Tại sao phải đấu tranh lúc này?

Thái Hòa Lê
Tại sao phải đấu tranh lúc này?

Lúc này là thời điểm thuận lợi để lên tiếng chống Trung Cộng, phù hợp với tinh thần yêu nước của người Việt và trào lưu của thế giới tự do! Một số ủy viên trung ương cũng chống Tàu.

Cscđ Việt nam, dù được lệnh bọn hán nô trấn áp người biểu tình, cũng còn là người Việt, không thể tàn ác với người dân Việt.

Lúc này không đứng lên để cho đất nước bị Tàu cộng cai trị, sau này có phẫn uất đứng lên sẽ bị công an Trung Cộng đàn áp, thì hậu quả sẽ đau đớn không lường! Công an Tàu cộng rất độc ác!

Khi đó thì quá muộn màng để hét lên: “các anh là ai, sao lại đàn áp dân Việt Nam!” Chúng có hiểu đâu. Và Tàu đàn áp Vn là lẽ tất nhiên!

Hãy lên tiếng vì đại nghĩa nếu không con cháu ngàn năm nhục nhã cúi đầu nô lệ cho Tàu.

No China! Stop China! Dare you come to Việt Nam! 

10 tháng 6. Ngày của những đôi chân.

Đau Khổ Việt Nam

Than Ngoc Pham
21 giờ · 

10 tháng 6. Ngày của những đôi chân.

Tràn ngập thông tin về biểu tình vào ngày 10 tháng 6 năm 2018 không những đào sâu khoảng trống ngạc nhiên cho hàng triệu người trong và ngoài nước, mà sức cộng hưởng của hàng chục ngàn người đã làm ngân vang tiếng chuông báo hiệu một bình minh đang dần ló dạng trên vùng trời Việt Nam, vốn u ám từ hơn nửa thế kỷ, khi mỗi ngày thức giấc là một ngày kéo dài những dồn nén vì áp bức từ phía nhà cầm quyền đối với dân chúng.

Biểu tình là phương cách duy nhất tập trung đông đảo thành phần cùng một hoàn cảnh, gom nhau lại tỏ thái độ với đối phương. Sự tập họp này cùng mục đích là đòi hỏi quyền lợi hay sự công bằng. Biểu tình còn dẫn tới những mục tiêu khác đó là thông báo cho những cộng đồng khác ngoài khu vực biểu tình về những bức bách, dồn nén, chà đạp đang xảy ra tại khu vực biểu tình.

Số lượng người biểu tình càng nhiều thì giá trị thông tin càng lớn. Thế giới chú ý vào con số trước khi nhận thức nguyên nhân.

Cuộc biểu tình ngày 10 tháng 6 đã hội đủ hai điều kiện cần có nên tạo được sự chú ý của truyền thông quốc tế: Con số người biểu tình lớn nhất từ hơn 40 năm qua tại Việt Nam. Lý do: Lên án hành vi gian xảo nhằm mưu cầu lợi ích cho Đảng nhưng bỏ mặc sự nguy vong mất nước của người dân khi ưu đãi Trung Quốc vào chiếm cứ Việt Nam thông qua hành vi thành lập 3 đặc khu kinh tế.

Sao chép bài học bóp nghẹt tự do trên mạng Internet của Trung Quốc nhằm áp dụng vào Việt Nam, nơi người dân đã hình thành thói quen tiếp cận thông tin từ mạng lưới toàn cầu.

Thế giới đang lo sợ sự lấn áp quyền lực mềm của Trung Quốc trên những quốc gia nghèo đói nên cuộc biểu tình ngày 10 tháng 6 đã củng cố thêm một sự thật: 95 triệu người dân Việt Nam đang cố thoát ra áp lực đen tối đó.

Việt Nam không phải là quốc gia nghèo đói nhưng lại bất hạnh hơn cả nghèo đói khi bị Đảng Cộng sản lãnh đạo. Vì cùng chung hệ thống, Đảng Cộng sản Việt Nam học tập toàn bộ những gì mà Trung Quốc đang áp dụng vào đất nước họ, và còn hơn thế, Hà Nội tuân lệnh Trung Quốc như một chư hầu trung thành bất kể lòng dân ta thán.

Ngày 10 tháng 6 người dân không còn âm thầm ta thán. Họ bước xuống lòng đường và bắt đầu hiểu ra rằng họ có cái quyền đó: Quyền biểu tình đòi hỏi quyền lợi và công lý.

Đảng Cộng sản Việt Nam có thể quên bài học lịch sử khi cố viết lại lịch sử theo cách của họ. Nhân dân Việt Nam mặc dù không thuộc làu làu lịch sử, nhưng họ khắc ghi sâu đậm vào máu những gì có liên quan đến giặc phương Bắc. Dù bao ngàn năm, họ ghi nhớ truyền đời về họa Trung Quốc và vì vậy khi Đảng Cộng sản rắp tâm “chia sớt” đất nước cho “đồng chí” thì người dân lập tức thức tỉnh. Và khi đã tỉnh trước họa mất nước, thế lực nào có thể ru ngủ họ trở lại như đã từng làm hơn 40 năm qua?

Có thể sau ngày 10 tháng 6 Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ hiểu ra ý nghĩa của ngày này: Dù mua sắm thêm bao khí tài quân dụng để chống biểu tình cũng không thể thành công khi người cầm thứ vũ khí chống dân ấy chính là con cháu trong nhà của người bị chống.

Cả nước biểu tình nhưng chỉ có người dân Phan Rí Cửa bạo loạn. Vì sao?

Phan Rí Cửa là nơi chỉ sống về nghề đánh bắt cá và các dịch vụ liên quan. Họ quen sống với thứ khí hậu trong lành của biển, của những rặng phi lao cát trắng. Tuy chấp nhận an thân nhưng họ không chấp nhận bức hiếp. Ngư dân Phan Rí vốn có tiếng mạnh bạo và dễ nóng giận trong ứng xử. Vợ con của ngư dân Phan Rí cũng sống nhờ những sinh hoạt có liên quan đến con cá. Đa số những người vợ người mẹ của ngư dân cũng nóng nảy, dữ dội và sẵn sàng lăn xả vào ai đối xử bất bình đẳng với mình. Những cá tính ấy hình thành từ thế hệ này sang thế hệ khác và cá tính ấy bộc lộ qua cách mà người dân biểu tình dẫn đến bạo động trong ngày 10 tháng 6.

Đối với người dân Phan Rí Cửa, nguyên nhân dẫn đến bạo loạn không phải từ hai dự luật mờ ám mà xa hơn, nó xuất phát từ nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 của Trung Quốc nơi xảy ra ô nhiễm khủng khiếp cho người dân tại huyện Tuy Phong nơi thị trấn Phan Rí Cửa trực tiếp chịu đựng từng cuộn khói tràn vào phá hủy không thương tiếc khí hậu trong lành mà hơi thở biển mang đến cho họ hàng trăm năm nay.

Người dân Phan Rí đã hơn một lần đụng độ với cảnh sát chống biểu tình khi họ bao vây lực lượng này và dồn công an được trang bị tới răng phải bỏ chạy. Sau đó là những cuộc bắt bớ âm thầm khiến cơn giận âm ỉ trong lòng người dân xứ biển không có nơi giải thoát.

Ngày 10 tháng 6 là cơ hội cho họ bày tỏ ẩn ức kéo dài. Chính quyền một lần nữa chạy trốn để người dân tiến chiếm trụ sở Ủy ban Nhân dân tỉnh. Rồi bừng tỉnh trở lại, họ huy động nhân sự, lực lượng để chống nhân dân.

Mọi kịch bản xấu nhất đều có thể xảy ra và người dân Tỉnh Bình Thuận lại cùng nhau đối phó với nhà nước. Khi nhân dân đồng lòng đối phó bất kể thân xác họ có bị vùi dập, thì lúc ấy nhà nước cần phải sửa soạn vị trí cai trị của mình chứ không khải chỉ lo lau chùi súng đạn, dùi cui, áo giáp hay khiên chống người biểu tình. Bởi hôm nay người dân Phan Rí Cửa nói riêng và Bình Thuận nói chung không còn đơn độc như lần trước, họ có đồng bào khắp nơi theo dõi và chia sẻ niềm tin của họ.

Ngày 10 tháng 6 cũng còn có máu đổ tuy ít hơn những lần biểu tình trước, tuy nhiên người bị đánh đập ngày hôm nay lại hãnh diện vì mình bị đánh trong khi đồng bào chung quanh an toàn. Cái gì làm cho họ mạnh mẽ vậy? Đơn giản, đó là lòng yêu nước. Họ yêu nước mà không cần thế lực nào nhắc nhở hay lên giây cót.

Ngày 10 tháng 6 còn hai điểm đáng chú ý khác: Một, mạng xã hội hầu như không biết chắc sẽ xảy ra cuộc biểu tình tổng lực như vậy. Thế mà người dân làm sao đồng lòng một cách kỳ diệu mà không ai, kể cả lực lượng tinh nhuệ 47 có thể nghĩ tới?

Người dân đã áp dụng chiến thuật rỉ tai, ém quân một cách ngoạn mục. Những chuyến xe từ Phước Tỉnh, Phước Hải, Long Điền, Long Hải chở đầy người về Sài Gòn mà không bị phát giác. Những chiếc xe gắn máy từ Bình Dương, Bình Chánh, Củ Chi, Thủ Đức, Đồng Nai…. đổ về trung tâm Nhà thờ Đức Bà là đội quân khó kiếm soát nhất đối với chính quyền.

Khi người dân còn trăm phương ngàn kế để bày tỏ chính kiến của mình thì chính quyền không nên chỉ lo lau chùi vũ khi.

Hai, không một lá cờ đỏ nào xuất hiện tại Sài Gòn như vẫn thường thấy trong những lần biểu tình trước đây.

Người biểu tình quen cầm cờ tổ quốc như một phương tiện chống đỡ vì họ nghĩ rằng công an sẽ chùn tay khi muốn hành hung người cầm cờ. Nhưng không, họ có kinh nghiệm đau đớn về điều này, cầm cờ hay không cũng bị đối xử như nhau có khi còn tệ hơn. Lá cờ không đại diện cho tổ quốc dưới mắt công an hay dân phòng. Lá cờ vì vậy lần này họ không cần xử dụng đến.

Dân chúng không tin chính quyền đến độ bất cần lá cờ mà chính quyền này ém vào tay họ mỗi lần ra khơi đánh cá như một cách khẳng định chủ quyền. Lá cờ không còn sức mạnh nó vốn có để dựa vào khi cần một niềm tin, dù niềm tin đó thơ ngây như một chiếc áo giáp có thể bảo vệ thân thể mình không bị đánh đập. Lá cờ tổ quốc đang đồng cảnh ngộ bị bỏ rơi từ cả hai phía: nhà nước và dân chúng.

Thông điệp của ngày 10 tháng 6: Dân muốn thay đổi nhà nước bằng đôi chân của họ thay vì bằng cánh tay bỏ phiếu đã bị nhà nước chặt mất. Những bàn chân hôm nay có làm Đảng thay đổi hay không tùy thuộc vào niềm tin của Đảng vào dân chúng. Từ trước tới nay đó là niềm tin về sự nhu nhược của quần chúng đối với bất cứ kế sách nào mà Đảng đưa ra. Nay, niềm tin ấy cần phải thay đổi: Nhân dân sẽ đạp đổ Đảng bằng những đôi chân gầy guộc thô ráp của họ nếu Đảng tiếp tục tin rằng họ là những công dân không chịu lớn.

Mặc Lâm

HAI BÁO LỚN GỠ BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Trần Bang
CẬP NHẬT LÚC 21:03: Bài viết trên Tuổi Trẻ đã lại biến mất.

CẬP NHẬT LÚC 18:10: Bài viết trên Tuổi Trẻ đã được đăng trở lại.

HAI BÁO LỚN GỠ BÀI VỀ LUẬT AN NINH MẠNG

Đến nay là 18:00 ngày 11/6, chúng tôi ghi nhận hai bài báo về Dự luật An ninh mạng đã biến mất khỏi hai tờ Tuổi Trẻ và Sức khoẻ Đời sống:

1. Bài “Những băn khoăn trước khi Luật an ninh mạng ra đời” trên Tuổi Trẻ (còn bản cache trên Google: https://bit.ly/2l2nBRJ)

2. Bài “Đại biểu Quốc hội Nguyễn Lân Hiếu: ‘Nên thận trọng cân nhắc lùi thêm 1 kỳ họp để hoàn chỉnh Luật An Ninh Mạng'” (còn bản cache trên Google: https://bit.ly/2sXvF9L)

Đây là hai bài viết bất lợi cho những ai muốn Dự luật An ninh mạng được thông qua.

Sáng nay, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã phát biểu: “Đồng bào, nhân dân cả nước hãy bình tĩnh, tin tưởng vào sự quyết định của Đảng, Nhà nước, đặc biệt là các dự án Luật mà Quốc hội đang thảo luận thì luôn lắng nghe ý kiến của người dân.”

Tuy nhiên, việc Tuổi Trẻ và Sức khoẻ Đời sống gỡ hai bài viết trên là dấu hiệu cho thấy ngay cả lời nói của đại biểu Quốc hội cũng đang bị kiểm duyệt trên môi trường mạng và người dân không còn được biết Quốc hội đang bàn cái gì.

Copy Luật khoa tạp chí

Image may contain: text
Image may contain: 1 person

Chúng tôi đã hết niềm tin rồi!

Hôm rồi thím bảo: “Bộ Chính trị đã quyết rồi, chỉ bàn cho ra luật thôi”, vậy nghe quốc hội bù nhìn thì làm sao để tin?

Trước đây cũng vì tin mà con đấu tố cha trong cải cách ruộng đất khiến hàng trăm ngàn người dân vô tội chết oan, gây tang tóc cho dân tộc chưa biết khi nào rửa sạch.

Vì tin mà dân đang chịu muôn thảm họa: bô xít Tây Nguyên, con quỷ Formosa, VinaShin, Dung Quất, Đường sắt trên cao…

Vì tin mà người dân vẫn hằng ngày phải đi viếng xác, chưa biết khi nào đất nước hết tang, khi xác chết còn nằm đấy… không dân tộc nào để tang lâu như dân Việt, 50 năm rồi vẫn còn tang!

Vì tin nên Lê nin, Stalin cũng là lãnh tụ.

Chúng tôi đã hết niềm tin rồi!

Lực lượng cơ động từ phía Bắc đã được nhà cầm quyền điều vào Nam để đàn áp dân Bình Thuận.

Minh Văn Hoàng shared a post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: 2 people, people standing and text

Nguyen Chí TuyenFollow

Lực lượng cơ động từ phía Bắc đã được nhà cầm quyền điều vào Nam để đàn áp dân Bình Thuận.

Trước khi đi những thanh niên này chắc chắn đã được nhồi sọ rằng phải mạnh tay trấn áp ‘bọn phản loạn’ chứ họ không hiểu cái gì đã làm người dân nổi xung lên.

Cả dàn đồng ca đã được huy động dọn đường dư luận để ‘làm cỏ dân đen’.

Để chống lại bạo lực của nhà cầm quyền và giúp đỡ bà con, mọi người hãy làm tốt truyền thông trong khả năng có thể của mình.

Anh chị em ở khu vực Bình Thuận cần thông tin chính xác về thời gian, địa điểm của sự việc sẽ diễn ra.

KHÔNG DỄ BÁN NƯỚC, KHÔNG DỄ KHUẤT PHỤC CHÍ KHÍ DÂN VIỆT

KHÔNG DỄ BÁN NƯỚC, KHÔNG DỄ KHUẤT PHỤC CHÍ KHÍ DÂN VIỆT

Trích: ….
Qua những cuộc biểu tình tự phát những ngày này, người ta thấy điều gì?

Trước hết, đó là người dân đã hiểu rất rõ về bản chất bán nước của một Đảng Cộng sản lấy Chủ nghĩa Quốc tế vô sản làm mục đích và thờ phụng, hành động theo Chủ nghĩa Mác – Lenin. Ở cái chủ nghĩa đó đã dạy bảo rằng không đếm xỉa đến lợi ích dân tộc, chỉ quan tâm đến việc phát triển phong trào cộng sản trên toàn thế giới. Do vậy, việc bán nước là thực hiện theo chương trình của ngoại bang và thứ lý thuyết phản động đó.

Thứ hai, đó là việc người dân đã hiểu rõ một nhà nước được sinh ra từ “Cướp chính quyền”, đã tồn tại bằng sự dối trá và bạo lực, được nuôi sống bằng việc bòn xương, hút máu nhân dân từ các chủ trương cướp có quy mô làm điêu đứng người dân cùng khổ, đày đọa họ “xuống hàng chó ngựa” (XHCN).

Thứ ba, đó là sự chán ngán, bất bình trước việc một Đảng CS, một nhà nước luôn hèn hạ, nhục nhã cúi đầu trước ngoại bang, đồng thời hung hãn và khốn nạn với chính người dân yêu nước của mình nói riêng và người dân đồng chủng, đồng bào của mình nói chung.

Thứ tư, đó là khi người dân đã hiểu được những quyền của mình bị tước đoạt, họ cần và có quyền đòi lại những quyền minh nhiên được công nhận, những quyền cơ bản của con người mà đã mấy thế hệ qua, nhà cầm quyền CSVN đã dùng súng đạn để cướp đi của họ. Họ cần phải làm một con người chứ không thể là bầy súc vật mãi mãi để cho đảng đè đầu, cưỡi cổ, bán mua mặc sức xương máu của họ.

Thứ năm, đó là sau bao năm “tài tình lãnh đạo” Đảng CSVN đã lập nên những “kỳ tích” khổng lồ mà chưa có thời đại nào trong lịch sử Việt Nam làm được. Đó là đưa lãnh thổ dâng cho ngoại bang, kết bạn vàng với chính kẻ thù dân tộc đang luôn lăm le bờ cõi đất nước và âm mưu chiếm cướp lâu dài đât nước Việt Nam. Những Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Giốc, Ải Nam quan và hàng chục ngàn km vuông đất liền, mặt biển đã bị biến mất khỏi bản đồ Việt Nam. Điều này, đã gây sự căm phẫn ở tất cả mọi người dân Việt từ khắp nơi trên thế giới.

Thứ sáu, đó là mỗi người dân Việt Nam hôm nay, không ai không đau lòng trước cơ đồ đất nước tan hoang, kiệt quệ, tài nguyên khoáng sản của đất nước sạch sành sanh, nợ nước ngoài ngập đầu ngập cổ, để lại cho người dân sự lo lắng không nguôi.

Một đảng tài tình, lãnh đạo đất nước sau mấy chục năm, di sản để lại cho con cháu là đi đòi lãnh thổ, trả nợ nước ngoài và làm nô lệ khắp nơi để gửi tiền về nuôi đảng.

Thứ bảy, người dân xưa nay đang bị nỗi sợ hãi đè nèn bởi chính sách cai trị bằng bạo lực, nay họ đã vượt qua nỗi sợ hãi đó, để vùng lên.

Thứ tám, chính Chủ nghĩa Mác – Lenin đã dạy bao năm nay, nhưng những người cộng sản đã cố quên khi thực hiện chính sách dối trá, bóc lột, cướp đoạt tàn bạo của người dẫn và sử dụng bạo lực với họ như với quân thù rằng: “Nơi nào có áp bức, ở đó có đấu tranh” và “Sức nén càng mạnh, sức bật càng căng”.

Điều cuối cùng, là lòng yêu nước của mỗi người dân Việt, dù nhiều khi ẩn giấu, không bộc lộ trong một số hoàn cảnh. Nhưng lòng nồng nàn yêu nước của họ luôn sẵn sàng bùng lên mỗi khi đất nước có nguy cơ xâm lược và khi họ nhận rõ bộ mặt đám tay sai bán nước.

Ngày 11/06/2018

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đọc toàn bài viết tại đây:

RFAVIETNAM.COM
Những hình ảnh về các cuộc biểu tình tự phát trên tất cả các miền Bắc – Trung – Nam của đất nước và nhiều nơi ở nước ngoài phản đối dự luật “Đặc khu kinh tế” – thực chất là một văn tự bán nước, và Dự luật An Ninh m….

Khi tà quyền không còn biết điểm dừng

Khi tà quyền không còn biết điểm dừng

FB Phạm Đoan Trang 

Trong suốt hai ngày nay (10-11/6/2018), guồng máy đàn áp của nhà nước công an trị như chỉ tập trung hoàn toàn vào nghĩ mưu tính kế để ăn thua đủ với dân.

Một kinh nghiệm lĩnh hội được từ quan thầy Bắc Kinh trong vụ thảm sát Thiên An Môn 1989 được áp dụng triệt để, đó là huy động lực lượng từ các địa phương khác đến làm chủ lực tấn công đàn áp. Thời 1989 ở Bắc Kinh, những người biểu tình mà đại đa số là sinh viên, các trí thức trẻ tuổi ở thủ đô đã kinh ngạc nhận thấy thành phần chính trong những kẻ đàn áp mình là… người từ đâu đó đến. Rất nhiều kẻ sát máu là quân nhân, công an thuộc các nhóm dân thiểu số ở vùng sâu, vốn khó mà có tình cảm với người thủ đô, nhất là trí thức trẻ.

Để đối phó với những người dân ôn hoà và rõ ràng là yếu thế ở Phan Rí, “Đảng và Nhà nước”, cụ thể hơn có lẽ là Bộ Chính trị và Đảng ủy Bộ Công an, đã nhanh chóng xua quân các nơi khác đến và không quên một công tác cực kỳ quan trọng: Nhồi sọ – tức là tuyên truyền, giáo dục – để lực lượng đàn áp đinh ninh rằng họ đang “đấu tranh tiêu diệt thế lực thù địch”, “bảo vệ trật tự xã hội”, “chống bạo động”… chứ hoàn toàn không phải là đang ra tay đàn áp đẫm máu những đồng bào tay không tấc sắt của mình.

Đồng thời với đó, dàn loa gồm Đài Truyền hình Việt gian, Đài Tiếng nói Việt gian… và nhiều cơ quan báo chí ăn cơm Đảng khác cũng ra rả giáo huấn người dân “yêu nước đúng cách”, “yêu nước theo quỹ đạo, đúng chuẩn mực”, “không để thế lực thù địch lợi dụng”… Chúng khéo léo lờ tịt đi nguyên nhân nào, những kẻ nào đã đẩy người dân đến nỗi bất mãn, căm hận hiện nay, chúng chỉ một mực nhấn mạnh chuyện thế lực thù địch “lợi dụng tình hình để kích động gây rối”, “sử dụng chiêu bài yêu nước để phá hoại”. Thậm chí mấy biên tập viên Việt gian còn vô liêm sỉ tới mức cố trèo được vào cái gọi là “sản phẩm báo chí” của chúng dăm ba câu khen ngợi Đảng và Nhà nước đã rất cầu thị, biết lắng nghe nguyện vọng của nhân dân mà hoãn việc thông qua Luật Đặc khu, để tiếp tục thảo luận cho thấu đáo hơn, sát với nguyện vọng của người dân hơn nữa.

Sử dụng chiêu bài “bảo vệ trật tự trị an”, tà quyền đang huy động tổng lực bộ máy đàn áp của chúng vào đối đầu với nhân dân – cả bằng xe tăng, trực thăng, súng đạn, lẫn bàn phím và những cái loa ngậm máu phun người.

Để đối phó với chúng, những người dân tay không tấc sắt có thể làm gì?

Thông tin, thông tin và thông tin. Sức mạnh của cộng sản là truyền thống và kỹ năng bưng bít thông tin, nhồi sọ dân chúng. Nỗi sợ của cộng sản, tương ứng với đó, là sự thật, sự công khai, minh bạch, sợ bị phơi áo, nhất là phơi áo ra bên ngoài, trên cộng đồng quốc tế.

Hãy lan tỏa thật mạnh mẽ thông tin về những chiêu trò đàn áp của tà quyền, những gì chúng đã, đang và sắp làm. Lan tỏa bằng bất kỳ cách nào bạn có thể: viết, share trên Facebook/ Twitter và các mạng xã hội khác; viết bằng tiếng Anh hay bất kỳ thứ tiếng nào khác để chia sẻ ở lớp học ngoại ngữ của bạn; bàn về chuyện Phan Rí, kể lại các câu chuyện Thái Bình, Đồng Tâm ngày nào, Phan Rí hôm nay… cho bạn bè, người thân, anh chị em trong cộng đồng/ tổ chức của bạn; kể cho những người bạn nước ngoài của bạn…

Hãy sống để kể lại. Những câu chuyện các bạn kể hôm nay thực ra có một tác dụng lớn vô cùng, vượt ra ngoài giá trị “cho vui” của nó: Đó chính là một thứ vũ khí tuyệt vời để chống độc tài. Kẻ ác (và ngu muội) có thể không ngán làm điều ác trong ngắn hạn, nhưng trong dài hạn, nhất là trong thâm tâm, chúng rất sợ những gì chúng làm bị ghi lại, chưa cần biết có phải là sẽ “đi vào lịch sử” hay không.

NGÀY LỊCH SỬ

Xuân Sơn Võ

Hôm nay VTV đã khẳng định, ngày mai, Luật an ninh mạng sẽ được thông qua. Cả hệ thống truyền thông đều diễn trò chơi chữ, họ gọi những cuộc biểu tình là tụ tập đông người. Thì ra, thu giá, tụ nước… chính là bản chất của họ.

Theo cách những gì hệ thống truyền thông nhà nước thể hiện hôm nay, sẽ khó có sự phục thiện nào từ chính quyền. Những chiêu trò giảm thời hạn cho thuê đất xuống dưới 99 năm, hoặc tạm ngưng thông qua luật đặc khu, chẳng qua chỉ là chiêu trò để thông qua luật an ninh mạng, nhằm bịt miệng người dân.

Càng ngày, chính quyền càng chọn con đường đi của nhà cầm quyền Trung quốc. Hãy nhìn những gì mà người Trung quốc lục địa, sản phẩm của chế độ XHCN mang màu sắc Trung quốc, đang thể hiện ở khắp nơi, tại Việt nam, tại bất cứ nước nào mà họ đến, chúng ta thấy con đường đi ấy dẫn đến đâu.

Đó là một xã hội mà sự phát triển của vật chất tỉ lệ nghịch với sự nhân bản và luôn hướng đến sự hủy hoại những giá trị văn minh của nhân loại. Ở đó, khi người ta càng có nhiều tiền bạc, vật chất, người ta càng bộc lộ sự ích kỉ, dã man, vô nhân đạo. Ở đó, mọi giá trị về tinh thần đều phải qui phục trước các giá trị vật chất.

Ngày mai, 12/06/2018, ngày đánh dấu sự ô nhục của dân tộc, khi luật an ninh mạng được thông qua. Kể từ ngày mai, đất nước này sẽ trở thành một đất nước mà ở đó cường quyền được pháp luật bảo trợ để bịt miệng bạn, bắt bạn phải nói điều họ muốn, và chỉ được nói điều họ muốn. Tôi tin rằng ngày mai, họ sẽ sớm công nhận hiệu lực của luật an ninh mạng.

Và rồi, luật đặc khu, và hàng loạt các luật khác, kể cả luật biểu tình, sẽ được thông qua (tối nay VTV thông báo là tháng 10 sẽ thông qua luật đặc khu). Tất cả những lo lắng của chúng ta về sự bành trướng của Trung quốc sẽ thành hiện thực. Khi ấy, có thể chúng ta sẽ chỉ được phép, thậm chí là bắt buộc phải đi biểu tình, để ca ngợi đảng, ca ngợi nhà cầm quyền Trung quốc.

Chỉ còn 10 ngày nữa là đến ngày Nhà báo Việt nam. Với những gì các báo thể hiện ngày hôm nay, tôi nghĩ nên đổi ngày Nhà báo Việt nam sang ngày 11/06 thì phản ánh đúng thực chất của báo chí Việt nam hơn.

Chê dân

Chê dân

FB Nguyễn Thông

Ảnh: internet

Tại sao cứ để dân phải phẫn nộ rồi mới giở giọng lên án, chê bai họ quá khích, bạo lực, vi phạm pháp luật, bị lợi dụng…, rằng “lòng yêu nước cũng cần phải tỉnh táo”, “hãy yêu nước một cách sáng suốt”, “đừng rơi vào bẫy của thế lực thù địch”.

Sáng nay tôi đọc được trên báo chí quốc doanh rất nhiều bài lên giọng dạy dỗ nhân dân, chê dân mà tác giả không dám chường mặt ra, chỉ ký những cái tên như kiểu Thiện Tâm, Thiện Văn, Dân Ý, Trung Thành; có cả vài bài trên mấy tờ báo bạo lực thì giở thói đe nẹt, dọa dẫm này nọ…

Tất cả đều nói lên rằng họ vẫn coi dân chả ra gì, mặc dù đã phần nào ngầm biết ngại sức mạnh của dân.

Đến thời buổi 4.0, 5.0 như vầy mà vẫn giọng điệu cũ dạy dỗ, dọa dân, vẫn đánh giá dân thuộc hạng ngu đục dễ bị lợi dụng, thật không hiểu nổi.

Cuộc xuống đường phản đối luật đặc khu xảy ra vào ngày hôm qua (10.6.2018), về thực chất là cuộc biểu dương sức mạnh của dân, nhằm mở mắt đảng, chính phủ, quốc hội để nhìn thấy những nguy cơ mà tiền nhân An Dương Vương đã mắc phải, “giặc ngồi sau lưng mà nhà vua không biết”. Xưa vua không biết, không có ai chỉ cho vua, dẫn tới thân bại danh liệt, mất nước; nay vua không biết thì dân chỉ cho mà biết, còn hờn trách dân nỗi gì.

Họ vẫn đang rêu rao giọng điệu dân không biết điều, chính phủ đã trình quốc hội, đề nghị lùi việc thông qua dự luật đặc khu tới kỳ họp sau, vậy mà vẫn cố tình đi biểu tình làm loạn. Chỗ này cần phải nói rõ rằng, thời gian qua, nếu không có những lên tiếng quyết liệt của dân chúng, nhất là các cựu chiến binh vào sinh ra tử, thì gần 500 vị nghị gật đã thông qua cái luật ấy rồi. Nay dân tiếp tục phản đối bởi họ không chấp nhận sự câu giờ, lùi này lùi nọ, mưu mẹo tiểu nhân. Bỏ thì bỏ hẳn bởi sự tai hại của luật đó, người bình thường ai cũng biết, chỉ những kẻ đầu óc ngớ ngẩn mới đòi giữ nó lại.

Nếu vừa rồi, chính phủ đề nghị bỏ hẳn, hoặc quốc hội ra quyết định biểu quyết bác bỏ luật đặc khu, tôi cam đoan vẫn có cuộc xuống đường, thậm chí còn rầm rộ mạnh mẽ hơn ngày hôm qua, nhưng đó là cuộc xuống đường ủng hộ, cùng chung ý chí giữa nhà cai trị và dân chúng.

Đừng nghĩ nắm truyền thông trong tay thì muốn nói thế nào cũng được. Thời nay khác rồi.

Biểu tình trên cả nước, Đà Nẵng ôn hòa mà rầm rộ…

Biểu tình trên cả nước, Đà Nẵng ôn hòa mà rầm rộ…

TTVN
RFA
2018-06-10
Biểu tình ở Phan Rí Cửa, tỉnh Bình Thuận hôm 10/6/2018

Biểu tình ở Phan Rí Cửa, tỉnh Bình Thuận hôm 10/6/2018

 Courtesy FB Hung PHan

Khác với những cuộc biểu tình chống bành trướng Trung Quốc trên biển Đông, lần này, hầu hết các tỉnh thành trên cả nước đều tổ chức biểu tình với qui mô lớn, nhỏ khác nhau. Trong cuộc biểu tình kêu gọi bỏ dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng lần này, ngoài những địa phương quen thuộc như Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang… Còn có thêm Vũng Tàu, Đồng Nai, Bình Thuận và Đà Nẵng. Có thể nói hai cuộc biểu tình ở Bình Thuận và Đà Nẵng được xem là đặc biệt nhất trong đợt biểu tình ngày 10 tháng Sáu năm 2018 này.

Nếu cuộc biểu tình Sài Gòn rầm rộ và đông nhất so với cả nước, con số có thể lên đến 10 ngàn người, thì cuộc biểu tình tại thành phố Phan Rí, Bình Thuận lại cho thấy khí thế sục sôi của người dân nơi đây, một chủ tịch huyện định ngăn cản biểu tình đã bị đoàn biểu tình phản ứng và xô đẩy dẫn đến nguy cấp, phải đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn để cấp cứu. Riêng cuộc biểu tình tại thành phố Đà Nẵng được xem là mềm mại và chính quyền thành phố đã soạn sẵn một kịch bản cho biểu tình khá hợp tình hợp lý.

Tưởng chừng không có biểu tình

6h sáng, những người biểu tình đã có mặt rải rác ở khắp các ngã tư thành phố Đà Nẵng nhưng bên cạnh họ cũng có những tốp an ninh chìm, nổi theo dõi, bám sát họ. Các tuyến đường Trần Phú, Bạch Đằng đều có xe phá sóng, xe chống bạo động và xe bít bùng. Nhưng nhiều nhất vẫn là lực lượng cảnh sát giao thông và cảnh sát 113.

Chúng tôi quyết định tuần hành và bày tỏ chính kiến, chúng tôi phản đối dự luật đặc khu và phản đối dự luật an ninh mạng. – Nhà văn Nguyên Ngọc

Dường như không khí biểu tình ở Đà Nẵng diễn ra rất chậm, khi mà trên các trang mạng xã hội đã đăng tin hầu hết các cuộc biểu tình ở các tỉnh thành khác. Đến 9h sáng, vẫn chỉ thấy không khí vắng lặng, an ninh bố trí dày đặc thành phố. Các điểm nhạy cảm ở Đà Nẵng như Công viên 29 tháng 3, Đài tưởng niệm 2 tháng 9, cầu Rồng, chân cầu Sông Hàn và chợ Hàn… được bố trí thêm an ninh, xe cơ động và xe phá sóng.

9h sáng, trong không khí im vắng và tưởng chừng như tuyệt vọng của thành phố Đà Nẵng, nhà văn Nguyên Ngọc, chia sẻ: “Chúng tôi quyết định tuần hành và bày tỏ chính kiến, chúng tôi phản đối dự luật đặc khu và phản đối dự luật an ninh mạng. Dự luật đặc khu gây ảnh hưởng đến an nguy quốc gia trầm trọng và dự luật an ninh mạng bóp chết mất quyền tự do phát biểu, quyền được nói của người dân. Điều này kéo theo hệ lụy đất nước sẽ thiếu sáng tạo và mọi thứ sẽ bị đẩy lùi vào quá khứ trong khi chúng ta cần phải bước về tương lai. Một dân tộc mà đi ngược với văn minh nhân loại thì hậu quả của nó thật là kinh khủng…!”.

Tiến sĩ Dân tộc học Mai Thanh Sơn, người từng nhiều lần kêu gọi sinh viên Đà nẵng biểu tình nhưng bị các quan chức trong đại học Đà Nẵng ngăn chặn, chia sẻ: “Trước đây tôi từng kêu gọi sinh viên các trường đại học hưởng ứng lời kêu gọi của Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Đức Đam nhằm giữ cho bán đảo Sơn Trà được xanh, sạch, đẹp và đây mãi mãi là kho tạng trong lành của thành phố. Nhưng tôi bị một ông bên phòng công tác chị trị sinh viên ngăn chặn và khó chịu. Cuối cùng, tôi mới nhận ra là ngay cả việc kêu gọi biểu lộ lòng yêu môi trường theo sự khởi xướng của chính phủ cũng rất khó, huống chi kêu gọi sinh viên biểu tình yêu nước thì chắc khó hơn nhiều…”.

Biểu tình ôn hòa nhưng rầm rộ…

Tại Đà Nẵng, không khí vẫn trầm lắng, nhà văn Nguyên Ngọc quyết định làm một cuộc biểu tình mini tại trước quán cà phê với nỗi thất vọng như lời ông than thở là “thành phố này yên tĩnh quá!” thì bất ngờ có điện thoại báo tin đoàn biểu tình đã hình thành ở trước trụ sở Hội đồng nhân dân thành phố Đà Nẵng trên đường Bạch Đằng. Lúc đó, Đà Nẵng kẹt xe một cách lạ thường, chúng tôi vác máy chạy bộ lạn lách qua các con đường kẹt xe, luồn qua con hẻm giao giữa Trần Phú và Bạch Đằng thì gặp đoàn biểu tình đang giơ khẩu hiệu và hô to “Phản đối dự luật bán nước, phản đối dự luật bịt miệng, phản đối dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng!”.

Cuối cùng, tôi mới nhận ra là ngay cả việc kêu gọi biểu lộ lòng yêu môi trường theo sự khởi xướng của chính phủ cũng rất khó, huống chi kêu gọi sinh viên biểu tình yêu nước thì chắc khó hơn nhiều…”. – TS. Mai Thanh Sơn

Đoàn biểu tình tiếp tục tuần hành và hô khẩu hiệu đến trước chợ Hàn thì hầu như người nào hô to liền bị một tay bặm trợn xông vào gây sự, đánh đập, sau đó công an vào cuộc, bắt người gây sự bỏ lên xe và chở đi. Có đến hơn 10 lần diễn ra sự việc quấy rối, đánh người biểu tình và công an vào can thiệp. Đoàn biểu tình di chuyển theo dọc bờ sông Hàn, trên đường Bạch Đằng dưới sự giám sát của cả hàng trăm nhân viên công lực an ninh chìm, nổi và cảnh sát 113. Viên chỉ huy lực lượng 113 liên tục nói vào loa nhắc đoàn biểu tình giữ trật tự và đừng để bạo động xảy ra. Một số người đứng bên đường Bạch Đằng, ban đầu chỉ xem chơi, sau đó tham gia đoàn biểu tình để hô khẩu hiệu. Nhưng khi có “biến” thì họ lui lại làm “khán giả”.

Cùng lúc này, chúng tôi nhận được tin ở Hà Nội, đoàn biểu tình bị hành hung và bắt bớ… Cuộc biểu tình của đoàn thành phố Đà Nẵng kết thúc ở chân cầu Rồng sau nhiều sự cố kẻ lạ xông vào quấy phá người biểu tình. Thông điệp của đoàn biểu tình Đà Nẵng cũng như đoàn biểu tình Nha Trang, Hà Nội, Nghệ An và Đồng Nai đưa ra lần này là “bằng mọi giá bỏ qua luật đặc khu, bởi đó là thứ văn kiện bán nước, bỏ qua dự luật an ninh mạng vì đó là luật bịt miệng nhân dân”. Nhìn chung, không khí biểu tình lan tỏa và sục sôi tinh thần yêu nước!

Bạo động tại Bình Thuận: 100 người bị bắt giữ

Bạo động tại Bình Thuận: 100 người bị bắt giữ

2018-06-11

Bạo động đốt xe trước Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Thuận. 10/6/2018.

Bạo động đốt xe trước Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Thuận. 10/6/2018.

 AFP

Biểu tình chống hai dự luật Đặc Khu và An Ninh Mạng nổ ra tại một số thành phố ở Việt Nam trong các ngày 9, 10 và 11 tháng 6.

Bản tin của AFP vào chiều tối ngày 11 tháng 6 cho biết cơ quan chức năng Việt Nam bắt giữ ít nhất 100 người trong vụ biểu tình tại thị trấn Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Định. Cuộc biểu tình tại đây được biết đến sáng ngày 11 tháng 6 vẫn còn tiếp diễn sau khi vào tối trước đó xảy ra tình trạng người biểu tình dùng bom xăng tự chế phóng hỏa đốt một số trụ sở cơ quan Nhà nước; cũng như ném gạch đá vào lực lượng cảnh sát cơ động khiến hằng chục nhân viên công lực bị thương.

Tỉnh Bình Thuận vào chiều ngày 11 tháng 6 tổ chức buổi họp báo thông tin về vụ việc vừa nêu tại địa phương thuộc tỉnh. Cuộc họp báo do Cơ quan tuyên giáo của Tỉnh Bình Thuận chủ trì.

Ông Huỳnh Thái Dương Phó Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy nói rằng ông không thể hình dung nổi tình trạng diễn ra tại Ủy ban nhân dân tỉnh vào tối 10/6 và ông nói có thể gọi đó là một cuộc bạo loạn.

Bí thư tỉnh ủy Bình Thuận là ông Nguyễn Mạnh Hùng cho rằng những hành vi đó là vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng.

Xin được nhắc lại là vào ngày chủ nhật 10/6 trên cả nước đã vùng nổ những cuộc biểu tình lớn tại Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang và Bình Thuận, qui tụ đến hàng ngàn người tham gia để phản đối dự luật đặc khu cho nước ngoài thuê đất 99 năm. Dự luật này đã được hoãn thông qua hai ngày trước đó nhưng những cuộc biểu tình vẫn nổ ra, đại đa số là ôn hòa, nhưng cuộc biểu tình tại Phan Thiết và Tuy Phong tỉnh Bình Thuận đã trở thành bạo lực.

Truyền thông trong nước dẫn nguồn từ cơ quan chức năng rằng vào sáng ngày 10/6 người dân tại Tuy Phong, Bình Thuận đã tràn ra đường ngăn chận xe cộ để phản đối dự luật đặc khu mà Quốc hội Khóa 14 đưa ra vào đầu kỳ họp thứ năm đang diễn ra ở Hà Nội.

Đến tối 10/6, cũng theo báo chí trong nước hàng trăm người dân đã tràn vào trụ sở Ủy ban nhân dân tỉnh tại thành phố Phan Thiết, dùng bom xăng phóng hỏa và đập phá. Ngoài ra có nhiều xe hơi và xe gắn máy bị đốt cháy. Công an đã dùng vòi rồng để giải tán đám đông nhưng không thành. Cho đến rạng sáng ngày 11/6 công an phải tăng cường lực lượng để giải tán đám đông.

Đến trưa ngày 11/6 dân chúng lại đổ ra chận Quốc lộ 1 tại Ngã ba Cầu Nam, huyện Tuy Phong. Theo một quan chức của huyện thì dân chúng cũng đã đập phá cơ sở của cơ quan phòng cháy chữa cháy của huyện này.

Tại các thành phố khác ở Việt Nam gồm Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Dương cũng nổ ra những cuộc biểu tình chống hai dự luật Đặc Khu và An Ninh Mạng.

Một số người tham gia biểu tình cho biết họ vì lòng yêu nước mà tham gia biểu tình. Hoạt động tuần hành với các biểu ngữ phản đối được tiến hành trong tinh thần ôn hòa; tuy nhiên lực lượng chức năng cố tình ngăn trở và có xảy ra biện pháp trấn áp, bắt bớ người biểu tình và gây thương tích đổ máu.

Sài Gòn có bao giờ đẹp như thế này không

Tai Do and Tho Nguyen shared a post.
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Lâm Mạnh DiFollow

Sài Gòn có bao giờ đẹp như thế này không ..

Trong mơ tôi cũng không dám nghĩ có ngày cả triệu người dân SG, các tỉnh thành miền Nam đã đứng lên thể hiện lòng yêu nước của mình.

SG đẹp lắm, người SG đẹp lắm. Bao nhiêu năm cho dù phải sống với chế độ CS tàn bạo, người SG vẫn giữ được cái hào khí, dũng khí đặc biệt mà chỉ ở nơi mảnh đất thân yêu này mới có ..

Hôm nay người SG không cần lãnh tụ, không cần tổ chức, họ tự đứng lên vì biết Tổ Quốc đang lâm nguy. Họ đi biểu tình trong trật tự và bất bạo động.

Tuy nhiên, thằng giặc VC đừng hiểu lầm. Nếu các ông vẫn ký kết bắt tay với kẻ thù dân tộc, tôi e rằng người SG sẽ không thể tha thứ cho cái đảng bán nước.

Các ông nên liệu hồn, trước khi quá trễ !