Có thêm các trí thức ‘bỏ Đảng’ sau vụ TS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật

Có thêm các trí thức ‘bỏ Đảng’ sau vụ TS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật

BBC

  • 27 tháng 10 2018
PGS.TS. Mạc Văn Trang (trái) và nhà văn Nguyên Ngọc
Bản quyền hình ảnhOTHER
PGS.TS. Mạc Văn Trang (trái) và nhà văn Nguyên Ngọc

Việc PSG. TS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật đã khiến nhiều giới trí thức, văn sĩ đồng loạt tuyên bố rời khỏi Đảng Cộng sản, với sự khởi xướng là nhà văn Nguyên Ngọc.

Trên bài đăng trang Facebook của mình hôm 26/10, tác giả Rừng xà nu viết ông đã suy nghĩ và định rời bỏ Đảng từ lâu nhưng sau sự việc của PGS. TS. Chu Hảo, ông quyết định “chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ hôm nay… để tỏ rõ thái độ đối với thông báo của UBKTTW Đảng.”

“Kỷ luật ông Chu Hảo thực chất là một hành động thực hiện chính sách ngu dân, kìm hãm nhân dân trong vòng tăm tối, để dễ lừa dối và đàn áp, vì quyền lợi ích kỷ của một đảng độc tài đang cướp quyền sống và phát triển của dân tộc.

GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật vì ‘tự diễn biến’

Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng Cộng sản

Cuba muốn bỏ Chủ nghĩa Cộng sản

“Kỷ luật ông Chu Hảo với những lý do đầy tính chất vu khống còn là hành vi có chủ tâm đánh vào những người trí thức yêu nước, có tài và có tâm, luôn hành động và phát ngôn theo lương tâm của mình. Việc làm thất nhân tâm này tất sẽ dẫn đến tình trạng ‘sĩ phu ngoảnh mặt’, hết sức nguy hiểm cho vận mệnh dân tộc,” nhà văn Nguyên Ngọc viết.

Nhà văn Nguyên Ngọc, tên thật là Nguyễn Trung Thành, tác giả của truyện ngắn Rừng xà nu được giảng dạy trong sách giáo khoa ngữ văn lớp 12
Bản quyền hình ảnhOTHER
Nhà văn Nguyên Ngọc, tên thật là Nguyễn Trung Thành, tác giả của truyện ngắn Rừng xà nu được giảng dạy trong sách giáo khoa ngữ văn lớp 12

Ông cho biết ông tự nguyện gia nhập Đảng Lao Động Việt Nam, nay là Đảng Cộng sản Việt Nam từ 1956 vì “yêu nước, hăng hái tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc”.

“Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, ‘tự diễn biến’ thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy.

“Tôi vẫn tin ở tương lai của đất nước, nhất là ở lớp trẻ, vì không có lực lượng vô luân nào có thể ngăn trở dân tộc này quyết định vận mệnh của mình,” lời kết của bài tuyên bố trên Facebook Nguyên Ngọc viết.

Nhà văn Nguyên Ngọc được biết với các tác phẩm như Đất nước đứng lên, Đường chúng ta đi, Rừng xà nu…

Trong cùng ngày, PGS. TS. Mạc Văn Trang thuộc Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam cũng tuyên bố tự ra khỏi đảng để ủng hộ ông Chu Hảo.

Ông cũng viết rằng “Từ năm 2000, tôi mới nhận rõ Đảng đã biến chất hoàn toàn, đảng viên ngày càng tha hóa, xã hội ngày càng xuống cấp, con người tồi tệ đi…

“Tôi noi gương những người giác ngộ, đi trước, cũng góp những ý kiến nhỏ bé của mình và vẫn hy vọng Đảng sẽ có đổi thay khôn khéo, không diễn ra bạo lực,” vị nguyên Tổng biên tập Tạp chí Phát triển Giáo dục viết.

PGS. TS. Mạc Văn Trang có nhiều năm làm việc trong ngành tâm lý học và khoa học giáo dục ở Việt Nam.
Image captionPGS. TS. Mạc Văn Trang có nhiều năm làm việc trong ngành tâm lý học và khoa học giáo dục ở Việt Nam.

“Nhưng việc Đảng làm to chuyện kỷ luật người trí thức như Chu Hảo là nhằm triệt tiêu giới tinh hoa của đất nước, những người nhiệt thành muốn thay đổi xã hội theo chiều hướng văn minh, đẩy họ về phía đối lập với Đảng.

“Tôi rời bỏ Đảng vì thất vọng với những gì Đảng đã và đang làm, bất chấp bao ý kiến đóng góp tâm huyết và trí tuệ của những người như Chu Hảo; bất chấp những tiếng kêu thảm thiết của biết bao người dân bị cướp bóc, đàn áp, bất công một cách oan ức, thảm khốc…,”

Đến sáng 27/10, thì một số tài khoản Facebook được cho là của Trung tá Trần Nam, Tiến sĩ Trần Thanh Tuấn và Kỹ sư Hoàng Tiến Cường, đăng hình thẻ Đảng và cũng tuyên bố rời khỏi Đảng để ủng hộ PGS. TS. Chu Hảo.

Một số người như Đỗ Thế Đăng thì viết là “bỏ sinh hoạt Đảng, bỏ đóng Đảng phí” từ lâu và “Nay chính thức tuyên bố! Từ bỏ và không có bất cứ liên quan nào đến tổ chức!”

Nguyên lãnh sự Việt Nam tại Genève từ năm 2008 đến 2012 Đặng Xương Hùng người bỏ Đảng hồi 2014 cũng lên tiếng ủng hộ trào lưu này.

Hôm 25/10, Ủy ban Kiểm tra Trung ương của Đảng Cộng sản thông báo đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật GS Chu Hảo, Giám đốc kiêm Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri vì những ‘vi phạm nghiêm trọng’.

Kết luận của UBKTTW viết: “Với cương vị là Giám đốc – Tổng biên tập, đồng chí Chu Hảo chịu trách nhiệm chính về việc Nhà xuất bản Tri thức xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy”.

“Từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, đồng chí đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm, có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; đồng chí đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’. Vi phạm, khuyết điểm của đồng chí Chu Hảo là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật”.

Ông Chu Hảo cầm cuốn sách "Dân chủ và Giáo dục'
Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Ông Chu Hảo cầm cuốn sách “Dân chủ và Giáo dục’ của tác giả John Dewey do Nhà xuất bản Tri thức phát hành

Tin này nhanh chóng được chia sẻ trên mạng xã hội.

Có người chia buồn với ông về tin này trong lúc những người khác chúc mừng ông đã ‘về với nhân dân’.

Tên các cuốn sách được cho là ‘nhạy cảm’ được xuất bản bởi Nhà xuất bản Tri thức cũng được nhiều người nhắc đến.

Chủ tịch Tập Cận Bình chỉ đạo Quân khu giám sát Biển Đông và Đài Loan chuẩn bị cho chiến tranh

Chúng ta cần phải đẩy mạnh các bài tập sẵn sàng ứng phó, diẽn tập chung và diễn tập đối đầu để tăng cường khả năng cho quân nhân, chuẩn bị cho chiến tranh”, ông Tập Cận Bình nói.

TỚI NGUỒN SỰ SÁNG

TỚI NGUỒN SỰ SÁNG

Người mù ngồi ăn xin bên vệ đường.  Cảnh tượng này cho ta thấy đời anh bị bao phủ bởi nhiều thứ bóng tối.

Trước hết là bóng tối thể lý.  Không có đôi mắt, đời anh chìm trong tăm tối.  Không biết thế nào là ánh sáng.  Không biết thế nào là cảnh thiên nhiên.  Không nhìn được khuôn mặt của những người thân.  Không tự mình làm gì được.  Không tự mình sinh sống được.  Chẳng biết có ánh sáng ban ngày.  Đời anh chìm ngập một bóng đêm.  Bóng đêm dày đặc không một chút ánh sáng.  Bóng đêm triền miên không bao giờ chấm dứt.  Tất cả là một màu đen.  Thế giới màu đen.  Quần áo anh mặc màu đen.  Khuôn mặt mọi người đều màu đen.  Cơm anh ăn hằng ngày cũng màu đen.  Một màu đen muôn thưở.

Kế đến là bóng tối xã hội.  Vì tàn tật anh trở thành người dư thừa trong xã hội.  Anh bị loại trừ khỏi xã hội.  Chỉ còn ngồi bên vệ đường mà ăn xin.  Như cây cỏ mọc bên đường thôi.  Thậm chí khi Chúa đến, mọi người nô nức đón Chúa.  Còn anh chỉ kêu lên thôi cũng đã bị người ta cấm đoán, đe nẹt rồi.  Anh không có quyền gì hết.  Vì anh chỉ là thân phận sống nhờ ở đậu.

Sau cùng là bóng tối tâm lý.  Cuộc đời anh không có lối thoát.  Anh bị kết án suốt đời chịu giam cầm trong bóng tối.  Làm sao thoát ra được khi anh không thể tự mình làm gì.  Khi mọi người kể cả những người thân ruồng bỏ anh.  Khi xã hội gạt anh ra bên lề cuộc sống.

Nhưng Đức Kitô đem đến cho anh ánh sáng ngập tràn.

Người chiếu vào đời anh ánh sáng hy vọng.  Tuy chưa được gặp Chúa, nhưng chỉ nghe những lời Chúa giảng, những việc Chúa làm anh đã tràn trề hy vọng.  Chúa có thể giải thoát anh khỏi định mệnh tăm tối vây bọc cuộc đời anh.  Người có thể đưa anh tới miền ánh sáng.  Tương lai anh sẽ thay đổi.  Cuộc đời anh sẽ tươi sáng.  Anh tràn ngập niềm hy vọng.  Niềm hy vọng trở thành ánh sáng chiếu soi cuộc đời anh.

Người chiếu vào đời anh ánh sáng đức tin.  Tuy chưa gặp Chúa nhưng anh đã hoàn toàn tin tưởng vào Chúa.  Không tin sao được vì chỉ có Chúa là Đấng duy nhất có thể cứu anh khỏi bóng tối.  Vì thế thoạt nghe tiếng Chúa anh đã kêu van lớn tiếng xưng tụng Người là Con Vua Đavít nghĩa là Đấng Cứu Thế.  Có lẽ những người đi đón Chúa hôm ấy đều có đôi mắt sáng.  Nhưng không ai có ánh sáng đức tin.  Vì không ai tin Chúa là Đấng Cứu Thế.  Trừ anh mù.  Mắt anh mù nhưng đức tin của anh sáng.  Nên anh là người duy nhất lớn tiếng tuyên xưng Chúa là Đấng Cứu Thế.  Niềm tin của anh thật mãnh liệt.  Dù bị mọi người chung quanh ngăn cản, niềm tin ấy không những không bị suy yếu mà còn càng trở nên mạnh mẽ hơn.  Bị mọi người đe dọa, cấm cản, niềm tin của anh càng vững vàng không gì có thể lay chuyển được, nên anh càng kêu to hơn.

Người đã chiếu vào đời anh ánh sáng tình yêu.  Chúa là tình yêu.  Chúa không nghe bằng tai nhưng nghe bằng trái tim.  Vì thế giữa đám đông hỗn độn của thành Giêricô phồn hoa, Chúa vẫn nghe được tiếng kêu van của một người con bé nhỏ ngồi bên vệ đường.  Không những Chúa nghe thấy tiếng lòng khốn khổ của anh mà Chúa còn ưu ái gọi anh đến.  Thật là một cử chỉ ưu ái quá sức tưởng tượng.  Giữa đám đông trong một thành phố phồn hoa, Chúa chẳng gọi ai trừ ra người mù ngồi bên vệ đường.  Chúa chẳng chờ đợi ai trừ ra chờ đợi người con nhỏ bé tội nghiệp bị bỏ rơi nhất thành phố đến với Chúa.  Đời anh chưa được ai yêu thương như thế.  Đời anh chưa được ai quan tâm như thế.  Đời anh chưa được ai mời gọi như thế.  Đời anh chưa được ai chờ đợi như thế.  Và Chúa còn hỏi anh muốn gì.  Đời anh chưa được ai âu yếm như thế.  Tình yêu Chúa làm cho đời anh bừng sáng.  Anh tìm thấy tất cả ý nghĩa cuộc đời khi gặp được Chúa.

Chúa đem ánh sáng đến cho anh.  Chúa là tất cả đời anh.  Anh không cần gì khác nữa.  Anh vất bỏ cả áo choàng là tài sản duy nhất.  Vì anh đã khám phá ra kho tàng quý giá nhất đời.  Anh đứng phắt dậy mà đến với Chúa vì tuy mắt chưa nhìn thấy mà lòng anh sáng như sao băng.  Và nhất là anh đi theo Chúa cho đến cùng vì Chúa chính là ánh sáng cho đời anh.  Chúa sẽ dẫn đường anh đi.  Đi đến sự thật và đến sự sống.

Đời sống tôi có nhiều bóng tối vì tôi chưa tin vào Chúa.  Đời sống tôi bế tắc vì tôi chưa đặt niềm hy vọng vào Chúa.  Đời tôi mệt mỏi chán chường vì tôi chưa yêu mến Chúa.  Hãy tin tưởng vào Chúa.  Ánh sáng đức tin sẽ chiếu soi đường đời tôi đi.  Hãy hy vọng vào Chúa.  Niềm hy vọng là ánh sáng ấm áp cho cuộc đời.  Hãy yêu mến Chúa.  Tình yêu Chúa là ánh sáng hướng dẫn mọi tư tưởng, lời nói, việc làm của tôi.  Hãy noi gương anh mù thành Giêricô bỏ tất cả mà theo Chúa.  Sống bên Chúa đời tôi sẽ ngập tràn ánh sáng.

ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

From Langthangchieutim

Nhạc sĩ, nhà giáo Dương Bích Hà bỏ đảng là việc đã xảy ra.

Nhạc sĩ, nhà giáo Dương Bích Hà bỏ đảng là việc đã xảy ra.

Nhạc sĩ, nhà nghiên cứu âm nhạc dân gian Dương Bích Hà, giảng viên Học viện Âm nhạc Huế là một người phụ nữ tâm huyết và tài năng trong lãnh vực bảo tồn, sưu tầm, các làn điệu dân ca đã thất truyền từ lâu hoặc mai một của các dân tộc sống trong rừng sâu núi thẳm bắc miền Trung Việt Nam –

Kho tàng ký âm của nhạc sĩ Dương Bích Hà là một tài sản văn hóa vô giá của quốc gia, của dân tộc Việt Nam, …

Tuy việc bỏ đảng là việc đã qua, cô ấy đã từng khẳng khái và công khai vạch những sai lầm của tên bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế, cho dù tên đó, hiện nay, đương chức là bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Con gái của cô ấy cũng là một nhạc sĩ, một giọng soprano chính của dàn hợp xướng thánh lễ nhà thờ Thái Hà (Hà Nội).

Người mẹ hào hùng đã hun đúc tinh thần cho đứa con gái dũng cảm.

Cô ấy đã thật mạnh mẽ và can đảm khi tuyên bố bỏ đảng.

Image may contain: 1 person, smiling, standing, outdoor and water

LÀ NGƯỜI CÓ LƯƠNG TRI, CẦN RA KHỎI ĐẢNG

LÀ NGƯỜI CÓ LƯƠNG TRI, CẦN RA KHỎI ĐẢNG

Khi Nguyễn Phú Trọng kiêm luôn chức chu tịch nước thì truyền thông thay nhau tung hô nào “lịch sử đã chọn”, nào “nhân dân đã chọn”. Nhưng cuối cùng, ông ta lại đánh vào giới trí thức trong đảng. Chẳng có dân nào chọn thành phần kẻ thù của trí thức cả.

Thời Mao, ông ta ví “trí thức như cục phân”, vì với ý đồ muốn độc tài tuyệt đối, nói gì cũng phải nghe thì trí thức chỉ là lực cản. Và vì thế ông tìm cách diệt. Mao khởi xướng phong trào trăm hoa đua nở để dụ cho trí thức thể hiện. Và chính sự thể hiện ấy mà Mao đã tóm hết và diệt sạch. Với Mao, sự tiến bộ cho đất nước không có ý nghĩa, ông ta cần xây dựng một xã hội chỉ để phục vụ mình. Vì vậy ông ta cần dân chúng ngu dốt và trung thành tuyệt đối như đám Hồng Vệ Binh chứ không cần trí tuệ để phát triển.

Đã CS thì kị trí thức, mà đã kị trí thức thì chỉ có thể phá hoại chứ chẳng làm nên cơm cháo gì cho đất nuớc. Dẫu biết, CS là kẻ thù của tiến bộ, nhưng nếu có dùng trí thức thì đất nước đỡ tụt hậu, đỡ điêu tàn hơn. Nhớ thời Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải, 2 người này đã dùng tổ tư vấn gồm nhiều trí thức hàng đầu Việt Nam thì đất nuớc lúc đó tương đối phát triển tốt. Đến thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta cho giải tán tổ tư vấn ấy thì kinh tế đất nước xuống dốc nghiêm trọng, hàng loạt tổng công ty nhà nước vỡ nợ, kinh tế đất nước lụn bại.

Với thái độ loại bỏ trí thức, Nguyễn Phú Trọng quyết đưa ĐCS trở về thời man rợ. Bên Tàu, Tập muốn mình là một Mao đệ nhị, và bên Việt Nam, Trọng lại muốn mình là một Tập của Việt Nam. Là người có lương tri nên từ bỏ đảng để về với nhân dân. Vì thực sự, Nguyễn Phú Trọng đang đưa ĐCS đi ngược lại với nguyện vọng dân tộc.

ĐCS dưới sự dẫn dắt của kẻ mù loà như Nguyễn Phú Trọng rồi nó cũng sẽ đi đến thời kỳ suy vong thôi. Những trí thức nào vẫn muốn làm chính trị, thì cần phải tính đến việc bí mật lập đảng, để khi ĐCS đến cuối vòng đời của nó, đất nước có lực lượng thay thế.

TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC, CHÚNG TA LÀ MỘT

TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC, CHÚNG TA LÀ MỘT

Có một điều cần nhìn nhận khi ngoại xâm đe doạ, lòng dân sôi sục. Những cuộc biểu tình tình đông đảo đã diễn ra đều là những cuộc biểu tình có dính tới yếu tố Trung Quốc. Từ vụ dàn khoan HD981, đến Formosa, Luật Đặc Khu đều như thế. Khi lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm, người Việt sẵn sàng đứng lên, đây là yếu tố có trong đặc tính dân tộc đã ngàn năm. Nó giúp dân tộc ta đuổi giặc và giữ nước.

Là người Việt Nam thì ai cũng có trong người tố chất ấy, và người của ĐCS cũng không ngoại lệ. Dẫu biết trong số người Việt vẫn có một tỉ lệ ít ỏi những con người không một chút lòng yêu đất nước và sẵn sàng hy sinh giang sơn cho danh vọng cá nhân. Thời kỳ chống quân Nguyên xâm lược, con cháu nhà Trần đều yêu nước, chỉ riêng Trần Ích Tắc là chứa dã tâm bán nước cầu vinh. Trong dân cũng thế, dù biết lực mỏng trước vó ngựa quân Nguyên nhưng trong hội nghị các bô lão ở điện Diên Hồng, người dân vẫn quyết đánh.

Hiện giờ, chuyện rước Tàu vào Việt Nam không phải là một kế hoạch đơn lẻ, mà nó là chuỗi kế hoạch liên hoàn, mỗi kế hoạch một chức năng riêng cho mục đích chung là đi đến kiểm soát Việt Nam. Điều đó ai cũng nhìn thấy, và trên thượng tầng chính trị, kẻ có quyền lực cao nhất tiến hành thâu tóm quyền lực, thanh lọc tư tưởng, thanh trừng phe cánh để dọn đường cho các bước triển khai. Đến tên của kẻ thù còn không dám gọi, thì điều đó có nghĩa người đứng đầu Việt Nam bao lâu nay là cấp dưới của kẻ thù phương Bắc. Họ chẳng tự nhận công khai, nhưng chúng ta phải hiểu như thế. Có những thứ chúng ta phải tự hiểu.

Với giặc tham nhũng nó làm nước nghèo, nhưng với giặc ngoại xâm nó làm mất nước. Vậy với 2 loại giặc đó, giặc nào nguy hiểm hơn? Với hành động của nhân dân bao lâu nay, tôi tin nhân dân mình đánh giá rất đúng mức độ nguy hiểm của 2 loại giặc. Biểu tình cùng dân oan người ta ủng hộ rất ít, nhưng biểu tình chống dàn khoan HD981 hay chống Luật Đặc Khu người ta xuống đường rầm rộ. Đấy chính là câu trả lời.

Vậy rõ ràng hoạ mất nước nguy hiểm hơn họa tham nhũng. Trong 2 cái họa ấy, kẻ có dã tâm nối giáo cho giặc đã khéo léo dùng đòn đánh tham nhũng lấy lòng dân, mục đích là để che đậy cho dã tâm lớn hơn – dã tâm bán nước. Rất nhiều người dân đã sập bẫy trò che đậy khéo léo này và thật lòng tin tưởng “Bác Trọng”.

Đứng trước họa ngoại xâm, người CS cũng có trách nhiệm đứng lên chứ không phải riêng nhân dân. Về tham nhũng, người CS ở hạ tầng chính trị cũng tham nhũng, nhưng về dã tâm bán nước thì chỉ có thượng tầng chính trị hưởng lợi và đẩy tất cả nhân dân và người CS ở hạ tầng vào vòng nguy hiểm chịu họa diệt vong. Vì vậy cần phải nhìn nhận rõ ràng 2 mối họa. Đứng trước họa mất nước, quân đội, công an ở hạ tầng, những đảng viên ĐCS ở tầng thấp và một số đảng viên cấp cao có lòng với đất nước cùng với toàn dân phải đứng về một phía để dẹp bè lũ bán nước đang ở trên cao triển khai chỉ thị của giặc.

Facebook bị cáo buộc xóa tài khoản những người vừa tuyên bố bỏ đảng CS

Facebook bị cáo buộc xóa tài khoản những người vừa tuyên bố bỏ đảng CS

Ông Mạc Văn Trang vừa tuyên bố bỏ đảng CSVN (Hình: Giáo Dục Thủ Đô)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 27 Tháng Mười, cộng đồng mạng Việt Nam xôn xao trước tin tài khoản Facebook của ông Mạc Văn Trang bị xóa ngay sau khi ông tuyên bố bỏ đảng CSVN.

Cùng thời điểm, một Facebooker khác ít người biết hơn, Trung Tá Trần Nam cũng bị xóa post “tuyên bố ra khỏi đảng”.

 

Bà Mạc Việt Hồng, chủ biên báo điện tử Đàn Chim Việt ở Ba Lan và là con gái ông Trang, viết trên trang cá nhân: “Bố mình lại mất Facebook rồi. Đây là lần mất thứ hai trong vòng vài tháng trở lại đây. Sau khi mất Facebook cũ, cụ lập Facebook mới. Hôm 25 Tháng Mười, cụ tuyên bố bỏ đảng. Post này có tới dăm bảy ngàn like và hàng ngàn lượt chia sẻ, nhưng Facebook của cụ hôm nay mất tiêu rồi. Bị mất hoài vậy bức xúc quá cơ.”

Đây không phải lần đầu Facebook bị cộng đồng mạng Việt Nam cáo buộc xóa tài khoản và kiểm soát post bài theo kiểu Tuyên Giáo CSVN.

Vài ngày trước, nhà báo tự do Nguyễn An Dân (Facebook Quang Hữu Minh) ở Sài Gòn bị khóa tài khoản Facebook với lý do ông được ghi nhận “chỉ mới 13 tuổi”. Sau khi được mở lại tài khoản không lâu, ông lại bị Facebook “khai tử” trang cá nhân thành trang “tưởng niệm”, dù ông vẫn còn sống.

Hồi Tháng Chín, 2018, nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn, người hay post bài về Formosa và chính trường Việt Nam, cho biết ông bị bị khóa chức năng post bài vì “vi phạm bản quyền” sau khi đăng một ảnh do chính ông chụp. Đồng thời, ông còn nhận được cảnh báo sẽ bị xóa tài khoản vĩnh viễn nếu “tái phạm”.

Đến nay, trước nhiều cáo buộc tương tự của giới blogger, nhất là giới bất đồng, Facebook Việt Nam không hề lên tiếng phản hồi. Điều đó khiến người ta hoài nghi rằng mạng xã hội này đã bắt tay thỏa hiệp với nhà cầm quyền CSVN trong việc xóa “thông tin xấu độc” với lý do mơ hồ là các post bị xóa “vi phạm tiêu chuẩn và chính sách cộng đồng”.

Trong một diễn biến khác, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc được báo Thanh Niên hôm 21 Tháng Mười dẫn lời: “Thông tin xấu, độc, phá hoại vẫn là vấn đề rất lớn mà chúng ta chưa kiểm soát được. Chính phủ đang giao các bộ làm việc với Google, Facebook [về việc này].”

Thời điểm cuối năm 2017, ông Trương Minh Tuấn, khi đó còn là bộ trưởng Thông Tin Truyền Thông CSVN, đã mạnh miệng tuyên bố rằng Facebook và Google “đã xóa hàng trăm tài khoản, hàng ngàn video có nội dung “xấu độc” theo yêu cầu của chính quyền Việt Nam.

Phát ngôn này lập tức bị giới hoạt động chỉ trích vì việc chính quyền CSVN công khai chuyện bắt tay với mạng xã hội để “bịt miệng” giới blogger là bất công và vi phạm quyền tự do ngôn luận và tự do biểu đạt của người dân. (T.K.)