SỰ LẠNH GIÁ CỦA TÂM HỒN

SỰ LẠNH GIÁ CỦA TÂM HỒN

Có câu chuyện kể rằng:

Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.
Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay lại. Bà vừa nhìn thấy một khuôn mặt da đen trong nhóm người da trắng.
Người thứ 2 lướt qua các bộ mặt quanh đống lửa, thấy một người trong số đó không đi chung nhà thờ với ông ta. Vậy là thanh củi cũng bị thu về.
Người thứ 3 trầm ngâm trong một bộ quần áo nhàu nát. Ông ta kéo áo lên tận cổ, nhìn người đối diện, nghĩ thầm: “Tại sao mình lại phải hy sinh thanh củi để sưởi ấm cho con heo béo ị giàu có kia?”

Người đàn ông giàu lui lại một chút, nhẩm tính: “Thanh củi trong tay, phải khó nhọc lắm mới kiếm được, tại sao ta phải chia sẻ nó với tên khố rách áo ôm lười biếng đó?”

Ánh lửa bùng lên một lần cuối, soi rõ khuôn mặt người da đen đang đanh lại, lộ ra những nét hằn thù: “Không, ta không cho phép mình dùng thanh củi nầy sưởi ấm những gã da trắng!”
Chỉ còn lại người cuối cùng trong nhóm. Nhìn những người khác trầm ngâm trong im lặng, anh ta tự nhủ: “Mình sẽ cho thanh củi, nếu có ai đó ném phần của họ vào đống lửa trước”.
Cứ thế, đêm xuống dần. Sáu con người nhìn nhau căng thẳng, tay nắm chặt những khúc củi. Đống lửa chỉ còn than đỏ rồi lụi tắt. Sáng hôm sau, khi những người cứu hộ tới nơi, cả 6 người đều đã chết cóng.

Tôi đã đọc và suy nghĩ rất nhiều…. 6 con người ấy không chết vì cái lạnh bên ngoài, mà chết vì sự buốt giá trong sâu thẳm tâm hồn họ.

Cuộc sống không hề bằng phẳng, những thử thách luôn chực chờ trước mắt. Nó không buông tha ai cả, dù bạn thuộc màu da nào, dù bạn tốt hay xấu, giàu hay nghèo. Điều cốt yếu là cách bạn vượt qua những trắc trở ấy. Bạn sẽ một mình đương đầu? Sống vị kỷ với thế giới chung quanh?

Giữ khư khư “một que củi nhỏ” để rồi chết cóng, hay góp thành một khối lửa to để sống sót qua “những đêm giá buốt” của cuộc đời? Không ai có thể quyết định thay bạn. Một vấn đề sẽ được giải quyết nhanh hơn nếu có được sự góp sức suy nghĩ của nhiều cái đầu, một nỗi buồn sẽ vơi nhanh hơn nếu có được sự sớt chia, đồng cảm và tất nhiên, niềm vui sẽ được nhân lên nếu ta chia sẻ với nhiều người.

Bạn sẽ làm gì để giữ tâm hồn mình luôn ấm?
Câu chuyện trên là một lời giải đầy ý nghĩa.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Malaysia bắt giữ 68 người Việt với 39 sổ thông hành giả

Van H Pham

68 công dân Việt Nam đang đối diện với 14 ngày tù và khoản tiền phạt 32,000 ringgit, tương đương hơn 192 Mỹ kim, vì sử dụng sổ thông hành giả tại Malaysia.

Báo mạng VnExpress hôm Thứ Sáu (12 tháng 10) dẫn tin tức từ truyền thông Malaysia cho hay, các giới chức di trú Malaysia đã mở cuộc bố ráp tại Stulang Laut, ngoại ô thành phố Johor Bahru vào hôm Thứ Tư, bắt giữ một nhóm người Việt Nam tuổi từ 18 tới 57. Cảnh sát Malaysia cho biết họ mở cuộc bố ráp và bắt giữ theo sự tố giác của người dân địa phương.

Báo mạng Star Online đưa tin, có 8 người bị câu lưu vì ở lại Malaysia với sổ thông hành đã hết hạn, 21 người không xuất trình được giấy tờ hợp lệ, và 39 người sử dụng sổ thông hành giả. Cảnh sát cho biết, một người đàn ông Malaysia cũng bị bắt vì cung cấp chỗ trú ngụ cho nhóm người Việt này.

Theo pháp luật Malaysia, người dân từ các nước Đông Nam Á khác có thể vào nước này mà không cần xin visa, nhưng họ chỉ được phép lưu lại trong 30 ngày để du lịch. Trong mấy năm trở lại đây, nhiều người Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, đã đi du lịch tại các nước láng giềng như Thái Lan, Singapore và Malaysia rồi ở lại làm việc bất hợp pháp. Nhiều người bị bắt giữ, tạm giam rồi trục xuất.

Giới chức di trú Malaysia hôm Thứ Bảy tuần trước (6 tháng 10) mới bắt giữ 31 phụ nữ Việt Nam làm việc bất hợp pháp tại thủ đô Kuala Lumpur.

https://www.sbtn.tv/malaysia-bat-giu-68-nguoi-viet-voi-39-s…

SBTN.TV
68 công dân Việt Nam đang đối diện với 14 ngày tù và khoản tiền phạt 32,000 ringgit, tương đương hơn 192 Mỹ kim, vì sử dụng sổ th

Bội chi dự kiến 204 nghìn tỷ đồng, ngân sách trông chờ ở đất và dầu thô

Trang Minh
Chính phủ điều hành quốc gia mà chờ sung rụng thì mong gì đến việc an sinh xã hội !
DANTRI.COM.VN
(Dân trí) – Số thu vượt dự toán ngân sách năm 2018 chủ yếu từ các nguồn thu về nhà, đất và dầu thô trong khi thu từ đất không ổn định, thu từ dầu thô chủ yếu do giá dầu lập dự toán thấp hơn thực tế (73,5 USD/50 USD/thùng) và sản …

Xây dựng dự thảo quy định của Bộ Chính trị về kiểm soát quyền lực

Hảo Võ Thị and 2 others shared a link.
VNEXPRESS.NET
​Dự thảo quy định nêu 8 cơ chế kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ, nhận diện 19 hành vi chạy chức chạy quyền.
  • Hảo Võ Thị shared a post.

    SAO KHỔ THẾ CÁC ÔNG ƠI! 

    XEM SINGAPORE, HÀN QUỐC… KIỂM SOÁT QUYỀN LỰC THẾ NÀO MÀ BẮT CHƯỚC!

    Các ông quanh năm hội họp, ra hết Nghị quyết này đến Quy chế khác chẳng nước mẹ gì; lại rút kinh nghiệm, đẻ ra Nghị quyết mới, Quy chế mới, mà vẫn cau mày, nhăn mặt kêu khó lắm, còn Dân chả mấy ai tin. Đi học mấy nước văn minh mà làm theo có phải đỡ khổ mà Dân lại ủng hộ, sướng không? Nhìn mặt ông đã thấy tối tăm, đau khổ và chả tin gì vào cái Quy định mà ông lao tâm, khổ trí này!

LUẬN TỘI

Đỗ Ngà

LUẬN TỘI

“Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh; là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời” (Lalai Lama)

– Vì sao CS được ví như là loài cỏ dại?

Thực tế, CS được sinh ra từ tầng đáy của xã hội loài người. Tầng lớp thiếu giáo dục, không có nhân bản và sẵn sàng ra tay với đồng bào vô tội bằng cách man rợ nhất được CS đã quy tụ về dưới trướng của nó. Những thành phần thấp như phu cai đồn điền, như kẻ hoạn lợn vv..được kết nạp đảng và leo lên làm lãnh đạo nòng cốt. Để thực hiện những chính sách man rợ thì chỉ có những loại người này mới không biết chùn tay. Một mệnh lệnh tàn ác được ban ra, chúng sẽ ra tay tàn bạo với dân, bởi vì chúng không có trái tim. Vâng, đấy là chính sách Cải Cách Ruộng Đất(CCRĐ). Mệnh lệnh của lãnh tụ được ban ra, quyền giết người tự do được trao cho đám bần cố nông thất học. Kết quả 172.000 người vô tội bị hành quyết.

Tàn ác và dối trá là bản chất của CS. Chiến dịch được đặt tên là CCRĐ, nhưng chẳng có sự cải cách nào về ruộng và đất cả. Đó là cuộc hành quyết người vô tội trên quy mô lớn. Cũng giống như hôm nay, họ ban hành Luật An Ninh Mạng. Nhưng họ chẳng bảo vệ mạng Internet cho người dùng mà ngược lại. Họ còn chặn làm người dùng khó khăn truy cập, họ phá hội mạng internet nhưng lại vu cho “cá mập cắn cáp”. CS nói là Luật An Ninh Mạng nhưng thực chất nó là một loại luật cấm tự do ngôn luận. Một thứ luật thấp hơn hiến pháp nhưng đạp trên hiến pháp.

– Vì sao nói Cộng Sản mọc trên hoang tàn chiến tranh?

Năm 1954, CS Hà Nội kí hiệp định Geneve chấp nhận chia đối với đất nước tại vị tuyến 17. Nghĩa là CS đã công nhận chính thể VNCH trên giấy. Thế nhưng kí xong, ông Hồ Chí Minh đã xua quân vào nam để gây ra cuộc chiến tương tàn đẫm máu. Sau 21 năm đạp trên hiệp ước gây tang tóc cho đồng bào, kết quả là 3 triệu người Việt đã nằm xuống và chưa kể thương vong rất lớn tạo ra gánh nặng xã hội kéo lùi phát triển.

Vậy câu hỏi đặt ra là, CS dùng 3 triệu sinh mạng và 21 năm chiến tranh ấy để đổi lấy cái gì? Để đổi lấy một xã hội nghèo đói, mất tự do, và một đất nước lạc hậu không bao giờ theo kịp với phần còn lại của thế giới. Sự hoang tàn chiến tranh sau cuộc chiến, nước nào cũng có. Nhưng sự hoang tàn đó là tạm thời, những đất nước đó sẽ hồi phục và phát triển sau chừng 10 năm, như Đức và Nhật là ví dụ. Sau đệ nhị thế chiến, cả 2 quốc gia này đều hoang tàn đổ nát. Nhưng sau đó đã nhanh chóng hồi phục để trở lại thành những nước hùng mạnh.

Riêng sự hoang tàn chiến tranh gây ra bởi CS thì khác. CS sẽ duy trì tình trạng hoang tàn mãi. Đất nước nghèo mạt vĩnh viễn, dân bị tước đoạt tự do vĩnh viễn. Cho nên đến nay chiến tranh đã qua 43 năm mà đất nước vẫn hoang tàn.

– Vì sao Cộng Sản được ví như là loài trùng độc, sinh sôi nảy nở trên rác rưởi cuộc đời?

Quả thật, xã hội Việt Nam hiện nay đã phát triển ngược với văn minh nhận loại – tức thành phần rác rưởi cuộc đời sẽ làm chủ xã hội. Nếu thế giới ngày càng nhân bản hơn thì CS đã tạo ra cho Việt Nam một xã hội ngày một man rợ hơn. Hà Lan phải đóng cửa hàng loạt nhà tù vì vắng tội phạm, Việt Nam phải thả bớt (gọi là ân xá) để lấy chỗ nhốt thêm tù nhân mới. Ở các nước văn minh, chính trị gia đối lập chỉ ra cái sai chính quyền và đưa được giải pháp sẽ có khả năng thắng cử lãnh đạo đất nước, còn ở Việt Nam, ai làm thế sẽ bị nhốt tù. CS xây dựng nền giáo dục nhồi sọ thay vì khai phóng như các nước khác trên thế giới. Và nhiều thứ khác nữa, CS cứ dẫn dắt Việt Nam đi ngược với văn minh tiến bộ.

Chính vì những thứ rác rưởi được thời cực thịnh, nên vô số tiến sĩ XHCN phát biểu như đồ thiểu năng. Kẻ trọc phú thì huênh hoang dạy đời thiên hạ, kẻ nịnh bợ thì được trả công hậu hĩnh, kẻ dối trá được trọng dụng, kẻ gian manh lộng hành như chốn không người, cái ác mặc nhiên diễn ra trong sự bất lực của xã hội. CS là đại hoạ của đất nước.

HOÀNG ĐẾ NGUYỄN PHÚ TRỌNG VÀ SỐ PHẬN VIỆT NAM

Đỗ Ngà·

Khi hay tin Trần Đại Quang tắt thở, tôi đã có nhận xét nghiêng về khả nặng Nguyễn Phú Trọng sẽ nhất thể hoá. Lúc đó nhiều người nghe Osin Huy Đức tung hỏa mù, rằng có thể Nguyễn Thiện Nhân hoặc Trần Quốc Vượng thay, nên có người sau lưng tôi cho rằng, tôi theo “thuyết âm mưu”. Nhưng rồi, kim trong bịch cũng lòi ra, sau đó, cũng chính Osin quay 180 độ mớm cho dư luận lề trái và báo lề phải về “ưu điểm” của nhất thể hoá. Và đến hôm nay, mọi việc đã ngã ngũ.

Giờ đây không còn nghi ngờ gì nữa, giết người đoạt ngôi là chuyện không cần phải bàn cãi. Thủ đoạn từ trong hậu trường được chuẩn bị nhiều năm giờ đã được phơi bày như lá bài ngửa. Việc thâu tóm đã hoàn tất sau một quá trình chuẩn bị công phu, thâm hiểm, và tàn độc. Việc chuẩn bị và thực hiện này được ví như nhất tiễn hạ song điêu – một mũi tên trúng 2 mục tiêu. Chính sự ra tay này mà Nguyễn Phú Trọng vừa có được vị thế hoàng đế vừa có công cụ răn đe đối thủ.

Thủ đoạn giết để giành thế mạnh về mình đã là cách ứng xử với nhau trong nhóm CS đầu não từ bao đời nay, nhưng nó không trở nên phổ biến và khốc liệt như bây giờ. Chỉ trong vòng 4 năm, từ năm 2014 đến nay mà đã có 3 mạng người bị hạ sát, đó là Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang. Không những thế, còn thêm Phùng Quang Thanh và Đinh Thế Huynh cũng bị hạ độc và mất tích khỏi vũ đài chính trị. Thật đáng sợ! Nếu những kẻ nào không máu mặt – tức không chuẩn bị tư thế sẵn sàng mất mạng để đấu nhau, thì chỉ còn biết vâng dạ phục tùng tuyệt đối mà thôi. Thủ đoạn quá thâm và sự tàn độc quá đáng sợ đã làm đám CS phía sau Trọng sợ xanh dái, điều đó giúp cho Trọng hiên ngang bước lên ngai vàng một cách thuận lợi. Cai trị bằng cách gieo rắc nỗi khiếp vía để sai khiến chính là cách làm của một bạo chúa.

Khi con cá sấu tiến đến con mồi, nó chỉ để mũi mắt lên trên mặt nước và ẩn toàn bộ thân mình đồ sộ dưới mặt nước. Ai tưởng đó là khúc củi mục trôi thì sẽ chết không kịp la. Cho đến khi đớp mồi, cá sấu phóng toàn thân lên mặt nước, lúc đó mới nhận ra đó không phải khúc củi mục thì đã quá muộn. Tương tự thế, con đường thâu tóm quyền lực bằng giết chóc cũng được ẩn mình khéo léo. Khi Trần Đại Quang mới lâm bệnh nếu ai khẳng định đó là cách làm của Trọng, thì kẻ đó bị quy kết là theo thuyết âm mưu. Nhưng không phải, những kẻ đó thấy rõ thủ đoạn hơn những kẻ tự cho là có cái nhìn “đúng đắn” nhưng thực chất là thiển cận.

Rập khuôn Tàu Cộng là một việc làm chúng ta đã thấy rõ. Nhất thể hoá cũng rập khuôn. Nhưng không phải đơn giản thế, Nguyễn Phú Trọng cũng đang rập khuôn cách thâu tóm quyền lực của Tập Cận Bình. Với 2 chức trong tay, và sau cú đả hổ diệt ruồi để tạo sự phục tùng tuyệt đối trong TW Đảng Tàu, Tập cho sửa Hiến pháp để đưa tư tưởng Tập Cận Bình vào đấy, đồng thời hủy bỏ quy định 2 nhiệm kỳ cho chức chủ tịch nước. Đó là cách Tập dọn đường để trở thành một hoàng đế thực thụ. Vậy Nguyễn Phú Trọng có làm thế không? Theo tôi thì tại sao không?

Tỉ lệ bầu bán cho Trọng là 100%, con số này nói lên điều gì? Con số này vừa cho chúng ta biết Trọng thách thức toàn dân vừa cho chúng ta thấy đám lâu la sau Trọng phục tùng ông ta tuyệt đối. Trong con số đó, con số 100% tuyệt đối ấy nó cho thấy Trọng là một kẻ rất tham vọng. Tại sao không đưa ra con số 90% hay 95% cho có vẻ “dân chủ” như bao lâu nay mà lại phán luôn 100% một cách không ngần ngại? 100% là mang thông điệp rằng “Ừ! Tao độc tài tuyệt đối đấy, là đéo gì tao?”. Để dọn đường cho mình trở thành hoàng đế thì phải thể hiện uy lực của hoàng đế. Trọng đã thách thức tất cả một cách ngạo mạn và tạo sự phục tùng tuyệt đối.

Tôi nghĩ Nguyễn Phú Trọng sẽ đi con đường giống Tập Cận Bình. Việt Nam sẽ có một hoàng đế đầy quyền lực và phục tùng ngoại bang. Rất nguy! Trọng khác Lê Chiêu Thống. Lê Chiêu Thống chỉ là ông vua không có thực quyền, còn Trọng là quyền lực tuyệt đối. Số phận đất nước này khó thoát kiếp nô lệ.

Bài Học Lịch Sử mọi người cần phải đọc

Bang Uong shared a post.

Tuyệt vời cho tinh thần bao dung, hoà hợp hoà giải thực sự. Đó cũng là một lý do vì sao đất nước Mỹ phát triển và lãnh đạo toàn thế giới.

Image may contain: 1 person, sitting and indoor

Jimmy Vu

Bài Học Lịch Sử mọi người cần phải đọc 

Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”.
Câu chuyện tại làng Appomattox.

Cách đây đúng 150 năm, Tướng Robert E Lee của quân đội miền Nam đầu hàng Tướng Ulysses Grant của quân đội miền Bắc, đánh dấu kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ đã làm hơn 7 trăm ngàn người thiệt mạng. Sở dĩ gọi là chiến tranh Nam Bắc là vì cuộc chiến diễn ra giữa hai phe: phe miền Bắc (còn gọi là phe liên bang) đứng đầu là Tổng thống Lincoln chủ trương xóa bỏ buôn bán nô lệ người da đen và phe miền Nam chống lại chủ trương này.
Cuộc chiến Nam Bắc của Mỹ thường được nhắc tới qua những trận đánh đẫm máu giữa quân đội của hai phe: quân miền Bắc do tướng Ulysses Simpson Grant chỉ huy và quân miền Nam do tướng Robert Edward Lee cầm đầu. Tuy tướng Lee đã nhiều lần tấn công và gây tổn thất khá nặng cho đội quân của tướng Grant nhưng quân miền Bắc được sự hỗ trợ to lớn từ ngân sách liên bang và chiêu mộ được thêm nhiều quân số từ những người nô lệ da đen vừa được giải phóng nên cuối cùng quân miền Nam của tướng Lee phải chấp nhận thua trận.

Đã có những lời khuyên tướng Lee nên chia nhỏ quân của mình ra và tiến hành đánh du kích nhưng tướng Lee đã nói: nếu cứ tiếp tục chiến tranh gây bao chết chóc thì tội của tôi đáng chết gấp ngàn lần. Ông đã nhắn cho tướng Grant là ông chuẩn bị đầu hàng. Tướng Grant nhắn lại, đề nghị tướng Lee chọn địa điểm bàn thảo việc qui hàng. Và căn nhà của một người buôn bán tên là Wilmer Mc. Lean tại làng Appomattox đã được chọn. Ngày nay ngôi nhà này trở thành di tích lịch sử quốc gia, và được gọi là Appomattox Court House.

Đến ngày hẹn, tướng Lee bận một bộ lễ phục mới tinh và đeo kiếm, còn tướng Grant xuất hiện muộn hơn trong bộ đồ tác chiến thường ngày còn dính bùn đất hành quân. Hai người ngồi trong phòng khách của ông Mc. Lean và hàn huyên thân mật về những kỷ niệm quân ngũ trong cuộc chiến tranh Mexico. Câu chuyện lâu đến nỗi tướng Lee sốt ruột, chủ động đề cập đến “mục đích buổi gặp gỡ của chúng ta ngày hôm nay là bàn về việc đầu hàng”. Tướng Grant bèn lấy cây bút chì và tờ giấy viết vội những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó có những nội dung nói về binh lính miền Nam:

1. Không bị coi là phản quốc và không phải ở tù.

2. Chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ.

3. Được mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy vào mùa xuân.

Sau khi xem qua những điều tướng Grant vừa viết, tướng Lee nói: “Những điều này sẽ có tác động tốt đến quân sĩ của tôi. Chúng sẽ góp phần quan trọng trong việc hòa giải dân tộc chúng ta.” Tướng Lee cho biết ông sẽ trao trả những tù binh miền Bắc vì ông không có đủ lương thực cho họ. Tướng Grant đáp lại rằng ông sẽ gửi ngay cho binh lính miền Nam 25.000 phần lương thực khô. Ông cũng ra lệnh cho in 28.231 giấy phóng thích cho binh lính miền Nam.

Khi tin phe miền Nam đầu hàng bay đến doanh trại, quân miền Bắc định bắn đại pháo chào mừng. Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”. Ông cho rằng hai bên không còn là kẻ thù, và cách tốt đẹp nhất để bày tỏ niềm vui của miền Bắc là không vui mừng trước thất bại của miền Nam.

Ngày 12 tháng 4 năm 1865, quân đội của tướng Lee tiến vào ngôi làng Appomattox để giao nộp vũ khí. Tướng Joshua L.Chamberlain của miền Bắc được chỉ định tiếp nhận binh sĩ qui hàng. Trước hàng quân miền Bắc nghiêm chỉnh, ông nhìn những binh sĩ miền Nam bại trận đi vào làng với cảm xúc dâng trào. Sau này ông viết lại: “Giây phút đó làm tôi thực sự xúc động. Tôi quyết định đánh dấu sự kiện này bằng một hành động, không gì khác hơn là giơ tay chào kiểu nhà binh. Tôi biết có người sẽ chỉ trích tôi về cử chỉ này. Tôi đã không xin phép và cũng không yêu cầu sự tha thứ về hành động này. Đối diện với chúng tôi là những chiến binh, bại trận nhưng can trường, là biểu tượng cho tinh thần trượng phu, không rã rời, không đau khổ, bất chấp hy sinh và không có gì khuất phục được họ. Giờ đây, họ là những người ốm yếu và đói khát, nhưng họ hiên ngang nhìn thẳng vào chúng tôi, làm sống dậy những ràng buộc thiêng liêng cao cả hơn bao giờ hết. Không có lý do gì để những đấng nam nhi ấy không được hội nhập vào Hợp Chủng Quốc vững vàng của chúng ta.”

Sau đó tất cả hàng ngũ quân miền Bắc thắng trận từ đơn vị này đến đơn vị khác đều nghiêm chỉnh giơ tay chào kiểu nhà binh. Vị tướng dẫn đầu đoàn quân miền Nam đầu cúi xuống trong buồn bã, chợt nhận ra và ngồi thẳng lại trên lưng ngựa, giơ tay chào đáp lễ. Ông ra lệnh cho các đơn vị theo sau tuân theo nghi lễ quân sự khi đi ngang qua đoàn quân miền Bắc. Không có kèn thắng trận, không có tiếng trống, tiếng hô, tiếng reo hò mừng chiến thắng, không một lời nói hay tiếng xì xầm… Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Từ sáng sớm đến chiều tối, những người lính miền Nam đều giơ tay chào khi đi ngang qua hàng quân miền Bắc cũng đang giơ tay chào. Họ giao nộp vũ khí, những lá cờ trận rách tơi tả của miền Nam và trở về quê. Gần 100.000 quân miền Nam đã qui hàng ở làng Appomattox. Vài ngày sau tất cả rời khỏi nơi này, ngôi làng trở lại cuộc sống bình thường.

Hàng năm, có khoảng 110.000 du khách đến thăm ngôi làng này. Các du khách đến đây để tìm nguồn cảm hứng, và câu chuyện các du khách muốn nghe không phải là trận đánh cuối cùng mà là sự hòa hợp của quốc gia và những điều khoản rộng rãi do tướng Grant đưa ra.

Ông Ron Wilson, sử gia của Appomattox Court House nói: “Tướng Grant và tướng Lee có một tầm nhìn rất xa. Hai ông nhận thức rằng những nỗ lực hai bên cùng dồn vào cho cuộc chiến đã gây ra sự phân hóa khắc nghiệt trong bao năm qua, giờ đây cần phải được dùng để tái thiết quốc gia. Không cần phải có hận thù.”

Tướng Lee và tướng Grant đã đi vào lịch sử như những huyền thoại. Nhưng đằng sau câu chuyện ở làng Appomattox là bàn tay đạo diễn của Tổng thống Abraham Lincoln, lẽ đương nhiên cũng là một nhân vật huyền thoại. Ông thường nói rằng ông mong muốn cuộc chiến kết thúc trong sự khoan dung. Ông Ron Wilson nói rằng Tổng thống Lincoln và tướng Grant đã gặp nhau hai tuần trước đó trên chiến hạm River Queen ở sông James. Họ đã thảo luận rất lâu về hình thức kết thúc chiến tranh và những xáo trộn có thể xảy ra trong thời kỳ hậu chiến. Tổng thống Lincoln đã nói với tướng Grant: “Hãy để họ buông súng một cách thoải mái”.

(Sau chiến tranh, ngày 14/4/1865 tổng thống Lincoln bị ám sát, tướng Lee trở thành Viện trưởng của Đại học Washington, tướng Grant được bầu làm Tổng thống Mỹ hai nhiệm kỳ 1869-1877).

Nguồn: Đa Minh Việt Nam

Phỏng theo Mercy at Appomattox (William Zinsser) – Reader’s Digest.

Một phụ nữ chết ở đồn công an do ‘tự đâm vào cổ’

Một phụ nữ chết ở đồn công an do ‘tự đâm vào cổ’

2018-10-14

Hình minh hoạ. Hình ảnh trên báo cáo của Human Rights Watch về vấn nạn chết trong đồn công an ở Việt Nam công bố năm 2014. Trong hình là gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng ở bên ngoài phiên toà xử viên công an đánh chết ông Tùng hôm 17/7/2012 ở Hà Nội

Hình minh hoạ. Hình ảnh trên báo cáo của Human Rights Watch về vấn nạn chết trong đồn công an ở Việt Nam công bố năm 2014. Trong hình là gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng ở bên ngoài phiên toà xử viên công an đánh chết ông Tùng hôm 17/7/2012 ở Hà Nội

 Courtesy Dân Làm Báo, Human Rights Watch

Một phụ nữ đã tử vong tại trụ sở công an thị xã Ninh Hoà tỉnh Khánh Hoà vào tối ngày 13/10 vừa qua khi công an đang lấy lời khai về việc kinh doanh có dấu hiệu vi phạm pháp luật. Báo Người Lao Động và facebook người thân của người phụ nữ đưa tin này hôm 14/10.

Cựu phóng viên báo Tuổi Trẻ, Hoàng Khươngk viết trên trang Facebook cá nhân của mình rằng em họ của anh là cô Huỳnh Thị Nhung, 45 tuổi, ngụ tại Dục Mỹ, Ninh Sim, Ninh Hoà, Khánh Hoà, đã bị đưa về đồn công an thị xã lấy lời khai vào chiều 13/10 về việc kinh doanh nhà trọ có dấu hiệu vi phạm pháp luật. Đến 8 giờ sáng ngày 14/10, gia đình nhận được điện thoại từ Chủ tịch xã Ninh Sim cho biết chị Nhung đã chết tại cơ quan điều tra. Công an cho gia đình biết chị Nhung đã dùng kéo để sẵn trên bàn tự đâm nhiều nhát vào cổ và ngực của mình vào lúc 22 giờ đêm ngày 13/10.

Báo Người Lao Động trích lời của một lãnh đạo Uỷ ban Nhân dân thị xã Ninh Hoà giấu tên xác nhận việc chị Nhung (báo không nói tên cụ thể, chỉ viết là HTN) đã tử vong khi công an mời về trụ sở làm việc vì có liên quan đến vấn đề kinh doanh dịch vụ nhạy cảm. Nguyên văn của vị lãnh đạo này được trích như sau: “Công an thị xã đã báo cáo sự việc vào tối 13/10. Sau khi phá án thì có mời bà chủ nhà về đồn công an thị xã Ninh Hoà để làm việc thì người này lấy kéo đâm vào cổ. Họ đưa ra bệnh viện nhưng máu ra nhiều quá nên tử vong. Huyện đã báo công an tỉnh hồi tối. Sáng nay đã khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi và mời gia đình đến. Gia đình cũng đang chờ giám giám định kết quả’.

Ảnh chụp màn hình status đăng trên trang Facebook của nhà báo Hoàng Khương
Ảnh chụp màn hình status đăng trên trang Facebook của nhà báo Hoàng Khương Courtesy FB Hoàng Khương

Tuy nhiên, trên trang Facebook của phóng viên Hoàng Khương, chi tiết khám nghiệm tử thi có phần khác. Theo phóng viên Hoàng Khương, Chinh, chồng chị Nhung cho biết khi có mặt làm thủ tục kết thúc khám nghiệm tử thi, một vài vị công an ‘khuyên’ nên ký vào biên bản và sớm đưa xác về lo hậu sự, họ sẽ tha tội cho…

Báo Người Lao Động trích lời vị lãnh đạo UBND thị xã Ninh Hoà cho biết chính quyền thị xã đã yêu cầu UBND xã Ninh Sim vận động gia đình bình tĩnh, có hướng xử lý phù hợp. Công an tỉnh đang điều tra, lỗi phải như thế nào thì đã có pháp luật.

Những trường hợp công dân chết trong đồn công an tại Việt Nam khá phổ biến những năm gần đây và gây bức xúc trong dư luận. Nhiều trường hợp được công an xác định là do tự sát nhưng người dân nghi ngờ điều này. Có những trường hợp công an đánh dân đến chết ở đồn công an đã bị đưa ra xét xử.

Trường hợp xét xử gần đây nhất là vụ xử 5 công an thành phố Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận bị cáo buộc đánh chết một công dân tại nhà giam giữ vào tháng 9 năm ngoái. Phiên toà hôm 13/9 vừa qua đã tuyên án 5 bị cáo này từ 3 đến 7 năm tù về tội dùng nhục hình.

Không có những thống kê chính xác gần đây về số người đã chết trong đồn công an ở Việt Nam. Một thống kê được Bộ Công An đưa ra trước đây cho biết từ năm 2011 đến 2014 đã có 226 người chết một cách bất minh ở nơi giam giữ. Truyền thông trong nước cho biết từ năm 2011 đến 2015, toà án ở Việt Nam đã xét xử sơ thẩm 10 vụ án dùng nhục hình.

BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU!

BÔNG LÚA CHÍN LÀ BÔNG LÚA CÚI ĐẦU!

Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ.

Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày.

Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, những ‘người dưng nước lã’ hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.                                                                                                                         

Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng.

Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này. Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận.

     Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước. Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?

Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!

Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình  từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép.

Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi ‘bà bầu’ và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi ‘hầu’ bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy! Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!

Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: “Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu”. Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu: Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác!
•••
Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu câu châm ngôn của người Nhật Bản 実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな

From Truong Nghia

“EM DÂU TÔI CHẾT TẠI TRỤ SỞ CÔNG AN VÌ… TỰ ĐÂM VÀO CỔ”

14.10.2018

Cả nhà ơi, xin chia sẻ nỗi đau phẫn uất này cùng nhà báo Hoàng Khương và gia đình nạn nhân! (FB Võ Hồng Ly )

Được biết sau khi đăng bài chưa đầy 1 tiếng thì status này của nhà báo Hoàng Khương đã bị xoá không còn dấu vết ! 
———–
FB Nhà báo Hoàng Khương : “EM DÂU TÔI CHẾT TẠI TRỤ SỞ CÔNG AN VÌ… TỰ ĐÂM VÀO CỔ”

Chiều hôm qua, 13-10, em họ tôi (con chú ruột) và vợ sau khi dự đám giỗ bà nội tôi (Ninh Hoà, Khánh Hoà) trở về thì bị một số cán bộ Công an thị xã Ninh Hoà ập vào nhà làm việc.

Đến 15 giờ cùng ngày, em dâu tôi là Huỳnh Thị Nhung (1973, ngụ Dục Mỹ, Ninh Xiêm, Ninh Hoà, Khánh Hoà) bị đưa về trụ sở công an thị xã lấy lời khai về việc kinh doanh nhà trọ có dấu hiệu vi phạm pháp luật.

8 giờ sáng hôm nay, 14-10, em họ tôi nhận được điện thoại từ chủ tịch xã Ninh Xiêm thông báo Nhung đã chết tại cơ quan điều tra Công an thị xã Ninh Hoà, hiện đang khám nghiệm tử thi.

Khi gia đình em tôi có mặt tại trụ sở Công an thị xã thì một vài vị công an mặt thường phục lạnh lùng thông báo em dâu tôi đã tự sát vào lúc 22 giờ. Trong lúc đang lấy lời khai, Nhung đã chụp chiếc kéo để sẵn trên bàn và tự đâm nhiều nhát vào ngực, cổ…

Chinh, chồng Nhung, kể khi có mặt làm thủ tục kết thúc công tác khám nghiệm tử thi, một vài vị công an “khuyên” nên ký vào biên bản và sớm đưa xác về lo hậu sự, họ sẽ tha tội cho…

Thêm một cái chết đầy… kịch tính xảy ra tại trụ sở công an như biết bao vụ việc đã từng xảy ra trên khắp đất nước này. Và lần này là Nhung, em tôi, người đàn bà quê lam lũ, ít học, hiền lành và là mẹ của 2 đứa con…

Mong em yên nghỉ !

Anh hứa sẽ làm những gì có thể để linh hồn em được nhẹ nhàng…

Hoàng Khương./.

Image may contain: one or more people, people sitting, closeup and indoor
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text