CSVN ‘cấm cửa’ đại diện Ân Xá Quốc Tế đến dự Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới

CSVN ‘cấm cửa’ đại diện Ân Xá Quốc Tế đến dự Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới

Ông Minar Pimple, giám đốc cấp cao về hoạt động toàn cầu của tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International) trụ sở tại London, Anh Quốc. (Hình: Amnesty International)

HÀ NỘI (NV) – Thêm một nhân vật tranh đấu cho nhân quyền trên thế giới bị nhà cầm quyền CSVN “cấm cửa” dù được ban tổ chức Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới mời đến tham dự hội nghị tại Hà Nội.

Ông Minar Pimple, giám đốc cấp cao của tổ chức Ân Xá Quốc Tế (AI) bị nhà cầm quyền Hà Nội không cho nhập cảnh để tham dự hội nghị Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (WEF) diễn ra tại Hà Nội năm nay dự trù vào các ngày 11 đến 13 Tháng Chín, 2018. Hội nghị được coi như một trong những biến cố quốc tế chính yếu được tổ chức tại Việt Nam trong năm nay.

Tổ chức AI lên án việc ngăn cấm ông Minar Pimple nhập cảnh và cho rằng hành động của Hà Nội diễn ra trong lúc quyền tự do phát biểu của người dân Việt Nam bị đe dọa.

“Hành động của nhà cầm quyền CSVN làm suy yếu một biến cố dựa trên các quan điểm đa chiều, cho nên họ đang biến cái tên ASEAN thành cái tên xấu.” Ông Kumi Naidoo, tổng thư ký AI viết trên trang mạng của tổ chức. “Chúng tôi lên án quyết định kiềm chế tranh luận của một người đóng góp thường xuyên cho tổ chức WEF, vốn từng lên tiếng ở tầm cao nhất về nhân quyền trên thế giới.”

Cũng như trường hợp bà Debbie Stothard, ban tổ chức hội nghị VEF đã can thiệp với nhà cầm quyền CSVN về việc không cho ông Pimple nhập cảnh.

Mặc dù chấp nhận đổi mới kinh tế, chế độ Hà Nội từ giữa thập niên 80 đến nay vẫn là một nước Cộng Sản độc tài đảng trị, không dung thứ cho những ý kiến trái chiều, kêu gọi nhân quyền, đa nguyên đa đảng. Cả hai tổ chức Ân Xá Quốc Tế và Liên Đoàn Quốc Tế về Nhân Quyền thường xuyên đả kích chế độ Hà Nội làm ngược lại các cam kết quốc tế khi khủng bố và bỏ tù người dân dù người ta chỉ bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa.

Cho đến đầu Tháng Chín, 2018, ít nhất đã có 28 người dùng các mạng xã hội để viết bài chỉ trích chế độ Hà Nội hoặc chuyển các thông tin thời sự bị CSVN kết án tù rất nặng, vu cho họ từ “Tuyên truyền chống nhà nước…” đến “Âm mưu lật đổ chính quyền.” (TN)

Cẩm nang làm cách nào để tiêu diệt một Dân tộc?

Cẩm nang làm cách nào để tiêu diệt một Dân tộc?

Từ Thức 

– Muốn tiêu diệt một dân tộc, bom đạn, đàn áp không đủ. Dù tối tân tới đâu, bom đạn không thể giết hết hàng trăm triệu người.

Dưới đây là 12 biện pháp hữu hiệu nhất để bức tử một dân tộc, với điều kiện phải thực hiện cùng một lúc, đúng quy trình, có đủ ngân quỹ, nhân sự và quyết tâm sắt đá để thực hiện:

  1. Reo rắc ung thư, bệnh hiểm nghèo bằng cách cho tự do nhập cảng hàng hóa, lương thực độc hại.
  1. Gây đói rách, để nông dân, thương gia không có cách gì cạnh tranh để sống còn hơn là dùng hóa chất độc hại tràn ngập thị trường.
  1. Bộ Y tế, các nhà thương được tự do sản xuất, lưu hành, xử dụng thuốc giả, thuốc gây ung thư, bệnh truyền nhiễm.
  2. Khuyến khích rượu chè, ma túy, ăn chơi trụy lạc, để tiêu diệt trí não, nghị lực, sức đề kháng của dân, đặc biệt lớp trẻ.
  1. Khuyến khích những trò chơi dâm đãng, lố bịch, bỉ ổi, để tiêu diệt những ý niệm về nhân phẩm còn sót lại.
  2. Nhập cảng chủ nghĩa quái dị đã bị cả thế giới ghê tởm. Tẩy não, nhồi sọ để tiêu diệt khả năng phán đoán. Bỏ tù, bức tử, nhục mạ, cô lập những người còn khả năng suy nghĩ, phản kháng.
  1. Buôn bán bằng giả để triệt hạ uy tín của trí thức, biến dân tộc thành một con rắn không đầu, cá mè một lứa, không người đáng tin, đáng trọng, đáng kính. Trả lương rẻ mạt giáo chức, biến người truyền bá kiến thức thành cùng đinh, giáo dục một món hàng.
  1. Để ngoại nhân tự do nhập cảnh, cư trú như chỗ không người. Khuyến khích dùng ngoại tệ để thực tập đời sống nô lệ.
  1. Chặt cây, phá rừng, xả lũ. Tiêu diệt mầm sống, để dân suốt đời chỉ lo chống đỡ thiên tai, không còn đầu óc, sức lực nghĩ đến chuyện đất nước.
  1. Xuất cảng lao động, trục xuất những cá nhân có đầu óc ra khỏi nước, để tiêu diệt tiềm năng dân tộc.
  1. Bán đổ bán tháo tài nguyên quốc gia. Tàn phá môi trường, để nông dân, ngư dân tha phương cầu thực, bỏ đất, bỏ biển cho ngoại bang..
  1. Tiêu diệt ngôn ngữ, sợi dây liên lạc giữa các công dân, tâm hồn của một dân tộc.

Một dân tộc không còn lãnh thổ, không tài nguyên, không chủ quyền, trí não bại hoại, tinh thần bạc nhược, thân thể bệnh hoạn, mất hết đạo lý, lương tâm, đạp lên nhau để sống, không còn ngôn ngữ, quên quá khứ, không tương lai, không biết mình là ai, không biết đang nhắm mắt theo một đám thảo khấu đi về hướng nào…. một dân tộc như vậy, không cần đánh cũng thắng, khỏi cần giết cũng chết.. Sống cũng như đã chết.

01.09.2018

Từ Thức

Ký ức về những bài học thuộc lòng thời Tiểu học

Những bài văn vần dễ nhớ nhưng rất sâu sắc về tình cảm gia đình, tình yêu thương loài vật, tình cảm bạn bè, tình nhân loại, đặc biệt là lòng tự tôn dân tộc Việt… Đó là thời tiểu học của một lớp người miền Nam, những ai bây giờ chừng 55 tuổi trở lên…

#SaiGonXua #Trithucvn

M.TRITHUCVN.NET
Dân miền Nam, những ai bây giờ chừng 55 tuổi trở lên, chắc đều nhớ rõ cách tổ chức độc đáo ở các lớp bậc tiểu học cách đây hơn bốn thập niên. Hồi đó, cách gọi tên các lớp học ngược lại với bây giờ, theo thứ tự từ lớn…

KHI NGƯỜI DÂN QUYẾT VUÔNG TRÒN TRÒN VUÔNG

Image may contain: people sitting and table
Image may contain: 1 person, indoor
Image may contain: people sitting, table and indoor
Image may contain: 1 person, sitting, table and indoor
Vuong Phuong Le

KHI NGƯỜI DÂN QUYẾT VUÔNG TRÒN TRÒN VUÔNG,   Hôm nay 10.9.2018 ở xã Quỳnh Yên , Huyện Quỳnh Lưu , Tỉnh Nghệ An có những lớp học không học sinh , giáo viên ngồi đợi mỏi mòn nhưng các em không đến,người dân các tỉnh khác chờ gì mà ko TẨY CHAY (Nguồn Anthanh Linhgiang)

ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CSVN – TA LÀ AI ?

 

Bài viết của một cựu đảng viên csvn: Minh Đức Lê, gửi các đảng viên đảng CSVN để nhìn lại chính mình….

*************

ĐẢNG VIÊN ĐẢNG CSVN – TA LÀ AI ?

Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản VN, thì tôi nói thật, hận thù đó không nguôi được.

Vì sao ư? Vì quá nhục.

Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.

Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.

Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội , đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.

Hỏi như thế có nhục không? Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trãi thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta.

Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao?. Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà ÁK-47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.

Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt…

Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.

Ta là ai? Ta là đảng cộng sản VN. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.

Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù ( nhân dân ) như đàn anh Trung Quốc của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.

Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này.

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt. Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

Image may contain: one or more people and outdoor
No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: one or more people, tree and outdoor
eye-crossed-out

TIỂU SỬ CHÍNH THỨC CỦA MẸ TÊRÊSA THÀNH CALCUTTA

TIỂU SỬ CHÍNH THỨC CỦA MẸ TÊRÊSA THÀNH CALCUTTA

Lúc 11 giờ 30 sáng thứ Sáu 2 tháng Chín, Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã có cuộc họp báo giới thiệu với các ký giả những chi tiết liên quan đến Lễ Tuyên Thánh cho Mẹ Têrêsa vào ngày Chúa Nhật 4 tháng Chín, 2016.

Dưới đây là tiểu sử chính thức của Mẹ Têrêsa thành Calcutta sẽ được Đức Hồng Y Angelo Amato, là Tổng trưởng bộ Tuyên Thánh, đọc trước Đức Thánh Cha Phanxicô trong thánh lễ tại quảng trường Thánh Phêrô lúc 10h25 sáng Chúa Nhật.

Têrêsa Calcutta, nhủ danh Gonxha Bojaxhiu Agnes, sinh tại Skopje, Albania, ngày 26 Tháng Tám năm 1910, là người con thứ năm và cũng là con út của ông bà Nikola và Drane Bojaxhiu.  Cô đã được rửa tội vào ngày hôm sau và được rước lễ lần đầu khi lên năm tuổi rưỡi.  Từ thời điểm đó trở đi, tâm hồn cô tràn ngập tình yêu dành cho các linh hồn. 

Năm 1928, với mong muốn được phục vụ như là một nhà truyền giáo, cô bước vào Tu hội Chị em Loreto ở Ireland.  Năm 1929, cô đến Ấn Độ, và khấn lần đầu vào tháng 5 năm 1931 và khấn trọn vào tháng Năm năm 1937.  Trong suốt hai mươi năm sau đó, cô đã giảng dạy ở Ấn Độ, và được nhiều người biết đến vì lòng bác ái, lòng nhiệt thành, sự tận tâm và sự vui tươi. 

Ngày 10 tháng 9 năm 1946, cô nhận được từ Chúa Giêsu lời mời gọi “để lại tất cả mọi thứ phía sau và phục vụ Ngài nơi những người nghèo nhất trong số những người nghèo.”  Năm 1948, cô nhận được sự cho phép của Giáo Hội để bắt đầu sứ vụ tông đồ của mình trong các khu ổ chuột của thành phố Calcutta.  Dòng Thừa Sai Bác Ái đã trở thành một Tu Hội của giáo phận vào ngày 07 tháng 10 năm 1950, và đã được nâng lên thành một Tu Hội giáo hoàng vào ngày 1 tháng 2 năm 1965.  Đặc sủng riêng của Tu Hội là để thỏa mãn cơn khát vô hạn của Chúa Giêsu đối với tình yêu và đối với các linh hồn bằng cách hoạt động cho sự cứu rỗi và sự thánh thiện của những người nghèo nhất trong những người nghèo. 

Để mở rộng sứ mệnh tình yêu này, Mẹ Têrêsa đã mở thêm các nhánh khác bao gồm dòng các Tu huynh Thừa Sai Bác Ái, vào năm 1963, dòng các nữ tu sĩ chiêm niệm vào năm 1976, dòng các Tu huynh chiêm niệm (1979), và dòng các Cha Thừa Sai Bác Ái vào năm 1984, cũng như các Hiệp hội các cộng tác viên, Hiệp hội các cộng sự viên đồng lao cộng khổ, và phong trào Corpus Christi cho các linh mục. 

Tại thời điểm Mẹ Têrêsa qua đời vào ngày 05 tháng Chín năm 1997, dòng có đến 3,842 chị em làm việc tại 594 nhà ở tại 120 quốc gia.  Mặc dù, phải chịu đựng một kinh nghiệm đau đớn của bóng tối nội tâm, Mẹ Têrêsa đã đi khắp mọi nơi, có liên quan, như Đức Maria trong trình thuật Thăm Viếng [bà Elizabeth], để truyền bá tình yêu của Chúa Giêsu trên khắp thế giới.  Do đó, Mẹ đã trở thành một biểu tượng của dịu dàng và tình yêu thương xót của Thiên Chúa cho mọi người, đặc biệt là đối với những người không được yêu thương, bị khước từ và bỏ rơi.  Từ trên Thiên Đàng, Mẹ tiếp tục “thắp lên một ánh sáng cho những người sống trong bóng tối trên trái đất này.”

Phụ lục: Dưới đây là bản tiểu sử của Mẹ Têrêsa, dài hơn, đã được Đức Hồng Y José Saraiva Martins, Tổng Trưởng Bộ Tuyên Thánh (1998-2008) đọc trước Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong lễ tuyên phong Chân Phước ngày 19 tháng 10 năm 2003.

“Về huyết thống thì tôi là người Albany.  Theo tính cách công dân thì tôi là một người Ấn Độ.  Về phương diện đức tin thì tôi là một nữ tu Công Giáo.  Theo ơn gọi của mình thì tôi thuộc về thế giới. Với tâm hồn của mình thì tôi hoàn toàn thuộc về Trái Tim Chúa Giêsu”. 

Với một thân mình nhỏ con, và một đức tin sắt đá, Mẹ Têrêsa Calcutta được ủy thác cho sứ mạng truyền bá tình yêu khát khao của Thiên Chúa cho nhân loại, nhất là cho thành phần nghèo nhất trong các thành phần nghèo khổ. “Thiên Chúa vẫn yêu thương thế gian và Ngài gửi các chị em và tôi đến với người nghèo như là tình yêu Ngài và lòng xót thương của Ngài”. Mẹ là một tâm hồn đầy tràn ánh sáng Chúa Kitô, cháy lửa mến yêu Người và bừng bừng một ước mong duy nhất đó là “làm giảm bớt cơn khát yêu thương các linh hồn của Người”.

Vị sứ giả sáng láng này của tình yêu Thiên Chúa chào đời ngày 26/8/1910 ở Skopje, Albania, một thành phố tọa lạc ở giao điểm lịch sử Balkan. Mẹ là con út của ông bà Nikola và Drane Bojaxhiu, được rửa tội với tên là Gonxha Agnes, được Rước Lễ Lần Đầu lúc 5 tuổi rưỡi và chịu phép Thêm Sức vào tháng 11/1916.  Từ ngày Rước Lễ Lần Đầu, tình yêu các linh hồn đã triển nở trong tâm hồn bé.  Bé mất cha bất ngờ khi mới lên tám.  Bà mẹ góa kiên cường nuôi con cái, và đã ảnh hưởng rất nhiều đến tính nết và ơn gọi của bé.  Ngoài ra, đời sống đạo của bé cũng được nâng đỡ bởi vị linh mục Dòng Tên coi xứ Thánh Tâm là nơi bé sinh hoạt nữa.

Vào năm 18 tuổi, được thúc đẩy bởi ý định trở thành một nhà truyền giáo, cô Gonxha đã từ giã gia đình vào tháng 9/1928 để dâng mình cho Chúa trong Dòng Trinh Nữ Maria, tức tu hội Nữ Tu Loreto ở Ái Nhĩ Lan.  Tại đây chị được đặt tên là Nữ Tu Maria Têrêsa theo Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Vào tháng 12 cùng năm, chị lên đường đi Ấn Độ, tới Calcutta ngày 6 tháng Giêng năm 1929.  Sau khi khấn lần đầu vào tháng 5/1931, Nữ Tư Têrêsa được chỉ định đến cộng đồng Loreto Entally ở Calcutta và dạy học ở Trường Thánh Maria phái nữ.  Vào ngày 24/5/1937 chị khấn trọn, để trở thành, như chị nói, “hôn thê của Chúa Giêsu” cho “đến muôn đời bất tận.”  Từ đó trở đi, chị được gọi là Mẹ Têrêsa.  Mẹ tiếp tục dạy học ở Trường Thánh Maria và làm hiệu trưởng của trường này vào năm 1944.  Là một con người chìm đắm trong cầu nguyện và hết sức yêu thương chị em dòng cũng như học sinh của mình, 20 năm sống trong dòng Loreto, Mẹ cảm thấy thật là hạnh phúc.  Nổi tiếng là bác ái, vị tha và can đảm, chịu khó và có óc tổ chức, Mẹ đã sống trọn cuộc sống tận hiến của mình cho Chúa Giêsu, giữa chị em đồng tu, một cách trung thành và vui vẻ.

Vào ngày 10/9/1946, trên chuyến xe lửa từ Calcutta tới Darjeeling để dự tuần cấm phòng hằng năm, Mẹ Têrêsa đã được “ơn linh hứng”, một “ơn gọi trong ơn gọi” của Mẹ.  Hôm ấy, Mẹ đã ở trong một trạng thái mà Mẹ không bao giờ giải thích được, là cơn khát yêu thương các linh hồn của Chúa Giêsu chiếm đoạt tâm hồn Mẹ, và ước muốn làm nguôi cơn khát của Người trở thành mãnh lực chi phối cuộc sống của Mẹ.  Những tháng ngày sau đó, qua những thị kiến nội tâm, Chúa Giêsu đã tỏ cho Mẹ biết ý của Trái Tim Người muốn có “những chứng nhân tình yêu”, là những người “chiếu tỏa tình yêu của Người trên các linh hồn.”  Người đã nài xin Mẹ: “Hãy đến để làm ánh sáng của Cha.  Cha không thể đi một mình”.

Người đã tỏ cho Mẹ biết cái đau đớn của Người nơi thành phần nghèo khổ bị bỏ rơi, niềm sầu thương của Người ở chỗ vô tri của họ và niềm khát vọng được họ yêu mến.  Người đã xin Mẹ Têrêsa hãy thành lập một cộng đoàn tu trì, Dòng Thừa Sai Bác Ái, dấn thân phục vụ thành phần nghèo nhất trong các người nghèo.  Mẹ mất gần hai năm trời để trắc nghiệm và phân định trước khi bắt đầu khởi sự.  Vào ngày 17/8/1948, lần đầu tiên Mẹ mặc bộ sari trắng viền xanh dương và bước qua cổng tu viện Loreto thân yêu để tiến vào thế giới người nghèo.

Sau một khóa huấn luyện ngắn với Các Nữ Tu Thừa Sai Y Khoa ở Patna, Mẹ Têrêsa trở về Calcutta và tìm một nơi cư trú tạm thời với Các Sư Tỷ Nghèo.  Vào ngày 21/12 lần đầu tiên Mẹ đi đến những khu nhà ổ chuột.  Mẹ đã viếng thăm các gia đình, rửa các vết ghẻ lở cho một số trẻ em, chăm sóc cho một người già nằm bệnh trên đường phố, và thuốc men cho một người đàn bà đang chết đói và bị lao phổi. Mẹ bắt đầu mỗi ngày bằng việc rước lấy Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể và rồi lên đường, tay cầm tràng hạt, để tìm kiếm và phục vụ Ngài nơi “thành phần không được chú ý tới, không được yêu thương, không được chăm sóc.”  Sau mấy tháng, Mẹ được những học sinh của Mẹ trước đó, từng người một, đến tham gia cộng tác với Mẹ.

Ngày 7/10/1950, hội dòng mới các Nữ Tu Thừa Sai Bác Ái đã được chính thức thành lập tại tổng giáo phận Calcutta.  Vào đầu thập niên 1960, Mẹ Têrêsa bắt đầu gửi các Nữ Tu của dòng đến các vùng khác ở Ấn Độ.  Sắc Lệnh Ca Ngợi do Đức Thánh Cha Phaolô VI ban gửi cho hội dòng của Mẹ đã khuyến khích Mẹ mở một nhà ở Venezuela.  Chẳng bao lâu sau những nhà khác được thành hình ở Rôma và Tanzania, rồi dần dần ở hết mọi lục địa.  Bắt đầu từ năm1980 và liên tục qua thập niên 1990, Mẹ Têrêsa đã mở những nhà ở hầu hết mọi quốc gia cộng sản, bao gồm cả ở Khối Sô Viết trước đây, Albania và Cuba.

Để đáp ứng hơn nữa cho cả nhu cầu về thể lý cũng như thiêng liêng, năm 1963 Mẹ Têrêsa đã lập hội dòng Các Tu Huynh Thừa Sai Bác Ái, năm 1976 ngành chiêm niệm cho các Nữ Tu, năm 1979 ngành Các Tu Huynh Chiêm Niệm, và năm 1984 Các Cha Thừa Sai Bác Ái.  Tuy nhiên, ơn linh hứng của Mẹ không giới hạn vào những ai theo đuổi ơn gọi tu trì mà thôi.  Mẹ đã thành lập tổ chức Đồng Cộng Tác Viên của Mẹ Têrêsa cũng như Đồng Cộng Tác Viên Phục Vụ Bệnh Nhân và Đau Khổ, những người thuộc nhiều tín ngưỡng và quốc tịch được Mẹ chia sẻ tinh thần cầu nguyện của Mẹ, tinh thần giản dị đơn sơ của Mẹ, tinh thần hy sinh của Mẹ và tinh thần tông đồ thực hiện những việc làm yêu thương khiêm tốn của Mẹ.  Tinh thần này sau đó đã tác động nên Các Giáo Dân Thừa Sai Bác Ái.  Để đáp lại những lời yêu cầu của nhiều linh mục, vào năm 1981, Mẹ Têrêsa cũng đã bắt đầu Phong Trào Chúa Kitô cho Các Linh Mục như là một “đường lối thánh thiện nhỏ bé” cho những vị muốn tham dự vào đặc sủng và tinh thần của Mẹ.

Trong những năm phát triển nhanh này, thế giới bắt đầu chú ý tới Mẹ Têrêsa và công việc Mẹ đã khởi công thực hiện.  Nhiều bằng tưởng thưởng, bắt đầu là Bằng Tưởng Thưởng Padmashiri của Ấn Độ vào năm 1962, rồi Giải Nobel Hòa Bình năm 1979, đã tôn vinh công cuộc của Mẹ, khiến cho giới truyền thông lưu ý và bắt đầu theo dõi các sinh hoạt của Mẹ.  Mẹ đã lãnh nhận cả các thứ giải thưởng và sự chú ý của thế giới “vì vinh quang Thiên Chúa và nhân danh kẻ nghèo”.

Cuộc đời lao nhọc của Mẹ Têrêsa chứng tỏ cho thấy niềm vui của yêu thương, sự cao cả và phẩm giá của hết mọi con người, giá trị của những điều nhỏ mọn được trung thành thực hiện vì yêu mến, và giá trị siêu việt của tình bằng hữu với Thiên Chúa.  Thế nhưng còn một phương diện anh hùng khác của người nữ cao cả này đã được tỏ lộ chỉ sau khi người nữ ấy qua đời.  Khuất kín trước mắt của tất cả mọi người, ngay cả với những người thân cận nhất với Mẹ, đó là đời sống nội tâm của Mẹ, đầy những cảm nghiệm đau thương sâu đậm liên lỉ của tình trạng bị xa lìa Thiên Chúa, thậm chí bị Ngài loại bỏ, mà lại cứ càng khát vọng tình yêu của Ngài.  Mẹ đã gọi cảm nghiệm nội tâm này là “bóng tối tăm.”  “Đêm tối đau thương” của linh hồn Mẹ, bắt đầu vào khoảng thời gian Mẹ khởi sự hoạt động cho người nghèo và đã tiếp tục cho đến hết đời của Mẹ, đã khiến Mẹ tiến đến chỗ được hiệp nhất sâu xa với Thiên Chúa hơn bao giờ hết.  Nhờ bóng tối tăm Mẹ đã tham dự một cách lạ lùng vào cơn khát của Chúa Giêsu, vào khát vọng đau thương bừng cháy yêu thương của Người, và Mẹ đã tham dự vào nỗi cô đơn hiu quạnh nội tâm của thành phần nghèo khổ.

Trong những năm cuối đời của mình, mặc dù có những vấn đề trầm trọng về sức khỏe, Mẹ Têrêsa vẫn tiếp tục coi sóc Hội Dòng của Mẹ và đáp ứng các nhu cầu của người nghèo cũng như của Giáo Hội.  Vào năm 1997, con số nữ tu dòng của Mẹ đã gần 4 ngàn và đã thiết lập được 610 nhà ở 123 quốc gia trên thế giới.  Vào 3/1997, Mẹ đã chúc lành cho vị thừa kế mới được tuyển bầu của mình làm Bề Trên Tổng Quyền của Dòng Thừa Sai Bác Ái, để rồi thực hiện nhiều chuyến xuất ngoại hơn.  Sau khi gặp Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II lần cuối cùng, Mẹ đã trở về Calcutta và sống những tuần lễ cuối cùng của mình tiếp đón các khách viếng thăm và chỉ dẫn cho các Nữ Tu của Mẹ.  Vào ngày 5/9, Mẹ đã chấm dứt cuộc sống trần gian.  Mẹ đã được vinh dự chôn cất theo quốc táng do chính quyền Ấn Độ thực hiện, và thi thể của Mẹ được an táng tại Nhà Mẹ Dòng Thừa Sai Bác Ái.  Mộ của Mẹ trở thành một địa điểm hành hương mau chóng và là nơi cầu nguyện cho dân chúng thuộc đủ mọi tín ngưỡng, giầu cũng như nghèo.  Mẹ Têrêsa đã để lại chứng từ của một đức tin không lay chuyển, một niềm hy vọng bất khuất và một đức ái phi thường.  Việc Mẹ đáp lại lời kêu gọi của Chúa Giêsu “hãy đến làm ánh sáng của Cha,” làm Mẹ trở thành một vị Thừa Sai Bác Ái, thành “mẹ của người nghèo,” làm biểu hiện của lòng xót thương trước thế giới, và là một chứng từ sống động cho tình yêu khát khao của Thiên Chúa.

Không đầy hai năm sau khi qua đời, căn cứ vào tiếng tăm thánh thiện lẫy lừng của Mẹ cùng với những thuận lợi xẩy ra, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã cho phép tiến hành việc phong thánh cho Mẹ. Ngày 20/12/2002, Ngài đã chuẩn nhận sắc lệnh về các nhân đức anh hùng và phép lạ của Mẹ.

J.B. Đặng Minh An dịch, VCN 02.09.2016

From: suyniemhangngay1 & NguyenNThu

Việt Nam cấm nhập cảnh Tổng Thư ký Liên Đoàn Quốc tế về Nhân Quyền

Trần Bang and 3 others shared a link.
About this website

RFA.ORG
Bà Debbie Stothard viết trên mạng xã hội Twitter và Facebook cho hay, bà sẽ bị tạm giữ 13 tiếng trước khi bị trục xuất về Kuala Lumpur vào sáng mai, ngày 10/9/2018.
  • Tô Lâm dám nhổ vào QHVN, nơi phê duyệt Các công ước quốc tế Nhân quyền ư?

    Vào khoảng 15 giờ ngày 9 tháng 9 năm 2018, cơ quan An ninh cửa khẩu quốc tế Nội Bài ra quyết định cấm nhập cảnh và tạm giữ bà Debbie Stothard – Tổng Thư ký Liên Đoàn Quốc tế về Nhân Quyền đang đến Hà Nội để tham dự Diễn Đàn Kinh tế Thế giới về Đông Nam Á 2018.

    Bà Debbie Stothard viết trên mạng xã hội Twitter và Facebook cho hay, bà sẽ bị tạm giữ 13 tiếng trước khi bị trục xuất về Kuala Lumpur vào sáng mai, ngày 10/9/2018.

    Link vượt tường lửa: www.achautudo.info

Sách giáo khoa đầy lỗi: Độc dược cho tuổi thơ

Sách giáo khoa đầy lỗi: Độc dược cho tuổi thơ

#GNsP (07.09.2018) – Với nhiệm vụ cung cấp những kiến thức cơ bản về tự nhiên và xã hội, sách giáo khoa có một vai trò rất quan trọng trong quá trình học tập của học sinh. Thế nhưng, trong hiện trạng giáo dục hiện nay, những cuốn sách giáo khoa “đầy lỗi từ bậc tiểu học đến trung học” thực sự đã và đang là nỗi bất an trong lòng các bậc phụ huynh và những người tâm huyết với sự nghiệp giáo dục của đất nước.

Trong những cuốn sách giáo khoa bậc tiểu học, người đọc có thể bắt gặp rất nhiều lỗi sai ở cách viết thường, viết hoa. Sách viết cho học sinh lớp 1 phải rất trong sáng, dễ hiểu để phù hợp với lứa tuổi này nhưng các tác giả lại dùng nhiều từ khó hiểu, đánh đố các bé. Phụ huynh cũng lo ngại trước bộ sách Tiếng Việt lớp 1, bộ sách được cho là dạy trẻ nhiều thói hư tật xấu, “không đúng thuần phong mỹ tục, bài đọc thì xỉa xói nhiều hơn là giáo dục”.

Và điều tệ hại hơn hết là thay vì giúp nâng cao nhân cách, đạo đức thì sách giáo khoa không chỉ chứa nội dung nhảm nhí mà cả sự rùng rợn. Để dạy bọn trẻ kiến thức về kỹ năng sống, về sự nhanh nhẹn trong ứng xử giao tiếp, sách đưa ra những tình huống đầy chết chóc, đượm mùi sát khí như “ chặt đầu”, “ xử bắn” để trẻ xử lý. Để giúp cho trẻ tư duy, sách hướng dẫn trẻ xử lý những vụ án giết người rùng rợn và cách phi tang. Để giúp các em tập làm quen với những bài Toán, sách giúp trẻ xem việc hủy hoại thân thể đơn giản như làm một phép tính cộng trừ….

Môn Lịch Sử luôn được tôn trọng bởi tính trung trực của nó. Thế nhưng SGK môn Lịch sử 6 có dung lượng rất mỏng (chỉ 84 trang), song “sạn” cần phải nhặt thì lại khá nhiều. Không phải chỉ một lần các chuyên gia lịch sử, thậm chí cả Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, đã lên tiếng về những sai sót này. Tuy nhiên, đến lần tái bản thứ 11 năm 2013, những “hạt sạn” nêu trên vẫn giữ nguyên.

Gần đây nhất, mặc dù gặp phải nhiều ý kiến phản đối của dư luận xã hội nhưng công trình “Cải tiến chữ quốc ngữ” của PGS Bùi Hiền vẫn được Cục Bản quyền tác giả (Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch) chính thức cấp bản quyền. “Tiếng Việt còn, nước Việt còn”. Vậy khi nào “chữ quốc ngữ cải tiến” này được áp dụng trong chương trình học thì việc “giữ tiếng Việt như ngày nào, hào hùng xưa mãi vọng ngàn sau” sẽ chỉ còn là trong kỷ niệm của một dân tộc đã mất gốc.

Bi-ê-lin-xki, nhà phê bình văn học Nga hàng đầu của phong trào Âu hóa thể kỉ 19 đã nói: “Đọc một cuốn sách xấu thì thà không đọc còn đỡ tệ hại hơn”, cho thấy tác hại khôn lường của việc đọc và nhất là học một cuốn sách không có sự chuẩn mực và chính xác. Vậy thì cộng đồng xã hội nói chung và phụ huynh đang có con em đi học nói riêng đã và đang làm gì để giúp con em mình không phải uống thuốc độc vào trong tâm hồn, trong kiến thức ?

Tưởng cũng nên nhắc lại vào năm 2016, khi chính sách giáo dục mới của Philippines tăng gánh nặng kinh tế và nguy cơ bỏ học trong tầng lớp dân nghèo. Lập tức, nó vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ người dân. Họ đã cùng đám đông học sinh đứng trước cổng trường Trung học Quốc gia Batasan Hills, ném sách giáo khoa và la hét để phản đối chính sách giáo dục phổ thông 12 năm (K-12) .

Trong một diễn biến mới đây vào hôm 2-8 vừa qua, gần một ngàn người gương cao biểu ngữ khắp đường phố và đã tụ tập bên ngoài Bộ giáo dục Đài Loan, yêu cầu Bộ trưởng Bộ giáo dục Đài Loan từ chức và xé bỏ các quyển sách giáo khoa được in theo bản mới với chương trình học “lấy Trung Quốc làm trung tâm”. Sự phẩn nộ về sách giáo khoa mới tại Đài Loan liên quan đến cụm từ “Trung Quốc giành lại Đài Loan” thay vì “Đài Loan được giao cho Trung Quốc” sau khi kết thúc sự chiếm đóng của Nhật vào năm 1945. Sự sai lệch về ý nghĩa lịch sử, không thể hiện được quan điểm chính trị của người dân trong sách giáo khoa là nguyên nhân của cuộc biểu tình của người dân Đài Loan. Và họ đã phản đối bằng một hành động rất cụ thể : Sách sai thì đốt sách.

Trong khi tại Việt Nam, “hàng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc …” thì học sinh lại phải cắm mặt vào những trang sách giáo khoa mắc lỗi nhiều như “lá rụng ngoài đường” và sai phạm thì “bàng bạc” như mây giăng trong từng nội dung giảng dạy. Thế nhưng, ngoài những phản ứng mang tính tự phát như viết những chia sẻ những tâm trạng bất bình hay chế giễu trên các trang mạng xã hội, cuối cùng người dân cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng, đưa con đến trường với nỗi bất an triền miên …

Giải pháp nào cho nền giáo dục Việt Nam hiện nay? Chờ đợi những cuộc cải cách như những mảnh vải vụn chắp vá vào chiếc áo đã mục ruỗng? Hy vọng vào sự thức tỉnh trong ý thức, trong lương tâm của những người có trách nhiệm? Thực tế cho thấy câu trả lời là không thể. Vậy thì, chính người dân chứ không ai khác là người sẽ trả lại sự trong sáng của những trang sách, sẽ đưa giáo dục về đúng vai trò chức năng cao quý vốn có của nó. Thế nhưng, một thực tế không thể phủ nhận là tại Việt Nam người dân không dễ dàng gì để thực hiện những hành động phản đối chính sách giáo dục khi chúng có bất cập như ở Đài Loan hay Philippines. Họ sẽ bị quy chụp ngay là “làm chính trị”, là “ quấy rối”, bị “ kích động”, bị bắt bớ và cầm tù.

Tuy nhiên, nếu ai cũng muốn tránh vạ vào thân và hơn thế nữa đó không phải là trách nhiệm của mình thì sau này mỗi một người trong chúng ta sẽ phải muối mặt khi phải trả lời của con cháu là: “ Ngày ấy, ông (bà) cha (mẹ) đã làm gì khi chứng kiến chúng con nạp những kiến thức què quặt, gậm nhấm thuốc độc thay vì dưỡng chất cho tâm hồn trong suốt quãng thời gian cắp sách đến trường? Tại sao thấy chúng con chết mà không cứu ?”

Vận mệnh của giáo dục cũng là vận mệnh của đất nước. Và cũng đừng quên rằng chính mỗi bậc phụ huynh chứ không ai khác sẽ là người trực tiếp nhận lấy những hành vi, thái độ, tình cảm từ những sản phẩm lỗi của nền giáo dục mục ruỗng này.

Điền Phương Thảo

Bài sử dụng nguồn từ :
http://ngonco.net/dan-dai-loan-xe-sach-giao-khoa-doi-bo-tru…
http://www.doisongphapluat.com/…/day-1oi-trong-sach-giao-kh…
http://6giosang.com/nhung-bai-hoc-giao-duc-long-dung-cam-ba…
https://news.zing.vn/dan-philippines-phan-doi-chinh-sach-gi…

Thông tin về kỹ sư Nguyễn Ngọc Ánh, Bến Tre

Thông tin về kỹ sư Nguyễn Ngọc Ánh, Bến Tre

9-9-2018

Kỹ sư thủy sản Nguyễn Ngọc Ánh, sinh năm 1980 ở Hà Nội. Ông lập nghiệp tại Bình Đại, Bến Tre. Ông đã có gia đình và một con nhỏ 04 tuổi.

Hoạt động của ông Ánh khá thầm lặng. Công chúng chỉ biết đến một số hoạt động của ông qua việc tham gia cùng livestream với một số Fbker khác như Hoàng Ngọc Diêu, Đoàn Huy Chương … để trao đổi về một số vấn đề xã hội đang được quan tâm. Các trang Fb cá nhân được cho là của ông Ánh có số lượng người theo dõi khá khiêm tốn.

Tháng 10/2017, ông đã “lo xa” bằng việc đến văn phòng luật sư để ký kết hợp đồng tư vấn pháp luật. Có lẽ khi ấy ông đã có dự cảm xấu …

Ngày 01/09/2018, ông bị cơ quan an ninh Tỉnh Bến Tre bắt giữ, khởi tố về tội danh “Làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước CHXHCNVN” theo quy định điều 117 Bộ luật hình sự năm 2015. Đây là một tội danh thuộc nhóm tội an ninh quốc gia, hình phạt cao nhất có thể đến 20 năm tù giam.

Thật ra, điều luật này vốn không mới, nó là “hậu thân” của điều luật 88 rất nổi tiếng của Bộ luật hình sự năm 1999 với danh xưng “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCNVN” mà khá nhiều người đã là “khách hàng” khi cho rằng mình đang thực hiện quyền tự do ngôn luận.

Theo cơ quan an ninh, ông Ánh bị cho là đã lập hai tài khoản mạng xã hội facebook cá nhân để chia sẻ, đăng tải, tham gia livestream có nội dung chống nhà nước và đã kêu gọi người dân biểu tình vào tháng 6/2018 và dịp lễ 2/9 vừa qua.

Được vợ ông Ánh thông báo, ngày 04/09/2018, luật sư đã đến Cơ quan An ninh Điều Tra Tỉnh Bến Tre để làm thủ tục đăng ký bào chữa từ giai đoạn điều tra. Tại đây, cán bộ an ninh tiếp nhận cho biết: Trước đó, chính ông Ánh cũng đã chủ động làm đơn đề nghị được có luật sư bảo vệ từ giai đoạn điều tra.

Bất ngờ, ngày 06/09/2018, luật sư nhận được văn bản Thông báo của cơ quan an ninh kèm theo đơn viết tay của chính ông Ánh với nội dung “Rút đề nghị yêu cầu luật sư”, vì lý do “Tôi có thể tự học để tự bào chữa cho mình” và “Kinh tế gia đình tôi gặp khó khăn”. Bản photocopy đơn viết tay của ông Ánh đã được vợ ông ấy xác nhận đúng tuồng chữ của chồng mình.

Dường như, ông Ánh là người đầu tiên bị bắt về tội danh liên quan đến an ninh quốc gia ở Bến Tre, quê hương Đồng Khởi từ đầu thập kỷ 60 thế kỷ trước, nơi đã sớm thực hiện chủ trương của Hà Nội khi ấy là dùng đấu tranh bạo lực bên cạnh đấu tranh chính trị chống lại chính quyền Sài Gòn trước năm 1975.

____

Ảnh chụp thông báo của CA tỉnh Bến Tre và đơn từ chối luật sư của ông Ánh. Nguồn: FB Mạnh Đặng:

Bình Luận từ Facebook