Căn cứ vào cáo trạng buộc tội Mẹ Nấm-Như Quỳnh…

From facebook:  Hoa Kim Ngo and Hoang Le Thanh shared Manh Kim‘s post.

Manh Kim

Căn cứ vào cáo trạng buộc tội Mẹ Nấm-Như Quỳnh, sẽ có không ít nhân vật hoạt động có thể “thích hợp” thậm chí “vừa vặn” hơn, trong “khuôn khổ” cái gọi là “lợi dụng quyền tự do dân chủ”. Tuy nhiên, Mẹ Nấm vẫn “được chọn”. Cách thức chọn bắt – bắt ai, bắt lúc nào, bắt như thế nào – không bao giờ là ngẫu nhiên. Được cân nhắc và tính toán, nó phải tạo hiệu quả tâm lý. Phải mang lại hiệu ứng truyền thông. Phải đưa đến một tác động xã hội và dẫn đến một sự sợ hãi lan rộng. Người ta thậm chí lường trước cả phản ứng dư luận, trong cũng như ngoài nước.

Khi tung ra cú đấm, người ta thừa kinh nghiệm để có thể biết trước ảnh hưởng của cú đấm có thể gây buốt sống lưng những ai còn lại. Trước khi ra tay, đôi khi người ta tạo ra dư luận, tạo ra những đồn đãi rằng người này hoặc người kia sắp bị bắt. Và khi thật sự ra tay, người ta có thể chọn một người trong danh sách đồn hoặc bất ngờ chọn một “đối tượng” không hề nằm trong danh sách. Tóm lại, để đạt hiệu quả tối đa, yếu tố bất ngờ là quan trọng nhất. Việc bắt Như Quỳnh là một trường hợp như vậy. Nó gây bất ngờ, một phần, vì sự vô nhân đạo của nó. Một phụ nữ có hai con nhỏ sống cùng bà mẹ già, vẫn có thể bị bắt, thì chẳng ai có thể an toàn.

Nó còn mang lại một thông điệp ngắn gọn: chính quyền này vẫn kiểm soát tốt “tình hình an ninh chính trị”. Chính quyền mang lại cảm giác rằng họ vẫn rất mạnh. Một phần kinh nghiệm và cách thức cai trị miền Bắc thời chiến tranh tiếp tục được áp dụng cho ngày nay. Tuy nhiên, sự tự tin về sức mạnh chỉ là một ảo giác. Chưa bao giờ “tổ chức” và “hệ thống” của họ tan nát bằng lúc này. Khi thể hiện sức mạnh, họ đang vô tình trao thêm sức mạnh đối kháng cho người dân.

Thật ấu trĩ nếu vẫn nghĩ rằng xã hội bây giờ giống miền Bắc thời chiến tranh. Càng ấu trĩ khi tin rằng việc áp dụng chính sách trấn áp theo cách thức được dạy bởi những khóa “du học” về “an ninh nội chính” từ Trung Quốc là thượng sách. Cần thấy rằng, dù sống trong môi trường chính trị phi dân chủ nhưng dân Trung Quốc không có cảm giác họ bị “tên hàng xóm khốn nạn” nào đè đầu. Dân Trung Quốc không có cảm giác nhục nhã trước việc chính quyền họ khuất phục hèn hạ trước bất kỳ lân bang lớn nhỏ nào. Chính quyền Trung Quốc luôn tạo ra niềm tin rằng họ luôn làm tất cả vì quyền lợi quốc gia.

Do đó, sự tức giận của người dân trước tình trạng bị ngược đãi phi dân chủ của một nước như Trung Quốc sẽ chẳng bao giờ có thể so được với sự uất ức và phẫn nộ của người dân một quốc gia mà đồng bào họ bị đánh đập và tù đày chỉ bởi bày tỏ lòng yêu quê hương. Đừng tưởng những gì Trung Quốc có thể làm để “ổn định” xã hội họ thì cũng có thể học theo để làm tương tự với xã hội này. Trung Quốc có thể “ổn định” đất nước bằng túi tiền của tên trọc phú giàu thứ hai thế giới, nhưng một quốc gia đang đi đến chỗ khánh kiệt, bởi bộ máy quản lý tồi tệ, tham nhũng và ngu xuẩn nhất nhì thế giới, thì điều đáng lý cần làm là xoa dịu mâu thuẫn xã hội chứ không phải xem dân như kẻ thù.

Chẳng quốc gia nào có thể xây dựng và phát triển bằng cách “làm giàu” bằng dùi cui, bằng những bản án chính trị và bằng sự thể hiện quyền lực trong một sự bất lực.

PHIÊN TOÀ “KHÔNG TRANH LUẬN”

From facebook: Nguyen Chinh Duy shared Luân Lê‘s post.
 

Luân Lê

 

PHIÊN TOÀ “KHÔNG TRANH LUẬN”

Vào đầu giờ chiều nay, vụ án tiếp tục với phần tranh luận.

Ban đầu là luật sư Võ An Đôn và tiếp đến là luật sư Nguyễn Khả Thành. Tôi là người cuối cùng đối tụng với kiểm sát viên.

Sáu vấn đề chủ yếu tôi đặt ra:

Một. Kết luận điều tra và Cáo trạng viện kiệm sát buộc tội bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hoàn toàn dựa vào bốn bản kết luận giám định của 03 (ba) vị giám định viên khác nhau về lĩnh vực thông tin và văn hoá. Tuy nhiên, Luật Giám định tư pháp, Luật Công nghệ thông tin, Luật Viễn thông và Nghị định 132/2013 không quy định thẩm quyền về giám định tư pháp của Bộ Thông tin truyền thông và cấp địa phương là Sở TTTT. Nên nếu không có thẩm quyền giám định thì việc giám định có giá trị pháp lý hay không?

Hai. Tôi phát biểu – tôi chỉ thấy có giám định tâm thần chứ không khi nào thấy giám định tư tưởng. Vì như thế là lấy một ý chí chủ quan của một người để đánh giá và áp đặt lên tư tưởng của một người khác. Việc kết luận giám định dùng một loạt các từ ngữ phân tích mang tính bình luận và suy diễn không có bất kỳ quy chuẩn nào để kết luận mà đưa ra các nhận định bằng các từ như: các bài viết “ám chỉ”, “sử dụng thủ pháp hoán dụ”, “sử dụng cách ví von”, “bằng cách ẩn dụ”, “bài viết mang tính gợi mở, định hướng”, “tuy không nói trực tiếp nhưng ẩn chứa là mưu đồ…”,…tôi đọc các bản kết luận giám định mà như đọc một bài phân tích văn chương và ngữ học vậy. Và dùng các suy luận của bản thân để áp đặt và suy diễn tư tưởng của người khác. Hơn nữa, trong những bản kết luận này thì chính những người giám định lại thường mâu thuẫn với chính mình, khi có giám định thì vừa câu trước nói “Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vận động một số người Việt ở nước ngoài cùng tham gia ký tên…”, nhưng sau đó bên dưới lại khẳng định “họ ở nước ngoài thì không liên quan gì đến chế độ chính trị ở Việt Nam” – sự phủ nhận vai trò công dân là người Việt Nam ở nước ngoài. Hay đoạn trên thì vừa phủ nhận bà Quỳnh không đủ tài liệu, chuyên môn để đánh giá về trình độ dân trí (là ngu). Nhưng ở một đoạn khác lại chính mình khẳng định rằng, việc tam quyền phân lập, tư tưởng đa nguyên, đa đảng chỉ phù hợp với các nước có trình độ phát triển cao. Tức là nước ta không đủ trình độ để áp dụng tư tưởng đó, ngĩa là nhận định của bà Quỳnh lúc trước về trình độ dân trí (thấp) là đúng. Rồi có vị giám định thì cho rằng khơi gợi quá khứ, kích động biểu tình chống Trung Quốc là có tư tưởng bài Tàu. Còn một vị giám định khác thì coi Mỹ là một thế lực âm mưu chính trị đen tối, với ngôn từ coi Hoa Kỳ như kẻ thù, trong khi chính giám định của vị này đã khẳng định Việt Nam đã bình thường hoá quan hệ với Hoa Kỳ năm 1995. Hay chính Hiến pháp năm 1980 còn ghi rõ Trung Quốc là kẻ thù. Vậy những tư tưởng ấy mới đúng là cực đoan hay không? Vậy làm sao có thể coi họ là người giám định để giám định tư tưởng của người khác.

Ba. Kết luận giám định đã kết luận hành vi cấu thành mặt khách quan của tội phạm tại Điều 88 BLHS và đã làm thay chức năng chứng minh tội phạm của tất cả các cơ quan tiến hành tố tụng gồm cơ quan điều tra, viện kiểm sát và toà án (Hội đồng xét xử). Không thể dùng kết luận giám định để kết tội hành vi đó về mặt khách quan, mà giám định chỉ được kết luận đối tượng bị xâm hại và mức thiệt hại. Và càng không thể dùng những kết luận bằng ngôn từ phân tích suy diễn như “ám chỉ”, “ví von”, “phải hiểu rằng bài này hàm ý muốn nói đến”…một cách văn chương mà không có bất cứ quy chuẩn hay cơ sở pháp lý nào như thế.

Bốn. Bà Quỳnh đấu tranh cho tư tưởng đa nguyên, đa đảng nhưng không có nghĩa phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam. Vì ngay bản Hiến pháp năm 1946 cũng không hề có quy định nào về vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản nhưng đảng có mất đi vai trò lãnh đạo trong suốt thời gian từ đó đến nay hay không? Không. Nếu có đa đảng thì các đảng thay nhau lãnh đạo nếu dân tin tưởng chứ không có nghĩa phải xoá bỏ vai trò của một đảng nào. Bà Quỳnh đấu tranh để yêu cầu xoá bỏ điều 258, điều 88 BLHS là điều bình thường vì đó là quyền và nghĩa vụ của công dân theo Hiến pháp đã ấn định, Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật đã ghi rõ quyền kiến nghị lập pháp của người dân. Và hệ thống pháp luật của ta thay đổi rất nhiều lần, mỗi lần thay đổi đều kéo theo việc bãi bỏ, sửa đổi hay thêm vào những điều luật mới. Vậy đấu tranh xoá bỏ một điều luật cũng là điều tất nhiên của một công dân.

Năm. Về mặt cấu thành của Điều 88 thì đây là tội xâm hại lợi ích của Nhà nước CHXHCNVN chứ không có liên quan đến đảng hay cá nhân cán bộ, lãnh đạo nào ở tội này. Việc kết luận những bài viết gây hoang mang dư luận và làm ảnh hưởng đến niềm tin của người dân vào sự lãnh đạo của đảng là không có cơ sở. Vì mới đây chính ông Tổng bí thư còn phát biểu rằng hơn 90% cử tri tin tuyệt đối vào đảng. Và mời kiểm sát viên tra cứu thông tin này để thấy rằng cáo buộc như trên là vô lý, không có cơ sở pháp lý nào. Không thể cho rằng việc phân tích và nhận định những sự kiện lịch sử là xuyên tạc, bởi trong các bản kết luận giám định cũng nói rõ về việc bối cảnh lịch sử lúc đó là chiến tranh với ai, như thế nào, với quốc gia nào, và tôi nhắc lại lời ông Chủ toạ lúc sáng phần thẩm vấn có nhắc tới là “chiến tranh của VNDCH lúc đó là chống Mỹ với âm mưu Việt Nam hoá chiến tranh, tức dùng người Việt giết người Việt”. Vậy thì đúng là cuộc chiến tang thương, tương tàn theo nhận định của bà Quỳnh rồi. Ông cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng thừa nhận rằng đó là ngày “triệu người vui nhưng cũng triệu người buồn”. Hơn nữa, tại sao bà Quỳnh không dùng từ giải phóng cho sự kiện đó, vì chính trong bản kết luận giám định cũng nêu rõ sau 1954 thì Hiệp định Geneva đã phân định Việt Nam thành hai quốc gia bởi vĩ tuyến 17, nên nếu có hai quốc gia độc lập tồn tại thì sao gọi là giải phóng? Theo tôi bà Quỳnh không gọi như vậy cũng là điều dễ hiểu và có căn cứ theo nhận thức của bà Quỳnh.

Sáu. Việc bà Quỳnh nhận giải thưởng của tổ chức Civil Rights Defenders của Thuỵ Điển là hành vi dân sự thông thường, được ký hợp đồng trao thưởng năm 2015, mà những bài viết được đem ra xem xét là từ năm 2012 đến 2016. Và chính kết luận điều tra đã nêu rõ số tiền bà Quỳnh nhận được đã tiêu dùng vào việc cá nhân. Nên không có căn cứ gì để nại ra hợp đồng này là hợp đồng liên quan đến các hành vi mà toà đang xem xét.

Còn vài quan điểm nữa tôi đưa ra tranh luận nhưng không thể diễn tả lại ở bài viết này.

Đến lượt vị đại diện viện kiểm sát đối đáp. Vị kiểm sát viên liền khẳng định luôn với tôi: tôi không tranh luận bất kỳ vấn đề gì liên quan đến bốn bản giám định mà luật sư Lê Văn Luân vừa nêu” – tôi thảng thốt về điều này vì có lẽ đây là tiền lệ chưa từng có về một tuyên bố như vậy. Và kiểm sát viên đối đáp với luật sư An Đôn và Khả Thành.

Lời cuối cùng chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã nói trước toà:

Con xin cảm ơn mẹ và các con, các luật sư đã cố gắng bảo vệ cho tôi. Mỗi người chỉ có một cuộc đời nhưng dù được làm lại con vẫn sẽ làm như vậy và con tin mẹ và các con sẽ không bao giờ phải hối hận mà sẽ tự hào vì con. Tôi mong muốn xây dựng một xã hội và đất nước tốt đẹp. Một quốc gia chỉ tự cường khi nó luôn gắn liền với nền tảng một xã hội mà người dân có tự do và hạnh phúc. Người dân chỉ có tự do và hạnh phúc khi có tự do ngôn luận và quyền tự do biểu đạt những điều mình mong muốn. Tôi mong rằng mọi người sẽ lên tiếng và đấu tranh, vượt qua nỗi sợ hãi của chính bản thân mình để xây dựng một đất nước tươi đẹp hơn.

Chị bị tuyên án 10 năm tù giam.

Chị, trước khi rời đi với chiếc còng khoá trên đôi tay, đã giơ lên vẫy chào tôi cùng ánh mắt đặt niềm tin trong sự cảm ơn và mỉm cười rất tươi.

KÍNH GỞI MỌI NGƯỜI, THÂN HỮU GẦN XA,.

From facebook:  Tai Nguyen shared Phạm Minh Hoàng‘s post
 
Image may contain: 1 person, smiling, sitting and outdoor
Phạm Minh HoàngFollow

KÍNH GỞI MỌI NGƯỜI, THÂN HỮU GẦN XA,.

Vậy là tôi đã đến Paris được 2 ngày.

Hôm nay, qua lá thư nhỏ này tôi xin được gởi lời cảm ơn chân thành đến mọi người, cá nhân lẫn đoàn thể, đã chung vai sát cánh với gia đình chúng tôi trong cuộc đấu tranh chống lại quyết định phi pháp là tước quốc tịch VN của tôi.

Chúng ta đã không thành công trong việc đối đầu với một nhà nước chà đạp mọi chuẩn mực và giá trị cơ bản của Con Người.

Tôi luôn tin rằng, con đường dẫn đến Dân chủ và Nhân quyền còn đầy rẫy chông gai và nó đòi hỏi nhiều hy sinh, mất mát. Việc bị trục xuất ra khỏi quê hương chôn nhau cắt rốn đưa đến gia đình ly tán của chúng tôi cũng là những đóng góp nhỏ nhoi trong những mất mát chung của cả dân tộc.

Vụ việc này cũng tái khẳng định một điều là vận mệnh của đất nước thực sự phải do những người trong nước giữ vai trò chủ động. Các nỗ lực từ bên ngoài – cho dù là từ đồng bào hoặc các quốc gia yêu chuộng tự do cũng chỉ đóng vai trò hậu thuẫn và chỉ có tác động tích cực khi những nỗ lực từ bên trong đã có dấu hiệu tích cực.

Và chỉ có giải pháp đó mới có thể đảo ngược các ký kết của nhà nước cộng sản.

Và chỉ có cách đó mới cho phép người Việt Nam được thực sự đoàn tụ cũng như xây dựng đất nước một cách bền vững.

Và ước mong của tôi là vẫn được đồng hành cùng mọi người trên con đường chông gai này.

Phạm Minh Hoàng

Hai giải thưởng Quốc tế dành cho người Phụ nữ Việt Nam.

From facebook:  Hoang Le Thanh added 4 new photos.
Hai giải thưởng Quốc tế dành cho người Phụ nữ Việt Nam.

Và một “giải thưởng” đặc biệt khốn nạn: 10 năm tù dành cho Mẹ Nấm – NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH.

Nhà nước cộng sản Việt Nam xem thường dư luận quốc tế, vi phạm nghiêm trọng những hiệp ước đã ký kết với quốc tế về nhân quyền.

Nguời phụ nữ 2 lần nhận giải thuởng quốc tế

– Tổ chức Civil Rights Defenders, Thụy Điển, trao giải nhân quyền 2015.

– Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, trao Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế 2017 – đích thân Đệ Nhất Phu nhân Hoa Kỳ – bà Melania Trump trao giải (Mẹ Nấm vắng mặt vì đang ở trong lao tù tại Việt Nam).

Giải đặt biệt: Giải thưởng dành cho người yêu nước chống Tàu cộng xâm lược.

– Việt Nam : trao “giải thưởng” 10 năm tù!

Một phiên tòa khả ố, khốn nạn !
Một nhà nước chư hầu, lệ thuộc !!!

Bạo lực, nhà tù và các bản án nặng nề không thể dập tắt khác vọng tự do của dân tộc Việt Nam.

Mẹ Nấm – NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH VÔ TỘI !

Image may contain: 5 people, people standing and people sitting
Image may contain: 1 person, outdoor, nature and water
Image may contain: 1 person, smiling, text
Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor

Trả tự do ngay lập tức cho blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

From facebook:  Nguyễn Hoàng Tuân shared Quoc Huy Truong‘s post.
Image may contain: 1 person, smiling, text
Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting
Quoc Huy Truong added 2 new photos.Follow

Cao uỷ Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vừa ra tuyên bố yêu cầu nhà cầm quyền VN trả tự do ngay lập tức cho blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

UN Human Rights Chief urges Viet Nam to halt crackdown on bloggers and rights defenders
http://www.ohchr.org/EN/NewsEvents/Pages/DisplayNews.aspx…

Công dân Việt Nam chưa biết về Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hãy vào trang cô ấy xem những gì cô ấy chia sẽ và làm cho người dân Việt Nam! Cô ấy bị bắt oan, sau đây là Link thông cáo báo chí khắp nơi kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho cô ấy!

Đại sứ quán Đức kêu gọi
http://m.hanoi.diplo.de/…/161012_20Menschenrechtsbeauftragt…

Đại sứ quán Mỹ kêu gọi
https://vn.usembassy.gov/vi/pr121016/#.V_3WqBqrWDc.facebook

Châu Âu kêu gọi phóng thích
http://vi.rfi.fr/…/20161011-chau-au-keu-goi-viet-nam-tra-tu…

Mỹ kêu gọi trả tự do
http://www.voatiengviet.com/a/my-keu-goi-phong…/3546058.html

Tôi Đánh Đố Với Tât Cả Các Bạn Trẻ Ở Việt Nam . Tìm thử tât cả các Ngừoi trẻ từ Show biz cho tới Sao Xẹt gì đó mấy triêu Ngàn Like ở Việt Nam có ai được cả thế giới Lên tiếng như Cô Quỳnh ….

Hãy mở não của mình lên mà nhìn để thấy Cô Ấy có Tội hay không ? đừng nghe truyền thông định hướng một Chiều của Nhà Cầm Quyền mà phán xét …

BẢN ÁN MAN RỢ: 10 NĂM TÙ

From facebook:  Hoang Le Thanh shared Phan Thị Hồng‘s post.
 
Image may contain: 4 people, people standing and people sitting
Phan Thị Hồng with Hoang Le Thanh.

BẢN ÁN MAN RỢ: 10 NĂM TÙ

Mẹ Nấm có tội với Tàu cộng vì:

– Lên tiếng chống Trung quốc xâm lược ngoài Biển Đông.

– Đòi khởi tố Formosa.

– Đòi minh bạch về những cái chết oan ức trong đồn công an.

LỜI NÓI CUỐI CÙNG CỦA MẸ NẤM TRƯỚC TÒA :

– “Con xin cảm ơn mẹ và các con, các luật sư đã cố gắng bảo vệ cho tôi.

– “Mỗi người chỉ có một cuộc đời nhưng dù được làm lại con vẫn sẽ làm như vậy và con tin mẹ và các con sẽ không bao giờ phải hối hận mà sẽ tự hào vì con.

– “Tôi mong muốn xây dựng một xã hội và đất nước tốt đẹp.

– “Một quốc gia chỉ tự cường khi nó luôn gắn liền với nền tảng một xã hội mà người dân có tự do và hạnh phúc.

– “Người dân chỉ có tự do và hạnh phúc khi có tự do ngôn luận và quyền tự do biểu đạt những điều mình mong muốn.

– “Tôi mong rằng mọi người sẽ lên tiếng và đấu tranh, vượt qua nỗi sợ hãi của chính bản thân mình để xây dựng một đất nước tươi đẹp hơn”.

Phiên tòa xét xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh diễn ra trong ngày, 29/6 tại Tòa án ND tỉnh Khánh Hòa.

4 luật sư tham gia bào chữa cho Mẹ Nấm, là LS Võ An Đôn và LS Nguyễn Khả Thành – Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên, LS Nguyễn Hà Luân (vắng mặt vì có tang) và LS Lê Văn Luân – Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội.

NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH.

Ảnh: Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong phiên tòa sáng ngày 29/6/2017 tại Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa. (Ảnh: Báo Người Lao Động).

 

Bị cáo Phương Nga được tại ngoại, tiếp tục điều tra

Bị cáo Phương Nga được tại ngoại, tiếp tục điều tra

Trương Hồ Phương Nga đã bị bắt tạm giam từ tháng Ba 2015

Bị cáo Trương Hồ Phương Nga được tòa tạm thời cho tại ngoại, trong phiên tòa được dư luận xã hội ở Việt Nam quan tâm đặc biệt.

Cùng được cho tại ngoại chiều 29/6 còn có bị cáo Nguyễn Đức Thùy Dung.

Đây là phiên xử sơ thẩm lần hai vụ doanh nhân Cao Toàn Mỹ tố cáo cô Trương Hồ Phương Nga và đồng phạm chiếm đoạt 16,5 tỉ đồng của ông Mỹ.

Theo báo Tuổi Trẻ, chiều 29/6, TAND TP. HCM quyết định tạm thời cho Trương Hồ Phương Nga và Nguyễn Đức Thùy Dung tại ngoại, áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú.

Trong lời khai mới nhất, bị cáo Trương Hồ Phương Nga vẫn khẳng định không lừa đảo và nói 16,5 tỷ đồng là do ông Mỹ tặng cho Nga vì hai người có tình cảm với nhau.

Ông Mỹ bác bỏ thông tin này.

Ông Mỹ được báo chí dẫn lời “tôi sẽ đòi lại được số tiền cô Nga đã lừa tôi”.

‘Tố cáo lừa đảo’

Phiên tòa đã trở thành chủ đề “nóng” trên mạng xã hội Việt Nam, với các tình tiết hé lộ được một số người so sánh như “phim Hollywood”.

Khi ra tòa hôm 29/6, cô Phương Nga cáo buộc điều tra viên khi hỏi cung đã dọa dùng nhục hình với cô.

Cô Nga nói tại tòa: “Điều tra viên Hùng nói sao im lặng hoài vậy? Có tin treo em lên không, treo một tay lên cọc, cho đứng như Chúa Giê Su. Có biết chúa Giê Su đứng như thế nào không?”

Bị cáo cũng nói trước tòa rằng từng “thuê xã hội đen” để bảo vệ vì sợ ông Mỹ đe dọa.

Cô Trương Hồ Phương Nga và Nguyễn Đức Thùy Dung đã bị bắt tạm giam từ ngày 19/3/2015 đến nay.

Vụ án bắt đầu từ tháng Tư 2014 khi ông Cao Toàn Mỹ tố cáo cô Phương Nga mượn tiền mà không trả.

Đến tháng Tám, ông Mỹ có tố cáo lần hai, lần này cáo buộc Phương Nga lừa đảo, chiếm đoạt tài sản.

Theo truyền thông Việt Nam, lời khai với công an của cô Phương Nga và ông Mỹ đã có sự giống nhau ở một số đoạn kể cả “dấu chấm, dấu phẩy”.

Sau khi Phương Nga bị bắt giam, TAND TP.HCM xử sơ thẩm lần 1 ngày 21/9/2016 nhưng trả hồ sơ điều tra bổ sung.

Tại phiên xử sơ thẩm lần hai từ hôm 22/6/2017, cáo trạng không thay đổi, với nội dung hai bị cáo Nga và Dung đã “lừa đảo” chiếm đoạt 16,5 tỉ đồng của ông Mỹ.

Chiều 29/6, sau khi cho hai bị cáo được tại ngoại, hội đồng xét xử tuyên bố trả hồ sơ để điều tra bổ sung vụ án.

Như vậy, kể từ khi ông Cao Toàn Mỹ tố cáo tháng Tư 2014, vụ án này vẫn chưa kết thúc.

Cùng ngày, vụ xử này cũng được mạng xã hội Việt Nam so sánh với vụ xử nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Khánh Hòa.

Chẳng hạn Facebooker John Phuong viết trên mạng xã hội này:

“Hôm nay có hai phiên tòa liên can đến hai phụ nữ: Phương Nga và Mẹ Nấm, cái thì thối (tình & tiền) cái thì tanh (cá chết, Formosa); cái thối thì công khai báo đài còn cái tốt lành thì bưng bít; kẻ xấu xa thì được tại ngoại còn người trung thực ngay chính thì bị án tù! Ôi, công lý của xứ thiên đường!”.

Blogger Mẹ Nấm bị tuyên án 10 năm tù giam

Blogger Mẹ Nấm bị tuyên án 10 năm tù giam

2017-06-29
 
Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại một tòa án ở thành phố Nha Trang vào ngày 29 tháng 6 năm 2017.

Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại một tòa án ở thành phố Nha Trang vào ngày 29 tháng 6 năm 2017.

 AFP photo
 
 Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị tòa án tỉnh Khánh Hòa tuyên 10 năm tù giam vào chiều ngày 29 tháng 6 sau gần một ngày xử án với cáo buộc cô này tội danh tuyên truyền thống nhà nước theo các khoản a,b,c khoản 1 Điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Ngay sau khi phiên xử kết thúc, một trong các luật sư tham gia bào chữa tại tòa cho blogger Mẹ Nấm là luật sư Nguyễn Khả Thành cho biết:

Lúc 5 giờ chiều ngày hôm nay, tòa tuyên 10 năm tù giam. Sức khỏe của Quỳnh thì khá tốt. Tinh thần rất minh mẫn. Sau phần tranh luận của các luật sư thì Quỳnh khẳng định mình vô tội. Khi nói lời sau cùng Quỳnh nói là tôi xin lỗi mẹ tôi và các con tôi, những việc làm vừa qua làm cho mẹ con cách xa, nhưng tôi chắc là tôi không cảm thấy xấu hổ, mẹ và con tôi cũng không cảm thấy xấu hổ.”

Theo đánh giá của luật sư Thành thì bản án 10 năm tù giam là quá nặng. Luật sư Võ An Đôn cũng xác nhận blogger Mẹ Nấm tuyên bố trước tòa là bản thân vô tội.

Thân mẫu blogger Mẹ Mấm cũng lên tiếng phản đối bản án 10 năm mà tòa tuyên đối với con gái của bà.

Con tôi đã trình bày ở tòa là những gì con tôi viết trên facebook là quyền tự do biểu đạt của con tôi, bởi vì con tôi mong muốn một xã hội tiến triển hơn, làm đơn gửi các cấp nhưng không nơi nào trả lời, cho nên con tôi dùng facebook để diễn đạt lại những ý tưởng của mình.”

Trước phiên xử vào ngày 28 tháng 9, cơ quan chức năng cho thân mẫu của blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là bà Nguyễn thị Tuyết Lan được gặp con gái trong khoản thời gian rất ngắn.

Ngay sau cuộc gặp ngắn ngủi, bà Nguyễn thị Tuyết Lan chia sẻ trên trang facebook cá nhân là con gái bà nói lời xin lỗi với mẹ nhưng khẳng định nếu được lựa chọn lại thì cô vẫn đi con đường chọn bấy lâu nay.

Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một tiếng nói đấu tranh mạnh mẽ cho quyền con người tại Việt Nam. Cô là một trong những người thành lập Mạng lưới Blogger Việt Nam.

Nhóm xã hội dân sự độc lập này kêu gọi cộng đồng cùng lên tiếng về những vấn nạn tại Việt Nam như tình trạng công dân chết bất minh tại đồn công an; tình trạng ô nhiễm môi trường, đặc biệt là vụ nhà máy Formosa thải hóa chất độc hại ra biển khiến cá chết hằng loạt dọc theo 4 tỉnh bắc miền Trung…

Vào năm 2015, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được trao giải thưởng Người Bảo vệ Quyền Công dân (Civil Rights Defender) và năm nay cô là 1 trong 13 phụ nữ trên toàn thế giới được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh với giải thưởng Phụ Nữ Can đảm Quốc tế.

Trong cả hai đợt, cô đều không thể đi nhận giải.

Báo chí nhà nước Việt Nam đưa tin về phiên tòa trích dẫn cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân nói rằng blogger Mẹ Nấm đã sử dụng facebook cá nhân để chia sẻ những nội dung sai sự thật, tuyên truyền đả kích nói xấu đường lối của đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam.

Cáo trạng cũng có đề cập đến tập tài liệu bà Quỳnh thu thập về 31 trường hợp người dân chết trong đồn công an, và cho rằng tập tài liệu này có mục đích làm người dân hiểu sai bản chất vấn đề và hạ uy tín lực lượng công an nhân dân.

Tại Hà Nội, người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nói rằng phiên tòa diễn ra công khai theo đúng pháp luật Việt Nam.

Tuy nhiên theo thông tin của nhiều người có mặt tại thành phố Nha Trang thì người ta không được tự do vào tham dự phiên tòa, với an ninh được siết chặt xung quanh khu vực tòa án.

Trà Vinh: Tranh ‘Biển Chết’ bị thu giữ

Trà Vinh: Tranh ‘Biển Chết’ bị thu giữ

Bản quyền hình ảnh    FB NGUYEN NHAN TRA VINH
Tác phẩm Biển Chết của họa sĩ Nguyễn Nhân từng được trao giải ba cuộc thi Sáng tác Mỹ thuật tỉnh Trà Vinh năm 2016

Một bức tranh đã được trao giải Sáng tác Mỹ thuật tỉnh Trà Vinh nay bỗng nhiên bị “thu giữ làm tang vật.”

Tác phẩm ‘Biển Chết’ của họa sĩ Nguyễn Nhân từng được trao giải ba cuộc thi Sáng tác Mỹ thuật tỉnh Trà Vinh năm 2016, nay bị Hội Văn học nghệ thuật Trà Vinh “thu giữ làm tang vật”, thu hồi giải và tiền thưởng (2 triệu đồng) và kinh phí hỗ trợ sáng tác (1,2 triệu đồng).

Ông còn bị Hội “cảnh cáo với thời gian thử thách một năm”.

Ông Lê Văn Bài, Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Trà Vinh được báo Tuổi Trẻ dẫn lời nói lý do kỷ luật họa sĩ và thu hồi giải là do tác phẩm Biển Chết “vi phạm bản quyền, người phụ nữ trong tranh giống ảnh đăng trên một tờ nhật báo”.

Hôm 29/6, họa sĩ Nguyễn Nhân trả lời BBC từ Trà Vinh: “Vì bức xúc với chuyện bị tịch thu tranh và giải thưởng mà tôi bị tai biến nhẹ phải đi cấp cứu.”

“Bản tính của tôi là cam chịu, hiền hòa, không am hiểu pháp luật nên không biết khiếu kiện thế nào.”

“Nhưng tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Hội Văn học nghệ thuật Trà Vinh, vi tôi không thấy mình làm gì sai trái hay có tội.”

Ông cũng cho hay: “Việc một nghệ sĩ lấy cảm hứng, phóng tác một bức ảnh và thể hiện lại bằng ngôn ngữ mỹ thuật là điều bình thường.”

“Bức tranh của tôi là tấm lòng của một nghệ sĩ muốn lên tiếng về vần đề môi trường biển, nỗi đau của người dân miền biển khi thấy biển đang chết.”

“Tôi không có ý chống đối gì cả.”

Giáo sư Ngô Bảo Châu bình luận trên mạng xã hội: “Mình luôn thích nghĩ tốt về người khác. Mình tin rằng chủ ý của người ta là giúp họa sĩ Nguyễn Nhân trở nên nổi tiếng, bán được nhiều tranh.”

Tháng 5/2016, một nhóm nghệ sĩ làm nghệ thuật đương đại kết thúc triển lãm mà họ tự nhận làm ‘phi pháp’ ở Huế về chủ đề cá chết.

Triển lãm ‘Quẫy II’ quy tụ tranh, nghệ thuật sắp đặt và trình diễn của các nghệ sĩ Hoàng Ngọc Tú, Trần Tuấn, Trần Hữu Nhật, Trần Chí Thành, Nguyễn Văn Hè, Nguyễn Thị Hà My, Nguyễn An, Chung Tử Dạ…

Trong các hình ảnh về cuộc triển lãm được đăng tải trên mạng xã hội, người ta thấy bộ sưu tập những con dao chuyên dùng để mổ cá của các tiểu thương ở Huế nay đã phải nghỉ bán vì người dân không mua cá; những chai nước mắt dán nhãn ‘Formosa’, những cái khẩu trang hình cá…

Trả lời BBC từ Huế, nghệ sĩ Trần Tuấn nói: “Các nghệ sĩ tham gia triển lãm này muốn dùng ngôn ngữ thị giác để bày tỏ thái độ và sự quan tâm về môi trường đang bị hủy hoại. Chúng tôi không kêu gào, cổ xúy cho tư tưởng chính trị nào mà chỉ muốn làm nghệ thuật”.

KHÔNG CÓ ĐẤT SỐNG CHO NGƯỜI BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN

From facebook:   Hoa Kim Ngo and 2 others shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
Image may contain: 3 people, people sitting and people standing

Huynh Ngoc ChenhFollow

KHÔNG CÓ ĐẤT SỐNG CHO NGƯỜI BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN

Bản án 10 năm tù lấy từ trong túi áo ra dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh dấy lên cơn phẫn nộ, nhưng không làm mọi người ngạc nhiên lắm.
Quỳnh là đối tượng nguy hiểm của chế độ bởi vì Quỳnh công khai và miệt mài đấu tranh cho nhân quyền, đồng thời khai sáng cho nhiều người khác hiểu về quyền làm người của mình, bởi vì Quỳnh lên án và chống lại hành vi bạo lực đưa đến chết người của công an, bởi vì Quỳnh viết blog, viết facebook nói lên sự thật về hiện trạng đất nước, bởi vì Quỳnh thường xuyên xuống đường chống Tàu cộng xâm phạm chủ quyền quốc gia, chống Formosa hủy hoại môi trường, và bởi vì tất cả những điều đó làm Quỳnh trở thành người bất đồng quan điểm với nhà cầm quyền.

Chỉ vậy thôi là Quỳnh không còn chỗ sống trên đất nước nầy dù cho Quỳnh có thể hiện quan điểm một cách ôn hòa và trong khuôn khổ pháp luật của nhà cầm quyền đặt ra.

Trước đó, giáo sư Phạm Minh Hoàng, đảng viên đảng Việt Tân, một người đấu tranh ôn hòa, một cựu tù nhân lương tâm, và dĩ nhiên là một người bất đồng chính kiến, vừa bị tước quốc tịch và trục xuất ra khỏi quê cha đất tổ của mình.

Trước đó nữa, chỉ trong 2 năm 2016 và 2017 đã có trên 30 người bất đồng chính kiến bị bắt vào tù. Những Lê Thanh Tùng, Trần Anh Kim vừa bị xử tù lần hai, những Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Hoàng Bình, Nguyễn Văn Oai, Lê Văn Hóa, BS Hồ Hải, Trần Thị Nga, Vịnh Lưu, Đức Độ… chưa biết tạm giam đến khi nào mới xét xử dù bản án cho mỗi người đã được nhóm đầu đàn quyết định rồi.

Việt Nam trong thời đại cộng sản không có chỗ cho những người bất đồng chính kiến.

Sau năm 1954 có cả triệu người không đồng quan điểm với cộng sản phải di cư vào Nam. Sau năm 1975 lại có thêm hàng triệu người nữa phải rời bỏ tổ quốc ra đi dù việc ấy phải đối đầu với tù đày, mất mát tài sản và cả tính mạng.
Những người bất đồng chính kiến khác, hoặc chỉ mới đấu tranh cho nhân quyền, hoặc chì mới phản biện, góp ý đường lối của nhà cầm quyền cũng bị cấm xuất cảnh hoặc bị giam không chính thức ngay chính trong ngôi nhà của mình.

Như TS Nguyễn Quang A, vào ngày 27/6, khi ông vừa bước ra khỏi nhà liền bị an ninh bắt cóc lên xe chở đi lòng vòng suốt ngày đến tối mới đưa về. Chuyện đó xảy ra không chỉ một lần mà thường xuyên mỗi khi ông bước ra khỏi nhà mình.

Hàng trăm những người bất đồng chính kiến như TS Nguyễn Quang A bị giam cầm ngay chính trong ngôi nhà của mình vào những ngày cuối tuần hoặc vào những ngày có sự kiện đặc biệt, mỗi bước đi ra khỏi nhà của họ nếu không bị cưỡng bức trở vào hoặc cưỡng bức lên xe thì cũng bị rình rập theo dõi để sẵn sàng bị bắt cóc hay bị hành hung ngay giữa đường vào bất kỳ khi nào, điện thoại và các tài khoản cá nhân luôn bị nghe lén hoặc bị xâm phạm. Nhiều người bị mât việc làm, nhiều người còn mất cả chỗ ở, thậm chí mất cả thân nhân và gia đình.

Một chế độ sợ hãi với mọi khác biệt bình thường dù chỉ là khác biệt trong suy nghĩ là chế độ gì?

Chỉ có loài thú dữ trên rừng mới có thể chế cho phép con thú đầu đàn bắt mọi con thú khác trong đàn phải tuân phục theo ý chí chí độc đoán của hắn.
Dù là cộng sản hay là thứ chi đó cũng là con người, mà đã là con người thì phải biết chấp nhận và sống chung với những con người khác biệt.

Đất nước không của riêng ai, suy nghĩ mỗi người mỗi khác, không ai có quyền bắt người khác phải suy nghĩ, hành động theo cách của mình.
Một chế độ cố tồn tại bằng cách tiêu diệt mọi sự khác biệt thì sự tồn tại của chế độ ấy có ý nghĩa gì.

Một Nụ Cười

Một Nụ Cười

Bửu Uyển

Vào dịp cuối năm 1984, một buổi họp mặt các cựu tù nhân chính trị được tổ chức ở San Diego. Xướng ngôn viên của buổi lễ cho biết : “Khi tôi xướng tên trại nào, nếu quý anh là trại viên của trại đó, xin đứng dậy và tự giới thiệu tên của mình để các anh em khác được biết”. Nhiều trại cải tạo ở miền Bắc được lần lượt xướng tên như “Phong Quang”, “Yên Báy”, “Vĩnh Phú”, “Thanh Cẩm”, “Lý Bá Sơ”, “Nam Hà”, “Phú Sơn” v.v Trại nào cũng có năm bảy anh đứng dậy và giới thiệu tên của mình. Khi xướng tên trại Nam Hà, tôi đứng dậy và có thêm bốn anh nữa , trong đó có một anh, tự giới thiệu tên của mình là Lê Trung Đạo. Tôi lẫm nhẫm Lê Trung Đạo, Lê Trung Đạo…sao tên nghe quen quá, hình như anh ấy ở chung đội với tôi thì phải. Khi phần giới thiệu các anh em trại Nam Hà chấm dứt, tôi đi đến bàn của anh Đạo, đứng đối diện và nhìn kỹ anh ấy. Tôi nhận ra anh Đạo ngay. Tôi ôm chầm lấy anh, và anh ấy cũng ôm tôi trìu mến. Tôi thì thầm bên tai Đạo : “Em còn nhớ anh không? ” Đạo trả lời ngay: “Anh Uyển, mà sao em có thể quên được, thật vui mừng được gặp lại anh. Em trông chờ ngày này đã lâu lắm rồi!”

Khi cùng sống trong cảnh đọa đày nơi trại Nam Hà, phân trại C, tôi và Đạo nằm gần nhau. Ra đồng, bắt được con cua, con cá, tôi và Đạo cùng chia sẻ với nhau. Đạo là một Thiếu Úy Cảnh Sát Đặc Biệt, mới ra trường, không biết làm Trưởng G hay H gì đó..mà bị đày ra cải tạo ở miền Bắc.Anh còn quá trẻ, khoảng 24, 25 tuổi. Tôi xem anh như một người em của tôi và tôi rất quý mến anh. Đạo chưa lập gia đình. Anh chỉ còn một mẹ già đang sống ở Vĩnh long. Vì vậy, từ ngày bị đưa ra Bắc, Đạo chưa bao giờ nhận được quà của thân nhân từ trong Nam gởi cho anh. Anh sống hiền hòa, vui tính, nên anh em trong đội ai cũng mến anh. Đạo xem tôi như một người anh trong gia đình, anh tâm sự với tôi : “Đời em chẳng còn gì nữa, chỉ có một người mẹ, mà từ ngày bị đày ra Bắc, đã trên 5 năm rồi em chẳng có tin tức gì của mẹ em. Không biết bà còn sống hay đã ra người thiên cổ”

Đạo nắm tay tôi và cảm động nói: “Giờ đây em chỉ có anh là người duy nhất thương mến em, cho em chút an ủi để sống qua ngày!”
Như có một động lực nào thúc đẩy, Đạo tâm sự với tôi : “Anh ạ,mình phải sống chứ anh, mà muốn sống, dù là cuộc sống thấp nhất, cũng phải có một ước mơ gì đó để mà mộng tưởng, để tiếp sức cho mình. Các anh em ở đây , dĩ nhiên ai cũng mơ ước sớm được trở về với gia đình. Ngoài xã hội thì kẻ này mơ trúng số, kẻ kia mơ nhà cửa , ruộng vườn v.v. Nhưng sống nơi địa ngục trần gian này, anh em mình mơ ước điều gì đây? Tất cả đều nằm ngoài tầm tay của mình. Em chợt nhớ lại một câu chuyện cổ tích của Pháp, tựa đề là “Un Peu De Soleil Dans L’eau Froide” kể lại câu chuyện một ông lão nghèo khổ, sống cô đơn một mình trong căn lều nhỏ bé, trống trước, trống sau. Bổng một bà tiên hiện ra và cho ông một điều ước. Bà tiên cứ nghĩ, thế nào ông lão nghèo nàn này cũng sẽ ao ước có một căn nhà, hoặc ao ước có nhiều tiền bạc..v..v. Nhưng bà tiên vô cùng ngạc nhiên, khi ông lão nghèo khổ ấy chỉ xin “Một Nụ Cười”

Đạo như chợt tỉnh, ông lảo bất hạnh trong câu chuyện cổ tích, đã chỉ cho Đạo một mơ ước, mà dù trong hoàn cảnh nào cũng có thể đạt được, đó là một nụ cười. Không cần phải là nụ cười của giai nhân, mà chỉ cần một nụ cười thân ái của ai đó, chân thành trao cho anh, vì yêu mến anh, có thế thôi.
Cuộc sống tù đày cứ kéo dài triền miên trong đói khổ, vô vọng. Nhưng khi nghĩ đến một nụ cười, Đạo thấy tâm hồn mình có chút an ủi, nhẹ nhàng. Hằng ngày , Đạo ước mơ nhận được nụ cười. Đêm đêm Đạo cũng ước mong trong giấc mơ, anh sẽ gặp được một nụ cười. Nhưng buồn thay, những giấc mơ đến với Đạo chỉ là những cơn ác mộng mà thôi.

Nhưng thật kỳ diệu, từ ngày Đạo ôm ấp ước mơ có được một nụ cười, anh thấy cuộc đời của anh có chút ý nghĩa, vì dù sao anh cũng có một ước mơ, để mà thương, mà nhớ, mà mong chờ.

Một hôm, đội được dẫn đi gặt lúa, khi đi ngang qua cỗng cơ quan, Đạo thấy nhiều chiếc áo vàng đứng ở đó. Nhìn lướt qua, Đạo chợt thấy một nữ cán bộ nhìn anh mỉm cười. Anh không tin ở mắt mình, anh nghĩ rằng có thể cô ta cười vu vơ gì đó, chứ đâu phải cười với anh. Anh quay lại nhìn một lần nữa, vẫn thấy cô ta nhìn anh và mỉm cười.

Từ ngày ấy, mỗi khi đội đi ngang qua cỗng cơ quan, Đạo đều bắt gặp nụ cười của người nữ cán bộ dành cho anh. Vì vậy khi đi lao động, Đạo luôn luôn đi cuối hàng để dễ đón nhận nụ cười của cô nữ cán bộ. Đạo cũng cười đáp lễ với cô ta. Đạo bắt đầu thấy cuộc đời của mình, có một chút gì thi vị, đáng sống. Khi ăn, khi ngủ, nụ cười đó luôn luôn theo anh, cho anh niềm an ủi, và chút lạc quan để sống. Anh em trong đội đều biết mối tình mắt nhìn mắt và trao đổi nụ cười của Đạo và cô nữ cán bộ.

Không những Đạo nhớ đến nụ cười, anh còn nhớ đến đôi mắt như muốn nói với anh muôn ngàn lời, anh nhớ đến người con gái ấy. Ban đầu anh nghĩ rằng cứ giã bộ vui vẻ cho qua ngày. Nhưng trong tâm trí anh, luôn luôn nhớ đến cô gái ấy và anh nhận ra rằng anh đã yêu cô ta. Đạo nhớ lại ngày xưa Elvis Presley đã hát một bài hát nỗi tiếng là bài Don’t Gamble With Love nay thật đúng như trường hợp của Đạo. Bây giờ Đạo không còn cho rằng lao động là khổ sai nữa, mà anh trông chờ mỗi buổi sáng được đi ngang qua cỗng cơ quan, để đón nhận nụ cười của người nữ cán bộ.

Một buổi chiều khi đi lao động về,nghe các anh em Công Giáo tập hát bài “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”, Đạo mới biết, đêm nay là đêm Noel. Khi cửa phòng giam đóng lại, anh em Công Giáo vội vã thiết trí một ngôi sao Giáng Sinh và hàng chữ “Mừng Chúa Giáng Sinh” ở vách tường cuối phòng. Họ nắm tay nhau ca hát, đọc kinh, cầu nguyện. Đạo nằm mơ màng, lơ đãng nhìn về cuối phòng, chung quanh hàng chữ “Mừng Chúa Giáng Sinh”, Đạo tưởng tượng như có những bóng đèn màu chớp sáng. Anh mơ hồ nghe như có tiếng nhạc bài Silent Night dịu dàng thoảng đi trong gió…Anh thiếp đi trong giấc ngủ yên lành.

Vào một buổi sáng chúa nhật, chúng tôi được gọi ra sân để nhận quà của thân nhân từ trong Nam gởi ra. Thường thì 80 đến 90 phần trăm anh em đều nhận được quà. Riêng Đạo thì chưa bao giờ nhận được quà của thân nhân. Nhưng thật bất ngờ, hôm nay cán bộ lại kêu tên Đạo lên nhận quà, ai cũng ngạc nhiên và mừng cho Đạo. Anh nhận một gói quà bình thường, nhưng cách gói quà, khác với những gói quà từ trong Nam gởi ra. Đạo sững sốt nhận gói quà, đem về phòng, cẩn thận mở ra. Một mãnh giấy nhỏ nằm trên những gói đồ ăn, anh đọc vội hàng chữ “Trìu mến gửi anh Đạo – Em : Kim Chi”. Với mấy chữ ngắn gọn đó, Đạo biết ai gởi cho anh món quà tình nghĩa này. Anh ôm gói quà vào lòng. Anh không ngờ người nữ cán bộ có nụ cười dễ thương đó, lại dám liều lĩnh gởi quà cho anh. Hai hàng nuớc mắt chảy dài xuống má, đây là những giọt nước mắt hạnh phúc mà từ lâu anh không hề có.

Trại Nam hà, Phân trại C, nơi chúng tôi đang ở, phía sau là con đường làng. Trại chỉ ngăn cách với bên ngoài bởi những bụi tre thấp và hàng rào kẽm gai. Dân chúng đi ở ngoài, chúng tôi có thể thấy họ. Thường vào buổi chiều, sau khi ăn cơm xong , chúng tôi hay ra ngồi chơi ở sân sau đó, nhìn người qua lại. Một hôm, chúng tôi thấy cô cán bộ Chi đi lui, đi tới ở ngoài hàng rào, rồi thình lình quăng vào trong một cái gói nhỏ. Chúng tôi biết cô ấy gởi gì đó cho Đạo, chúng tôi mang vào cho anh. Đạo không biết Chi gởi gì cho anh, nhưng anh cảm động lắm. Anh em hiếu kỳ đứng quanh giường của của Đạo, để xem cô Chi đã gởi gì cho anh: đó là một gói xôi và một con gà vàng rộm. Đối với tù nhân, đói triền miên như chúng tôi, thì gói xôi gà này là cao lương mỹ vị bậc nhất trên thế gian này. Đạo rất hào phóng, anh chia đều xôi, gà cho tất cả 32 anh em trong đội, mỗi người được một muỗng xôi và chút ít thịt gà. Có người ăn ngay, nhưng cũng có vài anh em để đó, hít hít mùi thịt gà cho đỡ thèm.

Đạo thấy thương Chi quá, vì yêu anh, nàng đã gan liều làm những việc như vậy, vì nếu bị phát giác, nàng ở tù như chơi. Đạo càng thương Chi khi nghĩ đến tương lai : một cán bộ công an yêu một sĩ quan cảnh sát ngụy..thì đời nào có thể sum họp được. Anh thở dài !

Vào một sáng chúa nhật, một anh trật tự đến phòng chúng tôi, bảo anh Đạo chuẩn bị ra có người thăm nuôi. Chúng tôi rất ngạc nhiên, vì từ bao năm nay, Đạo thuộc diện con mồ côi, chưa hề có ai gởi quà cho Đạo, nói gì đến chuyện thăm nuôi.Thế mà hôm nay, lại có người thân nào đó đến thăm Đạo. Chúng tôi mừng cho Đạo. Khoảng 9 giờ sáng, anh được cán bộ dẫn ra nhà thăm nuôi. Chúng tôi hồi hộp chờ Đạo trở vào để xem anh nhận được những quà gì của thân nhân đem đến.

Nhưng chúng tôi chờ mãi…đã ba , bốn giờ chiều rồi, vẫn chưa thấy Đạo trở vô trại. Thường một trại viên được gặp mặt thân nhân khoảng 15, 20 phút, tối đa là nửa giờ. Thế mà , Đạo ra nhà thăm nuôi đã hơn bốn, năm tiếng rồi mà chưa thấy vô. Chúng tôi bắt đầu lo lắng cho Đạo, không biết chuyện gì đã xảy ra cho anh, lành hay dữ. Và từ đó, chúng tôi không còn biết tin tức gì về Đạo nữa.

Hôm nay gặp lại Đạo, tôi đem chuyện ấy ra hỏi Đạo, anh đã kể cho tôi nghe câu chuyện sau đây:
“ Anh nhớ không, ngaỳ chúa nhật hôm đó, em được dẫn ra nhà thăm nuôi, nói là có thân nhân đến thăm. Em vô cùng ngạc nhiên vì em đâu có thân nhân nào từ trong Nam có thể ra thăm em. Bước vào nhà thăm nuôi, em thấy Chi và một ông Thượng Tá công an ngồi ở đó.Chi vội vã đứng lên giới thiệu : “Đây là cậu Du của Chi, đang công tác ở tỉnh Thái Bình, em nhờ cậu ấy đến thăm anh.” Đạo bối rối nhìn Chi, nhìn ánh mắt, nụ cười của Chi. Chi mặc đồ công an, trên cổ áo có đeo quân hàm Thiếu Úy. Chi biết Đạo ngõ ngàng, thắc mắc nên cô nói ngay: “Anh đừng lo, em bảo anh làm gì thì cứ làm theo, chớ có hỏi han gì hết”. Chi dẫn Đạo vào một căn nhà ở gần nhà thăm nuôi, nhà không có ai cả. Chi bảo tôi cởi bộ áo quần tù ra, và mặc ngay bộ đồ công an đã để sẵn ở đó; ngoài áo quần, có cả nón, cặp da và giấy chứng nhận đi công tác miền Nam. Tôi như trên trời rớt xuống, nhưng không có thì giờ để hỏi Chi, việc gì đang xảy đến cho tôi. Khi tôi đã mặc xong bộ đồ công an, Chi nhìn tôi mỉm cười , rồi kéo tôi ra ngỏ, bảo tôi leo lên một chiếc xe Jeep nhà binh đậu sẵn ở đó, và chạy ra ga xe lửa Phủ Lý. Chi bảo tôi cứ ngồi trên xe, Chi vào mua vé xe lửa đi về Sàigòn. Khi đưa tôi lên xe lửa, Chi ân cần căn dặn: “Không nên về nhà, cũng đừng liên lạc với mẹ, mà tìm một người bà con nào đó ở tỉnh khác xin trú ngụ vài ngày, rồi tìm đường vượt biên. Tốt nhất là đi đường bộ qua ngã Campuchia”. Chi đưa cho tôi một gói giấy và nói: “Đây là ít tiền để anh tiêu dùng, nhớ là phải vượt biên ngay nhé!”. Chi cầm tay tôi và chân thành nói : “Em là vợ của anh, anh đừng quên em!”. Tôi ôm Chi vào lòng, nước mắt ràn rụa. Chi cũng khóc trên vai tôi. Xe lửa từ từ lăn bánh, hình ảnh Chi cô đơn đứng một mình trên sân ga, nhỏ dần, nhỏ dần.. Tôi thấy nhiều lần Chi đưa tay lên lau nước mắt. Trong tim tôi, mối tình mà Chi dành cho tôi quá sâu đậm, đã chiếm trọn cuộc đời tôi. Tôi vỗ vỗ vào trái tim của mình “Đạo, Đạo, mày phải sống xứng đáng để đền ơn đáp nghĩa cho Chi nghe chưa”

Khi xe lửa dừng lại ở ga Bình triệu, Sàigòn, tôi không về nhà tôi ở Vĩnh Long, mà đến nhà dì tôi ở Cần Thơ xin trú ngụ.Chồng của dì tôi là một Đại úy Công Binh Việt nam Cộng Hòa, trước năm 1975, ông phục vụ ở Tiểu Đoàn 24 Công Binh Kiến tạo, mới được trả tự do. Gia đình dì, dượng tôi đang âm thầm chuẩn bị vượt biên. Dì, dượng tôi vui vẻ chấp thuận cho tôi cùng đi theo. Tôi đã đưa gói tiền mà Chi trao cho tôi, cho dì tôi để bà tiêu dùng. Mở gói ra xem, dì bảo tôi: “Tiền đâu mà cháu có nhiều vậy?” Tôi trả lời ngay: “Của vợ con cho đó!”
Vào một đêm tối trời, ghe máy chở cả nhà ra cữa biển Đại Ngãi, vì tàu lớn đang đậu ở đó. Sau 3 ngày và 4 đêm, tàu của chúng tôi đã đến hải phận Thái Lan, được tàu tuần duyên của Thái Lan đưa về trại Sikiew. Trong cuộc phỏng vấn thanh lọc, nhân viên Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc hỏi tôi rất ít. Tôi nghĩ là họ có đầy đủ hồ sơ cá nhân của ngành Cảnh Sát Đặc Biệt. Họ chỉ hỏi tôi là làm Trưởng G hay Trưởng H, tôi trả lời. Người nhân viên đó lấy trong tập hồ sơ ra một tấm ảnh, anh nhìn tôi rồi gật đầu.Thế là tôi vượt qua cuộc thanh lọc. Mấy tháng sau, họ chuyển tôi qua trại Pulau Bidong ở Mã Lai, để chờ chuyến bay đi định cư ở Mỹ.

Tôi mau chóng gởi thư cho má tôi ở Vĩnh Long, báo tin tôi đã bình yên đến trại Pulau Bidong ở Mã Lai, đang chờ chuyến bay để đi định cư ở Mỹ. Khoảng 2 tuần sau, tôi vui mừng nhận được thư hồi âm của má tôi, và một bất ngờ thú vị đến với tôi là có cả thư của Chi nữa! Má tôi đã viết cho tôi: “Đạo con, má rất vui mừng nhận được tin con đã đến nơi bình yên. Má cho con biết là Chi đang ở đây với má. Chi đã kể cho má nghe hết mọi chuyện. Má rất hạnh phúc có được một con dâu hiếu thảo như Chi, má mừng cho con”
Đạo run run mở thư của Chi ra đọc: “ Anh Đạo yêu quí của em, nghe anh đã đến đảo và đang chờ chuyến bay để đi Mỹ, má và em mừng quá anh ơi. Khi anh đi về Nam chưa đầy một tháng, họ đuổi em ra khỏi ngành công an. Em đã về Vĩnh Long ở với má, em thay anh phụng dưỡng, săn sóc má, anh yên tâm ! “
Với lời lẽ chân tình, mộc mạc, tôi uống từng chữ, từng lời trong bức thư ngắn gọn của Chi, tôi áp bức thư vào ngực và đi vào giấc ngủ.
Năm 1982, tôi được đi định cư ở Mỹ. Khi có thẻ xanh, tôi đã làm hồ sơ bảo lãnh Chi. Trong thời gian ở với má tôi ở Vĩnh Long, không biết Chi hỏi thủ tục bảo lãnh ở đâu mà nàng ra Thái Bình, nhờ người cậu Thượng Tá Công An của nàng, làm một giấy hôn thú của tôi và Chi, có đầy đủ chữ ký và khuôn dấu đỏ xác nhận của chính quyền địa phương.
Năm 1987 khi tôi được nhập quốc tịch Mỹ, tôi đã bổ túc hồ sơ bảo lãnh. Chi đã nhanh chóng được phỏng vấn. Lúc này, những trường hợp gian dối chưa xảy ra nhiều, nên việc chấp thuận cho chồng bảo lãnh vợ tương đối dễ dàng nếu có đầy đủ giấy tờ chứng minh.
Vào một ngày se lạnh ở miền Nam Cali, tôi và vài bạn bè thân quen đến đón Chi ở phi trường Los Angeles. Tôi ôm Chi vào lòng, vì quá cảm động, tôi chỉ thốt lên được một tiếng “Em!” Chi cũng vậy, nàng thổn thức trên vai tôi “Anh!”. Chỉ 2 tiếng “Anh” “Em”, nhưng đã gói trọn cuộc tình mà chúng tôi nghĩ là không bao giờ có thể sum họp được. Tạ ơn Trời Đất !
Đạo xây qua người đàn bà ngồi bên cạnh anh, và giới thiệu với tôi : “Thưa anh, đây là Chi, vợ em”. Chi bẽn lẽn cúi đầu, che dấu nụ cười đã đem lại sức sống và hạnh phúc cho Đạo.
Tôi đã được nghe , được biết nhiều mối tình ly kỳ, éo le lắm. Nhưng nếu nói đến một mối tình thật lãng mạn, mà người con gái đã dám hy sinh sự nghiệp và cả tính mạng mình cho người yêu, thì không thể không nói đến mối tình của nàng Kim Chi và chàng Trung Đạo.

TÔI LÀ MẸ NẤM

From facebook: Hoa Kim Ngo shared Huynh Ngoc Chenh‘s post.
TÔI LÀ MẸ NẤM
 
Image may contain: 1 person, smiling, standing and text
Huynh Ngoc Chenh with Lê Công Định and 2 others.

TÔI LÀ MẸ NẤM

Khi nghe tin Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – Mẹ Nấm bị bắt, tôi biết ngay là cũng chỉ vì lý do hết sức vớ vẩn.

Nay đọc cáo trạng quả nhiên điều tôi nghĩ không sai chút nào.
Căn cứ để bắt Mẹ Nấm cũng là căn cứ để bắt hàng ngàn người hiện nay, trong đó có tôi.

Nào lên mạng phản ảnh sự thật về hiện tình đất nước, nào phổ biến kiến thức về quyền làm người cho người dân, nào đấu tranh cho quyền làm người, nào xuống đường biểu tình chống Tàu cộng xâm phạm chủ quyền, nào xuống đường chống Formosa tàn phá môi trường, nào nhận giải thưởng nhân quyền của các tổ chức phi chính phủ…

Tất cả những gì Như Quỳnh làm, tôi và hàng ngàn người khác trên đất nước nầy đều làm. Đó là điều tối cần thiết mà những người có trách nhiệm với xã hội và đất nước không thể nhắm mắt làm ngơ để được yên phận.

Nói như hai lần tù nhân lương tâm Lê Thanh Tùng nói trước toà “toà án trong tay các ông các ông muốn xử bao nhiêu năm thì xử…” tất cả những người có lương tâm như Mẹ Nấm đều là tù nhân dự bị, nhà cầm quyền muốn bắt bất cứ lúc nào thì bắt, muốn xử bao nhiêu thì xử, tôi và rất nhiều người đang sẵn sàng.

Tuy nhiên nhà cầm quyền đừng có thể hiện sự hèn kém tệ hại của mình qua việc cấm cố không cho mẹ già và hai đứa con nhỏ dại của Mẹ Nấm gặp gỡ tiếp xúc với chị trong suốt gần một năm qua. Bất nhân và hèn kém hơn nữa là lừa dối người mẹ của chị về nơi giam giữ, để người mẹ già nua đáng thương ấy hằng tháng đi thăm nuôi con ở một trại tù trong khi con bà bị giam ở một trại tù khác.

Vô cùng đốn mạt như vậy để làm gì? Để khuất phục chị ấy ư? Đừng hòng, Như Quỳnh biết mình làm điều đúng và kiên định về nó.

Ngày kia Như Quỳnh sẽ ra toà, nhưng kẻ bị lên án không phải chị. Tôi tin chắc như vậy.

Vì tôi cũng là Mẹ Nấm