MỘT TIN MỪNG KHÓ GIỮ


MỘT TIN MỪNG KHÓ GIỮ

Sau lúc đem ra một số lời giáo huấn về đời sống cộng đồng, Chúa đã nhấn mạnh đến bổn phận tha thứ.  Bài Phúc âm tự nó đã rõ ràng.  Tuy thế cũng cần phải nói rõ thêm một vài điều.  Ta biết rằng danh từ “bảy mươi bảy lần” của Phúc âm có nghĩa là vô cùng.  Hơn nữa còn phải đọc thêm dụ ngôn người đầy tớ tàn nhẫn để tìm ra bài học chính yếu mà Chúa Giêsu muốn dạy ta, mà không dừng lại ở các chi tiết của câu chuyện để tìm cho cái chi tiết ấy một ý nghĩa.  Bài học chính yếu để sự tha thứ của loài người liên quan với sự tha thứ của Thiên Chúa.  Các chi tiết của câu chuyện tả lại cho chúng ta một khía cạnh của triều đình Đông phương vào thời Chúa Kitô, nhất là những gì liên quan đến quyền tùy nghi quyết định của nhà vua trên thường dân.  Chúa Giêsu đi từ một sự thực có sẵn trong óc của mọi người để xây dựng câu chuyện và rút ra một bài học: Chúa Cha ở trên trời sẽ hành động giống như ta suy nghĩ và hành động với các anh chị em khác.  Lúc suy nghĩ về sự tha thứ Phúc âm, ta thấy Thiên Chúa có tham vọng nâng chúng ta lên ngang hàng với sự cao cả riêng Ngài.  Sau đây là một vài điểm dùng làm mốc để suy nghĩ.

1) Không nên giam hãm một ai trong sự xúc phạm đã qua.  Khi chúng ta phải tha thứ, thì thường là liên quan đến một sự xúc phạm nằm trong quá khứ.  Nhưng kẻ xúc phạm, tác giả của sự xúc phạm, đang sống trong hiện tại.  Con người ấy trong giây phút hiện tại không cùng là một con người như lúc xúc phạm nữa.  Do đó chúng ta phải nhìn người ấy một cách khác.  Tha thứ là chấp nhận kẻ khác như họ đang sống bây giờ, chứ không phải là xua đuổi họ, như họ đã đối xử trong quá khứ.

2) Người ta sẽ bảo rằng: nếu kẻ ấy lại quay làm thiệt hại ta như trước, nếu kẻ ấy tái phạm ta phải đối xử như thế nào?  Phúc âm trả lời: vẫn tha thứ.  Điều này không có nghĩa là ta khỏi phải đề phòng.  Tuy nhiên Phúc Âm cấm ta không được làm hại họ, hơn nữa lòng ta còn phải đi xa tới chỗ lấy ân đền oán.  Có lẽ sẽ bảo là muốn làm được như thế phải có chí anh hùng.  Thiên Chúa đã hành động với chúng ta như thế nào?  Chúng ta là những người có tội hay sa đi ngã lại mà Thiên Chúa vẫn luôn luôn tha thứ khi có dấu hiệu mảy may là chúng ta hối cải.  Thiên Chúa không ngớt mong muốn điều lành cho chúng ta.

3) Người ta thường nói: tha thứ thì được mà bỏ quên thì không.  Sự tha thứ mới là đối tượng của giới răn chứ đâu phải là sự bỏ quên.  Bỏ quên lỗi của kẻ khác nằm ngoài quyền hạn của ý chí và phải chăng đó là điều đáng mong ước?  Khi chúng ta nhớ lại một ân huệ đã lãnh nhận, chúng ta có thể lợi dụng đó để khơi dậy lòng biết ơn và đó là điều rất tốt.  Khi nhớ lại một sự thiệt thòi đã chịu, chúng ta lợi dụng đó để tha thứ một lần nữa và làm cho sự tha thứ càng lớn mạnh.  Trong cả hai trường hợp trí nhớ có thể giúp chúng ta làm điều thiện.  Khả năng nhớ lại đặt chúng ta gần với tư tưởng của Chúa vì Người thu gọn tất cả quá khứ của thế giới trong cái hiện tại vĩnh viễn nhưng là để yêu mến.

4) Sự tha thứ mà Phúc âm đề xướng là một món quà cho không, ngay cả với những người không xứng đáng.  Điều này cũng có nghĩa là phải cầu nguyện, để kêu cầu ơn Chúa là sức mạnh phi thường và linh thiêng khiến lòng người có khả năng lướt thắng chính mình, đến nỗi thực hiện được những công việc quá sức loài người.

Achille Degeest (Trích trong “Lương Thực Ngày Chúa Nhật”)

***********************

Hãy tha thứ

Tha đi anh.

Hãy để sự hiềm khích và báo thù cho người hèn mọn.

Vết thương và nọc độc của lời hằn thù

Không xứng với con cái Ánh sáng…

Tha đi anh.

Hãy tìm sự cao thượng, tha thứ là đó.

Tìm sự cao thượng, là sống với đại nhân:

những người có lòng quảng đại,

những người có tư cách và can đảm. 

Hãy tha thứ,

Hãy để mạch nước hằng sống tuôn trong anh,

để nước chảy và rửa để luyện lòng trí anh.

Như vậy, anh sẽ được bình an.

Như vậy, nắm tay anh sẽ dịu dần

Và anh sẽ thấy tay anh mở ra

để gặp gỡ và tha thứ. 

Một tay có thể mang gánh nặng của người khác ,

Một tay có thể gạt lệ người khiêm tốn,

Một tay thắm đượm tình anh em,

Tay con người đưa để bắt tay nhau

Và giống tay Chúa. 

Hiền Hoà chuyển dịch

Venezuela – Ảo tưởng của nền kinh tế Xã hội Chủ nghĩa

Venezuela – Ảo tưởng của nền kinh tế Xã hội Chủ nghĩa

 

Venezuela trong những ngày đầu mùa thu thực sự nằm trong mớ hỗn loạn, không thể kiểm soát. Thị trường thiếu hụt trầm trọng lương thực, nhu yếu phẩm, những đoàn người xếp hàng trước cửa các siêu thị trống trơn; lạm phát phi mã; giết người, cướp bóc, tội phạm tăng vọt; các cơ sở y tế cạn kiệt thuốc men; tỷ suất tử vong tăng vọt cả ở người lớn lẫn trẻ em, đặc biệt là trẻ sơ sinh,…

khung hoang venezuela
(Ảnh minh họa qua: hamptoninstitution.org)

Kết cục thảm hại của nền kinh tế này đã được các nhà kinh tế học dự đoán từ nhiều năm trước, ở thời điểm mà giá dầu còn đang cao ngất ngưởng và đang mang lại cho Venezuela hàng núi ngoại tệ.

Những chính sách kinh tế thiển cận của Tổng thống tiền nhiệm Hugo Chavez và được thiết kế bởi Tổng thống đương thời Nicolas Maduro đã khiến Venezuela chết mòn trong nhiều năm, để rồi đẩy đất nước này rơi vào tình trạng khủng hoảng không lối thoát.

Venezuela từng là một quốc gia phồn thịnh nhất Nam Mỹ

Venezuela, một đất nước có nguồn tài nguyên khoáng sản vô cùng phong phú như kim cương, bauxite, vàng, nickel, khí đốt gas tự nhiên và đặc biệt là dầu mỏ và có điều kiện tự nhiên thuận lợi để phát triển các ngành sản xuất. Đất nước này là thành viên của OPEC và là quốc gia từng có thế lực xếp trên nước Nga về ảnh hưởng dầu khí trên thị trường giao dịch Commodities.

Cho đến đầu thập niên những năm 80, Venezuela vẫn là một trong bốn nước thuộc khu vực Mỹ Latin được đánh giá là nước có thu nhập cao (an upper-middle-income economy). Trong giai đoạn 1960-1980, GDP bình quân đầu người của Venezuela đã tăng 82%. Cũng trong thời gian này, Venezuela là một đất nước ổn định với nền dân chủ tả khuynh và ít bị ảnh hưởng xáo trộn chính trị so với các nước trong khu vực Mỹ Latin – nơi mà chủ nghĩa độc tài quân phiệt lên ngôi, sự bất ổn và các cuộc nội nổi loạn thường diễn ra.

Hugo Chavez cùng học thuyết Chavismo đã giết chết Venezuela như thế nào?

Chế độ Chavez bắt đầu từ năm 1998 khi ông đắc cử Tổng thống với tỷ lệ phiếu bầu 56,4%. Việc đầu tiên ông Chavez hướng tới sau khi đắc cử là sửa đổi Hiến pháp theo hướng kéo dài nhiệm kỳ, tập trung quyền lực, là mô hình kiểu mẫu cho sự độc tài, toàn trị.

Thực hiện các chương trình xã hội thu hút sự ủng hộ của người nghèo

Song song với việc đó, ông đưa ra các chương trình xã hội hướng tới đại bộ phận dân nghèo như trợ cấp y tế, thuốc men, nhà ở thu nhập thấp, giáo dục miễn phí,… Các chương trình xã hội này trên thực tế đã làm giảm thiểu đáng kể tỷ lệ đói nghèo của Venezuela, và kéo một bộ phận lớn dân nghèo ủng hộ chính quyền Chavez.

Tôn giáo ở Venezuela

ton giao o Venezuela
(Đồ họa: Trí thức VN)

Nhưng đáng tiếc, dường như đây chỉ là cái cớ để Chavez tiến một bước xa hơn, đó là việc tước đoạt quyền sở hữu tư nhân, hợp thức hóa bằng mỹ từ “quốc hữu hóa”, “sở hữu toàn dân”. Những mỹ từ này và chương trình phúc lợi đã thuyết phục nhiều người ủng hộ chính sách “quốc hữu hóa” bởi việc giúp họ được hưởng lợi từ khối tài nguyên quốc gia.

Quốc hữu hóa, đuổi các nhà đầu tư nước ngoài, kiểm soát mọi nguồn thu

Để chu cấp cho các chương trình xã hội tốn kém, Chavez từng bước kiểm soát các nguồn thu quốc gia, trực tiếp điều hành tất cả các hoạt động kinh tế theo hướng tập trung.

Bước đầu khi lên nắm quyền, Chavez thực thi chính sách ngừng sở hữu tư nhân các công ty dầu mỏ,  trục xuất các nhà đầu tư ngoại quốc, tập trung quyền
khai thác về cho Công ty Dầu khí Quốc gia (PDVSA) để nhà nước có thể điều hành trực tiếp nguồn thu dầu mỏ.

Dưới sự điều hành của Chính phủ, hoạt động khai thác dầu mỏ trở nên kém hiệu quả, dẫn đến sản lượng suy giảm, chi phí tăng cao.

Năm 1998, Venezuela khai thác được 3,3 triệu thùng dầu/ngày nhưng tới năm 2012 chỉ còn 2,4 triệu thùng/ngày. Bên cạnh đó, ngành dầu khí không được tái đầu
tư, công nghệ, máy móc cũ nát, giá thành đội lên. Khi giá dầu thấp xuống mức trên 25 USD/thùng, Venezuela phải đương đầu với khó khăn vô cùng lớn vì giá thành khai thác đã rất cao.

 Thu hẹp thành phần kinh tế tư nhân, thu hẹp ngành nghề sản xuất

Nhiều thành phần kinh tế dần dần biến mất trên cơ cấu nền kinh tế Venezuela khi hàng loạt ưu đãi cho khối doanh nghiệp nhà nước. Sau khi chính phủ quốc hữu hóa các ngân hàng thương mại thì khu vực doanh nghiệp tư nhân phải chịu lãi suất vay cao hai chữ số (tới 82% năm 2002) trong khi doanh nghiệp nhà nước được vay với mức lãi suất gần như zero.

Nền kinh tế Venezuela phải nhập cảng gần như hoàn toàn hàng hóa để phục vụ nhu cầu tiêu thụ trong nước. Từng là một nước nông nghiệp, có đất đai trù phú, thiên nhiên ưu đãi, nhưng nông nghiệp dưới thời Chavez càng ngày càng thu hẹp. Venezuela không thể tự nuôi sống mình, lương thực phụ thuộc hoàn toàn bên ngoài. Sản lượng nông nghiệp năm 2012 chỉ chiếm 3% GDP.

Cơ chế phân phối sản phẩm tập trung, nuôi dưỡng tham nhũng, nhóm lợi ích

Các chương trình xã hội tốn kém, các cơ sở sản xuất bị quốc hữu hóa, phương thức phân phối sản phẩm xã hội tập trung là mảnh đất tuyệt vời nuôi dưỡng tham nhũng. Gia đình, họ hàng của Chavez, của các quan chức chính phủ xuất hiện tại mọi vị trí béo bở của nền kinh tế. Ước tính tham nhũng đã lấy đi ít nhất 15% thu nhập quốc gia này.

Liên tục phá giá đồng tiền không theo quy luật cung cầu

Dựa hoàn toàn vào nguồn thu ngân sách bấp bênh từ dầu mỏ, nhưng chi tiêu chính phủ không ngừng gia tăng. In thêm tiền là biện pháp chính quyền thường xuyên làm khi ngân khố kiệt quệ.

Đồng boliviar liên tục bị phá giá. Năm 2010, 1 USD trị giá 8 đồng bolivar và tỷ giá chợ đen ngày 1/8/2017 đã là 12,191 đồng bolivar/USD.

Lạm phát với tốc độ phi mã khiến không ai dám giữ đồng bolivar, không ai dám sản xuất gì để cung cấp cho thị trường nội địa. Bởi lẽ, đồng tiền cầm trên tay có thể mất ngay giá trị chỉ sau một đêm. Tiền bán hàng chẳng đủ để mua nguyên vật liệu đầu vào.

Kích thích sản xuất và xử lý lạm phát bằng các mệnh lệnh hành chính:

Nhằm kích thích các doanh nghiệp sản xuất và nhập cảng hàng hóa, Tổng thống đương thời Maduro chọn lọc ra một số công ty để cung cấp vốn ngoại tệ với mong muốn là họ sẽ dùng ngoại tệ này tiếp tục nhập cảng hàng hoá.

Nhưng lợi ích – chi phí riêng tư mới là động lực của nhà kinh doanh. Thay vì nhập hàng để bán theo mức giá nhà nước quy định và chắc chắn sẽ bị lỗ, họ đem đô la ra thị trường chợ đen bán kiếm lời.

Còn đối phó với tình trạng lạm phát, Chính phủ thay thế vai trò của Ngân hàng Trung ương tuyên bố “không có lạm phát.” Kể từ năm 2015, Venezuela đã ngừng tuyên công bố tỷ lệ lạm phát trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

Nhưng lạm phát đã trở thành siêu lạm phát (hyperinflation) với tốc độ phi mã lên tới 3 chữ số. Những biện pháp quản lý kinh tế bằng mệnh lệnh cũng hình thành quan hệ “xin – cho” và đi kèm là vấn nạn tham nhũng.

Chạy theo chính sách đối ngoại cực đoan

Không chỉ dừng lại ở chính sách kinh tế cực đoan, Chavez còn chạy theo những đường lối đối ngoại cực đoan.

Cùng với đồng minh là Cuba, Venezuela tham vọng trở thành lãnh đạo khối châu Mỹ La tinh với ý thức hệ Cộng Sản Chủ Nghĩa cuối mùa tạo nên thế lưỡng lập với các quốc gia trong thế giới Tự Do mà chính sách toàn cầu hoá (globalization) đang khai mở các nền dân chủ nhân bản hơn tại các nước trong thế giới thứ ba bằng các hiệp định kinh tế (WTO, APEC, v.v…) thuận lợi hơn trong việc sản xuất và xuất cảng hàng hoá và dịch vụ.

Tư tưởng này trở nên cực đoan hơn ở thời kỳ Maduro khi gần đây Venezuela tuyên bố rời bỏ hoặc bị loại khỏi hầu hết các khối liên kết kinh tế đã tham gia nhiều năm như OAS, Mercosure,…

Venezuela của ngày hôm nay

Venezuela của ngày hôm nay đang trong khủng hoảng nghiêm trọng. Giới chuyên gia nhận định, mức độ suy thoái của Venezuela còn lớn hơn cả Hy Lạp vào thời điểm khủng hoảng đỉnh cao về đồng Euro. Đây là mức khủng hoảng lớn hơn cả khủng hoảng Mỹ (1929-1933), hơn khủng hoảng của Nga (1990-1994), Cuba (1989-1993), và Albania (1989-1993).

GDP của Venezuela sụt giảm 35% so với thời điểm 2013, GDP trên đầu người giảm 40% còn hơn 4000 USD, bằng mức trước những năm 1980. Tại thời điểm năm 2014, GDP được Ngân hàng Thế giới (WB) kiểm kê tính toán là 509,97 tỷ USD, đến năm 2015 thì sụt giảm chỉ còn 239,50 tỷ USD (giảm đi 270,47 tỷ USD). Đến năm 2016 ước lượng GDP là 333,7 tỷ USD; trong khi GDP (PPP) theo sức mua tương đương là 468,6 tỷ USD.

Lạm phát cao phi mã ngất ngưởng, ước tính 1.600% vào cuối năm 2017. Lạm phát phi mã đã làm giảm 79% giá trị thực tế của khoản tiền trong hệ thống ngân hàng từ 41 tỷ USD xuống còn 3,3 tỷ USD, nếu tính theo tỷ giá thị trường chợ đen. Đồng bolivar hiện không còn được chấp nhận giao dịch trên thị trường New York, London, Tokyo, Hồng Kông, hay Nam Mỹ nữa.

Trái phiếu của Venezuela từng có giá ở cấp mức AAA (Moody’s đánh giá năm 1976), và cấp mức AA (S&P đánh giá vào năm 1977-1982), nhưng nay thì bị xếp hạng Caa3 (CCC-) cho đến CCC và không còn khả năng đi vay trên thị trường tài chính. Lãi suất trái phiếu dài hạn khoảng 20% nhưng lãi suất ngắn hạn lại lên tới 70-80%.

Dự trữ ngoại tệ của Venezuela chưa đến 11 tỷ đôla, tài sản dễ bán (hoán chuyển thành tiền mặt) chỉ chiếm khoảng 1/5. Dự trữ vàng nay chỉ còn 187,5 tấn (thời kỳ cao nhất lên đến 373 tấn vàng hồi quý IV năm 2011).

Venezuela hiện là quốc gia nợ nần nhiều nhất thế giới bởi không có quốc gia nào có khoản nợ lớn hơn cả GDP, hơn cả kim ngạch xuất nhập khẩu.
Và đáng buồn hơn, lượng dầu thô (dễ khai thác) của Venezuela có thể đã cạn phân nửa do bị khai thác quá mức để trả nợ và tài trợ thiếu hụt ngân sách. Sản lượng dầu khai thác của quốc gia này đã giảm 10% vào năm ngoái và không có khả năng tăng trong 2017. Sản xuất dầu thô giảm 17% so với năm 2013, nếu tính thêm yếu tố giảm giá thì mức giảm tương đương với 2200 USD/ người/năm. Doanh thu từ thuế phi dầu mỏ năm 2016 giảm 70% theo giá trị thực so với năm 2012 và năm 2016.

Nền kinh tế sụp đổ kéo theo mức sống người dân cũng suy sụp đổ theo. Lương thực, nhu yếu phẩm thiếu thốn trầm trọng. Trong hệ thống phân phối của nhà nước, các kệ hàng trống trơn. Chợ đen phát triển như nấm nhưng người dân chẳng có tiền để mua. Lương thực tế đã giảm từ 265 USD/tháng xuống chỉ còn 36 USD/ tháng. Thiếu lương thực, thuốc men khiến người dân Venezuela giảm cân trung bình 8,7 kg/người, số bữa ăn trung bình cũng giảm 30-50%. Tỷ lệ tử vong ở người lớn tăng 10 lần và trẻ sơ sinh là 100 lần.

Trong khi đó bạo lực và bạo động tiếp tục gia tăng. Hàng trăm người đã chết trong các cuộc biểu tình từ đầu năm. Tỷ lệ giết người ở Venezuela đứng thứ hai thế giới (90 người bị sát hại/100.000 dân), chỉ sau El Salvador. Theo đánh giá của tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI), Venezuela cũng là quốc gia tham nhũng nhất Châu Mỹ.

Kết quả gần 20 năm cầm quyền, Hugo Chavez, sau này là Nicolas Maduro đã để lại di sản là một đất nước Venezuela yếu ớt, què quặt trong tình trạng hỗn loạn, tham nhũng, cướp bóc, bạo lực, lực lượng lao động ỷ lại, luôn trong tâm thế thù địch với phần còn lại của thế giới.

Tâm Như – Liên Hương

Bước đường cùng!

Bước đường cùng!

Tạp ghi Huy Phương

August 20, 2017

Một người homeless ở góc đường Bolsa- Brookhurst, Little Saigon. (Hình Huy Phương)

“Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!”(Kiều)

Một đài phát thanh địa phương vừa mở ra chương trình hội thoại với gợi ý “hiện nay, vùng Little Saigon nhếch nhác vì có quá nhiều người không nhà mang bảng “homeless” đứng ở các góc đường, như vậy có nên cho tiền những người này không?”

Khoảng 80% thính giả gọi vào đều lên án những người này là chây lười, hút xách, cờ bạc, rượu chè, trộm cắp… và đi đến kết luận là nhất định không cho tiền những người này. Không cho tiền họ thì “tệ nạn” này sẽ chấm dứt, cho tiền là khuyến khích những người này tiếp tục “xuống đường” tạo nên một hình ảnh không đẹp mắt cho thủ đô tị nạn Little Saigon này.

Tôi thật xót xa khi điều này làm tôi liên tưởng đến các bà nội trợ thường căn dặn con cái, thu vén thực phẩm ngoài vườn để tránh chuyện ban đêm chuột ra ăn, thức ăn nhiều thì chuột càng sinh sôi nảy nở kéo nhau đến đây càng nhiều.

Nhiều người nghĩ đến mỹ quan của khu phố Little Saigon, nơi có hàng trăm nghìn người Việt, vì nếu hôm nay chúng ta thấy nhiều người không nhà hiện diện ở đầu đường thì chúng ta cảm thấy “mất mặt” chăng?

Trước hết, sở dĩ vùng Little Saigon càng ngày càng có nhiều người không nhà, đủ sắc dân đến đây đứng ở chỗ đèn xanh đèn đỏ, hay trước những khu chợ Việt Nam, ngửa bàn tay ra xin bố thí, vì họ nghĩ rằng cộng đồng người Việt mình dễ dãi, có lòng trắc ẩn, biết thương người nên họ có thể kiếm được chút tiền hơn là những khu vực khác.

Người Việt lại có tình đồng hương, biết đùm bọc nhau và người nghèo lại thường sĩ diện không dám chường mặt ra đứng đường, thậm chí cũng không dám chen chân đến chỗ Home Depot đợi người thuê mướn để sống tạm qua một ngày. Vậy mà trong một phóng sự mới đây trên trang địa phương báo Người Việt chúng ta lại thấy nhiều người Việt tỏ ra kỳ thị người Việt, nói rằng gặp người Việt đứng đường là họ nhất quyết không cho tiền.

Nước Mỹ cũng chưa phải là một đất nước hoàn hảo, cũng có kẻ sướng, người khổ, có băng đảng trộm cướp, nhưng cảnh sát chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bài trừ, bắt bớ, nhốt tù những người không nhà đứng đường cho “đẹp mặt” xã hội của họ, trong khi chính phủ chưa đem lại sự no ấm cho tất cả mọi người. Ngay những người con yêu ưu tú của đất nước là những cựu chiến binh trở về từ những chiến trường xa nước Mỹ, trong đó có Việt Nam của chúng ta, chính phủ cũng bất lực chưa giải quyết nỗi cho đời sống của họ, để họ phải ra nằm đường.

Một sự thật phũ phàng, là theo một thống kê mới nhất, nước Mỹ hiện nay có 49,933 người vô gia cư là cựu chiến binh, chiếm 8.6% tổng người không nhà ở Mỹ.

Nhiều người nói nước Mỹ là một đất nước có chương trình an sinh xã hội tốt để giúp người nghèo có housing, thực phẩm, thuốc men, nên không ai chết đói. Nếu như vậy thì đã không có người xuống đường ăn xin như chúng ta đã thấy. Chúng ta thử hỏi một viên chức xã hội, nếu chúng ta không có một cái địa chỉ nhà, không có điện thoại, không có nổi một thẻ căn cước… chúng ta có đủ tiêu chuẩn để xin trợ cấp xã hội hay không?

Chúng ta sợ khuôn mặt khu phố của chúng ta mất vẻ mỹ quan khi có nhiều người homeless hiện diện trên đường, trong khi chúng ta cũng muốn che dấu đi những tệ nạn trong cộng đồng: gian lận, lường gạt, bội tín, trộm cắp… mà không muốn cho ai biết.

Chúng ta lấy cái đạo đức tốt đẹp, may mắn của cô con gái nhà lành để lên án những thiếu nữ sa chân vào vũng bùn dơ. Những người vô gia cư đã khởi đầu những bước đi như chúng ta, lương thiện, có học hành, có bằng cấp, có một mái ấm gia đình, có người còn được gọi là những anh hùng, nhưng giờ đây bị lâm vào hoàn cảnh rủi ro khắc nghiệt phải cầm tấm bảng homeless ra đứng đầu đường.

Có những người Việt Nam đã đến Mỹ, nuôi giác mộng bình an, hạnh phúc như chúng ta, nhưng rồi bị số phận vật ngã, không gượng đứng dậy được, bị dòng nước định mệnh cuốn trôi, chúng ta lấy tư cách gì để lên án họ.

Có người than phiền bị những người vô gia cư lừa, như chuyện lấy cùng một lý do nào đó để than khổ và sau đó lập lại chuyện đó với một người khác, nhưng nếu chúng ta so sánh một kẻ cùng đường lừa bạn $5, với một bậc khoa bảng, có nhà bạc triệu trên đồi, có xe hơi lộng lẫy, lừa bạn qua một dịch vụ chuyên môn bạc nghìn, thì ai đáng lên án hơn ai?

Cũng có người yêu cầu giao tiền cho các tổ chức cộng đồng, tổ chức tôn giáo chứ không trao cho những người vô gia cư. Nhưng chúng ta nghĩ xem, cả hai cộng đồng người Việt ở đây đã có kế hoạch nào giúp đồng bào chưa? Chúng ta bỏ thùng “công đức” mỗi ngày rằm, mồng một, góp tiền cho nhà thờ, nhưng có nhà thờ hay ngôi chùa nào đêm nay mở cửa cho những người homeless vào ngủ qua đêm chưa? Có những chủ khu phố đổ dầu nhớt hay đóng đinh nhọn trước cửa tiệm mình để tránh những người không nhà đến ngủ. Liệu cái cộng đồng giàu có, xe cộ, phố xá nhộn nhịp, mang ơn nước Mỹ này đã giúp gì cho những kẻ bần cùng của xã hội này chưa? Liệu một vài tháng, mời người không nhà đến ăn một tô phở hay một bữa cơm chay đã đủ gọi là biết “chia cơm, xẻ áo” cho người khác chưa?

Liệu bạn có đồng ý cho một người homeless bẩn thỉu, hôi hám xin dùng phòng vệ sinh cửa tiệm hay nhà bạn, nói gì chuyện tắm rửa. Vậy trách gì họ râu tóc, áo quần hôi hám, bẩn thỉu! Và nếu họ có đủ tiền, muốn ăn một tô phở, là chủ tiệm bạn có vui lòng mời họ vào tiệm như đã tiếp đón những người khách lành lặn, sang trọng hay không?

Đứng trước một người vô gia cư đang cầm cái bảng “I’ll Work For Food,” có lẽ chúng ta cũng chẳng cần biết họ là ai, lý do để họ trở thành homeless, mà ngay lúc đó họ đang cần một đô la. Cho họ một đô la chúng ta không nghèo đi chút nào, mà người bất hạnh kia cũng không giàu có hơn lên, nhưng có điều chắc chắn, là cả hai, lòng người cho và người nhận đều cảm thấy vui.

Một phóng viên báo chí có làm một cuộc điều tra cho biết những người homeless đứng đầu đường kiếm “khá bộn” tiền vì sự hảo tâm của người qua đường. Khá bộn là bao nhiêu sau những giờ chạy lui chạy tới trên những giải phân cách giữa hai con đường xuôi ngược?

Bạn có dịp nào để đến thăm một khu tập trung những người vô gia cư chưa? Họ dựng lều hay kiếm băng đá góc cây, đắp trên mình một tấm bạt nhầu nát, cạnh mỗi người là một chiếc xe đẩy hàng lấy từ các siêu thị, chất đầy “gia tài,” chăn chiếu, áo quần, thức ăn, ve chai lọ.

Hoàng tử William của nước Anh đã có lần “vi hành,” trà trộn sống thử 24 tiếng đồng hồ với những người homeless để hiểu đời sống của họ ra sao. Ông có cái cảm giác sợ hãi, bất an, suốt đêm không ngủ. Có trò chuyện với họ anh mới thấu hiểu được cái khổ của đói lạnh, và sự nguy hiểm rình rập, chưa kể nỗi đau tinh thần, bệnh tật không có thuốc men. Những người khốn khổ này rất dễ dàng đi vào con đường nghiện ngập ma túy hay rượu, những chuyện có thể giúp họ quên đi số phận phiền não của mình.

Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.

From : Do Tan Hung & Nguyen Kim Bang

CÂU TRUYỆN TRẺ CON DI DÂN LẬU

CÂU TRUYỆN TRẺ CON DI DÂN LẬU

…Không ai có thể vào nước Mỹ bất hợp pháp rồi đòi được hợp thức hoá vì lý do nhân đạo…

TT Trump hôm tuần rồi đã ra quyết định chấm dứt chương trình DACA.

DACA, viết tắt từ “Deferred Action for Childhood Arrivals” là danh từ văn hoa của chương trình chấp nhận những trẻ em vị thành niên, di dân lậu, hầu hết bị bố mẹ là dân Trung Mỹ hay Nam Mỹ, đẩy qua Mỹ qua ngã biên giới Mễ, làm “mỏ neo” để ở lại Mỹ, rồi sau đó có thể lấy lý do đoàn tụ gia đình, bảo lãnh cho cả gia đình qua Mỹ theo. Đây là chương trình của TT Obama tung ra tháng 6/2012 qua một sắc lệnh của Hành Pháp, không thông qua quốc hội, đúng vài tháng trước bầu cử tổng thống tháng 11/2012, với mục tiêu lộ liễu là thu hút phiếu dân Mỹ La-Tinh.

Trên căn bản, theo DACA, việc trục xuất các trẻ em di dân lậu được “hoãn lại” (deferred) nếu chúng làm đơn xin ở lại và được chấp nhận. Chúng sẽ được ở lại hợp pháp trong thời gian hai năm, có quyền đi làm, hưởng trợ cấp,… Chương trình này áp dụng cho tất cả trẻ em đến Mỹ khi còn dưới 16 tuổi, đã ở Mỹ liên tục từ giữa năm 2007, đang đi học, có việc làm, hay ở trong quân đội Mỹ. Sắc lệnh đã giúp cho khoảng 800.000 trẻ em vị thành niên di dân lậu tránh không bị trục xuất về nguyên quán. Trong số đó, có khoảng 200.000 đang sinh sống tại Cali, 100.000 tại Texas, số còn lại phần lớn tại New York, Illinois, và Florida. Những đứa trẻ phạm tội nặng, lãnh án, không được chấp nhận và có thể bị trục xuất, và cho đến nay, chỉ có khoảng 3.000 đứa bị bác tuy không ai rõ bao nhiêu đã bị trục xuất.

Thời hạn hai năm được gia hạn gần như tự động mỗi khi hết hạn, vô hạn định. Do đó, DACA trên thực tế chỉ là hình thức ân xá trá hình.

TT Obama biết rõ quyết định ân xá trá hình này sẽ không thể được quốc hội thông qua vì cả hai khối CH và DC đều sẽ chống. Ông bèn né quốc hội, ra sắc lệnh. Quyết định của TT Obama bị ngay khối CH cũng như những chuyên gia Hiến Pháp và các quan tòa chỉ trích. Nhưng không ai dám thưa kiện gì vì ở xứ Mỹ này, trẻ em là húy kỵ không ai dám đụng tới.

TT Obama tưởng cách này xài được, năm 2014, ra thêm một sắc lệnh hoãn trục xuất tương tự, áp dụng cho di dân thành niên. Vì áp dụng cho người lớn không còn húy kỵ nữa nên bị ngay vài tiểu bang kiện, rồi bị một tòa liên bang, một toà phá án liên bang và cả Tối Cao Pháp Viện phán là vi Hiến và không được thi hành.

Hiến Pháp Mỹ ghi rất rõ rệt, được xác nhận qua nhiều vụ kiện, chỉ có quốc hội mới có quyền ra luật về di dân, tổng thống không có quyền. Ở đây, phải nói cho rõ, sắc lệnh của TT Obama trên thực tế là một luật mang tính vĩnh viễn bị TCPV bác. Khác xa với sắc luật về di dân Trung Đông của TT Trump, chỉ là một biện pháp tạm thời có hiệu lực ba tháng trong khi chờ đợi thủ tục mới, được TCPV chấp nhận 9-0.

TT Trump bây giờ ra quyết định chấm dứt việc nhận đơn xin vào chương trình DACA ngay tức khắc, nhưng chấp nhận cho những người đang hưởng quy chế hoãn được tiếp tục hưởng quy chế đó cho đến ngày hết hạn, những người mà quy chế hoãn trục xuất sẽ hết hạn từ Tháng Chín này tới Tháng Ba 2018 có một tháng ngay từ bây giờ tới 8 tháng 10, 2017 để xin triển hạn thêm hai năm nữa. TT Trump ấn định hạn kỳ sáu tháng cho quốc hội tìm ra giải pháp hợp hiến giải quyết dứt khoát và trọn vẹn vấn đề, nếu không thì ông có thể sẽ ra sắc lệnh tối hậu chấm dứt hay gia hạn DACA.

Những người chống TT Trump chằm hăm tìm lý cớ đả kích đã chộp lấy cơ hội để sỉ vả Trump lấy quyết định “tàn ác” có hậu quả trục xuất đám trẻ này, mà cố ý lờ đi quyết định của TT Trump chỉ mang ý nghiã tạm hoãn, có giá trị sáu tháng trong khi chờ đợi quốc hội lấy quyết định tối hậu, và cho dù hết hạn hoãn, vẫn không ai bị trục xuất ngay.

Quyết định này hiển nhiên là giải pháp có tính dung hoà hai ý kiến cực đoan, không chấm dứt ngay và trục xuất hết đám trẻ này, nhưng cũng không duy trì sắc lệnh bất hợp pháp DACA. TT Trump cũng bán cái cho quốc hội để nếu quốc hội không giải quyết được thì sẽ khó đổ lỗi cho ông khi ông ra sắc lệnh tối hậu.

 Cũng phải nói rõ là TT Trump không phải có toàn quyền chấm dứt hay duy trì DACA tùy hỷ.

Thứ nhất, sở dĩ TT Trump phải lên tiếng ngày thứ ba vừa qua vì đó là thời hạn cuối do 10 tiểu bang ấn định (Arkansas, Alabama, Idaho, Kansas, Louisiana, Nebraska, South Carolina, Tennessee and West Virginia, với Texas cầm đầu). Nhóm tiểu bang này đe dọa sẽ khởi kiện chính quyền liên bang về sắc lệnh DACA vào ngày thứ ba nếu TT Trump không thu hồi sắc lệnh đó.

Các chuyên gia đều biết có nhiều triển vọng tòa sẽ ra lệnh thu hồi ngay sắc lệnh DACA vì bất hợp Hiến giống như sắc lệnh năm 2014. Chính vì vậy mà chính quyền Trump đã giải thích quyết định của TT Trump có tính nhân đạo phần nào để giúp mấy đứa trẻ được ở lại, vì nếu ông không quyết định như vậy, các tiểu bang sẽ khởi kiện, tòa có thể chấm dứt ngay DACA và tất cả gần một triệu đứa trẻ có thể bị trục xuất ngay. Tuy nhiên, hiện nay, chưa ai rõ các tiểu bang có chấp nhận quyết định của TT Trump và sẽ khởi kiện hay không.

Thứ nhì, từ nhiều năm trước, trước khi tranh cử, ông Trump đã nhiều lần lên tiếng kêu gọi chấp nhận cho đám trẻ đó ở lại vì lý do nhân đạo. Nhưng đến khi tranh cử thì bị áp lực của khối cử tri cực hữu của ông, nên phải hứa sẽ thu hồi DACA, dù trong thâm tâm, ông có ý muốn ân xá đám trẻ. Bây giờ, ông phải trực diện với thực tế, vật lộn với hai chiều hướng trái ngược này, phải lựa chọn giữa quyết định gia hạn tức là gián tiếp ân xá chúng, hay chấm dứt tức là trục xuất hết đám trẻ con này. Một lần nữa, TT Trump khám phá ra vấn đề không giản dị và dễ nói như khi đi tranh cử.

TT Obama khi tranh cử cũng y chang, hứa ân xá hết trong năm đầu. Trực diện với thực tế, trong 8 năm, kể cả hai năm đầu khi cả Thượng Viện và Hạ Viện đều nằm trong tay DC, ông đã không làm gì hết, ngoại trừ ra một sắc lệnh bất hợp Hiến.

Nan đề di dân là khúc xương khó nuốt nhất của nước Mỹ hiện nay. Chỉ vì tuyệt đại đa số dân Mỹ chống lại việc ân xá di dân lậu trong khi không thể nào trục xuất hết hơn một chục triệu người đó.

Như cột báo này đã trình bày, vấn đề di dân lậu có những chuyện “râu ria” ngoài lề rất nhức đầu. Ngoài vấn đề nhân đạo, còn những chuyện tuân thủ luật lệ quốc gia, phiếu cử tri trong các vụ bầu bán địa phương, nhu cầu kinh tế khi di dân lậu là nguồn nhân lực rẻ tiền quan trọng nhất trong các ngành canh nông và dịch vụ của vài tiểu bang miền Tây, những vấn đề phạm pháp, rồi những vấn đề tài chánh (ai trả tiền?) như gia cư, trợ cấp, phiếu thực phẩm, giáo dục, bảo hiểm y tế, …

Một yếu tố phải nói là cực kỳ quan trọng mà phe cấp tiến cũng như TTDC đã không đủ lương thiện để bàn tới, là gần một triệu thanh niên DACA này cũng là gần một triệu phiếu cử tri đi bầu bán trong tương lai, chưa nói đến bạn bè, thân hữu, bà con của chúng, rồi mai sau này, đám con cháu của chúng. Một nhân mười hay hai chục, tức là một triệu đứa trẻ sẽ thành một chục hay hai chục triệu cử tri. Đảng DC loay hoay muốn ân xá để thu hút phiếu dân gốc Nam Mỹ, thay thế phiếu dân da trắng trung lưu và lao động mà đảng này đang mất. Đảng CH dĩ nhiên tìm mọi cách ngăn cản. Đây mới là mấu chốt thực sự của nan đề di dân, chứ ba cái ông bà chính khách nói chuyện nhân đạo hay tàn ác chỉ là chuyện vớ vẩn che mắt thiên hạ.

Trong quốc hội, dĩ nhiên là tất cả dân biểu, nghị sĩ DC đều chống lại việc chấm dứt chương trình DACA. Phe này, khuyến khích bởi TT Obama, đã xúm lại tố thu hồi DACA là một hành động vô nhân đạo và tàn ác.

Bên CH, một vài nghị sĩ và dân biểu CH của những tiểu bang nhiều dân gốc Nam Mỹ như Cali và Arizona, phản đối quyết định của TT Trump cũng vì lý do sợ mất phiếu cử tri gốc Nam Mỹ. Nhóm cực hữu trong CH chỉ trích TT Trump không dứt khoát chấm dứt DACA ngay. Đại đa số không lên tiếng, tức là gián tiếp chấp nhận quyết định thu hồi DACA của TT Trump.

Một khối không nhỏ, cầm đầu bởi chủ tịch Hạ Viện Paul Ryan không muốn TT Trump lấy quyết định liên quan đến chương trình này, với lý do hoàn toàn khác xa đòi hỏi ân xá trọn vẹn của DC. Họ coi chương trình DACA như một sự lạm quyền của Hành Pháp Obama, do đó, bây giờ không muốn TT Trump bắt chước, lấy một quyết định mà không qua quốc hội, do đó, muốn TT Trump không đụng đến quyết định của TT Obama, trao lại quyền quyết định chấm dứt hay duy trì DACA cho quốc hội, để quốc hội quyết định trong khuôn khổ một luật quy mô giải quyết nan đề di dân lậu một cách trọn vẹn và lâu dài.

Khối này hiện nay đã chấp nhận quyết định của TT Trump vì trên căn bản TT Trump chấp nhận ý kiến của họ, trao cho quốc hội trách nhiệm giải quyết trọn gói vấn đề một cách hợp Hiến, có nghiã là ông sẵn sàng chấp nhận mọi giải pháp của quốc hội, cho dù là ân xá hay trục xuất, tuy cũng là một cảnh báo quốc hội chỉ có tối đa sáu tháng thôi.

Có thể sáu tháng quá ngắn khi ta thấy ba đời tổng thống từ Clinton đến Bush con và Obama đã không có giải pháp cho vấn nạn di dân lậu, nhưng đây là quyết định khôn ngoan nhất của TT Trump: bán cái cho quốc hội, nếu quốc hội không làm được thì ông mới ra tay, khi đó đừng trách ông đấy!

Một tin hành lang mới xuất hiện: CH đang thăm dò ý kiến biểu quyết sắc lệnh DACA thành luật hợp pháp vĩnh viễn nếu phe DC chấp nhận chi tiền xây tường biên giới để cản di dân lậu trong tương lai.

Lập luận chính của phe bênh vực DACA là mấy đứa trẻ vô tội này là những đứa mê nước Mỹ, chạy qua Mỹ vì coi nước Mỹ như một thiên đàng trong mộng (phe ta gọi chúng là “dreamers”), đã và đang đóng góp tích cực cho xứ này. TTDC dẫn chứng vài trường hợp đáng phục về sự thành công cá nhân của vài thanh niên thuộc thành phần DACA.

Nói mấy đứa trẻ 6-7 tuổi liều mạng bỏ gia đình chạy qua Mỹ vì mê xứ Mỹ nghe ngớ ngẩn đế độ tiếu lâm. Chúng biết gì mà mê hay không mê? Thật ra, chúng chỉ là bị bố mẹ lùa qua Mỹ làm “mỏ neo” thôi. Dĩ nhiên là đã không có bất cứ ông bà cấp tiến hay cơ quan ngôn luận dòng chính nào dám bàn đến chuyện “mỏ neo”, cố ý coi nhưng không có chuyện đó trong khi ai cũng biết đó mới là lý do chính tại sao đám trẻ bị bố mẹ chúng lùa qua Mỹ.

Trong gần một triệu đứa trẻ trong nhóm DACA, chỉ một thiểu số nhỏ thành công, đóng góp vào xã hội Mỹ như đã nêu trên. Hơn một nửa khối trẻ em đó bị bố mẹ đẩy qua khi chưa tới 6 tuổi, bây giờ vẫn còn đi học, trung hay tiểu học, chưa đóng góp gì. Một thiểu số khác đi vào đường tội lỗi, băng đảng. Nói chung đại đa số là một gánh nặng tài chánh và xã hội cho nước Mỹ này.

Phe cấp tiến bi kịch hoá vấn đề bằng cách tô vẽ những đứa trẻ này như đích thực là Mỹ con, bây giờ đuổi chúng đi những xứ mà chúng không biết gì, kể cả ngôn ngữ, là hành động “tàn ác” như TT Obama mới phán. Nghe muốn khóc. Chỉ có điều là lập luận này quên mất một yếu tố quan trọng hàng đầu: trục xuất chúng cũng là trả chúng về lại cho gia đình và bố mẹ chúng! Tuyệt đại đa số mấy đứa trẻ này là vị thành niên, trả chúng về cho gia đình và bố mẹ sao lại có thể gọi là tàn ác, phi lý và vô nhân đạo?

Phe bênh vực cũng viện dẫn đuổi nhóm trẻ này về nước sẽ khiến chúng lâm nguy, có thể sẽ đưa chúng vào đường tội lỗi,… Một lập luận hơi lạ. Một triệu đứa trẻ đó ở Mỹ đơn thân, tách xa gia đình và bố mẹ, sống trong các viện mồ côi của quan chức thiện nguyện hay Nhà Nước Mỹ thì sẽ thành thiên tài đóng góp lớn cho Mỹ, nhưng trả chúng về với gia đình là chúng sẽ thành băng đảng hết.

Những lập luận kiểu trả chúng về với gia đình là tàn ác, hay biến chúng thành băng đảng, đối với kẻ này, nghe hao hao giống như chủ trương lấy Nhà Nước thay thế gia đình của chủ nghiã cộng sản hoang tưởng cực đoan của Pol Pot. Dân tỵ nạn ta phải hiểu rõ quan điểm của cộng sản và xã hội chủ nghiã đối với nền tảng gia đình hơn ai hết. Ấy vậy mà vẫn không thiếu ông bà tỵ nạn VC lập lại lập luận của phe cấp tiến và TTDC thiên tả Mỹ. Thật là lạ!

Rồi phe cấp tiến cũng nhắc lại việc đuổi những đứa trẻ này sẽ gây “thiệt hại lớn” cho kinh tế Mỹ, thiệt hại đâu gần 500 tỷ đô vì mất đi cả mấy trăm ngàn tay làm.

Bỏ qua chuyện lạ là phe cấp tiến bây giờ bất thình lình lo cho kinh tế tư bản Mỹ, thực sự, hiện nay chỉ có vài chục ngàn thanh niên DACA đang có việc làm. Cho dù hết 800.000 đều là nhân lực trong tương lai, thì con số này vẫn chẳng có nghiã gì so với kinh tế Mỹ với cỡ 150 triệu tay làm, chưa tới 0,6%. Hơn nữa, không có cách nào vài trăm ngàn thanh niên này có thể cung cấp 500 tỷ đô cho kinh tế Mỹ.

Nếu chúng có thể đóng góp tới 500 tỷ đô cho kinh tế Mỹ, tại sao không trả chúng về nguyên quán để chúng đóng góp ít ra cũng vài chục tỷ cho quê hương của chúng?

Lập luận có cả ngàn thanh niên DACA đang làm việc tích cực cũng quên mất yếu tố những thanh niên này có thể đã chiếm một số job của dân Mỹ chính gốc, một yếu tố không thể quên khi ta nhìn vào việc ứng viên Trump đã thắng cử tại các tiểu bang kỹ nghệ vùng Đại Hồ.

Các đại công ty hô hào ân xá đám trẻ bất hợp pháp. Ai cũng biết các công ty này luôn luôn cổ võ cho việc nhận di dân vì đây là khối lao động rẻ tiền hơn dân lao động Mỹ nhiều. Nhìn cho kỹ, các đại công ty chỉ muốn khai thác nhân công rẻ thôi. Đây là bài toán kinh tế sơ đẳng của các tài phiệt, chẳng liên quan gì đến chuyện nhân đạo hay pháp luật.

Bất kể tất cả các biện giải trên, yếu tố căn bản vẫn là sự hiện diện của những đứa trẻ này ngay từ đầu đã là hậu quả của những hành động phạm pháp: chúng bị bố mẹ chúng đẩy qua hoàn toàn bất hợp pháp vì một mục đích bất hợp pháp là làm mỏ neo. Chấp nhận chúng cũng là mạc nhiên chấp nhận ý đồ gian trá và phạm pháp nguyên thủy của bố mẹ chúng. Việc trả chúng về nguyên quán cho bố mẹ chúng hoàn toàn hợp tình, hợp lý và hợp pháp.

Căn bản hơn nữa, sắc lệnh của TT Obama hoàn toàn bất hợp pháp, bất hợp Hiến như đã bàn ở đầu bài.

TTDC và phe cấp tiến khua chiêng trống về chuyện nhân đạo trong khi trên thực tế, toàn bộ câu chuyện DACA nằm trọn trên hai hành động phạm pháp: sự hiện diện bất hợp pháp của đám trẻ và sắc lệnh bất hợp Hiến DACA.

Nước Mỹ là một thùng cháo hổ lốn nhưng lại theo chế độ dân chủ hỗn độn nhất. Trong cái mâu thuẫn đó, nước Mỹ chỉ có thể tồn tại nhờ một hệ thống Tư Pháp mạnh nhất, nghiã là mọi chuyện phải tuyệt đối tuân thủ theo luật lệ hiện hành. Không ai có thể vào nước Mỹ bất hợp pháp rồi đòi được hợp thức hoá vì lý do nhân đạo hay bất cứ lý do nào khác. Cũng không ai đứng trên luật pháp, có thể tự ý ra luật bất kể luật gì, kể cả TT Obama.

xxx

Quyết định về DACA của TT Trump, như tất cả các quyết định khác của TT Trump đã bị phe ta và TTDC đả kích đến đinh tai nhức óc luôn, và cộng đồng tỵ nạn chúng ta cũng ồn ào bàn tán theo. Trước khi quý độc giả lên tiếng bày tỏ quan điểm cá nhân của mình về câu chuyện DACA, kẻ này xin thưa cùng quý vị một câu chuyện đáng suy gẫm.

Giả dụ quý độc giả là một gia đình thành công. Nhờ may mắn cũng như chịu vất vả, ăn nên làm ra, tậu được căn nhà lớn khang trang. Chẳng may quý độc giả lại có một gia đình hàng xóm không thành công lắm. Nhà nhỏ, con lại đông, cuộc sống khó khăn. Ông hàng xóm quyết định giúp hai ba đứa con của mình leo rào qua nhà quý độc giả.

Quý độc giả có hai lựa chọn. Một là vỗ tay hoan nghênh mấy đứa nhỏ đó, mời chúng ở lại luôn để có dịp bày tỏ lòng nhân đạo, nuôi nấng chúng vĩnh viễn, rồi mời cả nhà ông hàng xóm qua nuôi luôn cho tiện việc sổ sách. Hai là mang mấy đứa nhỏ đó qua trả lại cho ông hàng xóm và sẽ bị TT Obama gọi là “tàn ác”. Quý độc giả tự vấn lương tâm xem mình sẽ làm gì?

Ở đây, kẻ này cũng hỏi ý kiến của mấy ông bà chuyên gia lo làm việc thiện nguyện giúp định cư di dân, xem chính mình có chịu nhận mấy đứa con hàng xóm không, hay chỉ giỏi hô hào “người khác” nhận thôi, còn nhà mình thì lo đi gắn hệ thống báo động.

Đặc biệt là với các hội thiện nguyện Việt, kẻ này xin yêu cầu đừng so sánh cộng đồng tỵ nạn ta với đám di dân lậu bất hợp pháp tại vì chúng ta qua đây tỵ nạn hoàn toàn hợp pháp, với luật tỵ nạn do quốc hội biểu quyết và tổng thống ký trước khi được đặt chân xuống đất Mỹ. Chúng ta không phải là di dân lậu và họ không phải là chúng ta! Cái gian ý của những người cổ võ cho đám di dân bất hợp pháp là xí xóa, không bao giờ dám nhắc đến cái cụm từ “bất hợp pháp”, cùng lắm thì dùng xảo ngữ “di dân không giấy tờ”. Chỉ là một hành động lập lờ đánh lận con đen thiếu lương thiện. (10-09-17)

Vũ Linh

Tổng thống Trump sẽ làm gì với Bắc Hàn?

Tổng thống Trump sẽ làm gì với Bắc Hàn?

 

Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao) – Bắc Hàn, từ ba thế hệ dòng họ Kim, đều khẳng định rằng muốn tránh chiến tranh với Mỹ, hoặc bị thay thế thể chế bắt buộc phải có vũ khí nguyên tử và họ bắt đầu thực hiện việc nầy từ năm 1950. Họ luôn luôn tìm cách tăng cường sức mạnh quân sự cho dù phải trả giá rất đắt trong kinh tế và dân sinh. Với họ, vũ khí nguyên tử để ngăn chặn sự tấn công, để bảo vệ sự sống còn, ngăn ngừa sự thay đổi chế độ, theo nhận định của Kingstone Reif, giám đốc hiệp hội giải trừ quân bị và kiểm soát vũ khí.

 
Dòng họ Kim đã từng học bài học về Saddam Hussei năm 2003, Muammar Qaddafi năm 2011; cả hai nhà độc tài nầy đều có vũ khí nguyên tử và đều từ bỏ nó vì áp lực của quốc tế, và cả hai đều bị tiêu diệt bởi Mỹ khi những nhà làm chính sách Hoa Kỳ cho rằng vũ khí đó đe dọa Hoa Kỳ.
 
Trên tờ TIME ngày 8 tháng 9 năm 2017, nhà báo Ian Bremmer viết bài bình luận “These Are President Donald Trump’s Only Options for North Korea” (Những lựa chọn duy nhất của Tổng thống Trump cho vấn đề Bắc Hàn), nhà báo cho rằng, tạm thời cứ để mọi việc diễn tiến như vậy, nhưng vị Đại Sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, bà Nikki Haley cho rằng phải chấm dứt hành động nầy. Bremmer đưa ra năm lực chọn có thể thực hiện.
 
Lực chọn thứ nhất: tấn công để mặc cả
 
Bắt đầu với tinh thần hy vọng chiến thắng quân sự, Mỹ sắp xếp một cuộc thương lượng giữa Hoa Kỳ và Bắc Hàn có sự tham dự của các bên liên quan như Nam Hàn, Nhật Bản, Trung Cộng và Liên Sô. Mục tiêu chỉ loại trừ vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn và vẫn giữ chế độ của nhà Kim, nhưng hai mục tiêu nầy mâu thuẫn lẫn nhau vì ỦN (Kim Jong-un) cương quyết theo đuổi mục tiêu nguyên tử như là biện pháp duy nhất bảo đảm Hoa Kỳ không thể tấn công hay thay đổi chế độ ở Bắc Hàn. Ngược lại, nếu Bắc Hàn có bom nguyên tử thì đó là mối đe dọa cho Mỹ. Theo những nhà phân tích quân sự thì sự đe dọa có thể xảy đến trong vòng một năm tới. Không còn lựa chọn nào khác, mặc dù Liên Sô, Trung Cộng đưa đề nghị là tạm thời đóng băng (freeze) chương trình nguyên tử Bắc Hàn, để đổi lại Mỹ phải từng bước dừng thao diễn quân sự với Nam Hàn vì Bắc Hàn coi đây là sự thao dượt để tấn công họ. Mỹ không đáp ứng đề nghị nầy.
 
Lựa chọn thứ hai: tăng thêm cấm vận
 
Tuần qua, Tổng Thống Putin tuyên bố “cho dù ỦN và dân Bắc Hàn có ăn cỏ đi nữa họ vẫn tiếp tục chương trình nguyên tử, mọi cấm vận sẽ không làm thay đổi họ”. Liên Hiệp Quốc và Mỹ đã cấm vận Bắc Hàn từ năm 2006, khi Bắc Hàn thử nguyên tử lần đầu, nhưng cấm vận không mang lại hiệu quả mong đợi. Và chỉ có kết quả khi mục tiêu khiêm tốn và giới hạn. Một điều cần ghi nhận là kể từ năm 2006 đến nay, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc quyết định cấm vận Bắc Hàn chín (9) lần, nhưng giải pháp cấm vận để thương lượng với Bắc Hàn đều không đạt kết quả mong muốn.
 
Vả lại, cấm vận Bắc Hàn cũng là gián tiếp cấm vận Trung Cộng, nước cung ứng hơn 90 phần trăm thực phẩm, nhiên liệu và trao đổi mậu dịch với Bắc Hàn. Hoa Kỳ cũng không có nhiều khả năng dùng đòn bẩy mậu dịch để thúc ép Trung Cộng làm áp lực với Bắc Hàn vì có nguy cơ xảy ra chiến tranh kinh tế với Trung Cộng dù phần thắng nghiêng về phía Hoa Kỳ, nhưng với mức mậu dịch lên đến 650 tỷ Mỹ Kim hằng năm, Hoa Kỳ không thể tránh khỏi thiệt hại nặng.
 
Lực chọn thứ ba: tấn công vào kho vũ khí nguyên tử
 
Đây là chọn lựa hữu lý để tiêu hủy kho vũ khí nguyên tử Bắc Hàn mà tình báo Mỹ ước tính có khoảng 60 quả bom nguyên tử. Câu hỏi được đặt ra là điều gì sẽ xảy ra nếu Mỹ không tìm kiếm hết số lượng bom nguyên tử mà Bắc Hàn có? ỦN sẽ làm gì với số bom còn lại nầy? Nếu dùng bộ binh tấn công Bắc Hàn thì họ sẽ có đủ thì giờ dùng hỏa tiển, pháo binh tấn công Nam Hàn, quân Mỹ đang đồn trú tại Nam Hàn và cả Nhật Bổn, đó là chưa trù liệu việc Trung Cộng sẽ có hành động gì.
 
Nguy cơ to lớn nhất là có thể có khoảng 100 ngàn người dân Nam Hàn sẽ bị pháo binh Bắc Hàn tiêu diệt trong thời gian ngắn trong tầm 35 dặm từ nơi đặt súng đến mục tiêu.
 
Lực lượng chính trong cuộc tấn công có thể là quân đoàn 8 ở Nam Hàn do viên tư lệnh quân đoàn là Thiếu Tướng Lương Xuân Việt, người Việt đầu tiên mang cấp tướng trong quân lực Hoa Kỳ, ông tỏ ra rất tự tin trong tình thế.
 
Tổng hành dinh quân đoàn 8 nằm ở doanh trại Humphreys, nơi mới được tân trang tới trên 10 tỷ USD. Quân đoàn 8 có số lượng khoảng trên 2 vạn người là lực lượng nòng cốt của quân đội Mỹ tại bán đảo Nam Hàn.
 
 
Lựa chọn thứ tư: thay đổi thể chế
 
Nếu tấn công toàn diện thì Mỹ sẽ thắng cho dù Bắc Hàn đang có 1.1 triệu quân nhân, 4.300 xe tăng, 2.500 thiết giáp, 70 tàu ngầm, 300 trực thăng, hàng ngàn súng đại bác và hơn 1.300 phi cơ các loại. Dù chế độ thay đổi, nhưng sẽ có nhiều vấn nạn xuất hiện như chế độ cha truyền con nối của dòng họ Kim trị vì 70 năm, người dân Bắc Hàn không biết còn có những thể chế chính trị khác để tự chọn lựa; ước lượng 3 triệu người sẽ chạy sang Trung Cộng thay vì chạy sang Nam Hàn; những vũ khí nguyên tử sẽ lọt vào tay ai? Trung Cộng có làm ngơ cho việc nầy không? nếu không thì sao? rồi cả Bắc và Nam Hàn có thống nhất không?
 
Lựa chọn thứ năm: không làm gì cả
 
Hẳn chúng ta còn nhớ vào năm 1998, Pakistan thử vũ khí nguyên tử lần đầu tiên, cũng bị thế giới cấm vận, rồi từ từ dở bỏ cấm vận. Thế giới lần lần làm quen với thực tế mới (new reality), rồi vì sự an toan của những nước cùng có bom nguyên tử nên không nước nào dám ngang ngược, làm càn. Liệu trường họp nầy xảy ra cho Bắc Hàn không?
 
Hiện tại có chín nước có vũ khí nguyên tử: Mỹ, Liên Xô, Tàu, Anh, Pháp, Do Thái, Pakistan, Ấn Độ và Bắc Hàn. Mỗi nước đều có đồng minh, có quyền lợi đan chen vào nhau, nên hy vọng rằng không nước nào điên rồ để tự sát và đồng minh của họ cũng vì quyền lợi mà can thiệp.
 
Nhà báo Panos Mourdoukoutas của tờ Forbes, ngày 8 tháng 9 viết rằng: “không còn nghi ngờ gì nữa, Trung Cộng có thể thuyết phục ỦN ngưng thử nghiệm vũ khí nguyên tử, đổi lại Mỹ phải ngừng can thiệp vào Biển Đông để Trung Cộng tự do viết luật hàng hải, khai thác tài nguyên thiên nhiên và để thoả mãn tinh thần tự tôn dân tộc mà họ nuôi dưỡng từ lâu”. Trung Cộng tận dụng mọi cơ hội cho tham vọng độc chiếm Biển Đông và lâm le vùng đất giàu có Hoa Kỳ mà chính Mao Trạch Đông không úp mở, nói thẳng rằng Trung Cộng muốn chiếm Hoa Kỳ để dân Trung Quốc có đủ chỗ sống trong tương lại.
 
Giải pháp mà Trung Cộng và Liên Xô luôn nằng nặc đòi là dùng đàm phán để Bắc Hàn ngừng (ngừng, không bỏ) phát triển vũ khí nguyên tử. Đây có thể là chiến lược mua thời gian để Bắc Hàn hoàn thành chương trình vũ khí nguyên tử. Và khi đó họ thực sự là một quốc gia thủ đắc nguyên tử thì tình hình thế giới sẽ khác hẳn. “Trục Ma Quỉ Iran, Liên Xô, Trung Quốc có thêm Bắc Hàn” sẽ đưa thế giới lại trở lại thế lưỡng cực, một bên là Tư Bản chỉ lo quyền lợi riêng mình, một bên là Trục Ma Quỉ với mưu đồ bá chủ thế giới, mà chủ bài là Trung Cộng ôm túi tham không đáy. Có chăng Thế Chiến Thứ Ba? Việt Nam sẽ đi về đâu nếu Trục Ma Quỉ thắng?
 
13/9/2017
 

23 tổ chức kêu gọi áp dụng Luật Magnitsky lên 15 quốc gia

23 tổ chức kêu gọi áp dụng Luật Magnitsky lên 15 quốc gia

  • Giới chức Việt Nam bị đề nghị trừng phạt: Giám Đốc Công An Tỉnh Gia Lai

Mạch Sống, ngày 13 tháng 9, 2017

http://machsongmedia.com

Hãng thông tấn Reuters hôm nay chạy tin về bức thư chung của 23 tổ chức nhân quyền hàng đầu của Hoa Kỳ, kêu gọi Hành Pháp Trump áp dụng các biện pháp trừng phạt của Luật Magnitsky Toàn Cầu lên 15 quốc gia. Xem: http://af.reuters.com/article/africaTech/idAFL2N1LS11A

“Là những tổ chức tập trung phát huy các quyền con người phổ cập và công cuộc chống tham nhũng, chúng tôi tán thán Quý Ngài về quyết tâm thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu (PL 114-­‐328, Subtitle F); luật này cho phép Tổng Thống áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế và hạn chế cấp visa cho các người ngoại quốc để đáp trả một số vi phạm nhân quyền nghiêm trọng và hành vi tham nhũng lớn,” lá thư chung trình bày với Bộ Trưởng Ngoại Giao và Bộ Trưởng Ngân Khố Hoa Kỳ.

Tháng 4 vừa qua Tổng Thống Donald Trump đã gửi văn thư cho Quốc Hội, cam kết sẽ chấp hành một cách mạnh mẽ và triệt để Luật Magnitsky Toàn Cầu, được Quốc Hội thông qua vào cuối năm 2016 và Tổng Thống tiền nhiệm Barack Obama ký ban hành ngay trước Giáng Sinh.

Theo luật này, những giới chức chính quyền và kể cả các cộng tác viên ngoài chính quyền có thể bị Hoa Kỳ từ chối visa nhập cảnh, dù là đi công vụ, và đóng băng các tài sản ở hoặc đang trung chuyển qua Hoa Kỳ.

Bà Trần Thị Hồng sau một trận tra tấn, dưới sự chỉ huy của công an Tỉnh Gia Lai, ngày 14/04/2016 

“Các tổ chức đồng ký tên đã phối hợp chặt chẽ với nhau từ đầu năm nay để lọc ra 15 hồ sơ tiêu biểu cho 15 quốc gia và rồi cùng chung sức vận động,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS, nói. “Đây cũng là các tổ chức đã cùng nhau vận động Quốc Hội thông qua Luật Magnitsky Toàn Cầu năm ngoái.”

Trong số 15 hồ sơ thì 10 hồ sơ liên quan đến vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở các quốc gia Azerbaijan, Bahrain, China, Egypt, Ethiopia, Mexico, Saudi Arabia, Tajikistan, Uzbekistan và Việt Nam.

Hồ sơ được chọn cho Việt Nam liên quan vụ tra tấn và khủng bố tinh thần Bà Trần Thị Hồng kéo dài suốt 2 tháng sau khi Bà tiếp xúc với phái đoàn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vào cuối tháng 3 năm 2016.

Theo Ts. Thắng, trước khi đưa một người vào hồ sơ, các tổ chức đã cùng nhau nghiên cứu kỹ lưỡng để quy trách nhiệm. Trong trường hợp kể trên, BPSOS đã cùng với Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam gửi nhiều bản báo cáo liên tục đến các văn phòng đặc trách nhân quyền của Liên Hiệp Quốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Khi chính quyền Việt Nam ở cấp quốc gia trả lời Hoa Kỳ và LHQ, thì có nghĩa là họ đã phải hội ý với cấp tỉnh. Song song, Liên Minh Bài Trừ Tra Tấn ở Việt Nam giúp Bà Hồng thảo đơn tố giác gửi các cấp chính quyền phường, huyện, tỉnh và trung ương với giấy báo phát.

“Với phương pháp quy chiếu tam giác từ nhiều hướng, điểm giao nhau chính là đầu mối trách nhiệm”, Ts. Thắng giải thích.

Số 5 hồ sơ liên quan đến tham nhũng đáng kể bao gồm các quốc gia Congo, Liberia, Panama, Nga và Ukraine.

Liên minh 23 tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ này đã chia nhau đi vận động các văn phòng dân biểu và thượng nghị sĩ để đôn đốc Bộ Ngoại Giao và Bộ Ngân Khố Hoa Kỳ thực thi nghiêm chỉnh và rốt ráo Luật Magnitsky Toàn Cầu. Hai Thượng Nghị Sĩ tác giả của Luật Magnitsky Toàn Cầu ở Thượng Viện cũng đã đưa ra một danh sách, phần lớn dựa vào danh sách của 23 tổ chức, để yêu cầu Hành Pháp Trump trừng phạt. Trong thời gian ngắn tới đây, các dân biểu đồng tác giả của Luật Magnitsky Toàn Cầu ở Hạ Viện cũng sẽ danh sách của họ cho Hành Pháp Trump.

“Chúng tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo quy mô vào cuối tháng 10,” Ts. Thắng cho biết. “BPSOS đang thu xế để Ms. Nguyễn Công Chính và Bà Trần Thị Hồng hiện diện tại sự kiên quan trọng này.”  

Song song với nỗ lực chung với 22 tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ, BPSOS thực hiện cuộc vận động nhắm riêng vào Việt Nam. Trong Ngày Vận Động Cho Việt Nam, ngày 29 tháng 6, vừa qua, hàng trăm người Mỹ gốc Việt đến từ 30 tiểu bang đã trao cho 70 văn phòng Dân Biểu và Thượng Nghị Sĩ danh sách gần 180 quan chức chính quyền Việt Nam với đề nghị trừng phạt.

Trong trường hợp vi phạm nhân quyền mang yếu tố tôn giáo thì biện pháp trừng phạt được bổ sung bởi Luật Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế: vợ, chồng, con của đương sự cũng bị cấm nhập cảnh Hoa Kỳ; nếu đang ở Hoa Kỳ thì bị trục xuất.

Nhiều tờ báo lớn của Hoa Kỳ và quốc tế đã chạy bản tin của Reuters. 

Tài liệu liên quan:

Thư chung của 23 tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ và danh sách đề nghị trừng phạt: http://www.humanrightsfirst.org/sites/default/files/Global-Magnitsky-2017.pdf

Đề nghị trừng phạt theo Luật Magnitsky Toàn Cầu: Thêm 1 bước tiến
http://machsongmedia.com/vietnam/danchu/1239-2017-08-12-00-41-24.html

Liệu chế độ độc tài có ngại Luật Magnitsky?
http://machsongmedia.com/vietnam/nhanquyen/1233-2017-07-19-22-48-31.html

Bảo tàng vắng như… chùa Bà Đanh, vẫn ‘đòi’ 11.000 tỉ xây mới

From facebook:   Nguyễn Thúy Hạnh‘s post.

Y tế có tiền thuốc giả, giao thông có BOT, giáo dục có tiền “cải cách”… bộ văn hoá ko xây tượng đài và bảo tàng thì cạp đất mà ăn à, thắc mắc gì?

TTO – Việc Bộ Xây dựng vừa gửi văn bản lên Thủ tướng xin tháo gỡ về vốn để tiếp tục triển khai dự án xây dựng Bảo tàng Lịch sử quốc gia đã vấp phải phản…
TUOITRE.VN

Steve Jobs CHẾT VÌ Y KHOA ĐÔNG Y !

Steve Jobs CHẾT VÌ Y KHOA ĐÔNG Y !

Mấy anh Chinese sang Mỹ mở trường Y Khoa Đông Y, bắt mạch cho thuốc và châm cứu. Điều kiện vào học ghi tên sau khi học hết 2 năm tổng quát ở trường community college, không có thi tuyển english hay biology (english and biology entrance examination). Thầy dạy là người Chinese, nói tiếng Anh còn ngập ngừng (broken English), nhập nhằng 2 năm ra trường mang danh Doctor of Oriental Medicine (ODM). Mấy anh ODM đâu có biết chữ hán (chinese character) để kê đơn cho bệnh nhận mua thuốc tàu về sắc uống, bổ túc thêm, mấy anh ODM bày trò châm cứu, bày trò châm sâu, châm nông, kéo dài thời gian châm cứu, đểu thu học phí hai năm. Thày chưa rành, làm sao học trò khá lên được. Toàn bố láo, bịp thiên hạ!  

Steve Jobs : CHẾT VÌ NGU

 Chữa ung thư bằng đông y làm tăng nguy cơ tử vong

Trong lãnh vực y học, tác giả Laurent Alexandre đặt câu hỏi trên tuần báoL’Obs : « Ai đã giết Steve Jobs ? » số ra tuần này. Nhà sáng lập tài ba của Apple đã gây ra cơn bão trong kỷ nguyên kỹ thuật số, là mộtcon người đầy nghịch lý. Ông là nạn nhân của sự “mê tín” đông y và các biện pháp thay thế tây y.

Tháng 10/2003, khi phát hiện một khối u ở tụy tạng có khả năng chữa khỏi, các bác sĩ đề nghị mổ khẩn cấp, nhưng Steve Jobs từ chối. Dù người thân phản đối, ông tự chữa trị bằng đông dược và các phương pháp khác như châm cứu, dùng thực phẩm sạch và các viên nang chứa tinh chất thực vật, thậm chí cầu viện cả thầy pháp. Đến 2004, khối u đã di căn. Jobs rốt cuộc chấp nhận phẫu thuật, nhưng đã quá trễ.

Ông mất khi mới 56 tuổi, không thể thấy được ngày nay chiếc điện thoại thông minh mà ông phát minh đóng vai trò quan trọng như thế nào trong y học thế kỷ 21. Chiếc iPhone  tương lai phụ trách liên lạc với bác sĩ  và trí thông minh nhân tạo sẽ phân tích những dữ liệu từ xa. Những phương pháp thay thế y khoa chính thống đã ngăn trở Steve Jobs tham gia vào cuộc cách mạng y học này.

Steve Jobs không phải là bệnh nhân ung thư duy nhất tử vong vì đông dược và những thứ tương tự. Một công trình nghiên cứu của giáo sư  Skyler Johnson, trường đại học Yale cho thấy những nguy hiểm của việc chỉ trông cậy vào khí công, yoga, châm cứu, ăn kiêng, ngồi thiền, thảo dược…thay cho những phương pháp điều trị đã được khoa học chứng minh (phẫu thuật, xạ trị, hóa trị, miễn dịch học và hormone). Những bệnh nhân này chịu rủi ro tử vong cao gấp năm lần, trong vòng 5 năm kể từ khi phát hiện bệnh, so với những người được chữa trị bằng các phương pháp cổ điển.

Tuần báo The Economist cũng báo động mối nguy hiểm của đông y, đang được Trung Quốc rầm rộ quảng bá theo chỉ thị của Tập Cận Bình. Số bệnh viện đông y tại Trung Quốc từ 2.500 năm 2013 đã tăng lên 4.000 năm 2015, số lương y được cấp phép tăng 50%, lên trên 450.000 người. Chính quyền Trung Quốc còn lợi dụng mạng lưới các Viện Khổng Tử để xúc tiến đông y tại Anh, Mỹ và nhiều nước khác.

From Do Tan Hung & Nguyen Kim Bang

THI SĨ HỮU LOAN VÀ VỢ LÀ NHÂN CHỨNG, LÀ NẠN NHÂN TRONG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT

From facebook:    Tai Nguyen shared Quốc Trần‘s post.

Image may contain: 2 people, people sitting

Quốc Trần

 

Đạo đức Hồ Chí Minh trong thực hành

THI SĨ HỮU LOAN VÀ VỢ LÀ NHÂN CHỨNG, LÀ NẠN NHÂN TRONG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT

Hãy nghe ông kể:  

“Lúc đó còn là chính trị viên của tiểu đoàn, tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học, lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng.

Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần 500 mẫu tư điền. Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông.

Thế rồi, một hôm, tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố. Hai vợ chồng ông bị đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại 2 cái đầu đó, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng.

Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ, nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn.

Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói.

Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.

Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó, bữa đói bữa no … Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con – 6 trai, 4 gái – và cháu nội ngoại hơn 30 đứa…”

Khi con mình đã chết !!!

From fgacebook:   Dang Van Tuan‘s post.

 
Image may contain: 1 person, sitting
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: one or more people and text

Dang Van Tuan added 4 photos and a video — with Lê Hữu Nghiệp 

Khi con mình đã chết !!!

Khi được báo , con mình đã chết
Mẹ bàng hoàng , không nghỉ đó là con
Con tôi đang mạnh khoẻ đó mà
Sao lại chết ? Hay là lầm ai đó
Mẹ bôn ba đến bệnh viện nhận con
Con nằm đó , ôi mình đầy thương tích
Ôi con tôi , ôi khúc ruột của tôi !
Mẹ lặng chết bên cạnh con lạnh giá
Đồn công an , mầy đã giết con tao
Trên đầu có một đường dài rạn nứt
Não nát nhừ , có còn ven nữa đâu
Hai buồng phổi cũng sưng phù trương nước
Con của tôi , ôi khúc ruột của tôi
Chúng gian ác , chúng đánh bằng roi điện
Thi thể nầy có trăm vết bầm thâm
Và dấu tích còng chân tay còn đó
Con của tôi , tội tình gì phải chết
Chết âm thầm trong đồn của công an
Điều tra chi mà đánh đập bạo tàn
Mang cái chết ức oan đầy ai oán ?
Xin thượng đế dùm thương cho dân chúng
Nước Việt Nam đầy rẩy những dân oan
Xin hãy xoá chế độ chuyên giết chóc
Chúng giết dân , rồi đổ lổi tại dân

Việt Nam trở thành thiên đường của sự giả dối

Việt Nam trở thành thiên đường của sự giả dối

 
Hải Âu (Danlambao)  Có thể nói Việt Nam là một thiên đường của những điều, những thứ giả tạo. Trong thiên đường xã nghĩa của đảng cộng sản, người ta có thể nhìn thấy con người đối xử với nhau bằng đạo đức giả, trao đổi với nhau bằng tiền giả, chữa trị cho nhau bằng thuốc giả… Những điều, những thứ giả dối ấy rồi cũng có ngày được phơi bày trước ánh sáng của sự thật và công lý. Nhưng trớ trêu thay, trong thiên đường của sự dối trá được đảng cộng sản định hướng xã hội chủ nghĩa thì ánh sáng của sự thật cũng bị che phủ bởi cái bằng giả của những kẻ cầm cán cân công lý.
Với một người có chức vụ thẩm phán nhưng lại sử dụng bằng giả thì quả thật là điều tồi tệ cho ngành toà án nói riêng và nền tư pháp Việt Nam nói chung. Đó cũng chính là điều khủng khiếp cho những người không may được phán xử bởi những kẻ sử dụng bằng giả như Nguyễn Thị Nga-Thẩm phán sơ cấp TAND Tp Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên.
Nguyễn Thị Nga (SN 19/7/1976 tại Thái Nguyên), tốt nghiệp năm 1998 chuyên ngành Tư pháp, hạng Trung bình, số hiệu bằng B36704. Thẩm phán TAND thành phố Thái Nguyên bị tố cáo là sử dụng bằng tốt nghiệp cấp ba giả. Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Thái Nguyên khẳng định: “Kỳ thi tốt nghiệp PTTH diễn ra ngày 3/6/1994, thí sinh Nguyễn Thị Nga (học sinh Trường PTTH Đồng Hỷ, tỉnh Bắc Thái cũ) đạt 6 điểm môn Văn, 2 điểm môn Hoá học, 4 điểm môn Toán học và 5,5 điểm môn Nga văn. Tổng điểm thi của thí sinh Nguyễn Thị Nga là 17,5 điểm. “Với kết quả thi như vậy, thí sinh Nga không thể được cấp Bằng tốt nghiệp PTTH”.
“Việt Nam có cả rừng luật nhưng những kẻ cầm quyền chỉ xài luật rừng”. Một nhận định vừa mang tính châm biếm, vừa nói lên thực trạng của nền tư pháp dưới sự cai trị của đảng cộng sản. Không biết bao nhiêu công dân trở thành nạn nhân của những vụ án oan do những kẻ đại diện pháp luật gây ra. Cuộc sống của những tù nhân oan sai là sự chia cách tình thân, gia đình tan nát, làng xóm nguyền rủa, xã hội khinh bỉ cùng với những điều tồi tệ nơi chốn lao tù. Đó là tất cả những gì họ nhận được sau lời tuyên án được thẩm phán xướng lên trước khi kết thúc phiên toà.
Nguyễn Thanh Trấn, Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Minh Hùng, Hàn Đức Long, Trần Văn Chiến, Bùi Minh Hải… là những cái tên trong vô số những vụ án oan gây trấn động dư luận Việt Nam. Dù rằng họ đã may mắn được minh oan sau hàng năm trời chịu cảnh tù tội với những tội danh khủng khiếp: giết người, cướp của, hiếp dâm. Nhưng với những gì họ phải chịu đựng trong suốt quá trình tù tội oan thì không gì có thể bù đắp nổi.
Những kẻ nhân danh pháp luật với chức vụ thẩm phán đã vội vàng kết án khi tình tiết vụ việc còn uẩn khúc. Nhiều vụ án cho thấy có sự thông đồng giữa cơ quan điều tra và viện kiểm sát nhằm sớm kết thúc vụ án. Bên cạnh đó khả năng, trình độ cũng như tư cách đạo đức của thẩm phán cũng là một vấn nạn trong nền tư pháp tại Việt Nam.
Vụ việc Thẩm phán TAND thành phố Thái Nguyên sử dụng bằng cấp ba giả chỉ là một trong vô số điều bất cập của nền tư pháp. Ngành toà án đã để lại quá nhiều vết nhơ khi những kẻ cầm cán cân công lý nhưng lại bất chấp sự thật, sử dụng bằng giả để thực thi pháp luật. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân dẫn đến nhiều vụ án oan. Chắc chắn nhân dân Việt Nam sẽ còn phải chứng kiến những vụ án oan khi nền tư pháp vốn dĩ chỉ là công cụ của một chế độ được hình thành từ sự dối trá. Để rồi những cái tên tử từ oan như Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng vẫn đang để lại dấu chấm hỏi lớn cho nền công lý bị điều khiển dưới ách của đảng cộng sản.
12/9/2017

Lịch sử nào, mà tha thứ cho ngày hôm nay? (*)

 
 
From facebook: Hoang Le Thanh

Lịch sử nào, mà tha thứ cho ngày hôm nay? (*)

Tuấn Khanh – 12-9-2017

Thật khó tưởng tượng được rằng, khi chứng kiến đồng loại với những dấu vết bị trói và đánh đập đến chết nhưng ông Nguyễn Tiến Hải, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Ninh Thuận lại nhanh chóng đưa ra một kết luận đơn giản rằng “đã xảy ra một vụ đánh nhau” tại nhà tạm giữ công an của TP Phan Thiết.

Hình ảnh: Anh Võ Tấn Minh bị đánh chết ở đồn công an. Ảnh: FB Châu Đoàn

Ông Hải nói rằng “trích xuất” qua camera an ninh của nhà giam (chứ không là nguyên bản), cho thấy. Nhưng nghe sao mà khó tin đến vậy. Một nghi phạm bị đưa đi vào nhà giam của công an, sau đó lại bất ngờ xảy ra một “vụ đánh nhau” không xác định – lời của ông Hải mô tả – khiến người ta rùng mình. Vì bởi nếu có một vụ đánh nhau như vậy, nạn nhân Võ Tấn Minh, 25 tuổi, chắc chắn đã bị không ít người tổ chức cùng đánh đến chết. Các dấu vết để lại cho thấy có từ phía sau đầu, đánh vào chân, ngực, tay đầy chủ đích… Đồn công an của nhà nước Việt Nam sao lại có sẳn một lực lượng “đánh nhau” sẳn sàng và chuyên nghiệp để kết liễu con người đến vậy?

Còn nếu trại giam không có “đánh nhau”, anh Võ Tấn Minh chỉ có thể bị trói và đánh đập đến chết. Vì qua video gia đình của anh quay lại vào ngày 10/9/2017, rất chi tiết, cho thấy hai cổ tay anh Minh bị xiết chặt và hằn đầy máu bầm của dây trói. Ông Nguyễn Tiến Hải nhân danh sự nghiệp của mình, hay bằng “lương tâm” loại gì để tuyên bố thật nhanh cho một nghi án mà bất kỳ người dân thường ít học, xem qua vẫn có được các suy đoán khác?

Mà bất luận là lý do gì đi nữa, cái chết của một công dân chưa bị kết án trong sự quản thúc của công an, là trách nhiệm và danh dự của ngành này. Giải thích như thế nào đi nữa, một khi đồn công an đưa người sống vào, trả xác chết ra là một dấu hiệu suy đồi và đen tối của ngành, mà cụ thể lúc này, trách nhiệm của công an tỉnh Ninh Thuận phải chia đủ cho từng người.

Tính từ đầu năm đến nay, ở Việt Nam, trung bình mỗi tháng có một vụ chết người đầy ẩn ức trong trại tạm giam. Nhưng riêng nhà tạm giam tạm giữ ở Phan Rang, Ninh Thuận gần đây đã tỏa sáng bất thường trên đất nước, trong việc góp 2 nạn nhân trong vòng 2 tháng. Nhắc lại cho rõ, đó là cái chết của anh Nguyễn Hồng Đê, 25 tuổi, vào tháng 7 vừa rồi. Và nay là đến anh Võ Tấn Minh, 25 tuổi, mà công an nói miệng là nghi can có chứa heroin trong người.

Cũng chưa có ai quên nổi chuyện cái chết rùng rợn đau thương của anh Nguyễn Hữu Tấn vào ngày 3/5/2017. Khi công an trả xác về, gia đình anh Tấn nhìn thấy trên cổ của anh chi chít những vết cắt bất thường không thuận tay. Dĩ nhiên, một kịch bản được dựng nên để diễn giải cho sự vô can, nhưng không ai tin nổi lời giải thích của các điều tra viên ở Vĩnh Long là anh Tấn chết do tự cắt cổ, từ dao rọc giấy của họ.

Tôi chỉ là dân thường. Thậm chí rất tầm thường. Nên tôi không bao giờ có thể đi qua nổi cảm giác đau đớn và tức giận khi nhìn thấy đồng loại của mình chết nghẹn ngào và oan khuất. Đặc biệt là nghẹn ngào và oan khuất từ chốn công quyền.

Lâu nay, những vụ chết người, khổ nạn như vậy nếu như không có tin tức từ cộng đồng mạng dấy lên, thì thường báo chí nhà nước cũng chỉ đưa tin qua loa lấy lệ. Các quan chức liên đới, đại biểu quốc hội… thì chỉ dám mở miệng bàn chuyện gái mại dâm hay quần bò, bất chấp những chuyện như bị thương nặng, chết người trong đồn công an diễn ra đều đặn, quặn căm lòng xã hội.

Tiếng khóc từ video của gia đình anh Võ Tấn Minh vang vọng, gào thét “anh thức dậy đi anh ơi” khiến tim tôi thắt lại. Không có loại âm nhạc nào mô tả được nỗi đau, kinh hoàng bằng tiếng khóc của mẹ, của vợ, của chị… Tiếng kêu gào của người dân tuyệt vọng tận đáy xã hội cứ nhắc tôi về những hình ảnh đẹp đẽ của các nhà lãnh đạo, quan chức cao cấp của Việt Nam, kể cả trong ngành công an, vẫn cung kính thắng nhang cúng chùa, xây đền, góp tiền cho tượng tháp… Mọi thứ đó trong thoáng chốc đã bật ra sự lố bịch, rẻ rúng. Đồng loại thì khốn khổ, trò mua hình bán dạng ấy, liệu có ích gì?

Tôi không tin rằng chuyện cái chết của anh Võ Tấn Minh, anh Nguyễn Hữu Tấn… hay còn nhiều người khác nữa sẽ sớm được minh bạch, oan hồn của người đã khuất khó mà sớm được thảnh thơi. Vì những lời nói dối vẫn luôn chực chờ đâu đó. Thậm chí, những hàng hàng dùi cui và khiên chắn vẫn luôn được chuẩn bị để bảo vệ cho những lời nói dối như thế.

Nhưng dù sao đi nữa, xin mọi người đừng quên ghi lại. Mọi sự kiện vẫn cần được ghi lại về ngày đen đúa, tuyệt vọng của đất. Xin đừng để mọi thứ bị lãng quên. Những học trò ở Hàm Dương truớc khi bị chôn sống, vẫn ghi lại mọi thứ, để triều đại cao ngất của Tần Hủy Hoàng mãi mãi không bao giờ thoát khỏi lời nguyền rủa của nhân loại về sau. Nỗi đau và oan khiên cũng cần được trở thành lịch sử. Kẻ ác có thể dựng nên những loại lịch sử để ca tụng và lừa dối. Nhưng nhân dân cũng có những phiên bản lịch sử của sự thật được ghi xuống và lưu truyền. Lịch sử truyền đời từ hôm nay, nhắc rằng nền văn minh nhân loại không bao giờ lãng quên, không bao giờ dung thứ cho kẻ ác.

Clip nạn nhân Võ Tấn Minh bị đánh chết trong đồn công an ở thành phố Phan Rang, Tháp Chàm từ FB Châu Đoàn:

(*) Mượn lời bài hát “Im lặng là đồng lõa” của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang

Nguồn: http://baotiengdan.com/…/lich-su-nao-ma-tha-thu-cho-ngay-h…/

Image may contain: one or more people