Triều Tiên: Lịch sử giết người dưới thời cai trị độc tài của gia đình họ Kim

“Nền chính trị hà khắc còn đáng sợ hơn cả hổ dữ”, lịch sử thế giới hiện đại đã để lại vô số câu chuyện minh chứng cho chân lý này, bài viết dưới đây là bức tranh toàn cảnh về lịch sử giết người tại Bắc Triều Tiên dưới thời cai trị độc tài của gia đình họ Kim.

Gia đình họ Kim tiếp tục quyền lực độc tài tại Bắc Triều Tiên. (Ảnh: zennie62/Flickr)
Gia đình họ Kim tiếp tục quyền lực độc tài tại Bắc Triều Tiên. (Ảnh: zennie62/Flickr)

Tại Bắc Triều Tiên chỉ có một kênh truyền hình và đài phát thanh, mọi người chỉ được nghe thông tin tuyên truyền của Nhà nước. Dưới thống trị độc tài của nhà họ Kim, người dân Bắc Triều Tiên bị hạn chế các quyền tự do: tư tưởng, ngôn luận, thông tin, xuất bản, lập hội. 

Bắc Triều Tiên hiện nay nằm dưới quyền lực độc tài của Kim Jong-un, từ những tư liệu của nhà đấu tranh chính trị sống lưu vong cũng như của Tổ chức Nhân quyền Quốc tế cho thấy, tại Bắc Triều Tiên dường như thông tin nào cũng bị xem là bí mật quốc gia.

1. Thanh trừng nhau tranh quyền đoạt lợi

Trong tổng số 21 quan chức cao nhất của Chính phủ Bắc Triều Tiên khóa thứ nhất thì đã có 17 người bị ám sát, hành quyết hoặc giam cầm. Từ ngày 3/8/1953, đảng Lao động Bắc Triều Tiên bắt đầu khai đao đối với các quan chức cấp cao trong Đảng, có 14 cán bộ cấp cao bị quy tội làm gián điệp, bị bắt giam, tra tấn, cuối cùng là hành quyết. Trong đó có Bí thư Ủy ban Trung ương, Bộ trưởng Nội vụ, trợ lý Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền Văn hóa. Bộ trưởng Ngoại vụ Pak Hon-yong bị xử tội tử hình ngày 15/12/1955, ba ngày sau bị hành hình. Tướng Mu-chong, từng nhậm chức trong Bát Lộ quân Trung Quốc, Tư lệnh Pháo binh Bắc Triều Tiên, tư lệnh liên quân Trung Quốc – Bắc Triều Tiên, bị giết chết năm 1956. Hầu như những quan chức có gắn bó chặt chẽ với Liên Xô hoặc Trung Quốc và ủng hộ cải cách của Khrushchev đều bị sàng lọc. HoKai bị quy tội làm gián điệp cho Liên Xô, Kim Du-bong bị hành hình vì quy tội làm gián điệp cho Trung Quốc; sau đó là nhiều đợt thanh trừng vào các năm 1960, 1967, 1969. Năm 1972, Phó Thủ tướng kiêm Ủy viên Bộ Chính trị Pak Kum-chul bị bắt giam; năm 1977 bắt giam cựu Ủy viên Bộ Chính trị Li Yong-hi. Trong các năm 1978, 1980, 1997, Bí thư Trung ương Đảng So Hwan-hi và và 17 quan chức cấp cao khác bị hành quyết.

2. Nền tư pháp khủng bố

Trong Hình pháp Bắc Triều Tiên có đến 47 Điều liên quan đến xử tội tử hình, chỉ đứng sau Trung Quốc. Với Hình pháp Trung Quốc có khoảng từ 77 – 81 Điều liên quan đến tử hình. Theo tính toán của chuyên gia luật Kang Koo-chin: Thời gian từ 1958 – 1960, ít nhất 9000 Đảng viên bị xử tử sau khi bị khai trừ Đảng. Trong lịch sử tồn tại, chính quyền Bắc Triều Tiên đã tổ chức 9 đợt sàng lọc, theo đó đã hành quyết ít nhất 90.000 Đảng viên.

Chuyên gia luật Kang Koo-chin (1942-1984)
Chuyên gia luật Kang Koo-chin (1942-1984)

Liên quan đến vấn đề hành quyết, giai cấp xuất thân là yếu tố quan trọng. Hầu hết quan tòa và luật sư đều làm việc theo lệnh của đảng Lao động Bắc Triều Tiên, tuân thủ nghiêm theo chỉ dẫn của Chủ nghĩa Mác. Lisa Nok là một cán bộ phụ trách vật tư, bị xử 13 năm tù. Cô làm chứng: nhà tù nơi cô bị giam có tổng cộng 6000 phạm nhân, trong đó có 2000 nữ giới, hàng ngày họ bị ép làm nô lệ lao động từ 5:30 đến 12 giờ đêm, những phạm nhân nữ nào có thai sẽ bị ép phải phá thai, nếu lỡ sinh ra sẽ bị ép ngạt thở hoặc cắt cổ họng cho chết.

Tại Bắc Triều Tiên, phạm nhân sẽ làm liên lụy đến cha mẹ và con cái họ. Chế độ dã man này được thực thi từ 1953. Kang Chul-hwan (9 tuổi) bị bắt giam cùng cha, anh trai và ông nội.

Thời gian đầu chính quyền độc tài Bắc Triều Tiên còn cho công khai người bị hành hình, nhưng bắt đầu từ 1984 việc hành hình được thi hành bí mật. Hầu như hiếm có nữ phạm nhân nào bị hành hình trong yên bình, trước đó họ đều phải chịu các hình phạt nhục nhã và dã man. Nhân chứng An Myung-chul nói: Tôi đã chứng kiến họ bị cắt vú, dùng cây lau nhà chọc vào âm đạo. Việc khen thưởng (cho vào Đảng hoặc đi học Đại học) người canh giữ nếu lập công bằng cách bắt được phạm nhân bỏ chạy, đã khiến nhiều kẻ cố tình ép phạm nhân trèo tường bỏ chạy để bắn chết nhằm lĩnh thưởng.

Nhiều người bị bắt bớ một cách bí mật mà không qua trình tự pháp luật. Khi có ai đó bỗng dưng mất tích, người thân và hàng xóm thường lảng tránh bàn luận vì sợ mình liên lụy.

Bắc Triều Tiên còn xây một nhà tù khổng lồ ở Siberia để giam khoảng 220.000 tù nhân, kể từ 1968, mỗi năm hành hình khoảng 36.500 người, trong vòng 46 năm (tính đến 1995) đã hành hình tổng cộng khoảng 1,5 triệu người.

3. Kiểm soát chặt chẽ tư tưởng và đời sống nhân dân

Số đảng viên đảng Lao động Bắc Triều Tiên chiếm 14% dân số cả nước. Ngày 3/1/1996, Đài phát thanh Bắc Triều Tiên tuyên truyền: “Dưới lãnh đạo của đồng chí Kim Jong Il vĩ đại, toàn xã hội đoàn kết thành một thực thể chính trị kiên cố, thống nhất trong mọi hành động”. Các khẩu hiệu khi đó là: “Tư tưởng, phát ngôn và hành vi giống nhau như Kim Il Sung và Kim Jong Il”; “Cùng đoàn kết theo mười nguyên tắc của Đảng”; “Chúng ta phải củng cố uy quyền tuyệt đối của lãnh đạo chúng ta”.

Tượng đài Kim Il Sung và Kim Jong Il tại Pyongyang. (Ảnh: Wikipedia)
Tượng đài Kim Il Sung và Kim Jong Il tại Pyongyang. (Ảnh: Wikipedia)

Mọi người dân Bắc Triều Tiên phải tham gia hội nghị phê và tự phê, học tập lý luận hàng tuần. Mỗi người ít nhất phải tự nhận phạm một sai lầm chính trị, phê hàng xóm hoặc đồng nghiệp ít nhất hai sai lầm chính trị.

Cán bộ Bắc Triều Tiên được hưởng đặc quyền vật chất, nhưng cũng phải chịu quản chế nghiêm khắc. Họ phải sống trong một khu vực riêng, bị giám sát các cuộc điện thoại. Truyền hình và đài phát thanh chỉ nghe được thông tin do Nhà nước cung cấp. Các chuyến du lịch phải được chính quyền địa phương hoặc cơ quan công tác phê chuẩn. Mọi gia đình sống tại thủ đô Bình Nhưỡng đều nằm dưới quản lý chặt chẽ của Nhà nước.

Nền chính trị khủng bố luôn gây ảnh hưởng tồi tệ đến tâm hồn con người. Chính phủ Bắc Triều Tiên tuyên truyền ngoài chủ nghĩa Mác-Lênin thì gia đình họ Kim là đại diện cho ý chí của Trời, của Đất, mục đích nhằm chứng minh quyền lực hợp pháp của nhà họ Kim.

Mức độ trung thành với chính quyền được căn cứ theo giai cấp xuất thân và nơi xuất thân, từ 1950 họ phân chia thành 51 loại, dựa vào đó quyết định về mặt xã hội, chính trị, vật chất và tương lai mỗi người. Nhưng sau 1980 chỉ còn lại ba loại chính. Người khuyết tật không được sống tại Bình Nhưỡng, người thành phần gia đình tốt không được kết hôn với người thuộc thành phần gia đình xấu. Người lùn bị bắt giam vào trại tập trung, không những bị cách ly với thế giới bên ngoài mà còn không được sinh đẻ. Kim Jong Il cho biết: “Phải loại bỏ gien người lùn”.

Năm 1959, hàng trăm phụ nữ Nhật Bản theo chồng về Bắc Triều Tiên, cuối cùng không ai được phép trở về Nhật Bản. Nhiều phụ nữ Nhật bị nhốt vào trại tập trung, bị hại chết. Chính quyền Bắc Triều Tiên dùng những người phụ nữ Nhật Bản này làm con tin để đàm phán với Chính phủ Nhật trong vấn đề xin viện trợ lương thực.

4. Hậu quả tai hại của nền chính trị độc tài

Bắc Triều Tiên rơi vào nạn đói từ năm 1994, năm 1996 chỉ sản xuất được 3,7 triệu tấn lương thực, giảm 3 triệu tấn so với 10 năm trước. Tổ chức WorldVision dự tính khoảng 2 triệu người bị hại chết; Hội Chữ thập đỏ Đức ước tính có 10 nghìn trẻ em chết đói mỗi tháng, nhưng quân đội Bắc Triều Tiên thì được chu cấp đầy đủ lương thực.

Chính quyền độc tài họ Kim đã thống trị Bắc Triều Tiên gần 50 năm, trải qua 9 đợt sàng lọc trong Đảng và giết chết khoảng 100.000 đảng viên, khoảng 1,5 triệu người chết trong trại tập trung; khoảng 1,3 triệu người chết vì nội chiến; số người chết đói vào khoảng 500.000 – 2.000.000 người, ngoài ra còn khoảng 400.000 quân tình nguyện Trung Quốc bỏ mạng tại Bắc Triều Tiên và 450.000 người khác bị thương tật.

Nguyễn Đoàn (T/H)

Vì Sao Người Việt Lại Bỏ Xứ Ra Đi? – Ku Búa

Vì Sao Người Việt Lại Bỏ Xứ Ra Đi? – Ku Búa

Mới tuần rồi tôi ra sân bay tiễn một người quen bay đến một xứ khác. Tôi không hề đơn độc. Ở sân bay lúc đó có vô số người cũng làm điều tương tự. Họ tiễn người thân và bạn bè của họ ra đi không hẹn ngày về. Đó không phải là lần đầu và chắc chắn là sẽ không phải là lần cuối. Mặc dù cuộc chiến đã chấm dứt hơn 41 năm rồi nhưng làn sóng xuất ngoại vẫn không thay đổi. Cuộc di cư thầm lặng hiện tại không phải bằng những chiếc thuyền mà bằng những chuyến bay. Tuy đã giảm rất nhiều, giờ chỉ là một phần chút xíu so với trước đây, nhưng xu hướng này vẫn tồn tại.

Đọc báo hay lướt Facebook thì bạn có thể thấy hàng loạt các quảng cáo du học định cư, đầu tư lấy thẻ xanh hay tìm việc làm ở Nhật. Tôi không thể nào không buồn và chạnh lòng. Nhưng vì sao người Việt Nam lại ra đi? Họ không chỉ là những người nghèo bán nhà đi lao động ở Đài Loan hay những cô gái nghèo lấy chồng Hàn Quốc. Số người ngày càng trở nên khá giả và thuộc thành phần ưu tú của xã hội chúng ta. Họ là những doanh nhân, nghệ sĩ, nhà đầu tư, trí thức, giảng viên hoặc nhân viên cao cấp.

Vì sao họ lại ra đi? Có nhiều nguyên nhân, có nhiều lý do. Ở đây tôi không thể nào nói hết. Tôi chỉ có thể nói sơ sơ.
1. Họ ra đi vì họ không cảm thấy an toàn.
2. Họ ra đi vì họ chán cái không khí đầy ô nhiễm ở nơi này.
3. Họ ra đi vì họ cảm thấy mình không được tôn trọng khi đến cơ quan nhà nước làm thủ tục.
4.Họ ra đi vì đóng thuế nhiều nhưng nhận lại quá ít, hoặc chẳng nhận lại gì.
5.Họ ra đi vì họ không muốn con cái họ bị thầy cô dìm và ép.
6. Họ ra đi vì chính phủ liên tục ban hành những bộ luật vô lý.
7.Họ ra đi vì họ phát ngán với việc doanh nghiệp của họ bị thanh tra không lý do.
8. Họ ra đi vì họ lo sợ đồ ăn của họ có an toàn hay không, nó có hóa chất hay sạch hay không.
9. Họ ra đi vì để tìm cái hộ chiếu mà cho phép họ đi nhiều nước mà không cần phải bỏ tiền xin visa.
10. Họ ra đi vì ghét cảnh phải đút lót các y tá bác sĩ khi đi vào bệnh viện.
11. Họ ra đi vì họ không tìm thấy trách nhiệm trong một xã hội vô trách nhiệm.
12. Họ ra đi vì khi họ muốn sống một cuộc sống trung thực và không gian dối.
13. Họ ra đi vì họ muốn làm người lương thiện, vì nơi này làm người lương thiện vô cùng khó.
14. Họ ra đi vì họ muốn được hưởng lương cao, hay nói chính xác hơn là đúng giá trị với sức lao động của họ chứ không phải dựa vào mối quan hệ của họ.
15. Họ ra đi vì luật pháp không hề bảo vệ họ, nó chỉ bảo vệ những ai có tiền.
16. Họ ra đi vì họ muốn tìm sự công bằng.
17. Họ ra đi vì muốn cầm cái lá phiếu bầu để coi nó ra sao.
18. Họ ra đi vì khi họ lên tiếng nói nên những sự thật về đất nước, họ lại bị quy là phản động.
19. Họ ra đi vì họ đã mất niềm tin vào đất nước, con người và chính phủ Việt Nam.
20. Họ ra đi vì họ chẳng biết làm gì hơn trừ việc dùng đôi chân của họ để cất lên tiếng nói.

Việt Nam từ lâu đã không còn là một điểm đến, một nơi đáng sống. Nó chỉ là một trạm dừng chân. Nhà đầu tư đến đây để kiếm tiền, doanh nhân đến đây để nhận lương cao hơn, khách du lịch đến đây để ở khách sạn 5 sao giá rẻ và các cô cậu thanh niên đến đây để khám phá sự thú vị mà đất nước họ không có. Nhưng bao nhiêu người sẽ ở lại và coi nơi đây là nhà? Cũng có rất nhiều, nhưng so với số người ra đi thì là bao nhiêu? Quá ít. Việt Nam không là nơi đến, nó không thể là nơi đến được vì chính những người dân sinh sống ở đây cũng chẳng coi nó là nhà.

Ku Búa @ Café Ku Búa

BÚA ĐẢNG ĐẬP ĐẦU ĐẢNG

From facebook:  Hoang Le Thanh and Thành Luu shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
Image may contain: people sitting and outdoor

Huynh Ngoc ChenhFollow

BÚA ĐẢNG ĐẬP ĐẦU ĐẢNG

Tối nay vào face thấy hình ảnh cà phê starbuck bị đập phần lấn chiếm vỉa hè tràn ngập cùng với những lời bình cay nghiệt chửi mắng Đoàn Ngọc Hải là hung bạo, là ngu xuẩn, là hồng vệ binh…rất quen thuộc kể từ khi anh ta vác búa nện tan tành mọi thứ nhô ra vỉa hè trái phép.

Tui chẳng thấy anh ta sai trái gì cả. Những kẻ làm sai cần chửi mắng là những vị lãnh đạo “tôn kính” bất khả xâm phạm từ 75 đến nay, là những kẻ đã đẻ ra anh ta đồng thời đẻ ra cái kiểu quản lý đô thị một cách ngu xuẩn thò ra thụt vào, nâng lên hạ xuống bát nháo như cây mọc trong rừng…

Đó là các ông Nguyễn Văn Linh, Vö Văn Kiệt, Võ Trần Chí, Trương Tấn Sang, Nguyên Minh Triêt, Lê Thanh Hải…những ông từng cai quản thành Hồ để ngày nay nó sinh ra cái quái thai vỉa hè và cái thế hệ vác búa kiểu Đoàn Ngọc Hải.
Những nhát búa đập vào vỉa hè chính là những nhát búa đập vào mặt của những kẻ đã đẻ ra cái quái thai đó.

Hoan hô Đoàn Ngọc Hải. Búa đảng đã đập đúng vào đầu đảng

Cuộc đời có 10 thứ dù con người có muốn cũng đành bất lực

Cuộc đời có 10 thứ dù con người có muốn cũng đành bất lực

Nếu bạn đang cảm thấy phiền não, cảm thấy mất niềm tin vào cuộc sống này, thì hy vọng rằng sau khi bạn biết được 10 điều “bất lực” trong đời người này, bạn sẽ thấu hiểu được nhiều hơn, buông bỏ nhiều hơn, đạt được nhiều hơn.

Trong dòng chảy cuộc đời, thời gian cuốn trôi đi bao thị phi, phiền muộn, bao niềm vui nỗi buồn, cũng như cả tuổi thanh xuân. (Tranh sưu tầm từ Internet)

  1. Người rời xa bạnCon người đến với nhau vì duyên, ra đi cũng là duyên, không cần quá níu kéo, bởi có níu kéo cũng không giữ được.

    Người rời xa bạn, đó là họ đã đánh mất bạn, không phải bạn đã đánh mất họ. Cũng có thể, rời xa là để gặp lại nhau tại một nơi nào đó tốt đẹp hơn.

    2. Thời gian trôi qua

    Trong dòng chảy cuộc đời, thời gian cuốn trôi đi bao thị phi, phiền muộn, bao niềm vui nỗi buồn, cũng như cả tuổi thanh xuân. Thời gian một khi trôi qua là không thể nào trở lại, vậy nên, việc gì cần làm thì nên cố gắng nỗ lực, đời này, ít nhất là không hổ thẹn với chính mình.

    3. Thất bại

    Thất bại tựa như một bức tường đổ sụp, nó đè lên thân bạn, khiến bạn không cách nào vùng vẫy, không thở được, khiến bạn mất đi niềm tin. Tuy nhiên, nếu bạn lặng lẽ chấp nhận nó, thì bạn sẽ không cách nào đứng dậy được nữa. Nếu bạn cố gắng đứng lên, bạn sẽ thấy mọi thứ không quá tồi tệ như mình vẫn nghĩ.

    4. Không thể lựa chọn xuất thân

    Có người sinh ra đã là vua, có người sinh ra là quý tộc, nhưng rất nhiều người sinh ra đã là thường dân. Trên thế giới này, chúng ta có thể thay đổi được mọi thứ, nhưng không thể lựa chọn cho mình được nơi sinh ra, lựa chọn bậc sinh thành.

CO DON

Từ trong sâu thẳm mỗi người đều có một nỗi cô đơn không sao hiểu được. (Ảnh sưu tầm từ Internet)

  1. Sự cô đơn không ai hiểu thấuCon người, bất kể là đang vui vẻ hay ưu sầu, cao sang hay hèn mọn, đều có thể bắt gặp cảm giác cô đơn không sao hiểu thấu, nó quanh quẩn trong tâm hồn mỗi người, tựa như đang tìm kiếm ý nghĩa chân thực của đời người.

    6. Tình yêu vô vọng 

    Một loại độc dược rất ngọt ngào gọi là “ưa thích”, cái thích này không có giới hạn, đủ dạng đủ loại, nhưng rốt cuộc ưa thích vẫn là ưa thích, nó không phải là “yêu”.

    7. Lãng quên

    Nhiều người trong chúng ta cho rằng cả đời sẽ không bao giờ quên đi sự tình, ngay cả những chuyện chúng ta cho rằng không thể quên, rốt cuộc vẫn sẽ bị lãng quên. Cuộc sống vì có kỷ niệm, nên mới có những phút giây hoài niệm. Hãy cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, vui với hiện tại là điều nên làm nhất.

    8. Quá khứ đã qua

    Một giây vừa trôi qua đã trở thành quá khứ. Cuộc sống này, rất nhiều thứ sẽ mất đi, dù muốn hay không cũng nên chấp nhận. Điều duy nhất có thể đọng lại, đó là những ký ức không bị lãng quên.

    9. Người khác cười nhạo

    Miệng là của người khác, tai là của bản thân mình, nói hay không đó là việc của họ, còn nghe hay không lại là chuyện riêng của mình, chúng ta phải học cách mỉm cười khi đối mặt với tất cả điều này.

    10. Không tránh khỏi cái chết

    Cuộc sống là một quá trình, và cái chết là điều không thể tránh khỏi. Nếu như đã không tránh khỏi, vậy cứ thản nhiên đối mặt, xem nhẹ nó, chuyện gì đến sẽ đến, như vậy những phút giây tồn tại trên đời này mới có ý nghĩa, mới có thể an nhiên tự tại.      Anh chị Thụ & Mai gởi

Để đón nhận sự sống đời đời

Để đón nhận sự sống đời đời

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà 

(Suy niệm Tin mừng Gioan (Ga 11,3-7.17.20-27.33-45) trích đọc vào Chúa Nhật 5 mùa Chay năm A)

Trong muôn vàn nỗi sợ, thì sợ chết đứng hàng đầu. Thiết tưởng trên đời không có gì làm người ta khiếp sợ cho bằng sự chết. Tin khủng khiếp nhất là tin bị mắc bệnh ung thư, bị án tử hình…

Và không gì đáng quý trọng, đáng khao khát trên đời cho bằng được vui sống, sống trong hạnh phúc và vĩnh cửu.

Sự giòn mỏng của kiếp người

Tuy nhiên, sự sống đời này lại rất mỏng giòn, mong manh, tạm bợ. Các em nhỏ ngày xưa có trò chơi thổi bong bóng thật hay. Các em hòa một ít xà phòng trong ly nước, rồi dùng một cọng rơm nhúng vào đó và bắt đầu thổi. Thế là rất nhiều quả bóng lớn nhỏ khác nhau xuất ra từ đầu cọng rơm, bay nhởn nhơ trong không gian, long lanh hấp dẫn, óng ánh muôn màu. Nhưng rồi, chỉ vài giây sau, bong bóng nầy nối tiếp bong bóng kia, bụp, bụp bụp…! Tan biến hết! Tất cả trở về hư không!

Đời sống con người cũng thế. Chúng ta xuất hiện trên đời như những chiếc bong bóng xuất ra từ đầu cọng rơm, chúng ta nhởn nhơ trong cuộc đời, cuộc đời chúng ta cũng lóng lanh sắc màu như những quả bóng xà phòng kia và số phận chúng ta cũng như những quả bóng bé bỏng đó, kẻ trước người sau nối tiếp nhau từ giã cuộc đời.

Đứng trước thân phận giòn mỏng, phù du của kiếp người, một nhà thơ Nguyễn Công Trứ than rằng: “Ôi, nhân sinh là thế, như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao…”

Nhờ đâu có cuộc sống lâu bền?

Ai trong chúng ta cũng khát khao được sống, nhưng là muốn có được một đời sống lâu dài chứ không phải là đời sống giòn mỏng, tạm bợ; muốn có được một đời sống hoan lạc chứ không chỉ là một cuộc sống đầy gian truân khổ ải ở trần gian.

Nhưng làm sao để có được đời sống tuyệt vời như mong ước?

Qua Tin mừng hôm nay, Chúa Giê-su bày tỏ cho chúng ta một bí mật tuyệt vời, một bí quyết giúp chúng ta chiếm hữu cho mình sự sống lâu bền bất tận, một đời sống hoan lạc trên thiên quốc. Bí mật đó, bí quyết đó đã được Chúa Giê-su bày tỏ từ hai ngàn năm qua, khi Chúa nói với Mác-ta là chị của La-da-rô,  khi anh này đã được mai táng bốn ngày:

“Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống. Và bất cứ ai sống mà tin vào Ta sẽ không chết bao giờ.”

Để minh chứng cho lời mình nói, Đức Giê-su đã làm cho La-da-rô sống lại, dù ông nầy đã an giấc trong mộ.

Qua sự kiện nầy, Chúa Giê-su muốn tỏ cho chúng ta biết Ngài là nguồn ban sự sống.

Như mặt trời là nguồn sáng cho địa cầu thế nào thì Chúa Giê-su là nguồn ban sự sống đời đời cho nhân loại như thế. Ngài đã ban lại sự sống cho người đã chết chôn trong mồ và chính Ngài sau khi chết đã tự mình sống lại.

Làm sao để đón nhận sự sống đời đời từ Chúa Giê-su?

Muốn đạt tới sự sống đời đời, thì chúng ta cần phải tin vào Đức Giê-su Ki-tô, như lời Ngài phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống. Ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ.”

Nhưng tin là gì?  Tin ở đây không phải là tin suông. Vì “đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Tin vào Đức Giê-su là gắn bó đời mình với Đức Giê-su, kết hợp với Ngài và sống như Ngài đã sống, là yêu thương phục vụ mọi người như Ngài đã nêu gương…

Lạy Chúa Giê-su là nguồn ban sự sống,

Bóng đèn muốn được toả sáng thì phải được nối kết với nguồn điện;

Cành nho muốn được trổ sinh hoa trái phải được tháp nhập vào thân nho;

Bàn tay muốn sống còn và hoạt động thì phải nối liền với thân thể.

Xin cho chúng con luôn kết hợp với Chúa cách mật thiết, như bóng đèn với nguồn điện, như cành nho với thân nho, như bàn tay với thân thể… để được đón nhận sự sống đời đời do Chúa truyền ban.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Anh chị Thụ & Mai gởi

40 THỨ CÓ THỂ TỪ BỎ ĐỂ SỐNG MÙA CHAY VÀ SUỐT CẢ ĐỜI

40 THỨ CÓ THỂ TỪ BỎ ĐỂ SỐNG MÙA CHAY VÀ SUỐT CẢ ĐỜI

Trầm Thiên Thu,

Thứ Tư Lễ Tro là khởi đầu Mùa Chay.  Mùa Chay tới, nhiều người nghĩ phải cố gắng từ bỏ điều gì đó để bước theo Đức Kitô.  Tuy nhiên, những điều này lại thường ít ảnh hưởng đến cuộc sống, chúng ta “khôn lỏi” lắm!

Dưới đây là 40 thứ có thể từ bỏ để sống Mùa Chay.  Không phải là những thứ liên quan việc ăn uống, nhưng chúng thực sự cần từ bỏ.  Mùa Chay kéo dài 40 ngày, mỗi ngày cố gắng từ bỏ 1 điều.  Trong 40 điều này, có những điều không chỉ từ bỏ trong Mùa Chay mà phải từ bỏ suốt cả đời.

  1. SỢ THẤT BẠI– Bạn không thành công nếu chưa trải qua thất bại.  Đúng như tục ngữ Việt Nam nói: “Thất bại là mẹ thành công”.
  2. VÙNG AN TOÀN– Đó là “vùng thoải mái”, sợ khó.  Dám ra ngoài “vùng” này thì chúng ta mới có thể khám phá những điều mới lạ.
  3. CẢM THẤY HOÀI NGHI– Có lúc chúng ta nghi ngờ rằng không biết Tạo Hóa có tạo dựng nên mình hay không.  Hãy xác định như tác giả Thánh Vịnh: “Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con.  Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng, công trình Ngài xiết bao kỳ diệu!  Hồn con đây biết rõ mười mươi.  Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì, khi con được thành hình trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu.  Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách Ngài, trước khi ngày đầu của đời con khởi sự”(Tv 139, 13-16).
  4. THIẾU KIÊN NHẪN– Thời giờ của Thiên Chúa là thời giờ hoàn hảo.  Mọi thứ đều đúng hẹn, đúng kỳ theo ý Ngài tiền định và quan phòng.
  5. SỐNG ẨN DẬT– Còn hít thở, chúng ta còn sống với người khác và tương tác với họ vì Đức Kitô.  Công việc của chúng ta luôn ảnh hưởng người khác.
  6. LÀM VUI LÒNG NGƯỜI KHÁC– Không ai có thể làm vừa lòng mọi người, nhưng chúng ta phải luôn cố gắng làm vui lòng người khác, còn họ có vừa lòng hay không là phần của họ.
  7. SO SÁNH– Một là cảm thấy mình kém cỏi hơn người khác, hai là cảm thấy mình “ngon lành” hơn người khác.  Dạng nào cũng không được.
  8. TRÁCH CỨ– Chúng ta có xu hướng không dám nhận lỗi, và luôn muốn đổ lỗi cho người khác.
  9. PHẠM TỘI– Nhân vô thập toàn.  Mặc dù chúng ta là tội nhân, Thiên Chúa vẫn yêu thương chúng ta, và Chúa Giêsu đã chết vì chúng ta.  Hôm nay là ngày mới, hôm qua đã không còn.
  10. MẤT TỰ CHỦ– Do đó chúng ta khó có thể hoàn tất công việc và làm tốt hơn.
  11. THIẾU DỰ ĐỊNH– Các quyết định khôn ngoan hiếm khi trở thành vô ích.
  12. KHÔNG MINH BẠCH – Một là không minh bạch về điều này hoặc điều nọ (khuất tất), hai là không trong sạch (nhân đức).
  13. TỰ QUYỀN– Thiên Chúa không mắc nợ chúng ta điều gì, thế giới cũng chẳng mắc nợ chúng ta điều gì.  Hãy cố gắng sống trong ân sủng và khiêm nhường.
  14. LÃNH ĐẠM– Cuộc đời có bao nhiêu mà hững hờ.  Không quý mến nhau thì cũng đừng kèn cựa nhau.  Tranh chấp nhau, giành giật nhau, hơn thua nhau làm gì?
  15. GHEN GHÉT– Hãy cảnh giác kẻo mắc lừa ma quỷ, bởi vì chúng rất ranh mãnh.  Kinh Thánh căn dặn: “Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác”(Rm 12, 21).
  16. TIÊU CỰC– Hãy cố gắng quan hệ hòa nhã với mọi người.  Tránh né người khác là tiêu cực, mà cũng chỉ vì chúng ta không coi trọng người khác nên mới tránh né họ.
  17. MÊ VẬT CHẤT– Hãy nhớ rằng có Thiên Chúa là có tất cả, mất Thiên Chúa là mất tất cả: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì”(Tv 23, 1).
  18. SỐNG MÁY MÓC– Càng đầu tư nhiều thì càng có lợi nhiều.  Về tinh thần và tâm linh cũng vậy.
  19. THAN PHIỀN– Đừng cằn nhằn, khó tính, than thân trách phận hoặc trách móc người khác, hãy cố gắng xử lý và giải quyết vấn đề cho thấu đáo.
  20. BẤT CẦN– Thiên Chúa muốn chúng ta hạnh phúc cả đời này và đời sau.  Đó là niềm vui sống. Đừng buông xuôi, bất cần đời !
  21. GAY GẮT – Đó là tự làm khổ mình, và tất nhiên cũng làm khổ người khác.  Tâm bất an thì không thể nào sống vui và sống khỏe, bệnh tật phát sinh từ đó.
  22. CHIA TRÍ– Cuộc sống có nhiều thứ khiến chúng ta chia trí, vì thế cần phải tập trung vào mục đích của mình.
  23. MẶC CẢM – Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ chúng ta, dù chúng ta xấu xa và tội lỗi: “Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa thì hãy còn có Chúa đón nhận con”(Tv 27, 10).
  24. TẦM THƯỜNG– Cuộc đời chúng ta có thể không ai biết đến, không có gì khác thường, sống rất bình thường, nhưng tuyệt đối đừng sống tầm thường.
  25. GÂY CHIA RẼ – Chia rẽ là chết, đoàn kết mới sống.  Khuyến khích nhau là điều cần thiết, mọi nơi và mọi lúc:“Phải khuyến khích nhau, nhất là khi anh em thấy Ngày Chúa đến đã gần”(Dt 10, 25).
  26. BẬN RỘN– Đó là “huy hiệu danh dự” của người mê công việc mà bỏ bê những thứ cần thiết khác.
  27. CÔ ĐỘC – Có Chúa Giêsu, chúng ta sẽ không cô độc.  Ngài luôn hiện diện và đồng hành với chúng ta.
  28. BẤT HÒA – Xung đột là mối nguy cho cuộc sống, cả đời thường và tâm linh.  Xung đột xảy ra thì không thể hợp tác.  Sự cộng tác và đồng tâm nhất trí rất cần: “Nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho”(Mt 18, 19).
  29. VỘI VÀNG– Dục tốc bất đạt.  Dù to hay nhỏ, cái gì cũng cần có thời gian, không thể một sớm một chiều.
  30. LO LẮNG– Thiên Chúa kiểm soát mọi sự, chúng ta có lo lắng cũng chẳng thay đổi được gì: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo.  Ngày nào có cái khổ của ngày ấy”( Mt 6, 33-34 ).
  31. THẦN TƯỢNG HÓA – Đừng thần tượng hóa bất cứ ai, bắt chước là ngu xuẩn, hãy cứ là chính mình!  Chỉ có Thiên Chúa là Đấng hoàn hảo mà thôi.
  32. CỐ CHẤP– Cuộc sống luôn phải thay đổi để thích nghi mọi thứ.  Cố chấp là ích kỷ, là hèn nhát.
  33. KIÊU NGẠO– Thiên Chúa hạ bệ kẻ kiêu ngạo, nhưng nâng cao người khiêm nhường (Lc 1, 51-52).
  34. NÔNG CẠN – Đừng nói rằng vấn đề khó quá, chính vấn đề khó đó cho chúng ta biết Thiên Chúa vĩ đại.“Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”(Nguyễn Thái Học).
  35. ĐỐ KỴ– Người Pháp có câu nói chí lý: “Đừng vì kính mến Chúa mà chống đối người khác.” Mọi người đều là anh em và là con một Cha trên trời.
  36. VÔ ƠN BẠC NGHĨA– Cuộc sống là những ngày tháng chúng ta mắc nợ Thiên Chúa, chúng ta cũng mắc nợ tha nhân và xã hội nhiều thứ.  Do đó, chúng ta không thể không biết ơn Thiên Chúa và cuộc đời.
  37. THAM LAM– Thiên Chúa có kế hoạch riêng dành cho mỗi người: “Ta đã gọi ngươi đích danh, đã ban cho ngươi một tước hiệu, dù ngươi không biết Ta”(Is 45, 4).  Hãy cố gắng làm trọn công việc Ngài giao phó.
  38. TỰ MÃN – Chúa Giêsu là sức mạnh của chúng ta:“Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết”(Pl 4, 13).  Có Ngài thì chúng ta mới làm được công kia việc nọ, không có Ngài thì chúng ta chẳng làm nên trò trống gì đâu: “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được”(Ga 15, 5).
  39. ƯU SẦU – Buồn thì cứ khóc, xong rồi thôi.  Đừng giam mình trong vòng ưu sầu.  Mọi sự sẽ qua, cứ tín thác vào Thiên Chúa: “Hỡi những kẻ tín trung, hãy đàn ca mừng Chúa, cảm tạ thánh danh Người”(Tv 30, 5b).
  40. CUỘC ĐỜI– Thế gian là cõi tạm, rồi sẽ qua đi.  Đừng coi nặng vật chất, kể cả cuộc sống của chúng ta, tất cả chỉ là bụi tro mà thôi.  Chúa Giêsu đã nói: “Ai yêu quý mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”(Ga 12, 25).

Trầm Thiên Thu,

theo Greater Things Today, Mùa Chay 2017

“HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ… RUỘT GIÀ !?”

“HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ… RUỘT GIÀ !?”

Bs Đỗ Hồng Ngọc

Có một câu nói lý thú của Lâm Ngữ Đường đại khái hạnh phúc đến từ ruột già, ruột già mà sinh hoạt điều hòa, tốt đẹp thì ta hạnh phúc, còn trục trặc thì ta mất hạnh phúc, sự đời chỉ có vậy! Thật vậy, điều này chỉ những ai có kinh nghiệm về trục trặc của ruột già mới biết được hạnh phúc nằm ở đâu. Bởi vì ruột già là nơi cất chứa những chất xả trong cơ thể cần phải được thải bỏ, nếu nó cứ bị kẹt lại đó hoài thì mệt lắm. Ta sẽ thấy bức bối, khó chịu, căng thẳng lắm. Cho nên khi ruột già thông suốt thì mới sảng khoái, khỏe mạnh, minh mẫn… nói chung là hạnh phúc. Có một cái ruột già hoạt động tốt nhiều khi ta không mấy biết ơn.

Nhìn lại kỹ cơ thể mình mà coi, từ cái miệng đưa thức ăn vào rồi dần dần thức ăn đi qua thực quản, xuống dạ dày, ruột non, ruột già để được hấp thu các chất dinh dưỡng rồi cuối cùng còn lại chất bả phải nhào nặn, vo tròn rồi thải ra ngoài từ ngõ hậu môn. Nhìn kỹ thì thấy đó là một con đường thẳng mà người ta gọi là ‘’ống tiêu hóa’’. Các cơ quan khác trong cơ thể người ta gọi một cách trang trọng là “bộ máy” như bộ máy tuần hoàn, bộ máy hô hấp… nhưng tiêu hóa lại thường được gọi là “ống”: ống tiêu hóa, như có phần coi nhẹ! Thực ra cái ống đó rất quan trọng, nó quyết định ‘’To be or not to be’’.

Toàn bộ hoạt động trong cơ thể mình đều cần năng lương: tim đập, phổi hít thở, các cơ bắp cử động… đều cần năng lượng và năng lượng đó do phản ứng oxyt hóa từ oxygen trong không khí và từ các thức ăn. Một người mà không thở thì 5 phút là chết rồi. Nhưng có thể nhịn đói được nửa tháng mà vẫn chưa chết nếu vẫn uống nước đầy đủ.

Nhắc lại, có hai thứ quan trọng cho sự sống của mình: một là oxygen trong không khí và hai là thức ăn, thức uống. Do đó trước hết, mình phải biết cách thở và sau đó là biết cách ăn!
Tại sao lại gọi là ống tiêu hóa mà không gọi là bộ tiêu hóa, hệ tiêu hóa? Vì thực chất nó là một cái ống tròn, dài, chạy từ miệng đến hậu môn, thắt lại chỗ này, phình ra chỗ kia, ngoằn ngoèo chỗ nọ để giúp tiêu hóa thức ăn. Nó trơn tru thì tốt quá. Nó mà trục trặc thì mệt. Thức ăn không đảm bảo vệ sinh an toàn thì sanh đủ thứ bệnh! Vậy thì mình nên ăn cái gì, ăn làm sao cho tốt, cho hiệu quả để giúp cho mình khỏe khoắn.

Hãy nhìn lại một chút để xem ống tiêu hóa của mình ra sao và cái ruột già ảnh hưởng tới hạnh phúc của mình như thế nào. Ống tiêu hóa của mình đi từ miệng xuống thực quản, tới dạ dày (bao tử) chứa thức ăn, nhồi bóp thức ăn… Dạ dày tiết ra một thứ  axit rất mạnh và nếu mình ăn uống không khéo thì mình sẽ bị đau bao tử, vì chính cái axit đó phá dạ dày của mình. Nhờ axit đó mà tiêu hóa được thức ăn các thứ, nhưng đến một lúc nào đó, nếu dạ dày bị yếu đi thì chính cái axit đó nó “tiêu” luôn dạ dày của mình, sinh ra bệnh đau dạ dày, loét dạ dày (lở bao tử!).

Ruột non có độ dài chừng 3 mét và có nhiệm vụ tiêu hóa thức ăn và hấp thu dưỡng chất. Trên bề mặt ruột non có những tế bào mà nếu mình mở rộng những tế bào đó thì nó rộng khoảng 250 mét vuông. Và có một điều mà chúng ta không để ý là cứ mỗi khoảng 5 ngày thì toàn bộ mạng tế bào ở trong ruột non thay đổi, tạo ra một mạng tế bào mới. Cho nên nếu mình đang ăn mặn mà chuyển qua ăn chay thì mấy ngày đầu mình khó chịu nhưng khi ruột non thay đổi tế bào mới thì nó hấp thu và quen với thức ăn đó. Từ đó mình hiểu ra được sự vô thường, sự thay đổi liên tục ngay trong cơ thể mình.

Những thức ăn bổ dưỡng sau khi được hấp thu ở ruột non thì còn những chất bã đổ vào trong ruột già. Ruột già có nhiều phần: ruột già lên, ruột già ngang, ruột già xuống; trực tràng và cuối cùng là hậu môn. Phần ruột già dài chừng 1 mét. Ở ruột già một số chất vẫn còn được hấp thu.

Chúng ta không thể ngờ rằng trong ruột già mình có vô số vi khuẩn, và những vi khuẩn này rất có ích cho cơ thể. Không phải cứ nghe ‘vi khuẩn’ thì nghĩ toàn là thứ nguy hiểm, độc hại đâu. Có nhiều thứ vi khuẩn rất có ích cho cơ thể, đặc biệt nằm ở ruột già. Chúng sống từng vùng phân chia ranh giới rõ rệt, không xâm phạm lẫn nhau. Chúng ở đó rất yên lành. Thế nhưng khi mình uống thuốc kháng sinh để chữa bệnh theo toa bác sĩ (có khi tự ý uống!) để tiêu diệt vi khuẩn bệnh thì vi khuẩn lành cũng bị diệt luôn. Lúc đó bắt đầu gây rối loạn, xáo trộn hệ thống đường ruột của mình. Hệ thống vi khuẩn nằm rải rác trong ruột tạo ra các vitamin, đặc biệt là vitamin K giúp cho sự đông  máu. Do vậy, khi mình dùng kháng sinh bừa bãi thì mình đã tự hại mình.

Như đã nói, ống tiêu hóa là một ống dài từ miệng đến hậu môn, nếu chúng ta kéo thẳng ra, kéo dài ra thì rõ ràng là một cái ống: chỗ này phình ra làm dạ dày, chỗ này thắt lại ngoằn ngoèo thành ruột non, chỗ này phình từng múi thành ruột già… Ở những chỗ phình ra, thắt lại trên ống tiêu hóa đó có những cơ quan như tuyến tụy tiết Insulin và gan tiết mật, rót vào để giúp tiêu hóa thức ăn.

Trên suốt hành trình đi qua cái ống đó, nếu có chỗ nào bị nghẹt, bị bít, cũng sẽ sinh bệnh. Đặc biệt ở ruột già, hậu môn, nếu bị nghẹt vì một lý do nào đó thì người ta sống trong tình trạng giống như “cầu tiêu nghẹt, cống nghẹt” vậy đó. Tình trạng nghẹt “cống”, nghẹt “cầu” sẽ gây ra nhiều chuyện phiền phức lắm. Nó làm cho mình bị hôi miệng, rồi bón, trĩ…  Tóm lại, ruột già mà hoạt động trơn tru thì ta có hạnh phúc, trục trặc thì không thể nào có hạnh phúc được, đúng như Lâm Ngữ Đường nói. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao nó nghẹt, do đâu mà nó nghẹt và làm cách nào cho nó hết nghẹt? Nôm na như vậy. Bữa nay mình không nói những chuyện khoa học cao xa, những danh từ chuyên môn gì đâu, mình nói chuyện bình thường đi cho nó dễ nhớ, dễ hiểu và thiết thực. Trên cái ống đó, nếu nghẹt ở thực quản, nghẹt ở cuống bao tử, nghẹt ruột, lồng ruột, tắt ruột, ung thư, co thắt… đều nguy, phải đi bác sĩ chuyên khoa ngay.

Nói thêm, cái hệ thống tiêu hóa này có một phản xạ rất lý thú. Ta có thể hình dung một người chúc đầu xuống đất, chổng chân lên trời, gọi là trồng chuối đó, mà vẫn nuốt được, vẫn có thể ăn uống được, đó là một phản xạ rất đặc biệt. Thế nhưng khi ta đau khổ, buồn giận, tức bực trong người thì ‘nuốt không trôi’ dâu!

Khi mình hiểu được những trở ngại của đường tiêu hóa thì mình phải tôn trọng, chọn những loại thức ăn như thế nào cho nó khỏi bị rối loạn, bị nghẹt. Nguyên nhân bị nghẹt này có thể do cơ học; như có cục u bướu hoặc do co thắt vì nguyên nhân gì đó cũng sinh ra kẹt, mà có nhiều cái làm cho co thắt lắm…

Chúng ta không thể ngờ được chính bộ não của chúng ta nó quyết định cái vụ trơn tru hay co thắt (nghẹt) của ống tiêu hóa này. Khi nào được ăn một bữa ngon, tức là bữa ăn có bạn bè, gia đình êm ấm, hạnh phúc thì mình thấy dễ tiêu lắm; còn nếu mình ăn trong cảnh bực bội, giận hờn như hai vợ chồng gây gổ, con cái không nghe lời… thì nuốt không trôi. Tản Đà có nói đại ý: Đồ ăn ngon mà người ngồi ăn không ngon thì không ngon. Đồ ăn ngon, người ăn ngon mà chỗ ngồi ăn không ngon thì cũng không ngon. Nói khác đi, đồ ăn ngon cần phải có người cùng ăn ngon và một chỗ ngồi ăn cũng phải ngon, nghĩa là sạch sẽ, mát mẻ nữa thì mới hạnh phúc được.

Tôi thấy ngoài ba điều trên phải thêm điều thứ tư là cách ăn ngon. Đồ ăn ngon, người ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon mà cách ăn không ngon cũng không ngon. Cách ăn ngon là sao? Là ăn chậm rãi, ăn nhai kỹ, ăn có ý niệm về ăn − tức là, có ý thức hay là trách nhiệm về sự ăn.

Khi ăn nhâm nhi, nhai kỹ, ý thức từng miếng ăn một thì dù ăn một chén cơm với muối mè cũng thấy ngon, rau luộc kho quẹt cũng ngon. Trái lại, tình trạng căng thẳng ở tâm trong lúc ăn dẫn đến những sự co thắt của ống tiêu hóa, đặc biệt thường gặp là bệnh ruột già co thắt. Co thắt thì làm sao trơn tru được, mà sẽ gây ra những chứng như đau bụng, khó chịu… Khi đó, mình mất hạnh phúc rồi.

Không hiểu sao bây giờ bệnh ruột già co thắt nhiều lắm, ở Mỹ cũng khoảng 20%, còn ở ta chưa có thống kê, nhưng mà chắc còn cao hơn nữa. Tại sao vậy? Tại vì căng thẳng, lo phiền, bực bội, sợ hãi, ăn cái gì mình cũng sợ, rất là ngại, ăn không thấy ngon nữa… Những trạng thái tâm thần không ổn như vậy gây ra sự co thắt ở đường ruột. Trong trường hợp này, nguyên nhân bệnh đâu phải ở ruột già, mà ở trong tâm mình cho nên đi bác sĩ thì bác sĩ đâu có chữa được. Bác sĩ học để chữa bệnh, đau đâu chữa đó, đâu có quan tâm đến nỗi buồn khổ âu lo của mình. Vậy thì giải quyết làm sao?

Phải giải quyết vấn đề tận gốc. Có nhiều nguyên nhân nhưng mình thấy sự co thắt là do tâm lý, do căng thằng, lo âu, trầm cảm. Đây là 3 thứ bệnh thời đại, trên toàn thế giới, viết tắt là SAD: Stress, Anxiety, Depression. Cách chữa theo các nhà trị liệu tâm lý nhiều khi phải dựa vào thiền: MBSR (Meditation-based Stress Reduction). MBCT (Meditation-based Cognitive Therapy).

Có những doanh nhân trẻ, tuổi chưa tới bốn mươi mà đã bị cái bệnh đường ruột co thắt này. Họ căng thẳng lắm, không có được bữa ăn yên ổn như mình đâu. Trong bữa ăn, họ cũng bàn tính kế hoạch, bàn tính hợp đồng để ký kết, tính toán làm sao để cho có lợi nhất cho mình.

Gần đây bên Mỹ các thầy thuốc phát hiện một cách chữa bệnh viêm đại tràng mạn tính rất hay: dùng… phân người để chữa! Trong ruột già của mình có một loại vi trùng tên Clostridium difficilé, loại vi trùng này khi phát bệnh thì rất khó chữa, dùng kháng sinh cũng không khỏi hẳn, dễ tái phát. Dùng phân của một người khỏe mạnh hoàn toàn, không bị bệnh viêm gan siêu vi, không nhiễm HIV…, khoảng nửa kí lô, lọc bỏ phần xác dơ bẩn, lấy phần nước trong (vẫn có chứa vi trùng lành mạnh) rồi truyền cho bệnh nhân qua đường hậu môn hoặc qua đường miệng. Tác dụng chủ yếu là để phục hồi đường ruột  đã bị hư hỏng lâu ngày, do hệ thống vi khuẩn có ích trong ruột bị xáo trộn, mất quân bình, khiến vi trùng Clostridium difficile phát tác gây bệnh. Trong phân của người khỏe mạnh chứa nhiều vi trùng có ích, bơm vào cơ thể người bệnh là để nuôi cấy lại, nhằm quân bình lại hệ thống vi khuẩn đường ruột. Kết quả thật tuyệt vời!

Thật ra phương pháp này đã có trong y học Đông phương từ ngàn xưa. Từ xưa, con người đã biết dùng phân người để chữa bệnh, thậm chí dùng phân người đốt thành than uống, chữa ngộ độc (ngộ độc nấm chẳng hạn)… Ta mới thấy nền y học từ xưa đến đời nay vẫn tích lũy nhiều kinh nghiệm lạ lùng, như ngày xưa ông bà ta có tập quán để dành một phần cuống rốn, treo lên nóc nhà bếp, khi trẻ bệnh thì lấy xuống mài ra cho trẻ uống. Không ngờ sau này các nhà khoa học cũng dùng cuống rốn để nuôi cấy tế bào gốc.

Trong phân có ba phần tư là nước, còn lại khoảng 100g là chất bã, chất xơ, tế bào, vi trùng… Nếu phân nằm trong ruột già quá lâu thì nước sẽ bị hấp thu lại hết và phân sẽ bị cứng (bón). Đó là do ta ăn không đủ chất, thiếu xơ, thiếu rau, thiếu trái cây… và nhất là uống không đủ nước (mỗi ngày cần 2 lít nước) nên đã gây táo bón. Chúng ta ăn những gì là do mình tự quyết định, vì vậy nên chọn ăn những loại rau, những loại thức ăn chứa nhiều nước, trái cây để làm “mát” đường ruột.

Học sinh trong trường học ngày nay bị bón rất nhiều, có khi gây loét hậu môn, gây ra bệnh trĩ. Nhiều học sinh bị bón, cảm thấy đau khi phải đi vệ sinh nên lo sơ không muốn đi, mà càng né tránh thì càng bị bón nặng hơn. Có lần nói chuyện với các thầy cô giáo ở một trường học, tôi có nói đến chuyện để các học sinh có khả năng sáng tạo, biết sống hạnh phúc, học  hành tốt thì nhà trường phải quan tâm đến hệ thống toilet. Thử tới các nhà hàng, khách sạn lớn, chúng ta sẽ thấy hệ thống nhà vệ sinh đạt chuẩn, đặt ngay ở chỗ tiếp tân, sạch sẽ, thơm tho, có khi còn có tiếng nhạc dìu dặt. Người ta còn không gọi là toilet hay WC như xưa mà gọi là Rest Room.

Đối với trẻ em thì vậy, còn đối với người lớn còn khó chịu hơn, táo bón ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống, công việc… gây ra những căng thẳng, bức bối. Người già lại còn bị nặng nề hơn nữa vì ăn không đủ chất xơ, chất nhờn. Khi mắc vệ sinh thì phải nên đi ngay, nhưng ngày nay nhiều người vì công việc bận rộn mà hay nín nhịn, vì vậy tạo thành thói quen và dễ mắc bệnh táo bón, thậm chí dẫn  đến… trĩ, một thứ bệnh đau khổ!

Tóm lại, chuyện ăn uống của mình sẽ quyết định chuyện vệ sinh. Nếu chúng ta dùng thuốc xổ để “giải quyết” thì cũng được nhưng nên cẩn thận vì cơ thể sẽ quen. Cách tốt nhất là nên ăn uống đủ chất, ăn nhiều chất xơ (rau lang, rau muống, rau cải các thứ), chất dầu (dầu cá, dầu cải), chất nhờn (nha đam, mồng tơi…) để tiêu hóa tốt hơn. Vậy có thể nói, nếu chúng ta quan tâm đến ruột già thì cũng có nghĩa chúng ta quan tâm đến toàn bộ hệ thống tiêu hóa, cái ống tiêu hóa của mình. Chúng ta phải quan tâm chăm sóc nó nhiều hơn, phải biết ơn nó nhiều hơn.

Osho trong cuốn Hành trình nội tại từng nói: Con người khổ là do sử dụng cái đầu nhiều quá, suy nghĩ nhiều quá, nên chuyển hướng xuống sống bằng trái tim, sống bằng tình cảm, nhưng như vậy cũng vẫn còn khổ, cần chuyển xuống sống bằng cái… rốn thì sẽ hạnh phúc hơn! Ý ông muốn nói sống bằng rốn nghĩa là sống bằng hơi thở (thở bụng, đưa hơi xuống huyệt đan điền…) thì ta sẽ giải quyết được nhiều vấn đề căng thẳng trong đời sống.

Nhưng theo tôi, chúng ta không chỉ dừng lại ở rốn mà nên xuống thấp hơn chút nữa, đến tận  ruột già, vì nói cho cùng… hạnh phúc đến từ ruột già đó vậy!

Đỗ H Ngọc

From:VTKhanh & anh chi Thụ & Mai gởi

Khi miếng mồi teo tóp, đấu đá khốc liệt hơn!

Khi miếng mồi teo tóp, đấu đá khốc liệt hơn!

Trần Nguyên Thao (Danlambao) – Sau (5) năm cố gắng, Hà Nội chỉ dựng được 886 tổ chức đảng [1] trong tổng số 457 ngàn doanh nghiệp tư đang hoạt động tại Việt Nam. Kết quả này cho thấy, dù bị chèn ép, đối xử bất công, phải đối mặt với giải thể, ngưng hoạt động, doanh nghiệp tư cũng vẫn không hoan nghênh chế độ muốn “cài cắm” người vào các công ty của họ. Hà Nội một mặt vận động, mong mỏi các nước phương Tây nhìn nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường, nhưng trong đường lối cai trị, chế độ lại muốn đặt ách đô hộ trên kinh tế cả nước. Chính ở điểm không xác định được nền kinh tế đi theo hướng nào rõ rệt, nên Việt Nam nằm trong thế giằng co, một bên tư nhân muốn cởi trói kinh doanh, bên kia là đảng chuyên quyền muốn kiểm soát kinh tế. Dù cho qua bao nhiêu cố gắng cộng đảng cũng không chỉ ra được thế nào là “nền kinh tế thị trường theo đinh hướng xã hội chủ nghĩa”. Sự kiện này đưa đến phá sản dần một nền kinh tế từ 31 năm nay. Đây chính là mấu chốt doanh nghiệp tư không thể cạnh tranh với các nước trong vùng. Và cũng là nguyên cớ đưa đến 217 ngàn công ty tư nhân ngưng hoạt động.

Hiện nay, theo báo trong nước, trung bình mỗi ngày có trên 315 công ty giải thể [2]. Tổng cục Thống kê thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư cho hay, chỉ trong 2 tháng đầu năm 2017, đã có 18.900 doanh nghiệp phá sản, ngừng hoạt động. Trong số này, có 92% thuộc doanh nghiệp nhỏ, vốn 10 tỷ đồng, còn lại là doanh nghiệp vốn trên 10 tỷ đồng.

Đối với các doanh nghiệp đang hoạt động, Hà Nội chỉ còn trông cậy vào nguồn thế khóa nơi 38% các công ty có nguồn vốn ngoại quốc FDI (Foreign Direct Investment).

Mới đây (Feb 14) tin từ phía Nhật nói, một số doanh nghiệp ô tô của Nhật có thể rút khỏi Việt Nam do thủ tục rườm ra, tiền “bôi trơn” tốn kém, thuế khóa cao và ngành công nghiệp phụ trợ của Việt Nam chưa đủ mạnh. Hơn nữa nhu cầu tại Việt nam chưa đạt tới mức phải duy trì nhà máy. Giá thành nhập khẩu cả chiếc xe từ nước ngoài còn rẻ hơn là nhập khẩu linh kiện từ nước ngoài về Việt Nam lắp ráp.

Hàng trăm ngàn doanh nghiệp đóng cửa trong các năm trước, và liên tục giải thể đầu năm nay sẽ gây thất thu rất lớn cho ngân sách của cộng đảng.

Thời gian 16 năm trước, miếng bánh chia chác trong 6000 tập đoàn và tổng công ty nay đang teo tóp lại. Cộng đảng hiện chỉ còn làm chủ 718 Tập Đoàn, Tổng Công Ty, trong đó có hàng trăm công ty con trực thuộc. Tuy phần lớn Doanh Nghiệp Nhà Nước (DNNN) làm ăn thua lỗ, nhưng là nơi duy nhất hiện nay chế độ dùng đãi ngộ loại đảng viên “có máu mặt”, chuyên chia chác quyền lợi, thao túng kinh tế. Do thiếu tiền chi tiêu, cộng đảng dự trù, từ nay đến năm 2020, bán 500 (DNNN) Hà Nội sẽ kiếm được xít soát 400 tỷ Mỹ Kim [3]

Ngày 8 tháng 11 năm 2016, Quốc hội gồm 96% là đảng viên cộng sản đã “đồng ca” mở đường cho âm mưu “bán từng nhóm” tài sản quốc gia đó cho Tầu cộng. Việc này, theo nghị quyết “phải được thực hiện xong năm 2019, gồm tái cấu trúc đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước và các tổ chức tín dụng để tập trung nguồn lực triển khai cơ cấu lại các lĩnh vực khác”. Quyết nghị cũng cho hành pháp quyền “giải thể, phá sản các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ, các dự án đầu tư của doanh nghiệp nhà nước không hiệu quả”. Đây chỉ là gian kế của Hà Nội đưa ra Quốc Hội cho “đúng quy trình”.

Về điểm cho phép “phá sản, giải thể”các doanh nghiệp nhà nước thua lỗ, nghị quyết 8 -11 đã mở ra con đường cho các đảng viên giữ các chức vụ then chốt, tìm cách phi tang tội ăn cắp của dân trọn gói. Bởi vì doanh nghiệp nhà nước là tài sản quốc gia, bị cộng đảng đục khoét đến rục mọt, rồi cho giải thể. Như vậy toàn khối tài sản 400 tỷ Mỹ Kim lớp bán cho Tầu, còn lại sẽ lần lượt biến mất hợp pháp, chả ai có lỗi hay chịu trách nhiệm gì! Từ trước đến nay, cộng đảng vẫn làm ngơ, giữ kín những chuyện mờ ám, thất thoát hàng ngàn tỷ đồng, cho đến lúc nội bộ đấu đá khốc liệt, dân chúng mới thấy một lũ tranh ăn!

Giải quyết tình trạng ngân sách thất thu, bội chi, Hà Nội buộc phải chọn Tầu cộng, khách hàng có thế giá chính trị cao nhất, được nhìn nhận là đối tác ưu tiên hàng đầu, duy nhất được mua rẻ mạt những cổ phần nhà nước Việt Nam có trong các tập đoàn, tổng công ty và khu tài nguyên khoáng sản mà Tầu cộng đã ngắm nghía từ trước.

Tuy nhiên, khi mua khối tài sản dưới dạng đầu tư trực tiếp, Tầu cộng đòi quyền quản lý, được mua đất đai giá rẻ và bỏ qua những điều kiện về môi trường, an toàn lao động. Các “ông chủ” ngầm từ Tầu cộng, như trường hợp Formosa, vì lợi ích của mình bất chấp tất cả thiên nhiên môi trường hay quyền lợi người lao động.

Nguồn thu này được gọi mỹ miều là thu hút đầu tư và thoái vốn nhà nước. Thực chất đây là hình thức bán nước để có tiền trang trải các khoản nợ và chi tiêu trước mắt.

Nương vào thế mạnh, Tầu cộng được đà vươn thêm cánh tay nắm chặt cổ Hà Nội, mới đây Ngân hàng Đầu tư cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB) của Tàu cộng qua Chủ tịch AIIB Jin LiQun nói rằng, sẵn sàng hỗ trợ các hoạt động đầu tư cho tư nhân Việt Nam và các đầu tư cơ sở hạ tầng mà không cần bảo lãnh Chính phủ nhằm “giảm áp lực nợ công cho Việt Nam”. Tầu cộng sẽ chỉ tài trợ các dự án do chính họ kiểm soát. Chiêu thức này sẽ làm tăng sự háo hức sẵn sàng làm tôi Tầu cộng để có thêm lợi quyền.

Hôm 15 tháng 3, FED quyết định tăng lãi xuất thêm 0.25%, tức từ 0.75% lên 1%. Đây là lần tăng lãi xuất thứ hai trong 3 tháng. Sự kiện này sẽ làm cho việc trả nợ của Hà Nội vất vả hơn với lãi xuất mới của đồng Mỹ Kim. Ngay sau khi FED tăng lãi xuất, thị trường vàng Việt Nam lập tức tăng giá; đồng bạc Việt cộng dần mất giá thêm. Muốn có tờ 100 Mỹ Kim bé bằng bàn tay, bạn phải đếm 23 tờ mệnh giá 100 ngàn đồng tiền Việt cộng, nếu dùng tờ mệnh giá 10 ngàn, phải đếm hơi mỏi tay, nhưng đành chịu thôi!

Việc FED tăng lãi xuất sẽ thu hút đồng Mỹ Kim nằm lại Hoa Kỳ, đưa đến giảm thiểu lượng kiều hối về Việt Nam. Năm ngoái, thay vì 12 tỷ như mong muốn, Hà Nội chỉ nhận được 9 tỷ, giảm lối 30%. Năm 2017 kiều hối về Việt Nam có thể còn giảm thêm nữa. Sự việc này sẽ ảnh hưởng đến doanh nghiệp tư và thị trường địa ốc lâu nay cậy dựa vào tiền vốn từ thân nhân ngoài nước. Việc rửa tiền của tham quan cũng bị “bó” lại. Các chuyên gia tài chánh vạch ra rằng, phần lớn lượng kiều hối gần như chỉ vào Việt Nam qua thủ tục tài chánh trên computer. Khi có người gởi tiền, hệ thống tham nhũng ở Việt Nam dùng Mỹ Kim ăn cắp có sẵn để ở Việt Nam chuyển cho người nhận tiền, tiền ở ngoại quốc sẽ vào tài khoản riêng của bọn tham nhũng. Người Việt Nam ở Hoa Kỳ vào khoảng 4.5 triệu, gởi về Việt Nam khoảng 60% trong tổng số kiều hối.

Tháng 7 năm ngoái, Hà Nội tuyên bố hoãn phát hành trái phiếu vì chưa phu hợp với tình hình quốc tế [4]. Thật ra việc này sau khi đưa ra cho quốc hội thông qua, Hà Nội cử người đi dạm bán trái phiếu khắp nơi, chẳng mấy ai mua, vì điểm tín nhiệm trên thị trường tài chánh của Hà Nội quá thấp.

Tổng Cục Hải Quan nhìn nhận, lượng gạo xuất khẩu năm 2016 chỉ đạt 4,8 triệu tấn [5]. Con số này thấp hơn so với kế hoạch Hà Nội đề ra là 5,4 triệu tấn. Theo số liệu của Tổng Cục Hải Quan, thì từ 4 năm nay lượng gạo xuất khẩu của Việt Nam liên tục giảm: năm 2013 là 6,7 triệu tấn, năm 2014 là 6,5 triệu tấn, năm 2015 là 6,6 triệu tấn. Nhưng đến năm 2016 chỉ còn 4,8 triệu tấn. Như vậy về số lượng giảm 25,5%, về giá trị giảm hơn 20% so với cùng kỳ năm trước. Hiện tại, Thái Lan, Ấn Độ, Việt Nam và Pakistan là những thị trường xuất khẩu gạo lớn nhất trên thế giới, chiếm khoảng 72% tổng lượng gạo xuất khẩu toàn cầu. Tính đến hết ngày 31-1-2017, lượng gạo tồn kho trong các doanh nghiệp tại Việt Nam còn khoảng hơn 955.900 tấn. Gạo là mặt hàng xuất khẩu đem về cho Hà Nội nhiều ngoại tệ nhất trên cả café và hải sản. Nhưng nay gạo lâm vào tình trạng, phẩm chất kém quá, không thể cạnh tranh với gạo của 3 nước nói trên.

Đa phần dân số Việt Nam từ ngàn xưa sống chết với ruộng vườn, cây lúa. Rau trái ăn không xuể phải bán ra nước ngoài. Nhưng lần hồi bị cộng đảng áp dụng kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa, gây ra cảnh biển chết, vựa lúa bị ngập mặn dẫn tới tình trạng phải nhập cảng cả bó rău. Theo số liệu thống kê của Hải Quan Việt Nam, trong 02 tháng đầu năm nay số tiền dùng để nhập cảng rau trái là 164 triệu Mỹ Kim, và trong vòng hai năm qua, số tiền này đã tăng từ 200 triệu hàng năm lên đến 1 tỷ Mỹ Kim [6]. Nhưng 02 tháng đầu năm nay Việt Nam chỉ bán ra nước ngoài một lượng rau trái khiêm tôn vô cùng, thu về có 421 ngàn Mỹ Kim.

Tình trạng trên mô tả đầy đủ chế độ này không có căn bản tối thiểu để điều hành một nền kinh tế tạm đủ ăn; ngân sách của Hà Nội vì vậy sẽ gặp muôn vàn khó khăn là điều không thể tránh. Những nguồn thu ngày càng cạn kiệt, đất đai cũng khó cưỡng chiếm hơn xưa, quan chức không còn nhiều cơ hội kiếm chác. Ở những năm tháng trước, cơ hội và nguồn thu còn nhiều, đủ cho các phe cánh, quan chức thoả mãn. Vì thế sự yên bình giữa các phe nhóm còn tồn tại, nhưng đến khi nguồn thu giới hạn thấy rõ, thì theo quy luật sinh tồn tranh giành miếng ăn trong nội bộ cộng đảng buộc phải diễn ra khốc liệt như mọi người đều thấy từ giữa năm 2016 đến nay.

Mar 19-2017

Trần Nguyên Thao

danlambaovn.blogspot.com

________________________________________

Chú thích:

[1] http://www.bbc.com/vietnamese/business-39224520

[2] http://www.baomoi.com/moi-ngay-co-hon-315-doanh-nghiep-pha-san-ngung-hoat-dong/c/21692524.epi

[3] http://baodautu.vn/co-phan-hoa-hon-500-dnnn-giai-doan-2016—2020-co-the-thu-ve-400-ty-usd-d53824.html

[4] http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/tai-chinh/tam-hoan-phat-hanh-3-ty-usd-trai-phieu-quoc-te-316932.html

[5] http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2016-a-sad-year-f-rice-export-lh-03012017115001.html?searchterm:utf8:ustring=Xu%E1%BA%A5t+kh%E1%BA%A9u+g%E1%BA%A1o

[6] http://vietnambiz.vn/nhap-khau-rau-qua-tang-toi-52-trong-hai-thang-dau-nam-16088.html

Bán cát

Mở cửa bừa bãi cho khách Tầu tràn qua biên giới

VN: Đấu tranh chống tham nhũng, lãnh án tù

VN: Đấu tranh chống tham nhũng, lãnh án tù


Ông Trần Minh Lợi, chủ trang Facebook “Diệt giặc nội xâm,” bị tuyên án 4 năm 6 tháng tù giam về tội đưa hối lộ.

Ông Trần Minh Lợi, chủ trang Facebook “Diệt giặc nội xâm,” bị tuyên án 4 năm 6 tháng tù giam về tội đưa hối lộ.

Một người chuyên đấu tranh chống tham nhũng ở tỉnh Đắc Nông đã bị tuyên án tù về tội đưa hối lộ hàng chục triệu đồng.

Tòa án Nhân dân tỉnh Đắc Nông hôm 27 tháng 3 tuyên phạt ông Trần Minh Lợi, 49 tuổi, chủ trang Facebook “Diệt giặc nội xâm,” 4 năm 6 tháng tù giam về tội đưa hối lộ 90 triệu đồng, một cáo buộc mà ông Lợi bác bỏ.

Trong phần tự bào chữa, ông Lợi lập luận rằng việc làm này của ông là để thu tập tài liệu nhằm mục đích tố cáo tham nhũng. Trang tin VietNamNet tường thuật rằng ông Lợi đã đề nghị Hội đồng xét xử cho luật sư mở đoạn ghi âm cuộc đối thoại giữa ông với một cựu quan chức công an được nói là cho thấy quan chức này xin ông Lợi bỏ qua không tố cáo việc ông ta nhận hối lộ.

Tuy nhiên đại diện Viện kiểm sát nói rằng các luật sư và bị cáo không đưa thêm được tài liệu, chứng cứ mới nên viện kiểm sát không tranh luận lại, theo VietNamNet.

Ngoài ra ông Lợi cũng bị cáo buộc “xúi giục” những người khác thực hiện hành vi đưa hối lộ để thu thập chứng cứ. Hội đồng xét xử đi đến kết luận rằng hành động này “cần phải xử lý nghiêm để đảm bảo sự nghiêm minh của pháp luật,” theo báo Tuổi Trẻ.

Được biết tới trên mạng xã hội với chủ trương “chống tham nhũng không phải của riêng ai,” ông Lợi phanh phui những vụ tiêu cực bằng cách bí mật ghi âm, ghi hình những cán bộ công an liên quan đến việc chạy án, chạy việc sau đó gửi đơn tố cáo, báo Tuổi Trẻ cho biết.

Ông được nói là đã từng tố cáo nhiều lãnh đạo, cán bộ tại công an, Viện Kiểm sát Nhân dân liên quan đến việc chạy án, buôn lậu gỗ, khiến 11 cán bộ liên quan tại Công an huyện Cư Kuin bị kiểm điểm, kỷ luật.

Ông bị bắt vào ngày 22 tháng 3 năm ngoái, sau khi công an huyện Đắk Mil, tỉnh Đắc Nông tạm đình chỉ công tác ba cán bộ công an huyện bị ông tố cáo nhận hối lộ, trong một vụ việc được nói là do ông giúp ghi âm, ghi hình quá trình chung chi – nhận tiền.

Phiên tòa xét xử hôm thứ Hai cũng tuyên án tù giam và tù treo đối với bảy bị cáo khác trong vụ việc liên quan tới ông Lợi về về các tội danh đưa hối lộ, nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn trục lợi.

Không ai trong số này chịu mức án cao hơn ông.

(VietNamNet, Tuổi Trẻ)

Tàu hàng Việt Nam bị tàu lạ đâm chìm

Tàu hàng Việt Nam bị tàu lạ đâm chìm

RFA
2017-03-28
Một tàu chở hàng của Việt Nam ở cảng Hải Phòng hôm 27/5/2013. Ảnh minh họa.

Một tàu chở hàng của Việt Nam ở cảng Hải Phòng hôm 27/5/2013. Ảnh minh họa.

AFP photo
Một tàu hàng của Việt Nam vào khoảng 0 giờ ngày 28 tháng 3 bị tàu lạ đâm chìm ngoài khơi khi đang trên đường chở hàng từ Hải Phòng đi Cần Thơ khiến 9 người mất tích. Văn phòng Ủy ban Quốc gia Tìm kiếm- Cứu nạn cho biết tin này vào ngày 28 tháng 3.

Chiếc tàu bị nạn có tên Hải Thành 26 đang chở 3000 tấn hàng bất ngờ bị một tàu lạ đâm chìm  khiến 11 thuyền viên rơi xuống biển. 2 thuyền viên sau đó đã được vớt từ phao cứu sinh của tàu ngoài khơi Vũng Tàu.

Việt Nam đã huy động 8 phương tiện bao gồm các tàu của Cảnh sát Biển, tàu Biên phòng, tàu của Petrolimex và tàu Hàng hải đến hiện trường để làm công tác cứu hộ, tìm kiếm người mất tích.

BPSOS đề nghị chế tài 168 viên chức Việt Nam theo Luật Magnitsky

BPSOS đề nghị chế tài 168 viên chức Việt Nam theo Luật Magnitsky

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2017-03-28
Tổng thống Barack Obama ký luật Magnitsky mở rộng phạm vi ra các nước khác trên thế giới hôm 8/12/2016.
Tổng thống Barack Obama ký luật Magnitsky mở rộng phạm vi ra các nước khác trên thế giới hôm 8/12/2016.

AFP photo
Tổ chức BPSOS ở Hoa Kỳ vừa loan báo hoàn tất danh sách 168 viên chức chính phủ Việt Nam với đề nghị chế tài vì đã vi phạm nhân quyền bằng cách sử dụng bạo lực đàn áp đối lập hoặc xung công trái phép đất đai của  người dân.

Văn phòng BPSOS ở Virginia, Hoa Kỳ, loan báo đã hoàn tất 6 bộ hồ sơ với danh sách 168 viên chức vi phạm nhân quyền trong nước, đề nghị chính phủ Mỹ  áp dụng những biện pháp chế tài đối với họ dựa theo Luật Magnitsky Toàn Cầu.

Theo Luật Magnitsky Toàn Cầu mà quốc hội Mỹ thông qua và được tổng thống Obama ký ban hành cuối tháng Mười Hai 2016, thì có hai nhóm đối tượng bị chế tài. Thứ nhất là giới chức chính quyền hoặc những  công cụ của họ, tức những thành phần không nằm trong chính quyền nhưng tiếp tay cùng chính quyền để đàn áp người dân. Thứ hai, những viên chức chính quyền dính líu đến các vụ tham nhũng, trong đó có những trường hợp cưỡng chiếm đất đai và tài sản của người dân, sau đó còn đe dọa đàn áp những ai dám tố cáo họ.

Chiếu theo Luật Magnitsky Toàn Cầu, những viên chức có hành động như vậy sẽ bị chế tài tức là bị từ chối visa nhập cảnh Hoa Kỳ, kể cả những giới chức cao cấp có thể phải đi công du ở Mỹ. Mặt khác, đối với những giới chức vi phạm nhân quyền mà có của chìm của nổi tại Mỹ thì tài sản của họ đó sẽ bị đóng băng bởi chính quyền sở tại.

Sáu hồ sơ thực hiện và đúc kết lại từ trên 100 hồ sơ báo cáo vi phạm nhân quyền từ 2014 đến giờ đối với Việt Nam.
– Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng,  giám đốc điều hành  BPSOS, cho biết 6 hồ sơ gồm tên 168 nhân vật ở Việt Nam đã được chuyển qua Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ hôm 17 tháng Ba vừa qua, cũng là 6 hồ sơ ưu tiên mà tổ chức dùng để vận động từ giờ đến cuối năm:

Sáu hồ sơ thực hiện và đúc kết lại từ trên 100 hồ sơ báo cáo vi phạm nhân quyền từ 2014 đến giờ đối với Việt Nam. Trong 6 hồ sơ đó chúng tôi nhận diện ra được 168 nhân vật. 167 là giới chức chính quyền, trong đó có 5 giới chức trung ương, 38 giới chức lãnh đạo cấp tỉnh và thành phố. Còn lại là những người ở cấp thấp hơn hoặc ở cấp địa phương, trong đó một người không phải giới chức chính quyền nhưng là một công cụ của chính quyền nhằm thực thi việc đàn áp trong một vụ cưỡng chiếm đất đai rất lớn trước đây, năm 2010.

Căn cứ dựa vào để lập hồ sơ chế tài theo Luật Magnitsky Toàn Cầu bao gồm những hình thức tra tấn hoặc đánh chết người. Những trường hợp này phải được quốc tế biết đến nhằm quyết định mức độ khả tín của những hồ sơ đưa ra. Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng cho biết thêm:

Và điểm thứ ba là có thể truy cập trách nhiệm những thủ phạm dính líu đến những vụ đàn áp nhân quyền một cách trầm trọng như vậy. Đấy là những tiêu chuẩn để lọc ra 6 hồ sơ này.

Phải  lấy thông tin trực tiếp từ nạn nhân hoặc nhân chứng có mặt tại hiện trường, không thể dựa trên những bản tin từ báo chí mà phải phối kiểm trực tiếp với người biết chuyện, người trong cuộc. Thứ hai là phải từ nhiều nguồn phối kiểm độc lập khác nhau. Thứ ba là được sự xác nhận của Liên Hiệp Quốc bởi chính họ cũng đã phối kiểm, hoặc là có sự xác nhận của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ qua Tòa Đại Sứ hoặc Tòa Tổng Lãnh Sự của họ ở tại Việt Nam. Đó là những tiêu chuản để xác minh được tính khả tín trong các hồ sơ mà chúng tôi chọn ra.

Thời điểm tiết lộ danh tánh

Về thời gian có thể tiết lộ danh tính 168 nhân vật vi phạm nhân quyền bị chế tài theo Luật Magnitsky Toàn Cầu, trong lúc hành pháp của tổng thống Donald Trump chưa công bố thể thức để thực thi luật này, giám đốc điều  hành BPSOS cho biết có thể trong một cuộc họp báo đầu tháng Tư tới nhưng chỉ một phần danh sách được công bố mà thôi:

Chúng tôi cần phải vận động quốc hội cũng như phối hợp với các tổ chức nhân quyền lớn của Hoa Kỳ để áp lực hoặc kêu gọi hành pháp Hoa Kỳ cứu xét những hồ sơ mà chúng tôi nộp.

Cách thức làm là từng đợt sẽ công bố danh sách này nhưng cũng sẽ có một số nhân vật chúng tôi sẽ không công bố cho tới khi ngã ngũ. Đó là những nhân vật có thể có tài sản ở Hoa Kỳ mà chính phủ Hoa Kỳ không muốn cho biết trước bởi vì sợ họ có thể tẩu tảu tán tài sản ra khỏi Hoa Kỳ trước khi bị đóng băng.

Cách thức làm là từng đợt sẽ công bố danh sách này nhưng cũng sẽ có một số nhân vật chúng tôi sẽ không công bố cho tới khi ngã ngũ.
– Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng

Tổng thống Trump và nội các có vẻ bận rộn rất nhiều đến những việc khác, tuy nhiên đây là luật của Hoa Kỳ và luật thì phải chấp hành. Do đó có những bộ phận riêng của Bộ Ngoại Giao, Bộ Ngân Khố, Bộ Tư Pháp đang làm việc về vấn đề thể thức nhằm thực thi luật này.

Việc thứ hai mà chúng tôi muốn nhấn mạnh là quốc hội Hoa Kỳ theo dõi rất kỹ, luật mới được đề ra càng được theo dõi kỹ hơn. Chúng tôi đang bàn với một số vị dân biểu và thượng nghị sĩ để tổ chức một cuộc điều trần về việc thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu.

Được biết theo lẽ thì ngày 30 tháng Tư năm nay Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phải nộp bản phúc trình đầu tiên về việc thực thi. Tuy nhiên tin từ Bộ Ngoại Giao báo qua cho quốc hội Mỹ biết là thể thức chưa xong nên chưa thể báo cáo.

Chính vì thế mà thời điểm nộp phúc trình được dời đến ngày 10 tháng Mười Hai là ngày Quốc Tế Nhân Quyền hàng năm. Đây cũng là lý do BPSOS tập trung mọi vận động liên quan đến Luật Magnitsky Toàn Cầu với danh sách 168 người có quyền thế trong chính phủ Việt Nam phải bị chế tài vì vi phạm nhân quyền của người dân một cách trầm trọng.

THANH TẨY ĐỀN THỜ

THANH TẨY ĐỀN THỜ
Mahatma Gandhi, vị thánh của dân tộc Ấn Độ, trong nhật ký tự thuật của mình, ông kể rằng khi còn theo học ở Nam Phi, ông rất thích đọc KinhThánh, đặc biệt là “Bài giảng trên núi”. Ông xác tín rằng Kitô giáo chính là giải đáp cho hệ thống đẳng cấp đã gây thương tổn cho đất nước Ấn Độ của ông từ bao thế kỷ. Ông thực sự nuôi ý định trở thành Kitô hữu.

Ngày kia, ông vào một nhà thờ để dự lễ và nghe giảng. Người ta chặn ông lại ở cửa nhà thờ và nhẹ nhàng cho ông hay rằng nếu ông muốn dự lễ, xin mời ông đến một nhà thờ dành riêng cho người da đen.

Ông ra đi và không bao giờ trở lại.

***

Tin Mừng hôm nay thuật lại Đức Giêsu xua đuổi những người bán chiên bò, chim câu và những người đổi tiền ra khỏi Đền Thờ. Chắc chắn Người không hề xua đuổi những con người thành tâm thiện chí. Nhà thờ là nơi tôn nghiêm, qui tụ các tín hữu, cử hành phụng vụ Lời Chúa và phụng vụ Thánh Thể, mọi người chung một niềm tin, một lời cầu tôn vinh Thiên Chúa. Nhà thờ chính là Hội Thánh thu nhỏ, không phải là ngôi nhà kín rào lũy cấm, trái lại phải mở rộng để đón tiếp mọi người.

Hôm nay Đức Giêsu phải xua đuổi người ta ra khỏi Đền Thờ, vì Người không muốn nơi thánh thiêng trở thành cái chợ, Người không muốn nhà Cha Người bị xúc phạm. Người thấy cần phải thanh tẩy Đền Thờ. Thái độ quyết liệt của Đức Giêsu đòi chúng ta phải xét lại chính mình.

Dường như không khí chợ búa vẫn vương vấn đâu đây: Người ta hẹn hò vào các giờ lễ, họ đi nhà thờ nhưng mắt trước mắt sau, họ lo trình diễn áo quần kiểu tóc.

Có kẻ đến nhà thờ để thắp sáng hào quang cho chính mình hơn là cho Chúa.

Có những đám cưới yêu cầu bật sáng mọi bóng đèn trong thánh đường.

Có những đám ma nhà thờ phải treo cờ tang phướn rũ như một biển tím, một rừng tang. Đồng tiền đã che mờ nét tôn nghiêm nhà Chúa.

“Hãy đem tất cả những thứ này ra khỏi đây”. (Ga 2,16). Lời bất bình đó của Đức Giêsu vẫn như còn đang nói với chúng ta hôm nay. Người muốn các nhà thờ phải là nơi thờ phượng, nơi tĩnh lặng để con người gặp gỡ Thiên Chúa. Không cần ồn ào, nặng phần trình diễn, cũng không nên máy móc, buồn tẻ khi cử hành các nghi thức phụng vụ.

Nếu mỗi thánh lễ là tái diễn Hy lễ Thập Giá của Đức Giêsu, Đấng đã yêu cho đến cùng, thì mỗi thánh lễ cũng mang một sức sống mới của Đấng Phục Sinh. Người chính là Đền Thờ mới, nơi nhân loại sẽ thờ phượng Thiên Chúa Cha cách đích thực.

***

Lạy Cha, Mùa Chay là mùa thanh tẩy các đền thờ: đền thờ vật chất là những thánh đường và đền thờ thiêng liêng là mỗi người chúng con. Xin giúp chúng con biết thanh tẩy những nhơ nhớp trong tâm hồn, hầu xứng đáng đến thờ phượng Cha trong Đền Thờ mới là Đức Giêsu, con cha. Amen!

Thiên Phúc

Ngọc Nga sưu tầm