Hơn 6 ngàn người Việt chết vì tai nạn giao thông trong 9 tháng năm 2017

Hơn 6 ngàn người Việt chết vì tai nạn giao thông trong 9 tháng năm 2017

RFA
2017-10-23

 
Ảnh minh họa: Một tai nạn giao thông tại tỉnh Quảng Nam hôm 9/11/2016.

Ảnh minh họa: Một tai nạn giao thông tại tỉnh Quảng Nam hôm 9/11/2016.

Photo: AFP

 

Có 14.346 vụ tai nạn giao thông xảy ra trong 9 tháng đầu năm 2017 tại Việt Nam; trong đó số người thiệt mạng là 6.113 người và số người bị thương là 11.785 người.

Hội đồng An toàn Giao thông Quốc gia (NCTS) cho biết số liệu vừa nêu, tính từ thời điểm trung tuần tháng 12 năm 2016 cho đến trung tuần tháng 9 năm 2017, với phần trăm giảm lần lượt là 6,24; 5,11 và 13,35% so với cùng kỳ năm ngoái. Tuy nhiên có 15 tỉnh, thành trong cả nước lại gia tăng 10% số vụ tai nạn chết người.

Theo kết quả nghiên cứu do Đại học Kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh và Đại học Việt-Đức thực hiện, cho thấy số vụ tai nạn gây ra bởi trẻ em cũng như trẻ em là nạn nhân xảy ra nhiều nhất ở hai thành phố Sài Gòn và Hà Nội và gia tăng trong giai đoạn 2011 đến 2016.

Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình yêu cầu giới chức địa phương cần có nhiều biện pháp thực tiễn hơn để bảo đảm trật tự và an toàn giao thông cũng như sẽ quy trách nhiệm đối với các lãnh đạo cấp tỉnh, nơi có tỉ lệ giao thông xảy ra cao.

Năm 2016, Cục Cảnh sát Giao thông Việt Nam công bố số liệu tử vong trong hơn 21 ngàn vụ tai nạn giao thông gần 9000 người, số người bị thương được thống kê hơn 19 ngàn người.

TÊRÊSA AVILA, TÂM HỒN NHẠY CẢM

TÊRÊSA AVILA, TÂM HỒN NHẠY CẢM

Vũ Duy Thống, Gm 

Trong kho tàng truyện kể về đời thánh nữ Têrêsa Avila, có một truyện được nhiều tác giả nhắc đến, vừa như một điển hình đời sống thiêng liêng, vừa như một tính cách rất riêng của thánh nữ.  Đó là truyện “Hèn chi Chúa có ít bạn.”   Chắc nhiều người đã biết?  Truyện kể: Trong lần xuất thần, thánh nữ nhìn thấy tình trạng tội lỗi con người xúc phạm đến Chúa ghê gớm quá, nặng nề quá.  Thế là thánh nữ buồn bã vật vã ba ngày liên tiếp không ăn uống gì.  Cuối ngày thứ ba, Chúa Giêsu hiện ra, dáng vẻ dịu hiền, an ủi bằng cách trao cho thánh nữ một miếng bánh và một ly nước.  Nhưng thánh nữ làm mặt giận chối từ.  Chúa Giêsu dỗ dành: “Con không biết rằng Cha thường đối xử với bạn bè bằng cách gửi cho họ Thánh giá sao?” Và thánh nữ trả lời: “Hèn chi Chúa có ít bạn.”   Vâng, chỉ với mẩu truyện đó thôi, có lẽ người ta cũng nhận ra tính cách của Têrêsa Avila.  Đó là sự nhạy cảm.

  1.  Nhạy cảm trước tình yêu bao la của Thiên Chúa.

Đọc Phúc Âm, ai trong chúng ta cũng biết định nghĩa nổi tiếng của thánh Gioan “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4,8), nhưng để cảm nghiệm thế nào là sức nặng của định nghĩa vắn gọn và tầm cỡ này, đó lại là chuyện không chỉ dừng lại trong ngôn từ sách vở một thời, mà còn cần đến cả một đời dấn bước kiếm tìm, thậm chí vào sinh ra tử nữa kìa.  Thánh Gioan Tông đồ được Chúa Giêsu yêu dấu, nên từ cảm nhận tới cảm nghiệm có thể là vắn gọn như chính định nghĩa về Thiên Chúa của ông, nhưng với Têrêsa Avila lại là cả một sự vật lộn giữa sóng gió cuộc đời vừa hoạt động để kiếm tìm, vừa chiêm niệm để chiêm ngưỡng.

Trên bức tượng “Ecce Homo – Này là Người” (Ga 19,5) trình bày Chúa Giêsu vì yêu thương loài người mà chịu khổ nạn, để nên tình yêu lớn nhất của người dám chết vì người mình yêu, Têrêsa đã gặp được “tiếng sét ái tình” vào năm 1545, để nghiệm ra rằng: nếu Chúa vì yêu con người mà phải chịu khổ, thì con người cũng phải làm sao đáp lại cho cân xứng, với tình yêu của Chúa dành cho mình.  Và thế là khởi đi từ sự nhạy cảm trong nhận thức ấy, thánh nữ đã tìm ra nẻo đi của riêng mình là “lấy tình yêu đáp trả tình yêu,” và cứ thế, như ngọn lửa một khi đã bừng lên thì không gì có thể dập tắt được nữa, thánh nữ làm tất cả mọi sự do tình yêu thúc đẩy và dâng hiến tất cả cho tình yêu.

Chả thế mà người ta vẫn bảo: đường nên thánh của Têrêsa là con đường “bốc lửa”: lửa chiêm niệm tìm ra ý Chúa mãnh liệt đến độ thường xuyên xuất thần mỗi khi cầu nguyện, và lửa yêu thương tìm gặp gỡ Chúa khít khao như lòng với lòng, đến nỗi có cảm tưởng rằng cuộc đối thoại giữa thánh nữ với Chúa không khác chi những lời gần gũi giữa cánh bạn bè, của người bạn dành cho bạn mình.

  1.  Nhạy cảm trước tội lỗi của con người.

Một khi đã coi “phải làm sao cho xứng với tình yêu của Chúa” như một hướng sống, một hướng nên thánh, một hướng cải cách đời tu, thì tâm hồn Têrêsa Avila bỗng trở nên nhạy cảm vô cùng trước những gì được xem là không xứng với tình yêu ấy, trong đó tội lỗi là điều đáng buồn nhất, không phải vì nó xúc phạm tới Thiên Chúa tối cao cho bằng nó phản bội lại Thiên Chúa tình yêu, Đấng đã làm tất cả vì con người và cho con người.

Phản bội trong chính trường được xem là mưu mô, phản bội trong thương trường được coi là mánh mung, nhưng phản bội trong tình trường, dù là tình Chúa hay tình người đi nữa, cũng vẫn là điều đáng buồn nhất.  Chính Chúa Giêsu đã buồn rầu hỏi Giuđa trong vườn Cây Dầu là “anh lấy cái hôn mà nộp Con Người sao?” (Lc 22,48) vì Giuđa là kẻ phản bội.  Và trong truyện “Hèn chi Chúa có ít bạn” kể trên, Têrêsa buồn bã những ba ngày liền, không phải vì tội mình mà vì tội tình của người khác, đã cho thấy một con tim nhạy cảm, không rỗi hơi thương vay khóc mướn, mà chỉ vì tê tái quặn đau thấy người ta phản bội tình yêu của Chúa, còn mình trong tư cách là bạn tâm giao lại chẳng có cách nào mà can ngăn.

Rõ ràng, Têrêsa là một tâm hồn nhạy cảm.  Từ nhạy cảm ngây ngất trước tình thương xót khôn cùng của Chúa, một tình yêu dám từ bỏ “lá ngọc cành vàng” để đành đoạn ôm lấy “phận cỏ mình rơm” cho rặm bụng một đời cứu thế, Têrêsa tự nhiên nhạy cảm khổ đau trước sự khốn cùng của tội lỗi nhân sinh, tội bạc tình, một thứ tội làm tê dại cõi lòng.  Hoá ra, ai càng nhạy cảm với tình thương xót của tấm lòng Thiên Chúa, càng nhạy cảm hơn với sự khốn cùng của tội lỗi con người.

  1.  Nhạy cảm trước đường nên thánh là đường Thánh giá.

Đã có lần Chúa Giêsu bảo “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người dám thí mạng sống vì người mình yêu” (Ga 15,13), để rồi từ đó trở thành quy luật của muôn đời cho những ai dám gán đời mình cho tình yêu Thiên Chúa hoặc mon men muốn nên bạn hữu của Ngài.  Vâng, “yêu ai yêu cả đường đi”, yêu Chúa cũng yêu cả con đường Chúa đi năm xưa là đường Thánh giá, không phải là “mười bốn chặng đường” ngắn ngủi êm ả dễ chịu trong giáo đường, mà là những cảnh đời thường lặp đi lặp lại mỗi ngày, ở đó ý Chúa như búa đập trên ý mình và ý mình như kình chống lại ý Chúa.

Nếu “yêu là chết ở trong lòng một ít”, thì yêu Chúa cũng là phải chết đi ít một trong ý riêng để ý Chúa được thể hiện từng ngày.  Như lương thực hằng ngày của “Kinh Lạy Cha” mà người theo Chúa phải làm quen dần dần từ những bước chập chững đầu tiên cho đến khi thuần thục nhuần nhị để có thể hiên ngang tiến tới trên đường trọn hảo.  Đó là đường tình yêu.  Mênh mông tình Chúa, mong manh tình người, nên cũng là đường Thánh giá, đường Thương khó.

Đó, “yêu Chúa” nói và hát thì dễ, nhưng khi dấn bước vào, người ta mới thấy những nỗi đa đoan vất vả không bao giờ hết, mà chỉ có những tâm hồn nhạy cảm mới có thể dự đoán và an tâm bước đều.  Chúa chúng ta kỳ lắm.  Người yêu những kẻ đóng đinh Người và tha thứ cho họ dễ dàng, nhưng Người lại đóng đinh những kẻ Người yêu và tặng những kẻ yêu Người Thánh giá, không chỉ một lần mà xem ra còn dai dẳng hoài hoài trong đời.  Bằng một tâm hồn nhạy cảm thánh đức, Têrêsa đã hiểu đó là lộ trình nên thánh cho bất cứ ai chọn đi theo Chúa.

Tóm lại, ba nét nhạy cảm: với tình yêu vô biên của Thiên Chúa, với tội lỗi thấp hèn của nhân loại và với bước đường Thánh giá, với tội lỗi thấp hèn của nhân loại và với bước đường Thánh giá, hy vọng đã một phần nào phác vẽ lên cách đơn giản chân dung của một vị thánh lớn, thánh Têrêsa mẹ, vị anh thư cải cách dòng Cát Minh thế kỷ XVI tại Tây Ban Nha, vị tiến sĩ đã để lại cho Hội Thánh bí quyết chinh phục đỉnh cao tình yêu Thiên Chúa, và cũng còn là vị thánh thân thương có một tâm hồn nhạy cảm phi thường muốn đem tình yêu Thiên Chúa nhân rộng đến hết mọi người.

Xin nhờ lời chuyển cầu của ngài, cho cộng đoàn Cát Minh và cho những ai chân thành yêu mến thánh nữ, được luôn nhạy cảm bền bỉ khơi lên ánh lửa yêu mến trước tình yêu Chúa, để đến khi Chúa muốn, Người sẽ cho biến thành những đám cháy kỳ diệu có khả năng thiêu huỷ tội lỗi, thanh tẩy tâm hồn và lôi cuốn người ta đến với tình yêu thánh hoá, cho dẫu trước mắt vẫn còn là ngổn ngang những Thánh giá của mùa xây dựng, nhưng trong lòng đã nóng bừng hy vọng.  Mong rằng câu nói “Hèn chi Chúa có ít bạn” không phải là một chân lý bất biến, nhưng là một câu nói đang chờ sự đáp ứng, để một khi mọi người đều nhạy cảm quan tâm trở nên bạn hữu của Chúa, thì thay vì ba ngày buồn bã, có lẽ Têrêsa Avila sẽ có nhiều lần ba ngày vui vẻ vì ngỡ ngàng thấy Chúa luôn có nhiều bạn mới.

Vũ Duy Thống, Gm 

Anh chị Thụ & Mai gởi

Chuyện thường ngày tại VN.

Hung Tran shared Phương Nam‘s post.

Chuyện thường ngày tại VN.

 

Phương NamFollow

Trời ơi, cả hai mẹ con tử vong trên bàn mổ vì bệnh viện thiếu thuốc amiodarone 200mg, một loại biệt dược được sử dụng chống loạn nhịp tim và phục hồi, duy trì lại nhịp tim đều đặn, ổn định để cứu sống sản phụ và trẻ sơ sinh.

Gía một hộp thuốc amiodarone 200mg có đắt không. Xin thưa giá một viên amiodarone chỉ chưa tới 6 ngàn đồng. Những cái chết quá oan ức và ám ảnh!

See More

(PLO)- Sau khi phản ứng, đến 6 giờ sáng 23-10, người nhà đã đưa sản phụ xấu số và đứa bé chưa kịp chào đời về lo hậu sự.
plo.vn

Sang Mỹ tu nghiệp, hơn 150 quân nhân Afghanistan bỏ trốn

Sang Mỹ tu nghiệp, hơn 150 quân nhân Afghanistan bỏ trốn
 
Các binh sĩ Afghanistan trong cuộc huấn luyện ở Kabul. (Hình: AP Photo/Massoud Hossaini)

WASHINGTON, DC (NV) – Ít nhất 152 quân nhân Afghanistan được gửi sang tu nghiệp đã bỏ trốn từ năm 2005 tới nay, và tình hình này không thấy sẽ cải thiện trong thời gian tới, theo bản báo cáo của cơ quan thanh tra được công bố hôm Thứ Sáu.

Bản tin của Fox News nói rằng chánh thanh tra đặc biệt về tái thiết Afghanistan cho hay có 12 trong số 152 người bỏ trốn vẫn chưa tìm thấy được tính tới ngày 7 Tháng Ba năm nay.

Có 70 người trong số này ra khỏi Mỹ; 39 người được điều chỉnh tình trạng cư trú hợp lệ; và 27 người khác bị bắt giữ, trả về nước hoặc trong tiến trình làm thủ tục trả về nước.

Có ba người quay lại trình diện và trở về căn cứ huấn luyện ở Mỹ.

“Có quá nhiều vấn đề về tình trạng này, thật khó mà biết bắt đầu từ đâu,” theo lời Thượng Nghị Sĩ Chuck Grassley (Cộng Hòa-Iowa), chủ tịch Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện, cho hay trong bản thông cáo gửi tới báo chí. “Điều này không tốt cho an ninh quốc gia Mỹ, không tốt cho quân đội Afghanistan, và cũng không tốt cho người đóng thuế ở Mỹ.”

Bản tin Fox News nói rằng các quân nhân Afghanistan bỏ trốn bị coi là mối đe dọa an ninh ở Mỹ vì họ được huấn luyện quân sự, trong tuổi chiến đấu, và rất ít khi bị bắt lại.

Hầu như tất cả các quân nhân Afghanistan bỏ trốn khi tới Mỹ từ năm 2005 tới nay là các sĩ quan.

Phần lớn đều ở cấp trung úy hay đại úy.

Những người này bỏ trốn từ các căn cứ ở khắp nước Mỹ, gồm cả căn cứ không quân Lackland ở Texas, nơi họ học tiếng Anh; căn cứ Rucker ở Alabama; Fort Benning ở Georgia; Fort Leonard Wood ở Missouri; và Fort Huachuca ở Arizona, cũng theo Fox News. (V.Giang)

Đồng Nai: Thăng chức cho công an bị kỷ luật là ‘đúng quy trình’

Đồng Nai: Thăng chức cho công an bị kỷ luật là ‘đúng quy trình’

Ông Võ Đình Thường, phó Phòng Cảnh Sát Giao Thông Đồng Nai bị lộ khi ký giấy mời 20 lái xe lên làm việc vụ trạm thu phí BOT thành phố Biên Hòa. (Hình: Báo Thanh Niên)

ĐỒNG NAI, Việt Nam (NV) – Sau khi ông chánh Văn Phòng Bộ Công An nói “việc điều động, bổ nhiệm ông Võ Đình Thường, phó trưởng Phòng Cảnh Sát Giao Thông, người từng bị kỷ luật cho ra khỏi lực lượng cảnh sát giao thông là ‘vấn đề bình thường,’ thì nay đến lượt Công an Đồng Nai khẳng định ‘đúng quy trình.’”

Tin này được Công An tỉnh Đồng Nai đăng tải thông tin phản hồi thông qua cổng thông tin điện tử vào trưa ngày 22 Tháng Mười, 2017.

Cụ thể, theo Công An tỉnh Đồng Nai: “vào Tháng Mười, 2003, ông Võ Đình Thường, đại úy, bị kỷ luật bằng hình thức cách chức đội trưởng Trạm Kiểm Soát Giao Thông tuyến quốc lộ 1A, nay là Trạm Cảnh Sát Giao Thông Dầu Giây, đồng thời điều động đến nhận công tác tại Phòng Cảnh Sát Quản Lý Hành Chính về Trật Tự Xã Hội.

Lý do bị cách chức là vì “Thiếu tinh thần trách nhiệm trong công tác quản lý, kiểm tra cán bộ cấp dưới dẫn đến để nhiều cán bộ vi phạm quy trình về tuần tra kiểm soát giao thông, không có biện pháp ngăn chặn, chấn chỉnh, xử lý kịp thời, để báo chí phản ánh gây dư luận xấu, ảnh hưởng đến uy tín của ngành.

Đến Tháng Mười, 2004, giám đốc Công An tỉnh Đồng Nai ra Quyết định công nhận sửa chữa tiến bộ đối với ông Võ Đình Thường, sau 1 năm thượng tá Thường chấp hành kỷ luật.

Sau đó, vào Tháng Ba, 2005, thượng tá Thường được bổ nhiệm giữ chức vụ đội trưởng Đội Cảnh Sát 113, thuộc Phòng Cảnh Sát Quản Lý Hành Chính về Trật Tự Xã Hội, vì “trong quá trình công tác Võ Đình Thường có ý thức phấn đấu, thể hiện năng lực lãnh đạo, chỉ huy.”

Tháng Ba, 2010, thượng tá Võ Đình Thường được điều động, bổ nhiệm giữ chức vụ phó trưởng Phòng Cảnh Sát Môi Trường. Tháng Sáu, 2015, được điều động đến nhận công tác và giữ chức vụ phó trưởng Phòng Cảnh Sát Giao Thông cho đến nay.”

Cũng theo Công An tỉnh Đồng Nai “việc điều động, bổ nhiệm cán bộ đối với thượng tá Võ Đình Thường đều có nghị quyết của Ban Thường Vụ Đảng Ủy, Ban Giám Đốc Công An Tỉnh và thực hiện đúng quy trình, quy định của Bộ Công An về công tác cán bộ.”

Thông tin trên cổng thông tin điện tử Công An tỉnh Đồng Nai cũng cho rằng, thông tin về đời tư, gia đình của ông Thường xuất hiện trên mạng xã hội, báo chí “để hướng lái dư luận, tạo sự hoài nghi đối với lực lượng công an nhân dân.” (Tr.N)

‘Biệt phủ’ Giám đốc Sở Yên Bái: ‘Sẽ kỷ luật nghiêm minh’

‘Biệt phủ’ Giám đốc Sở Yên Bái: ‘Sẽ kỷ luật nghiêm minh

BBC

Hình trên mạng về khu đất của ông Phạm Sỹ Quý đã làm dư luận xôn xao
Hình trên mạng về khu đất của ông Phạm Sỹ Quý đã làm dư luận xôn xao

Sau thời gian trì hoãn, Thanh tra Chính phủ Việt Nam tuyên bố cần “xử lý kỷ luật nghiêm minh” ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Yên Bái về vi phạm kê khai tài sản thu nhập.

Mặc dù chỉ là một cuộc thanh tra cấp địa phương, vụ việc thu hút dư luận vì việc chậm công bố kết luận thanh tra, gây ra đồn đoán.

Ông Phạm Sỹ Quý là em trai đương kim Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Phạm Thị Thanh Trà, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Khu đất sang trọng, được báo chí Việt Nam gọi là “biệt phủ”, của gia đình ông Phạm Sỹ Quý đã gây xôn xao.

Kết thúc thanh tra từ giữa tháng 7, Thanh tra Chính phủ, vào ngày 23/10, rốt cuộc đã chính thức công bố kết luận thanh tra liên quan khu đất tại tổ 42, tổ 52 phường Minh Tân, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái đứng tên bà Hoàng Thị Huệ là vợ ông Phạm Sỹ Quý.

Cơ quan này chính thức kiến nghị “tổ chức kiểm điểm, có hình thức xử lý kỷ luật nghiêm minh đối với ông Phạm Sỹ Quý về vi phạm trong việc kê khai tài sản thu nhập; vi phạm quy định tại khoản 4, Điều 37 Luật Phòng, chống tham nhũng với vai trò của người đứng đầu Sở Tài nguyên Môi trường”.

Kê khai thiếu hàng nghìn m2 đất

Cơ quan thanh tra nói khi được bổ nhiệm giữ chức Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường, ông Quý đã kê khai thiếu hơn 7.905m2 đất ở, hơn 27.500m2 đất nông nghiệp bà Huệ đứng tên, không kê khai 1 nhà diện tích xây dựng 600m2 tại tổ 51 phường Minh Tân (đang xây dựng).

Ông này cũng không kê khai tiền vay ngân hàng hơn 9,1 tỷ đồng và nợ bạn bè 60 cây vàng.

“Những vi phạm trên của ông Phạm Sỹ Quý đến mức phải thi hành kỷ luật một cách nghiêm minh”, Thanh tra Chính phủ đánh giá.

Cơ quan này cũng kiến nghị “xử lý nghiêm” đối với những vi phạm của gia đình bà Huệ về hành vi xây dựng sai phép, không phép trên khu đất của gia đình tại tổ 42, phường Minh Tân, TP Yên Bái và việc tự làm đường giao thông trên đất nông nghiệp.

Chủ tịch và Phó Chủ tịch UBND TP Yên Bái phụ trách lĩnh vực cũng phải “kiểm điểm trách nhiệm”.

Một xã hội đạo đức!?

 
 
From facebook:      Phan Thị Hồng shared Hoang Le Thanh‘s post.

Một xã hội đạo đức!?

 
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.

 

Tờ báo lớn nhất Hoa Kỳ – The Washington Post – chạy hàng tít lớn:

In Vietnam, telling the truth is criminal ‘propaganda’

“Tại Việt Nam, nói lên sự thật là tội ‘tuyên truyền’.”

Bài đăng trên tờ báo lừng danh Washington Post về Mẹ Nấm, có tựa đề đầy mỉa mai về nền tư pháp nói riêng và chế độ chính trị nói chung ở Việt Nam, như sau:

“Tại Việt Nam, nói lên sự thật là tội ‘tuyên truyền’.”

Không thể đúng hơn! Câu nói ngắn gọn mà sức mạnh hơn cái tát vào giữa bản mặt.

https://www.washingtonpost.com/…/2a5745d2-923c-11e6-a6a3-d5…

Rút phạt và xin lỗi bác sĩ vụ lên Facebook khuyên bộ trưởng nghỉ

From facebook:    Ngua O Chu
 

Thôi vậy nhé ! Cái ông có chức giám đốc gì đó chịu khó quên đi lời khẳng khái “sẽ không xem xét…” mà hãy rút lại bản án có 5 tình tiết giảm nhẹ và đừng quên kèm theo phần bổ xung là “xin lỗi” nữa nhé ! Làm thế đi nhé !

TTO – Bộ trưởng Trương Minh Tuấn cho rằng thông tin bác sĩ Truyện nêu trên Facebook chưa có căn cứ quy kết xúc phạm nhân phẩm, danh dự và chỉ đạo rút lại…
TUOITRE.VN

Vụ kỷ luật bác sĩ ‘nói xấu’ Bộ trưởng: Sẽ rút xử phạt, xin lỗi bác sĩ Truyện

From facebook:    Trần Bang‘s post
 
 
 
No automatic alt text available.

Trần Bang

QĐ của Sở 4T về việc BS Truyện Nộp phạt 5tr đúng quy trình (a), nay… rút 5tr ra khỏi kho bạc chắc cũng phải đúng quy trình (b) = đảo ngược (a)?!

Như vậy chỉ cần có một cuộc họp xin lỗi và đảo quy trình xả lũ mà người chết sống lại và tài sản trôi mất tái hiện như lúc chưa xả, thì nên học tập làm theo Bộ 4T và Sở 4T của Thừa Thiên Huế.

 

Sự dối trá của một số du học sinh Việt Nam ở trời Tây

Sự dối trá của một số du học sinh Việt Nam ở trời Tây

Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp.

Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm.

Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.

 

Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.

Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.

Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.

“Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.”

“Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?”

“Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé”

“Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?”

“Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.”

“Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.”

“Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.”

“Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.”

“Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.”

Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.

Nguồn: Cafekubua

LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CÔ GIÁO

From facebook:
 

Christina Le is with Lisa Vu.

 

LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CÔ GIÁO

Hôm nay, có một cô giáo ở ngoại thành Hà Nội đã chia sẻ với tôi về sự tình mà cô giáo đó đang phải đối mặt từng ngày. Vì cô giáo ấy đã chia sẻ (một số) bài viết (trong đó có tôi) và có quan điểm (theo góc nhìn của người trong hệ thống) được cho là xét lại lịch sử và phủ nhận công lao của cách mạng. Cô giáo ấy đang bị nhà trường tìm cách cô lập và gây sức ép, thậm chí vị hiểu trưởng trường này còn sỉ vả cô ấy trước mặt khoảng 200 giáo viên khác của trường và còn bắt cô này phải nộp “một thứ liên quan đến đời tư” cho ông ta.

Tôi nghe xong mà thấy bàng hoàng và cả kinh hãi cho một kẻ mang danh giáo viên lại đứng đầu một trường học với vai trò quản lý giáo dục. Ông ta có thẩm quyền gì mà mắng nhiếc cô giáo ấy? Có quyền gì để cả gan xâm phạm vào đời tư của người khác? Hắn ta hẳn đã tự cho mình cái quyền đứng trên cả luật pháp mà trắng trợn chà đạp nhân phẩm của người phụ nữ mà là giáo viên của ngôi trường đó. Hắn ta sẽ dạy ai và dạy giá trị gì cho các học sinh? Hay hắn ta vẫn còn có giá trị như một công cụ để trấn áp các giáo viên một cách bất chấp những phẩm chất con người, mà đặc biệt là sự đòi hỏi về nhân cách cao quý của một nhà giáo?

Cô giáo ấy dường như đang phải chịu một áp lực và sức ép rất lớn về tinh thần và cả cuộc sống. Cô giáo nói, không ngại về bản thân, mà lo cho những đứa trẻ lớn lên như thế nào và cuộc sống gia đình đảo lộn. Cô đang bị bủa vây bởi những lời đồn ác ý, những lời cáo buộc xúc xiểm và nhằm đả phá những gì thuộc về đời sống, công việc của cô ấy. Tôi trấn an, rằng hãy cứ bình tĩnh, đừng lo sợ, bất kể điều gì và trước bất kỳ lực lượng nào. Hãy tin vào bản thân và tin vào việc mình làm. Và hãy luôn sẵn sàng cho điều xấu nhất xảy ra. Hãy giữ mình như vậy trong mọi hoàn cảnh rồi tất cả sẽ ổn.

Tôi nhìn quanh, thấy rằng những người phụ nữ gan dạ đang bị bắt nhốt và cầm tù. Những người như chị Quỳnh (Khánh Hoà – Điều 88), cô Thêu (Hà Nội – Điều 245), chị Nga (Hà Nam – Điều 88), người phụ nữ vừa mới bị bắt ở Hà Tĩnh vài hôm trước (Điều 79), và còn chị Thuý trong vụ Anh Ba Sàm (Điều 258), bạn Hà (Điều 88), (bên cạnh là những bạn trẻ như sinh viên Phan Kim Khánh (Thái Nguyên – Điều 88), sinh viên Trần Hoàng Phúc (TP.HCM – Điều 88), bạn trẻ Nguyễn Viết Dũng (Nghệ An – Điều 88), Hoàng Bình (Nghệ An – Điều 258),…đều là những con người kiên cường và cố gắng để cất lên tiếng nói của chính mình mà đấu tranh với những bất công, tiêu cực của đất nước, trong đó có việc tìm lại thân phận của những người phụ nữ, những người yếu thế trong xã hội. Và họ có sợ hãi hay gục ngã trước những cáo buộc của người khác dành cho họ không? Họ có gia đình, người thân, công việc không? Có chứ.
Nhưng họ mới là những người tiêu biểu cho tiếng nói của người phụ nữ, không cần khẩu hiệu giỏi việc nước, đảm việc nhà, trung hậu, đảm đang, bất khuất, nhưng họ lại có những tố chất sẵn trong mình về một vị thế lớn hơn những gì xã hội muốn áp đặt và duy trì lên họ.

Cô giáo ấy, cũng như cô giáo Lan mới đây ở Ninh Bình được (hay bị) công an mời lên làm việc vì những tiếng nói từ lương tâm của mình trước thực trạng xã hội, sẽ phải tự đấu tranh với nỗi sợ hãi trong mình và phải vượt qua được những sự phi lý mà những con người của hệ thống đang muốn dành cho, tất nhiên là những điều phiền toái, rắc rối.

Bà Aung San Suu Kyi, có thể đang vướng phải đòi hỏi về một trọng trách hậu dân chủ trong vấn đề người thiểu số hồi giáo bỏ trốn để tị nạn trước sự đàn áp của lực lượng cầm quyền đối lập, nhưng nếu hiểu những gì bà ấy đã phải đối mặt, phải trải qua và phải mất mát thì mới hiểu hết giá trị của bà ấy đã gây dựng cho đất nước Miến Điện bị kìm hãm và đàn áp bởi chế độ độc tài là lớn lao tới mức nào. Bà ấy được giáo dục trên một nền tảng quả thực tuyệt vời, vừa có phẩm chất cao quý của một người đàn bà có tri thức, vừa thừa hưởng một sự giáo dục nhân bản, vững chắc từ gia đình và cả của phương Tây, cụ thể là Anh Quốc.

Bà ấy, đối diện với nhà tù, bị giam lỏng, kể cả họng súng đưa lên để sẵn sàng găm viên đạn vào cơ thể bà, và cả sự hành hung của chế độ bạo tàn chuyên chính, nhưng Bà vẫn đứng vững, toả hương và khơi dậy lòng yêu nước của số đông dân chúng mà tạo nên nền tảng khởi đầu của đất nước họ như hôm nay.

Đứng trước sinh viên, giữa một không gian rộng lớn, bà ấy nói: các bạn đã gật gật suốt 26 năm qua rồi, nhưng không biết mình gật đầu cho điều gì. Và bây giờ các bạn không cần phải gật đầu như một cái máy nữa. Bà ấy cũng nói, nỗi sợ là ngục tù của tự do, và tự do nghĩa là tự do khỏi nỗi sợ hãi.

Một khi trong bạn không còn sợ hãi bởi những bức ép của bất kỳ ai, bất kỳ lực lượng nào và bất kỳ lời cáo buộc dù có gớm ghiếc đến đâu, bạn đã trở thành một biểu tượng của lòng quả cảm, sự tự do và cho tính can trường của một con người bất khuất.

Và các bạn sẽ không cô đơn, vì bên cạnh bạn còn có rất nhiều những người khác có cùng tri tâm trân trọng và bảo vệ bạn.

(LS Luân Lê)