và đây là lý do ra đời của Quyết định 2163 của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tháng 11 năm 2016 Phê duyệt Quy hoạch Sơn Trà trở thành Khu Du lịch Quốc gia, theo đó 1/4 bán đảo (1.056 hécta trong tổng số 4.439 hécta) được sử dụng để phát triển thành Khu Du lịch Quốc gia với các công trình nghỉ dưỡng biển cao cấp, du lịch văn hóa-tâm linh… với mục đích thu hút hàng triệu du khách.
Nghĩa là, Công ty Biển Tiên sa có thể làm hơi quá tay, nhưng mở đường cho nó chính là Quyết định 6.758 sai luật cách đây gần 10 năm của UBND Đà Nẵng và việc hợp thức nó gần đây bằng Quy hoạch trên của Thủ tướng.
Trong một câu chuyện khác, nhiều người hẳn còn nhớ Sơn Trà cũng là nơi cư trú của Voọc Chà vá Chân nâu – được mệnh danh là ‘nữ hoàng linh trưởng’, có tên trong sách đỏ và vừa được chọn làm biểu tượng của Đà Nẵng trong APEC 2017.
Với gần 1/4 diện tích bán đảo tới đây được tập trung phát triển thành Khu Du lịch Quốc gia môi trường sống của loài động vật quý hiếm này và toàn bộ hệ sinh thái của Khu bảo tồn thiên nhiên Sơn Trà sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Dường như có một câu hỏi khác đang đặt ra với mô-típ tương tự Formosa:
“Chọn Voọc Chà vá Chân nâu hay khách sạn?”
Chỉ khác là lần này nó đến từ người Việt. Nhưng chúng ta vẫn phải là người trả lời.