Luật an ninh mạng để trị dân chứ không phòng giặc

Luật an ninh mạng để trị dân chứ không phòng giặc

Blog VOA

Trân Văn

Nếu không có gì thay đổi, cuối kỳ họp thứ năm của Quốc hội khóa này, các đại biểu sẽ bỏ phiếu, biến hai dự luật, một về “Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt” (trước giờ vẫn được gọi tắt là Luật Đặc khu) và một về “an ninh mạng” thành luật.

Sự vô lý, các yếu tố đáng ngờ và những hiểm họa tiềm ẩn trong dự luật về “Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt” đã khiến nhiều người quên dự luật về “An ninh mạng” vốn đáng ngại và đáng bàn không kém (1)

***

Từ khi máy vi tính và Internet trở thành một phần không thể thiếu trong sinh hoạt của cả cá nhân lẫn sinh hoạt xã hội, tin tặc trở thành một vấn nạn trầm kha, đe dọa từ chính trị, kinh tế, tới an ninh, quốc phòng của tất cả các quốc gia.

Theo tính toán của các chuyên gia về bảo mật – an ninh mạng máy tính và Internet, năm 2016, tổn thất do tin tặc gây ra đối với máy tính và Internet tại Việt Nam vào khoảng 10.400 tỉ đồng.

Sang năm 2017, mức độ tổn thất tăng thêm chừng 15% nữa so với năm 2016. Trong năm 2017, tổng thiệt hại do tin tặc gây ra đối với máy tính và Internet tại Việt Namđược ước đoán là 12.300 tỉ đồng, tương đương 540 triệu Mỹ kim (1).

So với nhiều quốc gia khác, thiệt hại vật chất mà tin tặc gây ra cho Việt Nam không phải là lớn song hiểm họa tiềm ẩn từ tin tặc đối với chính trị, kinh tế, an ninh, quốc phòng thì lại đặc biệt đáng ngại.

Tháng 5 năm 2014, hàng ngàn website của nhiều cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức bị tin tặc đánh sập. Tháng 11 cùng năm, hàng chục ngàn modem của những người sử dụng dịch vụ Internet do Công ty FPT cung cấp tại Bình Dương bị tin tặc xâm nhập, thay đổi cấu hình khiến họ không thể truy cập vào Internet.

Cũng trong năm 2014, ông Trần Quang Chiến, Giám đốc điều hành Security Daily, tiết lộ với báo giới rằng, có 30 trang web của các cơ quan thuộc chính phủ Việt Nam bị tin tặc đoạt quyền điều hành trong cả tháng.

Tin tặc đánh sập hàng ngàn website của nhiều cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức bày tỏ sự bất bình trước sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 vào thăm dò – khai thác dầu khí tại quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Modem của hàng chục ngàn người sử dụng dịch vụ Internet tại Bình Dương bị tin tặc xâm nhập, thay đổi cấu hình, khiến họ không thể truy cập Internet vì Bình Dương là nơi bùng phát đợt biểu tình chống Trung Quốc và chuyển thành bạo động.

Lúc đầu, ông Chiến chỉ tiết lộ rằng, các cuộc tấn công – đánh sập website của nhiều cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức, các vụ xâm nhập – phá hoại modem, chiếm đoạt quyền điều hành hàng loạt website của chính phủ Việt Nam là do “tin tặc nước ngoài” gây ra.

Sau đó, cực chẳng đã, Security Daily phát cảnh báo chính thức rằng, tin tặc Trung Quốc (nhóm 1937cn và nhóm Sky-Eye) đứng phía sau tất cả những vụ tấn công, đánh sập, phá hoại, chiếm đoạt quyền điều hành ấy.

Chẳng phải chỉ có Security Daily đề cập đến nguy cơ máy tính và Internet Việt Nam bị tin tặc Trung Quốc khống chế.

Tháng 5 năm 2015, tại một cuộc hội thảo ở Hà Nội, ông Wias Issa, Chuyên viên cao cấp của FireEye – chuyên về bảo mật, an ninh máy tính và Internet, cảnh báo: APT30 đã theo dõi, xâm nhập các website, mạng máy tính tại Việt Nam ít nhất là 10 năm.

Theo FireEye, APT30 có tổng hành dinh tại Trung Quốc, suốt 10 năm, hạ tầng kỹ thuật không đổi, tổ chức chặt chẽ, hoạt động theo ca, mục tiêu nhất quán (xâm nhập, thu thập các dữ liệu của nhiều lĩnh vực khác nhau, bao gồm các máy tính của các chính phủ khác).

Không đủ bằng chứng để khẳng định APT30 của chính phủ Trung Quốc nhưng FireEye dựa vào các đặc điểm của APT30 như đã kể để nhấn mạnh phỏng đoán, APT30 được chính phủ nào đó tài trợ tài trợ đầy đủ để thực thi và hoàn thành nhiệm vụ.

2015 cũng là năm mà ThreatConnect và Defense Group (DGI) – hai hãng chuyên về bảo mật, an ninh máy tính Internet tại Hoa Kỳ, cho biết, tin tặc Trung Quốc đã gài mã độc vào những email, hình ảnh liên quan đến sự kiện Hải quân Thái Lan khống chế ngư dân Việt Nam để mở đường xâm nhập máy tính của nhiều người.

Tờ Wall Street Journal (WSJ) đã dựa trên kết quả điều tra này để tiếp tục cảnh báo về 78020 – bí số của một đơn vị tình báo được đặt dưới sự chỉ huy của Quân khu Thành Đô, phạm vi trách nhiệm bao gồm cả Tây Tạng, khu vực giáp giới Việt Nam, Miến Điện, Ấn.

Mark Stokes, một chuyên gia của Hoa Kỳ, bảo với WSJ rằng, 78020 chỉ là một trong hơn 20 đơn vị của quân đội Trung Quốc chuyện phân tích và khai thác sơ hở của các hệ thống mạng máy tính…

Riêng với Việt Nam, chỉ trong hai tháng 7 và 8 của năm 2015, có hơn 1.000 máy chủ và khoảng 2.500 trang web bị tấn công, trong số này có khoảng 20 trang web của hệ thống công quyền, 50 trang web của hệ thống giáo dục.

Khi loan báo những số liệu vừa đề cập, Trung tâm Ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam (Vncert), thuộc Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam, xác nhận, thủ phạm gây ra tất cả những vụ tấn công vừa kể đều là tin tặc Trung Quốc.

Vào thời điểm đó, Vncert công khai than rằng, cơ quan này đã gửi nhiều cảnh báo cho những nơi có liên quan, đặc biệt là các cơ quan công quyền nhưng tất cả đều rất thờ ơ, cho dù chủ đích những cuộc tấn công ấy rõ ràng là đánh cắp những thông tin quan trọng.

Thờ ơ chỉ mới là một khía cạnh…

Năm 2014, Hiệp hội An toàn Thông tin Việt Nam từng cảnh báo về một vấn nạn nan giải đối với an ninh máy tính và Internet tại Việt Nam: Gần như toàn bộ thiết bị mà các công ty viễn thông Việt Nam đang sử dụng là sản phẩm do hai công ty Huawei và ZTE của Trung Quốc sản xuất.

Theo Hiệp hội An toàn Thông tin Việt Nam, có 6/7 công ty viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị và công nghệ do Huawei và ZTE cung cấp. Trên toàn Việt Nam, có khoảng 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) đang sử dụng thiết bị của Huawei và ZTE.

Trước nữa, chỉ tính riêng năm 2009, đã có hơn năm triệu thiết bị như: modem, router, USB do Huawei và ZTE sản xuất đã được bán trên thị trường Việt Nam. Hiệp hội An toàn Thông tin Việt Nam xác nhận là chưa thống kê được số thiết bị do Huawei và ZTE sản xuất, đã được bán tại Việt Nam.

Huawei và ZTE là hai công ty chuyên cung cấp thiết bị, công nghệ trong lĩnh vực viễn thông, từng được Ủy ban Tình báo của Hạ viện Hoa Kỳ đánh dấu về khả năng cấy những tác nhân độc hại trước khi bán cho khách hàng, đe dọa an ninh đối với Hoa Kỳ.

Có tương quan nào giữa việc mua thiết bị, công nghệ của Trung Quốc với thực tế mà Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam lưu ý: Khoảng 400 máy chủ ở Việt Nam bị “kết nối thường trực” với “nước ngoài” để thu thập các thông tin quan trọng cần bảo mật?

Rõ ràng đã tới lúc, Việt Nam phải có một bộ luật để đặt định các giải pháp thiết yếu nhằm phòng vệ hữu hiệu cho an ninh máy tính và Internet bởi đó cũng là an ninh quốc gia. Thế nhưng Dự luật về “An ninh mạng” làm nhiều người vỡ mộng!

***

Tháng trước, sau khi tham khảo Dự luật về “An ninh mạng”, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam cảnh báo, dự luật này giống như tạo thêm công cụ để đàn áp những người bất đồng chính kiến. Không những thế, dự luật sẽ nguy hại cho kinh tế Việt Nam.

Chẳng riêng Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam, Hiệp hội Truyền thông số Việt Nam (VDCA) cũng lên tiếng vì Dự luật về “An ninh mạng” có nhiều qui định “có thể gây rủi ro, xâm phạm các quyền chính trị, kinh tế cơ bản của công dân”. VDCA tính toán, nếu Dự luật về “An ninh mạng” trở thành luật, một số quy định sẽ khiến chi phí của các doanh nghiệp gia tăng, vừa làm giảm sự hấp dẫn của thị trường, vừa có thể khiến Việt Nam gặp thêm rắc rối do vi phạm các cam kết quốc tế. Chưa kể GDP của Việt Nam sẽ giảm khoảng 1,7% GDP và đầu tư nước ngoài sẽ giảm 3,1% (3).

Ông Nguyễn Quang Đồng, Viện trưởng Viện nghiên cứu Chính sách và Phát triển truyền thông số, phân tích để chứng minh, Dự luật về “An ninh mạng” sẽ tác động tiêu cực đến quyền và lợi ích của ít nhất 3 nhóm doanh nghiệp (Sản xuất – kinh doanh thiết bị, giải pháp kỹ thuật, an ninh mạng. Kinh doanh dịch vụ tài chính công nghệ. Cung cấp giải pháp, dịch vụ nội dung số và giải pháp công nghệ nói chung) (4).

Tuy nhiên những cảnh báo chẳng khác gì “nước đổ đầu vịt”. Ngay cả khi một số đại biểu Quốc hội tỏ ra băn khoăn vì dường như các cảnh báo có vể hữu lý, ông Võ Trọng Việt, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội Việt Nam vẫn “xin giữ nguyên như dự thảo” (5).

Tới lúc đó thì các ông: Đặng Hữu (cựu Bộ trưởng Khoa học – Công nghệ), Chu Hảo (cựu Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ), ông Mai Liêm Trực (cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Bưu điện, cựu Thứ trưởng Bộ Bưu chính – Viễn thông), Nguyễn Khánh Toàn (Thượng tướng, cựu Thứ trưởng Bộ Công an) quyết định phải nói chứ không… nín nữa.

Ông Hữu, ông Hảo, ông Liêm, ông Toàn vốn được xem là những “nguyên lão” của ngành ICT Việt Nam (tham gia thẩm định, chuẩn bị để đưa Internet vào Việt Nam hồi thập niên 1990) soạn một thư ngỏ, gửi các đại biểu của Quốc hội và Thủ tướng Việt Nam, đề nghị loại bỏ năm điều: 24, 26, 38, 39, 40 ra khỏi Dự luật về “An ninh mạng”.

Theo họ, an ninh mạng là cuộc chiến kỹ thuật nhưng Dự luật về “An ninh mạng” chẳng những chẳng giúp gì cho việc bảo vệ an ninh máy tính, Internet mà còn có thể kéo lùi sự phát triển của Internet, của kinh tế số và xã hội thông tin tại Việt Nam.

Cả bốn ông cho rằng, Dự luật về “An ninh mạng” xâm hại quyền dân sự, chính trị của công dân, thu hẹp quyền tiếp cận, cơ hội sử dụng Internet để học hành, nghiên cứu, kinh doanh, trao đổi thông tin, hạn chế tự do Internet, đặt công dân trước rủi ro vi phạm pháp luật và bị kiểm tra, nhũng nhiễu bởi lực lượng chuyên trách an ninh mạng.

Bởi cuộc chiến về bảo mật, bảo vệ an ninh máy tính, Internet là “cuộc chiến thông minh, đòi hỏi am hiểu cả về chuyên môn kỹ thuật lẫn pháp lý”, ông Hữu, ông Hảo, ông Liêm, ông Toàn đề nghị Quốc hội giao Dự luật về “An ninh mạng” cho Ủy ban Khoa học – Công nghệ – Môi trường thẩm tra.

Cần lưu ý là Dự luật về “An ninh mạng” do Bộ Công an chủ trì việc soạn thảo và việc thẩm tra vốn do Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội Việt Nam thực hiện. Đứng đầu ủy ban hết sức tha thiết trong việc biến dự luật thành luật này là một ông từng mang ba sao và từng giữ vai trò Thứ trưởng Quốc phòng.

Cứ thử đọc Dự luật về “An ninh mạng” ắt sẽ bật ra thắc mắc, tại sao cả quân đội lẫn công an không hề bận tâm đến chuyện làm sao bảo vệ an ninh – an toàn cho máy tính, Internet tại Việt Nam trước sự xâm nhập, phá hoại càng ngày càng tăng của tin tặc, đặc biệt là tin tặc Trung Quốc (theo thống kê của VnCert, năm ngoái, có ít nhất là 10.000 cuộc tấn công vào hệ thống máy tính và Internet của Việt Nam) (5), mà chỉ chăm chăm bịt miệng, đổ móng – dặm nền để dễ dàng tống giam những công dân dùng Internet để bày tỏ suy nghĩ của họ hoặc dùng Internet để chia sẻ những thông tin mà họ cảm thấy thú vị?

Chú thích

(1) https://thuvienphapluat.vn/van-ban/Cong-nghe-thong-tin/Du-thao-Luat-an-ninh-mang-351416.aspx

(2) https://www.bkav.com.vn/hoi-dap/-/chi_tiet/511114/tong-ket-an-ninh-mang-nam-2017-va-du-bao-xu-huong-2018

(3) http://ictnews.vn/cntt/bao-mat/hoi-truyen-thong-so-kien-nghi-bai-bo-sua-doi-mot-so-quy-dinh-trong-du-thao-luat-an-ninh-mang-167799.ict

(4) http://kinhtevadubao.vn/chi-tiet/90-11322–lam-sao-de-cac-quy-dinh-moi-cua-luat-an-ninh-mang-anh-huong-it-nhat-toi-dn.html

(5) https://sohoa.vnexpress.net/tin-tuc/doi-song-so/bao-mat/gan-10-000-vu-tan-cong-mang-tai-viet-nam-nam-2017-3639613.html

Tôi phản biện các vị ủng hộ dự luật bán nước

9-6-2018

Tín chấp là gì? Là dùng uy tín của cá nhân hoặc tổ chức để đảm bảo cho một khoản vay mượn. Nói về vay tín chấp ở ngân hàng thì ai cũng hiểu là không dùng tài sản thế chấp. Ở ngoài đời cũng vậy, có kẻ mượn trăm tỷ dễ như trở bàn tay, nhưng cũng có những kẻ vay một xu không ai cho thì đó là gì? Là dựa vào uy tín của người vay.

Vậy uy tín là gì? Đó là lịch sử giữ lời hứa, lịch sử về trách nhiệm của đối tượng đó và khả năng tài chính của kẻ đó. Tất cả những điều đó tạo nên uy tín của đối tượng. Vậy để xem kẻ đó có uy tín không thì xem xét lịch sử của kẻ đó một cách toàn diện nhất.

Trên thế giới, có những công ty độc lập chuyên xếp hạng mức tín nhiệm của các quốc gia hoặc các doanh nghiệp. Trên thế giới có 3 ông lớn trong lĩnh vực này là Standard & Poors, Moody’s, và Fitch Group chiếm 95% thị phần xếp hạng trên thế giới. Họ là những đơn vị nghiên cứu hồ sơ lịch sử tín dụng của nhiều chính phủ, nhiều công ty để đưa ra mức định lượng làm cơ sở cho những nhà cho vay xem xét. Từ mức AAA của Mỹ đến mức B của Việt Nam cách nhau đến 8 bậc. Mức tín nhiệm của Mỹ là mức tuyệt đối, các nhà cho vay phải xếp hàng để được Mỹ vay bằng lãi suất do Mỹ ấn định, tức là mua trái phiếu chính phủ Mỹ. Mức B của Việt Nam là mức cảnh báo, nhà cho vay phải cẩn thận. Vì vậy, Việt Nam phải đi khắp nơi năn nỉ các nước cho mình vay. Chủ yếu Việt Nam vay ODA. Vay ODA về bản chất là nhà cho vay không tín nhiệm chính quyền đi vay. Phía cho vay phải thực hiện dự án và tự tay lấy về khoản lợi nhuận dưới dạng tiền lời của dự án. Nếu giao hết tiền cho chính phủ này, sợ họ xà xẻo bỏ túi riêng mà chẳng thực hiện dự án.

Uy tín của Việt Nam với thế giới chỉ là con số zero. Vậy uy tín của chính quyền với nhân dân thế nào? Muốn biết hãy nhìn vào lịch sử của chính quyền này để biết được họ đã có được “uy tín” gì trong lòng dân? Để biết thêm chi tiết, xin đưa ra một vài ví dụ trong vô số trò lừa đảo bội tín nhân dân của ĐCS.

Đầu tiên là công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng giấu nhẹm mà không hề công bố với nhân dân. Để sau này phía Trung Quốc công bố công khai trên internet thì tìm cách chống chế khoả lấp. Nhân dân đã bị lừa.

Kế tiếp là lừa quân dân cán chính quân lực VNCH rằng, đi học tập cải tạo chỉ vài tuần. Thế nhưng họ đã ở tù trong nhiều năm, có người ở tù xuyên thế kỷ như ông Nguyễn Hữu Cầu. Dân miền Nam đã bị lừa.

Tiếp theo là, lừa Việt kiều về nước đầu tư rồi xẻ thịt để chiếm đoạt tài sản. Vụ Việt kiều Hà Lan – Trịnh Vĩnh Bình là ví dụ.

Ngay trong bản Hiến pháp cũng rất nhiều điều khoản dùng để lừa dân. Ví dụ, điều 2 lừa dân rằng nhà nước là của dân do dân và vì dân, nhưng điều 4 lại khẳng định ĐCS là độc quyền lãnh đạo. Điều 25 Hiến pháp quy định quyền tự do ngôn luận, nhưng luật an ninh mạng đã chà đạp lên điều này của Hiến pháp.

Ngay trong điều luật gọi là “an ninh mạng” mà chẳng có bảo vệ an ninh mạng. An ninh mạng phải chống các hacker làm sập mạng gây thiệt hại kinh tế cá thể và kinh tế đất nước. Còn luật được gọi là “an ninh mạng” này là thứ điều khoản bịt mồm những người này tỏ chính kiến trên internet, hoàn toàn nó chẳng bảo vệ mạng internet.

Với vô số sự lừa gạt nhân dân từ thời chiến tranh đến thời bình, từ thời ăn lông ở lỗ đến thời đại internet. Tất cả đều là những chuỗi trò lừa đảo. Trong luật pháp cũng đầy rẫy từ ngữ mơ hồ để lừa nhân dân sập bẫy, như những điều 79, điều 88, điều 258 BLHS… là ví dụ. Luật pháp gài bẫy là một thứ luật pháp lừa gạt toàn dân.

Hiện nay luật đặc khu cho thuê 99 năm, cho tòa án nước ngoài xử án ngay trên vùng đặc khu. Và một điều ít ai để ý, đó là sự kết hợp giữa luật an ninh mạng và luật đặc khu. Luật an ninh mạng thực chất nó cấm tự do ngôn luận, nó khống chế sự lan tỏa sự thật trong xã hội chứ hoàn toàn nó không vì an ninh mạng đúng nghĩa (nghĩa là chống hacker). Nếu chính quyền không có mưu đồ bất chính với dân tộc, với đất nước này thì cớ sao đem điều luật an ninh mạng ra quyết đồng thời với dự luật đặc khu? Có đui có mù cũng thấy, luật an ninh mạng là lá chắn cho mưu đồ trong luật đặc khu. Đây là hành động lừa nhân dân.

Vậy thì uy tín của chính quyền với nhân dân có không? Xin thưa là không. Mà chính quyền không có uy tín với dân thì chính quyền lấy gì để tín chấp cho một đạo luật đây? Mô khi đối tượng không có uy tín nó sẽ không có trách nhiệm thi hành cam kết. Thằng có tiền sử quỵt nợ, bạn có dám cầm tiền tỷ cho nó mượn không? Uy tín bằng zero nó sẽ không giữ lời hứa và chắc chắn nó sẽ quỵt. Với dân, chính quyền CS không có uy tín thế chấp để nhận lấy sự tin tưởng từ nhân dân.

Trên mạng xã hội có một số kẻ bênh vực cho dự luật đặc khu. Có cả những vị “luật sư” căn cứ vào câu chữ của văn bản luật mà phán rằng, đó là luật mở cửa cho nhà đầu tư nước ngoài chứ không phải chỉ dành riêng cho Trung Quốc. Những kẻ này đã nhìn một tầm nhìn chỉ bằng trang sách, họ căn cứ vào câu chữ mà phán tính khả thi. Nên nhớ rằng, nhà nước CS không phải là nhà nước pháp quyền. Mà không phải nhà nước pháp quyền thì sẽ như thế nào? Nghĩa là nếu câu chữ không có lợi cho chính quyền thì nó sẽ chà đạp. Quyền biểu tình sờ sờ trong Hiến pháp đó mà nó có cho dân biểu tình đâu? Quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội cũng sờ sờ ra đó, trong Hiến Pháp đó mà nó có cho đâu? Uy tín của chính quyền CS đối với dân là con số zero tròn trĩnh. Nói đúng hơn, nó không chiếm độc quyền nhà nước thì nó là một tổ chức lừa đảo không hơn không kém.

Các vị luật sư, khi phán một đạo luật ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc phòng, các bạn không thể căn cứ vào câu chữ mà phán nó khả thi. Để xét đến một đạo luật có khả thi hay không bạn phải căn cứ 2 yếu tố. Thứ nhất là nội dung đạo luật. Thứ nhì là uy tín của nhà nước đó có đảm bảo tính pháp quyền trong thi hành không? Lưu ý là uy tín của một chính quyền với dân phải đặt cao hơn nội dung câu chữ nhá. Vì nếu chính quyền có tiền sử chà đạp hiến pháp và pháp luật thì không có một đạo luật nào được đảm bảo thực thi đúng nội dung. Vậy khi chính quyền có tiền sử chà đạp lên hệ thống pháp luật mình ban ra thì phán xét ý đồ trong một đạo luật ta dựa vào đâu? Khi tính thượng tôn pháp luật không được đảm bảo thì hãy nhìn vào lợi ích của ĐCS là gì thì sẽ có sự phán đoán chính xác hướng đi của một đạo luật. Sự phản kháng của toàn dân đã căn cứ vào điều này mà cản đường âm mưu ĐCS, dân đã đúng.

Tôi xin khẳng định lại điều này để các vị luật sư ủng hộ rõ nhé, để đánh giá một âm mưu ẩn giấu phía dưới đạo luật mà quý vị đem nội dung câu chữ ra cắt nghĩa thì xin lỗi, tôi thấy các vị ngây ngô. Căn cứ vào câu chữ một đạo luật đó là công việc nghề nghiệp của các vị để gỡ tội cho thân chủ trước tòa. Nhưng ở đây đánh giá hướng đi của một đạo luật nhạy cảm, có ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng trong một nhà nước côn đồ có thói quen chà đạp cả Hiến pháp và pháp luật, thì không phải đòi hỏi ở nghiệp vụ nghề luật mà nó đòi hỏi cái nhìn toàn diện, trong đó lịch sử ứng xử của ĐCS với nhân dân với đất nước sẽ có vai trò quyết định. Các vị nên nhớ, các vị căn cứ vào câu chữ suy ra tính khả thi hay không thì điều đó chỉ đúng với một nhà nước biết thượng tôn pháp luật, nhớ nhá!

Chính quyền CS có thượng tôn pháp luật không? Chắc chắn là không. Cho nên trong vấn đề bộ đôi luật an ninh mạng – luật đặc khu được thông qua này làm dân phản ứng gay gắt là hoàn toàn đúng. Sân chơi theo luật chỉ dành riêng cho nhà nước pháp quyền đúng nghĩa. Còn nơi đây, nơi ĐCS ngự trị thì nhìn mưu đồ của nó trong quá khứ và hiện tại thì biết. Không pháp quyền không có chỗ cho những kẻ phân tích luật trên văn bản nhá quý vị.

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM ĐÃ LÊN TIẾNG VỀ ĐẶC KHU

No automatic alt text available.
Image may contain: text

Tin Mừng Cho Người Nghèo

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM ĐÃ LÊN TIẾNG VỀ ĐẶC KHU

Uỷ Ban Công Lý và Hoà Bình Hội Đồng Giám Mục Việt Nam gửi Quốc Hội về dự luật Đặc Khu.

Hội đồng Giám mục Việt Nam
Ủy ban Công lý và Hòa bình

Ngày 8 tháng 6 năm 2018

THƯ NGỎ

Kính gửi: ​Chủ tịch Quốc hội Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Quý vị Đại biểu Quốc hội

Trích yếu:​V/v dự thảo Luật Đơn vị hành chánh-kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc

Kính thưa quý vị,

Chúng tôi được biết Quốc hội đang bàn thảo và sẽ biểu quyết thông qua dự thảo Luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc (gọi tắt là Luật Đặc Khu) vào ngày 15/06/2018 tới đây. Dù dự luật này được soạn thảo với ý định tạo bước phát triển đột phá về hành chính và kinh tế trong việc thu hút nhiều hơn nữa vốn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, nhưng lại hàm chứa nhiều rủi ro và nguy cơ gây thiệt hại cho quyền lợi quốc gia, đặc biệt có thể xâm hại đến an ninh và chủ quyền quốc gia của Việt Nam.

Vì vậy, với trách nhiệm xã hội của mình và với sự trân trọng dành cho quý vị, sau khi cẩn trọng lắng nghe ý kiến đóng góp tâm huyết và khoa học của các nhà chuyên môn, và thấu hiểu nỗi lo lắng chung của đại đa số người dân, Ủy ban Công lý và Hòa bình trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam kính đề nghị quý vị Đại biểu Quốc hội tôn trọng nguyện vọng của toàn dân và cân nhắc các lý do sau đây để hoãn thông qua Luật Đặc Khu trong kỳ họp Quốc hội lần này:

1. Mô hình đặc khu hành chính-kinh tế đã lỗi thời và không còn phù hợp với xu thế phát triển kinh tế hiện đại trên thế giới ngày nay, nhất là trong thời đại cách mạng công nghệ 4.0, mà Chính phủ Việt Nam đã xác định là định hướng ưu tiên của nền kinh tế Việt Nam;

2. Những quy định ưu đãi quá lớn về thuế quan, thời gian thuê đất, ngành nghề kinh doanh, như được nêu trong Luật Đặc Khu, dường như chưa được nghiên cứu, phân tích và phản biện về chuyên môn một cách cẩn thận và rộng rãi, hầu có thể đánh giá đầy đủ hiệu quả kinh tế mang lại cho nền kinh tế quốc gia, trong khi chắc chắn chỉ mang lại lợi nhuận vượt trội cho giới đầu cơ nước ngoài và các nhóm lợi ích trong nước;

3. Về lâu dài, yếu tố quan trọng nhất của một môi trường đầu tư tốt và hấp dẫn giới đầu tư ngoại quốc trong phạm vi quốc gia chính là những chính sách kinh tế đúng đắn, nền tảng luật pháp chuẩn mực, bộ máy hành chính hiệu quả, và hệ thống tư pháp công minh, chứ không phải là các ưu đãi nhất thời tại một khu vực riêng biệt nào đó;

4. Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc đều là các vùng đất và vùng biển quan yếu về quân sự và quốc phòng, ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh và chủ quyền quốc gia, đặc biệt trong bối cảnh Trung Quốc thường xuyên tiến hành chính sách gây hấn trên Biển Đông, chiếm giữ hải đảo và ngang nhiên xây dựng các căn cứ quân sự áp sát bờ biển Việt Nam;

5. Nhiều năm gần đây sự thao túng và thâu tóm của các thương nhân, nhà thầu và nhà đầu tư Trung Quốc về thương mại, đấu thầu, đầu cơ, mua chui đất đai hàng loạt với diện tích lớn trên cả nước, cùng với sự tràn ngập công nhân Trung Quốc tại các khu công nghiệp, đã tạo nên nhiều vấn nạn kinh tế và xã hội nan giải cho các chính quyền địa phương ở khắp nơi, và chắc chắn sẽ lại tái diễn tại các đặc khu trong tương lai.

Chúng tôi thiết nghĩ để thông qua một dự luật quan trọng với ý định mang lại cuộc sống phồn vinh, hạnh phúc cho nhân dân, song lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc phòng và chủ quyền quốc gia như Luật Đặc Khu, cần thiết phải có sự tham gia đóng góp ý kiến của toàn dân. Do đó, dự luật nên được đưa ra thảo luận rộng rãi trong mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt cần được các nhà chuyên môn góp ý phản biện khoa học, và cuối cùng phải được thông qua bằng một cuộc trưng cầu ý dân theo luật định.

Chúng tôi xin chân thành cám ơn sự lắng nghe và hy vọng ở tinh thần cầu thị của quý vị Đại biểu Quốc hội và xin chúc quý vị dồi dào sức khoẻ.

Trân trọng kính chào,

Thay mặt Ủy ban Công lý và Hòa bình
Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, Chủ tịch
Linh mục Lê Quốc Thăng, Thư ký  

CÔNG DÂN CÓ QUYỀN XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH

No automatic alt text available.

Cat Bui

Đôn An Võ 

CÔNG DÂN CÓ QUYỀN XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH

Biểu tình là quyền cơ bản của công dân, được tất cả các nước trên thế giới ghi nhận trong hệ thống pháp luật, nhằm bảo đảm quyền tự do dân chủ của mỗi người dân.

Biểu tình là hình thức đấu tranh bất bạo động, được thể hiện dưới nhiều hình thức như: xuống đường diễu hành, chiếm đóng, khỏa thân tập thể… để bày tỏ thái độ phản đối hay ủng hộ công khai về một vấn đề nào đó trước nhà nước, nhằm đòi hỏi quyền lợi cho mình hoặc cho xã hội.

Điều 25 Hiến pháp Việt Nam năm 2013 quy định: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, hội họp, lập hội, biểu tình.

Không ai được quyền cản trở người dân biểu tình. Được biết, kể từ khi thành lập nước CHXHCN Việt Nam năm 1945 đến nay, chưa có một người dân nào bị bắt giam hoặc bị bỏ tù về tội biểu tình.

Điều 167 Bộ luật hình sự Việt Nam năm 2015 quy định: Người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc thủ đoạn khác cản trở công dân thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền biểu tình của công dân… thì bị phạt tù từ 1 đến 5 năm.

Tóm lại: người dân có quyền tự do biểu tình mà không sợ bất cứ điều gì, biểu tình là quyền và đồng thời là nghĩa vụ của mỗi người dân. NGUỒN LS VÕ AN ĐÔN

KÍNH GỬI ĐỒNG BÀO CẢ NƯỚC

Image may contain: 1 person

Nhung Đào is with Dinh Muon and Ribi Shachi at Hải Phòng – Thành phố Hoa Phượng Đỏ.

KÍNH GỬI ĐỒNG BÀO CẢ NƯỚC

Kính thưa các cấp lãnh đạo. Thưa toàn thể anh chj em đồng bào. 
Con chỉ là một hạt cát nhỏ mọn trên sa mac. Một hậu sinh mới lớn. Trong bài tâm thư này nếu có điều gì không nên. Xin anh chị em hết lòng lượng thứ và chỉ dạy. Vì con còn non người trẻ dạ.

Số là sáng nay. Con được nghe thủ tướng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc nói là. Tôi sẽ lắng nghe ý kiến của các nhà trí thức. Các tầng lớp nhân dân trong và ngoài nước về việc cho thuê đất và điều chỉnh số năm thuê sao cho hợp tình hợp lý.

Chính vì thế con xin mạnh dạn đưa ra ý kiến của cá nhân con. kính xin Thủ Tướng lắng nghe.

1– Vấn đề chúng con muốn ở đây là không lập đặc khu. Không thể áp dụng các nước khác mà Việt Nam mình bắt chước được. Có những cái học hỏi và làm theo nhưng cũng có cái không thể.

2– vấn đề chúng con muốn là không cho TRUNG QUỐC thuê đất chứ không phải là số năm 99 năm mà Thủ Tướng nói là. ( Tôi sẽ xem xét và điều chỉnh số năm cho thuê đất ). Con xin được phép nhắc lại . Ý kiến của con là. Không cho TRUNG QUỐC thuê đất.

LÝ DO

Con sẽ nói bằng dụ ngôn…… giả sử như bây giờ trong đất thổ ở nhà con rộng. Con cũng sẽ không bao giờ cho những kẻ đã một thời đàn áp gia đình nhà con. Đã một thời đầu độc và hậu quả tai hại gia đinh nhà con cho đến bây giờ và tương lai con cháu con vẫn đang phải gánh chịu một cách nặng nề. Và khi người ta thuê rồi. Họ sẽ đưa con cháu họ qua đây đàn áp gia đình mình đày đọa con cháu mình thì sao. Vì họ là một tên thất đức. Và Rất có thể họ ký văn bản một đàng. Họ sẽ làm một nẻo. Lại tiếp tục gây đầu độc và ô nhiễm. Lúc bấy giờ con biết kêu ai. Vì bên ngoài nói rất thật là nhà nào biết nhà ấy . Gia đình làng xóm họ cũng chẳng dại gì mà đưa con cái nhà người ta qua đối phó với chúng để cứu mình. Chính 

Bản chất của người Việt Nam là rất yêu nước yêu quê hương yêu dân tộc yêu anh chj em yêu gia đình yêu làng xóm. Muốn cho tất cả mọi người mọi nhà được an vui. Chính vì thế cơ quan pháp luật của đất nước mình rất ngại liên quan tới tội phạm người nước ngoài đặc biệt là TRUNG QUỐC . Vậy khi cho họ thuê đất các vị lãnh đạo có lường trước được điều gì sẽ có thể xảy ra không ạ . Vì họ vốn dĩ là bành chướng và nhan hiểm độc ác.

CỤ THỂ.
Ai có dịp về miền quê Thái Bình . Nam Định. Hải Phòng. Hải Dương để xem..v..v.. Trung Quốc nhan hiểm cỡ nào. Vào những năm mới mở cửa khẩu. Chúng ồ ạt qua mua.con Mèo . Móng chân trâu chân bò . Con rắn ếch nhái các loại …v…v. những con trị chuột và sâu bọ thì chúng đều mua hết. Đổi lại chúng xuất ỐC BIÊU VÀNG qua mình và nói là cứ nuôi đi chúng tôi sẽ xuất khẩu giá cao cho bà con. Thế là nó lừa mình có mua đâu. Để cho ỐC BIÊU VÀNG phát triển và phá hoại lúa khi vừa cấy xong . Muốn diệt được ỐC người nông dân sau khi cấy xong là phải phun thuốc ỐC luôn. Mà thuốc trị ỐC là phải của TRUNG QUỐC vô cùng độc hại thì mới trị được và vụ nào cũng thế năm nào cũng vậy . Nếu một người chỉ cần hít phải hơi thuốc thì về đã bệnh rồi. Và thuốc này được mệnh danh là vô cùng độc hại . Nhưng người nông dân không còn cách nào khác bắt buộc phải phun thuốc để cứu cây lúa thôi.

Còn chúng mua hết con mèo và con rắn là tạo điều kiện cho chuột phát triển. Để rồi chúng bán thuốc chuột độc hại cho người dân mình. Và tiêu thụ sản phẩm lylong để mình chăng chuột cho khỏi vào phá hoại lúa. Và chất lylong là chất khó tiêu tan trong đất và nước. Gây ô nhiễm đồng ruộng về lâu dài.

Lại nói đến móng trâu móng bò. Chúng mua hết và sau đó chúng lại xuất khẩu thịt bò và máy cày qua mình một giá cao ngất.

Còn chuyện người nông dân phun thuốc ỐC và chăng lylong quả là một việc cơ cùng cực. Con không có thời gian để trình bày . Còn nhiều và nhiều lắm không thể kể hết những hệ lụy mà TRUNG QUỐC đã gây ra cho đồng bào anh chi em mình. Kính chúc THỦ TƯỚNG mạnh khỏe và sáng suốt lựa chọn để người dân được ấm êm hạnh phúc và hòa bình. Kính chúc anh chj em đồng bào sống vui khỏe để xây dựng đất nước. Mỗi một người dân mạnh khỏe là cả nước mạnh khỏe. Chúc cả nhà an vui. Con xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Mến chào
Đào Thị Tuyết Nhung

TRUNG CỘNG ĐÃ LÀM GÌ Ở CÁC ĐẶC KHU CHÂU PHI?

Image may contain: outdoor and water
Nguyễn Vô added a new photo to the album: THẮC MẮC NHỎ.

THẮC MẮC NHỎ
TÌM HIỂU 039: TRUNG CỘNG ĐÃ LÀM GÌ Ở CÁC ĐẶC KHU CHÂU PHI?

Tính đến cuối năm 2016, Trung cộng đã đầu tư xây dựng 77 đặc khu kinh tế (SEZ) tại 36 quốc gia trên thế giới với tổng đầu tư ước tính hơn 24,2 tỉ USD và đạt giá trị sản xuất hơn 70,3 tỉ USD. Kinh nghiệm từ các đặc khu do Trung cộng đầu tư tại các nước đang phát triển như châu Phi, Sri Lanka sẽ là những bài học quý giá đối với Việt Nam khi nghiên cứu mô hình này.

I- TRUNG CỘNG HÓA ĐẶC KHU KINH TẾ Ở CHÂU PHI
Kể từ năm 2006, Trung cộng bắt đầu xuất khẩu mô hình đặc khu của mình sang các nước châu Phi khi chính phủ nước này đưa ra mục tiêu xây dựng khoảng 50 đặc khu hợp tác kinh tế và thương mại ở nước ngoài. Những đặc khu này là một phần giúp nước này thực hiện “quyền lực mềm” của mình, tức chúng không chỉ là kinh tế và thương mại mà còn có những mục tiêu chính trị.
Từ đó có 7 đặc khu được mở tại các quốc gia châu Phi là Algeria, Ai Cập, Ethiopia, Mauritius, Nigeria (2 đặc khu) và Zambia.
Năm 2010, có 6 đặc khu được xây dựng trong khi đặc khu ở Algeria bị hủy bỏ do những thay đổi trong chính sách đầu tư nước ngoài của quốc gia này. 
Điều đáng lưu ý là các đặc khu ở Ethiopia và Mauritius do 100% người Tàu làm chủ sở hữu. Các đặc khu ở các nước còn lại thì mang hình thức hợp tác với các đối tác của nước sở tại nhưng đối tác của nước sở tại chỉ chiếm tỉ lệ sở hữu ít ỏi. Chẳng hạn, đặc khu Ogon của Nigeria thì đối tác trong nước chỉ sở hữu có 18%, đặc khu Suez của Ai Cập thì người Ai Cập chỉ sở hữu có 20%. 
Như vậy, gần như tất cả đặc khu kinh tế ở Châu phi đều do người Tàu nắm giữ, các đối tác trong nước nếu có tham gia thì chỉ với một tỉ lệ nhỏ mà thôi.
Theo báo cáo của McKinsey năm 2015, Trung cộng thống trị các hạng mục thương mại từ FDI, từ giá trị hàng hóa, viện trợ đến phát triển cơ sở hạ tầng. Ngoài yếu tố thị trường, FDI sẵn có của Trung cộng và thặng dư lao động, đây cũng là những quốc gia có sức ảnh hưởng chính trị nhất định, hứa hẹn sẽ không chỉ đa dạng hóa hoạt động cho các công ty Trung cộng mà còn thúc đẩy các mục tiêu của Trung cộng tại châu lục.
Theo thống kê của chính phủ Trung cộng, cuối năm 2011, các đặc khu trên tạo ra 4,52 tỉ USD giá trị sản xuất và đóng góp 143 triệu USD tiền thuế.

II- TÌNH TRẠNG TRÌ TRỆ TẠI CÁC ĐẶC KHU Ở CHÂU PHI
Tuy nhiên, các đặc khu trên vẫn chưa phát triển đúng với tiềm năng và kỳ vọng của các nước sở tại. Sau 12 năm trục trặc đủ đường, đặc khu Jinfei của Mauritius hiện chỉ hoàn thiện hạ tầng cơ bản với 4 công ty hoạt động. Ước tính có 107 người dân đã lâm vào cảnh khốn đốn khi phải nhường đất cho dự án. Đặc khu tại Zambia thì chỉ thu hút được một nửa doanh nghiệp theo kế hoạch, trong khi quan ngại về ô nhiễm môi trường hay mưa acid xuất hiện ngày càng nhiều.
Các đặc khu của Ai Cập và Nigeria tuy thu hút được nhiều sự chú ý và vốn đầu tư nhưng đến năm 2014 cũng chỉ đạt gần 10% – 30% kế hoạch. Đặc khu của Ethiopia thậm chí còn phải thu nhỏ 60% diện tích do chủ đầu tư Trung cộng gặp khó khăn về tài chính, trong khi dự án tại Algeria vẫn còn đang nằm trên giấy.
Theo UNDP, chính sự nhập nhằng của các bên tham gia phát triển mà đa phần đến từ các công ty Trung cộng, vấn đề vốn cho cơ sở hạ tầng và các trở ngại trong việc kết nối với nền kinh tế địa phương đã gây ra tình trạng trên. Bên cạnh đó, các khoản vay ưu đãi từ phía Trung cộng sẽ dễ dàng tăng thêm gánh nặng nợ cho các nước chủ nhà, nhất là trong các trường hợp SEZ dạng liên doanh, dẫn đến khả năng vỡ nợ.

III- SRI LANKA “GÁN” HẢI CẢNG ĐỂ TRẢ NỢ 
Vỡ nợ là trường hợp điển hình của Sri Lanka, một quốc gia châu Á.
Nội chiến kết thúc năm 2009 kéo theo nhu cầu kiến thiết đất nước khẩn cấp của Sri Lanka và Bắc Kinh là nhà cung cấp viện trợ hào phóng nhất, lên đến 15 tỉ USD trong giai đoạn 2005-2017. Tính đến cuối năm 2015, Sri Lanka nợ nước ngoài lên đến 94% GDP, trong đó có 8 tỉ USD của Trung cộng.
Tháng 9-2014, dự án thành phố cảng Colombo của Sri Lanka và Trung cộng được khởi công với sự có mặt của lãnh đạo 2 nước là ông Mahinda Rajapaksa và Chủ tịch Tập Cận Bình. Trong vòng 2 năm sau đó, tiến độ xây dựng liên tục bị trì hoãn do xích mích giữa nhà thầu và chính quyền địa phương khiến Hải cảng này vẫn không thu hút được tàu thuyền Quốc tế. 
Khu vực cảng Hambantota với vốn đầu tư 1,5 tỉ USD cũng chịu tình trạng thất bại tương tự và đến cuối năm 2017 thì chính phủ Sri Lanka đã bán 80% hải cảng này cho Trung cộng với giá 1,1 tỉ USD để giải quyết áp lực nợ.
Sự hoạt động kém hiệu quả so với vốn đầu tư của hai dự án đã đóng góp không nhỏ vào số nợ nước ngoài của Sri Lanka.

IV- TRƯỜNG HỢP “ĐIỂN CỨU” THÂM QUYẾN CỦA CHÍNH TRUNG CẨU
Là biểu tượng cho mô hình đặc khu không chỉ của Tàu mà là cả thế giới, Thâm Quyến có nhiều đặc điểm cá biệt để có thể thành công vang dội.

1- Đầu tiên là mô hình kinh tế:
Dưới chủ trương đặc khu, nền kinh tế thị trường mang bản sắc chủ nghĩa xã hội Trung cộng đã được cổ vũ phát triển mạnh mẽ tại đây trong giai đoạn Trung cộng còn theo đuổi cơ chế bao cấp và những hệ quả nặng nề của cuộc Cách mạng văn hóa. Đây là điều kiện tối quan trọng đối với đầu tư cả trong và ngoài nước và càng cấp bách trong bối cảnh Mỹ và Trung cộng vừa hoàn tất bình thường hóa quan hệ.
Những cơ hội mới ngày càng nhiều ở đặc khu và nhất là sự cạnh tranh công bằng, minh bạch và không tiêu cực với cả những công ty quốc doanh đã tạo ra sức hấp dẫn đặc biệt. Nhưng gần 40 năm sau, với xu hướng toàn cầu hóa và hội nhập kinh tế, những hiệp định thương mại tự do đa phương, những chính sách ưu đãi của đặc khu không còn đủ tiến bộ so với mặt bằng chung của quốc gia này để có thể tạo được động lực thần kỳ như trước.

2- Thứ hai là vị trí chiến lược của Thâm Quyến:
Các ưu đãi về tài chính, nhân công, thuế, cam kết môi trường ổn định và thậm chí là cạnh tranh giữa các chính sách ưu đãi như thời hạn thuê đất có thể lên 99 năm ở các nước Đông Nam Á, 76-80 năm ở châu Phi là chưa đủ. Thâm Quyến có vị trí đắc địa, kết nối đặc biệt với Hong Kong – một trung tâm tài chính thế giới mà bấy giờ vẫn là tô giới của Anh. Các nhà đầu tư Hong Kong cũng chính là những người rót nhiều vốn nhất cho giai đoạn phát triển ban đầu của Thâm Quyến. Chính phủ Trung cộng cũng chú trọng đầu tư cơ sở hạ tầng để tăng cường khả năng nối đặc khu này với thị trường rộng lớn toàn quốc, một điều đã được rất nhiều quốc gia áp dụng.

3- Thứ ba, định hướng phát triển của thành phố luôn được chú trọng và cải tiến:
Từ những ngày đầu chỉ xây dựng nhà máy, gia công, sản xuất hàng tiêu dùng giá trị thấp, nay Thâm Quyến đã là trung tâm công nghệ và đổi mới sáng tạo của Trung cộng (chỉ đứng sau Thượng Hải và Bắc Kinh). Những nhà máy sản xuất mô hình ngày xưa đang dần đóng cửa để nhường chỗ cho các mô hình dịch vụ và tiêu dùng.

4- Nhưng đặc khu Thâm Quyến không chỉ màu hồng:
– Theo điều tra năm 2006, có đến 7 triệu trong 12 triệu dân ở Thâm Quyến là những người lao động nhập cư mà đa số là không được bảo vệ về mặt luật pháp và xã hội.
– Tỉ lệ chết nơi người lao động công nghiệp ở đây cũng cao và có hơn 500.000 lao động trẻ em.
– Theo điều tra năm 2003, có ít nhất phân nửa số công ty ở Thâm Quyến đang nợ lương người lao động và có ít nhất 1/3 công nhân Trung cộng được trả lương thấp hơn mức tối thiểu.
– Tỉ lệ lao động bỏ việc là trên 10%.
– Vào năm 2006, giới công nhân Thâm Quyến tiến hành hơn 10.000 cuộc đình công dù không có công đoàn độc lập nào.
– Tình trạng người lao động bị lạm dụng gắn liền với tình trạng tội phạm. Hiện nay, tỉ lệ tội phạm ở Thâm Quyến cao gấp 9 lần Thượng Hải và đây cũng là nơi nổi tiếng về việc buôn bán phụ nữ và mại dâm.

Theo HOÀNG PHÚ – MINH TIẾN

Va chạm với tàu lạ, 5 ngư dân trên tàu cá bị chìm trên vùng biển Nha Trang

Ngay trong vùng biển Nha Trang, vĩ tuyến 11 , cách bờ 87 hải lý về phía Đông nam mà “tàu lạ “ nào giữa ban ngày 11 giờ trưa đâm chìm tàu cá làm 5 ngư dân mất tích !
Vùng này không có hải quân hay cảng sát biển quản lý hay sao ?

M.BAOMOI.COM
Theo thông tin từ Hệ thống các Đài Thông tin Duyên hải Việt Nam, sáng nay (8.6) tàu cá KH 97517 TS cùng với 5 ngư dân trên thuyền đã bị chìm sau khi đâm va với tàu lạ tại vị trí có tọa độ 11°14’00N 110°18’00E.

QUỸ ĐẠO CỦA TRUNG QUỐC ĐƯỜNG CÙNG CỦA NHÂN DÂN

Văn Lang is with Văn Lang.

ĐƯỜNG CÙNG CỦA NHÂN DÂN

Tài khoản Facebook của bạn có thể khóa bất cứ lúc nào, dịch vụ 3/4G cũng có thể bị cắt, bạn dễ dàng bị ra tòa hoặc thậm chí bị bỏ tù… Bạn không chỉ bị tước đoạt. Bạn bị “lột sạch” quyền công dân khi Luật an ninh mạng được Quốc hội thông qua ngày 12-6-2018. Không phải tự nhiên mà Luật an ninh mạng được bấm nút vài ngày trước khi Luật đặc khu thoát ra khỏi cánh cửa sân khấu Quốc hội.

Điều 5 Luật an ninh mạng quy định:

– Ngăn chặn, yêu cầu ngừng cung cấp thông tin mạng; đình chỉ, tạm đình chỉ các hoạt động thiết lập, cung cấp và sử dụng mạng viễn thông công cộng, mạng viễn thông dùng riêng, mạng internet, việc sản xuất và sử dụng thiết bị phát, thu phát sóng vô tuyến theo quy định của pháp luật;

– Yêu cầu xóa bỏ, truy cập, xóa bỏ thông tin trái pháp luật hoặc thông tin sai sự thật trên không gian mạng xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội;

– Thu thập dữ liệu điện tử liên quan tới hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân trên không gian mạng;

– Phong tỏa, hạn chế hoạt động của hệ thống thông tin; đình chỉ, tạm đình chỉ hoặc yêu cầu ngừng hoạt động của hệ thống thông tin, thu hồi tên miền theo quy định của pháp luật;

– Khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, áp dụng các biện pháp ngăn chặn, biện pháp cưỡng chế, biện pháp thu thập chứng cứ theo quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự;

(Căn cứ những quy định này thì bạn hoàn toàn không còn là “chủ” tài khoản của mình. Công an kiểm soát toàn bộ không gian biểu đạt cá nhân của từng công dân. Công an không chỉ có quyền yêu cầu “xóa bỏ” (thông tin) mà thậm chí cấm “truy cập”. Bạn dễ dàng bị quy chụp “vi phạm” vào những điều mơ hồ như “thông tin trái pháp luật”, “thông tin sai sự thật”. Bạn bị theo dõi và bị đánh cắp thông tin cá nhân một cách công khai vì công an có quyền “thu thập dữ liệu điện tử”. Chưa hết, công an có quyền “kiểm tra an ninh mạng đột xuất” (Điều 12). Nói cách khác, “cuộc sống mạng” của bạn thuộc quyền quyết định gần như tuyệt đối của công an!

Ở Điều 15, bạn bị cấm loan tải:

– “Thông tin có nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân” (Những bức ảnh “chế” hoặc bình luận các phát ngôn nhảm nhí của đám quan chức có chịu sự áp đặt của quy định này?)

– “Thông tin có nội dung tuyên truyền, kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, gây chia rẽ, lôi kéo tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ, cản trở sự hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội nhằm chống chính quyền nhân dân hoặc gây mất ổn định về an ninh trật tự” (Những chia sẻ ủng hộ giới tài xế ứng phó với BOT có nằm trong quy định này? Hiểu theo cách nào đi nữa thì thực chất quy định này là nhắm vào các kêu gọi biểu tình ôn hòa)

Ở Điều 16, bạn bị cấm “Cố ý nghe, ghi âm cuộc đàm thoại trái phép” (Như thế nào là “ghi âm trái phép”? Ghi âm đoạn nói chuyện giữa một người dân với một tên cảnh sát công lộ vòi vĩnh hối lộ có “trái phép” không?)

Ở Điều 21, “Các doanh nghiệp viễn thông, internet, công nghệ thông tin, cơ quan, tổ chức cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và cơ quan, tổ chức, cá nhân liên quan có trách nhiệm phối hợp với Bộ Công an” để “ngừng cung cấp thông tin mạng tại các khu vực cụ thể”.

Ở Điều 26, họ (các doanh nghiệp viễn thông…, trong nước lẫn nước ngoài) bị yêu cầu:

– “Thiết lập cơ chế xác thực thông tin khi người dùng đăng ký tài khoản số; cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách… khi có yêu cầu bằng văn bản”;

– “Xóa bỏ thông tin, ngăn chặn việc chia sẻ thông tin… chậm nhất là 24 giờ kể từ thời điểm có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng”;

– Ngoài ra còn phải “lưu vết liên quan để cung cấp cho lực lượng chuyên trách”; và tệ hại hơn: “Không cung cấp hoặc ngừng cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng cho tổ chức, cá nhân… khi có yêu cầu” (Điều đó có nghĩa dù bạn không hề được cung cấp miễn phí dịch vụ truyền thông khi đăng ký sử dụng mạng nhưng bạn không những không thể đòi hỏi bất kỳ giá trị cộng thêm nào của dịch vụ mà còn có thể bị cắt bất cứ lúc nào)

“Cuộc sống mạng” của bạn thuộc quyền quyết định gần như tuyệt đối của công an (kinhtedothi)

Luật an ninh mạng Việt Nam thực chất gần như là phiên bản tiếng Việt của Luật an ninh mạng Trung Quốc (có thể dễ dàng so sánh hai luật, bằng cách tham khảo bộ luật Trung Quốc, với tên tiếng Anh “Management Regulations on Internet Forum and Community” hoặc tiếng Hoa “互联网论坛社区服务管理规定”). Điều này dễ hiểu vì sĩ quan an ninh mạng Việt Nam được đào tạo ở Trung Quốc và “công tác” an ninh mạng được hai nước thường xuyên chia sẻ. 
Cũng không loại trừ khả năng thiết bị kỹ thuật và hạ tầng an ninh mạng của Việt Nam được chính Trung Quốc thiết kế giúp. Hai nước cũng gần như luôn “vai kề vai” ở vị trí chót bảng về tự do internet do tổ chức Freedom House xếp hạng hàng năm. Thậm chí thời điểm áp dụng cũng chẳng cách xa nhau nhiều. Chỉ gần một năm sau khi Trung Quốc tung ra các quy định khắc nghiệt hơn trong khuôn khổ Luật an ninh mạng (vào ngày 25-8-2017; có hiệu lực 1-10-2017) thì Bộ Công an, Bộ Quốc phòng lẫn một cơ quan gọi là “Cơ yếu chính phủ” của Việt Nam cũng hối hả “thực tế hóa” Luật an ninh mạng bằng “lá phiếu” của Quốc hội bù nhìn vào ngày 12-6-2018.

Ngày 7-9-2017, Cơ quan quản lý không gian mạng Trung Quốc (“Quốc gia hỗ liên võng tin tức biện công thất”) đã yêu cầu các công ty mạng nội địa WeChat, QQ, Weibo, Zhihu, Inke, Yizhibo… phải cung cấp “thông tin chia sẻ” lẫn thông tin cá nhân người sử dụng. 
Với Việt Nam, mạng nội địa như Zalo chắc chắn sẽ tương tự và không loại trừ khả năng các công ty mạng nước ngoài cũng phải thực hiện. 
Chẳng phải tự nhiên Việt Nam yêu cầu các công ty như Google hoặc Facebook đặt máy chủ ở Việt Nam. Đó là một trong những cách “kiếm chuyện” để Google hoặc Facebook phải thỏa hiệp, như cách Google đầu hàng trước Trung Quốc để có thể tiếp tục khai thác thị trường này. “Bán linh hồn cho quỷ” là chuyện bắt đầu trở nên bình thường đối với các tập đoàn khổng lồ nói chung. Mark Zukerberg từng công khai vuốt ve Tập Cận Bình; và tháng 12-2017 tại Quảng Châu, Tim Cook nói rằng Apple “tôn trọng luật an ninh mạng của Trung Quốc và sẽ tuân thủ “luật chơi”.

Trở lại với Luật an ninh mạng Việt Nam. Việc tài khoản Google hoặc Facebook của bạn bị khóa theo yêu cầu công an có thể còn khó nhưng việc bạn có nguy cơ vĩnh viễn bị cô lập khỏi thế giới mạng (vì bị nhà mạng Việt Nam cắt hoặc từ chối không cho đăng ký dịch vụ nối mạng), một khi bạn lọt vào “sổ đen”, là điều hoàn toàn có khả năng xảy ra. 
Luật an ninh mạng không phải để bảo vệ mạng. 
Luật an ninh mạng là để bảo vệ chế độ. 
Luật an ninh mạng là để bịt miệng người dân, và 
Luật an ninh mạng được thiết kế để bảo vệ Luật đặc khu (nhằm ngăn cản các ý kiến chống đối những gì xảy ra xung quanh đề tài đặc khu, bây giờ cũng như trong tương lai).

Chẳng phải tự nhiên mà hai dự luật này được bấm nút gần như cùng thời điểm (Luật an ninh mạng ngày 12 và Luật đặc khu ngày 15-6-2018). Tất cả đã được tính từ trước và tính từ lâu. Có thể có sự tư vấn của Trung Quốc. Đây là một “quyết tâm” của Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam. Đây là quyết tâm của Nguyễn Phú Trọng. 
Chưa bao giờ mà ý định đẩy Việt Nam vào quỹ đạo Trung Quốc rõ bằng lúc này. Hãy xem lại các tuyên bố chung giữa Việt Nam và Trung Quốc từ các chuyến công du Bắc Kinh của Nguyễn Phú Trọng. Những gì còn “mơ hồ” (đối với người dân) thật ra đã được ghi bằng giấy trắng mực đen. Đã có những cam kết giữa hai nước và bây giờ từng bước được thực hiện, đúng “quy trình”.

@ Trí Việt News

BỌN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC !

BỌN VIỆT GIAN BÁN NƯỚC !

Xin giới thiệu cùng quý vị và các bạn bài viết của Nhạc sĩ Tuấn Khanh.

KHÔNG CÓ TRUNG QUỐC NÀO, CHỈ CÓ RÕ VIỆT GIAN.

Ngày 6-6-2018 quả là một ngày buồn của Bộ trưởng Bộ Kế hoạch đầu tư Nguyễn Chí Dũng khi ông tuyên bố với báo Tuổi Trẻ về việc dư luận đang nhầm lẫn, vì không có một chữ nào nhắm đến Trung Quốc trong luật về đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc.

Thậm chí ông còn không giấu được giận dữ khi nói rằng đang có một âm mưu chia rẽ Việt Nam – Trung Quốc vào lúc này.

“Trong dự thảo Luật không có một chữ nào về Trung Quốc, chỉ có những người cố tình hiểu theo hướng đó và đẩy vấn đề lên, chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc”, lời của ông Dũng.

Cái cách thể hiện của ngài bộ trưởng, cũng gần với nội dung là giới dư luận viên, tuyên truyền viên cấp thấp được hướng dẫn, với ngụ ý rằng “đã đọc luật chưa mà phản đối?”.

Nhưng đây là thời khắc người dân Việt Nam đang đặt ngược câu hỏi với ông Dũng rằng, thật sự ông ta có đọc và biết những gì mình làm không?

Nhân dân không tầm thường như ông Dũng nghĩ. Văn bản Luật cho ba đơn vị – hành chính kinh tế đặc biệt được trình Quốc hội vào kỳ họp thứ 5-2017 đã nằm trên tay của rất nhiều người Việt Nam. Thậm chí trong buổi chiều ngày 6-6, ngồi sau một người chạy xe ôm đen sạm, tôi là người được anh ta diễn giải không dứt, sau khi mượn câu nói của Bộ trưởng Dũng để dò hỏi anh.

Và không khó để người ta nhận ra Bộ Kế hoạch Đầu tư đã ráo riết cho một chủ đích, bao gồm lấy đặc khu Thẩm Quyến làm điểm mộng cho cuộc viễn du lần này.

Họ đặc biệt dành cho Trung Quốc những quyền hạn tối ưu, nhưng tránh đi, chỉ gọi là: “Nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh” (mục 4, điều 54).

Thậm chí trong nhiều mục khác, người dân Việt Nam còn thấy nhiều điều mới lạ ở các đặc khu này như được quyền sản xuất các thiết bị chiến tranh trên bộ, bao gồm chất nổ để hủy diệt, phá sóng thông tin. Ở mục kinh doanh, có cả phần cho phép mua bán các cổ vật và báu vật quốc gia.

Vân Đồn và Bắc Vân Phong là hai vị trí đặc biệt quan yếu về quân sự với Việt Nam. Đặc biệt với Bắc Vân Phong, đặc khu này là một gạch nối với Hoàng Sa, nơi quần đảo mà Trung Quốc đã cưỡng chiếm của Việt Nam vào năm 1974, và là bàn đạp để nhìn vào Khánh Hòa. Hoàng Sa giờ đây là một căn cứ quân sự khổng lồ của Bắc Kinh trên biển, nơi chịu trách nhiệm về vô số thảm nạn của ngư dân Việt Nam.

Nhân danh hoạt động cho đặc khu, tàu cá và các loại tàu giả trang khác của Trung Quốc trong tương lai có thể hợp pháp tràn vào các vùng biển Việt Nam. Ngư dân Việt vốn khốn cùng, sẽ còn khốn cùng hơn nữa.

Cách nói của ông Dũng trong ngày 6-6 khi bị báo chí đặt câu hỏi, nhanh chóng cho thấy nội bộ giới lãnh đạo, các nhóm cố vấn… của chính quyền đang có những khác biệt dữ dội.

Lo sợ cho dự án kinh tế này có thể có thể bị chựng lại hay yếu đi, Dũng đã không ngại khi nói rằng đang có một âm mưu chia rẽ Việt Nam và Trung Quốc.

Khi bật ra câu này, chắc là ông Nguyễn Chí Dũng không thể không nghĩ đến những người đang có những ý kiến khác biệt về đặc khu, như luật sư Trương Trọng Nghĩa, ông Trần Đình Thu, kinh tế gia Lê Đăng Doanh, bà Phạm Chi Lan, ông Vũ Thanh Tự Anh…

Những người đang nhắc rằng tiền không mua lại được tổ quốc, một khi đã rơi vào bẫy của quyền lực mềm, âm mưu bành trướng và di dân kinh tế từ Trung Quốc.

Người ta đang tự hỏi, trong việc nghiến răng bảo vệ cho mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc đó của ông Dũng, đã có bao giờ ông ta lên tiếng cho chuyện ba lần tổ chức khoan dầu trong lãnh hải, Việt Nam đều bị Trung Quốc đe dọa đến mức phải rút về, thậm chí ngậm đắng nuốt cay dàn xếp bồi thường cho công ty Repsol của Tây Ban Nha.

Những lần chở xác ngư dân, thương phế về ở biển miền Trung do tàu Trung Quốc đâm chìm, bắn giết, cướp, kể cả vì chất nổ thả trôi trên biển, có bao giờ ông Dũng lo cho mối quan hệ giữa nhân dân Việt Nam và ông rạn nứt vì sự im lặng thỏa hiệp với tội ác của Bắc Kinh?

Đã bao giờ ông Dũng tìm gặp những nông dân Việt Nam khóc đứng khóc ngồi, tuyệt vọng mưu sinh vì các chính sách nhập khẩu ưu đãi cho Trung Quốc, mở cửa cho thương lái hoành hành, biến Việt Nam thành con rối trong trò chơi của một nước giàu có và hiểm độc, Bộ Kế hoạch Đầu tư của Dũng có bao giờ một lần nghĩ đến mất mát của người dân Việt, hay chỉ giỏi mơ làm kế hoạch cho ngoại bang?

Sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một chữ Trung Quốc nào được tìm thấy trong luật đầu tư kinh tế, cũng như trên báo chí hay lời cửa miệng các quan chức đã thối nát tận tim gan.

Vì đúng quy trình, tàu giết dân Việt sẽ là “tàu lạ”, “không rõ quốc tịch”. Người Trung Quốc thì được dịu dàng gọi là “nước ngoài” hay “ở sát đường biên giới”.

Chắc chắn là như vậy, sẽ không có chữ Trung Quốc nào được tìm thấy, nhưng ngược lại từ đó, luôn hiện rõ các bộ mặt Việt gian ô nhục!”

Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Image may contain: 1 person, eyeglasses and closeup

TAI HOẠ

TAI HOẠ

Tai họa lớn nhất đối với một quốc gia không phải là ngoại xâm.

Tai họa lớn nhất là thái độ xem nguy cơ ngoại xâm không dính líu gì đến mình và việc chống ngoại xâm là bổn phận của người khác.

Thái độ ấy, nếu đến từ sự ngu dốt, là một cái lỗi của dân trí, nghĩa là của cả một dân tộc;

Nếu là kết quả của một chính sách nào đó, là một cái tội, đúng hơn, trọng tội, của nhà cầm quyền:

Một cái tội ngang hàng với tội bán nước.

– Nguyễn Hưng Quốc:

No automatic alt text available.