Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình
ĐTC PHANXICÔ – SỨ ĐIỆP HÒA BÌNH 2019
Ngày Hòa Bình Thế Giới Lần Thứ 52
Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình
“Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình.
Nó tôn trọng và cổ võ các quyền lợi căn bản của con người,
các thứ quyền lợi đồng thời bao gồm cả các thứ trách nhiệm hỗ tương,
giúp tạo nên một mối liên hệ về lòng tin tưởng và lòng biết ơn giữa thế hệ hiện tai và tương lai”.
“Hòa bình là ở chỗ tôn trọng từng người, cho dù họ là ai,
tôn trọng luật pháp và công ích,
tôn trọng môi sinh được ký thác cho chúng ta chăm sóc cũng như
tôn trọng sự phong phú của truyền thống luân lý được thừa hưởng từ các thế hệ trước”.
1- “Bình an cho nhà này”!
Khi sai các môn đệ của mình đi truyền giáo, Chúa Giêsu đã nói với các vị rằng: “Các con vào bất cứ nhà nào thì trước tiên hãy nói ‘Bình an cho nhà này!’ Và nếu nhà đó có con cái của sự bình an thì bình an của các con sẽ ở với họ, bằng không, nó sẽ trở về với các con” (Luca 10:5-6).
Việc mang lại bình an là tâm điểm nơi sứ vụ của các môn đệ Chúa Kitô. Bình an ấy được cống hiến cho tất cả mọi con người nam nữ đang mong đợi hòa bình, giữa những thảm họa và bạo lực hằn dấu lịch sử của con người (Cf. Lk 2:14). “Ngôi nhà” được Chúa Giêsu nói tới đây là hết mọi gia đình, cộng đồng, xứ sở và lục địa, nơi tất cả mọi tính chất đa dạng và lịch sử của nó. Trước hết và trên hết nó là chính mỗi một cá nhân con người, không phân biệt hay kỳ thị. Thế nhưng nó đồng thời cũng là “ngôi nhà chung”, tức là thế giới, nơi Thiên Chúa đã đặt để chúng ta ở đó và là nơi chúng ta được kêu gọi để chăm sóc và vun trồng.
Bởi thế mà lời chào đầu năm mới của tôi đó là: “Bình an cho nhà này!”
2- Cái thách đố của thứ chính trị tốt đẹp
Hòa bình giống như niềm hy vọng được thi sĩ Charles Péguy tán tụng (Cf. Le Porche du mystère de la deuxième vertu, Paris, 1986). Nó giống như một bông hoa tinh tế đang cố gắng triển nở nơi mảnh đất sỏi đá của bạo lực. Chúng ta biết rằng nỗi khát vọng quyền lực với bất cứ giá nào là những gì gây ra lạm dụng và bất công. Chính trị là một phương tiện thiết yếu để xây dựng cộng đồng cùng các cơ cấu của nhân loại, thế nhưng khi đời sống chính trị không trở thành một hình thức để phục vụ toàn thể xã hội, nó có thể biến thành phương tiện đàn áp, loại trừ, thậm chí hủy diệt.
Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng “nếu ai muốn làm đầu thì họ cần phải trở nên người rốt bét trong mọi người và là đầy tớ của mọi người” (Marco 9:35). Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã nói: “việc đảm nhận một cách nghiêm cẩn chính trị ở các cấp độ khác nhau – địa phương, khu vực, quốc gia và quốc tế – đó là việc khẳng định nhiệm vụ của mỗi một cá nhân trong việc thừa nhận thực tại và giá trị của tự do được cống hiến cho họ để hoạt động cùng một lúc cho thiện ích của thành phố, quốc gia và toàn thể nhân loại” (Apostolic Letter Octogesima Adveniens [14 May 1971], 46).
Bởi thế, vai trò chính trị và trách vụ chính trị là những gì liên lỉ thách thức tất cả những ai được kêu gọi phục vụ xứ sở của họ trong việc hết sức cố gắng bảo vệ những ai sống ở đó và tạo nên những điều kiện cho một tương lai xứng đáng và công bằng. Nếu được thực thi bằng việc tôn trọng nền tảng đối với sự sống, tự do và phẩm giá của con người, thì đời sống chính trị mới có thể thực sự trở nên một hình thức bác ái trổi vượt.
3- Đức bác ái và các nhân đức nhân bản: căn bản của chính trị là để phục vụ nhân quyền và hòa bình
Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã ghi nhận rằng “hết mọi Kitô hữu được kêu gọi để thực hiện đức bác ái một cách tương xứng với ơn gọi của mình và tùy theo mức độ ảnh hưởng mà họ có được nơi thành đô / pólis... Một khi được tác động bởi đức bác ái, việc dấn thân vì ích chung cho một giá trị cao cả hơn là một vị thế thuần trần tục và chính trị có được… Hoạt động trần thế của con người, khi được đức bác ái gợi hứng và nâng đỡ thì góp phần vào việc xây dựng cái thành đô hoàn vũ của Thiên Chúa, một thành đô là đích điểm của lịch sử gia đình loài người” (Encyclical Letter Caritas in Veritate [29 June 2009], 7). Đó là bản thảo chuơng mà tất cả mọi chính trị gia, bất kể văn hóa hay tôn giáo của mình, có thể đồng ý, nếu họ muốn cùng nhau hoạt động cho thiện ích của gia đình nhân loại, và thực thi những nhân đức nhân bản ấy, giúp duy trì tất cả mọi hoạt động chính trị lành mạnh: công bằng, bình đẳng, tương kính, thành thực, lương thiện, trung tín.
Về vấn đề này, thật là hữu ích khi nhắc lại “Các Phúc Đức của Chính Trị Gia”, được ĐHY Việt Nam Phanxicô Nguyễn Văn Thuận liệt kê, một chứng nhân trung thành với Phúc Âm qua đời năm 2002:
Phúc cho chính trị gia có một cảm quan cao quí và sâu xa ý thức được vai trò của mình.
Phúc cho chính trị gia tỏ ra cho thấy bản thân khả tín.
Phúc cho chính trị gia hoạt động cho công ích chứ không cho tư lợi của mình.
Phúc cho chính trị gia biết một mực nhất trí.
Phúc cho chính trị gia hoạt động cho mối hiệp nhất.
Phúc cho chính trị gia nỗ lực hoàn thành những gì cần phải sâu xa thay đổi.
Phúc cho chính trị gia biết lắng nghe.
Phúc cho chính trị gia không biết sợ hãi.
(Cf. Address at the “Civitas” Exhibition-Convention in Padua: “30 Giorni”, no. 5, 2002)
Hết mọi cuộc tuyển chọn hay tái tuyển chọn, cũng như hết mọi giai đoạn của đời sống chính trị, đều là một cơ hội để trở về với những cứ điểm chính yếu làm nên công lý và luật lệ. Một điều chắc chắn đó là chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình. Nó tôn trọng và cổ võ các quyền lợi căn bản của con người, các thứ quyền lợi đồng thời bao gồm cả các thứ trách nhiệm hỗ tương, giúp tạo nên một mối liên hệ về lòng tin tưởng và lòng biết ơn giữa thế hệ hiện tai và tương lai.
4- Các thói xấu chính trị
Đáng buồn thay, cùng với những nhân đức của mình, chính trị cũng có những thói xấu nữa, gây ra do bởi thiếu khả năng cá nhân, hay bởi những khiếm khuyết nơi hệ thống và các cơ cấu của nó. Hiển nhiên là các thứ thói xấu ấy nói chung làm cho uy tín chính trị bị tác hại, bao gồm cả những quyết định cùng hoạt động của những ai tham gia chính trị. Những thói xấu gặm nhắm lý tưởng của một nền dân chủ chân chính này khiến cho đời sống công chúng không được hài lòng và đe dọa mối hòa hợp xã hội. Chúng ta nghĩ đến tình trạng băng hoại ở các hình thức khác nhau của nó: nào là biển thủ các nguồn lợi chung, nào là khai thác các cá nhân con người ta, nào là chối bỏ các quyền lợi, nào là coi thường các qui tắc cộng đồng, nào là chiếm thủ bất chính, nào là chứng tỏ quyền lực bằng võ lực hay độc đoán vị quốc, nào là chối từ việc từ bỏ quyền lực. Chúng ta còn có thể thêm vào đó nào là bài ngoại, nào là chủng tộc chủ nghĩa, nào là chẳng quan tâm gì đến môi trường thiên nhiên, nào là tước đoạt các nguồn nhiên liệu vì lợi ích mau chóng, nào là coi thường những con người buộc phải sống lưu vong.
5- Chính trị mà tốt đẹp thì cổ võ việc tham phần của giới trẻ và tin tưởng vào người khác.
Khi mà việc thực thi quyền lực chính trị chỉ nhắm đến chỗ bảo vệ lợi lộc của một số nhỏ cá nhân đặc biệt nào đó thì tương lai bị tổn thương và giới trẻ có thể đi đến chỗ mất lòng tin tưởng, vì chúng bị đẩy ra ngoài lề xã hội không còn cơ hội để giúp vào việc xây dựng tương lai. Thế nhưng thứ chính trị cụ thể nuôi dưỡng tài năng của giới trẻ và các khát vọng của chúng, thì bình an nẩy nở nơi ánh mắt của chúng và trên khuôn mặt của chúng. Nó trở thành như một thứ bảo đảm đầy tin tưởng mà rằng “tôi tin tưởng vào quí vị và cùng với quí vị tôi tin tưởng” rằng tất cả chúng ta có thể cùng nhau hoạt động cho công ích. Chính trị mà tốt đẹp thì phục vụ hòa bình nếu nó thể hiện nơi việc nhận biết được các tặng ân và các khả năng của từng cá nhân. “Còn gì đẹp hơn là một bàn tay giơ ra chứ? Tức là Thiên Chúa muốn bàn tay cống hiến và nhận lãnh. Thiên Chúa không muốn bàn tay sát hại (cf. Gen 4:1ff), hay bàn tay giáng họa, mà là chăm sóc và giúp đáp cho đời. Cùng với tấm lòng của chúng ta và trí thông minh của mình, cả đôi tay của chúng ta cũng có thể trở thành phương tiện đối thoại” (BENEDICT XVI, Address to the Authorities of Benin, Cotonou, 19 November 2011).
Hết mọi người có thể đóng góp viên đá của mình vào việc xây dựng ngôi nhà chung này. Đời sống chính trị đích thực, được đặt nền tảng nơi luật lệ cũng như nơi các mối liên hệ thẳng thắn và công bằng giữa các cá nhân, thì cảm nghiệm thấy đổi mới bất cứ khi nào chúng ta xác tín rằng hết mọi con người nam nữ và thế hệ biết ôm ấp những gì là hứa hẹn của những năng lực mới về liên hệ, tri thức, văn hóa và tinh thần. Thứ tin tưởng ấy chẳng bao giờ lại là chuyện dễ dàng đạt được, vì các mối liên hệ của con người thì phức tạp, nhất là trong thời đại của chúng ta đây, đang hằn lên một thứ khí hậu bất tin tưởng bắt nguồn từ nỗi sợ hãi kẻ khác hay những kẻ xa lạ, hoặc từ mối lo âu về mối an toàn bản thân. Thảm thay, nó cũng xẩy ra ở lãnh vực chính trị nữa, nơi những thái độ loại trừ, hay những hình thức chủ nghĩa dân tộc đặt lại vấn đề tình huynh đệ là những gì rất cần đối với thế giới toàn cầu hóa của chúng ta đây. Ngày nay, hơn bao giờ hết, xã hội của chúng ta cần “các nhà tiểu công nghệ hòa bình”, thành phần có thể trở thành những sứ giả và chứng nhân đích thực của Thiên Chúa Cha, Đấng muốn thấy gia đình nhân loại được thiện ích và hạnh phúc.
6- Chối bỏ chiến tranh và chiến thuật sợ hãi
Một trăm năm sau Thế Chiến Thứ Nhất chấm dứt, lúc chúng ta nhớ lại giới trẻ bị chết trong các trận chiến ấy và cảnh thường dân trở nên tan hoang, chúng ta ý thức hơn bao giờ hết về bài học kinh hoàng được cống hiến bởi các cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn: hòa bình không bao giờ chỉ có thể là mức quân bằng giữa quyền lực và sợ hãi. Việc đe dọa người khác là hạ thấp họ xuống thân phận của các sự vật và chối bỏ phẩm giá của họ. Đó là lý do tại sao chúng ta muốn lập lại rằng việc leo thang dọa nạt và việc phát triển bất khả kiểm soát các thứ vũ khí, là những gì phản luân lý và việc tìm kiếm hòa bình đích thực. Nỗi kinh hoàng xâm chiếm những ai mềm yếu nhất là những gì góp phần vào tình trạng lưu vong của cả khối dân chúng muốn tìm kiếm một nơi bình an nào đó. Các bài diễn từ chính trị có khuynh hướng đổ lỗi cho hết mọi sự dữ nơi thành phần di dân và lấy đi niềm hy vọng của người nghèo là những gì bất khả chấp. Trái lại, cần phải tái khẳng định rằng hòa bình là ở chỗ tôn trọng từng người, cho dù họ là ai, tôn trọng luật pháp và công ích, tôn trọng môi sinh được ký thác cho chúng ta chăm sóc cũng như tôn trọng sự phong phú của truyền thống luân lý được thừa hưởng từ các thế hệ trước.
Chúng ta đặc biệt nghĩ đến tất cả những trẻ em hiện đang sống ở những vùng xung đột, và tất cả những ai đang hoạt động để bảo vệ đời sống của mình cũng như để bênh vực các quyền lợi của mình. Cứ 1 trong 6 trẻ em trong thế giới chúng ta bị ảnh hưởng bởi bạo lực chiến tranh, hay bởi các tác dụng của chiến tranh, ngay cả khi các em không ghi danh đầu quân làm thứ lính con nít, hoặc bị giữ làm con tin bởi các nhóm vũ trang. Chứng từ của những ai hoạt động để bênh vực các em cũng như phẩm vị của các em là những gì quí báu nhất cho tương lai của nhân loại.
7- Một dự án cao cả của hòa bình
Vào những ngày này, chúng ta đang mừng kỷ niệm 70 năm Tuyên Ngôn Phổ Quát về Nhân Quyền, được thừa nhận sau Thế Chiến Thứ Hai. Theo chiều hướng này, chúng ta cũng nên nhớ lại nhận định của Đức Giáo Hoàng Gioan XXXIII: “Việc con người nhận thức về các quyền lợi của mình dẫn họ tới chỗ bất khả tránh là nhìn nhận cả các nhiệm vụ của họ nữa. Việc sở hữu các quyền lợi này bao gồm cả nhiệm vụ áp dụng các quyền lợi ấy, vì các quyền lợi này là những gì thể hiện một thứ phẩm giá bản vị của con người. Và việc sở hữu các quyền lợi này cũng bao gồm cả việc họ nhìn nhận và tôn trọng các quyền lợi người khác” (Encyclical Letter Pacem in Terris [11 April 1963], ed. Carlen, 24).
Hòa bình thực sự là hoa trái của một dự án cao cả về chính trị, được đặt nền tảng trên mối tương trách và liên thuộc giữa con người. Thế nhưng nó cũng là một thách đố đòi phải được tiếp tục một cách mới mẻ hơn. Nó cần có một tấm lòng và một tâm hồn hoán cải; nó bao gồm cả nội tâm và cộng đồng; nó có 3 chiều kích bất khả phân ly:
– hòa bình với bản thân, bằng cách loại trừ những gì là bất khả uyển chuyển, giận dữ và bất nhẫn; như lời của Thánh Phanxicô Salêsiô nói là hãy tỏ ra “một chút dịu dàng với mình” để cống hiến “một chút ngọt ngào cho người khác”;
– hòa bình với người khác: đó là các phần tử trong gia đình, bạn hữu, kẻ xa lạ, người nghèo và người khổ đau, bằng cách không sợ gặp gỡ họ và lắng nghe những gì họ cần nói;
– hòa bình với tất cả mọi tạo vật, bằng cách tái nhận thức được tính chất cao cả của tặng ân Chúa ban, cùng với trách nhiệm chung riêng của chúng ta, như thành phần cư ngụ trên thế giới này, thành phần công dân và là kiến tạo viên tương lai.
Nền chính trị hòa bình, bằng ý thức và sâu xa quan tâm đến hết mọi trường hợp khiến con người bị tổn thương, bao giờ cũng có thể xuất hứng từ Ca Vịnh Ngợi Khen, thánh vịnh của Đức Maria, Mẹ của Chúa Kitô Cứu Thế và là Nữ Vương Hòa Bình, đã hát lên nhân danh toàn thể nhân loại: “Ngài đoái thương đến những ai kính sợ Ngài qua mọi thế hệ. Ngài đã vung cánh tay ra oai quyền lực; Ngài đã đánh tan người kiêu ngạo với những ý nghĩ kiêu căng của họ. Ngài đã hạ người quyền hành xuống khỏi tòa cao, và đã nâng người hèn mọn lên;… vì Ngài đã nhớ lại lới hứa hẹn thương xót của Ngài, lời hứa hẹn Ngài đã thực hiện với cha ông chúng ta và con cái của các vị cho đến muôn đời” (Luca 1:50-55).
Tại Vatican ngày 8/12/2018
Phanxicô
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu
Tâm sự của người mẹ có con gái nhỏ 7 tuổi bị thầy giáo hiếp dâm tại thành phố Hồ Chí Minh
Nhục cho cái tên Hồ Chí Minh .
Vụ giết hai nữ nhân viên ở bưu điện, ai là thủ phạm?
Vụ giết hai nữ nhân viên ở bưu điện, ai là thủ phạm?
Liên quan đến vụ án giết hai nữ nhân viên ở bưu điện Cầu Voi (Long An) từ đầu năm 2008, tháng 12.2017, sợ con mình bị tử hình, mẹ tử tù Hồ Duy Hải đã thêm một lần ra Hà Nội kêu oan cho con.
Vụ án này dễ dàng nhận biết anh Hải không phải là thủ phạm khi anh có chứng cứ ngoại phạm (ở cách xa hiện trường) và quan trọng:
– Dấu vân tay tại hiện trường không phải của anh Hải.
Khi bị bắt giam, anh Hải khai mình là thủ phạm. Điều này quá dễ hiểu với “nghiệp vụ” biến “gấu thành thỏ” của các điều tra viên VN mà các vụ án oan vừa lộ sáng đã chứng minh. Và chứng cứ nằm ở đây:
– Hải khai hiện trường có cái thớt, nhưng do không có thớt, nên điều tra viên đã ra chợ mua một cái thớt để vô đó cho khớp với lời khai!
Hồ Duy Hải bị kết án tử hình chỉ bằng lời “thú tội” ban đầu trong khi mọi chứng cứ luật sư đưa ra đều phản lại việc anh ấy có giết người!
Một chi tiết khá lạ lùng, khó tin nhưng đã xảy ra: Đã có 4 người, gồm hai công an viên xã Nhị Thành, Thủ Thừa nơi Hồ Duy Hải cư trú, một Thượng tá Trưởng phòng Cảnh Sát Điều Tra Tội phạm Xã hội (Phó ban Chuyên Án), và một Kiểm Sát Viên Cao Cấp Viện Kiểm Sát Phúc Thẩm Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao tại TPHCM người giữ vai trò Công tố trong phiên phúc thẩm đã lần lượt bị đột tử!
Ai hay con cháu ai chính là thủ phạm trong vụ án này mà có sức mạnh ghê gớm như vây?
Ai là thủ phạm thì chưa biết nhưng chắc chắn không phải Hồ Duy Hải!

Một phụ nữ Việt Nam treo mình trên giàn giáo sửa chữa toà nhà 28 tầng để phản đối chủ công ty không trả lương làm việc
Một phụ nữ Việt Nam treo mình trên giàn giáo sửa chữa toà nhà 28 tầng để phản đối chủ công ty không trả lương làm việc
Tin Causeway Bay, Hong Kong – Một người phụ nữ Việt Nam đã ngưng hành động phản đối chủ nhân không trả thù lao làm việc bằng cách treo mình trên một giàn giáo tại công trường xây dựng suốt 24 tiếng đồng hồ. Người phụ nữ này doạ sẽ nhảy từ tầng thứ 28 của toà nhà ở Hong Kong vì không nhận được thù lao trả công làm việc.
Bà này là thợ hồ làm việc tại toà nhà Elizabeth House toạ lạc ở đường Gloucester, Causeway Bay của Hong Kong cùng với 3 đồng nghiệp khác gồm 1 người đàn ông và 2 người phụ nữ. Theo Apple Daily, tất cả 4 người thợ nói trên đều không được trả lương, tổng cộng khoảng 110,000 đô la Hong Kong, tương đương 14,000 Mỹ kim. Không đòi được tiền lương, một phụ nữ trong nhóm thợ đã trèo lên giàn giáo xây dựng làm bằng tre và không chịu bước xuống.
Cảnh sát, nhân viên cứu hoả và một nhà thương thuyết có mặt tại đấy để giải quyết nội vụ, giăng một túi đệm bơm đầy hơi để sẵn sàng hứng nếu người phụ nữ nọ nhảy xuống đất theo lời đe doạ. Bà này treo mình trên giàn giá cả đêm, không ăn, không uống suốt 24 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, cuối cùng thì bà đã đồng ý quay trở vào bên trong, kết thúc 24 tiếng đồng hồ đối đầu đầy căng thẳng với cảnh sát và nhân viên cứu hoả.
Elizabeth House là tên gọi toà nhà dân cư và thương mại gồm nhiều khối khác nhau. Theo tờ Minh Báo thì công ty xây dựng Asia Engineering Co. Limited. chịu trách nhiệm thực hiện công trình tu bổ toà nhà. Một cư dân tại địa phương cho biết dự án này không hoàn thành theo kế hoạch kể từ khi khởi sự tháng 9 năm ngoái. Hồi tháng 7 năm 2017, công ty Asia Engineering Co. Limited bị phạt 10,000 đô la Hong Kong, tương đương 1,280 Mỹ kim vì không thu dọn rác rưởi, và không có biện pháp bảo vệ môi sinh trong khi thực hiện công trình xây dựng.
Sinh viên Việt Nam mới ra trường tố cáo giáo dục CSVN đào tạo không đúng với thực tế
Van H Pham and Cat Bui shared a link.
Sinh viên Việt Nam mới ra trường tố cáo giáo dục CSVN đào tạo không đúng với thực tế
61% sinh viên Việt Nam mới ra trường cho biết, kiến thức họ được đào tạo ở trường khác biệt hoàn toàn so với thực tế làm việc, nên nhiều sinh viên phải tự tìm hiểu thêm hoặc được công ty đào tạo lại khi đi làm.
Báo Trithucvn ngày 18 tháng 12 năm 2018 loan tin, kết quả khảo sát của tập đoàn cung cấp dịch vụ nhân sự hàng đầu Việt Nam công bố chiều ngày 18 tháng 12 cho thấy, nền giáo dục của nhà cầm quyền CSVN đào tạo khác biệt hoàn toàn so với thực tế làm việc.
32% sinh viên mới ra trường phải tự mình tìm hiểu thêm để làm việc, 29% được công ty đào tạo lại khi đi làm, 39% đồng ý kiến thức đào tạo không có khác biệt nhiều và có thể áp dụng được. Mức thu nhập trung bình của những sinh viên mới ra trường là từ 5 đến 7 triệu đồng/tháng. 37% sinh viên có trình độ ngoại ngữ lưu loát có mức lương trên 10 triệu đồng; 95% sinh viên trình độ ngoại ngữ cơ bản có mức lương dưới 10 triệu đồng.
Với kết quả này, đa số các sinh viên mới ra trường không hài lòng với mức lương thưởng, đãi ngộ và cơ hội phát triển trong công việc hiện tại.
Ngư dân Việt Nam vớt được vũ khí Trung Cộng trên biển Đông?
Tàu cộng thả thủy lôi phong tỏa đường biển của VN?!!!!
*********
Ngư dân Việt Nam vớt được vũ khí Trung Cộng trên biển Đông?
Khu đất ‘vàng’ Lê Duẫn: Thanh tra CP đòi thu hồi, Bộ Công an ngăn cản
Để xem thằng nào thắng khi cùng tranh chấp khu đất vàng!!!
********
Khu đất ‘vàng’ Lê Duẫn: Thanh tra CP đòi thu hồi, Bộ Công an ngăn cản
Bộ Công an đề nghị TP HCM hủy quyết định thu hồi khu đất vàng 5.000 m2 số 8-12 đường Lê Duẫn.
Vào ngày 10 Tháng Mười Hai vừa qua, theo yêu cầu của Thanh tra chính phủ, TP HCM ra quyết định thu hồi khu đất này, vốn do cựu Phó chủ tịch Thường trực Nguyễn Thành Tài ký quyết định cho thuê sai quy định không qua đấu thầu.
Tuy nhiên, Bộ Công an hôm 18 Tháng Mười Hai cho rằng vụ án “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí” liên quan đến ông Nguyễn Thành Tài và đồng phạm đang được điều tra, khu đất là vật chứng. Theo quy định, phải đến lúc có phán quyết của toà bằng bản án có hiệu lực mới xử lý được khu đất.
Những sai phạm được nêu ra là những nguyên lãnh đạo nhiệm kỳ trên đã quyết định cho thuê đất không qua đấu thầu, gây thất thoát cho ngân sách nhà nước hàng trăm tỷ đồng.
Những nguyên lãnh đạo này có thể kể ngay là cựu Phó Chủ tịch thành phố Hồ Chí Minh, Nguyễn Thành Tài, ông Nguyễn Hoài Nam, Bí thư quận 2, ông Đào Anh Kiệt, nguyên giám đốc Sở tài nguyên môi trường, ông Trương Văn Út, nguyên Phó trưởng phòng quản lý đất, Sở tài nguyên và môi trường, tất cả đã bị Bộ Công an VN khởi tố bắt giam ngày 8 tháng Mười Hai vừa qua.
Khu đất ‘vàng’ Lê Duẫn do Cty cổ phần đầu tư Lavenue được thuê và giao đất theo quyết định số 2186 ngày 5/5/2016 của UBND TPHCM. Kết luận của Thanh tra Chính phủ cho biết khu đất này được UBND TP.HCM xác lập quyền sở hữu nhà nước từ tháng 3 năm 1994 nên việc bán, chuyển nhượng quyền sử dụng phải thông qua hình thức bán đấu giá.
Nhưng vào năm 2011, quan chức TP.HCM lúc ấy đã ký quyết định cho công ty Lavenue (có vốn là 2,100 tỷ đồng) thuê khu đất để đầu tư khách sạn, thương mại, dịch vụ với thời hạn 50 năm. Công ty Lavenue được nói đã nộp tiền thuê đất hơn 700 tỷ đồng.
Năm 2018, Thanh tra Chính phủ nhảy vào cuộc điều tra và cho biết thực tế khu đất này trên đường Lê Duẩn có giá trên 400 triệu đồng/m2 vì có tới 3 mặt tiền. Như vậy, số tiền UBND đã cho công ty Lavenue thuê là ít hơn so với số tiền có thể thu được thực tế.
Hiện tại, khu đất này vẫn chưa được chủ đầu tư là công ty Lavenue thi công và chỉ tận dụng làm bãi xe ô tô vì liên quan đến việc thanh tra

Cán bộ ngân hàng lừa đảo trăm tỷ bằng chiêu ‘tín dụng đen’

Chuong Tieng shared a link.
Nam sinh lớp 11 ở Bình Định đánh thầy giáo nhập viện
Nền Giáo dục XHCNVN cần phải xóa bỏ làm lại từ đầu… hoặc cái chế độ XHCNVN này cần phải đào thải gấp! Xã hội và con người VN giờ đây đã tan nát!!!
***********
Nam sinh lớp 11 ở Bình Định đánh thầy giáo nhập viện
December 18, 2018…
YÊU SÁCH TÁM ĐIỂM NĂM 2019 CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

Hoa Kim Ngo is with Đỗ Ngà and 99 others.
*Trân trọng kính mời các tổ chức, cá nhân hưởng ứng Bản Yêu Sách Tám Điểm 2019 ghi rõ tên tổ chức, người đại diện tổ chức / họ tên, nghề nghiệp-chức danh (nếu có), nơi cư trú (tỉnh/thành; quốc gia) và gửi về địa chỉ: yeusach2019@gmail.com
XIN SHAR RỘNG KHẮP
YÊU SÁCH TÁM ĐIỂM NĂM 2019 CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT NAM
Kính gửi:
– Ban lãnh đạo Nhà nước Việt Nam (Ông/Bà Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội,
Thủ tướng nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam)
Đồng kính gửi:
– Toàn thể nhân dân Việt Nam và người Việt sống ở nước ngoài
– Ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
– Các cơ quan ngoại giao quốc tế tại Việt Nam
Kính thưa quý vị,
Một trăm năm trước, năm 1919, một bản “Yêu sách của dân tộc An Nam” (Revendications du Peuple Annamite) do một nhóm người Việt Nam yêu nước soạn thảo và ký tên là Nguyễn Ái Quấc được gửi đến Hội nghị các nước thắng trận trong thế chiến thứ nhất (1914-1918), họp tại cung điện Versailles, Paris, Pháp.
Bản yêu sách gồm tám điểm sau:
1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;
2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu; xóa bỏ hoàn toàn các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;
3. Tự do báo chí và tự do ngôn luận;
4. Tự do lập hội và hội họp;
5. Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;
6. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;
7. Thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;
8. Đoàn đại biểu thường trực của người bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.
Suốt một trăm năm qua, hằng triệu người con ưu tú của dân tộc Việt Nam đã hy sinh để giành lấy những quyền căn bản mà Yêu sách 1919 đã nêu.
Đảng Cộng sản Việt Nam, đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam hiện nay, khẳng định rằng Hồ Chí Minh, lãnh tụ của đảng, chính là Nguyễn Ái Quấc, người đứng tên ký Bản Yêu sách 1919. Vậy mà, một trăm năm sau, dưới quyền toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam, phần lớn những điểm nêu trong Yêu sách 1919, tuy đã được thể hiện trong Hiến pháp của một nước Việt Nam đã tuyên bố độc lập, và được Nhà nước Việt Nam long trọng cam kết trong những hiệp ước, tuyên ngôn quốc tế mà Việt Nam tham gia, nhưng trên thực tế đã không được thực thi hoặc bị bóp méo, bị hạn chế tối đa khi thi hành, thậm chí thi hành trái ngược.
Vì vậy, nhân dịp 100 năm Bản Yêu sách Tám điểm 1919, chúng tôi, những người Việt Nam Yêu Tự do Dân chủ và Công lý, sinh sống trong và ngoài lãnh thổ nước Việt Nam, xin công bố Bản Yêu sách Tám điểm 2019 sau:
1. Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, những người thực hiện quyền tự do biểu đạt đã bị Toà án Việt Nam tuỳ tiện quy kết là “gây rối trật tự”, “tuyên truyền chống nhà nước”, “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”…;
2. Cải cách căn bản nền pháp lý để mọi người dân được hưởng các đảm bảo pháp lý như nhau, xoá bỏ những luật và điều luật đặc biệt dùng làm công cụ khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân (như những người biểu tình ôn hoà đòi quyền lợi chính đáng, bảo vệ môi trường, bảo vệ chủ quyền đất nước…, những người phản biện chính sách, những người đối lập chính trị…);
3. Thực thi quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, công nhận báo chí tư nhân, chấm dứt chế độ kiểm duyệt dưới mọi hình thức (bao gồm các quy định kiểm soát thông tin trên mạng);
4. Ban hành và thi hành nghiêm túc luật về hội với nội dung bảo đảm quyền tự do lập hội và tự do hội họp;
5. Đảm bảo quyền tự do cư trú và đi lại trong nước, quyền tự do ra nước ngoài và từ nước ngoài trở về;
6. Thi hành quyền tự do học tập, tự do học thuật, quyền tự trị đại học, phi chính trị hoá trường học;
7. Đảm bảo để tất cả các điều luật và các hướng dẫn thi hành luật trung thành với hiến pháp. Thực hiện trưng cầu ý dân đối với những luật có tác động lớn đến đời sống của đông đảo người dân và an nguy của quốc gia. Lấy pháp trị thay cho đảng trị (của Đảng Cộng sản), tiến tới phân lập ba quyền: lập pháp, hành pháp, tư pháp.
8. Thực hiện chế độ bầu cử (bao gồm quyền ứng cử) tự do, công bằng, minh bạch, xoá bỏ cơ chế “đảng cử dân bầu”.
Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng rằng, việc Nhà nước Việt Nam thực hiện Yêu Sách Tám Điểm về các quyền căn bản nói trên của người dân là con đường duy nhất đưa nước Việt Nam thoát khỏi thực trạng trì trệ về kinh tế, thối nát về chính trị xã hội, và nguy cơ đánh mất chủ quyền quốc gia vào tay ngoại bang; để từng bước phát triển bền vững, thực hiện được mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”.
Chúng tôi kêu gọi mọi người dân Việt Nam hãy thực hiện các quyền hiến định của mình mà không đợi ai cho phép; bằng cách đó gây sức ép để buộc chính quyền ban hành và thực thi các luật đảm bảo những quyền hiến định, nghiêm trị bất kỳ ai hay tổ chức nào cản trở việc công dân Việt Nam thực hiện những quyền thiêng liêng đó của mình.
Chúng tôi trân trọng đề nghị Liên Hiệp Quốc và các nước đối tác với Việt Nam quan tâm đến nguyện vọng, ý chí của người dân Việt Nam để có tác động cần thiết, giúp cho những yêu sách nói trên được đáp ứng thuận lợi.
Ngày 19/12/2018
100 TỔ CHỨC VÀ CÁ NHÂN KHỞI XƯỚNG BẢN YÊU SÁCH
TỔ CHỨC
1. Ban Vận động Văn đoàn Độc lập Việt Nam, đại diện: Nhà văn Nguyên Ngọc
2. Bauxite Việt Nam, đại diện: GS Phạm Xuân Yêm
3. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, đại diện: Nhà hoạt động xã hội Lê Thân
4. Diễn đàn Xã hội Dân sự, đại diện: TS Nguyễn Quang A
5. Đàn Chim Việt (Ba Lan), đại diện: Nhà báo Mạc Việt Hồng
6. Hội Bầu bí tương thân, đại diện: Nhà báo Nguyễn Lê Hùng
7. Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, đại diện: Nhà báo Phạm Chí Dũng
8. Nhóm Văn Lang Praha, đại diện: Nhà báo Nguyễn Cường
CÁ NHÂN:
1. Bùi Hiền, Nhà thơ, Canada
2. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ, Đà Lạt, Lâm Đồng
3. Bùi Quang Vơm, Kỹ sư, CH Pháp
4. Cao Lập, Hưu trí, California, Hoa Kỳ
5. Đặng Hữu Nam, Linh mục, Giáo phận Vinh, Nghệ An.
6. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
7. Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế Tp HCM
8. Giuse Maria Lê Quốc Thăng, Linh mục Công giáo, Sài Gòn
9. Hà Dương Tuấn, nguyên Chuyên gia Công nghệ Thông tin, Pháp
10. Hà Dương Tường, Nhà giáo về hưu, Pháp
11. Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, thành viên Câu lạc bộ Phan Tây Hồ (CLB PTH) Đà Lạt, Lâm Đồng
12. Hà Quang Vinh, hưu trí, Q11, TPHCM
13. Hoàng Dũng, PGS TS Ngữ văn, Sài Gòn
14. Hoàng Hưng, Nhà thơ-Nhà báo tự do, Sài Gòn
15. Hồ Ngọc Nhuận, nguyên Ủy viên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP HCM
16. Huỳnh Sơn Phước, Nhà báo, nguyên Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, sống ở Hội An
17. J.B Nguyễn Hữu Vinh, Kỹ sư, Nhà báo độc lập, Hà Nội
18. Kha Lương Ngãi, Nhà báo, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
19. Lại Thị Ánh Hồng, Nghệ sĩ, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
20. Lê Công Định, Luật gia, Sài Gòn
21. Lê Hoài Nguyên, nhà thơ, Hà Nội
22. Lê Mai Đậu, Kỹ sư, Hưu trí, Hà Nội
23. Lê Phú Khải, Nhà báo, Sài Gòn
24. Lê Văn Tâm, nguyên Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật Bản, Chiba, Nhật Bản
25. Lê Xuân Khoa, nguyên GS thỉnh giảng Đại học Johns Hopkins, Hoa Kỳ
26. Mạc Văn Trang, TS Tâm lý, Hà Nội
27. Mai Hiền, Nhà báo, California, Hoa Kỳ
28. Mai Thái Lĩnh, Nhà nghiên cứu, thành viên CLB PTH, TP Đà Lạt
29. Nam Dao Nguyễn Mạnh Hùng, nguyên GS Kinh tế Đại học Laval, Canada
30. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), Nhà báo tự do, thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng (CLB LHĐ), Sài Gòn
31. Ngô Thị Kim Cúc, Nhà văn-Nhà báo, Sài Gòn
32. Ngô Vĩnh Long, GS, Đại học bang Maine, Hoa Kỳ.
33. Nguyễn Đan Quế, Bác sĩ, Đồng Chủ tịch Hội Cựu Tù nhân Lương tâm, Sài Gòn
34. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège, Bỉ, sống tại Sài Gòn
35. Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, nguyên Cán bộ Bộ Công an, Hà Nội
36. Nguyễn Đình Cống, GS, hưu trí, Hà Nội
37. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
38. Nguyễn Đông Yên, GS Toán học, Hà Nội
39. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội
40. Nguyễn Khắc Mai, Nhà nghiên cứu văn hoá, Hà Nội
41. Nguyễn Kiều Dung, TS Kinh tế, Hà Nội
42. Nguyễn Lân Thắng, Kỹ sư, Hà Nội
43. Nguyễn Ngọc Giao, Nhà giáo, Pháp
44. Nguyễn Ngọc Lanh, nguyên GS Đại học Y Hà Nội, Nhà giáo nhân dân
45. Nguyễn Quang Nhàn, Cán bộ hưu trí, CLB PTH, Đà Lạt, Lâm Đồng
46. Nguyễn Sĩ Phương, TS, CHLB Đức
47. Nguyễn Thanh Hằng, Dược sĩ, Pháp
48. Nguyễn Thế Hùng, GSTS, Phó Chủ tịch Hội Cơ học Thuỷ khí Việt Nam, sống tại Đà Nẵng
49. Nguyễn Thế Hùng, TS Vật lý, Hà Nội
50. Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nhà văn, Hoa Kỳ
51. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Hưu trí, Sài Gòn
52. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ Ưu tú, Sài Gòn
53. Nguyễn Thị Thanh Bình, Nhà văn, Hoa Kỳ
54. Nguyễn Thu Giang, nguyên Phó Giám đốc Sở Tư pháp TPHCM, CLB LHĐ, Sài Gòn
55. Nguyễn Tường Thụy, Nhà báo độc lập, Hà Nội
56. Nguyễn Văn Khải (Ông già Ozon), TS, Hà Nội
57. Nguyễn Văn Tạc, Giáo học hưu trí, Hà Nội
58. Nguyễn Viện, Nhà văn, Sài Gòn
59. Nguyễn Xuân Diện, TS Ngữ văn, Hà Nội
60. Phạm Duy Hiển (Phạm Nguyên Trường), Dịch giả, Vũng Tàu
61. Phạm Đình Trọng, Nhà văn, Sài Gòn
62. Phạm Đỗ Chí, TS Kinh tế, Florida, Hoa Kỳ
63. Phạm Đức Nguyên, TS, Nhà giáo, Hà Nội
64. Phạm Toàn, Nhà giáo dục, Hà Nội
65. Phạm Tư Thanh Thiên, Nhà báo, Pháp
66. Phan Đắc Lữ, Nhà thơ, Sài Gòn
67. Phan Thế Vấn, bác sĩ, Sài Gòn
68. Phan Thị Hoàng Oanh, TS Hoá, Sài Gòn
69. Phan Trọng Khang, Thương binh 2/4, Hà Nội
70. Phapxa Chan, Nhà thơ, hiện tu học tại Texas, Hoa Kỳ
71. Thái Văn Cầu, Chuyên gia khoa học không gian, Hoa Kỳ
72. Thuỳ Linh, Nhà văn, Hà Nội
73. Tiêu Dao Bảo Cự, Nhà văn tự do, Đà Lạt, Lâm Đồng
74. Tiết Hùng Thái (dịch giả Hiếu Tân), Vũng Tàu
75. Tô Lê Sơn, Kỹ sư, CLB Lê Hiếu Đằng, TP HCM
76. Tống Văn Công, Nhà báo, California, Hoa Kỳ
77. Trần Bang, Kỹ sư, Sài Gòn
78. Trần Minh Thảo, Viết văn, CLB PTH, Bảo Lộc, Lâm Đồng,
79. Trần Ngọc Sơn, Kỹ sư, Pháp
80. Trần Thanh Vân, Kiến trúc sư, Hà Nội
81. Trần Thế Việt, nguyên Bí thư Thành ủy Đảng Cộng sản Đà Lạt, Lâm Đồng
82. Trần Thị Băng Thanh, PGS, TS Văn học Cổ Cận Việt Nam, Hà Nội
83. Trần Tiến Đức, Nhà báo độc lập-Đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
84. Trần Văn Thủy, Đạo diễn phim tài liệu, NSND, Hà Nội
85. Tuấn Khanh, Nhạc sĩ, Sài Gòn
86. Từ Thức, Nhà báo, Paris, Pháp
87. Trịnh Y Thư, Nhà thơ, Hoa Kỳ
88. Võ Thị Hảo, Nhà văn, CHLB Đức
89. Võ Văn Tạo, Nhà báo tự do, Nha Trang
90. Võ Văn Thôn, Nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP HCM, CLB LHĐ, Sài Gòn
91. Vũ Thế Khôi, Nhà giáo ưu tú, Hà Nội
92. Vũ Trọng Khải, PGS TS, Chuyên gia độc lập về Kinh tế Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, TPHCM
Trân trọng kính mời các tổ chức, cá nhân hưởng ứng Bản Yêu Sách Tám Điểm 2019 ghi rõ tên tổ chức, người đại diện tổ chức / họ tên, nghề nghiệp-chức danh (nếu có), nơi cư trú (tỉnh/thành; quốc gia) và gửi về địa chỉ: yeusach2019@gmail.com
Tại sao người CSVN cấp cao không thấy họ lố lăng?
Tại sao người CSVN cấp cao không thấy họ lố lăng?

Những hình ảnh lố lăng của người CSVN cấp cao trong nhiều sự kiện quốc tế và quốc nội đầy dẫy khắp MXH, nhưng … nó vẫn tiếp diễn và không có dấu hiệu cho thấy họ ngừng lại để suy ngẫm.
Tại sao đến nông nỗi đó?
Có lẽ, quý độc giả biết nhiều về truyện cổ tích Andersen, trong đó có câu chuyện “Bộ quần áo mới của Hoàng Đế” – truyện cổ tích này, chế giễu vị vua vốn luôn thích những lời nịnh bợ.
Ông vua này dường như không thể nào sống nổi, nếu một ngày không được nghe những lời “mật ngọt” êm ả rót vào tai. Cả cuộc đời ông vua, luôn được những lời ton hót, tâng bốc vây quanh và bịt kín như cánh rừng già âm u mà “ánh sáng sự thật” không tài nào rọi tới nổi !
Câu chuyện thú vị vô cùng, bởi tác giả không để độc giả dừng lại ở sự kệch cỡm, thói rởm đời, chất khoe mẽ và tính hãnh hão về trí tuệ uyên bác, cũng như sự thông thái luôn ngập tràn trong tâm trí của tầng lớp cận thần, vương giả vây quanh “đức vua” mà Andersen đã làm cho những thói hư tật xấu đó lan ra khắp muôn nẻo trong chúng dân!
Tác giả H.C Andersen đã “khuếch tán” thói đạo đức giả như “hạt mầm man trá” được ấp ủ dẫn đến sinh sôi rồi lan rộng và thấm sâu vào ngay cả tầng lớp bình dân nhất trong xã hội.
Thói đạo đức giả đi cùng việc chối bỏ sự thật nhằm để tồn tại, để an toàn, để mưu cầu lợi danh và để… mỗi người buộc phải “giống như tất cả” nếu không muốn trở thành một kẻ bị xã hội bỏ rơi và đào thải.
Người dân xứ ấy bằng lòng, hài lòng và thỏa lòng với lối sống như vậy!
Cho đến một ngày, điều đó dẫn đến tai họa thảm khốc cho “vì vua anh minh” nọ – Ông vua ở truồng trước muôn người mà không hề hay biết! Ngay cả chúng dân cũng ngỡ mình thông thái – tựa như những thức giả uyên bác mới đủ trình độ để nhìn thấy bộ đồ “có một không hai” trên cõi đời! Ngoại trừ một câu bé chỉ thẳng sự thật rằng:
– “Nhìn kìa, đức vua trần truồng!”
Mãi cho đến lúc đó – không vội hơn, không muộn hơn – toàn bộ thần dân xứ đó như sực tỉnh khỏi ‘cơn mê giả dối” mà họ vốn “ngủ vùi” trong nhiều năm.
Andersen viết tiếp:
“Đám đông im bặt. Sau đó, bắt đầu có những tiếng xầm xì nhỏ to:
– Hoàng thượng không mặc gì hết! Có một thằng bé nói như vậy!
“Hoàng thượng không mặc gì hết! Hoàng thượng không mặc gì hết!…”, lời bàn tán mỗi lúc một lớn.
Hoàng đế chợt rùng mình, choáng váng vì ngài thấy hình như họ nói đúng. Nhưng ngài nghĩ: “Ta phải tiến hành cho xong nghi thức của buổi lễ đã”. Vì vậy, nhà vua tiếp tục rảo bước, khuôn mặt thậm chí càng cố lộ vẻ tự hào. Đám tùy tùng theo sau không biểu lộ một chút cảm xúc, tay vẫn nâng đuôi chiếc áo choàng tưởng tượng”. (Hết truyện).
Sự thật không còn chỗ để tồn tại dù là một khoảng không gian nhỏ hẹp nhất trong xã hội dẫy đầy sự man trá, độc ác và bạo ngược.
Ngẫm từ câu chuyện trên, quý độc giả sẽ thấy người CSVN không khác với “vị vua ở truồng”, bởi :
– Sự thật không còn chỗ để tồn tại dù là một khoảng không gian nhỏ hẹp nhất trong xã hội dẫy đầy sự man trá, độc ác và bạo ngược.
– Xã hội đã biến thành một đám đông hỗn độn về tri thức & bát nháo về nhân cách – Sự khốn cùng đó gây ra bởi… nỗi “hân hoan khôn tả” được coi là “tự hào dân tộc” (!)
Vâng! Từ già đến trẻ; từ nam đến nữ; từ bậc “trí giả” cho đến người bình dân v.v… Ngập tràn!
Dường như “đám đông đủ mọi thể loại” đó, không còn biết gì khác ngoài “hương vị ngất ngây” của “men say chiến thắng” lên đến tột đỉnh của… vinh quang – Một loại “vinh quang” chỉ tồn tại trong chốc lát rồi… vội vã tan biến như bọt xà phòng trương phình! Chỉ vậy thôi!
Suy tận cùng, xã hội rữa nát về nhân cách và tan hoang về vật chất như hiện nay cũng do “Sự Thật Đã Rời Bỏ Người Việt Nam”!
Nếu như vị vua trong truyện cổ Andersen không thích nịnh bợ? Mọi người dân xứ đó, có ham hố trở thành “nịnh thần-dân”? Nếu như người CSVN cấp cao không thích tâng bốc?…
…Biết đâu Việt Nam – quê mình – đã… “không khó đỡ” như bây giờ…











