Suy gẫm đi đồng bào quốc nội ….

Hai Tran shared a post.
Image may contain: 1 person

Vuong Phuong Le

Jason Nguyen 

Suy gẫm đi đồng bào quốc nội ….

Anh Will này sanh ở Mỹ, bơ sữa thịt bò hamburger đầy đủ thế nhưng tại sao anh có lòng tự trọng cao hơn nhiều người trong nước ????
Cộng thêm anh ta có một tương lai rạng rở, học cao đẹp trai muôn gì lại không đươc !

Thế nhưng tại sao anh ta lại quan tâm cho đất nước Việt Nam. Sẳn sàng đi trước lãnh hòn đạn cho đoàn biểu tình là sao là sao ????

Các bạn suy gẫm đi… Bớt uống chai bia đi, bớt ăn cục thịt đi, bớt say sưa một xíu, bớt nhậu gái gú, bớt ích kỷ đi. Làm ơn xuống đường đừng sợ và thờ ơ nữa

Có một anh lính tân binh người Afghanistan kể lại như vậy  “lý do tôi đi lính, vì hồi nhỏ tôi ở trong nhà ngủ ngon, tự nhiên tối nghe tiếng chó sủa, tôi ra ngoài xem thì ra một cô lính Mỹ cây M-16 canh gác cho làng to ở yên ổn. Tự nhiên tôi suy gẫm, tại sao người nước ngoài lại quan tâm và lo lắng cho chúng tôi mà chúng tôi ngồi đây vô trách nhiệm. Thế 2 năm sau tôi được 18 tuổi, tôi đã gia nhập lính để bảo vệ quê làng chúng tôi”

Suy gẫm đi..

Anh lính kia có lòng tự trong và trách nhiệm cho quê hương và người của anh ta quá tuyệt vời còn quý vị cứ nằm nghĩ ăn nhậu thì cũng có ngày CS dâng nội tạng của bạn cho TQ đừng la.

Biểu tình và giải pháp

Thang Chu

Biểu tình và giải pháp

Nguyễn Minh Tâm (Danlambao) – Có trải nghiệm qua những cuộc biểu tình mới đây chúng ta mới thấy rõ ràng sức mạnh quần chúng thật đáng sợ. Nó khủng khiếp như con sóng thần cứ ùn ùn trôi, như dòng nham thạch cứ cuồn cuộn chảy. Dòng người dày đặc cả cây số cứ vậy mà chuyển động, chuyển động, hô vang những khẩu hiêu không bao giờ tắt. Ngày 10/6 là ngày lịch sử đáng ghi nhớ. Cuộc biểu tình ngày 10/6 nó cho chúng ta thấy sức mạnh quần chúng thật mãnh liệt. Nó cho chúng ta thật nhiều hy vọng trong tương lai. Tuy nhiên, liệu nó có lập lại được lần 2 hay không. Tuần sau có tiếp tục được như vậy hay không, không ai dám chắc điều đó.

Do đó, theo tôi, tất cả những cuộc biểu tình theo cách truyền thống bộc lộ rất nhiều nhược điểm so với những trang thiết bị hiện đại, thiết bị phá sóng, chó nghiệp vụ, xịt vòi rồng, lựu đạn cay, v.v… những thủ thuật mánh khoé của “quần chúng tự phát” và lực lượng hùng hậu được huấn luyện chuyên nghiệp của CS như hôm nay. Cách biểu tình truyền thống chỉ thích hợp trong phạm vi nhỏ, “đánh nhanh rút lẹ”, thức tỉnh quần chúng, tạo tiếng vang thông qua mạng, nhưng rất dễ bị đàn áp và phân tán lực lượng.

Giả sử có hình thành nên cuộc biểu tình thật lớn, sau một thời gian chuẩn bị rất dài đầy khó khăn, với chế độ CS này, khả năng thất bại cũng rất cao.. Thiên An môn, sẵn sàng dùng xe tăng để đàn áp. Phong trào Dù vàng Hong Kong, chính quyền phong toả bỏ đói, đoàn biểu tình cũng phải tự tan rã. Chúng ta phải thấy một điều, để hình thành nên một đám đông như Hong Kong, không phải chuyện dễ, không phải tổ chức nào cũng làm được, nội chuyện giải quyết nước uống, sinh hoạt hằng ngày của đoàn biểu tình trong 3 ngày thôi, cũng là bài toán nan giải. Nhưng kết quả vẫn phải tự giải tán.

Trong chế độ tư bản, chỉ cần hình thành nên đám đông có tiếng nói, chính phủ sẽ lắng nghe, và báo chí sẽ vào cuộc, buộc chính quyền phải giải quyết. Còn trong chế độ CS, bất tuân tất cả luật lệ, CS là một chế độ phi nhân, sẽ đàn áp tận cùng để bảo vệ chế độ, dù thế giới có lên tiếng phản đối thì đó vẫn là chuyện nôi bộ một quốc gia. Sự tồn tại của đảng là tuyệt đối.

Mặc khác, về đoàn biểu tình:

1/ Chúng ta thiếu 1 tổ chức và những chiến lược dẫn dắt quần chúng.

2/ Mục đích biểu tình là cái gì? Để đạt được cái gì? Giải quyết vấn đề ra sao? Không có.

Chúng ta chỉ dừng lại ở mức độ phản đối mang tính tự phát. HD 981 thì phản đối TQ đặt giàn khoan, Formosa thì phản đối về môi trường, chỉ là hành động phản kháng đơn thuần, không có mục tiêu. CS nó đàn áp bởi vì sợ lây lan, chứ nếu không đàn áp thì mệt mõi cũng tự giải tán về nhà, rồi mọi việc cũng đâu vào đó. Formosa vẫn còn đó. Trong khi mục tiêu của vấn đề là sự tồn tại của ĐCS căn nguyên của mọi vấn đề, chúng ta không dám đề cập tới. Đồng ý rằng cũng phải lèo lái đi một chút đễ tránh sự đàn áp của CS, nhưng chính sự né tránh này làm cho cuộc biểu tình không có được sức mạnh sống còn và không làm chúng run sợ. Chưa đánh thức quần chúng từ gốc rễ vấn đề.

Trong chế độ CS, biểu tình là 1 cuộc chiến, dù bạn có ôn hoà, dù bạn chỉ phản kháng, dù bạn chỉ đứng chụp hình, bạn vẫn bị đàn áp dã man như thường, vậy tại sao bạn không đặt nó lên một mục đích nền tảng đúng nhất. ĐẢNG BÁN NƯỚC PHẢI SỤP ĐỔ. Giống như Thái Lan vẫn làm là kêu gọi, áp lực để Thủ tướng phải từ chức, hay chính quyền phải thay đổi. Mục tiêu của vấn đề rất rõ ràng, còn chúng ta chỉ là phản đối, phản đối sự cố hiện tại, còn mục tiêu chính xác lớn hơn không có, nên thiếu đi một sức mạnh. Chính nó là sức mạnh của đám đông trấn áp kẻ thù. Trong cuộc biểu tình ngày 10/6 tôi đã nghe nhiều nhóm hô vang ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN, nhưng cũng chỉ là những thiểu số. Đám đông phải là đám đông có sức mạnh.

Và cũng đừng nghĩ rằng biểu tình ôn hoà thì ít đàn áp hơn. Đối với CS biểu tình là phản động là chống lại chính quyền, phải loại bỏ. Tôi không ủng hộ một cuộc biểu tình bạo động, nhưng bạn cũng không nên nghĩ rằng thật ôn hoà lịch sự để tránh đàn áp. Chính điều này CS đã lợi dụng và trấn áp như lâu nay. Có biểu tình trong chế độ CS là có đàn áp, ít đàn áp ít, nhiều đàn áp nhiều chứ không phụ thuộc vào bạn hiền hậu hay lịch sự. Nếu bạn chống lại sự càng quét thì sẽ có bạo lực, vậy thôi? Nếu bạn ngoan ngoãn nghe lời, bảo về thì về, bảo giải tán thì giải tán, bảo đừng nghe xúi giục thì đừng nghe, như con cừu. Vậy bạn biểu tình để làm gì?

Nhưng để tránh những bạo loạn đáng tiếc xảy ra, để tránh những đàn áp dã man khủng khiếp đối đầu giữa nhà cầm quyền và đoàn biểu tình, nếu để xảy ra bạo lực, chắc chắc người dân sẽ chịu thiệt thòi nhiều nhất, bởi vì chúng ta không 1 tất sắt trong tay, còn bạo quyền được trang bị đến tận răng..

Do đó, tôi đề nghị một hướng biểu tình khác, nó trang bị thêm sức mạnh cho đoàn biểu tình ngay từ đầu và sẽ giải quyết tất cả những vấn nạn trên. Chúng ta sẽ làm tê liệt guồng máy cầm quyền trước khi nó kịp ra tay đàn áp, chúng ta sẽ dồn bạo quyền vào thế bị động trước khi nó ban bố những hiệu lệnh dã man.

Các bạn có thể biểu tình hay phản đối bằng nhiều cách khác nhau, khắp nơi trên đất nước, nhưng hãy cùng nhau thực hiện cương lĩnh của chương trình này, tôi tin chắc rằng, nếu cùng nhau thực hiện lâu dài chế độ CS này sẽ sụp đổ trong vòng sớm nhất.

PHƯƠNG PHÁP BIỂU TÌNH MỚI

Muc đích: ĐẢNG BÁN NƯỚC PHẢI SỤP ĐỔ

Khẩu hiệu: KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN

Hình thức: Biểu tình bằng mọi hình thức, xe gắn máy, xe hơi, xe tải hoặc đi bộ. Bất kỳ ai cũng tham gia được..

Mục tiêu: Làm kẹt xe dài hạn trong thành phố hoặc đường quốc lộ với tiêu chí: KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Thưc hiện: Biểu tình liên tục dài hạn mỗi sáng thứ 7, hoặc chủ nhật hằng tuần từ 9g-11g sáng tại 1 địa điểm đã chọn trước, hoặc những giờ cao điểm 5g-7g chiều các ngày trong tuần, nơi huyết mạch của tỉnh, thành phố, khu vực mà CS không thể phong toả, ngăn chận. Tuyệt đối không được thực hiện ở công viên, quảng trường. Mục đích là làm cho kẹt xe, chứ không có chống đối lại chính quyền cái gì cả.Nếu có kẹt xe, trên truyền thông chúng ta đã thông báo tiêu chí rất rõ ràng: KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Cụ thể tại Sài Gòn: Mỗi người sáng chủ nhật từ 9g – 11g hãy chở gia đình bằng xe gắn máy hoặc cá nhân đi xe hơi, mướn Taxi, đi xe đạp, đi bộ đến đoạn đường Trường sơn, chạy lòng vòng, bắt đầu từ Công viên Hoàng văn Thụ, vòng xoay Lăng Cha cả đến đoạn đường vào Sân bay. Đoạn đường này 2 chiều nhưng nếu số lượng người dồn về đây nhiều,thật nhiều cùng lúc, vẫn có khả năng kẹt xe dễ dàng.Đoạn bùng binh chổ cầu vượt trước khi vào sân bay, rất dễ kẹt xe. Mục đích là làm kẹt xe, chứ không chống đối lại chính quyền, khi kẹt xe kể như thành công, và mọi người cũng hãy cứ dồn vào nhiều hơn, nhiều hơn, để đám đông kẹt xe ngày càng nhiều hơn, rộng hơn, không di chuyển được, làm tê liệt khu vực này. Nghĩa là tê liệt khu vực Sân bay Tân Sơn Nhất. CS sẽ điều động để giải toả kẹt xe trước, chúng ta chạy một vòng đường khác rồi cũng quay trở lại để tiếp tục kẹt xe. Khu vực kẹt xe càng rộng càng thành công. Và bạn hiểu rồi đấy tê liệt Tân Sơn Nhất thì hiệu quả như thế nào?

Cứ như vậy tuần nào cũng thực hiện, làm cho kẹt xe khu vực đường Trường sơn, tê liệt đường vô ra phi trường, nếu không kẹt xe thì cứ đến 12g chúng ta về nhà, kể như xong nhiệm vụ ngày hôm đó. Tuần sau lập lại.

Hỏi bạn, 1 tháng chỉ cần kẹt xe 2 lần thôi, thì tình hình ảnh hưởng như thế nào? Chỉ cần quay film lại đám đông ào ạt trên đường Trường Sơn hơn mức bình thường, cũng đủ làm cho chính quyền sợ hải lòng dân quyết tâm như thế nào.

Lúc đầu không yêu cầu người tham gia giương khẩu hiệu hay băng roll hay bất kỳ gì khác, chỉ cần các bạn có mặt để tạo kẹt xe, nhưng bạn cũng phải chuẩn bị sẵn mang theo. Nếu có kẹt xe diện rộng, trong đám đông dày đặt đó bạn có thể tha hồ hô khẩu hiệu, hát vang những bài ca hay giương biểu ngữ đả đảo CS mà không một ai làm gì bạn. Hãy luôn luôn mang theo điện thoại di động để quay film chụp hình những sự kiện chung quanh bạn.

Tuyệt đối không biểu tình trong công viên, vì đó là nơi dễ đàn áp, dễ bắt bớ các bạn nhất. Hãy biểu tình ở những khu vực đông ngưới nhất, trà trộn trong quần chúng, giương biểu ngữ, hô khẩu hiện, chụp ảnh bọn AN chìm, bọn đàn áp quần chúng.

Với chiến thuật biểu tình này, tâm lý CS sẽ sợ hãi hoang mang, cảm thấy bất lực, và sợ kẹt xe dù bất cứ ở đâu, sợ dòng người đi trên đường. Chúng nó chống lại cái vô hình và rơi vào thế bị động.

Ngược lại, người tham gia an toàn 100%.. Thích thì biểu tình thôi, chúng ta làm chủ hoàn toàn!!!

CS không có lý do gì để bắt các bạn đang đi trên đường, hay kẹt xe phải dừng lại. Chúng nó chặn chổ này mình đi chổ khác gần đó , nó sẽ làm kẹt xe chổ khác. Không ai bắt bạn được, chính lúc này là lúc rất cần các bạn phải ôn hoà và lịch sự nhất. Nhớ rằng mục đích của chúng ta là kẹt xe. AN chìm hay quần chúng tự phát cũng vô nghĩa. Chúng cũng tạo nên kẹt xe. Và, kẹt xe là đồng nghĩa với LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Trên toàn quốc, tuần nào cũng kẹt xe vào ngày chủ nhật, kẹt xe khắp nơi, người dân chủ động làm cho kẹt xe, ngoài quốc lộ kẹt xe, trung tâm thành phố kẹt xe, công nhân đình công, làm tê liệt xã hội, đó lá áp lực buộc CS phải chấp nhận những yêu sách, bầu cử đa đảng hay truất phế CS thay thế bằng một chính phủ lâm thời khác. Nhà cầm quyền có đủ thời gian để cô lập đoàn biểu tình hay bỏ đói hay không, bởi càng kẹt xe, xã hội càng tê liệt, CS phải giải quyết nạn ket xe trước khi đàn áp người dân. Càng đàn áp càng kẹt xe? CS hãy chuẩn bị ống cống đi?

Biểu tình bằng xe máy, xe hơi nhiều thuận lợi hơn đi bộ, hình thành cuộc biểu tình nhanh, tạo hiệu ứng nhanh, thay đổi vị trí nhanh và đặc biệt chuyện tiếp nước dễ dàng hơn đi bộ.

Lúc đầu để thuần thục chương trình này chúng ta chỉ cần 1 địa điểm kẹt xe thôi, khi người dân đã nhìn thấy hiểu được vấn đề, tụ tập đông hơn, bởi đi biểu tình mà an toàn và chuyện kẹt xe trở thành cơm bửa, chúng ta sẽ chủ động mở rộng thêm nhiều địa điểm kẹt xe khác, tha hồ cho quần chúng chon lựa, và CS sẽ co cụm dần. Phương châm: BIỂU TÌNH – KẸT XE – LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Mỗi tỉnh thành, hãy chọn 1 địa điểm sao cho nhà cầm quyền không thể rào chắn cô lập không cho ngừng hoạt động như khu chợ, khu siêu thị, đường vào sân bay, trạm xe buýt, những trạm xăng lớn trong trung tâm thành phố, quốc lộ. Nếu bạo quyền rào chắn thì thiệt hại về phía họ càng nhiều hơn, và chúng ta vẫn biểu tình được ở những khu lân cận. Cụ thể tại Sài Gòn, có những địa điểm khác như chung quanh Chợ Bến thành, Trạm xe buýt trung tâm trước chợ Bến Thành, Vòng xoay Ngã tư Hàng Xanh, làm kẹt xe ngã tư Hàng xanh vẫn là 1 địa điểm đáng chọn lựa, nhưng mức độ tê liệt sẽ không bằng Tân Sơn Nhất. sẽ mở rộng thêm nhiều địa điểm khác.

Hãy truyền miệng, hãy share, hãy cùng nhau thực hiện chương trình này.

Biểu tình phải làm kẹt xe ở những nơi huyết mạch thành phố, làm tê liệt xã hôi, buộc cộng sản phải lùi bưới, trả quyền lực về tay nhân dân. Đảng CS bán nước phải sụp đổ.

Sài Gòn 13/6/2018

Nguyễn Minh Tâm

danlambaovn.blogspot.com

Công an Trung Quốc bắt giữ 9 nữ tu, cước bóc tài sản của Giáo Hội

Công an Trung Quốc bắt giữ 9 nữ tu, cước bóc tài sản của Giáo Hội

Các sơ Dòng Thánh Tâm cầu nguyện tại nhà nguyện ở Fushun, Trung Quốc

Bitter Winter, một tạp chí về tự do tôn giáo và nhân quyền tại Hoa Lục, trong số ra ngày 13 tháng Sáu đã cho biết như sau:

Công an của cộng sản Trung Quốc đã đột kích một nhà thờ Công Giáo ở thị trấn Helong, huyện Nong’an, thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm và bắt giữ chín nữ tu. Nhà thờ này là một phần của Giáo Hội Công Giáo “hầm trú” trung thành với Vatican. Từ lâu nay, sau pháp lệnh về tôn giáo có hiệu lực từ tháng Hai vừa qua, nhà thờ bị giám sát chặt chẽ, và không một thánh lễ nào có thể được tổ chức ở đây.

Lúc 10 giờ sáng, các nữ tu lên tầng hai của nhà thờ để đọc thánh thư. Đột nhiên, xuất hiện tám tên công an của thị trấn Helong. Chúng bắt giữ tất cả chín nữ tu và đưa họ đến đồn cảnh sát. Các sách kinh trong nhà thờ cũng bị tịch thu.

Tại đồn công an chúng lấy dấu vân tay của họ và quay phim, chụp hình các nữ tu. Khi các tín hữu địa phương được biết về vụ bắt bớ này, họ tập trung đông người trước đồn công an, đấu tranh để giải cứu các sơ. Lúc 8 giờ đêm đó, các nữ tu được thả ra với những lời dọa nạt.

Theo sơ Lan He, sau khi bắt giữ các nữ tu, bọn công an đập phá nhà tạm, quăng Mình Thánh Chúa xuống đất và cướp bóc những tài sản đáng giá trong nhà thờ.

các bảng đã được sử dụng trong các buổi lễ và Thánh Thể của Giáo Hội bị buộc phải loại bỏ. Các viên chức cảnh sát đến nhà thờ vài lần để đảm bảo rằng nhà thờ không tổ chức thêm bất kỳ dịch vụ nào. Một nữ tu khác, chị Mia cho biết công an hỏi chị về cha Shi Zhongyi, 97 tuổi, người đã xây ngôi nhà thờ này và đã bị bắt ba lần và phải chịu 30 năm tù vì niềm tin của mình.

Hai trong số 9 nữ tu bị bắt đã bị buộc phải rời khỏi tỉnh Cát Lâm để trở về quê hương của mình. Công an Trung Quốc vẫn tiếp tục theo dõi chặt chẽ ngôi nhà thờ..

Đặng Tự Do
Nguồn: vietcatholic.net

Đi biểu tình là người ta vì yêu nước mà đi

FB Lê Bảo Nhi Lê viết:

Hôm qua, mấy an ninh canh trước nhà gọi mình ra nói chuyện. Nội dung cũ rích là năn nỉ mình đừng đi biểu tình , ” chị đi thì khó cho tụi em”.

Ngồi nói chuyện một lúc, các bạn ấy công nhận clip nhận tiền biểu tình là clip giả. Đó là clip nhà hảo tâm cho tiền dân oan ở vườn hoa Mai Xuân thưởng, Hà nội, cách đây 4 năm.

Sau đó mình nói thêm: ” Đi biểu tình là người ta vì yêu nước mà đi. Không ai và không bất cứ điều gì khác khiến họ bước qua sợ hãi ngoài tình yêu với đất nước. Ví như tụi em, đi biểu tình bị người ta đánh nhập viện tốn 5 hay 7 triệu thì thuê em 400k đi biểu tình em có đi không? Chưa kể nếu em làm nhà nước em sẽ bị nhũng nhiểu này nọ nữa, các em đi không? Chắc chắn là không. Lòng yêu nước là tình cảm thiêng liêng mạnh hơn tất cả. Cả trăm ngàn người trên cả nước đi biểu tình thì tổ chức tỷ phú nào đủ tiền trả …. “

Các bạn an ninh nghe thấm liền công nhận chuyện báo chí hay công an cho là người biểu tình nhận tiền là hết sức phi lý.

Mình còn mở não cho các em: Bọn chóp bu cs mua nhà mua xe và vợ con chúng ở nước ngoài hết rồi. Trung quốc qua đô hộ là chúng nó bấm nút biến luôn. Còn như gia đình chị và gia đình tụi em không có tiền chạy sang nước ngoài, chịu cảnh nô lệ khốn khổ như nhau. Tụi em canh chị phải tầm bậy và vô nghĩa không.

P/s Hình cũ, cảnh “xuống công viên” ngày ( 4/6/18) Bảo Nhi Lê cầm biểu ngữ chữ đỏ “ NÓI KHÔNG VỚI LUẬT ĐẶC KHU” đứng giữa.

Image may contain: 6 people, crowd and outdoor
Image may contain: 6 people, including Trần Bang, people standing and outdoor
Image may contain: 8 people, people standing, shoes and outdoor

Biểu tình là quyền công dân được Hiến pháp ghi nhận (chứ không phải ban cấp) tại Điều 25.

Nguyen Huynh Lan

Biểu tình là quyền công dân được Hiến pháp ghi nhận (chứ không phải ban cấp) tại Điều 25.

Vì là một quyền hiến định mà toàn bộ hệ thống pháp luật phải tôn trọng, nên “kích động biểu tình” nếu có là điều chẳng những nên khuyến khích, mà còn rất hợp hiến và hợp pháp, bởi nó giúp thực thi quyền công dân.

Hành động giúp thực hiện quyền công dân tại sao được nhìn dưới nhãn quan thù hằn như nhà cầm quyền đang tuyên truyền? Hay nhà cầm quyền không muốn người dân thực hiện quyền công dân? Hay nhà cầm quyền không muốn tuân thủ Hiến pháp?

“Luật an ninh mạng có thể được Chính quyền sử dụng để đàn áp những tiếng nói bất đồng…”

Hôm 14/6 văn phòng nhân quyền của Liên hiệp quốc tại Đông Nam Á gửi thông cáo bày tỏ quan ngại về việc Quốc hội Việt Nam thông qua bộ Luật an ninh mạng.

Nhận định rằng bộ luật này “chứa đựng những điều khoản đi ngược lại với những cam kết của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) mà Việt Nam đã ký”, thông cáo của Liên hiệp quốc giải thích những điều khiến họ quan ngại, gồm:

” Luật an ninh mạng cho phép Chính quyền yêu cầu các công ty công nghệ và các nhà cung cấp dịch vụ phải chia sẻ dữ liệu về thông tin cá nhân của người dùng, từ chối cung cấp dịch vụ và kiểm duyệt bài đăng của người dùng mà không cần đến quyết định của tòa án.”

“Luật an ninh mạng có thể được Chính quyền sử dụng để đàn áp những tiếng nói bất đồng…”

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-44492573

QH Việt Nam sẽ lo ‘dịch chuyển đám mây ảo’?

QH Việt Nam sẽ lo ‘dịch chuyển đám mây ảo’?

Đoạn clip phát biểu của Tướng Võ Trọng Việt gây 'sốt' trên mạng xã hội
Đoạn clip phát biểu của Tướng Võ Trọng Việt gây ‘sốt’ trên mạng xã hội

Mạng xã hội Việt Nam tuần này ồn ào vì một đoạn clip quay lúc Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, Thượng tướng Võ Trọng Việt, trình bày Báo cáo giải trình, tiếp thu và chỉnh lý dự thảo Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Bàn tròn thứ Năm: Luật An ninh mạng – pháp lý và công nghệ

LHQ bày tỏ quan ngại về Luật an ninh mạng

‘Luật An ninh mạng, bước lùi lớn cho VN’

Sau khi ông Việt kết thúc báo cáo, Quốc hội Việt Nam đã biểu quyết thông qua Luật An ninh mạng gây tranh cãi.

Đoạn clip nhanh chóng lây lan trên mạng, vì cách ông Việt phát âm tên Google và Facebook.

Ngoài ra, các công dân mạng cũng chê cười đoạn trích từ báo cáo: “Hiện nay, Google và Facebook đang lưu giữ dữ liệu của cơ quan, tổ chức, cá nhân Việt Nam tại trung tâm dữ liệu đặt tại Hồng Kông và Singapore. Nếu quy định của Luật này có hiệu lực thì doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây điện toán, đám mây ảo về Việt Nam để mở trung tâm dữ liệu tại Việt Nam là hoàn toàn khả thi.”

Trách nhiệm của ai?

Tuy vậy, hôm 14/6, cựu đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đăng bài trên Facebook cá nhân, nhận xét tập thể Quốc hội, chứ không phải cá nhân ông Việt, có trách nhiệm.

“Nhưng lỗi của ông chỉ là phát âm facebook thành phê-tê-bốc thôi. Còn ý tưởng ngộ nghĩnh “kéo đám mây điện tử về VN” không phải lỗi của riêng ông,” ông Thuyết viết.

Vị cựu đại biểu quốc hội Việt Nam phân tích ở Quốc hội, thông thường, một dự luật phải được xem xét qua 2 kỳ họp mới biểu quyết thông qua được.

Trong lần xem xét thứ nhất, Quốc hội phân công một ủy ban thẩm tra dự luật đó.

Báo cáo thẩm tra này cũng cần được Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua, và đó là căn cứ quan trọng định hướng cho đại biểu xem xét, thảo luận.

Sau khi Quốc hội thảo luận, dự luật lại được giao cho ủy ban đã thẩm tra dự luật phối hợp với cơ quan soạn thảo chỉnh lý và nhân danh Ủy ban Thường vụ Quốc hội viết báo cáo tiếp thu, giải trình.

Bàn khả năng hoãn hoặc sửa Luật An ninh mạng

“Nếu đoạn video-clip lan truyền trên mạng được ghi ở kỳ họp Quốc hội này, trước khi Quốc hội biểu quyết thông qua dự luật, thì đó là Báo cáo tiếp thu, giải trình của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, chứ không phải ý kiến cá nhân của ông Việt,” ông Thuyết nhận định.

‘Cười ra nước mắt’

Nhiều bình luận trên mạng đưa ra sau khi đoạn clip phát tán.

Luật An ninh mạng: Vì sao và sẽ ra sao?

Bàn khả năng hoãn hoặc sửa Luật An ninh mạng

Nhà văn Nguyễn Quang Lập nêu ý kiến: “Vấn đề là bài phát biểu do người khác viết cho nên tướng Việt đã rặn không ra chữ Facebook. Vì sao tướng Việt rặn không ra chữ Facebook trong khi chữ Google lại rặn được? Vì chữ google tướng Việt đã trông thấy đã nghe nói, còn chữ Facebook thì không, hoàn toàn không.”

“Sự cười ra nước mắt khi nghĩ tới 423 ĐBQH đã bỏ phiếu thuận cho luật ANM chắc trình IT cũng chẳng hơn gì tướng Việt.”

Cây bút Hiệu Minh thì đăng bài giải thích về “điện toán đám mây”.

Theo kết quả kiểm phiếu, 423/466 đại biểu có mặt ở hội trường (chiếm 86,86% tổng số đại biểu) tán thành thông qua Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Có 15 đại biểu không tán thành (chiếm 3,08%) và 28 đại biểu không biểu quyết (chiếm 5,75%).

Luật có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/ 2019.

Đám mây điện toán là gì?

Hiện trong dư luận Việt Nam còn rất nhiều thông tin trái ngược nhau về cách hiểu thế nào là dịch vụ ‘đám mây điện toán’ (cloud computing).

Trên nguyên tắc, dịch vụ này đã có từ 10 năm qua và không ngừng hoàn thiện, gồm một tập hợp các mạng lưới cung cấp dịch vụ đáp ứng tức thời nhu cầu tải dữ liệu (on-demand service).

Khác với dịch vụ tại chỗ (on-site services), các mạng lưới này trải trên toàn cầu, và vận hành không phụ thuộc vào một số máy ở vị trí cụ thể nào.

Một số dịch vụ dùng cả vệ tinh hỗ trợ cho quá trình xử lý và truyền dữ liệu.

Rackspace data centre
Bản quyền hình ảnh OTHER
Trung tâm dữ liệu của Rackspace

Nếu một phần của mạng không đáp ứng nhu cầu chuyển dòng dữ liệu, các máy ở nơi khác được huy động ngay để phân phối luồng thông tin tối ưu nhất, tùy nhu cầu từng lúc.

Việc lưu trữ được mã hóa để đặt trong các cụm ‘cloud’ mà thực ra là cách một mạng lưới lớn.

Các từ điển tiếng Anh đã giải thích cách gọi là ‘đám mây’ xuất hiện khi dân làm trong ngành công nghệ thông tin vào cuối thập niên 1990 nói về hình vẽ các cụm mạng phân phối dịch vụ, mà không liên quan gì đến thời tiết.

Ngoài việc có máy chủ riêng, các đại gia công nghệ mạng như Google, Facebook vẫn dùng lại dịch vụ ‘cloud computing’ do các công ty khác cung cấp.

Một số công ty như Akamai, Amazon, Cisco, Equinix, Rackspace…được cho là đi đầu trong cách thu hút đầu tư vào lĩnh vực ‘cloud computing’.

Trang web của Akamai giới thiệu họ đang vận hành 240 nghìn máy chủ, đặt ở 130 quốc gia và tải dòng dữ liệu 95 exabyte một năm.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Buộc Cẳng Chim Trời

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Buộc Cẳng Chim Trời

RFA

Ảnh của tuongnangtien

The “world wide web” is not a conspiracy of spiders.
Khuyết danh

Trong mục Ý kiến ngắn trên diễn đàn talawas, vào ngày 9 tháng 9 năm 2008, ông Phan Hoàng Sơn phát biểu như sau: “Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ phức tạp nhất của thế kỷ vừa qua. Hai chiến tuyến được thành lập để công kích và ca ngợi ông, mặc dù cả hai bên đều yêu mến các tình ca của ông.”

Vụ thiên hạ thành lập chiến tuyến “để công kích và ca ngợi Trịnh Công Sơn” ra sao, nếu có, để đó, bữa nào rảnh, tính sau. Nhưng chuyện cả nước đều yêu nhạc của đương sự là một sự kiện hoàn toàn khách quan. Muốn bài bác hay nói ra (e) hơi khó. Mà nói vô thì (nghe) có vẻ xu thời.

Còn nói tình ngay thì tui hoàn toàn không hề có ý bài bác, cà khịa, nói ra (hay nói vô) gì ráo. Tiện đây, tui chỉ muốn nói (thêm) rằng họ Trịnh không chỉ có tài mà còn có… thời nữa kìa. Ổng không những đã hay mà còn… hên (dữ) lắm!

Ngay sau khi đương sự vừa xuất hiện (trong những buổi sinh hoạt văn nghệ bỏ túi, giản dị với chiếc đàn guitar, trầm lắng bên cạnh Khánh Ly), mấy cái máy Akai cồng kềnh cũng – theo chân nguời Mỹ – tràn vào nước Việt, mang sáng tác của Trịnh Công Sơn đến mọi hang cùng ngõ hẻm ở miền Nam.

Rồi đất nước thống nhất. Trong lúc bộ đội và dân chúng miền Bắc ào ạt vào Nam, âm nhạc của Trịnh Công Sơn lặng lẽ đi chiều ngược lại – từ Nam ra Bắc. Và ông đã chinh phục được luôn số thính giả của nửa phần quê hương còn lại.

Trịnh Công Sơn tài ba (thấy rõ) nên được rất nhiều người coi là niềm hãnh diện của dân tộc Việt. Tôi, tiếc thay, không có cái may mắn được chia sẻ niềm hãnh diện này – như “rất nhiều người” khác.

Vì sinh ra trong một gia đình sống nhiều đời bằng nghề lý số, bất cứ ai không phải dân “pro” mà thích bói toán hay dự đoán bậy bạ (và trật lất) là tôi không thích. Nghỉ chơi, ít ra (cũng) cho tới tết. Hoặc (không chừng) tới chết luôn!

Với riêng tôi, Trịnh Công Sơn đã mắc phải lầm lỗi (chí tử) như thế. Hơn ba mươi năm trước, khi cuộc chiến Việt Nam còn đang ở giai đoạn khốc liệt, ông đã mường tượng ra một viễn ảnh thanh bình – làm say đắm lòng nguời: “Khi đất nuớc tôi không còn chiến tranh, trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường.”

Chiến tranh chấm dứt. Nam, Bắc hoà lời ca. Tôi ca (hơi) khó nghe nên bị túm. Dù vào trại cải tạo nhiều năm, giọng (ca) tôi vẫn không thay đổi được bao nhiêu. Bởi vậy, vừa ra khỏi tù là tôi… vù luôn ra biển. Sau khi đã đi hết biển, mặc cho ông Trần Văn Thủy kêu gào, tôi cứ bỏ đi luôn. Cho nó chắc ăn!

Do đó, cái vụ “trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường” – nếu có – tôi cũng không được thấy. Mà hình như thì không (có) đâu.

Không dám mua vé máy bay về (thiệt) nhưng nhiều đêm – những đêm thâu, sâu hun hút ở Nam Dương, ở Thái Lan, ở Tân Gia Ba, hay ở Hoa Kỳ… – tôi vẫn thường lò dò, bằng những bước chân của kẻ mộng du, trở lại cố hương.

Tôi lang thang, qua khắp mọi miền đất nước. Phần lớn là những địa danh mà tôi chưa bao giờ có dịp ghé qua, trước khi (đành đoạn) bỏ đi. Không nơi đâu có chuyện (“trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường”) thần tiên như thế. Sau cuộc chiến, quả nhiên, con nít có la cà và tụm năm tụm ba (hơi nhiều) trên đường phố nhưng tuyệt nhiên không thấy đứa nào vui đùa hay hát hỏng gì xất cả.

Từ Hà Nội, ký giả Huw Watkin tường thuật rằng “cứ năm đứa bé đang lê trên vỉa hè của ba mươi sáu phố phuờng là có một đứa… ăn xin. Bốn đứa còn lại, xem chừng, cũng bận: đánh giầy, năn nỉ người đi đường mua vé số, dắt mối, bán ma túy…” (“Children Sold Into Begging, Pimping And Drug Dealing”South China Morning Post, 18 April 2000).

Cũng vẫn theo y như lời Huw Watkin thì lực lượng trẻ con đi ăn mày, làm ma cô và bán ma túy… ở Việt Nam đang dần được đưa vào tổ chức (“… recent media reports that children are being increasingly used by organized begging gangs, pimps and drug dealers”).

Chuyện này thì thằng chả nói hơi… thừa! Ở một xứ sở mà Nhà nước bao biện mọi chuyện, và lãnh đạo khắp nơi – kể cả chùa chiền, giáo đuờng hay thánh thất… – làm sao để cho trẻ em (những mầm non tương lai của Tổ quốc) sống vô tổ chức được, cha nội?

Tôi còn dự đoán rằng, trong tương lai gần, lũ trẻ thơ bụi đời ở Việt Nam (dám) sẽ được đoàn ngũ hoá – và cho thắt khăn quàng có màu sắc khác nhau – để dễ điều phối. Đại loại như, khăn quàng xanh: đánh giầy; khăn quàng tím: dắt mối; khăn quàng trắng: ma túy; khăn quàng hồng: mãi dâm; khăn quàng nâu: ăn mày; khăn quàng đỏ: thu thuế và theo dõi hoạt động, cũng như tư tưởng, của những loại khăn quàng khác!

Cũng như Trịnh Công Sơn, tiếc thay, tôi đoán… trật! Cho tới bữa nay, vẫn không thấy những sắc mầu khăn quàng (đỏ, xanh, vàng, tím) phất phới mọi nơi – trên đường phố Sài Gòn hay Hà Nội – như tôi đã hình dung!

Đảng chưa rảnh để cho đám trẻ em bụi đời vào khuôn phép. Nhà Nước Việt Nam còn phải bận tâm về nhiều “đám” khác (xem chừng) cấp thiết hơn nhiều: xây dựng lại đội ngũ trí thức, chấn chỉnh lại đội ngũ báo chí, củng cố lại đội ngũ công nhân… Và quan trọng hơn hết là tìm cách quản lý cái đám blogger, một giới người vừa mới xuất hiện – hết sức đột ngột và lộn xộn – ở xứ sở này.

Blog có thể được mô tả như là một hình thức “dân báo”, và blogger là một nhà báo tự do – theo như quan niệm của bà Tạ Phong Tần, một trong những blogger đang được công luận chú ý, ở Việt Nam:

“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước…”

“Khi bạn đưa thông tin lên blog của bạn, tức bạn đã đem sự hiểu biết của bạn truyền tải cho người khác để mọi người cùng được biết, qua đó, mọi người cùng bàn luận, cùng kiểm tra xem, dùng quyền công dân của mình đòi hỏi công chức Nhà nước phải thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn mà luật pháp quy định.”

“Có thể sự hiểu biết của bạn chỉ là một phần nhỏ nào đó trong đời sống xã hội, nhưng nhiều người góp lại sẽ tạo nên một bức tranh hiện thực xã hội hoàn chỉnh. Khi tự mình làm một nhà báo công dân, chính bạn đã góp phần công khai, minh bạch hóa xã hội, cùng chung sức xây dựng một xã hội dân sự cho đất nước chúng ta.”

Quan niệm tích cực vừa nêu, tiếc thay, đã không được chia sẻ bởi những kẻ đang nắm quyền lực ở Việt Nam. Vốn đa nghi, giới người này có khuynh hướng xem blog (nói riêng) và web (nói chung) chỉ là “âm mưu của những con nhện” – những kẻ đang âm mưu “diễn biến hoà bình” – cần phải được theo dõi và kiểm soát, nếu được.

Mà tui thì sợ còn lâu mới được. Tầu còn bó tay thì nói chi ta. Chuyện quản lý Internet ở nước láng giềng, được giáo sư giáo sư Cao Huy Thuần tóm gọn, như sau: “80 muơi triệu con chuột thì mèo đâu ra mà bắt cho hết.”

Nhà nước Trung Hoa vĩ đại đã từng thành công mỹ mãn trong việc huy động dân chúng tóm gọn vài tỉ con chim (sẻ) mà nay đang loay hoay không biết đối phó ra sao với mấy triệu con chuột (điện). Quyết tâm của họ, xem chừng, hơi thấp. Quyết tâm của ta, xem ra, cũng… không cao!

Công cụ truyền thông “gang thép” nhất của nuớc Việt Nam, Công an Nhân dân Online (Cơ quan Ngôn luận của Bộ Công an), đọc được hôm 5 tháng 10 năm 2007, đã mô tả blog như là một thứ “hệ lụy” và “quản lý blog” là… “Chuyện buộc cẳng chim trời”. Thiệt, nghe mà muốn ứa nước mắt:

“Theo ước tính từ Bộ Thông tin và Truyền thông, có khoảng 3 triệu blog tại Việt Nam. Và mỗi ngày có hàng chục ngàn blog mới được khai sinh và việc một người sử dụng nhiều blog với những mục đích khác nhau là hoàn toàn có thể. Đã có những phát sinh và hệ lụy từ blog…”

“Tuy nhiên, liệu có quản lý được không? Quản lý một blog mà danh tính của nó có thể thay đổi trong chớp mắt và những thông tin hiển thị không thực sự chính xác thì đó là cách buộc cẳng chim trời. Hầu hết các blog đều là dịch vụ của một nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài, vì vậy việc quản lý sẽ càng trở nên nan giải hơn…”

“Trong bộn bề của những ngày bắt đầu Bộ Thông tin và Truyền thông, trong rất nhiều những vấn đề cần giải quyết và đưa ra những hướng dẫn cụ thể, đưa ra việc quản lý blog với những quy chế hướng dẫn cụ thể là điều chưa khả thi.”

“Việc truy tìm chủ nhân blog có thể được đối với cơ quan an ninh mạng hay lực lượng cảnh sát mạng. Nhưng đó là việc làm mang tính đối phó chứ không phải là cách làm mang tính chiến lược.”

Trời đất, làm sao mà có “chiến thuật” hay “chiến lược” gì cho kịp chớ? Coi: mới hôm qua còn cả đống cà phê chui, bữa nay (tất tần tật) đều biến thành… cà phê Internet hết trơn hết trọi!

Giấc Nam Kha khéo bất bình.
Bừng con mắt dậy thấy mình trắng tay!

Khi khổng khi không, nhà đương cuộc Hà Nội mất (độc) quyền thông tin (mà họ đã từng nắm chặt được) từ hơn nửa thế kỷ nay. Bằng nỗ lực tuyệt vọng – để… hòng “cứu vãn tình thế” – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký ban hành Nghị định liên quan đến việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet ở Việt Nam, theo như tường thuật của phóng viên Thiện Giao (nghe được qua RFA) hôm 5 tháng 9 năm 2008 vừa qua.

Ta không có tới tám mươi triệu con chuột như Tầu nhưng tính rẻ cũng (đâu chừng)… bốn triệu! Mèo đâu ra mà bắt cho kịp chớ?

Công an mạng và cảnh sát mạng lại không thể đào tạo dễ dàng như mấy ông bạn đồng nghiệp, bên ngành giao thông. Loại sau, khỏi cần huấn luyện, cứ quăng ra đường là tụi nó xông xáo đi ghi giấy phạt để… kiếm thêm chút cháo. Chớ còn rình bắt chuột (điện) thì đòi hỏi cần phải có nghiệp vụ cao mà lại chả được ăn cái… giải (rút) gì, ngoài số tiền lương… chết đói.

Buộc cẳng chim trời hay buộc chỉ chân voi đều là những chưyện (rất) khó thành công.

– Ủa, không thành công thì thành nhân chớ có mất mát gì đâu mà sợ?

– Sợ chớ, theo luật tiến hoá thì đi tới mới có hy vọng thành nhân. Còn cố kìm giữ cả một dân tộc trong tăm tối, dốt nát và nghèo đói… là đi giật lùi. Bước lui thì chỉ có thể thành dã nhân mà thôi!

6/2009