NHƯ MỘT DÒNG SÔNG

 NHƯ MỘT DÒNG SÔNG

Từ một dòng sông…

Dòng sông ấy vẫn lững lờ trôi theo năm tháng.  Hôm qua cũng như hôm nay, con nước vẫn âm thầm lên xuống và ngược xuôi theo dòng chảy của thời gian.  Dòng sông đón nhận và chuyển tải bao ghe thuyền cập bến.  Dòng sông đem nước về tưới mát bao cánh đồng, đem phù sa bồi đắp bao ruộng vườn.  Dòng sông phát sinh và nuôi sống bao tôm cá, bao sinh vật lớn lên nhờ dòng sông ấy.  Dòng sông thơ mộng đã trở nên khởi hứng cho bao bài thơ, cho những bức tranh sinh động và những ca khúc bất hủ.  Dòng sông êm đềm nhưng cũng đã hứng chịu bao mùa mưa nắng và bão táp.  Có những ngày tháng hạn, dòng sông gần như khô cạn, và rồi có những mùa nước lũ ngập tràn làm dòng sông tan tác đôi bờ.  Nhưng dòng sông cũng vẫn luôn là dòng sông của trời và đất, của vạn vật và con người.  Nước của dòng sông ấy vẫn thấm nhập vào mọi nơi, len lõi vào mọi chỗ, ứng dụng vào mọi thời.  Nước sông ấy dập tắt bao cuộc hoả hoạn, tẩy rửa mọi dơ bẩn hôi tanh, làm sạch đẹp và trong sáng những gì đã lấm láp bụi mờ.

Dòng sông tưởng chừng như đã cũ nhưng thực ra vẫn luôn mới trong từng ngày.  Dòng sông tưởng chừng luôn đứng yên nhưng thật ra vẫn di chuyển không ngừng.  Dòng nước tưởng chừng như ngừng trôi nhưng thực ra vẫn thay đổi từng hồi.  Dòng sông vẫn đón nhận, tích chứa và lan toả không ngơi. Không giây phút nào dòng sông không chuyển động và đổi mới.  Bởi vậy “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” (Héraclite).  Dòng sông bên bồi bên lở, khúc thẳng khúc quanh, nhưng vẫn là chính nó trong mọi đổi thay và biến động.  Người ta chỉ thấy được dòng sông, nhưng không ai biết được lòng sông.  Người ta chỉ biết có con sông nhưng không ai thấy hết được những thay đổi sâu rộng nơi nó. Người ta chỉ nhận ra dáng vẻ của dòng sông, nhưng không mấy ai ý thức được tác dụng hiệu năng và biến dịch khôn cùng của nó trong vũ trụ, cũng giống như chính vũ trụ vậy: tất cả đểu trôi chảy, biến đổi, không có gì ngừng lại, nhưng rồi vũ trụ hôm nay cũng vẫn là vũ trụ của ngày hôm qua.

…Đến một con người

Cuộc sống của mỗi con người cũng giống như một dòng sông.  Những gì nói về một dòng sông cũng là nói về chính mỗi con người: một con người được nối kết thông giao giữa trời và đất, giữa Thiên Chúa và vạn vật; một con người bị giới hạn bởi xác thể nhưng có một tâm hồn linh thiêng siêu vượt không gian và thời gian; một con người được định hình cụ thể tạm thời trong hiện tại nhưng lại có một định mệnh tương lai vĩnh cửu.  Con người nhỏ nhoi, mỏng dòn và yếu đuối nhưng cao cả và lớn lao hơn mọi sự vì được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa, vì nguồn gốc sự sống con người là chính hơi thở của Thiên Chúa, vì mọi biến chuyển sinh động trong sự sống đó chính là Thánh Thần, và luôn được tái tạo không ngừng trong nguồn ơn cứu độ của Đức Giêsu.  Con người không còn là ngày hôm qua, không phải là những gì đã qua, nhưng cũng vẫn là con người ấy của ngày hôm nay sau những thăng trầm và biến đổi.  Con người còn là những mơ ước của ngày mai, của sự triển nở, lan rộng và vươn tới một chân trời mới.  Không ai thấy hết những biến đổi sâu xa của một đời người, cho dù có những biến đổi tiêu cực và thấp hèn làm huỷ hoại ít nhiều sự sống đang trải rộng, nhưng bên trong vẫn là những khao khát CHÂN THIỆN MỸ đang tiềm ẩn và muốn lan toả không ngừng, cho dù bị mai một và ngưng trệ tạm thời bởi hoàn cảnh và những tình huống hạn chế của môi trường xã hội, văn hoá, tôn giáo, luân lý, ý thức hệ… 

Tham vọng của con người cũng chỉ là mặt trái của khát vọng tâm linh.  Hận thù ghen ghét nơi con người cũng chính là mặt sau của một tình yêu thiếu hụt không được đáp trả.  Chiến tranh điêu linh cũng chỉ là một khúc quanh co của sự khao khát hoà bình yên ấm.  Ích kỷ kiêu căng cũng chỉ là một hình thức che lấp sự thấp kém nghèo hèn của một ý thức nông cạn.  Không ai đang tâm cố ý làm điều ác chỉ vì đó là điều ác, nhưng vì thiển cận nghĩ rằng sẽ tìm thấy điều lành qua sự bất đắc dĩ làm điều ác.  Mọi suy nghĩ và hành động sẽ được thiết đặt lại sau những dở dang và hư hại, sẽ được tái tạo lại khi ý thức được nâng cao trong việc trở lại với lòng mình.  Mọi diễn biến của sự sống nhiều lúc có vẻ như tiêu cực nhưng thực ra đang chuyển vận tích cực ở vùng sâu của mọi ý thức.  Nhân loại đôi khi có vẻ đứng bên bờ vực thẳm của tai ương phát xuất từ những công trình mưu lược của chính con người làm nên, nhưng thực ra nó đang được tái định hướng trên một lộ trình phức tạp.  Tất cả đang được tiếp tục làm nên, đang được đổi thay, đang được biến chuyển và qui hướng không ngừng đến nguồn sự sống vô biên là chính Thiên Chúa, Đấng đang quan phòng và điều hướng mọi sự trong chính sự sống thâm sâu của mỗi con người.

Dưới cái nhìn trên, sự dữ cũng chỉ là sự “khuyết phạp”(privation) trong giai đoạn; sự hư hỏng xấu xa cũng chỉ là sự mất mát tạm thời để gây nên một chuyển biến tích cực; tội lỗi cũng chính là dịp phát hiện những nhân đức cao cả hơn.  Trong sự quan phòng, Thiên Chúa cũng đã an bài có cả những điều dữ và điều xấu như một phản chứng cấn thiết cho sự thiện và sự lành.  Trong sự khôn ngoan, Thiên Chúa cũng ân ban cho người lành và người dữ như nhau, để từ những khuyết điểm vẫn luôn có thể phát sinh những điều tốt đẹp hơn.  Như những khúc quanh co trắc trở có thể tạo thành vẻ đẹp nên thơ của dòng sông, thì sự khôn ngoan của Thiên Chúa cũng làm nên những vẻ đẹp lạ thường nơi một con người đầy uẩn khúc.  Như dòng nước có khả năng thấm nhập mọi nơi mọi chỗ, biến mảnh đất hoang khô cằn thành ruộng vườn mầu mỡ xanh tươi, thì quyền năng của Thiên Chúa trong sự sống của mỗi con người cũng làm nên như vậy nơi chính tâm hồn của họ.  Tội nhân trở thành Thánh nhân là như thế. Không có gì để bi quan, không có gì để lo sợ, không có gì để lên án, dù rằng có những điều cần cảnh giác và tiên liệu.  Điều tối cần thiết chính là sức sống của một niềm tin vươn lên mãnh liệt và đều đặn tuôn chảy như một dòng sông.

Hạnh phúc thay cho ai biết nhận ra chân lý sự sống đang tiềm ẩn nơi chính mình và mọi người, vì họ sẽ được nối kết với nguồn sống bất tận.  Hạnh phúc thay cho ai nhận ra một sự sống thâm sâu đang chuyển vận và tái tạo không ngừng trong chính mình và mọi người, vì họ sẽ được phấn khởi hân hoan trong đời sống mới vững bền.  Hạnh phúc thay cho ai biết tích cực khơi dậy sự sống Thần Linh đang cư ngụ trong trái tim mình và mọi người, vì họ sẽ được vui hưởng trọn vẹn niềm hoan lạc của một tình yêu sung mãn muôn thuở. 

Một lần kia, Đức Khổng-tử đứng ngắm nhìn dòng sông và cất tiếng nói : “Thệ giả như tư phù, bất xả trú dạ” (Vũ trụ hằng luôn luân chuyển, như dòng nước chảy ngày đêm không ngừng).  Ngài muốn cho đệ tử hiểu rằng: Thể theo Mạng Trời, mọi vật trong vũ trụ đều biến hoá.  Dù ngày dù đêm, dù trong phút chốc, không có vật gì là ngưng nghỉ.  Vì thế, Kẻ tìm Chân phải ngộ được Lý ấy trên con đường đạo: mỗi ngày cải hoá lấy đời mình.

Vũ trụ như một dòng sông.  Hãy ngắm nhìn dòng sông để thấy được sự sống của Thiên Chúa đang tuôn chảy, trào dâng, lan toả, thấm nhập và tái tạo không ngừng trong cuộc đời của mình và của mọi người. 

Ôi !
Dòng sông của sự sống đời tôi
Dòng sông vẫn tuôn chảy không ngơi
Dòng sông của tình yêu muôn thuở
Dòng sông của sự sống muôn đời. …

 LM Thái Nguyên

Langthangchieutim gởi

NHỮNG ĐIỀU BẠN LÀM CHỨNG TỎ BẠN ĐANG KHINH THƯỜNG CHỒNG BẠN

NHỮNG ĐIỀU BẠN LÀM

CHỨNG TỎ BẠN ĐANG KHINH THƯỜNG CHỒNG BẠN

 Trần Mỹ Duyệt

Trong những trao đổi với các cặp vợ chồng, nhất là các cặp vợ chồng trẻ, những câu nói mà người ta thường nghe nhất từ phía các bà, các cô, đó là:

 -Chỉ cần nhìn thấy mặt ông ấy là tôi đã nổi điên lên rồi!

-Người gì mà không ưa được tí nào!

-Bây giờ tôi phải sống với ông ấy là vì mấy đứa con.

-Tôi đang chờ mấy đứa con lớn rồi tôi sẽ chia tay ông ấy.

 Chính vì nghĩ như vậy, nên trong đời thường, hằng ngày rất nhiều ông chồng đã trở nên một thứ đáng ghét, đáng khinh bỉ, và đáng phải vứt bỏ trước mặt các bà vợ.

Những bà vợ này đã cư xử và hành động rất bất công, và thiếu tôn trọng nhân vị, nhân phẩm, tư cách của người mà họ gọi là chồng.

Tiếc thay, trong xã hội hôm nay, nhiều phụ nữ đã hành động như vậy và họ coi đó là một thách thức đổi mới, một nét đẹp của bình quyền, và của văn minh tiến bộ. Trước khi bàn về những hậu quả tiêu cực của quan niệm và lối sống này, chúng ta thử tìm hiểu xem những gì các phụ nữ này thường nói, thường làm mà qua đó họ tỏ ra khinh bỉ, hạ nhục chồng của họ.

 Theo Kimberly Wagner  , tác giả cuốn Fierce Women, và là khách mời của chương trình phát thanh Revive Our Hearts, cũng như thường xuyên đóng góp bài vở cho trang nhà True Woman blogcó ít nhất 10 cách mà người vợ thường dùng để nhục mạ, khinh thường, và coi rẻ chồng:

  1. Sửa lỗi, la lối chồng giữa công chúng.

Đây là một hình thức khiến người đàn ông phải khó chịu nhất, mất mặt nhất. Nhưng ngược lại, đối với nhiều người vợ thì đây lại là hành động mà họ cho là hữu hiệu, có khả năng làm cho người chồng phải suy nghĩ lại, phải sửa mình, phải thay đổi hoặc phải khá hơn.

 Tâm lý nam giới coi việc bị mất mặt trước đám đông, giữa quần chúng là một xỉ nhục rất lớn. Ca dao Việt Nam có câu: “Một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”. Ý chỉ sự hơn thua dù chỉ một chút giữa đám đông cũng ảnh hưởng hoặc đem lại hãnh diện của người đàn ông.

Người vợ khôn ngoan và muốn chinh phục chồng phải tránh tuyệt đối cung cách hành xử này, vì sẽ không bao giờ họ đạt được mục đích là thấy chồng họ khá hơn khi họ tiếp tục đối xử với chồng họ nơi công cộng như vậy.

Những người vợ này cần nhớ và áp dụng câu ca dao khác của Việt Nam , đó là: “Xấu thiếp hổ chàng”, nhưng “xấu chàng hổ ai?”

Phản ứng tiêu cực đến với họ trước, người ngoài sẽ nhìn họ với con mắt khinh bỉ, ngờ vực vì cho rằng đây là thứ đàn bà thiếu tế nhị, thiếu giáo dục, không biết kính trọng chồng con. 

 Lặp đi, lặp lại những lỗi lầm quá khứ của chồng.

Tâm lý hành xử thông thường của nữ giới là, “tha mà không quên”. Tâm lý sống này ở một khía cạnh khác cũng có thể giúp người vợ tránh đi cho chồng những khuyết điểm năng được lập đi, lập lại, đặc biệt đối với tâm lý “loáng thoáng” của nam giới.

Nhưng việc người vợ thường xuyên nhắc lại những lỗi lầm quá khứ chỉ làm cho người chồng cảm thấy nhụt nhuệ khí và khó chịu hơn là giúp sửa sai, cải thiện vấn đề.

Làm gì mà cứ phải nhắc đi, nhắc lại cùng một lỗi lầm?

Không lẽ trong quá khứ, người chồng không có những điểm tích cực đáng được khích lệ và nhắc đến sao? Nếu nhắc đến một lỗi lầm quá khứ, thì một cách công bằng, cũng phải nhắc lại một điều tốt của quá khứ của chồng.

Không làm được như vậy, tốt nhất là đừng nhắc lại những lỗi lầm quá khứ của nhau, vì như vậy chỉ tạo thêm những kỷ niệm, những hình ảnh không tốt về nhau.

  1. Coi thường chồng vì không bằng mình.

Chồng bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và thương bạn hơn nếu khi từ sở hoặc từ văn phòng về đến nhà được bạn đón tiếp bằng một nụ hôn, hoặc bằng một lời thăm hỏi.

 Ở trong hoàn cảnh hiện nay khi cả hai đều phải đi làm, đôi khi người vợ phải làm việc vất vả hơn chồng, nhiều lương hơn chồng, học thức hơn chồng, địa vị hơn chồng. Nhưng dù là thế, người vợ tốt cũng không vì vậy mà coi nhẹ những giá trị hy sinh của chồng.

Ngược lại, hãy khích lệ chồng tiến lên và thăng hoa cuộc sống: “Sau lưng người đàn ông thành công luôn có bóng dáng người phụ nữ.”

 Nếu không tỏ ra quan tâm đến những vất vả, nỗ lực và thành quả của chồng, ít ra cũng không nên so sánh giữa mình với chồng rồi coi thường chồng. Hãy tự coi mình có vinh dự được cùng chồng xây dựng hạnh phúc hơn là so sánh thiệt hơn.

Ca dao có câu: “Người đàn ông xây nhà, người đàn bà xây tổ ấm”.

Hãy biến căn nhà thành tổ ấm yêu thương để người chồng còn mong mỏi trở về sau mỗi ngày dài làm việc vất vả.

  1. Xem chồng như người bạn gái của mình.

Chồng bạn có thể là một nhà bình luận, một bác sỹ, một nha sỹ, một luật sư, một nhà kinh doanh, một nhà văn, một thi sỹ, một người hâm mộ thể thao, một người có cái nhìn khoa học. Nhưng phần đông nam giới thường không thích mua sắm, ăn hàng, hoặc dành hàng giờ ở các tiệm quần áo, mỹ phẩm, sửa sắc đẹp, hoặc các viện thẩm mỹ.

Do đó, đừng hy vọng hay kỳ vọng ở chồng bạn những cách biểu lộ tình cảm đầy tính lãng mạn, những ý kiến làm sao để làm đẹp, hoặc có thể nói chuyện với bạn hàng giờ như những người bạn gái khác của bạn.

Hãy chấp nhận chồng bạn như một người đàn ông, một người đàn ông đúng nghĩa nhưng yêu bạn, và hãy dành những chuyện liên quan đến phụ nữ cho đám bạn đàn bà, con gái của bạn.

  1. Đòi hỏi chồng phải đọc được ý muốn mình.

Thói quen thông thường của hai kẻ yêu nhau là luôn luôn muốn chiều ý nhau, muốn đẹp lòng nhau, và muốn tạo cho nhau những bất ngờ. Nhưng điều đó không có nghĩa là phải đọc được ý muốn của nhau, và phải làm những gì mà mình muốn nhưng không nói ra.

 Đàn ông vốn không tinh ý và tế nhị về nhiều vấn đề tỷ mỷ, đặc biệt là những chuyện liên quan đến phái nữ, nên tốt nhất bạn phải cho chồng mình biết bạn muốn gì và cần gì. Điều này có thể làm giảm bớt đi đôi chút những cử chỉ nũng nựu, hoặc tình cảm mong được vuốt ve, nhưng nó giúp giải quyết được nhiều hiểu lầm có thể làm mất lòng nhau.

Dĩ nhiên, khi bạn cho chồng mình biết nhu cầu và ý muốn của mình bạn cũng có thể dùng một hình thức nào đó để thách thức sự suy đoán của chồng, và như vậy vẫn giữ được những khía cạnh ngạc nhiên mà không làm cho người chồng rơi vào tình trạng là không biết vợ mình muốn gì.  

  1. Không đối xử với chồng như với các con.

Nhiều người vẫn thường hay nói về chồng: “Tôi có thằng con trai lớn”, hoặc nói về vợ: “Con gái lớn của tôi”. Nói như vậy để vui đùa một đôi khi thì được, nhưng suy nghĩ và đối xử với chồng như đối xử với con trai, hoặc đối xử với vợ như con gái là một tư tưởng và hành động rất sai lầm.

Người đàn ông có thể quên sót điều này, điều khác làm bạn khó chịu. Tuy nhiên, đây không phải là lối so sánh hoặc khó chịu như bạn thường có đối với con. Cùng một lỗi như nhau nhưng đòi buộc bạn phải có cung cách và lối diễn tả cảm xúc khác nhau giữa chồng và con.

Khi bạn nói năng với chồng bạn bằng một giọng điệu hay thái độ như bạn nói với con mình, thì đó là một điều tỏ ra bạn coi thường hoặc không kính trọng chồng. Nói năng và đối xử như vậy có thể coi như một lỗi lầm đáng trách.

  1. Đợi khi vào giường mới cãi vã.

Không được ôm giận hờn mà ngủ”. Nguyên tắc của hạnh phúc, của kết nối tình thân giữa vợ chồng là sự hòa thuận, thương yêu. Cái giường là chiếc nôi của hạnh phúc lứa đôi. Do đó làm cho cái nôi hạnh phúc trở nên chiến trường gây tang thương, biến giấc ngủ an bình thành một giấc mộng kinh hoàng là một lầm lẫn rất lớn trong đời sống vợ chồng.

Bạn sẽ là người phải đau khổ, phải trằn trọc, mất ngủ khi bạn đem những khó khăn trong ngày vào giường để chỉ trích, bắt bẻ chồng.

Bởi vì chẳng bao lâu những cuộc đối thoại kiểu này sẽ trở thành tranh cãi, và vô tình bạn đã tự tạo cho mình một đêm mất ngủ hết sức vô lý, cũng như làm cho chồng bạn chẳng còn hứng thú gì khi nằm bên cạnh bạn.   

  1. So sánh chồng mình với người khác.

Nếu la lối, sửa sai chồng trước mặt người khác nơi công cộng là một trọng tội đối với người vợ, thì việc so sánh chồng mình với chồng người khác, so sánh chồng mình với người này, người khác cũng kể như một trọng tội thứ hai trong tương quan vợ chồng.

 Khuyến khích chồng vươn lên trong xã hội, trong công ăn việc làm, trong học vấn, trong các công tác xã hội là điều tốt và cần thiết, nhưng so sánh chồng với người khác là việc không bao giờ nên làm của một người vợ hiểu biết. Việc làm này sẽ khiến cho người chồng cảm thấy bị tổn thương và xúc phạm. Nó chỉ làm cho chồng thêm chán nản và buông xuôi.

 Mỗi người có một cuộc sống, một hoàn cảnh, một ơn gọi. Người vợ tốt và hiểu biết nên khuyên chồng chăm chút vào cuộc sống, hoàn cảnh và ơn gọi, và làm tốt với cuộc sống đó.

Đừng bao giờ “chồng mình không khen, lại đi khen chồng hàng xóm”.

  1. Đối xử với chồng bằng thái độ câm mín.

Cả tuần nay tôi không thèm nói chuyện với ông ấy”,

hoặc “tôi mà ghét là tôi không thèm nói năng gì cả tháng luôn. Kệ thây muốn làm gì thì làm”.

Đó là những tâm sự của mấy người vợ tự cho mình cương quyết và có bản lãnh. Họ nghĩ rằng làm vậy là chồng họ sẽ nể, sẽ sợ, hoặc sẽ phải van lậy họ.

Sự nhầm lẫn này thật đáng tiếc và đáng trách!

 Bạn làm gì khi bạn muốn tâm sự với một người mà người ấy không thèm nói gì với bạn? Sẽ đi tìm người khác. Đây là một tâm lý sống rất bình thường. Hoặc bạn làm gì khi bạn muốn có sự hòa hoãn với một người mà người đó không chìa bàn tay cho bạn nắm. Và bạn cũng sẽ đi tìm người có bàn tay sẵn sàng giơ ra cho bạn. Nếu may mắn bạn gặp được những người bạn tốt, những bàn tay biết chia sẻ, giúp đỡ. Nhưng nếu không may thì đây là khởi đầu cho những rắc rối sau này.

 Theo tâm lý học, trong thời gian câm nín ấy người khổ không phải là chồng mà là chính bạn. Bạn nên học và sống với lời nguyện của Thánh Phansicô: “Chính khi thứ tha là khi được tha thứ”. Chồng bạn đâu phải là kẻ thù của bạn, vậy tại sao bạn không tha thứ và mở rộng lòng mình để đón lấy sự bình an nhờ biết tha thứ.

  1. Dùng sinh lý làm khí giới.

“Mỗi lần mà tôi giận là cả tháng tôi cho ông ta ăn chay luôn”. Đây là cách diễn tả thông thường của giới phụ nữ về sinh lý trong hôn nhân.

Phần đông, phụ nữ vẫn dùng sinh lý như một khí giới để ăn thua với chồng. Nhưng những phụ nữ này lại quên mất lời dậy của Thánh Phaolô: “Vợ không có quyền trên thân xác mình, nhưng là chồng. Vợ chồng đừng từ chối nhau

… kẻo Satan lợi dụng để cám dỗ” (1 Cor 7:4-5).

 Theo tinh thần Kitô giáo, thì hôn nhân là một bí tích, và những hành động liên quan đến hôn nhân kể cả việc ân ái vợ chồng đều được coi là thánh thiện.

Người vợ khôn ngoan, yêu thương chồng mình không nên để chồng phải khát, phải đói, kể cả sự đói khát về tình yêu và sinh lý.

Còn Satan lợi dụng để cám dỗ như thế nào thì không cần phải dùng đến trí khôn hoặc suy luận nhiều, một người với hiểu biết thông thường cũng đủ hiểu rằng ngoài kia có hằng trăm, ngàn những dịp đang chờ đợi chồng mình, và những sa ngã cũng rất dễ dàng xẩy ra.

Chỉ có một điều là sau khi sa ngã thì chuyện gì sẽ xẩy ra trong gia đình?! 

Kết luận:

Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”. Câu nói này rất chính đáng để nhắn nhủ các người vợ đang phải chiến đấu với những cám dỗ coi thường chồng mình.

Các bà, các cô nên hãnh diễn về thiên chức làm vợ và làm mẹ vì đó là hai thiên chức cao cả nhất mà Thượng Đế ban cho giới phụ nữ.

Để hoàn thành hai thiên chức này, Ngài đã để trong lồng ngực của phụ nữ một trái tim rất tinh tế, rất nhậy cảm và rất dễ xúc động với mọi cảnh ngộ của cuộc sống, nhất là tình yêu.

Hãy để trái tim ấy đập những nhịp đập yêu thương, và từ đó cảm biến, chuyển hóa trái tim người chồng của bạn.

hánh Augustine đã khuyên bạn: “hãy yêu đi rồi muốn làm gì thì làm”, như vậy nếu có tình yêu và sự tương kính thì lo gì mà bạn không có một người chồng tuyệt vời!

Vuisongtrendoi gởi

Tôi dân miền Bắc xin có đôi lời với các bác miền Nam

From facebook:  Dung Nguyen shared Ngô Trường An‘s post.
 
 
Image may contain: one or more people, people walking, wedding and outdoor

Ngô Trường AnFollow

 

Tôi dân miền Bắc xin có đôi lời với các bác miền Nam

Fb Bùi Quang Hải

Sai lầm lớn nhất của miền Bắc chúng tôi là đi giải phóng miền Nam. Bởi sau cái ngày 30/4 có quá nhiều những thay đổi ngoài dự kiến của chúng tôi đã xảy ra tại miền Bắc Bởi khi đoàn quân miền Bắc kéo về mang theo lỉnh kỉnh toàn hàng tiêu dùng của miền Nam làm dân Bắc chúng tôi sững sờ. Những chiếc đồng hồ seiko của tư bản Nhật nhìn nó long lanh thẩm mỹ hơn quá nhiều cái anh pôn giốt cục mịch của Nga . Những chiếc quạt Nhật , Mỹ đứng cạnh anh quạt con cóc của Bắc Việt và anh quạt tai voi của Liên Xô không bảo hiểm trông chẳng khác gì công so với cú . Những cái đài chạy băng cát sét và băng cối chỉ thấy trong mơ giờ đã hiện ra trước mặt để thay thế cho mấy cái đài VEC206 củ chuối của Liên Xô Ôi !!!!! còn vô vàn các thứ khác không thể kể hết.

Chúng tôi khi đó tự hỏi . Ơ hóa ra dân trong Nam toàn dùng những thứ này à ? Hàng hóa tiêu dùng toàn đồ tốt như vậy chứng tỏ xã hội trong đó phải phát triển hơn chúng tôi và những nhà sản xuất ra thứ đó sẽ phải coi trọng con người hơn những nhà sản xuất của Liên Xô và Bắc Việt Tiếp đó lại là nguồn sách và truyện rất phong phú được giấu kín để đưa chui ra Bắc vì chúng tôi chủ trương đốt sạch sách báo trong Nam .

Ôi văn hóa trong Nam phong phú và đa dạng quá . Rất nhân văn và điều đó làm chúng tôi thấy rất hoang mang bởi làm sao mà tẩy não được người miền Nam bây giờ Học tập cải tạo của chúng tôi nhằm mục đích để tẩy não người nam đã thất bại thảm hại bởi thấy các học viên toàn ngủ gật . Động não mãi chúng tôi cũng nhận ra rằng dùng kiến thức của khỉ thì không thể giáo dục được con người . Nếu cứ để cái văn minh của miền Nam mà tràn ra Bắc thì vô cùng nguy hiểm cho chế độ của chúng tôi .

Một kế thượng sách là chúng tôi cứ giam mẹ nó lâu dài là các bác miền Nam hết đường về để chúng tôi bớt đi cái lo dân chí Chúng tôi vẫn tăng cường nhồi sọ dân Bắc là văn hóa miền Nam là đồ trụy , Vô nhân tính nhưng chúng tôi vẫn cố gắng cóp nhặt tiền để mua những đồ tiêu dùng của miền Nam và chỉ những cán bộ mới đủ tiền sở hữu chúng Và nhân dân miền Bắc của chúng tôi cũng dần dần vỡ ra rất nhanh rằng tại miền Bắc đang thực hiện chủ trương ngu dân và thần tượng hóa Đảng cùng lãnh tụ

Trước 30/4 ngày Bác Hồ mất dân Bắc chúng tôi đứng dưới mưa bên loa công cộng khóc quá bố đẻ mình chết .

Bác Lê Duẩn nghẹn ngào đọc điếu văn như cảm súc trào dâng hóa ra sau này mới biết Bác Duẩn giả vờ khóc vì Bác Duẩn đã hạ bệ Bác Hồ từ những năm 1960 , Thế mà Bác Duẩn cũng rớm nước mắt như đúng rồi . Có lẽ Bác Duẩn đã học Bác Hồ về diễn xuất trong vụ cải cách ruộng đất. Những người Bắc chúng tôi khi từ Nam ra lại thành một cái loa tuyên truyền kín đáo về văn minh miền Nam và thế là đồng bào miền Bắc chúng tôi lại nối tiếp con đường của người Nam thi nhau đu chân vịt tàu vượt biên sang tư bản để được cùng giãy chết với công dân bên đó

Ôi !!!!! vô cùng tồi tệ . Khi kế hoạch ngu dân của chúng tôi bị phá sản.

Nhân dân nhìn lãnh đạo và công an như nhìn kẻ thù . Ngồi quán nước thì 99% chửi chế độ quả thật không thể tồi tệ hơn. Giá mà đừng có giải phóng miền Nam để giờ này lãnh đạo chúng tôi vẫn là những thần tượng của nhân dân và đến đâu cũng được nhân dân vỗ tay sờ mông sờ đít và khóc rưng rức thì hạnh phúc biết mấy dẫu biết rằng đó chỉ là sự biểu cảm của những bộ não đã bị tê liệt vì thuốc lú nhưng như vậy chúng tôi vẫn thấy hạnh phúc dâng trào mặc dù dân chúng tôi khi đó chắc chắn vẫn đang ăn bo bo Thật sai lầm khi giải phóng miền Nam !

Gay cấn trước Hội nghị Trung ương 5

‘Gay cấn trước Hội nghị Trung ương 5’

Giáo sư Tương Lai nói vụ Đồng Tâm là thắng lợi của người dân.
Giáo sư Tương Lai nói vụ Đồng Tâm là thắng lợi của người dân.

Một nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam cho rằng cách giải quyết vụ Đồng Tâm và các diễn biến xoay quanh ông Võ Kim Cự có hệ lụy tới Hội nghị trung ương Đảng sắp tới.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC hôm 25/04, GS Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, mô tả các quyết định kỷ luật ông Võ Kim Cự và việc ông tự động xin rút tư cách đại biểu quốc hội thể hiện điều ông gọi là “một cuộc giằng co giữa các thế lực quyền lực” tại Hội nghị Trung ương 5.

“Có một cái rất buồn cười là cách chức tất cả những chức vụ không còn nữa. Còn việc ông Cự xin thôi tư cách đại biểu quốc hội thì cái đó chỉ là động tác rửa mặt thôi vì ai cũng biết rằng đây là keo vật mà đã lấm lưng rồi. Mà ở đây không phải là Võ Kim Cự bị lấm lưng mà là người bảo kê, đỡ đầu, ỉm đi cho ông ta.

“Do đó tôi thấy keo vật này đang ở vào hồi gay cấn trước Hội nghị Trung ương 5,’ GS Tương Lai nói.

Ông Võ Kim Cự (phải) nói chuyện với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại một phiên họp quốc hội ở Hà Nội ngày 20/5/2014
Bản quyền hình ảnh  GETTY IMAGES
Ông Võ Kim Cự (phải) nói chuyện với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại một phiên họp quốc hội ở Hà Nội ngày 20/5/2014

“Tuy nhiên theo tôi nếu mà cuộc đấu tranh hay keo vật đang đến hồi gay cấn ở Hội nghị Trung ương 5 mà dấn thêm nữa thì có khi có khi lại đi tới việc truy cứu trách nhiệm hình sự vì gây tai họa môi trường, hiểm họa nghiêm trọng.

“Cho nên nếu xét về những diễn biến đối với ông Võ Kim Cự từ lúc nhởn nhơ, rồi tới bị Ban Bí thư kỷ luật, rồi tới việc ông xin rút tư cách đại biểu quốc hội, thì đó là những bước đi của một nhà nước không có luật pháp.”

Bình luận về vụ việc Đồng Tâm mới đây, GS Tương Lai mô tả điều ông gọi là đây là một “bước ngoặt quan trọng” của tiến trình dân chủ hóa trong xã hội Việt Nam hôm nay.

“Đó là vì đây là lần đầu tiên có một cuộc đối thoại không cân sức giữa dân và chính quyền. Đây là một thắng lợi của người dân Đồng Tâm trong một cuộc đấu tranh quyết liệt.”

“Ông Chung Chủ tịch Thành phố Hà Nội đã giải quyết khôn khéo và tháo ngòi nổ để đi tới một kết quả đáng mừng là không đổ máu.”

“Tuy nhiên tôi lo là ông Chung có thể gặp khó khăn nếu trong Hội nghị Trung ương tới đây thế lực bảo thủ, giáo điều lấn át,” GS Tương Lai nói.

CỨ IM LẶNG RỒI SẼ ĐẾN CHÚNG TA!

From facebook: Cat Bui shared Cao Duy‘s post — with Hung Quoc Pham and 47 others.
 
Image may contain: 1 person, text and food
Cao Duy with Hoa Kim Ngo and 90 others.

 

CỨ IM LẶNG RỒI SẼ ĐẾN CHÚNG TA!
#

Bà Đầm Trẻ

Xã hội Việt Nam bây giờ như một mớ hỗn độn chứa đầy sự ngang trái và bất công. Sự bất công giống như một căn bệnh, mà môi trường để cho nó sinh sôi nảy nở đó chính là sụ vô cảm của người dân. Đã có không ít clip được chia sẻ lên mạng xã hội, với nội dung là những con người bàng quan đứng nhìn những đồng bào của họ đang gặp nạn. 2 anh thanh niên đang nằm dãy dụa trên đường vì vừa bị tai nạn, không một ai giúp đỡ, nhiều người hiếu kì chỉ nán lại một chút rồi quay phim, đứng nhìn một lát rồi đi. Một em học sinh bị bạn đánh cho thừa sống thiếu chết, nhưng mọi người kể cả người lớn cũng chỉ đứng nhìn mà không can thiệp. Rất, rất nhiều những trường hợp như vậy diễn ra hằng ngày trong cái xã hội này. Và chúng ta nhìn vào nó rồi giận dữ trước sự vô cảm đến lạnh lùng của họ, có bao giờ chúng ta tự hỏi rằng: Chúng ta có như họ (?!)

Với tâm lý chung là sợ bị liên lụy, liệu chúng ta có dám đứng ra đưa người bị nạn đi cấp cứu, hay can ngăn cuộc ẩu đả của các em học sinh? Với lòng tham lam của mình liệu chúng ta có hôi của khi một chiếc xe chở bia, hoặc một xe chở trái cây bị lật? Điều đó cũng đã xảy ra rất nhiều. Không thể lấy chuyện riêng tư để biện minh cho những hành vô cảm một cách tàn nhẫn như vậy. Có thể trước mắt ta làm ngơ để tránh phiền phức, nhưng liệu lương tâm của chúng ta có bỏ qua cho bản thân mình? Khi những hình ảnh ngang trái đó vẫn ăn sâu trong ký ức? Sẽ như thế nào nếu như chúng ta dửng dung mặc kệ những người đó, nhưng họ lại chính là những người thân của chúng ta? Nếu một ngày đang đi giữa đường mà gặp một tai nạn thương tâm, ta có thể cứu họ bằng cách đưa đi cấp cứu, nhưng ta lại bỏ đi mặc kệ. Rồi khi về đến nhà mới hay đó là anh, chị, con, cháu của mình thì ta sẽ làm gì? Hoặc hôm nay chúng ta không giúp đỡ người gặp nạn, để rồi ngày mai người gặp nạn lại chính là chúng ta, lúc đó chúng ta có oán trách được ai không? Ai sống trên đời cũng có lúc gặp khó khăn, điều đó là rất khó tranh khỏi. Nhưng liệu việc đối nhân xử thế của mình như vậy thì liệu khi chúng ta gặp khó, có còn ai giúp chúng ta? Cách thay đổi nó là mỗi chúng ta phải biết yêu thương nhau, quan tâm đến nhau, sống vì cái tình thì mới mong nhận lại được những điều đó. Chúng ta không thể dùng sự vô cảm, bàng quan trước những gì đang diễn ra để rồi muốn nhận lại sự quan tâm của mọi người khi mình gặp khó được.

Với bản tính vô cảm của mình ta làm ngơ trước cảnh cướp đất của chính quyền đối với một xã khác, cách xa nơi mình ở. Chắc chắn với tâm lý sợ bị liên lụy, ta sẽ thả phào mà nghĩ: “May quá, không phải họ cướp của mình”. Để rồi chỉ ít lâu sau, nơi ta ở bị chính quyền làm việc tương tự, như đã làm với xã kia trước đó. Đến lúc đó chúng ta sẽ nghĩ gì? Chắc chắn điều chúng ta muốn là được sự quan tâm của cộng đồng để gây sức ép lên chính quyền, để chính quyền ngừng làm việc đó. Nhưng ta đâu biết, trước đó những người ở xã nọ bị cướp đất cũng cần sự quan tâm của chúng ta? Đừng nghĩ rằng hôm nay chuyện xấu chưa xảy đến với mình thì cũng đồng nghĩa rằng nó sẽ không bao giờ đến. Với sự tham lam của những kẻ nắm quyền, họ sẽ liên tục tạo ra bất công, cùng với sự lạnh lùng của chúng ta họ sẽ không bao giờ dừng lại. Và rồi, tất nhiên một ngày đẹp trời sự bất công đó lại nhằm chính chúng ta. Những con cừu sống trong môt cái chuồng chờ bị vặt lông, chúng im lặng trước những con khác được đưa lên bàn cạo, để rồi một ngày khác chính chúng cũng phải đối mặt với điều đó. Vấn đề không phải là hôm nay chúng ta có gặp bất công hay không, mà là sống ở trong một xã hội bất công thì sớm muộn gì nó cũng xảy đến với mình. Đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Người Việt Nam hiện tại giống như là thấy rõ sự bất công nhưng không ai dám lên tiếng, giống như họ đang chạy trốn khỏi sự bất công vậy. Làm sao có thể thoát nếu chúng ta cứ để nó hoành hành? Trong khi chính sự chạy trốn một cách vô cảm đó chính là môi trường cho căn bệnh bất công leo thang. Không gì là không thể thay đổi. Ngay bây giờ chúng ta có thể bắt đầu chống lại sự bất công đó bằng cách lên tiếng. Một tiếng nói nhỏ không thể làm gì, nhưng nhiều tiếng nói nhỏ kết hợp lại sẽ tạo ra một phương thuốc đặc trị sự bất công. Đó cũng là khắc tinh của độc tài. Hãy tin tưởng vào điều đó. Một xã hội chỉ tốt đẹp khi chúng ta thôi vô cảm. Một chính quyền chỉ trong sạch, làm việc tốt và biết lo cho dân khi chúng ta biết lên tiếng. Sự thay đổi đến từ chính chúng ta chứ không phải là từ chính quyền. Đừng mong đợi sự từ bi của kẻ cướp, thay vào đó hãy làm cho kẻ cướp được hoàn lương.

Bà Đầm Trẻ

http://kekhopk.com/forums/index.php?showtopic=72959

CPJ: Ít nhất 8 nhà báo Việt Nam vẫn bị giam tù

CPJ: Ít nhất 8 nhà báo Việt Nam vẫn bị giam tù

 
Nhà hoạt động dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức tại Tòa án Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 20 tháng 1 năm 2010.

Nhà hoạt động dân chủ Trần Huỳnh Duy Thức tại Tòa án Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 20 tháng 1 năm 2010.

AFP photo
 
 Tổ chức Bảo vệ Ký giả- CPJ, trụ sở tại Hoa Kỳ vào ngày 25 tháng tư, công bố đánh giá mới nhất về tình hình tự do báo chí trên toàn thế giới.

Theo CPJ thì trong thời đại công nghệ thông tin với nhiều triển vọng, các chính quyền, công ty và đối tượng không phải Nhà nước khắp thế giới thực hiện biện pháp kiểm duyệt lượng lớn thông tin bằng các chiến thuật tinh vi và phức tạp.

Ấn phẩm “Tấn công báo chí’ năm 2017 của CPJ gồm những bài viết của các ký giả Christiane Amanpour, Rukmini Callimachi, Jason Leopold, Alan Rusbridger vùng nhiều ký giả hàng đầu khác.

Ngoài ra còn có tham luận của ông David Kaye, đặc phái viên Liên Hiệp Quốc về cổ xúy và bảo vệ quyền tự do bày tỏ ý kiến, biểu đạt. Tham luận  xem xét luật pháp và các định chế đang tranh đấu bảo vệ quyền tự do biểu đạt.

Ấn phẩm ‘Tấn công Báo chí’ lần đầu tiên được xuất bản vào năm 1986.

Về phần Việt Nam, có ít nhất 8 nhà báo vẫn còn bị giam tù. Công bố ra vào ngày 25 tháng tư 2017, của tổ chức Bảo vệ Ký giả- CPJ có trụ sở ở Hoa Kỳ cho biết như vùa nêu.

Danh sách các nhà báo tự do, và blogger Việt Nam hiện bị giam giữ có Trần Huỳnh Duy Thức, Hồ Đức Hòa, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy, Nguyễn Đình Ngọc, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Hồ Văn Hải, Nguyễn Văn Hóa…

Trong số này ông Trần Huỳnh Duy Thức là một trong những người sáng lập phong trào Con đường Việt Nam, đấu tranh cho dân chủ Việt Nam. Ông này bị mức án 16 năm tù giam theo điều 79 Bộ Luật Hình sự Việt Nam: ‘hoạt động âm mưu lật đổ chính quyền’ Hà Nội. Ông hiện đang thụ án tại Trại giam Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu.

Ông Nguyễn Hữu Vinh là người sáng lập trang mạng Ba Sàm rất được độc giả trong và ngoài nước theo dõi bị tuyên án 5 năm tù giam theo điều 258: ‘Lợi dụng các quyền tự do dân chủ’ gây hại cho quyền lợi của Nhà nước.

Một số người khác như blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị cáo buộc ‘tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ theo điều 88.

Trong tổng số 259 nhà báo bị tù tội trong năm 2016 trên toàn thế giới thì Thổ Nhĩ Kỳ là quốc gia chiếm số lượng nhiều nhất với 81 người, còn Trung Quốc nước láng giềng có cùng chế độ chính trị với Việt Nam là 38 người đứng hàng thứ hai. Việt Nam đứng hàng thứ sáu trong số 31 quốc gia có nhà báo bị cầm tù.

NÉM DÉP – NÁO LOẠN BUỔI XIN LỖI OAN SAI TỬ TÙ, ÔNG HÀN ĐỨC LONG

 
 
From facebook: Linh Ngoc Nguyen shared LS Lê Ngọc Luân‘s post.
Một thằng CS da đen hành hung và kéo lê vị BS người việt cả thé giới phãn nộ . Ông chủ nhà trắng cũng phải shocked

United Airlines sẽ phải đối diện với mức bồi thường hàng triệu đô mỹ .
Còn các ông . Chỉ là một đám rừng rú tham tàn ác độc , ngồi xổm trên luật pháp .

 
 

NÉM DÉP – NÁO LOẠN BUỔI XIN LỖI OAN SAI TỬ TÙ, ÔNG HÀN ĐỨC LONG

Chiều nay, tại trụ sở xã Phúc Sơn, Bắc Giang, Tòa Cấp cao tại Hà Nội (đại diện là ông Phó Chánh án) tổ chức buổi xin lỗi ông Hàn Đức Long, người ngồi tù oan hơn 11 năm trong vụ án giết và hiếp bé gái 5 tuổi xảy ra 12 năm trước tại Bắc Giang. Vụ án qua bốn lần xét xử và cả 04 lần ông Long đều bị tuyên tử hình nhưng gia đình ông cùng các luật sư đi kêu oan khắp nơi.

26/5/2005, xác bé gái 5 tuổi được phát hiện. 19/10/2005, ông Long bị Công an bắt. 31/3/2007, tòa Bắc Giang tuyên tử gình, ông Long kháng cáo. 25/6/2007, tòa phúc thẩm y án tử hình. 10/3/2009, tòa tối cao kháng nghị, hủy án và yêu cầu điều tra lại. 23/9/2011, tòa Bắc Giang xử lại vẫn tuyên tử hình. 29/11/2011, tòa phúc tối cao bác kháng cáo, y án tử hình ông Long. 9/5/2014, tòa tối cao kháng nghị lần hai.

Tháng 4/2016, Công An Bắc Giang vẫn khẳng định ông Long có tội nhưng ngày 20/12/2016, VKS Bắc Giang đình chỉ vụ án trả tự do cho ông Long vì không đủ căn cứ kết tội.

Tại buổi xin lỗi hôm nay, người nhà nạn nhân cháu bé 5 tuổi bức xúc ném dép, giật bảng hiệu, họ không đồng ý với chính quyền khi không tìm ra thủ phạm giết con họ. Nỗi đau chồng chất nỗi đau.

Còn đối với ông Hàn Đức Long, ông cũng không được “tận hưởng” trọn vẹn cho ngần ấy thời gian ngồi tù, còn gì tủi nhục và oan nghiệt hơn thế.

Do hàng trăm người bức xúc nên ông Phó Chánh án đọc xong lời xin lỗi khoảng 03 phút là bỏ đi. Thiết nghĩ, chính quyền cần phải tổ chức lại buổi xin lỗi đối với ông Hàn Đức Long.

Quảng thời gian 10 năm ấy nếu ông Long bị bị đưa đi thi hành án thì sao đây ? Chắc chắn tội ác này “trời không dung, đất không tha”. Những người như ông Hàn Đức Long, ông Nguyễn Thanh Chấn, ông Huỳnh Văn Nén (17 năm tù oan) khi trở về với gia đình, thân thể, tâm hồn không còn bình thường nữa.

P/s: Tôi không biết những người công an, viện kiểm sát, tòa án đã kết tội ông Hàn Đức Long sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy clip này.

Cuộc đời con người ai cũng có thể mắc sai lầm nhưng tôi tin, nếu không cải cách nền pháp luật và những người thực thi làm việc không có tâm, cố tìm mọi cách khép tội khi bắt giam, chắc chắn sẽ còn nhiều án oan kinh khủng hơn nữa. Những vụ án được minh oan, tất cả hồ sơ trong giai đoạn điều tra đều khớp hết. Tuy nhiên, sau khi sự thật phơi bày cho thấy, bị can/bị cáo bị ép cung, đánh đập và CQĐT bổ sung các chứng cứ hòng khép tội cho bằng được.

Nguồn Clip: Báo Vietnamnet

42 năm sau ngày 30.4.1975 qua cái nhìn của người trẻ

42 năm sau ngày 30.4.1975 qua cái nhìn của người trẻ

Cát Linh, phóng viên RFA
 

Người Sài Gòn di tản hôm 29/4/1975.

Người Sài Gòn di tản hôm 29/4/1975.

AFP photo
 
 Những người trẻ sinh ra sau khi chiến tranh chấm dứt có sự hiểu biết về ngày 30 tháng 4 năm 1975 như thế nào và họ nhìn thấy gì trong sự thay đổi của đất nước mấy mươi năm qua?

Cách gọi

Cứ đến tháng Tư của mỗi năm, tấm ảnh đen trắng về những đứa trẻ đứng nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ xíu trong một chiếc phi cơ đã được tháo hết những băng ghế ngồi, trên mặt sàn máy bay thì chật kín những đứa trẻ khác đang nằm, ngồi lẫn lộn, lại xuất hiện trên các diễn đàn như một lời nhắc nhở…

42 năm, kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, sẽ là quá nửa đời người với những cậu bé cô bé trong tấm ảnh ấy. 42 năm sau, họ sẽ nhớ lại ngày đó với một ký ức mang màu sắc của “số phận”, là cách nói của một người trên mạng xã hội khi xem tấm ảnh ấy.

Để cố tình xây dựng những sự học và truyền thông dối trá để mị dân. Khi hiểu ra thì rất đau khổ, gọi là vỡ oà cảm xúc.
– Sỹ Bình

Nhưng, với những người sinh năm 80, 90, sẽ là một thời đại hoàn toàn độc lập, về tư tưởng, thể chế, chung hơn hết là ý thức hệ.

Họ là những người được tiếp nhận từ ngữ mới, văn hoá mới, phong cách xã hội mới. Họ không trải qua giai đoạn gọi là “chuyển giao chế độ”. Chính vì vậy, không ít người ở lứa tuổi này nhìn về ngày 30 tháng 4 với một tâm thế hoàn toàn trung dung.

Sao Mai, thế hệ 9X, là một trong số những người ấy. Rất đơn giản, cô gọi đó là ngày giải phóng, theo văn hoá giáo dục mà cô được truyền dạy.

“Tức là thường thì từ khi đi học đến khi lớn lên, em được biết 30 tháng 4 là ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, ngày 1 tháng 5 là ngày Lễ Lao động. Nếu đi học hay đi làm thì sẽ được nghỉ hai ngày đó.”

Cụ thể hơn, nhưng cũng không kém phần đơn giản khi Sao Mai hiểu về ngày giải phóng.

“Ngày trước thì có thể là miền Bắc được giải phóng trước, không bị ách đô hộ cũng như không bị giặc ngoại xâm lấn chiếm, được hoà bình trước. Miền Nam thì vẫn phải chống chọi với giặc ngoại xâm, với kẻ thù. Ngày 30 tháng 4 là ngày đánh dấu mốc miền Nam cũng được hoà bình như miền Bắc và thống nhất đất nước.”

Không phải chỉ riêng Sao Mai, mà tất cả những ai trải qua nền giáo dục dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa đều biết đến cách gọi của cụm từ “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.”

Nguyễn Khang, một thế hệ 9X khác, từ Sài Gòn cho biết anh không xa lạ với cách nói ấy:

“Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, đó là theo quan niệm của em thời còn đi học.”

Còn cho đến bây giờ, Khang cho biết anh chỉ chấp nhận một nửa của cách gọi ấy, vì không thể phủ nhận sự thật là Nam, Bắc một nhà từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.

“Còn cho tới thời điểm bây giờ, em gọi nó là ngày thống nhất đất nước. Gọi là giải phóng miền Nam thì không hợp lý vì không thể nào một thằng nghèo đi giải phóng một thằng giàu. Nhưng không thể phủ nhận được ngày đó là ngày thống nhất đất nước.”

Cũng chia ra hai thời điểm để có hai sự hiểu biết và chấp nhận, là ý kiến của Sỹ Bình, thế hệ 8X.

“Ở thời điểm ngày xưa, ngồi trên mái nhà trường đó, gọi ngày 30 tháng 4 là ngày giải phóng. Nhưng mãi sau này, hiểu ra được vấn đề, thì ngày 30 tháng 4 là ngày buồn của dân tộc Việt Nam. Là một ngày gọi là thấm máu, nhuộm máu quê hương. Người ta thường gọi là Tháng Tư đen.”

Tính chất

Babylift-400.jpg
Bên trong một chiếc phi cơ của chương trình Babylift tháng 4/1975. Bên trong một chiếc phi cơ của chương trình Babylift tháng 4/1975.

‘Cái sự hiểu ra vấn đề’ đó được Sỹ Bình cho biết là từ lúc internet phát triển, truyền thông nhà nước và báo chí không còn là “nhà trường thứ hai” của người dân. Thay vào đó, các bạn trẻ như Sỹ Bình nói rằng họ đã tìm thấy “sự thật khác ẩn chứa trong đó”.

“Một cái ngày gọi là người Cộng sản Bắc Việt đã vào đánh cướp giết đất quê hương của người miền Nam. Những trận đánh mà cộng sản cho là giải phóng đó thì chính là những trận đánh giúp cho Tàu Cộng và Liên Xô.”

Cho dù các bạn trẻ ấy đều nhìn nhận có hai sự hiểu đến từ hai thời điểm khác nhau, dẫn đến hai cách gọi khác nhau, thế nhưng, theo Nguyễn Khang thì có một điều mà anh cho rằng không thể phủ nhận.

“Không phủ nhận là Cộng sản đã thắng. Việt Nam Cộng hoà đã thua. Nhưng những hệ luỵ của nó thì thật sự ngày đó là một ngày đen tối, một ngày đáng buồn.”

Còn với quan điểm của Sỹ Bình, anh nói rằng khi sự thật được phơi bày, nhìn quay lại những gì đã học, tất cả hoàn toàn được tô vẽ, cùng với sự trợ giúp của những ngòi bút mà anh gọi là “dối trá”

“Để cố tình xây dựng những sự học và truyền thông dối trá để mị dân. Khi hiểu ra thì rất đau khổ, gọi là vỡ oà cảm xúc.”

Nếu với Sỹ Bình là một cảm xúc vỡ oà đau khổ thì Nguyễn Khang gọi đó là “một ngày đau thương”:

“Bởi vì em biết được hệ luỵ, hậu quả của ngày đó, những người chết trong trại cải tạo. Em biết cuộc sống sau 1975 như thế nào, nên em biết được ngày đó là một ngày đau thương. Cái ngày không tồn tại luật pháp, thậm chí họ có thể giết người công khai mà không cần chờ đợi đến pháp luật….

Nếu mà không có ngày đó thì sẽ tốt hơn.”

Tích cực và tiêu cực

Những câu chuyện về cuộc chiến được vẽ lại trong sách vở hào hùng, oanh liệt thật sự đã lấy đi khá trọn vẹn niềm tin của thế hệ trẻ khi còn ngồi trên mái trường. Hình ảnh “cô du kích nhỏ giương cao súng” và “Thằng Mỹ lom khom bước cúi đầu” hay “ngọn đuốc sống Lê Văn Tám” từng là những hình ảnh tự hào đi trong tâm trí của những đứa trẻ hát quốc ca vào mỗi buổi sớm.

Niềm tự hào ấy trong trí nhớ của của các bạn trẻ, nó đã được xây dựng và lớn lên từng ngày với niềm tin đất nước mình “rừng vàng, biển bạc.”

000_APP2000040598414-400.jpg
Lính bắc việt trên những chiếc xe tăng tràn vào thành phố Sài Gòn sáng 30/4/1975. AFP photo

Không ít người thuộc thế hệ 8X, 9X, qua mạng internet, họ biết đến câu nói nổi tiếng của cố Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Lê Duẩn từng tuyên bố nhân dịp Têt 1976, một năm sau ngày Giải phóng:

“Trong vòng mười năm nữa, mỗi gia đình ở Việt Nam sẽ có một radio, một Tivi và một tủ lạnh.”

Những thanh niên tham gia buổi nói chuyện trong bài viết này đều chưa ra đời vào thời điểm ông Lê Duẩn vạch ra tiêu chuẩn đời sống của một gia đình Việt Nam. Tuy nhiên, như Nguyễn Khang đã nói, anh không chấp nhận gọi là giải phóng miền Nam vì không thể nào một thằng nghèo đi giải phóng một thằng giàu.

Có lẽ qua kho tàng internet, Khang đã tìm hiểu cuộc sống của người miền Nam trước 1975 có được tủ lạnh và radio hay chưa.

Thế nhưng, chính Khang vẫn nhận thấy những điểm tích cực của cột mốc 30 tháng 4 năm 1975. Anh đưa ra cái nhìn có tính chất khá nhân sinh quan, đó là những mất mát trong chiến tranh sẽ không còn nữa.

“Ít nhất người dân không còn hoang mang khi mỗi sáng thức dậy thấy cái chết. Những chết chóc của chiến tranh sẽ không còn nữa. Không còn chiến tranh là mặt tích cực rồi.”

Thế nhưng, cũng theo Khang, bên mặt tích cực vẫn tồn tại những tiêu cực. Khang muốn nói đến cuộc bỏ phiếu bằng chân lớn nhất lịch sử Việt Nam.

“Hệ luỵ của vấn đề không còn chiến tranh lại khác đi. Không còn tự do. Không còn quyền được sống. Có người phải bỏ quê hương, bỏ cha mẹ, con cái để ra đi.”

Tuy nhiên, nói rằng cần phải nhìn nhận khách quan, Nguyễn Khang cho biết anh vẫn thấy có điểm tích cực trong 42 năm kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975.

“Sự thay đổi đến thời điểm bây giờ, giống như thời bao cấp thì không thể sống được. Hay nếu không thống nhất thì cũng giống như với Triều Tiên hay Hàn Quốc thôi.

Sự chuyển biến tốt nhất bây giờ là đã có những công ty nước ngoài vào. Việc mở cửa cho những công ty nước ngoài vào trong 42 năm vẫn là chuyển biến em cho là tốt nhất, để cho công ty nước ngoài vào đầu tư rồi dần dần cuộc sống người dân từ đó có những nhận thức khác đi.”

Còn cho tới thời điểm bây giờ, em gọi nó là ngày thống nhất đất nước. Gọi là giải phóng miền Nam thì không hợp lý vì không thể nào một thằng nghèo đi giải phóng một thằng giàu.
– Nguyễn Khang

Không đồng ý với ý kiến này, Sỹ Bình phản biện bằng cách đưa ra nhìn nhận ở nhiều khía cạnh khác trong xã hội hiện tại. Theo anh, không thể nhìn vào một góc phát triển của một sự vật mà có thể đưa ra đánh giá toàn diện. Sỹ Bình cho rằng cần phải nhìn thêm ở các vấn đề khác bên cạnh kinh tế.

“Không phải mình nhìn thấy xây dựng, giao thông, các quy trình kiến trúc hạ tầng đồ sộ mà nói phát triển được.

Ví dụ an ninh quốc phòng, tại sao người dân ngoài biển bị quân giặc Tàu cưới giết nhiều như vậy? Giáo dục thì học trò đánh nhau hội đồng gây tử vong hàng năm, hằng tháng. Y tế thì xuống cấp, trẻ em chết rất nhiều.

Tại sao lại có những ngôi nhà đồ sộ như vậy? thứ nhất, có thể của nhà đầu tư nào đó ở nước ngoài hoặc những nhà tham nhũng, tư bản đỏ dùng đồng tiền bất chính, lấy ngân khố của đất nước trái pháp luật để xây dựng lên những công trình cá nhân làm lợi ích riêng.”

Cuộc sống của người dân Việt Nam có thật như trong bài giảng là ‘dân giàu, nước mạnh’ hay không? Sự phát triển của xã hội Việt Nam như thế nào trong hơn 40 năm qua? Thế hệ trẻ có tự hào về một Việt Nam hùng cường từng ‘đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào” hay không? Câu trả lời“Không có gì phát triển ngoài hiểu biết của người dân về sự thật lịch sử sau 42 năm”, và “phải chi đừng có ngày ấy”, là nhận định chung của những bạn trẻ thế hệ 8X, 9X, những người được sinh ra và lớn lên khi chiến tranh đã chấm dứt.

Sau 42 Năm

    Sau 42 Năm

 Nguyễn Thị Thêm 

Gia đình tôi cổ hũ và tôi là đứa con gái duy nhất nên bị ràng buộc trong tầm suy nghĩ của mẹ.” Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh làm câu trao mình” Cái ông Khổng tử ở tuốt bên Tàu vậy mà uy lực ổng thật to rộng. Một người phụ nữ ít học, quê mùa như má tôi lại thuộc nằm lòng mấy câu giáo điều đó . Thuộc để ép mình vào khuôn khổ cả một đời và truyền lại cho con gái.

Chúng tôi cùng dạy tư cho một trường trung học công giáo do cha đạo mở ra. Khi ấy anh đã là lính mang lon chuẩn úy. Có nghĩa là anh cũng thuộc lính mới tò te. Một sĩ quan mới ra trường còn mang nhiều món nợ áo cơm từ cha mẹ. Nơi anh được bổ nhiệm là một quận lỵ nằm giữa những vùng xôi đậu. Ban ngày là của Quốc Gia, ban đêm Việt Cộng về thăm dân. Họ nhận tiếp tế, tuyên truyền  và rải truyền đơn.

Người dân như mang mặt nạ, không dám biểu lộ tình cảm của mình với lính Quốc Gia. Xung quanh hàng xóm không biết ai là bạn, ai là Việt Cộng nằm vùng. Cuộc sống bấp bênh trong những trận càn của lính và đêm sục xạo, gỏ cửa rình mò của phía bên kia. Ấp chiến lược sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị giết đã không còn hiệu lực. Một con đường vô hình đã mở ra cho sự phát triển của phe đối nghịch. Đưa đẩy người dân vô tội vào hai gọng kìm Quốc Gia và Việt Cộng..

Khi những người bạn đồng minh lần lượt đổ quân vào thôn xóm thì như giọt nước đã tràn ly. Người dân càng hoảng loạn không biết đâu là chính nghĩa. Những người Mỹ, người Đại Hàn, người Thái Lan súng ống rầm rộ khắp mọi ngõ ngách xóm làng. Người dân quê sợ sệt vì lần đầu tiên thấy người ngoại quốc lùng sục khắp nơi. Đó là cái mồi lửa thật tốt châm ngòi cho phía bên kia. Họ tuyên truyền trong dân chúng để kéo  chính nghĩa về phía họ.

Tôi nói điều này ra có nhiều người sẽ phản đối. Nhưng đó là sự thật khi người dân không có được một sự giáo dục rõ ràng về phía chính phủ. Họ không hiểu thế nào là Thế Giới Tự Do và thế nào là Cộng Sản. Họ không hiểu tại sao người Mỹ có mặt ở nước mình.

Nhan nhản trên đường những người lính Mỹ say sưa. Những cô gái thôn quê bỗng chốc thay da đổi thịt. Từ ăn mặc đơn giản lại lòe loẹt chói mắt. Một số biến thành gái mãi dâm mua vui cho những người lính Mỹ đen, Mỹ trắng. Những người phụ nữ bỏ quên chồng con, diêm dúa trong những bộ quần áo mini ngắn ngủn, son phấn sặc sỡ đi làm sở Mỹ. Những áp phe buôn đồ Mỹ, bán đồ quân tiếp vụ Mỹ, quán rượu  mọc ra như nấm. Những đứa bé con lai ra đời, những bào thai bị vất bên đường và thỉnh thoảng phát hiện xác con gái nằm chết trong bãi rác. Những tin xấu tràn về thôn xóm, những hình ảnh xa đọa lung lay xã hội.

Đau đớn là ở chỗ chính nghĩa bị hiểu lầm và kẻ gian ngoa đã giành chiến thắng. Những người học sinh trong bộ đồng phục tới lớp buổi sáng. Nhưng sẽ là một liên lạc viên báo cáo tin tức vào buổi tối cho phía bên kia. Những em học sinh mặt thì già nhưng giấy tờ nhỏ tuổi. Có em đã có vợ , có con nhưng vẫn mang giấy tờ giả đến trường để trốn lính. Những chị ngồi trên xe lam đi chợ nói nói cười cười. Những cô gái đẹp làm người tình hờ của lính. Họ là những người nằm vùng của phía bên kia. Nhiệm vụ hoạt động mật, báo tin tức, tiếp tế lương thực,thuốc men và tiếp nhận chỉ thị của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.

Trong bộ ngực căng tròn của cô gái đẹp chứa đầy thuốc trụ sinh. Dưới lằn vải quần mỹ a đen mượt mà kia là những lớp nylon bó thật chặc vào đùi để tiếp tế.  Trong gà mên cơm đem đi ăn một ngày, họ ém thật chặc cho 2, 3 người ăn. Sau giờ làm, họ để lại bên rừng cho người của mặt trận về lấy đem đi. Trong làng, đa số là phụ nữ. Nhưng những đứa bé không cha tiếp tục ra đời mà không ai đặt vấn đề.

Chiến tranh đã đẩy những người dân chơn chất thành những kẻ phản bội ” Ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Cộng Sản” Đừng trách họ, mà hãy trách nhà cầm quyền không bảo vệ được họ. Những người có nhiệm vụ tuyên truyền không dẫn giải cho dân hiểu được sự thật, đâu là bạn, đâu là thù. Những người làm  công tác chiến tranh chính trị chỉ làm trên giấy tờ mà không đi vào cái gốc chính là người dân- những người dân quê an phận, hiền lành-

Trong khi đó kẻ gian rình mò trong bóng đêm. Những bộ mặt giả nhân nghĩa vừa tỉ tê dụ dỗ, vừa hù dọa khủng bố đã len lỏi vào từng gia đình Những tổ chức bí mật được thành hình,  biến người dân thiệt thà thành tai mắt, những người đàn bà quê mùa thành những bà mẹ anh hùng.

Thành phố rộn rã tiếng cười, những bar rượu, những đêm vui thâu đêm suốt sáng. Thành phố không có chiến tranh cho nên thành phố đẹp, thành phố sang. Đất nước VN không phải chỉ là thành phố mà có cả  thôn làng, núi, đồi, sông, biển. Thôn làng càng xa xôi nghèo nàn, Việt Cộng trà trộn càng nhiều, càng khó bảo vệ. Người dân không thương yêu gì CS nhưng sợ bị trả thù, sợ bị theo dõi, sợ bị nghi ngờ và bị giết oan. Tội nghiệp người dân, một cổ hai tròng. Dù đang sống dưới chế độ Cộng Hòa nhưng vẫn bị Mặt Trận khống chế hàng ngày, hàng đêm.

Gần gũi dân nhất là những người lính Địa Phương Quân. Họ đóng quân ngay trong làng, sống với dân và người họ sợ nhất lại chính là những người dân. Ai đã từng đi lính thì khắc biết điều tôi nói là sự thật. Chỉ một câu nói lỡ lời thì tin tức hành quân được bên kia nắm bắt. Và những chuyến phục kích kể như thất bại. hay bị đảo ngược thế cờ.

Người lính sống trong đường tơ kẻ tóc và người con gái chấp nhận lấy lính là chấp nhận mọi sự rủi may trong đời. Đám cưới đôi khi không dám tổ chức tại địa phương vì gia đình sợ bị theo dõi và trả thù. Thôn làng do chính phủ VNCH làm chủ mà người dân sợ Việt Cộng hơn Quốc Gia.

Đã trễ quá rồi khi nói đến điều này, nhưng tất cả chúng ta đều là nạn nhân của một cuộc lừa đảo. Bao nhiêu nhân mạng oan khiên đã chết một cách thảm thương cho cuộc chiến tương tàn. Bao nhiêu thanh niên của nước Mỹ giàu đẹp đã bỏ thây một cách oan uổng trên chiến trường VN. Vì sự sai lầm của cả hai phía. Tất cả tang thương đó đã đổ lên vai, lên đầu của thế hệ chúng tôi. Những người lính, những người vợ lính và những trẻ thơ vô tội.

42 năm qua rồi, nhưng mỗi khi tháng Tư Đen lại về tôi lại xoay cuồng trong suy nghĩ. Tôi khâm phục cái nhìn thật rõ ràng cốt lõi cuộc chiến VN  của Tống Thống Ngô Đình Diệm. Ngài biết thật rõ ràng về Cộng Sản kể cả sách lược bảo vệ quốc gia. Ngài không muốn người Mỹ hay đồng minh đổ bộ vào Việt Nam. Ngài  chỉ muốn đựợc tiếp tế vũ khí và ngân sách để bảo vệ và xây dựng đất nước. Ngài lập ra ấp chiến lược là để cắt đứt nguồn tiếp tế lương thực và thuốc men cho phía bên kia. Đồng thời xây dựng một lực lượng bảo vệ xóm làng từ người dân. Nhưng tiếc thay ngài đã bị giết chết. Chế độ Đệ nhị Cộng Hòa không xoay nỗi thế cờ chính trị. Mỹ bỏ rơi VN. Và sự thất trận đau thương xóa sổ VNCH trong ngày 30/4/75 lịch sử. Vận mạng đất nước nhược tiểu nằm trong tay của những đại cường. Một cuộc mua bán, sang nhượng chính trị. Đất nước ta là món hàng đưa lên bàn cân ngã giá. Kẻ thắng chẳng oai hùng, người thua đầy uất ức.

Bốn mươi hai năm qua rồi, nhắc lại thêm ngậm ngùi, đau đớn. Bao nhiêu mạng người đã bỏ thây trong cuộc chiến, trên con đường chạy loạn 30/4/1975. Bao nhiêu xác người tù CS bị bỏ thây trên rừng thiêng nước độc. Bao nhiêu xác người bị chết trên biển đông và trong bàn tay của hải tặc. Bao nhiêu? bao nhiêu? Một câu hỏi làm nghẹn lòng người Việt trên khắp năm châu.

Thoắt một cái đã 42 năm. những người có mặt và tham dự trong cuộc chiến ngày đó đều đã già. Những mái tóc bạc trắng hay hoa râm, những tâm hồn đầy những vết thẹo quá khứ và chiến tranh. Cố gắng xây dựng một thế hệ tiếp nối. Cố gắng sống tốt và làm sống lại một thuở hào hùng. Đôi chân đã yếu, cơ thể hao mòn. Những người cha, người ông đã tận lực mình vì hai chữ tự do. Họ thật đáng kính trọng và tự hào. Nhưng trong họ biết bao nhiêu đêm trăn trở, dằn vặt vì sức tàn, lực kiệt.

42 năm cho những người di tản. Mấy chục năm cho những người HO đang sống ở một nước khác quê hương mình. Sau 30/4 người sĩ quan VNCH bị tù đày nơi rừng thiêng nước độc. Không một bản án, không biết ngày về. Họ được thả ra với một thân thể suy nhược, một tâm hồn loang lỗ những thương đau. Trong họ mọi thứ đều đỗ vỡ, bi thương. Được thả từ nhà tù hẹp ra nhà tù lớn với vài chục đồng lộ phí và một túi hành trang nhẹ tênh. Nhưng họ lại mang quá nặng cái lý lịch đen “Ngụy Quân” đè bẹp cuộc đời và cả gia đình .Có người tìm lại được mái ấm gia đình. Có vợ, có con để dựa nương, bám víu. Có người không còn nhà cửa, vợ con thân thích.

Nếu không có chương trình HO không biết bây giờ cuộc sống của những người tù CS sẽ ra sao? Không có chương trình HO. Không có những người liều chết vượt biển tìm tự do. Chúng ta sẽ không có một thế hệ thứ hai thứ ba thành công trên đất nước Hoa kỳ hay trên thế giới. Chúng ta sẽ không bao giờ có một Little Sai Gon  trên đất Mỹ. Chúng ta sẽ không thể hảnh diện giơ cao lá cờ vàng và hát Quốc ca. Chúng ta không có xe hoa diễn hành ngày tết Nguyên Đán, Chúng ta cũng không thể có những bảo tàng lịch sử “Quân lực VNCH”. Không có tượng đài Đức Trần Hưng Đạo và cũng không thể có những nghị quyết “Vinh Danh cờ vàng” tại nhiều thành phố trên nước Mỹ, Úc, Canada.

Cám ơn Bà Hạnh Nhơn. Cám ơn những ân nhân đã cứu vớt, đã mở con đường sống cho những người liều chết tìm tự do  như chúng tôi.

42 năm, một thời gian quá nửa đời người. Những chứng nhân lịch sử rất nhiều người đã nằm xuống vì tuổi già, vì bệnh tật. Những văn nhân, thi sĩ, họa sĩ, nhạc sĩ nỗi danh cũng quá nửa đã ra đi. Một thế hệ VNCH lần lần đi vào quá khứ. Thế hệ tiếp nối lớn lên tại Mỹ, sinh ra tại Mỹ và chúng gia nhập vào dòng chính để làm một người Mỹ thực thụ.

Hôm tuần trước tôi đi dự một đám ma. Người chết là một bà bác 90 tuổi. Con cái, người thân quen đến viếng tang đa phần là người Việt, nói tiếng Việt. Nhưng quỳ dưới kia các cháu dâu rễ đa phần là người Mỹ. Bầy cháu cố cũng là những đứa bé Mỹ lai nói toàn tiếng Mỹ. Cả một đại gia đình nói chuyện với nhau bằng tiếng Mỹ. Người chết chắc hẳn sẽ buồn và không hiểu chúng đang nói chuyện gì. Người tham dự như tôi cũng xót xa cho ngay bản thân mình. Rồi thì cũng thế mà thôi hay sao?

Không? Chúng ta đã có những lớp dạy tiếng Việt. “Tiếng Việt còn, nước ta còn.” Chúng ta không thể không hòa nhập nhưng không thể để mất nguồn cội. Những thế hệ VNCH thứ hai thứ ba đang học hỏi để hiểu lý do tại sao chúng có mặt nơi này. Các cháu đang làm sống lại dòng sử Việt. Các cháu giương cao lá cờ vàng và các cháu tự hào về nó.

Dù muốn dù khôngchúng ta cũng đã rời khỏi VN. Mọi việc của quê hương đất nước phải do người trong nước quyết định. Có thay đổi được vận mệnh, có bảo vệ VN khỏi bàn tay xâm lược của Tàu Cộng hay không là do người trong nước thực hiện. Chúng ta chỉ có thể ủng hộ tinh thần, tiếp tay đưa mọi việc ra dư luận quốc tế để làm áp lực.

Các bạn ơi! 42 năm rồi cho một cuộc chiến, cho một đời người.Con gái tôi sinh ra 3 tháng sau ngày mất nước. Bây giờ cháu đã 42 tuổi, là một phụ nữ trung niên, con cái đã vào Trung học. Người lính VNCH trẻ nhất cũng đã ngoài 60. Những người lính già bây giờ đều đã đi gần cuối cuộc đời.  Sống nơi xứ người tuy đầy đủ vật chất nhưng vẫn là nỗi khắc khoải khôn nguôi cho những giấc mơ về một VN tự do dân chủ.

Tôi yêu quê hương VN tôi lắm. Tôi nhớ gia đình, họ hàng anh em và bạn bè tôi. Tôi nhớ từng con đường, từng góc vườn kỷ niệm của tuổi thơ và tuổi trẻ. Thú thật tôi sợ lắm. Sợ một ngày nào đó tôi trở về không nhận ra đất nước của mình. Tôi sợ Trung Cộng sẽ chiếm trọn Việt Nam. Người Việt mình sẽ bị làn sóng người Tàu tràn xuống tịch thu nhà cửa, chiếm cứ ruộng vườn. Họ sẽ đày người Việt mình đi vào những nơi rừng núi hay đồng khô cỏ cháy. Họ sẽ xóa một nước VN như chính quyền hiện nay xóa sổ VNCH. Họ sẽ tàn bạo hơn, quyết liệt hơn, dã man hơn để đồng hóa chúng ta. Vì mộng bá chiếm VN ấp ủ mấy ngàn năm nay đã toại nguyện.

Một SàiGòn xưa đã mất. Một nền văn hóa nhân bản đã mất. Có thể rồi đây nước Việt Nam sẽ bị xóa sổ trên bản đồ thế giới . Chẳng ai còn nhớ đến bà Trưng, bà Triệu, Hưng Đạo Vương, vua Quang Trung….

Tôi có bi quan quá hay không? Xin nhường câu trả lời cho tất cả mọi người. Chỉ mong sẽ không bao giờ là sự thật. Chỉ mong được như vậy.

Xin các đấng tiền nhân, hương linh những anh hùng tử sĩ phò hộ cho nước Việt mình vượt qua cơn bão giông này.

42 năm đã quá đủ cho những thương đau.

Nguyễn thị Thêm

Tháng 4/2017

CHUYỆN ĐỜI

From facebook: Phạm Công Út

CHUYỆN ĐỜI

Có những người chưa từng giết người, nhưng vào ngày nọ, họ lại ra “tự thú, đầu thú” là đã cùng nhau giết người, và họ đã bị bắt giữ.

Những lời nhận tội đó không lâu sau được xác định là giả tạo, vì hung thủ thực sự là 2 cô gái khác bị bắt và trình bày câu chuyện giết người do chính mình là hung thủ chứ không phải các thanh niên vô tội kia.

Lúc đó người ta mới vỡ ra rằng, các thanh niên kia đã bị bức cung, nhục hình nên phải khai nhận những tội ác mà họ không hề phạm bằng câu chuyện hoàn hảo y như thật .

Vậy ai là những người đã từng bức cung, nhục hình, làm sai lệch hồ sơ vụ án, thiếu tinh thần trách nhiệm…?

Có cả danh sách hàng vài chục vị quan chức ở địa phương, từ điều tra viên, kiểm sát viên, thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra, Viện trưởng, Viện phó được phân công phụ trách và cả ban chuyên án cả đấy. Nhưng chẳng có ai bị truy cứu trách nhiệm hình sự ngoài hai điều tra viên và một kiểm sát viên, trong đó có một điều tra viên không hề nằm trong ban chuyên án, cũng chẳng phải là điều tra viên được phân công điều tra bị khởi tố, truy tố và xét xử về hành vi “Dùng nhục hình”.

Ai cũng căm phẩn hành vi bức cung, dùng nhục hình của những điều tra viên đồ tể mất tính người, nhưng nếu quýt làm, cam chịu thì án oan lại sẽ chồng chất án oan, bỏ lọt cả một tập thể tội phạm thì đó mới là chuyện đáng lên án hơn hết.

Để truy tố được điều tra viên ngoại phạm, người ta đã dựa vào đơn tố giác giả tạo, nhân chứng giả tạo thành một câu chuyện giả tạo, biến nhóm người có tội đứng ngoài vòng pháp luật, biến người ngoài cuộc vô tội thành kẻ chịu tội thay mình, oan ức chồng chất oan ức, xã hội làm sao có công bằng.

Cái gì có thể bẻ cong được công lý đến như vậy, nếu không phải vì tiền, vì quyền và một cơ chế tố tụng yếu ớt nhưng thừa tính thô bạo.