Đổi 100 đôla Mỹ, bị phạt 90 triệu đồng

Trang Minh

Ngày 23.10, UBND TP.Cần Thơ cho biết, cơ quan này vừa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với anh N.C.R (sinh năm 1980, ngụ phường An Hòa, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ) số tiền 90 triệu đồng về hành vi “Mua bán ngoại tệ tại tổ chức không được phép thu đổi ngoại tệ”.

Trước đó, anh R bị lực lượng chức năng bắt quả tang khi ₫ang đổi 100 đôla Mỹ tại một cơ sở kinh doanh nữ trang ở phường Cái Khế, quận Ninh Kiều TP Cần Thơ.

Tiền Mỹ có giá trị trên toàn thế giới đổi bị phạt, tiền Trung Quốc thì chúng cho liu hành công khai 7 tỉnh biên giới là sao ?

LAODONG.VN|BY BÁO LAO ĐỘNG
Mang tờ tiền 100 đôla Mỹ đi đổi tại tại tổ chức không được phép thu đổi ngoại tệ, một người đàn ông ở Cần Thơ bị xử phạt số tiền tới 90 triệu đồng…

KHÔNG NGỜ

KHÔNG NGỜ

 Sơn Tây, ngày 18-10-1990

           

Sáng nay mình đến Tuy Lộc dâng thánh lễ đồng tế với cha xứ nhân ngày bổn mạng họ đạo.  Nhà thờ nhỏ xíu, không có phòng thánh.  Áo lễ dọn ngay trên bàn thờ.  Mình đang mặc áo, thì cha xứ ghé tai nói nhỏ:

–          Piô giảng nhá.

–          … Dạ.

            Miệng thì dạ, mà lòng thì băn khoăn: có nên giảng ở đây không?  Điều gì nên nói, điều gì nên suy gẫm một mình?  Nội dung bài Tin Mừng hôm nay là “Lên đường truyền giáo.”  Mình không dám nói chuyện truyền giáo hôm nay, nên chỉ duyệt lại một khúc truyền giáo hôm qua: Vấn đề thờ cúng tổ tiên.

Dẹp bàn thờ ông bà là một sai lầm có tầm mức chiến lược, nhưng là một sai lầm gần như không thể tránh được.  Lý do:

            1- Lúc ấy hai nền văn hóa Đông Tây mới gặp nhau, không thể hiểu được nhau.  Bà Pearl Buck minh chứng điều đó bằng câu chuyện sau đây.

 Có một ông Tây vào một nhà hàng ở Thượng Hải để “ăn cơm Tàu” sau khi đã được “ở nhà Tây.”  Ông Tây đang ăn ngon miệng, thì bỗng khựng lại, lợm giọng…  Ở bàn kế bên, một thực khách Tàu lâu lâu lại nhổ nước bọt xuống sàn gạch hoa.  Cầm lòng không được, ông Tây bèn lên lớp:

–          Người Tàu dơ dáy quá!  Nhổ nước bọt xuống đất là bất lịch sự, là làm mất vệ sinh chung.

–          Nước bọt bẩn, nên người Tàu phải nhổ xuống đất.  Như thế là đúng.  Còn người da trắng các ông lại nhổ nước bọt vào trong khăn, gói lại, rồi cất trong túi quần!  Như thế mới mất vệ sinh…

Các vị thừa sai thời ấy không thể hiểu nổi danh từ ĐẠO và động từ THỜ trong tiếng Việt Nam.  ĐẠO đối với họ chỉ có một nghĩa là TÔN GIÁO.  Động từ THỜ họ chỉ dành cho Thiên Chúa mà thôi.  Còn trong tiếng Việt Nam thì ĐẠO vừa có nghĩa là TÔN GIÁO, vừa có nghĩa là cách đối xử: Đạo vua-tôi, đạo cha-con, đạo vợ-chồng, đạo bằng-hữu…  Động từ THỜ trong tiếng Việt Nam vừa có nghĩa là tôn kính Thượng Đế và Thần Thánh, vừa có nghĩa là trung thành, chung thủy, hiếu thảo… Dân trung thành với vua, vợ chung thủy với chồng, con hiếu thảo với cha mẹ, đều có thể dùng một động từ THỜ.         Ông Phan Văn Trị đã nhắc nhở Tôn Thọ Tường như sau:

“Anh hỡi, Tôn Quyền, anh có biết:

Tôi ngay THỜ chúa, gái THỜ chồng?”

            Đạo Công giáo là đạo độc thần, nên các vị thừa sai không thể cho thờ ông bà được.  “Chỉ thờ một mình Chúa mà thôi” (Lc 4,8; Đnl 6,13).  Các vị thừa sai lầm là thế, mà đúng cũng là thế.

2- Thời ấy người ta tin ông bà về ăn đồ cúng của con cái.  Niềm tin này được thể hiện rõ rệt trong ngày “xá tội vong nhân.”  Có những bà đạo đức nấu một nồi cháo lớn, cho hai đầy tớ khiêng.  Còn bà thì đi theo, múc từng muỗng cháo đổ vào lá mít để hai bên đường.  Đó là phần bố thí bà dành cho những linh hồn mồ côi.

            Niềm tin này không phù hợp với giáo lý Công giáo, nên người theo đạo Chúa không được cúng cơm cho người quá cố.

Từ đó sinh ra biết bao hiểu lầm giữa người đạo và người lương.  Người lương trách người đạo là bất hiếu.  Còn người đạo thì không những không bất hiếu mà còn nhờ cả Giáo hội báo hiếu hộ mình bằng cách xin họ đạo dâng lễ cầu nguyện cho ông bà, cha mẹ…  Lúc ấy cấm cúng giỗ là đúng.

Ngày nay các Giám mục Việt Nam đã điều chỉnh lại toàn bộ việc thờ cúng ông bà.  Thờ cúng ông bà là văn hóa dân tộc và người tín hữu được tích cực tham gia mọi nghi lễ thờ cúng ông bà…

            Bài giảng của mình làm mọi người chưng hửng, ngơ ngác…  Mình ở lại ăn cơm với họ đạo.  Cha xứ không nói gì về bài giảng.

            Giáo dân cũng chẳng phát biểu gì.  Bài giảng rơi tõm xuống sông…

——————————————————————————–

 Sơn Tây, ngày 26-10-1990 .

Mình đang sửa soạn đi ăn cơm, thì bà phước ghé tai, nói nhỏ:

–          Cha có khách.

–          Ai thế?

–          Bốn ông… ở Tuy Lộc

–          Chết cha tôi rồi.  Chắc là có vấn đề.  Chị có đoán được là họ muốn gì không?

–          Con không biết.  Họ nói là họ muốn trao đổi với cha về bài giảng của cha đấy.

–          Bài giảng của tôi hiền khô à!  Chuyện một trăm năm về trước ấy mà.

–          Cha ra đi!  Con bưng nước ra sau.

            Mình đi thật chậm, và muốn có một không gian vô tận, để đi mãi mà không tới…

–          Chào linh mục.

–          Chào các ông.  Bài giảng của linh mục được thu băng, phổ biến khắp xã.  Chúng tôi không đi lễ, mà cũng được nghe.

–          Các ông thấy có vấn đề gì không?  Ai thu băng thì tôi không hề hay biết.  Nếu tôi biết thì tôi không cho thu băng.

–          Bài giảng của linh mục có rất nhiều vấn đề mà từ xưa đến nay chúng tôi chưa được biết.

–          Quý ông có thể cho tôi biết những vấn đề đó không?  Tôi chỉ chân thành nhắc lại những chuyện hiểu lầm giữa lương và giáo trong quá khứ mà nay thì không còn nữa.  Lương giáo đã hiểu nhau nhiều, mà cũng thương nhau nhiều rồi.

–          Chắc linh mục có băn khoăn về việc chúng tôi đến thăm linh mục hôm nay.  Tôi xin nói ngay để linh mục an tâm.  Nhờ bài giảng của linh mục, chúng tôi mới hiểu tại sao người Công giáo không thờ cúng tổ tiên.  Bây giờ hiểu rồi, chúng tôi đến đây để xin… học đạo.

–          Nghĩa là các ông muốn theo đạo Chúa?

–          Nếu đạo Công giáo cho thờ cúng ông bà, thì không có gì thắc mắc nữa.

–          Rất tiếc tôi sắp về rồi.  Nhưng không sao, tầm đạo với ai mà chả được…

Giã từ bốn ông, lòng thương mến vô vàn.

Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

 trích “Nhật ký Truyền Giáo”

From Langthangchieutim

CHUYỆN XƯA CHUYỆN NAY

Đỗ Ngà
CHUYỆN XƯA CHUYỆN NAY

Sau khi Tào Tháo chết, Tào Phi kế vị ngôi Ngụy Vương của cha mình. Ngôi vương là một loại ngôi vị do Tào Tháo tự lập, danh nghĩa là dưới vua, nhưng thực tế là nắm hết quyền hành của triều đình. Tào Tháo có trong tay thực quyền là đủ, không cần lấy ngôi vua làm gì. Nhưng Tào Phi không phải thế, Phi tham vọng hơn nhiều, muốn lấy luôn ngôi vua để vừa có thực quyền vừa có chính danh. Vì thế, hắn bắt Hán Hiếu đế phải nhường ngôi. Nhẫn tâm hơn, hắn còn hành hạ nhà vua phải nhiều lần viết thư nhường ngôi đọc cho hắn nghe, đến khi nào hắn đồng ý thì mới được đọc trước lễ. Cuối cùng, lễ nhường ngôi cũng diễn ra với lá thư thống thiết của Hán Hiếu đế, rằng Hiếu Đế và các bá quan văn võ nhà Hán tha thiết muốn nhường ngôi chứ không phải do hắn có dã tâm đoạt ngôi. Trong buổi lễ diễn kịch ấy, Tào Phi vênh mặt tiếp nhận như kẻ rất được lòng dân chúng và các quần thần.

Hám danh, có thực quyền chưa thoả còn chiếm ngôi. Lập mưu kế bài bản để đoạt ngôi, nhưng hắn lại không muốn ngồi vào ngai vàng liền mà phải dựng thêm vở diễn, rằng do đó là nguyện vọng của mọi người. Tào Phi lên ngôi hoàng đế không được bao năm rồi cũng chết yểu. Và đặt biệt triều đại của họ Tào cũng lụi tàn nhanh chóng.

Hôm nay nước Vệ cũng lộn xộn, Vệ vương có thực quyền nhưng thiếu chính danh. Hắn ta lập mưu một cách công phu giết hại vua Vệ chiếm ngôi. Thế nhưng hắn không chịu ngồi vào ngôi báu ngay mà phải dựng nên vở kịch lòng dân, rằng hắn lên ngôi là do lịch sử chọn, là do nhân dân đã chọn, và do 100% bá quan văn võ đồng lòng bầu chứ hắn nào có dã tâm. Sau vở kịch lòng dân ấy hắn cũng sẽ lên ngôi hoàng đế trong sự tung hô của đám nịnh thần. Vở kịch “được dân tin yêu” đấy cũng chẳng che mắt được ai. Thái độ cúi đầu làm tay sai cho giặc cũng sẽ làm dân phẫn uất thêm. Và nếu cứ bất chấp nguyện vong dân mãi, triều đình Sản Vệ cũng có ngày phải trả giá.

Thiết nghĩ, triều đại nào đã xảy ra cảnh tương tàn đoạt ngôi trong triều đình mà vững bền bao giờ? Giết nhau tranh giành ngôi báu là dấu hiệu của thời kì suy yếu của một triều đại. Khốn nạn, hách dịch, nhét chữ vào mồm dân để tự tung hô mình là một việc làm vô sỉ gây ức chế trong nhân dân. Đến lúc hết thời, những tên vua này khó mà thoát khỏi sự giận giữ của nhân dân. Cũng thế mà Nicolae Ceaucescu chết thảm, nhớ đấy ông “hoàng đế vĩ đại”.

LUẬT PHÁP NƠI “TRẠI SÚC VẬT”

Đỗ Ngà

Luật pháp chặt chẽ là luật pháp được triển khai từ trên xuống. Trên cao nhất là hiến pháp, văn bản luật này quy định những điều mang tính cốt lõi cho một bộ máy nhà nước và quyền con người. Ngắn gọn nhưng chặt chẽ. Dưới hiến pháp có luật pháp. Đây là những bộ luật đồ sộ, quy định nhiều lĩnh vực xã hội. Nó phải đứng dưới hiến pháp và không được trái hiến pháp. Dưới luật pháp là những sắc lệnh hành pháp của người đứng đầu chính phủ. Nó không thể trái luật và trái hiến pháp được. Luật càng thấp, càng quy định chi tiết hơn.

Để đảm bảo tính thống nhất xuyên suốt, người ta lập nên tòa bảo hiến, tòa này hoàn toàn độc lập với hành pháp và lập pháp. Mục đích là để xem xét tính hợp hiến của những văn bản luật thấp hơn. Chính vì thế, luật pháp ở các nước này là một hệ thống rất chặt chẽ. Cho nên những văn bản trái luật xứ này sẽ bị loại bỏ khi chưa kí ban hành. Và khi pháp luật được thượng tôn, xã hội trật tự, chính trị lành mạnh.

Như ta biết cấu tạo máy tính có phần cứng và phần mềm, thì trong một nhà nước cũng thế, cũng phần cứng và phần mềm. Phần cứng là tổ chức bộ máy nhà nước, phần mềm là hệ thống luật pháp. Tại xứ tự do, phần cứng là cách tổ chức bộ máy dạng phân quyền, nhà nước là nơi có nhiều đảng phái được quyền tham gia, và mọi nhánh quyền lực được đặt dưới luật. Còn tại Việt Nam thì ngược lại, tổ chức bộ máy nhà nước theo dạng tập quyền và các nhánh quyền lực thuộc về 1 đảng duy nhất, đảng đó đứng trên luật.

Về phần cứng, tổ chức bộ máy nhà nước của CS là cực kì phản khoa học. ĐCS độc chiếm nhà nước, nhưng họ tổ chức bộ máy quản lý đất nước trùng lắp. Đất nước Việt Nam phải oằn mình gánh 2 bộ máy, bộ máy đảng và bộ máy nhà nước. Chủ trương thì một nơi, thi hành một nẻo. Bộ máy đảng ra chủ trương, bộ máy nhà nước thi hành. Mà bộ máy nào cũng đều là của ĐCS, nên việc thực hiện mọi chính sách là chuyện đảng tự tung và đảng tự hứng chứ hoàn toàn không có sự tác động từ nhân dân. Vì thế, mọi chính sách dù phản dân đến đâu, dù hại nước đến mấy thì chính quyền phải thi hành vì đó là chủ trương của Đảng. Điều đó gây nên sức phá hoại khủng khiếp mà không có cách nào ngăn cản.

Về phần mềm, tức hệ thống luật pháp của Việt Nam thì rât lộn xộn. ĐCS tự quy định nó là nhóm thượng đẳng, tách riêng khỏi sự ảnh hưởng của hạng thứ dân. Luật riêng cho nội bộ ĐCS được viết ra nhằm ưu ái, bao che cho đảng viên, đó chính là Điều Lệ Đảng. Hiến pháp được viết ra chỉ để làm màu, trong đó điều khoản này phủ định điều khoản kia. Ví dụ, điều 2 quy định nhà nước là của dân, nhưng điều 4 lại quy định sự độc quyền lãnh đạo của ĐCS, tức điều sau phủ định điều trước. Họ nói hiến pháp cao hơn luật pháp, thế nhưng hiến pháp lại dễ dàng bị luật pháp chà đạp không thương tiếc. Luật An Ninh Mạng chà đạp lên điều 25 HP là ví dụ. Dưới luật có đủ thứ văn bản quy định, nào chỉ thị, nào thông tư, nào nghị định vv…

Mỗi ngày các văn bản dưới luật được tung ra vô tội vạ để chỉ đạo trực tiếp. Cứ tung mà không xem xét tính hợp hiến hay hợp pháp của nó. Theo báo chí, mỗi này có 23,6 văn bản trái luật được ban hành, tức mỗi năm có 5.600 văn bản như thế. Như vậy pháp luật viết ra cũng như không, nó sẽ bị những thứ văn bản trái luật kia vô hiệu. Vậy rõ ràng hệ thống luật Việt Nam được viết ra là để chà đạp chứ đâu phải để thượng tôn? Văn bản dưới luật chà đạp pháp luật, pháp luật chà đạp hiến pháp. Như vậy tính ra hiến pháp là thứ luật rẻ rúng nhất trong hệ thống luật pháp CS.

Đất nước sẽ loạn khi luật pháp không được thượng tôn. Không thể sống tốt cuộc đời mình bằng cách tuân thủ luật pháp và hiến pháp CS mà yên thân. Nếu CS muốn, việc gì nó cũng dám làm vì nó tự cho nó là thượng đẳng “tất cả những con vật đều bình đẳng, nhưng có những con vật được bình đẳng hơn những con vật khác”. Vâng, bên trong nhà nước CS có cách tổ chức theo kiểu Trại Súc Vật của George Orwell. Trong đó, con vật CS được “bình đẳng hơn” con cừu Nhân dân. Luật chỉ dành cho bầy cừu, là cừu thì phải phải “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Còn CS thì sao? Đơn giản nó là “con vật được bình đẳng hơn”, thế thôi. Chỉ có nó là được sống trong một luật riêng đầy ưu ái mà không tuân thủ thứ luật nào dành cho bầy cừu.

Cho nên, nếu không quan tâm chính trị, chính chúng ta và con cháu muôn đời sau bị cai trị bởi những con vật tự cho mình là “bình đẳng hơn loài khác” mà thôi. Chả nhẽ chúng ta không muốn thoát kiếp làm cừu?

GĐ doanh nghiệp say rượu lái xe tông chết 2 nữ sinh: ‘Tôi chỉ biết lên xe và lái xe’

THÙY TRANG THEO DÕI TỪ THÁNG 1 TỚI GIỜ BỌN SAY XỈN GIẾT NGƯỜI VẪN NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT

SOHA.VN|BY SOHA.VN

Một lãnh đạo Công an huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) cho biết, khi được người nhà đưa đến trình diện, tài xế tông chết 2 nữ sinh vẫn trong tình trạng say rượu và nói “cháu chả nhớ gì”

Theo tin từ báo VTCNews, khoảng 20h30 ngày 14/1, tài xế Trịnh Hồng Khanh (35 tuổi, trú tại phường Vĩnh Niệm, Lê Chân, Hải Phòng) đã được người thân đưa đến Công an huyện Kiến Thụy trình diện sau khi lái xe tông chết 2 nữ sinh vào chiều cùng ngày.

Lúc này, ông Khanh còn chưa tỉnh rượu và nói do quá say nên không nhớ được cụ thể những gì đã xảy ra.

Bí thư Hà Quảng lái xe làm chết 3 người được hưởng án treo

Tai Nguyen shared a link.
 Xét bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ, gia đình bị hại đã làm đơn xin miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nên tòa tuyên nguyên Bí thư huyện ủy Hà Quảng 3 năm tù cho hưởng án treo.
NEWS.ZING.VN
Xét bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ, gia đình bị hại đã làm đơn xin miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nên tòa tuyên nguyên Bí thư huyện ủy Hà Quảng 3 năm tù cho hưởng án treo.

Vương quốc này chỉ còn một số kẻ được làm Người

Thuong Phan shared a post
Image may contain: 2 people, people sitting

Thao TeresaFollow

Ngày mai Nguyễn Phú Trọng sẽ lên ngôi hoàng đế với 100% phiếu bầu. Một mình hoàng đế Trọng tranh cử thì đương nhiên là 100% rồi. Và không lâu sau đó luật an ninh mạng được thông qua với sự quyết tâm của hoàng đế là phải bằng mọi cách dập tắt mọi tiếng nói của cái bọn dân đen.

Vương quốc này chỉ còn một số kẻ được làm Người , còn lại thành súc vật hết. Tất cả những con súc vật đó sẽ được nhốt trong một cái chuồng khổng lồ hình chữ S. Ở trong chuồng chỉ được ăn, ngủ, đụ, ỉa và tung hô Hoàng đế đời đời, muôn năm cấm góp ý phản biện dưới mọi hình thức.

Ngày mai sẽ là ngày hội của toàn dân khi hoàng đế Trọng lên ngôi ở độ tuổi 74. Quả là hồng phúc cho dân tộc này.

CHÒI VỊT và BIỆT PHỦ

Thuong Phan and Tho Nguyen shared a post.
Image may contain: one or more people, outdoor and nature
No automatic alt text available.
Image may contain: house, tree, plant and outdoor
Image may contain: 1 person, tree, plant, sky, house, outdoor and nature

Phạm Văn HảiFollow

CHÒI VỊT và BIỆT PHỦ

Người dân dựng cái chòi nuôi vịt trên đất nông nghiệp của mình thì bị chính quyền khởi tố tội “vi phạm quy định về quản lý nhà ở”.

Bọn tự xưng là “tinh hoa quý tộc” phá nát rừng phòng hộ Sóc Sơn để xây biệt phủ hoành tráng từ 10 năm nay vẫn đang sống nhởn nhơ, phè phỡn trên pháp luật.

Ảnh: Chòi vịt, biệt phủ Thành Chương và Mỹ Linh.

Các bài báo viết chi tiết:
https://www.tienphong.vn/…/chu-lo-dat-quan-xin-chao-bi-khoi…
https://thanhnien.vn/…/rung-phong-ho-soc-son-bi-bam-nat-vi-…

Mục sư Nguyễn Trung Tôn đang bị suy kiệt trong tù

” Bệnh nặng không được chữa trị. Thuốc người nhà gửi vào bị trại giam trả về. Đơn xin khám chữa bệnh bằng chi phí riêng của gia đình cũng bị lãnh đạo trại giam làm ngơ. Đó là tình cảnh của Mục sư Nguyễn Trung Tôn, nguyên chủ tịch của Hội Anh Em Dân Chủ hiện đang thụ án 12 năm tù tại trại giam Gia Trung, tỉnh Gia Lai..”

Ngay cả với một kẻ giết người đang bị biệt giam đợi ngày tử hình, cũng không luật pháp và đạo đức nào cho phép được đối xử với người tù tàn nhẫn như cách mà trại giam đang đối xử với mục sư Nguyễn Trung Tôn.

Mục sư Nguyễn Trung Tôn hoàn toàn vô tội. Ông chỉ là người dũng cảm nói lên sự thật, bảo vệ dân sinh theo đúng quyền của Hiến pháp đã quy định mà thôi. Ông đã hy sinh sự an toàn riêng của cá nhân vì lợi chung cho người VN.

Phản đối cách đối xử tàn bạo với ông Nguyễn Trung Tôn và các tù nhân lương tâm VN khác. Trại giam cần lập tức đưa ông đi chữa trị, nhận thuốc men, đồ tiếp tế từ gia đình và bà con thân hữu. Yêu cầu trả tự do ngay, vô điều kiên cho ông và tù nhân lương tâm khác.

DANLUAN.ORG
Theo thông tin từ bà Nguyễn Thị Lành, vợ Mục sư Nguyễn Trung Tôn cho biết, hôm nay 22/10, Mục Sư Tôn gọi điện thoại về nói rằng thương tật ở chân do an ninh tra tấn ông hồi tháng 02/2017 tái phát khiến khớp gối của ông luôn bị đau nhứ…

ĐÔI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ “SẮP-TÂN-CHỦ-TỊCH-NƯỚC”

Trần Bang

ĐÔI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ “SẮP-TÂN-CHỦ-TỊCH-NƯỚC”

FB Phạm Đoan Trang

Ở Việt Nam, giá như có một nền báo chí tự do, hay mong ước nhỏ hơn, có lấy vài tờ báo độc lập, thì chắc chắn công chúng không nhiều thì ít cũng phải hình dung được đôi chút về bậu sậu lãnh đạo: tư cách, tính tình, niềm tin triết lý, quan điểm chính trị, địa chỉ nhà riêng, công việc hàng ngày, hàng tháng…

Nhưng với hệ thống báo chí công cụ như bấy lâu nay thì công chúng không có được thông tin gì như thế, mà nói chung là không có thông tin gì hữu ích về chính trị, chính sách công… cả. Quan hệ của các nhà báo với “các cụ các bác trên ấy” (tức là với đám lãnh đạo ”Đảng và Nhà nước”) chỉ có giá trị cá nhân: Để nhà báo (cấp cao) nhét bổng lộc cho đầy túi tham, thể hiện mình vừa nhân văn vừa cấp tiến mà lại vừa được an toàn; và để nhà báo (cấp thấp) có cái mà lấy le với bạn bè, người thân, gia đình họ mạc, ra cái điều “tôi có thông tin, tôi biết hết, tôi biết trước, tôi biết chuyện ấy từ lâu rồi” v.v.

Nói chung, gần như không thể dựa vào những thông tin chính thống trên mặt báo do cái đám nhà báo ấy cung cấp để mà suy ra được cái gì hay ra được quyết định gì đúng đắn cả.

Tuy thế, từ những thông tin kiểu “ông chú Vietel” rỉ tai thì người ta lại biết được rằng đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng có ít nhất là hai chỗ nhột, hay là hai điều mà y rất ghét nghe nói đến:

– Thứ nhất là chuyện thời trẻ, Nguyễn Phú Trọng trốn nghĩa vụ quân sự, nôm na là trốn lính. Trong lúc lứa thanh niên cùng tuổi hy sinh trên chiến trường thì đảng trưởng-quốc trưởng tương lai ngụy tạo hồ sơ, chạy chọt sao đó mà không phải ra trận, chỉ ở hậu phương hăng say học hành. Xứ mù thằng chột làm vua, cả làng đi lính thì thằng đần ở lại quê nhà nghiễm nhiên được xơi hết chị em trong làng, sinh viên Phú Trọng đương nhiên là học hành giỏi giang tấn tới, quan lộ thênh thang ta bước… để dân Việt có một đảng trưởng-quốc trưởng như hôm nay.

– Thứ hai là chuyện kê khai tài sản cá nhân. Nghe nói cứ mỗi lần ở đâu đó có đả động tới chuyện này, Nguyễn Phú Trọng tức lắm. Chẳng gì y cũng được cái tiếng là “thanh liêm” bấy lâu nay; dân chúng nào ai nghe nói đến biệt phủ nào của tổng bí thư. Tuy thế số bất động sản mà y và họ hàng hang hốc nắm giữ, nếu lộ ra để phải kê khai thì cũng rất mệt. Mà theo quy chế thì dễ phải công khai – luật đảng cũng có quy định cả rồi. Nói chung là khó chịu. Phú Trọng bực mình ba cái chuyện mấy chục đảng viên gửi kiến nghị đòi y minh bạch tài sản lắm.

Đó là hai chỗ “nhạy cảm” của đảng trưởng mà cộng đồng mạng có thể “đi sâu” phân tích, yêu cầu minh bạch… Tuy nhiên, lợi thế của Nguyễn Phú Trọng là y hoàn toàn xa lạ với thế giới Internet, mạng xã hội, cách mạng 2.0… các cái (chưa nói tới cách mạng 4.0 nhé). Y thậm chí không biết dùng điện thoại thông minh. Xung quanh y rất đông đảo cố vấn, tham mưu các loại, nhưng rặt một phường xu nịnh, giá áo túi cơm; chúng chỉ minh họa đường lối cho y ngắm và xưng tụng cho y vui tai là chính chứ cố vấn với tham mưu cái nỗi gì. Sách báo y đọc hiện nay không có gì khác ngoài tờ Nhân Dân và các phụ trương phụ bản của nó. Dĩ nhiên y không bao giờ vào mạng. Cho nên công luận đối với y chỉ là tiếng ruồi muỗi vo ve, chân lý vẫn chói sáng dưới bầu trời phương Bắc – đồng chí Tập đại đế làm gì cũng sáng suốt – và An Nam đô hộ phủ vẫn thanh bình.

Chỉ vài giờ nữa thôi, y sẽ rưng rưng lên ngôi vua. Lịch sử nước CHXHCN Việt Nam sẽ mãi ghi tên Nguyễn Phú Trọng như một nhà lãnh đạo thanh liêm, yêu nước, yêu CNCS, cả cuộc đời dốc lòng phụng sự tình hữu nghị quốc tế và ái hữu vô sản… Sẽ không ai bảo y là thằng giặc, trẻ trốn lính, già bán nước, tham nhũng quyền lực, sĩ diện háo danh tới mức bệnh hoạn, và vì ngôi cao lãnh đạo mà cam lòng dâng hiến chủ quyền đất nước cho ngoại bang. Y tin như thế.

Âu đấy cũng là cái lợi của việc không dùng mạng xã hội, không tiếp cận Internet.

TẠI SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ NÀY SAU KHI GÂY TAI NẠN BỞI SAY RƯỢU LÁI XE LẠI CÓ THỂ BÌNH THẢN NHƯ THẾ ?

Thuong Phan and Quân Hoàng shared a post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people, car and outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, smiling, standing and text

Dương Hoài LinhFollow

TẠI SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ NÀY SAU KHI GÂY TAI NẠN BỞI SAY RƯỢU LÁI XE LẠI CÓ THỂ BÌNH THẢN NHƯ THẾ ?

Ở Mỹ tội DUI (say rượu lái xe) sẽ bị phạt rất nặng bất kể kẻ đó là ai. Con gái tổng thống Bush đã bị cảnh sát phạt vì tội uống rượu ở tuổi vị thành niên. Thẩm phán Elizaberth Earle đã buộc con gái Tổng thống phải lao động công ích trong 8 giờ, đóng 51,25 USD để tham dự một khóa học về rượu bia kéo dài 6 giờ.
https://vnexpress.net/…/con-gai-tong-thong-my-bi-phat-vi-uo…

Đó là chỉ mới uống rượu chứ chưa lái xe. Nếu lái xe trong tình trạng nồng độ cồn quá mức cho phép thì số tiền phạt là $10.000 lần đầu. Đến lần thứ 2 và 3 thì vào tù ngồi đến giờ đi làm hoặc đi học được cảnh sát tháo còng cho ra ngoài, đi làm xong vào ở tù tiếp cho đủ án tòa tuyên.

Trong trường hợp lái xe say rượu gây tai nạn thì xem như tới số. Thế nhưng tại Việt Nam cô ả này sau khi làm 2 người chết và hàng loạt người bị thương nguy kịch vẫn thản nhiên lướt Web, không một chút gì lo lắng sợ hãi ? Vì cô ả nghĩ rằng cô ả có tiền và có quen biết với công an. Vì cô ta là chủ của hệ thống nhà hàng Âu Lạc thành Hồ.

Người dân Việt Nam hay viện cớ rằng họ không cần đấu tranh để xây dựng một xã hội tốt đẹp vì cho rằng so với mặt bằng chung của xã hội họ hơn nhiều người. Có nhà, có xe có cơ nghiệp… Nhưng họ không hề biết là họ có thể chết bất cứ lúc nào vì những sát thủ như thế này. Đến lúc đó thì giàu có cỡ nào cũng bỏ đi.

Chỉ một xã hội dân chủ và pháp trị mới đem đến cho con người sự an toàn chứ không phải số phận. Và chỉ có đa đảng mới có chuyện không ai ở trên luật, khiến không ai có thể dùng tiền để coi thường pháp luật.

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ nhưng khi thấy rồi thì lại đổ cho số phận và bảo nước nào cũng thế. Đó là phép ngụy biện của người Việt Nam.