Đời người có 7 ngưỡng, biết bạn đang ở ngưỡng nào để được sống bình an

 Đời người có 7 ngưỡng, biết bạn đang ở ngưỡng nào để được sống bình an

Đời người bất quá chỉ được vài chục năm, nhân sinh như một giấc mộng ảo. Lời ấy của người xưa nói rất hay. Cứ 10 năm được tính là một ngưỡng, ở mỗi ngưỡng, người ta lại có những cảm nhận và nhận thức sâu sắc hơn về sinh mệnh. Có bao giờ bạn tự hỏi mình đang ở ngưỡng nào trong kiếp nhân sinh?

Dẫu là núi vàng núi bạc thì sau khi chết đi cũng chẳng thể mang theo. Vậy nên sống tốt ngay trong thời khắc hiện tại vẫn là lựa chọn đúng đắn nhất. Trân quý từng giây phút của sinh mệnh, người ta sẽ cảm thấy được dư vị tươi đẹp của cuộc sống này dẫu là đang ở ngưỡng nào đi nữa, lúc tráng niên hay tuổi xế chiều. 

10 tuổi, chập chững vào đời

Vào giai đoạn này, đa số người ta sẽ không còn đắn đo về việc được cho bao nhiêu tiền tiêu vặt, không so sánh với những đứa trẻ nhà khác về bộ cánh hàng hiệu hay món đồ chơi đắt tiền. Trẻ nhỏ thường thích so sánh, đặc biệt là trẻ ở thành phố. Nhưng về lý thì đó cũng là chuyện thường tình, có thể thông cảm. Đến độ 10 tuổi, con trẻ đã biết nhận thức, sẽ hiểu chuyện hơn, bắt đầu chập chững vào đời.

20 tuổi, bắt đầu thanh xuân

Vào giai đoạn này, người ta sẽ không còn so sánh về gia đình, xuất thân hay nghề nghiệp của cha mẹ mình, cũng không còn cho rằng gia đình không đối tốt với mình nữa. Khi mười mấy tuổi, nhiều trẻ thường hay so sánh gia đình, xuất thân của mình với những đứa trẻ khác, so sánh xem cha mẹ làm quan chức to hay nhỏ, chỉ ước rằng mình được sinh vào gia đình đế vương, tể tướng. Vốn dĩ đây cũng là chuyện thường tình của con người.

Nhưng nếu một người đến tuổi trao “mũ mềm” (1) (tuổi 20) mà vẫn yếu đuối, không thể ra gió, vẫn không thể tự mình lập chí thì lại là có vấn đề. Có những người tự ti vì xuất thân trong gia đình nghèo khó, luôn cảm thấy mình không sao ngẩng mặt lên được. Cũng có người xuất thân trong gia đình phú quý, lại luôn luôn dựa dẫm cha mẹ, sống sung túc nhàn hạ dưới sự chở che của gia đình. Cả hai kiểu người ấy rồi sẽ chẳng làm nên được gì

30 tuổi, xây dựng sự nghiệp

Ở tuổi này, người ta đã lập gia đình và xây dựng sự nghiệp, đã trở thành cha mẹ, thậm chí có người còn có rất nhiều kinh nghiệm về cuộc sống gia đình.

Là chồng, lúc này không nên so đo về dung mạo của vợ. Một người vợ hiền thục, hiểu biết quan trọng hơn người chỉ có ngoại hình đẹp. Người vợ biết sống, biết cư xử chính là người mà gia đình có thể trông chờ được. Bởi họ có thể xử lý mọi chuyện một cách trí huệ và hài hòa, chứ không phải dựa vào một dung mạo đẹp.

Là vợ, lúc này không nên so đo về chiều cao, ngoại hình của chồng, hiểu được năng lực của chồng còn quan trọng hơn chiều cao của anh ấy. Người chồng không có khả năng kiếm sống thì dẫu có bảnh bao, thân dài vai rộng cũng không có giá trị bằng Võ Đại Lang bán bánh nướng

40 tuổi, không còn nghi hoặc 

Vào độ tuổi này, người ta không nên tiếp tục so đo về những lời bàn luận của người khác. Hãy để ngoài tai những lời bàn tán của người khác. Họ muốn nói gì, bàn luận gì đều không ảnh hưởng tới lựa chọn cách sống của bản thân. Dù có buông ra bao lời bóng gió, rốt cuộc người khác cũng không thể thay thế sống hộ cuộc đời của chúng ta. Hãy học cách tự có chủ kiến của riêng mình và làm chủ cuộc sống.

Nhưng xã hội quá thăng trầm, danh lợi luôn ràng buộc. Nhiều người nổi tiếng chỉ cần vài hôm không nghe thấy người khác khen mình một câu là đứng ngồi chẳng yên, tưởng rằng xã hội đã quên mất mình. Đối với một người thường mà nói, dù không có khát vọng nổi tiếng mạnh mẽ như các minh tinh, nhưng cũng hết sức mệt mỏi vì theo đuổi danh tiếng.

Cho nên, ở tuổi 40, người ta nhất định phải có chính kiến, không được dễ dàng bị những lời dị nghị của người đời thao túng. Cổ nhân có câu: “Tứ thập nhi bất hoặc” (40 tuổi thì không còn bị mê hoặc). Đạo lý chính là như vậy, đừng để bản thân bị lay động chỉ vì chút lời nói gió bay.

50 tuổi, hiểu mệnh trời

Người ở lứa tuổi này không còn so đo, để tâm vào những chuyện bất bình, không còn so sánh bản thân mình với thành công của người khác, không ngưỡng mộ danh lợi của họ. Bởi những điều này thực tế đều là vật ngoài thân. Dù bạn có ngưỡng mộ họ đến đâu thì vẫn phải có cuộc đời cần phải sống của mình.

Nửa cái trăm năm đời người, con người từng trải qua bao cảnh bãi bể nương dâu, đã từng gặp gỡ vô số người, đã quá quen với gió xuân và trăng thu, không còn cảm thấy điều gì kỳ lạ, đã nếm trải hết thảy những chuyện thành bại thị phi, không còn căm phẫn bất bình, đã có thể thảnh thơi ngắm hoa nở hoa tàn trước sân.

Lúc này dẫu có nhìn thấy người khác khoe khoang gia sản kếch sù, bạn cũng không hề động tâm. Dù nhìn thấy cuộc sống xa hoa, lãng phí bạn vẫn có thể điềm nhiên, trầm ổn, giữ vững tâm tính. Lúc này đối với bạn gia đình là điều quan trọng nhất, cảnh gia đình sum họp, đoàn tụ mới là niềm hạnh phúc lớn nhất.

60 tuổi, coi nhẹ chuyện đời 

Đời người đến lúc này đã là bước vào cảnh giới có thể coi nhẹ mọi thứ, mở lòng với tất cả. Là người làm quan thì không nên tiếp tục so đo quan chức lớn nhỏ. Tới khi về hưu chức quan dù lớn dù nhỏ cũng như nhau, đều chỉ là dân thường mà thôi.

Những người làm kinh doanh không nên tiếp tục so đo lời lãi ít nhiều. Tiền có kiếm được nhiều hơn nữa thì cũng làm được gì một khi hai mắt khép lại. Tiền của nhiều đến đâu, để lại cho con cháu chắc gì đã là chuyện tốt, có khi còn hại cả con cháu mình. Chỉ có đối đãi với sức khỏe tâm thân của mình bằng một tâm thái bình hòa mới là phương thuốc kỳ diệu nhất cho tuổi già.

Những người có danh tiếng thì nên coi nhẹ danh tiếng. Giống như đạo diễn Dương Khiết trong bộ phim “Tây Du Ký” phiên bản năm 86, dành cả đời dựng nên một bộ phim có tầm ảnh hướng tới vô số người Á Đông nhưng bản thân lại sống một cuộc đời bình dị, âm thầm lặng lẽ.

70 tuổi, nhân sinh xưa nay hiếm 

Khi con người tới tuổi “cổ lai hy” cũng là lúc nửa đôi chân đã đặt vào quan tài. Những phiền muộn âu lo trên thế gian đã không còn liên quan tới bản thân mình nữa. Ngay cả với những chuyện náo nhiệt, muôn màu trong đời cũng chỉ là mỉm cười cho qua trước mắt, còn màng chi thế sự, chuyện đời.

Đời người ngắn ngủi chỉ có mấy chục năm, tranh giành rốt cuộc để làm chi? Những thứ từng tranh đoạt một sống hai chết khi còn trẻ tới khi có được rồi lại coi như đôi giày cũ, giành giật qua lại cũng chẳng ích gì. Tuổi trẻ cảm thấy đủ mọi áp lực dồn nén trong tâm, phải dốc hết tâm huyết mà cò kè, giành giật đến giờ nhìn lại thấy mọi thứ cũng chỉ là “phó mặc nói cười suông”.

Người già ở tuổi này có được 3 điều tích cực này thì không lo tuổi già buồn chán, đó là: thân thể khỏe mạnh, gia đình hài hòa, một danh tiếng tốt, là người già cũng phải ra dáng của một người già.

***

Con người sống trên đời vốn đã là một quá trình không ngừng đắc được và từ bỏ. Điều ta có được hôm nay đến ngày mai biết đâu không thể bền vững. Nhưng rất nhiều người hoàn toàn không hiểu đạo lý này, thường muốn kiếm được nhiều tiền nhất, trục được nhiều lợi nhất trong những năm còn sống. Họ không dám, cũng không thích buông bỏ.

Danh lợi, địa vị, quyền lực, nữ sắc… thứ nào cũng không thể buông ra thì mãi chỉ như con trâu kéo cày, sống quá ư mệt mỏi. Ngược lại, đối với tiền tài, danh lợi, thứ gì cũng không kì kèo, qua loa đại khái thì cũng khó tránh khỏi có lỗi với bản thân, sống một đời không mấy ý nghĩa, thả mặc theo dòng đời.

Người thông minh, am hiểu lẽ đời có việc phải làm, có việc không làm, chỉ so bì, theo đuổi những thứ quan trọng nhất đối với mình và biết được vào độ tuổi nào nên so đo thứ gì, không nên so đo thứ gì, có được có mất, có nhận có bỏ một cách thản nhiên. Người như vậy mới là người có trí huệ, cuộc sống như vậy mới tràn đầy màu sắc.

Chú thích:

  • Trao “mũ mềm”: Vào thời xưa tại Trung Quốc con trai đến tuổi 20 sẽ được làm lễ trao “mũ mềm”, chứng tỏ cậu đã được công nhận là người đã trưởng thành.

Hiểu Liên biên dịch 

 Anh chị Thụ Mai gởi

Đời người

From facebook:   Kimtrong Lam‘s post.
 
Image may contain: 1 person, sitting, beard and outdoor

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Đời người

Tiếng gọi từ trái tim của Richard Gere đã gây ra cơn bão trên mạng Internet! “Không ai trong chúng ta có thể tránh được cái chết…””:

Richard Gere luôn là tâm điểm chú ý của người hâm mộ. Ông là thần tượng ở mọi nơi trên thế giới và về ông không cần tới bất kỳ một quảng cáo nào. Gần đây, một đoạn nhật ký của ông trong Facebook đã gây ra một cơn bão về cảm xúc. Hàng trăm ngàn người đã chia xẻ bài viết của ông, rất nhiều người trong số đó không phải là các fan hâm mộ của Richard.

Tòa soạn của chúng tôi: Strength-mind.blogspot.com xin cung cấp cho các bạn một bản dịch của đoạn hồi ký tuyệt vời này:

“Mẹ của một trong những người bạn của tôi luôn luôn duy trì một lối sống lành mạnh. Bà chỉ ăn những thức ăn sạch và bổ dưỡng, không uống rượu và không hút thuốc lá, thường xuyên tập thể dục và rất sợ ra nắng mặt trời mà không có kem bảo vệ. Bà thường xuyên tham khảo ý kiến chuyên gia dinh dưỡng và vật lý trị liệu, sinh hoạt đúng theo quy định của họ. Có thể nói rằng bà luôn chăm chút cho sức khỏe của mình.

Bà bây giờ 76 tuổi, và bà được chẩn đoán là bị ung thư da và ung thư tủy xương. Hơn nữa, bà còn mắc thêm chứng loãng xương ở giai đoạn nghiêm trọng…

Cha của bạn tôi không hề từ chối bất kỳ một điều gì đối với bản thân. Ông chưa bao giờ chơi thể thao và rất thích ăn ngon, ông thậm chí còn phết bơ trực tiếp lên những miếng thịt hun khói. Ông tự cho phép mình uống rượu và tắm nắng trên bãi biển cho đến khí da bắt đầu bong ra như bánh nướng.

Có thể nói rằng trong cả cuộc đời của mình, ông ấy không hề đếm xỉa đến những lời khuyên của các bác sĩ và sống tự do theo sở thích của mình. Hiện nay ông đang ở tuổi 81, và bác sĩ nói rằng nhiều người trẻ còn phải ghen tỵ với sức khỏe của ông.
Dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì bạn cũng không thể thoát khỏi chất độc bên trong mình. Sớm hay muộn nó sẽ quật ngã bạn. Nói như người mẹ bị bệnh nan y của bạn tôi: “Nếu như tôi biết trước cuộc sống của tôi sẽ kết thúc thế nào, tôi sẽ không bao giờ nghe các bác sĩ, và sẽ sống hạnh phúc.”

Đó là cuộc sống, và không ai trong số chúng ta sẽ thoát khỏi định mệnh. Vì vậy, không nên coi bản thân mình như một cái gì đó thứ cấp. Trong khi có thời gian, hãy sống trong niềm vui của mình. Bởi vì ngày mai có thể sẽ quá muộn.

Vì vậy, hãy làm những gì bạn muốn. Hãy ăn ngon, hãy tắm nắng dưới ánh mặt trời, hãy lười biếng nếu muốn. Hãy là ngớ ngẩn và kỳ lạ, nhưng là chính mình. Bởi vì, không ai trong chúng ta có đủ thời gian cho tất cả mọi thứ còn lại! ”

Trong những lời đơn giản này ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc. Nếu những dòng này làm bạn có một cái nhìn mới về cuộc sống của bạn, hãy chia sẻ chúng với bạn bè của mình.

Nguyễn Hoàng Lân
theo Strength-mind.blogspot. com

MUỐN SỐNG TỐT, XIN GHI NHỚ 5 CHỮ ĐỪNG

MUỐN SỐNG TỐT, XIN GHI NHỚ 5 CHỮ ĐỪNG

Con người muốn được sống hạnh phúc, thanh thản mà trong tâm lại vẫn cứ ôm giữ các loại tâm tranh đấu, oán hận thì vĩnh viễn không thể nào đạt được. Hãy ghi nhớ 5 thứ “đừng” sau đây để cuộc sống không phải vướng bận điều gì nữa! 

  •  1)   Con cháu đều có phúc của con cháu, đừng quá vì con cháu mà biến mình thành thân trâu ngựa. Nên tranh thủ thời gian hưởng thụ cuộc sống, đừng vì con cháu mà làm việc quá sức, làm cố quá là sát thủ nguy hiểm nhất của sức khỏe. 

+  2)   Tiền khi sinh chẳng mang theo đến, khi tử chẳng mang theo đi. Sức khỏe mới là thứ quan trọng hơn nhiều, có sức khỏe thì mới có tất cả.

 Trong dân gian có câu nói: “Không sợ kiếm ít tiền, chỉ sợ chết sớm”. Có sức khỏe thì ngại gì không kiếm được tiền. Vì sức khỏe, khi nào cần chi tiêu thì hãy chi tiêu, có tiền đừng keo kiệt.

 +   3) Cuộc đời thật ngắn ngủi, tình yêu lại không dễ tìm kiếm, cho dù yêu hay được yêu đều là duyên phận, đều nên đón nhận, ngày hôm nay bạn buông bỏ, thì kiếp này nó sẽ không bao giờ đến với bạn nữa.

+   4)   Trong cuộc đời, ai cũng có thể phải gặp những chuyện khó khăn hay không vừa ý, đừng nên vì thế mà “nộ khí xung thiên”. Tức giận là tồn tại khách quan, không nên giữ ở trong lòng, nín thở thì khí sẽ ứ tắc, khí ứ tắc thì sẽ sinh bệnh.

   Gặp phải những sự việc khiến ta tức giận, hãy tìm người để khai thông nó, thổ lộ ra hết, như vậy sẽ gỡ bỏ nó nhanh hơn, nội tâm sẽ yên bình trở lại.

     Bạn bè chính là công cụ “thông tức khí” tốt nhất, cũng là nguồn động lực, khích lệ tinh thần, tiếp thêm sức mạnh tốt nhất cho bạn. 

5)  Lòng dạ khoáng đạt, dùng thiện lương nhân ái để đối đãi, không để ý những chuyện nhỏ, gạt bỏ ân oán, cũng không để thù hận trong lòng. Hãy làm cho mỗi ngày trong cuộc đời của bạn là một ngày vui sống.

  Người xưa sống được trường thọ vì họ có “tam bất thức”, chính là không cần biết 3 điều, không quan tâm ân oán, không quan tâm tuổi tác, không quan tâm bệnh tật.

S.T.

NGÔI SAO TRUYỀN THÔNG, LINH MỤC CA NHẠC SĨ, MARCELO ROSSI ĐÃ NHẬN LÃNH GIẢI THƯỞNG “HỒNG Y NGUYỄN VĂN THUẬN” .

NGÔI SAO TRUYỀN THÔNG, LINH MỤC CA NHẠC SĨ, MARCELO ROSSI ĐÃ NHẬN LÃNH GIẢI THƯỞNG “HỒNG Y NGUYỄN VĂN THUẬN” .

Tổng Hợp Báo Chí

Tác giả: Phan Sinh Trần

 

Là một linh mục, tuy nhiên cha Marcelo Rossi lại trở thành một ngôi sao sáng, một hiện tượng nổi bật trên các phuong tiện truyền thông đại chúng vào cuối những năm 1990. Là nghệ sĩ Ki tô giáo lớn nhất ỏ Châu Mỹ La tinh, Cha đã có trên 11 triệu album nhạc bán ra tính đến thời điểm này. Marcelo Rossi được biết nhiều bởi các nhạc điệu nhẹ nhàng, thanh thoát, vui tươi của Ngài, trình bày trong các dĩa nhạc, CD, DVD. Ngài thường xuyên xuất hiện trên các chương trình TV phát đều đặn nhiều buổi khác nhau trong các ngày cuối tuần, chương trình trên radio có tới 3 triệu người lắng nghe hàng ngày, một con số mà hiệp hội ký giả truyền thanh Brazil phải công nhận là điều kỳ diệu.

Ngài đã phát hành 27 dĩa album nhạc kể từ năm 1997.

Năm 2003, Cha Marcelo làm phim đầu tay “Maria, Mẹ Thiên Chúa”, bộ phim gây bão tố trong các rạp chiếu phim ở Brazil, đứng hạng thứ bẩy về doanh thu trong các rạp. Các Film sau đó cũng gây được nhiều chú ý, thành công về doanh số.

Năm 2006 được đánh dấu bằng dĩa nhạc “Ơn phúc của tôi – Minha Bencao” phát hành bởi hãng Sony BMG, là dĩa nhạc bán chạy nhất trong hai năm liền (dĩa kim cương), đến năm 2008, Cha phát hành các dĩa hát “Hòa Bình vâng – Paz Sim”, đứng hạng nhì, dĩa “Nói không với Bạo lực -Violencia Nao” hạng sáu về doanh số bán (dĩa bạch kim).

Linh mục Rossi, tuy có doanh số dĩa hát, phim ảnh, sách viết bán chạy hạng nhất ở Ba Tây và các nơi khác, trị giá hàng mấy chục triệu mỹ kim nhưng ngài lại sống rất đơn sơ và nghèo khó về tiện nghi vật chất. Cha thường xuất hiện trên sân khấu trong chiếc áo dòng cũ hơi bạc màu.Toàn bộ số tiền thu được đều dành cho việc xây dựng nhà Chúa, đóng góp cho quỹ truyền thông Tin Mừng và trao tặng cho người nghèo.

Xuất xứ từ thành phố Sao Paolo, nơi Ngài được sinh ra trong một gia đình Công Giáo trung lưu, cha Ngài ông Antonio Rossi, làm việc nhiều năm trong cương vị quản lý ngân hàng, mẹ, bà Wilma nội trợ. Được cha mẹ nuôi nấng tốt nhưng đến năm 16 tuổi, bị khủng hoảng đức tin, anh Marcelo quyết định không đi nhà thờ nữa, đến năm 22 tuổi, tốt nghiệp nghành giáo dục thể lý tại đại học Sao Paolo. Cùng khoảng thời gian đó, anh Rossi rất đau buồn vì hai biến cố lớn xảy ra dồn dập trong đời mình, anh mất người anh em họ trong một vụ tai nạn xe hơi rồi tiếp đến, người cô quí mến nhận được kết quả xét nghiệm với bịnh ung thư bưới ở đầu. Hai thảm kịch gia đình làm cho Marcelo quá đau xót và thương tổn nhiều, nhưng biến cố đó lại đem anh đến, kết hiệp với  Chúa, anh quay về với Hội Thánh nhờ liên hệ, sinh hoạt với một nhóm cầu nguyện Canh Tân Đặc Sủng Công Giáo nọ, tiếp tục lớn lên trong ơn sủng, Marcelo bắt đầu tham gia sinh hoạt trong giáo xứ, một năm sau đó, hứng khởi bởi loạt phim truyền hình về cuộc đời của Đức Thánh Cha Gioan Phaolo đệ nhị, anh quyết định dâng hiến cuộc đời cho Chúa,  tu học tại phân khoa tâm lý học ở đại học Nossa Senhora da Assunção và thần học ở đại học Salesiana de Lorena. Cha được thụ phong vào ngày 1 tháng 12 năm 1994. Cha kể:

–          Khi tôi tái khám phá Đức Tin thì Giáo Hội (Brazil) đang chìm đắm trong các vấn đề chính trị, bởi vì ảnh hưởng của Thần Học Tự Do, dạng thần học chắc chắn đã có vai trò tích cực trong thể chế độc tài, và cũng để lại khoảng trống tâm linh cho tín hữu. Đó là lúc tôi bị mất người em họ, và tôi liền đi tìm Lời Chúa để giải thoát, nhưng khi tôi đến nhà thờ thì lại phải nghe họ nói  về chính trị. Từ lúc này, tôi nhận biết ra mình phải làm gì, nghĩa là trở về với điều thiết yếu, trở về với cội nguồn của sự tốt lành, trở về với Tin Mừng đồng thời công bố Tin Mừng bằng các phương tiện truyền thông, cá biệt là âm nhạc, sợi dây dẫn truyền tốt nhất và rộng rãi nhất trong việc chia sẻ tình cảm, ngôn từ trong đời sống hàng ngày của người dân. Sử dụng âm nhạc để đáp ứng cho sự khát khao được biết Chúa, đánh thức tình yêu dành cho Hội Thánh, cho Mẹ Maria, sự sốt mến  Bí Tích Thánh Thể, tình yêu này vốn đã bị bào mòn vì sự truyền bá của các nhóm Tin Lành Ngũ Tuần và các hệ phái khác.

 

Cha trẻ Marcelo bắt đầu tăng tiến và nhiệt thành trong việc rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, như người thợ gặt cần mẫn, Cha thu hoạch được rất nhiều hoa trái đức tin, có đông những đoàn người đổ về để tham dự thánh lễ do Ngài dâng tại giáo xứ Thánh Rosalia, vùng Santo Amaro, Sao Paolo. Càng ngày con số tham dự thánh lễ càng đông, lên đến số chục ngàn, việc phụng vụ thánh lễ được dời đến và cử hành ở những chỗ có sức chứa càng lớn hơn, cứ thế giáo dân tham dự đông đúc, tăng trưởng lên, cho đến khi Ngài phải sử dụng đại lộ Liên Hiệp Quốc ở thủ đô, và ngay cả đến các sân vận động như Maracana (sân vận động có sức chứa gần 200 ngàn người, lớn nhất thế giới).

hoặc sân Morumbi (72.000 chỗ ngồi),  như là quảng trường tập họp cho các thánh lễ Misa của Ngài vốn là cao điểm của các kỳ tĩnh tâm, hội thảo truyền giảng Tin Mừng và ca ngợi Chúa. Năm 1999, đoàn đoàn, lớp lớp tín hữu cùng nhau đi tham dự buổi tập họp thờ phượng, ca ngợi có tên là “Tưởng nhớ thì có, buồn bã thì không”, con số tham dự lên đến sáu trăm ngàn người.

Năm 2011 Cha Rossi khánh thành thánh đường ở vùng ngoại ô thành phố Sao Paolo, là trung tâm thờ phượng lớn nhất Châu Mỹ La tinh. Nhà thờ chứa được 100.000 người, bao gồm 25.000 chỗ bên trong mái thượng, 75.000 chỗ bên ngoài trong một khuôn viên rộng 30 mẫu tây.

         

        

Ø  Điều gì đã khiến giáo dân tuôn đến các buổi thờ phượng và thánh lễ do cha chủ xướng. Đó là sự phấn khởi và vui thích khi mọi người có dịp “nói yêu” Chúa bằng hết con tim trong các Bài hát Tôn Vinh Chúa, có dịp đắm chìm trong tình sốt mến nồng nàn dành cho Bí tich Thánh Thể, và sự an hòa trong tình con thảo dành cho Mẹ Maria. Họ đến và nhìn xem sự đơn sơ và thánh thiện toát ra trên khuôn mặt và đời sống của Cha. Giống như đặc điểm của các buổi thờ phượng Canh Tân Đặc Sủng, tinh thần vui tươi, đơn sơ, thánh thiện bao trùm trong các buổi lễ, trong giờ chầu Thánh Thể.

            Bạn có thể cùng tham dự ở đây:

               https://www.youtube.com/watch? v=Bi_-m8WpvRA

o   “Được cùng Cha Ca Ngợi Chúa thì niềm tin củng cố, đau khổ được an ủi và vơi đi nhiều”, đó là chia sẻ của một giáo dân đang tham dự lễ đã nói với phóng viên của đài truyền hình CNN.

o   Các tham dự viên nói “Cha làm cho người ta được cháy lên lủa sốt mến”

           Làm sao cha có được ơn kỳ diệu ấy, theo chị Maria một người công giáo toàn tòng, “sự mầu nhiệm là ở trong năng lực, niềm vui và sức mạnh”, 

           những điều này chỉ có thể có được khi hoàn toàn đâm rễ tâm linh sâu và sâu thẳm trong giòng suối ơn của Chúa Thánh Thần.

o    Có nhiều tín hữu đã khóc trong sung sướng khi mình thánh Chúa do cha rước đi qua chỗ đứng của họ. Một phụ nữ trẻ gạt nước mắt nói, “Tôi đến để tạ ơn vì lời cầu nguyện của tôi đã được đáp lại, tôi vừa có được việc làm. Tôi đến thẳng đây khi tôi vừa hoàn tất xong việc từ sở làm”

Thuở ban đầu, không phải Cha Marcelo không gặp nhiều khó khăn từ phía các đấng bề trên, do mục vụ có vẻ cách tân của ngài, Các Đức Giám Mục biết sự nguy hiểm tiềm ẩn của mục vụ đang hình thành, có thể dễ dàng biến dị thành sự phụng vụ trong mớ tình cảm thái quá giống như các giáo phái tin mừng diễn dịch. Nhưng đồng thời các Ngài cũng ý thức được các kinh nghiệm của Cha Marcelo Rossi là quan trọng, bởi vì đó là phương cách đáp ứng đàu tiên trên diện rộng lớn có thể dùng để chống lại sự tan biến, thưa di, mất dần dân số Công Giáo trong lịch sử của Brazil. Chính hồng y Claudio Hummes đã nói “ Ở Brazil, người công giáo giảm dần tỉ lệ 1% mỗi năm, Năm 1991 có 83 phần trăm, nay chỉ còn 67%. Cứ một linh mục công giáo thì có 2 mục sư Tin Lành …”

Brazil được mệnh danh là quốc gia Công Giáo lớn nhất thế giới với 126 triệu tín hữu, chiếm 11% tổng số tín hữu công giáo toàn cầu. Tuy nhiên Hàng Giáo Phẩm, Hội Thánh địa phương vẫn đang phải phấn đấu với các giáo phái diễn dịch phóng khoáng Tin Mừng, những kẻ nói nhanh trên các chương trình TV lôi kéo người nghèo bị bỏ rơi vào trong các đền xây cất xô bồ, lan trân ra khắp nơi, phát triển nhiều giống như các chi nhánh của tiệm bán đồ ăn nhanh “fast food”. Họ luôn kêu gọi, khuyến dụ các bà con nghèo khổ, trong các buổi nhóm, dốc hết túi tiền khiêm nhượng của mình để giao cho họ sử dụng, họ khuyến dụ rằng, bỏ tiền cúng càng nhiều càng tốt, để được Chúa lại quả, cho nhiều hơn gấp bội.Tin Mừng đối với họ, là sự hướng dẫn mà khán giả nên làm theo, nên đầu tư tiền bạc, công sức, để được thu lợi “một vốn mười bốn lời”, mục đích đi theo Tin Mừng chỉ nhằm để có được nhiều tiền của và súc khỏe ỏ đời này, họ không lưu ý đến ơn Cứu Độ vốn là cốt yếu của Tin Mừng… Chính ở đây, Cha Marcelo và nhà thờ lớn của Ngài đã vào cuộc, phản kích những gì lạc xa ý nghĩa thực của Tin Mừng.

Vi linh mục giảng thuyết  và cũng là tác giả của những quyển sách tu dưỡng tâm tánh bán chạy nhất tại Brazil, đang trấn giữ cho Công Giáo Brazil bằng cách làm cho hội thánh Brazil được trở nên thu hút hơn, bằng cách tiếp cận sự vui tươi,thanh thản của Tin Mừng Cứu Độ. Cha nói:

–          Hầu hết các giáo xứ của chúng ta như thuộc về thế kỷ thứ tư, kiểu cách trong phụng vụ không có gì thay đổi và giáo dân cứ tản mát đi.

Và rồi, cha làm lay chuyển những thói quen cũ bằng sự giới thiệu Tin Mừng qua nhạc rock, bằng các buổi cầu nguyện giống như trên sàn của rạp hát, và dùng hết kỹ năng thông tin cách xuất sắc,  gây được ấn tượng cho cả các người chuyên nghiệp. Cha tiếp:

–          Chúng ta không thể cứ ngồi chờ cho mọi người đến nhà thờ, hội thánh phải đi ra gặp gỡ và đem họ trở về.

 Theo thời gian, khi mọi sự đã rõ ràng hơn, Giáo Hội càng ngày càng thông cảm, công nhận và chúc lành cho công việc mang tính Canh Tân Đặc Sủng của Cha Marcelo, ngày 21, tháng 10, năm 2010 Đức Thánh Cha Bê nê đic tô thứ 16 trao giải thưởng “Hồng y Nguyễn Văn Thuận – Liên đới và Phát triển 2010” cho Cha nhằm công nhận “sự tận tụy dâng hiến cho Công Giáo như một nhà truyền giảng Phúc Âm hiện đại”.

Có lẽ phần thưởng lớn nhất Chúa ban cho Cha là được cùng với Đức Thánh Cha và các bạn trẻ khắp thế giới ca ngợi Chúa Giê Su, và ngài được toại nguyện về điều này trong dịp hè năm 2013, Cha cùng với các linh mục Canh Tân Đặc Sủng chia sẻ niềm vui của sự Ca Ngợi, Thờ phượng trước hàng mấy triệu bạn trẻ qui tụ về Rio de Janeiro để tham dự ngày giới trẻ thế giới – World Youth Day.

Ngay cả trong hoạn nạn đời người, thì Chúa cũng biến nó thành niềm vui rạng rỡ cho người con yêu của Chúa. Số là khi cha tập thể dục trên máy chạy bộ thì bị tai nạn chấn thương, phải làm lễ ngồi, trên chiếc xe lăn tay, thời gian còn lại, Bác sĩ không cho phép hoạt động để hồi sức và giúp cho vết thương được mau lành. Thời gian tĩnh lặng này là lúc cha được linh hứng viết các sách mới “Đức Ái – Agape” và “ Thời quyết định – Kairos”, sách ngay lập tức được đón nhận nồng nhiệt, số bán là 10 triệu bản cho sách “Đức Ái” và 2 triệu bản cho “Thời quyết định”. Xếp hạng kỷ lục trong lich sử xuất bản của nhà Editora Globo. Toàn bộ tiền bán sách dành hết cho công tác xây dựng đền thánh “Maria Mẹ Thiên Chúa – Theotokos”

Ta biết rằng: Với những ai yêu mến Thiên Chúa, thì Người đồng công cộng tác biến mọi sự nên lành, tức là những ai đã được Người kêu gọi theo ý định của Người. (Roma 8,28 ).

Thánh lễ mới đây của cha :       https://www.youtube.com/watch? v=1QUfwE23D-c

         Nghi thức phụng vụ mới mà cha Marcelo diễn tả không chỉ dừng lại trong việc chọn lựa nhạc dùng trong phụng vụ mà đi ra ngoài luật lệ kinh điển, tạo nên một cộng đoàn Tin Mừng, khá thuần khiết, để những ai mơ ước về một giáo hội canh tân đặt nền tảng trên các cộng đoàn và sự lưu ý đến người nghèo khó, lẽ thường họ vốn không thể vượt qua vì có vô số các chia rẽ, phân cách trong các tầng lớp xã hội bao gồm từ người giầu sang cho đến người bần cùng ở đô thị, thì nay, họ có thể đến, họp thành cộng đoàn mới.

·         Ngày nay vị linh mục thể thao, người đã thiết lập kết cấu mục vụ Tin Mừng truyền thông bằng mấy ngàn cộng tác viên, người tự tay thiết lập hệ thóng “Globo” truyền hình để quảng bá niềm vui của Tin Mừng, Cha không còn phải đơn độc nữa, ngược lại, cha có nhiều bạn hữu cùng chung chí hướng. Từ những bước đi ban đầu của Cha, đi theo có nhiều các linh mục ca sĩ, nhạc sĩ, văn sĩ sáng tác khác, như linh mục dòng Thánh Tâm Fabio de Melo, hay linh mục Hewaldo Trevisan, Reginaldo Mazotti, các ngài đều trong độ tuổi tứ tuần và có bề ngoài thánh thiện đáng mến cũng như cách nói làm hứng khởi, làm phát sinh hy vọng.

·         Kỷ niệm kim khánh Canh Tân Đặc Sủng Công Giáo, chúng con  Xin Chúa Giê Su kính yêu cho giáo hội các nơi và Việt Nam của chúng con cũng có thật nhiều linh mục thánh thiện như  cha Marcelo Rossi. Xin Mẹ Maria cầu cho chúng con có rất nhiều linh mục hiếu thảo trọn tình với Mẹ như cha Rossi.

Xin Thần khí Chúa canh tân bộ mặt trái đất của chúng con qua tác vụ của những tôi tớ tận tụy của Ngài!

(Phan sinh Trần, tổng hợp bài viết của News Week, USA today, Washington Post, CNN, Tạp Chí Công Giáo,… về cha Marcelo Rossi.) 

Vì sao, chính quyền Mỹ đón tiếp nhà cầm quyền vi hiến CSVN?!

Vì sao, chính quyền Mỹ đón tiếp nhà cầm quyền vi hiến CSVN?!

 
Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) – Ngày nay, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều có Hiến pháp, đấy là đạo luật căn bản quy định các quy tắc pháp lý quan trọng nhất của quốc gia, quy định các cơ quan điều khiển quốc gia với các thẩm quyền của các cơ quan ấy, những nguyên tắc chính trị căn bản, thiết lập, kiến trúc, quyền hạn và trách nhiệm của chính quyền; quyền hạn và trách nhiệm của người dân trong quốc gia. Khi chính quyền đại diện bởi một cơ quan, một tổ chức hay một cá nhân mà có hành động trái với các quy định của Hiến pháp đã quy định là hành động vi Hiến. Từ đấy, chúng ta cần xem xét chính quyền Cộng sản Việt Nam (CSVN) tức nhà cầm quyền CSVN đã/đang điều hành nước Việt Nam có đúng với Hiến Pháp đã quy định hay không?!
Thưa không, hiện nay “Tứ trụ Ba Đình” tại Việt Nam, nhân vật thứ nhất là đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng muốn đánh bại phe nhóm tham ô Nguyễn Tấn Dũng lại nhờ Trung cộng hỗ trợ, để được tái làm Tổng bí thư Đảng CSVN, ông Trọng âm thầm làm thái thú cho Trung cộng. Thế nên, Đảng trưởng CSVN Nguyễn Phú Trọng vào ngày 12-01-2017, tại Bắc Kinh, đã cúi đầu thần phục: 
Than ôi! Đảng trưởng bút sa. 
Việt Nam lệ thuộc, xót xa giống nòi?!. 
Một đảng trưởng đảng CSVN, lấy tư cách gì để ký 15 “văn kiện hợp tác” giữa 2 quốc gia Việt-Tàu, đấy là vi hiến???!. Người Việt Nam khó biết nguyên văn nội dung của 15 “văn kiện đã ký kết”?! Tuy nhiên, đấy là những cam kết mà Chủ tịch nước Tàu là Tập Cận Bình đã buộc Nguyễn Phú Trọng phải ký là Việt Nam thần phục Bắc Kinh. Xin tóm tắt một vài điều mà “Đảng trưởng đã bút sa?!”:
– Thỏa thuận hợp tác đào tạo cán bộ cấp cao giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc. 
 
– Tuyên bố Tầm nhìn chung về hợp tác quốc phòng giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Bộ Quốc phòng Trung Quốc đến năm 2025.
 
– Hiệp định khung hợp tác cửa khẩu biên giới đất liền giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam và Tổng cục Hải quan Trung Quốc…
Ngoài ra, chế độ độc tài, độc đảng của Đảng CSVN đã bóp chết quyền tự do, dân chủ của người dân. Hiện nay, 3 nhân vật “Tứ trụ Ba Đình” đứng sau ông Trọng là: Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mà các chức danh này lại do Đảng CSVN chỉ định vào đầu tháng 4, 2016; mãi đến 3 tháng sau tức tháng 7/2016, mới cho bầu cử để hợp thức hóa các chức danh ấy, đấy là việc làm vi hiến, phi pháp?! Thế mà, người Việt vẫn lặng lẽ hay tính bao dung của người Việt để cho những kẻ giữ các chức danh vi hiến ấy là “Đảng trưởng, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng” mặc sức gây sóng gió khắp Việt Nam, mặc sức đày đọa đồng bào, họ còn khom lưng cúi đầu thần phục Bắc Kinh là sao?! 
Hôm nay, ngày 31-5-2017, ông Nguyễn Xuân Phúc được gọi là Thủ tướng Việt Nam sẽ gặp Tổng thống Hoa kỳ Donald Trump, theo dự kiến cuộc hội đàm sẽ diễn ra trong 90 phút, sẽ bàn bạc về quan hệ song phương và hợp tác khu vực. Vậy ông Thủ tướng vi hiến này sẽ gặt hái được gì hay bị thất bại trong chuyến đi Washington gặp phải bối cảnh nước Mỹ đang khó khăn về chính trị?!
 
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng vi hiến Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc (Ảnh: VOA)
Chuyến đi Mỹ của ông Phúc, theo thiển nghĩ của người viết sẽ có ba (3) vấn đề cần lưu ý:
1- Vấn đề thương mại: Theo bản tin VOA ngày 29-5-2017: “Trong năm 2016, kim ngạch thương mại Việt-Mỹ là 46,8 tỷ đôla, trong đó Việt Nam xuất sang Mỹ tới 38,1 tỷ đôla. Cũng năm 2016, kim ngạch thương mại Việt-Trung là 71 tỷ đôla, song Việt Nam nhập từ nước láng giềng khổng lồ tới 50 tỷ đôla”. Thế nên, về kim ngạch thương mại thì Việt Nam rất cần Hoa Kỳ vì Việt Nam xuất cảng sang Hoa Kỳ gần gấp đôi xuất cảng sang Trung cộng mà Việt Nam phải nhập từ Trung cộng tới 50 tỷ đôla.
2- Vấn đề an ninh: Dù rằng Tổng thống Donald Trump đã hoan hô khi tiếp kiến Chủ tịch Trung cộng là Tập Cận Bình ở Mar-a-Lago, Palm Beach, Florida vào ngày 6-4-2017. Thế nhưng, gần đây Trung cộng tỏ ra có những sách lược đối lập với lợi ích của Mỹ. Trong khi ấy, Tổng thống Rodrigo Duterte của Philippines lại muốn theo Tàu xa Mỹ mà nước Việt Nam ở vào vị trí chiến lược có thể kiềm chế Trung cộng tại biển Đông. Thật vậy, vị trí Việt Nam rất quan trọng, thế nên chí sĩ Lý Đông A (1920-1946?) cũng là một nhà Thái dịch uyên thâm đã nhắn nhủ đồng bào Việt: “Chúng ta hãy quay về mình xem hình thể của tự mình. Đất ta là đất cơ sở của Thái Bình Dương, trung tâm của Đông Nam Á, tư lệnh đài của quốc tế, được ta thì tiến lên xưng bá loài người, lui về tự thủ muôn thuở, bất cứ trên chính trị, quân sự, kinh tế, chiến lược, văn hóa đều đứng vào thiên hiểm của trung tâm. Cho nên tự phần ta nên hiểu: đời nay nếu ta muốn sống phải hết sức mạnh mà ta hững hờ thì tất diệt…. vì thế giới kẻ nào chiếm được ta mới xưng bá được lâu dài; tiện nhất và thẳng đường nhất là Tàu, ta là cái xương hóc giữa cổ họng chú chiệc, phải hiểu thế”. Thế nên, “Vì sao, chính quyền Mỹ đón tiếp nhà cầm quyền vi hiến CSVN?!” là vì địa thế trọng yếu của nước Việt Nam.
Song song với lợi ích thương mại và an ninh khu vực, Tổng thống Trump lại muốn Việt Nam hợp đồng mua bán vũ khí của Mỹ, có lẽ Mỹ-Việt sẽ hợp tác trong lãnh vực này. Điều này, đã thể hiện vào ngày 22-5-2017, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam là Ted Osius đã đại diện phía Mỹ chuyển giao 6 tàu tuần tra Metal Shark 45-foot (khoảng 14 mét) cho Cảnh sát biển Việt Nam tại Quảng Nam.
3- Vấn đề nhân quyền: Tại Việt Nam đang bị đàn áp khốc liệt, như: Giết hại bằng cách cắt cổ anh Nguyễn Hữu Tấn trong đồn công an ở tỉnh Vĩnh Long. Công an tấn công giáo xứ Song Ngọc đã gây ra máu đổ… người dân đã/đang ai oán khắp nơi!!! Thế nhưng, Tổng thống Trump không đặt vấn đề nhân quyền là cốt lõi, kinh nghiệm cho thấy Tổng thống Trump không hề nhắc đến vấn đề nhân quyền với Chủ tịch nước Trung cộng là Tập Cận Bình khi ông Tập gặp ông Trump ở Mỹ. Dù vậy, tuy ông Trump làm Tổng thống nhưng nước Mỹ còn có lưỡng viện Quốc hội luôn coi vấn đề nhân quyền đối với các quốc gia độc tài như Việt Nam là một trong những điều quan tâm cốt lõi của nước Mỹ.
Ngoài ra, chỉ có người Việt Quốc gia mới lo lắng cho quê hương và đồng bào mình tận tình và thiết tha. Khi người Việt tha thiết bày tỏ những nỗi niềm ưu tư về tự do, nhân quyền tại đất nước Việt Nam thì mối quan hệ Việt-Mỹ chắc chắn không thể lãng quên trong những cuộc hội họp giữa các giới chức cao cấp giữa hai bên?!.
Cuối cùng, chắc chắn rằng ông Phúc khi gặp ông Trump, sẽ chính thức mời ông Trump tới thăm Việt Nam nhân dịp hội nghị APEC vào tháng 11 tới đây. Hội nghị sẽ diễn ra tại Đà Nẵng, đấy là nơi mà Quân đội Hoa Kỳ bắt đầu tham chiến tại miền Nam Việt Nam kể từ ngày 8-3-1965 (đã 52 năm), khi đơn vị Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ đổ bộ lên bãi biển Nam Ô, Đà Nẵng.
Viết xong 1:15′ AM, ngày 31-5-2017

Kiên Giang: Từ chối nhậu, một ngư dân bị đâm chết

Kiên Giang: Từ chối nhậu, một ngư dân bị đâm chết

Mặc dù ông Nhơn được các y bác sĩ ở Bệnh Xá Quân Dân Y cứu chữa nhưng không qua khỏi. (Hình: Báo điện tử Dân Trí)

KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Một ngư dân từ chối nhậu dẫn đến cự cãi để rồi bị đâm thủng phổi chết khi tàu cá đang neo đậu gần xã đảo Thổ Châu, huyện Phú Quốc.

Theo báo điện tử Dân Trí, ông Lê Minh Tạo, trưởng công an xã đảo Thổ Châu, huyện Phú Quốc, cho biết lực lượng công an xã đang đưa thi thể nạn nhân là ông Trần Văn Nhơn (44 tuổi, huyện Gò Quao), đã chết do vết thương thủng phổi quá nặng sau khi được đưa đến cấp cứu tại Bệnh Xá Quân Dân Y Thổ Châu, và bàn giao hung thủ cho công an tỉnh thụ lý.

Tin cho biết, tối 29 Tháng Năm, tàu cá Minh Dũng do ông Nguyễn Văn Khôi (50 tuổi) làm thuyền trưởng, sau khi đi đánh bắt cá về neo đậu tại cảng cá Thổ Châu. Trên tàu lúc này có hai ngư dân là ông Nguyễn Văn Dễ (31 tuổi, huyện Giồng Riềng) và ông Nhơn.

Đến hơn 9 giờ 30 phút tối cùng ngày, ông Dễ rủ ông Nhơn cùng nhậu nhưng ông Nhơn từ chối, dẫn đến cự cãi. Tức giận, ông Dễ lấy dao đâm ông Nhơn một nhát trúng vào phần ngực dưới xương đòn vai phải gục tại chỗ. Ông Nhơn được các ngư dân neo tàu gần đó đưa đi cấp cứu nhưng đã chết do thủng phổi. (Tr.N)

Washington, DC: Cộng đồng Việt Nam biểu tình chống thủ tướng CSVN

Washington, DC: Cộng đồng Việt Nam biểu tình chống thủ tướng CSVN

Đồng hương Việt Nam tập trung trước Tòa Bạch Ốc, chuẩn bị biểu tình chống thủ tướng CSVN. (Hình: Quỳnh Nguyễn)

WASHINGTON, DC (NV) – Nhiều đồng hương Việt Nam sáng Thứ Tư kéo về thủ đô Washington, DC, chuẩn bị biểu tình chống ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng CSVN, người sẽ gặp Tổng Thống Donald Trump trong Tòa Bạch Ốc lúc 3 giờ chiều.

Lý do của cuộc biểu tình, theo ban tổ chức, là để “chống tên Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc và bạo quyền độc tài, đã cai trị hà khắc dân tộc Việt Nam.”

Ban đầu, ban tổ chức dự trù biểu tình lúc 10 giờ sáng, tuy nhiên, tối Thứ Ba, Tòa Bạch Ốc mới cho biết cuộc gặp gỡ diễn ra buổi chiều, nên ban tổ chức dời cuộc biểu tình lại, vào lúc 1 giờ trưa, ngay công viên Lafayette, trước Tòa Bạch Ốc.

Ban tổ chức cũng cho biết, mọi người tập trung tại Eden Center, Falls Church, Virginia, và xuất phát từ đây đến Tòa Bạch Ốc.

Riêng các phái đoàn ở xa, nếu đến trước Tòa Bạch Ốc lúc 9 giờ sáng, vẫn có người của ban tổ chức có mặt để tiếp đón.

Lúc 12 giờ trưa, nhiều đồng hương đã có mặt tại địa điểm biểu tình, mang theo cờ và biểu ngữ, có các khẩu hiệu chống chính quyền CSVN, đồng thời hô các khẩu hiệu “Freedom for Vietnam,” “Democracy for Vietnam,” “Human Rights for Vietnam…”

Washington, DC: Cộng đồng Việt Nam biểu tình chống thủ tướng CSVN
Nhiều biểu ngữ kêu gọi tôn trọng nhân quyền Việt Nam được đồng hương mang ra tại cuộc biểu tình. (Hình: Loan Ngô cung cấp)

Hiện tại chỗ, ngoài cộng đồng người Việt quốc gia vùng Washington, DC, Maryland, và Virginia, còn có các cộng đồng Việt Nam từ Massachusetts, New Jersey, Philadelphia, Florida, New York,…và các cộng đồng khác.

Theo thông cáo của Tòa Bạch Ốc cho biết, vào lúc 12 giờ trưa, ông Phúc gặp Ngoại Trưởng Rex Tillerson tại Bộ Ngoại Giao Mỹ.

Đến 3 giờ chiều, ông Phúc gặp ông Trump và ông Tillerson.

Đến 3 giờ 20, hai bên sẽ có cuộc họp song phương, kéo dài từ 30 phút đến 1 giờ, và có thêm sự tham dự của Phó Tổng Thống Mike Pence.

Hai bên sẽ thảo luận chủ yếu làm sao giảm thâm thủng mậu dịch giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, mà cho tới nay, Việt Nam xuất cảng hàng sang Mỹ nhiều hơn, với trị giá $32 tỷ.

Ngoài ra, hai bên cũng sẽ thảo luận các vấn đề liên quan tới Biển Đông. (Đ.D.)

HRW kêu gọi Mỹ không trải thảm đỏ lãnh đạo độc tài Việt Nam

 
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, Antonio Guterres (phải) bắt tay Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc, tại trụ sở LHQ ở New York hôm 30/5/2017.

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, Antonio Guterres (phải) bắt tay Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc, tại trụ sở LHQ ở New York hôm 30/5/2017.

AFP photo
 
 

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump có thể không quan tâm đến vấn đề nhân quyền tại Việt Nam; thế nhưng Quốc hội Mỹ thì lại không như thế.

Đó là nhận định mà giám đốc hỗ trợ Châu Á của tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch, John Sifton, đưa ra và được loan đi vào ngày 30 tháng 5, ngay trước khi ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng Việt Nam được tổng thống Donald Trump tiếp tại Nhà Trắng vào chiều 31 tháng 5.

Theo ông John Sifton thì người mà tổng thống Trump tiếp vào chiều ngày 31 tháng 5 là nhân vật độc tài mới nhất trong danh sách mà người đứng đầu chính phủ Hoa Kỳ đón chào, thăm hỏi hay điện đàm.

Về mặt chính sách ngoại giao, tổng thống nước Mỹ đề ra đường lối; nhưng Quốc hội với vai trò cố vấn và chuẩn thuận có thể can thiệp nếu có những thực tế mà theo họ không thể chấp nhận. Quốc hội Hoa Kỳ phải chuẩn y các thỏa thuận thương mại ký kết và có thể chặn những thỏa thuận về mua bán vũ khí.

Theo giám đốc John Sifton của Human Rights Watch thì quan ngại lớn của lưỡng đảng Quốc hội Hoa Kỳ là thành tích nhân quyền của Việt Nam.Theo vị giám đốc hỗ trợ Châu Á của Human Rights Watch thì đó là vấn đề đoàn kết những thành viên của cả hai đảng.

Ông John Sifton nêu rõ đó là một thực tế mà chính quyền của tổng thống Donald Trump phải đối mặt: có thể tân chính quyền Mỹ không muốn cổ xúy cho nhân quyền, nhưng thực tế chính trị đòi hỏi họ phải thực thi điều đó.

Giám đốc Hỗ trợ Châu Á của Human Rights Watch nêu ra những trường hợp các tù nhân lương tâm gồm Trần Huỳnh Duy Thức, hiện phải thụ án 16 năm tù do có những bài viết và nỗ lực lập nên nhóm cổ xúy cho dân chủ tại Việt Nam; trường hợp của tù nhân Ngô Hào, mục sư Nguyễn Công Chính, luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài, các bloggers Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Đình Ngọc tức Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh- Mẹ Nấm, Hồ Văn Hải- Hồ Hải, cũng như các ông Trần Anh Kim, Lê Thanh Tùng từng nhiều năm lên tiếng cho nhân quyền.

Tác động của việc lãnh đạo Hoa Kỳ công khai nêu những tên tuổi tù nhân lương tâm đó ra có thể giúp biện pháp đối xử với họ trong tù được nới lỏng tốt hơn và thậm chí được trả tự do sớm hơn.

Biện pháp hiện nay của chính quyền Hà Nội dùng tay côn đồ để sách nhiễu, tấn công bằng bạo lực đối với các tiếng nói bất đồng cũng được ông John Sifton nêu ra và nói rõ Human Rights Watch thu thập tài liệu về những trường hợp trong năm ngoái về tình trạng này.

Giám đốc Hỗ trợ Châu Á John Sifton của Human Right Watch kêu gọi Quốc Hội Hoa Kỳ cần chuyển cho ông Nguyễn Xuân Phúc khi đến Washington biết rằng vấn đề nhân quyền vẫn là một đề tài lớn ở thủ đô nước Mỹ. Đây được cho là một kết quả tích cực của chuyến đi sau khi ông Phúc về lại Hà Nội và báo cáo cho Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Bộ Y tế: Tai biến y khoa chạy thận nhân tạo ‘nghiêm trọng nhất’

Bộ Y tế: Tai biến y khoa chạy thận nhân tạo ‘nghiêm trọng nhất’

Các bệnh nhân đau bụng và khó thở khi đang điều trị chạy thận nhân tạo
Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionCác bệnh nhân đau bụng và khó thở khi đang điều trị chạy thận nhân tạo

Bảy người đã tử vong và một phụ nữ đang bị cấp cứu sau khi được điều trị chạy thận nhân tạo tại một bệnh viện ở miền Bắc Việt Nam.

Sự cố này xảy ra tại Bệnh viện Đa khoa Tỉnh Hòa Bình, ở phía Tây thủ đô Hà Nội, hôm thứ Hai 29/5.

18 người, là các bệnh nhân bị suy thận định kỳ, được điều trị chạy thận nhân tạo tại khoa Điều trị tích cực, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hòa Bình sáng 29/5. Sau 45 phút, các bệnh nhân xuất hiện tình trạng khó thở, buồn nôn, đau bụng. Sau đó các bác sĩ đã phát hiện tình trạng hôn mê ở cả 18 bệnh nhân, truyền thông Việt Nam đưa tin.

Chạy thận nhân tạo là phương pháp điều trị dành cho các bệnh nhân suy thận để lọc máu và loại bỏ cặn bã trong cơ thể bằng cách đưa máu qua chạy qua một chiếc máy.

 Bộ Y tế Việt Nam đánh giá đây là ca tai biến y khoa nghiêm trọng nhất trong nhiều năm qua. Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an) đã khởi tố vụ án để điều tra nguyên nhân sự việc này.
Người nhà một bệnh nhân bên giường bệnh trong Bệnh viện Đa khoa Hòa Bình
Bản quyền hình ảnhSTR/AFP/GETTY IMAGES
Người nhà một bệnh nhân bên giường bệnh trong Bệnh viện Đa khoa Hòa Bình

Tại cuộc họp báo sáng 30/5, Phó giám đốc Công an tỉnh Hòa Bình Phạm Văn Sử cho biết cơ quan điều tra đã hoàn tất khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi.

Theo ông Trần Quang Khánh, Giám đốc Sở Y tế tỉnh Hòa Bình, nguyên nhân sự cố cần thời gian xác minh song nhiều khả năng nghi do sốc phản vệ.

Trước đó, ông Trương Quý Dương, giám đốc bệnh viện gửi lời xin lỗi đến gia đình các nạn nhân: “Tôi xin nhận trách nhiệm trong sự cố này. Dù không cố ý nhưng tai biến đã xảy ra. Đây là bài học đau đớn với chúng tôi”.

Bệnh nhân Nguyễn Thị Bích Nguyên (giường bên phải) trong phòng Hồi sức cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa Hòa Bình
Bản quyền hình ảnh      HOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Bệnh nhân Nguyễn Thị Bích Nguyên (giường bên phải) trong phòng Hồi sức cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa Hòa Bình

Ông Lê Tiến Dũng, chồng của bệnh nhân đang nằm cấp cứu nói với hãng tin AFP rằng vợ anh bắt đầu đau trong quá trình điều trị.

“Cô ấy ngứa khắp người, bị đau bụng và buồn nôn,” anh nói. “Tôi chỉ mong là vợ tôi sẽ qua khỏi.”

10 bệnh nhân còn lại đã được chuyển đến Bệnh viện Bạch Mai và tình trạng của họ được cho là ổn định.

Truyền thông trong nước đưa tin Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đến Bệnh viện Đa khoa Hòa Bình đêm 29/5 và chỉ đạo Bộ Y tế “tập trung hết sức cứu chữa người bệnh tại bệnh viện và người bệnh đang có diễn biến cũng như các trường hợp điều trị tại bệnh viện”.

Cuba: Ánh sáng cuối đường hầm?

Tuệ Ngữ
5/28/2017
 
Nói đến Cu Ba, người Việt Nam không thể quên được câu nói “bất hủ” của ngài chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã phát biểu trong chuyến viếng thăm Cu Ba vào Tháng 12 năm 2009:

“Có người ví von Việt Nam và Cu Ba như là trời đất sinh ra
Một anh ở phía Đông một anh ở phía Tây.
Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới.
Cu Ba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cu Ba nghỉ”

Thỏa mãn óc mạo hiểm, người viết cùng với 2 người bạn đã thực hiện một chuyến đi 5 ngày từ 8-12 tháng Năm 2017 để tìm hiểu xem Cuba bây giờ thức ngủ ra sao sau khi Hoa Kỳ đã giỡ bỏ phần nào lệnh cấm vận vào tháng 12 năm 2014.

Tưởng cần biết La Havana là thành phố lớn nhất, là thủ đô và là 1 trong 14 tỉnh của Cuba. Dây là trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế của Cuba. La Havana có 11 triệu cư dân, đang sống dưới chế độ cộng sản kể từ năm 1959 cho đến ngày nay, với ngôn ngữ chính là tiếng Tây Ban Nha. Nước Cuba đã từng là thuộc địa của Tây Ban Nha từ năm 1492 cho đến khi chiến tranh Tây Ban Nha và Hoa Kỳ kết thúc vào năm 1898. Cuba hiện đang lưu hành đồng tiền Peso Cuba, và một loại tiền khác gọi là Convertible CUC dành cho khách du lịch.

Chuyến đi Cuba đã khởi hành từ Houston, dừng lại 2 tiếng đồng hồ ở Mexico City của Mễ Tây Cơ sau 2 giờ bay. Sau đó chuyến bay tiếp tục đi tới La Havana thêm 3 giờ bay bằng hãng hàng không Aeromexico. Bận trở về lại Houston thì cũng dừng chân ở Mexico City, nhưng lâu tới 10 tiếng đồng hồ thì mới có giá vé tiết kiệm là $493.00 cho cả đi lẫn về.

Máy bay đáp xuống phi trường quốc tế La Havana có cư dân là 2.2 triệu người, là thành phố lớn nhất không những ở Cuba mà ở cả vùng Caribe. Thành phố có diện tích 721 km², cách Florida (Mỹ) 144 km về phía Nam Tây Nam và được bao bọc bởi tỉnh La Havana về phía Nam, Đông và Tây.

La Havana là phi trường nhỏ cổ lỗ sĩ tựa như phi trường Liên Khương của Việt Nam, có lưa thưa vài phi cơ của hãng máy bay khác trong đó có Jet Blue. Chúng tôi đã rời máy bay bằng cách đi xuống cầu thang, rồi mới đi vào bên trong phi trường được. Từ đó đã phải chờ chực trên 1 tiếng đồng hồ để lấy hành lí của mình tại quầy xoay. Cảm tưởng đầu tiên đang khi đứng chờ là nhận thấy có rất nhiều thùng hàng, lớn có nhỏ có, được vận chuyển tại quầy xoay lấy hàng, từa tựa như tình trạng Việt Nam thời mới mở cửa, vào thời điểm mà Người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới đã ồ ạt gởi các thùng hàng về cho thân nhân của mình để cứu khổ cứu nạn. Chúng tôi nhìn thấy có nhiều thùng hàng đồng cỡ như nhau, có đề chữ “CREW” bên ngoài bao bì, có lẽ cũng giống tình trạng Việt Nam, nhóm phi công và tiếp viên điều hành, cũng phải tìm cách kiếm chác thêm trong ngành nghề của họ chăng?

Từ quầy lấy hành lí bước ra cửa, có rất nhiều người đang đứng đón người mới tới, trong đó có anh tài xế tên Pablo đến đón chúng tôi. Anh là cư dân La Havana mà chúng tôi liên lạc trước, đã cầm một bảng có tên của 1 người trong chúng tôi, để chúng tôi nhận diện. Anh Pablo đã đưa chúng tôi đi ra bên ngoài bằng cửa chính duy nhất, rồi dẫn ra bãi xe đậu gần đó dưới ánh nắng chiều gay gắt, nhưng không nóng như tại Houston.

Từ phi trường về nhà trọ mất độ nửa giờ đồng hồ. Chúng tôi đã liên lạc với chủ nhà trước để thuê phòng. Từ phòng trọ đi bộ ra mặt tiền của bờ biển chỉ mất 5 phút, với giá tiết kiệm $40 cho một đêm. Phòng có 3 giường ngủ, cho 3 người chúng tôi, 2 giường cỡ queen size, 1 giường cỡ twin size, với một nhà tắm và cầu tiêu chung! Bà chủ nhà là một cư dân, nói được tiếng Anh chút ít, đã mua căn hộ 3 phòng, một phòng để ở, và 2 phòng cho khách du lịch thuê. Giá cả hơn kém tùy theo thời điểm trong năm, bà cho khách mướn, phần đông là do người đã đến ở trước đây, giới thiệu lẫn cho nhau, với giá tiền tiết kiệm rất nhiều, so với các khách sạn đắt hơn lên gấp đôi hoặc gấp 3!

Chúng tôi đã nhờ một cô gái địa phương dẫn đường (tour lady), cô trạc tuổi 30, nói lưu loát 4,5 ngôn ngữ khác nhau gồm tiếng Pháp, Anh, Ý, Bồ Đào Nha và tiếng Tây Ban Nha.
Chúng tôi đã thăm viếng trung tâm thành phố La Havana “La Havana Central” gồm tòa nhà thủ đô Cuba, có mô hình tựa như tòa nhà trắng của Mỹ ở Washington DC, và điện Pantheon bên Pháp, do 2 kiến trúc sư Raúl Otero và Eugene Ranieri, đã xây trong 3 năm, từ 1926 cho đến 1929 thì hoàn tất.

Chúng tôi cũng đi thăm khu Havana Vieja (Havana cổ), thăm Viện Đại Học Havana (University of Havana, UH), là ngôi trường cổ xưa nhất của Cuba, đã được thành lập từ tháng Giêng năm 1728, gồm 15 phân khoa khác nhau. Chúng tôi cũng thăm Bưu điện Havana, là một khu vực nhỏ, từa tựa như trạm bưu điện phụ rất nhỏ ở Mỹ.

Chúng tôi cũng thăm tượng Chúa Giê-su nặng 320 tấn, là tác phẩm của nhà điêu khắc nổi tiếng Cuba Jilma Madera (1915-2000) thực hiện. Đây là một trong những biểu tượng đặc trưng của thành phố La Havana. Bức tượng khổng lồ này được tạc trên đá cẩm thạch trắng của vùng Carrara, Italia và được ghép từ 67 mảnh. Nghệ nhân Madera đã thực hiện tác phẩm này trong vòng hai năm. Tượng Chúa Giê-su này được khánh thành vào ngày 25/12/1958 và được đặt trên một quả đồi cao thuộc Vịnh La Havana. Tác phẩm điêu khắc này thường xuyên được phục chế và bảo trì. Bức tượng này cao hơn mặt nước biển 51 m và thấp hơn bức tượng Chúa Giê-su ở Ba Tây 12 m.

Chúng tôi cũng đi thăm ngôi nhà của Văn hào Ernest Hemingway, thăm Lighthouse “Faro Castillo del Morro được dựng lên từ năm 1845, thăm hang động của thổ dân Indians “Cueva del Indio” ở Vinales Valley, thăm cơ sở làm xì gà, đi tắm biển Santa Maria “Santa Maria del Mar”.

Trước khi đi La Havana, người bạn làm chung sở với tôi cho biết cái thú vị của chuyến đi sẽ là vấn đề ăn uống thoải mái với giá tương đối thấp so với tại Houston. Ngày đầu tiên, chúng tôi đến La Torre, một tiệm ăn thật sang trọng nằm sát bên bờ biển, tọa lạc trên tầng lầu thứ 33 của tòa nhà, với cách thiết trí các bàn ăn đặt dọc theo tường kính trong theo hình vòng cung. Từ bàn ăn, có thể nhìn thấy toàn diện khu vực Melacon dọc theo bờ biển, rất nhộn nhịp, cả ngày lẫn đêm, bao gồm các Hotel lớn và các cơ sở đồ sộ, trong đó có tòa đại sứ Hoa Kỳ, một tòa nhà cao tầng nằm sát ngay bên bờ biển!

Điều thú vị nhất cho người viết là cảnh chụp hình ban đêm lúc hoàng hôn, vô cùng ngoạn mục và kì diệu. Bạn có bao giờ đến một nơi có thế đất nằm ngang như Cuba, theo chiều Đông Tây. Khi hoàng hôn xuống, bạn có thể lấy được hình đẹp từ hướng bên trái của bạn là hướng Tây, và khi bạn vừa chụp xong cảnh hoàng hôn trên biển, quay lại phía sau theo hướng Đông thì mặt trăng sừng sững mọc lên từ từ. Cực kì thú vị, thật khó mà thưởng ngoạn được cảnh thiên nhiên hùng vĩ đến như thế: Hoàng hôn trên biển và vầng trăng ở ngay sau lưng mình theo hướng đối nghịch.

Trong chuyến đi 5 ngày ngắn ngủi, người viết rất tiếc đã không có đủ đam mê, cũng như đã không có điều kiện thức dậy thật sớm để chào bình minh với mặt trời từ hướng Đông đi lên. Thôi thì xin hẹn một dịp khác, sẽ tìm cơ hội kéo theo một nhóm bạn già, cùng đi với nhau trong một chuyến đi chuyên nghiệp, tha hồ mà chụp hình chộp ảnh, tới nơi tới bến!

Vài ý tưởng:

Chuyến đi La Havana Cuba 5 ngày là một kỉ niệm thật khó quên. Xin mạn phép ghi lại một vài nhận xét khách quan hết sức có thể, về một nước cộng sản vừa mở cửa giao tiếp với thế giới tự do bên ngoài:

Ấn tượng đầu tiên là cảm giác an toàn lên tới 99%: Chúng tôi thật tình cảm thấy thật an toàn trong những ngày lưu lại La Havana. An toàn trên đường phố, ngoài bãi biển, giữa chốn đông người, tại các tiệm ăn, tại các điểm dừng chân đó đây, vào cả ban ngày lẫn ban đêm. Chúng tôi mang theo máy hình lớn nhỏ, thoải mái đi giữa chốn đông người qua lại, đủ mọi thành phần. Không một chuyện đáng tiếc nào đã xảy ra ngay cả khi đi lại vào ban đêm cho tới 2,3 giờ sáng.

Không nhìn thấy các cô gái đứng đường, lác đác chỉ nhìn thấy vài người ăn xin, kín đáo ngồi tại một vài góc đường, hay ẩn mình trên đường phố đông người qua lại, với cái mũ đặt phía đằng trước chỗ ngồi, nhẫn nhịn và hiền lành! Tuy nhiên, cũng có chuyện này đã xảy ra: Một thanh niên mặc quần bò (Jean) và áo thun, mặt mày đẹp trai, sáng sủa, đã đến gạ gẫm chúng tôi theo kiểu tú bà môi giới. Đây là điều tiêu cực duy nhất mà chúng tôi gặp phải.

Giáo dục và y tế tại Cuba hoàn toàn miễn phí, dành cho tất cả mọi công dân nào có điều kiên và khả năng muốn học cao lên, ngay cả đến bậc đại học. Lương một kĩ sư ra trường là $15, một bác sĩ ra trường chỉ $25 một tháng, tuy nhiên nhà nước có kèm theo thêm phụ cấp như tem phiếu để mua đồ dùng hay thức ăn giảm giá. Công nhân viên chức với tiền lương chừng $20 một tháng, hơn kém tùy theo ngành nghề.

Mỗi công dân Cuba chỉ được phép đứng tên làm chủ một căn nhà, hay một cơ sở thương mại. Không cho phép bỏ tiền ra mua nhiều nhà hay nhiều cơ sở làm ăn để sinh lời theo kiểu Tây phương tự do kinh doanh hay đầu tư vô giới hạn. Người nước ngoài không phải là công dân Cuba, không được phép đứng tên mua nhà hay mua một cơ sở.

Các xe hơi cũ kĩ hiện đang lưu hành là những xe của hãng Ford, Chevrolet, Plymouth, và lác đác thấy có các loại xe Cadillac, Citroen, Yugo, Fiat …. là những loại xe sản xuất từ những thập niên 1940, 1950. Còn các xe đời mới như Toyota, Kia, Hyundai … là do chính phủ độc quyền nhập cảng điều hành, được xử dụng tại các công sở, hành chánh hoặc công an. Thêm vào đó, cũng có một số xe 3 bánh tựa như Lambretta vẫn còn đang lưu hành tại La Havana, và có rất ít xe gắn máy chạy trên đường. Khi đi ra khỏi thành phố La Havana để đến các vùng quê, chúng tôi nhìn thấy phần lớn là xe thồ có ngựa kéo, tựa như các vùng quê của Việt Nam thời đệ nhị cộng hòa trước năm 1975.

Thay lời kết

Xin hỏi: Có phải nước cộng sản Cuba đang sáng suốt nhận ra thiên đường xã hội chủ nghĩa là một đường hầm tăm tối, đói nghèo và lạc hậu, đã tỉnh ngộ mở cửa tiếp xúc với thế giới văn minh bên ngoài để tìm ra ánh sáng ở cuối đường hầm?

Xin hỏi những người cộng sản Việt Nam, tự hào là đỉnh cao trí tuệ loài người, đã từng lớn tiếng cho mình là kẻ canh giữ hòa bình thế giới, thì xin cho biết Việt Nam bây giờ ngủ hay ngu, thức hay cứt?

“Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…”
(Trần Thị Lam)

Trong vali của con không có gì cả sao???

Trong vali  của con không có gì cả sao???

          Một doanh nhân đang ngập đầu trong nợ và đang nằm trong bệnh viện.

Một hôm, trong lúc chìm vào trong hôn mê .. anh ta nhìn thấy Chúa đang đến gần mình với một chiếc vali trên tay. Anh ta hỏi:
– Người có gì trong chiếc vali này vậy?
– Đây là hành lý của con?
– Của con? Ý Người là đồ đạc, quần áo và tiền bạc của con sao?
– Những thứ đó thuộc về Trái Đất.

– Đó có phải là những ký ức của con không?
– Những thứ đó không thuộc về con, chúng là của Thời Gian.
– Đó có phải là những tài năng của con không?
– Những thứ đó thuộc về Rèn luyện chứ không phải của con?
– Vậy trong đó có bạn bè và gia đình của con không?
– Ta xin lỗi, họ chưa bao giờ là của con, họ chỉ là bạn đồng hành?
– Là vợ và con trai của con sao?
– Họ cũng chưa bao giờ là của con, họ thuộc về trái tim của con.
– Hay đó là cơ thể của con?

– Đó cũng chưa bao giờ là của con, cơ thể thuộc về cát bụi?
– Là linh hồn của con sao, thưa Chúa?
– Không, linh hồn của con thuộc về ta.
Lòng tràn ngập sợ hãi, người đàn ông giằng lấy chiếc vali từ tay Chúa, mở ra và nhìn thấy trong vali hoàn toàn trống không. Rơi nước mắt, người đàn ông hỏi:
– Con không có gì cả sao???

– Tất nhiên rồi. con không thể mang theo mình bất cứ ai, bất cứ cái gì, điều gì…

Chỉ có linh hồn của con thuộc về Ta.

Nhưng ta rất cô đơn và buồn tủi ngay trong đền thờ linh hồn con

Một ngày, 10 tháng, 20 năm…Con chẳng dành cho ta một vài phút

để con và Ta có dịp tâm sự với nhau

về mọi chuyện trong cuộc sống của con.

Ông ta choàng tỉnh giấc, mồ hôi dầm đìa…

May sao Chúa cho ông từ từ khỏe lại. Ông bắt đầu dồn nỗ lực vào việc tìm kiếm Chúa và ngày càng bình an…

Lạ thay, càng bình an thì công việc kinh doanh của ông cũng từ từ phục hồi…

Sau khi trả nợ xong, ông chỉ cần làm vừa đủ ăn…

và mỗi ngày ông dành thời gian tâm sự với Chúa…

Cuối cùng, ông cảm thấy mình có thể về với Ngài bất cứ lúc nào…trong bình an sâu lắng….

From vuisongtrendoi