CÓ CHÚA CÓ TẤT CẢ

CÓ CHÚA CÓ TẤT CẢ

 Tác giả:  Hoàng Thị Thùy Trang

Tin mừng hôm nay thuật lại phép lạ tuyệt vời của Đức Giêsu, Ngài đã chữa lành cho người vừa ngọng vừa điếc: “Người kéo riêng anh ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước lên trời, rên một tiếng và nói: Épphatha, nghĩa là: hãy mở ra. Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.” (Mc 7 33-35). Phép lạ thể hiện quyền năng của Đức Giêsu trên bệnh tật và sự dữ. Ngài đã chữa lành anh khỏi ràng buộc không những của bệnh tật nhưng còn là sự dữ. Thật là diễm phúc cho anh, người thanh niên bệnh tật và tội lỗi. Anh đã được giải thoát cả hai vòng vây oan nghiệt. Cuộc đời anh đã được sang trang. Tất cả sẽ được biến đổi nếu như có bàn tay quan phòng và yêu thương của Thiên Chúa che chở.

Quả thực, trong đời sống, nếu như ta cứ sống cậy dựa vào khả năng của bản thân thì chắc chắn cũng sẽ có ngày ta cảm thấy bẽ bàng, bất lực trước những thách đố cuộc sống. Nhưng nếu như bạn đặt trọn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa thì chả có  gì khiến bạn nao núng cả. Nói không có gì cũng không đúng, nhưng nói thật thì nếu như có được niềm tin vào Ngài, chắc chắn bạn sẽ thủ đắc được niềm vui bình an trong tâm hồn giữa muôn vàn thử thách, gian truân.

Làm thế nào đây để có thể có được niềm tin trọn hảo vào Thiên Chúa như vậy. Trưóc tiên hãy tập cho mình có được tâm tình phó thác như em nhỏ. Cứ nép chặt vào lòng Chúa, phó thác trọn vẹn cho Ngài, cứ để mặc Ngài hành động. Ngài là Thiên Chúa quyền năng và yêu thương, Ngài có đủ khả năng chăm lo cho bạn hơn cả với cách bạn chăm lo cho người thân của mình. Bởi Thiên Chúa không chỉ có tình yêu thương nhưng Ngài còn có quyền năng và sức mạnh. Đó cũng chính là điều mà chúng ta buộc phải tôn kính và tin nhận Người.

Quả thật, nếu có thể được hãy sống nhu trẻ em, chúng đơn sơ và phó thác thế nào, thì mình cũng hãy cứ sống như vậy với Thiên Chúa. Ngài chả phải là Cha lo cho ta còn hơn ta lo cho con cái mình hay sao. Chả phải Ngài còn hơn mẹ hy sinh, lo lắng tất cả cho mình hay sao. Nên cứ phó thác tất cả cho Chúa, bổn phận của ta chỉ là tin nhận và tôn kính Ngài mà thôi.

Muốn được Thiên Chúa yêu thương, trước tiên ta cần phải chạy đến với Ngài. Cứ bám chặt tay Ngài, đừng buông ra, Ngài sẽ đưa ta đến nơi trường tồn hạnh phúc. Bám chặt tay Chúa để mặc Ngài dẫn đi, dẫu rằng đôi lúc tưởng chừng như Ngài buông bỏ tay ta và lẩn trốn, nhưng ngàn năm Ngài cũng vẫn còn đó, hằng luôn chờ đợi và chăm sóc ta.

Việc Thiên Chúa yêu ta đã quá rõ, không còn lý do chối cãi, nhưng việc ta yêu Ngài, có tin nhận Ngài và bước đi theo Ngài hay không lại là chuyện hoàn toàn khác. Cứ để mặc Thiên Chúa chăm lo, Ngài có cách tẩy sạch tâm hồn và chữa lành ta khỏi mọi thương tích.

Lạy Chúa, xin giúp con có được niềm tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng và sức mạnh của Ngài. Xin giúp con có được khả năng phó thác tuyệt đối nơi Chúa, để mọi lỗi lầm, thiếu sót gì Ngài cũng có thể chữa lành cho con.

Hoàng Thị Thùy Trang.

Lời Chúa để suy ngẫm

 

PHÚC ÂM: Mc 7, 31-37

“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

 

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon, đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem một kẻ câm điếc đến cùng Người và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh ta. Đoạn ngước mặt lên trời, Người thở dài và bảo: “Effetha!” (nghĩa là “Hãy mở ra!”), tức thì tai anh ta mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ, và anh nói được rõ ràng. Chúa Giêsu liền cấm họ đừng nói điều đó với ai. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được!”

Đó là lời Chúa.

Lương tăng, thất nghiệp giảm, ông Trump tiếp tục làm giới chỉ trích bất ngờ

Lương tăng, thất nghiệp giảm, ông Trump tiếp tục làm giới chỉ trích bất ngờ

Chính quyền Trump khiến giới chỉ trích ngỡ ngàng về mức tăng lương cho người lao động và lượng thất nghiệp giảm xuống gần con số kỷ lục từ cách đây 39 năm.

andy

Số người tuyên bố thất nghiệp trong vòng một tuần trước ngày lễ Lao Động 3/9 (Larbor Day rơi vào thứ Hai đầu tiên của tháng Chín mỗi năm) đã giảm xuống mức 203.000 người, mức thấp chưa từng có kể từ ngày 6/12/1969 (khi đó là 202.000 người), theo Breitbart.

Mức tuyên bố thất nghiệp tính theo trung bình động 4 tuần, được cho là thước đo tốt hơn về thị trường lao động, đã giảm xuống từ mức 212.250 xuống đến 209.500 người.

Những người ủng hộ Tổng thống Trump tại một cuộc mít tinh ở Charleston, W. Va, vào ngày 21 tháng 8 năm 2018. Ảnh: Charlotte Cuthbertson

Theo Reuters, ông Chris Rupkey, kinh tế gia trưởng của MUFG cho biết: “Nền kinh tế đang vận hành cao độ với số lượng người tuyên bố thất nghiệp ở mức thấp chưa từng thấy từ những năm 1960″.

Số lượng người đăng ký trợ cấp thất nghiệp được quan sát chặt chẽ trong những tuần gần đây vì đó có thể là biểu hiện rằng những cuộc tranh chấp thương mại đè nặng lên thị trường việc làm. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của nhiều nhà kinh tế và nhà phê bình chính quyền Trump, số người tuyên bố thất nghiệp không có dấu hiệu căng thẳng từ mức thuế quan mà Hoa Kỳ đã đưa ra hoặc trả đũa đối với các nước khác, theo Breibart.

Nền kinh tế Hoa Kỳ đạt được những bước tiến khởi sắc dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump. Mức tăng trưởng kinh tế đã leo lên tới hơn 4% trong quý II năm nay, trong khi tỷ lệ thất nghiệp là 3,9%, gần mức thấp nhất trong vòng 18 năm qua. 

Tổng thống Donald Trump đến trao huy chương Danh dự cho bà Valerie Nessel, góa phụ của Hạ sỹ Công nghệ Không quân John A. Chapman, tại WH vào ngày 22 tháng 8 năm 2018. Ảnh: Samira Bouaou 

Mức lương thực tế tăng 1,4% hàng năm trong quý II, cao hơn ước tính chính thức, theo các cố vấn kinh tế của tổng thống. Cụ thể, thu nhập trung bình theo giờ đã điều chỉnh lạm phát chỉ tăng 0,1% so với năm ngoái trong quý II, theo Cục Thống kê Lao động. Tuy nhiên, các tính toán của Hội đồng Cố vấn Kinh tế của Tổng thống (CEA) cho thấy mức lương thực tế tính trung bình theo giờ đã tăng 1,4% so với một năm trước đó.

andy-st-

From TU-PHUNG

PHẢI CHĂNG TÀU CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?

PHẢI CHĂNG TÀU CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?

Anh Nguyen

Cách đây 5 năm thì ai dám nghĩ tác giả của cuốn sách Death by China lại có thể làm cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Mỹ và có tiếng nói quan trọng tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng điều không ngờ lại xảy ra và tác giả của cuốn sách “chết bởi Trung Quốc” đã trở thành cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump. Đây là tình huống mà giới lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đã không ngờ tới và chắc chắn sẽ còn phải đau đầu rất nhiều với tác giả của cuốn sách Death by China.

Đọc cuốn sách Death by China thì thấy Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro đã vạch trần tất cả những mối nguy đến từ chính sách kinh tế của Trung Quốc. Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì Trung Quốc đã đưa ra chính sách gian lận thương mại, ăn cắp công nghệ, làm hàng giả, hàng kém chất lượng để phá hủy toàn bộ hệ thống kinh tế chuẩn mực của các nước Tư Bản giầu có trước đây như Mỹ và Châu Âu. Trung Quốc đã cố tình làm hàng giả, hàng kém chất lượng và bán phá giá để cho nhiều nhà máy, nhiều công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản.
Khi các nhà máy, các công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản thì người dân không có việc làm và người dân không có việc làm thì không có tiền lương mà không có tiền lương thì phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc. Đối với những nước giầu có như Mỹ và Châu Âu thì Trung Quốc đưa hàng giả, hàng kém chất lượng vào để giết chết các nhà máy, các công ty. Còn đối với các nước nghèo đói như Campuchia, Việt Nam, Lào và Châu Phi thì Trung Quốc đã đưa cả hàng độc hại để không chỉ giết chết các nhà máy, các công ty mà giết chết luôn cả người dân.

Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì nếu Mỹ và Châu Âu không có chính sách ngăn chặn Trung Quốc thì chỉ cần trong vòng 10 năm đến 20 năm nữa là Trung Quốc sẽ chi phối toàn bộ hệ thống kinh tế toàn cầu. Khi Trung Quốc đã chi phối được kinh tế toàn cầu thì dĩ nhiên là Trung Quốc sẽ chi phối về chính trị và đi xâm chiếm lãnh thổ của các quốc gia khác. Điều này thì ai cũng có thể nhìn thấy qua các chính sách của Trung Quốc đối với các nước nhỏ và nghèo trong khu vực như Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Philippines, và Malaysia.
Giới chính trị gia salon của Mỹ và Châu Âu đã không nhận ra được mối nguy từ Trung Quốc hoặc có nhận ra nhưng đã cảm thấy bất lực nên đành phải nín nhịn Trung Quốc để được yên thân trong nhung lụa của cung điện. Dưới thời Tổng Thống Barack Obama thì tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ gia tăng mà không có cách giải quyết bền vững, ngân sách quốc gia thì thâm hụt và phải vay mượn. Có 8 năm cầm quyền mà tiêu tiền ngân sách quốc gia nhiều hơn cả mấy đời Tổng Thống Mỹ cộng lại. Chính sách của Hillary Clinton thì chẳng khác gì Barack Obama nhưng vẫn có người đi ủng hộ Hillary Clinton và chống Trump thì quả là kém về chính trị và vô trách nhiệm với nước Mỹ, với Châu Âu và với thế giới.
Tổng Thống Trump là một nhà kinh tế, là một tỷ phú đã từng điều hành hàng ngàn công nhân nên ông hiểu được chính sách kinh tế của Trung Quốc. Từ sự thấu hiểu mà Tổng Thống Trump đã quyết định chọn người có điểm chung là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro để làm cố vấn kinh tế và đưa ra các biện pháp ngăn chặn Trung Quốc. Thực sự là Mỹ đã quá muộn và ngăn chặn được kinh tế Trung Quốc là một bài toán vô cùng khó. Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, đã thâu tóm và lũng đoạn được chính trị của nhiều quốc gia. Trong khi hàng hóa Made in China thì đã tràn ngập thị trường Mỹ và Châu Âu. Người dân thì vì không có việc làm và không có tiền nên vẫn phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc.
Mỹ và Châu Âu đã quá muộn để ngăn chặn Trung quốc nhưng muộn mà còn có Tổng Thống Mỹ dám đứng ra ngăn chặn thì thế giới vẫn còn hy vọng. Cuộc đấu giữa Mỹ và Trung Quốc là một cuộc đấu đầy khó khăn và khốc liệt. Nhưng với kinh nghiệm của thương trường, với lòng can đảm và với một quyết tâm cao thì Tổng Thống Trump đang làm cho thế giới có nhiều hy vọng vào một chiến thắng trước Trung Quốc. Nếu cuộc đấu với Trung Quốc mà thành công thì lịch sử nhân loại sẽ ghi ơn Tổng Thống Trump và người cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump và cũng là người đã có công viết cuốn sách Death by China để vạch trần chính sách gian manh của Trung Quốc là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro.

 From: lucie1937 

Tấm hình này được chụp ở Tây Bắc

 

 Tấm hình này được chụp ở Tây Bắc trong mấy ngày gần đây bởi một người hay làm thiện nguyện. Anh đã hứa với nhiều người rằng, anh sẽ không công bố tấm hình này nhưng lương tâm anh không cho phép. Anh cho rằng, nếu công bố tấm hình, nó sẽ có tác dụng lay động lương tri của các quan chức, của chính quyền trong việc chăm sóc trẻ em nói riêng và nâng cao cuộc sống của con người nói chung.

Tôi hoàn toàn đồng ý với anh. Chính quyền bao nhiêu năm qua đã bỏ mặc người dân. Chỉ một số ít nhân dân với những nỗ lực khủng khiếp đã có một cuộc sống tương đối dễ chịu về kinh tế, còn lại đa phần đều đói nghèo và bất hạnh. Chính quyền đừng tự huyễn hoặc mình mà hãy nhìn vào thực tế đắng cay của nhân dân và đất nước.

(Bài bên tường nhà anh Chu Vĩnh Hải 
Hình do anh Đào Xuân Tùng chụp).

Hoa Kim Ngo shared a post.

Cái bọn ăn trên ngồi trốc mở mồm ra là dối trá bằng những lời hoa mỹ chính là tội đồ gây nên thảm cảnh này.

Tại sao Hàn Quốc phát triển rực rỡ còn Việt Nam thì không?

Tại sao Hàn Quốc phát triển rực rỡ còn Việt Nam thì không?

Năm 2004, Việt Nam cho chiếu bộ phim “Thời đại anh hùng” trong đó có đoạn, Tổng thống Park Chung-hee đã khóc vì thấy dân khổ quá. Ông tuyên bố sau 10 năm nữa sẽ có nhiều nước trên thế giới phải đến làm thuê cho Hàn Quốc, và sự thật đã đến với họ trong đó có Việt Nam.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn để giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích rằng, Hàn Quốc lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa, đây cũng bởi tính sĩ diện của họ rất cao.

Nhưng chính phủ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có được chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên cách đào tạo phương Tây sao cho phù hợp với đặc trưng của châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, Hàn Quốc chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, và để dành thời gian và công sức lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm sau, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn. Ô tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo… bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó mặc dù dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào, chỉ biết rằng trên tivi lúc đó chỉ có vẻn vẹn 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”; từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng cho đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, cách tạo dựng một nhà máy.

Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động tại đây, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, mà người xếp hàng “xin việc” lúc bấy giờ lại là người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi “cho việc” người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ. Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.

Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Ngay lập tức người Hàn tuyển chọn ra 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ… 4 năm sau tốt nghiệp, (năm 1992), những bộ phim đầu tay như: Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc vàng,…với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet đã chinh phục được hàng triệu con tim.

Ngành làm phim đã phối hợp khéo léo với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng để xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Vào năm 1988, ngoài 2.000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh thì cũng có ngần ấy người được cử sang Milan và Paris để học thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, người Tây không thích, không bán được. Có những năm mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ, ngạc nhiên và thích thú.

Ngoài ra, người Hàn cũng cử những sinh viên giỏi toán nhất nước theo học ngành tài chính ở các trường đại học lớn của Mỹ, với tham vọng Seoul sẽ thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời và họ tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Hộ không hề chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu có.

Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi. Ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á để cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải là “Made in Korea”, dù vào thập niên bảy mươi sản phẩm vô cùng kém cỏi và xấu xí. Nhưng nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Alan Phan

PS: Đừng hậm hực khi thua HQ 1 trận bóng đá mà còn thua HQ nhiều, thua lâu & thua rất sâu, trang Alan Phan hay vậy mà cũng bị chặn, có lẽ muốn ngu dân.

Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về nạn mại dâm và buôn người làm nô lệ tình dục tại VN

Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về nạn mại dâm và buôn người làm nô lệ tình dục tại VN

Trúc Giang MN (Danlambao)

  1. Mở bài

Tại phiên họp của Ủy ban Tư pháp Quốc Hội về việc phòng chống nạn mua bán người vào ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết trong những năm qua cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ bán phụ nữ và trẻ em ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, với hơn 2,000 bị cáo và trên 3,100 nạn nhân, đa số bị bán qua Trung Quốc và Campuchia.

Đó là những vụ bị phát hiện, nhưng không biết còn bao nhiêu vụ được qua trót lọt do công an biên phòng nhận hối lộ cho đi.

Trước kia, hồi sau tháng 5 năm 1975, Việt Cộng chiếm miền Nam, đã tuyên bố, mại dâm là tàn dư của “Mỹ ngụy”, thế nhưng hiện nay tệ nạn bán dâm đã phát triển “đại trà” và tràn lan khắp nơi trên đất nước, thậm chí tại trường học cũng có lầu xanh. Thầy trò mua bán dâm ngay tại văn phòng hiệu trưởng. Các tú bà cũng là học sinh điều hành đường dây bán dâm cũng tại trường học.

Đó là thầy trò trường trung học cấp ba Việt Lâm, tỉnh Hà Giang. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương và hai học sinh Nguyễn Thúy Hằng (1992) và Nguyễn Thị Thanh Thúy (1991).

Hai tú bà nầy điều hành đường dây gái gọi, phục vụ tình dục cho lãnh đạo các ban ngành và cả Chủ tịch UBND Hà Giang là Nguyễn Trường Tô nữa.

Học sinh, sinh viên, người mẫu và kể cả hoa khôi cũng nằm ngửa đếm tiền triệu.

Bây giờ không còn Mỹ ngụy vậy ai đã tạo ra “cái nghề không vốn” này? Chắc chắn là thành quả của hơn nửa thế kỷ làm “cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩa” do đảng CSVN “vĩ đại” lãnh đạo.

Xin hỏi Nguyễn Phú Trọng và các lãnh đạo đảng, nhất là người chị em ta Nguyễn Thị Kim Ngân, cần phải thành khẩn trả lời, xem ai là người chịu trách nhiệm về việc chà đạp nữ quyền và thân phận của con cháu bà Trưng, bà Triệu trong xã hội Việt Nam ngày nay?.

  1. Nạn mại dâm hiện nay ở Việt Nam

2.1. Việt Nam hiện nay có 300,000 người bán dâm

Ngày 2-11-2017, báo Người Lao Động đưa tin, theo tài liệu nghiên cứu của Liên Hiệp Quốc thì Việt Nam có xấp xỉ khoảng 300,000 người bán dâm, trong đó có một số nam bán dâm.

Mại dâm phát triển mạnh và hoạt động rất tinh vi dưới nhiều hinh thức kinh doanh trá hình và cả trên internet nữa.

Gái bán dâm bao gồm học sinh trung học, giáo viên, viên chức, người mẫu, diễn viên, hoa khôi…

Hoạt động mại dâm ngày nay thay đổi nhiều, không còn tập trung ở các nhà chứa, không có đứng đường, mà hoạt động đơn lẻ hoặc nhóm 2, 3 người. Gái bán dâm còn làm môi giới mại dâm. Ngoài ra, mại dâm còn được thực hiện dưới những hình thức như gái bao, du lịch tình dục (Sex tour), vũ trường, karaoke, cà phê ôm, bia ôm, đấm bóp (massage). Một hình thức nữa là móc nối với những hướng dẫn viên du lịch, cung cấp gái mại dâm cho du khách nước ngoài.

2.2. Người mẫu, diễn viên, hoa hậu, bán dâm

“Hoa khôi” của chân dài vừa bị bắt do môi giới bán dâm nghìn USD

Một số gái bán dâm là diễn viên, hoa hậu, có thu nhập cao nhưng vì muốn ăn chơi sa đọa nên bán thân thể mình. Trường hợp điển hình là các diễn viên, người mẫu: Yến Vy, Kim Tính, Hồng Hà, Võ Thị Mỹ Xuân, Thiên Kim, Lâm Nhật Ánh. Trong số nầy còn có người kiêm thêm vai môi giới bán dâm. Giá bán dâm của các đối tượng nầy lên đến hàng ngàn USD mỗi đêm.

Năm 2015, đã phát hiện Lại Thị Thu Trang (Sinh năm 1986) quê ở Quảng Ninh, diễn viên từng đoạt danh hiệu Á hậu trong cuộc thi sắc đẹp tại Đại học Sân khấu Điện ảnh, đã bán dâm với giá 7,000USD/ngày. Người mẫu bán dâm Hồng Hà đã từng nói, mục đích bán dâm là để mua xe hơi và nhà lầu nhanh chóng.

2.3. Quảng cáo bán dâm trên trang mạng xã hội Zalo

Có một thời, trên trang mạng xã hội Zalo xuất hiện rất nhiều hình ảnh gợi cảm, bóc lửa, với những cái nick rất xinh đẹp của những cô gái, quảng cáo thẳng thừng như: “Em là Kim Ngân, anh nào có nhu cầu thì alô cho em ở số 94xxx. Em đi 400K/40 phút. Phục vụ từ A đến Z”.

Tú bà của đường dây bán dâm trên internet dùng 5, 7 cái điện thoại di động với nhiều số phone khác nhau để liên lạc, cho mật khẩu. Số phone trên trang mạng Zalo chỉ là khởi đầu.

Khi hai bên thỏa thuận cuộc mua bán thì gái bán dâm đặt phòng ở nhà nghỉ, nằm chờ khách đến.

Bề trái của các quảng cáo. Hình ảnh xin đẹp trên internet là giả mạo, thật sự ngoài đời là gái xấu xí. Nếu khách từ chối việc mua bán thì ngay lập tức, bị bọn ma cô trấn lột, buộc phải trả đủ số tiền đã giao ước, cho dù không mua dâm.

Bọn ma cô, tú bà và gái bán dâm không bao giờ lương thiện cả.

Một thời gian sau, trang Zalo biến mất.

  1. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã biến trường học thành lầu xanh ở Hà Giang

3.1. Vì lợi ích trăm năm, trồng người

Bộ Giáo dục Đào tạo và nhà trường XHCN thực hiện “lời dạy” của Hồ Chí Minh “Vì lợi ích trăm năm trồng người” (Chung thân chi kế mạc như thụ nhân). Thật ra câu nói nầy của Quản Trọng, Tể tướng nước Tề, thời Xuân Thu ( 771-476 Trước Công Nguyên) bên Tàu ngày xưa. Thế mà Hồ Chí Minh chóp câu nầy tự cho là của mình để con cháu mù quáng tin theo.

Nguyên văn toàn bộ hệ thống của Quản Trọng như sau: Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc – (Kế hoạch một năm không gì hơn trồng ngũ cốc). Thập niên chi kế, mạc như thụ mộc. (Kế hoạch mười năm không gì hơn trồng cây). Chung thân chi kế mạc như thụ nhân. (Kế hoạch cả đời không gì hơn trồng người).

Bộ Giáo dục và nhà trường XHCN đã đào tạo thầy trò Sầm Đức Xương, Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy đã biến trường Việt Lâm thành lầu xanh và đường dây gái gọi.

Vì lợi ích trăm năm, mà trồng những con người như thế đó thì tương lai của dân tộc sẽ đi về đâu?

3.2. Thầy trò mua bán dâm tại trường học

Bị cáo Thúy Hằng trên đường vào tòa * Thầy trò trước vành móng ngựa

Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường trung học cấp ba Việt Lâm, huyện Vị Thanh, tỉnh Hà Giang, đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh xinh đẹp, nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.

Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là y thị đã có quan hệ tình dục với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Bán trinh giá 3 triệu đồng, bán dâm từ 500 ngàn trở lên. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã chi trả cho Thanh Thúy 4 triệu 500 ngàn đồng.

3.3. Thiết lập đường dây gái gọi tại trường học

Hiệu trưởng Sầm Đức Xương và Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND Hà Giang.

Nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng bán dâm cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng.

Thầy trò, hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bán dâm lên tới cấp tỉnh. Thanh Thúy và Thúy Hằng đã cung cấp tình dục cho những cán bộ lãnh đạo tỉnh, đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.

Hai học sinh nầy đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm. Đã có một “danh sách đen” những cán bộ mua dâm học sinh. Hai nữ sinh nầy nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ tỉnh. Dịch vụ bán dâm bằng cell phone tiến hành đều đặn.

Do yêu cầu của khách hàng, Thúy Hằng và Thanh Thúy mở rộng thị trường bán dâm đến trường cấp hai trong tỉnh. Hàng chục nữ sinh từ 13 đến 18 tuổi tham gia đường dây gái gọi nầy. Thúy Hằng đã lừa một học sinh 13 tuổi đến khách sạn cho hiệu trưởng Sầm Đức Xương phá trinh.

Vì có liên quan đến Chủ tịch UBND và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, nên các phiên tòa được xử kín. 16 cán bộ có tên trong danh sách đen mua dâm được lọt lưới pháp luật.

  1. Nữ sinh 9X bỏ học, điều hành đường dây mại dâm hàng ngàn đô la

Má mì Nguyễn Thị Hảo & các gái chân dài xinh đẹp

9X. Chữ X đi liền sau số 9, chỉ từ số không (0) đến số 9. 9X chỉ năm sanh từ 1990 đến 1999 thuộc thế hệ 90. Vì không xác định được năm sanh nên dùng tổng quát như thế.

Nguyễn Thị Hảo, 22 tuổi, từ tỉnh Vĩnh Phúc xuống Hà Nội học cao đẳng ngành ngân hàng, bỏ học giữa chừng, dấn thân vào con đường bán thân. Cô gái 22 tuổi nầy có nước da trắng, má lúm đồng tiền, thuộc gái chân dài rất xinh đẹp và hấp dẫn. Hảo có khả năng chiêu dụ các chân dài khác tham gia vào dịch vụ bán dâm do cô ta làm đầu nậu, tú bà.

Bước đầu, Hảo chụp hình khỏa thân rồi đăng trên các mạng khiêu dâm, quảng cáo bán thân kèm theo số điện thoại và mức giá. Cô nầy còn đăng ảnh của các chân dài khác lên mục “gái gọi cao cấp” để câu khách.

Hảo không có chỗ ở nhất định, cô ta thuê một phòng ở khách sạn thuộc trung tâm Hà Nội với giá 15 triệu đồng mỗi tháng.

Má mì xuất thân nông dân nầy thường khóc sướt mướt mỗi lần ghi lời khai ở cơ quan điều tra công an. Trước đó, công an đã theo dõi và đột nhập vào hai phòng của khách sạn, bắt quả tang hai đôi nam nữ đang mua bán dâm.

Sau cuộc vui, hai khách mua dâm trả cho Hảo 30 triệu đồng, và Hảo giao cho mỗi chân dài 7 triệu đồng. Như vậy, má mì Hảo được 16 triệu đồng.

Theo cơ quan điều tra thì Hảo đã nhiều lần trực tiếp bán dâm, mỗi cuộc vui Hảo nhận được tiền triệu. Hảo khai với cơ quan điều tra rằng, nếu khách có nhu cầu, cô ta sẽ cho các gái chân dài đi Sex Tour xuyên Việt thì khách phải trả 1,000USD cho tất cả mọi chí phí, bao gồm tiền khách sạn.

  1. Tú bà chuyên tổ chức Sex tour cho các đại gia, từng là học sinh giỏi

Hai ‘tú bà’ Trần Đức Thùy Liên (phải) và Đoàn Thị Ngọc Minh

Hồi giữa tháng 5 năm 2015, hai khách làng chơi ở Hà Nội, một người là Việt kiều Mỹ tên Quang và một đại gia tên Tuấn.

Tuấn gọi vào Sài Gòn nhờ tú bà Trần Đức Thùy Liên (31 tuổi), giới thiệu cho hai gái bán dâm. Thùy Liên và tú bà Đoàn Thị Ngọc Minh cử hai gái bán dâm tên Thùy Lâm (23 tuổi) và Thanh Hoa (20 tuổi) ra Bắc bán dâm.

Tú bà Thùy Liên ra điều kiện:

– Thùy Lâm 7,000 USD/2 ngày đêm

– Thanh Hoa 14,000USD/2 ngày đêm, vì Thanh Hoa đã từng là hoa khôi.

– Tuấn phải đưa trước 3,000USD về chi phí di chuyển từ Sài Gòn ra Hà Nội. Hai bên đồng ý.

Lúc 17 giờ ngày 25-5-2015, công an kiểm tra hành chánh khách sạn Hạ Long Plaza, và bắt quả tang hai cặp đang mua bán dâm. Hai thanh niên mua dâm bị xử phạt hành chánh.

Hai tú bà ra tòa. Trần Đức Thùy Liên, 42 tháng tù giam. Đoàn Thị Ngọc Minh, nhờ đã là học sinh giỏi của huyện Hóc Môn, Sài Gòn, nên bị 27 tháng tù giam.

Qua điều tra, hai tú bà nầy là hai đối tượng cầm đầu đường dây mại dâm cao cấp, chuyên tổ chức Sex tour cho các đại gia, giá thấp nhất là 1,000USD, giá cao nhất là 20,000USD.

  1. Buôn người và nô lệ tình dục

6.1. Buôn người (Human Trafficking)

Buôn người là hành động thương mại bất hợp pháp nhằm mục đích thu lợi bất chánh. Nạn nhân thường là phụ nữ và trẻ em bị lạm dụng tình dục hay lao động cưỡng bức, là một dạng nô lệ thời hiện đại.

6.2. Nô lệ tình dục (Sexual Slavery)

Nô lệ tình dục là cưỡng bức có tổ chức của những cá nhân hay nhóm người, bắt phụ nữ hay trẻ em phải thực hiện những hành vi tình dục ngoài ý muốn của họ. Đó là những người có thân phận bị lệ thuộc vào người khác như là một nô lệ, thường bị cưỡng bức tình dục, hoặc hoạt động mại dâm.

6.3. Tổng kê những vụ buôn bán người ở Việt Nam

Ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết, trong thời gian qua cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ án với 2,000 bị can có liên quan đến hành vi mua bán người. Số nạn nhân được nêu ra là 3,100 người, đa số là phụ nữ và trẻ em, trong đó 80% là người dân tộc thiểu số có hoàn cảnh khó khăn về đời sống. Nghèo đói.

Tội phạm mua bán người vẫn xảy ra, và diễn biến rất phức tạp, tập trung chủ yếu vào hai biên giới Việt-Trung và Việt-Miên. Bọn buôn người ngày càng có thủ đoạn tinh vi, hoạt động có tổ chức xuyên quốc gia. Một số hình thức được nêu ra là, thông qua các trang mạng xã hội, dụ dỗ, rủ rê các nạn nhân đi chơi, đi mua sắm ở các chợ sát biên giới, nhưng phần nhiều là giới thiệu việc làm lương bổng cao.

6.4. Những lý do chưa chận đứng được nạn mua bán người ở Việt Nam

GS Shawn McHale, Giám đốc Trung Tâm Đông Nam Á của khoa Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học George Washington, sau một năm nghiên cứu tại chỗ ở Việt Nam, đã cho đài VOA biết như sau:

“Đúng là việc buôn bán phụ nữ và trẻ em ngày càng gia tăng và phức tạp vì những lý do sau đây:

– Đa số các tổ chức phi chính phủ chống tệ nạn buôn người thì ở Hà Nội trong khi việc buôn bán người diễn ra ở các biên giới Việt- Trung và Việt-Miên.

– Lý do thứ hai là công an ở biên giới nhận hối lộ. Đây là vụ khó giải quyết.

– Muốn trừ tận gốc nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em thì trước hết phải xem nơi nào xảy ra nhiều nhất, không phải ở tỉnh lỵ, thành phố, mà chính là nơi đang xảy ra, rồi dồn nổ lực triệt hạ và ngăn chặn”.

Thật ra cũng khó giải quyết vấn đề nầy, vì công an ăn hối lộ từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới. Đa số những vụ bán người đều có giấy tờ hợp lệ, mà chính nạn nhân cũng đồng ý đi ra nước ngoài làm việc nhẹ nhàng mà lương bổng cao, vì nhà nghèo và cần tiền.

  1. “Tú bà mặt búng ra sữa, 9 lần lừa bán phụ nữ sang Malaysia làm nô lệ tình dục”

7.1. “Thiếu nữ Việt Nam cạn kiệt tình người”

Kim Eng Hoe * Nguyễn Thị Kim Ngân

Đó là cái tựa của một bài báo Người Lao Động ngày 3-5-2016.

Sau khi nhận được đơn tố cáo của các thân nhân, là những nạn nhân bị lừa đem bán sang Malaysia làm nô lệ tình dục, công an Tây Ninh đã bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Kim Ngân, 24 tuổi, và Kim Eng Hoe, 39 tuổi, quốc tịch Malaysia, về tội lừa bán phụ nữ làm nô lệ tình dục.

Nguyễn Thị Kim Ngân có ngoại hình rất xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, lộng lẫy như một “hot girl”, xài tiền rất hào phóng. Kim Ngân đi tìm những thiếu nữ trẻ đẹp, dụ dỗ sang Malaysia làm tiếp viên nhà hàng, lương tháng 20 triệu đồng.

Tú bà trẻ đẹp nầy xuất tiền ra trả những chi phí về thủ tục xuất cảnh, đồng thời còn tặng cho mỗi người 3 triệu đồng để mua sắm quần áo và các thứ cần dùng.

Bề ngoài sang trọng, giàu có và hào phóng của Kim Ngân khiến cho các nạn nhân tin tưởng.

Khi đến Malaysia, ông chủ quán bar trá hình mại dâm tên gọi là Lão Bành, thu tất cả giấy tờ tùy thân của mỗi người, và bắt ép phải ký giấy nợ bao gồm chi phí xuất cảnh, tiền mua sắm quần áo mà tú bà Kim Ngân đã chi cho mọi việc khi còn ở Việt Nam.

Người nào phản đối thì bị đánh đập dã man để làm gương. Mấy cô gái bị giam trong phòng được canh giữ chặt chẽ, và bắt phải đi bán dâm. Cuộc sống không khác gì nô lệ tình dục.

Mỗi lần đi khách 260 ringgit (1.5 triệu đồng VN = 64.5USD) đều do quản lý thu giữ. Đến cuối tháng, cộng số tiền đã đi khách rồi trừ nợ đã ký trong giấy nợ, trừ thêm các chi phí về nhà trọ và ăn uống.

Hồi tháng 3 năm 2016, Việt Nam phối hợp với Đại sứ quán Malaysia giải cứu các cô gái về nước.

Thật không thể tưởng tượng được một cô gái 24 tuổi mà phạm tội ác tày trời như thế. Đã xô đẩy 9 cuộc đời vô tội vào thảm cảnh nô lệ tình dục, đau khổ suốt đời không nguôi.

Thật không thể tưởng tượng được truyền thống đạo đức của dân tộc đã bị đập tan nát dưới chế độ cộng sản hiện nay. Con người trở thành vô cảm trước nổi đau khổ của đồng bào mình.

7.2. Truyền thống tình đồng bào ruột thịt đã bị chế độ Cộng Sản Việt Nam phá nát tan tành

Trước kia, tình đồng bào được thể hiện qua những châm ngôn như: “Thương người như thể thương thân”. “Lá lành đùm lá rách”. “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”…

Về tình nghĩa đồng bào, chỉ có người Việt Nam mới gọi nhau là “đồng bào” mà thôi. “Đồng bào” bắt nguồn từ câu chuyên Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ sinh ra một bào thai 100 cái trứng. Cùng một cha là Lạc Long Quân, cùng một mẹ là Âu Cơ cho nên cư xử với nhau như anh em ruột. Máu chảy ruột mềm. “Huynh đệ như thủ túc” là anh em như tay và chân của một cơ thể.

Tình nghĩa đồng bào đã bị chế độ cộng sản phá tan nát như ngày nay.

Có người mỉa mai cho rằng, lịch sử phát triển của loài người từ thời kỳ đồ đá, tiến lên thời kỳ đồ đồng, và hiện nay Việt Nam đang ở thời kỳ “Đồ đểu”.

  1. Gái 9X bị bắt sang Trung Quốc làm nô lệ tình dục, ngày tiếp 30 lượt khách

Nguyễn Thị Lệ, quê ở Nghệ An, thuật lại như sau. “Khoảng 10 giờ ngày 16-1-2016, trong lúc hai chị em đang ngủ trưa thì bị hai người đàn ông Việt Nam tên Quyết và Thắng tự nhiên xông vào phòng trọ dùng sức mạnh bắt hai chị em tôi và đưa bọn em ra Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh, để giao cho người phụ nữ tên Tuyên và một người đàn ông chuyên đưa người sang Trung Quốc. Khoảng 21 giờ cùng ngày, tụi em bị đưa qua đó”.

Bị giam lỏng 4 ngày tại một căn nhà hoang bên Trung Quốc. Sau đó, Nguyễn Thị Lệ bị bán cho một bà chủ tên Hà Mỹ Linh, và bị bắt làm gái bán dâm. Lệ bị nhốt chung một phòng với 8 thiếu nữ Việt Nam khác. Đa số là người sắc tộc thiểu số như Thái, Mường, Tày… ở các tỉnh phía Bắc như Lạng Sơn, Bắc Giang, Lào Cai…

Mỗi ngày phải tiếp từ 20 đến 30 khách, mỗi lần 100 nhân dân tệ (350,000VNĐ).

Tú bà Hà Mỹ Linh cho biết, bà đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua những cô gái nầy, cho nên phải tiếp tục tiếp khách để trả nợ.

May mắn đến. Trong một lần công an Tàu cộng truy quét, Lệ bị bắt rồi đưa về giam ở đồn công an biên phòng, bị giam ở đó 2 tháng.

Nhờ có một người đi lao động về Việt Nam, họ giúp liên lạc với gia đình, và Việt Nam “làm việc” với công an Tàu cộng nên Lệ được trả về nhà vào ngày 2-9-2016.

  1. Gái Việt làm nô lệ tình dục phải tiếp hai ngàn lượt khách ở Malaysia

9.1. Sự độc ác không còn tính người của tú bà và ma cô Việt Nam ở Malaysia

Kẻ buôn người Trần Thị Phương Long * Nạn nhân Bùi Thị Nhung

Bùi Thị Nhung kể lại:

“Tôi phải tiếp khách từ 11 giờ sáng đến 4 giờ sáng hôm sau, tính ra hai ngàn lượt khách ở Malaysia. Mỗi lần tiếp khách có bọn ma cô canh giữ. Hầu hết khách mua dâm người Malaysia, nhìn bộ dạng của họ ai cũng phải sợ. Mỗi lần “vào cuộc”, họ xem tôi như một con vật, một món đồ chơi (Sex toy), một búp bê tình dục, để cấu xé. Mỗi lần như thế, tôi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Dù tôi bị mệt mõi, kiệt sức, van xin, nhưng họ không đoái hoài. Sợ nhất là khách mua dâm không xử dụng biện pháp an toàn.

Những ngày tôi bị hành kinh họ bắt tôi phải đút bông gòn vào và tiếp tục đi khách, nếu không nghe lời thì bị đánh đập dã man. Những gì xảy ra ở Malaysia thật là vô cùng khủng khiếp”.

“Trong khi hoàn cảnh gia đình khó khăn mà tôi không có việc làm, tôi được một người quen là Trần Thị Phương Long, ngỏ ý giúp đỡ sang Malaysia, bán cà phê phụ quán ăn với đồng lương từ 9 đến 10 triệu đồng. Đặc biệt là được giữ trọn lương tháng, vì các chi phí về ăn, ở và tiêu vặt thì đã có chủ lo. Mỗi tháng được về thăm gia đình một lần.

Đang cần tiền nên tôi đồng ý sang Malaysia làm việc. Phương Long lo mọi giấy tờ để tôi được xuất ngoại.

Đến Malaysia, Phương Long nhốt tôi vào một phòng nhỏ. Sau một ngày nghỉ ngơi, tôi bắt đầu hứng chịu sự hành xác của những kẻ côn đồ. Khi biết mình bị lừa bán dâm, tôi khóc lóc, van xin nhưng bị đánh đập và đe dọa thủ tiêu. Nhớ nhà, nhớ cha mẹ nên lúc nào tôi cũng khóc. Sự độc ác tàn nhẩn của Long thật là khủng khiếp. Lương tâm chai đá, không một chút động lòng.”

9.2. Kế hoạch đào thoát thất bại

Nhiều người tìm cách trốn thoát thất bại, bị đánh đập không nương tay, không thương tiếc của “tú bà” và cả “tú ông”, nhưng tôi cương quyết chạy trốn vì không chịu nổi sự đày đọa dã man của bọn mặt người mà lòng thú, ác quỷ đội lốt người đó, nhất là người Việt đối với người Việt ở xứ người. Ông trời sinh ra những con người như thế. Tổ tiên Rồng Tiên mà sao lại có loại người độc ác, vô lương tâm như thế?”.

Bùi Thị Nhưng kể lại: “Khi quyết chạy trốn tôi lên kế hoạch tỉ mỉ. Bắt đầu, tôi cố gắng phục vụ khách cho thật tốt, đồng thời tôi tỏ ra cho Phương Long thấy là tôi làm quen được nghề nầy. Một hôm tôi ngỏ ý với Phương Long, xin về quê thăm cha mẹ và sẽ kéo theo những bạn bè sang Malaysia. Tôi nói ở quê còn nhiều cô gái nhà nghèo rất cần tiền và dù cho làm “gái” (gái bán dâm) họ cũng làm. Tuy nhiên ý định của tôi bất thành vì Phương Long rất có kinh nghiệm về quản lý”.

9.3. Vượt thoát thành công

Bùi Thị Nhung kể tiếp: “Tôi không chịu nổi suốt ngày bị hành hạ thân xác. Tôi luôn luôn nghĩ đến việc chạy trốn. Đến một hôm, nhờ sự giúp đỡ của bạn đồng cảnh ngộ, tôi trốn ra khỏi động quỷ. Lúc đó tôi chạy bộ, bất kể phương hướng, không biết đến đâu, tôi chạy hàng chục km trên đường vắng. Không biết mệt, không nghỉ vì sợ bị rượt bắt.

Thế rồi, tôi may mắn gặp được một đồng hương, nhiệt tình giúp đỡ nên tôi được đưa đến Sứ quán Việt Nam, rồi sau đó làm thủ tục về nước”.

  1. Còn có hàng chục, hàng trăm cảnh thương tâm của gái Việt bị bán làm nô lệ tình dục ở nước ngoài

Ngoài những điển hình đã nêu trên, còn có hàng chục, hàng trăm cảnh thương tâm của phụ nữ và trẻ em, bị bán ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, mà không có giấy mực nào ghi lại cho hết được.

Cô bé 16 tuổi ở Hà Giang với 1,000 ngày cay đắng làm nô lệ tình dục ở Trung Quốc.

Một gái vị thành niên mà có thủ đoạn lưu manh, mất tính người như trường hợp của Phạm Ngọc Linh, (18 tuổi) đã lừa hai bạn thân là Trần Thị Hồng (15 tuổi) và Vương Thị Hương (18 tuổi), cùng ngụ ở huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang, bán hai bạn rất thân vào động mại dâm với chiêu bài là làm việc nhẹ mà hưởng lương “khủng”.

Bị cáo Phạm Ngọc Linh tại tòa

  1. Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về mọi thói hư tật xấu, tội lỗi của xã hội Việt Nam ngày nay

11.1. Đảng Cộng Sản đã phá nát xã hội Việt Nam

Mại dâm là chuyện nhỏ, ở đâu cũng có, thời nào cũng có, nhưng Việt Nam ngày nay chiếm giải vô địch về tệ nạn nầy. Điều quan trọng là chính đảng CSVN đã phá hủy truyền thống đạo đức, lòng nhân đạo và tình người của dân tộc Việt Nam như ngày nay.

Vì sao người Việt lại đối xử với người Việt một cách tàn nhẫn và tán tận lương tâm như thế?

Đó là Hồ Chí Minh đã chia dân tộc ra nhiều thành phần, kích động gây hận thù, và đưa mã tấu cho bọn 3 đời bần cố nông chém giết người công khai và “hợp pháp”. Tên khát máu họ Hồ nầy lại nêu chủ trương “Trí, phú, địa, hào, phải đào tận gốc, trốc tận rễ”. Đó là nguyên nhân gây ra không còn tình đồng bào, tình dân tộc, và tình người.

11.2. Đồng tiền đập nát những truyền thống tốt đẹp của dân tộc

Chế độ độc tài sinh ra tham nhũng. Tham nhũng đoàn kết lại, bảo vệ nhau, bảo vệ phe nhóm, bảo vệ Đảng, để bảo vệ tài sản và tánh mạng người tham nhũng.

Còn tham nhũng thì còn hối lộ. Người đưa hối lộ để làm những việc phạm pháp, tội lỗi và gây tội ác với đồng bào của mình.

Tất cả chỉ vì tiền. Vì tiền mà học sinh bán thân. Cái nghề không vốn, không cần chuyên môn, chỉ nằm ngửa đếm tiền đã nở rộ, tràn lan khắp mọi nơi trên đất nước nầy.

Đạo đức muôn đời của dân tộc, tình nghĩa đồng bào, tình người đã bị đồng tiền đập phá tan nát.

Rõ ràng là chế độ độc tài của đảng CSVN đã tạo ra, và phải gánh lấy trách nhiệm. Một xã hội văn minh, văn hóa tốt đẹp như trước kia chỉ có trên đất nước Việt Nam nầy, với điều kiện duy nhất là đảng CSVN phải bị tiêu diệt.

Về giá trị đồng tiền, có những câu như sau:

Tiền là tiên là phật

là sức bật của lò xo

là thước đo của lòng người

là tiếng cười của tuổi trẻ

là sức khỏe của tuổi già

là cái đà danh vọng

là cái lọng che thân

là cán cân công lý

tiền là hết ý. (Bùi Văn Sạch)

  1. Kết luận

Từ một cô gái vị thành niên, mà có thủ đoạn thâm độc, mất nhân tính, đã lừa hai bạn rất thân của mình đem bán sang Tàu làm nô lệ tình dục, đến những con người vô cảm, vô tư bỏ hóa chất độc hại vào thực phẩm để bán ra cho đồng bào của mình. Chết ai nấy bỏ.

Một điển hình đáng xấu hổ thể hiện trong vụ cướp bia khi xe bị tai nạn. Lúc 13h ngày 4-12-2013, chiếc xe chở 1,500 thùng bia bị nạn ở Biên Hòa. Xe lật. Bia tràn ra dưới đất. Hàng trăm người hồ hởi xung phong vào cướp bia. Có người còn mang xe ba gác đến chở bia.

Hàng trăm người vào hôi bia * Bà nầy bợ 2 thùng bia tiger

Chỉ không đầy một tiếng đồng hồ mà 1,500 thùng bia chỉ còn lại 100 thùng. Nghĩa là đồng bào ta đã thu hoạch được 1,400 thùng bia hiệu Tiger.

Đã hơn nửa thế kỷ làm cách mạng XHCN do đảng CSVN “quang vinh” lãnh đạo, mà thành quả như thế thì thật là đáng buồn. Nhưng đó là thành quả tự nhiên, vì đảng tham nhũng, chia bè phái đấu đá nhau tranh giành quyền lực, hèn với giặc, ác với dân, nói chung là bán nước.

Chỉ có một con đường duy nhất để phục hồi những phẩm chất, tinh hoa của dân tộc, để giữ nước, đó là phải tiêu diệt cái đảng ôn hoàng hắc ám nầy. Và đó cũng là trách nhiệm của mọi người Việt Nam trong và ngoài nước.

06.09.2018

Trúc Giang

danlambaovn.blogspot.com

Hải Dương quyết xây ‘trung tâm hành chính’ triệu đô để ‘moi tiền ngân sách’

Hải Dương quyết xây ‘trung tâm hành chính’ triệu đô để ‘moi tiền ngân sách’

Thư viện tỉnh Hải Dương to lớn nhưng thiếu người đến, năm 2017 từng được cho tư nhân thuê lại tầng bốn làm nơi tập thể dục. (Hình: Đất Việt)

HẢI DƯƠNG, Việt Nam (NV) – Dự án “Trung Tâm Hành Chính Tập Trung” từng bị thủ tướng CSVN yêu cầu ngưng từ ba năm trước, nay đang được tỉnh Hải Dương tái khởi động bằng cách chia nhỏ, đổi tên và chuyển đổi hình thức đầu tư để quyết moi tiền ngân sách.

Hôm 4 Tháng Chín, 2018, báo Thanh Niên cho hay, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hải Dương đã có văn bản kiến nghị thủ tướng CSVN về việc “điều chỉnh hình thức đầu tư công trình Trung Tâm Hội Nghị và Quảng Trường.”

Trước đó, tại tờ trình năm 2014, tỉnh này đề nghị xây dựng trụ sở Hội Đồng Nhân Dân, Ủy Ban Nhân Dân và Đoàn Đại Biểu Quốc Hội tỉnh; khu làm việc khối các sở, ngành thuộc ủy ban tỉnh; trung tâm hội nghị; sân đường, quảng trường với tổng mức đầu tư 2,060 tỷ đồng (hơn $88.3 triệu) từ nguồn ngân sách, bán tài sản trên đất và chuyển nhượng quyền sử dụng đất, lẫn một phần hỗ trợ từ trung ương.

Sợ không được phê duyệt vì nguồn vốn đầu tư từ tiền ngân sách quá lớn, đầu năm 2015, tỉnh Hải Dương có tờ trình xin đổi sang hình thức đầu tư BT (xây dựng-chuyển giao) và được thủ tướng CSVN chấp thuận về nguyên tắc, đồng thời lưu ý không dùng vốn ngân sách để thực hiện.

Tuy nhiên, dự án đã bị tạm ngưng từ Tháng Mười Một, 2015, khi thủ tướng có công văn yêu cầu các địa phương “tạm dừng việc xây khu hành chính tập trung” do “hết tiền.”

Thế là từ giữa năm 2017 đến nay, tỉnh Hải Dương liên tiếp có những động thái chuẩn bị cho việc tái khởi động dự án trung tâm hành chính này mà điển hình nhất là công văn xin thủ tướng điều chỉnh dự án khoảng một tháng trước.

Bản vẽ chi tiết xây dựng khu “trung tâm hành chính” tỉnh Hải Dương. (Hình: Thanh Niên)

Văn bản lần này có ba điểm rất đáng chú ý. Đầu tiên là việc “chia nhỏ” dự án khi triển khai trước một phần là công trình Trung Tâm Hội Nghị và Quảng Trường với số vốn gần 650 tỷ đồng (hơn $27.8 triệu).

Kế tiếp, dự án nay được đổi tên mới là Trung Tâm Văn Hóa Xứ Đông (quy mô sáu tầng, gồm một tầng hầm, bốn tầng và một tầng áp mái), tổng diện tích xây dựng hơn 4,500 mét vuông, trên tổng diện tích 19,633 mét vuông.

Dịp 2/9: Biểu tình: không; bắt bớ, đàn áp: mạnh

Nguyễn Tường Thụy
2018-09-06

Hình minh họa

Hình minh họa

FB Nguyễn Xuân Nghĩa

Dịp kỷ niệm quốc khánh, nhà cầm quyền tăng cường triệt phá bằng nhiều biện pháp nên biểu tình không nổ ra được. Biểu tình ở Đức Phổ Quảng Ngãi với 31 người bị bắt hôm 2/9 mang tính chất khác, đó là về vấn đề của địa phương. Người dân ở đây xuống đường phản đối nhà máy xử lý rác thải. Sự việc này kéo dài từ hơn 1 tháng nay.

Ở các tỉnh thành còn lại, biểu tình không nổ ra được nhưng việc bắt bớ, đàn áp vẫn xảy ra, đặc biệt là Sài Gòn.

Trong bài viết trước, chúng tôi có thông tin về Ngô Thanh Tú và Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Đình Cương ở Nghệ An bị bắt. Xin nêu rõ hơn trường hợp Ngô Thanh Tú: Khoảng gần 15h ngày 30/8, Ngô Thanh Tú chở người bạn đi từ xã Cam Phước Đông xuống thành phố Cam Ranh. Anh bị 2 tên chạy trên chiếc Exiter Yamaha chặn lại. Tú quay đầu bỏ chạy được hơn 100m thì chúng đuổi kịp. Anh bị 6 -7 tên bao vây, tước điện thoại, cưỡng bức lên xe đưa về trụ sở Công an thành phố Cam Ranh. Tại đây, 4 tên liên tục đánh đập buộc anh phải thừa nhận Facebook của mình nhưng không được. Tra tấn anh đến hơn 19h chúng đưa anh về công an tỉnh Khánh Hòa tra khảo. Hôm sau chúng đưa anh trở lại Cam Ranh và tiếp tục tra tấn rồi đem thả ở một ngã tư.

Sau đây là những thông tin bắt bớ, đàn áp chúng tôi mới nhận được:

Từ trái sang phải, từ trên xuống dưới: Huỳnh Công Thuận, Ngô Văn Dũng, Nguyễn Thanh Loan, Lê Tùng, Thanh Sang
Từ trái sang phải, từ trên xuống dưới: Huỳnh Công Thuận, Ngô Văn Dũng, Nguyễn Thanh Loan, Lê Tùng, Thanh Sang Hình Facebook, blogger Nguyễn Tường Thụy tổng hợp

– Trưa 2/9, khi Lê Tùng (fbker Tung Le) live stream ở nhà thờ Đức Bà và bị bắt. Công an phường Nguyễn Thái Bình, quận 1 giam giữ Tùng gần 2 ngày để thẩm vấn. Tùng cho biết tại phường bị công an đánh, vu khống cho Tùng lấy đồ của khách. Tới tối hôm sau, 3/9 mới thả Tùng ra. Trang fb Tung Le bị mất kiểm soát.

– Ngày 3/9, Nguyễn Thanh Loan vừa rời khỏi nhà để đi siêu thị thì bị an ninh canh sẵn từ trước bám sát ép vào lề đường. Chúng cưỡng bức cô lên một chiếc xe thùng rất thô bạo, giật điện thoại đưa về phường Thanh Lộc. Tại đây, chúng xét hỏi giấy tờ, kiểm tra chi tiết nhật ký điện thoại.

– Vào lúc 20h20’ tối, có thông tin fbker Thanh Sang bị giữ ở Hiệp Bình Chánh, Thủ Đức nhưng an ninh chưa cho về, với lý do nghi ngờ Thanh Sang tham gia vào một toán cướp!? Cho đến hôm nay 5/9 chưa có thông tin gì thêm về Thanh Sang

– Nguyễn Văn Diệu Linh sáng 2/9/2018 khi lên công an phường làm việc theo “lệnh” mời thì lên cơn đau tim, phải đi cấp cứu tại một bệnh viện ở Thủ Đức trong sự canh giữ cẩn mật của an ninh.

– Sáng 3/9, anh Ngô Văn Dũng (Facebooker Biển Mặn) một nhà báo tự do ở Tp Buôn Ma Thuột, Daklak bị công an bắt tại Phường Bến Nghé, Quận 1, Sài Gòn trong khi đang livetream để đưa tin lên Facebook. Ngày 4/9, vợ anh Ngô Văn Dũng đã xuống SG để tìm chồng.

– Ngày 4/8, ông Huỳnh Công Thuận đi làm về gần đến nhà bị khoảng gần 10 tên côn đồ chặn đánh. Ông bỏ xe chạy đến nơi có nhà dân kêu cứu. Xe ông bị lấy mất chìa khóa trước khi chúng rút đi. Ông bị thương thích khá nặng, người nhà phải đưa đi bệnh viện quận 2 cấp cứu.

– Ngày 1/9, anh Trần Phương ở quận Bình Tân bị công an bắt tại tư gia, bị tịch thu một số đồ đạc mặc dù không có lệnh. Anh bị đưa về giam đồn công an 104/73 đường Tân Kỳ Tân Quý, phường Bình Hưng Hòa, quận Bình Tân. Tới cuối ngày 4/9, anh vẫn chưa được thả.

– Trần Hữu Đạo một thầy giáo dạy cấp 3 Thị xã Thái Hoà – Nghệ An cho biết: Vào lúc 8h36’ ngày 4/9, trên đường đi dạy, anh bị côn đồ tấn công sau khi xuống xe bus ở điểm dừng Phùng Nhâm – Thị xã Thái Hòa. 1 chiếc taxi Mai Linh theo sát. Liền ngay đó có 3 tên côn đồ ra khỏi xe ập tới bất ngờ từ sau lưng khóa tay và bịt mồm anh đưa lên xe. Trên xe, chúng liên tục đánh anh rất tàn bạo. Tới đoạn vắng, chúng lôi anh vào chân núi. Chúng khóa tay, đè anh úp mặt xuống bùn, dậm lên lưng và đá ngang hông. Chúng phá nát điện thoại và cả sim cả điện thoại của anh, bỏ anh ở đấy rồi rút.

– Một số fbker khác: Trần Đình Châu, Bang Lĩnh, Xuân Hồng cũng có tin bị bắt nhưng chưa rõ thông tin.

– Những người nêu trên là những người có liên hệ với những anh em hoạt động nên thông tin được đưa lên mạng xã hội. Đó chỉ là một phần nhỏ, còn số bị bắt không ai biết đến rất nhiều. Có một thông tin rất đáng chú ý. Theo Fbker Trần Bang, một người bị bắt trưa 2/9 đưa vào Tao Đàn được thả vảo tối hôm sau, kể lại như sau:

Tính đến 23h đêm ngày 02/09/2018, có khoảng 45 người đã bị bắt nguội tại trung tâm Sài Gòn và sau đó đã bị đưa về công viên Tao Đàn, Quận 1.

Có một chị mang thai 4 tháng bị đánh vào mặt 4, 5 cái vì đã mặc áo in “ Phản đối đặc khu”. Khi bị mọi người phản đối, lũ côn đồ đã ngưng tay. Không rõ danh tính của chị này.

Đến khoảng 23h30′ cùng ngày, số người bị bắt được đưa về các địa phương hay được trả tự do cũng không rõ.

– Bắt nhầm “quân ta”: Có câu chuyện khá thú vị do fbker Nguyễn Tín kể. Sáng 2/9/2018 dư luận viên Nguyễn Duy Quốc xuống đường tìm những người biểu tình để tấn công. Trong lúc tìm kiếm người đi biểu tình đã dừng lại chụp hình trước nhà thờ Đức Bà nên bị các lực lượng bố ráp tại đây bắt giữ.

Quá trình điều tra khám xét trong người thì phát hiện Quốc mang theo một bình xịt hơi cay. Sau đó Quốc được đưa về công an phường để điều tra và giam giữ tại đó.

Tìm hiểu về Quốc thì DLV này có lập nhiều kênh Youtube có tên gọi giống các trang đưa tin lề tự do như “Tiếng Dân”, “Diễn đàn Dân chủ tiến bộ” với nick đăng ký chủ yếu là DLV. Quốc có bị đánh không, đã được thả chưa thì chưa rõ.

Tới ngày 4/9, việc siết chặt an ninh vẫn duy trì. Một số nhà vẫn bị canh giữ. Nhà cô giáo Ngô Thu ở Thủ Đức bị ném đá.

Canh nhà cô giáo Ngô Thu, một bức ảnh ấn tượng nhất trong những ngày vừa qua.
Canh nhà cô giáo Ngô Thu, một bức ảnh ấn tượng nhất trong những ngày vừa qua. Hình Facebook

Fbker Lễ Ngọc kể, sáng 4/9, vào lúc 8h30 anh từ cửa ngõ Bình Dương phóng xe thẳng qua Phạm Văn Đồng xuyên qua Bạch Đằng phi lên Tân Sơn Nhất rồi vòng qua Hoàng Văn Thụ, tới Trường Chinh, thấy lực lượng cộng lực đông khủng khiếp. Lực lượng này còn bố trí dọc đường Cách mạng tháng 8 tới công viên Lê thị Riêng. Fbker Lê Mỹ Hạnh cho hay có người dân tưởng có biểu tình nên mang nước đồ ăn ra ủng hộ rồi cầm điện thoại chụp hình cũng bị bắt luôn.

Như vậy, số người bị bắt trong dịp 2/9 lên tới khoảng 85 người (tính cả số bị bắt trong cuộc biểu tình ngày 2/9 ở Đức Phổ, Quảng Ngãi). Không tính đến 4 người bị khởi tố trước 2/9 mà chúng tôi đã thông tin.

Cho đến hôm nay 5/9 chưa biết hết thông tin những ai được thả, những ai còn bị giam giữ.

Như vậy, xét trên cả nước thì Sài Gòn bị bố ráp căng thẳng hơn cả. Điều này có thể giải thích bằng cuộc xuống đường lên tới hàng chục nghìn người vào hôm 10/6 mà nhà cầm quyền hoàn toàn không lường trước được, đành bất lực. Cuộc biểu tình ngày 10/6 vẫn là nỗi ám ảnh đối với họ. Đến nay khó có thể giải thích được một cách thuyết phục câu hỏi tại sao? Ai tổ chức và làm cách nào mà có được số lượng xuống đường đông như thế. Nếu không có sự tổ chức, tức là không có “thế lực thù địch” – theo cách nói của nhà cầm quyền, để đổ trách nhiệm thì việc tự phát xuống đường chỉ có thể nói lên là lòng dân đã sôi sục, thực tế này còn đáng sợ hơn nhiều. Nếu như vào những năm 2011 – 2012, Hà Nội là nơi đi đầu cả nước về biểu tình thì đến nay, vai trò ấy là Sài Gòn. Sài Gòn âm ỉ, chất chứa một điều gì đó rất khó đoán chính xác, lúc nào cũng có thể bung ra.

Biện pháp của nhà cầm quyền vẫn thế. Công khai ngăn chặn biểu tình – một quyền hiến định, bắt ai, đánh đập như thế nào vẫn là tùy thích. Đó là những hành vi phi luật pháp, hay nói cách khác là luật rừng.

(Tóm lược và tổng hợp từ thông tin của giới đấu tranh trên mạng xã hội)

Phạm Thiên Thư – Người tu sĩ lãng mạn

Phạm Thiên Thư – Người tu sĩ lãng mạn

Sài Gòn có một quán café “Hoa vàng”, trước kia còn gọi là “Động hoa vàng”. Quán nằm ở Ngã Tư Bảy Hiền, trang nhã, tĩnh mịch và rất nên thơ. Khách thường là những người đứng tuổi. Ai vào, nếu dể ý một tí sẽ thấy một “lão nông” ngồi lặng lẽ ở góc nhà. Đó chính là thi sĩ Phạm Thiên Thư, tác giả của những bài thơ nổi tiếng được Phạm Duy phổ thành những tình khúc bất hủ

Mỗi khi căn phòng vang lên giai điệu mượt mà “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ, anh theo Ngọ về…”, ông lại nhắm mắt, ngồi bất động như một vị thiền sư, thả hồn về những dĩ vãng xa xưa…Ngày ấy, trên con đường trải nắng vàng, cậu học trò lặng lẽ theo sau cô gái tên Ngọ đi học về, nàng mặc áo dài trắng, tay ôm cặp, mái tóc xoã ngang vai… Chàng si tình, để lại những vần thơ xót xa và lung linh mãi đến sau này…

“…Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dấu lau lách buồn…
…Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở…”

Có thể nói rằng, vào những năm của thập kỷ 70, bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị…” là một tuyệt tác. Sau khi Phạm Duy phổ nhạc, tác phẩm đã trở thành một hiện tượng tại miền Nam. Thanh Thúy là ca sĩ đầu tiên thể hiện thành công bài hát này. Lúc bấy giờ, trên các báo phát hành ở Sài Gòn, người ta thường nghi vấn và đặt dấu hỏi, nhân vật chính trong “Ngày xưa Hoàng Thị” là ai? Một vài người tự nhận là mình, số khác lại bình thơ rồi cho rằng nhân vật chính trong thơ là cô A hoặc cô B nào đó… Đến khi các phóng viên gặp Phạm Thiên Thư hỏi chuyện, ông nói rằng, người đẹp trong ca khúc là cô Hoàng Thị Ngọ, nhưng không hiểu tại sao nhiều người thời bấy giờ vẫn không tin?

Quê ông ở Kiến Xương, Thái Bình nhưng lại sinh ra ở Lạc Viên, Hải Phòng. Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam, cư ngụ tại khu Tân Định, Sài Gòn. Đó là một căn nhà nhỏ nằm đằng sau chợ Tân Định cách trường Trung học Văn Lang, nơi ông học, gần một cây số. Học xong Tú tài, Phạm Thiên Thư theo học trường Phật học Vạn Hạnh, chọn cửa Phật làm chốn dừng chân và gửi hồn vào cõi Thiền.

Nhà thơ Phạm Thiên Thư, người đã thi hóa Kinh Phật, ông xuất hiện trong làng thơ như một người tu sĩ, rao giảng Phật Pháp bằng thi ca như Kinh Ngọc, Kinh Hiền, Kinh Thơ, Chiêu Hồn Ca, Đoạn Trường Vô Thanh,..Thơ Phạm Thiên Thư nửa đời, nửa đạo, tâm linh khác thường, làm cho độc giả lãng đãng và ngẩn ngơ:
“…Em làm trang tôn kinh
Anh làm nhà sư buồn
Đêm đêm buồn tụng đọc
Lòng chợt nhớ vương vương
Đợi nhau từ mấy thuở
Tìm nhau cõi vô thường
Anh hóa thân làm mực
Cho vừa giấy yêu đương…”
(Pháp Thân)
Thế giới thi ca Phạm Thiên Thư giúp chúng ta khám phá thêm những cửa ngõ mới lạ, phong phú về tôn giáo, tình yêu và thiên nhiên. Bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị…” ra đời trong lúc ông mới chập chững bước vào làng thơ nên nhiều người nghĩ đó là bài thơ đầu tay. Thật ra, bài thơ đầu tiên chính là bài “Vết chim bay”, lúc ông mới 24 tuổi, còn nương náu ở cửa chùa.

Ngày ấy, có một nữ sinh thường vào sân chùa tìm nơi tĩnh lặng để học bài. Cô đẹp và thánh thiện như ánh sáng của Quan Thế Âm Bồ Tát, Phạm Thiên Thư đem lòng thương mến. Hai người quen nhau độ mươi ngày, một buổi chiều như bao buổi chiều khác, ông ngồi ở hiên chùa đợi mãi nhưng chẳng thấy bóng dáng cô. Nàng ra đi chẳng một lời từ biệt để lại sự đơn côi và nuối tiếc cho chàng trai mới lớn. Mười năm sau, khi trở lại chùa xưa, tình cờ nhìn thấy nét phấn trắng ghi tên hai đứa vẫn còn trên gác chuông, lòng bâng khuâng chuyện cũ, Phạm Thiên Thư đã viết nên bài thơ này:

“Ngày xưa anh đón em.
Nơi gác chuông chùa nọ.
Con chim nào qua đó.
Còn để dấu chân in…
Anh một mình gọi nhỏ.
Chim ơi biết đâu tìm…”

Tình yêu trong thơ Phạm Thiên Thư thánh thiện, nhẹ nhàng và kín đáo. Chút bẽn lẽn, khẽ chạm mà không dám “tay trong tay” vì sợ tình sẽ tan biến thành khói sương. Đạo Phật ảnh hưởng và tạo nên một không gian ái tình riêng trong thơ Phạm Thiên Thư. Nó làm cho người đời ngỡ ngàng, đắm say trong thế giới thi ca huyền diệu của thi sĩ.

Theo ông, Hoàng Thị Ngọ trong bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị” chỉ là kỷ niệm, một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời trai trẻ. Trong những năm Tú tài , ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê gốc Hải Dương và ở gần nhà ông. Sau này, Phạm Thiên Thư tìm lại cố nhân nhưng người hàng xóm cho biết, bà Ngọ đã bán nhà và dọn đi nơi khác từ lâu.

Ngày ấy, mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Khi tan trường, cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau: “Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”. Và một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị”.

Những năm sau này, mỗi khi đi ngang lại con đường của một thuở yêu đương, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông:

“Em tan trường về.
Đường mưa nho nhỏ.
Chim non giấu mỏ.
Dưới cội hoa vàng..”

Giờ đây, Hoàng Thị Ngọ đã định cư ở Mỹ. Hơn 50 năm, nơi phương trời xa xôi, cô nữ sinh ngày ấy có còn nhớ…

“…Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời
Tình ơi! Tình ơi!”

Một lần, có người hỏi ông “Thế khi nào mọi người mới biết tới những bài thơ của bác?” Phạm Thiên Thư trả lời: “Ấy là khi chúng tôi nhờ nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc 10 bài Đạo ca do tôi viết lời, Phạm Duy gặp và tình cờ đọc được tập thơ của tôi. Tôi cũng không nghĩ Phạm Duy lại thích bài thơ Ngày xưa Hoàng thị đến thế, ông đề nghị phổ nhạc bài thơ đó. Dĩ nhiên được một nhạc sỹ nổi tiếng như Phạm Duy để ý đến bài thơ của mình thì có gì hạnh phúc bằng. Và tôi cũng bất ngờ nghe lại bài thơ của mình khi đã phổ nhạc. Nhạc sỹ đã tôn bài thơ lên rất nhiều qua những giai điệu nhạc bay bổng”.

Cha Phạm Thiên Thư tuy làm nghề bốc thuốc Bắc nhưng thỉnh thoảng vẫn làm thơ. Ông còn nhớ, cha ông đã từng đạt giải Nhì về thơ do một tờ báo ở Hà Nội tổ chức. Phạm Thiên Thư làm thơ để trải lòng mình chứ không làm thơ chuyên nghiệp. Vì vậy mãi đến năm 1968, ông mới tự xuất bản tập thơ đầu tiên, chủ yếu để tự đọc, tặng một số bạn bè thân. Thật ra, trong cuộc đời sáng tác, Phạm Thiên Thư chẳng muốn ai biết về mình.
Năm 1964, nhà thơ Phạm Thiên Thư xuống tóc, đi tu ở một ngôi chùa với Pháp danh là Thích Tuệ Không. Trong 9 năm tu hành (1964 -1973), ông đã chứng kiến một cuộc tình giữa chú tiểu và một cô bé Phật tử. Chàng 16 tuổi và nàng cũng ngần tuổi đấy. Tình yêu vừa chớm như những bông hoa nở sớm sau sân chùa. Cứ mỗi lần, chú tiểu đánh chuông, cô bé đứng bên nhìn và tụng niệm. Trong những lời khấn nhỏ ấy, cô nguyện cầu cho 2 đứa được bên nhau mãi mãi…

Ðầu xuân em lễ chùa này
Có búp lan vàng khép nép
Vườn trong thoáng làn hương bay
Bãi sông lạc con bướm đẹp

Mùa xuân quen nhau, mùa hạ cùng em đi lễ… Rồi mùa thu, mùa đông, hai người vẫn yêu thương tha thiết, bốn mùa hẹn nhau trong ngôi chùa cổ, có lò hương với làn trầm nghi ngút:

Vào hạ em lễ chùa này
Trên đồi trái mơ ửng chín
Lò hương có làn trầm bay
Vờn trên bờ tóc bịn rịn

Chiến tranh loạn lạc, cuối mùa đông năm ấy, cô bé chết trong lúc chạy trốn những cuộc hành quân. Trong mưa bay và gió lạnh, chú tiểu gạt nước mắt đưa tiễn người yêu trong chiếc áo quan đơn sơ và mộc mạc như chính tình yêu của họ:

Sang đông em lễ chùa này
Ngoài sân có mưa bụi bay
Hắt hiu trong cành gió bấc
Vườn chùa rụng cánh lan gầy
Cuối đông đưa em tới đây
Trong lòng áo quan gỗ trắng
Tóc em tợ óng làn mây
Cội hoa tưởng ai trầm lặng

Gia đình đưa xác cô an táng sau chùa, nơi những bông hoa vẫn còn nở. Mỗi buổi chiều, chú tiểu đến bên mộ, thắp hương và ngồi mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống…

Em vừa nằm xuống đất này
Vườn trong có bông đào nở
Con bướm chập chờn hương bay
Quơ sợi râu vàng bỡ ngỡ
Nắm đất nào vừa lấp mộ
Có con chim hót đầu cành
Tiếng tan trên giòng suối xanh
Nước ơi sao buồn nức nở

Mỗi cuộc tình đều có những kết thúc khác nhau. Có người đến đỉnh cao của hạnh phúc, tràn ngập niềm hân hoan vô bờ bến. Có kẻ rơi xuống vực sâu của bất hạnh, ôm lấy đơn côi trong im lặng và nước mắt. Cho dù âm dương cách biệt ngàn trùng, tình yêu ấy vẫn tươi đẹp, sáng lung linh và huyền diệu. Cõi người vẫn tin rằng, họ vẫn yêu thương nhau, con tim vẫn thổn thức một lời hò hẹn từ kiếp trước.Và như thế, trong ánh sáng huyền diệu của Phật Pháp, họ không còn bên nhau nữa nhưng tình yêu vẫn lóng lánh như những giọt sương còn đọng lại trên những bông hoa nở sớm sau sân chùa.

Câu chuyện hoàn toàn có thật, Phạm Thiên Thư xúc động và sáng tác bài thơ nổi tiếng: “Thoáng hương qua”. Sau này, Phạm Duy phổ thành nhạc phẩm “Em lễ chùa này” và ca khúc đã đi vào lòng người cho mãi đến giờ. Sau này, Phạm Duy còn phổ nhạc thêm một số bài thơ tình khác của ông như: Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đoá tình sầu,…Tất cả những ca khúc này đều nổi tiếng và được mọi người biết đến.

From: ngocnga_12 & Anh chị Nguyễn Ngọc Thụ & Mai

Từ bóng tối đến ánh sáng chiếu loà

Từ bóng tối đến ánh sáng chiếu loà

 THÁNH VỊNH CN XXIII TN B (145, 7-9a.9bc-10) 09.09. 2018 

Chúa xử công minh cho người bị áp bức,
ban lương thực cho kẻ đói ăn.
CHÚA gi
ải phóng những ai tù tội,

8 CHÚA mở mắt cho kẻ mù loà.
CHÚA cho k
ẻ bị dìm xuống đứng thẳng lên,
CHÚA yêu chu
ộng những người công chính.

9 CHÚA phù trợ những khách ngoại kiều,
Người nâng đ
ỡ cô nhi quả phụ,
nhưng phá v
ỡ mưu đồ bọn ác nhân.

Chúa Trời ngươi hiển trị ngàn đời.

Hôm nay chúng ta chỉ đọc 4 câu của bài Thánh Vịnh này gồm 10 câu, vì thế chúng ta không nghe được hai chữ Ha-lê-lui-a! của câu đầu và câu cuối.

Sở dĩ bài này được đóng khung bằng chữ Ha-lê-lui-a – có nghĩa là ngợi khen Thiên Chúa – vì trọn bài thánh vịnh này là lời ngợi khen và biết ơn Thiên Chúa.

Bài được viết sau khi lưu đày Ba-by-lon về, có thể để dâng hiến đền thờ vừa mới được trùng tu.

Đền thánh bị phá huỷ năm 587 trước CN do quân của vua Ba-by-lon, Na-bu-cô-đô-nô-do. Năm mươi năm sau (năm 538tr CN), khi vua Ki-rô xứ Ba-tư chiến thắng Ba-by-lon cho phép dân It-ra-en đang bị làm nô lệ ở Ba-by-lon trở về It-ra-en và xây dựng lại Đền Thờ. Chúng ta cũng biết điều này không dễ, có những mối bất hoà trầm trọng xảy ra giữa những người đầy nhiệt huyết vừa mới hồi hương và những người đã chiếm vùng đất ấy trong lúc những những người kia bị lưu đày.

Phải cần nhiều nỗ lực và tính bền bỉ của các ngôn sứ Khác-gai và Da-ca-ri-a, các công trường mới được khởi công và hoàn thành. Tất cả kéo dài từ năm 520 đến năm 515 (trước CN), dưới triều đại vua Đa-ri-ô.

Buổi lễ dâng hiến Đền Thờ vừa mới được trùng tu được diễn ra trong niềm hân hoan và sốt sắng: « 16 Con cái Ít-ra-en, các tư tế, các thầy Lê-vi và những người lưu đày trở về, hân hoan cử hành lễ khánh thành Nhà Thiên Chúa » (Et 6,16)

Bài thánh vịnh này đượm đầy niềm vui trở về quê hương.

Một lần nữa Thiên Chúa lại đến chứng minh lòng trung tín với Giao Ước. Xưa kia trong cuộc Xuất Hành và lúc rời khỏi Ai-cập, và bây giờ lúc rời Ba-by-lon Ngài đã nâng dân Ngài lên, Ngài đã « trả thù » cho họ, theo nghĩa của tiên tri I-sa-i-a. Khi dân It-ra-en đọc lại lịch sử dân tộc, họ không thiếu chi bằng chứng rằng Thiên Chúa luôn luôn đồng hành với họ để tranh đấu cho tự do: « Chúa xử công minh cho người bị áp bức… CHÚA giải phóng những ai tù tội ».

Trong cuộc hành trình trong sa mạc, trong cuộc Xuất Hành, Thiên Chúa đã ban bánh Man-na và chim cút làm lương thực: « ban lương thực cho kẻ đói ăn ».

Và như thế, từ từ dân chúng khám phá ra một Thiên Chúa triệt để đứng về phía những kẻ bị áp bức và chữa lành người mù loà và nâng cao bất cứ những người bé nhỏ nào.

Đó không phải là những ý tưởng mọi người chấp nhận dễ dàng, một cách tự phát về một Đấng Sáng Tạo vũ trụ, phải có một sự mặc khải qua Thánh Kinh để mọi người chấp nhận sự biểu hiện kỳ lạ này về Thiên Chúa.

Đây là một niềm hạnh phúc và vinh hạnh của dân tộc It-ra-en được mặc khải cho nhân loại, một Thiên Chúa tình yêu và giàu lòng thương xót. Giàu lòng thương xót, có nghĩa là « chạnh lòng thương trước cảnh đau khổ».

Các bạn hẳn còn nhớ câu bất hủ trong Chúa nhật thứ XXX thường niên năm C, trong sách Huấn Ca (Hc 35,15« 15 Nước mắt quả phụ lại không giàn giụa trên gò má.. ». 

Bài Thánh Vịnh không nói với chúng ta những gì khác hơn: « Người nâng đỡ cô nhi quả phụ ».

Đến lượt dân chúng được mời gọi bắt chước Thiên Chúa, sống với lòng thương xót như thế, đối với những người bị áp bức đủ điều.

Và các bạn hẳn nhận xét rằng, để chắc chắn dân chúng tuân theo lòng thương xót của Thiên Chúa, bộ Luật của It-ra-en gồm nhiều điều lệ bảo vệ cô nhi quả phụ và những người khách tha hương.

Về phần các ngôn sứ, các ngài dựa vào những tiêu chuẩn ấy để xét lòng trung tín của It-ra-en đối với Giao-ước.

Một cách hiểu sâu xa hơn, chúng ta nhận thấy tín hữu Do Thái một khi dần dần sống trong Giao Ước với Thiên Chúa họ được cảm hoá từ  bên trong: « Chúa ban lương thực cho kẻ đói ăn », 

Đúng là lương thực…nhưng trong lòng trong mỗi chúng ta có một cơn đói sâu xa hơn,

cho những người đói ăn ấy Chúa ban cho bánh hằng sống, là Lời của Ngài

« 8 CHÚA mở mắt cho kẻ mù loà » có những mù loà trên phương diện khác,

trầm trọng hơn, đối với họ Chúa làm cho mở mắt ra:

« CHÚA giải phóng những ai tù tội »,

có những gông xiềng khác hơn những nhà tù, đó là những xiềng xích hận thù, kiêu ngạo và ghen ghét…

người tín hữu có thể minh chứng rằng Chúa tháo gỡ dần dần cho họ khỏi trái tim bằng đá.

Vì thế chúng ta hiểu vì sao bài Thánh Vịnh được nằm giữa hai chữ Ha-lê-lui-a. Chúng ta hẳn còn nhớ theo truyền thống Do Thái nghĩa của chữ Ha-lê-lui-a: 

« Thiên Chúa đã đem chúng ta từ kiếp nô lệ đến tự do,

 từ phiền muộn đến chứa chan niềm vui, từ tang tóc đến hân hoan,

 từ bóng tối đến ánh sáng chiếu loà, từ tình trạng nông nô đến được cứu độ.

Vì thế chúng ta hãy cùng hát trước thánh nhan Ngài, Ha-lê-lui-a. ».

Dĩ nhiên những Ki-tô hữu đọc lại bài Thánh Vịnh này và áp dụng cho Chúa Giê-su Ki-tô: Chẳng những Ngài nuôi dưỡng người thời ấy bằng hoá bánh ra nhiều, ngày nay Ngài ban cho mỗi thế hệ được nhận phép Rửa, bánh của Thánh Thể Ngài.

Chính Ngài cũng quả quyết rằng: 

« 12 …Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối,

nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống. » (Ga8,12).

Chính nơi Ngài, từ nay nhân loại có thể được chấp nhận hoàn toàn đến với tự do và sự sống: sự Phục Sinh của Ngài là bằng chứng của sự chết thể xác không cầm buộc người được nhận phép Rửa Tội:

« CHÚA giải phóng những ai tù tội ».

Thánh kinh quả quyết rằng chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh và giống như Thiên Chúa.

Có lúc chúng ta tự hỏi như thế là thế nào!

Chúng ta tìm thấy nơi đây một lời giải thích và một khích lệ:

Câu trả lời là mỗi khi chúng ta can thiệp cho một người đau khổ, bất cứ đau khổ vì sao – mù loà, câm điếc, tù tội, người xa lạ –

là chúng ta giống hình ảnh Thiên Chúa.

Điều khích lệ là mỗi khi bạn làm điều chi cho một người bé nhỏ hơn bạn, là bạn làm cho Nước Trời đến gần hơn …

Một ngày có một người học giáo lý tân tòng vừa mới khám phá phép lạ Chúa Giê-su hoá bánh ra nhiều, hỏi giáo lý viên:

« Tại sao ngày nay Chúa không làm như thế để nuôi những người đói nghèo ? »

Sau một phút thinh lặng, có tiếng thì thầm:

« Có lẽ Ngài trông đợi chúng ta làm ».

***

Tác giả: bà Marie-Noëlle Thabut
Ngu
ồn: Sách L’ intelligence des Ecritures  Socéval Editions 
D
ịch giả: E. Máccô  Lương Huỳnh Ngân

Hiệu đính: Khổng Nhuận

Xin xem thêm  https://tramtubensuoi.blogspot.com/

From Tramtubensuoi