Ước muốn cuối cùng

Ước muốn cuối cùng

Ls Nguyễn Khả Thành

Ngày 10/6 năm 323 trước Công nguyên, tại Babylon, Alexander Đại đế đã qua đời ở tuổi 32, sau khi chinh phục được đế chế rộng lớn trải rộng từ Albania ngày nay tới miền Đông Pakistan. Chưa kịp trở về quê hương. Ông ngã bệnh, biết không sống nổi, ông gọi các tướng đến phán:

: “Ta sắp rời bỏ thế gian, có ba điều nguyện ước. Các người hãy thực hiện”. 
• Quan tài của ta phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất.
• Tất cả các báu vật của ta (vàng, bạc, châu báu, …) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ta, và…
• Đôi bàn tay của ta được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài cho mọi người đều thấy.

Alexander giải thích thêm:

• Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi nhất) cũng không tài nào cứu chữa.

• Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ gĩa cõi đời).

• Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế gian này với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế gian, chúng ta cũng chỉ có trắng hai bàn tay.

Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý giá nhất trên cuộc đời này vẫn là: Tình Yêu Thương, đừng vì cái lợi nhỏ nhoi của bản thân mình, gia đình mình, phe nhóm mình lại đi hại, đi chiếm đoạt của cải người khác./.

Nguồn: Ls Nguyễn Khả Thành
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1882521428723310&id=100008964134868

Image may contain: 2 people, text

Dương Danh Dy: ‘Chứng nhân những thăng trầm Việt-Trung’

“Nếu không có loạt bài của Dương Danh Dy và cuốn Hồi ký của Trần Quang Cơ thì bức tranh “vân cẩu” về bang giao Việt-Trung cũng như tính xác thực về hai cuộc chiến tranh biên giới khó đầy đủ như ngày nay,” cựu đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng nói về nhà ngoại giao kỳ cựu, nhà Trung Quốc học, người mới từ trần ở tuổi 84.

Các bạn xem chi tiết bài viết Tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng gửi tới BBC Tiếng Việt tại đây https://bbc.in/2NsFYzU

About this website

 

BBC.COM
Nhà ngoại giao kỳ cựu để lại khối lượng bài viết đáng nể về quan hệ hai nước trên cả báo “lề đảng” lẫn “lề dân”, cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng nói.

KHÓC ANH TRẦN ĐẠI QUANG

KHÓC ANH TRẦN ĐẠI QUANG

Ảnh của nguyenhuuvinh

Thế rồi anh cũng ra đi vào nơi vô định
Thỏa ước ao, mong muốn của bao người
Anh đừng trách dân bây giờ bạc ác
Chỉ nên tự trách mình và đảng của anh thôi

Đã bao năm, dân lầm than cơ cực
Rên xiết dưới giày đinh của chế độ bạo tàn
Đã bao người dân không còn đường sống
Cũng bởi vì đảng độc tài tàn bạo, dã man

Tôi thương anh, hết tranh rồi lại đấu
Với đồng chí của mình, để leo tới đỉnh cao
Gót chân anh, giờ đang còn ngập máu
Máu của nhân dân, chiến sĩ, đồng bào

Khổ công anh, diễn mọi trò ma quỷ
Cha mẹ đẻ đúng ngày, anh cãi lại thiên cơ
Anh chỉnh, sửa để mong còn trụ lại
Hút máu dân mình, đã mòn mỏi, xác xơ

Từ vị trí đỉnh cao quyền lực
Anh ra oai, bỏ ngục dân lành
Họ trắng tay, chỉ còn một thứ
Lòng yêu nước thương nòi như ngọc sáng long lanh

Tôi biết anh yêu anh em, con cháu
Nên đã cắm, cài những chỗ béo, chỗ sâu
Toàn những nơi đầy hương thơm, mật ngọt
Cứ tưởng triều đại mình sẽ tồn tại dài lâu

Đâu có ngờ, đời chỉ là cõi tạm
Sáng nắng, chiều mưa, sinh, lão… tử bất ngờ
Nên hôm nay, nghe tin mà sửng sốt
Cả đất nước vui mừng, cứ như ở trong mơ

Không phải dân chỉ ghét anh nên thế
Họ ghét cả tập đoàn ma quỷ tựa Satan
Bớt được thằng nào, thì hay thằng ấy
Nếu được cả bầy, đất nước sẽ hân hoan

Tôi gửi anh mấy dòng tiễn biệt
Khóc cho bạc tiền, cho sự nghiệp của anh
Cầu cho anh, một lời cầu tha thiết
Nơi tầng địa ngục cuối cùng, anh sẽ biết ăn năn

21/9/2018

J.B Nguyễn Hữu Vinh

ÐỘNG LÒNG – BÙI BẢO TRÚC

ÐỘNG LÒNG – BÙI BẢO TRÚC

Gió bên Ðông động bên Tây
Ðấy nói bên ấy bên đây động lòng.
httpv://www.youtube.com/watch?v=YxJu6-niTKw&feature=youtu.be
 
 
Ðầu Tháng Sáu, một người đàn ông gánh hai thùng nước đến một nơi đông người qua lại tại công viên Tao Ðàn, và đặt gánh nước xuống mời mọi người dùng nước. Giữa cơn nóng nực, những ly nước của ông đã được chiếu cố tận tình. Nhưng chi tiết đáng nói nhất về những ly nước của ông là ông không nhận tiền của khách. Ông mời mọi người dùng nước miễn phí.
 
Mat_Nuoc_La_Chet.jpg Mat_Nuoc_La_Chet 2.jpg 
 
Ông nhất định từ chối không lấy một đồng tiền nào của những người nhận những ly nước của ông. Khách uống nước lúc đầu không biết nguyên do vì đâu lại có người tử tế như thế giữa cái xã hội đã bị những người cộng sản làm bẩn đi không ít từ mấy chục năm qua, nhưng sau khi nhìn thấy hai tấm bảng người chủ gánh nước treo bên hai thùng nước thì mọi người liền hiểu ngay. Hai tấm bảng có những hàng chữ nguyên văn: “Nước nhà không bán”  “Mất nước là chết”.
 
Thì ra là như thế. Chuyện nước mới là chuyện chính. Ông chỉ mời mọi người uống nước. Ông không bán nước.
 
Ai hiểu mấy câu ông viết như thế nào cũng được. Nhưng chính vì hiểu thế nào cũng được mà những người uống nước của ông lại hiểu rất đúng điều ông muốn nhắn nhủ.
 
Ông đã khéo léo lợi dụng cái lắt léo, uyển chuyển của ngôn ngữ Việt để nói ra điều ông muốn nói mà không cần phải huỵch toẹt ra. Ông bình tĩnh, không nói gì. Chỉ mời mọi người uống nước giữa cơn nóng bức, rồi nhẹ nhàng nói với những người đang mang cơn quốc bệnh trong người cái nguy của căn bệnh. Mất nước (dehydration) là chết.
 
Ông không làm như người phụ nữ mất con gà đứng trong sân chửi vọng ra bên ngoài, đứa nào ăn cắp con gà của bà nghe chửi rồi thấy động mồ động mả tổ tiên phải trả lại con gà.
 
Ông không nói gì vậy mà có khối đứa giật mình. Giật mình vì có tật. Khi không tại sao lại mang nước ra mời người qua đường uống miễn phí? Khi không tại sao lại khuyên mọi người phải lo chuyện nước nôi?
 
Việc làm của ông liền có nhiều người làm theo. Ở Hà Nội, nhiều người trẻ cũng mang nước ra đường mời người qua đường miễn phí. Cũng những ly nước bên lề đường không lấy tiền, chỉ mời không mọi người. Và cũng kèm theo những tấm bảng có những dòng chữ nói rõ nước của họ chỉ để mời không phải trả tiền.
 
Không phải trả tiền vì nước không để bán.
Nước nhà không bán. Mất nước là chết. Muốn hiểu thế nào cũng được. 
 
Nghĩa đen cũng được mà nghĩa bóng lại càng hay hơn.
 
Ðến đây thì có ngu nhất, có mặt dầy nhất, có vô liêm sỉ nhất thì cũng phải hiểu.
 
Câu chửi ngầm của ông đã được nghe thấy và ý nghĩa đã khá rõ. Lập tức ông bị bắt giữ nhưng sau đó ông đã được thả. Lý do có thể là nếu giam ông, đưa ông ra tòa, đem ông đi mất tích thì lại là một sự tự thú là có… bán nước hay sao?
 
Thôi thì đành câm cái mồm lại và tiếp tục độc quyền bán nước vậy. Ai không bán nước thì cứ việc mang nước ra đường mời mọi người uống miễn phí.
 
Bùi Bảo Trúc

Ở cái chế độ này thì chỉ có bọn cướp và bọn nghiện là được coi trọng

Tai Nguyen and 3 others shared a post.
Image may contain: 5 people, people standing
Image may contain: 3 people, people sitting
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people, people sitting and text

Hùng Manh

Bệnh nhân mang bệnh ngặt nghèo , và cả bệnh nhi , thì 1 giường phải chia 2-3 người nằm , có khi còn không có cả giường phải nằm dưới đất . Nệm cũng không có chỉ có tấm chiếu . Chẳng ai thèm ngó ngàng ! Bác sĩ đâu chả thấy !

Nhưng con nghiện chơi thuốc cấm bị sốc thuốc vô viện thì 1 mình 1 giường , nệm gối trắng phau , bác sĩ bu 3-4 người . Còn được 1 đám quan chức lủ khủ đến thăm xếp hàng chắp tay đứng chầu , dâng tiền cho xài nữa chứ !

Ở cái chế độ này thì chỉ có bọn cướp và bọn nghiện là được coi trọng , dân thường sống đàng hoàng tử tế thì bị coi như cỏ rác !

Đúng là thời đại hồ bả chó rực rỡ quá luôn !! 

Cái chết của ông Trần Đại Quang và ‘các đồng chí khác’…

Chuong Tieng and 2 others shared a link.
About this website

RFA.ORG
Dưới thời cai trị của ông Trần Đại Quang, đặc biệt từ khi ông làm Bộ trưởng công an năm 2011 rồi từ 2.04.2016 lên làm Chủ tịch nước, nhân quyền và tự do ngôn luận bị đàn áp tàn bạo tăng tốc. Đặc biệt nhất …
Chuong Tieng shared a post.
Dưới thời cai trị của ông Trần Đại Quang, đặc biệt từ khi ông làm Bộ trưởng công an năm 2011 rồi từ 2.04.2016 lên làm Chủ tịch nước, nhân quyền và tự do ngôn luận bị đàn áp tàn bạo tăng tốc. Đặc biệt nhất là công an giả dạng côn đồ cài cắm vào những cuộc biểu tình ôn hòa để chính quyền lấy cớ đàn áp dân. Công an cũng giả dạng côn đồ đi đánh đập những nhà bất đồng chính kiến và dân oan khiếu kiện

BỨC TRANH NỘI BỘ ĐCS

Đỗ Ngà

BỨC TRANH NỘI BỘ ĐCS

Năm 2014, vụ án Vinalines, Dương Chí Dũng khai ra Phạm Quý Ngọ – thứ trưởng Bộ Cộng An. Phía trên Phạm Quý Ngọ chỉ còn có 2 người, đó là Trần Đại Quang – Bộ trưởng và Nguyễn Tấn Dũng – thủ tướng. Vụ án đến hồi gay cấn, sợi dây đang được kéo động đến cây cổ thụ thì bất ngờ dây bị cắt. Lúc đó, báo chí đồng loạt đưa tin Phạm Quý Ngọ bị ung thư, và sau đó chừng nửa tháng thì qua đời. Vụ án đình chỉ điều tra.

Năm 2012, vì muốn đấu với Nguyễn Tấn Dũng nên Nguyễn Phú Trọng lập Ban Nội Chính TW rồi kéo Nguyễn Bá Thanh về làm chủ ban này. Mục đích của Trọng là xúi Thanh thượng đài so găng với Dũng. Kết quả, tháng 10 năm 2014, Nguyễn Bá Thanh nhiễm phóng xạ phải qua Mỹ chữa trị, và đầu năm 2015, Thanh mang xác về nước và bỏ lại linh hồn bên Mỹ lạnh lẽo.

Như vậy, chúng ta thấy, xanh cỏ hay đỏ ngực là do chọn bạn mà chơi. Phạm Quý Ngọ bị chết vì đồng bọn thí tốt để nó sống. Nguyễn Bá Thanh thì đứng sai phe bị phe kia thịt cho mất mạng. Thanh sẽ không mất nếu không làm kẻ xung phong cho Trọng. Trước đó, chính Trọng đã bất lực khi muốn chìa cú đấm vào mặt Dũng nên mới gọi Thanh về. Thanh tuy ăn to nói lớn, nói được làm được nhưng thủ đoạn thua Trọng quá xa. Đó là trò chơi chính trị, dù là thân cận nó vẫn thí như thường. Khi nguy cấp, chẳng có thứ tình nghĩa thiêng liêng nào có thể ngăn CS lợi dụng nhau cả. Khi Nguyễn Phú Trọng còn non yếu, ông ta đã lấy Nguyễn Bá Thanh làm tấm khiên để tấn công Dũng nhằm để Thanh bị ăn đấm thay mình. Điều này đã cho thấy độ thâm hiểm của Trọng đáng sợ như thế nào.

Khi Nguyễn Tấn Dũng văng ra khỏi ghế thủ tướng. Nguyễn Phú Trọng lập tức tách bầy nhóm chính phủ của Dũng và thịt từng tên một cách gọn ghẽ. Cách làm này của Trọng chính là kế của người Tàu, kế thứ 15 trong Binh Pháp Tôn Tử – Điệu Hổ Ly Sơn. Trọng đã làm rất mượt. Điệu Trịnh Xuân Thanh về Hậu Giang rồi thịt. Điệu Đinh La Thăng vào Sài Gòn rồi thịt. Và bây giờ điệu Trần Đại Quang ra khỏi Bộ Công An đẩy vào ghế hữu danh vô thực rồi thịt.

Đấy là tình trạng đấu đá nhau trong nội bộ ĐCS. Nó quá tàn khốc, mất hết tính người. Dùng đồng đội để thí, diệt đối thủ vô cùng tàn bạo. Với những con người luôn cuốn vào vòng xoáy đấu đá tàn khốc như thế thì còn đâu tâm trí họ lo cho đất nước, lo cho dân tộc? Vì thế con tàu Việt Nam đang bị thả trôi vì đám lái tàu mải mê đánh nhau. Việt Nam sẽ thuộc về Trung Quốc nếu để ĐCS cầm quyền.

Hãy nhìn quan chức CS, lãnh đạo từ cấp quận trở lên họ đã thủ trực thăng và xuồng máy rời bỏ con tàu Việt Nam để đưa gia đình đến xứ tự do. Còn lại những công an quèn, những người lính của QĐNDVN phải làm gì? Cầm súng bảo vệ Đảng để chúng giành ăn và hốt hết của cải của nhân dân cao chạy xa bay à? Cho nên với những người quân đội và công an ở dưới thấp, hãy chuẩn bị tư tưởng quay nòng súng khi có điều kiện. ĐCS có gì để mà bảo vệ? Hãy đạp đổ nó để dân tộc được giải thoát.

Trần Đại Quang và Nguyễn Bá Thanh

Trần Đại Quang và Nguyễn Bá Thanh

FB Lão Tạ

21-9-2018

Ông Trần Đại Quang (bên phải là vợ, bà Nguyễn Thị Hiền) đang khẩn cầu tại chùa Mahabodhi (Đại Giác Ngộ Tự) tọa lạc tại khu di tích Bodhgaya (Bồ Đề Đạo Tràng) bang Bihar, Ấn Độ ngày 2/3/2018. Ảnh: Getty Images

Không hiểu sao tôi cứ thấy có nét hao hao giống nhau về số phận giữa hai nhân vật này. Họ đều là những người thăng tiến nhanh, đạt đến đỉnh chóp của quyền lực. (Nếu như ông Bá Thanh trước khi về cát bụi, kịp vào Ủy viên BCT).

Cả hai ông đều có nhiều việc làm bí ẩn gắn với quyền lực, không ai được biết. Ông Thanh thì làm “vua Đà Nẵng” một thời gian dài, còn ông Quang, cả khi là Bộ trưởng Bộ Công an cho đến sau này là Chủ tịch nước, thì quyền hạn đều ở mức tột đỉnh. Đất phát của ông Bá Thanh là Đà Nẵng.

Đất phát của ông Quang, xét cho cùng cũng là Đà Nẵng. Cả hai ông đều chuẩn bị cho con những vị trí quyền lực quan trọng và béo bở. Tất nhiên họ đều là những người rất giầu.

Sau khi đã đến đỉnh quyền lực, cả hai ông đều ám ảnh gì đó về nghiệp chướng nên đều muốn được cậy nhờ cửa Phật, muốn được Phật che chở, phù hộ.

Ông Nguyễn Bá Thanh rất chăm làm công đức xây chùa chiền. Nghe nói ông Bá Thanh là người đưa ra quyết định xây chùa Linh Ứng Bãi Bụt-Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng, với tượng Quán Thế âm Bồ tát khổng lồ.

Ông Trần Đại Quang thì còn nổi tiếng hơn trong việc chăm chỉ làm công đức xây chùa, đền. Rất nhiều chùa, đền, cả xây mới và trùng tu, có dấu ấn của ông (nghe nói ông còn bị kiểm điểm vì chuyện công đức tràn lan này). Tại chùa Phật tích Trúc Lâm Bản Giốc, ông Quang có tới hai cây cung tiến (tất nhiên đều do cấp dưới của ông thực hiện), đều đặt trong những bồn hình vuông đồ sộ, ở những vị trí trang trọng nhất. Một của Bộ trưởng công an Trần Đại Quang, một của Chủ tịch nước Trần Đại Quang.

Nhưng rốt cuộc, cả hai ông, khi lên đến đỉnh cao nhất của quyền lực (ông Bá Thanh chỉ còn cách một nấc) thì ngã bệnh, loại bệnh gần giống nhau, cực kì ác hiểm, đều bí mật đi chữa chạy tại những bệnh viện tốt nhất thế giới, tiền phải bỏ ra hàng đống, nhưng hầu như đều vô tác dụng.

Dưới góc độ tâm linh, có vẻ như Thần, Phật đã quay lưng cả với hai ông, những người rõ ràng là vô cùng hảo tâm với Thần, Phật?

Hóa ra câu “Của người phúc ta” chỉ đúng với cõi người? Cứ nghĩ về hai ông mà thấy kinh hãi cho kiếp làm quan và làm người ở xứ này?

Chủ tịch nước VN Trần Đại Quang qua đời vì mắc ‘virus hiếm và độc hại’

Chủ tịch nước Trần Đại Quang, một trong ba lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam, vừa qua đời ở tuổi 62 vì mắc “virus hiếm và độc hại”, truyền thông nhà nước dẫn lời người chuyên trách về sức khỏe của cán bộ Trung ương cho biết hôm 21/9.

“Các giáo sư, bác sĩ Nhật đã chữa trị và củng cố sức khoẻ cho Chủ tịch nước khoảng một năm nay. Tuy nhiên, bệnh này trên thế giới chưa có thuốc để điều trị khỏi hoàn toàn mà chỉ có thể chặn lại và đẩy lùi một thời gian”, VnExpress dẫn lời ông Nguyễn Quốc Thiệu, Trưởng ban bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết.

Vẫn theo nguồn tin trên, ông Trần Đại Quang đã được phát hiện “mắc loại bệnh virus hiếm và độc hại” từ tháng 7 năm ngoái và đã đi Nhật 6 lần để chữa trị.

Ông Trần Đại Quan nhập viện Trung ương Quân đội 108 vào chiều 20/9 và qua đời khoảng 10:05 sáng 21/9 sau khi rơi vào tình trạng hôn mê hoàn toàn, theo VnExpress.

Ông Trần Đại Quang tuyên thệ nhậm chức Chủ tịch nước vào năm 2016. Kể từ đó, ông thường xuyên có mặt trong tất cả các sự kiện quan trọng bên cạnh Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng. Vì vậy, khoảng thời gian ông đột nhiên vắng mặt trên các bản tin ngay vào thời điểm diễn ra Hội nghị Trung ương 7 hồi tháng 5 đã làm dấy lên nhiều đồn đoán về tình trạng sức khỏe của ông có liên quan đến cuộc chiến giành quyền lực trong nội bộ đảng Cộng sản. Một số nguồn tin nói ông đã bị thay thế “vì lý do sức khỏe”.

“Các chuyên gia tin rằng ông nắm giữ phần lớn quyền lực trong cuộc chiến lãnh đạo đất nước”, theo NPR.

Ông Trần Đại Quang đã không xuất hiện trước công chúng vài tuần trước khi cái chết của ông được công bố.

Ông Trần Đại Quang sinh ngày 12/10/1956, quê ở xã Quang Thiện, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình.

Trước khi lên làm chủ tịch nước, ông Quang từng có nhiều năm là cán bộ Cục bảo vệ chính trị, Cục trưởng Cục Tham mưu An ninh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, sau đó làm Thứ trưởng Công an là trở thành người đứng đầu Bộ Công an, cơ quan thường xuyên bị các nhà phê bình quốc tế chỉ trích về hồ sơ nhân quyền tại Việt Nam (theo NPR) vào tháng 8/2011.

Nhiều đại diện ngoại giao của các nước đã gửi lời chia buồn với Việt Nam.

“Thay mặt Phái đoàn Ngoại giao Hoa Kỳ tại Việt Nam, tôi xin gửi lời chia buồn chân thành về việc Chủ tịch nước Trần Đại Quang từ trần. Chúng tôi xin bày tỏ lòng cảm thông tới gia đình ông và nhân dân Việt Nam vào thời khắc đau buồn này”, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink viết trên trang Facebook.

“Chủ tịch nước Trần Đại Quang là một người bạn của mối quan hệ Hoa Kỳ – Việt Nam. Sự tiếp đón của ông trong chuyến thăm lịch sử của Tổng thống Donald J. Trump tới Hà Nội vào tháng 11 năm 2017 đã giúp đưa mối Quan hệ Đối tác Toàn diện Hoa Kỳ – Việt Nam lên tầm cao mới trên cơ sở hiểu biết lẫn nhau, có lợi ích chung và mong muốn chung nhằm thúc đẩy hòa bình, hợp tác, thịnh vượng và an ninh trong khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương”, người đại diện chính phủ Mỹ nói về Chủ tịch Trần Đại Quang trong thư chia buồn.

Đại sứ quán Nga cũng bày tỏ chia buồn với Việt Nam.

“Chúng tôi xin bày tỏ những lời chia buồn sâu sắc nhất về việc Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam, đồng chí Trần Đại Quang từ trần”, theo thông cáo đăng trên trang Twitter của cơ quan đại diện ngoại giao Nga.

Theo luật Việt Nam, sau khi ông Quang qua đời, Phó Chủ tịch nước là bà Đặng Thị Ngọc Thịnh sẽ lên nắm giữ quyền Chủ tịch nước cho tới khi Quốc hội bầu ra chủ tịch mới.

About this website

VOATIENGVIET.COM
Chủ tịch nước Trần Đại Quang, một trong ba lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam, vừa qua đời ở tuổi 62 vì mắc “virus hiếm và độc hại”

Cuộc Tiếp Xúc Với RSF Tại Washington DC

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and indoor
Image may contain: 4 people, people smiling, people standing

Lê Văn SơnFollow

Cuộc Tiếp Xúc Với RSF Tại Washington DC

Trong những ngày cuối tháng 8/2018 vừa qua tôi có cuộc tiếp xúc và làm việc với RSF ( Tổ chức phóng viên không biên giới ) tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Cuộc gặp diễn ra khoảng 1 tiếng 30 phút, làm việc trực tiếp với bà Margaux Ewen, đại diện RSF tại Hoa Kỳ. Trong bầu khí thân thiện và vui vẻ, cuộc nói chuyện cởi mở và trao đổi thẳng thắn về nhiều vấn đề liên quan trực tiếp đến tôi, đến những tù nhân lương tâm, hiện tình dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Mở đầu cuộc nói chuyện, tôi chân thành gởi lời cám ơn đến RSF đã quan tâm, lên tiếng mạnh mẽ phản đối nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bắt giam tôi cùng các thanh niên Công giáo và Tin lành năm 2011.

Bà Margaux chúc mừng cũng như thăm hỏi về cuộc sống của tôi tại Mỹ có những khó khăn, may mắn gì trong quãng thời gian mới đến Mỹ. Bà thông báo cho biết RSF mới mở thêm một văn phòng tại San Francisco thuộc tiểu bang California phía tây nước Mỹ để làm việc hiệu quả hơn trong tương lai, bà gợi ý cho tôi có thể liên lạc và dễ dàng hơn với văn phòng này.

Tôi đặt vấn đề RSF có những biện pháp như thế nào đối với nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội vì những vi phạm nhân quyền của họ một cách trầm trọng và có hệ thống.

Bà Margaux cho biết, trong cơ chế làm việc của RSF theo dõi chặt chẽ đối với các trường hợp nhà báo, blogger bị ngược đãi, bị bắt giam cầm tù vì quyền tự do ngôn luận của mình. Từ những báo cáo của các cá nhân là nạn nhân, các cơ quan hữu trách về quyền con người có tính xác thực thì RSF trực tiếp lên tiếng phản đối một cách mạnh mẽ đối với nhà cầm quyền Hà Nội.

Đồng thời, RSF cũng có lên tiếng mạnh mẽ nói lên sự xâm phạm nghiêm trọng của Việt Nam đối với các diễn đàn của Liên Hợp Quốc và các diễn đàn đa phương khác.

Với tình trạng Hà Nội bắt giam hàng loạt và kết án tù hết sức nặng nề đối với các nhà hoạt động, các blogger tại Việt Nam thời gian qua, thì RSF có những biện pháp nào cụ thể hơn, mạnh mẽ hơn để thế giới áp lực và trừng phạt chính quyền Hà Nội.

Bà Margaux nói rằng, RSF đang có những chương trình làm việc với các dân biểu có tiếng nói mạnh mẽ trong Quốc hội Hoa Kỳ để nêu vấn đề nhân quyền của Việt Nam trong các diễn đàn của Chính phủ Mỹ. Đồng thời sẽ làm việc nhiều hơn với các tổ chức quốc tế, trong đó làm việc cụ thể với Cơ chế kiểm điểm nhân quyền UPR – Universal Periodic Review (Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát) của LHQ

RSF cũng đang tìm kiếm và làm việc với các cơ chế về nhân quyền tại Âu Châu thường xuyên hơn.

Tình trạng các tù nhân nói chung và tù nhân lương tâm nói riêng trong nhà tù tại Việt Nam bị bức cung, nhục hình liệu RSF có biết ?. Bà Margaux trả lời, khi RSF được biết và được báo cáo cụ thể thì sẽ lên tiếng mạnh mẽ, bà nhắc đến trường hợp tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Hóa bị bức cung.

Một điểm cần lưu ý mà các tổ chức nhân quyền quốc tế khuyến cáo, tất cả người dân Việt Nam nên viết báo cáo cụ thể, rõ ràng khi cá nhân hoặc tổ chức bị nhà nước xâm phạm các quyền căn bản của con người. Đừng sợ và đừng im lặng chịu trận.

Bà Margaux có đánh giá cao về sự phản ứng của cộng động người Việt khắp nơi trên thế giới đối với sự vi phạm nhân quyền của nhà nước Việt Nam. Đồng thời bà cũng đưa ra một số ý tưởng, như là các cộng đồng người Việt có thể kết hợp với nhau để vận động chính giới của các quốc gia nhiều hơn. Đặc biệt tại Mỹ, các cộng đồng có thể vận động với dân biểu tại địa phương về để cho họ biết rõ tình trạng nhân quyền của Việt Nam. RSF sẵn sàng đồng hành cùng các cộng đồng để vận động.

RSF đang làm việc trực tiếp với các tổ chức nhân quyền, đảng phái của Việt Nam để vận động, trong đó bà Margaux nhắc đến cụ thể là Đảng Việt Tân thì việc tranh thủ sức mạnh cộng đồng của người Việt là một lợi thế rất lớn cho việc vận động.

Đối với Luật An Ninh Mạng mà Quốc hội cộng sản mới thông qua, RSF và Đảng Việt Tân vào ngày 20 tháng 6 có chuyến đi vân động chính giới hoa kỳ lên tiếng về vấn đề tự do Internet tại Việt Nam, kêu gọi hai công ty Facebook và Google ủng hộ tự do internet tại Việt Nam.

Trong bức thư đề ngày 12/07/2018, đã có 17 nghị sĩ Mỹ yêu cầu Google, Facebook chống lại Luật an ninh mạng Việt Nam.

Kết thúc buổi nói chuyện, bà Margaux nói tôi là một nhân chứng sống động để nói về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam cho thế giới được biết sự thật.

Tôi gửi lời cảm ơn sâu sắc đến các thành viên của RSF mà tôi từng có cơ hội làm việc, sự giúp đỡ nhiệt thành của quý vị một phần nào cho tôi có tự do ngày hôm nay tại Mỹ. Xin cảm ơn sâu sắc tới RSF đã quan tâm tới các giá trị nhân quyền, dân chủ, tự do thông tin, tự do báo chí và ngôn luận tại Việt Nam.

Paulus Lê Sơn

P.s: Hình chụp cùng nhân viên của RSF và Margaux Ewen tại Thủ đô Washington DC

LikeShow more reactions

Comment

Comments