Chủ tịch nước thực hiện nghi lễ phóng sinh cầu quốc thái, dân an

 

Báo cáo công tác…. xây dựng đảng…. cho các tiền nhân luôn (!?) chội ôi !!
——————-
Trước ban thờ Điện Kính Thiên, Chủ tịch nước Trần Đại Quang tiến hành các nghi lễ thành kính dâng hương và tưởng nhớ các bậc tiên đế, các bậc hiền tài và các thế hệ cha ông đã đổ bao nhiêu xương máu để gìn giữ, bảo vệ non sông nước Việt ..!!

Báo cáo với các bậc tiền nhân những thành tựu nổi bật, toàn diện của đất nước trong năm qua, nhất là về phát triển kinh tế – xã hội, quốc phòng, an ninh, đối ngoại và công tác xây dựng Đảng…(!?)

Sau khi làm lễ dâng hương, tại thềm Rồng – Điện Kính Thiên, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã thực hiện nghi lễ thả chim phóng sinh dịp đầu xuân, cầu mong quốc thái, dân an, đất nước vững bước trên con đường hội nhập và phát triển; dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ và văn minh..!!??

Tại thềm Rồng – Điện Kính Thiên, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã thực hiện nghi lễ thả chim phóng sinh dịp đầu xuân, cầu mong quốc thái, dân an.
SOHA.VN

Đất nước lắm thánh thần và tôn giáo, nhưng lại thiếu niềm tin

 

Đất nước lắm thánh thần và tôn giáo, nhưng lại thiếu niềm tin

Người Hà Nội đứng, ngồi trong gió lạnh dự lễ dâng sao giải hạn. Ảnh: VNE

Tôn giáo duy nhất cần thiết để cứu vớt nhân loại là tình yêu thương. Phép màu hảo diệu nhất là bao dung và làm điều tốt cho người khác. Thánh thần chỉ tồn tại và ngự trị ở trong chính họ khi con người ta luôn có thiện tâm hiện diện trong tâm hồn”.

Đây chính là điều nguy hiểm nhất cho một xã hội, cho công cuộc xây dựng quốc gia. Các cụ nhà ta từ xa xưa đã nói, một lần bất tín, vạn lần bất tin, vậy nhưng dường như là người dân chúng ta vẫn chưa học thuộc và thấm nhuần cái tư tưởng này vào trong đầu thì phải.

Chúng ta đến nay trên đất nước có khoảng hơn chục loại tôn giáo chính thống, hoặc nhóm tín ngưỡng đủ kiểu cả, đấy là tôi còn chưa tính đến các loại mê tín tâm linh quái gở và mù quáng khác đang hoành hành và tàn phá xã hội. Hầu hết con người trong đất nước ta cứ mê mải dựa dẫm vào thánh thần trong mọi sinh hoạt hàng ngày. Thế nhưng khi tôi vừa hỏi người ta là làm thế nào để xã hội tốt lên, hay làm ăn kinh doanh thì cần cái gì trước tiên, thì đa phần lại im lặng hoặc là trả lời không ra sao cả. Kể cả là những người được cho là đã có chút vốn liếng hay thị tiếng làm ăn trong xã hội. Cái quan trọng nhất là niềm tin với nhau dựa trên sự trung thực và tôn trọng luật pháp, chứ không phải là trước khi ký hợp đồng, giao dịch thì cứ cúng bái hay thắp hương, cầu trời, khấn phật cho làm ăn phát đạt hoặc đề cao quan hệ với quan quyền như một sự đảm bảo chính yếu, còn trong khi thực hiện hợp đồng thì cứ dè chừng nhau, sợ người ta ăn quỵt, bội tín. Và còn có tình trạng làm giả hồ sơ, giấy tờ rồi nhờ vả người này người kia bảo lãnh, để cốt là làm gì trong cái việc ấy. Tôi cho là chẳng có gì khác là để tạo dựng niềm tin cho đối phương, nhưng mà chính mình thì lại với tâm lý nghi ngờ là suy nghĩ người ta cũng lo sợ và có khả năng bội tín như mình không.

Vậy nên, thiếu cái đó thì làm ăn làm thế nào được với nhau. Mà như thế thì quốc gia cũng làm sao mà trông cậy vào được những con người thiếu niềm tin mà làm ăn còn có tư tưởng manh mún, chụp giật, chỉ nghĩ được cái lợi trước mắt rồi nếu không làm được thì còn quở trách, lý do này nọ mà đổ lỗi cho cái này cái kia, cốt để trốn tránh trách nhiệm.

Thế thì đi ra ngoài làm ăn, hợp tác với quốc tế, nếu có thì chỉ được một lần là họ không dám làm ăn thêm lần nào nữa. Tôi nói không sai là vậy.

Mà như vậy thì thần thánh hay tôn giáo nào có ích gì cho con người và dân tộc. Mà nếu cứ bám vịn vào thần thánh và tôn giáo kiểu đó thì tôi cho là còn làm con người ta mụ mị và u mê thêm đi chứ chẳng đem lại lợi lộc gì cho cuộc sống và sự văn minh cả.

Tôi chưa thấy quốc gia nào mà đa sắc về tôn giáo và các tín ngưỡng tâm linh như ở xứ ta, tôi cho là nhiều vô tội vạ, khiến tôi không thể nào hiểu hết hay nắm bắt cặn kẽ được. Nhưng điểm qua hiện tại chúng ta có đạo Phật là có lượng phật tử đông đảo hơn cả, tiếp đến là Công Giáo, Tin Lành, Đại Thừa, Tiểu Thừa, và Hồi Giáo,…

Tôi thì cho rằng, người ta đang lợi dụng thần thánh và sự mê tín của dân chúng mà phần lớn nhận thức về khoa học còn hạn chế nhưng lại dành nhiều niềm tin vào truyền thuyết và kiểu tư duy bám vịn vào thánh thần để giải quyết các khúc mắc bị bế tắc trong tinh thần mà hiện thực đời sống cũng như sự hạn chế về hiểu biết, học thuật khiến họ không có câu trả lời thỏa đáng hay tìm ra phương cách giải quyết. Đâm ra cứ thế mà họ tin vào thần thánh như là một phép màu cho mình.

Mà khi thiếu niềm tin vào con người, mà đặc biệt luật pháp không phải là chỗ dựa cho việc giải quyết các vấn đề trong cuộc sống thì tôn giáo và thần thánh lại càng được đà để phát huy trong đời sống dân chúng.

Đi đâu tôi cũng thấy người ta nói những lời giáo huấn, đạo lý, những câu chuyện về lương tâm, phẩm giá và nhân cách, nhưng mà thực là đảo điên hết mức và bậy bạ quá sức tưởng tượng. Cứ nhìn thẳng vào đời sống mà xem, tại sao mà lễ hội văn hóa hay trong các buổi hội họp, sinh hoạt, tưởng niệm mà người ta cứ thản nhiên cướp bóc, giành giật và giẫm đạp lên nhau để cướp lộc? Trong đời thường thì sao, người ta vô tư bán thực phẩm bẩn, làm ăn gian dối và sẵn sàng ám hại nhau, pháp luật thì không sử dụng, từ trong kinh doanh đến quan hệ gia đình, làng xóm. Đối đãi với nhau thì qua quýt, khéo léo, giả tạo, dễ dàng chê bai nhau, phán xét nhau, phạm lỗi lầm hay chuyện xích mích nhỏ cũng khó bỏ qua hay tha thứ cho nhau, hơn thua bằng được, ganh ghét đố kỵ,…Vậy thì thần thánh với cả những lời hay ý đẹp được rao giảng nào có ích gì cho những con người và xã hội như thế.

Rồi trong đời thường, người ta bảo làm sao để được an yên, thanh thản trong tâm hồn, thế là họ trích dẫn ngay lời của Phật dạy ra (vốn họ chỉ hiểu được một phần giá trị của những lời răn dạy đó) mà cho rằng nên buông bỏ, không tham lam, biết diệt dục vọng, tránh tâm tà, không làm điều ác, và cần xa rời thị phi thì tâm hồn mới trở nên tĩnh tại được. Nghe đến đây thôi là tôi đã thấy được những kiểu giáo huấn này thực làm con người ta trở nên lệch lạc và vô cảm. Đức Phật đi hành hương khắp nơi và suốt đời để truyền thụ phật pháp cốt làm cho con người tốt đẹp hơn lên trong tâm hồn, nhưng Phật cũng dạy con người ta phải có cả Dũng và Trí, tức là trí tuệ và lòng dũng cảm. Thế thì lòng dũng cảm được thể hiện ở đâu và lúc nào, thì người ta lại cứ lờ nó đi, thật là tai hại. Dũng và Trí, chính là lúc đối đầu với cái ác, cái xấu xa hoành hành trong xã hội, có dẹp bỏ được những điều gây ra đau khổ và bất công trong xã hội thì ta mới có thể yên lòng và thanh thản được chứ. Chứ đâu phải chỉ biết chấp nhận những thứ tồi tệ diễn ra trước mắt mà mình thì không hành động gì cả, rồi tự vấn đó là buông bỏ và mình là một người tốt, thậm chí đã giác ngộ. Thật bậy bạ hết mức với những nhận thức và giáo huấn như thế. Tôi cho rằng, đa phần chưa giác ngộ và lĩnh hội được cốt lõi những chân giá trị của đạo Phật mà khiến cho con người trở nên nhầm lẫn hoặc cố tình sử dụng nó để phục vụ mưu cầu cá nhân, ru ngủ thiên hạ nhằm mục đích tư lợi hoặc phục vụ làm công cụ cho chính quyền để dân chúng xa lánh chuyện chính trị và xã tắc.

Chúng ta cũng thử nhìn vào các sinh hoạt tín ngưỡng và tôn giáo hiện nay để xem. Người ta đến cầu khấn thánh phật chỉ đơn giản là để được xoa dịu tâm can, đến trấn an tâm hồn mình, hoặc để gột rửa những tội lỗi mà họ phạm phải trong đời thường hay chứng kiến tội ác người khác gây ra mà lẳng lặng bỏ đi. Người ta ra ngoài xã hội gì mà đầu độc nhau bằng cách buôn gian bán lận, đồ giả, quỵt nợ, phản bội và lật lọng chỉ vì ít lợi lộc, thương mại thì lắm mưu mẹo, khôn lỏi, thế nên xã hội cứ đảo điên và hỗn loạn như một mớ bòng bong, mà cốt chỉ do con người không trung thực và thiếu niềm tin tạo ra.

Thế thì thiếu niềm tin còn tìm đến thánh thần để làm gì?

Muốn dự phòng rủi ro thiệt hại, hoặc muốn kiện tụng đòi quyền lợi thì phải tìm luật sư và đến tòa án; muốn chữa bệnh thì phải tìm đến bệnh viện và có bác sỹ giỏi; muốn học tốt phải tìm thày có trình độ và trường lớp đàng hoàng; muốn con cái khôn ngoan thì phải khích lệ và chỉ dẫn chúng; muốn làm ăn lớn và lâu dài thì phải giữ chữ tín; muốn có kỷ cương thì pháp luật phải nghiêm; muốn quốc gia thịnh vượng thì nền chính trị phải dân chủ (tức không được độc quyền) và minh bạch; muốn tâm hồn thanh thản thì luôn phải trung thực, làm điều tốt đẹp và kể cả mang lại điều tốt đẹp đến cho người khác; muốn sống an toàn và lành mạnh thì phải có môi trường trong sạch; muốn có thành phẩm thì phải lao động.

(…)

Trích: MỘT NGƯỜI QUỐC DÂN

Một bài báo đã tự bịa ra một trường hợp nam sinh tạm dừng du học tại Anh để nhập ngũ.

Thế kỷ 21 đã qua gần 2 thập kỷ…. Một bài báo đã tự bịa ra một trường hợp nam sinh tạm dừng du học tại Anh để nhập ngũ. Một tờ báo mạng nổi tiếng nhất nhì ở VN như VietNamnet mà bịa ra một câu chuyện để đi lừa bịp thiên hạ thì cho thấy chế độ này quá thối nát lắm và bệnh hoạn lắm rồi, lừa người dân thiếu hiểu biết bằng mọi cách. Không có trường nào ở Anh tên là London School of Commercial cả.

1 Du học sinh tại Anh ngừng học, về nước tham gia nghĩa vụ quân sự…???

Xem thêm: Đại biểu QH Nguyễn Bá Thuyên: “Nếu nghĩa vụ quân sự là vinh quang, sao con cán bộ không muốn nhận?.”
http://giaoduc.net.vn/gdvn-post158480.gd

Một bài báo đã tự bịa ra một trường hợp nam sinh tạm dừng du học tại Anh để nhập ngũ. Một tờ báo mạng nổi tiếng nhất nhì ở VN như VietNa…
NEWVIETNAMTK21.BLOGSPOT.COM

Hai anh em nhà Wright

Ky Nguyen

 Hai anh em nhà Wright

Hai anh em nhà Wright, Orville và Wilbur Wright, là những người đầu tiên thử nghiệm thành công làm cho máy bay bay được. Chuyến bay đấu tiên trong lịch sử nhân loại được thực hiện vào ngày 17/12/1903 tại đồi Kill Devil, Kitty Hawk, bang Bắc Carolina, Mỹ. Mỗi anh em thực hiện hai chuyến bay vào ngày hôm đó. Lần bay đầu tiên, do Orville thực hiện kéo dài 12 giây và bay được khoảng 36.5mét (120 ft).

Lần bay cuối cùng, do Wilbur thực hiện kéo dài 59 giây và đi được 296 mét. Chiếc máy bay lúc đó được gọi là Flyer I. Nó có sải cánh khoảng 12 mét và nặng khoảng hơn 300kg, với động cơ xăng 12 mã lực. Hiện nay nó đang được đặt tại Viện bảo tàng Hàng không và Không gian Quốc gia Hoa Kỳ tại Washington, D. C..

Điều đặc biệt là cả hai người đều chưa từng học qua trường đào tạo kỹ sư hay nhận được bất cứ bằng cấp chuyên môn nào. Thành công của họ đến từ niềm đam mê khoa học kỹ thuật cộng với nỗ lực tìm tòi học hỏi không ngừng. Thiên tài của hai anh em nhà Wright đã biến giấc mơ từ ngàn xưa của loài người thành sự thật.

NHÀ BÁO PHẠM ĐOAN TRANG BỊ AN NINH “MỜI ĐI” VÌ “CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN”

NHÀ BÁO PHẠM ĐOAN TRANG BỊ AN NINH “MỜI ĐI” VÌ “CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN”

Khoảng hai giờ chiều hôm nay, ngày 24 tháng 2 năm 2018, hai an ninh Bộ công an đã đến nhà riêng của nhà báo Phạm Đoan Trang lừa mẹ chị mở cửa cho vào trong nhà và đưa chị đi mất. Từ lúc đó đến nay mẹ chị không còn liên lạc được với con gái.

Họ đi xe hơi đến trước chung cư Lê Đức Thọ, hai an ninh, một nam, một nữ lên nhà đưa Trang đi, những người khác ở dưới đứng chờ. Hai an ninh này chính là nhưng người đã bắt giữ tuỳ tiện, ép Trang làm việc sau khi nhà báo tiếp xúc với phái đoàn EU mấy tháng trước.

Không văn bản, giấy tờ, họ yêu cầu Đoan Trang đi theo bằng miệng. Lý do đưa ra là để làm rõ về quyển sách Chính Trị Bình Dân mà chị viết.

Tác giả của cuốn Chính Trị Bình Dân mới đây vừa được tổ chức nhân quyền quốc tế People in Need trao giải thưởng Homo Homini. Đây là một giải thưởng vinh dự, không có hiện vật nhằm vinh danh những cá nhân “có cống hiến cho sự phát triển về nhân quyền, dân chủ, và giải pháp phi bạo lực cho xung đột chính trị”.

Về cuốn sách Chính Trị Bình Dân, đó là một quyển sách chính trị vô cùng hữu ích cho người Việt. Quyển sách với những giá trị học thuật cao được trình bày một cách dễ hiểu cho người đọc; mong muốn của tác giả là những người dân bình thường nhất qua ngòi bút của chị cũng có thể hiểu rõ về chính sách, chính trị và xã hội…

Sách dày khoảng 500 trang và hiện đang được bán rộng khắp trên Amazon. Theo như chị cho biết thì quyển sách vừa được chỉnh sửa và tái bản lại lần hai với một số thay đổi.

Việc in ấn sách vô cùng khó khăn và liên tiếp gặp phải sự cản phá từ phía an ninh. Khi chị ở nhà riêng thì thường xuyên bị phá bằng cách cắt điện, cắt nước và cắt mạng Internet. Để tránh tình trạng bị giam lỏng tại nhà và sự phá rối đang làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của mẹ già, cũng như thuận tiện cho việc xuất bản sách nhà hoạt động phải rời khỏi nhà, ở nhờ nhiều nơi khác nhau.

Tết Nguyên Đán đến, không đành lòng để mẹ đón Tết một mình, Đoan Trang quyết định về nhà để ăn Tết với mẹ thì trưa mồng 9 Tết, chị lại bị an ninh đến đưa đi trước mặt mẹ mình.

( Tin Copy FB Trịnh Kim Tiến )

No automatic alt text available.

Thảm cảnh giáo dục Việt Nam thời nay

Tiếc nuối vô cùng nền giáo dục nhân bản, khoa học và khai phóng của Việt Nam Cộng Hoà trước năm 1975, đã đào tạo biết bao nhân tài.

Thảm cảnh giáo dục Việt Nam thời nay (báo trong nước)

 Thứ sáu, 24/02/2017

(Cư dân mạng) – Có lẽ chưa bao giờ vấn đề chất lượng giáo dục lại được đem ra bàn luận nhiều như thời điểm hiện tại. Khi chưa đầy một tháng lại liên tiếp xảy ra hàng loạt vụ việc gây búc xúc cho toàn xã hội. Dư luận có quyền đặt ra câu hỏi: Liệu nền giáo dục Việt Nam sẽ ra sao? Đạo đức học đường có đang bị tha hóa? Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ sẽ chịu trách nhiệm thế nào trước những vụ việc thương tâm này?

 Chất lượng giáo dục ngày càng “xuống cấp” trầm trọng

Theo thống kê cả nước có 1.088 nghìn người trong độ tuổi lao động thất nghiệp. Trong đó, có 418.200 người có chuyên môn kỹ thuật bị thất nghiệp, chiếm tới 40%, 191.300 người có trình độ từ đại học trở lên, 94.800 người có trình độ cao đẳng chuyên nghiệp và 59.100 người có trình độ trung cấp chuyên nghiệp. Hiện cả nước ta có khoảng 6.600 giáo sư, nhưng khi xét về năng lực trình độ thì chỉ có khoảng 15 – 20% tương xứng. Tại sao câu chuyện bằng cấp một đằng năng lực một nẻo lại diễn ra công khai như thế? Vì sao lại có nghịch lý “học càng cao thất nghiệp càng cao” như vậy? Phải chăng việc “mua bằng chạy chức” vẫn còn tồn tại, và ngày càng diễn biến phức tạp?

Sinh viên ra trường và nỗi lo thất nghiệp

Chúng ta đã từng nghe câu chuyện của em sinh viên đã qua 12 năm đèn sách, tốt nghiệp đại học mà không viết nổi một đơn xin việc. Hay vụ em Lâm Sơn Vũ học sinh trường tiểu học Lý Đạo Thành, trong thời gian học từ lớp 1 đến lớp 6 em Vũ không biết đọc, chỉ viết mỗi cái tên của mình nhưng vẫn ung dung lên lớp. Không chỉ có trường hợp của em Vũ, mà còn nhiều trường hợp học sinh được lên lớp 2 không biết đọc, viết tại trường Tiểu học thị trấn Lịch Hội Thượng A (tỉnh Sóc Trăng). Vấn đề là tại sao các em học sinh không biết đọc, biết viết nhưng nhà trường vẫn cho các em lên lớp? Chẳng lẽ vì chạy theo “thành tích” mà ngành giáo dục sẵn sàng cho ra những “sản phẩm lỗi” như thế chăng? 

Đạo đức nghề giáo ngày càng tha hóa

Đã có quá nhiều vụ việc đau lòng trong ngành giáo dục liên tiếp diễn ra. Hai cô giáo trường Mầm non Sen Vàng Hà Nội cầm dép đập vào mặt, dùng đầu gối thúc vào bụng trẻ chỉ vì trẻ tè ra quần. Hay vụ hiệu trưởng có 10 năm kinh nghiệm tại trường Mầm non Apollo quận Bình Thạnh, TP.HCM dốc ngược đầu trẻ và doạ ném ra cửa sổ, chỉ vì trẻ không chịu ăn. Cô giáo trường Tiểu học huyện Tân Trụ tỉnh Long An, đánh 20 roi vào lòng bàn tay học sinh vì không thuộc bài. Bé nào không chịu được mức phạt rút tay lại, thì bị cô tăng mức phạt lên gấp đôi. Còn vụ thầy giáo dạy toán và nữ sinh lớp 10 ở Trường PTTH Tầm Vu, Hậu Giang đánh nhau túi bụi giữa lớp học, trước sự chứng kiến của hàng chục học sinh, chỉ vì lời thách đố.

Hình ảnh cô giáo trường mầm non Sen Vàng dùng dép tổ ong đánh vào đầu trẻ gây bức xúc dư luận.

Mới đây, vụ hiệu trưởng trường Tiểu học Nam Trung Yên (Hà Nội) bà Tạ Thị Bích Ngọc, ung dung ngồi trong taxi đi vào trường học. Khi chiếc xe gây tai nạn khiến học sinh Trần Chí Kiên bị gãy xương đùi, chỉ bằng trò phát phiếu khảo sát với kết quả không có chiếc xe nào đi vào trường học, hiệu trưởng đã biến có thành không, đổi đen thành trắng. Được biết bà Ngọc từng chỉ đạo thủ kho lập “quỹ đen”, bớt khẩu phần ăn hằng ngày của hơn 400 học sinh và đã bị lôi ra ánh sáng. Tuy vụ việc được phanh phui nhưng bà Ngọc không bị xử lý mà còn được “chuyển công tác” đến ngôi trường khang trang hơn. Câu chuyện của bà Ngọc hôm nay, chính là hệ quả của cách xử lý “bao che” bà Ngọc hôm xưa mà thành.

Cháu Trần Chí Kiên bị gãy rời xương chân và trò khảo sát của bà hiệu trưởng.

Một câu chuyện khác gây chấn động dư luận trong một thời gian dài đó là UBND thị xã Hồng Lĩnh (Hà Tĩnh) điều động 21 nữ giáo viên công tác tại các trường mầm non, tiểu học, THCS trên địa bàn đi “tiếp khách” rót rượu hát karaoke cho quan khách tại Hà Tĩnh. Khi vụ việc được nhắc tới trong phiên chất vấn quốc hội, thì đích thân Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ cho rằng đây chỉ là vui vẻ thôi”.

Quá nhiều vụ việc ảnh hưởng đến chất lượng giáo dục, nhân cách đạo đức, văn hóa ứng xử trong ngành giáo dục. Liệu ngành giáo dục có còn gánh nổi trọng trách đào tạo nhân tài cho đất nước nữa hay không?

 Ông là người đứng đầu ngành giáo dục, một nghề vốn được xem là cao quý, mang trọng trách giáo dục đạo đức, đào tạo nhân tài cho đất nước mà lại trả lời như thế? Chẳng những không lấy gì làm lạ, mà Bộ trưởng còn xem đó là bình thường và gọi đây chỉ là “chuyện vui vẻ”. Đạo đức của nghề nhà giáo ở đâu? Liệu Bộ trưởng có đang tự hạ thấp danh dự, nhân phẩm của những người làm giáo dục hay không?

 

 

 

 

 

 

 

 

Điều giáo viên đi “tiếp khách”, lần sau đến lượt nữ sinh?

Mặc dù nền giáo dục Việt Nam đã nhiều lần cải cách, tuy đã đổi cách giảng dạy, soạn lại sách giáo khoa, tiêu tốn bao nhiêu ngân sách, nhưng chất lượng vẫn còn bị “bỏ ngỏ”? Đạo đức nghề giáo là cốt lõi nhưng ngày càng tha hóa. Dư luận có quyền đặt ra câu hỏi: Người làm nhiệm vụ đào tạo nguồn nhân tài cho đất nước mà đạo đức như thế thì họ sẽ nhào nặn được những gì cho đất nước? Liệu tương lai đất nước có tương sáng hay bị hủy hoại bởi nền giáo dục hiện tại? Đừng trách ai cả mà phải trách chính những người đứng đầu ngành.

Căn nguyên thói hư tật xấu của người Việt

Ky Nguyen
Căn nguyên thói hư tật xấu của người Việt đã có từ trước qua nhận định của các bậc trí thức. Xin nêu vài nét điển hình: 

– Không lo xa, dễ thoả mãn 
– Ăn xổi ở thì, chưa lo làm đã lo phá 
– Dùng nhiều thủ thuật gian lận 
– Ăn xén bòn rút của công 
– Thói vô trách nhiệm
– Thói cơ hội chủ nghĩa, thủ lợi về mình
– Không có can đảm nhận sự sai lầm
– Thiếu tinh thần cầu tiến
– Tham lam ích kỷ cạnh tranh nhỏ nhặt
– Không tôn trọng chuẩn mực đạo lý nhân bản
– Giả dối, lừa lọc, kiêu ngạo, háo danh
– Ý thức quốc gia thức tỉnh quá chậm
– Làm ra vẻ yêu nước để mưu lợi riêng
– Vì lợi nhuận bất chấp sự tàn ác
– Dân trí thấp kém

Tướng LÊ ĐỨC ANH đã chết.

nguồn:  Hoang Le Thanh added 3 new photos — with Phan Thị Hồng.

Tướng LÊ ĐỨC ANH đã chết.

Đúng 9 giờ 41 phút ngày 23/2/2018, tướng Lê Đức Anh nguyên Chủ tịch nước, nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã chết.

Thành tích nổi bật của tướng Lê Đức Anh là người trên cương vị Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Lê Đức Anh đã ra lệnh cấm các chiến sĩ Hải quân Nhân dân VN bảo vệ lãnh thổ bắn trả khi bị quân Trung cộng tấn công xâm lược.

Do đó, 64 chiến sĩ Hải quân NDVN trên đảo Gạc ma đã bị quân Trung cộng thảm sát và đảo Gạc ma đã bị Tàu cộng chiếm đóng từ ngày 14/3/1988.

Tướng Lê Đức Anh đã không có biện pháp phản công, tự nguyện để một phần lãnh thổ máu mủ của Tổ Quốc Việt Nam rơi vào tay giặc Tàu xâm lược.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã kết tội tướng Lê Đức Anh là tên PHẢN QUỐC (xin xem hình 3).

*

Nhắc lại bài viết trước đây của ́ nhà báo Huy Đức.

Bài viết của nhà báo Huy Đức có đoạn vạch tội cha con nhà Lê Đức Anh được ăn chia nhiều đất đai tài sản, như bao nhiêu tên tướng lĩnh quân đội khác.

Huy Đức đã chỉ trích và phanh phui những việc làm nhơ nhớp của cha con nhà Lê Đức Anh như được chia chiến lợi phẩm không ít, điều này cho ta thấy đám tướng lĩnh quân đội giải phóng miền Nam đã cướp bao nhiêu đất đai, biệt thự chia cho nhau mà nhà báo Huy Đức đã dũng cảm mỉa mai với từ ” chiến lợi phẩm ” trong ngoặc kép.

Chứng mình cho việc giải phóng miền Nam chỉ là một cuộc ăn cướp của quân đội Bắc Việt không hơn, không kém.

Chẳng phải hào hùng hay công trạng gì như lũ chúng thường rêu rao bao nhiêu năm nay.

Tên cai đồn điền cao su đã chết trong ô danh, nhục nhã.

*
Chi tiết nguồn: Bài viết của Nhà báo Huy Đức đã bị ẩn, xin vui lòng xem chi tiết nguồn của Blogger Người Buôn Gió tại: 
https://www.google.com.vn/…/dong-den-le-duc-anh-nguyen…/amp/

Image may contain: 1 person
Image may contain: 6 people, people smiling, people standing
Image may contain: 1 person, text
 

Dư luận xôn xao về bệnh tình của nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải

Dư luận xôn xao về bệnh tình của nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải

2018-02-23
 

Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải phát biểu tại Quốc hội ở Hà Nội hôm 16/6/2006.

Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải phát biểu tại Quốc hội ở Hà Nội hôm 16/6/2006.

 AFP
 

Báo chí trong nước hôm 21/2 loan tin nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải, bị bệnh nặng và phải đưa sang Singapore rồi sau đó chuyển về bệnh viện  Chợ Rẫy, thành phố Hồ Chí Minh để các bác sĩ theo dõi, điều trị. Tuy nhiên không có bất cứ thông tin nào về bệnh tình cụ thể của ông Phan Văn Khải.

Ông Phan Văn Khải, năm nay 85 tuổi, là người giữ chức Thủ tướng Việt Nam giai đoạn từ năm 1997 đến năm 2006.

Theo Vietnamet, sức khỏe của ông Phan Văn Khải đã chuyển biến xấu từ hồi trước Tết Mậu Tuất. Ông được đưa sang Singapore để điều trị nhưng sau đó được chuyển về bệnh viện Chợ Rẫy vào ngày 21/2.

Nhiều lãnh đạo và cựu lãnh đạo cao cấp của Việt Nam khi lâm bệnh nặng thường được điều trị ở nước ngoài như Nhật Bản, Trung Quốc, Singapore, Hoa Kỳ. Ví dụ điển hình như cựu Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh được điều trị ở Mỹ một thời gian rồi sau đó được chuyển về nước trước khi qua đời hồi năm 2015.

Đồng thời với tin về sức khỏe của Thủ tướng Phan Văn Khải, nhiều báo trong nước cũng đồng loạt đăng tiểu sử của ông, điều thường được làm khi một lãnh đạo nào đó đã qua đời.

Một số nhà báo, những người đã từng biết ông Khải đã đưa tin về tình hình sức khỏe của ông Khải trên mạng xã hội  nhưng cũng không đưa chi tiết ông bị bệnh gì.

Nhà báo Huy Đức viết trên trang facebook cá nhân hôm 22/2, cho biết ông đã vào thăm ông Khải ở bệnh viện và chứng kiến ông nằm trong phòng săn sóc đặc biệt với nhiều phương tiện hỗ trợ.

Nhà báo Huy Đức cũng ca ngợi Thủ tướng Phan Văn Khải là người đã thực hiện tốt các ý tưởng cải cách, biến chúng thành chính sách trong môi trường chính trị Việt nam.