Hai bé gái với chim bồ câu và “sự đối lập” của hai nền giáo dục Âu – Á

Hai bé gái với chim bồ câu và “sự đối lập” của hai nền giáo dục Âu – Á
18:30 24/12/2018.

Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình, nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để…chụp hình!

Úc: Đảng Lao Động hứa hẹn một khoản đầu tư khổng lồ cho ngành giáo dục mầm non, nếu đắc cử
Tôi còn nhớ đó là một buổi trưa hè trời rất đẹp ở Venice. Gió và nắng nhẹ. Tôi lang thang ở quảng trường vắng gần một nhà thờ cổ thì thấy có một cặp vợ chồng mang theo 1 đứa con nhỏ dạo ở đây.

Cô bé chạy chơi với bầy chim. Chim ở Châu Âu nói chung và ở Venice nói riêng cực kỳ thân thiện. Cô bé đang chơi thì mẹ cô thong thả rút ra một mẩu bánh mì. Rồi cô bé ngồi bệt xuống đất bắt đầu cho chim ăn. Bé cẩn trọng, đáng yêu, đút từng mẩu bánh cho từng chú chim.

Tôi ngồi đó quan sát em. Và cha mẹ em nữa. Trên đôi mắt cặp vợ chồng trẻ là niềm hạnh phúc bất tận long lanh khi nhìn con chơi đùa. Họ cười một nụ cười tỏa nắng và dựa đầu vào nhau.

Cô bé chơi chừng 20 phút thì có một cặp vợ chồng du khách người Trung Quốc đi qua. Có một cô bé khác cũng thấy đàn chim. Cô bé lân la đến. Và tôi đọc trong mắt em là sự thèm muốn được vào cuộc với cô bé kia. Có đứng đó chừng 2, 3 phút thì ba bé chạy đến và chụp ảnh lia lịa…con gái với chim. Xong kêu bé tạo dáng để chụp các kiểu. Con bé ngoan ngoãn làm xong phận sự rồi lại ngắm cô bé cho chim ăn. Lúc này tôi nghe tiếng mẹ em the thé (xin lỗi cho dịch đúng nguyên bản vì tiếng Hoa tôi khá tốt): nhanh nhanh về mà còn đi chỗ khác chụp hình!

Cô bé luyến tiếc mãi.

Mẹ lại dụ: chim có ở mọi nơi mà con. Lát nữa mình lại thấy các bạn chim mà.

Cô bé vẫn đứng đó.

Lúc này ba cô quát ầm lên làm chim bay hết và thay đổi cả không gian nơi này: Mau lên! Chim với chả chóc!

Rồi ông xốc đứa bé và lôi nó xềnh xệch trong tiếng khóc ré của con và tiếng lầm bầm của chị vợ!

Cặp vợ chồng người Châu Âu nhìn, khẽ lắc đầu, rồi họ trở lại cuộc sống yên tĩnh vốn có. Chim lại bay về và cô bé ngẩn ra một lúc lại cho chim ăn và nô đùa với chúng.

Bức ảnh thể hiện sự đối lập của hai nền giáo dục Âu – Á
Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình. Nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để…chụp hình. Không phải chụp cảnh vì yêu thích và cảm nhận mà ảnh nào cũng phải…có mình! Chụp mình hay chụp cảnh?

Ừ thì thôi cũng được. Nhưng trẻ con không cần những thứ như thế. Trẻ con cần là được cảm nhận, được hoà vào thiên nhiên.

Nhìn hai đứa trẻ ấy xem, một đứa con nhà giàu Trung Quốc đó còn một đứa là bố mẹ cũng chỉ là dân backpacker, hai gia đình không hề nghèo hơn nhau mẩu bánh mì nhưng cách xử sự rất khác nhau. Đứa trẻ kia được hoà vào thiên nhiên, học cách sống với chính mình, trân quý cuộc sống và yêu thương muôn loài.

Trên hết trong em là những kỷ niệm đẹp và đầy tình yêu. Mà trên hết là tình yêu sáng suốt mà cha mẹ dành cho em. Khi lớn lên, em không cần biết là giàu hay nghèo, đều có thể sống hạnh phúc và tỏa sáng theo cách của em. Mọi người sẽ trân trọng em như một con người thực sự!

Đứa trẻ Trung Quốc, những tấm ảnh bày đủ loại kiểu dáng ấy có thể mang đến cho cha mẹ em niềm hãnh diện, hoặc sưu tập những tấm ảnh đẹp cho con, để rồi sao? Khi nhìn những tấm ảnh đó là sự nuối tiếc về một kỷ niệm buồn buồn và tiếc nuối đối với đứa trẻ. Đứa trẻ ở đâu cũng vậy, cũng trong sáng và thánh thiện. Nhưng người lớn chúng ta nợ con chính bản thân con. Chúng ta hủy hoại đứa trẻ.

Những tấm ảnh ấy rồi sao, mỗi lần nhìn lại là một sự tự mãn, tự mãn vì mình đã đi qua nơi này, vì mình …trên người khác. Nếu được khen thì tốt, bị chê thì ghét, bảo người ta …gato mình. Thế thì mình đang dạy con những gì: tự phụ (bệnh của rất nhiều trẻ học trường “có yếu tố quốc tế” bây giờ), cao ngạo, vô cảm, khoe mẽ …nhưng hoàn toàn thiếu hạnh phúc đích thực và thiếu cảm nhận cuộc sống sâu sắc. Đứa trẻ đó lớn lên có thể giàu có và thành công, nhưng người ta không nhớ về em, người ta có thể xu nịnh em nhưng hoàn toàn không trân quý em!

Cùng một hoàn cảnh, cùng một thời điểm vậy mà đã cho ra đời hai đứa trẻ khác nhau đến thế!

Tôi nghĩ cái thời ngày xưa nghèo khó không được đi du lịch mà chắc mình chỉ ngồi dưới gốc cây mơ mộng mà còn có nhiều thời gian cảm nhận về cuộc sống hơn là bây giờ!

Tôi biết nhiều bậc phụ huynh cho con đến trường chỉ để xem cô giáo có thương con không là đủ. Chính mình cũng nghĩ cưng nó thôi là đủ. Cho nó đi chơi thì bảo con con chơi cái này đi, đừng chơi cái kia bẩn, cái này hay nè, tốt nè ! Rồi nó bỏ không thèm chơi nữa hay khóc ré lên.

Ta tự hỏi mình cho con nhiều thế, cho nó ăn uống vất vả thế mà nó vẫn …không hài lòng. Nó vẫn …bất hiếu. Rồi ta vin vào chữ hiếu, khiên cưỡng bắt con có hiếu. Ta tước đoạt cái đẹp trong con trắng trợn để thỏa mãn lòng tham, rồi bắt đứa trẻ đó phải cảm ơn mình.

Nhìn lại xem mình làm gì với đứa trẻ và mình đã bị làm gì khi còn là 1 đứa trẻ?

Chính chúng ta không hiểu và không phân biệt nổi đâu là tình yêu đích thực đâu là tình yêu khiên cưỡng và gông cùm vào thứ gọi là: trách nhiệm phải yêu.

Đứa trẻ nó không cảm nhận giống bạn, bạn đến một nơi, chụp chụp đủ thứ hình ảnh, ăn uống, khách sạn … Đứa trẻ về cuối cùng chỉ nhớ mỗi cái …hồ bơi dù nó đi biển, hay chỉ nhớ mỗi cái hoa bồ công anh dù bạn có hàng trăm hoạt động ở trên núi! Hãy nhìn bằng cảm nhận của con hay ít nhất là để con được tự do! đừng cố lấy cái nhìn của mình áp lên tâm hồn non nớt và trong trẻo của con. Hãy để con cảm nhận cuộc sống theo cách của con!

Tôi thích đi du lịch một mình, hoặc với trẻ con, vì các em trong sáng, chụp ảnh các em vui chơi là một điều cực kỳ thú vị, chụp ảnh cuộc sống và con người nơi đó cũng vậy, đưa được hồn nơi ấy vào trong ảnh là một công việc khó khăn và nâng cao tâm hồn mình.

Tôi yêu du lịch và cuộc sống xê dịch đó đây, ở đó ta cảm nhận thế giới rất khác. Nếu một lần nào đó đi du lịch mà bạn quẳng cái máy chụp hình đi mà cảm nhận thôi, hoặc chỉ chụp khi cảm được nơi ấy thôi. Bạn sẽ thấy mỗi một ngọn cây đã nói với bạn bao điều. Bạn sẽ nhớ hết vì bạn sợ quên mất. Sẽ yêu vì bạn thổi chính mình vào đó. Vào những buổi chiều trên những lâu đài cổ với những đàn chim hay chỉ là một cánh đồng xanh cuộn sóng mùa lúa chín.

Đừng đi xem hoa sen mà chỉ để uốn éo với cái hoa.

Riêng về trẻ em, xin đừng đầu độc con bằng chính tâm hồn bị nhiễm bẩn của mình, ít nhất hãy theo con và cho con là chính mình. Hãy để ý xem hành động của mình xây dựng một đứa trẻ như thế nào.

Còn tôi, chỉ muốn đi du lịch một mình!

Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 1 person, shoes and outdoor
Image may contain: 1 person, sitting, shoes and indoor

Hàng trăm người đã ký tên trên ‘Yêu sách’ đòi CSVN trả lại quyền cho dân

About this website

 

NGUOI-VIET.COM
Mạng xã hội loan truyền rộng rãi một bản “Yêu sách 8 điểm năm 2019 của người dân Việt Nam” đòi chế độ Hà Nội trả lại tất cả các quyên dân sự và chính trị mà họ đang tước đoạt dù có trong hiến pháp.…

Cựu chiến binh gây quỹ xây tường biên giới hơn $15 triệu trong 5 ngày

Cựu chiến binh gây quỹ xây tường biên giới hơn $15 triệu trong 5 ngày

https://www.baocalitoday.com/hoa-ky/cuu-chien-binh-gay-quy-xay-tuong-bien-gioi-hon-15-trieu-trong-5-ngay.html

(Washington Post) – Nếu Mexico và Quốc hội Mỹ, không bên nào chịu chi trả tiền cho bức tường biên giới của Tổng thống Trump, thì cựu chiến binh Brian Kolfage có kế hoạch phù hợp và nhanh chóng hơn trên GoFundMe.

Chỉ trong vòng 5 ngày, chiến dịch gây quỹ “Chúng tôi, Nhân dân sẽ Tài trợ Xây tường” của Kolfage  đã thu hút hơn 200.000 người tham gia, với hơn $15 triệu Mỹ kim. Mục tiêu của cựu chiến binh cụt mất ba chi được tặng huy chương Trái tim Tím (Purple Heart) trong thời gian phục vụ chiến trường Iraq gây quỹ số tiền $1 tỉ Mỹ kim trên GoFundMe.. Theo cựu chiến binh chia sẻ trên GoFundMe, nếu mỗi một người trong số 63 triệu cử tri bỏ phiếu cho ông Trump đóng góp $80 Mỹ kim thì họ sẽ có được bức tường như ông Trump hứa hẹn,  tương đồng với ý kiến trong một bài xã luận được đăng trên tờ New York Post vào cuối tuần.

Trong email hồi đáp tờ Washington Post, cựu chiến binh Không lực Hoa Kỳ, 37 tuổi, ở Miramar Beach, Florida, cho hay, anh quyết định khởi sự chiến dịch gây quỹ vào hôm Chủ nhật vì “những trò chơi chính trị từ lưỡng đảng” đã ngăn chặn ngân sách xây tường. “Đã đến lúc dừng việc đùa giỡn với cử tri,” Kolfage ghi trong thư điện tử. “Nếu người ta bảo chúng ta sẽ nhận được gì đó, thì hãy thực hiện.”

Chiến dịch gây quỹ bắt đầu được cỗ võ trong tuần này từ khi ông Trump vào hôm thứ Ba từ bỏ yêu cầu Quốc hội chi tiền $5 tỉ Mỹ kim xây tường hoặc một phần chính phủ phải đóng cửa. Trước đó, trong cuộc họp với lãnh đạo Dân chủ, ông Trump tuyên bố “lấy làm hãnh diện đóng cửa chính phủ để có tiền xây tường. Nhưng các nhà lập pháp lưỡng đảng rõ ràng không ưa thích việc này. Vào hôm thứ Tư, Quốc hội thông qua một dự luật chi tiêu ngắn hạn nhằm giúp chính phủ tiếp tục hoạt động cho đến ngày 8 tháng 2. Tuy nhiên, dự luật này không có tiền xây tường. Hạ viện sau đó nhanh chóng thông qua dự luật chi tiêu có $5 tỉ Mỹ kim theo yêu cầu của ông Trump, nhưng dự luật này vấp phải phản đối từ Thượng viện. Đến chiều thứ Sáu, hai bên vẫn đang thương lượng.

Chính phủ có thể chấp nhận số tiền gây quỹ trên GoFundMe hay không? Chuyện này không đơn giản.

Các nhà lập pháp Cộng hòa đã giới thiệu dự luật nhằm cho phép Bộ Ngân khố chấp nhận các khoản đóng góp từ công chúng cho mục đích xây tường. Dự luật “Quỹ Xây tường Biên giới” do Dân biểu Warren Davidson (Ohio) và Dân biểu Diane Black (Tennessee) đề xướng hiện vẫn còn nằm trong trong ủy ban với số phận mong manh sau khi Dân chủ nắm quyền Hạ viện.

Tuy nhiên, Kolfage tỏ ra lạc quan về khả năng một dự luật mới, bảo đảm “100% tiền đóng góp sẽ được tài trợ cho bức tường của ông Trump.” Anh chỉ ra dự án khôi phục Tượng đài Washington vào năm 2012. Quốc hội cấp $7,5 triệu Mỹ kim dùng sửa chữa tượng đài sau vụ động đất ở bờ Đông nước Mỹ vào năm 2011, và kêu gọi khu vực tư đóng góp khoản tiền tương tự.

Kolfage cho hay, anh đã liên lạc với chính phủ Trump nhưng từ chối tiết lộ thông tin cụ thể. Tòa Bạch Ốc cũng chưa đưa ra lời bình luận.

Chiến dịch của cựu chiến binh khác xa với kế hoạch kêu gọi khu vực tư nhằm hỗ trợ Tổng thống xây tường, nhưng lại thành công nhất cho đến nay. Hàng chục người khác trước đây cũng nỗ lực kêu gọi đóng góp giúp ông Trump hoàn thành lời hứa xây tường nhưng không đâu vào đâu. Tuy nhiên, Kolfage có một điều những người gây quỹ khác không có: anh là cựu chiến binh, một phi công Không lực Hoa Kỳ bị thương nặng.

Hương Giang (Washington Post)

 

Sài Gòn sau tháng 4/1975 qua con mắt của 1 thanh niên miền bắc,

Minh Văn Hoàng shared a post.

Bài viết khá hay , và thực tế mình vào Sài gòn 1995 !!! Nói thẳng ra rằng dân bắc mình đã bị đảng cộng sản việt nam nhồi sọ quá nhiều 👍👍👍

Image may contain: car, sky, night, crowd and outdoor

Nguyễn Trưởng

Sài Gòn sau tháng 4/1975 qua con mắt của 1 thanh niên miền bắc, người sau này trở thành nhà văn nổi tiếng Nguyễn Quang Lập!

…..

Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.

Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời diệu kì.

Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.

Tối hôm đó thằng Mình bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạ bốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thể sản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồ ăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thế kia, chỉ giành cho các du hành vũ trụ, người thường không bao giờ có.
Thằng Minh khoe cái cassete ba nó gửi cho nó để nó học ngoại ngữ. Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassete là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassete của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo, người thường không thể có. Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thật vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệ đến thế. Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉ ghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bỉu môi nói với nó, cứt! Rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Mình tủm tỉm cười không nói gì, nó mở casete, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn ca số 7. Kết thúc Sơn ca số 7 thằng Hoan bỗng thở hắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi!

Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gon. Kì nghỉ hè năm sau, tháng 8 năm 1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họ tôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn.

Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thự của ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, ti vi tới xe máy, ô tô, cầu thang máy và bà giúp việc tuổi năm mươi một mực lễ phép gọi tôi bằng cậu. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi. Thán phục chứ không ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú. Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn.

Khấp khởi và hồi hộp, rụt rè và cảnh giác, tôi bước xuống lòng đường thành phố Sài Gòn và gặp ngay tiếng dạ ngọt như mía lùi của bà bán hàng tạp hóa đáng tuổi mạ tôi. Không nghĩ tiếng dạ ấy giành cho mình, tôi ngoảnh lại sau xem bà chủ dạ ai. Không có ai. Thì ra bà chủ dạ khách hàng, điều mà tôi chưa từng thấy. Quay lại thấy nụ cười bà chủ, nụ cười khá giả tạo. Cả tiếng dạ cũng giả tạo nhưng với tôi là trên cả tuyệt vời. Từ bé cho đến giờ tôi toàn thấy những bộ mặt lạnh lùng khinh khỉnh của các mậu dịch viên, luôn coi khách hàng như những kẻ làm phiền họ. Lâu ngày rồi chính khách hàng cũng tự thấy mình có lỗi và chịu ơn các mậu dịch viên. Nghe một tiếng dạ, thấy một nụ cười của các mậu dịch viên dù là giả tạo cũng là điều không tưởng, thậm chí là phi lí.

Tôi mua ba chục cái bút bi về làm quà cho bạn bè. Bà chủ lấy dây chun bó bút bi và cho vào túi nilon, chăm chút cẩn thận cứ như bà đang gói hàng cho bà chứ không phải cho tôi. Không một mậu dịch viên nào, cả những bà hàng xén quê tôi, phục vụ khách hàng được như thế, cái túi nilon gói hàng càng không thể có. Ai đòi hỏi khách hàng dây chun buộc hàng và túi nilon đựng hàng sẽ bắt gặp cái nhìn khinh bỉ, vì đó là đòi hỏi của một kẻ không hâm hấp cũng ngu xuẩn. Giờ đây bà chủ tạp hóa Sài Gòn làm điều đó hồn hậu như một niềm vui của chính bà, khiến tôi sửng sốt.

Cách đó chưa đầy một tuần, ở Hà Nội tôi đi sắp hàng mua thịt cho anh cả. Cô mậu dịch viên hất hàm hỏi tôi, hết thịt, có đổi thịt sang sườn không? Dù thấy cả một rổ thịt tươi dưới chân cô mậu dịch viên tôi vẫn đáp, dạ có! Tranh cãi với các mậu dịch viên là điều dại dột nhất trần đời. Cô mậu dịch viên ném miếng sườn heo cho tôi. Cô ném mạnh quá, miếng sườn văng vào tôi. Tất nhiên tôi không hề tức giận, tôi cảm ơn cô đã bán sườn cho tôi và vui mừng đã chụp được miếng sườn, không để nó rơi xuống đất. Kể vậy để biết vì sao bà chủ tạp hóa Sài Gòn đã làm tôi sửng sốt.

Rời quầy tạp hóa tôi tìm tới một quán cà phê vườn. Uống cà phê để biết, cũng là để ra dáng ta đây dân Sài Gòn. Ở Hà Nội tôi chỉ quen chè chén, không dám uống cà phê vì nó rất đắt. Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ nhâm nhi cốc cà phê đen đá pha sẵn, hút điếu thuốc Captain, tự thấy mình lên hẳn mấy chân kính. Không may tôi vô ý quờ tay làm đổ vỡ ly cà phê. Biết mình sắp bị ăn chửi và phải đền tiền ly cà phê mặt cậu bé hai mươi tuổi đỏ lựng. Cô bé phục vụ chạy tới vội vã lau chùi, nhặt nhạnh mảnh vỡ thủy tinh với một thái độ như chính cô là người có lỗi. Cô thay cho tôi một ly cà phê mới nhẹ nhàng như một lẽ đương nhiên. Tôi thêm một lần sửng sốt.

Một giờ sau tôi quay về nhà ông bác, phát hiện sau nhà là một con hẻm đầy sách. Con hẻm ngắn, rộng rãi. Tôi không nhớ nó có tên đường hay không, chỉ nhớ rất nhiều cây cổ thụ tỏa bóng sum sê, hai vỉa hè đầy sách. Suốt buổi sáng hôm đó tôi tha thẩn ở đây. Quá nhiều sách hay, tôi không biết nên bỏ cuốn gì mua cuốn gì. Muốn mua hết phải chất đầy vài xe tải. Giữa hai vỉa hè mênh mông sách đó, có cả những cuốn sách Mác – Lê. Cuốn Tư Bản Luận của Châu Tâm Luân và Hành trình trí thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung cùng nhiều sách khác. Thoạt đầu tôi tưởng sách từ Hà Nôi chuyển vào, sau mới biết sách của Sài Gòn xuất bản từ những năm sáu mươi. Tôi hỏi ông chủ bán sách, ở đây người ta cũng cho in sách Mác – Lê à? Ông chủ quán vui vẻ nói, dạ chú. Sinh viên trong này học cả Mác – Lê. Tôi ngẩn ngơ cười không biết nói gì hơn.

Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị. Tôi thì rất vui vì biết mình đã được giải phóng.

Ảnh đại lộ Hàm Nghi, Q.1, trước 1975.

Mùa Lễ 12-2018 : Lại ẫm ĩ chuyện ông Trump ….

 
Norris Le

Mùa Lễ 12-2018 : Lại ẫm ĩ chuyện ông Trump ….

Không có gì lạ đáng ngạc nhiên. Những gì ông này làm đều đã được báo trước trong lúc tranh cử. AMERICA FIRST . Ngay trong diễn văn nhậm chức , ông ta nói thẳng băng vào mặt các ông cựu Tổng Thống đang ngồi trước mặt rằng ông sẽ sửa sai lại hết, sẽ làm sạch vũng lầy chính trị tại Hoa Thịnh Đốn …. Già lụ khụ như tớ mà cũng đã đoán trước , không những nước Mỹ mà cả thế giới sẽ náo loạn lên vì ông này.

“Các anh lợi dụng nước Mỹ đã quá lâu …. Bây giờ tôi muốn chấm dứt việc đó. Chơi Fair với nhau nhé”. Ông ta chưa hề ngần ngại khi nói thế, kể cả với đồng minh ! Ông cũng chẳng tha những người sống trên đất Mỹ mà cứ ù lì ngồi hưởng trợ cấp xã hội, welfare, foodstamps ! Những ai sống bất hợp pháp, phạm tội hình sự … sẽ được trả về nguyên quán. Ai chửi cứ chửi. Ông làm cứ làm, với một luận cứ rất đơn giản : – Dân bầu tôi vì những lời tôi hứa lúc tranh cử. Bây giờ tôi chỉ thực hiện lời hứa đó với cử tri.

Ai muốn làm ăn với Trung cộng thì tùy, nhưng đối với ông Trump, Trung cộng là kẻ thù nguy hiểm nhất đối với Mỹ , – không phải Nga sô. Vì thế mặt trận Á châu – Thái Bình Dương quan trọng hơn bất cứ nơi nào khác. Vì thế mà liên minh quân sự Ấn – Nhật – Úc – Mỹ ra đời. Hòa dịu với Nga để chống Trung cộng !

Rút quân dàn trải nhiều nơi khác để tập trung quân lực vào mặt trận chính là quan tâm hàng đầu của chính quyền Trump, nhất quyết không để sa lầy tại Trung đông.

Một số tướng lãnh tài ba, hay một số giới chức khác, nhìn vấn đề dưới cái nhìn quân sự, hay đạo đức chính trị, có thể khác với cái nhìn chiến lược trước thời thế hiện nay của ông Trump. Ông ta đã nói trước, Mỹ sẽ không vì ai cả, – America first. Ông không hứa hẹn, cam kết chung thủy gì với ai, nên không cảm thấy có lỗi với ai. Ông làm vì nước Mỹ.

Giới chức nào không đồng ý, sẽ được tùy nghi từ chức , hoặc sẽ bị sa thải . 
“You are fired” là câu nói thường xuyên của ông Trump đối với thuộc cấp nào không đáp ứng được nhu cầu của doanh nghiệp, khi ông còn là một doanh nhân. 
Cuộc đọ sức giữa chính quyền Trump và phe của đảng Dân Chủ đang diễn ra quyết liệt đều nhắm vào mục tiêu tranh cử sắp tới : 2020. Mỗi bên đều có chiến lược, chiến thuật của riêng mình. Sẽ còn nhiều gay cấn. 
Đó là điều vẫn thường xãy ra trong những nước Dân Chủ. 
N.L

Kỹ Niệm 14 Năm đúng ngày Giáng Sinh năm 2004…

Kỹ Niệm 14 Năm đúng ngày Giáng Sinh năm 2004…

14 năm về trước, vào ngày 24/12/2014 tại Northern Virginia, tôi bị stroke vào nhà thương cấp cứu, ICU/hospital. Hôm đó, tôi đi công tác ở Vancouver, Canada và Seattle, WA về đến Washington D.C trời xuống -36 độ lạnh.  Lúc tôi đi trời ấm như mùa xuân, lúc về buốt lạnh mùa đông. Từ terminal xe bus đưa tôi ra parking lot, không ngờ xe bus đưa tôi ra lộn parking lot.  Một tiếng rưỡi lội bộ đi tìm xe dưới nhiệt độ -36 độ âm, nhưng tôi không có áo lạnh.  Kết quả, tôi bị stroke, sau 1-2 với cái shock bất ngờ đó. Một cái stroke rất là nặng tưởng chết, nhưng Chúa và Đức Mẹ đã cứu tôi và cho tôi sống lại một cuộc sống gần gũi với Chúa và Đức Mẹ hơn và được làm nhân chứng cho Chúa.

Biến cố đó, gia đình và người thân và bạn bè đã đến thăm và care cho tôi nhiều lắm. 26 người – Bố Mẹ và một số người thân đã hủy bỏ chuyến đi đến Indonesia/Malaysia/Thailand để chăm sóc cho tôi.  Một ngày rưỡi sau, là biến có Tsunami làm đến 330,000 người đã bỏ mạng ở vùng Indonesia/Malaysia/Thailand, nhưng gia đình tôi đã được Chúa và Đức Mẹ cứu sống, và tôi từ dạo đó tôi chiêm niệm sống gần gũi Chúa và Đức Mẹ.

Tạ ơn Chúa và Đức Mẹ, tôi bị câm không nói được vài tháng, nhưng rồi trong một buổi sáng, Mai đã cùng tôi cầu nguyện để xin Sáng Danh Chúa,  xin Chúa cho tôi được nói lời ca ngợi Chúa.  Và Chúa đã nhận lời, cho tôi lần đầu tiên bật lại tiếng là Kinh Lạy Cha và Kính Kính Mừng, và tôi đã ca ngợi Chúa và Đức Mẹ đọc hết Chuỗi Mân Côi trong buổi sáng đó, và mỗi ngày từ đó về sau. 40 ngày nằm nhà thương như là mầu nhiệm được vào sa mạc 40 ngày với Chúa.

Ba tháng sau khi bị stroke, tôi đã lập ra một đường dây để thông đạt với các Cha, các Soeurs, các Thầy, các Bác và các Anh Chị thân mến….bây giờ đúng 14 năm rồi và nhóm càng ngày càng gia tăng toàn cầu. Xin tạ ơn Chúa và Đức Mẹ Maria

Xin Bố Mẹ, gia đình, người thân và tất cả mọi người cho chúng con/tôi được cám ơn, nhầm ngày kỷ niệm 14 năm tôi bị stroke, tận đáy lòng chúng tôi…một tình yêu mà Thiên Chúa cho kết hiệp.

Xin chúc các Cha, các Thầy, các Soeurs, các Bác và các Anh Chị một Mùa Giáng Sinh tràn đầy Hồng Ân  Chúa Cứu Thế và tiếp tục hành trình sống vối Chúa.

Bảo Trọng,

Thụ & Mai

TB: 14 Năm, tháng 12, 2018  Trận Tsunami lại xảy đến cho đồng bào Indonesia..Xin Chúa và Đức Mẹ giúp cho người Indonesia được sớm bình an và chấm dứt những thiên tai.

MERRY CHRISTMAS 2018!

  HAPPY NEW YEAR 2019!.

Happy New year to you and your family.

Chỉ có một  thứ hạnh phúc trên đời này, đó là yêu thương và được yêu thươngGeorge Sand

Thu & Mai, Giang Sinh 2018.

Tuyên truyền đến độ phát tởm

Thuong Phan shared a post.
Image may contain: 5 people
Thao TeresaFollow

Thú thật, đời mình chưa bao giờ cảm thấy lợm giọng và sởn hết da gà như khi đọc bài này. Tởm quá ! Những thằng đồ tể giết người hàng loạt đã bị cả thế giới phỉ nhổ nhưng cộng sản VN lại đi tuyên truyền đến độ phát tởm thế này.