“Mình làm vậy không được đâu” (Tổng Thống Thiệu)

Huỳnh Phi Long shared Martin Nguyen‘s post.

 

Image may contain: 1 person, closeup

Martin Nguyen

“Mình làm vậy không được đâu” (Tổng Thống Thiệu)

Sứ quán của VNCH tọa lạc trong một Building trong khu phố sầm uất Myeongdong, ở tầng thứ 11. Hán Thành những năm 60 nghèo xơ xác, người dân thất nghiệp rất đông.

Mỗi lần đến thăm sứ quán, tôi lại thấy hàng người xếp hàng từ tầng thứ 11 xuống đến từng 1, để làm thủ tục xin qua VN . Người nào được cấp giấy qua VN làm việc thì mừng như được trúng số.

Những năm tháng tôi ở đó thường xuyên chứng kiến những cuộc biểu tình đẫm máu. Ngay trong khung viên Đại Học Yonsei nơi tôi học, gần như tuần nào cũng có biểu tình. Nguyện vọng của những người biểu tình, đa số là sinh viên, là họ đòi hỏi Nam Hàn phải thống nhất với Bắc Hàn theo kiểu … Bắc Hàn (!). Hình của “bác” Kim Nhật Thành, bác Mao và những khẩu hiệu ca ngợi thiên đường XHCN được họ mang đi khắp đường phố.

Nhưng giới lãnh đạo Nam Hàn, đa số là tướng lãnh, lúc bấy giờ rất quyết liệt, họ dẹp biểu tình thẳng tay. Họ bắn đạn cao su, khi thấy không ngăn chặn được thì họ bắn bằng đạn thật. Ngày nào cũng đổ máu, ngày nào cũng có người biểu tình bị bắn chết. Mini Thiên An Môn xảy ra khắp nơi ở Hán Thành

Cỡ như Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Bá Thành, Lê Hiếu Đằng etc… bảo đảm nếu sống ở Đại Hàn, thì đã phải nằm trong nhà xác từ lâu rồi..

———————

Tư dinh của Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu, đại sứ VNCH, ở Hán Thành nằm trên một ngọn đồi, trong khu ngoại giao được canh phòng nghiêm nhặt. Hôm đó là ngày nhân viên sứ quán và gia đình tụ họp, ăn bữa tiệc tiễn Tổng Thống Thiệu về nước.

Ông Thiệu ngồi hàn huyên với ông Chiểu, bác Nguyễn Trọng Phu, anh Nguyễn Quang Mông, những tùy viên cao cấp của Sứ Quán. Các người khác thì to nhỏ hàn huyên trao đổi về cuộc sống lạnh lẽo ở Hán Thành. Tôi thì ngồi bệt xuống đất chơi với mấy em, con cháu của nhân viên sứ quán.

Cả phòng khách tự nhiên yên lặng khi TV chiếu về biểu tình chiều nay, quân đội kéo lê những xác chết của sinh viên bị bắn quẳng lên xe. Chúng tôi vừa theo dõi, vừa lắc đầu…

Tướng Chiểu quay lại ông Thiệu, giọng sang sảng ..

– Các anh có thấy họ làm không, các anh ở SG sao mà dễ dàng cho chúng phá hoại như vậy, các anh không đọc những báo cáo chúng tôi gửi về sao …?

Không khí trong phòng khách như trùng hẳn xuống, tất cả im lặng hướng mắt về ông Thiệu chờ nghe câu trả lời … Ông Thiệu cuối đầu xuống trầm ngâm rồi thở dài … “Mình làm vậy không được đâu…”

—————————–

Miền Nam sụp đổ, CS biến cả nước thành tài sản cho chúng vơ vét. Năm mươi năm sau, ngồi viết những dòng chữ này mà tôi vẫn không hiểu rõ lý do gì mà “mình làm vậy không được đâu …”..

Vì biểu tình phản chiến đang xảy ra khắp nơi, vì sợ Mỹ cúp viện trợ, vì nhân đạo hay vì nhu nhược ..

Tôi vẫn lẩn quẩn đi tìm câu trả lời ..

#LâmManhDi

Từ nông dân thành nhà bất đồng chính kiến

 

Từ nông dân thành nhà bất đồng chính kiến

Bà Cấn Thị Thêu trở về trong sự chào đón của người làng Dương Nội.

Ảnh: internet

Ra tù, bà Cấn Thị Thêu, người từng bị giam giữ do đấu tranh giữ đất trong vụ ‘Dân oan Dương Nội’, nói mình từ một nông dân đã bước hẳn sang con đường đấu tranh dân chủ.

Trở về nhà vào những ngày giáp Tết Nguyên đán 2018, bà Cấn Thị Thêu kể lại với BBC qua điện thoại về thời gian ngồi tù.

“Trong hai lần ngồi tù tổng cộng 35 tháng, tôi đã tuyệt thực nhiều lần.”

“Lần đi tù thứ hai tôi tuyệt thực liên tục 13 ngày đến mức tiểu ra máu.”

“Bạn tù chăm sóc và bao bọc tôi. Họ dìu tôi đi và canh xem tôi còn thở không.”

“Có nhiều ngày bị cắt nước họ thay nhau xách từng xô nước từ tầng dưới lên tầng trên cho tôi. Những ngày tôi ốm đau họ cũng chăm sóc rất nhiều.”

“Tôi ở nhà tù Hỏa Lò một thời gian, rồi sau bị dẫn giải ra sân bay, chuyển sang nhà tù Gia Trung ở Gia Lai cách Hà Nội cả ngàn cây số.”

“Đó là những ngày ‘địa ngục trần gian’, nhưng tình người rất cảm động.”

Bà Nguyễn Thúy Hạnh, một nhà hoạt động ở Hà Nội bình luận với BBC rằng sự kiện bà Thêu ra tù ngay trước Tết là ‘nguồn động viên tinh thần lớn cho những người đấu tranh dân chủ.’

“Hàng trăm người đã ra sân bay đón chị Thêu với tinh thần của người trong gia đình,” bà Hạnh nói.

“Đặc biệt đón chị Thêu còn có anh Đoàn Văn Vươn cũng từng bị cướp đất, đấu tranh, đi tù và đã ra tù. Việc này càng làm tăng thêm giá trị tinh thần cho những người đấu tranh dân chủ.”

Nhắc đến sự kiện hai lãnh đạo trẻ phong trào đấu tranh dân chủ Dù Vàng tại Hong Kong được chính quyền nước này trả tự do cũng trong tháng Hai, bà Hạnh nói:

“Chị Thêu ra tù đúng ngày hết hạn tù chứ không phải được thả tự do. Ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm nào được thả trước thời hạn.”

“Dù chưa có dịp ngồi lại với nhau để bàn bạc về đường hướng hoạt động sắp tới nhưng tinh thần chung của chúng tôi là đấu tranh ôn hòa.”

‘Từ nông dân sang đấu tranh dân chủ’

Bà Thêu nói trước đây chỉ là nông dân thuần túy với ruộng vườn, nhưng do bị cướp đất và bỏ tù oan sai nên đã bước hẳn sang con đường đấu tranh dân chủ.

“Đã có những thay đổi trong tư tưởng của những người tù như tôi,” bà Thêu nói với BBC từ thôn Dương Nội.

“Khi mới lâm vào cảnh tù đày tôi rất bỡ ngỡ.”

“Nhưng dần tần tôi đã có kinh nghiệm, học hỏi được nhiều từ những người đấu tranh và tù tội. Nhận thức của tôi cũng thay đổi.”

“Chúng tôi đấu tranh bằng nhiều hình thức như tuyệt thực, đưa ra những yêu sách buộc chính quyền phải chấp nhận.”

“Khi nào còn bất công, khi nào chúng tôi còn chưa được trả lại quyền lợi thì tôi không dừng bước.”

“Tôi là người nông dân bị đẩy vào cái thế đó. Tôi phải vùng lên đấu tranh thôi.”

“Con đường đấu tranh của chúng tôi may mắn vì được cộng đồng trong và ngoài nước, các nhà hảo tâm giúp đỡ.”

Hai lần đi tù

Bà Cấn Thị Thêu đi tù lần đầu vào 25/4/2014. Bà bị bắt trong lúc đang ghi hình lại vụ xô xát giữa người dân và lực lượng bảo vệ thu hồi đất và bị kết án chống người thi hành công vụ.

Bà được thả tháng 7/2015, nhưng bị bắt lại hơn 10 tháng sau đó do ‘gây rối trật tự nơi công cộng’.

“Lúc ấy còn tinh sương, cả gia đình đang ngủ thì hàng trăm công an với dùi cui, bình xịt đến đập cửa. Vây kín nhà,” bà Thêu kể lại.

“Họ khám người, thu điện thoại. Chồng và con tôi bị xốc nách đưa lên xe để không cho chứng kiến việc bắt tôi.”

Bà nói trước có trang trại nuôi đàn trâu bò và đào ao thả cá nên kinh tế khá ổn định.

Nay trang trại này đã được chính quyền rào dậu, đổ đất xây nhà xưởng.

“Các con tôi nay làm thuê làm mướn khắp nơi, được đồng nào thì lại tiếp tục cầm cự cho tôi đi đấu tranh đòi đất.”

Nói về dự định sau khi ra tù, bà Thêu cho hay:

“Tôi sẽ tiếp tục cùng bà con Dương Nội và những người cùng cảnh ngộ ở những tỉnh thành khác tiếp tục đấu tranh trong ôn hòa để đòi lại đất đai đã bị cướp.”

Tranh chấp đất

Năm 2016, từ New York, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền quốc tế (HRW) phát đi thông cáo kêu gọi chính quyền Việt Nam hủy bỏ mọi cáo buộc đối với bà Cấn Thị Thêu, nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai vì bà đã thực hiện các quyền của mình một cách ôn hòa.

“Xung đột giữa người dân và chính phủ về việc trưng thu đất đai đã trở thành vấn đề nghiêm trọng ở Việt Nam trong vài năm qua”, thông cáo dẫn lời ông Brad Adams, giám đốc châu Á của HRW.

“Chính phủ nên cải cách luật đất đai và cơ chế đền bù thay cho việc trừng phạt những người đi biểu tình vì bị mất đất.”

Năm 2006, Thủ tướng chấp thuận dự án quy hoạch chung thị xã Hà Đông đến năm 2020, trong đó đất nông nghiệp của phường Dương Nội chủ yếu chuyển sang thành đất đô thị.

Gia đình bà Cấn Thị Thêu có đất nằm trong diện thu hồi cho dự án ở Dương Nội. Dự án giải phóng mặt bằng khu vực này bắt đầu từ năm 2008, tuy nhiên người dân ở đây không chấp nhận giao đất do cho rằng giá đất của chính quyền đưa ra quá ‘rẻ mạt’.

Bà Thêu đã nhiều lần đại diện cho các nông dân Dương Nội “cất lên tiếng nói để đòi lại quyền lợi mà chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đáng được hưởng”.

Hồi cuối năm 2013, báo chí Việt Nam ghi nhận vụ vụ xô xát xảy ra tại lễ khánh thành cụm đô thị The Sparks Dương Nội.

Theo báo Dân Trí, công an quận Hà Đông, Hà Nội kết luận “không có việc xã hội đen hành hung, hoặc đe dọa khách hàng tham dự lễ khánh thành”.

Trước đó, trong ngày khánh thành cụm đô thị The Sparks – KĐT Dương Nội, một số công dân phản ánh việc “một số đối tượng lạ mặt nghi là của Tập đoàn Nam Cường thuê để ngăn chặn khách hàng bày tỏ bức xúc trong buổi lễ khánh thành”.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cái Gông Thủ Huồng & Nghĩa Trang Quan Chức

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cái Gông Thủ Huồng & Nghĩa Trang Quan Chức

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

RFA

 

 

 

 

 

 

Một trẻ thơ chân đất áo rách ở Sơn La hỏi gã: một tỷ là bao nhiêu hả chú. Gã đáp là một cái trường học đàng hoàng, là một cái cầu tử tế bắc qua suối cho cháu không phải đu dây.

Lưu Trọng Văn

Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh.

Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can’t breathe, nothing else matters!

Vì thường xuyên sống bấp bênh và bồng bềnh (“giữa hai cõi âm – dương”) nên tôi … rất nhát. Địa ngục gần xịt hà. Mà địa ngục trong trí tưởng của tôi (kẻ lon son theo mẹ đi chùa suốt thời thơ ấu) thì vô cùng khủng khiếp: đầy bọn lâu la đầu trâu mặt ngựa, cùng với dầu sôi, lửa đỏ …. ngó là muốn xỉu liền. Bởi vậy, suốt đời tôi không bao giờ dám làm điều gì ác; cũng không dám giữ riêng chi cho cá nhân mình, và sẵn sàng thực hiện mọi điều thiện khi có thể.

Với thời gian, cùng những phát kiến của y khoa, bệnh suyễn không còn hành hạ và đe dọa đến mạng sống của tôi như khi còn trẻ nữa. Nhưng cũng với thời gian, tà tà đời xế về chiều, rồi tôi cũng sắp sửa phải đối diện với cái chết thôi.

Nhờ đã từng trải nhiều lần “bên vực tử sinh” nên tôi không ngán Thần Chết xíu nào ráo trọi. Tôi cũng chả ngại ngùng gì khi gặp mặt Diêm Vương. Tui sống đàng hoàng quá xá nên dù có xét nét tới đâu chăng nữa thì thằng chả vẫn phải công nhận rằng tui là “thằng đàng hoàng nhứt trong cái đám lộn xộn,” cùng thời.

Trong đám này có hai cha nội rất đáng phàn nàn là Ba Dũng và Bắc Hà, theo như ghi nhận của nhà báo Huy Đức:

“Trong bức ảnh này (Bogaya, Ấn Độ), khi xếp bằng dưới gốc bồ đề nơi được cho là phật tổ từng ngồi, Bắc Hà (phải cùng) là người duy nhất có dáng điệu rúm ró khác thường. Đây là giai đoạn mà ở quốc gia này, Bắc Hà chỉ ‘dưới Ba Dũng’ và hách dịch với phần còn lại, vậy nhưng khi đối diện với thần linh nhìn ông ta vô cùng sợ hãi.

Không chỉ có Bắc Hà, rất nhiều quan chức tối cao cứ sắp bước chân ra khỏi nhà là thỉnh ý các thầy tâm linh, đổ không biết cơ man nào tiền để xây chùa, xây đền… Họ nên đọc lại ‘Chuyện Thủ Huồng’ để thấy rằng, khi sợ trời phật thì cách tốt nhất là ngưng làm điều ác để bắt đầu các việc thiện. Đừng vì tâm quá hoảng loạn mà vội vàng truyền bá cái văn hóa hối lộ trần tục đến cõi thiêng liêng: vẫn thỏa sức vơ vét của dân rồi mong gỡ tội bằng cách cuống cuồng mua trời, bán phật.”

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: FB Huy Đức

Nhìn “dáng điệu của Bắc Hà” quả là “rúm ró” thiệt. Còn nét mặt của Ba Dũng – xem chừng – cũng không được tự tín gì cho lắm, ngó cũng lấm lét thấy rõ. Huy Đức còn khuyên “họ nên đọc lại ‘Chuyện Thủ Huồng’ để thấy rằng, khi sợ trời phật thì cách tốt nhất là ngưng làm điều ác để bắt đầu các việc thiện.”

Ủa, chớ Thủ Huồng là ai vậy cà?

Tui vô gu gồ thì thấy Wikipedia có những đoạn sau:

“Ngày xưa, khoảng năm 1755, ở châu Đại Phố có một người tên là Võ Hữu Hoằng. Ông xuất thân làm thơ lại. Trong hai mươi năm làm việc trong nha môn, ông đã thu tóm được nhiều tiền của. Sau khi vợ mất sớm lại không con, mà tiền bạc thì quá thừa thải, Thủ Huồng xin thôi việc về nhà.

Thủ Huồng (có sách ghi là Thủ Huồn) rất yêu vợ, cho nên khi nghe người mách rằng ở chợ Mãnh Ma (Quảng Yên) là chỗ người sống và người chết có thể gặp nhau, ông quyết đi tìm vợ.

Gặp nhau, trong lúc trò chuyện, Thủ Huồng ngỏ ý muốn xuống âm phủ chơi và được vợ đồng ý. Ở cõi âm, ông tận mắt nhìn thấy những cực hình dành cho những kẻ phạm nhiều tội ác khi còn sống. Và ông cũng đã nhìn thấy một cái gông to, mà cai ngục cho biết là để dành cho ông…

Khi trở lại cõi dương, Thủ Huồng đem toàn bộ tài sản dùng vào việc bố thí, xây dựng những công trình phúc lợi, đặc biệt là làm nhà để giúp dân nghèo…

Sau, Thủ Huồng được vợ đưa xuống cõi âm lần nữa, và thấy cái gông ngày cũ đã nhỏ lại rất nhiều. Từ đó, ông tiếp tục làm việc thiện, việc nghĩa cho đến khi mất …”

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: Internet

Hèn chi mà bữa rồi tôi có nghe nhà báo Đinh Ngọc Thu cho hay là ông Trần Đại Quang vừa cúng chùa Vĩnh Nghiêm một cặp đèn trị giá 19 tỷ lận. Trước đó, dư luận cũng có hơi lăn tăn chút xíu về một món quà từ thiện (bất ngờ) dành cho trẻ em ở huyện Võ Nhai – tỉnh Thái Nguyên.

Về sự kiện này, VOA có bài (“Chia Rẽ Về Quỹ Xây Trường Từ Con Gái Nguyễn Tấn Dũng”) nghe được vào hôm 11 tháng 9 năm 2017. Xin trích vài đoạn ngắn:

Tin cho hay trường mới trông như một “bông hoa nổi bật giữa núi rừng”, có đầy đủ các phòng học, phòng chức năng, phòng đa năng, thư viện, bếp nấu, nhà ăn, nhà nội trú, khu vệ sinh, sân vui chơi cho các em…

Ông Hoàng Dũng ở TP. HCM, người từng nhiệt tình tham gia các hoạt động vì dân chủ, viết: “Nếu cả tập đoàn dòng họ nhà bạn khai thác 1 đất nước đến kiệt quệ rồi xây dựng lại dăm vài chục công trình thiện nguyện bất kể đó là tiền sạch hay bẩn, thì bạn có xứng được tung hô không?”

Nhà báo Võ Văn Tạo ở Nha Trang, người thường xuyên lên tiếng về những chuyện gây bất bình ở Việt Nam, viết: “Cứ mặc sức tham nhũng trăm nghìn tỷ, phá nát đất nước, tạo trường rách nát đi. Hưu, bỏ vài tỷ xây 1 trường, sẽ được tri ân”.

Đã có hàng trăm những lời bình luận hay các ý kiến tương tự như của ông Dũng và ông Tạo.

Đáp lại các ý kiến này, trên trang Facebook cá nhân, giáo sư Ngô Bảo Châu bày tỏ ông có cái nhìn “đơn giản” về việc vận động nguồn tài trợ xây trường.

Với cái nhìn của một người từng sống giữa cõi tử sinh như tôi thì tất cả những ý kiến thượng dẫn (dù pro hay con) đều hoàn toàn không đáng được quan tâm. Vấn đề thực sự cần được đặt ra là liệu những cái gông, đang nằm chờ dưới cõi âm, sẽ có nhỏ lại hay không – sau khi qúi vị lãnh đạo quốc dân chịu chi (ít nhiều) để làm việc nghĩa?

Là một người có “thẩm quyền” trong lãnh vực âm/dương,” tôi khẳng định: có! Hồi thời Thủ Huồng Diêm Vương tính điểm ra sao, thời nay ổng cũng vẫn làm y như trước thôi.

Nói thí dụ cho dễ hiểu là nếu cái gông của ông Quang dài một thước thì sau khi cúng chùa cặp đèn giá trị 19 tỷ đồng nó sẽ ngắn bớt lại được một phân. Cứ như thế mà nhân lên, khi số tiền làm việc thiện lên tới 190 tỷ thì cái gông của ổng sẽ ngắn lại một tấc.

Cứ theo tiến trình này, cùng với hàng vài chục tỷ đô la mà qúi vị quan chức sốt sắn nôn ra thì chả mấy chốc mấy cái gông dưới địa ngục (dám)  sẽ biến mất luôn hết ráo. Cùng lúc trên dương gian số trẻ em Việt Nam  bán vé số sẽ bớt dần vì trường học mọc lên như nấm, bệnh viện cũng mọc theo nên hết có cái vụ chồng chất ba bốn mạng một giường như hiện tại. Còn cầu đường thì (ôi thôi) bắc ngang bắc dọc khắp nơi … nên không còn cái vụ con nít chết trôi, chết chìm đều đều nữa.

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh: FB Trần Thị Thảo

Mọi người đều vui hết, và vui còn hơn Tết nữa. Ở ngoài nước, tất nhiên, tui cũng vui luôn. Chỉ có điều đáng tiếc là niềm vui này hơi ngắn. Báo Người Lao Động lại vừa ái ngại loan tin: “1.400 tỉ đồng xây nghĩa trang quốc gia dành cho cán bộ cao cấp.”

Ah, đù! Vừa mới nhả ra cặp đèn mười chín tỷ xong lại cạp ngay vào thêm một ngàn bốn trăm tỷ khác thì Diêm Vương, dù có dễ tính tới đâu chăng nữa, cũng đành phải bó tay chấm còm thôi. Thôi, quăng mẹ hết cả đám “cán bộ cao cấp” vô vạc dầu sôi đi – khỏi có gông cùm gì nữa ráo – bất kể là tụi nó xuống âm ty qua thứ nghĩa trang nào.

Blogger Phạm Đoan Trang được trao giải nhân quyền

Blogger Phạm Đoan Trang được trao giải nhân quyền

2018-02-14

Blogger - nhà báo Phạm Đoan Trang

Blogger – nhà báo Phạm Đoan Trang

 Courtesy FB Pham Doan Trang
 

Blogger-nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang được trao giải thưởng Homo Homini năm 2017 của tổ chức nhân quyền People In Need, trụ sở tại Praha, Cộng Hòa Czech.

Tên gọi Homo Homini theo tiếng Latinh dịch ra tiếng Việt là từ người đến người.

Thông cáo báo chí ra ngày 13 tháng 2 của People In Need nhắc lại câu nói của cô Phạm Đoan Trang, rằng ‘Các bạn không thể sợ hãi’. People In Need cho biết blogger Phạm Đoan Trang được chọn để trao giải Homo Homini vì lòng can đảm vững bền trong suốt quá trình theo đuổi sứ mệnh đem lại dân chủ cho đất nước của cô. Biện pháp đe dọa thường xuyên của các lực lượng, công cụ đàn áp của nhà nước, không thể làm cô nản chí.

Theo People In Need đánh giá, cô Phạm Đoan Trang đã nêu rõ những bất công mà chế độ cộng sản gây ra; đồng thời cô nỗ lực giải thích cho người dân Việt Nam biết họ có quyền đứng lên chống lại áp bức.

Cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên cho biết cảm nghĩ khi nghe tin blogger-nhà báo Phạm Đoan Trang được trao giải Homo Homini năm 2017:

“Trước tiên với tư cách là người bạn và blooger độc lập, tôi xin chúc mừng Đoan Trang được trao giải. Thứ đến tôi hoàn toàn đồng ý với Đoan Trang và những người từng được những giải thưởng như thế là giá như đừng có những giải thưởng như thế vì đó là những minh chứng cho thấy Việt Nam  chưa có nhân quyền. Chừng nào còn có những giải thưởng như thế là người Việt Nam không có quyền con người. Tôi ước đến lúc nào Việt Nam đạt những giải thưởng về văn hóa, nghệ thuật hay những lĩnh vực khác chứ không phải là những giải thưởng về đấu tranh để đòi lại những quyền làm người chính đáng của mình.”

Cũng theo People In Need thì cô Phạm Đoan Trang là một trong những khuôn mặt hàng đầu trong giới bất đồng hiện thời ở Việt Nam. Cô sử dụng những ngôn từ đơn giản để chống lại đàn áp tự do, chống tham nhũng và chuyên quyền của chế độ cộng sản. Cô sử dụng mạng xã hội Facebook để đưa ra những bài viết nêu rõ thực trạng tại Việt Nam.

Gần đây blogger Phạm Đoan Trang xuất bản cuốn sách có tên ‘Chính Trị Bình Dân’, trong đó cô trình bày và giải thích những khái niệm chính trị căn bản dễ hiểu đối với mọi người. Cuốn sách bị chính quyền Hà Nội cấm lưu hành.

Vào ngày 14/2, blogger- nhà báo Phạm Đoan Trang đã viết một đoạn ngắn trên internet bày tỏ cảm tưởng của mình khi được nhận giải thưởng. Cô viết rằng mặc dù cô rất mừng vì được nhận giải nhưng cô ước đó là là một giải thưởng nào đó chứng tỏ sự văn minh, dân chủ và phát triển của đất nước. Phạm Đoan Trang viết “chừng nào, một quốc gia còn có người được trao những giải thưởng về nhân quyền – dân chủ, chừng đó, quốc gia đó còn có rất nhiều vấn đề”.

Giải thưởng Homo Homini được trao cho những đối tượng được đánh giá có những hoạt động đặc biệt trong lĩnh vực nhân quyền. Thông trường giải được trao tại buổi khai mạc Liên Hoan Phim Tài Liệu Nhân Quyền có tên One World.

Năm nay buổi lễ trao giải diễn ra vào ngày 5 tháng 3 tại Trung Tâm Quốc Tế Prague Crossroads ở thủ đô Praha, Cộng Hòa Czech.

Trước nhà báo Phạm Đoan Trang, giải cũng đã từng được trao cho 3 người Việt Nam khác là Hòa thượng Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ và Linh mục Thadeus Nguyễn Văn Lý. Họ đều là những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam.

Những vị thánh thân xác vẫn nguyên vẹn nhiều năm sau khi qua đời.

 

Những vị thánh thân xác vẫn nguyên vẹn nhiều năm sau khi qua đời.

Một số vị thánh được Chúa gọi về cách đây đã nhiều thập niên, thậm chí nhiều thế kỷ nhưng thi hài của họ vẫn không suy suyển.

Phải chăng đây là hiện tượng siêu nhiên hay một tiến trình sinh học chưa giải thích được? Thân xác nhiều vị thánh nam nữ đã được gìn giữ khỏi quy trình mục nát tự nhiên sau khi qua đời. Thông thường các trường hợp như thế được phát hiện khi Giáo hội tiến hành các thủ tục tuyên chân phước hay hiển thánh. Một số vị đã được chôn cất lại, trong khi thi hài các vị khác được trưng bày trong các hòm thánh tích để tín hữu tôn kính. Ngày nay, khoảng 100 trường hợp như thế đã được xác định trên thế giới.

Giáo hội cẩn trọng xem xét các trường hợp nêu trên, và cũng không tuyên bố đây là điều khoản buộc phải tin. Trong không ít trường hợp, một số vị được cho là thi hài nguyên vẹn sau khi qua đời trên thực tế là do đã được ướp xác.

Sau đây là một số trường hợp những vị thánh hoặc chân phước nổi tiếng vì thi hài không bị hủy hoại 

1. Thánh Catherine Labouré (1806-1876), nữ tu dòng Nữ tử Bác ái Vinh Sơn, được tuyên thánh năm 1947. Khi được ĐTC Piô XI tuyên chân phước năm 1933, thân xác nữ thánh lúc ấy được khai quật và trong tình trạng nguyên vẹn. Thánh nhân được tắm rửa và đặt trong hòm thánh tích bằng đồng mạ vàng, trong nhà nguyện Ảnh Vảy, phố du Bac, thủ đô Paris (Pháp).

2. Việc tuyên chân phước cho nữ thánh Bernadette (1844-1879) đòi hỏi phải khai quật xác thánh làm ba lần, năm 1909, 1919 và 1925. Thân thể ngài được bảo toàn cách kỳ diệu. Tuy nhiên, việc này vẫn còn được tranh luận, bởi vì một bác sĩ đã khẳng định rằng xác của nữ thánh đã được ướp trước đó. Hơn nữa, khuôn mặt và đôi bàn tay đã phần nào bị thoái hóa; một lớp bằng sáp đã được bao phủ lên hai phần thân thể ấy để bảo quản. Ngày nay, thi hài của thánh nhân được đặt vào hòm thánh tích bằng kính, trong nguyện đường tu viện cổ Saint Gildard, tại thành phố Nevers (Pháp).

3.    Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII (1881-1963) được tuyên hiển thánh ngày 27.4.2014, cùng lúc với Đức Gioan Phaolô II. Xác ngài được khai quật năm 2001 và không thay đổi gì sau gần 4 thập niên. Ngài được đặt trong một quan tài bằng pha lê, dưới bàn thờ nhà nguyện Saint-Jérôme, thuộc Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô, với một mặt nạ bằng sáp, che mặt ngài.

4.   Thánh Padre Pio (1887-1968) được ĐTC Gioan Phaolô II tuyên thánh ngày 16.6.2002. Khi được đào lên, xác ngài xông hương thơm ngào ngạt. Máu ngài chảy khi người ta rạch một đường nhỏ trên thân thể ngài. Chỉ dung mạo ngài được phủ một mặt nạ bằng silicon.

5.  Chân phước Anne-Marie Taigi (1769-1837), người Ý. Thân xác vị chân phước không bị hủy hoại, hiện được đặt tại Rome, trong thánh đường Saint-Chrysogone.

6.   Thánh nữ Madeleine-Sophie Barat (1779-1865) là một nữ tu người Pháp, sáng lập Dòng Thánh Tâm Chúa Giêsu. Xác ngài được bảo toàn trong một quan tài được mở ra nhiều lần năm 1908, trong quá trình điều tra để tuyên chân phước. Thân xác vị thánh vẫn còn nguyên vẹn. Lúc ấy, người ta đã làm một mặt nạ cho ngài. Năm 1909, thánh Madeleine-Sophie Barat đã được đặt yên nghỉ vào hòm thánh tích bằng đồng mạ vàng. Thánh nữ được ĐTC Piô XI tuyên thánh ngày 24.5.1925.

7.   Thánh Gioan-Maria Vianney (1786-1859), cha sở Thánh, họ Ars, đồng thời là thánh bảo trợ mọi linh mục. Xác ngài được khai quật lần đầu ngày 12.10.1885 và lần hai, năm 1904. Di hài của thánh nhân vĩ đại này đã khô nhưng còn nguyên, lúc ấy lại được ướp và bảo tồn trong hòm thánh tích, tại cung thánh lớn, được xây để tưởng nhớ đến ngài.

8.   Thánh Têrêsa Avila (1515-1582) là một nữ tu người Tây Ban Nha, người canh tân Dòng Kín thế kỷ 16. Xác ngài không bị hủy hoại, và được chia ra một số phần. Hiện các thánh tích của ngài hiện diện khắp nơi : tại Rome, Lisbon, Paris, và nhiều địa điểm tại Tây Ban Nha. Phần di hài còn lại được đặt trên bàn thờ chính của nhà thờ Truyền tin cho Đức Mẹ (Alba de Tormes), trong một mộ phần bằng hoa cương.

Một Bức Thư Tình – A Love Letter

Van Pham added 2 new photos.

Chuyện hay. Cảm động. Mời đọc.

Phụng 

Nhân ngày Lễ Tình Nhân hôm nay. Xin Gửi tặng ACE một câu chuyện Happy Ending, với kết thúc có hậu cho một chuyện tình…
***********

Một Bức Thư Tình – A Love Letter
Arnold Fine

Tôi nhặt được một chiếc ví ở hè phố. Khi tôi mở ví với hy vọng tìm được manh mối nào đó về người làm rơi thì chỉ thấy 3 đôla và một bức thư nhàu nát. Phong bì đựng thư đã rách và thứ duy nhất còn đọc được là địa chỉ người gửi. Lá thư được viết năm 1944, tức là đã 60 năm về trước.

Bức thư được viết bằng nét chữ con gái, bắt đầu bằng:”Anh Michael thân yêu”. Đọc thư tôi biết cô gái rất đau khổ vì mẹ cô không cho cô gặp Michael nữa, nhưng cô vẫn rất yêu anh. Cô gái ký tên là Hannah.

Tôi gọi tổng đài thử tìm số điện thoại của địa chỉ trên bì thư. Cô tổng đài bảo tôi đọc địa chỉ, rồi nói:
– Có một số điện thoại ở địa chỉ đó, tôi sẽ gọi giúp anh xem họ có muốn liên lạc với anh không.
Tôi hồi hộp chờ cô nối máy. Một người phụ nữ trả lời máy. Tôi hỏi bà có biết ai tên Hannah không.
– Ôi – người phụ nữ ngạc nhiên – Chúng tôi mua lại ngôi nhà này của một gia đình, họ có con gái tên là Hannah… Nhưng đã 30 năm rồi…
– Chị có biết họ chuyển đi đâu không? – Tôi vội hỏi.
– Tôi chỉ nhớ là sau đó vài năm, cô Hannah phải đưa mẹ vào viện dưỡng lão…

Và người phụ nữ cho tôi tên viện dưỡng lão. Khi tôi gọi điện, một cô y tá nói rằng bà cụ đã mất, nhưng cô lại cho tôi số điện thoại của con gái bà cụ – Hannah. Một lần nữa, tôi gọi điện. Nghe điện là một phụ nữ, cô ấy nói rằng bà Hannah đã vào viện dưỡng lão rồi.

“Thật ngớ ngẩn” – Tôi nghĩ – “Tại sao mình lại phải mất thời gian tìm chủ nhân cho một cái ví chỉ có 3 đôla và lá thư viết cách đây 60 năm cơ chứ?” Nhưng cuối cùng tôi vẫn gọi điện đến viện dưỡng lão, và đàn ông nghe điện nói: “Đúng là ở đây có một bà cụ tên Hannah”.

Lúc đó là 7h tối. Tôi hỏi liệu tôi có thể đến gặp bà cụ được không.
– Cũng được. Có lẽ bà cụ đang ngồi ở phòng xem TV.

Tôi lập tức lái xe đến viện dưỡng lão và bắt đầu thấy tò mò. Một y sỹ dẫn tôi lên tầng 3 gặp bà Hannah. Đó là một bà cụ tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu.

Tôi kể cho bà cụ nghe về chiếc ví và đưa bức thư ra. Ngay khi nhìn thấy bức thư, bà lặng đi, rồi thở dài:
– Con trai, lá thư này là lần cuối cùng tôi liên lạc với Michael.
Bà cụ cắn môi, đôi mắt đỏ lên:
– Chúng tôi đã rất yêu thương nhau. Nhưng lúc đó tôi còn quá trẻ và mẹ tôi cấm tuyệt đối. Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Tôi vẫn thường nhớ tới ông ấy. Tôi đã không kết hôn. Vì không ai làm cho tôi quên được Michael…

Tôi tạm biệt bà Hannah. Khi tôi ra đến cổng, người bảo vệ hỏi:
– Đó có đúng là bà cụ mà cậu cần tìm không?
– Đúng, bây giờ tôi biết được cả họ tên của chủ nhân chiếc ví rồi! Tôi vừa nói vừa lấy cái ví cho người bảo vệ xem. Vừa nhìn thấy nó, người bảo vệ thốt lên:
– Ôi, ví của ông Goldstein! Chỉ mỗi ông ấy còn dùng cái ví cổ lỗ sĩ này thôi! Mà lúc nào cũng làm rơi! Tôi đã nhặt được hộ ông ấy đến 3 lần rồi đấy!
– Ông Goldstein là ai? – Tôi hỏi, tay bắt đầu run lên vì hồi hộp.
– Một ông cụ sống trên tầng 8. Tôi cam đoan ông ấy lại làm rơi ví khi đi dạo.

Tôi nhanh chóng quay lại và nhờ cô y tá đưa lên tầng 8.
Trong phòng đọc sách ở tầng 8, một ông cụ đang đọc sách. Cô y tá lại gần và hỏi có phải ông lại làm rơi ví không. Ông cụ sờ vào túi và thốt lên:
– Ôi, lại rơi mất thật rồi!
Tôi đưa cái ví cho ông Goldstein. Ông cụ thở phào:
– Đúng nó rồi! Tôi phải trả ơn cậu mới được!
– Không cần đâu ạ! Nhưng cháu xin lỗi là đã đọc bức thư trong đó… Cháu chỉ định tìm xem ai rơi ví thôi.

Nụ cười của ông lập tức biến mất:
– Cậu đọc thư của tôi?
– Nhưng nhờ thế mà cháu tìm được bà Hannah – Tôi vội “lấy công chuộc tội”.
Ông cụ mở to mắt:
– Hannah? Cậu gặp bà ở đâu? – Ông Goldstein nắm tay tôi – Tôi rất muốn gặp bà ấy. Kể từ khi không được gặp bà ấy nữa, cuộc sống của tôi như đã kết thúc vậy. Tôi thậm chí đã không kết hôn…

Tôi đưa ông Goldstein xuống tầng 3 – nơi bà Hannah ở.

Phòng xem TV chỉ còn một cái đèn nhỏ. Bà Hannah đang ngồi một mình.
– Bà Hannah – Cô y tá nhẹ nhàng – Bà có biết ông ấy không?
Bà Hannah chỉnh lại kính, nhìn ông trong vài giây, im lặng.
– Hannah, – Ông Michael thì thầm – Michael đây mà!
Cả hai người như lặng đi. Và họ nắm tay nhau.

3 tuần sau, tôi nhận được thiệp mời dự đám cưới của ông Michael và bà Hannah.

Đó là một lễ cưới rất đẹp. Viện dưỡng lão dành cho họ một căn phòng riêng. Và nếu bạn muốn thấy một cô dâu 75 tuổi, một chú rể 79 tuổi mà vẫn yêu thương và chăm sóc nhau như “teenagers”, thì bạn rất nên gặp họ .

No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, sitting
 

Số người giàu ở Việt Nam ôm tiền qua Mỹ tăng 40%

 

Số người giàu ở Việt Nam ôm tiền qua Mỹ tăng 40%

Những người giàu có tại Việt Nam đang tập đánh golf tại một câu lạc bộ ở Hồ Tây, Hà Nội. Số người giàu đang tìm cách đi định cư ở Mỹ qua diện Visa đầu tư ngày càng gia tăng. (Hình: Getty Images)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Không chỉ có người Trung Quốc, Ấn Độ ôm tiền chạy qua Mỹ, giới có tiền tại Việt Nam cũng lợi dụng chính sách rút đô la về Mỹ qua chương trình di trú đầu tư EB-5, ngày mỗi nhiều hơn.

Trong khi ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, đọc thông điệp trước Tết khoe thành tích tiến lên “xã hội chủ nghĩa” mà ông từng nói một hai trăm năm nữa chưa biết nó ra sao, những người giàu có, hẳn không ít các đảng viên tham nhũng đã ôm tiền chạy qua Mỹ năm sau nhiều hơn năm trước.

Báo tài chính bản Anh ngữ ‘Business Line’ ở Ấn Độ hôm 11 Tháng Hai cho hay, chương trình cho di trú sang Mỹ với chiếu khán (visa) tạm cư H-1B (được phép làm việc trong một số ngành nghề đang thiếu, người địa phương không có) ngày một giới hạn, nhưng số người Trung Quốc ôm tiền chạy qua Mỹ đầu tư qua chương trình EB-5 Visa vẫn dẫn đầu với số lượng lớn. Đồng thời người ta thấy số người Ấn Độ và cả người Việt Nam cũng gia tăng trong năm 2017.

EB-5 Visa là chương trình di trú, định cư mà chính phủ Mỹ cho người nước ngoài nếu đem vào đây số tiền đầu tư tối thiểu $500,000 (phải là tiền chứng minh được nguồn gốc) đầu tư sản xuất, kinh doanh đem lại công việc làm toàn thời gian ít nhất cho 10 người dân địa phương.

Nếu đơn xin EB-5 được chấp thuận sau tiến trình điều tra và cứu xét, người ta được cấp thẻ thường trú nhân (Permanent Resident, thường được gọi là Thẻ Xanh) cho cả vợ chồng và các con dưới 21 tuổi. Mấy năm gần đây, người ta thấy có nhiều nhóm người Mỹ từ California, có cả một ông thị trưởng một thành phố nhỏ phía Nam California, và cả giới luật sư tại Việt Nam mở vài cuộc thuyết trình về chương trình EB-5 Visa tại Sài Gòn.

Trang mạng của Bộ Nội An Hoa Kỳ về chương trình di trú đầu tư EB-5 Visa. (Hình: NV)

Theo Business Line, dựa trên các con số thống kê của Mỹ, có 13,516 người Trung Quốc được cấp chiếu khán EB-5 của Mỹ thời điểm 2015-2016, nhưng sang thời điểm 2016-2017 giảm xuống phần nào và vẫn còn cao với con số 10,984 trường hợp.

Có 354 người Ấn Độ được cấp EB-5 Visa hồi năm ngoái với số tiền chảy sang Mỹ $177 triệu.

Trong khi đó, số người Việt Nam được cấp EB-5 Visa năm 2015-2016 là 288 trường hợp thì gia tăng lên thành 404 trường hợp trong năm 2016-2017. Người ta không thấy có con số thống kê nào nêu số tiền những người Việt Nam được cấp EB-5 Visa vừa kể mang tổng cộng bao nhiêu sang Mỹ, nhưng nếu chỉ lấy con số tối thiểu của điều kiện được cấp Visa thì ít nhất cũng phải $202 triệu.

Hồi Tháng Bảy năm 2017, trang mạng của Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) giải thích nguyên nhân tại sao lại càng ngày có nhiều người Việt Nam muốn bỏ nước ra đi. Trong một cuộc họp tại Quốc Hội CSVN, một “đại biểu nhân dân” cũng từng nhìn nhận con cái của nhiều ông bà tai to mặt lớn của chế độ cũng ra nước ngoài rồi không bao giờ về nữa. Chúng là đầu cầu để cho các ông bà chuyển tiền vơ vét được mang sang nước ngoài mua nhà mua cơ sở kinh doanh.

Ngày 19 Tháng Mười Hai năm 2015, chính ông thứ trưởng Bộ Nội Vụ CSVN nói trong phiên họp Quốc Hội là hai con của ông cũng đi du học rồi “không về nước.”

Cuối năm 2014, trang mạng không biết xuất xứ từ đâu có tên “Chân Dung Quyền Lực” đưa bài viết tố cáo ông Nguyễn Xuân Phúc (khi đó vẫn còn là phó thủ tướng) có con trai ở Mỹ.

Bài viết “Phó thủ tướng ‘chống tham nhũng’ Nguyễn Xuân Phúc và hai căn biệt thự tại Mỹ” đưa ra hình ảnh “bằng lái xe tại Mỹ của Nguyễn Xuân Hiếu, quý tử của Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc” và ghi rõ địa chỉ căn nhà ở thành phố Anaheim, miền Nam California. (TN)

Ông Tập Cận Bình chúc Tết binh sĩ ở Hoàng Sa

 
 
VOA Tiếng Việt

 
 

Ít ngày sau khi chúc mừng năm mới Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Trung Quốc đã liên lạc với các binh sĩ của nước này trên quần đảo Hoàng Sa tranh chấp với Hà Nội.

Ông Tập hôm 12/2 đã trò chuyện với các binh sĩ của nước này đồn trú trên quần đảo mà Trung Quốc gọi là Tây Sa qua kết nối video, và hỏi họ chuẩn bị đón năm mới ra sao, theo Tân Hoa Xã.

Đây là một phần nỗ lực động viên tinh thần các quân nhân Trung Quốc nhân dịp Tết Nguyên đán của ông Tập.

Nguyên thủ còn làm chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc này cũng nhấn mạnh tới sự trung thành của lực lượng vũ trang quốc gia đông dân nhất thế giới.

​​Ba ngày trước, báo chí đưa tin rằng ông Tập đã gửi lời chúc mừng năm mới tới lãnh đạo đảng của Việt Nam, trong đó tuyên bố “sẵn lòng duy trì quan hệ gần gũi với đồng chí Tổng bí thư [Trọng] trong nỗ lực chung nhằm thúc đẩy mối quan hệ Việt – Trung và nâng mối bang giao đó lên tầm cao mới”.

Ám chỉ tới các hoạt động rầm rộ xây đảo trên Biển Đông của Bắc Kinh, bạn đọc Khanh Le viết trên trang Facebook của VOA tiếng Việt: “Có mời ra thăm HS [Hoàng Sa], TS [Trường Sa] để xem sự ‘phát triển đổi mới’ của vùng biển đảo này không?”

Lãnh đạo hai nước gửi lời chúc Tết Nguyên đán lẫn nhau một ngày sau khi quân đội Trung Quốc thông báo đã đưa các máy bay chiến đấu tới Biển Đông.

Ông Dương Danh Dy, chuyên gia về quan hệ Việt – Trung, nhận định với VOA Việt Ngữ rằng “Biển Đông sẽ là vấn đề lâu dài, sống còn và sống chết” giữa Hà Nội và Bắc Kinh.

Cựu quan chức ngoại giao từng làm việc nhiều năm ở Quảng Châu, Trung Quốc, nói thêm rằng Trung Quốc sẽ “không bao giờ từ bỏ tham vọng bành trướng hơn nữa, bá quyền hơn nữa” ở vùng biển tranh chấp giữa nhiều nước.

Trung Quốc đã chiếm toàn bộ Hoàng Sa sau trận hải chiến đẫm máu làm 74 binh sĩ Việt Nam Cộng hòa bỏ mạng ngày 19/1/1974.

Hôm 11/2, Đề đốc Lâm Ngươn Tánh, người trực tiếp chỉ huy trận hải chiến chống Trung Quốc, đã qua đời ở tiểu bang Virginia, Mỹ.

Ngoài một số cơ quan báo chí hải ngoại, không một tờ báo nào ở Việt Nam đưa tin về sự ra đi của tư lệnh hải quân cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa.

Trước Tết, truyền thông Việt Nam đã đăng nhiều bài viết về không khí đón Tết Mậu Tuất ở Trường Sa.

Tin cho hay, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đi thăm nhiều đơn vị vũ trang Việt Nam, nhưng không rõ có gọi điện chúc Tết các binh sĩ ở quần đảo nơi nơi Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền hay không.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

Ít ngày sau khi chúc mừng năm mới Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình liên lạc với các binh sĩ nước này trên quần đảo Hoàng Sa.
VOATIENGVIET.COM
 

Nhờ loạt ảnh ‘Con Thuyền Không Nụ Cười’ của Eddie Adams…

 
 
Image may contain: 2 people, people sitting
Image may contain: 2 people, ocean, outdoor and water
Image may contain: 2 people, child
Image may contain: 9 people, people smiling
+4
Thuyền Nhân Việt Nam- Vietnamese Boat People added 7 new photos. 

Nhờ loạt ảnh ‘Con Thuyền Không Nụ Cười’ của Eddie Adams mà có khoản 200.000 Thuyền Nhân Việt Nam được chấp thuận định cư ở Hoa Kỳ.

Xin trân trọng cám ơn ông.

Sau khi Sài Gòn thất thủ năm 1975, như để chuộc lại lỗi lầm từ bức hình Saigon Execution, Eddie Adams đã chụp được những tấm hình nổi tiếng về cuộc vượt thoát đầy gian nguy của thuyền nhân Việt Nam vào năm 1977. Loạt ảnh có tên ‘Con thuyền không nụ cười’ (The Boat of No Smiles) trong đó nổi bật là cảnh bà mẹ ôm đứa con trai đã chết cứng và một đứa khác đang mệt lả sau lưng bà. Gương mặt của người phụ nữ diễn tả sự đau đớn tột cùng, và ánh mắt của bà nói lên tâm trạng của thuyền nhân: mệt mỏi, đau thương, kinh hoàng và tuyệt vọng.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã gửi sang Quốc Hội những tấm hình này, nhờ đó gần 200.000 thuyền nhân Việt Nam được chấp thuận định cư ở Hoa Kỳ. Eddie Adams giải thích: “Tôi thà được biết đến qua những bức hình tôi chụp 48 người Việt Nam tỵ nạn trên chiếc thuyền dài 30 foot [15m], rồi bị hải quân Thái đuổi ra biển. Nhờ những tấm hình này, tôi đã làm được những điều tốt mà không gây đau khổ, oan nghiệt cho ai cả”.

Phóng viên nhiếp ảnh Eddie Adams với lương tâm và trách nhiệm, ông đã can đảm nhận lỗi và chuộc lỗi. Đã nhiều lần ông nói lên lòng mong mỏi là được mọi người biết đến tên tuổi của ông qua bộ sưu tập ‘Con thuyền không nụ cười’ gồm những bức hình giúp người, chứ không phải bằng ‘Hành quyết tại Sài Gòn’, một bức hình đã hại người.

Eddie Adams qua đời năm 2004 tại New York do các biến chứng của bệnh Lou Gehrig. Tháng 9/2009, bà quả phụ Alyssa Adams đã tặng toàn bộ di sản của ông cho Đại học Texas (UT) tại Austin để thành lập một thư khố dùng làm tài liệu giảng dạy cho ngành nhiếp ảnh.

Xin trân trọng cám ơn ông.

#EddieAdams#ThuyenNhânViệtNam
#thuyennhanvietnam#traitinan,#vuotbien#nguoitinan#thuyennhan#nguoivuotbien#traicam#vuotbienthailand#vuotbienhongkong#vietnamtinan#vietkieu#hoihuong#cuongbuchoihuong#nguoiditan,
#chientranhvietnam#miennamvietnam#vuotbienmalayia#vuotbienphilippin#nguoiviettinan#vietnam#boatpeople#RefugeeCamp#refugee. #boatpeople,

CƯỠNG CHIẾM SÀI GÒN VÀ CHIẾN DỊCH ĂN CƯỚP TÀI SẢN DÂN CHÚNG MIỀN NAM CỦA CỘNG SẢN HÀ NỘI SAU NĂM 1975

ng shared Nguyễn Đức Minh‘s post.

 

 
 
 
Image may contain: one or more people and text
Image may contain: one or more people, ocean, sky, water, outdoor and nature

Nguyễn Đức Minh added 2 new photos.Follow

 

 

CƯỠNG CHIẾM SÀI GÒN VÀ CHIẾN DỊCH ĂN CƯỚP TÀI SẢN DÂN CHÚNG MIỀN NAM CỦA CỘNG SẢN HÀ NỘI SAU NĂM 1975

Sau khi cưỡng chiếm quốc gia Việt Nam Cộng Hòa giàu có, tự do, phú cường xong, cộng sản Việt Nam làm cái gì đầu tiên?

Đó là xóa sạch toàn bộ những kí ức về Sài Gòn – Hòn ngọc viễn Đông, bằng cách đổi tên Sài Gòn thành tên: 
thành phố Hồ Chí Minh (Tp HCM), đổi tên gần như toàn bộ các con đường Sài Gòn và các địa danh, nơi mà người dân đã quen gọi trong suốt 20 năm, mọi thứ liên quan đến chế độ cũ họ đều cho vào nấm mồ.

Sau đó là bắt toàn bộ những người trí thức, những người thuộc chế độ cũ cho đi “cải tạo”, mà thực chất là tách biệt người ưu tú và có khả năng lãnh đạo, gom lại để họ rảnh tay mà thực hiện những thủ đoạn của mình đối với nhân dân miền Nam, vì họ biết rằng lúc đầu nhân dân miền Nam nghĩ: “Thôi thì chế độ nào cũng vậy, cứ chịu khó mà sống”, họ biết trong thâm tâm người dân vẫn nhịn chứ chưa phục, mà chưa phục thì cũng có ngày chống, vì thế phải tách biệt tất cả những trí thức và những người có khả năng lãnh đạo để giam lại, quản lý dân chặt chẽ, đi đâu, làm gì, mua gì đều phải xuống xã, phường xin giấy.

Tiếp đó là uy hiếp tinh thần nhân dân, công lý bây giờ là rác rưởi, bắn bỏ bất cứ ai chống đối và trộm cắp hoặc bất cứ lý do không tưởng nào đó, cơ bản thấy không ưa là đánh là bắn, sự trả thù xảy ra khắp nơi, đặc biệt là ở xã, phường, thôn, ấp, nếu có 1 anh nào ở địa phương theo Việt Cộng thì những gia đình nào từng có người đi lính Quốc Gia tại nơi đó coi như khó sống, ngày nào cũng xuống nhà khủng bố tinh thần và ra oai trả thù, bị phân biệt đối xử tàn nhẫn, không khí ảm đạm u buồn tang tóc sau ngày giải phóng, họ chỉ muốn thoát khỏi nơi đó càng sớm càng tốt, chỉ có 1 con đường “tìm cái sống trong cái chết” .Đó là vượt biên!

Có người trong nhà chỉ 2 mẹ con, người mẹ già bệnh thập tử nhất sinh, đói quá, túng quẫn, người con trai làm liều đi trộm 1 quả trứng cho mẹ ăn, mà bị cộng sản xử bắn, quả trứng luộc đó cũng là bữa ăn cuối của 2 mẹ con. Người dân trước giải phóng đều cơm no áo ấm, đèn điện khắp nơi, đến khi giải phóng thì đói đến nỗi nhà không có gạo ăn, có tiền cũng chưa chắc cái mình muốn, cảm giác trời đất như sụp đổ sau cơn mưa, địa ngục trần gian bao trùm. Chính trị thì hạ bệ cái “bình phong Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam để lộ cái mặt thật của mình.

Họ thường xuyên “tuyên truyền” theo kiểu “Ngậm máu phun người” để bôi nhọ chế độ Việt Nam Cộng Hòa, bêu xấu người lính và gọi “Ngụy quân Ngụy quyền” tay sai của Mỹ, bán nước, mọi người còn rất bỡ ngỡ với cái danh từ đó, thắc mắc rằng miền Bắc theo Trung Quốc và Liên Xô, bán mạng, tay sai cho nó thì gọi là gì? Và nghĩ kĩ thì Mỹ đã xâm lược và lấy của miền Nam Việt Nam cái gì? Lấy 1 tấc đất nào? Họ khác thực dân Pháp chuyên hút máu Việt Nam khi xưa, mà trái lại họ luôn ra tay giúp Việt Nam Cộng Hòa về quân sự và kinh tế nhằm chống cộng sản, nhân dân được giàu có, ấm no và dự trữ 16 tấn vàng là một minh chứng hùng hồn.

Các cán bộ không ai trả lời được thỏa đáng và lảng sang chuyện khác. Nhằm tận diệt nền Kinh tế và bóc lột người dân miền Nam, cộng sản Việt Nam tiến hành đổi tiền 3 lần, khiến hàng chục ngàn người tự tử vì qua 1 đêm mà họ mất tất cả, “500 đổi 1 đồng Hồ, 1 đồng đổi lại 500 mạng người”.

ĐÁNH TƯ SẢN: cũng là một sự kiện chấn động lịch sử Việt Nam ngang hàng sự kiện THUYỀN NHÂN VIỆT NAM và chỉ xảy ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Sự kiện ĐÁNH TƯ SẢN thể hiện quyết tâm cướp bóc thẳng tay của cộng sản Hà Nội trực tiếp lên đầu lên cổ người dân miền Nam – Việt Nam Cộng Hòa.

Đặc biệt, Cộng Sản Hà Nội ban hành Quyết Định mang số 111/CP vào ngày 14 tháng 4 năm 1977 do Phạm Hùng ký, chỉ đặc biệt nhằm vào việc tịch thu nhà cửa, đất đai của nhân dân miền Nam một cách công khai trắng trợn như Phát xít Đức.

Các đợt ĐÁNH TƯ SẢN cướp bóc người dân miền Nam được cộng sản Hà Nội cho ký số: X1, X2 và X3. Máu và nước mắt, oán hờn ngút trời sau khi cộng sản vào “Giải phóng” miền Nam.

Đợt cướp X1 được bắt đầu vào sáng ngày 11 tháng 9 năm 1975 xảy ra khắp 17 tỉnh thành miền Nam và thành phố Sài Gòn. Đợt cướp này chủ yếu nhắm vào nhà của các cư dân thành thị, tịch thu nhà và cưỡng bức toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng “Kinh Tế Mới”.

Đợt cướp X1 này, những người dân Việt gốc Hoa vốn đã di dân vào miền Nam Việt Nam từ cuối triều Minh, đầu triều nhà Thanh, sinh sống thành công tại miền Nam, sự kiện chiến tranh Việt – Trung 1979 cũng có liên quan đến vụ này.

Đợt cướp X2 được cộng sản Hà Nội tiến hành từ tháng 3 năm 1978 và được kéo dài cho đến sau “Đổi Mới”, tức là khoảng năm 1990. Đợt cướp này chủ yếu nhắm vào tư thương, “tiểu tư sản”, các thành phần sản xuất nhỏ vốn rất đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do nhờ Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa khuyến khích hậu thuẫn cho quốc dân từ bấy lâu. Rất nhiều người uất hận vì mất tài sản mà tự sát. Nền Kinh tế lúc này trở nên “lụn bại”.

Sách, tài liệu quý có liên quan đến chế độ cũ đều bị tịch thu và thiêu hủy. Nhà sách Khai Trí lừng lẫy, biểu tượng của cả Sài Gòn cũng bị báo đài tại Sài Gòn lúc bấy giờ rêu rao là “tư bản chó đẻ và cần phải tịch thu”. Nhà sách Khai Trí đã từ tâm giúp đỡ biết bao văn nghệ sĩ của miền Nam, âm thầm thực hiện đường lối khai dân trí của cụ Phan Chu Trinh cho dân tộc mà nay cũng bị cướp không từ bởi cộng sản. Chính sách Ngu dân bắt đầu hình thành.

Riêng về chỉ thị 43 của “Bộ Chính Trị” cộng sản Hà Nội vào tháng 5 năm 1978 đã “quốc hữu hóa” toàn bộ đất đai của nông dân miền Nam vào tay nhà nước thông qua hình thức “Tập Đoàn Sản Xuất” dẫn đến nạn đói năm 1979 ngay liền sau đó vì lúa gạo và các sản phẩm nông nghiệp bị sút giảm toàn diện tại miền Nam.

Tình trạng cướp bóc của đảng cộng sản Hà Nội, ở nông thôn miền Nam càng kinh khiếp và dữ dội hơn ở Sài Gòn dù không ồn ào bằng.

Tổng số lúa mà nông dân miền Nam đảng cộng sản Hà Nội đã cướp đoạt để chở ra ngoài miền Bắc không thông qua quy chế thu mua được loan truyền là khoảng 4 triệu tấn gạo vào đầu năm 1978, trên đài phát thanh Hà Nội khi ca ngợi thành tích ĐÁNH TƯ SẢN của các đảng bộ địa phương miền Nam.

Đương nhiên, con số chính thức được các nông dân kêu ca là lớn hơn nhiều.

Sang đến năm 1979, Võ Văn Kiệt đã phải phỉnh lừa, làm bộ giả nhân giả nghĩa loan báo thu mua lúa từ nông dân với giá cao gấp cả ngàn lần giá quy định của Nhà nước, để cứu vãn tình thế bất mãn không còn dằn được nữa từ nông dân miền Nam trước những đợt cướp lúa từ năm 1977 trở đi. Về điểm này, thực dân Pháp còn thua xa cộng sản Việt Nam rất nhiều.

Song song với đợt cướp X2 là đợt cướp X3, đặc biệt là tập trung tại Đô thành Sài Gòn, với một âm mưu kín đáo từ Bộ Chính Trị là trục xuất toàn bộ người Sài Gòn cũ ra khỏi nơi ở, để “Bắc Kỳ hóa” Sài Gòn.

Chiến dịch X3 này, hàng chục ngàn gia đình cán bộ cộng sản miền Bắc đã vào Sài Gòn sinh sống trong những ngôi nhà ở miền Nam bị tịch thu. Theo thừa nhận ngắn ngủi từ báo Sài Gòn Giải Phóng và báo Công An vào tháng 9 năm 1989, kiểm tra hộ tịch tại Sài Gòn con số hơn 150 ngàn người thuộc gia đình cán bộ cộng sản miền Bắc vào Sài Gòn sinh sống trong những ngôi nhà của dân miền Nam bị tịch thu.

Đỗ Mười, sau này là Tổng Bí Thư Đảng, lúc bấy giờ thay thế ông Nguyễn Văn Linh làm “trưởng ban cải tạo TW” vào ngày 16 tháng 2 năm 1976, là người chỉ huy trực tiếp cuộc cướp bóc X3 trên đầu trên cổ toàn bộ nhân dân miền Nam Việt Nam, đặc biệt là tại Đô thành Sài Gòn.

“Trong chiến dịch này, số lượng người Sài Gòn phải bị mất hết tài sản và bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI là khoảng SÁU TRĂM NGÀN NGƯỜI, tạo ra một sự hoảng sợ, hoang man chưa từng có trong lịch sử phát triển Sài Gòn qua các triều đại. Cuối đợt X3, ghi nhận của cộng sản Hà Nội là có khoảng 950 ngàn người Sài Gòn bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI, không hoàn thành chỉ tiêu đề ra là một triệu hai người!”.

Sức mạnh kinh tế Sài Gòn tự nhiên bị phá hoại đi đến kiệt quệ hoàn toàn sau chiến dịch X3 do Đỗ Mười trực tiếp chỉ huy.

Hơn 14 ngàn cơ sở tiểu thủ công nghiệp tại Sài Gòn rất cần cho nền kinh tế quốc dân với khoảng 270 ngàn nhân công hoàn toàn bị cướp trắng, đóng cửa, thất nghiệp tràn lan, tổng số thiệt hại tài sản trước mắt lên đến gần 9 – 21 tỷ USD và tiến trình phát triển công nghệ của đất nước trong tự cường hoàn toàn KHÔNG CÒN HY VỌNG để phục hồi.

Riêng về tổng số vàng, nữ trang mà cộng sản Hà Nội thẳng tay cướp bóc người dân miền Nam được các báo đài của Đảng thừa nhận lên đến 4000 lượng vàng, nhưng đây chỉ là con số tượng trưng tính riêng ở Sài Gòn từ tháng 5 năm 1977 đến tháng 2 năm 1978 mà thôi. Cộng sản Hà Nội đã cướp cả thảy trên dưới gần 35 ngàn lượng vàng, tính luôn cả nữ trang và kim cương trong những đợt ĐÁNH TƯ SẢN cướp bóc thẳng tay trên đầu trên cổ nhân dân miền Nam Việt Nam.

Vụ lừa đảo mà cộng sản Hà Nội tiến hành cho phép người Việt gốc Hoa ra đi Bán chính thức nếu đóng khoảng 120 lượng vàng đã góp vào gần 10 ngàn lượng vàng tổng cộng.

Trung bình, mỗi người dân miền Nam nằm trong đối tượng bị ĐÁNH TƯ SẢN mất trắng khoảng 9 lượng vàng không tính đất đai, nhà cửa, xe, TV, phụ tùng thiết bị, đồ cổ và các tài sản khác.

Trữ lượng vàng của toàn bộ người dân miền Nam có thể lên đến 250 ngàn lượng vàng tính đến năm 1975 nhưng cộng sản đã không thể cướp sạch nổi do đồng bào khôn khéo giấu đi và phản kháng cũng như đem theo khi di tản, ngoài ra, cộng sản còn cướp 16 tấn vàng của Việt Nam Cộng Hòa rồi vu khống cho Nguyễn Văn Thiệu lấy, nhằm bôi nhọ đối phương và đút túi, chia chác trót lọt số vàng trên.

Sản phẩm nông nghiệp từ các nông trường vùng “Kinh tế Mới” đã bị Đảng tịch thu hết 70% và chỉ còn 30% là chia lại cho các thành viên, vốn là các nạn nhân bị tịch thu nhà cửa và bị đày đi sống trong vùng “Kinh Tế Mới”.

Thế là cả triệu người dân Sài Gòn đột nhiên lâm vào cảnh đói kém trầm trọng như là đòn trả thù hữu hiệu của chế độ cộng sản Hà Nội đối với những người bị liệt vào thành phần không phải “Cách Mạng”, Ngụy quân Ngụy quyền và tiểu tư sản.

Khoảng 300 ngàn trẻ em bị thất học vì sống ở các vùng “Kinh Tế Mới” này. Nhân dân miền Nam, hàng triệu người đang sống sung túc bỗng lao vào chịu đói kém khổ sở chưa từng có. Nạn đói kém lan tràn khắp mọi nơi, mọi nhà trước thảm cảnh cướp bóc này của cộng sản Hà Nội.

Hàng vạn người dân Sài Gòn đã phải bỏ trốn khỏi các vùng “Kinh Tế Mới”, đi ăn xin trên đường về Sài Gòn, nhưng nhà của mình đã có người khác ở, nên phải sống lang thang đầu đường xó chợ, gầm cầu, đói rách khổ sở. Đây là thời kỳ khốn khổ, bi đát nhất trong lịch sử phát triển Sài Gòn! Máu và nước mắt lan tràn trong mỗi căn nhà mà thế hệ trẻ bây giờ nào có ai biết được./.

(Từ mọi nguồn và ngoài đời…)

Ảnh: Bộ đội cộng sản Hà Nội xử bắn một vị sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa vì trốn đi tù “cải tạo” (hình trên) …

Người dân miền Nam dùng thuyền để đi vượt biển (hình bên dưới)…

14/02/269: Thánh Valentine bị hành hình

 

14/02/269: Thánh Valentine bị hành hình

Saint Valentine

Nguồn: “St. Valentine beheaded,” History.com (truy cập ngày 12/02/2016).

Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng

Ngày 14 tháng 2 khoảng năm 269 CN, Valentine, một vị linh mục tại La Mã dưới thời Hoàng đế Claudius II, đã bị hành hình.

Dưới thời Claudius Bạo chúa cai trị, La Mã bị kéo vào nhiều cuộc chiến đẫm máu và không được lòng dân. Vị hoàng đế này phải duy trì một đội quân hùng mạnh, nhưng lại gặp khó khăn trong việc tuyển mộ lính tráng cho những liên minh quân sự của mình. Claudius tin rằng các chàng trai trẻ không muốn nhập ngũ là do tình cảm gắn bó sâu sắc của họ với vợ và gia đình.

Để giải quyết vấn đề này, Claudius cấm mọi cuộc hôn nhân và đính ước tại La Mã. Valentine, nhận ra sự bất công của sắc lệnh này, đã chống lại Claudius và tiếp tục cử hành các cuộc hôn lễ bí mật cho các đôi tình nhân trẻ.

Khi những hành động của Valentine bị phát hiện, Claudius ra lệnh tử hình ông. Valentine bị bắt giữ và kéo lê tới trước vị Quan trưởng thành La Mã, người kết án tử hình ông bằng cách ném đá tới chết và chặt đầu. Bản án được thi hành vào ngày 14 tháng 2, khoảng năm 269.

Truyền thuyết sau này cũng kể rằng khi ở trong tù, Thánh Valentine đã để lại một lời từ biệt cho con gái của người cai ngục, người đã trở thành bạn ông, và ký bức thư là “Từ Valentine của em.”

Vì lòng phụng sự vĩ đại của mình, Valentine được phong thánh sau khi ông qua đời.

Trên thực tế, nguồn gốc và nhân thân chính xác của Thánh Valentine là không rõ ràng. Theo Bách khoa Thiên Chúa giáo, “Ít nhất có ba vị thánh Valentine khác nhau, cả ba đều tử vì đạo, được đề cập tới trong các tử đạo sử về ngày 14 tháng 2.” Một người là linh mục ở La Mã, một người là giám mục ở Interamna (nay là Terni, Ý), và vị thánh Valentine thứ ba là một người tử vì đạo ở Phi châu thuộc La Mã.

Truyền thuyết cũng ghi nhận khác nhau về cách mà tên của vị thánh này trở nên liên quan đến sự lãng mạn. Ngày ông qua đời có thể đã trùng với lễ Lupercalia, một lễ hội tình yêu của những người ngoại giáo. Vào những dịp này, tên của các cô gái trẻ được đặt trong một cái hộp, và các chàng trai trẻ sẽ lựa chọn chúng một cách ngẫu nhiên. Năm 496 CN, Giáo hoàng Gelasius quyết định chấm dứt lễ Lupercalia, và ông tuyên bố 14 tháng 2 sẽ được kỷ niệm là Ngày thánh Valentine.

Dần dần, 14 tháng 2 đã trở thành một ngày để trao đổi những thông điệp yêu thương, những bài thơ, và những món quà đơn giản như hoa.

Giới lập pháp Mỹ quan ngại về việc TQ tiếp cận tài sản trí tuệ

Trần Bang shared VOA Tiếng Việt‘s post.
 

Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về điều mà họ mô tả là những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài sản trí tuệ của Mỹ thông qua các công ty Trung Quốc có liên hệ với chính phủ.

Thượng nghị sĩ Richard Burr bên đảng Cộng hòa, Chủ tịch Ủy ban, nêu lên những quan ngại về việc lan truyền công nghệ nước ngoài tại Mỹ mà ông gọi là “phản tình báo và những nguy cơ an ninh thông tin đính kèm với hàng hóa và dịch vụ của một số nhà buôn nước ngoài.”

“Tâm điểm quan ngại của tôi hiện nay là Trung Quốc, và đặc biệt là những công ty viễn thông Trung Quốc như Huawei và ZTE mà mọi người đều biết là có quan hệ đặc biệt với chính phủ Trung Quốc,” ông Burr nói.

Thượng nghị sĩ Mark Warner thuộc đảng Dân chủ, Phó Chủ tịch Ủy ban, cho biết ông cũng có những quan ngại tương tự.

“Tôi quan ngại về những quan hệ chặt chẽ giữa chính phủ Trung Quốc và những công ty công nghệ Trung Quốc, đặc biệt trong lãnh vực thương mại hóa công nghệ giám sát của chúng ta và những nỗ lực định hình thị trường trang thiết bị viễn thông,” ông Warner nói.

Cả hai Thượng nghị sĩ phát biểu tại một buổi điều trần thường niên của Ủy ban, nơi lãnh đạo các cơ quan gián điệp Mỹ điều trần về những đe dọa toàn cầu.

Một vài nhà lập pháp Mỹ gần đây đã chú ý đến các công ty công nghệ Trung Quốc.

Tuần qua, hai Thượng nghị sĩ Cộng hòa khác là Marco Rubio và Tom Cotton đệ trình dự luật ngăn chặn chính phủ Mỹ không được mua hay thuê các trang thiết bị viễn thông của Huawei Technologies Co Ltd hay ZTE Corp (0763.HK), viện dẫn những quan ngại là những công ty Trung Quốc sẽ lợi dụng sự tiếp cận này để do thám các giới chức Hoa Kỳ.

Các công ty này tuần qua không trả lời yêu cầu bình luận về dự luật này.

Vào năm 2012, những công ty này là đối tượng trong một cuộc điều tra của Mỹ về việc liệu những trang bị của họ có tạo cơ hội cho gián điệp nước ngoài và đe dọa hạ tầng cơ sở quan trọng của Hoa Kỳ hay không -điều mà họ luôn luôn phủ nhận.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

 
VOA Tiếng Việt

4 hrs · 
 

Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về điều mà họ mô tả là những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài

See More

Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài sản trí…
VOATIENGVIET.COM