Hai viên tướng CA và tội danh nhận hối lộ để bảo kê.

Văn Lang is with Hung Cuong.

Hai viên tướng CA và tội danh nhận hối lộ để bảo kê.

Trước toà, hai tay trùm cờ bạc online đã khai:

Phan Sào Nam đã tặng trung tướng Phan Văn Vĩnh 27 tỷ đồng, 1 đồng hồ Rolex 7.000 usd và tặng thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa 22 tỷ đồng.

Nguyễn Văn Dương đã đưa cho hai ông tướng 100 tỷ đồng bỏ túi và đưa cho tướng Phan Văn Vĩnh 10 tỷ đồng để tiếp khách.

Như vậy, mỗi ông tướng đã nhận khoảng 80 tỷ để bảo kê cho hai tay trùm cờ bạc.

Nếu công an chịu điều tra tới cùng và xác định được lời khai trên là đúng sự thực, thì hai ông tướng sẽ bị buộv tội nhận hối lộ.

Theo đúng luật, chỉ cần nhận hối lộ 500 triệu đồng thì phải nhận án tử hình.

Cả hai bị cáo chính là Nam và Dương đã khai một cách rõ ràng từng số tiền chi cho hai ông tướng, rồi số tiền rất lớn và được trao trong một thời gian dài cũng là những dữ liệu quan trọng giúp CA tìm ra sự thật.

Nhưng cơ quan điều tra đã không làm hết trách nhiệm và không truy tố hai ông tướng này tội danh nhận hối lộ số tiền khủng hàng trăm tỷ đồng. Và đương nhiên, cũng không truy tố hai ông trùm cờ bạc Nam và Dương tội danh đưa hối lộ, dù họ đã tự nhận đầy đủ tội danh này.

Không bị truy tố đúng tội nhận hối lộ thì sẽ kết tội nhẹ hơn, hai ông tướng này sẽ chỉ chịu vài năm tù “sướng hơn cha thiên hạ”, rồi sẽ được tự do hưởng sung sướng với số tiền mờ ám kia.

(Rút gọn từ bài viết của Mai Tú Ân).

Image may contain: one or more people

Cơm nhà người

TRUYỆN NGẮN – Diễm Vy..

Cơm nhà người

Quyên vừa đi học về đến nhà đã nhìn thấy thằng Bo đang ngồi trước cửa ngậm chiếc muỗng nhựa trong miệng, mặt mũi nhem nhuốc. Trong tay nó là một hũ da-ua đã rỗng không, bên cạnh là một hộp tăm. Nhìn thấy chị, thằng nhỏ mừng rỡ:
-Quin, Quin đi học về…

Chữ Quyên khó nói nên thằng Bo hay gọi Quyên thành Quin. Năm nay Bo đã lên 8 tuổi rồi nhưng vẫn còn nói ngọng một số chữ. Nó thuộc loại chậm nói và nói ngọng nên có rất ít bạn trong lớp. Nó thích lủi thủi chơi một mình. Không có nhiều đồ chơi cho lắm, món đồ chơi mà Bo thích nhất là một hộp tăm. Nó hay mang theo hộp tăm bên mình, ở đâu cũng ngồi xổm xuống được, rồi đổ hộp tăm ra đất và miệng thường hay lẩm bẩm trong khi chơi. Tùy theo trí tưởng tượng của nó, mấy cây tăm trong tay nó có khi là những quân lính. Nó chia đội ra rồi cho hai bên đánh xáp lá cà. Có khi mấy cây tăm lại trở nên những cái xe hơi và nó cho chúng chạy đua với nhau…

Quyên năm nay học lớp 8. Vì khác trường và học nhiều giờ hơn nên Quyên thường đi học về sau Bo khoảng hơn một tiếng. Đứa nào cũng tự đi bộ về nhà sau giờ học. Về nhà, hai đứa cũng tự mình lục tủ lạnh kiếm thức ăn nếu thấy đói, rồi chờ cho đến khi ba tụi nó và dì Ly đi làm về thì mới ăn tối.

-Sao ngồi mút cái muỗng hoài vậy Bo? Ăn hết hũ da-ua rồi hả? Trong tủ lạnh không còn gì ăn sao?

Bo lắc đầu buồn rầu. Quyên mở tủ lạnh, cái tủ lạnh rỗng không. Chẳng còn gì ngoài một vỉ trứng và một bình sữa tươi.

Quyên thấy tội thằng Bo quá. Từ lúc Bo đi học về đến giờ này là đã hơn 4 giờ chiều nên nó rất đói bụng. Hôm nào hên hên còn lại ít thức ăn của tối hôm trước thì Bo biết lấy thức ăn vào tô rồi bỏ vào “microwave” hâm nóng lên để ăn. Hôm nào không còn gì ăn thì mặt mũi nó buồn rầu ủ rủ như hôm nay.

Chị em Quyên mới sang Mỹ được hơn một năm. Thật ra, dì Ly không phải là mẹ ruột của hai đứa. Với trí khôn “già trước tuổi,” Quyên đã hiểu được rất nhiều chuyện. Hơn hai mươi năm trước, ba nó và dì Ly là “bồ” của nhau. Gia đình dì Ly được xuất cảnh đi Mỹ nên hai người chia tay rồi kẻ lấy chồng, người lấy vợ. Cách đây ba năm, dì Ly về Việt Nam tìm lại ba nó, cho biết dì đã ly dị chồng và vẫn còn thương ba nó.

Quyên còn nhớ cái ngày mà ba nó tuyên bố là sẽ ly dị mẹ nó để lấy dì Ly, gia đình nó như vừa bị một ngọn núi lửa mới nổ tung tràn qua nhà. Nó nhớ đến tiếng la, tiếng khóc của mẹ nó, người mẹ cả đời hiền như cục đất, chưa hề to tiếng với cha con nó một lần. Nó nhớ đến những trận cãi vã, thậm chí có cả xô xát giữa ba mẹ. Những lần đó, hai chị em nó rúc vào trong phòng đóng cửa lại. Quyên vặn cái máy “game” gắn vào TV rồi cho thằng Bo chơi game, còn nó ngồi thu lu ở một góc nhà, lấy hai tay bịt chặt tai lại để khỏi nghe tiếng cãi nhau của ba mẹ. Lần nào cũng vậy, trận chiến luôn kết thúc bằng cách ba nó xô cửa bỏ đi và trong nhà chỉ còn lại tiếng nức nở của mẹ nó.

Những ngày tháng kế tiếp đến và đi như trong một giấc mơ thật buồn. Trước đây, Quyên đã nhiều lần cảm thấy ghen tị khi thấy gia đình của bạn bè nó được đi nước ngoài định cư, hoặc có những bạn nhỏ bằng tuổi nó đã được gia đình gửi ra nước ngoài du học. Nó đã từng thèm thuồng, ao ước được như vậy. Nhưng khi ba nó nói rằng nó và thằng Bo sẽ đi theo ba ra nước ngoài ở sau khi ba đã làm xong giấy tờ kết hôn với dì Ly, nó nhất định không chịu. Nó thương mẹ lắm và không muốn xa mẹ chút nào.

Ba nó hết dỗ dành đến dọa nạt. Ba nói rằng mẹ nó, một người nội trợ hiền lành yếu ớt, từ nay sẽ không đủ sức nuôi nấng hai chị em nó cả về tài chánh lẫn những mặt khác. Nếu ở lại với mẹ, hai chị em nó sẽ sống trong cảnh nghèo túng và sẽ là gánh nặng cho mẹ. Ba mang hai đứa đi nước ngoài chính là vì tương lai của hai chị em. Ba nó dỗ mãi, dỗ mãi.

Kỳ lạ thay, mẹ nó cuối cùng cũng đồng ý như vậy và hết sức thuyết phục chị em nó cùng với ba đi nước ngoài!

Có những đêm hai mẹ con đã nằm bên nhau nói chuyện gần tới sáng. Mẹ thủ thỉ bên tai Quyên, thôi thì mẹ cũng nuốt nước mắt ngược vào lòng để hai chị em ra đi với ba và “dì” Ly. (Từ lúc nào mẹ đã thôi không còn gọi dì Ly là “con hồ ly tinh” nữa mà thay bằng chữ dì một cách an phận, chấp nhận). Cuộc sống nơi quê nhà bây giờ càng ngày càng tồi tệ. Mẹ không muốn nhìn thấy hai con lớn lên trong một môi trường độc hại cả về nghĩa bóng cũng như nghĩa đen; mỗi ngày phải hít thở bầu không khí ô nhiễm; ăn những thức ăn thức uống bị bỏ đầy hóa chất độc hại. Mẹ không muốn các con theo học một nền giáo dục xuống cấp hay sống trong một xã hội mà đạo đức và nhân cách suy đồi. Mẹ nói nhiều, nhiều lắm. Ba không còn thương mẹ nhưng ba vẫn rất thương hai con và sẽ chăm sóc cho hai con ăn học thành tài. Quyên phải thay mẹ lo cho Bo, biết đâu trong tương lai Quyên lớn lên, vào đại học, tương lai tươi sáng, rồi Quyên sẽ bảo lãnh cho mẹ qua đoàn tụ với hai đứa. Thời gian sẽ trôi qua nhanh!

Cuối cùng, Quyên đồng ý đi với ba. Còn đối với thằng Bo, nó còn nhỏ quá nên mẹ không nói với nó nhiều như vậy. Mẹ nói gạt Bo là kỳ này ba dẫn hai chị em nó đi du lịch bên Mỹ, đi thăm Disneyland, thăm Universal Studio, những nơi gọi là xứ sở thần tiên cho trẻ em mà chị em nó chỉ được nhìn thấy qua phim ảnh; được tha hồ ăn những chiếc bánh hamburger thơm phức, ăn món gà chiên dòn rụm thả dàn. Bo hí hởn ra mặt. Nó chỉ hỏi sao mẹ không đi chơi với mấy cha con. Mẹ trả lời mẹ còn phải ở lại VN chăm sóc ông bà ngoại và dặn Bo đi chơi vui, phải ngoan nghe lời ba và chị Quyên, nhớ chụp nhiều hình gửi về cho mẹ.

Quyên nhớ làm sao ngày mẹ đưa ba và hai chị em nó ra phi trường. Mẹ ôm ghì hai đứa thật chặt; hôn hít đầu, cổ, mặt mũi hai chị em mãi. Rồi mẹ quay mặt đi, vội vã bước thật nhanh như đang bỏ trốn, dáng đi xiêu vẹo trong một nỗi đau khổ tột cùng.

Quyên lắc mạnh đầu. Thôi không nghĩ vẩn vơ nữa! Nó vo gạo, cắm nồi cơm điện, định bụng chờ cơm chín sẽ chiên mấy trái trứng rồi hai chị em ăn cơm. Cuối tuần khi ba chở dì Ly đi chợ, nó sẽ dặn ba mua thêm mì gói để ở nhà cho hai đứa.

Từ hồi qua đây, ba đã được dì Ly giới thiệu vào làm công nhân lắp ráp, chung một hãng điện tử nơi dì Ly đang làm kế toán, cho nên hai người có thể đi làm chung một chiếc xe. Chị em Quyên đi bộ đi học, vì trường cũng gần nhà. Nhiều hôm sau giờ làm, ba và dì Ly không về thẳng nhà mà đi chơi hay đi ăn đâu đó thì chị em Quyên tự động kiếm cơm nguội và thức ăn cũ trong tủ lạnh hâm lên ăn, hoặc nấu mì gói ăn. Cơm nước xong, hai chị em cũng tự động coi bài vở.

Nhờ ở Việt Nam mẹ có cho Quyên học tiếng Anh cho nên Quyên theo kịp bài vở trong lớp rất nhanh, nhưng Bo thì không được như vậy. Bo chậm nói lại nhút nhát, có gì không hiểu nó không dám giơ tay lên hỏi cô giáo, nên đã học kém càng kém hơn. Vì vậy, Bo dần trở nên chán nản và sợ đi học. Quyên thường giúp em học bài bằng cách giảng giải những bài em không hiểu, nhưng môn Toán còn dễ, những môn khác như Tập làm Văn, Khoa học Thường thức đã gây cho cả hai chị em không ít khó khăn.

Trời đã tối lắm rồi! Lúc nãy ba gọi về nói tối nay ba và dì Ly sẽ về trễ. So với mẹ nó, tuy dì Ly lớn tuổi hơn nhưng trông còn rất trẻ và đẹp. Dì lại không có con nên nhiều khi Quyên thấy tính tình dì hay nhõng nhẽo như con nít. Sau giờ đi làm, dì thường hay bắt ba chở đi ăn, đi biển. Những lần như vậy, ba chỉ gọi điện thoại về nói hai chị em kiếm cái gì ăn đỡ đi, chừng nào ba về ba sẽ mua món gà chiên mà Bo thích cho hai đứa ăn.

Quyên bảo thằng Bo đi tắm rồi chuẩn bị đi ngủ. Thằng Bo tắm xong ra ngồi bó gối chờ ba ngoài phòng khách, chưa chịu đi vào phòng ngủ. Chắc nó còn đói và hy vọng khi ba về sẽ có món gà chiên cho nó.

Ngồi chán, nó quay sang nói với Quyên bằng một giọng chắc nịch:
-Ba về, Bo nói với ba là Bo muốn về với mẹ. Bo không muốn đi du lịch nữa. Với lại Bo không muốn đi học nữa. Bo muốn mẹ!

Quyên quay mặt đi nơi khác để ngăn những giọt nước mắt đang chực rơi xuống. Cái thằng Bo này, tự nhiên nhắc đến mẹ làm chi để nó cũng cảm thấy nhớ mẹ quá! Nó nhớ đến những bữa cơm canh nóng hổi, những món ăn ngon lành tự tay mẹ nấu cho cả nhà ăn. Nhớ những buổi tối trời mưa, hai chị em nằm cuộn trong lòng mẹ nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên nóc nhà. Nhớ tiếng mẹ thủ thỉ trò chuyện với hai chị em nó. Nhớ vòng tay mẹ ấm áp nhẹ nhàng. Đôi khi mẹ còn hát những điệu ầu ơ ru hai chị em ngủ, nghe mà buồn đứt ruột.

Từ hồi sang đây, Quyên luôn cảm thấy mình lẻ loi, cô độc. May mà còn có thằng Bo. Hai chị em quấn quýt lấy nhau nhưng Quyên luôn tránh nhắc đến mẹ sợ em mình buồn. Ba cũng ít có thì giờ dành cho chị em hay coi sóc việc học hành của hai đứa. Dì Ly không dữ nhưng thờ ơ, lạnh lùng, ít khi nào trò chuyện với hai đứa, cho dù chỉ là những lời thăm hỏi bâng quơ.

-Đi ngủ đi Bo! Quyên giục em.
-Bo đợi ba. Bo muốn ăn gà chiên!
-Không biết đến bao giờ ba mới về. Thôi đi ngủ đi Bo! Sáng mai dậy, nếu có gà chiên, chị nướng lại cho Bo ăn sáng!

Bo im lặng không trả lời. Nó đang cắm cúi xếp những cây tăm trên mặt đất, miệng lẩm bẩm, “Đây là ba, đây là mẹ, đây là Quin, đây là Bo. Cả nhà đi chơi với nhau. Ba mẹ không bỏ Quin với Bo ở nhà một mình!”

Đồng hồ đã chỉ hơn 10 giờ đêm, hai mắt của Quyên đã nhíu lại vì buồn ngủ. Bo cũng vậy. Nó thở dài và xếp lại mấy cây tăm vào hộp.

-Thôi đi ngủ! Nếu mai có gà chiên Quin nhớ nướng lại cho Bo ăn!

Bo nói xong, ngoan ngoãn vào đánh răng rồi lên giường ngủ. Mắt nhắm rồi mà giọng nó còn nhừa nhựa, “Quin nhớ nha, nhớ nướng gà chiên để sẵn cho Bo nha!”

Tội nghiệp, chắc thằng nhỏ mang theo cả miếng gà chiên vào trong giấc ngủ!

Hai chị em ở chung một phòng, nhưng mỗi đứa ngủ một giường. Thấy em ngủ yên rồi, Quyên rón rén đi về giường của mình. Nó nằm nghiêng, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên gối. Hơn bao giờ hết, Quyên ý thức được gánh nặng mà đứa con gái 13 tuổi đầu như nó đang mang trên vai, ý thức được sự gửi gấm, trông chờ của mẹ dành cho nó, cho nên nó chưa hề mở miệng than thân trách phận. Quyên biết nó phải thay mẹ chăm sóc cho thằng Bo, mong đến ngày nó khôn lớn sẽ bảo lãnh cho mẹ qua sum họp với hai đứa. Nó tự hứa với lòng mình là nó sẽ làm và phải làm cho bằng được!

Quyên nhắm mắt! Nụ cười của mẹ thật dịu dàng hiện ra trong mơ. Đôi tay mẹ êm ái ôm hai chị em nó vào lòng và mẹ cất lên tiếng ầu ơ não ruột:

À… ơi…
Cơm người tội lắm ai ơi
Đâu như cơm mẹ chỉ ngồi xuống ăn!

Image may contain: one or more people, ocean, sky, shoes, water, outdoor and nature

QUỐC HỘI – NƠI BÀN VỀ LỢI ÍCH NHÓM

QUỐC HỘI – NƠI BÀN VỀ LỢI ÍCH NHÓM

Trước đây có đề xuất tội tham nhũng nộp lại 3/4 số tiền thụt két thì được miễn truy tố. Nay lại sáng kiến thêm đề xuất “ở tù tại gia” thì rõ ràng, ý đồ phục vụ cho ai thì không cần phải bàn cãi. Tiền nhiều, xây biệt phủ nguy nga, vườn rộng cây xanh cây kiểng đẹp như thiên đường hạ giới rồi chui vào đó “ở tù”.

Tham nhũng ngàn tỷ nộp lại một phần thì được thoát tội. Nếu rủi bị truy tố rồi được ở tù trong thiên đường hạ giới thì quả là sướng như tiên. Từ những ý nghĩ nảy ra, chúng ta thấy quốc hội là một đám ngồi đó nghĩ ra những thứ quái đản nhất để bảo vệ cho tầng lớp của họ – tầng lớp tư sản đỏ.

Luật An Ninh Mạng bóp miệng dân. Ngoài mục đích bảo vệ chính sách phản dân của đảng thì nó còn bảo vệ tầng lớp quan chức tha hồ làm bậy. Đề xuất phạt 7 năm tù cho những ai “nói xấu lãnh đạo” là một đề xuất tương tự như đề xuất “ở tù tại gia”. Cũng là đề xuất bảo vệ quan chức. Chưa có một đất nước dân chủ nào mà phạt kẻ nói xấu quan chức cả, họ chỉ phạt kẻ vu khống nói sai sự thật mà thôi. Chính từ “nói xấu lãnh đạo” đã nói lên bản chất của các ông bà nghị này rồi. Họ mang danh đại diện cho dân mà không lấy sự thật làm tiêu chuẩn để viết luật mà lấy sự an toàn cho quan chức làm tiêu chuẩn.

Mỗi ngày họp của quốc hội ngốn hết 1 tỷ đồng tiền thuế của dân mà chỉ toàn là bàn làm cách nào bảo vệ sự sai trái của Đảng và quan chức. Hậu quả, đám quan chức cứ ngày càng xem thường nhân dân. Mà trong mắt họ dân chẳng là cái thá gì thì tất nhiên trong họ cũng chẳng có tổ quốc nào cả. Quốc hội ăn tiền dân bàn lợi ích nhóm. Lợi ích của nhóm nào? Của nhóm lợi ích lớn nhất – ĐCS.

Mỹ đòi Trung Quốc rút hỏa tiễn khỏi Trường Sa

Mỹ đòi Trung Quốc rút hỏa tiễn khỏi Trường Sa

Bãi Gạc Ma của Việt Nam trong quần đảo Trường Sa bị Trung Quốc cướp năm 1988 và biến thành đảo nhân tạo rồi xây dựng, bố trí vũ khí và thiết bị quân sự. (Hình: Báo Thanh Niên)

WASHINGTON DC (NV) – Lần đầu tiên, người ta thấy Mỹ đòi Trung Quốc rút các hệ thống hỏa tiễn ra khỏi các đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa để khu vực hòa bình ổn định lâu dài.

Báo Japan Times cho hay như vậy và nhận xét rằng, đây là lần đầu tiên Hoa Kỳ trực tiếp đề cập vấn đề các giàn hỏa tiễn tối tân được Trung Quốc bố trí trên các đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa. Yêu cầu này đưa ra khi các giới chức ngoại giao và quân sự hàng đầu của hai nước gặp nhau hôm 9 Tháng Mười Một 2018 trước khi có thể có cuộc gặp giữa tổng thống Donald Trump và chủ tịch Tập Cận Bình.

Sau cuộc họp, họ đã mở họp báo để thông tin cho báo chí nội dung hai bên gặp nhau. Báo chí quốc tế tường thuật lại cuộc họp báo, riêng về phần Biển Đông, kể lại sự đòi hỏi của Hoa Kỳ một cách tổng quát là đòi Bắc Kinh dừng quân sự hóa Biển Đông. Đại diện Bắc Kinh thì vẫn như cũ, cãi cối là họ có quyền trang bị bất cứ thứ gì cần thiết để phòng vệ tại những nơi thuộc chủ quyền lãnh thổ của họ. Họ còn đòi Mỹ chấm dứt các chuyến bay cũng như cho tàu chiến đến gần các đảo và đảo nhân tạo của họ trên Biển Đông.

Các vị trí hỏa tiễn Trung Quốc bố trí trên đảo nhân tạo Đá Chữ Thập. (Hình: CSIS)

Giới chức Mỹ, ngược lại, tuyên bố họ sẽ tiếp tục bay qua hay đi tàu qua bất cứ nơi nào luật lệ quốc tế cho phép. Hoa Kỳ không coi các đảo nhân tạo ở Trường Sa và các đảo ở quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ Trung Quốc. Việt Nam vẫn tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam với các bằng chứng lịch sử không thể tranh cãi.

Sau cuộc họp nói trên, Ngũ Giác Đài ra một bản tuyên bố với lời lẽ mạnh mẽ.

“Hoa Kỳ kêu gọi Trung Quốc rút các hệ thống hỏa tiễn khỏi những cứ điểm đang tranh chấp chủ quyền tại quần đảo Trường Sa và tái xác định rằng mọi quốc gia nên tránh giải quyết tranh chấp xuyên qua ép buộc hay đe dọa”. Bản tuyên bố của Ngũ Giác Đài viết.

Trước đây, Bộ Quốc phòng Mỹ tránh bình luận về một bản tin viết căn cứ vào tin tình báo của chính phủ nói rằng Trung Quốc đã bố trí các giàn hỏa tiền phòng không và hỏa tiễn chống tàu mặt nước trên các đảo nhân tạo Đá Chữ Thập, Đá Su-bi và Đá Vành Khăn từ Tháng Tư sang đầu Tháng Năm vừa qua.

Ba đảo vừa kể được gọi là nhóm “ba đảo lớn” vì chúng có cả phi đạo dài 3,000 mét và nhiều nhà chứa máy bay để các phi cơ quân sự lớn nhất của họ lên xuống hay cất giữ ở đó. Ngoài phi đạo và nhà chứa máy bay, trên các đảo này còn hàng chục tòa nhà cao tầng, các dàn radar, các hệ thống truyền tin, viễn thông.

Theo những gì được tiết lộ, Trung Quốc đã mang đến các đảo nhân tạo vừa kể các hệ thống hỏa tiễn chống hạm YJ-12B có tầm bắn từ 400km đến 500km, các hệ thống hỏa tiễn phòng không tầm xa HQ-9B có tầm bắn đến 200km với khả năng tiêu diệt máy bay, máy bay không người lái và các hỏa tiễn địch bắn tới.

Tháng Bảy năm 2016, Tòa án Hòa giải Quốc Tế The Hague (Hòa Lan) ra phán quyết yêu sách chủ quyền “đường Lưỡi Bò” của Trung Quốc chiếm hơn 80% Biển Đông là vô giá trị sau khi Bắc Kinh bị chính phủ Philippines kiện. Dù vậy và dù là một thành viên ký công nhận Công ước Quốc tế về Luật Biển (UNCLOS) Bắc Kinh vẫn ngang ngạnh bác bỏ phán quyết và coi những đảo và bãi đá ngầm họ cướp của Việt Nam là của ông cố ông tổ nhà họ để lại từ ngàn xưa.

Với những tuyên bố người ta nghe thấy hay nhìn thấy những ngày gần đây, căng thẳng Biển Đông không có dấu hiệu giảm bớt. (TN)

Nhịn đói và nhịn khát được bao lâu thì tử vong?

Nhịn đói và nhịn khát được bao lâu thì tử vong?

Một người có thể nhịn đói được khoảng 3 tháng trước khi nguy hiểm đến tính mạng. (Hình minh họa: Getty Images)

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com.

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

Câu hỏi mà nhiều người vẫn thắc mắc là, người ta có thể nhịn đói hay nhịn khát được bao lâu thì nguy hiểm đến tính mạng?

Nếu giả sử bạn muốn nhịn đói?

Trong vòng từ một đến hai ngày sau bữa ăn cuối cùng, cơ thể sẽ cạn kiệt nguồn đa đường gylycogen chứa trong lá gan và bắp thịt. Phần lớn năng lượng cần thiết sẽ được đáp ứng bằng cách đốt lượng mỡ béo dự trữ thành ra chất ketones. Vấn đề là tế bào máu và tế bào não không thể sử dụng chất ketones biến ra từ mỡ, mà phải cần đến đường glucose. Để có được glucose, cơ thể phải đốt, tiêu thụ bắp thịt. Vì thế những người nhịn đói lâu ngày sẽ vừa mất mỡ và mất bắp thịt, có khi mất nhiều bắp thịt hơn là mỡ. Cũng vì lý do này, nhịn đói dài hạn để xuống cân không thể là phương pháp an toàn và khôn ngoan cho lắm.

Trong trường hợp một người có nhiều mỡ hơn trung bình, thuộc loại trên cân, vẫn có thể “đói đến chết” nếu không có đủ bắp thịt để cho cơ thể “ăn khi đói”. Ví dụ, trái tim là một khối bắp thịt, mà nếu mất bắp thịt thì tim sẽ yếu và sẽ ngừng đập. Vì thế, để khỏi nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta chỉ có thể nhịn đói tối đa khi trọng lượng cơ thể giảm đi còn một nửa, bất kể trong lượng ban đầu.

Cơ thể con người thường xuyên mất nước, vì thế uống một ly nước một ngày sẽ không đủ cung ứng cho nhu cầu. (Hình minh họa: Getty Images)

Do đó tối đa, một người có thể nhịn đói được khoảng 3 tháng trước khi nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, một và trường hợp, nếu thỉnh thoảng có được tiếp tế thêm chút đồ ăn, nhất là từ protein thì có thể kéo dài thêm chút đỉnh. Nói chung, nếu có nhiều mỡ thì mức độ sống còn sẽ đỡ hơn là người ốm một tí.

Trên đây là nói đến trường hợp tận mạt như bị đói trên biển hay trên hoang đảo chẳng hạn. Bình thường, một người có thể nhịn đói được ba tuần lễ mà không nguy hiểm. Thí dụ như ngài Mahatma Gandhi đã nhịn đói nhiều lần trong đời, mỗi lần liên tục trong 21 ngày mà vẫn không hề hấn gì.

Chết đói là một chuyện, nhưng chết khát là một vấn đề khác.

Tối thiểu 60% trọng lượng cơ thể người ta là nước, và mỗi từng tế bào trong cơ thể cần đến nước để hoạt động. Nước giúp cho chất nhờn trong các khớp xương không bị khô, giúp điều hòa thân nhiệt qua tuyến mồ hôi và hơi thở, và còn giúp giải trừ chất độc cũng như chất uế.

Tối thiểu thời lượng mà cơ thể có thể chịu đựng khi không có nước là một tuần lễ, dựa trên quan sát về những người cuối đời, khi mà nguồn tiếp tế nước và thức ăn bị cúp.

Tuy nhiên, nói một tuần cũng là hơi nới tay một chút, vì những bệnh nhân cuối đời thi thoảng cũng còn được tiếp liệu chút đỉnh thức ăn để cầm chừng. Thường thường, mức chịu đựng tối đa là 3 đến 4 ngày, như khi bị khát dưới ánh nắng mặt trời chẳng hạn.

Những gì xảy ra khi ta bị thiếu nước?

Chúng ta mất nước cho dù ngồi không một chỗ, qua mồ hôi, hơi thở, và tiểu tiện hay đại tiện. Trong trường hợp vận động nhiều, một người có thể mất đi từ 1 đến 1.5 lít nước trong vòng một tiếng đồng hồ qua mồ hồi xuất ra. Nếu không được bồi hoàn kịp thời, thể tích nước cơ thể sẽ hao hụt nhanh chóng, và có khi làm tuột áp suất máu. Khi mà lượng máu không thể luân lưu trong cơ thể, áp suất máu giảm tối đa, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, nguy cơ tử vong sẽ tăng cao.

Cơ thể con người thường xuyên mất nước, vì thế uống một ly nước một ngày sẽ không đủ cung ứng cho nhu cầu. Thể tích nước tối thiểu cần khoảng độ 8 ly nước, bao gồm cả nước có trong thức ăn. Khi mất nước quá 10% sức nặng của cơ thể, cơ thể ở trong tình trạng nguy cập, nếu không thay đổi kịp thời, tử vong khó tránh khỏi.

So ra, nhịn khát dễ chết và còn mau chết hơn là nhịn đói. Nói như thế không có nghĩa là chúng ta nhịn đủ thứ đến mức độ nguy hiểm, nhất là người lớn tuổi khi mà nguồn dự trữ năng lượng không còn sung mãn nữa. Cũng vì thế, bình thường, ta không nên để thiếu nước. Đồ ăn có thể có chứa nước, nhưng nước uống là nguồn tiếp liệu đơn giản nhất, lại quan trọng nhất và tốt nhất. (BS. Hồ Ngọc Minh)

79 CSGT, TTGT ‘thở phào nhẹ nhõm khi tòa án tuyên “CHỈ CÓ ĐƯA HỐI LỘ BỊ XỬ, CÒN NHẬN THÌ KHÔNG”

Phuc Dinh and 3 others shared a link.
CHINHTRIVN.NET
Như vậy, vụ án liên quan đến 79 CSGT, TTGT bị “tố” nhận hối lộ nhưng đều không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Một điều vô cùng khó hiểu trong lập luận của toà án ND TP. HCM.

NHỮNG CÁI CHẾT TRONG CUỘC SỐNG

NHỮNG CÁI CHẾT TRONG CUỘC SỐNG

Người ta thường có một thái độ rất mông lung trước cái chết.  Một đàng người ta không muốn nhắc đến nó, vì sợ rằng sẽ có điều không may xảy đến, nhưng đàng khác, người ta lại rất tò mò về nó, muốn tìm hiểu và khám phá nó.  Dù sao đi nữa, dù có muốn hay không, chúng ta đều biết rằng một ngày nào đó mình sẽ phải đối diện với cái chết.  Cái chết trở thành một phần của sự sống, của thân phận thụ tạo.  Nó là điểm chấm hết cho một cuộc hành trình.  “Cái chết” là một từ ngữ buồn bã.  Nó làm tắt đi tất cả nguồn sức sống, sinh lực.  Nó đưa ta về với vùng trời u ám mà chẳng ai muốn vào.  Tuy nhiên, giữa cuộc sống này, “cái chết” lại mang rất nhiều màu sắc.  Nói cách khác, có rất nhiều loại “chết”, trong đó, có cái làm ta buồn, nhưng cũng có cái làm cho ta được trở nên giá trị hơn.

Kiểu chết mà ta nghĩ đến đầu tiên là cái chết sinh học.  Cái chết này mang đến cho người ta sự tang thương chia cắt.  Bản thân người chết lẫn người thân của họ đều phải đối diện với sự tang tóc, đau buồn.  Cái chết này làm người ta đặt dấu hỏi về ý nghĩa của sự hiện hữu trên đời.  Có đó rồi mất đó.  Từ bụng mẹ chui ra rồi trở về lòng đất.  Có một thời ta đã không hiện hữu, rồi sau một thời gian ngắn được hít thở chút không khí, ta lại trở về với cái “không hiện hữu”.  Ta có thể còn tồn tại không ký ức, trong nỗi nhớ, nơi kỷ niệm, nhưng ta giờ đây chẳng còn là gì nữa.  Một thoáng mây bay, một kiếp hoa dại.  Cái chết này cho thấy sự mỏng dòn, yếu đuối của bản thân.  Nó đập tan tất cả mọi tham vọng, ngạo nghễ.  Nó sẽ ập đến bất cứ lúc nào nó muốn, không phân biệt thanh xuân hay tuổi già; giàu sang hay nghèo khổ; thông minh hay ngu dốt; khoẻ mạnh hay bệnh tật…  Nó là kẻ thù đáng sợ nhất của con người và mãi mãi, con người chẳng bao giờ có thể chiến thắng được nó.  Còn mang thân xác này, là còn phải đối diện với nó vào một khoảnh khắc nào đó ta chẳng hay.

Cái chết thứ hai là kiểu chết về tinh thần.  Cái chết này không làm cho người ta tắt thở, không đưa người ta vào lòng đất, nhưng đục khoét con người và làm cho con người “sống không bằng chết.”  Đó là khi người ta mất hết nhuệ khí, chẳng còn hy vọng.  Người ta chỉ có đó, hít thở không khí, chứ chẳng hề “sống” thật sự.  Từng ngày tháng dài trôi qua một cách vật vã.  Người ta không thấy được ý nghĩa của cuộc sống, không biết mình hiện hữu để làm gì, không biết tại sao mình lại được sinh ra trên đời, và đặc biệt, họ không thấy mình được yêu thương.  Họ chẳng biết yêu là gì.  Không được sưởi ấm và che chở bởi tình cảm nhân sinh.  Họ chỉ sống bằng một thân xác chơ vơ, ngày ngày kiếm sống như bao loài động vật khác.  Họ bị cô lập hoặc tự mình cô lập trong thế giới này.  Họ nhốt mình trong quá khứ buồn, trong những ký ức xa xưa, đến nỗi chẳng còn một ý chí thúc đẩy họ vươn tới, hướng về tương lai phía trước.

Cái chết thứ ba mang tính luân lý và tôn giáo.  Đó là cái chết của người không còn sống theo tiếng lương tâm ngay lành mách bảo.  Họ chẳng còn ý thức gì về sự chính trực, sự công bằng, về đạo đức.  Họ phạm tội này đến tội khác nhưng cứ xem đó như là niềm hãnh diện của mình, chứ không ý thức rằng, cứ mỗi lần phạm tội là họ tự chà đạp nhân phẩm của mình, làm cho sự hiện hữu của mình mất đi ý nghĩa.  Cứ để ý mà coi, người ta càng sống trong tội, càng cảm thấy bất an, sợ sệt.  Còn người nào càng tích trữ nhân đức cho mình thì càng sống cách an nhiên, tự tại, vui sướng.  Khi người ta thấy hạnh phúc, là khi sự sống trong họ trở nên trào tràn, họ thấy mình sung mãn năng lượng để vui hưởng cuộc sống.  Người nào không đặt đời mình trên nền tảng các nhân đức thì sẽ thấy những gì mình làm chẳng có giá trị tốt đẹp nào cả.  Càng sống trong đầm lầy của tội, người ta càng tự thấy mình dần chết đi.  Chính họ, chứ không phải ai khác, kết án mình và huỷ hoại sự sống của mình.

Cái chết cuối cùng đáng được nhắc tới lại có âm vị khác hẳn.  Nó là cái chết mà ai ôm ấp nó thì trở thành anh hùng và sống mãi trong trái tim của mọi người.  Người ta thường gọi cái chết thứ tư này bằng hai chữ rất thân thương: hy sinh.  Hy sinh là tiêu hao đi, là chịu thiệt thòi (vốn dĩ là những điều chẳng ai muốn), nhưng người ta chấp nhận nó vì một mục đích cao cả, và người ta chỉ có thể đón nhận nó bằng lực đẩy của tình yêu.  Phải, cái gì gắn liền với tình yêu thì luôn cao đẹp.  Điều kỳ lạ là, cứ mỗi lần người ta “chết” theo kiểu này, người ta lại càng cảm thấy như mình đang sống và sống cách sung mãn hơn, đến nỗi có thể nói như thế này: muốn sống thì phải biết hy sinh, phải biết chết đi để được sống.  Sống giữa đời, nếu không có những kiểu “chết” này thì cũng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.  Cuộc sống của chúng ta có trở nên đẹp, chính là nhờ cái chết này.  Dù là nhỏ nhoi, dù là ít ỏi, nhưng mỗi lần ta hy sinh lợi ích của mình cho người khác, sự mất mát đó lại trổ sinh hoa trái, sự sống trong ta lại trở nên dồi dào và ta cảm thấy có một niềm vui thiêng liêng nào đó tràn ngập tâm hồn không sao diễn tả nổi.

Chúng ta sẽ là “người” hơn khi biết hy sinh cho nhau.  Đó không chỉ là bí quyết của cuộc sống mà còn là ơn gọi, là sứ mạng, là mệnh lệnh của Tạo Hoá dành cho chúng ta.  Khi ta tự nguyện thực hành những hy sinh trong cuộc sống, sự sống của ta trở nên đong đầy, đến nỗi, cả khi phải đối diện với cái chết sinh học, ta chẳng còn cảm thấy sợ hãi nữa; ta sẽ thấy mình được đong đầy bởi tình yêu nên cũng không còn cái chết tinh thần; và nhờ tích góp nhiều nhân đức, ta cũng thoát khỏi cái chết luân lý.  Một chút hy sinh ở đời này là góp phần dựng xây hạnh phúc ở đời sau.  Hay đúng hơn, ngay khi ta biết hành động với tình yêu trong những sự hy sinh nhỏ bé, chính là ta đã nếm được sự viên mãn của tâm hồn rồi.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

From Langthangchieutim

Việt Nam gia tăng vay nợ ODA trong 3 năm tới

Việt Nam gia tăng vay nợ ODA trong 3 năm tới

Việt Nam sẽ gia tăng vay vốn ODA nước ngoài thêm 60.000 tỷ đồng cho đầu tư công giai đoạn 2016-2020 và sẽ giảm nguồn vốn vay quốc nội để bảo đảm an toàn nợ công.

Truyền thông trong nước loan tin vừa nêu vào ngày 12 tháng 11, dẫn nguồn từ Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách Nguyễn Đức Hải cho biết trong cùng ngày Quốc Hội vừa thông qua nghị quyết điều chỉnh như vừa nêu của Kế hoạch đầu tư công trung hạn giai đoạn 2016-2020.

Ban đầu Quốc hội chốt mức vốn vay là 300.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, để đáp ứng nhu cầu cho đầu tư phát tiển, xây dựng cơ sở hạ tầng, chính phủ Việt Nam đã ký kết kết các hiệp định vay vốn ODA với tổng số vốn cần bố trí để triển khai thực hiện theo cam kết với nhà tài trợ vượt mức trần này. Việc điều chỉnh thêm 60.000 tỷ đồng vì vậy được cho là cần thiết nhưng việc giữ mức trần tổng vốn đầu tư 2 triệu đồng vẫn cần đảm bảo để kiểm soát chi tiêu nợ công và bội chi.

Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách Nguyễn Đức Hải cũng cho biết vào sáng ngày 12 tháng 11, Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua việc sử dụng nguồn dự phòng trong phạm vi 2 triệu tỷ đồng của Kế hoạch đầu tư công trung hạn để đầu tư phát triển; mặc dù có những ý kiến của Đại biểu Quốc hội can ngăn vì cho rằng thu ngân sách trung ương không đạt kế hoạch, không cân đối được vốn.

Năm 2018, dư nợ công của Việt Nam ước tính đạt 3,4 triệu tỷ đồng, tăng so với năm 2017 (3,1 triệu tỷ đồng). Với mức dư nợ công hiện nay, bình quân mỗi người Việt gánh hơn 34 triệu đồng.

Suy cho cùng thì cách hành xử của người Việt bấy lâu nay chẳng khác nào những con cua trong cái rổ.

Van H Pham
Suy cho cùng thì cách hành xử của người Việt bấy lâu nay chẳng khác nào những con cua trong cái rổ.

Mà cách hành xử này không riêng gì nhà nông với nhà buôn hay ngược lại, hầu như bất kỳ lĩnh vực nào, người ta cũng sẵn sàng kéo nhau vào nồi để chết!
*********

Từ chuyện cái rổ cua đến chuyện nhà buôn – nhà nông

Một người đi đường, thấy người bán cua bên đường, ông này đặt một rổ cua to tướng chất đầy cua và không đậy nắp, ngồi ung dung uống trà, hút thuốc, mắt lơ đãng. Ông đi đường liếc thấy rổ cua không đậy nắp thì quay xe lại nhắc ông bán cua đậy rổ lại kẻo mất cua. Ông bán cua cười to, cảm ơn rồi nói rằng nếu cua chỉ có một con duy nhất trong rổ thì không đậy sẽ mất ngay, chứ rổ chứa rất nhiều cua sẽ không mất con nào bởi tự chúng sẽ kéo nhau xuống lại đáy rổ, con nào vừa lòm ngòm bò lên miệng rổ thì con khác, thậm chí hàng chục con khác sẽ lôi xuống…

Sở dĩ giữa lúc có hàng trăm chuyện để quan tâm, bài viết lại đề cập đến cái rổ cua và chuyện nhà buôn, nhà nông Việt Nam bởi lẽ, người Việt giết người Việt đã quá lâu và điều này đang thành thói quen; Dường như người Việt chưa bao giờ ngừng kéo nhau xuống hố, điều này chẳng khác nào những con cua tự níu càng với nhau để kéo vào rổ, không cho con nào thoát khỏi rổ, và kết quả là cả rổ cua vào nồi! Hiện tại, khi nhà nông Việt Nam đang quằn quại trên cánh đồng vì thanh long, khoai lang, rau, củ, quả ế ẩm, không có chỗ để bán tháo thì ngoài thị trường, nhà buôn vẫn hét giá trên trời để lấy lãi khủng. Nói cho cùng, đây là kiểu chơi rất ích kỷ và tự giết hại lẫn nhau của người Việt.

Tại sao? Tại qua rất nhiều năm quan sát và điều này cũng không cần quan sát mà nó hiển hiện trước mắt, dường như người ta phải lắc đầu ngao ngán cho mối quan hệ giữa nhà buôn và nhà nông Việt Nam. Trong khi Việt Nam là nước chưa thoát khỏi nông nghiệp và có vẻ như vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi nông nghiệp, nền kinh tế nông nghiệp là nền tảng kinh tế dựa trên thổ nhưỡng, khí hậu, địa hình của quốc gia hình chữ S, nhiệt đới gió mùa này. Và muốn giàu, muốn giữ hệ sinh thái tốt, không còn cách gì hơn là phải phát triển nông nghiệp sạch, nông sản cao cấp. Mà muốn vậy, phải có đầu ra cho nông nghiệp. Chưa cần bàn đến các chính sách vĩ mô cho nông nghiệp, ở đây, mối tương tác giữa nhà nông và nhà buôn có tính sống còn.

Không ai khác nhà buôn khi nói tới đầu ra cho nông sản nhà nông và cũng không ai khác nhà nông khi nói đầu vào cho nông sản nhà buôn. Thế nhưng dường như tại Việt Nam, nông nghiệp không phải là nền kinh tế hay thế mạnh, nền tảng kinh tế của gia đình, xã hội mà là sự bất đắc dĩ. Nghĩa là “chuột chạy cùng sào bâu vào đám ruộng,” nghĩa là không còn làm được việc gì nữa thì người ta chuyển sang làm nông để sống qua ngày.

Và trong cái sự “sống qua ngày” ấy, có cả thử vận và mưu cầu kinh tế mỗi khi có đầu ra cho nông sản. Chẳng hạn như thanh long có giá, cau non có giá, khoai lang có giá thì người nông dân chăm chuốt, nhân rộng vườn cau, vườn khoai, vườn thanh long với hy vọng cuối vụ khấm khá hơn. Nhưng cái sự “chăm chuốt” của nhà nông cũng ẩn chứa mối nguy không nhỏ, dùng thuốc hóa học kích thích tăng trưởng lá, củ, quả là sở trường của nhà nông Việt Nam, sản xuất dòng thuốc này thì phải nói tới người Trung Quốc.

Thế rồi, đùng một cái, nhà buôn bên ngoài (tức Trung Quốc) không tới mua hàng, doanh nghiệp Việt Nam cũng không tới mua hàng, bỏ lơ nhà nông. Nhà nông chết đứng bên cạnh đồng hy vọng. Và người ta cũng thường hay nói với nhau, na ná kiểu Bùi Giáng thi sĩ là “anh những tưởng đầu đường thương xó chợ/ Ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau,” điều này ám chỉ mối tương đồng cảnh ngộ, trong cõi đau đớn người ta dễ thương nhau, chia sẻ nhau và hiểu thấu nhau hơn. Nhưng nghe ra cái đạo lý này chỉ có trên lý thuyết, trên bàn rượu hoặc trong các cuộc ngâm ngợi trà dư… Trong thực tế, sự tàn nhẫn của người Việt dành cho nhau khốc liệt đến độ khó tin!

Lấy một ví dụ nhỏ về mối tương tác giữa nhà nông với nhà buôn. Trong hai tháng vừa qua, tỏi Lý Sơn rớt giá thê thảm, thanh long mang ra đường để đổ, khoai lang chất núi trên đồng, nhà nông chỉ mong có chỗ để bán tháo cho dù bán mỗi ký lô lấy hai ngàn đồng, ba ngàn đồng cũng đỡ được đôi chút. Trong khi đó, thị trường tiêu thụ khoai lang, thanh long, tỏi tại Việt Nam là thị trường khá mạnh. Nhưng cái thị trường này bị chính nhà buôn bóp chặt, khóa mất sức mua của người dân.

Cụ thể, mặc dù giá khoai rớt xuống còn 500 đồng mõi ký, thanh long bán tháo cũng 500 đồng mỗi ký, tỏi Lý Sơn thì còn 50,000 đồng mỗi ký. Nhưng thị trường lại rất quái lạ, khoai lang vẫn dao động từ 15 ngàn đồng đến 30 ngàn đồng, tùy vào loại, thanh long cũng vậy, về chuyện tỏi, tỏi Trung Quốc tràn ngập thị trường với giá tương đương tỏi Lý Sơn!

Rõ ràng, ở đây, thay vì hạ giá các mặt hàng nông sản để kích thích sức mua, giả sử như người ta mua 15 ngàn đồng khoai lang, trước đây được 1 ký lô, giờ được ba ký lô, không chừng người ta sẽ mua thêm 3 ký nữa để mang về thái nhỏ, phơi khô cho mùa mưa. Ở đây, với giá 5 ngàn đồng thì nhà buôn đã lãi được chừng 3 ngàn đồng mỗi ký, nông dân vẫn có thể bán được 2 ngàn đồng mỗi ký chứ không đến nỗi ọp ẹp 500 đồng rồi mang chất thành núi trên đồng. Nhà buôn đã không nghĩ đến nỗi khổ của nhà nông và chỉ nghĩ đến mức lãi. Và khi mọi sự đều qui ra tiền, nó sẽ có thế giới ngầm của nó. Mặc dù nông dân rên xiết nhưng nhà buôn lại mặc định với nhau về mức giá trên thị trường, cho dù nhà nước có can thiệp chăng nữa thì bất quá nhà buôn tạm nghĩ vài ngày không bán mặt hàng nhà nước qui định giá. Như vậy, vô hình trung nhà buôn vì ham lãi mà hại đồng loại, đồng thời cũng hại chính mình.

Bởi một khi nông sản không ổn định, tâm lý nhà nông không ổn định và nguồn cung không ổn định, nhà buôn Việt buộc phải tìm một đầu vào khác, ở đây, hàng nông sản Trung Quốc sẽ là cái chạm đầu tiên của nhà buôn Việt. Và cái giá phải trả khi buôn hàng Trung Quốc không hề nhỏ chút nào, nó không những nguy cơ cho mỗi nhóm ngành nghề mà nó là nguy cơ dân tộc, nguy cơ đến sức khỏe dân tộc & sinh mệnh quốc gia. Hệ lụy của nó thì khỏi phải nói thêm.

Như vậy, suy cho cùng thì cách hành xử của người Việt bấy lâu nay chẳng khác nào những con cua trong cái rổ. Mà cách hành xử này không riêng gì nhà nông với nhà buôn hay ngược lại, hầu như bất kỳ lĩnh vực nào, người ta cũng sẵn sàng kéo nhau vào nồi để chết!

Image may contain: one or more people, hat, outdoor and nature
Image may contain: nature and outdoor
Image may contain: plant, nature and outdoor