Tổng Giáo phận Hà Nội phản đối việc chiếm cướp đất nhà thờ tại 29 Phố Nhà Chung

About this website

RFA.ORG

Nhà cầm quyền Hà Nội đã tự ý xây dựng tại 29 phố Nhà Chung, là khu đất thuộc quyền sở hữu của Tòa Tổng Giám mục Hà Nội được chứng nhận tại bằng khoán điền thổ số 1794, quyển 9, trang 191.

Ca Ngợi Chúa Trong  Ưu Phiền !

Ca Ngợi Chúa Trong  Ưu Phiền !

 Một bà mẹ đến xin tôi cầu nguyện cho con gái bà là vũ nữ trong một hộp đêm.  Tôi trả lời rằng: tôi rất vui mừng và tạ ơn Chúa vì con bà đang sống như vậy.  Bà nhìn tôi kinh ngạc:

–  Cha đừng nói rằng con phải cám ơn Chúa vì đứa con gái đã quên hết thuần phong mỹ tục và chỉ còn biết nhạo báng tôn giáo.  Con phải cám ơn ma quỷ thì có, chớ không nên cám ơn Thiên Chúa tình yêu.

Người mẹ này bị đặt trước một lựa chọn cam go.  Suốt cả đời, bà chỉ biết cám ơn Chúa vì những điều tốt lành, còn bao nhiêu điều dữ bà cho là ma quỷ bày đặt ra.  Chúng tôi cùng tìm lại trong Thánh Kinh những đoạn nói rằng Chúa có thể biến mọi sự nên lành với những ai yêu Người và tin cậy nơi Người; và những đoạn nói rằng: chúng ta phải biết ơn Chúa, dù gặp cảnh gian nan nào đi nữa.  Tôi nói với bà:

– Bà vẫn có thể nghĩ rằng: con bà đang ở dưới quyền kiểm soát của ma quỷ – nhưng vì bà thiếu tin vào uy quyền vô tận của Thiên Chúa, Chúa cũng khó thực hiện kế hoạch tuyệt hảo của Người trên con bà.  Nhưng trái lại, bà cũng có thể tin rằng chính Chúa đang hoạt động và cảm tạ Chúa về mọi sự. Nhờ vậy bà để cho uy quyền của Chúa có dịp can thiệp và hoạt động trong cuộc sống con gái bà.

Cuối cùng, bà mẹ đau khổ thưa tiếp:

– Con không hiểu được, nhưng con muốn tin rằng Chúa biết rõ điều Chúa làm và con sẽ cám ơn Người.

Sau một lúc cầu nguyện chung, bà ra về với một sự bình an mới trong lòng.  Bà thú nhận với một nét mặt hân hoan:

– Đây là lần đầu tiên mà con không lo lắng cho đứa con gái của con.

Sau đó, bà kể cho tôi nghe điều đã xảy ra.  Ngay trong đêm chúng tôi đã cầu nguyện chung thì con gái bà, như mỗi tối, đang khiêu vũ hầu như khỏa thân trên cái bục nhỏ, thì một chàng thanh niên bước vào vũ trường.  Anh lại gần cô, nhìn thẳng vào mặt và nói:

–  Chúa Giêsu yêu cô!

Cô vũ nữ này đã quen nghe đủ mọi thứ ngôn ngữ của đàn ông, nhưng cô chưa bao giờ nghe một câu như vậy.  Cô bước xuống khỏi sân khấu và lại ngồi gần chàng trai. Cô hỏi:

–  Tại sao anh lại nói như vậy?

Anh ta thuật lại là đang khi đi ngoài đường, anh cảm thấy Chúa thúc giục anh đi vào nơi này để nói cho cô vũ nữ rằng Chúa Giêsu đang muốn tặng cô ân huệ “nhưng-không” của cuộc sống vĩnh cửu.  Như bị sét đánh ngang tai, cô ấy nhìn anh ta và rưng rưng nước mắt. Cô bình tĩnh nói:

–  Tôi muốn được sự sống ấy.

Và ngay tại bàn ăn của hộp đêm đó, cô đã lãnh nhận sự sống.

 ~^~

Ca ngợi Chúa không phải là một liều thuốc, một thần dược luôn luôn hiệu nghiệm làm phép lạ.  Đó là một cách sống đặt nền tảng vững chắc trên lời Chúa.  Chúng ta ca ngợi Chúa vì hoàn cảnh đang có, chứ không phải chỉ ca ngợi Chúa khi thấy kết quả.  Khi nào chúng ta chỉ ca ngợi Chúa với hy vọng, chúng ta tự lừa dối mình, và chúng ta có thể chắc chắn rằng chúng ta đang được đổi mới và hoàn cảnh cũng không được đổi mới.

Nền tảng của sự ca ngợi là chấp nhận toàn diện hiện tại một cách vui vẻ. Coi hiện tại đó như ở trong chương trình ý định hoàn hảo của Thiên Chúa tình yêu. Ca ngợi không căn cứ trên điều chúng ta suy nghĩ hay hy vọng sẽ xảy đến trong tương lai.  Đó là một định luật cụ thể của ca ngợi.  Chúng ta ca ngợi Chúa, không phải vì những gì chúng ta hy vọng sẽ xảy đến cho chúng ta và chung quanh chúng ta, nhưng vì Chúa là Chúa, ngay ở chỗ chúng ta đang đứng.  Một điều chắc chắn là khi chúng ta thật tình ca ngợi thì đang xảy ra một sự gì đó.  Uy quyền của Chúa, xuất hiện trong hoàn cảnh chúng ta đang sống, và chúng ta nhận ra, không chóng thì chầy, một sự thay đổi trong ta và nơi người khác.  Sự thay đổi đó tạo nên niềm vui và một hạnh phúc ngay chính giữa một hoàn cảnh bế tắc; hoặc là chính hoàn cảnh cũng sẽ đổi thay.  Và sự thay đổi đó luôn luôn là hậu quả của sự ca ngợi, chứ không phải là lý do để ca ngợi.  Ca ngợi không phải là mặc cả.  Chúng ta không nói: “Lạy Chúa, con ca ngợi Chúa, sau đó Chúa chúc lành cho con nhé!”

Ca ngợi Chúa là tìm hạnh phúc của chúng ta nơi Chúa như tác giả của Thánh Vịnh đã viết:

“ Hãy tìm niềm vui trong Chúa,

Dâng cho Chúa trọn cả con đường,

Mọi ước vọng để Ngài chỉ huy hướng dẫn”   (TV 37,4)

Hãy chú ý đến thứ tự trong câu này, chúng ta không bắt đầu lập danh sách tất cả các ước muốn của chúng ta rồi mới tìm cách vui trong Chúa, với mục đích được toại nguyện.  Nhưng chúng ta bắt đầu tìm khoái lạc nơi một mình Chúa mà thôi, và một khi chúng ta được sung mãn và hỷ hoan trong Chúa, chúng ta sẽ dần dần khám phá ra rằng: tất cả chỉ là thứ yếu.

Nhưng Chúa vẫn muốn ban cho ta những gì lòng ta ao ước.  Đó là tất cả ý định của Người và kế hoạch của Người trên ta.

(Trích Sách “Quyền Năng của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi”

From Nguyen Kim Bang

Thấy gì về tư duy cộng sản khi ông Trọng dẫn đầu đoàn cán bộ cấp cao tưởng niệm tượng đài Lenin?

Thấy gì về tư duy cộng sản khi ông Trọng dẫn đầu đoàn cán bộ cấp cao tưởng niệm tượng đài Lenin?

Con đường mà những đệ tử của Marx như Lenin… tìm cách đến với xã hội chỉ có trong mơ đó thì lại đầy rẫy sai lầm. Kết quả của những phép thử về mặt tư tưởng này là một thế giới bị cày xới bởi những biến động xã hội sâu sắc. Có nhiều triệu sinh mạng đã phải trả giá trong những cuộc chiến đẫm máu, nhiều quốc gia chìm vào vài chục thập niên trong bóng tối để đến lúc nhận ra thì đất nước đã phải trả giá nặng nề và họ lại phải bắt đầu lại từ vạch xuất phát như một nửa châu Âu, trong khi phần còn lại của thế giới đã có những bước tiến quá xa trong lộ trình hướng tới văn minh.

Thời hoàng kim của những lý thuyết cộng sản là những năm 1960. Khi đó người ta thống kê được trên dưới 100 quốc gia áp dụng theo hoặc mô phỏng theo các mô hình tổ chức xã hội mang sắc thái cộng sản. Sự đào thải của thực tế là một phép thử rất đắt giá. 

Ngày nay chỉ còn năm quốc gia tự nhận là hậu duệ của những nhà cách mạng cộng sản, gồm Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào và CuBa. Toàn bộ các chế độ cộng sản còn lại đều đã bị lịch sử đào thải.

Với 5 chế độ cộng sản còn đang thoi thóp, họ cũng chẳng còn chút bóng dáng nào của những mô hình xã hội mà họ tuyên bố kế thừa. Cốt lõi lý luận của họ đều đã bị chính họ đào thải về mặt thực tiễn, phần còn lại chỉ là một xã hội lai căng quái đản giữa thể chế cai trị độc tài và nền kinh tế thị trường vay mượn từ các nước phương tây 

Sự phát triển của Trung Quốc thường được các tay tuyên huấn cộng sản tuyên truyền như một khởi đầu mới của các lý thuyết cộng sản. Trên thực tế, chính bản thân những nhà lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc và Việt Nam cũng hiểu rất rõ họ đang đối mặt với sự sụp đổ từ bên trong, và thời gian tồn tại của nền cái trị độc tài cộng sản ở quốc gia này là một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Toàn bộ nền tảng lý luận của họ đã bị thực tế phủ nhận và lộ rõ tính ảo tưởng, những đảng viên từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất lâm vào sự khủng hoảng khi không còn lý tưởng soi đường. Trong khi đó, quyền lực độc tài và những món lợi kinh tế được tạo ra từ sự cấu kết giữa quyền lực chính trị và các hoạt động kinh tế tư bản rừng rú đã khiến bộ máy cai trị của họ tha hoá nhanh chóng đến tận gốc rễ. 

Trên thực tế, tất cả các đảng viên từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất tại Trung Quốc và Việt Nam đều không sống bằng những nguồn thu nhập công khai, họ vơ vét tiền và làm giàu nhanh chóng từ những lợi thế quyền lực và thông tin mà chế độ ban phát cho họ. 

Hầu như giới trí thức hiểu biết về chính trị không còn ai tại Trung Quốc và Việt Nam còn tin rằng chế độ cai trị có thể trường tồn. Câu cửa miệng của các quan chức Trung Quốc khi gửi vợ con và các tài sản vơ vét được ra nước ngoài là: “Cũng chẳng còn được lâu nữa đâu”. Trên thực tế các xã hội như Trung Quốc và Việt Nam từ lâu đã biến thành những xã hội phân biệt đẳng cấp sâu sắc. Nếu có những thống kê thực tế về tài sản của các Đảng viên Đảng cộng sản cỡ trung cao cấp và toàn bộ phần còn lại của đất nước thì chắc chắn rằng hầu hết các tài sản và nguồn lực kinh tế của những quốc gia này đều nằm dưới sự chi phối, sở hữu và thao túng của các hậu duệ cộng sản. 

Khởi nguồn từ những cuộc đấu tranh giai cấp, nhưng hiện nay chính họ lại là một giai cấp mới, sở hữu hầu kết các nguồn lực kinh tế và sở hữu tuyệt đối về quyền lực chính trị. Tất nhiên, kiểu tồn tại của họ sẽ không thể lâu dài, vì tự thân nó là nguyên nhân của sự diệt vong. 

Vậy nhưng các nhà nước cộng sản tại Trung Quốc và Việt Nam vẫn đang tồn tại và cố tìm mọi cách níu kéo quyền lực của mình.

Bằng cách tận diệt tài nguyên và đánh đổi các giá trị môi trường, Tuy nhiên, đó là sự phát triển không có ngày mai vì đó là sự vay mượn tận diệt từ tương lai để đốt hết cho hiện tại.

Mặc dù biết chắc phía trước là vực thẳm, nhưng đội ngũ lãnh đạo chóp bu ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều tin rằng họ có thể trì hoãn được thời gian. Những nỗ lực của họ không phải để hướng tới tương lai mà là để kéo dài cái chết. Điểm kết cuối cùng là những tay cộng sản nặng túi sẽ tìm cách đào thoát khỏi con tàu sắp đắm. Còn những gì diễn ra sau lưng thì có lẽ đúng với câu ngạn ngữ cổ xưa: “Khi trẫm đã thôi trị vì thì dẫu có nạn hồng thủy trên vương quốc cũng mặc”. Có những cách thức để họ có thể thay đổi và trì hoãn ngày tàn, và đó cũng chính là thứ mà các tay lý luận cộng sản cố gắng tìm kiếm.

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor
Image may contain: one or more people

SỰ KHỐN NẠN CỦA CẢ HỆ THỐNG | rfavietnam

KHỐN NẠN CẢ HỆ THỐNG

Trên mạng lan truyền một video Clip về một vụ Cảnh sát giao thông Quy Nhơn tự ngã để vu cáo người tham gia giao thông bị giữ xe đánh cảnh sát và sau đó Công an bắt người này về Phường. 

Nội dung vụ tai nạn đã được mạng xã hội phản ánh đầy đủ, rằng một xe máy bị hai người đi trên một xe máy đắt tiền nhãn hiệu SH gây va chạm, sau khi công an đến thì đã để cho người đi xe đắt tiền bỏ đi, nhưng nạn nhân là hai thanh niên đi xe máy kia đã bị công an giữ lại và bắt xe về phường. Quá trình tranh cãi, một CSGT đang vịn tay vào ghi đông xe thì tự ngã xuống đất trong khi người này đang đứng mà không có hành động gì trước cú ngã đó. Ngay sau đó, công an đã tấn công bắt người này.

Người dân ra sức phản đối và bộc lộ sự phẫn uất với những kẻ khốn nạn ăn cơm dân, mặc áo dân để phục vụ dân nhưng ngược lại tìm cách vu cáo người dân đẩy họ vào tù tội.

Chuyện công an tự ngã để bỏ vạ cho người dân chống người thi hành công vụ không phải đây là lần đầu tiên. Trên mạng xã hội trước đây cũng đã xuất hiện nhiều video clip tương tự.

Người dân thấy rõ hành động gắp lửa bỏ tay người vu oan giá họa cho những người dân từ phía công an đã là chuyện không có gì là lạ.

Ít nhất, trên mạng đã có ba clip ghi lại những cảnh tương tự. Khi công an đang giữ người và gây tranh cãi, một công an cố tình áp sát nạn nhân và tự ngã xuống đất như một hiệu lệnh. Ngay sau đó là một đàn công an ập đến bắt người dân với những hành động thô bạo.

Người ta chia sẻ, bình luận về những hành động này rằng: Đó là khi có những video clip quay lại hẳn hoi, còn biết bao nhiêu vụ chỉ có công an với dân, không ai quay phim lại thì sự đổi trắng thay đen sẽ như thế nào mà kể.

Khi được hỏi, viên công an có trách nhiệm tại Công an Quy Nhơn đã nói rằng sẽ tìm hiểu.

Clip được chia sẻ chóng mặt trên mạng xã hội đã làm cho nhà cầm quyền, nhất là Công an không yên trước dư luận xã hội. Và những màn che đậy sống sượng đã bắt đầu được thực hiện.

Tưởng rằng với đoạn video quay lại toàn cảnh như vậy, thì dù có mặt trơ đến đâu, công an cũng không thể nói ngược lại sự thật đã rành rành.

Thế nhưng, điều người ta không nghĩ là công an và hệ thống báo chí bưng bô, bất chấp lương tâm đã làm lại sống sượng và lừa đảo đến mức khốn nạn như vậy.

Chỉ rất ngắn sau đó, mọi việc được đổi trắng thành đen. Việc người công an tự ngã đã được thay đổi thành “Chống người thi hành công vụ”. Viên công an tự ngã đã trở thành “bị húc cùi chỏ”.

Và một hỉnh ảnh động (Ảnh Gif) được đưa lên báo chí để chứng minh hành động “húc cùi chỏ” của thanh niên nạn nhân.

Sự khốn nạn ở đây không chỉ là sự đổi trắng thay đen bằng lời nói, mà trong hình ảnh đưa lên bằng một hình ảnh động sau đó trên báo chí thì hình ảnh đã được cắt xén bớt phần dưới cánh tay của thanh niên. Khi viên CSGT đang cầm ghi đông xe máy của thanh niên này, cánh tay đặt dưới cánh tay của thanh niên nên khi tự ngã, tay của viên cảnh sát đã kéo chạm vào kéo theo cánh tay của Thanh niên này về phía cảnh sát.

Chính tay viên CSGT đã kéo tay thanh niên này về phía mình mà không hề có việc cùi chỏ thanh niên này chạm vào viên CSGT Quy Nhơn. Đoạn video Clip cho thấy rõ rằng sau khi viên CSGT này ngã thì cánh tay thanh niên này mới chuyển động về phía viên CSGT do chính tay CSGT kéo phía dưới. 
Ngay lập tức, hiểu ra thủ đoạn này, thanh niên nạn nhân đã cảnh cáo: Bậy, bậy, bậy… để nói lên hành động giả vờ của viên CSGT.

Thế nhưng, báo chí đã không dám đưa nguyên đoạn video đó lên, trái lại đã chế một đoạn hình ảnh ghép(Ảnh GIF) để cắt xén cánh tay của viên CSGT kéo tay thanh niên nạn nhân phía dưới?

Và đoạn hình ảnh phía dưới, chỗ tay viên CSGT này đã bị cắt để tay thanh niên này thành hành động đánh cùi chỏ về phía CSGT.

Có thể nói rằng, đây không thể là hành động vô tình, mà đây là sự cắt xén ác ý để vu cáo cho nạn nhân. Đó là sự khốn nạn.

Ngay sau đó, hệ thống báo chí đồng loạt đưa tin xảo trá này và công an lập tức tuyên bố viên CSGT bị húc cùi chỏ mà không phải tự ngã, đồng thời truy tìm người tung video cip lên mạng với những lời đe dọa.

Sự khốn nạn từ phía công an thì đã rõ.

Nhưng hệ thống báo chí đưa những hình ảnh cắt xén này lên để kết tội nạn nhân là sự khốn nạn gấp bội phần.

Xưa nay, sự cắt xén, bóp méo đổi trắng thành đen của hệ thống chính trị và báo chí cộng sản thì người ta đã thấy nhiều, tuy nhiên, một sự việc lộ liễu đến như vậy, hình ảnh rõ ràng đến thế mà hệ thống báo chí cộng sản và hệ thống công an vẫn cứ diễn được thì quả là không còn một lời nào để mô tả ngoài hai từ: Khốn nạn.

Và đây chính là sự khốn nạn của cả hệ thống.

Ngày 10/11/2018
JB Nguyễn Hữu Vinh

RFAVIETNAM.COM
Trên mạng lan truyền một video Clip về một vụ Cảnh sát giao thông tự ngã để vu cáo người tham gia giao thông bị giữ xe đánh cảnh sát và sau đó…

DẪN DẮT ĐẤT NƯỚC VÀO ĐƯỜNG NÔ LỆ BẰNG HỆ TƯ TƯỞNG TÀ GIÁO

Đỗ Ngà

DẪN DẮT ĐẤT NƯỚC VÀO ĐƯỜNG NÔ LỆ BẰNG HỆ TƯ TƯỞNG TÀ GIÁO

Các nhà nước hồi giáo trên thế giới là loại nhà nước thần quyền. Bên trên nguyên thủ quốc gia là lãnh đạo tinh thần. Với hệ giáo luật chi phối nhà nước, họ đưa giáo luật vào hệ thống luật pháp mà không dựa vào chuẩn mực đạo đức hoặc sự công bằng nào cả. Khi công dân phạm tội họ dùng luật hà khắc để xử mà không hề qua hệ thống tư pháp. Nhìn lại cách tổ chức chính quyền CS cũng rất tương đồng. Tổng bí thư chẳng khác nào lãnh đạo tinh thần, ông ta được xếp trên chủ tịch nước. Nghị quyết đảng tựa giáo luật, nó buộc luật pháp phải theo. Nhà nước vận hành theo chỉ thị của đảng là ưu tiền số 1, sau đó mới đến luật pháp. Cho nên luật pháp sẽ vô dụng nếu Đảng có chỉ đạo khác.

Thần quyền bắt nguồn từ niềm tin tôn giáo. Nhà nước thần quyền là nhà nước mà tôn giáo chi phối chính trị. Nó dùng hệ tư tưởng chấp nhận những quy ước mang tính tiên đề buộc xã hội phải phục tùng giới cai trị vô điều kiện. Còn pháp quyền bắt nguồn từ luận chứng khoa học. Nó dựa trên lập luận có nghiên cứu bài bản được đúc kết từ thực tế và trong nó có cả bài toán tối ưu hoá. Như vậy, nhà nước thần quyền dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối không bàn cãi, nhưng nhà nước pháp quyền dựa trên sự đòi hỏi sao cho có công bằng và hài hoà về lợi ích. Chỉ có nhà nước pháp quyền thì đất nước mới có phát triển.

Trên truyền thông độc quyền, Đảng bảo phải tuyệt đối tin vào đường lối của Đảng. Đây là niềm tin không dựa trên sự thoả mãn nào cả mà là một loại niềm tin bắt buộc. Những gì đảng đưa ra là tiên đề, là phải chấp nhận, dù dân oan đầy rẫy nhưng nhân dân cũng phải tuyệt đối tin vào sự “đúng đắn của Đảng”. Những gì đảng đưa ra cho dù đất nước có thiệt thòi thế nào thì cũng phải tin đó là “đường lối đúng đắn của Đảng”. Chính quyền sai hệ thống, sai mọi lĩnh vực, sai từ trung ương đến địa phương nhưng Đảng đã bảo “chỉ có cá nhân sai nhưng Đảng luôn luôn đúng” thì phải tin. Những điều ấy cho ta thấy, nhà nuớc CSVN thực chất nó mang bản chất một loại nhà nước thần quyền chứ hoàn toàn không phải nhà nước pháp quyền.

Rõ ràng chúng ta thấy sự tương đồng giữa nhà nuớc thần quyền Hồi giáo và nhà nước CS là rất lớn. Đảng thực sự nắn lòng dân vào khuôn của thứ lòng tin mù quáng và loại bỏ tính pháp quyền. Thật sự đảng đã và đang dọn đường để dẫn đắt đất nước này vào con đường nô lệ bằng hệ tư tưởng tà giáo.

 Hành động đáng quý của người phụ nữ gốc Việt

 Hành động đáng quý của người phụ nữ gốc Việt

Click image for larger version

Name:	53.jpg
Views:	0
Size:	70.6 KB
ID:	1296387 Click image for larger version

Name:	54.jpg
Views:	0
Size:	43.9 KB
ID:	1296388 Click image for larger version

Name:	55.jpg
Views:	0
Size:	80.9 KB
ID:	1296389 
Người phụ nữ gốc Việt này đã có một hành động đáng quý. Suốt 21 năm, bà Gia Trần 62 tuổi ở Vancouver đã tặng số tiền khổng lồ cho bệnh nhân ung thư. Số tiền hàng ngày bà trao tuy rất nhỏ nhưng tích tụ sau 21 năm lại là số tiền khổng lồ.

Một cảnh tượng diễn ra gần như mỗi ngày tại văn phòng Quỹ Ung thư BC ở Vancouver. Theo hãng tin phát thanh quốc gia CBC, người phụ nữ gốc Việt bước vào văn phòng với một nụ cười tươi và trao tận tay món tiền nhỏ cho nhân viên. Như hôm 5/10, bà trao 10 đôla Canada và một đồng xu trị giá 2 đô.

“Hôm nào cũng vậy. Bà tới đây với một nụ cười lớn và luôn nói ‘tôi yêu thương mọi người và tôi muốn giúp mọi người’, cô Dianne Parker, nhân viên tiếp tân tại văn phòng của hội, nói.

Món tiền tuy nhỏ nhưng bà Gia Trần đã làm như vậy trong suốt 21 năm qua. Hội ước tính chỉ riêng 10 năm gần đây, bà đã tặng tổ chức này khoảng hơn 11.500 đôla Canada (khoảng 266 triệu đồng).

Theo tờ Spotlight, bà Gia Trần sống ở đường East Hastings. Hàng ngày bà rảo quanh khu vực nhặt ve chai, sau đó đi bán và tặng toàn bộ cho quỹ ung thư. Mỗi ngày bà chỉ mất khoảng một tiếng thu lượm, nhưng lại mất 45 phút đi bộ đến chỗ bán trong mùa hè, mùa đông lên đến 1,5 tiếng. Bà nói xe bus thường chỉ cho bà xách một túi, trong khi bà có hai túi liền.


Bà Gia Trần thích nhặt chai nhựa hơn các chai thủy tinh vì thủy tinh nặng. Ảnh: Reddit.

Các con bà không muốn mẹ đi lại vất vả, nhưng việc làm của bà đã chiến thắng. Tới nay họ ủng hộ mẹ.

“Các con tôi bảo: ‘Mẹ ơi, con không muốn mẹ ra ngoài. Trời quá lạnh. Nhưng tôi nói ‘Mẹ muốn đi. Mẹ muốn tới hội ung thư’. Rồi chúng bảo ‘Thôi được rồi, mẹ cứ đi đi'”, bà kể.

Không rõ tại sao bà Gia Trần lại chọn nơi đây để tặng tiền trong nhiều năm nhưng nay thói quen này đã ăn quá sâu, bà thấy vui khi được làm việc đó.

“Bà ấy ở đây vì lòng tốt và trái tim nhân hậu của mình. Mỗi lúc bà đến như một cơn gió mang sự vui vẻ và dễ chịu vào văn phòng, tất cả chúng tôi đều được cười nói vui vẻ. Đây là một câu chuyện tuyệt vời về lòng biết ơn và vị tha”, Sarah Roth, giám đốc điều hành của Quỹ Ung thư BC nói.

VIỆT NAM- CƯỜNG QUỐC TƯỢNG!

9.11. VIỆT NAM- CƯỜNG QUỐC TƯỢNG!

Các Bộ sẽ học tập, làm theo, đúc tượng các đời bộ trưởng thì xếp đâu hết tượng? Phải nhập khẩu đồng để đúc tượng thôi! Sống, phá nước, hại dân chưa đủ; chết rồi còn hại nữa! Kinh hãi các ngài quá!

CAND.COM.VN
Ngày 15-5, Học viện An ninh nhân dân (ANND) đã long trọng tổ chức Lễ đúc tượng các cố Bộ trưởng Bộ Công an, cố Hiệu trưởng, cố Giám đốc Học viện tại thị trấn Lâm, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định. Thượng tướng Tô Lâm, Ủy viên B…..