Ba đặc khu, ba đại hiểm họa

Ba đặc khu, ba đại hiểm họa  (VOA)


Vị trí Bắc Vân Phong trên bản đồ. Ảnh: Lê Anh Hùng
Vị trí Bắc Vân Phong trên bản đồ. Ảnh: Lê Anh Hùng

Suốt gần một tháng nay, Dự luật Đơn vị Hành chính – Kinh tế Đặc biệt đã trở thành một chủ đề thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận người Việt trong và ngoài nước. Chưa bao giờ một dự luật được chính phủ trình ra Quốc hội lại khiến công chúng Việt Nam phản đối mạnh mẽ và rộng khắp đến vậy.

Sự kiện này làm người ta nhớ lại bầu không khí phản đối trong các tầng lớp nhân dân đối với dự án Bauxite Tây Nguyên 10 năm trước. Và giống như lần trước, lý do khiến công chúng bày tỏ sự lo ngại đặc biệt về ảnh hưởng của dự luật đối với an ninh quốc gia và tương lai giống nòi cũng chính là Trung Quốc, quốc gia láng giềng phương bắc to xác và xấu bụng của Việt Nam.

Đặc khu kinh tế của Việt Nam, mối quan tâm của Trung Quốc

Theo Cổng Thông tin Điện tử tỉnh Quảng Ninh, ngày 20/3/2014, tại thành phố Hạ Long, Ban Chỉ đạo Tổ chức Hội thảo quốc tế tỉnh Quảng Ninh (Việt Nam) và Trung tâm Nghiên cứu Đặc khu Kinh tế Trung Quốc thuộc Đại học Thâm Quyến, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc) đã tổ chức cuộc hội thảo quốc tế mang tên “Phát triển Đặc khu kinh tế – Kinh nghiệm và Cơ hội”. Tham dự cuộc hội thảo, ngoài một số “yếu nhân” từ Hà Nội do Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân dẫn đầu, còn có lãnh đạo các tỉnh Quảng Ninh (nơi có Vân Đồn), Khánh Hòa (nơi có Bắc Vân Phong), Kiên Giang (nơi có Phú Quốc) và Lâm Đồng.

Trước đó 7 tháng, ngày 21/8/2013, thường trực Tỉnh uỷ Quảng Ninh đã có buổi làm việc với đoàn chuyên gia Trung tâm nghiên cứu đặc khu kinh tế Trung Quốc thuộc Trường Đại học Thâm Quyến để chuẩn bị cho cuộc hội thảo. Phía Trung Quốc thậm chí còn “sát sao” đến mức thảo luận với phía Việt Nam về cả kinh phí tổ chức hội thảo. Hai ngày sau, ngày 23/8/2013, với sự hiện diện của Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh Phạm Minh Chính, tỉnh Quảng Ninh và Trung tâm Nghiên cứu Đặc khu Kinh tế Trung Quốc thuộc Trường Đại học Thâm Quyến đã ký kết bản ghi nhớ hợp tác tổ chức cuộc hội thảo.

Tháng 8/2012, sau khi đề nghị với Trung ương để phát triển Móng Cái, Vân Đồn thành đặc khu kinh tế, Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ninh Phạm Minh Chính (nay là Trưởng ban Tổ chức Trung ương, Phó ban Chỉ đạo Quốc gia về Xây dựng các đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt) thậm chí còn đề xuất cho thuê đất đặc khu với thời hạn lên tới… 120 năm.

Sự hiện diện của lãnh đạo Khánh Hoà và Kiên Giang tại cuộc hội thảo “Phát triển Đặc khu kinh tế – Kinh nghiệm và Cơ hội” diễn ra ở Hạ Long cho thấy Bắc Kinh không chỉ quan tâm đến Vân Đồn, mà cả Bắc Vân Phong và Phú Quốc. “Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán.” Song cái sự “tính toán” của họ lại chẳng đem đến điều gì tốt lành cho Việt Nam ngoài những hiểm hoạ “đặc sắc Trung Quốc”.

Hiểm hoạ “đặc khu kinh tế Vân Đồn”

Bài học Crưm của Ukraina hoàn toàn có thể lặp lại với Việt Nam trong trường hợp Vân Đồn trở thành đặc khu kinh tế. Vân Đồn chỉ cách Trung Quốc vài chục km, và làn sóng người Trung Quốc di cư sang đây rồi sinh đẻ con đàn cháu đống hết thế này đến thế hệ khác là một viễn cảnh mà ai cũng có thể nhìn thấy.

Đến thời điểm nào đó, khi số lượng người Hoa tại Vân Đồn đông hơn cả người Việt, họ có thể đưa ra yêu sách ly khai hòng tạo cớ cho Bắc Kinh can thiệp quân sự.

Chưa hết, khi chiến tranh nổ ra, nếu kiểm soát được Vân Đồn, nơi có một sân bay quốc tế đang được Sun Group xây dựng, kết hợp với sân bay quân sự trên đảo Hải Nam, Bắc Kinh sẽ dễ dàng khống chế được toàn bộ vùng trời vùng biển Đông Bắc Việt Nam.

Hiểm hoạ “đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong”

Vân Phong là khu vực có địa thế “núi thò chân ra biển”, tức là một bên là núi, một bên là biển. Quốc lộ 1A là tuyến đường duy nhất nối liền giao thông Bắc – Nam chạy qua đây. Vì thế, khi hữu sự, chỉ cần một lực lượng tại chỗ vừa phải là đủ sức khiến giao thông Bắc – Nam bị chia cắt, tê liệt.

Từ Bắc Vân Phong chạy theo quốc lộ 26 chỉ chừng 130km là đã tới Tây Nguyên, nóc nhà Đông Dương, nơi mà các nhà quân sự từng ví von là ai làm chủ được nó thì sẽ làm chủ được cả Đông Dương. Tại đây, một loạt “quả bom bùn đỏ” của hai dự án khai thác Bauxite ở Nhân Cơ (Đak Nông) và Tân Rai (Lâm Đồng) đều do nhà thầu Trung Quốc làm tổng thầu đang sẵn sàng chờ Bắc Kinh kích hoạt. Cả vùng Đông Nam Bộ có thể bị nhấn chìm trong biển bùn đỏ nếu các quả bom này được kích nổ.

Cách Tây Nguyên không xa là Campuchia, nơi đội quân nằm vùng của Trung Quốc núp dưới vỏ bọc các “dự án kinh tế” đã túc trực và áp sát biên giới Việt Nam từ lâu.

Vịnh Vân Phong là vùng biển có độ sâu trung bình từ 20-27m, đủ sức đón mọi loại tàu bè lớn nhỏ. Đặc biệt, nhờ sự che chắn của các đảo và bán đảo, nên đây là một vịnh kín gió, có giá trị chẳng khác gì một Cam Ranh thứ hai. Diện tích mặt biển vịnh Vân Phong thậm chí còn lớn gấp 3 lần vịnh Cam Ranh.

Khi hữu sự, đội quân nằm vùng tại Bắc Vân Phong sẽ kết hợp với lực lượng từ ngoài biển ồ ạt đánh vào, lực lượng bên kia biên giới thần tốc đánh sang, Việt Nam sẽ bị chia cắt và mất kiểm soát từ Tây Nguyên xuống Vân Phong.

Kiểm soát được vịnh Vân Phong, Trung Quốc có thể uy hiếp được tàu bè ra vào vịnh Cam Ranh (“bảo bối” lợi hại nhất của Việt Nam trong chiến lược bảo vệ Biển Đông và chỉ cách Cam Ranh chừng 65km), đồng thời đe doạ và vô hiệu hoá các cơ sở quân sự của Việt Nam và đồng minh tại Cam Ranh.

Hiểm họa “đặc khu kinh tế Phú Quốc”

Không ít người cho rằng trong 3 đặc khu kinh tế tương lai thì Vân Đồn bất an nhất vì gần Trung Quốc nhất (chỉ chừng 100km) và Phú Quốc an toàn nhất, bởi nó cách xa Trung Quốc hơn cả.

Tuy nhiên, trên thực tế, trong khi Phú Quốc cách bờ biển Kiên Giang 46km thì nó lại chỉ cách bờ biển Campuchia vỏn vẹn 26km. Từ năm 2016, Phnom Penh đã cho Trung Quốc thuê 20% chiều dài bờ biển (90km) trong 99 năm để xây dựng căn cứ quân sự. Theo ông Geoff Wade, một chuyên gia về châu Á từ Đại học Quốc gia Australia, cảng nước sâu mà Bắc Kinh đang xây dựng tại Campuchia có thể chứa hầu hết các tàu khu trục và chiến hạm khác của hải quân Trung Quốc.

Khi thời cơ đến, bên cạnh lựa chọn can thiệp quân sự để ủng hộ “yêu sách ly khai” của người Hoa ở Phú Quốc, Bắc Kinh còn một lựa chọn nữa là núp bóng quân đội Campuchia đánh chiếm hòn đảo để đòi chủ quyền cho Phnompenh.

Lúc này, sân bay Vân Đồn và sân bay Hải Nam sẽ giúp Trung Quốc khống chế toàn bộ vùng trời vùng biển Đông Bắc Việt Nam, còn sân bay Phú Quốc cùng sân bay Hải Nam, sân bay Phú Lâm (Hoàng Sa) và sân bay Gạc Ma (Trường Sa) sẽ giúp họ kiểm soát nốt vùng trời vùng biển còn lại của Việt Nam.

Ngày 15/6 tới đây, Quốc hội Việt Nam sẽ bấm nút hoặc thông qua hoặc bác bỏ Luật Đặc khu. Tương lai Việt Nam đang thực sự đứng trước một thời khắc vô cùng hệ trọng.

CÁC BẠN CÔNG AN, QUÂN ĐỘI HÃY NHÌN TOÀN CẢNH LỊCH SỬ NHÉ!

Nguyễn Vĩnh Thiết

Có thể nói, dân tộc Việt Nam đứng vững ngàn năm trước Trung Quốc là nhờ cái tinh thần chống Trung Quốc. Thời đại nào cũng có những cuộc chiến với quân Tàu. Dân tộc đã cầm cự được ngàn năm, và hôm nay cần phải tiếp tục tiếp nối.

Thời đại CS nắm quyền là thời đại Bắc Kinh nắm đầu Hà Nội nhiều nhất. Và nếu xét từ ngày CS nắm giữ quyền lực đến nay, ta nhìn rất rõ những bước tiến của Bắc Kinh và bước nhượng bộ của Hà Nội.

Từ những ngày mới giành lấy chính quyền, năm 1946 Hồ Chí Minh không biết vô tình hay cố ý để cho Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch lấy mất đảo Ba Bình ở Trường Sa như lấy một vùng đảo hoang. Khi đã lấy được đảo như là có căn cứ nới rộng lãnh hải, tháng 2 năm 1948 Tưởng cho vẽ đường 11 đoạn ( tiền thân đường 9 đoạn ngày nay). Đường này chiếm 75% Biển Đông.

Đến 1949, Tưởng Giới Thạch thua Mao Trạch Đông phải tháo chạy ra Đài Loạn và ôm theo chủ quyền đảo Ba Bình cho Đài Loan. Khi tiếp quản Trung Quốc đại lục, Mao thực hiện bước tiếp theo là chiếm thêm đảo ở Biển Đông để củng cố mộng bành trướng. Năm 1953 Mao cho bỏ 2 đoạn thành đường 9 đoạn như hôm nay.

Ngày 04/09/1958 chính phủ của thủ tướng Chu Ân Lai ra thông báo chủ quyền trên Biển Đông. Thông báo có 2 ý. Thứ nhất là tuyên bố 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc và khu vực 12 hải lí tính từ bờ là thuộc vùng lãnh hải Trung Quốc. Vậy rõ ràng ý thứ nhất là cướp nước, ý thứ 2 là thông lệ quốc tế. Không hiểu sao 10 ngày sau, tức ngày 14/09/1958 Phạm Văn Đồng ra công hàm trao cho Chu Ân Lai công nhận tuyên bố của họ. Rõ ràng ai cũng thấy, đây là sự phối hợp để chuyển giao chủ quyền. Đằng sau sự nhượng quyền dễ dàng này là gi?

Năm 1974 Trung Cộng chiếm Hoàng Sa từ tay VNCH, Hà Nội khoanh tay đứng nhìn và hỗ trợ Trung Cộng bằng cách trên bờ đánh tới tấp vào VNCH. Hoàng Sa mất từ đó. Đến thập niên 80 của thế kỷ trước, Trung Quốc tiến chiếm nhiều đảo ở Trường Sa. Trong đó nổi tiếng là vụ chính quyền Hà Nội lệnh 64 chiến sĩ đứng cho hải quân Trung Cộng lia súng. Đến 1990 thì sang Thành Đô xin thuần phục.

Đường 9 đoạn Trung Cộng cho nới rộng làm cho lãnh hải Việt Nam ngày càng hẹp lại. Ngày 23/07/2017 Việt Nam thuê Repsol khoan khai thác dầu tại bãi Tư Chính, Trung Cộng đe doạ bằng miệng thì ĐCS cho rút khoan tháo chạy. Điều đó có nghĩa là CSVN chấp nhận đường lưỡi bò của Trung Cộng lấn vào bờ một cách dễ dàng. Mới đây, ngày 23/03/2018 khi đang hợp đồng với Repsol khoan tại bãi Rồng Đỏ từ xưa giờ vốn dĩ thuộc Việt Nam. Tương tự lần trước, bị Trung Cộng cảnh báo mồm thì Hà Nội cũng rút khoan tháo chạy để đường 9 đoạn tiếp tục lấn.

Như vậy dưới biển Trung Cộng cho nới rộng đường 9 đoạn tiến vào bờ biển Việt Nam. Trên bờ chính quyền CS quyết đè bẹp ý dân để thông qua luật đặc khu cho ngoại bang thuê 99 năm và cho tòa án ngoại bang xử án ngay trên lãnh thổ Việt Nam. Hiện nay dường 9 đoạn đã chiếm 80% Biển Đông và đang nới rộng. Họ nới về phía Việt Nam không hề bị trở ngại gì.

Nhìn lại từ lúc đảo Ba Bình mất đến nay, tức mất hoàn toàn Biển Đông là mất thời gian bao lâu? 1946-2018 chỉ 72 năm. Từ một điểm Ba Bình tí hon trên Biển Đông thành làm chủ hoàn toàn biển Đông, Tàu đã mất 72 năm để thực hiện mưu đồ. Vậy hôm nay Trung Cộng bắt đầu từ 3 điểm tí hon trên lãnh thổ Việt Nam là Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc thì bao lâu nó lấy hết Việt Nam? Nó dự trù 99 năm, nhưng chắc chắn nó sẽ rút ngắn thời gian để lấy Việt Nam trước khi CS sụp đổ.

Tình trạng Việt Nam là đang bị lọt vào tay Trung Cộng với sự giúp sức của những lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCS. Vậy thái độ những quan chức cấp cao CS như thế nào? Để biết sự chuẩn bị đám này hãy nhìn vào Nguyễn Đức Kiên đang là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội thì sẽ rõ. Con cái đã được đưa đi định cư Đức, con gái lấy chồng Đức. Nghĩa là cả gia đình ông đã rời khỏi con tàu đang đắm. Và tất cả quan chức CS có năng lực tài chính đều làm một bài y hệt như thế. Trong khi trong nước Nguyễn Đức Kiên ủng hộ nhiệt tình hình thành 3 điểm đặc khu, dù trái ý dân ông ta cũng quyết. Ông ta chính xác là đang làm việc theo lệnh để kiếm chác mớ tiền ôm chạy sang Đức khi hết quyền, bỏ lại con tàu Việt Nam chết chìm mặc kệ. Đấy là bài chung cho quan chức CS đang cố bòn rút tiền dân.

Thực ra đảng viên ĐCS làm chức lớn mới có năng lực tài chính, và họ đều đã chuẩn bị chu đáo để sẵn sàng tháo chạy khi con tàu đắm. Còn những người công an và quân đội cầm súng để bảo vệ chế độ thì sao? Chính các bạn không có năng lực tài chính như họ. Nên các bạn phải chết chìm cùng với con tàu Việt Nam đang đắm. Và nhân dân Việt Nam cũng không đủ năng lực tài chính để sang Âu Mỹ được. Nghĩa là đất nước chết chìm thì các bạn lính công an và quân đội phải chết chìm chung với toàn dân. Cho nên, chính các bạn cần phải hiểu đúng vấn đề. Phải bảo vệ dân, vì chỉ có dân mới sống chết cùng với các bạn trên mảnh đất chữ S này. Hãy thức tỉnh để hành động đúng, cứu mình, cứu nhân dân, cứu đất nước và trừng trị bọn bán nước ôm tiền tháo chạy sang Mỹ hưởng thụ.
Fb : Đỗ Ngà

Hình ảnh : Bình Thuận đêm 10/6

Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor

KHÔNG THỂ CHỊU SỰ CẤM ĐOÁN MÃI

Đỗ Ngà
KHÔNG THỂ CHỊU SỰ CẤM ĐOÁN MÃI

Trong bóng đá có một loại chiến thuật, đó là lấy tấn công làm phòng thủ. Phương pháp này nghĩa là gì? Nghĩa là muốn an toàn và đảm bảo chiến thắng, thì phủ đầu đối thủ để nó chỉ còn biết chống đỡ mà bỏ hẳn mặt trận tấn công.

Khi xem lại những trật thượng đài của Mike Tyson thời đỉnh cao phong độ. Lúc đó người ta ví anh ta là Tay đấm thép. Mỗi lần thượng đài, thời gian anh ta hạ đối thủ chỉ tính bằng đơn giây. Thế nhưng 1996 anh ta thượng đài với Evander Holyfield, và Mike Tyson đã bị Knock out ở hiệp thứ 11. Kể từ đó Mike Tyson xuống phong độ, thua nhiều trận liên tiếp cũng bằng knock out và sau đó giải nghệ. Để hạ được đối thủ hung hăng đừng rụt đầu để nó tấn công, mà phải phủ đầu nó như nó đã từng làm.

Vâng, sức mạnh của con người có hình cây cầu vượt. Lúc tiềm năng cho đến đỉnh cao thì đó là chặng mình lấn át đối thủ, nhưng đã qua thời đỉnh cao thì nó tuộc dốc. Tương tự vậy, sức mạnh ĐCS với dân cũng thế. Thời kì trước, Bộ Chính Trị hách dịch muốn quyết gì thì quốc hội gật điều đó. Mà Quốc hội gật thì dân không được ứ lên một tiếng nào cả. Thời kì đó, nhân dân như là kẻ vô thừa nhận trong đất nước này, ngồi im cho Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị quyết định số phận của mình. Bộ chính trị sai khiến nhà nước, nhà nước áp đặt lên đầu dân và dân chỉ chịu trận mà không dám ứ lên tiếng nào cả. Bộ chính trị lúc đó đánh phủ đầu dân. Bộ Chính Trị so với toàn dân là mạnh vô đối.

Nhưng hôm nay, sự hách dịch Bộ Chính Trị bị vấp phải sự phản kháng dữ dội của nhân dân. Bộ chính trị phải xem lại. Phong độ của toàn dân đang lên, và phong độ của Bộ Chính Trị ngày một giảm. Toàn dân giờ đang yếu thế nhưng sẽ mạnh, Bộ Chính Trị đang ở thế mạnh nhưng sẽ yếu. Thời khắc gió đổi chiều sẽ đến. Ngày trước Bộ Chính Trị quen phủ đầu toàn dân thì nay đã vấp sự khó khăn. Thời kì giằng co này sẽ tồn tại một thời gian và sau đó chuyển sang lúc nhân dân phủ đầu Bộ Chính Trị, lúc mà dân ý thức được quyền lực của mình. Và cũng sẽ phải tới ngày Bộ Chính Trị vong và ĐCS sụp.

Kẻ thù nhân là Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng, chứ những quan quèn, lính lát thì chẳng phải là kẻ thù nhân dân. Họ chỉ là công cụ của đám đầu não kia. Như cái cuốc cái xẻng, người nông dân dùng xong thì vứt. Cho nên toàn thể công an và quân đội cũng chỉ thế thôi. Các anh sinh ra trên nước Việt, được nhân dân nuôi các anh bằng thuế của họ. Vậy mà đi nghe lời đám sếp đối đầu hiểm nguy cho bọn nó sung sướng. Vạn thằng lính lát thì tương lai chừng ngàn thằng lên sếp, còn lại chỉ được dùng làm công cụ xong rồi vứt, chả có tương lai gì cả.

Khi dân mạnh, biết phủ đầu chính quyền, thì lúc đó những người lính làm công cụ sẽ chịu thiệt hại. Cho nên hôm nay, các bạn đừng ác với dân.

Về phần dân, cũng nên ý thức rằng, chính chúng ta, người dân mới có sức mạnh chứ không phải để sức mạnh của 19 ông vua tập thể kia giành hết quyền lực. Khi ở Nha Trang biểu tình, thì Phú Yên và Ninh Thuận cũng nổ ra để chia lửa. Nếu Sài Gòn nổ ra thì Tây Ninh, Bình Dương, Đồng Nai, Long An cũng nổ ra để chia lửa. Và cứ như thế thì phong trào giành lại quyền làm chủ của mình mới khả thi. Đừng đợi chờ sự ban phát của kẻ cướp, phải tính chuyện bắt nó trả cho mình.

Đất nước này vốn dĩ đã bị nhiều cuộc cắt bán mà không hề thông qua ý dân. Mà để bán buôn trót lọt, họ phải loại bỏ quyền lực nhân dân trong cơ cấu quy định của luật pháp. Cấm tự do ngôn luận mà cụ thể là luật an ninh mạng. Cấm dân biểu tình dù hiến pháp có cho phép. Cấm tự do báo chí. Loại bỏ quyền bầu cử tự do. Cấm lập đảng lập hội. Loại bỏ luật trưng cầu dân ý. Như vậy là dân mất sạch quyền lực của mình.

Đất nước này là con tàu đang chở 93 triệu dân, nó phải được lái theo ý của 93 triệu dân. Khi 93 triệu dân không có chút quyền lực gì, thì phải phá bỏ sự cấm đoán của ĐCS để lấy lại quyền lực cho mình. Hôm nay 93 triệu người chịu nô lệ, thì ngày mai con cháu chúng ta sẽ lên đến trên trăm triệu người phải gánh chịu hậu quả của cha ông nó để lại. Hôm nay chúng ta sai một li, ngày mai đất nước sẽ bị đẩy đi quá tầm cả dặm và rất có thể khi đó sẽ vô phương cứu chữa.

Nếu không giành lấy quyền lực cho mình bằng mọi giá, thì đấy là hành động bán đứng trăm triệu con cháu chúng ta vì sự hèn nhát. Đừng để thế hệ chúng ta mang tiếng là bán đứng thế hệ con cháu. Cho nên phải giật lại quyền. Tức phải biểu tình đòi yêu sách như là một phần của đời sống và không được né tránh. Phải biết phủ đầu, đừng rụt đầu, vì rụt đầu thì chúng ta sẽ mất tất cả và mất luôn tương lai của con cháu, và cũng sẽ kết thúc luôn tương lai của một quốc gia có ngàn năm độc lập với phương Bắc. Phải giật lại quyền, đó là nhiệm vụ!

Vài lời cảm nhận ngày biểu tình

Vài lời cảm nhận ngày biểu tình

FB Đỗ Ngà

Người biểu tình chống dự luật đặc khu tại Sài Gòn sáng 10/6. Ảnh: internet

Hòn tuyết lăn, là một hình ảnh của sự cộng dồn. Từ một nắm tuyết tròn, cho nó lăn từ trên đỉnh núi tuyết, thì đến chân núi, hòn tuyết này có thể lớn bằng khối cầu đường kính cả mét. Nghĩa là trên đường lăn của nó, nó sẽ cuốn tuyết trên đường đi nên hòn tuyết ngày càng phình to.

Để có hòn tuyết lăn, ta phải có đặc điểm sau. Ngọn đồi phủ đầy tuyết và cục tuyết tròn nhỏ ban đầu. Khi đủ rồi, người ta nặn cục tuyết tròn và cho nó lăn thì dưới chân đồi sẽ được đón nhận hòn tuyết khổng lồ.

Hôm nay tôi tham gia biểu tình và quan sát. Có 2 ý mà tôi muốn nói, thứ nhất là biểu tình xảy ra tuy rộng nhưng mỏng. Khi nói chuyện, tôi biết dân đã biết rất nhiều. Dân biểu tình được cô lập theo từng nhóm cho công an, dân phòng và trật tự đô thị canh giữ. Mục đích là chia nhỏ để diệt. Đó là chiến thuật thấy rõ của công an cộng sản.

Xung quanh lõi biểu tình gồm một nhóm người hô khẩu hiệu trương băng băng rôn, thì vùng lân cận cũng có một số rất đông, tạm gọi là vùng vỏ. Cấu tạo vỏ này là một mớ hỗn tạp gồm đảm an ninh chìm, côn đồ tay sai và dân hiếu kì. Tạm nói là hiếu kì nhưng tôi thấy trong nhóm người này là một loại lực lượng tiềm năng cho sự bất ngờ. Nếu phong trào mạnh, tinh thần dân lên cao những người này sẽ gia nhập vào nhóm biểu tình theo dạng hòn tuyết lăn để những nhóm này phình to bất ngờ.

Khi ý thức người dân đã chuẩn bị sẵn sàng, sự khốn nạn của ĐCS đẩy phẫn uất nhân dân lên đến đỉnh điểm thì chỉ cần mồi là có biến. Ban đầu sự thống nhất của một nhóm biểu tình làm mồi. Sau đó những người hưởng ứng bạ đâu nhập nhóm đó làm số lượng tăng nhanh. Càng về sau các nhóm phình to và phá vỡ hàng rào công an, dân phòng, và di chuyển. Nhóm nào cũng phình to, và thế là gặp nhau nhập lại lành nhóm khổng lồ. Cứ thế nó cộng dồn và đến thời điểm thích hợp nó sẽ thành thác lũ phá vỡ mọi rào cản.

Trong tình hình ý thức dân lớn mạnh, người dân bớt sợ hãi và theo sát nhóm biểu tình sẵn sàng nhập nhóm, thì lúc đó công an sẽ thế nào? Họ cũng chỉ có một cách là chia nhỏ để diệt. Nhưng dân biểu tình đông thì chiêu này sẽ gậy ông đập lưng ông. Chính công an chia thành nhiều nhóm khống chế nhóm nhỏ biểu tình, khi mà nhóm nhỏ phình to nó sẽ chôn chân công an không thể huy động từ điểm này qua điểm khác. Lúc đó công an bị dân xé nhỏ khó mà tập hợp lực lượng. Lúc này cửa thắng của dân sẽ lớn.

Trước tình hình dân phẫn uất, tôi thấy tội cho các em công an. Nhìn những đứa mới ra trường mặt bún ra sữa mà đi đối đầu trực tiếp với biểu tình thì e có thể bị dân đánh cho nhừ đòn nếu nghe theo mệnh lệnh bất nhân của sếp. Ngày đó cũng sẽ tới với những bạn trẻ công an, những người mà chạy chọt hàng trăm triệu để vào ngành có khi là vào để chết thay cho mâý ông sếp giàu có mua nhà Mỹ.

Hôm nay dân đã biết xuống đường, tuy mỏng nhưng trải rộng. Chắc chắn một điều, ngày mai sẽ dữ dội hơn, vì ĐCS đang ngày một bóc lột dân thậm tệ và bán nước trắng trợn. Làm công an lúc đó là đi chết thay cho bọn sếp ác ôn. Bạn trẻ vào công an nên nghĩ lại nhé. Chẳng thể dùng súng chĩa vào dân kiếm sống mà trường tồn đâu nhé. Nghĩ xa chút để mà sống thọ.

Trịnh Xuân Thanh sắp được xuất cảnh sang Đức?

Trịnh Xuân Thanh sắp được xuất cảnh sang Đức?

Phan Ba

Theo thông tin của tờ Nhật báo Franfurt Phổ thông (Frankfurter Allgemeine Zeitung – FAZ), Trịnh Xuân Thanh sẽ được trả tự do “trong thời gian tới đây”. Dựa trên nhiều nguồn tin, tờ nhật báo này nói rằng chính phủ Hà Hội đã cam kết với nước Đức sẽ cho phép Trịnh Xuân Thanh xuất cảnh sang nước Cộng Hòa Liên bang Đức sau khi vụ xét xử một người giúp đỡ bắt cóc ở Berlin đi đến kết thúc.

Cũng theo thông tin của nhật báo này, một phần của sự nhượng bộ từ phía Việt Nam cũng là việc trả tự do cho luật sư Nguyễn Văn Đài. Mới trong tháng Tư vừa rồi, ông đã bị xử 15 năm tù và quản thúc tại gia sau đó.

Qua những lần trả tự do này, Hà Nội hy vọng sẽ cải thiện được quan hệ kinh tế với nước Đức và EU, báo FAZ tường thuật. Đại diện EU cũng nói với Hà Nội rằng việc phê chuẩn Hiệp định Thương mại Tự do với Việt Nam vào đầu năm 2019 sẽ phụ thuộc vào sự chấp thuận của Đức trong Hội đồng châu Âu. Thuộc vào trong số những nhượng bộ về ngoại giao của Việt Nam cũng là việc cải thiện những điều kiện giam giữ cho các tù nhân chính trị khác.

Phan Ba viết theo: Der Tagesspiegel và Frantfurter Allgemeine

***

Phan Ba: Mấy bạn DLV với an ninh đọc tin Trịnh Xuân Thanh sắp được xuất cảnh sang Đức chưa? Các bạn bảo vệ chế độ hiện tại ở Việt nam để làm gì? Để những kẻ tham nhũng nhưTrịnh Xuân Thanh cuối cùng vẫn được ung dung tại ngoại?

Vợ chồng Trịnh Xuân Thanh không phải có một mà nhiều căn nhà, hộ ở Berlin. Cái để ở, mấy cái kia cho thuê kiếm tiền theo như lời thuật của vợ Thanh. Đó chỉ là của cải phần nổi của vợ chồng Thanh thôi, và mới ở Đức thôi. Có người gởi vào một tài khoản của vợ chồng Thanh 530.000 euro, rồi gởi vào một tài khoản khác 150.000 euro.

Để liệt kê hết tài khoản của hai vợ chồng này ở Đức, các nhân viên điều tra phải cần tới mười trang giấy. Tiền đó là tiền tham nhũng từ Việt Nam sang, đó là tiền của nước Việt, của người dân Việt, của bạn đấy.

Hay bạn bảo vệ cho ả bồ nhí của một tên quan cấp tỉnh ở miền Trung? Ả chỉ cần nằm ngữa dạng háng ra là bây giờ đã “hạ cánh an toàn” ở New Zealand. Đó cũng là tiền của người dân Việt, của bạn.

Hay bạn bảo vệ cho tên Kiên? Vợ hắn, con hắn đã có quốc tịch Đức, đã mua nhà cao cửa rộng ở Đức, con gái đã lấy chồng Đức. Hắn bây giờ chỉ về Việt Nam bán nước để cầu mong kiếm thêm tiền thôi.

Các bạn nhận được hàng tháng bao nhiêu tiền mà lại bảo vệ cho đám quan chức tham nhũng đó?

Hãy bỏ nghề đi, tìm việc khác làm. Chế độ này tự nó đào thải những con người chính trực, có tâm với đất nước ra khỏi guồng máy của nó từ bao nhiêu năm nay rồi. Chẳng cần tìm hiểu nhiều đâu, chỉ cần đọc ví dụ như hồi ký của Lê Phú Khải, hồi ký của Tống Văn Công là có thể thấy rõ.

Việt Nam: Biểu tình bùng nổ tại nhiều tỉnh thành

Việt Nam: Biểu tình bùng nổ tại nhiều tỉnh thành

BBC

Tóm tắt

  1. Tại nhiều nơi trên khắp Việt Nam, hàng ngàn người xuống đường phản đối dự luật An ninh mạng và dự luật Đặc khu Kinh tế
  2. Từ khoảng 8 giờ 30 sáng, vài ngàn người tập trung tại khu vực Hồ Hoàn Kiếm ở thủ đô Hà Nội. Khoảng 40 người bị bắt
  3. Tại Sài Gòn, biểu tình bùng nổ tại khu vực Nhà thờ Đức Bà, công viên Hoàng Văn Thụ, bên ngoài Đại Sứ Quán Mỹ
  4. Biểu tình cũng diễn ra tại Bình Thuận, Nha Trang, Đà Nẵng, các giáo xứ ở Nghệ An và một số địa phương khác
  5. Trên thế giới, cũng xảy ra biểu tình của người Việt ở Mỹ, Nhật, Pháp, Thụy Sỹ, Đài Loan và Hàn Quốc.

NHÂN DÂN ĐÃ ĐIỂM MẶT VÀ LỊCH SỬ SẼ GHI TÊN NHỮNG TỘI ĐỒ DÂNG GIANG SƠN VIỆT NAM CHO TÀU CỘNG VÀ ĐẨY DÂN TỘC VIỆT NAM VÀO BẮC THUỘC

 NHÂN DÂN ĐÃ ĐIỂM MẶT VÀ LỊCH SỬ SẼ GHI TÊN NHỮNG TỘI ĐỒ DÂNG GIANG SƠN VIỆT NAM CHO TÀU CỘNG VÀ ĐẨY DÂN TỘC VIỆT NAM VÀO BẮC THUỘC

Phạm Đình Trọng

1988. Với lệnh trói tay chiến sĩ Việt Nam giữ đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa không được nổ súng chống trả quân Tàu Cộng tràn lên cướp đảo, Lê Đức Anh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nhà nước cộng sản Việt Nam đã dâng Gạc Ma cho Tàu Cộng và biến 64 chiến sĩ Việt Nam giữ Gạc Ma thành tấm bia sống cho lính Tàu Cộng thảm sát.

1990. Nguyễn Văn Linh, Đảng trưởng cộng sản Việt Nam dẫn đầu đoàn hàng thần sang Thành Đô thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Tàu Cộng kí cam kết Thành Đô chấp nhận sự bảo kê của Tàu Cộng cho sự tồn tại của Đảng Cộng sản Việt Nam trước bão táp của thời đại đang cuồn cuộn nổi lên quét sạch bãi rác cộng sản của lịch sử khỏi đời sống chính trị loài người. Cam kết Thành Đô đã mở ra một thời Bắc thuộc mới đau đớn của dân tộc và ô nhục của lịch sử Việt Nam.

2001. Nông Đức Mạnh, Đảng trưởng cộng sản Việt Nam kí Tuyên bố chung với đồng cấp Tàu Cộng Giang Trạch Dân, cam kết đón Tàu Cộng vào khai thác bô xít Tây Nguyên.2009, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng nhà nước cộng sản Việt Nam tuyên bố: Khai thác bô xít Tây Nguyên là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam. Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng đã rước hàng sư đoàn quân Tàu Cộng mặc bộ đồ công nhân trá hình là những lao động khai thác bô xít vào chiếm lĩnh Tây Nguyên, biến điểm cao chiến lược Tây Nguyên thành đất nhượng cho Tàu Cộng, người Việt không được lai vãng đến.

2006. Là Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng kí quyết định thành lập khu kinh tế Vũng Áng. 2008, là Trưởng ban Quản lý Khu kinh tế Vũng Áng, Võ Kim Cự đã kí vượt thẩm quyền cấp phép cho Công ty Hưng Nghiệp Formosa đầu tư dự án Nhà máy liên hợp luyện gang thép và cảng nước sâu Sơn Dương với thời hạn 70 năm. Hưng nghiệp Formosa thương hiệu là doanh nghiệp Tàu Đài Loan nhưng tiền đầu tư vào Vũng Áng, công nghệ và con người đổ bộ vào Vũng Áng là Tàu đại lục. Sau bức tường sừng sững, Vũng Áng đã trở thành lãnh địa riêng của Tàu Cộng, thành căn cứ quân sự, thành pháo đài cắt đôi đất, cắt đôi biển Việt Nam.

Xả thải giết chết sự sống của biển Việt Nam, Formosa là thảm họa khủng khiếp, lớn lao, lâu dài của sự sống trên đất nước Việt Nam. Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Võ Kim Cự là những tội đồ dâng Vũng Ánh cho Tàu Cộng cũng là tội đồ giết chết sự sống Việt Nam.

2018. Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc do Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Nguyễn Chí Dũng chủ trì soạn thảo được trình ra Quốc hội. Toàn bộ nội dung luật, cách diễn đạt của luật cho thấy luật chỉ hướng về Tàu Cộng, luật làm ra chỉ để dành ba vùng đất yếu huyệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc trên ba miền đất nước Việt Nam dâng cho Tàu Cộng trong 99 năm. Để giấu giếm ý đồ đó, trong từ ngữ, luật né tránh tuyệt đối nhắc đến tên Tàu Cộng và tên Tàu Cộng được thay bằng “nước chung đường biên giới với Quảng Ninh”.

Qua chỉ lệnh của Chủ tịch Quốc hội Thị Kim Ngân với Ủy ban Thường vụ Quốc hội:. “Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không thể không ra luật”, cho thấy luật mở ba đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc để đón Tàu Cộng vào Việt Nam là ấp ủ, là hoài thai từ Bộ Chính trị mà đứng đầu là Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng và luật đã được Đảng trưởng cùng bộ Chính trị xét duyệt, xác quyết rồi chỉ còn thủ tục đưa ra Quốc hội để hợp thức hóa mà thôi.

Dù kì họp Quốc hội lần này hay kì họp Quốc hội lần sau bấm nút cho ra đời luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc, xẻ đất, xẻ biển, xẻ thịt cơ thể Tổ quốc Việt Nam nhượng cho Tàu Cộng 99 năm, 70 năm hay 50 năm, đánh đổi lấy sự bảo hộ của Tàu Cộng cho sự tồn tại của Đảng Cộng sản Việt Nam thì Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Chí Dũng cùng những ông nghị, bà nghị cộng sản bấm nút chấp thuận dự luật này đều là những tội đồ ô nhục của giống nòi Việt Nam, những tội đồ kế tiếp sau Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Võ Kim Cự. Tội đồ bán nước!

P.Đ.T.

Bùng nổ biểu tình chống Luật Đặc khu, nhiều người bị bắt


Người biểu tình phản đối Luật Đặc khu ở Hà Nội hôm 10/6.
Người biểu tình phản đối Luật Đặc khu ở Hà Nội hôm 10/6.

Các hình ảnh và video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy cảnh nhiều người biểu tình bị “giữ” và “lôi” lên xe buýt ở Hà Nội và TP HCM. Qua các bức ảnh, có thể thấy máu trên mặt và áo một số người.

Trong khi đó, các nhân chứng nói với VOA Việt Ngữ rằng “hàng chục người” đã “bị bắt”. Thông tin này không thể được kiểm chứng độc lập.

Dù dự luật không nêu cụ thể các nhà đầu tư nước ngoài tiềm năng tại ba địa điểm có thể trở thành đặc khu là Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, nhiều người biểu tình cho rằng Trung Quốc có thể dùng những nơi “chiến lược” này để “lập cứ”.

Các bức ảnh cho thấy những người xuống đường mang theo các biểu ngữ như “Không cho Trung Quốc thuê đất dù chỉ một ngày” hay “Giao đất cho giặc Tàu là mất nước”.

Lực lượng công an và an ninh giải tán cuộc biểu tình ở Hà Nội hôm 10/6.
Lực lượng công an và an ninh giải tán cuộc biểu tình ở Hà Nội hôm 10/6.

Sau nhiều giờ im tiếng, báo chí trong nước đồng loạt đăng lại một bản tin ngắn của Thông tấn xã Việt Nam, trong đó nói rằng công an bắt giữ người “lôi kéo biểu tình trái phép” vì Luật Đặc khu.

Trong bài viết có tựa đề “Đừng quá sợ dân”, nhà báo tự do Trương Huy San nói rằng “cho dù hàng vạn con người đã xuống đường, người dân không hề thách thức quyền lực” và “người dân chỉ bày tỏ thái độ”.

“Chiều nay, đừng ngạc nhiên khi trên truyền thông hay trong các phòng kín có ai đó thổi phồng vai trò của “các thế lực thù địch” đứng sau các cuộc biểu tình [tuy có thể cũng có những kẻ tát nước theo mưa]. Và cũng đừng ngạc nhiên khi mạng xã hội (MXH) cũng bị cho là thủ phạm [để thuyết phục các nhà lãnh đạo ủng hộ các biện pháp cứng rắn hơn]”, người còn được biết tới với tên gọi blogger Osin Huy Đức viết tiếp.

Một sự kiện gây nhiều chú ý trong cuộc xuống đường hôm 10/6 là chuyện “đám đông tràn vào trụ sở UBND tỉnh Bình Thuận”.

Báo chí trong nước dẫn lời chính quyền cáo buộc người dân “đốt xe công” và “làm nhiều cảnh sát bị thương”, trong khi nhiều người biểu tình viết trên mạng xã hội rằng họ bị “vu khống”.

Nhiều cuộc tuần hành vẫn được tổ chức theo như kế hoạch dù chính phủ Việt Nam hôm 9/6 đề nghị lùi thời gian thông qua Luật Đặc khu.

Tuy nhiên, theo nhà hoạt động xã hội Nguyễn Anh Tuấn, “hoãn vẫn chưa đủ” mà Việt Nam “phải chính thức thông báo hủy ý định lập đặc khu”.

Trước đó, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tuyên bố sẽ giảm thời hạn cho thuê đất 99 năm nhưng không nói cụ thể về việc giảm này.

Trong cuộc trao đổi với báo chí hôm 7/6, ông Phúc từng nói rằng việc người dân, trí thức và người Việt ở nước ngoài góp ý về Luật Đặc Khu là “tinh thần yêu nước rất đáng hoan nghênh”.

Các cuộc xuống đường tuần hành chống Luật Đặc khu còn là dịp để người biểu tình lên tiếng về dự luật An ninh mạng dự kiến sẽ được mang ra biểu quyết vào ngày 12/6.

Trên Facebook cá nhân, tiến sĩ Jonathan London viết rằng “không có nước nào mà biểu tình được xem là phương án tốt nhất để giải quyết những vấn đề lớn và quan trọng trong xã hội”.

“Việc có biểu tình cuối tuần không chỉ phản ánh sự nghi ngờ và phẫn nộ của nhiều người mà phản ánh một thực thế lớn hơn mà đã biết quá lâu: người dân Việt Nam đã từ lâu mong, cần, và xứng đáng những quyết định quốc gia xuất phát từ những quá trình và thảo luận minh bạch, càng mang tính văn minh đa nguyên dân chủ càng tốt”, nhà nghiên cứu lâu năm về Việt Nam này nhận định. “Như thế Việt Nam mới cất cánh”.

Theo ghi nhận của VOA tiếng Việt, các cuộc biểu tình của người Việt còn diễn ra ở nhiều nước như Nhật Bản, Pháp, Đài Loan, Hàn Quốc và Mỹ.

Công an đàn áp biểu tình phản đối luật Đặc khu và An ninh mạng

2018-06-10

Hình ảnh người biểu tình ở Sài Gòn sáng ngày 10/6/2018

Hình ảnh người biểu tình ở Sài Gòn sáng ngày 10/6/2018

 Courtesy Nguyen Peng

Hàng ngàn người từ nhiều tỉnh thành của Việt Nam vào sáng ngày 10/6 đã đổ ra đường biểu tình phản đối luật đặc khu hành chính kinh tế (luật Đặc khu) và an ninh mạng được chính phủ trình quốc hội trong kỳ họp đang diễn ra tại Hà Nội.

Hình ảnh và video của những cuộc biểu tình cho thấy những người biểu tình mang theo các khẩu hiệu phản đối đề xuất cho thuê đất đặc khu lên đến 99 năm, phản đối cho Trung Quốc thuê đất.

Theo blogger Trương Duy Nhất, người tham gia biểu tình ở Sài Gòn, có khoảng 500 người tham gia nhóm biểu tình cùng blogger này tới trước Tổng lãnh sự Mỹ, sang nhà thờ Đức Bà tại trung tâm thành phố, với các khẩu hiệu ‘stop đặc khu’, ‘stop luật an ninh mạng’. Những người biểu tình hô to ‘vì độc lập, phản đối đặc khu’, ‘vì tự do, phản đối luật an ninh mạng’.

Theo các facebookers mà đài Á Châu Tự Do tiếp xúc được, có rất nhiều nhóm biểu tình ở Sài Gòn vào ngày 10/6.

Chính quyền đã huy động an ninh, công an đến đàn áp biểu tình. Các hình ảnh trên video cho thấy người biểu tình bị kéo lê trên đường phố và tống lên xe buýt đưa đi nơi khác. Theo Facebooker Dương Đại Triều Lâm, chính quyền đã huy động nhiều xe buýt để chở người bị bắt đưa về các phường ở quận 3 và quận 1. Nhà hoạt động Nguyễn Hương cho biết có hàng chục người đã bị bắt lên xe buýt và chở đi.

Nó bắt tôi lên xe, 6 thằng nó bắt tôi lên xe ở đường Lê Duẩn đó. 5, 6 thằng nó đánh đập tôi. Nhưng vì nó bắt thêm mấy người nữa nên tôi có cơ hội đạp cửa sau tôi vọt xuống. Nó đánh tôi gãy hai ba cái răng, đổ máu nhiều lắm. – Huỳnh Tấn Tuyên

Một người biểu tình ở Sài Gòn bị đánh đến đổ máu nhưng vẫn tiếp tục tham gia biểu tình là ông Huỳnh Tấn Tuyên, một Phật tử thuộc giáo hội Phật giáo Việt Nam Tống Nhất ở Vũng Tàu cho đài ACTD biết qua điện thoại.

“Thực ra vai trò người biểu tình chúng tôi đi rất ôn hoà, không kích động gì hết. Nói chung chúng tôi cũng cố giữ cho ôn hoà. Nó bắt tôi lên xe, 6 thằng nó bắt tôi lên xe ở đường Lê Duẩn đó. 5, 6 thằng nó đánh đập tôi. Nhưng vì nó bắt thêm mấy người nữa nên tôi có cơ hội đạp cửa sau tôi vọt xuống. Nó đánh tôi gãy hai ba cái răng, đổ máu nhiều lắm”

Ông Huỳnh Tấn Tuyên cho biết ông tiếp tục biểu tình khoảng 20 phút nữa rồi đi về vì máu chảy qúa nhiều. Về đến Vũng Tàu, ông phải vào bệnh viện khâu vài mũi trên môi bị đánh tét.

Tạị Hà Nội, có khoảng 150 đến 200 người tham gia biểu tình ở khu vực trung tâm thành phố, theo nhà hoạt động Trịnh Hiển. An ninh và công an cũng được huy động để đàn áp biểu tình theo các hình ảnh và video lan truyền trên mạng. Nhà hoạt động Trịnh Hiển cho biết có ít nhất khoảng 10 người bị túm tóc, lôi lên xe buýt ngay trước tượng đài vua Lý Thái Tổ.

Biểu tình cũng nổ ra ở thành phố biển Nha Trang, Phan Rí và Nghệ An. Theo anh Bảo Vinh, một người biểu tình tại Nha Trang, người biểu tình mang theo cờ và khẩu hiệu tập trung tại Quảng trường 2/4 Trần Phú rồi đi tới Yersin, tới Mã Vòng đường 23 tháng mười giáp ranh với Lê Hồng Phong. Anh Bảo Vinh nói anh đi biểu tình vì lòng yêu nước:

Em chỉ một lòng vì Việt Nam mình thôi, mình không có ý phản động chỉ có ý kiến, bức xúc về Việt Nam mình như vậy. Mình chỉ lên tiếng để Việt Nam mình được toàn vẹn, yên bề. Nói chung nếu mất nước cũng đâu được yên ổn gì’

Theo Facebooker Dương Đại Triều Lâm, đến khoảng 4 giờ chiều vẫn còn một nhóm khoảng 100 người biểu tình bị cô lập tại khu vực Nhà Thờ Đức Bà ở Sài Gòn.

Người biểu tình ở Hà Nội bị an ninh bắt hôm 10/6/2018
Người biểu tình ở Hà Nội bị an ninh bắt hôm 10/6/2018 Courtesy FB Hiển Trịnh

Đến cuối giờ chiều, Facebooker Nguyễn Lân Thắng cho biết những người bị bắt ở Hà Nội đã được thả ra.

Những cuộc biểu tình phản đối luật đặc khu và an ninh mạng của người Việt cũng nổ ra ở một số thành phố khác trên thế giới từ ngày 8/6 đến ngày 10/6 như ở California, Mỹ, ở Đài Loan, Nhật Bản.

Luật đặc khu được chính phủ trình quốc hội kỳ này bị đông đảo người dân phản đối vì lo ngại điều khoản cho thuê đất 99 năm và nhà đầu tư Trung Quốc sẽ ồ ạt vào lấy đất. Nhiều người cho rằng các điều khoản trong luật chẳng khác nào nhượng địa.

Trong khi đó luật an ninh mạng cũng vấp phải sự phản đối rộng khắp của người dân trong nước, các tổ chức nhân quyền và chính phủ Hoa Kỳ vì cho rằng các điều luật đã gia tăng việc kiểm soát quyền tự do bày tỏ ý kiến của người dân.

Từ ngày 6/6 đã có những lời kêu gọi biểu tình rộng khắp trên mạng internet phản đối hai dự luật này.

Trước những phản đối rầm rộ của người dân, vào sáng sớm ngày 9/6, ngay trước khi các cuộc biểu tình nổ ra, chính phủ ra thông báo lùi thời hạn thông qua luật Đặc khu cho đến kỳ họp quốc hội kế tiếp.

10 lý do cần phản đối dự Luật An ninh mạng

10 lý do cần phản đối dự Luật An ninh mạng

Vì nếu Dự Luật này được thông qua thành Luật:

1/ Quyền tự do ngôn luận của công dân trên không gian mạng bị xâm phạm tuỳ tiện.

2/ Quyền riêng tư về dữ liệu cá nhân bị một lực lượng công quyền chiếm đoạt với những lý do mập mờ.

3/Quyền tiếp cận, truy cập Internet, một quyền trở nên phổ quát trên thế giới, bị cản trở, gây khó khăn ở Việt nam.

4/Chi phí khổng lồ của nhà nước, xã hội, doanh nghiệp cho bộ máy “chuyên trách an ninh mạng” lẫn thực thi, đáp ứng điều kiện của Luật này. Tốc độ phát triển kinh tế bị ảnh hưởng nghiêm trọng (có số liệu giảm 1,7 % GDP).

5/ Bóp nghẹt giới khởi nghiệp sáng tạo, hạn chế phát triển các dịch vụ ứng dụng công nghệ thông tin.

6/ Đẩy các tập đoàn công nghệ thông tin quốc tế của Phương Tây (như Facebook, Google ) ra khỏi thị trường và không gian mạng Việt nam (do không chấp nhận các điều kiện theo Luật này) và tạo điều kiện cho các tập đoàn CNTT của Tàu vào thống trị Việt nam.

7/ Xuất hiện một “lực lượng chuyên trách” có thể không cần phán quyết của Toà án hay phê chuẩn của Viện kiểm sát được áp dụng các biện pháp “cưỡng chế” đối với cá nhân, doanh nghiệp, can thiệp vào các quan hệ dân sự, kinh tế. Nhà nước pháp quyền (dù chỉ danh nghĩa) không còn giá trị.

8/ Luật này phá vỡ những cam kết quốc tế của Việt nam, khiến giới đầu tư nước ngoài (chắc ngoài gốc Tàu) giảm sút hoặc rút vốn đầu tư ở Việt nam (có số liệu xác định giảm 3,1% đầu tư nước ngoài), các nước liên quan sẽ áp dụng các biện pháp đáp trả tương xứng, kinh tế Việt nam khó “cất cánh”.

9/ Do việc phê phán, phản biện trên mạng xã hội và Internet bị bóp nghẹt theo luật này, tham nhũng, quan liêu, chính sách sai lầm sẽ có cơ hội gia tăng mà không bị phản ứng, bóc trần. Tiến bộ xã hội bị cản trở, đẩy lùi.

10/ Do không có cơ chế giám sát chặt chẽ, “lực lượng chuyên trách về an ninh mạng” có thể lạm quyền, phục vụ lợi ích nhóm, cấu kết với những tập đoàn kinh tế trong và ngoài nước hình thành một hệ thống quyền lực đen khống chế nhà nước, xã hội và nền kinh tế. Những vụ việc như tướng Hoá, tướng Vĩnh và C50 (cục cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao) có thể lặp lại, ở mức độ rộng lớn hơn, thậm chí không thể “phát hiện, xử lý” được do nhóm lợi ích này biết cách rút kinh nghiệm, biết cách liên kết tinh vi.

Với tư cách chuyên gia luật có kinh nghiệm trong những lĩnh vực liên quan, đã nghiên cứu Dự thảo Luật An Ninh Mạng, tôi sẵn sàng tranh luận với những người có quan điểm phản bác những lý do trên.

Tôi đồng ý với nhiều chuyên gia trong và nước ngoài, Việt nam cần hoãn thông qua Luật An Ninh Mạng. Tôi hy vọng, các FBER, vì chính quyền và lợi ích của mình, hãy lên tiếng phản đối Dự Luật này. Nếu các bạn đồng ý với tôi, hãy chia sẻ bài này cho nhiều người cùng biết và phản đối.

Thì Ra Đây Là Lý Do

httpv://www.youtube.com/watch?v=okXnfQJtxfc

Thì Ra Đây Là Lý Do Chúng Ta Phải Cho Trung Quốc Thuê Đất 99 Năm Làm 3 Đặc Khu Kinh Tế

httpv://www.youtube.com/watch?v=yEAXPUJykjQ

Cho Thuê Đất Đặc Khu 99 Năm: 3 Điều Kiện Nhất Định Phải Có Để Vẫn Phát Triển Mà Không Lo Mất Nước

Luật đặc khu: Đỉnh điểm của phẫn nộ toàn dân

Luật đặc khu: Đỉnh điểm của phẫn nộ toàn dân

Blog VOA

Bùi Tín 

Đất nước Việt Nam đang sống trong tình trạng biến động, sôi sục. Lãnh thổ của tổ quốc, chủ quyền của đất nước, nền độc lập của quốc gia đang bị thử thách lớn.

Sự kiên nhẫn của một dân tộc từng trải qua những thử thách ngàn cân treo sợi tóc lại bị đem ra thách thức một cách nghiêm trọng nhất.

Người dân bình thường, em học sinh bình thường cũng hiểu rõ rằng Luật Đặc khu hành chính – kinh tế Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Bình Định) và Phú Quốc là mưu đồ bành trướng thâm hiểm nhất quán của Trung Cộng mà Bộ Chính trị đảng CSVN buộc phải « đem thịt dân mình nuôi lũ hổ đói » – Bành trướng phương Bắc.

Bao nhiêu điều dối trá, ngụy biện đều vô hiệu. Nào là ta đã có hàng trăm đặc khu kinh tế rải khắp, nay có thêm 3 cái, có là bao, sẽ thu lợi cực lớn. Thế giới họ có biết mấy đặc khu, mang lợi to lớn, là những tổ trứng Phượng Hoàng, phồn vinh thịnh vượng. 99 năm mới thật hấp dẫn các FDI lớn của thế giới, có giành riêng cho nước nào đâu!

Bà chủ tịch Quốc hội leo lẻo: « Đây là chủ trương của Bộ Chính trị, không thể không làm. » Vậy đây là quốc hội của nhân dân hay đảng hội của đảng?

Ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thấy rõ « làn sóng phản đối khủng khiếp » nên hứa lắng nghe, sẽ điều chỉnh, có vẻ như chỉ sẽ điều chỉnh số năm 99 xuống thấp hơn, nhưng công luận lập tức trả lời: Phải từ bỏ hẳn dự Luật chứ không phải điều chỉnh, không thể cò kè ở những điểm như thế.

Vì ai cũng biết cả 3 vùng nói trên đều đã có chủ đầu tư khá sâu, toàn là đại gia tư bản đỏ người Việt thân Trung Quốc, nay họ cần những khoản vốn cực lớn mới.

Vài chục tỷ đôla để đầu tư thêm cho sòng bạc, nhà đỏ cao cấp, nơi nghỉ dưỡng cho cánh thượng lưu, sân gôn, vườn thú, bãi biển cho các đại quý tộc, nằm trong chiến lược kinh tế « một vành đai, một con đường » – one belt, one road – của Hoàng Đế CS Trung Hoa Tập Cận Bình.

Đây là lúc Bộ Chính trị bế tắc, ngân sách thâm thủng, tham nhũng là thất thoát hàng trăm ngàn tỷ đồng, kinh tế lụn bại, nợ chồng chất, cố tìm ra một lối thoát hào nhoáng nhưng hoàn toàn mạo hiểm và liều lĩnh.

Họ tính rằng người dân ta hiền lành quá, dễ bảo quá, quốc hội lại nằm trọn trong tay đảng, khi gần 90% là đảng viên, phải tuân theo kỷ luật, chỉ thị của đảng, làm sao khác được.

Nhưng lại có một sự thật là sự chịu đựng cam chịu của người dân là có hạn, con sên bị xéo phải oằn lên, thế tận cùng tắc biến, uy tín của đảng đang ở mức thấp nhất, nhân dân bắt đầu nhận ra đảng không còn xứng đáng là lực lượng tiên phong soi đường chỉ lối, không còn là lực lượng chính đáng lãnh đạo, mất hoàn toàn tính chính danh – legitimacy – nay lại đổ thêm dầu vào lửa bằng dự Luật bán nước này, thách thức láo xuợc nhân dân là chủ thể duy nhất của đất nước.

Một văn kiện phản đối Luật đặc khu lập tức có 737 chữ ký, hôm sau lên 1382 chữ ký, nay lên đến 1591 người tham gia do mạng Bô-xit đề xướng, trong ngoài nước các tổ chức kêu gọi biểu tình ngày Chủ nhật 10/6 đòi hủy bỏ dự Luật, gần 30 đại biểu quốc hội nghi ngại, yêu cầu hõan việc bỏ phiếu để thảo luận sâu thêm, rộng rãi thêm, các nhà kinh tế Lê Đăng Doanh, Phạm Chi Lan, các nhà nghiên cứu Tương Lai, Nguyễn Trung, Hà Sỹ Phu, các nhà báo Phạm Đình Trọng, Bùi Minh Quốc, các nhà văn Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang Thiều… đều lên tiếng phản đối mạnh mẽ đạo luật phản động này.

Ông tổng bí thư nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị đang đứng trước một đỉnh điểm phẫn nộ xung thiên của toàn dân. Ông tổng Trọng ốm yếu, uy tín suy giảm tệ hại do cầm đầu chủ trương cuộc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh phi pháp chà đạp pháp luật quốc tế bằng bạo lực, gây căng thẳng với CHLB Đức, Tiệp, Slovaque, Ba Lan… và toàn Liên Âu, lại bị tố cáo là nhu nhược với Trung Cộng nhất trong tất cả 5 tổng bí thư sau sự kiện Thành Đô: Tệ hơn cả Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh.

Đã có yêu cầu của một số blogger nếu có bỏ phiếu về Luật đặc khu cần công khai không chỉ con số, tỷ lệ, mà công khai cả tên những ai tán thành, những ai chống, các nhà nhiếp ảnh cần chụp cho rõ, đầy đủ cảnh bỏ phiếu, vì sau này có thể có các phiên tòa xử bày lũ bán nước buôn dân cần đến để làm chứng cứ.

Cả nước sẽ chăm chú theo dõi cuộc bỏ phiếu này.

Để xem ông Tổng Trọng và Bộ Chính Trị có gan lỳ được trước ý chí và phẫn nộ xung thiên của nhân dân hay không?