Thánh Gio-an Bốt-cô (1815 – 1888), linh mục.- Cha Vượng 

Hôm nay 31/01 Giáo Hội mừng kính Thánh Gio-an Bốt-cô (1815 – 1888), linh mục. Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm quan thầy, đặc biệt là các nam nữ tu sĩ dòng Sa-lê-diên nhé. Chúc mừng! Chúc mừng!

Cha Vượng 

Thứ 6: 31/1/2025

TIỂU SỬ: Chào đời năm 1815 tại Cát-ten-nô-vô, giáo phận Tô-ri-nô, nước Ý, Gio-an đã trải qua thời thơ ấu trong hoàn cảnh khó khăn, vì thế khi làm linh mục, người dấn thân lo việc giáo dục thanh thiếu niên. Người lập dòng các tu sĩ Sa-lê-diêng và dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu để huấn luyện thanh thiếu niên về nghề nghiệp và đời sống đạo. Người qua đời năm 1888.

NHÂN ĐỨC:

+       Nhân đức đầu tiên đó là việc quan tâm đến việc giáo dục các trẻ em mồ côi và những trẻ “bụi đời”. Đây là lời khuyên cho những ai làm công tác giáo dục: “Hãy coi những trẻ em dưới quyền ta như con cái. Hãy đặt mình xuống phục vụ chúng, như Đức Giêsu đã đến không phải để chỉ huy, nhưng để phục vụ; hãy sợ cái gì có vẻ muốn điều khiển, và hãy điều khiển chỉ vì muốn phục vụ đắc lực hơn mà thôi.

+       Nhân đức thứ 2 là lòng yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể: Thánh Don Bosco có lòng yêu mến phép Thánh Thể nồng nàn. Hằng ngày ngài dành nhiều thời giờ để viếng Chúa, cả khi tuổi đã già, sức đã yếu ngài vẫn giữ nguyên thói quen ấy. Chân ngài bị đau nên ngài phải cố gắng lắm mới qùy được. Ngài rất sốt sắng cầu nguyện. Mặt ngài lúc bấy giờ sáng láng như một thiên thần. Mỗi lần đi qua nhà thờ, ngài đều giở mũ ra chào. Ngài khuyên các linh mục nên đọc kinh thần tụng trước Thánh Thể. Ngài luôn cổ vũ các thanh thiếu niên mến mộ Mình Thánh Chúa.

+       Nhân đức thứ 3 là lòng sùng kính Đức Mẹ: Năm 1862, Chúa cho Don Bosco thấy một thị kiến. Ngài trông thấy chiếc thuyền của Thánh Phêrô bị nhiều tàu bè của địch đe dọa trên biển cả. Khi trận chiến đến hồi ác liệt Ngài thấy có hai trụ cột hiện ra. Một trụ thứ nhất có hình phép Thánh Thể và dòng chữ “Salus Credentium” (sự cứu rỗi các kẻ tin). Còn trụ kia thì có hình Đức Mẹ Maria và dòng chữ “Auxilium Christianorum” (Đấng phù hộ người công giáo). Ánh sáng tỏa ra từ hai trụ cột ấy làm cho binh lính Đức Giáo Hoàng thêm sức mạnh, niềm tin và làm cho quân thù phải kiếp sợ. Tàu thuyền quân địch chạy nhốn nháo, hỗn độn, bị chìm hoặc phải chạy đi nơi khác. Có hai thứ tình yêu- yêu Chúa trong phép Thánh Thể và yêu mến Đức Bà- là bảo chứng của mọi vị thánh. Đó là những Đấng phù hộ chính của Giáo Hội công giáo, là ánh sáng trong đại dương cuộc đời, là ngọn đèn soi chiếu con đường đi của người tín hữu, và làm mù mắt những kẻ chống đối Giáo hội.

NOI GƯƠNG THÁNH NHÂN: Để noi gương ngài mời bạn cố gắng sống những lời khuyên của ngài sau đây nhé:

❦  Nếu bạn muốn Chúa ban cho bạn nhiều ân sủng, hãy năng đến viếng Thánh Thể.

❦  Nếu muốn ma quỉ xa lánh, bạn hãy siêng viếng Chúa.

❦  Nếu muốn chiến thắng ma quỷ, hãy trú ngụ dưới chân Chúa Giêsu.

❦  Không yêu mến việc viếng Chúa, ấy là dấu chỉ sẽ thua ma qủy.

❦  Bạn thân mến, siêng năng viếng Thánh Thể là một phương thế hữu hiệu để chiến thắng ma quỷ.

❦  Hãy cố gắng siêng năng viếng Chúa Thánh Thể và ma qủy không thể chiến thắng bạn được.

From: Do Dzung

***************************

TÌNH YÊU MẾN – PM CAO HUY HOÀNG 

Cuộc đời đầy xót xa của nữ ca sĩ Kim Anh: 2 lần kết hôn đều vì mang ơn, 10 năm bặt tin con

Cuộc đời đầy xót xa của nữ ca sĩ Kim Anh: 2 lần kết hôn đều vì mang ơn, 10 năm bặt tin con

Ca sĩ Kim Anh sinh năm 1953 tại Lai Vung, Sa Đéc, Đồng Tháp. Năm 16 tuổi, Kim Anh sang Mỹ du học. Kim Anh từng làm phiên dịch cho một nhà hàng. Một lần, Kim Anh ngẫu hứng hát vài bài, nhờ giọng hát đẹp mà gây chú ý rồi trở thành ca sĩ chính của nhà hàng.

Kim Anh nổi tiếng với album “Mùa thu lá bay” gồm 11 bài hát, gây sốt ở cả thị trường hải ngoại lẫn trong nước ở đầu thập niên 80. Bản hit cùng tên đã từng mang về cho nữ ca sĩ mười mấy nghìn đô mỗi tuần.

Ngày xưa tôi đi hát, tiền thù lao toàn quy ra vàng, riêng bài Mùa thu lá bay cứ mỗi tuần mang về cho tôi mười mấy nghìn USD”, nữ ca sĩ kể trên tờ Vnexpress.

Ca sĩ Kim Anh thời trẻ.

Vậy nhưng đằng sau ánh hào quang, cuộc đời Kim Anh tràn ngập nỗi buồn, sự bi thương. Năm 1978, Kim Anh gặp tai nạn bão tuyết ở Mỹ. Vụ tai nạn khiến Kim Anh phải nằm viện gần 3 năm trời. Chân tay bị liệt, mặt chằng chịt vết thương và toàn thân chịu gần 300 mũi khâu.

Để cắt cơn đau, Kim Anh lạm dụng thuốc lá và morphine mà không lường được rằng, bản thân trở thành… con nghiện. Suốt nhiều năm sau đó, Kim Anh vật vã với ma túy. Năm 1984, nữ ca sĩ quyết định đi Pháp cai nghiện.

Năm 1985, Kim Anh phát hiện bị bệnh gan. Nữ ca sĩ được giới thiệu vào bệnh viện chuyên mổ về gan. Bác sĩ sau khi thăm khám đã nói rằng, phải cắt 8/10 phần lá gan thì may ra tỷ lệ sống là 40%. Vì không muốn làm “con ma mổ bụng” mà Kim Anh về uống một lần 21 chai rượu để chờ chết nhưng rồi cũng không chết.

Nhưng rồi từ đó, nữ ca sĩ ngày nào cũng lấy rượu làm bạn. Mấy chục năm qua, ngày nào Kim Anh cũng uống rượu. Và điều kỳ lạ là, mỗi lần uống rượu, Kim Anh hát càng hay, tiếng hát như có men say, vừa nồng nàn vừa khiến người khác mê đắm.

Kim Anh lúc chưa bị đột quỵ.

Thời điểm nữ ca sĩ bị đột quỵ

Kim Anh tâm sự trên tờ Vnexpress rằng, hai cuộc hôn nhân mà bà trải qua đều là vì tình nghĩa, sự mang ơn, trân quý hơn là tình yêu nam nữ. Nữ ca sĩ có 2 người con trai, người sống ở Nhật, người định cư tại Mỹ, còn Kim Anh một mình về Việt Nam (năm 2007) sau biết bao thăng trầm nơi xứ người.

Từ khi về nước, Kim Anh thuê một căn phòng ở khách sạn tại quận 10 để ở lâu dài. Nữ ca sĩ đi hát phòng trà, sự kiện, một số buổi tiệc mang tính chất riêng tư và đặc biệt là những chương trình từ thiện ở vùng sâu vùng xa, người già neo đơn, người khuyết tật.

Với catse từ 15 đến 30 triệu đồng một show, cùng khoản tiền lương hưu ở Mỹ nên Kim Anh sống khá thoải mái. Nữ ca sĩ vẫn có thể chu cấp cho con.

Kim Anh từng dự định về già sẽ vào viện dưỡng lão để không phiền tới con cháu vậy nhưng hồi năm 2021, Kim Anh bị đột quỵ, đứt mạch máu não, tưởng chết. Dù qua cơn nguy kịch nhưng nữ ca sĩ bị méo miệng, liệt chân tay và phải ngồi xe lăn suốt thời gian dài.

Năm 2023, Kim Anh vẫn không thể đi lại bình thường mà vẫn phải có dụng cụ hỗ trợ vì bàn tay co quắp, khó cầm nắm. Dù ở hoàn cảnh vô cùng tồi tệ nhưng nữ ca sĩ không bỏ cuộc mà kiên trì tập vật lý trị liệu.

Tôi bò trên sàn, tự tập đi dù có té ngã. Tôi nhớ mỗi lần té lại gạch vào giấy để ghi lại. Tổng cộng tôi đã té 126 lần trong lúc tập đi”, Kim Anh chia sẻ trên tờ Ngôi Sao.

Kim Anh trong quá trình điều trị, tập vật lý trị liệu sau cơn đột quỵ.

Hiện tại, sức khỏe của nữ ca sĩ đã tốt hơn rất nhiều.

Có lẽ điều duy nhất Kim Anh “được” từ lần đột quỵ là kết nối lại được với con trai út. Bởi trước đó, nữ ca sĩ và con trai út mất liên lạc suốt 8 năm trời.

Thời điểm nữ ca sĩ bị đột quỵ, ca sĩ Quang Thành chia sẻ trên Vietnamnet rằng: “Ca sĩ Kim Anh làm mẹ đơn thân hơn 30 năm qua. Con trai cả lập gia đình hiện đang sống tại Nhật và mất liên lạc đã 10 năm. Con trai út lần cuối cùng liên lạc cách đây 1 năm lúc đó sống tại Reno, mùa dịch hơn 1 năm qua không biết chuyện gì xảy ra mà đến nay vẫn bặt vô âm tín.

Vì không gia đình, anh em ruột, con cái, nhà cửa, tài chính… nên chị được hỗ trợ từ chính phủ trong việc cấp cứu và điều trị tại bệnh viện, sắp tới là trung tâm phục hồi chức năng cho đến khi tình trạng sức khỏe tốt hơn”.

Sau khi thông tin ca sĩ Kim Anh bị đột quỵ được đăng tải trên truyền thông cũng như mạng xã hội, con trai út liên lạc và tìm về sống chung để chăm sóc mẹ già.

Nữ ca sĩ kể trên tờ Ngôi Sao rằng, con trai rất thương, lo lắng cho mẹ nhưng anh cũng nặng gánh vì phải lo cho vợ và 3 con nhỏ. Vì thế, Kim Anh luôn chủ động trong sinh hoạt, cố gắng làm những gì có thể để chia sẻ áp lực với con.

Sau 4 năm điều trị di chứng của đột quỵ, hiện tại, Kim Anh đã có thể nói chuyện và sinh hoạt bình thường. Nữ ca sĩ sống cùng con trai út ở bang California, vẫn duy trì dùng thuốc và tập vật lý trị liệu.

MÙA THU LÁ BAY | Lời Việt: Nam Lộc | KIM ANH | ASIA 

From: TU-PHUNG

 

Truyện Tưởng Năng Tiến – Sáng mùng một

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

31/01/2025

Vừa rời nhà thì trời lấm tấm mưa, đường trơn và tối nên tôi lái xe rất chậm – dù thuở ấy tuổi đời còn trẻ. Phải qua đêm nay, đêm giao thừa,  tôi mới bước qua tuổi ba mươi – nếu tính theo âm lịch. Tam thập nhi lập nhưng tôi đang hơi lập cập vì vừa bắt đầu một cuộc đời mới, đời tị nạn.

Nghề ngỗng không, tiền bạc không, vốn liếng tiếng Anh cũng không được nhiều nhặn gì cho lắm. Chỉ có điều may mắn là tôi không đến nỗi thất nghiệp thôi. Việc làm tuy chỉ với đồng lương tối thiểu nhưng được cái rất nhẹ nhàng và dễ dàng như chơi vậy. Tôi có thể đi học ban ngày. Mãi đến 10 giờ tối mới phải có mặt ở trạm xăng, để thay thế cho người làm việc ca chiều, rồi loanh quanh ở đó cho đến sáng sớm hôm sau.

Tháng Giêng, tháng Hai ở California trời thường mưa nên khách hàng rất lưa thưa, thỉnh thoảng mới có người dừng xe, và càng về khuya càng vắng. Tôi gần như chả phải làm gì cả nên đóng kín cửa, mở máy sưởi tay, kê lọ thức ăn làm sẵn đựng trong lọ thủy tinh sát ngay bên cạnh, rồi ngồi học bài hay đọc báo. Sau một lúc lâu, khi đã hơi đoi đói, tôi sẽ có một bữa ăn nóng sốt ngon lành.

Giữa một đêm Đông mưa lạnh mà được ở trong phòng kín, có máy sưởi ấm áp, với một lọ cơm đầy đang bốc khói (thịt cá gia vị tiêu ớt đầy đủ) thì không còn gì để phàn nàn nữa cả. Tôi sắp thưởng thức bữa ăn khuya thì khách lạ xuất hiện, một người đàn ông trung niên, trông có vẻ là dân Mễ Tây Cơ.

Ông đứng trước khung cửa kính nhìn vào – ướt như chuột lột, áo quần nhầu nhĩ, dáng điệu thiểu não – với ánh mắt lo âu. Một người vô gia cư, cần đi tiêu đi tiểu gì đó, tôi đoán vậy.

Restroom của trạm xăng chỉ dành cho khách hàng. Để cho dân homeless sử dụng tự do thì họ cứ đến hoài, đám nhân viên tụi tôi sẽ phải lau chùi và dọn dẹp muốn khùng luôn.

Tuy biết thế nhưng tôi vẫn bước ra bên ngoài, đưa ra chìa khoá nhà vệ sinh như thường lệ. Ổng không cầm, chừng như không hiểu tại sao, cho đến khi tôi chỉ tay vào cánh cửa có hai chữ WC thì người khách lạ mới gật đầu, vội vã đi vội vào bên trong.

Vài phút sau y trở ra (chắc đã bỏ quên chìa khoá bên trong) đứng ở chỗ cũ, vai run run vì lạnh, ngơ ngác nhìn quanh. Cái gì chứ đói lạnh thì tôi “rành” lắm nên không khỏi chạnh lòng. Người khách lạ khiến tôi nhớ đến những ngày tháng không nhà của chính mình –  sau một chuyến vượt biên thất bại, và lạc mất hết giấy tờ cùng tiền bạc – ở một thành phố không một người quen.

Vào mùa mưa, Rạch Giá hay có những ngày biển động. Trời thấp, ẩm, lạnh, mây xám màu chì. Lòng buồn, bụng đói, dạ hoang mang, tôi bước đi không thấy phố, không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Sáng nào tôi cũng loanh quanh trong chợ Nhà Lồng của thị xã, mắt láo liên nhìn quanh những bàn ăn, chỉ chờ thực khách buông đũa là nhào vào húp vội phần ăn thừa còn lại. Tôi trải qua nhiều tháng ngày như thế (ngay giữa lòng quê hương của chính mình) nhưng chưa bao giờ nhận được một nụ cười thân thiện, hay một cử chỉ thân ái, của bất cứ ai.

Tôi mở cửa mời người người khách lạ bước vào bên trong, rồi xẻ phần cơm sắp ăn vào một cái đĩa giấy – cắm thêm vào cái nĩa nhựa – ra dấu mời bằng một nụ cười hơi vụng về. Không khách sáo hay ngượng ngùng gì ráo, y vội vã làm dấu rồi cắm cúi ăn ngay.

Để cho không khí đỡ ngượng nghịu, tôi chỉ vào ngực mình tự giới thiệu:

  • My name is Tien, my name is Tien…
  • Ổng ta hiểu nên cũng chỉ chỉ vào ngực, đáp lại ngay dù đang nhai ngồm ngoàm:
  • Domingo, Domingo …
  • Chúng tôi vui vẻ bắt tay nhau. Nụ cười hiền lành của người khách lạ khiến tôi yên tâm và cảm thấy dễ chịu:
  • You speak English?
  • No!
  • No English?
  • No!

Xong, tôi lấy một lon cà phê và một bao thuốc lá, hàng bán của trạm, ngỏ ý “thân tặng” trước khi từ giã. Domingo đón nhận, gật đầu cảm ơn, rồi miễn cưỡng mở cửa lầm lũi bỏ đi. Tôi nhìn theo, áy náy và ái ngại nhưng còn biết làm gì hơn và làm sao khác!

Chỉ độ vài ba phút sau thì Domingo quay lại, nhè nhẹ gõ vào khung kính. Tôi chưa biết nói sao thì y móc túi chìa ra một manh giấy nhỏ, với vài dòng chữ mực xanh nghuệch ngoạc và nhoè nhẹt. Tôi đọc chữ được, chữ mất nhưng vẫn đoán được nội dung vì giản dị đây chỉ là một cái địa chỉ của một tiệm bánh nhưng không rõ số nhà (King Bakery … King Road … San Jose) và số điện thoại.

Nơi tôi làm việc cách trạm xe buýt Greyhound không xa lắm, chỉ chừng một giờ đi bộ. Có lẽ Domingo là di dân lậu. Y băng qua biên giới vào được San Diego, một thành phố cực Nam của Mỹ giáp ranh với Mexico. Từ đây chắc có người giúp y mua vé xe buýt lên San Jose để tìm người thân. Đến một nơi xa lạ, giữa đêm mưa, đi loanh quanh mãi rồi không biết đi đâu nữa nên y dừng chân ở nơi này.

Chúng tôi bất đồng ngôn ngữ nên mọi suy đoán của tôi vô phương kiểm chứng. Tần ngần một lát, tôi lấy cuốn niên giám điện thoại trang vàng – Yellow Pages San Jose – lật kiếm vần B coi thử :

Bingo!

Chắc phải có đến mấy trăm tiệm bánh ở thành phố đông cả triệu dân  này nhưng riêng trên đường King thì tôi tìm được hơn chục. Tôi bắt đầu bấm số, giữa khuya không ai bắt máy nhưng tôi để lại được lời nhắn rõ ràng và gọn gàng:

Tôi gọi từ cây xăng Shell, số 1455 đường The Alameda, có ông Domingo vừa từ Mexico đến đây. Xin đến đón ông ấy ngay hay gọi lại tôi càng sớm càng tốt (ASAP, as soon as possible) ở số này …

Domingo có vẻ an tâm hơn đôi chút sau khi thấy tôi gọi xong hơn chục cú phone. Đồng hồ mới chỉ 11:45 PM, cũng sắp giao thừa, tôi nghe tiếng pháo nổ lác đác đó đây. Những tiệm bánh không mở cửa trước 6 hay 7 giờ sáng nhưng chắc chắn họ đến làm việc rất sớm để chuẩn bị ra lò cho loạt hàng đầu tiên.

Hy vọng là sẽ có người đến đón Domingo trước khi đổi ca, chứ không thì cũng lôi thôi lắm. Thiệt là hy vọng  mỏng manh. Lỡ không ai tới thì sao? Tôi sẽ “làm gì” với người khách lạ này vào sáng ngày mai, sáng mùng một Tết? Domingo lo lắng đã đành, tôi cũng bắt đầu lo thấy mẹ luôn vì “tình trạng cư trú” của tôi không được sáng sủa gì cho lắm.

Tôi đang “chia” chỗ nằm, ở phòng khách, trong apartment một phòng, với một người đồng hương. Ổng cũng mới chân ướt chân ráo tới Mỹ y như tôi vậy, và đang làm assembler cho một hãng điện tử nhỏ. Lương lậu cũng gần ở mức tối thiểu, nghĩa là chả khá hơn tôi bao nhiêu nhưng cả vợ lẫn con vẫn còn kẹt ở VN, đó là chưa kể khoản nợ tiền vượt biên – nghe đâu cũng gần chục cây vàng – nên thằng chả phải “cày hai job” lận.

Chúng tôi chả mấy khi trò chuyện vì ổng làm việc suốt ngày, còn tôi thì vắng mặt suốt đêm nhưng tôi biết đương sự không phải là người dễ tính. Mấy tháng trước, vào một đêm đông cận ngày Lễ Tạ Ơn, cũng đúng lúc tôi sắp ăn bữa khuya thì một con chihuahua bé tí teo xuất hiện. Chó lạc ở Mỹ ngó là biết liền: mệt lả, xơ xác, ngác ngơ, và nhếch nhác cũng y như Domingo bữa nay vậy. Chỉ có điều khác là con thú khô ráo vì đêm đó không mưa.

Tôi cũng sẻ phần cơm của mình cho chó. Gần đến giờ về, trong khi tôi loay hoay chùi rửa cầu tiêu nhà tiểu chú chó nhỏ vẫn kiên nhẫn đứng đợi bên ngoài. Nó theo tôi ra đến nơi đậu xe với ánh mắt lo âu và dò hỏi.

Tôi ngần ngừ một lát, có lẽ chưa tới một giây, rồi bồng nó lên xe. Tới lúc đó tôi mới nhận ra là con vật nhỏ bé này bẩn thỉu hôi hám quá. Tôi phải hạ cả hai kính xe phía trước, dù trời bên ngoài lạnh buốt.

Về đến nhà tôi mang con chó vào phòng tắm, mở nước nóng, sát xà phòng tắm luôn. Trời ơi là nó dơ dễ sợ. Tôi phải xối nước ào ào nên mãi với nghe tiếng nói bên ngoài:

  • Làm gì ở hoài trong đó hoài vậy, cha nội? Cho tui tắm rửa đi làm nữa chớ, trễ rồi.

Cửa mở, hơi nước mù mịt khiến cho ông bạn chung nhà nhăn mặt. Rồi  ngay sau khi nhìn thấy con chihuahua đang loi ngoi trong bồn tắm thì ông bạn đồng hương của tôi bất chợt nổi điên. Tôi bị chửi rủa không tiếc lời, và toàn những lời nặng nề thái quá. Ổng lớn tiếng quát tháo tới mức hàng xóm có kẻ phải ghé mắt vào xem.

Khi hiểu ra sự việc, may quá, có người mách là nếu tôi không muốn nuôi chó thì có thể mang nó đến animal shelter của thành phố. Tôi bồng con thú đi ngay, dù lòng buồn vời vợi!

Kinh nghiệm “hãi hùng” sáng hôm đó vẫn chưa phai thì hôm nay tôi lại lâm vào hoàn cảnh khó xử khác, và khó xử hơn. Tôi thực không biết sẽ xoay trở ra sao nhưng tôi biết chắc là mình không thể thản nhiên “bỏ rơi” ông bạn Mễ Tây Cơ này được. Nước Mỹ ở đâu cũng có shelter cho người vô gia cư nhưng phải là cư dân hợp pháp kìa.

Đang suy nghĩ “miên man” thì chuông điện thoại reo. Đầu giây bên kia là giọng một người phụ nữ líu lo nghe như tiếng chim, hẳn là tiếng Spanish. Tôi mừng quýnh đưa máy cho Domingo. Y toét miệng cười ngay sau khi mở miệng nói “hola” khiến tôi cũng nở một nụ cười (theo) nhẹ nhõm.

Chỉ mười lăm phút sau, một cái xe Ford Torino cũ mèm thắng gấp giữa sân. Bốn người Mễ cùng túa ra ôm chầm lấy Domingo mừng rỡ. Tôi cũng mừng luôn, và không chừng (dám) tôi là người mừng nhứt.


 

ĐƯỢC KÊU GỌI TRỞ NÊN NHỮNG VÌ SAO – Lm. Mark Link, SJ


Lm. Mark Link, SJ

“Chúng ta được kêu gọi trở nên những vì sao chiếu sáng trong cõi trần u ám này.”

 

Có người đã mô tả các tiên tri trong Kinh Thánh như những người an ủi những ai phiền não, và cũng là người gây phiền não cho những ai giầu sang, tự mãn.  Chẳng hạn như tiên tri Giêrêmia.  Vị tiên tri này sống vào thời kỳ Isael đang bị băng họai từ bên trong.  Và bị quân đội ngoại bang hùng mạnh đe dọa từ bên ngoài.  Tình hình như thế làm cho Giêrêmia hết sức đau xót vì Ngài yêu mến tổ quốc và đồng bào mình.  Có lẽ vì thế mà Chúa đã kêu gọi Giêrêmia làm ngôn sứ cho bạn hữu và láng giềng của ông.

Jeremiah 39 AI images - Judah's Fall and the Capture of Jerusalem ...

Nhưng lần nào được Chúa kêu gọi, Giêrêmia cũng đáp lại một cách hết sức miễn cưỡng, vì ông biết rằng làm tiên tri nơi quê hương mình rất là khó khăn.  Nhưng rồi Giêrêmia cũng phải thuyết giảng, ông tuyên bố thẳng thắn với dân chúng con đường sống còn duy nhất của họ là phải canh tân đời sống hướng về Chúa và kêu cầu Ngài cứu giúp.

Nghe ông giảng thuyết như thế, đám dân liền nổi giận.  Họ lầm bầm kêu: “Ông nội Giêrêmia này dám nghĩ mình là ai mà bày đặt phê phán chúng ta, vì dầu sao chúng ta cũng là đồng bào của ông ấy?”  Tình trạng căm ghét này càng dâng cao đến nỗi có lần nhà cầm quyền đã công khai đánh đòn ông, lần khác thì cột ông vào trong bao, lần khác nữa thì xô ông vào một đống phân.

Jeremiah is removed from his pit prison. Images Bible, Bible Pictures ...

Chúa Giêsu cũng đã cảm nghiệm được những khó khăn và đau đớn ấy khi lãnh nhận sứ mệnh làm tiên tri ngay trong xứ sở của Ngài.  Ngài đã từng bị bạn bè láng giềng ruồng rẫy.  Chẳng hạn bài Phúc Âm hôm nay cho ta thấy những gì đã xảy ra khi Chúa Giêsu lần đầu thuyết giảng nơi quê nhà Ngài, sau khi lãnh nhận phép rửa từ sông Giodan trở về.  Khi Chúa đứng lên tuyên bố với bạn bè và láng giềng rằng: “Thần Khí Chúa ngự xuống trên Ngài và chính Ngài làm ứng nghiệm lời Thánh Kinh,” thì lập tức họ cảm thấy khó chịu ngay.

Khắp hội đường đều nghi hoặc và dân chúng xầm xì bàn tán với nhau: “Anh ta không phải là con ông Giuse sao? Jesus in the Synagogue at Nazareth Anh ta nghĩ mình là ai mà dám tự nhận mình là tiên tri?  Đâu là bằng chứng cho thấy anh ta là Đấng Thiên Sai chứ không phải là tên mạo nhận?”  Lời xầm xì càng lúc càng lớn và chẳng bao lâu đám dân chúng bắt đầu la lên.  Rồi tình hình đột nhiên không thể kiềm chế được nữa.  Thánh Luca kể lại trong Phúc Âm như sau: “Dân chúng đứng dậy kéo Chúa Giêsu ra khỏi thành và dẫn Ngài lên đỉnh đồi trong thành phố dự tính xô Ngài lộn đầu xuống dưới.  Nhưng Ngài bước qua giữa họ và bỏ đi chỗ khác” (Lc 4: 29-30).

 

Bài mô tả của thánh Luca về khó khăn đầu tiên Chúa Giêsu gặp phải tại Nagiarét khiến cho người Kitô hữu đang hăng hái phấn khởi bỗng như bị “té cái bịch” xuống đất.  Jesus Teaching In The SynagogueNhưng sau khi suy niệm về Kinh nghiệm chua chát đó, chúng ta bỗng nhớ lại những lời phiền não cụ già Simeon đã thốt ra khi Chúa Giêsu được dâng vào đền thánh “Trẻ này… là một dấu chỉ cho người ta chống đối” (Lc 2:34).  Lời nói này sẽ còn vang đi vọng lại suốt thời kỳ giảng thuyết của Chúa Giêsu.  Nếu dân làng Nagiaret từng đòi Chúa Giêsu trưng ra bằng cớ xác minh Ngài là tiên tri thế nào, thì các nhà lãnh đạo tôn giáo Irsael cũng buộc Ngài chứng minh giáo lý của Ngài là chính thống y như vậy (Mc 2: 18).  Nếu dân làng Nagiaret từng tố cáo Chúa Giêsu là kẻ dối trá, là kẻ lộng ngôn phạm thượng thế nào thì bọn biệt phái cũng thẳng thừng buộc tội Ngài là khí cụ của chính ma quỉ y thế ấy (Mt 12:24).  Và nếu dân làng Nagiaret từng cố tìm cách giết Chúa Giêsu vì lời tuyên bố của Ngài như thế nào, thì đám dân thành Giêrusalem cũng hò hét khản cổ: “Đóng đinh nó đi!  Đóng đinh nó đi!” y hệt như vậy.  Thực sự mà nói, Chúa Giêsu quả là một kẻ bị nhiều người chống đối và khích bác.  Lời tiên báo của cụ già Simeon về con trẻ Giêsu sẽ theo sát Đức Giêsu trong suốt cuộc đời dương thế Ngài.

Làm sao áp dụng những điều nói trên vào cuộc sống của chúng ta?  Chính Chúa Giêsu đã từng nêu gương cho chúng ta trước.  Ngài từng bảo các môn đệ: “Nếu thế gian ghét các con, thì hãy nhớ rằng họ đã ghét Ta trước… Đầy tớ không lớn hơn chủ mình.  Nếu họ đã bắt bớ Ta thì họ cũng sẽ bắt bớ các con” (Ga 15:18-20).  Bất cứ ai cố gắng sống đúng là Kitô hữu sẽ hiểu được những lời nói trên chân thực thế nào.  Chúng ta thử xét trường hợp những thanh niên đang học trung học hay đại học.  Cách đây không lâu, trong đám thanh niên có một số cảm nhận được những điều Chúa Giêsu đang đề cập đến.  Chúng ta hãy hỏi họ xem điều gì đã xảy đến cho họ khi họ cố gắng thật thà trong cuộc thi đang khi bạn bè xung quanh gian lận?  Điều gì đã xảy đến cho họ khi họ cố gắng giữ mình đúng đắn trong một buổi tiệc vui, đang khi chung quanh họ lũ bạn đang “quậy” tứ tung?  Điều gì đã xảy ra cho họ khi họ lên tiếng chống lại việc phá thai trong khi những người xung quanh họ lên tiếng ủng hộ việc ấy?  Điều gì đã xảy ra cho họ khi họ tuyên bố chống nạn kỳ thị chủng tộc, đang khi quanh họ người ta đang tìm cách tiêu diệt cá tính của những dân tộc thiểu sổ?  Điều gì đã xảy ra cho những thanh niên này thì cũng xảy ra tương tự cho những người lớn tuổi hơn.  Quả thế, nhiều lúc chúng ta đã từng bị ruồng bỏ và bắt bớ vì niềm tin của chúng ta.

Does God Punish Bad People? Is God Punishing Me? Is it God or the Devil ...

Tuy nhiên chúng ta không nên vì thế mà từ bỏ lối sống lương thiện và trong sạch.  Không nên vì thế mà từ chối không dám bảo vệ quyền lợi trẻ em và nhóm người thiểu số.  Lý do thật rõ ràng là vì Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ trong bài giảng trên núi: “Các con là muối đất…  Các con là ánh sáng thế gian…  Người ta không đốt đèn rồi đặt dưới đáy thùng nhưng đặt nó trên giá đèn…  Cũng thế, ánh sáng của các con phải toả sáng trước mọi người để họ trông thấy việc thiện các con làm và ngợi khen Cha các con ở trên trời” (Mt 5:13-15).

Chúng ta là Kitô hữu được kêu gọi làm tiên tri của Chúa Cha cho thời đại chúng ta, cũng như Chúa Giêsu từng là tiên tri của Chúa Cha cho thời đại của Ngài.  Đây chính là sứ vụ mà chúng ta lãnh nhận khi chịu phép rửa tội và thêm sức.  Chúng ta hãy lập lại lời thánh Phaolô; “Người Kitô hữu chúng ta được Chúa kêu gọi để toả sáng như các vì sao giữa lòng thế giới tăm tối này” (Pl 2:15).

Atheists are less open-minded than religious people, study claims ...

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện nói lên cảm nghĩ của bất cứ ai đã từng cố gắng trung thành bước theo Chúa Giêsu.

Lạy Chúa xin ban cho chúng con tình yêu của Chúa, vì đôi khi chúng con bị cám dỗ căm thù đám người ruồng rẫy chúng con.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con sức mạnh của Chúa.  Vì đôi khi chúng con như muốn ngã lòng trước những cảnh ngộ gai góc.

Lạy Chúa xin ban cho chúng con lòng dũng cảm vì đôi khi chúng con như muốn đầu hàng trước những gánh nặng đè lên chúng con.

Xin giúp chúng con là muối ướp mọi người, là đèn soi thế giới.  Xin hãy giúp chúng con toả sáng như những vì sao trong thế giới tăm tối này. Amen“.

Lm. Mark Link, SJ

From: Langthangchieutim


 

Cặp đôi hoàn hảo-Truyện ngắn HAY

Cặp đôi hoàn hảo

Họ là một “cặp đôi hoàn hảo”như tên gọi của khu dân cư này tặng cho. Cụ ông chắc hẳn đã ngoài bảy mươi, trong khi cụ bà cũng tròm trèm bảy chục, nhưng trông trẻ trung và khỏe mạnh hơn cụ ông rất nhiều.

Sáng sáng, người ta thấy cụ bà cầm tay dẩn từng bước, đưa ông ra công viên tập thể dục với cây gậy trên tay vì ông đã mù. Trông họ rất hạnh phúc và quấn quit nhau như vợ chồng son. Sau khi tập thể dục xong, họ thường ngồi trên một chiếc ghế đá cùng nghe nhạc hoặc nghe đọc sách từ chiếc điện thoại, hoặc cụ bà đọc sách cho ông nghe, rồi cả hai cùng chuyện trò vui vẻ.

Những buổi chiều êm ả, từ nhà họ phát ra tiếng dương cầm thánh thót của những bản nhạc xưa, do cụ ông ngồi trước cây đàn với bàn tay uyển chuyển trên từng phím đàn. Họ mới dọn về khu dân cư này khoảng trên dưới hai năm nay. Nhiều người tò mò muốn biết họ là ai, nên hỏi anh công an khu phố về mối quan hệ và lai lịch của họ. Anh công an cho biết người phụ nữ là một Việt kiều Mỹ và cụ ông là một cán bộ về hưu và họ không phải là vợ chồng. Rất nhiều người muốn biết “bí quyết hạnh phúc”của họ nên cứ theo nài nỉ họ kể về cuộc đời của mình. Cụ bà cũng là người dễ tính, hướng ngoại nên cuối cùng bà bộc bạch

Hơn bốn mươi lăm năm xưa, lúc miền Nam Việt Nam vừa mới được hoàn toàn giải phóng, chúng tôi là hai người xa lạ, cùng ngồi chung bàn trong một lớp học thêm tiếng Anh, Thiện là con của một cán bộ đi tập kết về, mẹ ở miền Nam làm chủ một cửa ha`ng lớn, trong khi tôi là con nhà nghèo, ba mất sớm, mẹ phải một mình gồng gánh nuôi ba đứa con nhỏ ăn học với cái nghề bán hàng rong. Anh là một thanh niên lịch lãm, đàn hay hát tốt. Tôi là con bé suốt ngày cắm cúi nấu xôi, chuối và làm việc nhà phụ mẹ. Nhà nghèo, vất vả mưu sinh, nhưng không hiểu sao mẹ cứ bắt tôi học tiếng Anh. Trong giờ học, cô giáo luôn phân cho chúng tôi làm “pair work”(một cặp đôi) để tập nói. Cả hai cùng thích đọc sách, xem phim và thích bình luận về các tác phẩm mình vừa đọc hoặc xem nên chúng tôi ngày càng thân nhau hơn. Thấy mẹ tôi và tôi vất vả bán buôn bên vỉa hè, Thiện sắp xếp cho chúng tôi một quầy xôi mặn và bánh mì rất sạch sẽ và sang trọng trước cửa nhà anh. Anh dối mẹ mình là chúng tôi thuê với giá cao, trong khi anh đã bỏ tiền túi của mình ứng trước tiền cọc và tiền thuê nhà suốt một năm nên ba má Thiện rất tử tế với chúng tôi. Anh thường xuyên mua thịt giá cao ngoài chợ đen, nhưng nói dối với chúng tôi là anh mua từ các hợp tác xã nên quầy xôi mặn và bánh mì thịt của chúng tôi ăn nên làm ra nhanh chóng, vì không những xôi bánh của chúng tôi vừa hợp khẩu vị vừa nhiều thịt, lại giá rẻ nữa. Bên cạnh đó các loại nhu yếu phẩm của mọi người trong cơ quan anh, ai cần tiền bán lại, anh đều mua hết đưa cho mẹ tôi bán lại kiếm lời. Nhờ vào sự giúp đỡ của anh, đời sống của chúng tôi tốt hơn rất nhiều. Lần lượt ba chị em chúng tôi đều tốt nghiệp đại học và có việc làm, thế nên mẹ tôi cũng trả mặt bằng lại cho gia đình Thiện.

Rồi một buổi chiều mưa đầy trời, Thiện đón tôi nơi công sở và đưa tôi về nhà.

Thuở ấy, cái thuở “nghèo ơi là nghèo”, nhưng may mắn thay, bà ngoại vừa từ dưới quê lên, đem theo một ít bột nếp, khoai môn và một trái mít. Tôi đã làm bánh ít trần nhân khoai trộn mít bầm đãi anh. Lúc tiễn anh ra về, anh cứ đứng mãi nơi cửa, chần chừ mãi, dường như anh muốn nói một điều gì đó quan trọng lắm, nhưng không nói được.

Cuối cùng, anh lúng túng cầm tay tôi, mấp máy môi mấy lần mới nói được nên lời

“Chúng mình mãi mãi là tri kỷ nhé.”

Bỗng nhiên tôi hiểu được ý của anh trong câu nói đó, tôi nhỏ nhẹ trả lời

“Dạ, chúng ta mãi mãi là tri kỷ. Dù anh có làm bất cứ điều gì, em vẫn hiểu được tại sao anh lại quyết định như thế.”

Anh xiết tay tôi thật chặt, thật lâu

“Cảm ơn em. Anh sẽ nhớ mãi hương vị mấy cái bánh của em đãi anh hôm nay”.

Rồi anh đưa cho tôi tấm thiệp mời đám cưới của anh.

Những năm của cuối thập niên bảy mươi và đầu thập niên tám mươi gần như là không có một đám cưới nào được tổ chức ở nhà hàng, thế nên cả nhà chúng tôi đến phụ đám cưới cho Thiện vì anh không chỉ là bạn mà còn là người ơn của gia đình tôi.

Sau đó tôi lấy chồng và cùng gia đình chồng định cư ở Mỹ. Chúng tôi phải làm lại từ đầu. Cả chồng tôi và tôi vừa đi làm vừa đi học để có một việc làm có chuyên môn cao nên gần như chúng tôi không có thời gian để nghĩ về bạn bè xưa.

Bốn mươi năm trôi qua nhanh hơn người ta vẫn tưởng. Chồng tôi qua đời ở tuổi sáu lăm, con cái của tôi đã trưởng thành và đã có gia đình riêng. Theo văn hóa Mỹ khi đã lập gia đình, ít có con cái nào sống cùng cha mẹ.

Giống như con cá hồi, sau bao năm phiêu lưu trên biển cả, chúng quay về nơi mình sinh ra để chết dù đường trở về vất vả gian nan, tôi trở về Việt Nam sống cùng gia đình một đứa em trai cho ấm áp tuổi già.

Ngày tháng cứ êm đềm trôi cho đến một hôm tôi nhận được tin nhắn từ messenger facebook của một người xa lạ

“Thưa cô, con là một trong những điều dưỡng của viện dưỡng lão A ở quận 12. Qua facebook của cô và hình ảnh cùng lời kể chuyện của một người, con biết cô là người mà bác ấy mong mỏi được gặp lại một lần trước khi ra đi mặc dù bác ấy cố tình lánh mặt cô và cố ý giấu tin tức của mình không cho cô biết”.

Đọc những dòng ấy, tôi biết ngay người đó là ai nên vội vàng chạy ra chợ mua nguyên liệu làm lại mấy cái bánh của ngày cuối cùng chúng tôi bên nhau.

Tôi đến viện dưỡng lão, dễ dàng tìm được phòng Thiện mặc dù tôi không hề báo trước cho cô điều dưỡng. Phòng “đặc biệt” của anh khang trang rộng rãi. Anh đang ngồi chơi dương cầm. Bản nhạc của ngày xưa anh hay dạy tôi đánh khi tôi đến nhà anh chơi.

Đây là sự thật chứ không phải trong tiểu thuyết Jane Eyre, khi cô ấy tìm thăm ông Roschester, tôi âm thầm chờ anh đánh xong bản nhạc, nhẹ nhàng nhờ cô điều dưỡng mời anh ăn bánh ít trần nhân khoai môn trộn mít. Tôi nín thở chờ đợi… Anh ngẩng lên, hỏi cô điều dưỡng

“Người đem bánh đến, còn ở lại đây hay đã về rồi?”

Tôi nhẹ nhàng đến bên anh, cầm lấy hai bàn tay anh, nhỏ nhẹ nói

“Chúng ta mãi mãi là tri kỷ.”

Vâng, chúng tôi là tri kỷ, mãi mãi là tri kỷ, dù mắt anh bị viêm điểm vàng và đã mù hẳn hơn ba năm qua. Vợ anh đã mất và con cái anh bận rộn nên không có thời giờ chăm sóc anh…

———–

( Bài không rõ tác giả )

From: haiphuoc47 & NguyenNThu


 

CHẬT ĐẤT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

MỒNG 3 TẾT, THÁNH HOÁ CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Êđen, để cày cấy và canh giữ đất đai”.

“Sống không mục đích, bạn như con tàu không bánh lái; một vật trôi dật dờ vô dụng. Sống như thế chỉ thêm chật đất. Hãy sống có mục đích! Dốc hết sức lực của trí óc và cơ bắp vào điều Chúa muốn. Đừng quên, bạn được gọi cho một mục đích!” – T. Carlyle.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa ngày Thánh Hoá Công Ăn Việc Làm tiết lộ nhân vật chính của một câu chuyện lớn. Ngài là ai, làm gì, muốn gì? Nhân vật ấy chính là Thiên Chúa, Đấng tạo nên trời đất biển khơi và muôn loài trong đó. Ngài muốn con người tiếp tục công trình tạo dựng vì nó sẽ sống cho một mục đích – không làm ‘chật đất’ – để “cày cấy và canh giữ đất đai”.

Khởi đầu của vũ trụ không là một ‘tai nạn’ ngẫu nhiên, nhưng là kết quả từ ý muốn yêu thương ngàn đời của Thiên Chúa. Bài đọc Sáng Thế – không cần hiểu theo nghĩa đen – tóm tắt tài tình Giáo Lý Tạo Dựng. Sau năm ngày làm nên mọi sự, từ bụi đất, Thiên Chúa tạo nên con người, đặt nó giữa vườn. Không có gì “ngoạn mục” với chất liệu Ngài dùng! Bụi đất tượng trưng cho thấp kém, không giá trị và hèn mọn. Nhưng Thiên Chúa đã thở vào mũi nó; với hơi thở sự sống thần thánh này, con người không chỉ trở thành một thực thể sống nhưng còn mang hình ảnh Ngài. Có Thần Khí Chúa, con người được phúc chia sẻ với Ngài quyền thống trị vạn vật. Rõ ràng, nó được gọi cho một mục đích!

Mục đích thật rõ: “Để cày cấy và canh giữ đất đai trong vườn”. “Vườn” là “ngôi nhà chung” mà tất cả chúng ta có bổn phận chăm sóc; chăm sóc môi trường, chăm sóc lẫn nhau. Phaolô, người được gọi cho một mục đích đã nêu gương, “Những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp” – bài đọc hai.

Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu cho thấy sự can đảm của hai hạng người đầu tiên, họ đã mạo hiểm nhân đôi những yến bạc đã nhận. Họ được khen vì đã chu tất những cam kết đối với Ông Chủ và Vương Quốc Ngài. Họ nhìn những ân ban trong sự ngạc nhiên. Cuộc sống, sức khoẻ, đức tin, tài năng và ‘những con người’ được ban đã làm nên cuộc đời họ. Họ không ngừng tạ ơn Thiên Chúa; chính việc tạ ơn giúp họ phát triển mối quan hệ đáng yêu này ngày một thắm thiết hơn. Đầy tớ thứ ba đã đánh mất những gì anh có. Một khi quà tặng không được sử dụng, sự tốt lành của Thiên Chúa lập tức bị nghi ngờ. Anh quên rằng, anh được gọi cho một mục đích! Sự hiện diện của anh chỉ thêm ‘chật đất!’.

Anh Chị em,

“Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn”. Bạn và tôi được “đặt vào vườn” cho một mục đích. Hạnh phúc thay khi được chia sẻ quyền làm chủ vạn vật với Chúa; như thế, lao động chính là cộng tác với Ngài. Vì vậy, hãy “dốc hết sức lực của trí óc và cơ bắp” trong Năm Mới này với tâm thức của một nhà đầu tư, khai phá; đừng làm gì với tâm thức của một tù nhân! Mục đích chỉ đạt được khi chúng ta biết để Thiên Chúa cùng làm, cùng suy tư, cùng học hỏi với “Chúa muôn trùng cao cả” – Thánh Vịnh đáp ca. Hãy dành cho Ngài một chỗ – từ khởi sự cho đến hoàn thành – trong mọi công việc; biến lao nhọc thành niềm vui và hạnh phúc đời sau bằng sự mạo hiểm can đảm hôm nay!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con sống lây lất vốn chỉ thêm ‘chật đất’. Cho con dám chấp nhận rủi ro để nhân đôi, nhân nhiều lần ‘ngân sách’ đã nhận!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

*******************************

Tin Mừng ngày hôm nay

Ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 25,14-30

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”


 

Hải quân Hoa Kỳ xác nhận máy bay không người lái ‘địa ngục’ sẽ được sử dụng để chống lại Quân Trung Cộng ở eo biển Đài Loan

Theo nhật báo Bưu Điện Hoa Nam

Những chiếc máy bay không người lái đầu tiên tạo thành một phần trong chiến lược quân sự "địa ngục không người lái" của Lầu Năm Góc tại Eo biển Đài Loan đang trên đường hoàn thành mục tiêu vào tháng 8 năm 2025. Ảnh: Reuters
Theo một quan chức Hải quân Hoa Kỳ, phiên bản máy bay không người lái đầu tiên , được thiết lập để trở thành một phần trong chiến lược “địa ngục không người lái” của Hoa Kỳ nhằm chống lại Trung Quốc trong một cuộc chiến tiềm tàng ở eo biển Đài Loan, đang đi đúng hướng để đáp ứng thời hạn tháng 8 năm 2025.
Phát biểu tại hội nghị West 2025 do Viện Hải quân Hoa Kỳ và AFCEA tổ chức hôm thứ Ba, Alex Campbell, giám đốc danh mục đầu tư hàng hải của Đơn vị Đổi mới Quốc phòng (DIU) thuộc quân đội Hoa Kỳ, cho biết sáng kiến ​​Replicator sẽ đáp ứng mục tiêu do cựu thứ trưởng quốc phòng Kathleen Hicks đặt ra.

“Cần phải sử dụng rất nhiều… một tập hợp các hệ thống khá rộng và đa dạng cùng một tập hợp các phần mềm rộng và đa dạng, và kết hợp tất cả chúng lại với nhau theo một tốc độ thực sự giống với tốc độ của phần mềm thương mại.”

Được Hicks công bố lần đầu tiên vào tháng 8 năm 2023, Replicator là sáng kiến ​​do DIU giám sát, tập trung vào việc triển khai hàng nghìn hệ thống mà Lầu Năm Góc gọi là “hệ thống tự động có thể khai thác trên mọi miền” (ADA2) để tạo ra các đàn hệ thống máy bay không người lái nhỏ, chi phí thấp – bao gồm phương tiện mặt nước không người lái, hệ thống máy bay không người lái và hệ thống chống máy bay không người lái.

Cựu thứ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Kathleen Hicks đặt mục tiêu vào tháng 8 năm 2025 cho phần đầu tiên của sáng kiến ​​Replicator. Ảnh: AP
Cựu thứ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Kathleen Hicks đặt mục tiêu vào tháng 8 năm 2025 cho phần đầu tiên của sáng kiến ​​Replicator. Ảnh: AP

Phần đầu tiên của sáng kiến ​​này nhằm mục đích liên kết các máy bay không người lái trên mặt nước, dưới mặt nước và đạn pháo nổ chụp để tạo ra một “cảnh địa ngục” nhằm ngăn chặn khả năng xâm lược quân sự của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) qua Eo biển Đài Loan . Phần thứ hai, được công bố vào năm ngoái, sẽ tập trung vào việc chống lại máy bay không người lái thù địch.
Hicks trước đó đã nói rằng chống lại quân đội ngày càng lớn mạnh của Trung Quốc là trọng tâm chính của chương trình, đồng thời nói thêm rằng đàn máy bay không người lái của Hoa Kỳ sẽ “khó lên kế hoạch hơn, khó đánh hơn, khó đánh bại hơn… với những con người thông minh, khái niệm thông minh và công nghệ thông minh”. Bà đặt mục tiêu đưa những nền tảng như vậy vào hoạt động vào tháng 8 năm 2025.
Hoa Kỳ sẽ triển khai 'địa ngục' máy bay không người lái ở eo biển Đài Loan vào năm 2025 để đối phó với Trung Quốc

Vào tháng 8 năm ngoái, Quân đội Hoa Kỳ đã dành riêng 1 tỷ đô la Mỹ để mua máy bay không người lái Switchblade 600 của AeroVironment, một máy bay không người lái diệt xe tăng được biết đến với khả năng giúp Ukraine đẩy lùi cuộc xâm lược của Nga, theo đợt đầu tiên của sáng kiến ​​Replicator.

L'USSOCOM acquista gli Switchblade 600 di AeroVironment

Vào tháng 11, Ghost-X của Anduril Industries và C-100 của Performance Drone Works cũng được lựa chọn trong đợt thứ hai của chương trình Replicator.

Sáng kiến ​​này có liên quan đến chiến lược “địa ngục” của Lầu Năm Góc tại eo biển Đài Loan, được Đô đốc Samuel Paparo, tư lệnh Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, nêu chi tiết lần đầu tiên vào tháng 6 năm ngoái. Ông cho biết Hoa Kỳ sẽ biến Eo biển Đài Loan “thành địa ngục không người lái bằng một số năng lực được phân loại” bằng cách phóng hàng nghìn máy bay không người lái, từ tàu mặt nước và tàu ngầm đến máy bay không người lái trên không, để đáp trả khả năng PLA sử dụng vũ lực chống lại hòn đảo tự trị này.


“Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” (Mc 1:10-42)-Cha Vương

Chúc mừng Năm Mới! Cảm ơn bạn đã gởi cho mình lời chúc Xuân tốt đẹp. Mùng 2 Tết, mọi người thường đi chúc Tết anh em nội ngoại gần xa. Nào ta hãy tiếp tục tạ ơn Chúa và xin dâng hai chữ “tôn vinh” lên Ngài nhé!

Cha Vương

Thứ 5: 30/1/2025

TIN MỪNG: Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh sạch đi!” Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. (Mc 1:10-42)

SUY NIỆM: Vì yêu thương nhân loại, Chúa Giêsu đi vào nỗi đau tinh thần và thể xác của con người với lòng thương xót của Ngài để chữa lành những bệnh tật và những vết thương của tội lỗi đang làm bạn xa lìa Chúa và anh em.

Hôm nay mùng 2 Tết, trong bầu không khí anh em họ hàng đoàn tụ; con cháu chúc tuổi ông bà, tưởng nhớ tổ tiên; ông bà dạy bảo con cháu giữ gìn nề nếp gia phong… thiết tưởng rằng không gia đình nào, không cộng đồng nào tránh khỏi những hiểu lầm, những rạn nứt đang gây ra nỗi đau âm ỷ tật đáy lòng trong ngày Tết. Nỗi đau này cũng giống như bệnh phong hủi, nó có thể lây nhiễm từ người này sang người khác và làm tổn thương đến những người xung quanh. Điển hình như việc buôn chuyện, nói hành nói tỏi, hay những hành động thiếu bác ái, sự ích kỷ, tính tham lam… sự tổn thương của nó cũng mang nặng tính lây lan và làm bạn xa lìa Chúa và những người thân yêu. Vậy hôm nay bạn hãy đặt hết niềm tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa đi. Ngài rất muốn đụng vào những vết thương mở của bạn đó. Bạn có muốn để Chúa đụng vào không? “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh.”

LẮNG NGHE: Hãy khiêm tốn đón nhận Lời đã được gieo vào lòng anh em; lời ấy có sức cứu độ linh hồn anh em. (Ga 1:21bc)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là Đấng giàu lòng xót thương, xin giúp con mở lòng ra để Chúa có thể đến và chữa lành những vết thương đang âm ỷ trong lòng con suốt bao nhiêu tháng ngày. Xin Chúa chữa lành vết thương này cho con.

THỰC HÀNH: Đọc chập và suy niệm Kinh Lạy Cha.

From: Do Dzung

***************************

Cầu Cho Cha Mẹ 2 – Phương Anh

Bệnh hoang tưởng của Đoàn Văn Báu-Kim Văn Chính

Ba’o Tieng Dan

Kim Văn Chính

30-1-2025

Báu là tiến sĩ tâm lý học nhưng đời rất trớ trêu đã đưa anh vào hoàn cảnh để anh phát ra căn bệnh tâm lý rất phổ biến là tâm thần phân liệt thể hoang tưởng, luôn nghĩ mình bị ai đó làm hại.

Chuỗi dài ngày làm việc rất áp lực của anh đã đẩy anh đến căn bệnh quái ác này. Tính cách nóng nảy, ngạo mạn, hiếu thắng của anh càng làm anh nhanh mắc bệnh. Điều kiện khí hậu khắc nghiệt ngày nắng, đêm lạnh và ngủ ngoài trời dù có túi ngủ và lều trại cũng góp phần rất quan trọng.

Điều kiện xã hội của đoàn hành khất gồm 6 nhóm người: Sư Minh Tuệ (trung tâm); các sư đi theo; nhóm hộ pháp; nhóm youtubers; nhóm dân chúng phật tử và các nhân vật tương tác vòng ngoài; người chỉ huy giấu mặt ở Hà Nội… tạo ra các mối quan hệ xã hội khá rắc rối và phức tạp mà trung tâm xử lý thông tin và quan hệ không ai khác là chỉ có anh…

Biểu hiện bệnh của anh xuất hiện khá lâu rồi (từ khi ở Lào). Nhưng đến đêm giao thừa thì nó mới bùng phát toàn tập…

Anh trở nên nghi ngờ và quy tội rất nhiều người xung quanh, kể cả các nhân vật cốt cán của tăng đoàn mới mâu thuẫn với anh lần đầu và sự việc rất nhỏ nhoi…

Anh sửng cồ kết tội họ với các tội danh rất ghê người như tội phá hoại tăng đoàn; tội sân si; tội âm mưu xin tỵ nạn chính trị…

Anh còn dọa sẽ tống cổ ba sư phải rời khỏi tăng đoàn (mà không biết anh dùng quyền gì, biện pháp gì để đuổi họ khỏi tăng đoàn nếu bản thân họ không muốn). Nói chung hiện nay Báu trở thành nhân tố gây rối loạn tăng đoàn.

TRIỂN VỌNG

Bệnh của anh Báu rất khó chữa. Nó có xu hướng ngày càng nặng chứ không thỏa hiệp được.

Có thể cấp trên sẽ phải thay Báu khi chưa quá muộn. Việc bổ sung gấp anh Lam cũng là người thuộc CA và đã quen với công việc của tăng đoàn, và hình như anh ấy còn biết tiếng Lào/ Thái có thể là chỉ dấu cấp trên sẽ thay thế Báu.

Có thể sự kết thúc việc khất thực của tăng đoàn sẽ diễn ra sớm hơn mọi dự định và kế hoạch (như Báu đã lộ một phần: Từng bước gây sự và đuổi các sư nhỏ về nước; còn lại sư Minh Tuệ, họ có cách xử lý theo kiểu chuyên ngành của họ)…

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2025/01/Doan-Van-Bau-1.mp4?_=2

***

Võ Xuân SơnAi nhốt con nai? Theo dấu chân nai để làm gì?

“Trước đây thầy là một con nai bị nhốt trong cũi. Và chúng tôi đã đưa thầy đến một khu bảo tồn. Nhưng con nai đó vẫn chưa được tự do, chưa được thoải mái. Thì bây giờ chúng tôi sẽ đưa đến một khu rừng rộng lớn. Và chúng tôi sẽ theo dấu chân nai”.

Trên đây là những lời anh Báu nói. Là một tiến sĩ tâm lý, anh có hiểu bất cứ con nai nào cũng cần phải được tự do hay không? Ai chỉ đạo cho anh (hay “chúng tôi” của anh) đưa “con nai” vô “khu bảo tồn”? Bây giờ, anh đòi theo dấu “con nai” để làm gì?

Tại sao cứ phải kiểm soát sự tự do, rồi kể công?

***

Kim Văn ChínhTại sao anh Báu luôn nói sẽ theo Minh Tuệ đến cùng?

Nhiệm vụ của anh Báu rất rõ ràng, trong đó có việc quan trọng nhất là bảo vệ Minh Tuệ, giám sát Minh Tuệ khi ra nước ngoài, không để Minh Tuệ bị các thế lực chống phá lợi dụng, lôi kéo hoặc bắt cóc thoát khỏi tầm khống chế của Việt Nam.

Và ngay dịp tết này, Báu đã tung hoả mù về kịch bản có thế lực đang tìm cách xin tỵ nạn chính trị cho sư Minh Tuệ; xin quốc tịch khác cho Minh Tuệ..

Báu doạ sẽ có đối sách tương xứng nếu đối thủ vô hình hoặc hữu hình ra tay trước…

Chuyện cứ như kiếm hiệp…

Minh Tuệ cũng rất kém ở chỗ chưa biết quản cái hộ chiếu của chính mình và cách làm các thủ tục xuất cảnh và xin visa khi cần để sao đi được tới Ấn Độ!

Để qua biên giới Myanmar và xin visa Ấn Độ, không phải là việc quá khó! Nhiều người đã đi, trong đó có Giáp!

Và cũng không biết lựa chọn trong các fans của mình rất nhiều để chọn ra vài người thực sự tin cậy và trung thành hỗ trợ về thủ tục visa nếu mình không biết tự làm!

Vẫn phải lệ thuộc vào anh Báu công an và làm việc cho chính quyền Việt Nam (Báu đã thừa nhận) lại đang bị khủng hoảng tâm lý như kẻ điên khùng…

Thật bi kịch cho cả hai người.


 

Phi cơ American Airlines đụng trực thăng quân đội gần Tòa Bạch Ốc, toàn bộ 67 người tử nạn

Ba’o Nguoi-Viet

January 30, 2025

WASHINGTON, DC (NV) – Một chiếc phản lực cơ bay cho hãng hàng không American Airlines chở 64 người đụng một chiếc trực thăng Black Hawk của quân đội Hoa Kỳ do ba binh sĩ điều khiển gần phi trường quốc gia Ronald Reagan Washington National Airport ở Washington, DC, đêm Thứ Tư, 29 Tháng Giêng, làm tổng cộng 67 người thiệt mạng.

Chuyến bay dân sự số 5342 khởi hành từ Wichita, Kansas. Còn chiếc trực thăng thuộc Phi Đoàn 12 Lục Quân Hoa Kỳ đến từ căn cứ Fort Belvoir ở Virginia.

Mảnh vỡ từ chiếc máy bay trên dòng sông Potomac đang được trục vớt ở Washington, DC, sáng 30 Tháng Giêng, 2025, sau tai nạn máy bay đụng trực thăng đêm hôm trước. (Hình: ANDREW CABALLERO-REYNOLDS/AFP/Getty Images)

Hành khách gồm 60 người trên phi cơ dân sự cùng bốn thành viên phi hành đoàn. Trên trực thăng có ba binh sĩ Hoa Kỳ đang bay tập sự, phát ngôn viên Đội Đặc Nhiệm Hỗn Hợp Vùng Thủ Đô Quốc Gia cho biết.

Các toán cấp cứu trục vớt được một số thi thể nạn nhân từ dưới sông Potomac, không có hy vọng còn người nào sống sót.

Trong số nạn nhân máy bay dân sự có nhiều lực sĩ trượt băng nghệ thuật, bao gồm vợ chồng vô địch quốc tế người Nga. Ngoài ra nghiệp đoàn ngành xây lắp sửa chữa ống nước của Hoa Kỳ và Canada cũng loan báo có bốn thành viên nghiệp đoàn trên chuyến bay bất hạnh.

Xác chiếc máy bay dân sự đứt làm ba phần, nằm ngửa bụng ở vùng nước sông sâu tới cỡ thắt lưng. Chiếc trực thăng cũng đã được tìm thấy.

Do lực va chạm mạnh, các mảnh vỡ từ tai nạn trên không trung văng ra tứ tung, rải rác ở các tiểu bang Virginia, Maryland và Washington, DC. Các bến tàu và công viên dọc theo dòng sông và ven biển, bao gồm đảo Daingerfield, Gravelly Point, Hains Point, và National Harbor, tạm đóng cửa để hỗ trợ công cuộc tìm kiếm.

Hai chiếc tàu cứu nạn kéo mảnh vỡ từ tai nạn hai phi cơ trên sông Potomac gần phi trường quốc gia Reagan National Airport ở Washington, DC, đêm 29 Tháng Giêng, 2025. (Hình: ANDREW CABALLERO-REYNOLDS/AFP/Getty Images)

Tai nạn xảy ra ở không phận được bảo vệ nghiêm mật nhất thế giới, chỉ cách Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội ba dặm về hướng Nam.

Khi bay ngang sông Potomac, chuẩn bị đáp ở đường băng số 33 tại phi trường Reagan, phi cơ American Airlines đang ở cao độ 400 foot và tốc độ 140 dặm/giờ thì bỗng dưng lao xuống, theo dữ liệu từ máy truyền tín hiệu. Máy bay Bombardier của Canada sản xuất năm 2004 có hai động cơ, chở được tối đa 70 hành khách.

Chiếc trực thăng khi ấy dường như đang bay ở độ cao khoảng 350 foot, trên cao độ bắt buộc 200 foot, theo các nguồn tin thông thạo.

Dưới 30 giây trước khi hai chiếc máy bay đụng nhau, một người điều khiển không lưu hỏi trực thăng liệu có thấy chiếc máy bay dân sự trong tầm nhìn hay không, nhưng không thấy trực thăng hồi âm. Một chốc sau thì đài không lưu thông báo cho trực thăng “lướt qua phía sau” máy bay dân sự. Vài giây sau thì hai chiếc máy bay đâm sầm vào nhau lúc 8 giờ 47 phút.

Máy thu hình từ tòa nhà Kennedy Center bắt được đốm sáng lúc máy bay có thể đã nổ trên không trung trước khi rơi xuống dòng sông Potomac đêm 29 Tháng Giêng, 2025, tại Washington, DC (Hình: Kennedy Center Webcam/@aletweetsnews/X)

Đài không lưu lập tức ra tín hiệu cho tất cả máy bay tránh khỏi khu vực phi trường Reagan, và FAA cho biết phi trường tạm thời đóng cửa.

Jack Potter, tổng giám đốc phi trường Washington, cho hay vào sáng Thứ Năm rằng phi trường Reagan sẽ hoạt động lại vào lúc 11 giờ.

Tổng Thống Donald Trump đã được cập nhật tình hình. Trong một thông cáo, ông Trump gửi lời cảm tạ các nhân viên cấp cứu đã lập tức ứng phó với tai nạn.

Bầu trời trong vào đêm hai máy bay đụng nhau. Nước sông Potomac lạnh khoảng 36 độ Fahrenheit, gió giật tới 25 dặm/giờ suốt buổi chiều tối, dù Thứ Tư là một ngày tương đối ấm áp hơn ở Washington với nhiệt độ lên cao nhất trong ngày ở mức 60 độ F.

Sơ đồ nơi máy bay dân sự và trực thăng quân đội tông nhau ở Washington, DC, đêm 29 Tháng Giêng, 2025. (Nguồn: AP, FlightAware, adsbexchange.com, OpenStreetMap)

Tai nạn không lưu này là thử thách đầu tiên cho tân Bộ Trưởng Giao Thông Sean Duffy, người vừa mới được phê chuẩn hôm Thứ Ba.

Tân Bộ Trưởng Quốc Phòng Pete Hegseth tuyên bố quân đội và Bộ Quốc Phòng vào cuộc điều tra ngay lập tức.

Chiếc trực thăng chở ba binh sĩ Lục Quân đang “huấn luyện thuần thục thao tác bay hàng năm” vào thời điểm xảy ra tai nạn, Hegseth cho biết trong một tuyên bố qua băng thu hình. Toán phi công này “khá là kinh nghiệm” và “có đeo kính hỗ trợ tầm nhìn ban đêm,” Hegseth nói.

Các phi công bay cho Phi Đoàn 12 ở Fort Belvoir thường bay dọc theo sông Potomac, thường là để đưa đón các tướng lãnh hoặc các nhà lãnh đạo quân đội từ Ngũ Giác Đài, hoặc một số yếu nhân khác trong vùng Đông Bắc Mỹ. Đường bay đêm Thứ Hai khá thông dụng cho phi đoàn. Có khoảng 100 máy bay trực thăng của Lục Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Hải Quân, và Bộ Nội An qua lại khu vực vừa xảy ra tai nạn mỗi ngày.

Cơ Quan Điều Tra Liên Bang FBI gửi đội ứng phó từ thủ đô đến nơi xảy ra tai nạn để hỗ trợ.

Phi trường quốc gia Wichita National Airport thành lập đội ngũ tại chỗ để giúp đỡ, thông tin cho gia đình các nạn nhân.

American Airlines thiết lập đường dây điện thoại để thông tin cho gia đình và bạn bè nạn nhân: 1-800-679-8215.

Thống Đốc Virginia Glenn Youngkin cho biết đã huy động lực lượng tìm kiếm và cứu nạn từ miền Bắc tiểu bang phối hợp với vùng District of Columbia và tiểu bang Maryland.

Trong cuộc họp báo sáng Thứ Năm, Thị Trưởng Lily Wu của thành phố Wichita, nơi chuyến bay xuất phát, bày tỏ nỗi đau buồn tột độ trước tai nạn thảm khốc. Bà nói, chuyện thương tâm này sẽ “vĩnh viễn” gắn liền Wichita với Washington.

Ủy Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia NTSB lãnh đạo cuộc điều tra tai nạn, phối hợp với FAA.

Tổng Giám Đốc Robert Isom của American Airlines xác nhận chi tiết về chuyến bay gặp nạn, đồng thời bày tỏ “niềm đau buồn tột độ” trước sự việc này trong một đoạn ghi hình đăng trên trang mạng của hãng hàng không. Tại cuộc họp báo sáng Thứ Năm, Isom cho biết viên phi công chính lái máy bay gặp nạn có gần sáu năm kinh nghiệm làm việc cho PSA Airlines và phi công phụ thì gần hai năm.

Lần chót có tai nạn máy bay dân sự Hoa Kỳ làm chết người xảy ra vào năm 2009 ở Buffalo, tiểu bang New York, theo NTSB. Tất cả 45 hành khách và bốn người trong phi hành đoàn trên chiếc máy bay Bombardier DHC-8 đều thiệt mạng cùng với một người dưới mặt đất.

Tin đăng lúc 23:10 ET ngày 29/1, cập nhật lúc 11:01 ET ngày 30/1 – (TTHN)


 

Thủ phạm gây ra chiến tranh Việt Nam- Tác Giả: Nguyễn Tường Tâm

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Tường Tâm

30/01/2025

Nguyễn Ái Quốc phát biểu tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XVIII Đảng Xã hội Pháp ở thành phố Tua, tháng 12/1920.

 

Trong suốt 20 năm chiến tranh Việt Nam cả thế giới lên án miền Nam và đòi miền Nam phải chấm dứt chiến tranh, tạo lập hòa bình. Ngoài các cuộc biểu tình đòi hòa bình diễn ra trên thế giới, nhiều phong trào đòi hòa bình diễn ra tại miền Nam. Trong khi đó tuyệt nhiên không một phong trào hòa bình nào diễn ra tại miền Bắc, đòi chính quyền miền Bắc chấm dứt chiến tranh. Bây giờ thì ai cũng hiểu chính quyền độc tài vô sản ở miền Bắc không cho ai được thành lập hội nhóm, phong trào và nhất là không được công khai bày tỏ chính kiến khác với đảng. Ngày nay, thời gian 50 năm sau chiến tranh đã đủ dài để bình tâm nghiên cứu xem ai là thủ phạm gây ra chiến tranh trên đất nước Việt Nam, đẩy toàn dân vào khổ đau.

Sau khi củng cố được chính quyền tại Liên Xô, Stalin cũng như Lê Nin và Trostky, theo đuổi chủ trương của Karl Marx phát động chiến tranh liên tục qua cái gọi là “Lý thuyết Cách mạng Thường Trực” (Theory of Permanent Revolution). Mục tiêu của Karl Marx là phải xây dựng một phong trào cộng sản toàn cầu (global movement) để “nhuộm Đỏ” thế giới. Thế chiến thứ II bùng nổ, nương theo đà thắng lợi của Đồng Minh Anh Mỹ trước Phát xít Đức, Liên Xô tiến chiếm các nước Đông Âu và nhuộm Đỏ các nước này (Mãi 44 năm sau, 1989, các nước Đông Âu mới thoát khỏi ách thống trị của Liên Xô.) Sau khi nhuộm Đỏ Đông Âu, Liên Xô gia tăng bước tiến của Lê Nin, gieo mầm cộng sản sang Châu Á, nơi đó Trung quốc là quốc gia thích hợp nhất vì dân số đông mà tuyệt đại đa số là nông dân nghèo. Từ 1924 Lê Nin đã gửi Borodin sang Trung Hoa làm cố vấn cho ông Tôn Dật Tiên, rồi sau này cho Tưởng Giới Thạch. Liên Xô cũng gửi ông Hồ Chí Minh sang Trung quốc làm thư ký cho Borodin. Hai hạt giống cộng sản này đã thành công trong việc phát triển phong trào cộng sản tại Trung quốc và cuối cùng, vào năm 1949, ông Mao Trạch Đông đã thành công trong việc xây dựng chính quyền cộng sản tại Trung Hoa. Vẫn tiếp tục lý thuyết Cách mạng Thường trực, Cộng sản Trung hoa tìm cách phát triển phong trào cộng sản tại ba nước Đông Dương, Việt-Mên-Lào.

Với sự giúp sức của Trung Cộng, đảng cộng sản Việt Nam (Việt Minh) đã đánh bại Pháp tại Điện Biên Phủ năm 1954. Theo lý thuyết Domino, Hoa Kỳ e rằng nếu Việt Nam và toàn thể ba nước Đông Dương rơi vào tay cộng sản thì các quốc gia Thái Lan, Miến Điện rồi Indonesia và cuối cùng là Ấn độ, tất cả sẽ rơi vào cộng sản. Vì vậy Hoa Kỳ phải nhẩy vào Hội nghị Geneve 1954 ngăn chặn cộng sản nhuộm Đỏ trọn Việt Nam. Liên Xô khi đó cũng chưa phục hồi hoàn toàn sau thế chiến Thứ II; Trung cộng còn mệt mỏi sau đụng độ với Hoa Kỳ trong chiến tranh Triều Tiên năm 1953, cho nên cả hai đều tránh đụng độ trực diện với Anh Mỹ; và miễn cưỡng ép buộc Việt Minh phải chấp nhận chia đôi Việt Nam ở Vĩ Tuyến 17. Bài Phong trào Đồng khởi miền Nam 1960 – Bước ngoặt chiến lược của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trên báo Quân đội nhân dân ngày 19-12-2019 đã viết, “do mưu đồ của các thế lực phản động quốc tế cũng như tương quan lực lượng và tình hình chính trị phức tạp của thế giới lúc đó, nên nước ta tạm thời bị chia cắt làm hai miền với hai chế độ chính trị-xã hội khác nhau.”

Nhưng theo lý thuyết Cách Mạng Thường Trực của Cộng sản thì việc ngưng chiến năm 1954 chỉ là tạm thời để rồi sớm muộn gì cũng phải tiếp tục gây chiến nhuộm Đỏ trọn vẹn miền Nam. Marx viết, Cách mạng không bao giờ ngừng cho tới khi tất cả giới giầu có đều bị đánh đổ và giai cấp vô sản lên nắm quyền, xây dựng nhà nước “Độc tài vô sản” (the dictatorship of the proletariat) [The revolution shall become unceasing until all the more or less wealthy classes have been removed from power and until the proletariat has captured political power. (Karl Marx and Friedrich Engels, Volume 3, Gosizdat, 1921, p 501)] Ở đây tôi thấy phải giải thích thêm nhóm từ Chuyên Chính Vô Sản. Đây là sự dịch thuật bịp bợm của Ban Tuyên Giáo Trung Ương, thay vì phải dịch theo đúng chữ của Marx dùng là chế độ Độc tài vô sản thì họ đã tránh chữ Độc tài bằng chữ Chuyên Chính mặc dù dân chúng cả miền Bắc, kể cả những cán bộ cộng sản, kể cả thành phần giáo viên triết học Mác Lê, trong mấy chục năm họ cứ “tụng” xây dựng chế độ Chuyên Chính Vô Sản mà chẳng hiểu “Chuyên Chính” là gì.

Để chuẩn bị cho cuộc chiến, cộng sản thực hiện hai việc, gài cán bộ nằm vùng ở lại miền Nam và chôn giấu vũ khí. Để gài cán bộ nằm vùng ở lại, cộng sản lập danh sách chỉ định những cán bộ phải ở lại và những cán bộ được phép ra Bắc. Trái lại, chính quyền Miền Nam không có nhu cầu gây chiến (và cũng không có khả năng gây chiến) nên đã chở tất cả những ai muốn di cư vào Nam, kể cả toàn bộ gia đình con cháu họ. Hầu hết những cán bộ được phép tập kết ra Bắc phải để vợ và con nhỏ ở lại để khi cán bộ Tập kết được đưa trở lại vào Nam hoạt động bí mật thì có cơ sở vợ con làm chỗ dựa. Cán bộ cao cấp nhất được đảng chỉ đạo bí mật ở lại miền Nam để lãnh đạo cuộc nổi dậy trong tương lai là ông Lê Duẫn, sau này làm Tổng Bí Thư Đảng.

Sau hai năm dự trù cuộc bầu cử trên cả nước không thành vì miền Nam không chấp nhận kiểu bầu cử phản dân chủ của miền Bắc (như hiện nay đang diễn ra trên cả nước), tức thì miền Bắc chỉ thị cho các cơ sở nằm vùng ém sẵn tại miền Nam đồng loạt nổi lên chống chính quyền. Sau đó, để gia tăng tấn công phá hoại miền Nam, đảng cộng sản miền Bắc, trong Hội nghị lần thứ 15 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa II tháng 1-1959, “đã vạch ra đường lối, phương pháp cách mạng miền Nam. Nghị quyết xác định: Nhiệm vụ cơ bản của cách mạng miền Nam là “giải phóng miền Nam khỏi ách thống trị của đế quốc và phong kiến, thực hiện độc lập dân tộc và người cày có ruộng, hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân ở miền Nam, xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh”. Về phương pháp cách mạng, báo điện tử quân đội nhân dân viết, “Được ánh sáng Nghị quyết 15 soi đường, phong trào đấu tranh của nhân dân miền Nam…diễn ra mạnh mẽ theo phương châm “hai chân, ba mũi”, với sự phối hợp nhịp nhàng giữa lực lượng chính trị và lực lượng vũ trang (LLVT), giữa chính trị, quân sự và binh vận, đập tan từng mảng lớn bộ máy chính quyền tay sai ở cơ sở, giành quyền làm chủ hàng nghìn xã, thôn, giải phóng khoảng 5,6 triệu dân khỏi ách áp bức, kìm kẹp của địch.” (Báo điện tử Quân đội nhân dân ra ngày Thứ năm, 19/12/2019 – https://www.qdnd.vn/cuoc-thi-viet-quan-doi-anh-hung-quoc-phong-vung-manh/phong-trao-dong-khoi-mien-nam-1960-buoc-ngoat-chien-luoc-cua-cuoc-khang-chien-chong-my-cuu-nuoc-605650

Tháng 1-1959 Đảng cộng sản công bố nghị quyết 15 phát động chiến tranh. Bốn tháng sau, miền Bắc mở đường xuyên rừng núi Trường Sơn xâm nhập người và khí tài vào miền Nam. Báo điện tử Bộ quốc phòng ngày 17-04-2015 viết, “Ngày 19/5/1959, Thường trực Tổng Quân ủy Trung ương đã chính thức giao nhiệm vụ cho “Đoàn công tác quân sự đặc biệt” – Đoàn 559 có nhiệm vụ mở đường Trường Sơn, chi viện cho chiến trường miền Nam. Với khẩu hiệu có tính chất mệnh lệnh: “Ở không nhà, đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng”, ngày 13/8/1959, chuyến hàng đầu tiên vượt Trường Sơn bằng phương pháp thồ gùi đã được cán bộ, chiến sỹ Đoàn 559 đưa tới Tà Riệp – địa danh ở vùng Bắc A Lưới (tỉnh Thừa Thiên – Huế), khẳng định quyết định lịch sử của Đảng và Bác Hồ vĩ đại, đánh dấu những bước tiến thành công cho chiến trường miền Nam trên con đường huyết mạch 559.)  cổng thông tin điện tử Bộ Quốc phòng, 17/04/2015, “Tiếp lửa” trên đường 559 huyền thoại).

Năm 1960, Đảng cộng sản họp Đại hội toàn quốc lần thứ III thành lập 2 cơ quan lãnh đạo cuộc chiến tranh tại Miền Nam: 1-Thành lập Trung ương Cục miền Nam và 2-thành lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. “Tháng 9-1960, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ III của Đảng được triệu tập. Đại hội chủ trương thành lập Trung ương Cục ở miền Nam để giúp Trung ương Đảng, Bộ Chính trị chỉ đạo phong trào cách mạng miền Nam. Đại hội III của Đảng cũng chủ trương phải xây dựng tổ chức Mặt trận Dân tộc thống nhất ở miền Nam.” (Bài: 20-12-1960: Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam thành lập) và ngày 20-12-1960, tại xã Tân Lập, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam được thành lập.

Đến đây lịch sử đã rõ. Chạy theo lý thuyết “Cách mạng Thường Trực” của Karl Marx, được hướng dẫn và hỗ trợ bởi Liên Xô và Trung Hoa cộng sản, đảng cộng sản Việt Nam đã phát động chiến tranh huynh đệ tương tàn bằng các biện pháp 1-cắm cài cơ sở nhân lực và vũ khí tại miền Nam sau 1954. 2-Tháng 1-1959 công bố nghị quyết 15 chính thức phát động chiến tranh tại miền Nam, khởi đầu bằng các hoạt động khủng bố, phá hoại, bắt cóc, ám sát nhằm “đập tan từng mảng lớn bộ máy chính quyền tay sai ở cơ sở, giành quyền làm chủ hàng nghìn xã, thôn.” 3-Ngày 19/5/1959, đảng chính thức bắt buộc (tình nguyện kiểu cộng sản) nam nữ thanh niên vượt sông Bến Hải vào Nam mở đường Trường Sơn để đưa người và khí tài tấn công miền Nam. 4-Để lừa bịp thế giới, đảng đã che dấu hành động xâm lăng miền Nam, bằng cách cho thành lập ở miền Nam một tổ chức bình phong là Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam vào ngày 20-12-1960. 5-Cũng đồng thời trong nghị quyết 15 phát động chiến tranh, đảng cộng sản đã thành lập Trung ương Cục miền Nam để trợ giúp bộ Chính trị giám sát, lãnh đạo cuộc chiến tranh tại miền Nam. Sau 1975, với sự bùng nổ của khoa học kỹ thuật thông tin, nhiều thành phần có trình độ của miền Bắc đã nhận định sự phát động chiến tranh tại miền Nam của đảng cộng sản miền Bắc là một sai lầm. Facebooker Bùi Công Tự (cựu cán bộ miền Bắc) đã viết một stt như sau:

Vài hình ảnh về thành phố Tours (Tua) nước Pháp – nơi mà nhà văn Nguyên Ngọc cho rằng là điểm khởi đầu những sai lầm lịch sử của chúng ta!

Toàn cảnh Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XVIII Đảng Xã hội Pháp ở thành phố Tua, tháng 12/1920.

Ghi chú của Nguyễn Tường Tâm lấy từ Wikipedia: Nguyên Ngọc (sinh năm 1932), là một nhà văn, nhà báo, biên tập, dịch giả, nhà nghiên cứu văn hóa, giáo dục nổi tiếng của Việt Nam. Ông còn được xem là một nhà văn quân đội, gắn bó mật thiết với chiến trường Tây Nguyên, từng được phong hàm Đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam.

Tham khảo:
(1) Nikolai Bukharin (1924). The Theory of Permanent Revolution
(2)- [Book] Lenin and Trotsky – What they really stood for.


 

VĨ NHÂN CỦA CÁC VĨ NHÂN-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

MỒNG 2 TẾT, CẦU CHO TỔ TIÊN VÀ ÔNG BÀ CHA MẸ

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Công đức của các ngài không chìm vào quên lãng!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Kính nhớ Ông Bà Tổ Tiên, chúng ta nhớ tục “bỏ mả” của một số dân tộc vùng cao. Sau khi chôn người chết, hàng ngày, con cháu mang cơm nước ra mộ; khoảng một năm sau, họ làm lễ bỏ mả. Nghi lễ này được tổ chức linh đình. Sau đó, họ san phẳng mộ; từ đó, không ai nhớ đến nó nữa. “Bỏ mả”, “bãi mả” gần như bắt buộc trong nếp du canh, du cư.

Người Công Giáo không bỏ mả, không quên ông bà tổ tiên; nhưng kính nhớ các ngài. Huấn Ca coi các ngài như những vĩ nhân, “Các ngài là những vị đạo hạnh, công đức các ngài không chìm vào quên lãng!” – bài đọc một. Sinh ra các vĩ nhân và thánh nhân, các ngài xứng với danh hiệu ‘vĩ nhân của các vĩ nhân!’. Các ngài được kính nhớ trọn tháng Các Đẳng; ngày đầu năm; trong mỗi thánh lễ; và ba lần mỗi ngày, sau kinh Nhật Một.

Trước hết là công ơn sinh thành dưỡng dục của các ngài. “Sinh” là xé ruột, rứt ruột, rút ruột… máu chảy lênh láng; “Dưỡng” là cho ăn, cho mặc; “Dục” là giáo dục, dạy cho nên người, nên thánh. Không được “dục”, nhất định không thành người. Một em bé được thả vào rừng – vì sinh tồn – có lẽ sẽ kiếm được cái ăn, cái uống, nhưng đó không phải là một con người toàn diện mà chỉ là một con vật ‘hao hao người’. Vì thế, ngoài sinh, dưỡng, còn phải “dục”, “Bé chẳng vin, cả gãy cành!”. Bên cạnh đó, một điều khác còn khó hơn bội phần – gương sáng! Trên đời này, không nghề nào khó hơn làm gương sáng. Như thế, công đức của các đấng sinh thành dành cho chúng ta thật bao la trời bể. Mẹ Hội Thánh dạy chúng ta tôn kính các ngài – ‘vĩ nhân của các vĩ nhân’ – và không ‘bỏ mả’ là phải lẽ.

Lần kia, đang điểm tâm với một đôi vợ chồng Pháp trên một phố cổ, tôi thấy từ trên xe bước xuống một nhóm cỡ chừng sáu bảy người. Điều đáng nói là trong nhóm, có một cụ bà trạc ngoài 80. Một người đàn ông, khoảng lục tuần, dìu bà xuống xe; đúng hơn, ông ta nâng niu, dắt bà vào tiệm. Khi ăn, ông gắp và đút cho bà từng cọng bún một với chiếc khăn trên tay. Nhìn từng cử chỉ ấy, tôi lặng người! Những người bạn Pháp hỏi tôi làm sao thế; tôi nói với họ, tôi thèm, tôi ghen với ông ấy. Mắt tôi bỗng cay cay! Giờ đây, tôi ước được cầm tay dắt ba mẹ mình, ít là một lần, nhưng không thể; ‘nửa lần’ cũng không.

Tiếp đến, bạn đối xử làm sao với cha mẹ, con cái sẽ đối xử với bạn như thế! Không cần đợi 30, 40 năm sau, nhưng nhãn tiền. Bạn hiếu thảo với cha mẹ bây giờ, con cái sẽ thảo hiếu với bạn mai ngày! Chúng ta không nhớ cầu nguyện cho các ngài, con cái sẽ không biết cầu nguyện cho chúng ta; mai kia, bạn nằm ngoài mộ, nào ai nhớ? Không làm gương cho con cái hôm nay, đừng ngạc nhiên khi con cái ‘bỏ mả’ chúng ta mai ngày.

Anh Chị em,

“Công đức của các ngài không chìm vào quên lãng!”. Công đức các đấng sinh thành góp phần làm nên những gì chúng ta là, chúng ta có! ‘Vĩ nhân của các vĩ nhân’ không chỉ chuyển trao sự sống của Thiên Chúa nhưng còn chuyển trao đức tin cho chúng ta. Vì thế, hãy yêu thương, kính trọng, trân quý các ngài khi các ngài còn sinh tiền và cầu nguyện cho các ngài khi các ngài đã khuất bóng.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ‘bỏ mả’ với các đấng đã khuất; dạy con biết ‘nâng niu’ các bậc chưa khuất!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

**********************************

Ngươi hãy thảo kính cha mẹ.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 15,1-6

1 Khi ấy, có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng : 2 “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa ?” 3 Người trả lời : “Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa ? 4 Quả thế, Thiên Chúa dạy : Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. 5 Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Ai nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi, 6 thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa’. Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.”