Mời thưởng thức, nghe NHẠC êm dịu, thư giản cuối tuần
Phụng
httpv://www.youtube.com/watch?v=fuQ5ejjq0ik

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Mời thưởng thức, nghe NHẠC êm dịu, thư giản cuối tuần
Phụng
httpv://www.youtube.com/watch?v=fuQ5ejjq0ik
Phạm Đình Trọng
24-11-2018
Tiếp theo kỳ I: Lương tâm và trí tuệ không có chỗ trong nhà nước tham nhũng — Kỳ II: Thiếu trí tuệ, tự trở thành nô lệ của ý thức hệ cộng sản — Kỳ III: Ủy ban Kiểm tra Trung ương của ĐCS và tòa án dị giáo của giáo hội
Kỳ IV: Lịch sử ĐCS là lịch sử loại bỏ tinh hoa, tiêu diệt trí tuệ, nô lệ hóa trí thức văn nghệ sĩ thành những trí nô, văn nô
Thời phong kiến, kinh tế Việt Nam hoàn toàn là kinh tế nông nghiệp. Công và thương chỉ có vài phường dệt vải với những khung cửi thủ công. Ở những vùng có núi đá vôi, lác đác vài lò vôi gia đình, nung đá lấy vôi xây nhà. Buôn bán là những gánh hàng xén, vài con thuyền nan chở nông sản của đồng bằng, chở lâm sản của miền núi, chở cá, mắm của miền biển đến phiên chợ quê, đến chốn kẻ chợ. 99% dân số sống bẳng nghề nông và nông nghiệp nuôi sống cả nước. Nông nghiệp ở vị trí hàng đầu trong đời sống kinh tế của xã hội phong kiến nhưng bảng giá trị xã hội lúc đó vẫn đưa kẻ sĩ, đưa trí thức lên cao nhất: Sĩ – Nông – Công – Thương.
Bảng giá trị này bất di bất dịch trong hàng ngàn năm. Mấy ông đồ, mấy thầy giáo làng, vì có chữ cũng được dân hết mực trọng vọng, tôn kính. Dẫn con đến nhà thầy xin học, người dân nói với thầy: Cháu xin đến ăn mày chữ thầy để cháu thành người. Phải có chữ, có trí tuệ mới thành người. Bảng giá trị của xã hội nào trước cộng sản cũng đưa kẻ sĩ lên cao nhất. Chỉ đến thời cộng sản, bảng giá trị này mới bị đảo lộn thành: Công – Nông – Binh – Trí. Trí tuệ đứng sau cùng, đứng sau cả người lính công cụ bạo lực. Còn thương nghiệp bị coi là buôn gian bán lận, kinh tế tư bản, chỉ chạy theo lợi nhuận, bị xóa sổ, loại khỏi đời sống xã hội!
Đảng cộng sản Đông Dương ra đời tháng 2 năm 1930. Chỉ bảy tháng sau, tháng chín, năm 1930 những người cộng sản đã làm cuộc bạo loạn Xô Viết Nghệ Tĩnh đẫm máu để xóa sổ bảng giá trị Sĩ – Nông – Công – Thương khi những người cộng sản kích động, tập hợp những người nông dân, tay cầm gậy gộc giáo mác, miệng gào thét: Trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ, tràn vào huyện đường, tỉnh đường, tràn vào nhà giầu, xông cả vào nhà thầy giáo, đập phá tài sản, lùng bắt trí, phú, địa, hào lôi ra giết.
Quân bạo loạn kéo đến huyện đường Nghi Lộc, Nghệ An. Trong huyện đường có một đội lính lệ hơn ba mươi quân bảo vệ an ninh trong huyện nhưng tri huyện Tôn Thất Hoàn không đưa quân ra đối đầu với những người nổi dậy sẽ gây đổ máu. Ông cùng một viên lục sự tay không ra gặp những người nông dân. Quan huyện Nghi Lộc Tôn Thất Hoàn cùng viên lục sự liền bị những mũi giáo, những lưỡi mác của lòng hận thù mù quáng xả thây, chặt đầu.
Trong cách mạng tháng tám năm 1945 nhiều trí thức hàng đầu của đất nước như Phạm Quỳnh đã bị những người sôi sục hận thù giai cấp, một phẩm chất cộng sản hàng đầu, thủ tiêu vô cùng hèn hạ. Gần hai trăm ngàn người dân miền Bắc Việt Nam bị xử bắn trong cải cách ruộng đất giữa thế kỉ hai mươi, phần lớn là những người ưu tú nhất, tài năng nhất trong sản xuất kinh doanh, làm ra của cải cho xã hội. Nhiều người đã có những đóng góp vô cùng to lớn, đóng góp sức người, đóng góp xương máu, đóng góp tiền bạc và tài sản cho cuộc kháng chiến chống Pháp của đảng cộng sản như bà Nguyễn Thị Năm đã bị xử bắn ngay khi mở đầu cuộc cải cách ruộng đất, cuộc nhảy múa của bóng đêm, của ác quỉ.
Những người bị nạn trong những vụ án ngụy tạo, Vụ Xét lại chống đảng, vụ Nhân Văn – Giai Phẩm đều là những nhân cách kẻ sĩ, những đảng viên trung thực hiếm hoi của đảng cộng sản như Vũ Đình Huỳnh, Hoàng Minh Chính, Đặng Kim Giang, Nguyễn Văn Vịnh. . . . Đều là những trí thức lớn không phải chỉ của Việt Nam mà còn của cả loài người như Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường. Là những nghệ sĩ tài năng, những tinh hoa quí hiếm của nền Văn hiến Việt Nam như Trương Tửu, Đặng Đình Hưng, Hoàng Cầm, Trần Dần, Văn Cao, . . .
Hung thần Sáu Búa Lê Đức Thọ ngụy tạo ra vụ án Xét lại chống đảng. Nhà cách mạng chuyên nghiệp Trường Chinh cùng nhà thơ tên Lành mà lòng dạ độc ác cộng sản dàn dựng ra vụ Nhân Văn – Giai Phẩm đều là những lãnh đạo hàng đầu của đảng cộng sản. Tội ác của họ không phải chỉ loại bỏ, đày đọa hàng trăm trí thức uyên bác, văn nghệ sĩ có tài đến chết rũ xương trong tù, đến thân tàn ma dại trong đời mà còn giết chết tư duy sáng tạo của cả đội ngũ những người có mặt trong cuộc đời chỉ với sứ mệnh duy nhất là sáng tạo. Đảng cộng sản đã biến những người có sứ mệnh sáng tạo chỉ còn là những trí nô, văn nô, những thư lại nịnh thần, vô liêm sỉ.
Hơn 100 hội viên hội Nhà Văn Việt Nam ở Sài Gòn mỗi kì ra Hà Nội họp đại hội đều được thành ủy miền đất Bến Nghé giầu có cho tiền vé máy bay đi về, lại cho mỗi nhà văn thêm một triệu tiền tiêu vặt. Trước khi các nhà văn bay ra Hà Nội, thành ủy gặp gỡ, chúc tụng và đãi bữa tiệc tiễn lên đường lai kinh. Trong lần phó bí thư thành ủy Nguyễn Văn Đua gặp gỡ, tiễn các nhà văn ra Hà Nội dự đại hội Nhà Văn Việt Nam lần thứ 8, năm 2010, một ông nhà văn già, nhỏ thó, hom hem và nhợt nhạt như một mẩu củi mục, vốn là giáo sư dạy văn ở trường đại học sư phạm, cũng là người lớn tuổi nhất trong cuộc gặp, đứng lên giọng run run xúc động: “Sự lãnh đạo của đảng chính là sự định hướng của thành ủy. Chúng tôi rất cần có sự định hướng kịp thời, đúng lúc của đảng. Mong thành ủy dành thời gian để mỗi năm cho chúng tôi được gặp thành ủy đôi lần, lắng nghe thành ủy!” Nhà văn đích thực là văn hóa, là kẻ sĩ. Kẻ sĩ là tâm hồn và khí phách của một dân tộc. Khí phách nhà văn Việt Nam sau trận đòn Nhân Văn – Giai Phẩm là như vậy đó, năn nỉ xin được gặp đảng để được đảng dạy bảo. Sau kì đại hội Nhà Văn Việt Nam lần đó, tôi đã từ bỏ mọi sinh hoạt, mọi tiếp xúc với hội nhà văn nài nỉ xin sự dạy bảo của đảng cộng sản.
Độc quyền lòng yêu nước của người dân. Độc quyền cả chân lí của cuộc sống, đảng cộng sản tự coi nghị quyết xơ cứng, giáo điều của đảng là tuyệt đối đúng. Coi cuộc sống phong phú, sinh động diễn ra không đúng với nghị quyết xơ cứng của đảng là cuộc sống sai trái, vi phạm, tự diễn biến, tự chuyển hóa. Trong khi sự sống là tự diễn biến, tự phát triển không ngừng. Chỉ những vật trưng bày trong viện bảo tàng không còn sự sống mới không tự diễn biến. Hiền tài và trí tuệ hiếm hoi của đảng không chịu bó mình trong nghị quyết xơ cứng cũng bị đảng trừng trị. Bảy mươi ba năm cầm quyền, ngoài những chiến dịch rầm rộ đấu tố, hãm hại, loại bỏ hàng loạt trí tuệ, tài năng của đất nước như vụ Xét Lại, vụ Nhân Văn còn có hai lần đảng cộng sản ra tay trừng trị, loại bỏ hiền tài của đảng muốn cứu đảng ra khỏi sai lầm về kinh tế, muốn cứu đảng ra khỏi tăm tối, bế tắc về tư tưởng triết học. Hai lần cách nhau 52 năm, năm 1966 và năm 2018 nhưng sự loại bỏ hiền tài thì vẫn độc đoán và hèn hạ như nhau.
Cung cách làm ăn tập thể, làm ăn bầy đàn của hợp tác xã nông nghiệp đã giết chết sự cần cù, sáng tạo, những phẩm chất quí báu nhất làm ra hạt lúa của người nông dân. Thâu tóm tư liệu sản xuất của nông dân, hợp tác xã nông nghiệp biến người nông dân từ người chủ đồng ruộng, thức khuya dậy sớm, một nắng hai sương với cây lúa thành những viên chức hành chính làm thuê cho hợp tác xã, ngày hai buổi nghe tiếng kẻng cắp nón ra đồng nhởn nhơ đợi tiếng kẻng báo hết giờ làm việc lại cắp nón về. Mặc cây lúa loi thoi, xơ xác giữa đám cỏ xanh tốt bời bời. Cung cách làm ăn đó cũng giết chết luôn cả nền nông nghiệp miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Nạn đói khủng khiếp của năm 1945 đã thập thò ló mặt trên khắp nông thôn miền Bắc. Năm đó 1966, cuộc chiến tranh mà đảng cộng sản phát động ở miền Nam đang tới đỉnh điểm, quyết định thắng thua. Nạn đói xảy ra. Hậu phương rối loạn. Người lính ngoài mặt trận cũng không còn sức chiến đấu.
Đúng lúc đó, bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc sáng tạo ra hình thức quản lí sản xuất nông nghiệp mới: Khoán hộ. Giao ruộng và khoán sản phẩm cho từng hộ nông dân. Nhà nước vẫn quản lí được con người, tư liệu sản xuất và sản phẩm nông nghiệp mà sức sản xuất được giải phóng. Người nông dân lại được làm chủ mảnh ruộng nuôi sống mình, lại thức khuya dậy sớm, lại một nắng hai sương, vắt mồ hôi, dồn tình cảm, chắt chiu sự cần cù và trí sáng tạo vào mảnh ruộng khoán. Cả tỉnh Vĩnh Phú năng suất lúa tăng vọt. Nhà nhà ấm no. Không cần đôn đốc, người dân vui sướng, mau lẹ nộp đủ thóc nghĩa vụ. Cung cách làm ăn mới mang lại sức sống cho cây lúa Vĩnh Phú làm nhiều nơi khác trên miền Bắc như Hải Phòng cũng học theo và cánh đồng lúa Hải Phòng đã bội thu.
Nhưng giao ruộng cho người nông dân là giao tư liệu sản xuất cho tư nhân, là trái với học thuyết Mác, trái với chủ nghĩa xã hội, trái với nghị quyết của đảng. Những cái đầu giáo điều đứng đầu đảng cộng sản coi chủ nghĩa Mác phản tự nhiên, phản con người còn quan trọng hơn, cần thiết hơn sự ấm no của người dân và sự giầu mạnh của đất nước. Với lí luận Mác Lê nin sắt máu, với lập trường giai cấp rạch ròi, nhà cách mạng chuyên nghiệp Trường Chinh đã đánh tan tác đội ngũ trí thức văn nghệ sĩ trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm. Nay nhà cách mạng chuyên nghiệp Trường Chinh lẫm liệt trong giáp sắt lí luận Mác Lê, tay cầm lá cờ lệnh đó chói đấu tranh giai cấp lại xuất trận chặn đứng khoán hộ ở Vĩnh Phú. Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc phải làm kiểm điểm và tự nhận “có sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ”. Đồng đất Vĩnh Phú lại thuộc sở hữu của hợp tác xã. Cây lúa Vĩnh Phú lại xác xơ cùng cây lúa cả miền Bắc. Người dân Vĩnh Phú lại đói deo đói dắt cùng người dân cả miền Bắc.
Mãi đến năm 1988, khi đảng cộng sản phải chấp nhận kinh tế thị trường, chấp nhận kinh tế tư nhân để cứu vãn nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ thảm hại, khoán hộ trong nông nghiệp của bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc mới lại được thực hiện ở hình thức triệt để hơn trên cả nước. Từ cảnh phải nhập hạt bo bo, thứ hạt nuôi heo ở xứ người về nuôi dân Việt Nam, khi người nông dân lại được làm chủ mảnh ruộng của mình, Việt Nam lập tức trở thành nước xuất khẩu gạo lớn thứ hai thế giới. Nhưng khi đó hiền tài Kim Ngọc đã chết trong đau buồn 18 năm rồi!
Chủ thể của nông nghiệp là người nông dân. Người nông dân phải được làm chủ mảnh ruộng của mình, nông nghiệp mới khấm khá. Chủ thể của đất nước Việt Nam là người dân Việt Nam. Người dân phải làm chủ đất nước của mình, đất nước mới giầu mạnh. Độc quyền chính trị, coi đất nước là của riêng đảng, coi dân chỉ là bầy nô lệ, giáo điều và sắt máu, đảng cộng sản đang đưa đất nước đến những thảm họa như thảm họa nông nghiệp thời hợp tác xã lụn bại 1966.
Trên con đường chạy đua kinh tế, Việt Nam đang bị các nước bỏ lại phía sau ngày càng xa. Đất nước đang ngày càng tan hoang bởi sự xâu xé, vơ vét, tàn phá của các nhóm lợi ích được sự thao túng của đảng cộng sản. Khi đảng cộng sản đã đặt đảng lên trên đất nước, đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc, coi sự sống còn của đảng còn cần thiết hơn sự sống còn của giống nòi thì đảng đã trở thành nhóm lợi ích lớn nhất, nguy hại nhất, mờ ám nhất, quyền uy nhất nên cũng khốn nạn nhất: Nhóm lợi ích làm ra pháp luật, đứng trên pháp luật vơ vét của cải, tài nguyên của nước, mồ hôi, xương máu của dân cho một nhóm người nhân danh đảng. Đất nước đang ngày càng chìm sâu vào đêm tối của bất công, bạo lực và tham nhũng. Người dân ngày càng bị áp bức về tinh thần, bóc lột về vật chất và thân phận nô lệ ngày càng bị trói chặt bởi chằng chịt những bộ luật tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người dân mà bộ luật cướp đoạt man rợ nhất quyền con người của người dân là luật An Ninh Mạng.
Như bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc nhận ra làng quê Vĩnh Phú của ông xác xơ nghèo đói là do người nông dân không được làm chủ mảnh ruộng của mình. Trái tim con người Chu Hảo cũng đau thắt khi con mắt nhà khoa học Chu Hảo nhận ra đất nước Việt Nam thân yêu đang tan hoang, đang bị xâm lăng đe dọa, người dân Việt Nam đang chịu bao cay đắng cơ cực, bất công vì người dân không được làm chủ đất nước. Lập nhà xuất bản Tri Thức, xuất bản những cuốn sách mang ánh sáng dân chủ, dân quyền, nhà khoa học Chu Hảo không phải chỉ nhằm thức tỉnh người dân về quyền con người, về trách nhiệm công dân trước vận mệnh, thịnh suy của nước. Là đảng viên cộng sản, nhà khoa học Chu Hảo chủ trương cho Tri Thức xuất bản tủ sách Tinh Hoa còn hướng tới đảng của ông về trách nhiệm lịch sử với dân với nước. Muốn đi tới nền văn minh công nghiệp, nước nào cũng phải đón nhận triết học khai sáng, giải phóng cá nhân, nhìn nhận quyền con người, quyền công dân của người dân, trả lại quyền làm chủ đất nước cho người dân. Triết học ánh sáng ở châu Âu thời phục hưng thế kỉ 17, giải phóng con người, tách cá nhân khỏi bầy đàn dẫn đến cách mạng tư sản dân quyền thế kỉ 18, long trọng khẳng định quyền con người, quyền công dân, quyền tư hữu tài sản, đưa châu Âu vào thời công nghiệp phát triển rực rỡ suốt mấy trăm năm cho đến tận hôm nay.
Đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền đang làm điều ngược lại. Đầu thế kỉ 20, nước mất, dân nô lệ nhưng Tự Lực Văn Đoàn và Thơ mới đã ghi nhận một dấu mốc lịch sử: cái Tôi cá nhân không còn lẫn trong đám đông. Cái Tôi cá nhân đã tách ra khỏi bầy đàn, đã có mặt trong cuộc đời và được xã hội nhìn nhận. Một thế kỉ sau, đầu thế kỉ 21, nước độc lập nhưng trong nhà nước cộng sản độc tài với những điều 109, điều 116, điều 331 của bộ luật hình sự và luật An Ninh Mạng, cái Tôi cá nhân đã bị xóa bỏ! Không có cái Tôi cá nhân, cũng không có quyền con người, không có quyền công dân, không có quyền tư hữu. Đó là bước thụt lùi thảm hại, đau đớn, nhục nhã của dân tộc, của lịch sử Việt Nam và đảng cộng sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm.
Xuất bản tủ sách Tinh Hoa, nhà khoa học là đảng viên cộng sản Chu Hảo trước hết đã mang triết học khai sáng đến giúp những người lãnh đạo đảng của ông nhận ra ánh sáng tư tưởng mà dân tộc nào, đất nước nào muốn đi tới văn minh công nghiệp đều phải tiếp nhận. Xuất bản tủ sách Tinh Hoa, nhà khoa học Chu Hảo đã mang ánh sáng văn minh nhân loại cứu đảng của ông đang lạc lõng, bế tắc trong tăm tối triết học Mác Lê nin sai lầm và tội ác. Như hiền tài Kim Ngọc cứu đảng về kinh tế nông nghiệp thời hợp tác xã nông nghiệp lụn bại năm 1966.
Với “Khoán hộ”, hiền tài Kim Ngọc đã cứu đảng cộng sản về kinh tế nhưng Kim Ngọc đã bị đảng kiểm điểm. Phải nhận “có sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ” với đảng và xin rút khỏi chức bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú nhưng với những người thân cận chí cốt bên ông, người cộng sản hiếm hoi thực sự vì dân Kim Ngọc vẫn tha thiết nhắc nhở: Phải để nông dân làm chủ mảnh đất của mình. Không thể bỏ khoán hộ. Bỏ khoán hộ là đói. Phải tìm mọi cách duy trì dưới mọi hình thức khác nhau. Nhà khoa học Chu Hảo xuất bản tủ sách Tinh Hoa đã cứu đảng của ông về tư tưởng. Nhưng ủy ban Kiểm tra trung ương đảng đã luận tội và đề nghị cấp có thẩm quyền kỉ luật ông. Không thể để những rô bốt không tim, không óc xúc phạm danh dự con người, nhà khoa học Chu Hảo tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản. Hai tuần sau khi nhà khoa học Chu Hảo đã ra khỏi đảng, đảng cộng sản vẫn cố làm việc hèn hạ là khai trừ ông và dùng truyền thông, dùng những rô bốt, đấu tố ông.
Từ nửa sau thế kỉ 20, loài người đang liên tiếp tiến những bước thần kì trong những cuộc cách mạng của trí tuệ. Bắt bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc phải nhận “sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ” cũng như kỉ luật khai trừ đảng nhà khoa học Chu Hảo vì xuất bản những cuốn sách mang trí tuệ khai sáng, đảng cộng sản đang dấn sâu vào tội ác với nhân dân, với lịch sử Việt Nam, tội ác chống lại văn minh nhân loại. Bền bỉ và quyết liệt loại bỏ hiền tài và trí tuệ trong đảng, đảng cộng sản đang tự diệt vong trước khi bị nhân dân và thời đại ném vào sọt rác lịch sử.
Làm cách mạng “khai dân trí”
Kông Kông
25-11-2018
Vừa rồi ông Tổng-Chủ Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc “cử tri” Hà Nội nói về vụ Giáo sư Chu Hảo bị đảng kỷ luật vì “tự diễn biến, tự chuyển hóa”. Phải “kỷ luật một vài người để cứu muôn người”(?)
“Kỷ luật một vài người” thì đã thấy và đã biết. Còn “cứu muôn người” là những ai? Chắc chắn ở đây không phải là cứu muôn (dân) vì dân chẳng liên quan gì đến điều lệ đảng! Như vậy ý Tổng-Chủ Nguyễn Phú Trọng là cứu muôn đảng viên. Đúng hơn là răn đe “muôn” đảng viên. Điều nầy tự nó đã xác nhận dư luận đang đúng. Vì dư luận cho biết là hiện đang có “muôn” đảng viên tự bỏ đảng nhưng chỉ âm thầm, chưa dám công khai.
Ở đây có 2 vấn đề (1) Đảng có dám thi hành kỷ luật với “muôn” đảng viên âm thầm bỏ đảng hay không? (2) “Muôn” đảng viên âm thầm bỏ đảng có dám công khai từ bỏ đảng hay không? Vì từ bỏ đảng là từ bỏ bổng lộc cá nhân cũng như việc con cháu có thể bị ảnh hưởng dây chuyền. Cụ thể hơn như quanh câu chuyện về Cái Sổ hưu mà “đồng chí” Đại tá Tiến sĩ Trần Đăng Thanh đã dạy cho trí thức Hà Nội hơn 10 năm trước!
Thử đặt vấn đề:
1. Hỏi, ông Tổng-Chủ có dám công khai kỷ luật khai trừ “muôn” đảng viên hay không? Câu trả lời chắc chắn là không. Vì kỷ luật “muôn” đảng viên là đảng tự chặt hết tay chân. Cơ thể đảng sẽ tàn phế nếu không muốn nói là đảng phải tự chặt luôn cả đầu của mình! Nếu như thế, “muôn” đảng viên bị kỷ luật chắc chắn nổ ra phong trào bỏ đảng và ra mặt công khai chống đảng. Đã gọi họ “tự diễn biến, tự chuyển hóa” là đương nhiên họ đi ngược đường với đảng. Mà ngược đường với đảng là đúng đường với thế giới văn minh. Thế giới hiện có 195 nước, không lẽ hơn 191 nước đều sai mà chỉ có 3, 4 nước nghèo đói và lạc hậu XHCN lại đúng? Đúng thì tại sao đi đến đâu cũng ngửa tay xin ăn bất kể liêm sỉ? Đã ăn xin mà gọi ân nhân là kẻ thù cần phải “giải phóng” nữa?
2. Hỏi, “muôn” đảng viên có dám công khai bỏ đảng hay không? Đa số nói ngày xưa vô đảng “vì yêu nước” thì ngày nay “tình yêu nước” đó có còn không? Câu trả lời khá đơn giản, nếu đúng là yêu nước thì đương nhiên phải công khai bỏ đảng. Vì không công khai sẽ bị đảng kỷ luật. Còn công khai là xác tín yêu nước đích thực. Bỏ đảng vì đảng đang phản bội đất nước và dân tộc. Không đồng lõa với đảng.
Trường hợp Giáo sư Chu Hảo, ông chỉ công bố bỏ đảng sau khi bị đảng đề nghị kỷ luật. Rồi 2 tuần sau đó bị đảng chính thức khai trừ khi ông không còn là đảng viên.
Theo dư luận thì Giáo sư Chu Hảo tự ý bỏ đảng từ lâu nhưng không công khai, vì ông muốn ở trong đảng để “tranh đấu sẽ có hiệu quả hơn”. (Một số đảng viên không nhỏ đang có lập luận nầy!) Cụ thể là làm Giám đốc nhà xuất bản Tri Thức xuất bản được nhiều sách có giá trị thực tiễn để “khai dân trí” theo bước đường của Chí sĩ Phan Chu Trinh.
Đương nhiên việc “khai dân trí” với xã hội VN hiện tại cũng như tương lai là hoàn toàn đúng! Nhưng số sách đã xuất bản rất ít người tìm đọc. Vì loại sách đó đòi hỏi phải có kiến thức tối thiểu, nếu không muốn nói là phải thuộc thành phần thượng tầng trí thức. (Người viết đã trực tiếp hỏi vài nơi bán sách họ cho biết nhờ vụ đảng khai trừ Giáo sư Chu Hảo nên số sách của nhà xuất bản Tri Thức từng phủ bụi trên kệ bỗng bán sạch mà số người tìm mua thì rất nhiều)
Thế nhưng, qua mạng xã hội, hàng ngày người dân đã tự “khai dân trí” rất sống động. “Khai dân trí” qua thực tế. Và nhờ thực tế tự nó đã “khai dân trí” cho “muôn” đảng viên. Ví dụ, hiện tượng chiếc dép ném thẳng về phía lãnh đạo Tp HCM và phát biểu mới đây nhất của chị Nguyễn Thị Thùy Dương là một.
Chiếc dép đó thực sự là ném thẳng vào mặt chế độ, vì Thủ Thiêm không phải ở nơi xa xôi hẻo lánh mà là Tp HCM, là trung tâm chính trị, kinh tế của cả nước mà “chính quyền” công khai cướp đất có hệ thống, dùng súng và nhà tù đàn áp người dân, không phải chỉ xảy ra nhất thời mà đằng đẵng những hơn 20 năm (!) Hỏi có tác dụng “khai dân trí” nào mạnh mẽ, cụ thể và gây chấn động hơn chiếc dép không?
Do đó nếu “muôn” đảng viên “tự diễn biến, tự chuyển hóa” nhờ kênh Tri Thức hay kênh bình dân, dám hành động cụ thể là cùng tuyên bố công khai bỏ đảng, chỉ cần công khai thôi, chứ chưa nói đến dám làm như chị Nguyễn Thị Thùy Dương (!) thì tự nó đã là hành động “khai dân trí”, sẽ cứu được… chẳng những cho danh dự cá nhân mà còn cho cả trăm triệu người chứ không phải… “muôn người”!
Thưa, còn với quý vị đảng viên trí thức đã “tự diễn biến, tự chuyển hóa” dám hòa mình trong lòng xã hội, “ăn cùng, ở cùng”, tự hạ mình với người dân hiền lành mộc mạc, như chị Nguyễn Thị Thùy Dương, thì tiếng nói của quý vị sẽ là cuộc cách mạng “khai dân trí” và sức lan tỏa còn nhanh hơn lửa gặp gió!
RA TAY
Tù nhân như là cá chậu chim lồng của chính quyền CS. Cá trong chậu có cần phải thuốc không? Thông thường chẳng cần, nhưng với tù nhân lương tâm (TNLT) Trần Huỳnh Duy Thức thì lại khác. Thử phân tích xem lí do tại sao chính quyền lại giở thủ đoạn tàn độc đến như vậy?
Như ta biết, TNLT có có sức ảnh hưởng xã hội luôn là con cờ trong tay của chính quyền. Nói đúng hơn, TNLT là người công dân mà chính quyền này đem ra buôn bán đổi chác để lấy những thỏa thuận ngoại giao nào đấy nhằm khoe khoang với thế giới rằng “đảng và nhà nước rất nhân đạo”. Và quan trọng hơn, đó là dập tắt hình ảnh có tính biểu tượng của tù nhân đó trong xã hội.
Với phong trào dân chủ thì chính quyền luôn phải có biện pháp đề phòng, phải làm cỏ từ khi phong trào manh nha nên hạ uy tín TNLT hoặc ít nhất làm cho họ không còn sức ảnh hưởng nữa luôn là ưu tiên số 1 của chính quyền CS. Vì thế khi anh Trần Huỳnh Duy Thức từ chối đi nước ngoài thì ý đồ ấy của chính quyền CS đã thất bại.
Thông thường, phong trào đấu tranh gắn liền với một biểu tượng bất khuất. Nelson Mandela ở trong tù 27 năm, cũng là một loại cá chậu chim lồng trong tay chính quyền Apartheid Nam Phi, nhưng khổ nỗi, chính quyền chỉ nhốt tù thân xác ông chứ không thể nhốt tù tinh thần ông. Thế nên tổ chức của ông ở bên ngoài cứ ngày một lớn mạnh dựa vào biểu tượng bất khuất Nelson Mandela, và tổ chức ấy đã thành công. Nếu có tổ chức chính trị đủ mạnh thì nó sẽ càng mạnh hơn nếu có ngọn đuốc tinh thần bất khuất soi đường. Chính vì thế, chính quyền CS sợ nhất là tinh thần bất khuất TNLT Trần Huỳnh Duy Thức trở thành tấm gương.
Suốt bao nhiêu năm nay, tên tuổi của Trần Huỳnh Duy Thức cứ hiện diện liên tục trên mạng xã hội, hiện diện trong vô số cuộc nói chuyện của người dân. Nhìn thấy thực trạng ấy, chắc chắn chính quyền CS không muốn. Với Trần Huỳnh Duy Thức, chính quyền hạ uy tín không được, tống xuất cũng không xong mà tên tuổi thì cứ ngày càng được nhiều người biết đến nên làm chính quyền này chưa biết xử lý như thế nào.
Hiện nay, tổ chức chính trị trong nước chưa hình thành, nhưng chắc chắn tương lai sẽ có. Khi tất cả các đảng phái có chung mục đích chống cộng, thì rất có thể tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức sẽ được thắp lên. Một khi tổ chức chính trị đang phát triển mà gặp một biểu tượng tượng tinh thần bất khuất thì chẳng khác nào củi khô gặp lửa mạnh. Rõ ràng chính quyền CS bế tắc trong việc xoá bỏ hình tượng bất khuất của Trần Huỳnh Duy Thức.
Vừa cay cú, vừa lo sợ nên chính quyền CS đã ra tay nhằm dập tắt trước khi ngọn lửa ấy gặp phải củi khô dễ cháy. Đấy là một hành động tàn ác không thể chấp nhận nhận với loài người có lương tri. Vì thế, cần xã hội lên án mạnh mẽ để ngăn chặn tội ác.




Vinh danh người đàn ông tật nguyền làm chuyện ‘quái gở’ ở Cần Thơ
CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Dành tiền lời từ việc bán từng tấm vé số để vá đường hư suốt bốn năm, một ông tật nguyền ở phường Trà Nóc, quận Bình Thủy đã khiến cộng đồng xúc động và vinh danh là người “sống đẹp”.
Hồi trung tuần Tháng Mười, 2018, báo chí Việt Nam đồng loạt đưa tin về ông Ba Dân”Người đàn ông tật nguyền làm chuyện ‘quái gở’” ở thành phố Cần Thơ được chọn trao giải KOVA ở hạng mục “Sống đẹp” dành cho những việc làm tốt đẹp phục vụ cộng đồng.
Nói với báo Người Lao Động sáng 23 Tháng Mười Một, 2018, ông Nguyễn Hồng Dân còn gọi là ông Ba Dân (51 tuổi, ở trọ tại phường Trà Nóc, quận Bình Thủy), cho hay cùng đi nhận giải thưởng KOVA, 2018 với ông còn có một cán bộ ở địa phương để hỗ trợ việc đi lại vì đây là lần đầu tiên ông được đến Hà Nội. Riêng tiền vé máy bay, chi phí ăn uống được một nhà hảo tâm tài trợ.
Theo báo Người Lao Động, trong suốt 4 năm qua, sống bằng nghề bán vé số dạo trong căn nhà ở thuê với giá 600,000 đồng/tháng cùng vợ, nhưng ông Ba Dân đã không ngại bỏ tiền túi của mình để vá “ổ voi, ổ gà” với mong muốn người dân đi đường không phải té ngã, bị thương.
Mỗi ngày đạp xe đi bán vé số, cứ hễ thấy đoạn đường nào vừa xuất hiện “ổ gà, ổ voi” thì ông Ba Dân liền lưu ý để hôm sau đạp xe ba gác đi mua cát, đá, xi măng rồi mang đến trám vào.
Toàn bộ số vật liệu này đều được ông Ba Dân trích ra từ số tiền tích cóp ít ỏi sau những ngày đi bán vé số dạo. Thế nhưng, chỉ tính riêng ở quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ, ông Ba Dân đã vá cả ngàn “ổ voi”, “ổ gà”.
Thấy người đàn ông tật nguyền lê lết vá đường, nhiều người dân gần đó đến phụ tưới nước, chặn xe, hướng dẫn giao thông để ông yên tâm “tác nghiệp.” Việc làm của ông không chỉ được vợ và các con ủng hộ mà còn lan tỏa trong cộng đồng.
Nói với báo chí, vợ chồng ông Ba Dân cho biết, tuy mưu sinh bằng việc bán vé số nhưng không tính chuyện dành dụm tiền để hậu thân mà vợ chồng ông sẽ tiếp tục công việc vá đường này cho đến khi không còn làm được nữa.
Trước tin mình được giải thưởng KOVA, tôn vinh những cá nhân xuất sắc trong nhiều lĩnh vực trên khắp Việt Nam ở hạng mục “Sống đẹp” với số tiền thưởng 20 triệu đồng, ông Ba Dân cho biết mình và vợ rất vui vì được xã hội ghi nhận một phần đóng góp nhỏ bé của mình.
“Giải thưởng và sự quan tâm của mọi người làm tôi cảm thấy thật sự ấm lòng, có được tiền thưởng này tôi sẽ tiếp tục công việc ‘quái gở’ của mình,” ông Ba Dân nói.
TƯƠNG LAI NÀO CHO NHỮNG ĐỨA TRẺ
Cái điều tôi lo lắng hơn cả, chính là vấn đề bạo lực và dối trá của giáo viên, đồng thời nghiêm trọng hơn là sự im lặng hoặc sự đồng thuận từ các học sinh để thực hiện những mệnh lệnh sai trái, không chỉ về mặt đạo đức mà còn là về luật pháp.
Chúng ta thử nhìn lại một vị hiệu trưởng lùi xe đâm gãy chân học sinh và sau đó lập biên bản lấy ý kiến toàn trường về việc không có bất cứ một sự việc nào về tai nạn xảy ra tại trường ngày hôm đó. Mọi thứ chỉ thực sự được dư luận biết đến và hành vi này mới bị xử lý khi gia đình đã tuyệt vọng phải cầu cứu tới truyền thông, dư luận. Sự dối trá không chỉ bởi kẻ đứng ở cương vị hiểu trưởng, mà còn nhận được sự đồng thuận từ các giáo viên và học sinh. Họ cứ thế làm theo mà bất chấp luân thường, đạo lý.
Tiếp sau đó chính là việc giáo viên bắt cả lớp phải quỳ suôt nhiều giờ đồng hồ vì một hành vi được cho là không đúng mực của một bạn trong lớp. Sau đó cả lớp cũng cứ thế tuân phục và quỳ theo mà không một học sinh nào dám đứng lên phản đối hoặc từ chối thứ mệnh lệnh khốn nạn đó từ chính giáo viên của mình.
Cũng có một trường hợp tương tự, một giáo viên bắt từng học sinh tát vào mặt một bạn cùng lớp vì vi phạm nội quy trong giờ học. Và những học sinh này cũng răm rắp làm theo và học sinh kia đành đứng im chịu trận trước những cái tát dội xuống từ bạn bè và trước sự giám sát của giáo viên.
Cũng vừa mới đây, có một giáo viên công khai miệt thị và nhục mạ nghề nghiệp của phụ huynh một học sinh và sau đó còn cuộn sách lại rồi tát rụng răng của chính học sinh này ngay tại lớp học và trước sự chứng kiến của tất cả các học sinh. Và mọi thứ cũng cứ thế diễn ra theo bất cứ cái cách nào mà giáo viên này muốn. Không một ai lên tiếng và cũng không một học sinh nào có nhận thức rằng đó là những điều cần phải bị ngăn chặn ngay lập tức.
Đến nay, một giáo viên khác lại tiếp tục dùng các học sinh của mình để tát một học sinh được cho là chửi tục sau khi nghe báo cáo từ đội cờ đỏ, đến mức học sinh này phải nhập viên và dù sau đó đã được ra viện nhưng vẫn chưa dám đến lớp vì sợ hãi. Trong tình cảnh này, các học sinh cũng lại một lần nữa tuân phục vô điều kiện mà thực hiện mệnh lệnh phi nhân tính và vô pháp của giáo viên. Không những thế, giáo viên này còn ra lệnh rằng nếu ai tát không mạnh thì sẽ bị tát lại. Và sự việc ấy đã diễn ra như một hành vi tra tấn, nhục hình đối với học sinh, là một đứa trẻ. Khốn tệ hơn, hiệu trưởng trường này lại muốn đạt được trường chuẩn quốc gia nên đã đề nghị báo chí không lên tiếng. Thật bỉ ổi và không còn ngôn từ nào có thể dành cho những kẻ như vậy.
Tại sao lại có những sự việc đau lòng và đáng báo động đó? Phải chẳng quyền uy của giáo viên đã quá lớn và với tư tưởng (như một nét văn hoá) rằng họ có quyền dạy dỗ và giáo dục đứa trẻ nên họ tự cho mình được tìm mọi biện pháp trừng phạt (hà khắc và kể cả xâm hại con người) để giáo huấn, cải sửa học sinh? Và cũng phải chăng vì một lẽ, chính các phụ huynh không mấy khi quan tâm đến việc học hành của con cái, với sự thiếu hiểu biết của mình, lại đồng thuận và giao phó mọi việc cho giáo viên, nếu có những lời chia sẻ hay phản ánh của con mình thì lại gạt phắt đi và quở trách chúng? Mà hơn hết, chính môi trường giáo dục kiểu trừng phạt và theo kế hoạch, chỉ tiêu và thành tích, không có sự giáo dục cơ bản về nền tảng nhân quyền, luật pháp, nên mọi sự mới xảy ra tồi tệ và khủng khiếp như thế?
Giáo dục không dạy những đứa trẻ về các giá trị đạo đức, nhân quyền, những kiến thức luật pháp cùng các cơ chế bảo vệ mình hay phản kháng, từ khước các yêu cầu, đề nghị sai trái, độc ác. Những đứa trẻ được dạy dỗ để tuân lệnh và phục tùng bất phản kháng trước mọi chỉ lệnh của giáo viên và hệ thống giáo dục. Những học sinh chỉ đơn thuần là đến trường để được giáo dục mà trở thành những bầy cừu ngoan ngoãn và để mặc sức những kẻ nhân danh sự giáo dục đày đoạ và hành hạ, từ thể xác tới tinh thần, với một mục đích duy nhất là làm cho thoả mãn các điều kiện và tiêu chuẩn mà hệ thống ấy thiết định nên.
Thật xót xa và đau đớn cho thực trạng giáo dục nước nhà. Thật bất hạnh cho dân tộc khi các thế hệ ngày càng trở nên mất phương hướng và rơi vào những sự huỷ hoại, suy đồi ăn mòn chúng và cả tương lai của chúng.
Những đứa trẻ ấy đến trường mà sẽ như cảm thấy là một cực hình, sợ hãi những người đứng trên bục giảng và khiếp nhược cả chính những đứa trẻ là bạn bè của mình. Những đứa trẻ kia, với danh xưng cờ đỏ, sẽ lại báo cáo chúng tới giáo viên, giáo viên sẽ phẫn nộ và rồi ra lệnh cho những người bạn đang chung ghế, chung lớp giáng xuống thân thể mình những cái tát đầy sự man rợ?
Làm sao những đứa trẻ có thể trở nên bình thường và tâm hồn chúng làm sao có thể bình yên, tươi đẹp sau khi phải chịu đựng sự tra tấn dã man ấy từ tất cả những bàn tay của sự phi nhân?
Tương lai nào chờ đợi chúng phía trước, sau cảnh bạo hành kinh hoàng như trong một trại cải tạo tập trung của thời phát xít đó?
DỐI TRÁ SINH ĐỘC ÁC
Ngay từ mười mấy năm trước, khi Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân hô khẩu hiệu “Nói không với bệnh thành tích”, tôi đã bảo càng hô to bệnh càng nặng.
Sự thực, không có “bệnh thành tích” nào cả mà là bệnh dối trá. Dối trá đã thành hệ thống. Trên “nói không” nhưng lại khen thưởng thành tích, tức cổ vũ sự dối trá, trong khi ở nơi nào để xảy ra một sự cố gây dư luận xấu là lập tức cắt thi đua khen thưởng.
Áp lực của thứ “bệnh thành tích” đó đã biến nhà trường thành nhà tù, mà lại là nhà tù man rợ thời trung cổ.
Tôi tin không có trường sư phạm nào dạy giáo viên tra tấn học sinh. Nhưng vì sao tại các trường học liên tục xảy ra bạo hành, từ mầm non cho đến trung học phổ thông? Thủ phạm bạo hành lại là những nhà giáo được đào tạo bài bản đủ các loại giáo trình sư phạm.
Chuyện cô giáo mầm non bạo hành trẻ em thì không cần nói thêm. Nó vẫn tiếp tục diễn ra, dù không ít sự vụ đã bị xử lý hình sự, kể cả xử lưu động để răn đe.
Gần đây, bạo hành leo thang đến cấp tiểu học rồi trung học cơ sở và trung học phổ thông. Vụ cô giáo bắt học sinh quỳ, uống nước giẻ lau, kể cả bạo hành tinh thần như chì chiết, mắng nhiếc, hạ nhục… đều là sản phẩm của “bệnh thành tích”. Để đạt được thành tích và tránh bị trừ thi đua, chỉ còn cách bạo hành trẻ em, biến trẻ em thành tù nhân răm rắp tuân lệnh cai ngục.
Những sự vụ người ta nhìn thấy qua phản ánh của báo chí chỉ là một phần bé nhỏ của cả một hệ thống khổng lồ. Nhiều sự vụ bị giấu diếm… vì sợ ảnh hưởng đến uy tín và thành tích… của lãnh đạo.
Vụ cô giáo tổ chức tát tập thể dẫn đến hậu quả một học sinh lớp 6 ăn 231 cái tát phải nhập viện chưa là gì so với nhiều sự vụ còn âm thầm trong bóng tối.
Mấy hôm nay tôi ngồi đâu cũng nghe dư luận ầm ĩ vụ một cô giáo bắt ép học sinh đi học thêm, đánh đập, chửi bới, hạ nhục tại lớp đến mức một học sinh nhảy lầu tự tử và để lại bức thư tuyệt mệnh đòi bố mẹ phải trả thù. Sự việc nghiêm trọng đến mức học sinh bị gãy tay gãy chân phải điều trị cả tháng nay nhưng chưa báo nào viết. Các cấp lãnh đạo cố tình ém nhẹm vì thành tích và vô tình trở thành kẻ nuôi dưỡng cái ác.
Mà không nuôi dưỡng sao được khi thủ phạm biến nhà trường thành nhà tù trước hết phải là mấy tên lãnh đạo đồ tể đó. Những tên đồ tể quản lý giáo dục này đặt ra hàng loạt những quy định khắt khe hơn cả nhà tù trung cổ. Bênh cạnh quy định đồng phục từ áo quần, giày dép đến cái logo trên áo, trên sách vở… còn có hàng loạt các điều cấm ngặt nghèo hơn cả trại tù: cấm đi dép lê, cấm son môi, cấm sơn móng chân móng tay, cấm nhuộm tóc… Nhiều thằng hiệu trưởng mọi rợ đến mức cấm học sinh ăn sáng ngoài đường để dồn vào căn tin do người nhà nó bán. Mặc dù Bộ đã cấm dạy thêm, nhưng gần như trường nào cũng tổ chức dạy thêm và xem học thêm như là một chỉ tiêu thi đua để ép buộc học sinh học đông học đủ để thu tiền.
Cách quản lý của những tên đồ tể này là tạo ra một đội ngũ chó săn mang danh giám thị, sao đỏ, cờ đỏ, đoàn thanh niên chuyên săn lùng học sinh vi phạm để ghi tên và phạt. Bọn này có quyền hành to đến mức bêu danh giáo viên trước trụ cờ khi giáo viên để học sinh lớp mình chủ nhiệm vi phạm. Chúng hành động như những tên mật vụ, chỉ điểm theo dõi từ giáo viên đến học sinh, sơ suất trễ một vài phút hay đeo bảng tên không ngay ngắn cũng không qua được mắt của chúng. Chúng đánh hơi, lùng sục từ ngoài sân vào trong tận phòng học để sờ ngực, lột áo, lột tất học sinh kiểm tra đeo bảng tên có đúng không, có xăm trổ hay sơn móng chân không. Có trường còn dám cho đoàn thanh niên làm nhiệm vụ của công an giao thông rượt đuổi theo những học sinh đến trường bằng xe máy bất chấp tai nạn. Một môi trường sư phạm mà cả giáo viên lẫn học sinh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ như đàn chuột trong mắt những con cú vọ, nhưng những tên hiệu trưởng đồ tể lại xem đó là mẫu mực.
Việc giáo viên bạo hành học sinh mới chỉ bộc lộ cái ác một phần. Kẻ thủ ác đằng sau phải là mấy tên hiệu trưởng và đám lãnh đạo đồ tể mang danh giáo dục. Theo tôi, muốn thực tâm diệt tận gốc cái ác, mỗi khi xảy ra sự vụ nên trừng phạt những tên đồ tể này. Và cũng phải đặt câu hỏi: ai đã tạo ra nhà trường như nhà tù để những tên cai ngục mang bản chất đồ tể này có đất lộng hành?
Chu Mộng Long
Hèn chi bọn TQuốc luôn trúng thầu ở Việt Nam và cho ra những công trình dỏm.

FACEBOOK – KẺ THÙ MỚI CỦA CỘNG ĐỒNG.
Nói với nhà cai trị cộng sản đã mệt.
Nay có thêm một kẻ thù mới.
Đó chính là MẠNG XÃ HỘI FACEBOOK.
Với bài viết và hình ảnh dưới đây, FB thông báo với tôi rằng:
“… bài viết này vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi nên không ai khác có thể xem bài viết.”.
Những hình ảnh mà FB cảnh báo đầy rẩy trên Google, tôi chỉ việc viết bài và tìm hình ảnh hợp với bài viết để làm hình ảnh minh họa.
Tôi đã vài lần bị khóa vĩnh viễn tài khoản, riêng năm 2017 tôi bị khóa tài khoản FB 3 lần (3 ngày, 7 ngày và 30 ngày).
Tôi đã phải giải trình và chứng minh đủ thứ như hình ảnh CMND, Bằng lái xe, … theo yêu cầu của FB, nhưng hầu như không thành công.
Tự nhiên tôi trở thành kẻ thù của FB.
Mới đây – trong khoản thời gian không lâu – tôi bị FB cảnh báo 2 lần, lần mới nhất là mới ngày hôm qua về bài viết và hình ảnh dưới đây:
Dường như FB chỉ đợi tôi sơ hở, để FACEBOOK – KẺ THÙ MỚI – sẵn sàng “kỷ luật” bằng cách xóa tài khoản chăng !!! ???
Bài viết ngày 17 Tháng 4/2018.
*
Tin thời sự trong tương lai gần:
5 năm, 10 năm hay 12 năm nữa.
Bạn sẽ thường xuyên đọc những mẫu tin có nội dung tương tự dưới đây:
*
Các hãng tin lớn nhất trên thế giới AP, Reuters, AFP, … đồng loạt đưa tin.
Hàng chục triệu người dân tỉnh An Nam tự trị (Trung quốc) đói khát cần viện trợ khẩn cấp.
Tỉnh tự trị An Nam: Dân chúng cần lương thực khẩn cấp
RFI? / VOA? / BBC? / …
40,3 triệu dân An Nam, trong tổng số 95 triệu, cần được trợ giúp khẩn cấp thuốc men và lương thực.
Cuối tuần qua, nhiều cơ quan của Liên Hiệp Quốc tại Hà Nội phát động chiến dịch quyên góp khoảng 111 triệu đô la.
Tuy nhiên, chế độ Bắc Kinh (Trung quốc), bị tố cáo dồn ngân sách ưu tiên cho chương trình hạt nhân, Vũ khí hóa học và Tàu sân bay hơn là cứu đói, sẽ không để cho các cơ quan thiện nguyện quốc tế hoạt động dễ dàng trên mảnh đất hình chữ S.
Từ Hồng Kông, thông tín viên XYZ phân tích:
– 40% dân An Nam bị suy dinh dưỡng và thiếu chăm sóc sức khỏe, theo thẩm định của Liên Hiệp Quốc.
Cơ quan quốc tế kêu gọi các nước hảo tâm tài trợ chương trình phân phát lương thực cho dân chúng và viện trợ y tế cho các bệnh viện ở tỉnh An Nam.
Tuy nhiên, các nước tài trợ, dường như thản nhiên, không mấy sốt sắng đóng góp cho một tỉnh An Nam (tên cũ của nước Việt Nam trước đây) vì nhà cai trị khăng khăng ôm lấy 4 VÀNG và 16 TỐT của nước Mẹ Trung quốc vĩ đại của họ.
Năm ngoái, một nhóm vài tổ chức của Liên Hiệp Quốc hoạt động tại vùng đất chữ S này, chỉ nhận được ít hơn một phần ba ngân khoản mong đợi.
Do đó, tình hình hiện nay càng vô cùng cấp bách. Tổ chức Y Tế Thế Giới xếp An Nam vào danh sách các khu vực nghèo đói và bệnh tật hoành hành.
Song chế độ cộng sản Trung quốc hạn chế nghiêm khắc mọi tiếp xúc giữa dân chúng An Nam và các cơ quan thiện nguyện quốc tế.
Hệ quả là Quỹ Thế Giới Chống Bệnh Tật và Nghèo Đói, trong năm vừa qua, đã ngưng mọi trợ giúp cho người dân tỉnh An Nam, vì mọi viện trợ sẽ bị chính quyền cộng sản Bắc Kinh thu tóm.
Nạn đói mới xảy ra gần đây đã làm cho giới chuyên gia lo ngại dịch bệnh vượt tầm kiểm sóat có thể lây lan sang các nước láng giềng khu vực Đông Nam Á.
Thái Lan đã khẩn cấp lo phòng thủ nghiêm ngặt các cửa khẩu biên giới vì lo ngại bệnh tật lây lan của vùng đất gần kế cận.
* * *
Trên đây là một trong những mẫu tin viết sẵn, để các hãng tin lớn trên thế giới – lúc khẩn cấp, có sẵn – nhanh chóng chạy nhựt trình trong … tương lai gần.
Tổng bí thư Trọng nói suy thoái chính trị ‘còn nguy hiểm hơn suy thoái kinh tế’ và phải kỷ luật vài người để ‘cứu muôn người’. https://bbc.in/2DVOK4b