Á C Ô N

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a link.

BAOTIENGDAN.COM
Hoa Kim Ngo
A’ C  Ô N

(26/12/2018)
FB Nguyễn Tiến Tường
_________

Sự thật dày xéo tâm can nhất ở những dự án như Metro hay Đại lộ Đông Tây trước đây là bộ mặt tàn ác của quan chức. Hơn cả trộm cướp tiền bạc, nó đục khoét niềm tin, chà đạp luân thường đạo lý.

Quan không thương dân đã đành. Người từ xa lạ đến thương dân cho cây cầu cho tuyến đường, cũng xúm lại đục khoét, ăn tàn ăn mạt. Ăn gốc chưa đủ, lập lên cái BOT cái trạm ăn tận ngọn.

Ăn cả uy tín quốc gia bởi nước ngoài thấy quan chức là sợ. Ăn cả manh áo rách của dân, bởi dân thấy là thù. Ăn như cái hạm, ăn cả tự trọng liêm sỉ. Ăn cả tiền đồ hậu vận của mình lẫn người khác. Ăn xong thì đi dạy đạo lý, đi chùa chiền nhang khói. Hệt yêu nghiệt xuống đày nhân dân.

Đừng trông chờ liêm sỉ của quan chức. Bởi vì thấy thân phận rách nát của dân Thủ Thiêm vậy mà họ vẫn ăn tàn được. Thấy cuộc sống cơ cực của dân đô thị như vậy mà họ vẫn ăn mạt được thì trông chờ làm gì. Vo tròn nhân dân lại mang đi bán được chắc họ cũng chẳng từ nan.

Dân cả đời chắt mót, mấy người cuối đời nhìn thấy một tỷ? Họ ăn trăm tỷ nghìn tỷ như con nít chơi đồ hàng. Ăn tận xương tuỷ dân mà không chịu làm. Chỉ tìm cách phá để mà ăn tiếp.

Dân bị hấp dẫn bởi con số trăm tỷ nghìn tỷ gắn với những thanh củi mà quên mất chính họ phải cày ải, phải chấp nhận thuế khoá hà khắc để bù vào.

Người ta hay hỏi về cải cách thể chế. Tôi thấy cả một mớ bòng bong như mạng nhện. Ít nhất trong cuộc đốt lò, ông Nguyễn Phú Trọng nên xúc tác để thay đổi luật phòng chống tham nhũng. Phải quy định tội riêng để truy tố ở khung cao nhất, thậm chí thật hà khắc. Chứ cứ quanh tội tham ô hoặc hối lộ thì gãi ngứa họ thôi. Lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản lút khung cũng chỉ chung thân.

Địa chủ ngày xưa tích tụ ít ruộng đất thì bị xử tử. Còn ngày nay ăn trăm tỷ nghìn tỷ chỉ đi tù. Vợ con cháu chắt mấy đời sung sướng, lấy gì họ sợ?

Phải sửa luật, vài cục tỷ cũng phải quy định lút khung tử hình, xử vài ông thì những kẻ cướp cổ cồn mới biết sợ. Thì nhân dân mới cam lòng được.

Ăn cắp cái bánh mì cùng lắm một người chết đói. Ăn cắp tiền của, niềm tin quốc gia và nhân dân thì bao thế hệ sẽ phải cúi đầu lầm lũi.

Tiêm cho chết bớt đi. Đù má quân ác ôn!

CHUỒNG NGƯỜI.

Diep Nong shared a post.
Mùa Noel, mùa của ăn và chơi, yêu thương cùng tha thứ… Nhưng, đọc bài viết này, tôi thật sự kinh hải… Tôi bỗng thấy mẫu bánh mì tôi mới đánh rơi vãi thật phung phí… Tôi thấy không thể nào mà tha thứ cho cái chế độ CS quá dã man, cho bọn lãnh đạo tàn ác từ chóp bu đến cắc ké… Rưng rưng nước mắt, tôi nhớ đến ba tôi đã từng bị bọn cai tù cải tạo bắt phải đi gánh phân xanh…, tôi nhớ lại cái nghèo cái đói của gia đình chúng tôi sau năm 75…

Mời các bạn đọc cả hai bài CHUỒNG NGƯỜI và bài ĐÓI ( bên dưới bài Chuồng Người) để kinh hải cho kiếp người VN sống dưới chế độ CS.

Image may contain: 15 people, people sitting and crowd
Hien Nguyen K

Thử đọc đi các Bạn……..mà phải ”rùng-mình+kinh-hãi”, cốt truyện đã diễn-tả về cái ĐÓI, giữa người và vật không còn ”ranh-giới” nữa. 1 biện-pháp cai-trị rất tinh-vi, nhưng…..cũng rất dã-man. Cám ơn Bạn đã đọc.

****
CHUỒNG NGƯỜI.

Chỉ còn vài ngày nữa là thu hoạch xong vụ mùa. Tôi được miễn đi lao động, vì cái chân đau. Hôm qua lúc chuyển lúa vào bồ, tôi vô ý vấp ngã nơi bậc thềm nhà kho. Mặc dù đã được nắn bóp, sửa trặc, nhưng khớp xương mắc cá chân vẫn sưng đỏ, đau nhức.

Khi các đội đã xuất trại, tôi chống cây gậy ra cửa, đứng nhìn lên sân trại. Giữa sân có đặt ba cái thùng phuy, dùng chứa phân người. Sau một đêm bài tiết của anh em trong trại, phân được xúc từng gánh đem đổ vào thùng. Hàng ngày, người của đội rau xanh sẽ chuyển ba cái thùng này bằng xe cải tiến đến vườn rau. Ðổ phân xuống hố, lấp phủ lên một lớp đất. Ủ phân. Một thời gian sau, phân từ màu vàng như đất sét nhão, biến thành màu xám như bùn, đã tới lúc có thể dùng được, xúc lên làm phân bón rất tốt. Phân được chế biến kiểu này gọi là phân Bắc. Mới đầu, anh em đội rau xanh rất tởm phân Bắc, nhưng thời gian lâu dài, tiếp xúc mãi thành quen, thấy cũng không có gì đáng gớm ghiếc, và khám phá ra cái công dụng tuyệt vời của nó. Chỉ cần rau muống nếm một chút phân Bắc, rau trở nên xanh tốt, tăng trưởng rất nhanh.

Từ trong đội cải tạo hình sự, có hai tên cầm que đi đến thùng phuy. Nó bươi móc thứ gì trong đó. Một trong hai tên này, tôi quen. Hồi mới quen, tôi hỏi nó:
-Mày tên gì?
-Ný! 
-Tên ngộ quá! Họ gì?
-Nê !
-Cái gì? Làm gì có họ Nê?
-Có chứ! Rất nhiều!Tên họ của cháu: Nê văn Ný
Tôi chợt hiểu, bật cười:
-Mày nói ngọng. Tên họ của mày là Lê văn Lý.
-Người miền Nam của các chú thường nói thế. Ở đây chúng cháu gọi Nê Văn Ný!
Từ đó trở đi, tôi cũng gọi nó là thằng Ný.
Thấy nó bươi móc trong thùng phuy, tôi kêu lớn:
-Ný! Mày làm cái gì đó?
Nó quay lại nhìn tôi, rồi bỏ cái que, đi lại gặp tôi.
-Hôm nay sao chú được nghỉ?
-Tao bị bong gân chân. Còn mày?
-Cháu chờ để trưa gánh đồ ăn thông tầm cho đội!
-Mày tìm gì trong thùng phân?
-Nhà bếp vừa đổ rác trong ấy. Cháu kiếm chút rau cải vụn. -Ăn uống dơ bẩn, có ngày bỏ mạng con ơi!
-Cháu mang về rửa sạch, cho vào ca cống, đun sôi, vi trùng nào chả chết!
Tôi nhìn thân hình gầy gò, cái mặt hốc hác của nó, và nghĩ đến mình. Tôi có khác nó gì đâu. Cùng một hoàn cảnh khốn khó, người ta không cần tỏ lòng trắc ẩn cho nhau.
Ðứng tần ngần một lúc, nó hỏi:
-Chú có thuốc nào, cho cháu xin một bi!
-Vô đây!
Tôi dẫn nó vào lán, ngắt trong cái bọc nhỏ, cho nó một bi thuốc lào. Rít xong hơi thuốc, nó nói:
-Hôm nay, đội cháu có mấy thằng được chỉ định nên khung, mổ nợn cho cán bộ bồi dưỡng. Cháu không được đi. Tiếc thật!
-Mổ lợn đâu có gì thích mà mày tiếc?
-Thích chứ! Ðược xơi thịt!
-Cán bộ cho ăn hả?
-Không. Làm gì có người tốt thế!
-Vậy ăn bằng cách nào?
-Khi được chỉ định đi mổ nợn, thằng nào cũng phải măc hai nớp quần. Nớp trong được bó sát vào bìu dái như cái quần xì của người miền Nam. Ðến núc xẻ thịt thì xén vài cục, nén dấu vào quần, dưới bìu dái. Trước khi về, cán bộ bắt đứng xếp hàng, mò xét khắp ngườii, nhưng không mò dưới bìu dái. Thế nà thoát!
-Tụi mày tài thật!
– Cách này dùng mãi, bị phát giác. Chúng nó bắt cởi đồ, chỉ còn độc cái quần trong, thò tay sờ vào quần, sờ nắn trong háng, nhột bỏ mẹ. Bắt gặp có dấu thịt, chúng nó dần cho nát đòn và cùm vào nhà kỷ nuật.
-Khó khăn, nguy hiểm như vậy, tụi mày không sợ? 
-Trong khó khăn nẩy sinh sáng tạo. Chúng cháu nghĩ ra được cách giấu thịt, chỉ có trời biết.
Nó ngừng lại, chỉ tay vào túi tôi:
-Chú cho cháu thêm bi thuốc!
-Mày có tài thật, đang kể chuyện tới hồi gây cấn là ngừng lại, đòi thứ này, thứ nọ.
Dù cằn nhằn nhưng tôi vẫn ngắt cho nó bi thuốc lào thứ hai. Nó cẩn thận cho bi thuốc vào nõ điếu, châm mồi lửa, rít một hơi dài…Tôi giục:
-Kể tiếp đi. Cái mánh lới giấu thịt của mày! 
-Thằng nào được chỉ định đi mổ lợn, khi trở về đội cũng phải nạp cho thằng đội trưởng hai cục thịt bằng ngón chân cái.Không có, nó thụi vào bụng cho thổ huyết! 
-Tao không muốn nghe chuyện thằng đội trưởng của tụi mày. Hãy kể phương pháp dấu thịt mà mày cho rằng sáng tạo. 
-Vâng! Phương pháp này không cần phải chuẩn bị đồ nghề gì cả. Lúc xẻo thịt, nếu cán bộ không để ý, cứ xén từng cục, cho vào mồm xơi tươi!
-Ăn thịt sống hả?
-Vâng! Xơi thịt sống thì đã có sao?
-Tụi mày ăn uống như người tiền sử! 
-Người tiền sử nà người xứ nào mà ăn uống như chúng cháu? 
-Chẳng phải xứ nào cả! Ðó là tổ tiên của chúng ta nhiều triệu năm về trước. Khi chưa tìm ra lửa, loài người phải ăn thịt sống.
-Ðấy! Họ vẫn khoþe mạnh, sinh tồn đến ngày nay. Cọp beo cũng thế!
-Hãy nói vấn đề lấy thịt. Tụi mày ăn tại chỗ, nhưng làm sao lấy về cho thằng đội trưởng?
-Chúng cháu xén sẳn vài cục, khi có nệnh về nà cho vào mồm nuốt ngay. Bọn cán bộ dù có con mắt thánh cũng không bắt gặp. Xét xong, chúng cháu vội về đội, móc họng, nôn ra niền, nạp đủ số cho thằng đội trưởng.
-Rồi thằng đội trưởng ăn bằng cách nào?
-Hắn rửa cục thịt sạch chất nhớt, cho vào ca cống, đun lên nà có được bữa ăn ngon.
Nói xong, thằng Ný đứng dậy:
-Cháu phải về gánh cơm cho đội thông tầm. Cái chân chú đau, không nên đi đứng nhiều.

Nó quay lưng, ra khỏi lán.
Nhìn đôi vai gầy guộc của nó rút lại như đôi vai cuþa người bệnh ho lao, tôi gọi: -Ný! Mày trở lại lấy vài bi thuốc laòo, đêm nay hút cho đỡ lạnh!
Vào những ngày cuối năm, trời bỗng dưng trở lạnh. Mưa phùn lất phất trên những vòm cây. Ðồi nương ẩm đục. Ngày hai mưới chín tháng Chạp, được phép trại trưởng, các đội khỏi phaþi xuất trại lao động bên ngoài. Thay vào đó, anh em được giao công tác dọn dẹp và làm vệ sinh trong trại, chuẩn bị đón Tết.
Tôi đang ngồi nhổ cỏ dọc theo những chân tường ngăn chia các đội. Thăng Ný đi ra. Hôm nay nó mặc bộ đồ lành lặn, sạch, mặt hiện niềm vui. Tôi nói:
-Chưa Tết mà ngó mày, tao đã thấy mùa xuân!
Nó báo tin: – Cháu được mẹ từ Vĩnh Yên nên thăm. Bộ đồ này cháu mượn của thằng bạn, để mẹ cháu không nhìn thấy cháu rách. Cháu đang chờ cán bộ dẫn ra nhà thăm nuôi.
– Mày ngon rồi! Vừa có đồ ăn của trại, vừa được mẹ tiếp tế thêm. Tết này mày huy hoàng!
-Vâng! Huy hoàng thật! Cháu không ngờ may mắn đến thế!
Khoảng hai giờ chiều, cán bộ dẫn thằng Ný về trại, tay ôm bụng, mặt nhăn nhó, tái nhợt. Ngờ nó bị trúng gió, tôi theo nó vào lán. Nó năm vật lên sạp, lăn lộn, kêu đau bụng và lạnh. Tôi hỏi mượn mấy thằng bạn của nó ve dầu nóng để cạo gió.
Thằng đội trưởng hình sự đứng nhìn một lúc, nói:
-Chả phải trúng gió đâu! Nó bị bội thực đấy! Móc họng nôn ra là khỏi ngay!
Nhiều thằng khác lao nhao:
-Nôn ?đi! Nôn đi!
Thằng Ný trườn về bìa sạp, rướn cổ, thò đầu ra ngoài, cho ngón tay vào miệng. Có thăng la lớn:
-Hãy khoan!
Và nó chạy ra ngoài, đem vô một cái thau bằng nhựa, bưng thau kề sát miệng thằng Ný:
-Hãy nôn vào đây!
Thằng Ný móc họng, ụa mữa. Ðồ ăn lẫn nhớt dãi tuôn trào xuống thau. Thằng bưng thau bóc lên những miếng thịt còn dính lòng thòng nhớt dãi, đưa lên miệng ăn. Một thằng khác đang đói cũng ăn.
Có thằng nhăn mặt: – Gớm quá!
Thằng bưng thau nói:
-Gớm gì? Từ bụng kia sang bụng nọ mà thôi!
Sáng mồng một Tết, mọi người quy tụ ra sân trại coi anh em văn nghệ trình diễn. Có đàn và trống xập xình vui tai. Tôi gặp thằng Ný đang lóng ngóng coi hát. Tôi hỏi: 
-Mày khỏe hẳn chưa?
-Hôm sau nà khỏe ngay!
-Mẹ mày thăm nuôi, sao tao thấy mày đi vào tay không? 
-Nhà cháu nghèo, không có tiền sắm sửa. Thăm nuôi là thăm cho có nệ thế thôi! Mẹ cháu chỉ mang cho cháu một con gà nuộc, và một cân xôi.
-Sao không đem vô trại, để dành ăn từ từ?
-Nếu đem vô trại, mấy thằng đầu gấu, chúng nó giành giựt cả. Thế cháu mới xơi hết tại chỗ!
Tôi trợn mắt:
-Mày ăn hết một lần hết con gà và cân xôi?
-Vâng! Không còn cách nào khác! Lúc thì dư thừa phải nôn ra, bây giờ thì đói.

Nhìn thằng Ný, tôi thấy nó đang tàn tạ, khô héo dần. Nó không có mùa Xuân.
Lâm Chương.

Vợ chồng muốn hạnh phúc bền lâu, hãy ghi nhớ “10 điều không nên” này

Image may contain: plant and flower

Luu Nguyen is with Thuy Nguyen and 91 others.

GIA ĐÌNH

Vợ chồng muốn hạnh phúc bền lâu, hãy ghi nhớ “10 điều không nên” này

Đạo vợ chồng vừa là môn học cao siêu vừa là cả một nghệ thuật mà vợ chồng dẫu học cả đời cũng không thể nắm vững hết được.

Bất kì ai cũng mong muốn một cuộc sống gia đình thuận hòa, hạnh phúc. Nhưng cùng với sự phát triển xã hội, tỷ lệ đổ vỡ của các gia đình ngày càng nhiều với rất nhiều nguyên nhân khác nhau, khiến không ít người tỏ ra lo ngại và e dè khi về chung một mái nhà.

Những nguyên tắc cơ bản, dễ nhớ sau đây sẽ giúp chúng ta duy trì, gìn giữ, bảo vệ và xây dựng hạnh phúc gia đình.

1. Không nên cãi nhau trước mặt người ngoài

Dân gian có câu: “Bát đũa còn có lúc xô”. Trong cuộc sống hôn nhân đôi khi khó tránh khỏi những va chạm xô xát, vì vậy, một điều cần hết sức chú ý là vợ chồng không nên cãi nhau trước mặt người ngoài. Có nhiều vấn đề không thể giải quyết, nếu tranh cãi sẽ càng thêm dầu vào lửa làm sự việc phức tạp hơn. Con người ai cũng có lòng tự trọng, không ai muốn mất thể diện ở những nơi đông người. Khi tranh cãi trước mặt người lạ, chắc chắn không ai muốn mình bị yếu thế nên từ đó càng làm tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Bởi vậy, để xây dựng hạnh phúc gia đình, bạn nên giữ thể diện cho nửa kia của mình. Hãy luôn ghi nhớ: “Một điều nhịn chín điều lành”. Thái độ của bạn dành cho anh ấy (cô ấy) sẽ quyết định mức độ tôn trọng của người khác đối với người bạn đời của bạn. Nếu bạn coi thường bạn đời của mình, người khác cũng sẽ coi thường họ. Tục ngữ có câu: “Một bàn tay không thể tạo thành tiếng”. Vì vậy để làm được điều này, khi mâu thuẫn xảy ra cả vợ và chồng đều nên hướng nội xem bản thân sai sót ở đâu để nhận lỗi và khoan dung cho nhau.

2. Không nên cãi nhau trước mặt con cái

Vợ chồng to tiếng cần tránh cãi nhau trước mặt con cái, bởi trẻ con là vô tội, mà cãi nhau lại là việc giữa hai người. Nếu để con cái chứng kiến cảnh cha mẹ bất hòa, mức độ nhẹ sẽ để lại ám ảnh trong tâm hồn non nớt của trẻ; mức độ nặng sẽ làm ảnh hưởng tới việc học tập của con, thậm chí khi lớn lên chúng sẽ có thái độ tiêu cực về hôn nhân.

Mối quan hệ vợ chồng có tốt hay không cũng ảnh hưởng tới cảm giác yên ổn và sự hồn nhiên ngây thơ của con trẻ. Đây là điều mà bất cứ vật chất nào cũng không thay thế được. Nếu ngay cả trong mái ấm gia đình, trẻ cũng không cảm nhận được bầu không khí yêu thương, thì chính là vì cha mẹ đã vô thức làm tổn hại tới thế hệ tương lai.

Vậy mới nói, cha mẹ tốt là những người luôn biết tự lấy mình làm tấm gương mẫu mực cho con trẻ noi theo.

3. Không nên cãi nhau khi người ấy đang mắc bệnh

Tranh cãi một vấn đề dù to hay nhỏ cũng nên có một thời gian nhất định. Nếu như đối phương đang đau yếu hoặc đang ở trạng thái buồn chán căng thẳng, hoặc công việc đang trong nghịch cảnh không thuận lợi, thì người vợ hoặc chồng đều nên kìm chế cơn nóng giận của mình. Nếu trong những tình huống đó mà gây lộn cãi nhau chỉ càng làm tăng thêm mâu thuẫn giữa hai vợ chồng.

Bởi vậy, một người vợ tốt hay một người chồng tốt biết vun đắp cho hạnh phúc gia đình, thì ngoài việc yêu thương trân trọng người bạn đời cũng cần tôn trọng những cảm xúc của họ.

4. Không nên lật lại khuyết điểm cũ của đối phương

Không ai là hoàn hảo, bởi vậy các cặp đôi hạnh phúc luôn biết khoan dung cho điểm yếu và sai lầm người kia đã mắc phải. Họ không lấy đó làm thứ để đay nghiến mỗi khi bạn đời của mình mắc lỗi, thay vào đó họ sẽ bước tới để hỗ trợ sửa chữa sai lầm.

Một số cặp vợ chồng hễ cãi nhau là lại bới móc sai sót cũ của người bạn đời. Ví dụ trước đây họ mắc lỗi gì đó hoặc từng có người thứ ba, thì khi tranh cãi họ sẽ cố tình lấy đó làm cái cớ để chì chiết đay nghiến. Từ đó, càng làm tăng mức độ mâu thuẫn giữa hai người và càng đẩy người bạn đời rời xa mình hơn. Đây chính là độc dược phá hỏng hạnh phúc hôn nhân. Việc đã qua thì nên cho qua, đừng vì bất bình một việc nhỏ mà lôi ra những lỗi lầm cũ, khiến mọi việc từ chuyện nhỏ lại càng thêm phức tạp.

Vợ chồng nên học cách bao dung lẫn nhau, đừng lúc nào cũng quan trọng hóa và làm to chuyện. Người xưa thường dạy: “Vợ chồng một ngày nên nghĩa”, cho dù không còn tình cảm thì cũng còn tình nghĩa. Bởi vậy nên biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc và nhượng bộ cho nhau thì gia đình mới có thể hòa thuận hạnh phúc.

5. Không nên làm cha mẹ hoặc người nhà vạ lây khi vợ chồng cãi nhau

Vợ chồng khi bất hòa tranh cãi đừng để người nhà hoặc cha mẹ của vợ (chồng) chịu vạ lây. Cho dù xảy ra bất kể chuyện gì thì đều là chuyện giữa hai người, vợ chồng cần tự giải quyết, tuyệt đối không được nhục mạ bạn đời và càng không nên dính dáng tới cha mẹ hai bên. Nguyên nhân bởi nhục mạ gia đình chồng (vợ) là điều bất kính nghiêm trọng nhất và tuyệt đối nên tránh. Cách tôn trọng người bạn đời là dùng hòa ái để đối xử chân thành với nhau. Kính trọng và yêu thương cha mẹ đối phương cũng như cha mẹ mình thì người bạn đời mới càng cảm kích và yêu thương bạn.

Vợ chồng cãi nhau là việc không thể tránh khỏi trong sinh hoạt, bởi vậy đừng quá đặt nặng nó trong tâm và cũng không cần để cha mẹ biết. Chỉ cần thêm một chút thời gian để chia sẻ và thông cảm lẫn nhau, khi cãi nhau hãy suy nghĩ cho đối phương một chút, hãy đặt mình ở vị trí của họ một chút để cảm thông bao dung và khắc chế cơn nóng giận.

6. Vợ chồng cãi nhau không nên đập vỡ đồ đạc

Khi cãi nhau không nên đập vỡ đồ đạc, bởi khi hai vợ chồng bất hòa xô xát, họ vốn dĩ đã lớn tiếng cãi cọ. Nếu cộng thêm tiếng đồ đạc bị đập vỡ sẽ giống như màn kịch sân khấu, không chỉ làm kinh động tới hàng xóm mà còn làm con trẻ sợ hãi. Hơn nữa đồ đạc trong nhà đều là tài sản, chỉ trong một phút nóng giận tự đập rồi lại tự phải đi dọn, điều ấy có đáng hay không? Vợ chồng không nên ganh đua cao thấp hay tìm cách thắng bại, bởi lùi một bước biển rộng trời cao.

7. Không nên nói lời làm tổn thương đối phương

Khi xung đột bất hòa, đôi khi vì bức xúc sẽ không tránh khỏi thốt ra những lời khó nghe. Không những vậy, một số cặp vợ chồng lại có thói quen mang vợ (chồng) đi so sánh với người khác, như: “Anh xem chồng người ta thế nọ thế kia.. còn anh thì đúng là đồ vô dụng”, “Cô xem vợ người ta thế nọ thế kia, đức hạnh thế nọ thế kia còn cô thì làm gì cũng không nên hồn…” Những lời nói kiểu như vậy chỉ làm mất đi sự tự tin và làm đối phương càng tổn thương hơn. Vì vậy muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình, những lời nói này cần tuyệt đối tránh xa.

8. Không nên lấy cái chết để uy hiếp

Một số cặp vợ chồng vừa bất hòa xô xát liền mang cái chết ra để uy hiếp đối phương, như: “Tôi không muốn sống nữa”, “Tôi chết cho anh xem”… Đây là cách làm ngu ngốc nhất, vì vậy ngay cả trong lúc tức giận nhất cũng đừng nên thốt ra những lời kiểu này.

9. Không nên động tay chân đánh người

Khi cãi nhau hãy cố gắng khống chế thật tốt đôi tay của mình, cho dù hỏa khí có bốc lên tận đầu cũng cần lập tức khống chế và tìm cách hạ hỏa. Chỉ một cú bạt tai hay một cái tát sẽ làm tiêu tan ân tình bao nhiêu năm và mang lại ám ảnh không thể nguôi ngoai trong đầu đối phương. Động tay động chân cho dù chỉ là chạm đến da thịt nhưng tổn thương là tới tận tâm hồn. Vết thương ngoài da thịt lâu dần có thể lành nhưng những rạn nứt trong tâm thì khó có thể bù đắp lại. Bởi vậy xin bạn hãy luôn nhớ kỹ, động thủ chính là điều không nên nhất trong việc đảm bảo hạnh phúc gia đình.

10. Không nên dễ dàng nói “ly hôn”

Người xưa thường nói: “Nhân duyên là do trời định”, hai người có thể đến được với nhau thành vợ thành chồng là việc không hề dễ dàng và đơn giản. Đừng vì những xung đột dù là nhỏ nhất cũng thốt ra hai chữ ly hôn. Đây là từ ngữ rất mẫn cảm, bởi vậy một khi đề cập tới nó cũng dễ làm rạn nứt tình cảm vợ chồng và tăng thêm mâu thuẫn gia đình.

Là một người vợ người chồng tốt, hãy luôn nhớ rằng: Hôn nhân vợ chồng không đơn giản chỉ là việc của cá nhân hai người mà là của cả chỉnh thể, đừng nên dễ dàng nói buông bỏ là buông.

Bình Nhi

Dương ơi, anh sai rồi!

Quynh Nguyen added a new photo to the album: CA Khánh Hoà.

Dương ơi, anh sai rồi!

Mẹ Nấm (#Danlambao) – Trung tá Phan Bình Dương, Phó trưởng phòng PA92, Cơ quan ANĐT tỉnh Khánh Hoà là một nhân vật khôn ngoan. 
Phan Bình Dương học cùng trường cấp 3, trước tôi vài khoá. Đây được xem là người duy nhất có khả năng đối thoại với tôi trong quá trình làm việc kể từ năm 2009.

Tôi vẫn nhớ như in sáng ngày 10/10/2016, khi đang cùng cô Nguyễn Thị Nay (mẹ của tù nhân chính trị Nguyễn Hữu Quốc Duy) đến trại tạm giam CA tỉnh Khánh Hoà làm rõ việc gia đình không được thăm gặp dù Duy đã bị kết án 3 năm tù. 
Ngày hôm đó tôi đã dùng Facebook để livestream phát biểu của cô Nay và việc công an cấm quay phim chụp ảnh vô lý. 
Đến giữa trưa, cô Nay ngồi viết đơn theo hướng dẫn của ông Trương Quang Tuyến, Đội trưởng Đội quản giáo Trại tạm giam. Tôi nhìn thấy hai xe hơi màu đen loại 8 chỗ chạy thảng vào cổng trại giam, và thiếu tá Phan Bình Dương xuất hiện vẫy tay “mời” tôi vào bên trong khu vực trại giam. 
Tôi được giải thích rằng Duy không được nhận đồ thăm nuôi vì Duy “đánh tù nhân khác”.

Tuy nhiên việc này không đúng sự thật, Nguyễn Hữu Quốc Duy vì không muốn người ở chung với mình bị căng thẳng do công an trại giam tước đoạt quyền thăm gặp, viết giấy nhắn gửi đồ ăn ra cho gia đình nên mới tự nhận có xô xát. Và nhân cơ hội này, thượng uý Nguyễn Thọ Việt – Đội phó đội Quản giáo trại tạm giam đã trả thù cá nhân, tra tấn Duy bằng việc xịt hơi cay, không cho mặc áo, cùm chân suốt 20 ngày trong buồng kỷ luật.

Phan Bình Dương nói với tôi:

– “Mày đi theo anh, anh có chuyện muốn nói với mày. Vào đây làm việc một chút!”

Họ đưa tôi vào phòng họp trên lầu, khu vực làm hồ sơ giấy tờ của trại tạm giam. Vừa vào phòng, tôi bị 5, 6 công an quây kín, trong đó tôi vẫn nhớ mặt nữ công an Hà, và Điều tra viên Ngô Xuân Phong (người có nhiều ân oán với Trịnh Kim Tiến). Dương chìa lệnh Tạm giam ra trước mặt tôi, và đọc lệnh bắt theo điều 88 BLHS – “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN VIệt Nam”. Còng bập vào tay tôi rất nhanh lẹ, túi xách tôi mang theo bên người công an giữ giùm (sau này tôi mới nhớ ra tôi bị mất 1 tờ 2 đô la, gần 60 Euro tiền lẻ khi họ làm biên bản tại nhà).

Trên đường đưa tôi về lại trụ sở CA tỉnh Khánh Hoà sau khi đã lục tung nhà, Dương có hỏi tôi:

– Lần này mày nghĩ mày đi bao nhiêu năm hả Quỳnh?

Tôi bình thản trả lời:

– Mắc công bày binh bố trận, súng ống gậy gộc đầy đủ thế kia thì cũng nên kết án sao cho xứng chứ không để mất mặt anh ơi!

Tất cả cùng im lặng, không khí trong xe sượng ngắt! Chắc họ nghĩ tôi sợ!

Phan Bình Dương là người đưa tôi từ trụ sở CA tỉnh, số 80 Trần Phú về Trại tạm giam CA huyện Cam Lâm trong đêm 11/10/2016. Và trong suốt quá trình hỏi cung, Dương luôn xuất hiện trong những biên bản “chốt cung”.

Tôi nhớ tôi đã phản ánh với Dương rất nhiều chuyện mà tôi thấy trong trại giam:

1. Công an đánh người. Tên hai công an là Cao Văn Lâm và Nguyễn Quang Tuyên.

2. Công an ăn chặn thức ăn thăm nuôi của gia đình gửi cho tôi nhiều lần.

3. Đồ ăn của trại giam quá tệ.

4. Tôi tuyệt thực 7 ngày mà không ai lập biên bản hay đưa tôi đi kiểm tra sức khoẻ.

Phan Bình Dương nói rằng, tôi quá bao đồng, việc gì cũng nhúng tay vào. Từ chuyện chợ Đầm đến bãi rác Ninh Đa, từ Formosa cho đến Hoàng Sa – Trường Sa, từ bauxite Tây Nguyên cho đến chuyện của thiên hạ. Phan Bình Dương nhắc tôi hãy bớt tính chuyện bao đồng khi tôi đã ở trong trại giam. Ai bị làm sao hãy kệ, không liên quan đến tôi thì hãy coi như không thấy.

Phan Bình Dương là người rất khéo léo bởi luôn chọn lối làm việc “mềm nắn rắn buông”. Dương cũng vài lần thuyết phục tôi nên làm sao để mau chóng được tự do. Có tự do mới làm tiếp được những việc dang dở. 
Dương cũng nói với mẹ tôi chủ đích bắt tôi không phải là Dương mà là người khác. Tuy nhiên rất tiếc, mẹ tôi không như người khác, bà không bị những lời ngon ngọt ru tai. Mẹ tôi đã từng chỉ mặt gọi tên Phan Bình Dương ngay tại sân toà phúc thẩm, khi Dương bảo mẹ tôi không nên tin Luật sư Võ An Đôn về việc tôi không được dùng băng vệ sinh tại trại Cam Lâm.

Đó là sự thật! Tôi đã nói không chỉ một lần về việc này mà là vài lần với luật sư và cả với toà án.

Có lẽ Phan Bình Dương nghĩ tôi khờ, khi Dương nói gì tôi cũng ngồi im nghe không cãi. Thật ra tôi mệt sau nhiều năm làm việc với những người như Dương, và tôi cần ngồi im lắng nghe để ghi nhớ.

Một trong những điều Dương luôn nhắc đi nhắc lại với tôi là tôi sai rồi, khi lựa chọn có những người bạn ngoài xã hội “không được tốt đẹp”. Họ sẽ làm tôi bị ảnh hưởng, thế giới của tôi khác họ. Dương đâu có ngờ có ngày tôi lại được nghe chính những người bạn đó kể lại, anh và Lê Quang Anh Văn, Ngô Xuân Phong đã “dụ cung”, “mớm cung” cho họ ra sao.
Dương và đồng bọn đã cố thuyết phục bạn bè tôi nghĩ rằng tôi “dụ dỗ” họ, và họ quá non nớt nên mới bị tôi gạt.

Có lẽ khi tôi bị tuyên án 10 năm, Dương không ngờ tôi có thể phanh phui thứ nghiệp vụ dối trá của anh và đồng bọn trước công luận nhanh như vậy.

Dương cho người đọc cho tôi nghe Bản Tuyên ngôn nhậm chức của Tổng thống Mỹ vào tháng 3/2017 và nhắc khéo tôi rằng: Hoa Kỳ đã thay đổi chính sách, họ chỉ tập trung xây dựng nước Mỹ chứ không quan tâm đến nhân quyền nữa. Tôi rồi sẽ chìm vào quên lãng!
Kinh nghiệm cho tôi hay nên hiểu ngược lại những gì công an nói nên tôi nhướng mắt lên ngồi nghe mà trong bụng cười thầm. 
Và sự thật là cuối tháng 6/2017, lần đầu được gặp luật sư, anh Võ An Đôn đã khẳng khái nói trước máy quay phim với tôi: “Em ơi, họ nói xạo đó! Em đừng tin công an! Em được bà Đệ nhất phu nhân nước Mỹ trao giải Phụ nữ can đảm năm 2017..”. Luật sư Nguyễn Hà Luân thì điềm tĩnh hơn, anh chậm rãi thông báo cho tôi biết tôi được Bộ Ngoại giao một quốc gia văn minh vinh danh bên ngoài lãnh thổ Việt Nam. Tôi nhìn các luật sư của mình mỉm cười.

Phan Bình Dương có nói với tôi vài lần rằng bên Mỹ không ai đi nhà thờ, xây nhà thờ cho to cho đẹp đâu có ai đi. Hôm nay, nhân dịp lễ Giáng Sinh đầu tiên trên đất Mỹ tôi muốn nhắn với anh Dương rằng anh sai rồi Dương ạ.

Ở Mỹ, người ta đi lễ đông chẳng kém Việt Nam! Và chính đức tin đã dẫn dắt con người ta qua khỏi cô đơn, sợ hãi và giữ cho người ta đi đúng đường!

Nước Mỹ dù không phải là thiên đường nhưng rõ ràng nó cũng chẳng như anh nói với tôi.

Anh sai rồi Dương ơi!
Từ năm 2009 đến nay, tôi chưa bao giờ thấy lập luận của anh đúng khi so sánh với thực tế xã hội. Và tôi cũng muốn anh biết rằng, tôi không cãi lại không phải vì tôi đồng ý với anh, mà là vì tôi đã đi qua thời trẻ trâu muốn chứng minh lý lẽ với anh và đồng bọn.

Không thể xây dựng niềm tin của người dân như tôi bằng sự dối trá và gông cùm, Dương ơi!

Image may contain: 1 person, standing

‘CHẾ ĐỘ NÀY KHÔNG CÒN CHỪA CHO DÂN ĐƯỜNG SỐNG NÀO !’

Dau Phu

‘CHẾ ĐỘ NÀY KHÔNG CÒN CHỪA CHO DÂN ĐƯỜNG SỐNG NÀO !’

Phạm Chí Dũng (VNTB)

Người đàn bà luống tuổi bạc trắng hai thái dương thốt lên uất ức và căm phẫn như thế.Đã sáu mươi lăm tuổi nhưng bà vẫn phải hàng ngày oằn lưng bán quán nước vỉa hè ở Sài Gòn để nuôi hai đứa cháu ăn học, trong khi cha mẹ chúng phải đi làm công nhân trong một khu công nghiệp ở tận Đồng Nai.

“Xe ôm, quán vỉa hè sẽ vào diện quản lý thuế” – bà vừa đọc thấy cái tin đang kinh sợ đó trên mặt báo nhà nước.
Một lần nữa trong không ít lần, ‘Bộ Thắt Cổ’ – một hỗn danh mà dân gian dùng để gọi Bộ Tài chính – cùng với Tổng cục Thống kê chuẩn bị cái phần việc ‘chôn sống’ những gia cảnh còn thoi thóp trên mặt đất mà chưa chịu chết.

Có đến gần 600.000 hộ gia đình buôn bán nhỏ quán cóc vỉa hè và chạy xe ôm sẽ bị các cơ quan ‘có trách nhiệm’ của một chính quyền đang lao vào thời kỳ ‘thu cùng diệt tận giai đoạn cuối’ truy lùng tróc nã.

Khoảng một chục năm về trước, ‘Bộ Thắt Cổ’ cũng đã ‘kiến tạo’ sắc thuế bổ đầu xe ôm, nhưng bị dư luận phản ứng ghê gớm nên đành phải rút lại. Tuy thế, ngân sách nhà nước ‘của dân, do dân và vì dân’ vào thời gian đó vẫn còn khá dồi dào nên chưa đến mức phải đè đầu dân để tróc thuế.

Nhưng còn bây giờ, tình thế đã khác hẳn. Ngân sách vào thời cạn kiệt. Còn muốn lúc nào cũng đầy ắp tiền thì chỉ còn cách in tiền, in tiền ồ ạt. Song làm như thế thì chẳng khác nào nhấn đầu cả xã hội Việt Nam vào cái thùng nước độc của Zimbabwe và Venezuela – những nơi mà tỷ lệ lạm phát trở nên không tưởng: hàng triệu đến hàng tỷ phần trăm!

Vào tháng Mười năm 2018, một bản báo cáo của cơ quan Kiểm Toán Nhà Nước Việt Nam được công bố vào đã phải thừa nhận rằng phần thu cân đối ngân sách nhà nước 2018 tuy có thể đạt 1.358,4 nghìn tỷ đồng, vượt dự toán đầu năm 39,2 nghìn tỷ đồng – tức tăng 3% so với dự toán – nhưng đây là số tăng thấp nhất so với kết quả thực hiện dự toán trong 4 năm trở lại đây.

Nỗi lo lắng của cơ quan Kiểm Toán Nhà Nước về nguồn thu từ nhà đất và dầu thô “không ổn định” (hay còn được xem là “cấu trúc thu không bền vững”) cũng chính là tâm trạng lo sợ không nguôi của chính thể độc đảng ở Việt Nam: nếu trong năm 2019 và những năm sau đó mà hai nguồn thu này vẫn “không ổn định” theo chiều hướng suy giảm chứ không tăng vọt ồn ào như năm 2017 và 2018 – đặc biệt đối với thu thuế buôn bán nhà đất, ngân sách nhà nước và ngân sách đảng sẽ tìm đâu ra nguồn mới để bù đắp cho cái miệng rộng ngoác như hàm cá mập của quốc nạn bội chi ngân sách, chi xài lãng phí vô tội vạ cùng quốc nạn tham nhũng mà đang nhấn chìm xã hội Việt Nam xuống tầng dưới cùng của địa ngục thời hiện đại?

Trong khi đó, kết quả thu ngân sách năm 2018 đối với khối doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân đã bị giảm thu từ hơn 2% đến gần 3% so với dự toán, trong khi khối doanh nghiệp đầu tư nước ngoài – một trong những niềm tự hào lớn nhất của ngành thuế Việt Nam trong nhiều năm qua – còn tồi tệ hơn nhiều: giảm thu đến 15% so với dự toán.

Vào tháng 11 năm 2018, Quốc hội đã cắm mặt gật đầu với dự toán thu ngân sách năm 2019 với số thu lên đến 1.411 ngàn tỷ đồng để phục vụ cho số chi ngân sách, trong đó có hơn 70% chi thường xuyên cho đội ngũ gần 3 triệu công chức viên chức chỉ tăng không giảm với 30% trong số đó ‘sáng cắp ô đi tối cắp ô về’ – lên đến 1.633 ngàn tỷ đồng.

Các mưu đồ tăng thuế và cả thu thuế quán cóc, xe ôm xảy ra trong bối cảnh dân tình Việt ngày càng khốn khó trong một nền kinh tế đã rơi vào thảm trạng suy thoái đến năm thứ 10 liên tiếp, một xã hội bị acid đậm đặc bởi căn bệnh tham nhũng không còn cách gì cứu chữa. Thuế chồng thuế, chồng lên đôi vai gày guộc của người nghèo. Hàng triệu bệnh nhân, vốn đã bị các bệnh viện “bóp cổ bóp họng” và “không có tiền thì chỉ có chết,” sẽ phải nuốt nước mắt vào lòng với biểu viện phí chất cao như núi…
Thói vô tâm, vô cảm và vô trách nhiệm của giới quan chức chính quyền đã tích tụ từ nhiều năm qua và mang tính hệ thống.

Tăng giá và thuế má là một trong những biểu đạt cực đoan nhất trong giai đoạn cuối của một cơ chế cưỡng bức và cưỡng đoạt.

Thật trớ trêu và cay đắng tận cùng, lời tố cáo ‘chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy’ của ông Hồ Chí Minh thời Việt Nam trăm năm Pháp thuộc lại ứng nghiệm với một đảng Cộng sản ‘của dân, do dân và vì dân’ nhưng đang đẩy dân chúng vào cảnh tàn mạt bởi chế độ ‘thu cùng diệt tận giai đoạn cuối’./.

QUẢ BOM METRO TP. HCM BẮT ĐẦU NỔ!

Image may contain: outdoor and text
Image may contain: sky, outdoor and text
Hoàng Đại Phú

QUẢ BOM METRO TP. HCM BẮT ĐẦU NỔ!

Sau tin Phó ban Quản lý đường sắt đô thị TP. HCM Hoàng Như Cương bỏ trốn sang Mỹ và Trưởng ban này Lê Nguyễn Minh Quang hai lần xin thôi việc lan rộng, người ta đã nghĩ đến những bất thường ở đây. Nhưng khi Thanh tra TP rồi Kiểm toán công bố kết luận thì hàng loạt quả bom sai phạm ở dự án Metro Bến Thành – Suối Tiên mới bắt đầu nổ tung. Như thường lệ, bóng dáng của UBND TP nhiệm kỳ trước và ông Tất Thành Cang lại hiện ra rõ rệt trong bê bối này!?

Không hẳn như TP đổ cho TƯ chưa phê duyệt hay cấp tiền chậm, TP đã tự ý điều chỉnh tổng mức đầu tư đội vốn từ 17 lên 47 ngàn tỷ đồng mà hổng thèm xin phép ai. Ngay cả phía Nhật chưa xác nhận cho vay thêm nhưng TP vẫn “tiền trảm hậu tấu” để đến giờ này dự án trên chưa biết khi nào sẽ hoàn thành.

Ngạc nhiên nhất là người phê duyệt tổng mức đầu tư chính là cha nội vừa bỏ trốn sang Mỹ hôm 9/12!

Cấp chỉ tương đương trưởng phòng thuộc Sở GTVT của 6 Cang thời còn làm GĐ Sở này mà dám thò bút ký ok cho đội vốn hơn 30.000 tỷ thì gan còn to hơn Trời! Chắc chắn không có chống lưng, bảo kê hay gật đầu của các ô a nào đó thì ô nội bảo Phó ban Cương cũng chẳng dám!

Giờ đây Cương trốn rồi nhưng mấy anh ở nhà cũng bắt đầu run, nhất là 2 Quân, Chủ tịch TP hồi ấy từng có mấy bút phê lạm quyền và GĐ Sở 6 Cang, nơi quản lý ban anh Cương và cả “đệ” 6 Cang là GĐ Sở GTVT đương nhiệm Bùi Xuân Cường.

Quan ngại nhất là độ dày tường vây từ ga Bến Thành đến ga Nhà hát TP bị hạ từ 2m xuống còn 1,5m; giống như tường nhà a/c theo thiết kế phải dày 20cm mới đảm bảo an toàn nhưng người ta rút ruột xuống còn 10cm vậy đó!?

Không chỉ vậy mà việc thay đổi vật tư, cách tính toán giá trị không chuẩn còn làm đội vốn hàng ngàn tỉ đồng ở dự án metro đầu tiên của SG!

Chưa yên với vụ Thủ Thiêm, xem ra TP.HCM năm nay tiếp tục bị sao quả tạ do mấy cha nội nhiệm kỳ trước chiếu – bớ 2 Nhựt, 2 Quân ơi!
Fb Hà Phan

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Linh mục Cao Văn Luận nói chuyện về công giáo

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Linh mục Cao Văn Luận nói chuyện về công giáo

FB Dương Quốc Chính

24-12-2018

Nhân dịp giáng sinh, mình copy cho các bạn xem 2 đoạn trao đổi giữa ông HCM và linh mục Cao Văn Luận, nhân dịp ông Hồ sang Pháp khi hội nghị Fontainebleau diễn ra.

Trong đợt này, Hồ CT có vận động 1 số kiều bào Pháp về VN xây đựng đất nước. Một số trí thức đã về theo ông Hồ, xây dựng nước VN DCCH, như Phan Quang Lễ (Trần Đại Nghĩa)… Một số khác sau đó lại về theo ông Diệm xây dựng nước VNCH, trong đó có LM Cao Văn Luận. Ông này là trí thức có tiếng của VNCH, là người sáng lập Viện đại học Huế.

Hai đoạn hội thoại dưới đây là dịp ông Hồ gặp ông Luận để vận động ông LM về nước theo mình. Câu chuyện cho thấy quan điểm của ông HCM về đạo Công giáo và ý tưởng muốn Công giáo VN ly khai khỏi Vatican đã hình thành từ năm 46, nhưng không thành công như ở TQ.

Trích hồi ký Bên giòng lịch sử của LM Cao Văn Luận.

——————-

Cụ Hồ gật gù, mỉm cười, đưa tay mời tôi ngồi xuống lần nữa, nhưng tôi xin phép được đứng. Cụ nhìn tôi mỉm cười thật tươi tắn:

– Tôi rất vui mừng gặp linh mục, và xin nói cho linh mục biết bây giờ tại nước nhà, mọi tầng lớp, mọi thành phần, mọi giai cấp, không phân biệt tôn giáo, cùng đoàn kết sau lưng chính phủ tranh đấu cho một mục đích duy nhất là dành lại độc lập và thống nhất cho xứ sở.

Lúc nhà sư có chuyện vui buồn gì, thì cũng mời cố đạo đến dự. Khi cố đạo có chuyện gì cũng mời sư đến chia sẻ. Nhưng mà tôi phải nói thệt với linh mục rằng bên đạo Công giáo chưa được tự lập. Trong toàn cõi Việt Nam có 15 địa phận thì chỉ có 2 địa phận được hai vị giám mục Việt Nam cai quản, còn các địa phận kia thì do các giám mục ngoại quốc coi sóc.

Tôi nghĩ các linh mục trẻ như linh mục phải cùng với chính phủ ta, tranh đấu đòi lại quyền tự trị cho các địa phận đạo ở Việt Nam. Linh mục nghĩ sao?

Tôi đã được Nguyễn Mạnh Hà cho biết đường lối của chính phủ Việt Minh đối với giáo hội công giáo Việt Nam, cho nên không ngạc nhiên khi nghe cụ Hồ nói như vậy. Tôi bình tĩnh thưa:

– Thưa cụ Chủ Tịch, đây là điều mà tôi muốn thưa với cụ Chủ Tịch hôm nay. Tôi có nghe ở bên nước nhà có phong trào đòi lập giáo hội tự trị. Thưa cụ, những người công giáo Việt Nam chúng tôi cũng muốn tự lập theo một nghĩa nào đó. Chúng tôi đều mong cho các địa phận Việt Nam có đầy đủ những giám mục đều là người Việt Nam.

Đó cũng là đường lối mà Vatican luôn luôn chủ trương là theo đuổi. Thưa cụ chúng tôi không thấy có gì phải phản đối, nếu những người công giáo Việt Nam muốn tự đảm nhiệm lấy sự cai quản việc đạo trong nước mình. Nhưng thưa cụ, tôi thiết nghĩ cách tiến đến sự tự lập cho giáo hội Việt Nam phải được suy xét và thực hiện đúng cách.

Tiện đây, cụ Chủ Tịch đã ghé nước Pháp, nếu cụ Chủ Tịch muốn cho công việc mau chóng, thuận tiện, cụ Chủ Tịch có thể ghé qua Vatican xin gặp Đức Giáo Hoàng hoặc nếu cụ Chủ Tịch bận, thì cử một phái đoàn đại diện sang La Mã, thương thuyết với Tòa thánh một hiệp ước (Concordat) giữa chính phủ và Tòa thánh, yêu cầu Tòa thánh tấn phong thêm các giám mục Việt Nam và thỏa thuận với chính phủ về mọi việc bổ các giám mục cai quản các địa phận Việt Nam. Cụ Hồ có vẻ không hài lòng lắm:

– Đó không phải là việc của chính phủ. Việc của chúng tôi là làm sao cho các giáo dân Việt Nam đừng có đi cầu kinh với các cố đạo Pháp vì làm như vậy thì có vẻ còn chịu nô lệ Pháp, trong lúc cả nước đứng lên dành độc lập với người Pháp.

Tôi hơi bất mãn vì cái quan niệm cứng nhắc của cụ Hồ:

– Thưa cụ Chủ Tịch, người công giáo đi cầu nguyện ở đâu, có ai xướng kinh thì cũng chỉ cầu nguyện với Chúa, chớ không hề có chuyện cầu nguyện với người Pháp. Vả lại theo tinh thần công giáo, thì chúng tôi coi mọi người giống nhau, các linh mục ngoại quốc, hay linh mục Việt Nam, về phần đạo không có gì đặc biệt cả. Nếu chúng tôi còn phân biệt người Pháp với người Việt trong việc đạo, thì Tòa thánh sẽ cho rằng người công giáo Việt Nam còn ấu trĩ, thiếu kỷ luật đạo, và sẽ không thể xúc tiến việc trao quyền cai quản các địa phận và các họ đạo cho các giám mục và các linh mục Việt Nam được.

Có lẽ cụ Hồ nhận ra đề tài này có thể gây rắc rối, mất lòng, nên vội lánh sang chuyện khác. Cụ hỏi tôi tình hình các Việt kiều, sinh viên ở Pháp, việc học hành của tôi. Lúc này cụ thân mật, cởi mở, vui tính. Cụ hẹn sẽ mời tôi, các cha và Việt kiều sinh viên đến dự một bữa tiệc.

Tôi nhận thấy câu chuyện này không có kết quả như ý tôi mong muốn. Tôi không tìm được một lời hứa ở cụ Hồ sẽ thay đổi chủ trương, nên tôi cũng không muốn nhắc lại nữa. Tôi xin kiếu từ, và khi tiễn tôi ra cửa phòng khách, cụ Hồ vui vẻ bắt tay tôi, đặt tay lên vai tôi mân mê những nút áo chùng trước ngực tôi nói những câu chuyện ở nước nhà, làm như là thân mật với tôi lắm.

……………

Lúc vào bàn ăn, cụ Hồ chẳng hề dùng cái lối đọc diễn văn long trọng. Cụ ngồi ngay vào bàn ăn, và lúc nâng ly rượu đầu, cụ nói giọng thật là nồng nàn, thành thật:

– Chính phủ bên nước nhà đang theo đuổi mục tiêu tranh thủ độc lập, đem hạnh phúc lại cho toàn dân. Nhưng muốn đem hạnh phúc cho toàn dân, thì phải thực hiện xã hội chủ nghĩa. Giả sử mà chúa Giêsu sinh ra đời vào thời đại này, trước sự đau khổ của người đời như lúc này, mà Chúa muốn cứu vớt, thì chắc là cũng phải theo xã hội chủ nghĩa.

Tôi và các cha mỉm cười vì cái lối so sánh kỳ cục của cụ Hồ, tôi trả lời cụ:

– Thưa cụ Chủ tịch, về việc tranh thủ độc lập, thì mọi người Việt Nam công giáo hay không công giáo đều sẵn sàng tham gia. Nhưng về việc thực hiện xã hội chủ nghĩa, thì chúng tôi thiết nghĩ có nhiều người không đồng ý rằng đó là giải pháp duy nhất để đem hạnh phúc lại cho con người.

Cụ Hồ vỗ vai tôi, cười:

– Cha lại tuyên truyền rồi.

Có lẽ lúc đó tôi còn trẻ, nên tôi có hơi long trọng trong câu chuyện một cách quá đáng. Tôi không cười, thưa lại:

– Thưa cụ Chủ tịch, tôi đâu có ý tuyên truyền. Tôi nói ra ai nghe thì nghe, ai không thì thôi, tôi chẳng bao giờ chủ trương bắt những người không nghe theo lời nói của mình vào trại tập trung cả.

Cụ Hồ chỉ khẽ cau mày:

– Đạo Công giáo chỉ được nước binh nhà giàu, về với nhà giàu. Nhà giàu chết thì giật chuông inh ỏi, làm lễ mồ long trọng, còn nhà nghèo chết thì im hơi lặng tiếng. Như vậy làm sao Chúa biết linh hồn nhà nghèo vừa thoát khỏi xác mà đến rước về thiên đàng?

Tôi lại càng nghiêm hơn nữa, và nhất định phải cãi lại cụ Hồ.

– Thưa cụ Chủ tịch, Đạo Công giáo chẳng hề bênh nhà giàu bao giờ. Chúa Giêsu ra đời trong gia đình nghèo khó, giảng đạo cho người nghèo trước. Nhưng sở dĩ có những người Công giáo nghèo, những người giàu, là vì đạo Công giáo là một thành phần xã hội, sống trong một xã hội, và xã hội đó có kẻ giàu người nghèo. Nếu xã hội có giai cấp thì đạo Công giáo phải chấp nhận, nhưng không phải là tán đồng hoàn toàn đâu. Đạo chủ trương mọi người ngang hàng, bình đẳng trước Thiên Chúa không phân biệt giai cấp chi cả.

Cụ Hồ làm thinh một lúc, mặt lúc ấy hơi nghiêm, nhưng cụ tươi cười ngay, đổi sang câu chuyện khác, giọng nửa bông đùa nửa thành thật:

– Các chú còn trẻ và đẹp trai cả sao không chịu lấy vợ đi? Các chú không lấy vợ, xã hội, đất nước thiệt thòi biết bao nhiêu?

Lúc này tôi dùng giọng bông đùa để trả lời cụ:

– Xin lỗi cụ chủ tịch, thế tại sao cụ không lấy vợ để làm lợi cho xã hội? Chúng tôi độc thân nhưng sự độc thân của chúng tôi không làm thiệt hại gì cho xã hội, cũng như độc thân của cụ chủ tịch vậy mà.

– Tôi độc thân được, nhưng các chú còn trẻ, độc thân sao nổi. Trông thấy hoa, sao khỏi muốn hái được.

– Thưa cụ, bây giờ cụ đã già, nhưng trước kia cụ cũng trẻ như chúng tôi, mà cụ vẫn độc thân được, thì chúng tôi cũng có thể độc thân được: chúng tôi cũng có thể trông thấy hoa mà không muốn hái vì bận theo một lý tưởng khác.

Thấy tôi cãi hơi hăng, cụ Hồ cười rồi bắt sang chuyện khác.

HÌNH ẢNH CÁI KẾT ĐẮNG NGÀY MỘT ĐẾN GẦN

Đỗ Ngà

HÌNH ẢNH CÁI KẾT ĐẮNG NGÀY MỘT ĐẾN GẦN

Một gia đình nọ có 2 anh em, trước khi chết, ông bố gọi 2 đứa lại và chia gia tài. Một phần là vàng bạc châu báu, phần này có giá trị rất lớn; phần còn lại là nhà cửa ruộng vườn và cơ nghiệp, phần này giá trị nhỏ hơn nhưng bù lại sử dụng nó để làm ra của cải. Đứng trước 2 phần thế, người anh – một kẻ ham chơi phá phách đã nhanh tay chọn vàng bạc châu báu, vì phần này nhiều hơn. Còn lại, thằng em chấp nhận chọn phần kia để nối nghiệp cha, vì cậu út vốn hiền lành và cần cù cậu chấp nhận thiệt chút cũng không sao.

Sau một thời gian, cậu cả đem của cải đi chơi bời bao gái, nuôi đám đại ca đầu đường xó chợ xong thì tiền hết. Thế là bọn đại ca bày thằng cả về chiếm dụng tài sản của thằng em. Một lần về nhà, em trai đón tiếp anh mình rất niềm nở. Thế nhưng ban đêm, thằng anh mở cổng cho đồng bọn vào đâm mù mắt cậu em. Nhân danh người thân duy nhất trong nhà, cậu cả dẫn em mình đi chữa mắt. Vì không thấy đường, người em bị anh mình dẫn sâu vào rừng và đẩy xuống vực cho chết mất xác. Khi giết được em mình, hắn về nhà mời đại ca của hắn vào làm chủ gia tài mà cha mẹ đã để lại cho em hắn.

Một thời gian gian sau, khi thằng anh kí giấy bán, tên đại ca cũng đâm mù mắt thằng anh và dẫn hắn vào rừng sâu đẩy xuống vực giết và phi tang xác y như hắn đã giết em hắn. Thế là gia tài bố mẹ lại rơi vào tay thằng đại ca lưu manh mà chính thằng anh khốn nạn kia đã rước về.

Vâng, đấy là hình ảnh ước lệ của nước Việt. Đất nước này chia làm 2 phe thù địch nhau: những tên bán nước đang nắm quyền và nhân dân chịu mọi thua thiệt. Nhân dân nắm công cụ kiếm tiền và ĐCS chỉ ngồi không lấy thành quả. Đảng lấy của cải xài và phá, cuối cùng lại mượn nợ khắp nơi, trong đó có món nợ rất nguy hiểm là nợ Trung Cộng. Cuối cùng, tiền hết Đảng mời đại ca của nó vào làm chủ nước Việt.

Để mời được Trung Cộng vào chiếm Việt Nam, Đảng đã chọc mù đôi mắt nhân dân. Bằng cách nào? Đó là giáo dục nhồi sọ, hướng nhân dân đến những sự kiện tầm thường vô bổ để quên đi thực trạng đất nước (xem trái bóng cao hơn họa mất nước). Đấy chính là cách chọc mù đôi mắt nhân dân. Và cuối cùng, giết chết sức mạnh nhân dân.

Như vậy, nếu không tự làm sáng mắt thì cái kết là dân tộc bị CS xô xuống hố cho chết là điều chắc chắn. Và kết quả Trung Cộng chiếm trọn nước Việt là điều khó tránh khỏi.