NẾU (Ngô Trường An)

NẾU (Ngô Trường An)

“Các vị thường nói: “Không có bác và đảng thì VN làm gì có ngày hôm nay. Vậy, ông đừng có phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng….”.
Tôi hoàn toàn đồng ý với các vị ấy. Nghĩa là, tôi công nhận, nếu, không có bác Hồ và đảng CSVN lãnh đạo thì đất nước chúng ta rõ ràng không có ngày NHƯ hôm nay.

Vậy, bây giờ chúng ta phải bình tâm nhìn nhận đất nước chúng ta ngày hôm nay nó như thế nào? So với các nước trong khu vực và trên thế giới VN hơn họ ở mặt nào? Mức lương hằng tháng chúng ta hơn họ chưa? Thu nhập đầu người hơn họ chưa? Các vấn đề khác như giáo dục, y tế, giao thông, chủ quyền quốc gia…. Đã bằng họ chưa?

Rồi, chúng ta nghĩ tiếp: Những đất nước có đảng cộng sản và có lãnh tụ vĩ đại như Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Fidel Castro… Những nước này có văn minh hơn những nước không có đảng cộng sản không? Có được tự do ngôn luận, tự do sáng tác, tự do báo chí không? Dân có giàu và có được quyền tự do ứng cử vào các vị trí lãnh đạo nhà nước như các nước không có đảng CS và lãnh tụ vĩ đại kia không? Những đất nước có đảng cộng sản lãnh đạo, có sản xuất được hàng hóa chất lượng bằng những nước không có đảng lãnh đạo không? Vậy thì, vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản đã làm được gì cho nhân loại?

Các vị đừng nghĩ rằng, nếu không có bác và đảng lãnh đạo kháng chiến thì VN bây giờ vẫn là thuộc địa của Pháp hoặc Nhật. Điều này không đúng! Vì trên thực tế, Đế Quốc Việt Nam đã được chính phủ Trần Trọng Kim tuyên bố độc lập ngày 11.3.1945. Sau đó, (23.8.1945) đảng CSVN cướp chính quyền từ tay Trần Trọng Kim, chứ không phải cướp chính quyền từ tay người Nhật (cũng như năm 1975, CSVN cướp chính quyền Miền Nam từ tay tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chứ không phải cướp từ tay người Mỹ). Bởi vậy, nếu không có bác và đảng thì VN cũng đã có độc lập, có quốc kỳ riêng, quốc ca riêng và lãnh thổ vẹn toàn sau ngày 11.3.1945.

Rồi, chúng ta tìm hiểu tiếp. Trên thế giới hiện nay, hầu hết là những nước không có đảng CS lãnh đạo. Vậy, có nước nào bị đô hộ hoặc thuộc địa của các đế quốc Anh, Pháp, Mỹ…? Thế thì, đảng CSVN bắt nhân dân hy sinh cả hàng chục triệu người trong 2 cuộc kháng chiến để làm gì?

Trở lại câu nói của các vị: “Không có bác và đảng thì không có ngày hôm nay”. Và ngày hôm nay, của đất nước chúng ta đây:

– Lương thấp nhất trong khu vực (thua các nước đến 10 lần).
– Thuế cao nhất so với các nước trong khu vực (cao hơn họ gấp 3 lần).
– Xuất khẩu lao động nhiều nhất so với cả Thế Giới (chấp luôn các nước nghèo châu Phi).
– Gái mại dâm VN ra nước ngoài bán dâm nhiều nhất.
– Bệnh ung thư cao nhất trong khu vực.
– Chết vì TNGT nhiều nhất.
– Số hộ nghèo nhiều nhất.
– Đi ra nước ngoài ăn cắp nhiều nhất.
– Tệ nạn rượu bia cao nhất.
– Chỉ số đáng sống thấp nhất 124/125.
– GS-TS nhiều nhất nhưng không có một phát minh, sáng chế nào.
– Tỷ lệ Tướng, Tá trong ngành công an, quân đội nhiều nhất so với cả Thế Giới.
– Tham nhũng nhiều nhất.
– …………..
Đấy! Thành tích hôm nay là nhờ bác và đảng. Điều này làm sao mà tui dám phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng được chứ?
Phải không?

Hình: gái ngành người Việt tại Đài Loan

Huỳnh Thục Vy – chuyện từ buôn làng

Van H Pham

Blogger, nhà hoạt động Huỳnh Thục Vy tâm tình với BBC về cuộc sống và công việc buôn bán cà phê ở Buôn Hồ trước ngày ra tòa hôm 22/11.

Tòa án Nhân dân thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk dự kiến xử sơ thẩm bà Thục Vy về cáo buộc tội “Xúc phạm quốc kỳ” theo Điều 276 Bộ luật Hình sự 1999.

Bà Thục Vy được biết đến như người sáng lập tổ chức Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, với mục tiêu cổ vũ các giá trị của nhân quyền và ủng hộ các nhà bảo vệ nhân quyền là nữ giới.

Thông cáo do tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) phát đi hồi tháng 8/2018 viết: “Thông qua hoạt động và viết blog ủng hộ quyền của phụ nữ, dân tộc thiểu số và nhân quyền nói chung, bà Huỳnh Thúc Vy đã làm việc không mệt mỏi để vạch trần các hành vi vi phạm. Vì điều này, bà và gia đình đã phải hứng chịu sự giám sát, đe dọa và quấy rối không ngừng.”

Bà thường xuyên viết blog về các vụ đàn áp nhân quyền bao gồm cả những vụ đàn áp nhắm tới các sắc dân thiểu số ở Việt Nam.

Bà hiện đang sinh sống cùng chồng và con gái 25 tháng tuổi tại làng Hà Lan A ở Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk.

Hôm 12/11, bà Thục Vy nói với BBC: “Từ khi có con nhỏ, tôi dành nhiều thời gian chăm sóc con nên công việc chung có xao nhãng đôi phần, việc viết lách không còn đều đặn như trước.”

“Tuy vậy, trong lòng tôi, khao khát được sống có ích càng cháy bỏng hơn. Vì giờ mình đã có con, những việc mình làm không chỉ cho chính bản thân mình, bạn bè và cộng đồng nữa, mà còn cho một con người bé bỏng mang huyết thống của mình.”

“Tôi nhận thấy công việc và cuộc sống của mình không những mang lại lợi-hại cho con mà còn là tấm gương cho con trưởng thành.”

“Có nuôi một đứa trẻ từ lúc sinh ra đến khi hai, ba tuổi, tôi mới thấu hiểu rằng để một con người được sinh ra và lớn lên tốn rất nhiều tâm huyết và công lao của cha mẹ, bà con và xã hội.”

“Bởi vậy, nếu một người lớn lên không làm được điều gì to lớn hơn bản thân mình thì thật bội ơn những gì mình được nhận hưởng.”

“Lý tưởng về nhà nước pháp trị, xã hội tự do dân chủ của tôi cũng chỉ bắt nguồn từ nhận thức: Muốn sống có ích, muốn mang lại lợi ích cho cộng đồng, thứ lợi ích thiết thực nhưng lâu bền và mang tính gốc rễ chứ không chỉ có lợi ích vật chất.”

BBC:Trải nghiệm đặc biệtcủa một người vốn quen với cuộc sống ở thành phố nay sống ở buôn làng là gì?

Huỳnh Thục Vy: Làng Hà Lan A ở Buôn Hồ trong mắt những người chưa từng đặt chân đến là một làng quê vùng rừng núi. Nhưng không phải, theo hiểu biết của tôi, đây là một giáo xứ Công giáo do ông Ngô Đình Diệm khai mở từ 1954, một vùng đất đai trù phú.

Hiện tại, tôi có cảm nhận, mức sống và trình độ dân trí của người dân trong làng Hà Lan A này cao hơn hẳn mức trung bình trong cả nước. Theo tôi, đó là nhờ: Ông bà tổ tiên người Công giáo tỵ nạn Cộng sản; cuộc sống của người dân chỉ phụ thuộc vào việc sản xuất cây công nghiệp (hồ tiêu, cà phê) nên họ khá độc lập về kinh tế, không quá sợ hãi chính quyền; con cái họ sinh ra, lớn lên coi trọng việc buôn bán và nông nghiệp, không trông mong vào làm công chức trong hệ thống chính quyền.

Có lẽ nhờ những yếu tố đó nên nhận thức của họ độc lập hơn và phi Cộng sản. Đa phần người trong làng có smartphone để truy cập Internet.

BBC:Có phải một trong những thử thách đáng kể nhất với nhà hoạt động ở Việt Nam là việc mưu sinh khi mà công chuyện làm ăn, kiếm tiền của họ thường bị làm khó dễ? Bà vượt qua thử thách này thế nào?

Huỳnh Thục Vy: Đúng vậy, đó là thử thách khá lớn. Việc tôi mở kho chứa hàng và trưng bảng hiệu của công ty cà phê AmaRin Coffee của mình ở Sài Gòn từng bị công an gây khó dễ. Họ bắt tôi phải dỡ bảng hiệu công ty xuống. Việc thuê nhà ở của vợ chồng tôi và các em tôi ở Sài Gòn nhiều lần không ổn vì công an gây áp lực cho các chủ nhà trọ.

Họ canh giữ chặt chẽ vào các cuối tuần không cho em trai tôi đi giao hàng cho khách, thậm chí còn nhiều lần đến đập phá chỗ trọ của em tôi. Những sách nhiễu trong cuộc sống hằng ngày và thử thách trong việc mưu sinh đã buộc em trai tôi phải sang Thái Lan xin tỵ nạn. Còn vợ chồng tôi về quê chồng (Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk) sinh sống và thay vì bán hàng cà phê sạch có mặt bằng trưng bày thì tôi bán hàng qua mạng. Cuộc sống của vợ chồng tôi đến nay tạm ổn trong sự ủng hộ và bao bọc của bà con giáo xứ Vinh Đức, làng Hà Lan A. Nhưng dường như chính quyền lại muốn bứng tôi ra khỏi mảnh đất lành này, khỏi Tây nguyên, nơi có những người giáo dân ủng hộ tôi và có các anh chị em người Thượng cần Thục Vy làm tiếng nói cho họ.
***********

BBC:Bà trù liệu khả năng phiên tòa ngày 22/11 sẽ kết thúc thế nào và nếu đó là một bản án tù giam thì sao?

Huỳnh Thục Vy: Tôi tin rằng mục đích của chính quyền và công an Đăk Lăk là dùng thủ tục tố tụng và phán quyết của vụ án này để: Đe dọa người dân nơi tôi đang sinh sống. Người dân ở đây yêu mến và ủng hộ tôi. Họ nhìn thấy người dân bảo vệ tôi trong buổi biểu tình chống luật Đặc khu ngày 10/6/2018 nên họ lo sợ đó sẽ là tiền lệ bất lợi cho họ trong thời gian tới; kiềm chân tôi để ngắt các liên kết của tôi với bạn bè người sắc tộc Tây nguyên bằng lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú; dùng bản án để áp lực tinh thần gia đình tôi nhằm thúc giục tôi đưa ra lựa chọn rời khỏi Việt Nam.

Chắc họ nghĩ rằng một bản án tù giam 3 năm là vừa đủ để các mục đích trên của họ được thành đạt. Bản án giam tối đa 3 năm đủ nhẹ để không gây tiếng tăm trong cộng đồng quốc tế, họ không thích có một trường hợp Mẹ Nấm thứ hai nữa. Và bản án giam cũng đủ nặng để áp lực tôi bỏ nước ra đi trong thời gian việc thi hành án bị tạm hoãn vì tôi có con nhỏ dưới 3 tuổi. Họ nghĩ rằng thời gian một năm sắp tới bị kiềm chân ở nhà bằng lệnh cấm rời khỏi nơi cư trú, và chờ con nhỏ đủ 3 tuổi để bị tống giam, tôi sẽ tìm cách bỏ trốn khỏi Việt Nam.

Người bào chữa cho tôi trong phiên tòa sắp tới, Luật sư Đặng Đình Mạnh, cho tôi nhiều sự ủng hộ về tinh thần hơn là lời khuyên pháp lý cụ thể vì tôi đã có những chủ kiến riêng của mình trong vụ án này.
Bản quyền hình ảnh Jane Hoang
Image caption Huỳnh Thục Vy và luật sư Lê Công Định, người cùng bị đưa ra xét xử với ông Trần Huỳnh Duy Thức hồi năm 2010

BBC:Được biết bà từng viết trên trang cá nhân: “Nếu mình có thể nhắn với anh Trần Huỳnh Duy Thức lúc này, mình sẽ nói: Anh ơi, đồng ý ra đi đi…” Bà có bình luận gì về lựa chọn đi hay ở lại của người tù là nhà hoạt động/giới bất đồng?

Huỳnh Thục Vy: Tôi tin rằng, một người tài giỏi như Trần Huỳnh Duy Thức nếu chọn ra khỏi Việt Nam thì ông sẽ vẫn có những vận động hữu ích cho đất nước. Nhưng tôi cũng vô cùng trân quý nhiệt huyết của ông muốn làm ngọn đuốc giữ ấm mãi tinh thần người đấu tranh trong nước và rọi sáng góc tối tăm Việt Nam cho cộng đồng quốc tế thấy rõ.

Bằng tình cảm chân thật bình thường, tôi ủng hộ ông ấy ra đi, bằng lý trí xét đoán lợi hại trong công cuộc chung, tôi muốn ông ở lại Việt Nam.

BBC:Theo bà dự đoán, tình hình của giới hoạt động tại Việt Nam sẽ thế nào sau ngày 1/1/2019, khi luật An ninh mạng có hiệu lực?

Huỳnh Thục Vy: Theo tìm hiểu của tôi, từ nửa năm nay, dù luật An ninh chưa có hiệu lực, nhiều facebooker đã bị vô hiệu hóa tài khoản hoặc bị gỡ post Facebook.

Tuy không là người bi quan nhưng tôi tin rằng tình trạng bóp nghẹn tự do ngôn luật sẽ còn tồi tệ hơn trong vài tháng tới. Một loạt các nhà bất đồng chính kiến đã bị tống giam sau 2/9/2018 vì bị nghi ngờ tổ chức biểu tình chống Nhà nước. Đến giờ, thân nhân của họ và công luận vẫn chưa biết an nguy của họ giờ ra sao. Tình hình nhân quyền ở Việt Nam có thể sẽ ngày càng tệ hơn nên giới hoạt động buộc phải có những giai đoạn “nín thở qua sông” để bảo toàn lực lượng.

BBC:Trong hành trình vận động cho quyền con người tại Việt Nam 10 năm qua, bà tự hào mình đã làm được những gì và còn tiếc vì điều gì chưa làm được?

Huỳnh Thục Vy: Tôi nghĩ rằng, so với nhiều nhân vật trong giới đấu tranh khác, những việc tôi làm được không bằng một nửa. Nhưng tôi có may mắn được nhiều anh chị em tiếp sức, trợ giúp nên công việc khá trôi chảy. Tôi tiếc là mình chưa có đủ sức khỏe và sự trưởng thành về tinh thần đủ để hoạt động năng nổ hơn và liên kết với những anh chị em trong nước nhiều hơn nữa trong các hoạt động chung.

About this website

 

BBC.COM
Blogger Huỳnh Thục Vy tâm tình với BBC về cuộc sống và công việc buôn bán cà phê ở Buôn Hồ, Đắk Lắk, trước ngày ra tòa hôm 22/11.

KHI NÀO THÌ MỘT DÂN TỘC XEM NHƯ ĐÃ MẤT NƯỚC ?

KHI NÀO THÌ MỘT DÂN TỘC XEM NHƯ ĐÃ MẤT NƯỚC ?

– Khi độc lập về chủ quyền, sự toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải bị xâm phạm thường xuyên mà nhà cầm quyền của nước đó chả dám phản ứng gì.

– Khi những người lãnh đạo cao nhất quỵ lụy, coi kẻ thù là thầy, là bạn, còn nhân dân lả kẻ thù.

– Khi các quan chức từ trên xuống dưới bắt tay hợp tác với giặc, mở toang cửa cho giặc vào thuê đất dài hạn khắp nơi từ Nam ra Bắc, rước giặc vào nhà làm ăn, xả rác, gây ô nhiễm môi trường và gây ra đủ mọi tác hại lâu dài cho đất nước, dân tộc.

– Khi các quan chức từ trên xuống dưới chỉ biết chạy theo chức tước và tiền, chỉ biết vơ vét, chụp giựt cho đầy túi tham, bất chấp hậu quả gây ra cho đất nước, nhân dân.

– Khi người dân chỉ biết chịu đựng, và chỉ biết lo làm ăn để vun vén cho bản thân và gia đình, chuyện chính trị, chuyện lớn đã có nhà nước lo, chính phủ lo.

– Khi những người có tài có tâm thật sự với nước với dân thì không được sử dụng hoặc tệ hơn, bị xách nhiễu, tống giam vào tù với những bản án bất công, man rợ chỉ vì dám lên tiếng nói sự thật, còn những kẻ bất tài, cơ hội, bán nước buôn dân thì lại chiếm lấy những chỗ ngồi cao nhất để tiếp tục vơ vét và phá hoại.

– Khi trí thức, nghệ sĩ cũng chỉ lo kèn cựa nhau cái danh hão, cái bổng lộc, hoặc khúm núm xum xoe dùng ngòi bút, tiếng hát, nét vẽ…để phục vụ nhà cầm quyền,

…còn giới trẻ thì mãi ăn chơi, hưởng thụ, khóc cười với những “thần tượng” showbiz, bóng đá hay chuyện đời tư của giới biểu diễn…

– Khi nỗi đau về mọi chuyện bất công, phi lý, trái tai gai mắt xảy ra hàng ngày chỉ còn đủ sức làm cho người ta xúc động trong giây lát rồi quên; khi nỗi nhục đất nước bị tụt hậu, thua kém xa các nước khác,

…….. hình ảnh đất nước cho tới người dân trong mắt thế giới chỉ toàn là tiêu cực, xấu xa, nhưng cũng chỉ đủ làm cho người ta phẫn nộ, tủi hổ trong giây lát rồi quên…

– Khi đối với tất cả, Tổ Quốc không còn là giang sơn phải gìn giữ nâng niu, quê hương không còn là ngôi nhà chung phải vun đắp cho một tương lai chung.

…….. Trái lại, quê hương chỉ là cái quán trọ, là nơi ở tạm, còn tương lai lâu dài lại nằm ở một đất nước khác.

Thì quốc gia ấy xem như đã mất, chỉ còn lại cái “vỏ” bên ngoài. Dân tộc ấy xem như đã lưu vong ngay trên chính quê hương mình.

Và đó chính là thành quả của đảng và nhà nước cộng sản sau 73 năm ngày 2.9 (2.9.1945-2.9.2018), ngày khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

— songchi’s blog

https://www.rfa.org/…/when-people-lost-their-country-090120…

Image may contain: one or more people, outdoor and nature

Lãnh đạo Việt Nam sao phải trần tình “vì dân”?

Lãnh đạo Việt Nam sao phải trần tình “vì dân”?

2018-11-09

Ông Nguyễn Thành Phong chủ tịch UBND thành phố tại buổi tiếp xúc người dân Thủ Thiêm.

Ông Nguyễn Thành Phong chủ tịch UBND thành phố tại buổi tiếp xúc người dân Thủ Thiêm.

 Screen Capture from Video

Hôm ngày 7/11 Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố ông Nguyễn Thành Phong tại buổi tiếp xúc người dân Thủ Thiêm khi bị chất vấn lãnh đạo thành phố có thực tâm giải quyết vấn đề Thủ Thiêm hay không, ông Nguyễn Thành Phong trần tình rằng “Tôi làm Chủ tịch Thành phố mà không xuất phát từ lợi ích của người dân thì làm cái gì? Không quan tâm đến lợi ích của người dân thì làm sao đủ tư cách làm chủ tịch”

Ông Lê Văn Lung, một trong những người đại diện nhóm người dân khiếu kiện tại Thủ Thiêm, khẳng định rằng ông không tin vào lời nói đó, bởi thật sự nếu vì dân thì việc giải quyết khiếu nại của hàng trăm người dân bao năm qua đã không kéo dài cho đến hiện nay và không biết đến bao lâu nữa.

Nhà báo Trương Duy Nhất từ Đà Nẵng cho rằng, đa phần các quan chức lâu nay tại các diễn đàn họ nói rất nhiều về việc bảo vệ quyền lợi người dân nhưng trong thực tế hoàn toàn khác.

“Bây giờ có vì ai, vì dân, vì nước hay vì ông nào thì phải xem lại thực sự các việc làm của họ, chứ nói một đường làm một nẻo thì hãy nhìn vào việc làm của họ chứ không phải dựa vào lời nói lâu nay.”

 Có lẽ lãnh đạo Việt Nam bị mắc một căn bệnh chung là hay quên những điều mà họ nói trước dân. 

– LS. Đặng Đình Mạnh

Đồng quan điểm với nhà báo Trương Duy Nhất, luật sư Đặng Đình Mạnh chia sẻ với chúng tôi rằng, các lãnh đạo Việt Nam đều mắc chung một triệu chứng:

“Có lẽ lãnh đạo Việt Nam bị mắc một căn bệnh chung là hay quên những điều mà họ nói trước dân. Cho nên, công chúng Việt Nam thường phải chứng kiến những hành xử của lãnh đạo trái ngược với điều họ đã nói”

Còn theo Thạc sĩ Nguyễn Huỳnh Thuật làm việc tại rừng Nam Cát Tiên cho rằng lời nói phải được kiểm chứng qua hành động, chứ như những việc xảy ra thời gian gân đây, thì người dân không còn tin vào chính quyền.

“Nếu vì dân thì xã hội phải thật dân chủ, mọi người cùng thức tỉnh bầu một cách dân chủ thì cái điều đó gần như sẽ đúng nhưng mà cái xã hội mình qua quá trình bầu cử và qua quá trình đụng đâu dính đó của ông Trọng về việc chống tham nhũng như thứ trưởng rồi các lãnh đạo công an … những người được gọi là tinh khiết nhất cũng tham nhũng.”

Chỉ riêng trong vụ Thủ Thiêm, sau khi có những phát biểu của lãnh đạo như của ông bí thư Nguyễn Thiện Nhân ‘chúng tôi không gạt bà con đâu’ cho đến lời trần tình của ông Nguyễn Thành Phong ‘không làm vì dân thì vì cái gì’, hầu hết mọi ý kiến của người dân trong cuộc đều nêu rõ họ không cần lời nói họ cần một hành động thật sự từ phía chính quyền, nhất là ban lãnh đạo phải làm gương để người dân noi theo.

Đồng ý về điều này luật sư Mạnh cho biết:

“Tôi nghĩ rằng, trong quan hệ thông thường giữa con người với nhau, thì sự thành tín, nhất quán giữa lời nói và việc làm là hết sức cần thiết và phải xem là tiêu chuẩn ứng xử bình thường. Huống chi là lãnh đạo thì càng phải gương mẫu về điều này.”

Buổi tiếp dân Thủ Thiêm hôm ngày 7/11 có mặt Ông Nguyễn Hồng Điệp, Trưởng ban Tiếp dân Trung ương. Hình ảnh được truyền đi trên mạng cho thấy giữa những người dân, ông này cầm một điếu xì gà, đeo đồng hồ Rolex nhận khá nhiều ‘búa rìu dư luận’.

Nhà báo Võ Văn Tạo ở Nha Trang cho rằng hình ảnh đó cho thấy thực tế lời nói của cán bộ không đi đôi với hành xử hằng ngày của họ đối với người dân:

Nói thẳng ra cho dễ hiểu là chỉ vơ vét thôi chứ họ chả có lý tưởng gì đâu.

– NB. Võ Văn Tạo

“Tôi nghĩ rằng với hình ảnh đó nó đã chứng minh được hơn tất cả mọi lời bình, mọi nhận xét đánh giá. Tôi cho rằng quan chức đi tiếp dân ai cho cầm điếu thuốc, hình ảnh như vậy đã tố cáo hết tất cả rồi.”

Thạc sĩ Nguyễn Huỳnh Thuật làm việc tại rừng Nam Cát Tiên cho rằng bản chất của chính trị là thủ đoạn. Tại Việt Nam lâu nay người ta chỉ hô hào suông ‘vì dân, vì nước’; chức mục đích chính là phục vụ cho quyền lợi của chính những người lãnh đạo và nhóm lợi ích cùng họ trục lợi.

“Nói thẳng ra cho dễ hiểu là chỉ vơ vét thôi chứ họ chả có lý tưởng gì đâu, nếu cần thiết họ sẵn sàng đuổi những người đổ xương máu, gia đình thương binh, bà mẹ Việt Nam anh hùng ra chỗ khác để họ lấy đất để cấu kết với doanh nghiệp làm dự án họ bỏ túi. Khắp cả nước chỗ nào cũng có cả. Đó là vì sao các lãnh đạo chóp bu của Việt Nam luôn luôn hò hét là phải ổn định chính trị, bởi vì ổn định thì mới vơ vét được chứ, đa nguyên đa đảng thì làm ăn được gì nữa.”Nhà báo Võ Văn Tạo khẳng định:

Ông này nêu ra thực trạng hễ cứ làm quan chức lãnh đạo là sẽ phất lên một cách chóng mặt.

Gần đây vô số cơ ngơi lộng lẫy, hoành tráng của nhiều quan chức cả đã nghỉ hưu hay còn tại chức bị bóc mẽ. Truyền thông và người dân đều phân tích rõ với mức lương hiện nay họ không thể có được những ngôi biệt thự mang dáng vẻ ‘cung điện’ của giai cấp quí tộc, phong kiến, tư bản trước đây.

Đó là giai cấp mà hiện nay trong sách vở, giáo trình về cách mạng Việt Nam vẫn còn ghi là ‘thống trị, bóc lột…’ mà quần chúng nhân dân bị chúng đàn áp phải vùng lên đánh đổ, tiêu diệt.

SỐNG TRỌN KIẾP NGƯỜI 

 Gm Giuse Vũ Văn Thiên

Khi cất tiếng khóc chào đời, chúng ta khởi đầu hành trình dương thế hay bước vào kiếp người.  Hành trình cuộc đời của mỗi người dài ngắn khác nhau.  Có những hành trình nhẹ nhàng êm ả, nhưng cũng có những hành trình gai góc gian truân.  Dù ngắn hay dài, dù nhẹ nhàng hay vất vả, mỗi chúng ta đều phải cố gắng để sống trọn kiếp người.

Cuộc sống này đầy phong ba bão táp.  Sống ở đời phải can đảm kiên trung và chấp nhận những thử thách ấy.  “Lửa thử vàng, gian nan thử đức.”  Chắng có ai sống trên cõi đời này mà không gặp gian nan.  Những vĩ nhân được ca ngợi trong lịch sử, cũng như những vị thánh của Giáo Hội, đều là những người “từ đau khổ lớn lao mà đến.”  Họ không nản lòng trước những khó khăn, nhưng bình tâm trước những vu khống, bao dung tha thứ cho những xúc phạm, sống hiền hòa kể cả với địch thù.  Có người khi đứng trước khó khăn tưởng chừng như ngõ cụt của cuộc sống, đã tiêu cực tìm đến cái chết như một phương pháp giải thoát, để lại đau khổ cho những người thân.  Người ta nói “Thử thách của can đảm không phải là dám chết mà là dám sống và thực hiện ước mơ của mình.”  Tự kết liễu cuộc đời được xem như hèn nhát, nhất là trước những thất bại do chính mình gây ra.  Nếu sai lỗi mà tìm đến cái chết, thì làm sao còn cơ hội để sửa lại?  Những người kiên trì can đảm, vững vàng vươn lên sau vấp ngã, chắc chắn sẽ thành công để tiếp tục bước đi, để sống trọn kiếp người.

Giáo Hội công giáo thường phong thánh cho những tín hữu đã có một đời sống thánh thiện, mẫu mực.  Việc phong thánh chỉ được thực hiện cho những người đã chết, vì sự thánh thiện chỉ được chứng minh và xác nhận khi một người đã sống trọn kiếp người nơi dương thế.  Luật Giáo Hội cũng quy định, địa phương, nơi người tín hữu đó qua đời mới có quyền thỉnh nguyện xin Toà Thánh tôn phong.  Lý do vì chỉ những ai chứng kiến người tín hữu ấy sống đạo đức cho đến hết đời mới chứng minh người ấy có thực sự thánh thiện hay không.  Đơn cử trường hợp Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.  Ngài là người Việt, nhưng trong những năm tháng cuối đời, ngài làm việc tại Rôma.  Vì thế Giáo phận Rôma được quyền làm hồ sơ và dâng thỉnh nguyện lên Đức Thánh Cha để ghi nhận sự thánh thiện và phong chân phước cho ngài.  Hiện nay, tiến trình phong chân phước đã hoàn thiện ở cấp giáo phận Rôma.  Ngài được gọi với danh xưng “Tôi tớ Chúa” và hồ sơ đã được trình lên Đức Thánh Cha cho những bước kế tiếp.  Vị Hồng y đáng kính của chúng ta, cũng như biết bao tín hữu khác đang được xét duyệt để tôn phong, đã sống trọn kiếp người.

Ngôn ngữ Việt Nam gọi một người vừa qua đời là “mãn phần”, tức là đã đầy đủ, trọn vẹn thời gian và hoàn thành phận vụ của mình trên dương thế.  Tuy vậy, có người mãn phần mà chưa trọn kiếp, nghĩa là những người chết mà còn những dang dở trăm chiều.  Có người sống thất đức, suốt đời làm nhưng điều xấu xa, cuối đời không thể nhắm mắt.  Người khác ra đi trong lúc còn vương vấn nợ đời.  Đó là những món nợ vật chất, nhưng cũng là những món nợ ân nghĩa mà mình nỡ phủi tay theo kiểu “qua sông dìm đò”, “qua cầu rút ván.”  Có những người sống vô trách nhiệm với gia đình và những người thân, đến cuối đời trăn trở một mối ân hận khôn nguôi.  Họ muốn chuộc lại lầm lỗi nhưng quá muộn, chẳng còn cơ hội nữa.  Rất may trong cuộc sống đầy bon chen này, thời nào cũng có những người cố gắng sống nhân hậu.  Họ ý thức rằng “gieo nhân nào, gặt quả nấy.”  Dù còn nhiều khó khăn, nhưng họ vẫn cố gắng giữ cái tâm trong sáng, hiếu thảo với cha mẹ ông bà, chân thành với bạn bè lối xóm.  Đến khi mãn phần, họ ra đi thanh thản, để lại cho hậu thế tiếng thơm.  Đúng như người ta nói: “Hãy sống sao để khi ta sinh ra, ta cất tiếng khóc, mọi người cười, và khi ta ra đi, ta cười mãn nguyện trong lúc mọi người khóc.” Những người trút hơi thở cuối cùng khi đã chu toàn bổn phận với cuộc đời, thanh thản ra đi để lại những kỷ niệm đẹp, nhất là tình thương mến dạt dào nơi những người quen biết, đó là những người đã sống trọn kiếp người.

Cách nay hai ngàn năm, có một người đã đi trọn kiếp người trong sự thánh thiện và trong hy sinh tự hiến, đó là Đức Giêsu Kitô.  Người là Con Thiên Chúa nhập thể để cứu độ con người.  Thánh Gioan, tác giả của Tin Mừng thứ bốn, đã ghi lại lời Chúa Giêsu khi hấp hối: “Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19,30). Người đã hoàn tất chương trình cứu độ của Thiên Chúa Cha, khi đón nhận thập giá và chết thảm thương như một người tử tội.  Qua cuộc khổ nạn và cái chết của Người, lời Kinh Thánh từ ngàn xưa được ứng nghiệm. Chúa Giêsu trút hơi thở cuối cùng trong tâm tình vâng phục Chúa Cha và yêu mến con người.  Cái chết của Chúa Giêsu, cũng theo Tin Mừng thánh Gioan, được diễn tả như một nghĩa cử của lòng hiếu thảo với Chúa Cha: “Người gục đầu trao Thần Linh” (Ga 19,30).  Thần Linh là Ngôi Ba Thiên Chúa, xuất phát từ Chúa Cha và Chúa Con.  Ngài cũng là Tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con. Tình yêu ấy đã trở thành một ngôi vị trong Ba Ngôi Thiên Chúa.  Giờ đây, trên thập giá, Chúa Giêsu “trao Thần Linh”, tức là trao sự sống và tình yêu cho Chúa Cha.  Đây vừa là một nghĩa cử hiếu thảo, vừa là một cử chỉ của tình yêu mến và vâng phục hoàn toàn.  Trên thập giá, Đức Giêsu là mẫu mực cho mọi con người, là lời mời gọi hãy sống vì người khác, hãy cho đi mà không cần tính toán, hãy yêu thương mà không mong đáp đền.  Vị Ngôn sứ thành Nagiarét đã sống trọn kiếp người “Sống ở đời, Trời gọi ai, nấy dạ.”  Câu nói bình dân này diễn tả huyền nhiệm của sự chết.  Chẳng ai biết thời điểm của sự chết.  Cũng chẳng ai biết sẽ chết trong hoàn cảnh nào.  Dù trẻ hay già, dù sang hay hèn, Ông Trời gọi ai thì người ấy đi, chẳng ai đi thay được, cũng không ai nấn ná khất lần.  Khi biết rằng cái chết là bất chợt, mỗi chúng ta hãy tỉnh thức và sẵn sàng.  Đó cũng là lời mời gọi của Chúa Giêsu trong Tin Mừng (x. Mt 24,42-51).  Dù không biết đó là lúc nào, nhưng chắc chắn giờ chết sẽ đến.  Nếu giờ ấy là thời điểm kinh hoàng đối với những ai chủ quan sống trong đam mê hận thù, thì lại là giây phút hân hoan hội ngộ đối với những ai cố gắng sống trọn kiếp người.

Nghĩ về cuộc sống tương lai, mỗi chúng ta được mời gọi sống tốt hiện tại, vì tương lai là kết quả của những gì chúng ta đang cố gắng thực hiện ngày hôm nay.  Tác giả của những câu chuyện ngụ ngôn người Pháp, ông La Fontaine, đã viết: “Hãy sống vô tư nhưng không khinh suất; vui tươi nhưng không ầm ĩ; can đảm nhưng không liều lĩnh; tin tưởng và vui vẻ cam chịu nhưng không theo thuyết định mệnh.”  Cuộc sống hằng ngày đầy gian nan phức tạp, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta rèn luyện bản thân và từng bước trưởng thành.  Người tín hữu tin rằng, môi trường sống hằng ngày cũng là nơi họ được Chúa sai đến để làm chứng cho Ngài.  Hiền hòa nhân hậu, bác ái khiêm nhường, bao dung tha thứ… những đức tính căn bản giúp này vừa giúp chúng ta phản ánh sự thánh thiện và lòng nhân từ của Thiên Chúa, vừa giúp cho chúng ta sống trọn kiếp người.

 Gm Giuse Vũ Văn Thiên

From Langthangchieutim

Cuối đời

Cuối đời

(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com.

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

Trực diện với giai đoạn cuối của cuộc đời đòi hỏi nhiều quyết định không chỉ riêng cho bác sĩ, người thân mà ngay cho chính đương sự. Những quyết định ấy bao gồm quyền tự quyết của bệnh nhân về sự sống của chính họ, về y đức và những phương pháp chữa trị tối ưu có thể có, và về sự cân bằng giữa lý trí cũng như tình cảm dành cho người thân thuộc. Để rồi cuối cũng vẫn là phẩm chất của cuộc sống trong những ngày cuối đời sẽ đưa đến quyết định: nên hay không nên cúp hết những nguồn hỗ trợ cho sự sống.

Rất nhiều tình huống đã xảy ra, gia đình thường rối rắm, không biết phải hành xử ra sao khi người thân của mình sắp sửa ra đi. Đa phần chỉ biểu lộ được qua những ân cần, những cử chỉ nhỏ nhặt như chải tóc, thoa dầu, nắm tay, hay vỗ về người sắp chết.

Hầu hết, không phải người ra đi mà chính là người ở lại phải chịu đựng, đau và khổ. Chính sự sợ hãi về cái chết của chính mình đã ảnh hưởng đến những suy nghĩ, thái độ và hành động, có khi dẫn đến những xung đột, hay đổ thừa trách nhiệm giữa những người thân trong gia đình với nhau. Ví dụ, người con ở xa thường hay trách móc người ở gần tại sao không hết lòng chăm lo cho bố hoặc mẹ và hay đòi hỏi bác sĩ phải làm đủ mọi thứ, có khi không thực tế. Đây là hội chứng có thật mà trong y khoa gọi là “Daughter from California syndrome” (tạm dịch nghĩa là, hội chứng “Người Con Gái từ California về”).

Cái chết là một tiến trình tự nhiên của cuộc sống khi mà cơ thể bắt đầu ngưng làm việc. Sau đây là một số dấu hiệu của người sắp ra đi. Tất cả các dấu hiệu dưới đây không nhất thiết phải xảy ra theo thứ tự, và xảy ra tùy mỗi trường hợp:

1.Nhiệt độ cơ thể lạnh hơn, nhất là tứ chi. Bàn tay và bàn chân lạnh hơn bình thường. Màu da cũng thay đổi và có vân giống như đá cẩm thạch. Nên tìm cách giữ cho họ được ấm bằng cách đắp chăn, mền.

2.Thiếu minh mẫn. Họ có thể không còn ý thức về thời gian và không gian và không nhận diện được tất cả người thân. Có khi, họ thường nhắc nhở đến những người không hiện diện hay đã khuất mặt. Khi nói chuyện với họ nên nhắc nhở mình là ai, tên gì.

3.Ngủ nhiều, không tỉnh táo. Đương sự có thể không nói được, á khẩu, và khó lay tỉnh. Trong tình trạng này, nên kiên nhẫn ngồi bên cạnh họ, nắm tay, và tiếp tục nói chuyện. Rất có thể họ vẫn còn nghe và hiểu được.

4.Không kiềm chế được tiểu tiện và đại tiện. Đây là dấu hiệu rất thông thường của người ở thời điểm cuối đời. Nên giữ cho người thân được sạch sẽ.

5.Bức rứt. Đương sự có thể có những động tác lặp đi lặp lại như cấu xé quần áo, chăn đắp. Đây là vì thiếu dưỡng khí trong máu, khi phổi không hấp thụ được oxygen. Không nên cản trở hay cột trói họ, mà nên dịu dàng như xoa đầu vuốt tóc, hay nếu được, hát nhỏ cho họ nghe.

6.Thở khò khè. Đương sự thở khó khăn, nghe như tiếng lục đục, rổn rang trong buồng phổi. Những dấu hiệu nầy không nhất thiết là họ bị đau đớn mà do phản xạ của hệ thống hô hấp không còn được hữu hiệu nữa. Nên giữ cho được sạch sẽ, lau miệng, lau mặt cho họ.

7.Đi tiểu ít. Nước tiểu có màu nước trà đậm do thiếu nước hay hai trái thận đã kiệt quệ. Nên liên hệ với bác sĩ hoặc y tá xem có cần truyền nước biển hay không.

8.Không ăn, không uống. Người thân sắp ra đi có thể không thèm ăn uống gì nữa. Cơ thể biết là không cần nhiều nguồn năng lượng nữa nên không cần đến thức ăn. Không nên ép buộc người ta ăn, nếu người ta không muốn ăn nữa.

9.Nhịp thở không điều hòa. Có khi họ thở không sâu, xen kẻ với nhiều giây đồng hồ ngưng thở, hoặc có khi thở rất nhanh và dồn dập. Nhịp thở nầy liên hệ đến sự ngưng trệ của hệ thống tuần hoàn, máu lưu thông không đều nữa. Áp suất máu và nhịp tim có thể bị rối loạn. Nên kê gối cho đương sự dễ thở hơn.

10.Bị sốt. Thay vì lạnh, có khi đương sự bị sốt. Lý do vì trung tâm điều khiển thân nhiệt không còn hoạt động bình thường nữa.

Khi phải đối diện với cái chết, câu hỏi thường được nêu ra là, “khi nào thì cái chết sẽ đến?” Hoặc, “còn bao nhiêu thời gian nữa?” Ta thường nghe nói, “bác sĩ nói còn chừng đó ngày tháng, nhưng không phải vậy.” Bác sĩ chỉ cho một ước lượng chung chung để gia đình chuẩn bị mà thôi. Không một ai có thể trả lời được, cho dù rất cận kề.

Thường thường, có hai giai đoạn tiến đến sự chết: “giai đoạn mở đầu” và “giai đoạn động”. Giai đoạn mở đầu thường kéo dài đôi ba tuần, và giai đoạn động của giờ phút cuối kéo dài khoảng hai hay ba ngày. Một số trường hợp cả hai giai đoạn có thể kéo dài nhiều tháng. Không ai biết được, chỉ có Trời mới biết.

Dường như chúng ta không bao giờ có thể chuẩn bị chu đáo cho cái chết, nhưng có thể dễ dàng hơn đôi chút nếu chúng ta hiểu rõ vấn đề. Chúng ta nên chuẩn bị tư tưởng cho chính mình, cho người thân yêu. Thí dụ, nên nói cho người thân, bác sĩ biết ước nguyện của mình trong trường hợp sẽ đối mặt với cái chết không thể tránh khỏi. (Bs.Hồ Ngọc Minh)

Tình trạng sạt lở ở Việt Nam, nguyên nhân và làm sao để hạn chế?

Quan chức chế độ thâm lạm, đào xới, rút ruột tài nguyên thì làm sao không sạt lở… tàn phá đất nước?!!!

*********

Tình trạng sạt lở ở Việt Nam, nguyên nhân và làm sao để hạn chế?

Tình trạng sạt lở bờ biển và bồi lấp cửa sông tại các tỉnh ven biển miền Trung ngày càng gia tăng nghiêm trọng thời gian gần đây. Các chuyên gia nói gì về hiện trạng này và đưa ra những giải pháp nào?

Gia tăng bất thường

Tại cuộc họp về tình hình sạt lở bờ biển và bồi lấp cửa sông các tỉnh ven biển miền Trung tại trụ sở chính phủ hôm 7 tháng 11. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho biết tình trạng xói lở bờ biển và bồi lấp cửa sông tại các tỉnh ven biển miền Trung từ Nghệ An đến Bình Thuận diễn ra phức tạp với mức độ nhận định ngày càng gia tăng.

Từ Nghệ An đến Bình Thuận có 13 tỉnh, thành phố ven biển, với chiều dài bờ biển hơn 1.600 km cùng mạng lưới sông ngòi với 48 cửa sông đổ ra Biển Đông.

Tính đến tháng 7 năm 2018, toàn bộ bờ biển miền Trung có 88 điểm sạt lở với tổng chiều dài hơn 120 km. Khu vực sạt lở nghiêm trọng nằm ở các tỉnh Nghệ An, Thừa Thiên – Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Phú Yên, Ninh Thuận, Bình Thuận…

Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Lê Anh Tuấn giảng dạy tại Đại học Cần Thơ đưa ra nhận định về vấn đề này:

“Thật ra thì sạt lở đã xảy ra lâu rồi, nhưng những năm gần đây nó gia tăng rất là rõ rệt. Các báo cáo về sạt lở từ miền bắc miền trung đến miền nam xảy ra ngày càng nghiêm trọng. Có rất nhiều cách để lý giải nguyên nhân sạt lở, thứ nhất là do thời tiết bất thường hơn, gió bão nhiều hơn, sóng mạnh hơn. Thứ hai là hoạt động con người, những chỗ xung yếu, chúng ta mất đi rừng bảo vệ, việc khai thác cát tràn lan, hoặc xây dựng công trình không chú ý việc thay đổi dòng chảy cũng làm khả năng sạt lở gia tăng. Tóm lại nguyên nhân gây sạt lở vừa là do con người và cũng do thiên nhiên.”

Theo Thạc sĩ Lê Thị Xuân Lan, nguyên phó phòng Dự báo Đài Khí tượng thủy văn Nam bộ, tình trạng sạt sở không chỉ xảy ra ở bờ biển miền trung, miền bắc, mà còn xảy ra rất nhiều ở các sông đổ ra biển tại Việt Nam. Nguyên nhân theo bà là do biến đổi khí hậu, làm bầu khí quyển nóng lên, làm ảnh hưởng hoàn lưu khí quyển, tức làm các khối không khí gia tăng hoạt động gây mưa giông bão gió mùa ngày càng nhiều hơn và làm thay đổi các dòng chảy. Bà cho rằng, những xáo trộn khí hậu làm sạt lở ngày càng tăng lên, bà nói tiếp:

“Triều cường mỗi tháng hai lần ở Việt Nam, nhất là vùng ven biển miền trung cho đến Cà Mau là bán nhật triều, tức là ngày hai lần nước lớn và nước ròng, với biên độ triều biến động quá lớn và nhanh, tạo ra một cái lực tác động đến bờ biển Việt Nam, nhất là miền trung và miền nam do hai vùng này nằm gần xích đạo. Theo tôi,vì Việt Nam là kinh tế biển, nhất là ở miền trung, nên việc tác động đến bờ biển tương đối lớn. Ngoài ra do việc phát triển du lịch nên xây dựng ở khu vực bờ biển cũng ngày càng nhiều, mà đất ven biển thường yếu, nên nếu không nghiên cứu kỹ địa hình sẽ gây ảnh hưởng rất lớn.”

Phó Giáo sư, Tiến sĩ Lê Anh Tuấn khẳng định, sạt lở tại Việt Nam hiện nay là vấn nạn quốc gia, vì rất nhiều nơi phải đối diện hiện trạng này. Chính phủ Việt Nam đã bỏ ra một số tiền rất là lớn để khắc phục việc sạt lở, nhưng theo ông có vẻ như chưa hiệu quả.

Tại cuộc họp về tình hình sạt lở bờ biển của chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng nhìn nhận, sạt lở bờ biển đã ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống người dân ở các khu vực như huyện Phú Lộc, Thừa Thiên – Huế, sạt lở bờ biển Cửa Đại ở Hội An, Tuy Hòa, Phú Yên…

Chúng tôi hỏi chuyện Anh Thành, sống làm việc tại khu vực biển Cửa Đại và Cù Lao Chàm, Hội An và được Anh cho biết tình hình sạt lở tại địa phương như sau:

“Đoạn đường từ biển Cửa Đại đến Vinpearl người ta đang xây dựng kè lại cho nó khỏi sạt lở. Việc sạt lở cũng lâu rồi, chính quyền cũng cho kè một số, và các resort thì doanh nghiệp họ cũng tự làm. Biển Cửa Đại thì không có nhà dân nhiều, chỉ có những quán bán, nhưng nhà nước cũng không có hỗ trợ gì cho các hộ đó. Chỗ đường từ biển Cửa Đại xuống bến cảng là sạt lở nghiêm trọng nhất, họ đang kè, nếu sạt lở nhiều sẽ mất luôn con đường xuống bến cảng. Ngoài ra, ở Cù Lao Chàm cũng bị nước biển xâm thực, mùa đông gió mạnh, nước biển vô cả nhà dân.”
Giải pháp

Theo Phó Giáo sư, Tiến sĩ Lê Anh Tuấn những giải pháp mà chính phủ đang thực hiện như xây dựng hệ thống bờ kè để bảo vệ hay quy hoạch những chỗ nguy cơ để di dời người dân đi chỗ khác, chỉ là những giải pháp tình thế, không giải quyết được toàn bộ vấn đề.

Trả lời Đài Á Châu Tự Do hôm 8 tháng 11, Tiến sĩ Nguyễn Tác An, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha Trang, Phó Chủ tịch Hội khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, cũng đề nghị một số giải pháp:

“Trước mắt để giải quyết tình thế thì chỗ nào có sạt lở đe dọa cuộc sống thì nhà nước cần nghiên cứu phải pháp thích nghi hoặc giải pháp thích ứng. Thích nghi là nhà nước tập trung đầu tư một số công trình mềm, cứng để để giảm thiểu tác động ấy. Còn thích ứng là di dời người dân và cho chỗ đó phát triển tự nhiên như vậy. Còn lâu dài thì phải xem lại việc phát triển trong nội địa có gì bất cập, thí dụ như thủy điện, xây dựng đê điều có hợp lý chưa…”

Nếu muốn làm hiệu quả thì cần phải có sự phối hợp thật là chặt chẽ giữa người dân địa phương và chính quyền. Đó là nhận định của Bà Lê Thị Xuân Lan, Bà nói:

“Vì nếu một bên làm và một bên phá thì không được. Cái thứ hai là cần phải có kế hoạch tổng thể trong việc xây dựng bờ kè, chứ không làm chắp vá, mạnh ai nấy làm. Muốn vậy cần phải có cơ quan ban ngành có trình độ khoa học kỹ thuật để nghiên cứu xây dựng. Còn nếu mỗi địa phương nào cứ bị sạt lở thì mạnh ai nấy đắp thì sẽ bị hoài, mỗi năm sạt lở hoài.”

Tiến sĩ Lê Anh Tuấn thì cho rằng trước mắt cần lập bản đồ các điểm sạt lở, bản đồ càng chi tiết càng tốt. Để phân biệt các điểm sạt lở, cái nào nguy cấp thì xử lý trước. Từ bản đồ sạt lở sẽ đưa ra các loại cảnh báo thích hợp cho tàu bè, người dân…

About this website

RFA.ORG
Tình trạng sạt lở bờ biển và bồi lấp cửa sông tại các tỉnh ven biển miền Trung ngày càng gia tăng nghiêm trọng thời gian gần đây. Các chuyên gia nói gì về hiện trạng này và đưa ra những giải pháp nào?

Quan chức 4 bộ 6 tỉnh trong 4 năm xuất ngoại 53,000 lượt, tốn 53 triệu Mỹ kim

Quan chức 4 bộ 6 tỉnh trong 4 năm xuất ngoại 53,000 lượt, tốn 53 triệu Mỹ kim

Quan chức 4 bộ 6 tỉnh trong 4 năm xuất ngoại 53,000 lượt, tốn 53 triệu Mỹ kimẢnh: Dân Việt

Một thống kê của thanh tra chính phủ CSVN cho thấy, quan chức chế độ dùng ngân sách nhà nước đi nước ngoài như đi chợ, tới 53,000 lượt, gây tốn kém hơn 53 triệu Mỹ kim trong 4 năm.

Theo báo Dân Việt, các con số này thuộc về một “thống kê nhanh”, chỉ bao gồm 4 bộ và 6 tỉnh thành. Sáu tỉnh thành gồm Thanh Hoá, Hoà Bình, Vĩnh Phúc, Đắk Lắk, Đồng Nai và Tiền Giang, tức chưa phải những tỉnh thành lớn nhất nước.

Tờ Dân Việt hôm Thứ Năm 21/06 trích dẫn kết quả thanh tra giai đoạn 2012 đến 2016 cho thấy, Bộ Tài Chính CSVN cử hơn 5,000 đoàn với khoảng 11,800 lượt viên chức xuất ngoại. Bộ Công Thương CSVN đã cử hơn 7,500 đoàn với khoảng 24,800 lượt viên chức xuất ngoại.

Chỉ riêng trong tháng 1 năm 2016, cựu Bộ Trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng cử đoàn viên chức đi dự một loạt hội chợ tại Argentina, Cuba và Panama trong 12 ngày. Đoàn này chỉ gồm 5 viên chức nhưng tiêu tốn hơn 62,000 Mỹ kim. Chi phí cho riêng Thứ Trưởng Công Thương Hồ Thị Kim Thoa là hơn 14,000 Mỹ kim.

Thống kê tại các tỉnh thành còn cho thấy, có những quan chức tỉnh thành đi nước ngoài chỉ để thăm thân nhân. Thanh tra chính phủ ghi nhận trường hợp nổi bật của phó bí thư tỉnh ủy Đồng Nai, bà Phan Thị Mỹ Thanh, có năm đi nước ngoài tới 10 lần, bao gồm cả việc công và việc riêng.

Huy Lam / SBTN

Con rồng giấy sa lầy trong vũng bùn kinh tế

Con rồng giấy sa lầy trong vũng bùn kinh tế

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

 

Đầu năm nay, Quốc hội Tàu Cộng quyết định hủy bỏ giới hạn số nhiệm kỳ Chủ tịch nước, đánh giá việc đó đã làm cho quyền lực của Tập Cận Bình tưởng trở nên cực kỳ vững chắc. Thế nhưng, chưa đầy 5 tháng sau, một loạt biến cố xảy ra khiến cho địa vị của Tập Cận Bình lung lay, làm cho lòng dân Tàu Hoa Lục hoang mang. Điều này khiến cho các giới trí thức ở Bắc Kinh bắt đầu đặt nghi vấn về khả năng kiểm soát toàn diện của Tập Cận Bình.

Sau thời gian Hội nghị Bắc Đới Hà. Có thông tin ám chỉ rằng, có thể các nguyên lão sẽ thảo luận về việc thay đổi “phong cách lãnh đạo”, nổi bật là vấn đề “lãnh đạo tập thể”. Dù chưa biết thực hư vấn đề này ra sao, nhưng cho thấy tình hình xung đột nội bộ của ĐCSTQ có thể trở nên gây cấn vì những vấn đề kể trên.

CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI VỚI MỸ:

Nền kinh tế thứ hai thế giới đang bị thiệt hại nặng nề bởi cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ. Washington đang chuẩn bị công bố mức thuế suất bổ sung vào đầu tháng 12/2018 thuế quan đối với tất cả hàng hóa nhập cảng còn lại từ Tàu Cộng, nếu các cuộc đàm phán vào tháng tới giữa TT D. Trump và Tập cận Bình không đem lại kết quả.

Việc áp thuế bổ sung từ 10% lên 25% với 200 tỷ USDhàng hóa nhập cảng từ Tàu Cộng và có thể tăng lên tới 25% có hiệu lực vào đầu năm 2019, sẽ khiến các nhà xuất cảng thực sự khó khăn và có thể đẩy nhanh việc chuyển dịch chuỗi cung ứng toàn cầu. Mùa xuân năm 2019, sẽ là thời điểm khó khăn nhất đối với Tập Cận Bình vì nhiều yếu tố như căng thẳng thương mại với Mỹ, mua bán giảm sút và thời kỳ bong bóng bất động sản chấm dứt. Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF đánh giá cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung sẽ khiến tăng trưởng năm 2019 của Tàu Cộng rơi xuống mức thấp nhất kể từ năm 1990.

Tổng thống Donald Trump đang phát động chiến tranh thương mại với nhiều nước trên thế giới. Trong đó, cuộc chiến khốc liệt nhất với con số thiệt hại lớn nhất là với Bắc Kinh. Nói cách khác, Mỹ và TC đang ở giai đoạn đầu của một cuộc chiến toàn diện. TT Trump tuyên bố trong bài phát biểu trước LHQ ngày 26/9 rằng : “Chúng tôi tin rằng thương mại phải công bằng có đi có lại . Mỹ sẽ không còn bị lợi dụng nữa”.

Cựu chiến lược gia Tòa Bạch Ốc Steve Bannon từng nói, căng thẳng thương mại giữa Mỹ và Tàu Cộng là một cuộc“chiến tranh kinh tế” chứ không phải một “cuộc chiến thương mại”. Có thể hiểu rằng, đây là một cuộc đối đầu giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới. Ông George Yeo, cựu Ngoại trưởng Singapore nhận định: “Không khó để một cuộc chiến kinh tế trở thành một cuộc chiến chính trị, rồi trở thành một cuộc chiến tranh thực sự”.

Đòn áp thuế thương mại lên 200 tỷ USD hàng hóa Tàu Cộng mới nhất của TT Trump và các mối đe dọa sắp tới đã đẩy Bắc Kinh vào tình thế đầy khó khăn. Ông Miller, Giám đốc Điều hành của China Beige Book, nhận định rằng, Tàu Cộng đã đáp trả các đòn áp thuế gần đây của TT Trump bằng việc áp khoản thuế lên 60 tỷ USD hàng hóa của Mỹ. Ông Miller nói với CNBC: “Tình hình áp thuế quan đã tạo ra một tương lai rất xấu cho nền kinh tế quý IV của Tàu Cộng năm nay và có khả năng còn ảnh hưởng tới quý I/2019,” ông nói. “Nền kinh tế Tàu Cộng sẽ bị tổn thương rất nặng nề, khiến Bắc Kinh thực sự lo lắng về những gì có thể xảy ra vào năm 2019”.

Tưởng cũng nên nhắc lại. vào tháng 3/2007, nguyên thủ tướng Ôn Gia Bảo đã cảnh báo trước các Đại hội Đại biểu Nhân Dân toàn quốc rằng: “Vấn đề lớn nhất của nền kinh tế Trung Quốc chính là sự tăng trưởng không ổn định, chưa cân bằng, thiếu nhất quán và không bền vững”. Hiện nay, lời cảnh báo này đang tạo ra thử thách không nhỏ cho chính phủ dưới thời Tập Cận Bình. Bắc Kinh đang lún sâu vào cuộc suy thoái kéo dài. Đặc biệt gần đây, sự tăng trưởng tổng đầu tư giảm từ mức 15% năm 2016 xuống còn 13% năm 2017 và dự kiến 2018 chỉ còn khoảng thấp hơn 11%. Nguồn Aleksandar Plavevsk cho biết, “các đơn đặt hàng xuất cảng của Tàu Cộng đã giảm mạnh và nhanh nhất trong vòng một năm qua.”

Theo chuyên gia của Morgan Stanley, khả năng giảm giá thêm 10% là hoàn toàn có thể xảy ra đối với đồng NDT, nếu Mỹ thực hiện lời cảnh báo nâng thuế bổ sung đối với 200 tỷ USD hàng hóa TC, lên mức 25% bắt đầu từ năm 2019. Cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung liên tục leo thang mấy tháng gần đây. Tuần trước, Mỹ áp thuế bổ sung 10% lên 200 tỷ USD hàng hóa TC nhập cảng vào nước này mỗi năm, đồng thời tuyên bố để ngỏ khả năng nâng mức thuế này lên 25% từ ngày 1/1/2019.

Sau khi đã áp thuế lên tổng cộng 250 tỷ USD hàng TC, TT Trump tiếp tục dọa sẽ áp thuế bổ sung lên thêm 267 tỷ USD hàng hóa từ nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Nếu đồng NDT giảm giá thêm 10% thì đó sẽ là một phủ nhận đối với những nỗ lực ổn định hối suất thời gian qua của Bắc Kinh. Đồng NDT giảm giá kéo dài sẽ gây hại nhiều hơn là mang lại lợi ích cho Tàu Cộng.

JPMorgan Chase nhận định: “Chiến tranh thương mại sẽ tiếp tục leo thang, đẩy hối suất NDT xuống mức thấp nhất một thập niên. Dự báo đồng NDT sẽ giảm giá còn 7,01 NDT đổi 1USD vào cuối tháng 12/2018 năm nay, và 7,19 NDT/1USD vào tháng 9/2019. Theo dự báo có thể 7,4 NDT/1USD vào năm 2019 và đồng NDT trở thành đồng tiền tệ yếu nhất tại khu vực châu Á.

Theo Bưu Điện Hoa Nam Buổi sáng (SCMP – Hồng Kông), trong vòng 2 tháng vừa qua, Ủy ban Ổn định Tài chính, tức nhóm Phụ tá Kinh tế cấp cao của Tập Cận Bình đã phải tổ chức 10 cuộc họp khẩn để bàn về rủi ro của cuộc chiến thương mại đối với nước này và tìm ra giải pháp đối với nền kinh tế đang có dấu hiệu suy yếu. Ông Xu Jianwei nhận định: “Mối lo ngại trong giới lãnh đạo đã lên tới 100%”

THỊ TRƯỜNG CHỨNG KHOÁN TUỘT DỐC “KHÔNG PHANH”:

Nhà đầu tư trên TTCK Tàu Cộng đang giao động vì những dấu hiệu cho thấy nền kinh tế giảm tốc trong lúc cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung leo thang. Tromg vòng 6 tháng vừa qua, kể từ khi căng thẳng thương mại Mỹ – Trung bắt đầu nổ lớn, Shanghai Composite Index đã sụt 19%. Cùng với thời điểm đó, đồng NDT mất hơn 9% giá trị so với đồng USD. Ông Ken Chen, nhà phân tích công ty KGI Securities ở Thượng Hải nhận định. “Thị trường chỉ có thể hồi phục nếu những mối lo đó được giải quyêt và điều đó cần phải có hành động cụ thể chứ không chỉ những lời hứa suông”. Những lời trấn an từ các chuyên gia và cơ quan chức năng TC không đủ để giúp TTCK nước này “cầm cự” sau khi đã mất trên 3.000 tỷ USD bốc hơi trong vòng 6 tháng đầu năm nay.

Nỗ lực của các chính quyền địa phương TC nhằm vực dậy niềm tin vào các công ty nhỏ hơn, nhưng đã không cải thiện tâm lý nhà đầu tư. Mối lo ngại ngày càng lớn về ảnh hưởng của chiến tranh thương mại Mỹ – Trung đối với tăng trưởng kinh tế TC giảm tốc, được cho là nguyên nhân chính khiến cổ phiếu bị bán tháo.

Sau thông tin TT Trump tăng mức thuế 200 tỷ USD từ 10% lên thành 25 % đối với các mặt hàng của TC, thị trường chứng khoán nước này lập tức lao dốc, tụt xuống mức thấp kỷ lục trong vòng 4 năm qua. Cụ thể ngày 17/9, TT Trump quyết định chỉ thị cho Đại diện Thương mại (USTR) tiếp tục gia tăng thuế suất đối với 200 tỷ USD hàng hóa TC nhập vào Mỹ. Mức thuế xuất 10% bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 24/9 cho tới cuối năm. Bắt đầu từ 1/1/2019 mức thuế sẽ được nâng lên thành 25%. Trước diễn biến này, TTCK của TC “tụt dốc không phanh”, lượng giao dịch giảm sút thê thảm:

  • Chỉ số sàn Thuợng Hải (SSE Composite Index) kết thúc phiên giao dịch ngày 17/9 chỉ số sàn Thượng Hải là 2.651,79 điểm, mất đứt 29 điểm. Đây là mức thấp nhất kể từ tháng 11/2014.
  • Chỉ số sàn Thẩm Quyến (SZSE Component Index) có lúc xuống đến 7.997,44 điểm, giảm 33% trong năm 2018.

Ama Lin, nhà phân tích Capital Securities Thượng Hải nhận định: “Điều đáng lo ngại hơn chiến tranh thương mại đang leo thang là Bắc Kinh hầu như không có kế hoạch ứng phó gì với vấn đề này, họ chỉ đưa ra những phản ứng lại đối thủ bằng lời nói”. Ngày 3/8/2018, sau khi sụt giá bất ngờ, Thị trường chứng khoán TC đã tụt xuống vị trí lớn thứ ba thế giới về trị giá 6.090 tỷ USD, nhường chỗ thị trường chứng khoán Nhật Bản vươn lên vị trí thứ hai với 6.170 tỷ USD.

CUỘC CHIẾN NỢ NẦN CỦA BẮC KINH:

Các chính quyền địa phương của Tàu Cộng có thể đã nợ tới con số khủng 40.000 tỷ NDT (5.800 tỷ USD) tương đương khoảng 60% tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của nước này trong năm 2017. Đây là con số đáng báo động trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế Tàu Cộng đang dần hạ nhiệt, trong khi xuất cảng bắt đầu thấm đòn từ cuộc chiến thương mại với Mỹ.

Theo Economic Times: Nợ công của TC tăng cao chóng mặt là rất đáng quan ngại, trong bối cảnh tốc độ tăng trưởng kinh tế của nước này đang giảm. Theo Quốc hội TC, dự kiến cuối năm nay, mức nợ công của các địa phương ở nước này sẽ còn tăng cao hơn nữa lên 21 ngàn tỷ NDT, từ mốc 17,66 ngàn tỷ NDT (2,58 ngàn tỷ USD). Mức nợ của các chính quyền địa phương là rất đáng lo ngại, bất chấp việc nợ của chính phủ TC hiện chỉ ở mức 36,2% GDP.

Theo truyền thông TC, Tập Cận Bình đã gây áp lực cho các chính quyền địa phuơng cắt giảm mức nợ của họ để giảm rủi ro tài chính. Tuy nhiên, với nhiều địa phương thì việc nghiện vay nợ khó có thể bỏ. Vấn đề càng đáng lo ngại khi nền kinh tế TC đang giảm tốc độ tăng trưởng, năm 2017 tốc độ tăng GDP của nước này chỉ còn 6,9% và được dự báo sẽ xuống thấp hơn nhiều trong năm nay.

Theo tính toán, tổng nợ công của Tàu Cộng sẽ đạt 327%vào năm 2022, đưa TC trở thành một trong số những quốc gia nợ nần nhiều nhất trên thế giới. Bloomberg cho rằng, với tốc độ tăng trưởng nợ nhanh và mức nợ cao, TC dễ rơi vào vùng nguy hiểm của cuộc “khủng hoảng tài chánh”. Nhằm kìm hãm các nguy cơ về tài chánh liên quan đến số nợ công và tư khổng lồ, Bắc Kinh cố gắng làm giảm bớt nợ xấu của các ngân hàng, bóp nghẹt “tín dụng đen”, siết chặt đầu cơ địa ốc và giảm chi tiêu công trong lãnh vực hạ tầng cơ sở.

Theo hãng tin CNBC dẫn báo cáo từ S&P Global Ratings cho biết, nợ công thực tế của chính phủ Bắc Kinh có thể tới hàng ngàn tỷ USD, đồng nghĩa tỷ lệ nợ trên GDP của nước này đã đạt ngưỡng cửa “báo động”. Số nợ thực không được báo cáo có thể cao hơn những gì Bắc Kinh công khai rất nhiều lần, khoảng 30 – 40 ngàn tỷ NDT (khoảng 4,34 -5,78 ngàn tỷ USD) – các nhà phân tích về tín dụng Gloria Lu, Laura Li – viết báo cáo S&P Global Ratings. Họ nhận định rằng, “Đó là núi nợ với rủi ro tín dụng khổng lồ” và ước tính, tỷ lệ nợ của chính phủ TC với GDP là khoảng 60% trong năm 2017”. Bắc Kinh đang che giấu khoản nợ công khổng lồ. Nợ công tăng khủng, lại rơi vào cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ: kinh tế Tàu Cộng sẽ đi về đâu?

Tin tức mới nhất cho biết, Tàu Cộng đang chìm ngập trong khoản nợ 30.000 tỷ USD  (tương đương 259% GDP) và con số này được các chuyên gia dự báo sẽ tăng lên  327% GDP vào năm 2022 nếu không có giải pháp đối phó hữu hiệu. Tờ Nikkei Asian Review kết luận: “Sau một thập kỷ tăng trưởng mạnh mẽ, chính phủ Bắc Kinh đang tiến hành một cuộc chiến toàn diện về quả bom nợ”.

HÀNG LOẠT CÁC CÔNG TY THÁO CHẠY KHỎI ĐẠI LỤC:

Bùng nổ từ tháng 7, sau gần 2 tháng liên tiếp leo thang với cuộc chiến tranh thương mại và các hành động tăng thuế, Bắc Kinh trả đũa. Đến nay, dưới áp lực của cuộc thương chiến này, môi trường kinh doanh ngày càng xấu đi khiến hàng loạt công ty vốn của Đài Loan, Nhật bản, Nam Hàn… đua nhau tháo chạy khỏi Đại Lục:

  • THÂM QUYẾN: 15.000 công ty tháo chạy khỏi Thẩm Quyến. Theo trang tin Đông Phương ngày 2/9/2018, Ủy ban thành phố Thâm Quyến công bố, việc ngành chế tạo Thẩm Quyến di dời quy mô lớn đã thành trào lưu. Hiện đã có 15.000 công ty rút khỏi Thẩm Quyến do các tình hình lợi nhuận nhân công giảm, giá nhân công và giá đất tăng, thuế cũng ngày một tăng.
  • ĐÀI LOAN:Theo Epoch, làn sống triệt thoái của các công ty vốn Đài Loan thuộc các ngành chế tạo đang nổi lên, tình hình rút vốn nghiêm trọng nhất ở khu vực Đông Hoàn, Thẩm Quyến, kế đó là Thượng Hải, Côn Sơn. Một nhà đầu tư Đài Loan nói, thời kỳ cao điểm, công ty của ông có tới 200 người cốt cán người Đài Loan, nay chỉ còn 50 người”.
  • NHẬT BẢN: Theo Nihon Keizai Shimbun, công ty chế tạo lớn Ashahi Kasei đã quyết định di dời nhà máy sản xuất linh kiện phụ tùng xe hơi về Nhật Bản. Komatsu cũng sẽ chuyển việc sử dụng các linh kiện của máy ủi thủy lực từ sản phẩm nhà máy ở Đại Lục di chuyển sang nhà máy mới xây dựng ở Mỹ, Nhật và Mexico. Hãng điện cơ Mitsubishi cũng đang di dời các dây chuyền sản xuất ra khỏi Đại Lục. Nhiều công ty lớn như Nikon, Nitto, Olympus đồng loạt tuyên bố đóng của các nhà máy ở TC.
  • APPLE: Nhiều công ty chuyên gia công, lắp táp linh kiện cho Apple sẽ chuyển sang hoạt động tại Đài Loan, Việt Nam, Thái Lan…
  • HOA KỲ: Theo cuộc thăm dò của văn phòng Thương Mại Mỹ tại Nam Đại Lục (AmCham South China) thì 70% trong số 219công ty thuộc lãnh vực sản xuất đang lên kế hoạch chuồn khỏi Tàu Cộng sang các quốc gia khác.

TÌNH TRẠNG THẤT NGHIỆP TẠI ĐẠI LỤC:

Theo thống kê mới nhất cho biết, Tàu Cộng đã có hơn65.000 nhà máy tại Đại Lục phải đóng cửa từ đầu năm nay và con số này hiện nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, khi các đơn đặt hàng ngày càng bị thu hẹp và cắt giảm. Hàng loạt doanh nghiệp lớn và nhỏ đã phải đóng cửa. Đặc biệt những nhà máy sản xuất thép tại 6 thành phố lớn gồm Thiên Tân, Thạch Gia Trang, Đường sơn, Hàm Đan, Hình Đài và An Dương bị yêu cầu giảm 50% công suất trong giai đoạn từ 1/10/2018 đến 31/3/2019.

Ông Yin Weimin, Bộ trưởng Lao động & Bảo hiểm Xã hội, cho biết: “Trong hoàn cảnh hiện nay thì vấn đề công ăn việc làm của người người lao động là mối lo hàng đầu của chính phủ Bắc Kinh,” ông nói. “Chỉ trong vòng 2 tháng vừa qua, hàng loạt các doanh

nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp tầm trung và nhỏ của TQ đã phải đóng cửa hoặc ngừng sản xuất thì thị trường việc làm sẽ còn tiếp tục co lại trong thời gian sắp tới, mà những người bị ảnh hưởng nhiều nhất là những lao động nhập cư ngoại thành, với con số lên đến khoản 150 triệungười.” (Theo Fathom Consulting là 270 triệu người).

Tuy nhiên, chính phủ Bắc Kinh đang che giấu tỷ lệ thất nghiệp toàn quốc rất cao, không đúng với thực tế. Theo báo cáo chỉ số thất nghiệp TC của Tổ chức tư vấn Tài chính Fathom Consulting (Anh) vừa công bố, hiện tại chỉ số thất nghiệp của nước này đã tăng lên gấp 3 so với năm 2012. Theo các nhà phân tích của Fathom: “Mức độ thất nghiệp đã tăng đáng kể trong vài năm gần đây. Tỷ lệ thất nghiệp cao là vấn đề nghiêm trọng đang bị chính phủ Bắc Kinh che giấu và nó cũng giúp giải thích vì sao nước này lại phải trông chờ vào các động lực tăng truởng cũ để phát triển kinh tế”.

Theo bà Hà Thanh Liên, một nhà kinh tế nổi tiếng của TC, hiện đang sống ở Mỹ, đã cho biết: “Tính đến giữa năm 2015, Trung Quốc đã có tới 500 triệu người thất nghiệp và gây sự phẫn nộ của dân chúng”. Quả thật, bước sang thế kỷ XXI, Tàu Cộng vẫn là một đế chế, chỉ có một số lượng nhỏ tầng lớp thượng lưu nắm quyền kiểm soát hầu hết tài sản quốc gia và quyền lực tuyệt đối của ĐCSTQ, trong khi một lượng lớn công, nông dân đang trong tình trạng nguy khốn vì nghèo đói.

Theo một báo cáo năm 2013 của Ngân hàng Thế giới (WB), có khoảng 300 triệu người Tàu Đại Lục chi tiêu ở mức 01 USD hoặc ít hơn mỗi ngày. Khi cộng thêm 303 triệu người của tầng lớp dưới trung lưu theo tính toán của Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB), số người nghèo đói của Đại Lục chiếm gần một nửa dân số. Ông Jeff Crothall, Tổ chức Lao Động ở Hồng Kông,  nói rằng:“Nhiều công nhân làm việc trong khu vực công nghiệp nặng đã bị mất việc. Có một áp lực rất lớn về thất nghiệp, nhất là ngành chế tạo, hầm mỏ và các công nghiệp cũ như sắt thép.”

XÃ HỘI ĐẠI LỤC ĐANG HỖN LOẠN:

Ngày 31/10/2018, Bộ chính trị Tàu Cộng, cơ quan hoạch định Chính sách tối cao, do Tập Cận Bình lãnh đạo, ra tuyên bố: “Nền kinh tế đang phải chịu” áp lực suy giảm ngày càng tăng với những thay đổi sâu sắc ở môi trường bên ngoài”, theo Xinhua. Đây là lần đầu tiên giới lãnh đạo Bắc Kinh công khai bày tỏ lo ngại về tăng trưởng kinh tế chậm chạp của đất nước kể từ khi Mỹ phát động cuộc chiến thương mại hồi tháng 6/2018.” Số liệu chính thức công bố cho thấy GDP quý III của TC chỉ tăng 6,5% so với kỳ năm ngoái.

Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF) đánh giá cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung sẽ khiến tăng trưởng năm 2019 của TC rơi xuống mức thấp nhầt kể từ năm 1990. Còn chuyên gia kinh tế Shen Jianguang, nhận định: “Giới lãnh đạo Bắc Kinh dường như đã thay đổi quan điểm về triển vọng kinh tế đất nước và đang chuẩn bị cho sự sụt giảm kéo dài từ cuộc chiến thuơng mại và lần này họ không còn mô tả kinh tế ổn định với đà phát triển tốt.”

Tiến sĩ Trần Khuê Đức, Chủ tịch Học xã Trung Quốc tại Princeton, cho biết: “Vấn đề nội bộ mà ĐCSTQ phải đối diện, đặc biệt là vấn đề kinh tế là rất lớn. Thực tế nó đang lấy công làm thủ, việc nó đàn áp xã hội dân sự trong nước, phong tỏa thông tin chặt chẽ cho thấy nó thiếu tự tin và quá lo lắng về tính hợp pháp thống trị của nó mà có phản ứng như vậy,” ông khẳng định. “Bản thân nó mang tâm lý của một chính phủ quá độ. Phải hiểu rằng hiện nay nó kiêu ngạo tự mãn, hung hăng ép người, bành trướng trên thế giới, trấn áp dân chủ trong nước… là vì nó phải vùi lấp nỗi lo sợ bên trong.”

Theo thiển ý của tôi, chính xác là như vậy! Tại Đại Lục, nỗi sợ hãi về sự bất ổn xã hội càng tăng do nền kinh tế tăng trưởng giảm sút vì cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung. Từ lâu đã có tới 500 cuộc phản kháng xảy ra một ngày ở Đại Lục. Hiện nay, có khoảng 10% gia đình thượng tầng lớp thượng lưu Đại Lục đang nắm giữ tới hơn 75% số của cải toàn xã hội.

Bắc Kinh thường tự hào có hơn 2.130 đại gia có tổng số tài sản bằng cả nền kinh tế nước Anh. Bên cạnh những người giàu có này thì số người bị “bần cùng hóa” cũng gia tăng với tốc độ chóng mặt, có khoảng 55% số hộ gia dình hầu như vô sản. Sự phân hóa  giàu – nghèo đang diễn ra quá nhanh và sâu sắc đủ để nhấn chìm nước này. Trong những năm gần đây, xã hội Đại Lục xuất hiện một thuật ngữ mới là “cừu phú” (căm thù người giàu) và“cừu quan” (căm thù tham quan).

Trả lời Epoch Times, nhà văn mạng Kinh Sở nổi tiếng Đại Lục, cho biết: “Những sự kiện kháng nghị trong xã hội tại Đại Lục ngày càng nhiều, cho thấy tình trạng bất công xã hội gia tăng, mức độ ngày càng nguy hiểm hơn. Vì thế tình cảnh mọi người bất mãn, đấu tranh đòi quyền lợi ngày càng nhiều là hệ quả khó tránh khỏi”.

Tân Hoa Xã ghi nhận, con số các cuộc biểu tình với đông đảo quần chúng ngày càng gia tăng, có trên 200.000 vụmỗi năm. Chính quyền Bắc Kinh đã phải chi ra trên hàng ngàn tỷ USD / năm để duy trì ổn định xã hội. Năm 2017, đã có 11 cuộc biểu tình trên qui mô lớn diễn ra liên tiếp làm rung chuyển chế độ Cộng sản độc tài toàn trị tại Đại Lục và biện pháp quen thuộc của chính quyền Bắc Kinh vẫn là đàn áp thẳng tay:

– Biểu tình chống các dự án ô nhiễm ở Đại Khánh – Hắc Long Giang.

– Hàng chục ngàn cựu chiến binh tập hợp kéo lên Bắc Kinh kiến nghị.

– Một học sinh cấp 2 ở Tứ Xuyên bị giết trong trường học, khiến người dân phẫn nộ và biểu tình nhiều ngày, yêu cầu chính quyền làm rõ sự thật.

– Người dân Hà Bắc biểu tình quy mô lớn, áp lực nhà máy hóa chất Hưng Phi thuộc thành phố Hinh Đại, Hà Bắc phải đóng cửa vì rò rỉ khí độc hại.

– Dân Quảng Đông phản đối xây dựng khu xử lý rác tại thôn Thạch Lê.

– Biểu tình lớn của giới chủ doanh nghiệp ở Thượng Hải.

– Phản đối xây dựng dự án điện mặt trời ở Quảng Đông.

– Biểu tình phản đối lớn nhất lên đến 60.000 tại Bắc Kinh trong những năm qua. “Thiện Tâm Hối” lấy danh nghĩa “giúp đỡ người nghèo, cùng giàu cùng sống” để dụ dỗ các nhà đầu tư, gom đuợc 6 triệu trên toàn quốc. Việc này đã gây chấn động cả Trung Nam Hải.

– Thầy tu một nhà thờ Hồi giáo Cổ Trị ở Đường Sơn, Hà Bắc bị đánh trọng thương.

– Biểu tình ở Bắc Kinh càn quét lao động nhập cư: 10.000 người sống trong các phòng cho thuê bị đuổi ra đường trong một ngày. Chính quyền Bắc Kinh đã thực hiện chiến dịch đuổi lao động nhập cư cấp thấp ra khỏi thành phố.

– 30 triệu tài xế xe tải Đại Lục làm việc 12 tiếng/ ngày vẫn không đủ sống, xuống đường biểu tình rầm rộ trên tất cả tỉnh thành, làm tê liệt ngành công này trị giá 24 ngàn tỷ NDT của nước này.

Ngoài ra, còn những vẫn đề thách thức sự sống còn của ĐCSTQ và chính phủ Bắc Kinh như: Tăng trưởng kinh tế giảm, TTCK tuột dốc không phanh, môi trường sống bị ô nhiễm, tình trạng già hóa dân số…

Qua những sự kiện kể trên, đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, Tàu Cộng chẳng có gì đáng sợ cả. Con rồng giấy đang sa lầy trong vũng bùn kinh tế, càng vùng vẫy càng lún sâu, chờ ngày tan rã. Nền kinh tế Đại Lục sẽ phá sản, “Giấc mơ Chệt” của Tập Cận Bình tan tành theo mây khói… Chúng ta hãy chờ xem !!!

      Tổng hợp & Nhận định

     Nguyễn Vĩnh Long Hồ

               05/11/2018

Nhà khoa học đoạt giải Nobel sinh học tiết lộ bí quyết sống thọ, cốt lõi không phải trong ăn uống và luyện tập

 Ăn ngon, mặc đẹp, nhà cao, cửa rộng, dầu có thật nhiều tiền, giàu có, có tập thể dục đều đặn mà tâm không bình an, tối không ngủ được, quá nhiều ưu phiền thì phải sinh bịnh mà chết sớm. 

Nhà khoa học đoạt giải Nobel sinh học tiết lộ bí quyết sống thọ, cốt lõi không phải trong ăn uống và luyện tập

 

 

  

Ngày nay người ta đều cố gắng nghiên cứu xem nên ăn gì, uống gì bổ dưỡng để hạn chế bệnh tật, tăng cường tuổi thọ. Tuy nhiên nhà khoa học nổi tiếng này lại chia sẻ bí quyết khác hẳn: Một người có thể sống thọ hay không không phải do ăn uống hay vận động mà bởi “cân bằng tâm lý”.

TS. khoa học Elizabeth Helen Blackburn (Ảnh: Famous People)

Elizabeth Helen Blackburn, sinh ngày 26 tháng 11 năm 1948 là nhà nghiên cứu sinh học người Mỹ gốc Australia của trường Đại học California tại San Francisco. Bà nghiên cứu đoạn telomere (những trình tự lặp lại của DNA ở các đầu mút của nhiễm sắc thể), một cấu trúc ở đuôi nhiễm sắc thể có nhiệm vụ bảo vệ nó. Blackburn cùng với Carol Greider đã khám phá ra telomerase, enzym cung cấp cho telomere. Vì những nghiên cứu này bà đã được trao giải Nobel sinh lý và y khoa năm 2009 cùng với Carol Greider và Jack W. Szostak. Bà cũng hoạt động trong lĩnh vực đạo đức y khoa và từng là một hội viên trong hội đồng tổng thống về đạo đức sinh học.

Theo TS. Blackburn để có thể sống thọ chế độ ăn uống hợp lý chiếm 25%, các nhân tố khác chiếm 25%, và tác dụng của trạng thái cân bằng tâm lý chiếm tới 50%.

“Hormones stress” sẽ gây hại cho cơ thể

Theo Hoàng đế nội kinhBách bệnh sinh vu khí dã. Nộ tắc khí thượng, hỉ tắc khí hoãn, bi tắc khí kết, kinh tắc khí loạn, lao tắc khí háo… tạm dịch: Trăm bệnh sinh tại khí. Giận thì khí tăng, vui thì khí trở lại bình thường, buồn thì tạo kết, kinh sợ thì khí loạn, lo lắng thì khí bị hao tổn… Bởi vậy Đông y chữa bệnh trước tiên cần điều chỉnh “nhân tâm”.

Áp lực tâm lý là nguyên nhân của 65 – 90% các loại bệnh tật (Ảnh: eli-mt.com)

Y học hiện đại phát hiện rằng, có đến 65 – 90% các loại bệnh tật của chúng ta như ung thư, xơ cứng động mạch, huyết áp cao, loét dạ dày, kinh nguyệt không đều… đều liên quan tới áp lực tâm lý. Những loại bệnh này được gọi là chứng bệnh do tâm và thân.

Con người lúc vui vẻ, cơ thể tiết ra hooc-môn có ích là dopamine… Hooc-môn có ích làm cho tinh thần thả lỏng, mang lại cảm giác hưng phấn, khi đó tâm và thân đều trong trạng thái thoải mái, các chức năng của cơ thể phối hợp nhịp nhàng, cân bằng, tăng cường sức khỏe.

“Mục tiêu” có thể thúc đẩy sức sống của sinh mệnh

Theo kết quả nghiên cứu mới nhất của các nhà khoa học: Sống có lý tưởng có mục tiêu sẽ tạo ra một loại cảm xúc mạnh mẽ có lợi đối với sức khỏe. Những truy cầu mong muốn trong cuộc sống hằng ngày sẽ quyết định tâm tính và theo đó sẽ quyết định tới tâm sinh lý của chúng ta.

Sống có lý tưởng, mục tiêu sẽ đẩy lùi mọi loại bệnh tật

Một nhà khoa học người Anh đã tiến hành khảo sát những người trong độ tuổi 40- 90 trong 7 năm: kết quả phát hiện nhóm người sống không có mục tiêu rõ ràng tỉ lệ tử vong do bệnh tật, tự sát, xuất huyết não cao hơn gấp đôi so với nhóm người sống có mục tiêu rõ ràng. Không những vậy sau khi về hưu không có mục tiêu sống sẽ khiến tinh thần và sức khỏe suy giảm mạnh.

Tại sao lại như vậy? Nguyên nhân bởi nếu một người sống không có mục tiêu thì “chết” sẽ là mục tiêu duy nhất trong cuộc đời. Từ đó cơ chế tự hủy trong tiềm thức sẽ lặng lẽ khởi động khiến sức khỏe bạn ngày càng sa sút. “Mục tiêu” ấy cũng nhất định phải thiết thực bởi nếu không sẽ khởi tác dụng phụ. Học ca hát, nhảy múa, đánh cờ… đều có thể trở thành mục tiêu trong cuộc sống của bạn bởi chúng đều rất có khả thi.

“Giúp người làm vui” thực sự có tác dụng trị liệu

John Davison Rockefeller (1839 – 1937) là nhà công nghiệp người Mỹ, người đóng một vai trò quan trọng trong ngành công nghiệp dầu mỏ thời sơ khai cũng là người sáng lập công ty Standard Oil. Sau quãng thời gian ngắn tận hưởng niềm vui từ việc tích lũy tiền bạc, ông bị các loại bệnh tật dày vò đau khổ tới tột cùng. Đến lúc này ông nhận ra tiền bạc không thể mang lại sức khỏe khôn thể giúp ôn có những thanh thản trong cuộc sống nên quyết định dành 40 năm cuối đời tập trung vào các hoạt động từ thiện. Hoạt động này có liên quan chủ yếu đến ngành giáo dục và sức khỏe cộng đồng. Ông cũng dùng gần hết tài sản của mình cho các hoạt động này đồng thời cũng tìm cách giúp đỡ những người có hoàn cảnh sống khó khăn. Điều này giúp tâm hồn ông trở nên thanh thản qua đó tình hình sức khỏe không tốt của ông biến chuyển dần tốt đẹp và sống thọ tới gần 100 tuổi.

Giúp người làm vui là một phẩm chất tốt đẹp trong cuộc sống (Ảnh: baomoi.com)

Các nhà nghiên cứu phát hiện, việc trợ giúp “vật chất” cho người khác có thể làm giảm tỉ lệ tử vong xuống 42%; ủng hộ tinh thần có thể giúp giảm tỉ lệ tử vong xuống còn 30%.

Để tìm hiểu rõ nguyên nhân của vấn đề này, một nhà nghiên cứu y học người Mỹ đã thực hiện cuộc nghiên cứu với đối tượng nghiên cứu là 106 học sinh ở độ tuổi 20 tuổi chia làm 2 nhóm: Một nhóm tình nguyện làm việc thiện, một nhóm dự bị. Sau 10 tuần nhà nghiên cứu phát hiện các loại chứng bệnh viêm nhiễm, cholesterol và cân nặng của nhóm làm việc thiện đều thấp hơn nhóm dự bị.

Tại sao giúp đỡ người khác lại có thể chữa bệnh?

Thường xuyên giúp đỡ người khác sẽ giúp bạn cảm thấy tự hào và vui vẻ khó diễn đạt thành lời, theo đó làm giảm hormone gây căng thẳng, kích thích các “hormone có lợi”. Chuyên gia bệnh tâm thần và truyền nhiễm thậm chí còn nhận định: Dưỡng thành thói quen vui vẻ giúp người là cách tốt nhất để thoát khỏi u buồn và cũng có thể chữa lành mọi bệnh tật.

David Hamilton, tác giả cuốn sách: “Why Kindness Is Good For You” tạm dịch: Tại sao lòng tốt luôn mang đến hạnh phúc cho bạn đã từng lí giải: Đôi khi chỉ một hành động nhân đạo bé nhỏ nhưng mang lại lợi ích to lớn cho cả người cho và người nhận. Lòng tốt không chỉ mang đến cho chúng ta nhiều niềm vui giúp ta thoát khỏi mọi bệnh tật mà còn giúp nhiều người xoa dịu nỗi đau.

Gia đình hòa thuận bí quyết hàng đầu để sống thọ (Ảnh: hk01.com)

Gia đình hòa thuận bí quyết hàng đầu để sống thọ

Theo kết quả một cuộc khảo sát với 268 sinh viện nam của trường đại học Harvard: Điều thật sự quan trọng trong cuộc sống một người chính là có mối quan hệ xã giao với người khác. Thiếu các mối quan hệ xã hội sẽ gây ảnh hưởng đến sức khỏe và điều đó cũng giống như hút thuốc mà không vận động.

Kết quả của đề tài nghiên cứu của một chuyên gia tâm lý học người Mỹ có tựa đề “Quan hệ giữa tính cách và trái tim” được thực hiện trong 25 năm cho thấy : Người có lòng dạ hẹp hòi, coi trọng nặng nề về danh lợi, tâm chứa đầy hận thù thì tỷ lệ tử vong lên đến 14%; mà người có lòng dạ rộng rãi, vui vẻ giúp người, tính cách hiền hòa thì tỷ lệ tử vong chỉ có 2.5%.

Đưa ra lý giải về vấn đề này nhà tâm lý chia sẻ: Các mối quan hệ xã hội và gia đình không tốt sẽ làm người đó mang đầy phẫn nộ, oán hận, bất mãn trong tâm từ đó sẽ khiến thần kinh giao cảm thường xuyên trong trạng thái kích thích. Từ đó adrenalin và hormones stress sẽ bài tiết ra nhiều hơn làm nảy sinh các loại bệnh tật. Gan liên quan mật thiết đến sự điều tiết lượng tuần hoàn máu. Nếu tâm trạng không tốt, tức giận uất ức, cũng có thể ảnh hưởng gan, gây ra tác hại cho chức năng gan.

Hãy biết cho đi yêu thương để nhận lại yêu thương

Chính trị gia Quản Trọng thời Xuân Thu Chiến Quốc từng nói: Thiện khí nghênh nhân, thân như huynh đệ; ác khí nghênh nhân, hại vu qua binh tạm dịch: Dùng thiện ý đối đãi với người sẽ thân như anh em; đối xử ác ý với người khác sẽ có hại như việc binh đao.

“Yêu thương cho đi để nhận lại” bởi thiện lương và lòng tốt cũng giống chiếc Bumerang (một loại vũ khí độc đáo có hình chữ V. Điều đặc biệt của loại công cụ này là, khi được phóng đi nếu không trúng đích nó sẽ quay trở lại chân người ném). Thiện lương của chúng ta cũng giống như vậy nếu bạn trao đi yêu thương dùng thiện ý đối đãi với người khác sẽ nhận lại sự yêu thương và phước báo.

Lòng tốt là chiếc Bumerang, trao gửi thiện lành nhất định sẽ có phúc báo

Những cạnh tranh khốc liệt của cuộc sống hiện đại làm áp lực tinh thần của chúng ta cũng theo đó mà gia tăng. Thường xuyên căng thẳng mệt mỏi sẽ sinh ra nhiều loại cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng lớn đến sức khỏe và tuổi thọ.

Qua chia sẻ của TS. sinh học chúng ta có thể thấy điều quyết định thọ mệnh dài hay ngắn của đời người không chỉ phụ thuộc vào chế độ ăn uống và vận động, mà còn là điều ẩn sâu trong tâm hồn của mỗi người. Đó chính là: tôn trọng, giúp đỡ người khác, biết ơn, bao dung, hài hước, tâm thái hòa ái tích cực vui vẻ. Điều này cũng hoàn toàn phù hợp với quy luật dưỡng sinh của cổ nhân, đó là sống hiền hòa thuận với đất trời, với tự nhiên.

Theo Secretchina

Kiên Định