Động trời: Phát hiện thêm một dự án nghìn tỷ đội vốn hơn… 40 lần ở Ninh Bình

TINHTAMVN.COM
Dự án đầu tư xây dựng công trình nạo vét tuyến sông từ hang Chùa đến hang Bụt, tuyến du lịch sinh thái Linh Cốc – Hải Nham, thuộc khu du lịch Tam Cốc – Bích Động huyện Hoa Lư (Dự án) được phê duyệt đầu tư ban đầu là 2,9 tỷ đồ…

CÁC BẠN CÔNG AN, QUÂN ĐỘI HÃY NHÌN TOÀN CẢNH LỊCH SỬ NHÉ

Đỗ Ngà

Có thể nói, dân tộc Việt Nam đứng vững ngàn năm trước Trung Quốc là nhờ cái tinh thần chống Trung Quốc. Thời đại nào cũng có những cuộc chiến với quân Tàu. Dân tộc đã cầm cự được ngàn năm, và hôm nay cần phải tiếp tục tiếp nối.

Thời đại CS nắm quyền là thời đại Bắc Kinh nắm đầu Hà Nội nhiều nhất. Và nếu xét từ ngày CS nắm giữ quyền lực đến nay, ta nhìn rất rõ những bước tiến của Bắc Kinh và bước nhượng bộ của Hà Nội.

Từ những ngày mới giành lấy chính quyền, năm 1946 Hồ Chí Minh không biết vô tình hay cố ý để cho Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch lấy mất đảo Ba Bình ở Hoàng Sa như lấy một vùng đảo hoang. Khi đã lấy được đảo như là có căn cứ nới rộng lãnh hải, tháng 2 năm 1948 Tưởng cho vẽ đường 11 đoạn ( tiền thân đường 9 đoạn ngày nay). Đường này chiếm 75% Biển Đông.

Đến 1949, Tưởng Giới Thạch thua Mao Trạch Đông phải tháo chạy ra Đài Loạn và ôm theo chủ quyền đảo Ba Bình cho Đài Loan. Khi tiếp quản Trung Quốc đại lục, Mao thực hiện bước tiếp theo là chiếm thêm đảo ở Biển Đông để củng cố mộng bành trướng. Năm 1953 Mao cho bỏ 2 đoạn thành đường 9 đoạn như hôm nay.

Ngày 04/09/1958 chính phủ của thủ tướng Chu Ân Lai ra thông báo chủ quyền trên Biển Đông. Thông báo có 2 ý. Thứ nhất là tuyên bố 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc và khu vực 12 hải lí tính từ bờ là thuộc vùng lãnh hải Trung Quốc. Vậy rõ ràng ý thứ nhất là cướp nước, ý thứ 2 là thông lệ quốc tế. Không hiểu sao 10 ngày sau, tức ngày 14/09/1958 Phạm Văn Đồng ra công hàm trao cho Chu Ân Lai công nhận tuyên bố của họ. Rõ ràng ai cũng thấy, đây là sự phối hợp để chuyển giao chủ quyền. Đằng sau sự nhượng quyền dễ dàng này là gi?

Năm 1974 Trung Cộng chiếm Hoàng Sa từ tay VNCH, Hà Nội khoanh tay đứng nhìn và hỗ trợ Trung Cộng bằng cách trên bờ đánh tới tấp vào VNCH. Hoàng Sa mất từ đó. Đến thập niên 80 của thế kỷ trước, Trung Quốc tiến chiếm nhiều đảo ở Trường Sa. Trong đó nổi tiếng là vụ chính quyền Hà Nội lệnh 64 chiến sĩ đứng cho hải quân Trung Cộng lia súng. Đến 1990 thì sang Thành Đô xin thuần phục.

Đường 9 đoạn Trung Cộng cho nới rộng làm cho lãnh hải Việt Nam ngày càng hẹp lại. Ngày 23/07/2017 Việt Nam thuê Repsol khoan khai thác dầu tại bãi Tư Chính, Trung Cộng đe doạ bằng miệng thì ĐCS cho rút khoan tháo chạy. Điều đó có nghĩa là CSVN chấp nhận đường lưỡi bò của Trung Cộng lấn vào bờ một cách dễ dàng. Mới đây, ngày 23/03/2018 khi đang hợp đồng với Repsol khoan tại bãi Rồng Đỏ từ xưa giờ vốn dĩ thuộc Việt Nam. Tương tự lần trước, bị Trung Cộng cảnh báo mồm thì Hà Nội cũng rút khoan tháo chạy để đường 9 đoạn tiếp tục lấn.

Như vậy dưới biển Trung Cộng cho nới rộng đường 9 đoạn tiến vào bờ biển Việt Nam. Trên bờ chính quyền CS quyết đè bẹp ý dân để thông qua luật đặc khu cho ngoại bang thuê 99 năm và cho tòa án ngoại bang xử án ngay trên lãnh thổ Việt Nam. Hiện nay dường 9 đoạn đã chiếm 80% Biển Đông và đang nới rộng. Họ nới về phía Việt Nam không hề bị trở ngại gì.

Nhìn lại từ lúc đảo Ba Bình mất đến nay Biển Đông mất hoàn toàn là bao lâu? 1946-2018 chỉ 62 năm. Từ một điểm Ba Bình tí hon trên Biển Đông thành làm chủ hoàn toàn biển Đông, Tàu đã mất 62 năm để thực hiện mưu đồ. Vậy hôm nay Trung Cộng bắt đầu từ 3 điểm tí hon trên lãnh thổ Việt Nam là Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc thì bao lâu nó lấy hết Việt Nam? Nó dự trù 99 năm, nhưng chắc chắn nó sẽ rút ngắn thời gian để lấy Việt Nam trước khi CS sụp đổ.

Tình trạng Việt Nam là đang bị lọt vào tay Trung Cộng với sự giúp sức của những lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCS. Vậy thái độ những quan chức cấp cao CS như thế nào? Để biết sự chuẩn bị đám này hãy nhìn vào Nguyễn Đức Kiên đang là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội thì sẽ rõ. Con cái đã được đưa đi định cư Đức, con gái lấy chồng Đức. Nghĩa là cả gia đình ông đã rời khỏi con tàu đang đắm. Và tất cả quan chức CS có năng lực tài chính đều làm một bài y hệt như thế. Trong khi trong nước Nguyễn Đức Kiên ủng hộ nhiệt tình hình thành 3 điểm đặc khu, dù trái ý dân ông ta cũng quyết. Ông ta chính xác là đang làm việc theo lệnh để kiến chác mớ tiền ôm chạy sang Đức khi hết quyền, bỏ lại con tàu Việt Nam chết chìm mặc kệ. Đấy là bài chung cho quan chức CS đang cố bòn rút tiền dân.

Thực ra đảng viên ĐCS làm chức lớn mới có năng lực tài chính đều chuẩn bị tháo chạy khi con tàu đắm. Còn những người công an và quân đội cầm súng để bảo vệ chế độ thì sao? Chính các bạn không có năng lực tài chính như họ. Nên các bạn phải chết chìm cùng với con tàu Việt Nam đang đắm. Và nhân dân Việt Nam cũng không đủ năng lực tài chính để sang Âu Mỹ được. Nghĩa là đất nước chết chìm thì các bạn lính công an và quân đội phải chết chìm chung với toàn dân. Cho nên, chính các bạn cần phải hiểu đúng vấn đề. Phải bảo vệ dân, vì chỉ có dân mới sống chết cùng với các bạn trên mảnh đất chữ S này. Hãy thức tỉnh để hành động đúng, cứu mình, cứu nhân dân, cứu đất nước và trừng trị bọn bán nước ôm tiền tháo chạy sang Mỹ hưởng thụ.

NICÔ LƯƠNG THỊ PHỤNG RỬA TỘI THEO CHÚA

NICÔ LƯƠNG THỊ PHỤNG RỬA TỘI THEO CHÚA

Ni cô xin được rửa tội để theo Chúa.

Theo lẽ thường, Thánh Lễ thường được cử hành tại Nhà Thờ, tại Nguyện Đường. Có những trường hợp đặc biệt vì hoàn cảnh nào đó thì Thánh Lễ được cử hành tại tư gia. Chiều hôm nay, một Thánh Lễ hết sức đặc biệt được cử hành ở một nơi hết sức đặc biệt đó là tại một ngôi chùa. Chuyện đặc biệt này xảy đến vì lẽ người quá cố là người trụ trì ngôi chùa thân yêu mang tên Quan Âm (Bình Hưng – Bình Chánh).

Chuyện xẩy ra là trong những ngày cuối năm 2010, ở căn phòng của bệnh viện Phạm Ngọc Thạch vang lên những lời kinh, tiếng hát để cầu nguyện cho bệnh nhân. Cạnh lời kinh tiếng hát ấy có cả việc cử hành bí tích giải tội và cả rửa tội nữa.
Rồi một ngày kia, nằm trong căn phòng nhỏ ấy bỗng dưng có bệnh nhân ngồi dậy và xin những người đang làm việc tông đồ là “muốn theo đạo Chúa!” Hết sức ngạc nhiên vì lẽ bệnh nhân rõ ràng là một sư cô nhưng lại ngỏ ý theo đạo. Một người bình thường bảo theo đạo đã là khó huống hồ chi là một vị sư cô.

Thế rồi, ngày 13 tháng 12 năm 2010 tại bệnh viện, sư cô Lương Thị Phụng đã được nhận bí tích Thánh Tẩy trở thành con cái Chúa với tên mới là Maria Lương Thị Phụng.
Sau những ngày chạy chữa, sư cô trở về ngôi chùa thân thương của mình. Tình người, tình Chúa cũng đi theo sư cô về ngôi chùa ấy. Thi thoảng những người giúp cho sư cô biết Chúa, biết Đạo cũng đến để thăm hỏi, để cầu kinh.

Chỉ sau một thời gian tin theo Chúa, Maria Lương Thị Phụng đã được Chúa gọi về Nhà Cha trên trời ngày 7 tháng 2. Thể theo lời thỉnh nguyện của người quá cố, gia đình đồng ý cho linh mục đến Chùa Quan Âm (nơi sư cô trụ trì) để dâng lễ cầu nguyện cho người ra đi.

Hiện diện trong ngôi Chùa hôm nay, hiện diện trong Thánh Lễ an táng cho Maria Lương Thị Phụng hôm nay hết sức dễ thương. Chủ tế là một linh mục dòng Chúa Cứu Thế, bài ca, bài đọc được các nữ tu dòng Mến Thánh Giá Chợ Quán và các sơ thuộc nữ tử bác ái Vinh Sơn, một số giáo dân và cả gia đình tang quyến. Đặc biệt là trong Thánh Lễ này có cả sự hiện diện của quý tu sĩ của Chùa và những phật tử thân quen với người quá cố.

Trước khi cử hành Thánh Lễ, mọi người chào nhau bằng ánh mắt của tình thương, của tình liên đới giữa những người mang danh là Phật tử và giữa những người mang tên Giêsu. Vài người hỏi linh mục chủ tế rằng có ngạc nhiên không thì ngài mỉm cười bảo “Thiên Chúa có đường lối của Ngài”.

Trong bài chia sẻ, linh mục chủ tế mượn hình ảnh của anh chàng Giakêu trèo lên cây sung để gặp Chúa để diễn tả hình ảnh của một Maria Lương Thị Phụng. Maria Phụng nằm trên giường bệnh nhưng một ngày kia đã ngồi lên và xin học đạo. Thế là trên giường bệnh, Maria Phụng đã tuyên xưng niềm tin của mình … Thiên Chúa chọn mỗi người mỗi kiểu và mỗi cách. Cách đây chừng 1 tuần lễ, linh mục cũng dâng lễ An táng cho mẹ của một nữ tu cũng vừa theo Chúa hơn chục năm. Bà cố năm nay thọ 96 tuổi nhưng mới theo Chúa thôi. Đặc biệt là chính bà cố là người thúc đẩy ông cố theo Chúa nữa. .. Thiên Chúa chọn, Thiên Chúa gọi mỗi người mỗi cách riêng không ai biết … Như hôm nao nhà của Giakêu đón nhận ơn cứu độ thì hôm nay nhà của Maria Lương Thị Phụng cũng đón nhận ơn cứu độ. Không chỉ mình Maria Phụng thôi nhưng hôm nay ngôi nhà thân thương này đã được Chúa đến viếng thăm và ban ơn cứu độ.
Thánh Lễ được cử hành hết sức trang nghiêm và sốt sắng cùng với lời ca tiếng hát thánh thiêng của các sơ và cả sự thành tâm của tang quyến, của Phật tử.

Hết sức dễ thương, người đại diện của tang quyến nói lời cảm ơn ngắn gọn: “Con xin cảm ơn Cha, cảm ơn các sơ đã đến cầu kinh, nguyện hát cho mẹ của con!” Người con nuôi của vị sư trụ trì Chùa hết sức đơn giản.

Hình ảnh của bà Maria Lương Thị Phụng thật dễ thương. Bà được Thiên Chúa chọn, Thiên Chúa gọi trong hoàn cảnh hết sức đặc biệt: trong bệnh viện, trong tư cách là nữ tu trụ trì Chùa.

Thiên Chúa gặp con người trong mọi nẻo đường đời. Có thể là một trẻ sơ sinh hay là một người lớn, và cũng có thể là một vị sư trụ trì của một ngôi chùa nữa. Thiên Chúa luôn có cách của Ngài.

Thế là từ ngày 13 tháng 12 năm 2010, Hội Thánh Công Giáo có thêm một kitô hữu nữa tên là Maria và ngày 7 tháng 2 năm 2011 Nước Trời lại có thêm một công dân mang tên Maria Lương Thị Phụng nữa.

Tạ ơn Chúa vì tất cả những hồng ân, những kỳ công Ngài thêu dệt trong cõi nhân sinh này.

https://www.facebook.com/giaoxulechi/posts/1961621627482533

Trả $3.3 triệu để được ăn trưa với tỷ phủ Warren Buffett

Trả $3.3 triệu để được ăn trưa với tỷ phủ Warren Buffett

Tỷ phú Warren Buffett. (Hình: AP Photo/Nati Harnik, File)

SAN FRANCISCO, California (NV) – Một người ẩn danh đồng ý trả $3,300,100 trong một cuộc đấu giá để được ăn một bữa trưa riêng tư với tỷ phú Warren Buffett, chủ tịch công ty Berkshire Hathaway Inc.

Theo Reuters, cuộc đấu giá kéo dài trong năm ngày trên eBay để gây quỹ giúp Glide Foundation, một tổ chức thiện nguyện ở San Francisco, chuyên giúp người nghèo, người vô gia cư, hoặc ngăn chặn tình trạng nghiện ngập.

Hai lần trước, năm 2012 và năm 2016, giá bữa ăn trưa với ông Buffett đều là $3,456,789, một con số kỷ lục.

Đấu giá năm nay có sáu người tham gia, qua tổng cộng 136 vòng, và chấm dứt vào tối Thứ Sáu tuần trước.

Số tiền thu được năm nay sẽ giúp phần nào ngân sách $20 triệu hàng năm của Glide Foundation.

Ông Buffett, 87 tuổi, giúp gây quỹ cho tổ chức này được gần $30 triệu trong 19 năm qua.

Bà Susan, vợ của ông, qua đời năm 2004, giới thiệu ông với Glide Foundation, sau khi bà tình nguyện giúp tổ chức này.

Bà Karen Hanrahan, chủ tịch Glide Foundation, nói qua điện thoại rằng: “Số tiền $3.3 triệu là một món quà đặc biệt, không phải vì số tiền, mà vì ông Buffett dùng tên tuổi và uy tín của ông để giúp những gì Glide thực hiện. Nhu cầu phục vụ của chúng tôi ngày càng cao, trong thành phố đầy sáng kiến và giàu có này.”

Người thắng đấu giá có quyền mời thêm bảy người bạn nữa đến ăn trưa với tỷ phú Buffett tại nhà hàng Smith & Wollensky ở Manhattan, New York.

Trong bữa ăn, ông Buffett sẽ thảo luận bất cứ chuyện gì, ngoại trừ chuyện ông sẽ đầu tư ở đâu sắp tới.

Công ty Berkshire sở hữu hơn 90 doanh nghiệp trong các lãnh vực bảo hiểm, năng lượng, thực phẩm và bán lẻ, kỹ nghệ, hỏa xa, địa ốc, và các lãnh vực khác.

Ngoài ra, công ty cũng đầu tư vào các công ty khác như Apple, Wells Fargo, và Coca-Cola. (Đ.D.)

Tin nóng: Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã lan rộng đến Ba Lan

Tin nóng: Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã lan rộng đến Ba Lan

Hiếu Bá Linh, tổng hợp 

Sau CH Séc và Slovakia, Ba Lan là nước EU thứ ba có dính líu đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ba Lan đã cấp giấy phép cho chuyên cơ Slovakia chở Trịnh Xuân Thanh được bay ngang lãnh thổ Ba Lan. Để xin giấy phép này, Slovakia thông báo cho Bộ Ngoại giao Ba Lan, rằng chuyến bay này chở một phái đoàn Slovakia đến Moscow do ông Robert Kalinak, Bộ trưởng Bộ Nội vụ và là Phó Thủ tướng Slovakia hồi đó, dẫn đầu.

Ảnh chụp bài báo Ba Lan của báo Onet ra ngày 31.05.2018

Trong những ngày đầu tháng 6 vừa qua, báo chí Ba Lan đã rầm rộ đưa tin về một phát giác mới gây chấn động dư luận quốc tế: Chính phủ Ba Lan có dính líu đến nghi án Trịnh Xuân Thanh bị đưa lậu ra khỏi EU bằng chuyên cơ của Slovakia.

Tờ báo mạng Onet.pl của Ba Lan đã sưu tra ra vụ việc trên và cũng là tờ báo đầu tiên đăng tải tin tức này vào ngày 31.05.2018. Sau đó các trang báo mạng và tờ báo khác đã đồng loạt đưa tin.

Bài báo gây chấn động của tờ Onet mở đầu như sau: “Câu chuyện này giống như một bộ phim giật gân. Có một vụ bắt cóc ngoạn mục, nạn nhân bị đưa lậu qua biên giới của một số quốc gia. Có những dối trá tinh tế và mưu mô. Vấn đề là các cơ quan chức năng của một số nước đã tham gia vào việc vi phạm luật lệ. Có lẽ Ba Lan cũng vậy“.

Phái đoàn Việt Nam từ 4 người đột nhiên tăng lên 12 người

Trước đây 1 tháng, tờ nhật báo Đức TAZ đã đưa tin (xem toàn văn bản dịch ở đây):

Ba ngày sau khi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xảy ra, lúc 11:26 giờ sáng ngày 26.07.2017 bốn người Việt Nam đã hạ cánh xuống sân bay Praha thủ đô CH Séc, với chuyến bay của hãng hàng không Czech Airlines đến từ Paris:

– Thượng tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an,

– Trung tướng Đường Minh Hưng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh,

– Một quan chức cấp cao của Bộ Công an,

– Và một người hộ tống.

Họ muốn đến Bratislava thủ đô Slovakia để làm việc với Bộ Nội vụ Slovakia, ít nhất đó là nguyên cớ chính thức.

Đúng ra, bốn người này định đến Vienna thủ đô Áo vào buổi sáng và từ đó tới Bratislava. Phía Slovakia đã lo chuẩn bị xe limousine đón họ. Theo trình bày của phía Slovakia: Nhưng một ngày trước cuộc họp, phía Việt Nam đột ngột thay đổi lịch trình, họ nói rằng họ muốn được đón tại Praha và sau đó bay tới Moscow vì có một cuộc hẹn tiếp theo của Bộ trưởng Tô Lâm tại đó.

Vì vậy họ đã được Bộ Nội vụ Slovakia cung cấp một chiếc chuyên cơ Airbus A319 thuộc phi đội thường trực của chính phủ Slovakia.

Ngay sau 12:30 giờ trưa ngày thứ Tư 26.07.2017, bốn người đàn ông nói trên từ Praha đã bay đến Bratislava trên một chiếc chuyên cơ Airbus A 319 của chính phủ Slovakia. Đúng 13:15 giờ chiếc chuyên cơ hạ cánh trên sân bay Bratislava và ở đó 1 tiếng rưỡi đồng hồ.

Lúc 14:52 giờ từ sân bay Bratislava chiếc chuyên cơ lại cất cánh bay đến Moscow thủ đô Nga, chuyến bay này chở một phái đoàn Việt Nam, không phải chỉ có 4 người nêu trên mà từ 4 người đã đột nhiên tăng lên 12 người. Người ta nghi ngờ rằng Trịnh Xuân Thanh đã được đưa “chui” lên chuyên cơ này để ra khỏi EU.

Ảnh không lưu về lộ trình chuyến chuyên cơ của chính phủ Slovakia ngày 26/07/2017

Thời hạn nộp hồ sơ xin cấp giấy phép cho bay ngang lãnh thổ Ba Lan

Về chuyến bay từ Bratislava đến Moscow, các nhà báo Ba Lan của tờ Onet.pl đã bỏ công sưu tra và phát hiện ra Chính phủ Ba Lan có dính líu đến chuyến bay này, sau đây là bản dịch phần quan trọng nhất của bài báo của tờ Onet.pl:

Tuy nhiên, để bay đến Moscow, chuyên cơ của Slovakia phải được phép bay qua lãnh thổ Ba Lan. Để Ba Lan có thể chuẩn thuận, Slovakia phải gửi các hồ sơ giấy tờ cần thiết cho Bộ Ngoại giao Ba Lan trong thời hạn “không muộn hơn 10 ngày trước khi bắt đầu chuyến bay“, mà được quy định theo Điều 148 của Đạo luật Hàng không.

Trên thực tế, về việc nộp đơn xin, Slovakia chỉ có thể thực hiện sớm nhất một vài ngày trước ngày trước chuyến bay. Tờ Onet đã hỏi Bộ Ngoại giao Ba Lan rằng Slovakia đã tuân thủ đúng thời hạn nộp hồ sơ hay không? Bộ Ngoại giao Ba Lan đã không trả lời. Chúng tôi lại hỏi một lần nữa để làm sáng tỏ vấn đề, nhưng cho đến nay chúng tôi đã không nhận được câu trả lời. Do đó chúng tôi không rõ, liệu rằng Bộ Ngoại giao Ba Lan đã vi phạm luật lệ hay không, khi đệ đơn xin Chủ tịch Cơ quan Hàng không Dân dụng cấp giấy phép bay qua lãnh thổ Ba Lan.

Slovakia để tên ông Robert Kalinak, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Slovakia, vào chuyến bay đến Moscow

Bộ Ngoại giao Ba Lan đã trả lời câu hỏi khác của chúng tôi về hành khách được vận chuyển trên chuyên cơ của Slovakia. Theo những gì phía Slovakia đã trình bày cho Bộ Ngoại giao Ba Lan, thì chuyến chuyên cơ này đã vận chuyển một phái đoàn đến Moscow do ông Robert Kalinak, Bộ trưởng Bộ Nội vụ và là Phó Thủ tướng Slovakia hồi đó, dẫn đầu.

Đây là một thông tin rất đáng ngạc nhiên bởi vì trước đây đã có nhiều nguồn tin cho thấy ông Kalinak ở lại Bratislava (thủ đô Slovakia) ngày hôm đó và không có một hành khách nào trên máy bay là người Slovakia (tức là không thể có một Phái đoàn Slovakia trên chuyên cơ). Trong những ngày gần đây danh sách hành khách trên chuyến chuyên cơ này đã bị rò rỉ đến tay các nhà báo Slovakia của tờ Aktuality.sk. Đây là danh sách chính thức, dĩ nhiên nó không có tên của Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc, nhưng tất cả là tên người Việt Nam.

Khi nhà báo Jan Petrovic hỏi về sự khởi hành của phái đoàn Việt Nam, ông Kalinak trả lời, “Tôi không có mặt ở sân bay, tôi không thấy họ đi, tôi đã tiển đưa họ bên ngoài khách sạn Bôrik và đó là tất cả“. Một vài giờ trước khi công bố bài báo này, Bộ Nội vụ Slovakia thừa nhận rằng ông cựu Bộ trưởng Bộ Nội vụ Robert Kalinak không ở trên máy bay.

Như vậy, rõ ràng Bộ Ngoại giao Ba Lan không hề biết những hành khách nào thực sự đã bay trên lãnh thổ của Ba Lan. Chính phủ Slovakia đã gửi hồ sơ giấy tờ giả cho phía Ba Lan.

Bài báo Ba Lan trên báo Wp.pl, ngày 01.06.2018 với ảnh chụp Robert Kalinak, cựu Bộ trưởng Bộ Nội vụ và là cựu Phó Thủ tướng Slovakia. Nguồn: PAP/ EPA

Tờ Onet hỏi Bộ Ngoại giao Nga, có phải và vì mục đích gì mà ông Robert Kalinak đã dẫn đầu một phái đoàn Slovakia bay tới Moscow vào ngày 26 tháng 7 năm 2017 ? Nhưng chúng tôi không nhận được câu trả lời.

Tại sao Slovakia lại để tên ông Kalinak vào chuyến bay này của chuyên cơ và thậm chí còn cho biết rằng ông Kalinak là người dẫn đầu phái đoàn Slovakia đến Moscow? Theo thông tin của tờ Aktuality.sk, một tờ báo mạng tại Slovakia, thì “tên của ông Robert Kalinak có trong trong danh sách hành khách của chuyến chuyên cơ chỉ nhằm mục đích để dể dàng được cấp giấy phép bay qua lãnh thổ Ba Lan“. Bộ Ngoại giao Ba Lan đã không trả lời câu hỏi, có phải phía Slovakia đã gửi một danh sách hành khách đến Bộ Ngoại giao Ba Lan hay không?

Những tuyên bố mâu thuẫn, trái với sự thật của Slovakiavà Việt Nam

Bài báo của tờ Onet.pl đã kết thúc bằng việc nêu ra những dối trá tinh tế và mưu mô của Slovakia: Vào tháng 5 năm 2018, bà Denisa Sakova, tân Bộ trưởng Nội vụ của Slovakia, giải thích rằng vào tháng giêng năm nay nhà chức trách Slovakia mới nghe biết được về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Bà Sakova quên mất sự thật. Theo tờ nhật báo Đức TAZ (Die Tageszeitung), ngày 28 tháng 9 năm 2017, Công tố viên Liên bang Đức đã gửi văn bản nhờ Slovakia hỗ trợ trong việc điều tra vụ bắt cóc này. Đến ngày 04 tháng 10 năm 2017 đơn hỗ trợ pháp lý đã được bổ sung bằng một lệnh bắt giam Trung tướng Đường Minh Hưng, người mà đã có mặt trong cuộc họp với chính phủ Slovakia tại khách sạn Bôrik ở Bratislava – thủ đô Slovakia hồi 26.07.2017. Tướng Hưng bị Đức cáo buộc là người chỉ huy vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ông Peter Pellegrini, Tân thủ tướng Slovakia, phủ nhận việc Slovakia có thể tham gia vào đưa lậu Trịnh Xuân Thanh ra khỏi EU. Ông Minh Trọng Dương, Đại sứ Việt Nam tại Bratislava, tuyên bố rằng ông Thanh chưa bao giờ có mặt trên lãnh thổ Slovakia.

Dưới áp lực của dư luận quốc tế, Bộ Nội vụ Bộ Slovakia đưa ra một tuyên bố: “Nếu những thông tin của nhà chức trách Đức được xác nhận là đúng, thì tình mến khách của chúng tôi đã bị lợi dụng và đó là một sự vi phạm nghiêm trọng của phía Việt Nam, nó sẽ làm tổn hại đến mối quan hệ song phương đang tốt đẹp giữa hai nước“.

Ảnh chụp bài báo Ba Lan, Rp.pl ra ngày 01.06.2018

PHẬN LÀM LÍNH CÔNG AN, CÁC BẠN NÊN LÀM GÌ KHI CÓ BIẾN?

Đỗ Ngà

PHẬN LÀM LÍNH CÔNG AN, CÁC BẠN NÊN LÀM GÌ KHI CÓ BIẾN?

“Tôi cầu xin các bạn hãy tha thứ cho chúng tôi. Tôi xin quỳ gối”. Đó là câu xin lỗi của lực lượng cảnh sát Ukraine trước nhân dân của mình. Trước đó, tức trước ngày 24/02/2014, những con người này đã theo lệnh tổng thống độc tài Viktor Yanukovych đã xả súng vào dân biểu tình.

Khi những cảnh sát sát nhân quỳ gối xin tha thứ thì Viktor Yanukovych đã mang hàng tỷ đô la tham nhũng cao chạy xa bay. Và kết quả thì sao? Khi xin lỗi, dân chẳng thể nào xử tử những con người xả súng vào mình. Đấy là hình ảnh chung cho nhân dân mọi đất nước. Dân luôn bao dung, còn những kẻ cầm quyền cố giữ quyền lực luôn vô cùng ác.

Các bạn cảnh sát Việt Nam, các bạn cũng sẽ đến thời điểm đó. Hiện nay những sếp cao của các bạn đã chuẩn bị lót ổ bên Mỹ bên Úc. Khi dân nổi lên, họ xúi bạn giết dân vô tội, trong khi chính họ mới là kẻ gây tội ác đáng bị chính bạn xử tội.

Các bạn sống làm lính cho bọn quan giàu có. Bạn kiếm bạc cắc và đối đầu với hiểm nguy, họ kiếm bạc tỷ và đứng từ xa ra lệnh cho bạn. Thực tế, lực lượng cảnh sát của các bạn có đông đến đâu cũng chỉ là giới hạn. Nhưng khi dân phẫn uất, số lượng của họ lên đến hàng triệu. Khi đó, sếp bạn ra lệnh bạn bắn vào dân cho họ được tiếp tục giữ quyền để bóc lột dân làm giàu bất chính. Khi hàng triệu dân nổi dậy, bạn như những cá thể lẻ loi đứng trước cơn sóng thần đang ập đến. Chỉ có quăng súng bỏ chạy hoặc quay đầu súng nhắm vào kẻ đã xúi bạn vào chỗ chết. Thì lúc đó bạn sẽ có đường sống.

Thực tế ĐCS đang bán nước các bạn có thâý không? Năm ngoái, bãi Tư Chính thuộc lãnh hải Việt Nam, khi tàu khoan Repsol đang làm thì bị Trung Cộng lên tiếng. Và không một sự cứng rắn nào, lãnh đạo Đảng của các bạn đã cho rút khoan tháo chạy. Và hôm nay, bạn tin họ giữ nổi 3 đặc khu sau 100 năm cho thuê không? Chắc chắn là không. Mới năm ngoái họ đã chạy thục mạng trước vài lời nói của Trung Cộng thì chắc chắn trong 100 năm họ cho thuê, họ sẽ liên tục nhượng bộ ngoại bang. Đấy là ngòi nổ cho lòng phẫn uất trong dân.

Hiện nay có 2 gọng kiềm đang siết vào cổ dân. Thứ nhất kinh tế nghèo, thuế nặng, phí cao vvv… Thứ nhì Trung Cộng đang ép và Đảng của các bạn đang lùi. 2 yếu tố này sẽ dẫn đến điểm bùng nổ của dân chúng. Ngày các bạn đứng trước lựa chọn cũng sẽ đến. Hoặc bắn vào dân hoặc bắn vào sếp của bạn. Khi dân đã nổi lên, bắn vào sếp sẽ có đường thoát, và khi đó các bạn sẽ là anh hùng. Nhớ đấy, ngày đó sẽ đến.

Lời Chúa

Thư 1 Phê-rô 3: 15

Và anh em hãy biết rằng Chúa chúng ta tỏ lòng kiên nhẫn chính là để anh em được cứu độ, như ông Phao-lô, người anh em thân mến của chúng ta, đã viết cho anh em, theo ơn khôn ngoan Thiên Chúa đã ban cho ông.

• Chúa kiên nhẫn để con cũng kiên nhẫn trên cuộc hành trình Đức Tin, không bỏ cuộc, nhưng đứng lên sau khi vấp ngã từ chuyện dễ đến chuyện khó, mà tương quan với người bên cạnh là thước đo sự kiên nhẫn của con. Chúa vẫn chờ đó khi con đứng, con nằm, con đi, con tư tư tưởng, con hành động, con cư xử với tha nhân là hình ảnh của Chúa.

Thầy Bạch gởi

Đặc khu kinh tế và 99 năm: Bài toán cũ và lỗi thời

Cát Linh, RFA
2018-06-04

Phú Quốc, 1 trong 3 khu vực nằm trong Dự thảo Luật Đặc khu kinh tế - hành chính cho thuê đất 99 năm

Phú Quốc, 1 trong 3 khu vực nằm trong Dự thảo Luật Đặc khu kinh tế – hành chính cho thuê đất 99 năm

 AFP

Ngày 15-6 sắp đến, Quốc hội sẽ hoàn tất quá trình thảo luận và quyết định việc thông qua Dự thảo Luật Đặc khu kinh tế đối với Vân Đồn – Bắc Vân Phong và Phú Quốc.

Hàng triệu triệu người Việt Nam đang nỗ lực lên tiếng phản đối về dự án cho nước ngoài thuê đất làm đặc khu kéo dài 99 năm.

Phần 1: Đâu là những giá trị kinh tế cốt lõi của đặc khu kinh tế và những ‘nguy cơ’ nếu thực hiện điều này ở Việt Nam.

Mô hình không mới

Thuật ngữ “Đặc khu kinh tế” được nhắc đến rất nhiều những ngày qua vốn dĩ không phải ý tưởng mới với Việt Nam, và càng không xa lạ với thế giới.

Có một cách lý giải đơn giản nhất để hiểu về Đặc khu kinh tế (Special Economic Zone – SEZ), hay còn gọi là khu kinh tế tự do, là các khu kinh tế được thành lập trong một quốc gia nhằm thu hút đầu tư trong và ngoài nước bằng các biện pháp khuyến khích đặc biệt.

Ông Lê Hưng Quốc, Nguyên Phó giám đốc Sở Ngoại vụ TPHCM chia sẻ cùng RFA về lịch sử của mô hình này.

“Cái mô hình kinh tế này thế giới người ta đã làm và có thành công có thất bại. Thành công ở Thẩm Quyến, rồi Thượng Hải. Thế nhưng, nhìn ở phía thứ hai, như Ấn Độ chẳng hạn. Ấn Độ hồi năm 60, 70 làm đặc khu như thế thì lại thất bại. Thành thử ra Việt Nam mình cũng muốn tìm mô hình nào đó để thúc đẩy phát triển kinh tế thì hoàn toàn chính đáng. Bây giờ 90 triệu dân mà không tìm ra bước đột phá thì rất nguy.”

Nói đến sự phát triển của Trung Quốc, người ta hay nhắc đến Thâm Quyến, hay Thượng Hải. Trong một tài liệu do Cộng đồng tri thức và Giáo dục nghiên cứu cho biết, vào năm 1978, khi Trung Quốc thực hiện chính sách kinh tế “mở cửa”, Thâm Quyến chỉ là một làng chài nghèo nàn, bên cạnh Hồng Kong lúc đó là thuộc địa của Anh quốc, giàu sang hoa lệ hàng đầu châu Á. Sau 30 năm khi Thâm Quyến được phát triển thành SEZ, ngôi làng này trở thành một trong những trung tâm kinh tế hàng đầu Trung Quốc, với dân số gần 13 triệu người và GDP hàng năm lên đến gần 300 tỷ USD.

Quốc hội khoá 14 năm 2017 từng đã thảo luận Dự luật Đơn vị hành chính, kinh tế đặc biệt với 104 điều khoản. Nếu được thông qua, văn bản này sẽ là cơ sở pháp lý cho việc hình thành SEZ ở Phú Quốc (Kiên Giang), Vân Phong (Khánh Hoà), và Vân Đồn (Quảng Ninh).

Thời trước những ông như Võ Văn Kiệt cũng đã nghĩ đến chuyện lập đặc khu. Ở Trung Quốc như Thâm Quyến người ta cũng lập đặc khu và đã đạt được mục đích nào đấy. Việt Nam cũng đã thử lập đặc khu đấy chứ, ví dụ như Đặc khu Bà Rịa – Vũng Tàu. Xong rồi cũng không điều khiển gì được, rồi cũng tan. – GS Nguyễn Đình Cống

Chi tiết này được Giáo sư Nguyễn Đình Cống khẳng định là “Đúng” và nhấn mạnh ngay rằng “Cách đây ba bốn chục năm, việc đặc khu là việc hay.”

“Thời trước những ông như Võ Văn Kiệt cũng đã nghĩ đến chuyện lập đặc khu. Ở Trung Quốc như Thâm Quyến người ta cũng lập đặc khu và đã đạt được mục đích nào đấy. Việt Nam cũng đã thử lập đặc khu đấy chứ, ví dụ như Đặc khu Bà Rịa – Vũng Tàu. Xong rồi cũng không điều khiển gì được, rồi cũng tan.”

Ngay cả việc lựa chọn Vân Đồn – Bắc Vân Phong và Phú Quốc làm đặc khu kinh tế, Giáo sư Nguyễn Đình Cống cũng khẳng định không phải là ý kiến mới xảy ra vài tháng nay.

“Nó từ lâu rồi. Những điều thảo luận chỗ ấy là Thường vụ Quốc hội đã thảo luận từ năm 2017. Và năm 2016 người ta đã đề xuất. Như thế là người ta đã chọn 3 nơi ấy.”

99 năm: Không còn mang lại lợi ích

Một vấn đề cũng quan trọng không kém, nhận được sự phản đối rất lớn từ cộng đồng, đó là thời gian cho thuê đất 99 năm.

Giải thích về con số này, Giáo sư Nguyễn Đình Cống cho biết nó có điểm xuất phát từ Trung Quốc cổ.

“Con số 99 năm là 1 con số có trong lịch sử, nhà Mãn Thanh cho nước Anh thuê Hồng Kong 99 năm. Và người ta cũng kiêng con số 100. Sau này có nhiều nước học theo. Đấy là chuyện xưa cách đây hàng trăm năm, lúc mà công nghệ phát triển chậm, đầu tư lao động, tài chính là chủ yếu. bây giờ với giai đoạn cách mạng 4.0 không cần phải yêu cầu có thuê đất dài như thế. Tôi cho là không cần.”

Một thời gian dài 99 năm, có thể tương ứng với 3 thế hệ trong gia đình. Do đó, lợi ích kinh tế, xã hội, văn hoá có được trong thời gian đó là vấn đề không nhỏ. Đây là nội dung được tranh luận khá nhiều trong các phiên họp Đại biểu Quốc hội vừa qua. Ông Phùng Quốc Hiển, Phó Chủ tich Quốc hội nêu ý kiến “Một câu hỏi cần được trả lời rõ là 3 đặc khu này mang lại lợi ích gì cho đất nước. Chúng ta phải bỏ ra cái gì để thu được cái gì?”

Cái mô hình kinh tế này thế giới người ta đã làm và có thành công có thất bại. Thành công ở Thẩm Quyến, rồi Thượng Hải. Thế nhưng, nhìn ở phía thứ hai, như Ấn Độ chẳng hạn. Ấn Độ hồi năm 60, 70 làm đặc khu như thế thì lại thất bại. Thành thử ra Việt Nam mình cũng muốn tìm mô hình nào đó để thúc đẩy phát triển kinh tế thì hoàn toàn chính đáng. Bây giờ 90 triệu dân mà không tìm ra bước đột phá thì rất nguy. – Ông Lê Hưng Quốc

Trả lời cho câu hỏi này, Giáo sư Nguyễn Đình Cống nhắc đến những nội dung được đưa ra trong Dự thảo Luật Đặc khu mà ông cho là không thực tiễn và không hợp thời.

“Tôi đọc dự thảo Luật Đặc khu 85 điều, 6 Chương, viết rất nhiều những thứ vớ vẫn trong ấy, gần 3 vạn từ.”

Việc lập ra 3 đặc khu này theo tôi là lợi ích, hại nhiều. Vì thứ nhất, cách lập đặc khu như luật dự thảo ấy đã cũ quá, không phù hợp nữa. Thứ hai, nó quá thiên về ý chí chủ quan của 1 số người định mang tư tưởng ấy ra áp đặt cho 1 thực tế sinh động.”

Chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn định nghĩa Đặc khu kinh tế như những cửa ngõ để đón nhận nguồn lực từ bên ngoài, là 1 nơi để chính quyền bắt đầu hội nhập với thế giới có thể học hỏi những kinh nghiệm, và áp dụng rộng rãi trên toàn quốc. Do đó ông cho rằng mô hình này không còn mang lại lợi ích với Việt Nam hiện tại.

“Phải nói rằng Việt Nam trong mấy chục năm đổi mới và mở cửa thì tính hội nhập của Việt Nam vào kinh tế thế giới rất cao, Tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam còn cao hơn cả GDP. Điều đó cho thấy độ hội nhập của Việt Nam rất sâu vào kinh tế thế giới. Tôi cảm thấy những cơ chế thoáng nếu có thể áp dụng ở 1 nơi thì có thể áp dụng lại ở những nơi  khác.”

Vấn đề ông đặt ra là nếu Việt Nam đã chấp nhận một mô hình kinh tế mở và có một cơ chế đầu tư nước ngoài như thế thì nên áp dụng rộng rãi ở các địa phương khác. Do đó, cá nhân ông cho rằng Việt Nam hiện tại không cần những mô hình đặc khu kinh tế như Quốc hội đang thảo luận.

Vì không cần nên cũng không thể mang lại lợi ích, đó cũng là ý kiến của Giáo sư Nguyễn Đình Cống.

“Thành ra trước đây có ý kiến cho rằng đặc khu cũng có lợi ích kinh tế nào đấy trong hoàn cảnh còn khó khăn, cần phải thu hút vốn liếng của nước ngoài. Nhưng tình hình Việt Nam hiện nay, thì nhiều nhà nghiên cứu và tôi cũng tán thành rằng đặc khu không mang lại nhiều lợi ích, không quan trọng.”

Thành ra trước đây có ý kiến cho rằng đặc khu cũng có lợi ích kinh tế nào đấy trong hoàn cảnh còn khó khăn, cần phải thu hút vốn liếng của nước ngoài. Nhưng tình hình Việt Nam hiện nay, thì nhiều nhà nghiên cứu và tôi cũng tán thành rằng đặc khu không mang lại nhiều lợi ích, không quan trọng. – GS Nguyễn Đình Cống

Ý kiến này đồng thuận với nhận định của ông Sebastian Eckardt, chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, được Giáo sư Tương Lai trích dẫn trong bài viết của ông: “Đặc khu 1960 xây dựng là lúc kinh tế thế giới đóng, vì thế mà các ưu đãi thuế phát huy hiệu quả. Nhưng hiện nay Việt Nam là mở … chúng ta phải tìm kiếm nguồn đầu tư và tài nguyên phát triển trong tương lai trong mối quan hệ mới, cần những chính sách mới thay vì chỉ cởi bỏ thuế quan”.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hôm thứ Hai 4-6-2018 lên tiếng cho hay, dự thảo luật đang trong quá trình chỉnh lý, hoàn thiện để trình Quốc hội xem xét, thông qua vào cuối kỳ họp này. Uỷ ban Thường vụ Quốc hội sẽ phân tích các ý kiến góp ý và cuối cùng Quốc hội sẽ xem xét, cân nhắc nhiều mặt trước khi thông qua. Thủ tướng Phúc nhấn mạnh “Thẩm quyền cuối cùng thuộc về Quốc hội.”

Trong bài phóng sự kế tiếp, chúng tôi xin gửi đến phần phân tích Vì sao sự phản đối của người dân trong nước và cả chuyên gia quốc tế đ

Tôi phản đối Dự Luật đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc, vì sao?

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.

Trần Bang

Tôi phản đối Dự Luật đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc, vì sao?

1. Vì việc lo lắng đến an nguy của Quốc gia với ba Đặc khu có vị trí đặc địa, trong yếu của đất nước lại cho nước ngoài thuê đất quá dễ dãi, không có hạn định diện tích, không phân biệt được DN thuộc quốc gia thuê là thù hay bạn, là tốt hay xấu, và thời hạn quá dài ( Chủ tịch UBND Đặc khu= chủ tịch huyện có quyền giao, cho thuê đất 70 năm, CP giao thuê đến 99 năm).
Cụ thể hơn, đó là hiểm họa TQ, kẻ đang xâm lược Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông của VN, có Luật, họ có bỏ qua cơ hội qua gian thương, qua DN bình phong cấu kết quan tham ngu lú của VN thì VN sẽ bị 3 mũi đinh ba Tàu chọc vào ba đặc khu hiểm yếu về an ninh, quốc phòng, VN sẽ hết cựa. Tại sao VN không cảnh giác họa ngàn năm Bắc thuộc lần 2 đang hiển hiện?

Trong khi chưa có người dân VN nào được giao ruộng đất của chính ông cha mình để lại có thời hạn quá 50 năm, tại sao?

2. Luật ĐKHCKT này làm sâu sắc hơn thêm sự chênh lệch mức sống, điều kiện sinh sống làm việc, kinh doanh của doanh nghiệp và người dân trong 713 quận huyện (và đơn vị hành chính tương đương) trên cả nước, bởi Luật có ưu ái rất lớn, rất bất bình đẳng cho 3 Đặc khu này so với 710 quận huyện còn lại trong cả nước.

Luật dành nhiều ưu đãi về thuế xuất nhập khẩu, thuế VAT , thuế thu nhập cho doanh nghiệp, thuế thu nhập cho người sống và làm việc ở 3 ĐK Phú Quốc, Vân Đồn, Bắc Vân Phong, mà lại không ưu đãi thuế cho DN, người lao động ở A Lưới, Bắc Trà My ( Quảng Nam), Xí Mần (Hà Giang), Bát Xát, Mường Khương ( Lào Cai),… là những đơn vị hành chính tương đương nhưng vào loại nghèo nhất nước ????

Có phải Vân Đồn gần TQ thì ta ưu đãi thuế khóa, thủ tục…, để người lao động TQ , doanh nghiệp bình phong của TQ sang VN nhiều hơn là chủ trương của BCT?

Ai cũng biết 3 Đặc khu này không nằm trong danh sách thuộc các tỉnh nghèo nhất nước.

Trong khi Ba Đặc khu này đã được nhà nước dành khá nhiều ngân sách (hàng chục ngàn tỷ đồng) để đầu tư cho hạ tầng giao thông (đường bộ, sân bay, cảng biển), điện, nước ngọt, bệnh viện, trường học …

3. Tại sao chỉ cắt bỏ điều kiện kinh cho doanh nghiệp, doanh nhân ở 3 đặc khu này ( còn 130 ngành phải có điều kiện kinh doanh), nhưng ở 710 đơn vị cấp huyện (và tương đương) còn lại trên cả nước vẫn lại phải chịu hơn 220 điều kiện kinh doanh?

                  NHỮNG BỆNH “VÔ DUYÊN”

                  NHỮNG BỆNH “VÔ DUYÊN”

                   Bs. Đỗ Hồng Ngọc

                                                 
  Bs. Đỗ Hồng Ngọc Một thầy thuốc, một nhà báo, một họa sĩ, một nhà thơ

– Học Chu Văn An năm 1961, tốt nghiệp Ðại học Y khoa Sài gòn (khóa 1962 – 1969) với văn bằng Tiến sĩ y khoa quốc gia.
– Trước 1975 đảm nhiệm trách nhiệm Bác sĩ Trưởng phòng cấp cứu tại BV-Nhi Ðồng Saigon.
– Là một thầy thuốc, đồng thời cũng là người cầm bút làm thơ, viết sách, tác giả của nhiều bài báo duyên dáng, dí dỏm, sâu sắc, ấn tượng – như một nhà văn, nhà báo thực thụ. Ðược biết, ông còn có những bức minh họa rất tài hoa …
– Càng về sau này, những trang viết của ông càng đi sâu vào chữ“thiền”, vào triết luận, ông đã nghĩ bằng trái tim, thay vì bằng đầu óc nhìn thiền dưới góc độ của một người thầy thuốc, một nhà “khoa học thực nghiệm”, không có chuyện huyền bí, mê tín dị đoan ở đây.
– Là một thầy thuốc không chỉ giỏi chữa bệnh về thể chất, nhưng dường như BS ÐH-Ngọc còn chứng tỏ một khả năng rất giỏi về chữa trị tâm bệnh – những bệnh về tinh thần – cho rất nhiều người, cho cộng đồng, nhưng lại rất ít nghe ông bày tỏ những chuyện riêng tư, những góc khuất trong tâm hồn của chính mình.
– Nhà thơ Ðỗ Trung Quân đã có nhận xét về Bs Ðỗ Hồng Ngọc như sau:
“ Ðỗ Hồng Ngọc làm thầy thuốc để chữa bệnh cho người còn làm thơ là để chữa bệnh cho mình”.

   
               NHỮNG BỆNH… VÔ DUYÊN!

           Tuy già không phải là một bệnh nhưng già thì thường có bệnh. Bệnh thì có bệnh nặng, bệnh nhẹ, bệnh có duyên và bệnh… vô duyên. Ai cũng biết thầy thuốc là người được học hành cẩn thận để giúp ta chữa trị bệnh tật, vậy mà thầy thuốc cũng có thể gây bệnh cho ta, dù là ngoài ý muốn, cái đó gọi là bệnh do thầy thuốc gây ra (iatrogenic) mà theo GS. Phạm Khuê, một chuyên gia về Lão khoa, Chủ tịch Hội người cao tuổi Việt Nam thì có đến hơn một phần tư các bệnh ở người già là do thầy thuốc gây ra! (Bệnh học tuổi già, Phạm Khuê, NXB Y Học, 1998, trang 364).

Những bệnh… vô duyên còn có thể do chính bản thân mình, người thân trong gia đình, bạn bè, hàng xóm, hoặc các nhân viên tâm lý xã hội gây ra nữa! Bà cô của một bác sĩ bạn tôi trên 80 tuổi kêu lúc nào trong người cũng nóng bức, miệng khô nên đã mua rễ tranh, mía lau, mã đề ngoài chợ về nấu “nước mát” uống. Mát đâu không thấy, thấy đi tiểu liên tục gây thêm tình trạng mất nước trong cơ thể, lại thấy nóng bức, thấy khô miệng, lại uống thêm “nước mát”! Thì ra “rễ tranh, mía lau, mã đề” là những loại thuốc lợi tiểu (diuretics).
Một ông bác gầy còm nghe hàng xóm bày vẽ có loại tễ mập, bèn mua uống mấy cây. Mập thiệt! Nhưng người béo bệu, cơ thể bạc nhược! Thì ra, thuốc tễ đó chỉ là bột mì trộn với mật ong và Corticoil, một thứ thuốc uống vào lâu ngày gây hội chứng Cushing, ứ nước, làm mập bệu và gây ra vô số những tác dụng tai hại khác như giảm sức đề kháng, mọc lông, loãng xương, loét bao tử, cao huyết áp…
Ta cũng biết thuốc chữa đau khớp có thể gây loét dạ dày; thuốc điều trị cao huyết áp có thể gây hạ huyết áp đột ngột; thuốc trị tiểu đường làm hạ đường huyết; thuốc uống cho đỡ bị đái són ở người già thì gây khô miệng, đỏ da, mờ mắt, chóng mặt…
Một đặc điểm sinh học của người cao tuổi là khả năng thích ứng dần kém đi. Hấp thu thuốc đã chậm mà đào thải cũng chậm. Tác dụng phụ của thuốc lại thiên hình vạn trạng, tùy từng người, từng lúc, có thuốc người này dùng thì tốt mà bày cho người khác không xong, uống vào bị phản ứng ngay.
Cho nên dùng thuốc ở người già phải dò dẫm trên từng trường hợp, giảm liều, giảm lượng, đắn đo tính toán trước sau, nào bệnh trước mắt, nào bệnh tiềm tàng; thuốc chữa được bệnh này nhưng có gây ra bệnh khác không, có làm bộc phát một bệnh cũ nào đó không, người bệnh ăn uống ra sao, tiêu tiểu ra sao và trạng thái tâm thần ra sao?
Người cao tuổi cũng thường hay tự ý gia giảm thuốc, tin lời bày vẽ, ai mách gì cũng nghe, gây tương tác thuốc lung tung rất dễ sinh ra nhiều bệnh…. vô duyên đáng tiếc.
Ngày càng có nhiều máy móc xét nghiệm và một số người cao tuổi cũng thường muốn được xét nghiệm này nọ.
Báo Paris Match của Pháp có đăng trường hợp một bà già bị rối loạn tiêu hóa đến khám ở một bác sĩ. Bác sĩ thấy không có gì nặng nhưng cũng gởi cụ làm thêm vài xét nghiệm cho chắc. Sau đó, bà cụ được tiếp tục làm thêm hàng loạt các xét nghiệm khác ngày càng phức tạp hơn vì xét nghiệm đơn giản không tìm ra bệnh: Siêu âm, nội soi, sinh thiết, chụp cắt lớp, chụp cản quang mạc treo…
Sau hơn một tháng chuyển từ trung tâm này đến bệnh viện kia, nằm đợi trên những băng ca lạnh lẽo, đẩy từ hành lang này sang hành lang khác, tiếp xúc với những người mang khẩu trang chỉ chừa đôi mắt lạnh lùng, bà cụ rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý trầm trọng và tiêu tốn mất 35 ngàn quan Pháp.
Cuối cùng các bác sĩ hội chẩn kết luận không có bệnh gì cả!
Tây gọi những người sính xét nghiệm là “examinite”.
Tổ chức sức khỏe thế giới (WHO) cũng cảnh báo hiện tượng over – investigation, “thăm dò quá mức cần thiết” này (Health of the Elderly, WHO, 1989).
Một số người cao tuổi được chăm sóc bảo bọc quá đáng, được làm xét nghiệm thăm dò, theo dõi liên tụclàm cho người bệnh muốn… hết bệnh cũng không được; không kể trong quá trình thăm dò, chọc hút, bơm tiêm, thụt tháo…. không phải là không có nguy cơ.
Dĩ nhiên nếu có bệnh thì cần phải làm để có chẩn đoán chính xác và điều trị hiệu quả. Còn thăm dò chỉ để… thăm dò thì không nên. Các chuyên gia khuyên chỉ nên làm xét nghiệm cho người già khi nhằm để chẩn đoán một thứ bệnh có thể chữa được, có thể phục hồi được, có lợi cho người bệnh hoặc để chẩn đoán phân biệt tìm ra một bệnh có tiên lượng tốt hơn, điều trị có kết quả hơn, có lợi cho bệnh nhân và gia đình hơn mà thôi. Tóm lại, biết ơn mình thì cần thiết lắm mới phải làm xét nghiệm và phải có chỉ định của bác sĩ.

Thế nhưng có thứ không phải là thuốc, không phải là thủ thuật gì cả mà vẫn có thể gây ra những bệnh vô duyên: đó là lời nói!
Có những lời nói gây hoang mang, lo lắng, làm mất ăn mất ngủ, gây kiêng cữ quá đáng làm cho tình trạng bệnh khó phục hồi hơn. Cái đó gọi là sự “dán nhãn” (labelling). Chẳng hạn như người không có chuyên môn, không đủ cơ sở khoa học chắc chắn mà “phán” cho một cái chẩn đoán kiểu như “nghi ung thư”, “hơi bị lớn tim”, hoặc một từ mơ hồ như “máu lộn mỡ, gan hơi nhiễm mỡ, viêm nhiễm phần phụ, rối loạn thần kinh thực vật”…hoặc “bị thư phù, bị người cõi trên nhập….” đều đem lại những kết quả tai hại không thể ngờ được!
Ngay cả bị dán nhãn là già cả, già nua, già yếu, mất sức rồi bị ép phải nằm yên một chỗ, lúc nào cũng có người nâng đỡ chăm sóc thì sẽ ngày càng lệ thuộc, ngày càng suy nhược, mau loãng xương, bắp cơ thoái hóa, cứng khớp nhanh.
Ðáng sợ hơn cả là bị ép phải vào nằm viện, nằm nhà thương, nhà dưỡng lão, nhà nghỉ mất sức… khi vẫn còn có thể tự quản được. Thật ra đây chỉ là giải pháp cuối cùng vì một khi đã vào các cơ sở này rồi thì không hy vọng gì trở lại đời sống bình thường được nữa vì càng ngày càng thụ động, ỷ lại, lệ thuộc, suy sụp.
 
Các cơ sở chăm sóc cho người già thực ra rất cần thiết, miễn là phải giữ một số nguyên tắc như đảm bảo sự riêng tư, tôn trọng cá nhân, giúp tự chủ, tự quản, và tạo nhiều cơ hội cho họ tham gia sinh hoạt phù hợp với sở thích và sức khỏe.
Tóm lại, không nên để người cao tuổi mắc thêm những bệnh… vô duyên !

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

Huế: Việt Kiều Mỹ đi xích lô 6 km, bị ‘chém’ 1.5 triệu đồng

  

Huế: Việt Kiều Mỹ đi xích lô 6 km, bị ‘chém’ 1.5 triệu đồng

Du lịch ngày mưa ở Huế trên xích lô. (Hình: VNExpress)

HUẾ, Việt Nam (NV) – Ngồi trên xe xích lô lòng vòng xem phong cảnh trên quãng đường chưa tới 6 km ở Huế, cặp vợ chồng Việt kiều Mỹ kêu rằng đã bị “chặt chém” tới 1.5 triệu đồng, tức 65 đô la Mỹ.

Bản tin hôm 4 Tháng Sáu, 2018, của VNExpress cho hay, ông Tony Nguyễn và vợ là Helena Phan Nguyễn là Việt kiều Mỹ đã đến Sở Du Lịch của thành phố Huế khiếu nại vì bị một người chạy xe xích lô ép phải trả số tiền 1.5 trệu đồng cho một cuộc du ngoạn tại khu vực thành nội Huế vào ngày 31 Tháng Năm trước đó.

“Họ ngồi lên một xe và được người xích lô chở đến kinh thành Huế theo trục Lê Duẩn sang Lê Huân, Đặng Thái Thân, Đinh Tiên Hoàng và qua cầu Trường Tiền để trở lại khách sạn. Với hành trình chưa đến 6 km, thời gian đúng một giờ, nhưng người đạp xích lô đã yêu cầu hai du khách trả 1.5 triệu đồng.”

Tờ báo trên nói rằng: “Do không thống nhất giá khi lên xe, hai du khách đành trả 1.5 triệu đồng, trong khi giá thông thường chỉ 200 ngàn đồng. Ngày 1 Tháng Sáu, họ phản ánh việc bị ép giá lên Sở Du Lịch Thừa Thiên-Huế.”

Một số độc giả của VNExpress bình luận vụ việc nêu trên, đưa ra một số kinh nghiệm chẳng lấy gì tốt đẹp khi đến Huế du lịch.

“Chính những hành vi như thế này làm Huế chẳng bao giờ phát triển nỗi. Và khách đến Huế thì thường chỉ 1 lần và không bao giờ quay lại. Thật đáng buồn!,” độc giả tên Nguyễn Bảo Khanh viết.

“Người ta ăn tô bún 25 ngàn đồng, tôi gọi tô bún giống vậy hết 45 ngàn đồng. Lý do: Anh không phải là người ở đây.” Độc giả tên Duy Van viết.

Còn độc giả có bút hiệu Bố Sóc Chuột viết: “Tôi đã từng đến Huế và tôi sẽ không bao giờ quay trở lại.”

Hồi tuần trước, VNExpress cho hay, một quán ăn ở bãi biển Đồ Sơn (Hải Phòng) đã tính thêm tiền “ghế ngồi” vào hóa đơn đòi nhóm khách hàng thanh toán sau bữa ăn hải sản gây xôn xao trên mạng xã hội. (TN)