Chọn đi, ‘Công viên Fidel’ hay miễn học phí cho trẻ con?

Chọn đi, ‘Công viên Fidel’ hay miễn học phí cho trẻ con?


Chân dung Fidel Castro.
Chân dung Fidel Castro.

Ở Việt Nam, nuôi, dạy, chăm sóc mầm non luôn luôn có vấn đề. Tính chất, tầm vóc của những vấn đề liên quan tới mầm non luôn luôn nghiêm trọng và đủ lớn để trở thành vấn nạn. Những vấn nạn về nuôi, dạy, chăm sóc mầm non luôn luôn thuộc loại nan giải và mức độ nan giải tăng dần theo thời gian…

***

Cách nay vài ngày, Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam tổ chức thẩm tra Dự luật sửa Luật Giáo dục – lĩnh vực có đủ loại vấn nạn và trong mắt dân chúng đã trở thành thảm họa cho cả mầm non, gia đình, xã hội cả ở hiện tại lẫn tương lai. Dự luật sửa Luật Giáo dục được xem như một nỗ lực để giải quyết những vấn nạn trong giáo dục, khiến giáo dục trở thành thảm họa.

Một trong những điểm mới của Dự luật sửa Luật Giáo dục là ý tưởng miễn học phí cho trẻ con theo học các bậc mầm non, trung học cơ sở của hệ thống công lập và hỗ trợ học phí cho trẻ con phải học phổ cập (hình thức giáo dục dành cho những đứa trẻ không đủ điều kiện về tuổi tác, học lực, tài chính để đi học một cách bình thường như những đứa trẻ khác).

Cho dù luôn khẳng định Nhà nước Xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam “ưu việt” hơn thiên hạ nhưng trước giờ, tại Việt Nam, chỉ có trẻ con theo học bậc tiểu học được miễn học phí. Các bậc học trước đó, cũng như sau đó phải trả đúng, trả đủ học phí, chưa kể bậc học nào cũng phải trả thêm đủ loại… phụ phí và đó là lý do, nghèo đồng nghĩa với thất học bởi chi phí cho giáo dục vượt quá khả năng của nhiều gia đình. Trong bối cảnh như thế, tất nhiên ý tưởng đã kể được nhiều giới, đặc biệt là người nghèo xem như một yếu tố tích cực.

Sáng 12 tháng 9, khi trình bày Dự luật sửa Luật Giáo dục trước Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam, ông Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Giáo dục – Đào tạo, nhấn mạnh, chủ trương chỉ miễn học phí cho những đứa trẻ theo học bậc tiểu học “đang gây khó khăn cho việc huy động trẻ đến trường, nhất là ở vùng núi, vùng dân tộc thiểu số, vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn”, thành ra cần mở rộng việc miễn học phí cho cả trẻ con theo học các bậc mầm non, bậc trung học cơ sở của hệ thống công lập, hỗ trợ học phí cho trẻ con phải học phổ cập tại những cơ sở giáo dục ngoài công lập. Ông Nhạ nói thêm là theo tính toán của Ban Soạn thảo Dự luật sửa Luật Giáo dục thì nếu chấp nhận chuyện miễn học phí cho trẻ con theo học các bậc mầm non, trung học cơ sở của hệ thống công lập và hỗ trợ học phí cho trẻ con phải học phổ cập, mỗi năm, sẽ phải chi 4.370 tỉ đồng. Tuy nhiên Bộ Giáo dục – Đào tạo không xin thêm tiền từ công quỹ mà sẽ tự cân đối trong khoản 20% ngân sách được chi cho giáo dục – đào tạo.

Để thuyết phục Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam đồng tình với điểm mới – được xem là tích cực của Dự luật sửa Luật Giáo dục, ông Vũ Đức Đam, Phó Thủ tướng , lưu ý, các quốc gia khác phổ cập giáo dục đến cấp nào thì miễn học phí cho cấp đó. Việt Nam đang phổ cập giáo dục cấp trung học cơ sở và chuẩn bị phổ cập cấp trung học phổ thông nhưng chỉ miễn học phí cấp tiểu học là không ổn. Ông Đam nhắc, miễn học phí, hỗ trợ học phí là chuyện đã bàn nhiều năm nhưng chưa làm. Lần này, Bộ Giáo dục – Đào tạo và Bộ Tài chính đã tính toán kỹ và nhận thấy có thể làm được. Nếu Quốc hội gật đầu, hệ thống hành pháp sẽ tính toán lộ trình và sẽ không lấy của công khố quá mức 20% ngân sách dành cho giáo dục – đào tạo…

Đáng ngạc nhiên là Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam – bộ phận điều hành Quốc hội, nơi đại diện cho nguyện vọng, ý chí của toàn dân lại không ưng với ý tưởng miễn học phí cho cả trẻ con theo học các bậc mầm non, bậc trung học cơ sở của hệ thống công lập, hỗ trợ học phí cho trẻ con phải học phổ cập tại những cơ sở giáo dục ngoài công lập.

Ông Phùng Quốc Hiển, Phó Chủ tịch của Quốc hội Việt Nam, thừa nhận, cần hỗ trợ chuyện học hành nhưng Quốc hội đã ban hành nghị quyết là trước mắt, không ban hành chính sách mới, nếu ban hành phải cân đối nguồn lực và chất vấn: Ban Soạn thảo Dự luật sửa Luật Giáo dục đã “quán triệt tinh thần nghị quyết của Quốc hội chưa?” Trong tình trạng mất cân đối nghiêm trọng về ngân sách như hiện nay, nếu thực hiện thì ngân sách có thể bảo đảm được không?

Ông Hiển dẫn chuyện một số trường ở một số thành phố, nơi học phí bảy, tám triệu đồng/tháng nhưng một số phụ huynh vẫn tranh với nhau để giành chỗ cho con mình nhằm bác bỏ ý tưởng miễn học phí, hỗ trợ học phí vì Dự luật sửa Luật Giáo dục chưa chặt chẽ, chưa hợp lý, thậm chí “vi phạm nguyên tắc thị trường”. Theo ông Hiển, phải “giới hạn việc miễn học phí đối với học sinh vùng sâu, vùng xa, điều kiện kinh tế khó khăn”.

Theo tường thuật của tờ Thanh Niên thì bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội cũng “quan tâm tới tác động của chính sách mới đối với ngân sách nhà nước”. Cho dù Dự luật sửa Luật Giáo dục khẳng định không làm cho tổng chi ngân sách dành cho giáo dục – đào tạo vượt quá tỉ lệ 20% tổng chi ngân sách nhà nước song bà Ngân vẫn băn khoăn trước chuyện “ban hành nhiều chính sách mới thực hiện thế nào” (1).

Ngoài ông Hiển, bà Ngân, những thành viên khác trong Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam như ông Nguyễn Khắc Định, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật cũng không tán thành ý tưởng miễn học phí, hỗ trợ học phí nêu trong Dự luật sửa Luật Giáo dục. Ông Định bảo rằng, cho dù chính phủ cam kết sẽ không để việc áp dụng miễn học phí, hỗ trợ học phí khiến chi tiêu của ngành giáo dục – đào tạo vượt quá tỉ lệ 20% tổng chi ngân sách nhưng ông không tán thành vì điều đó “sẽ ảnh hưởng tới các hoạt động khác của ngành” (2)…

Nhìn một cách tổng quát, đa số thành viên trong Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam không tán thành ý tưởng miễn học phí cho trẻ con theo học các bậc mầm non, trung học cơ sở của hệ thống công lập và hỗ trợ học phí cho trẻ con phải học phổ cập vì sợ thiếu tiền. Nỗi sợ ấy lớn đến mức họ không phân biệt được sự khác biệt giữa “phổ cập” và “tư thục”, nỗi sợ ấy khiến họ quên luôn rằng, chẳng riêng vùng sâu, vùng xa, các thành phố cũng đang có rất nhiều người nghèo. Nếu phổ cập giáo dục tới bậc trung học cơ sở là chủ trương chung thì thậm chí, hỗ trợ học phí cho học sinh tư thục theo mức học phí hệ công lập cũng là bình thường vì học sinh tư thục cũng là công dân, cũng là mầm non, tất cả công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Chẳng lẽ miễn học phí, hỗ trợ học phí như một thứ phúc lợi chung cho tất cả mầm non là “vi phạm nguyên tắc thị trường”?

***

Ngày 12 tháng 9, trong khi Ủy ban Thường vụ của Quốc hội Việt Nam nghe và cho ý kiến về Dự luật sửa Luật Giáo dục tại Hà Nội thì ở Quảng Trị, Hội đồng nhân dân tỉnh này triệu tập “cuộc họp bất thường” để… thông qua “Nghị quyết” về việc đặt tên cho công viên sẽ khánh thành vào ngày 15 tháng 9 tại thành phố Đông Hà là “Công viên Fidel” (diện tích 16 héc ta, có tượng đài Fidel Castro, tổng vốn đầu tư là 115 tỉ đồng – trong đó, công khố chi 30 tỉ, Quảng Trị đem công thổ ra đấu giá, kiếm thêm 85 tỉ nữa để bù vào cho đủ) (3).

Có một điểm cần lưu ý là sau khi Fidel Castro qua đời (tháng 12 năm 2016), chính quyền Cuba đã loan báo rộng rãi di nguyện của ông ta (đừng dựng tượng đài cũng đừng lấy tên ông ta đặt cho bất kỳ công trình công cộng nào) và tuyên bố sẽ thực hiện đúng di nguyện ấy. Tuy nhiên tại Việt Nam, hết Quảng Bình rồi tới Quảng Trị thi nhau tạc tượng, lập Khu tưởng niệm, xây Công viên tưởng nhớ… Fidel chỉ vì trong chuyến thăm Việt Nam hồi tháng 9 năm 1973 – khi cuộc chiến giữa hai miền Nam, Bắc Việt Nam chưa kết thúc, Fidel từng bí mật đến Quảng Bình và đảo qua Quảng Trị vào ngày 15 tháng 9 năm 1973!

Trong bối cảnh ngân sách thâm hụt, chi nhiều hơn thu phải liên tục vay mượn đủ nguồn cả trong lẫn ngoài, nợ nần càng lúc càng cao, những Khu tưởng niệm, Công viên tưởng nhớ Fidel,… trở thành lý do hệ thống công quyền Việt Nam từ trung ương đến địa phương bị dân chúng Việt Nam chỉ trích kịch liệt (4).

Đó cũng là lý do ngày 12 tháng 9 vừa qua, Hội đồng nhân dân tỉnh Quảng Trị phải tổ chức “cuộc họp bất thường” để… thông qua “Nghị quyết” về “Công viên Fidel”. Thông qua báo chí, ông Nguyễn Đức Chính, Chủ tịch tỉnh Quảng Trị phân bua, công trình xây dựng công viên khởi công từ 2015 để “phục vụ nhu cầu vui chơi, giải trí của nhân dân và hoàn thiện không gian đô thị”, tỉnh này chỉ nghĩ tới “Công viên Fidel” khi Fidel qua đời và đã xin Ban Bí thư của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN dựng tượng! Ông Chính nói thêm “Công viên Fidel” là… công viên đối ngoại của cả nước đối với Cuba chứ không riêng Quảng Trị!..

Nếu đặt thái độ, cách ứng xử của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam đối với những cổng chào, tháp biểu tượng, tượng đài, công viên, quảng trường, đủ loại dự án quốc gia trị giá hàng trăm tỉ, hàng ngàn tỉ, hàng chục ngàn tỉ, thậm chí hàng trăm ngàn tỉ… bên cạnh các chính sách về phúc lợi công cộng, ắt ai cũng thắc mắc, tại sao hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam luôn luôn dễ dãi tới mức khó hiểu đối với những kế hoạch đã biết chắc là không sinh lợi, chỉ tạo thêm nợ nần và ngược lại, xem xét chi li, bới tìm kỹ lưỡng, nêu ra hàng loạt băn khoăn cho ngân sách, công quỹ đối với những ý tưởng nhằm thực thi an sinh xã hội?

Giữa những thứ kiểu như “Công viên Fidel” với những chính sách như miễn học phí cho trẻ con theo học các bậc mầm non, bậc trung học cơ sở của hệ thống công lập, hỗ trợ học phí cho trẻ con phải học phổ cập, thứ nào hữu ích cho quốc gia, dân tộc, đáng bận tâm và phải nỗ lực thực hiện cho bằng được hơn? Tại sao tưởng nhớ – bày tỏ sự biết ơn Fidel có thể thôi thúc hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam mạnh mẽ tới mức, mạnh dạn mang cả công thổ ra đấu giá để có tiền hoàn tất “Công viên Fidel”, mà lại đắn đo, bàn ra tán vào chuyện tiếp sức cho trẻ con học hành? Đó là đặc thù của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa ư?

Chú thích

(1) https://thanhnien.vn/giao-duc/nhieu-truong-thanh-pho-dong-7-8-trieuthang-sao-phai-ho-tro-mien-hoc-phi-1002454.html

(2) https://thanhnien.vn/giao-duc/de-xuat-mien-hoc-phi-thcs-va-nghi-day-hoc-vao-thu-bay-991398.html?io_utm_social=fanpage

(3) https://news.zing.vn/quang-tri-co-cong-vien-hon-100-ty-mang-ten-lanh-tu-cuba-post876442.html

(4) https://www.voatiengviet.com/a/fidel-castro-tuong-dai-quang-binh/4532880.html

“Ta cho ra, một giòng thơ rất mát”

Suy Tư Chúa nhật thứ 24 thường niên năm B 16/9/2018

(Mc 8: 27-35)

Một hôm, Đức Giêsu và các môn đệ của Người đi tới các làng xã vùng Xêdarê Philípphê. Dọc đường, Người hỏi các môn đệ: “Người ta nói Thầy là ai?” Các ông đáp: “Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó.” Người lại hỏi các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? Ông Phêrô trả lời: Thầy là Đấng Kitô.” Đức Giêsu liền cấm ngặt các ông không được nói với ai về Người.

Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại. Người nói rõ điều đó, không úp mở. Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người. Nhưng khi Đức Giêsu quay lại, nhìn thấy các môn đệ, Người trách ông Phêrô: “Xatan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

Rồi Đức Giêsu gọi đám đông cùng với các môn đệ lại. Người nói với họ rằng: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống mình”. 

&   &   &

“Ta cho ra, một giòng thơ rất mát”

“Tới tinh khôi, và thanh sạch bằng gương”

(dẫn từ thơ Hàn Mặc Tử)

Giòng thơ tinh khôi/thanh sạch như gương lành người cho ra rất mát. Giòng thơ mát, là lời lẽ thân thương Chúa nhắn bảo ở trình thuật.

Trình thuật, nay thánh Máccô ghi lại tình tự Chúa nhắn bảo mọi người, ở mọi thời. Tình tự Ngài nhắn được giới khảo cổ tìm ra ở vùng Bắc Galilê và Êtruria năm 1998, nơi mà người thời nay gọi là Omrit. Các nhà khảo cổ đã tìm ra được đền thờ cao 24 mét có từ thời đế quốc La Mã hoành tráng, rất sống động. Cầu thang dẫn vào đền thờ, ở phía Đông, nơi mọi người tụ tập nguyện cầu Đấng cao sang, thần thánh.

Đền thờ này, do Hêrôđê xây để dân con mọi người phụng thờ thần Hoàng Augustus sống động. Nơi đây, người Hy Lạp gọi là đền Paneas được dựng xây để tưởng nhớ thần Pan của họ. Cũng tại chốn này, người Do thái đời sau gọi là đền đài phụng thờ Xêda Philíphê hầu nhớ đến vua cha của họ. Đền đài, do người Do thái kiểm soát rất chặt cốt làm vừa lòng Xêda. Hêrôđê là bạn thân của vua và coi vua này như thần linh sống động vẫn coi ngó mọi sự trên thế gian. Công cuộc dựng xây đền thờ, đã hoàn tất trước ngày Chúa giáng sinh, tức khởi đầu Công nguyên mới.

Đó là bối cảnh lịch sử, qua đó thánh Máccô thuật chuyện Chúa làm; đặc biệt hơn cả là ở chương 8 Tin Mừng do thánh nhân viết song song với chương 16 Tin Mừng của thánh Mátthêu. Chừng như, hôm ấy Chúa ra khỏi con đường Ngài vẫn đi để ghé viếng nơi này. Chừng như, hôm ấy là ngày nghỉ lễ để mọi người tưởng niệm thần hoàng của đế quốc. Cũng ở nơi này, thánh Phêrô lại đã tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống, một danh xưng do Augustus tạo ra để mừng đền thờ.

Sinh hoạt ở đền thờ, được kể lại như nội dung Tin Mừng do thánh sử Máccô đặt nơi miệng thủ lĩnh Phêrô để nói lên lời tuyên tín vào Đức Giêsu là Đấng Mêsia mà mọi người trông ngóng. Đặc trưng Tin Mừng thánh Máccô còn ở điểm, là: thánh nhân không thích viết về các đề tài như thế. Thành thử, thánh nhân mới đặt nơi Chúa cung cách bác bỏ điều mà người Do thái thường nhấn mạnh/đặt nặng.

Ở thánh Máccô, Đức Giêsu không chỉ đưa ra tính cách khích bác như thế, nhưng chính Ngài từng chỉnh sửa những điều mà Ngài bác bỏ theo cách rất rõ ràng. Ngài bác bỏ, bằng lời lẽ rất chắc nịch nên mới công khai khiển trách thánh Phêrô cứ lập đi lập lại những điều ra như thế. Cụm từ “khiển trách” thánh Máccô dùng, là để tả việc Chúa tấn công vào những gì cản trở đường lối Ngài chủ trương và coi đó là ác thần/sự dữ, rất Satăng.

Chúa khuyến cáo thánh Phêrô không nên vội vã gọi Ngài là Mêsia ở chỗ đông người. Đổi lại, thánh Phêrô lại trách Chúa sao lại nói đến việc Ngài phải chết trong tay giới cầm quyền ở thế trần. Chúa khiển trách thánh Phêrô và coi thánh nhân như bị quyền lực xấu khống chế, tức là điều mà Ngài coi rất nặng như Satăng. Đây, chính là mặt trái bi kịch cuộc đời được thánh Máccô thường xuyên diễn tả.

Sau khi được Chúa cho biết về Vương Quốc Nước Trời, thánh Phêrô xem ra vẫn chưa hiểu rõ ý Thày muốn nói. Thánh nhân cứ nghĩ: Thày mình đã lầm đường nên cứ ám ảnh mãi về thần khí xấu hiện diện nơi Ngài. Diễn tả điều ấy một cách huỵch toẹt, là bản tánh của thánh nhân thiết thân gần gũi Chúa. Thế nên, thánh Phêrô còn bị coi là kẻ nghịch chống Thày cả về những chuyện quan yếu như thiên tính của Thày, nữa.

Lời thánh Phêrô nói không là lời thú nhận của đồ đệ cận thân với Chúa, cho bằng ngài chỉ muốn khích bác những gì Chúa đích thân mạc khải cho thánh nhân. Chẳng thế mà, khi các thánh sử viết về thánh Phêrô, ai cũng coi vị thủ lãnh các đồ đệ như thánh nhân chân phương, quê mùa, cục mịch. Nhưng ở đây, thánh Phêrô không chỉ có thế, mà còn tệ hơn nữa. Tệ, là bởi thánh nhân dám ra mặt chống lại đường đi/nước bước của Thày mình. Chống kích, cả bước mở đầu do Thày tỏ cho biết về ơn cứu độ. Chống đối, coi như xung khắc giữa Thày – trò, mà thôi. Và, theo các nhà chú giải, thì đặc trưng của Tin Mừng thánh Máccô hôm nay, là viết cho cộng đoàn tín-hữu ở Rôma từng liên kết mật thiết với thủ lãnh các tông đồ, là thánh nhân.

Vậy thì, vấn đề thánh sử Máccô đặt ra hôm nay là điểm nào? Nghiêm trọng ra sao?

Ở đây, thánh Máccô đặt nặng lên cảnh trí thấy tận mắt. Cảnh trí, là sự việc xảy ra ngay tại đền đài thờ kính hoàng đế Augustus, một “ngẫu tượng” của dân gian thời bấy giờ. Cũng ở đây, thánh Phêrô vẫn lớn tiếng tuyên xưng Thày mình là Đấng tốt lành và linh thánh hơn cả thần hoàng Augustus, tức bậc chủ quản được phụng thờ đang diễn tiến. Bằng vào thoả thuận mới, Đức Vua của mọi thần linh lãnh chúa cũng như thần hoàng Augustus, Đức Giêsu muốn sự việc ấy xảy đến, một cách cao sang, thật vô giá. Tức, vấn đề đặt ra là ý tưởng về Thiên Chúa Tối Cao quyền thế hơn mọi thần ở trần gian.

Vấn đề, còn hỏi rằng: Thiên Chúa đích thực có là Hoàng Thượng Cao Sang theo kiểu Augustus, hoặc vị nào khác cũng rất thần và rất linh không? Thật ra thì, có khác biệt ở đây là ở chỗ: Đức Vua của mọi thần vẫn kín đáo, nhân từ, tuy không uy lực nhưng vẫn bị khích bác, coi thường! Khác biệt còn ở điểm: trong khi thánh Phêrô có trong đầu loại hình thần tượng rất phàm tục, thì Thày Chí Ái vẫn qui về Đấng Chí Thánh đích thực là Chúa mọi thần linh, thánh ái. Và, mọi người ở dưới thế phải chọn lựa giữa hai vị. Hoặc, chọn Thiên Chúa là Đấng Chí Ái ở trên cao, hoặc thần linh ngẫu tượng ở dưới thế, rất phàm trần. Nếu không chọn, chẳng một ai hiểu biết tính thánh thiêng Chí ái của Đức Chúa.

Viết Tin Mừng, thánh Máccô là thánh sử ghi chép sự việc xảy đến với Chúa, rất ban đầu. Trong khi đó, thánh Mát-thêu và Luca khi viết Tin Mừng, lại đã có sẵn bản Tin Mừng của thánh Máccô ở trước mặt, để doãn lại sự việc theo quan điểm tư riêng của mỗi vị. Bởi lẽ, các thánh sử đi sau chỉ muốn doãn lại những gì đã được viết, nay thay đổi tình tiết hầu coi đó như một tuyên tín, chứ không muốn đưa ra một đối chọi tư tưởng, nơi trình thuật.

Hôm nay, Hội thánh Chúa cũng đã yên vị trên nền đá góc tường là Phêrô thánh nhân, cả về lời tuyên xưng của bậc trưởng thượng ở bên trên các vị lành thánh, ngẫu tượng đến cả sau này. Và, Hội thánh Chúa nay chọn cả hai cách để diễn tả thiên tính của Đức Giêsu đồng thời tuyên dương việc Chúa chấp nhận cái chết khổ nhục trên thập giá. Ở đây nữa, Đức Giêsu đã chiến thắng sự chết để Ngài trở nên cao cả và quyền thế hơn mọi thần linh/ngẫu tượng ở thế trần. Có làm thế, niềm tin vào Chúa sẽ là ví dụ cụ thể về sự thể nói lên rằng: Đức Giêsu là Đấng cao cả hơn mọi thần mọi tượng ở trần gian.

Làm như thế, Hội thánh cũng giống như thánh Phêrô khi xưa, tức cũng đối đầu với Chúa theo cách nghĩ suy của người phàm. Và, hôm nay nữa, Chúa lại cũng yêu cầu dân con mọi người hãy cố tìm cho ra diện mạo của Ngài qua người con bé bỏng, ở thế trần. Bởi, thiên tính của Chúa không như người đời nghĩ, vẫn không ngự trị ở chốn cao sang quyền quí, như thần tượng ngự ở cõi thế. Trái lại, Vua của mọi thần và tượng, chỉ ở với người bé bỏng, không quyền lực, chẳng cao sang, giàu có.

Chính vì thế, Chúa mới thách thức đấng bậc trị vì thế gian: “hãy phá huỷ đền thờ này đi, chỉ trong 3 ngày” Ngài sẽ dựng lại, rất y hệt. Nghe Ngài nói, hẳn dân con mọi người sẽ liên tưởng đến vấn đề mọi người đang gặp/vấp phải, là: cứ mải mê chạy theo những gì bề thế, uy nghi, lẫy lừng như đền thờ của Xêda Philíphê, rất Augustus. Bởi lẽ, tất cả sẽ phải bỏ ra nhiều hơn 3 ngày mới dựng được ngôi đền đích thực, tức sự việc ta đang sống. Bởi lẽ, ngay cả Chúa cũng thấy vấn đề xảy đến với Hội thánh và thế trần như đền đài cao sang, bề thế nhưng lại không mang tính nhân vị, nhân bản, giúp mọi người.

Thánh Phêrô khi xưa đã mất rất nhiều ngày mới nhận ra sự thật Chúa bày tỏ ở trên. Những tháng ngày, thánh nhân cứ ngang qua và rong ruổi rồi khích bác, chối bỏ hoặc đấu tranh. Những tháng ngày xảy đến với Hội thánh. Với người anh em đồng môn/đồng thuyền trước khi đi đến kết đoạn rất “hậu” là tin vào Chúa qua anh em; qua mọi người con nhỏ bé, ở trong đời. Một kết đoạn đắt giá cho thủ lãnh các đồ đệ, cả vào lúc đi theo Thày hoặc bắt chước Thày đặt chân xuống nước, suýt chết chìm.

Là bậc trưởng thượng từng đoan quyết: “bỏ Thày con bước theo ai?”thế mà vị thủ lãnh các đấng thánh vẫn theo, vẫn bước và thuần phục quyền lực thế gian, như Hội thánh hôm nay. Chính thánh nhân, được coi là đấng bậc hiền lành như “Đức Thánh Cha” vẫn “vô ngộ” như bao giờ, nhưng lại ngã quỵ nhiều hơn ai hết. Bởi thế nên, là người thường, ta dám nói mà không sợ sai lầm, rằng: thánh Phêrô là mẫu người điển hình cho những người vô cảm coi Chúa và thập giá như mối nhục, cho con người.           

Từ đó, câu hỏi cuối đặt ra cho mỗi người và mọi người, là:

Cho đến bao giờ, ta mới hiểu và biết rằng: Hội thánh sẽ không là và không thể là thoả hiệp nhượng bộ giữa hai nhân vật ở đầu mút, tức một Augustus rất cao cả và Đấng Thánh Hiền nhỏ bé tức Đức Chúa của ta?

Trong tâm tình chờ đợi một quyết định chọn lựa, cũng nên ngâm lại lời thơ vang trên, rằng:

            “Ta cho ra một giòng thơ rất mát,

            Tới tinh khôi và thanh sạch bằng hương.

            Trời như hớp phải hơi men ngan ngát,

            Đắm muôn ngôi tinh lạc xuống mười phương.”

            (Hàn Mặc Tử – Nguồn Thơm)

Giòng thơ đây/nguồn thơm ấy, vẫn là quyết định chọn Xêda hay Đức Chúa, hôm nay. Chọn, sự cao cả ở trần thế hay thương yêu hết mọi người. Đó chính là vấn đề của thời đại. Rất mai ngày.    

           Lm Kevin OShea DCCT biên soạn –

          Mai Tá lược dịch.

“Biết bao nhiêu điều tôi muốn nói”

Chuyện Phiếm đọc trong tuần 24 Thường niên năm B 17-9-2018

 “Biết bao nhiêu điều tôi muốn nói”

Nhưng cũng vậy mà thôi

Nhưng cũng vậy mà thôi.”

(Mai Anh Việt – Những điều tôi muốn nói với em) 

(1Phêrô 1: 14-15)

“Cũng vậy mà thôi”, phải chăng đây là lời quả quyết như đinh đóng cột? Thứ đinh đóng cột, thật khó gỡ. Huống hồ là “những điều tôi muốn nói”, nhưng không thành lời. 

Ở nhiều nơi, kể cả nhà Đạo, lại cũng có những sự-kiện qua đó nói lên một “tự sự” đã trở thành như “đinh đóng cột”, một khi đã thốt nên thành lời. Những lời được diễn tả ở thi-ca/âm nhạc có những tình tự kết thêm sau đây: 

“Rồi tôi sẽ qua đời.

Rồi em cũng quên lời.

Có bao nhiêu lần tay vuốt mắt.

Nghe thấy tận lòng đau.

Nghe thấy tận lòng đau.

Vì em đã qua cầu.

Còn tôi thức đêm sâu.

Những điều tôi muốn nói với em.

không gần như Sao với Đêm.

Không xa như vạt nắng bên thềm.

mà nằm giữa con tim. 

Những điều tôi muốn nói đã quên,

Như tình yêu không có tên.

Sẽ một lần tôi đứng bên bờ vực.

hoang mang bối rối không thật không hư.

Biết bao nhiêu điều tôi lỡ nói.

Thôi chớ ngại mà chi, chớ ngại mà chi.

Vì sông rẽ đôi giòng.

Sầu dâng sóng trong lòng.

Hãy nâng niu tình ta ốm yếu.

Cho đến tận đời sau, cho đến tận đời sau.

Ngày vui nối đêm buồn.

Hồn ta vẫn mưa tuôn. 

(Mai Anh Việt – bđd) 

Cuối cùng thì, “ngày vui nối đêm buồn” hiển nhiên là “hồn ta vẫn mưa tuôn”. Vâng. Hôm nay đây, mưa vẫn cứ tuôn, cứ đổ ở cuối chân trời nơi có giòng thi-ca, âm-nhạc; có cả những câu truyện kể rất đáng nể, để mọi người trong ta luôn tìm đến mà cảm kích. Những truyện để kể cho nhau nghe sau nhiều tháng ngày có những “ngày vui nối đêm buồn”, rất “mưa tuôn”. Và, cả đến“sầu dâng sóng trong lòng”, “mãi tận đời sau”, nữa đấy em.

Vâng. Đời người còn lắm truyện kể mới nghe qua đã thấy sầu buồn/lẻ bóng, rất như sau:

“Truyện rằng:

“Có một vị tiểu hòa thượng phụ trách quét dọn lá rụng trong chùa, mỗi ngày phải cần rất nhiều thời gian mới có thể quét xong. Một người nói với anh ta: “Ngươi hãy rung cái cây thật mạnh cho lá rụng xuống rồi hãy quét, như vậy ngày mai sẽ không phải quét nữa!”. Tiểu hòa thường nghe vậy thấy cũng có lý, liền cao hứng làm theo, nhưng ngày hôm sau lá lại vẫn rụng khắp sân chùa như cũ. Mặc cho người này hôm nay ra sức rung mạnh cây, ngày mai lá vẫn lại rụng xuống như vậy. 

Mọi việc đều không thể nóng lòng làm cho xong, làm tốt việc của ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc sống của mình vậy.” (Truyện kể trích thuật từ nhiều trang mạng, không đề tên). 

Thật ra thì, kể những câu truyện nói lên ý-nghĩa của “ngày vui nối đêm buồn” vẫn kéo theo nhiều chuỗi ngày dài cuộc đời người, trong đó mọi người đều mang mặc ít/nhiều tình thương yêu, ta trao cho nhau. Tình yêu ấy, có thể là “tình vui” hoặc “hận sầu” tùy hoàn cảnh của mỗi người và mọi người. Còn tình-tự đây, lại là đề-tài nóng bỏng ở con người được diễn tả suốt, không khi nào cạn tiệt hoặc lấm tấm vài nỗi đau. Tình vui hay sầu buồn, vẫn là những tình-tự được các đấng bậc nhà Đạo khắp nơi diễn tả qua trang giấy mà ta có gọi là những “bài suy niệm”/nhận định trải dài nhiều cây số, rất như sau:

 “Cuộc đời đâu chỉ mỗi vậy. Lại nữa, nếu người hỏi từng bôn ba sinh sống ở nơi có nền văn hoá đặt nặng trên lề luật và cấm kỵ, tưởng cũng nên có cái gì đó giúp người ấy trong cuộc lựa chọn thoả đáng ngõ hầu đưa thương yêu vào vị trí ưu tiên cao nhất. Và, khi người người tìm đặt ưu tiên cao nhất, thiết tưởng việc ấy sẽ là tình thương yêu, thôi. Bao lâu tình thương yêu tồn tại, thì ánh sáng của những tháng ngày đẹp trời sẽ kéo dài mãi và khi đó mọi người sẽ về lại nhà mình mà nghỉ ngơi, vui hưởng các thành quả hái gặt được. 

      Khi xưa, nhóm 138 học giả thuộc đạo Hồi từ 43 nước trên thế giới có thư ngỏ gửi cộng đồng tín hữu Đức Kitô vốn đề cập và đề nghị đưa tình thương yêu vào vị trí ưu tiên cao nhất cho hai Đạo. Và, các vị đã đồng thuận ký thư trên để tỏ bày rằng tình thương yêu vẫn là và phải là mẫu-số-chung cho sinh hoạt của hai Đạo.

 Mẫu-số-chung ấy, là nền tảng và mục tiêu để hai đạo đặt ra cho mình thực hiện. Mẫu-số-chung, là mẫu số rất chung về lòng mến Chúa và yêu người đồng loại, cả hai gộp lại làm một. Một mục tiêu, một điểm nhấn ngõ hầu ta phụng thờ chỉ một Chúa, thôi. Bởi, Ngài là Tình Yêu đích thật để ta biến nó thành hiện thực, với mọi người. Chính đó, là lòng mến mà tỏ ra với Chúa và với nhau để tôn vinh, kiến tạo cùng một chí hướng.

 Đức Chúa của Tình Yêu luôn đi bước trước trong sáng tạo và trao ban Tình Yêu cho ta theo cung cách cả hai Đạo đưa ra cho mọi người. Các học giả đạo Hồi ở trên lâu nay nới rộng vòng tay thân thương/hợp tác để cùng với cộng đoàn tín-hữu Chúa Kitô, coi đó như sáng kiến quả cảm, đặc biệt. 

Để phúc đáp, nhóm đối tác bên Đạo Chúa là các học giả từng đặt cơ sở ở đại học Yale, Hoa Kỳ cũng nới rộng vòng tay yêu thương của Đạo mình, với người anh em bên đó. Nhưng, trước khi hồi đáp bằng động thái thương yêu, các vị trong nhóm này đưa yêu cầu anh em bên đạo Hồi “hãy thứ tha cho các động thái mà tiền nhân mình đã xử sự trong quá khứ. 

Các đấng bậc nói trên cũng xin cộng đồng Hồi giáo và các vị trong tổ chức “Xót-Xa-Tình-Nên-Một” hãy thứ tha các lầm lỡ mà anh em Đạo Chúa đã mắc phạm. Điều mà tiền nhân khi xưa từng sơ xuất, người thời đó gọi là “Thánh chiến”, nay đổi lại bằng tên gọi rất mới và thời thượng là: “Chiến tranh chống khủng bố”, nhưng thực tế, chỉ nhắm vào người anh em bên Hồi giáo, mà thôi. Bằng cử chỉ này, các học giả bên Đạo Chúa đã xưng thú các lỗi lầm mình sai phạm với người anh em bên đạo Hồi và mong rằng những việc như thế sẽ không còn tái diễn nữa. 

Học giả Đạo Chúa công nhận rằng: ngay từ đầu, xung đột giữa hai đạo dù được gán cho cái tên rất thánh thiêng đi nữa, vẫn không mang tính đạo giáo và vẫn hàm ẩn một tầm kích chống phá thương yêu. Và, các vị còn công nhận rằng: các vấn đề gây ưu tư/trăn trở nhiều thời, đã tạo ảnh hưởng xấu lên phân nửa dân số thế giới. Và, các ngài còn khẳng định: sự việc này ảnh hưởng không ít lên viễn tượng hoà bình và công chính, cho thế giới. 

Từ đó, các học giả nói trên đã dùng mẫu-số-chung “yêu thương” với lời lẽ và nền tảng cho mọi hành xử để các vị này không còn đặt nặng tính cá biệt giữa hai đạo, mà chỉ tập trung lên điểm chung căn bản của đạo giáo. Bởi, cuối cùng thì: trọng tâm của mọi nhóm vẫn nhắm vào tình thương yêu trải dài đến mọi người. Thương yêu, là lòng mến Chúa, mến mộ Đạo và là sự cảm thông với hết mọi người bằng mẫu-số-chung của hai đạo. 

Thương yêu, là lòng sủng mộ ta có với Chúa và với người thường, bất kể người đó là ai? Họ theo tôn giáo nào? Về điểm này, hai nhóm đều cố lướt thắng hết mọi thứ, ngõ hầu đạt đến cùng đích là cảm thông yêu thương xoá bỏ mọi khác biệt dễ gây hận thù. Nhóm anh em bên Hồi giáo cũng nói đến tình thương yêu Đấng Thánh Vô Hạn luôn xót thương hết mọi người. 

Trong khi Đạo Chúa, dưới tầm nhìn của người Do thái, cũng nói nhiều về Thiên-Chúa-là-Tình-Yêu, Đấng làm cho mặt trời toả sáng trên mọi thứ tốt/xấu. Ngài là Đấng làm cho mưa rơi trên đầu người công chính cũng như với kẻ bất lương, hoặc phân rẽ. Mưa vẫn rơi, cho cả thế giới đạo Hồi lẫn Đạo Chúa Kitô, suốt mọi thời. 

Cả hai bên đã tôn trọng lẫn nhau qua kinh nghiệm về Thiên-Chúa-Đầy-Yêu-Thương đã đi bước trước trong thương yêu loài người dù người đó có là nam hay nữ, già/trẻ, Công giáo hoặc Hồi giáo. Ta không thể nói được: mình tin Thiên-Chúa-Là-Tình-Yêu cho đến khi nào mình nhận ra rằng: mọi người đều được kéo gần lại với nhau bằng tình thương Ngài ban tặng cho ta, cùng một kiểu. Điều này sẽ cải biến ý tưởng về “người đồng loại”. 

Ta thương yêu người đồng loại như Chúa dạy là tất cả phải trở nên một, gộp lại. Không thể nói mình thật tình tin Chúa mà lại không thích những điều mà người đồng loại mình từng mong ước hoặc không thực thi bằng hành động những gì mình muốn cho người đồng loại sẽ có. 

Ngày 4/11/2008, một nhóm các lãnh đạo và thần-học-gia từ các nước Hồi giáo đến thăm thủ đô Rôma để đối thoại với thủ lãnh và thần-học-gia Công giáo về “Giới Lệnh” Chúa ban. Mỗi nhóm 24 vị đích thân hội kiến Đức đương kim Giáo Hoàng để tái lập mẫu-số-chung thương yêu từng lạc mất. Ngay ngày đầu, các ngài đã trao đổi về nền tảng của Giới Lệnh thương yêu theo truyền thống của hai bên. Các ngày sau đó, các đấng bậc cũng đã bàn về ý nghĩa phẩm cách con người, về việc tôn trọng phẩm giá đã nẩy mầm từ nền tảng thương yêu Chúa tạo cơ sở cho một hiệp nhất. 

Ngày cuối cùng, mở ra cho mọi người, cả chúng dân bên ngoài nhóm nữa. Tất cả như một, đều đã nguyện cầu để mọi người trở nên một trong tình Yêu-thương Chúa đề xuất. Đây là bước ngoặc lịch sử sẽ dẫn dắt cả hai đạo tiến xa và tiến mạnh đem hoà bình đến cho thế giới. Điều thú vị, là các thần-học-gia Công giáo cũng nhấn mạnh đến sự quan ngại về hành xử của tín đồ Đạo Chúa đối với người đồng loại, nói chung. Trong khi đó, các thần-học-gia đạo Hồi khi ấy tập trung nhiều vào Tình thương yêu đối với Chúa. 

Cách đây khoảng 150 năm, chức sắc nọ trong chính quyền Hoa Kỳ đến gặp anh Joseph, lãnh tụ nhóm Da Đỏ có tên là “Lỗ Mũi Xỏ” ở Hoa Kỳ. Chức sắc nói nhiều về lợi ích tặng cho người sắc tộc nếu họ chịu mở trường tại khu họ sinh sống. 

Ngay lúc ấy, trưởng tộc Joseph nói: “Chúng tôi thật chẳng muốn có trường học nào hết”. Khi được hỏi lý do tại sao như thế, thì trưởng tộc Joseph cho biết đơn giản chỉ vì: “Nếu làm thế, người Mỹ sẽ chỉ lo mỗi chuyện dạy dỗ con em chúng tôi cách xây nhà thờ/nhà thánh, thôi.” 

Chức sắc kia lại hỏi: “Vậy thì, các ông không muốn có nơi lo việc phụng thờ sao?” Câu trả lời cũng dễ hiểu: “Không! Chúng tôi không muốn nhà thờ! Tại sao ư? Thì, có nó bọn tôi cũng lại cãi nhau về Thượng Đế, mãi không dứt. Và chúng tôi chẳng muốn cãi vã về Thượng Đế, vì chỉ rành tranh cãi về những gì thuộc con người, thôi. Chúng tôi chẳng bao giờ muốn học biết các chuyện như thế hết!” 

Ai biết vi tính, hãy vào “Google” đánh chữ “linh thiêng” sẽ đọc hơn chục trang diễn tả từ ngữ này. Có trang nói về tuồng vọng cổ do Hương Lan đóng. Có trang về tính linh thiêng cao cả, của con người. Có trang đề cập đến cách sống mật thiết với Tình Yêu “thánh” rất thực. Sống mật thiết với Chúa gồm ba lãnh vực. thứ nhất, về bản chất kinh nghiệm, tức: bản chất của niềm tin đích thực, nơi con người. 

Thứ hai, gợi nhớ kinh nghiệm con người về tôn giáo diễn giải sự thể lâu nay gọi là triết lý/thần học khi nào con người tìm ra ngôn ngữ chung cho lãnh vực thứ nhất rồi, sẽ không cần gì nhiều cho hai lãnh vực kia. Tóm lại, chỉ một lĩnh vực duy nhất cần cho mọi người là ‘yêu thương người đồng loại’, thôi”. (Lm Kevin OShea DCCT biên soạn – Mai Tá lược dịch)  

Nói cho cùng. Kể cho hết, vẫn là động-thái của người viết cứ lan man chuyển tải nhiều ý-tưởng. Có ý-tưởng tuy ngắn gọn, nhưng đượm nhiều nghĩa. Lại cũng có những ý-tưởng xem ra dài dòng, lại cũng chẳng nói lên nhiều điều cần nói.

Thế mới biết, mọi người ở đời vẫn kể lại cho nhau nghe biết cái-gọi-là “dâu chỉ thời đại” rải rác đó đây, không làm sao hết. Dấu thời đại, đôi khi chỉ là những dấu hiệu rất rõ ràng  bật lên từ phía nhà Đạo. Cũng có lúc, vẫn chỉ là những gì mắt thấy tai nghe, rõ mồn một chẳng cần minh-xác vẫn có thể chấp-nhận cho mình, và cho người.

Thế mới hay, cuộc đời người còn có những động-thái hoặc tư-tưởng thời thượng khiến người trong cuộc không tài nào dửng dung hoặc bỏ qua một bên chẳng đoái hoài gì đến nó. Có một tư-tưởng từng được đấng bậc trên cao ở nhà Đạo, vẫn khuyên-răn/nhắc nhở mãi để mọi người khỏi quên, như sau:       

Đức Giáo Hoàng nhìn nhận “Chúng ta đã bỏ rơi các trẻ bé”. Trong một lá thư vừa được công bố với nội dung “thẳng thừng” khác thường, Đức Giáo Hoàng Phanxicô viết: 

“Một lần nữa ta nhìn nhận sự đau khổ mà nhiều trẻ vị thành niên đã phải chịu đựng sự lạm dụng tình dục, lạm dụng quyền lực và lạm dụng lương tâm mà một số đáng kể các giáo sĩ và những người được thánh hiến đã gây ra”.

 “Nhìn trở lại quá khứ, không một nỗ lực nào trong việc xin lỗi và hàn gắn sự tổn hại đã gây ra được coi là đủ. Còn nhìn về tương lai, mọi nỗ lực cần phải được dành ra để tạo một tình huống có thể đề phòng những trường hợp tương tự có thể xảy ra, thế nhưng đồng thời cũng phải đề phòng khả năng những hành động đó được bao che và kéo dài”.

 Lá thư do Đức Phanxicô viết cốt ý trả lời cho báo cáo của Đại Bồi Thẩm Đoàn ở Pennsylvia vừa được công bố với những chi tiết kinh hoàng cho thấy những lạm dụng tình dục khủng khiếp do một số giáo sĩ gây ra và được các giám mục che đậy. Báo cáo được dựa trên một số tài liệu nội bộ của 6 giáo phận tại Pennsylvania mà một số được coi là “tối mật” chỉ Đức Giám Mục mới được biết. Báo cáo cho biết – dựa trên bằng chứng có cơ sở – có trên 300 linh mục đã lạm dụng tình dục trên 1.000 trẻ vị thành niên. Một số bị chuốc rượu, bị sờ mó hoặc bị xâm phạm tiết hạnh.  

 Qua những cuộc gặp gỡ riêng với các nạn nhân mà Đức Phanxicô đã có chất liệu để viết lá thư này. Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh đến nhu cầu cấp bách là cần phải biết ai chịu trách nhiệm. Theo ngài đó là những người gây ra tội ác và những ai che đậy tội ác. Ông Greg Burke – giám đốc văn phòng báo chí Vatican – giải thích: “Đây không chỉ là vấn đề của Ái Nhĩ Lan, của Hoa Kỳ hay của Chí Lợi mà là của cả thế giới. Đức Phanxicô muốn gửi lá thư đó cho Dân Chúa, có nghĩa là cho mọi người. Điều cần để ý là Đức Phanxicô không chỉ gọi lạm-dụng tình-dục là tội lỗi mà thôi, nhưng còn coi là tội ác nữa”. 

 Trang mạng bishopaccountability.org – là một tổ chức bất vụ lợi tranh đấu cho các nạn nhân bị lạm dụng tình dục – cho biết các vụ kiện cáo liên quan đã làm các giáo phận và các Dòng Tu tại Hoa Kỳ tốn kém khoảng 3 tỷ mỹ kim. Cuộc khủng hoảng hiện nay là một thách đố nghiêm trọng cho triều đại của Đức Phanxicô trong khi Hồng Y Sean O’Malley ở Boston – cố vấn tối cao của Đức Phanxicô trong vấn đề lạm dụng tình dục – qua một thông báo nhận định rằng: “Người Công giáo đã mất kiên nhẫn với chúng tôi và xã hội dân sự đã mất niềm tin vào chúng tôi”.

 Tuần này, Đức Phanxicô sẽ đến Ái Nhĩ Lan tham dự Đại Hội Gia Đình Thế Giới. Còn nhớ, Giáo Hội Công Giáo tại đây vào năm 2009 đã trải qua một cuộc khủng hoảng lạm dụng tình dục nghiêm trong và dự trù Đức Phanxicô sẽ gặp một số nạn nhân trong cuộc tông du này.” (X. Dấu Chỉ Thời Đại ngày 21/8/2018, Vũ Nhuận chuyển ngữ). 

Tiếp theo sau các “dấu chỉ thời đại” ở trong Đạo, cũng nên trở về với lời Đấng Thánh Hiền từng bảo ban, hôm trước, rằng:

“Như những người con biết vâng phục,

anh chị em đừng chiều theo những đam mê trước kia,

lúc anh chị em còn mê muội.

Anh chị em hãy sống thánh thiện

trong cách ăn nết ở,

để nên giống Đấng Thánh

đã kêu gọi anh chị em,

vì có lời Kinh Thánh chép:

Hãy sống thánh thiện,

vì Ta là Đấng Thánh.”

(1Phêrô 1: 14-15)

Tuân-thủ những lời khuyên nhủ ở trên, ta hãy hiên-ngang ngẩng cao đầu mà hát lên những ca-từ của nhạc bản, lấy đó làm lợi thế để rồi tiến về phía trước mà hiện thực những điều từng quyết tâm. Những ca-từ đầy phấn-chấn, vẫn hát rằng:

“Những điều tôi muốn nói với em.

không gần như Sao với Đêm.

Không xa như vạt nắng bên thềm.

mà nằm giữa con tim.

 Những điều tôi muốn nói đã quên,

Như tình yêu không có tên.

Sẽ một lần tôi đứng bên bờ vực.

hoang mang bối rối không thật không hư.

Biết bao nhiêu điều tôi lỡ nói.

Thôi chớ ngại mà chi, chớ ngại mà chi.

Vì sông rẽ đôi giòng.

Sầu dâng sóng trong lòng.

Hãy nâng niu tình ta ốm yếu.

Cho đến tận đời sau, cho đến tận đời sau.

Ngày vui nối đêm buồn.

Hồn ta vẫn mưa tuôn. 

(Mai Anh Việt – bđd)

Hãy hát lên và hát mãi, những ca-từ buồn vui nhưng phản ánh cuộc đời người từng kinh qua các giai-đoạn vui buồn, hệt như thế. Hát xong rồi, bạn và tôi ta sẽ thấy đời cũng không đến nỗi tệ như nhiều người thường tưởng-tượng, cho riêng mình.

Trần Ngọc Mười Hai

Và những tháng ngày  

Còn hát hoài, hát mãi

Những ca-từ

Rất như thế. 

Kết luận thanh tra vụ Thủ Thiêm: ‘Lập lờ đánh lận con đen’

Kết luận thanh tra vụ Thủ Thiêm: ‘Lập lờ đánh lận con đen’

Ngày 15/5 vừa qua, ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc giao cho Thanh tra Chính phủ làm rõ khiếu nại của người dân Thủ Thiêm về việc bị thu hồi đất không đúng qui định. Tuy nhiên lời kêu cứu của họ suốt gần 20 năm không được cơ quan chức năng nào giải quyết.

Đến ngày 7 tháng 9, kết luật của Thanh tra Chính phủ về vụ việc Thủ Thiêm mới được công bố. Theo đó việc thu hồi đất đối với phần diện tích 4,3 ha thuộc khu phố 1, phường Bình An, Quận 2 ở Thủ Thiêm để thực hiện một số dự án khu đô thị là chưa đủ cơ sở pháp lý, không đúng với quy hoạch được Thủ tướng phê duyệt.

Tuy nhiên những người dân trong cuộc vẫn cho rằng kết luận của Thanh Tra Chính Phủ vẫn chưa bóc tách đến nơi đến chốn mọi sai phạm. Mạng VNExpress ngày 10 tháng 9 trích lời ông Hoàng Thăng Long thuộc khu phố 5, phường An Khánh nêu rõ: “Kết luận này chưa rõ ràng. Cái cốt lõi thì lại không đi vào mà cứ nói về 4,3ha. Chỉ có 9 hộ bị ảnh hưởng trong diện tích đó, còn thực tế hơn 100 hộ dân chúng tôi thuộc 5 khu phố, 3 phường đều nằm ngoài ranh quy hoạch, mới vác đơn đi tố cáo.”

Cái kết luận này của Thanh tra Chính phủ chơi nước đôi thôi. Hài lòng thì không hài lòng, nhưng có 1 vấn đề thấy cũng được chút xíu, đó là những người còn lại nằm ngoài ranh thì được tái định cư trong hai phường, là Bình An và Bình Khánh. Còn nằm ngoài ranh thì đang đề nghị để thu hồi luôn. Cái này thì mình thấy không được. – Bà Hương, người dân Thủ Thiêm

RFA liên lạc với bà Hương, một “nạn nhân” của khu quy hoạch đô thị Thủ Thiêm và được bà cho biết ý kiến về kết luận của Thanh tra Chính phủ:

“Cái kết luận này của Thanh tra Chính phủ chơi nước đôi thôi. Hài lòng thì không hài lòng, nhưng có 1 vấn đề thấy cũng được chút xíu, đó là những người còn lại nằm ngoài ranh thì được tái định cư trong hai phường, là Bình An và Bình Khánh. Còn nằm ngoài ranh thì đang đề nghị để thu hồi luôn. Cái này thì mình thấy không được.”

Bà Hương cho biết người dân không bằng lòng với kết luận thanh tra này, với lý do đưa ra là “trước sau gì họ cũng bênh nhau”.

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc cho RFA biết suy nghĩ của ông đối với kết luận này:

“Những sai phạm nghiêm trọng trong vấn đề đền bù giải toả ở khu đô thị mới Thủ Thiêm thì quan điểm của tôi là phải chỉ ra đúng người đúng tội phải chịu trách nhiệm. Người chịu trách nhiệm phải là người cao nhất của Tp HCM qua các thời kỳ. Phải kỷ luật vì đây là 1 việc rất quan trọng đẩy hàng chục ngàn người phải sống vất vưởng trong vòng 20 năm chứ không phải sai sót hành chính, rõ ràng có ý đồ, có nhóm lợi ích chi phối cố tình làm sai. Không thể nào khoả lấp được mà phải làm đến nơi đến chốn.”

“Nếu không trị được tham nhũng, không trị được việc làm trái trong vấn đề khu đô thị mới Thủ Thiêm thì đừng hô hào chống tham nhũng.”

Theo ông Đinh Kim Phúc, trước áp lực của dư luận và quần chúng, những người mất đất khiếu kiện gần 20 năm qua, thì đây chỉ là một động thái nhằm làm yên dư luận chứ không mang tính giải quyết nghiêm túc, trên nền tảng của pháp luật.

Về ranh giới quy hoạch, Thanh tra Chính phủ cũng kết luận việc UBND thành phố Hồ Chí Minh phê duyệt quy hoạch chi tiết 1/2000 năm 1998 bao gồm điều chỉnh diện tích và ranh giới không đúng thẩm quyền. Diện tích này bị giảm 23,3 ha so với quyết định 367 của Thủ tướng phê duyệt và “thừa” 4,3 ha ở Khu phố 1, phường Bình An.

Cũng từ 1 bài viết của báo mạng Vnexpress ngày 9 tháng 9 trích lời Nguyên kiến trúc sư trưởng Tp HCM ông Lê Văn Năm cho biết trước khi ký quy hoạch tỷ lệ 1/2000 Khu đô thị Thủ Thiêm, ông có trình lên lãnh đạo thành phố. Sau đó, lãnh đạo giao lại cho ông ký . Đó là thời điểm năm 1998.
Phải truy từ nhiều đời Chủ tịch Thành phố

Cộng đồng mạng xã hội những ngày qua có nhắc đến 1 nhân vật có tên gọi “Hai Nhựt” và cho rằng nếu không xét xử, truy tố người này đối với vụ án Thủ Thiêm thì chiến dịch chống tham nhũng là vô nghĩa.

Nhân vật này được ông Đinh Kim Phúc cho biết:

“Là ông Lê Thanh Hải, nguyên Chủ tịch TP HCM, nguyên Bí thư Thành uỷ Bộ Chính trị. Quy trách nhiệm cho vấn đề cố tình sai phạm hay tham ô hay nhóm lợi ích thì chúng ta phải truy từ các đời của chủ tịch ở TP HCM, từ Võ Viết Thanh, cho đến Lê Thanh Hải cho đến Lê Hoàng Quân. Vấn đề là phải làm rõ trách nhiệm coi là thuộc thời kỳ nào? Thuộc người nào chứ không thể nói chung chung là văn phòng Kiến trúc sư trưởng, rồi xuống UBND Quận 2, rồi Ban đền bù, giải toả…Các cấp đó là cấp thừa hành. Còn đây là chủ trương, là lệnh của cấp trên. Người nào ra lệnh, người nào làm trái thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Ý kiến của tôi là phải truy tố.”

Đó là ý kiến của người “đứng ngoài khu ranh giới”, còn với người dân mất đất mang đơn khiếu hàng chục năm ròng rã như bà Hương, cho biết:

“Mình mong mỏi từ bên phía nhà nước phải xử những người làm sai, coi pháp luật không ra gì hết, muốn đập nhà ai thì đập, thích thì đập, buồn thì đập, vui cũng đập, coi tính mạng và tài sản của người ta như đồ chơi đồ bỏ. Nói chung giống như là ăn cướp vậy. Người ta đau khổ bao nhiêu năm trời.

Tui nói làm gì làm cũng phải xử ông Can, Vũ Hoài Phương, Đặng Trung Kiên. 4 người đó tội lỗi nhất trước mắt dân. Vì những người kia ký, mình biết sai, mình ở dưới mình còn làm ác hơn thì phải xử thôi, phải moi ra đến cùng cực thôi.”

Cho đến nay, ngoài thông tin về kết luận của Thanh tra Chính phủ được công bố là “có nhiều sai phạm” thì hoàn toàn chưa có một biện pháp hay hình thức kỷ luật nào được đề nghị từ phía lãnh đạo nhà nước.

Chưa thể biết được khi nào người dân Thủ Thiêm mới được nhìn thấy một bản án công bằng cho những mất mát của họ, nhưng với bà Hương, thì mỗi ngày, bà chứng kiến rất nhiều những người dân mất đất Thủ Thiêm điên điên dại dại, lang thang vất vưởng ở những khu đất bị san bằng như sau một trận càn bằng bom mìn thời chiến tranh.

About this website

RFA.ORG

Thanh tra Chính phủ hôm 7/9 chính thức công bố kết luận thanh tra về khu đô thị mới Thủ Thiêm, cho thấy nhiều sai phạm trong đền bù và quy hoạch. Tuy nhiên, nhiều ý kiến từ các nhà quan sát cho rằng kết luận này còn nhiều bất nhất.

Tính nhân bản trong bài học quốc văn tiểu học miền Nam trước 75

Mình may mắn được tiếp thu nền giáo dục VNCH từ lúc tiểu học. Cho đến nay đã là U50 nhưng trong ký ức vẫn nhớ nằm lòng những bài học nhân bản thuở còn thơ. 

Trân trọng một nền giáo dục tử tế thời VNCH .

THANHNIENTUDO.COM
Sau biến cố 30-4-1975, nhà cầm quyền ra lệnh tiêu hủy các loại sách của Miền Nam kể cả sách giáo khoa môn quốc văn các cấp. Do đó, việc sưu tập các sách quốc văn cũ rất khó khăn. Tài liệu sử dụng t…

Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực sang ngày thứ 31

Dân tộc Việt Nam đồng tâm ủng hộ và hoan hô Trần Huỳnh Duy Thức, đã và đang quyết tử với côn đồ Việt cộng, cho một Tổ quốc quyết sinh! Ngàn lần cảm ơn một ANH HÙNG CỦA DÂN TỘC!

About this website

 

VOATIENGVIET.COM
Cuộc tuyệt thực của nhà hoạt động Trần Huỳnh Duy Thức, đang chịu án tù 16 năm tại tỉnh Nghệ An, có thể đã bước sang ngày thứ 31, giữa lúc gia đình rất lo lắng cho sức khỏe của ông, và nhiều người ủng hộ cả ở trong và ngoài n….

Một ngày ở trường của học sinh tiểu học Nhật Bản

Một ngày ở trường của học sinh tiểu học Nhật Bản ngoài việc học tập trong sách vở, các em còn được dạy dỗ rất bài bản, kỷ luật và trải nghiệm rất nhiều kỹ năng sống.

Dưới đây là thời gian biểu điển hình trong một ngày của trẻ em Nhật Bản. Rất đáng để học hỏi!

M.TRITHUCVN.NET
Một ngày ở trường của học sinh tiểu học Nhật Bản ngoài việc học tập trong sách vở các em còn được dạy dỗ rất bài bản và trải nghiệm rất nhiều kỹ năng sống.

Trần Huỳnh Duy Thức, người tự đốt mình thay vì đốt đền

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 2 people, people standing
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: 1 person, text
Van Pham

Trần Huỳnh Duy Thức, người tự đốt mình thay vì đốt đền
Mặc Lâm

Hơn 10 ngày nay, đầu óc lúc nào cũng ám ảnh bởi một khuôn mặt chưa bao giờ gặp nhưng những đường nét khá đậm trên những bức ảnh của anh đã đi sâu vào trí nhớ tôi: Trần Huỳnh Duy Thức.

Như hàng trăm tù nhân lương tâm khác, Trần Huỳnh Duy Thức lâu lâu lại được người từng biết anh nhắc tới trên mạng xã hội. Nhắc tính cách, tài năng và ngay cả những thành công của anh trước khi bị bắt vì bị cáo buộc tội “Lật đổ chính quyền” với bản án 16 năm tù, mặc dù anh nhiều lần công khai nói rằng đây là một bản án vô căn cứ và áp đặt. Trần Huỳnh Duy Thức là một công dân nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam như mọi công dân khác, vì vậy anh mặc nhiên được chia đều sự bất công của tòa án như bất cứ công dân nào dám bày tỏ chính kiến và phản biện những chính sách sai trái của nhà cầm quyền.

Chín năm sau ngày thụ án trong trại giam, ngày 14 tháng 8 năm 2018 Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu tuyệt thực để yêu cầu nhà cầm quyền trả tự do cho anh vô điều kiện, căn cứ theo Bộ luật Hình sự mới 2015/2017, cho phép anh miễn trách nhiệm thi hành án tù 7 năm còn lại. Yêu cầu của Trần Huỳnh Duy Thức dựa trên cơ sở luật pháp của Việt Nam, nhưng tiếc thay người cầm cán cân luật pháp ấy đang phải chờ sự quyết định của cấp trên, tức những người cao hơn luật pháp một bậc.

Họ chờ nhưng anh không chờ, 32 ngày liên tục nhịn đói trong nhà giam dưới hoàn cảnh khắc nghiệt mà không cần phải ở trong ấy mới biết. Trần Huỳnh Duy Thức như một con sư tử đá, im lặng nhưng mạnh mẽ đến đau lòng, anh chứng tỏ cho chế độ biết rằng không gì khuất phục được một người yêu nước như anh, mặc dù bị trói tay nhưng họ không thể trói ý chí và lòng ham muốn phục vụ đất nước của anh. Sự im lặng đầy tính cách ấy mặc dù không thấy chế độ phản ứng nhưng bên ngoài chấn song sắt giam cầm anh, người dân đã phản ứng.

Thêm rất nhiều bạn trẻ biết tới cái tên Trần Huỳnh Duy Thức với đầy đủ tiểu sử hoạt động của anh. Hàng ngàn người thay Avatar trên Facebook của họ bằng khuôn mặt của anh để nói lên sự lo lắng, thương yêu lẫn tin cậy. Hàng ngàn status đủ dạng từ ngắn tới dài, cùng chia sẻ sự cảm phục, yêu mến, chờ đợi và nhất là hồi hộp theo dõi kết quả sau cùng mà không ai muốn nhắc tới dù chỉ một lần: Cái chết.

Câu thường thấy nhất trên những status ấy cuối cùng rất giống nhau: Anh không thể chết.

Nhưng tính cách Trần Huỳnh Duy Thức có lẽ không ai thay đổi được ngoại trừ thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam. Anh không chờ đợi ở họ sự nhượng bộ vì dưới mắt họ anh chỉ là một công dân phản động, và phản động là một thuật ngữ đóng lại mọi cánh cửa văn minh nhất trong đó có dân chủ nhân quyền, điều mà anh bỏ cả mạng sống ra để tranh đấu. Cuộc cờ không thể xoay chuyển khiến nhiều người bi quan hơn, trong đó có gia đình anh, những người chung vai vác thập giá với anh trong gần mười năm nay. Rất đau lòng, nhưng anh nói với những người thân yêu của mình “Con yêu gia đình lắm nhưng con yêu đất nước Việt Nam hơn”.

Một câu nói có vẻ cường điệu đối với ai không tin vào bản lãnh của Trần Huỳnh Duy Thức nhưng 32 ngày trôi qua trong chốn âm u lạnh lẽo đầy chết chóc ấy anh đã chứng tỏ cho mọi người thấy hàm ý của mình.

Ở tuổi 52, tuổi của chín muồi mọi khát vọng, anh đánh đổi sự khao khát cháy bỏng của mình đối với đất nước bằng cái chết để chứng tỏ cho thế giới thấy, một lần nữa, chế độ này hoàn toàn không phải là một chế độ pháp trị và sự cô lập đến chết một con người yêu nước là chính sách nhất quán bảo vệ chế độ của họ.

Trần Huỳnh Duy Thức thừa khôn ngoan để biết rằng khó lòng họ nhượng bộ trước yêu sách hợp lý của mình, nhưng anh vẫn chấp nhận dấn thêm bước nữa như một phép thử trước những tội trạng mà chế độ áp đặt lên anh. Có lẽ thẳm sâu trong lòng anh vẫn tin rằng đây là lối thoát anh mở ra cho chế độ có cơ hội sửa sai để từ đó xóa bỏ dần những sai phạm mà họ đã gây ra trong hơn 70 năm qua. Nhưng cũng có lẽ, anh đánh giá sai sự kiêu ngạo cộng sản của họ, những người không bao giờ nhận sai lầm trong bất cứ hành động nào.

Viết đên đây tôi tự thấy lòng trống trải lạ thường. Tôi thấy anh trầm tư trong trại giam, thân thể gầy còm suy sụp. Tôi thấy anh đăm đắm nhìn ra ngoài song sắt như để nhắn đến những người biết anh: hãy vững tin vì không có gì cưỡng lại được bánh xe lịch sử.

Vâng, nhưng thưa anh, bánh xe lịch sử không phải khi nào cũng đúng lúc, nhất là lúc này, lúc mà hàng trăm tù nhân lương tâm không được ai cứu vớt, bảo vệ. Một Trần Huỳnh Duy Thức với hai bàn tay trắng khó lòng gây phản ứng nơi nhà cầm quyền. Họ còn đang bận rộn với những mục tiêu khác, những dự án khác, và nhất là những cách tránh né dư luận quần chúng khác.

Hà Nội vừa ra văn bản chính thức mong muốn người dân từ bỏ thói quen ăn thịt chó, góp phần đem lại hình ảnh văn minh cho thủ đô. Nhưng Hà Nội lại không ra văn bản để đem lại bộ mặt văn minh của đất nước thông qua sự tôn trọng quyền biểu đạt cũng như dân chủ nhân quyền của người dân mà cả thế giới đồng lòng theo đuổi.    

Các dân biểu Liên Bang Úc đã gửi thư cho Tòa Lãnh Sự Úc tại Hà nội

Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: 17 people, people smiling, people standing, child and outdoor

Trần Bang

14/9/2018, đã 32 ngày, kể từ ngày đầu Anh TRẦN HUỲNH DUY THỨC tuyệt thực 14/8/2018

Hôm qua các dân biểu Liên Bang Úc đã gửi thư cho Tòa Lãnh Sự Úc tại Hà nội, yêu cầu Đại Sứ Úc tại Việt Nam ông Craig Chittick quan tâm và theo dõi đến trường hợp của anh Trần Huỳnh Duy Thức. Nội dung lá thư như sau:

Kính gửi Đại Sứ Craig Chittich
Lãnh sự Quán Úc tại Việt Nam
Hà Nội

Thưa Đại Sứ,

Tôi xin được viết để trình bầy về ông Trần Huỳnh Duy Thức, một nhà đấu tranh cho nhân quyền, đồng thời cũng là tiếng nói kêu gọi cải cách kinh tế, xã hội, chính quyền tại Việt Nam.

Hôm Thứ Tư 12 tháng Chín, cùng với Dân biểu Clare O’Neill và Dân biểu Julian Hill, tôi đã gặp phái đoàn Việt Nam của chương trình Radio Việt Nam – Sydney ngay trước Tòa Quốc Hội, đang tuyệt thực 12-tiếng, chống đối sự đối sử của nhà cầm quyền Việt Nam với ông Thức, người hiện đang bị giam tại nhà tù số 6, tỉnh Nghệ An.

Ông Thức là một kỹ sư và là một doanh nhân, cũng là một nhà đấu tranh nhân quyền, người sử dụng bút hiệu Trần Đông Chấn, viết những bài báo mạng chỉ trích Chế độ Cộng sản Việt Nam. Ông Thức viết về vấn đề xã hội, chính trị, kinh tế đang xảy ra tại VN.

Năm 2010, Ông Thức bị kết án 16 năm tù giam, cộng thêm 5 quản chế tại gia sau khi được thả, trong một phiên tòa kéo dài chỉ một ngày. Ông bị kết tội theo Điều 79 của bộ Luật Hình Sự 1999 của VN vì “hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền Nhân dân”. Án tù 16 năm của ông Thức là một trong những bản án dài nhất từ trước đến giờ cho một người bất đồng chính kiến tại VN.

Ông Thức đã trải qua hơn nửa việc thụ án và hiện đang tuyệt thực kể từ ngày 14 Tháng Tám, và ngày 9 Tháng Chín vừa qua là ngày thứ 27 của việc tuyệt thực. Khi cha của ông Thức, ông Trần Văn Huỳnh, được phép chỉ thăm một lần trong một tháng, tôi tin rằng ông Thức vẫn còn đang tuyệt thực.

Ông Thức đang tuyệt thực để phản kháng việc đối xử dành cho các tù nhân tại VN, điều kiện trong trại giam số 6, tỉnh Nghệ An, đồng thời chống đối việc nhà cầm quyền VN cưỡng ép ông chấp nhận đi lưu vong để được thả sớm. Tuy nhiên, ông đã từ chối bị đầy đi lưu vong khỏi VN. Đây không phải lần đầu tiên tuyệt thực, ông đã làm trước đây để ủng hộ người dân đi tìm công lý trong thảm họa môi trường gây ra bởi nhà máy thép Formosa năm 2016.

Một điều rõ ràng rằng ông Thức là một người can đảm dám biểu lộ ước nguyện muốn ở lại VN để phục vụ đất nước, hơn là bị lưu đầy để đổi lấy được trả tự do sớm. Ông Thức là một nhà đấu tranh kiên cường cho nhân quyền tại VN và vẫn tiếp tục lên tiếng cho cải cách xã hội và kinh tế tại VN.

Dựa trên những hoạt động của ông Thức, và cuộc tuyệt thực đang kéo dài, xin thay mặt cho gia đình ông Thức và Cộng Đồng Việt Nam, xin chân thành kêu gọi ông Đại Sứ quan tâm và theo dõi tình trạng an sinh của ông Thức, khi biết rằng tội của ông Thức chỉ là cố gắng bênh vực cải cách tiến bộ về công lý và cải thiện nhân quyền ở VN.

Trân trọng
Dân Biểu Chris Hayes – Đại diện Liên Bang Đơn vị (bầu cử) Fowler

Đồng ký tên:
Dân Biểu Clare O’Neill – Đại diện Liên bang Đơn vị Hotham
Dân Biểu Julian Hill – Đại diện Liên bang Đơn vị Bruce

*Tin ảnh FB Vũ Phong và Bao Khanh Vsr

NGUYỄN VĂN TÚC – MỘT CON NGƯỜI ĐÁNG KÍNH TRỌNG.

V
Image may contain: 4 people, including Trần Bang, people standing

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.

NGUYỄN VĂN TÚC – MỘT CON NGƯỜI ĐÁNG KÍNH TRỌNG.

– “Chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của đồng loại để chăm chút cho bộ lông của mình”.

Đó là lời nói cuối cùng của ông Nguyễn Văn Túc trong phiên tòa phúc thẩm xét xử ông.

Ông Nguyễn Văn Túc đã trích dẫn câu nói nổi tiếng của Karl Marx, để tỏ thái độ một cách mỉa mai, khinh miệt với các quan tòa cộng sản, trong Hội đồng Xét xử.

– “Tôi đấu tranh và tôi chấp nhận hậu quả để mong rằng lớp con cháu sau này nhận ra sai lầm của Đảng Cộng sản để thay đổi”.

– “Tôi không phải là người vô cảm, …”.

Ông còn nói thẳng vào mặt các quan tòa cộng sản:

“… chúng ta nên thẳng thắn đánh bài ngửa. Tôi ko xin xỏ ai điều gì, tôi chỉ cần mọi người làm đúng các quy định của pháp luật, còn mức án, đó không phải điều mà tôi quan tâm mặc dù tôi ốm đau, bệnh tật đầy người”.

*

NGUYỄN VĂN TÚC 
(Qua lời kể của Luật sư Ngô Anh Tuấn).

Nguyễn Thúy Hạnh

“Trong phần nói lời cuối cùng tại phiên toà phúc thẩm vụ án xét xử mình, ông Nguyễn Văn Túc mỉa mai nền luật pháp của nhà nước cộng sản.

“Cán cân công lý rơi đâu mất
Miệng túi tàn khôn thắt chặt rồi”

Ông đã biến tấu hai chữ “tạo hoá” trong 2 câu thơ của nữ thi sỹ Hồ Xuân Hương ở bài thơ “Khóc ông Phủ Vĩnh Tường” thành hai chữ “công lý” để phản ánh đúng hơn thực tại của ông vào lúc này.

Ông cho biết:

– “Tôi không cần ai giả nhân, giả nghĩa với mình, chúng ta nên thẳng thắn đánh bài ngửa. Tôi ko xin xỏ ai điều gì, tôi chỉ cần mọi người làm đúng các quy định của pháp luật, còn mức án, đó không phải điều mà tôi quan tâm mặc dù tôi ốm đau, bệnh tật đầy người”.

Ông nói thêm:

– “Tôi đấu tranh cho sự tiến bộ xã hội. Tôi mong muốn xã hội vận động theo hướng như Myanmar chẳng hạn; tôi không muốn lập lại những sai lầm mà Đảng Cộng sản đã mắc phải để gây nên hận thù dân tộc kéo dài, và nhiều mâu thuẫn không giải quyết được”.

Cuối cùng, Ông Túc trích dẫn thêm câu nói nổi tiếng của Karl Marx:

– “Chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của đồng loại để chăm chút cho bộ lông của mình”

– “Tôi đấu tranh và tôi chấp nhận hậu quả để mong rằng lớp con cháu sau này nhận ra sai lầm của Đảng Cộng sản để thay đổi – Tôi không vô cảm, …”.

#HAEDC
Tại phiên phúc thẩm hôm nay ông Nguyễn Văn Túc sức khoẻ rất yếu, không đứng nổi, vẫn phải ngồi như tại phiên sơ thẩm. Nhưng tinh thần ông rất vững vàng.

Y án 13 năm tù và 5 năm quản chế không làm ông run sợ, bản án phúc thẩm chỉ nêu bật sự man rợ, ác độc của nhà cai trị cộng sản.

NGUYỄN VĂN TÚC – MỘT CON NGƯỜI ĐÁNG KÍNH TRỌNG.

(Ảnh từ phiên sơ thẩm).

Nguồn: FB Nguyễn Thúy Hạnh
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=905855472947589&id=100005694338574