Chuyện một nhà sư Nhật gốc Việt ăn mặn và có vợ…

Chuyện một nhà sư Nhật gốc Việt ăn mặn và có vợ…

WESTMINSTER, California (NV) – “Vâng, tôi ăn mặn và tôi có vợ.” Câu nói thản nhiên và thành thật của Hòa Thượng Thích Tuấn Hùng, người vừa từ Nhật sang thăm viếng Hoa Kỳ, làm nhiều người nhíu mày thắc mắc.

Phần đông mọi người hiểu rằng Phật Giáo không khuyến khích ăn thịt động vật và nhắc nhở người tu hành phải tránh xa sắc dục, nhưng sao lạ thế này?

Duyên tu

Đầu ông cạo trọc, khuôn mặt ông hiền từ, giọng nói ông nhã nhặn và cử chỉ ông khoan thai trong bộ cà sa vàng quen thuộc. Rõ ràng, bề ngoài, ông là một nhà tu.

Và đích thật, ông là một nhà sư chân chính. Thứ nhất, để được vào chùa tu không phải là chuyện đùa. Ông nói: “Ít nhất phải có bằng cử nhân đại học Phật Giáo hoặc bằng tương đương rồi trải qua thời gian học đạo tràng nữa.”

Tuy nhiên, thủ tục kế tiếp mới nói lên sự nghiêm ngặt của các tông phái Nhật Bản. “Rồi sau đó phải có giấy chứng nhận của sở cảnh sát là mình chưa bao giờ phạm pháp hay thiếu nợ. Bị bắt vì tội gì đó, dù mình vô tội, cũng bị loại ngay,” ông cho hay.

Xuất thân từ một gia đình sùng mộ Phật Giáo, ông sang Nhật du học năm 1970 và tốt nghiệp kỹ sư tại đây. Ra trường, đi làm cho hãng NEC.

Năm 40 tuổi, ông bắt đầu tìm hiểu Phật Giáo khi rảnh rỗi. Mười lăm năm sau, ông thi đậu kỳ thử thách đầu tiên. Vượt qua mọi thử thách kế đó, ông phải tìm một vị sư đỡ đầu và giới thiệu ông cho tông phái.

Ông kể: “Đây là vấn đề trọng đại. Vị sư này phải biết tôi chắc chắn là người đạo đức, vì ông sẽ chịu mọi trách nhiệm cho tôi trước tông phái.”

Và, ông xuống tóc đi tu năm 64 tuổi, sau khi làm xong nhiệm vụ của mình và về hưu. Pháp danh tiếng Nhật của ông là “Shunyu.”

Nhà sư ở Nhật: Cha truyền con nối

Ở Nhật, đi tu không phải là sướng vì được ăn mặn và có vợ. Ở Nhật, đi tu là một lựa chọn đầy thử thách khó khăn như mọi nơi khác.

Vị hòa thượng tu tập theo phái Tịnh Độ Tông giải thích: “Ăn chay, không lấy vợ, tụng kinh, chép kinh hay ngồi thiền, tất cả chỉ là phương tiện để tâm mình dễ lắng xuống, không khích động. Tâm có lắng thì mình mới có thể làm điều lành, tránh điều ác được.”

Nhưng nói như vậy không có nghĩa là đi tu ở Nhật là không bao giờ ăn chay. “Những ngày vào khóa đạo tràng, mọi người phải ăn chay. Ngay cả cái điện thoại di động còn không được giữ trong người mà,” Hòa Thượng Tuấn Hùng nhấn mạnh. “Đó là lúc lòng mình cần thanh tịnh hơn nên việc ăn chay, tu tịnh là cần thiết.”

Mỗi đạo tràng kéo dài từ một đến bốn tuần.

Ông nghiêm giọng: “Dĩ nhiên là khi đang trong khóa đạo tràng, chúng tôi cũng không được gặp vợ luôn.”

Như vậy, những điều răn của Phật vẫn được áp dụng tại các ngôi chùa ở Nhật Bản, nhưng ở mức độ khác thôi.

Về việc nhà sư được ăn mặn và lấy vợ, có con, theo lời Hòa Thượng Tuấn Hùng, là do hoàn cảnh Phật Giáo được du nhập vào Nhật.

“Sáu thế kỷ Trước Công Nguyên, Phật Giáo hình thành ở Ấn Độ rồi sáu thế kỷ Sau Công Nguyên, Phật Giáo Đại Thừa được du nhập vào Nhật Bản qua ngã Trung Quốc và Nam Hàn,” ông kể. “Người có công lớn trong việc phổ biến Phật Giáo là Thánh Đức Thái Tử (Thái Tử Shotoku), là người dung hòa tư tưởng Thần, Phật và Nho.”

Thời bấy giờ, Phật Giáo chỉ được giới quý tộc ủng hộ mà thôi. Ông tiếp: “Cũng dễ hiểu thôi. Phật Giáo không phổ biến trong giới thường dân vì có nhiều những lý thuyết phức tạp mà giới này không hiểu được.”

Mà giới quý tộc cũng chỉ tìm đến Phật Giáo khi họ quan tâm đến cuộc sống của đời sau. Phần lớn, họ đã lớn tuổi, đã thành đạt, có chức, có phận, và dĩ nhiên là có gia đình rồi. “Vì vậy, với các vị tu sĩ Nhật Bản, việc ăn mặn hay lập gia đình không phải là một vấn đề vì đó đã là phần lớn cuộc đời họ rồi,” ông tiếp.

Cho đến thời này, người Nhật vẫn cho rằng việc tu hành là của một đẳng cấp riêng biệt.

Vì các vị sư Nhật có con nên việc cha truyền con nối để chăm sóc một ngôi chùa vẫn xảy ra một cách bình thường.

Chùa Nhật, chùa Việt

Theo Hòa Thượng Tuấn Hùng, khoảng 400 năm trước, vua Tokugawa, sau khi dẹp hết các tướng quân (shōgun), thống nhất đất nước đã dùng Phật Giáo với các nhà sư vào mục đích chính trị vì muốn dùng tâm linh để trị dân. “Do đó, ông đặt ra chính sách ‘Danka’ và buộc mọi gia đình phải thuộc về một ngôi chùa thì mới có mộ phần chôn cất thân nhân,” ông kể.

Thống kê năm 2014 cho biết, Phật tử Nhật Bản chiếm 34.9% dân số và có có khoảng 377,000 tăng sĩ.

Đạo Phật bắt đầu từ Ấn Độ từ thế kỷ thứ 6 Trước Công Nguyên. Một nhánh chính của Phật Giáo, nhánh Mahayana, còn gọi là Phật Giáo Đại Thừa, đã du nhập vào Nhật Bản.

Trả lời về điểm khác biệt nổi bật nhất của các ngôi chùa ở Nhật, ông nói: “Khác với chùa Việt Nam hay Trung Hoa, chùa Nhật có chánh điện rất nhỏ, vì họ quan niệm chùa là nơi các vị sư tu hành và Phật tử cũng rất ít đến chùa tụng kinh.”

Đó là điều hay đối với Hòa Thượng Tuấn Hùng vì tu hành là để đạt đến sự thanh thản, tĩnh lặng của tâm hồn. “Một khi mỗi cá nhân có được ‘Satori,’ cái ‘Ngộ,’ thì ảnh hưởng của Phật Giáo mới tích cực hơn cho xã hội,” ông giải thích.

Ông nói thêm: “Mục đích của Phật Giáo là khuyên răn mọi người cùng làm lành, tránh ác để xã hội an thái.”

https://www.nguoi-viet.com/…/chuyen-mot-nha-su-goc-viet-an…/

Image may contain: 1 person, smiling, sitting

EM VỀ TRÁT PHẤN TÔ SON LẠI ĐỂ LẤY HẠT GIỐNG ĐỎ!

EM VỀ TRÁT PHẤN TÔ SON LẠI ĐỂ LẤY HẠT GIỐNG ĐỎ!

Không chịu thân phận bưng bê quán phở và cơm của gia đình chồng sau khi mất việc là cô giáo dạy Văn tại quê nhà Tuyên Quang.

Nàng chia tay chồng mặc dù đã có 2 mặt con, nàng để lại cậu con trai lớn cho chồng nuôi, dẫn cô con gái nhỏ quyết định Nam tiến.

Tại SG nàng làm công việc phụ trách người mẫu tại nhà hát Hòa Bình.

Nơi trời Nam sau cuộc hôn nhân thứ 2 lại gãy đỗ, nàng kín tiếng hơn. Quyết trát phấn tô son lại để kiếm Bộ Trưởng.

Nàng là Thủy Hương, con dâu của Cựu CT nước Trần Đức Lương, phu nhân BT Bộ Công Thương, mẹ sau của Trần Thị Tâm cô gái trong nghi vấn tiệc ma túy tại Hà Nội. Đệ nhất phu nhân đương kim Bộ Trưởng Trần Tuấn Anh.

Thực ra với quyền lực của một BT việc điều xe công vụ ra tận cầu thang máy bay để đón một em chân dài 25 ngàn đô la còn được, chứ huống hồ gì phu nhân của ngài BT đương nhiệm.

Nhưng xui cho nàng hôm đó là có 4 Ủy viên TW đảng đi cùng khoang VIP bực mình vì không được tiền hô hậu ủng như cô gái bưng Phở ngày nào nên làm lớn chuyện mà lại là ném đá giấu tay.

Đời chết rồi còn khoái nghe kèn đám ma thổi to hơn hàng xóm. Mả tớ phải to hơn mả hàng xóm. Huống chi đương thời.

Đầy tớ dân ai không khoái ăn trên ngồi trước, áo quần sang trọng mặc cho dân nghèo không có cơm ăn áo mặc.

Các hình ảnh là của cô gái bưng Phở ngày nào đã từng nổi tiếng với bữa tiệc vi cá mập sang chảnh và đắt tiền trong khi dân nghèo không có cơm hẩm cháo hoa mà ăn./-

KS . QUỲNH TRANG.

Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: 1 person, closeup and text
Image may contain: 1 person, smiling, text
Image may contain: 1 person, smiling, standing and text

Giáo dục con theo Tây phương

Giáo dục con theo Tây phương

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…”

Nguồn: ST lụm lặt cõi face

From: vuisongtrendoi  

CHÍNH KHÁCH & ĐẠI GIA

Thuong Phan and Nha Trang Lê shared a post.
Image may contain: 2 people, people sitting and indoor

Trương Duy NhấtFollow

CHÍNH KHÁCH & ĐẠI GIA
(Viết tiếp chuyện phu nhân Bộ trưởng)

Về nhân cách và liêm sỉ của một chính trị gia (như câu chuyện phu nhân Bộ trưởng Trần Tuấn Anh), đã nói ở bài trước.

Phần này, nói thêm về một phía khác: các doanh gia Việt.

Hầu hết giới doanh gia máu mặt, không gắn với anh Ba, anh Tư, chú Bảy, bác Năm nào đó hàng BCT coi như vứt. Hoặc chí ít, loại tầm tầm trung gia mới nổi cũng phải cặp kè được vài ông trung uỷ (trung ương uỷ viên). Tầm tỉnh thành, vào nhà Bí thư, Chủ tịch phải quen đến mức chó vẫy đuôi không sủa. Không được vậy, hốc cám mà ăn!

Vì thế, món đầu tư trước nhất của giới doanh gia là: đầu tư quan hệ.
Doanh gia Việt, khác thiên hạ ở điểm này.

Để thành “người nhà” của các cụ, không phải chỉ vác tiền đến mà xong. Ngày giỗ bố mình có khi không cần nhớ, nhưng giỗ bố các quan thì chớ có quên. Thậm chí, phải nhớ cả size giầy của sếp, nhớ sinh nhật vợ con sếp, à quên cả size đến gu màu sắc, thương hiệu từng cái xi lip xu chiêng của vợ sếp nữa.
Tôi thề là rất ít, thậm chí không còn quan hàng… Thứ trưởng trở lên tự đi mua quần áo, giầy dép, đồng hồ hay cây gậy đánh golf cho mình. Tất tật, có người sắm hết, họ “đánh hơi” được ngay từ khi các sếp chưa… tằng hắng!
Cắt chặt mối quan hệ dây leo kiểu “cộng sinh” này, cũng là để chặn ngăn tình trạng tham nhũng chính sách, loại tham nhũng có thể nuốt chửng cả một hòn đảo Phú Quốc hay Vân Đồn, hoặc biến cả những con tàu Vinashin khổng lồ tan thành bọt biển.

Đừng để những chính khách, mỗi khi hạ bút hoạch định chính sách lại vướng víu tận những dây nhợ… xu chiêng xi lip của vợ mình nữa thì tan tành quốc sự.
Còn lũ doanh gia kia, sẽ là gì nếu không phải là những tập đoàn cá mập đất làm giàu trên sự cướp đoạt đất đai và xương máu đồng bào?

Hãy nhìn lại bức ảnh Bắc Hà với Nguyễn Tấn Dũng, để hiểu vì sao đất nước này, thời Cộng sản mới này lại tòi ra một lớp những trọc phú cúi mình làm tôi tớ cho chính khách và hống hách du côn với dân tình đến vậy.
___________________________________
– truongduynhat.org

Câu chuyện cảnh giác tối Thứ Bảy:

Hoa Kim Ngo shared a post.

Rất hay

Image may contain: 1 person, standing, shoes, outdoor and water
Lê Thăng Long is looking for answers.Follow

Câu chuyện cảnh giác tối Thứ Bảy:

Một ngày kia, có đại gia trung niên tướng mạo xấu xí, dẫn theo một kiều nữ, đến một cửa hàng chuyên buôn bán những chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp.

Ông ta đã chọn một túi xách trị giá đến 18.000 USD cho cô gái. Khi trả tiền, người đàn ông lấy ra cuốn chi phiếu, chẳng ngần ngại điền số tiền tương ứng vào một tờ chi phiếu, nhân viên cửa hàng có phần khó xử. Người đàn ông nhìn thấu tâm tư của cô nhân viên, nên hết sức bình tĩnh nói với người bán hàng: “Tôi cảm thấy dường như cô đang lo sợ đây là một tờ chi phiếu khống, phải không?
Hôm nay lại là Thứ Bảy, ngân hàng không mở cửa. Thôi thì tôi đề nghị cô hãy giữ tờ chi phiếu và cả cái túi xách này lại. Đợi đến đầu tuần tới, sau khi đổi được tiền rồi, thì xin cô hãy gửi túi xách này đến nhà của vị tiểu thư xinh đẹp này, cô thấy như vậy có được không?”

Cô nhân viên cửa hàng nghe xong hoàn toàn yên tâm, vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này, lại còn hào hứng cam đoan rằng chi phí gửi túi xách sẽ do cửa hàng này đảm nhiệm.

Sáng Thứ Hai, nhân viên cửa hàng đem tấm chi phiếu đến ngân hàng thanh toán, kết quả tờ chi phiếu này quả thật là tờ chi phiếu khống! Người nhân viên vô cùng tức giận, liền gọi điện cho người đàn ông đó, người đàn ông nói với cô rằng: “Chuyện này có gì to tát lắm đâu, tôi và cô cả hai đều không bị tổn thất gì cả. Hôm Thứ Bảy đó, tôi cuối cùng đã chiếm hữu được cô gái đó rồi! Thật lòng cảm ơn sự hợp tác của cô”.

Câu chuyện này nói với chúng ta rằng: Những gì mà chính bản thân ta “nhìn thấy tận mắt” cũng chưa chắc đã là thật. Tham hư vinh thì phải trả một cái giá rất đắt.

Cô kiều nữ kia cho rằng cái túi xách trị giá hàng nghìn USD đó sẽ được giao đến tận cửa nhà vào sáng Thứ Hai, nên tự nhiên cũng đã buông lơi cảnh giác, cho rằng đầu tư như vậy thật là xứng đáng. Cô vốn đã không biết rằng bản thân mình đang chơi trò mạo hiểm, chẳng hề có bất cứ sự đảm bảo nào.

Và đây, thêm một câu chuyện khác…

Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.

Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.

Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ.
Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống.
Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. 
Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.
Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.

Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày.

Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày. Sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày…….
Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!

_Sưu tầm_

HAPPY NEW YEAR 2019!

12 quyết tâm dành cho 12 tháng của năm mới từ Đức Thánh Cha Phanxicô

12 quyết tâm dành cho 12 tháng của năm mới từ Đức Thánh Cha Phanxicô

1-Xây nhịp cầu chứ đừng dựng bức tường lũy 
2-Hãy để chính mình được đánh động bởi nỗi khổ đau… và rồi làm điều gì đó
3-Đừng sợ lấy làm hổ thẹn với chính mình và thừa nhận khi bạn làm sai
4-Mơ về tình yêu
5-Tránh dính bén với của cải
6-Cầu nguyện hàng ngày cho sức khoẻ của bạn và của những người bạn yêu thương
7-Củng cố đức tin hầu vượt thắng sự chia rẽ
8-Làm việc chăm chỉ vì phẩm giá của bạn và vì gia đình bạn
9-Đừng để mình bị tước mất niềm hy vọng
10-Hãy nhớ rằng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta
11-Mưu cầu hạnh phúc nhờ kiến tạo sự hòa hợp
12-Hãy biết rằng bạn được yêu, nên bạn cần trao ban tình yêu và tha thứ

Và cuối cùng, khuôn vàng thước ngọc là quyết tâm tốt nhất cho mọi tháng trong năm: Hãy làm cho người khác những gì bạn muốn họ làm cho mình.

Chuyển ngữ: Joseph Trần Ngọc Huynh, S.J.

Maria Thanh gởi

Vợ Bộ Trưởng Công Thương CSVN được đón rước như ‘bà hoàng’

Vợ Bộ Trưởng Công Thương CSVN được đón rước như ‘bà hoàng’

Bà Thủy Hương (trái), vợ Bộ Trưởng Công Thương CSVN Trần Tuấn Anh trong ngày cưới con gái riêng. (Hình: Vtc.vn)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội dấy lên đàm tiếu về chuyện một chiếc xe biển xanh được cử vào tận chân cầu thang dẫn lên phi cơ ở phi trường Nội Bài chỉ để đón bà Thủy Hương, vợ Bộ Trưởng Công Thương CSVN Trần Tuấn Anh.

Một số tờ báo hôm 5 Tháng Giêng gián tiếp xác nhận vụ này nhưng tường thuật rằng “chiếc xe đón bộ trưởng Tuấn Anh”.

Bộ Trưởng Trần Tuấn Anh là con trai của cựu Chủ Tịch Nước Trần Đức Lương nên ông này vẫn được cộng đồng mạng gọi là “thái tử.”

Báo điện tử VTC News hôm 5 Tháng Giêng dẫn nguồn Cảng Vụ Hàng Không Miền Bắc giải thích sự xuất hiện của chiếc xe biển xanh tại khu vực hạn chế của phi trường Nội Bài đêm 4 Tháng Giêng là do Văn Phòng Bộ Công Thương “gửi công văn về việc đón ông Tuấn Anh đi công tác ở Sài Gòn trở về”.

Bài báo không đề cập tên bà Thủy Hương. Cùng thời điểm, một bài báo trên tờ Người Lao Động chỉ ghi chung chung là “xe biển xanh đón người nhà lãnh đạo bộ ngành ở cầu thang phi cơ tại phi trường Nội Bài đêm 4 Tháng Giêng”. Không rõ vì lý do gì mà báo VietnamNet phải gỡ link bài về việc này cũng trong hôm 5 Tháng Giêng.

Một bài báo khác cũng trên VTC hồi Tháng Chín, 2017 tiết lộ, bà Thủy Hương ở tuổi 53 sinh con cho ông Tuấn Anh, dù bà này có con gái riêng đến tuổi lấy chồng.

Hồi cuối Tháng Giêng, 2018, mạng xã hội xôn xao vụ rò rỉ một lá đơn tố cáo ông Tuấn Anh của những người tự nhận là “cán bộ công tác lâu năm trong ngành công thương được ghi là gửi đến Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng. Lá đơn viết: “Với mong muốn được theo hầu cận Bộ Trưởng Tuấn Anh, Trần Hữu Linh đã tìm mọi thủ đoạn dẫn dắt những cô em chân dài cho bộ trưởng và có mối liên hệ mật thiết với ‘người đẹp Thủy Hương’ (vợ ông Tuấn Anh). Sau khi ông Tuấn Anh kết hôn với bà Hương, ông Linh trở thành kẻ hầu cận chăn dắt gái cho bộ trưởng tiếp khách.”

“Trần Hữu Linh khá gần gũi nên biết Bộ Trưởng Tuấn Anh phong lưu đa tình nên dẫn dắt chân dài liên tục ra mắt ông. Đến thời điểm này, ông Linh vẫn hàng ngày đi theo Bộ Trưởng Tuấn Anh, cung cấp tiền, gái cùng những bữa tiệc xa hoa, buổi đánh bạc hàng trăm ngàn đô la để lấy lòng bộ trưởng… Việc ông Linh hủ hóa, quan hệ bất chính lại được Ban Cán Sự Đảng Bộ Công Thương lờ đi hoặc ‘mũ ni che tai’ trước dư luận ồn ào thì quả thật cái quy trình của bộ thật sự có vấn đề, không khác gì thời kỳ của người tiền nhiệm – ông Vũ Huy Hoàng.”

Trước vụ này, Bộ Trưởng Tuấn Anh cũng bị chỉ trích vì có biểu hiện “lợi ích nhóm” với người anh em cột chèo, Chủ Tịch Tập Đoàn Hoa Sen Lê Phước Vũ trong “siêu dự án” Thép Cà Ná do doanh nghiệp này khai triển. Dù vậy, ông Tuấn Anh vẫn tại vị cho đến nay. (T.K.)

Bộ Chính Trị CSVN trực tiếp nhúng tay ‘nâng vốn đầu tư metro ở Sài Gòn’

Bộ Chính Trị CSVN trực tiếp nhúng tay ‘nâng vốn đầu tư metro ở Sài Gòn’

Nguoi-viet.com

Tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên đoạn song song Xa lộ Hà Nội. (Hình: Tuổi Trẻ)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Làng báo Việt Nam hôm 5 Tháng Giêng xôn xao chuyện nhiều tòa soạn phải đồng loạt gỡ bài về Bộ Chính Trị CSVN “duyệt mức đầu tư hơn 95,000 tỉ đồng (hơn $4 tỉ Mỹ kim) cho hai tuyến metro ở Sài Gòn”.

Đồng thời, cơ quan cao nhất của đảng CSVN còn “giao Ban Cán Sự Đảng của Chính Phủ chỉ đạo các cơ quan chức năng thực hiện tốt công tác thẩm định, phê duyệt tổng mức đầu tư dự án theo quy định; tăng cường công tác kiểm tra, thanh tra việc tổ chức, thực hiện, đảm bảo các dự án hoàn thành chất lượng, đúng tiến độ….” Bộ Chính Trị cũng “giao Thành Ủy ở Sài Gòn chỉ đạo thực hiện về cơ chế tài chính của dự án hai tuyến metro”.

Tuyến metro Bến Thành-Suối Tiên được các báo Việt Nam ghi nhận “hiện đã hoàn thành 61% khối lượng thi công nhưng không biết khi nào xong”.

Đáng lưu ý, tuyến metro này “đội vốn” từ 17,400 tỉ đồng ($747.4 triệu Mỹ kim) theo kế hoạch ban đầu lên hơn 47,300 tỉ đồng (xấp xỉ $2 tỉ Mỹ kim).

Trong bối cảnh đó, truyền thông cũng cho hay có một loạt vụ bê bối nhân sự và nghi thay đổi thiết kế tường vây xảy ra tại Ban Quản Lý Đường Sắt Đô Thị ở Sài Gòn. Diễn biến mới nhất là chuyện ông Lê Nguyễn Minh Quang, trưởng Ban Quản Lý Đường Sắt Đô Thị được chấp thuận cho từ nhiệm.

Lâu nay, việc Bộ Chính Trị vào cuộc “quyết thay” cho Quốc Hội và Chính Phủ CSVN không có gì lạ, tuy vậy, đây là lần hiếm hoi các báo Việt Nam vô ý công khai đăng việc “tiếm quyền” vi hiến rõ ràng này.

Luật Sư Trần Vũ Hải ở Hà Nội bình luận trên trang cá nhân: “Hoan hô Bộ Chính Trị 16 người đã làm thay việc của 490 đại biểu Quốc Hội duyệt tăng vốn cho dự án metro tại Sài Gòn. Theo tiền lệ này, sắp tới nước ta không cần cơ quan dân cử nữa nhỉ? Cám ơn Bộ Chính Trị rất tài, đã tiết kiệm tiền dân!”

Trong khi đó, các blogger khác đề xuất nửa đùa nửa thật rằng sau sự việc này, Bộ Chính Trị nên tiến tới kiêm luôn Bộ Tài Chính, Bộ Công Thương, Ngân Hàng Nhà Nước để thu về một mối, quản lý ngân khố quốc gia, kiểm soát nợ công…

Việc Bộ Chính Trị “nắm thóp” Quốc Hội và Chính Phủ CSVN là điều có thể hiểu được khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã công khai hai lần đến dự họp và chỉ đạo điều hành chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc vào cuối năm 2017 và 2018.

Trong lần dự họp chính phủ mới nhất hôm 28 Tháng Mười Hai, 2018, ông Trọng, người nay có thêm tư cách “chủ tịch nước”, được báo điện tử của Đài Tiếng Nói Việt Nam dẫn lời phát biểu: “Tiếp tục củng cố nền tảng kinh tế vĩ mô, kiểm soát lạm phát, nâng cao năng lực ứng phó với những biến động bất thường của thị trường, nhất là thị trường thế giới; duy trì đà tăng trưởng, nâng cao chất lượng tăng trưởng trên cơ sở cải thiện mạnh mẽ hơn nữa môi trường đầu tư kinh doanh, nâng cao năng suất, chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh của nền kinh tế gắn với đẩy mạnh thực hiện ba đột phá chiến lược, đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế…” (T.K.)

Nhân quyền Việt Nam 2018: Nhà tù trong nhà tù (Phần II)

Nhân quyền Việt Nam 2018: Nhà tù trong nhà tù (Phần II)

Hòa Ái, RFA
2019-01-04
Hình ảnh những người tù chính trị Việt Nam trên trang Facebook của Project88.

Hình ảnh những người tù chính trị Việt Nam trên trang Facebook của Project88.

Courtesy of Project88, 24/1/2018

Phần II: Người dân và Nhân quyền: Phản kháng trong nghịch cảnh

Gia tăng bắt bớ và giam cầm

Theo số liệu ghi nhận của “The 88 Project” (Dự án 88), một website lưu trữ thông tin về tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm tại Việt Nam, hiện có 210 người bị cầm tù ở Việt Nam bởi do những hoạt động ôn hòa của họ vì dân chủ, nhân quyền của quốc gia.

Các tổ chức nhân quyền thế giới lên tiếng chỉ trích Chính quyền Việt Nam đối xử tàn bạo với dân chúng trong năm 2018 qua động thái gia tăng bắt bớ hàng loạt nhà báo, blogger, tín đồ tôn giáo, người đi biểu tình và các nhà hoạt động vì môi trường, vì nhân quyền, vì quyền lợi của công nhân…cũng như tuyên các bản án quá nặng đối với họ.

Tình hình nhân quyền ở Việt Nam năm 2018 bị đánh giá là năm tồi tệ nhất trong những năm gần đây, qua những bằng chứng mà các tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm tố cáo họ phải chịu đựng hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt ở trong tù như không được thăm gặp gia đình, không được điều trị bệnh thích hợp, không được nhận thư từ sách vở theo quy định của trại giam, bị chuyển trại xa nhà mà gia đình không được báo trước hay bị đầu độc trong thức ăn, bị phạm nhân giam cùng buồng sách nhiễu, dọa giết… đến mức họ phải tuyệt thực trong nhiều ngày để phản kháng như trường hợp của Trần Huỳnh Duy Thức và Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Trong luật quy định hình thức kỷ luật cao nhất đối với một người tù, nếu như họ có vi phạm gì thì tối đa chỉ có 10 ngày. Thế nhưng bằng thông tư đó, người ta bị giam đến 3 tháng. Trong thông tư đó, quy định tất cả những người không nhận tội là phải giam riêng, cho nên họ lấy cái cớ đó để biệt giam. – Blogger Điếu cày

Cựu tù nhân lương tâm Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải, người bị Chính phủ Hà Nội tống xuất sang Mỹ tị nạn, nhấn mạnh về tình trạng tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm Việt Nam bị biệt giam 3 tháng trong tù theo Thông tư 37 của Bộ Công An, là một thông tư mật mà dư luận trong và ngoài nước ít biết đến.

“Trong luật quy định hình thức kỷ luật cao nhất đối với một người tù, nếu như họ có vi phạm gì thì tối đa chỉ có 10 ngày. Thế nhưng bằng thông tư đó, người ta bị giam đến 3 tháng. Trong thông tư đó, quy định tất cả những người không nhận tội là phải giam riêng, cho nên họ lấy cái cớ đó để biệt giam.

Về nguyên tắc theo luật pháp, khi trại giam ban hành một quyết định kỷ luật phạm nhân thì phạm nhân phải được 1 bản và gia đình phạm nhân phải được 1 bản quyết định kỷ luật đó. Và, trại phải thông báo cho gia đình biết về quyết định kỷ luật đó để gia đình không đi thăm vì không được thăm gặp trong thời gian bị kỷ luật. Tuy nhiên, trại giam không bao giờ thông báo cũng như không bao giờ trao bản quyết định kỷ luật cho người tù.

Bằng Thông tư 37 của Bộ Công An, họ xây dựng một khu cách ly riêng và khu đó thì không bao giờ nhìn thấy tù hình sự, cũng như không một tù hình sự nào được bước vào; ngoài những người được cắt cử vào để đưa cơm, nước hoặc làm vệ sinh trong đó…Tức là bằng thông tư đó, họ mới xây dựng an ninh theo kiểu ‘nhà tù trong nhà tù’ như thế.”

Phản kháng

15 người biểu tình ở Biên Hòa tại phiên tòa phúc thẩm hôm 9/11/2018
15 người biểu tình ở Biên Hòa tại phiên tòa phúc thẩm hôm 9/11/2018Courtesy Báo Đồng Nai

Vượt ra khỏi phạm vi các chắn song sắt của nhà tù, gia đình của những tù nhân chính trị và tù nhân lương tâm gặp không ít những sách nhiễu từ phía chính quyền và trại giam. Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh, phụ trách Quỹ 50K nói với RFA rằng gia đình của những người biểu tình phản đối hai dự Luật Đặc khu và An ninh mạng ở Bình Thuận bị tuyên án tù rất sợ hãi mỗi khi có tổ chức hay cá nhân nào liên lạc để hỗ trợ cho họ trong hoàn cảnh khó khăn, vì họ bị chính quyền địa phương răn đe, hăm dọa.Đại diện của Liên đoàn Lao động Việt Tự do (gọi tắt là Lao động Việt), bà Ca Dao cũng cho RFA biết về trường hợp của 15 công nhân ở Đồng Nai bị trở thành tù nhân lương tâm, vì đi biểu tình chống dự Luật Đặc khu hồi tháng 6. Gia đình của các công nhân tù nhân lương tâm này thuật lại rằng họ phải đưa cho trại giam 800 ngàn đồng để được vào thăm thân nhân, nhưng không được gửi lại bất cứ thứ gì cho người thân ở trong tù. Bà Ca Dao chia sẻ thêm:

“Khi mà tiếp xúc với gia đình thì qua gia đình chúng tôi được biết tinh thần của các công nhân này rất kiên cường. Họ vẫn khẳng định rằng họ biểu tình vì lòng yêu nước. Và ngay cả những gia đình của họ cũng vậy, họ nói rằng nếu con em họ ra tù thì chúng tôi cũng sẵn sàng cùng đi biểu tình một lần nữa nếu mà có các cuộc biểu tình bảo vệ đất nước, chống lại sự bành trướng của Trung Quốc.”

Bên cạnh rất nhiều trường hợp bị bắt giam và cầm tù, trong năm 2018, một số nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền buộc phải trốn chạy ra khỏi nước để lánh nạn đàn áp mạnh tay từ phía Chính quyền Việt Nam. Cựu tù nhân lương tâm Đoàn Huy Chương, thành viên của Phong trào Lao động Việt là một trường hợp điển hình. Anh Đoàn Huy Chương chia sẻ với RFA:

“Đối với những người đang hoạt động hiện nay, có một số phải vượt biên. Vì nếu ở lại thì theo tôi nghĩ sẽ có thể phải lãnh những bản án không dưới 20 năm tù. Đó là một sự đàn áp rất thê thảm và đó cũng là điều bất hạnh cho những người đấu tranh ở đất nước Việt Nam.”

Cựu tù nhân lương tâm Đoàn Huy Chương cho biết thêm mặc dù bị nhiều giới hạn trong hoàn cảnh sống của một người vô tổ quốc, anh vẫn tiếp tục công việc đấu tranh của mình:

“Đối với bản thân tôi thì tôi làm bên lãnh vực về công nhân. Khi ở trong nước, thì tôi đi đến từng khu công nghiệp, gặp từng người công nhân, nói chuyện với họ để cho họ biết công đoàn là gì, quyền lợi của người công nhân như thế nào. Còn khi vượt biên qua nước thứ hai rồi thì tôi bị hạn chế. Tuy nhiên, từ sự hạn chế đó mình nảy ra những ý tưởng vẫn tiếp tục đấu tranh. Tôi làm về truyền thông livestream vào mỗi buổi tối để nói về thực trạng của xã hội Việt Nam, nói về quyền lợi của người lao động, nói về Luật Lao động cho người công nhân biết để bảo vệ họ.”

Đối với những người đang hoạt động hiện nay, có một số phải vượt biên. Vì nếu ở lại thì theo tôi nghĩ sẽ có thể phải lãnh những bản án không dưới 20 năm tù. Đó là một sự đàn áp rất thê thảm và đó cũng là điều bất hạnh cho những người đấu tranh ở đất nước Việt Nam. – Anh Đoàn Huy Chương

Kể từ năm 2017, sau sự kiện Chính quyền Việt Nam bắt giữ tất cả thành viên chủ chốt của Hội Anh Em Dân Chủ và tuyên các bản án tù nặng nề đối với họ trong năm 2018, giới quan sát tình hình Việt Nam nhận định động thái này cho thấy Hà Nội không chỉ nhằm mục đích “xóa sổ” Hội Anh Em Dân Chủ, mà còn nhắm vào đàn áp các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam. Thế nhưng trái lại, các tổ chức xã hội dân sự mới lần lượt hình thành, góp phần đẩy mạnh hơn nữa những hoạt động dân chủ hóa tại Việt Nam, mặc cho sự bắt bớ vẫn gia tăng như Nhóm Hiến Pháp, có đến 9 thành viên bị bắt hồi tháng 9 vừa qua.

Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do, giới đấu tranh dân chủ tại Việt Nam cho rằng phong trào dân chủ ở trong nước dù bị lắng xuống bởi Hà Nội thẳng tay đàn áp, nhưng giới đấu tranh vẫn có những phương thức hoạt động song hành cùng chủ trương đàn áp đó của chính phủ. Luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài nói về cách thức hoạt động mới của Hội Anh Em Dân Chủ:

“Có một điều may mắn là sau khi tôi được trả tự do và bị trục xuất sang Cộng Hòa Liên Bang Đức thì tôi ngay lập tức liên lạc với tất cả các thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ còn lại ở trong nước. Chúng tôi đưa ra quan điểm là tất cả hoạt động ở trong nước sẽ chuyển sang hoạt động bí mật, còn các hoạt động công khai thì sẽ do các thành viên ở hải ngoại đảm nhận. Mặc dù hoạt động ở trong nước hiện nay không công khai được, nhưng mục đích chính của Hội Anh Em Dân Chủ là xây dựng và phát triển lực lượng của mình ở trong các giới như học sinh, sinh viên, công nhân, nông dân.”

Những cá nhân và tổ chức hoạt động nhân quyền, dân chủ ở trong nước mà Đài RFA tiếp xúc, cho biết năm 2018 dù là năm mà nhân quyền Việt Nam bị tuột dốc khủng khiếp, nhưng càng khiến cho tinh thần đấu tranh của họ càng lên cao vì cuộc đấu tranh này không phải là cuộc đấu tranh đơn độc của chỉ dân chúng tại Việt Nam mà thôi.

CHIẾN THUẬT PHÁ GỌNG KỀM CỦA TỔNG THỐNG DONALD TRUMP

Cong Binh Nguyen shared a post

 

Thật không ngờ, một người phụ nữ sống ở VN lại viết một bài khá hay như vầy!
Đọc bài này, tôi lại càng ngao ngán cho những ông/ bà GS, TS…, những tay khoa bảng kiểu”Thây ma sống đeo bằng cấp” , trí não lụn bại kiểu:”Ông bình vôi”, hoặc những kẻ “Nhai lại”…; lúc nào cũng lấy bằng cấp ra khoe, lấy học vị ra bịp mà nhìn vấn đề theo kiều “Năm anh mù xem voi”, suốt hơn 2 năm trời chửi rủa TT Trump một cách vô liêm sỉ, bất kể đúng sai, bất kể phải trái…!
Cám ơn tác giả bài viết. Và cũng là dịp để chúng ta nên nhìn về năng lực thực tế của một người, chứ không phải qua bằng cấp, chức danh!

Nguyễn Thị Mỹ Nghệ is with Trung Bá and 3 others.

December 26, 2018

Sài Gòn 26/12/2018 

CHIẾN THUẬT PHÁ GỌNG KỀM CỦA TỔNG THỐNG DONALD TRUMP

Người Việt Nam có câu thành ngữ “Nhất cận thân nhì cận lân”, Nga và Trung quốc vừa là láng giềng vừa là huynh đệ đại đồng trong chủ thuyết cộng sản. Khi cố tổng thống Ronald Reagan ký hiệp ước thoả thuận ngưng sản xuất tên lửa tầm trung với Nga, Nga đồng ý nhưng bản chất là tên khôn lõi nên đã ngấm ngầm bán quy trình sản xuất vũ khí hạt nhân tầm trung cho Trung cộng mà không chỉ thế Nga còn âm thầm giúp ông bạn láng giềng nâng cao chức năng vô hiệu hoá khả năng đánh chặn tên lửa. Trung cộng đã và đang đổ rất nhiều tiền để nghiên cứu chuyển hoá thành tên lửa tàng hình, điều này sẽ thành hiện thực trong nay mai và khi đã sở hữu loại tên lửa ấy thì thế giới sẽ bị huỷ diệt.

Tổng thống Donald Trump và dàn cố vấn của ông là những người có tầm nhìn rất xa nên đã thấy được tương lai đen tối của nhân loại vì thế Trump đưa ra quyết định huỷ thoả thuận tên lửa với Nga nhưng đây cũng là vấn đề nhạy cảm vì Nga sẽ vin vào đó cho rằng Hoa Kỳ muốn đối chiến với Nga.
Cục diện Trung Đông mấy chục năm qua luôn có bàn tay Nga chống phía sau cho những tổ chức Hồi giáo cực đoan nay Mỹ tái khởi động lại lò vũ khí tầm trung chắc chắn Nga sẽ giương súng nhắm vào Mỹ và mượn bàn tay Iran tung hoành cõi Trung Đông và khủng bố Âu – Mỹ.

Người ta có thói quen gắn bó nơi nào lâu dài thì nơi ấy sẽ trở thành tình cảm mến mộ thẳm sâu trong trái tim. Tổng trưởng bộ quốc phòng Mỹ James Mattis đã nhiều năm dốc toàn bộ tâm huyết, trí lực vào chiến trường Iraq, Syria… nên nó đã là một phần thân thể thiêng liêng trong ông vì thế những nơi này không thể nào xa rời khỏi tâm trí ông vì nó bao trùm tình cảm yêu, hận, thương nhớ, thù ghét. Ông thương xót những bà mẹ ôm con chạy trốn bom đạn của bọn khủng bố. Ông yêu thương những đôi mắt to đẹp hồn nhiên của những trẻ thơ khi nhìn vào mắt ông và đồng đội của ông. Ông hận những kẻ sát nhân cầm quyển Kinh Coran nhưng lại bắn vào làng mạc, nhà cửa của đồng bào bọn chúng. Ông thù những tên cực đoan cho là thánh chiến nhưng dã tâm đầy đầu, chúng đã bắn chết đồng đội của ông.

Cách đây không lâu hai người bạn của ông là cựu ngoại trưởng Jhon Kerry và cựu chánh văn phòng Jhon Kelly đã không còn làm việc trong toà Bạch Ốc vì có những hành động phá hoại, tiếp tay cho những kẻ xấu làm hại tổng thống Trump. Tình cảm bè bạn riêng tư trà dư tửu hậu thì ông có thể xếp vào hàng thứ nhưng phải rời bỏ vùng đất nơi mà ông đã đặt cả trái tim của người chiến sỹ thì không thể nào nguôi được. Bao nhiêu cảm xúc đan chéo trong lòng trí làm cho tướng James Mattis bồi hồi, đâu có thể cắt đứt nỗi lòng về nơi này, dù biết rằng lệnh rút quân ra khỏi Syria của tổng thống Trump là hoàn toàn đúng và có lợi cho nước Mỹ nhưng sao ông vẫn cứ đau và hụt hẫng, trái tim ông chơi vơi như đánh mất đi mối tình đầu. Ông vốn không vợ không con nên mối tình thiêng liêng nơi chiến sự càng da diết khiến ông sụp đổ tinh thần, ông viết thư từ chức là vì lẽ này và với tinh thần trách nhiệm vì đất nước ông cầu mong tổng thống Trump tìm được người thay thế thích hợp hơn ông vì ông không thể coi chiến cục Biển Đông bằng Trung Đông được, máu lệ và gió cát đã hình thành một khối trong tim ông rồi, sao nỡ đành quên! Tổng thống Trump vì nước Mỹ mà phải đau lòng chấp nhận cho người anh hùng quân đội nghỉ hưu. Tất cả vì nước Mỹ và cho nước Mỹ vĩ đại, một tổng thống vì quốc gia thì phải cương liệt, trung chính, không thể uỷ mị.

Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho tổng thống Trump sáng suốt, khôn ngoan dứt khoát rút quân khỏi Syria, mục đích của Trump muốn cho Putin biết rằng Mỹ sắm sửa “đồ hàng” tầm trung là nhắm vào Trung quốc chứ không phải nhắm vào Nga nên Nga chớ mà vong động sẽ lưỡng bại câu thương làm lợi cho Trung quốc thừa cơ hội mà huỷ diệt cả hai cường quốc.

Putin xuất thân là nhà tình báo siêu hạng nên thừa biết cái thằng em Trung cộng hôm nay nó dám “chơi” Mỹ thì nó cũng sẽ đớp lại Nga vào ngày mai nên Putin khen ngợi Mỹ rút quân khỏi Syria là rất đúng, Nga và Mỹ cùng vui vẻ hạ súng không nhắm vào nhau nữa.

Đoàn quân thiện chiến ở Trung đông vốn đã từng cận kề với cái chết biết bao lần và đã từng băng qua lửa đạn để giành chiến thắng cho nên khi đối chiến với Tàu cộng tại Biển Đông thì họ chẳng có gì mà chùn tay giết địch nếu Trung quốc khai chiến, điều này khiến cho Tập Cận Bình (Tập) sợ run và hết sức cay cú.

Cuộc chiến kinh tế thương mại, kỹ thuật khoa học, công nghệ của Mỹ và các nước châu Âu bị Tàu cộng đánh cắp đã và đang được Mỹ đòi lại công bằng, gây sức ép, cô lập Trung quốc thật chặt và mỗi thời điểm là một phương cách làm cho kinh tế Tàu cộng suy vi thất thoát.
G20 là hình ảnh cụ thể về cái bẫy của Trump đẩy Tập rơi vào ma trận làm Trung quốc bay thêm cả ngàn tỷ USD mà chẳng được lợi gì vì kinh tế Tàu cộng vẫn cứ tụt dốc băng băng. Syria không phải là chiêu kế bỏ trống thành trì cho giặc lao vào mà giết nhưng là cánh đồng sói hoang, nếu sói đói sẽ phải lùng sục khắp nơi để sinh tồn vậy Nga hay Trung cộng sẽ nuôi sói đây? Nga đã bị nghẹn trong cánh đồng Trung Đông mấy chục năm rồi nên biết cách gẩy cục xương bốc mùi cho Tàu cộng gặm vào mà thấm độc. Họ Tập biết rõ điều này nhưng không thể không lao vào vùng đất máu và dầu đổ ra ngang nhau vì sớm muộn gì Mỹ và đồng minh của Mỹ cũng chặn mọi đường khai thác năng lượng của Tàu cộng. Thế là ván cờ một đối năm đối bảy sắp diễn ra và kết cuộc Trung quốc chìm mãi trong sa mạc rồi bốc hơi toàn bộ những gì trước đây đã kiến tạo được nhờ sự lường lọc, ăn cắp của thế giới.

Putin không phải là bạn của Trump nhưng là nhà chính trị bậc cao thì phải biết nên giúp cho Mỹ hay cho Tàu trong lúc này để tương lai sắp tới Nga sẽ được gì vì đường lối chính trị xưa nay của Hoa Kỳ là “Mỹ không có kẻ thù vĩnh viễn…” cho nên Putin ngu gì không xoè bàn tay mà liên kết với Mỹ để triệt Tàu vì Tập quá nguy hiểm, Tập là “xác sống” sẽ nuốt Nga trong nay mai bởi Tập có thể thí 2/3 dân tộc để xoá trắng thế giới trong đó có Nga.

Trump cho binh sĩ rút dần khỏi Trung Đông để Trung Đông không còn là gánh nặng của Mỹ mà trao cho châu Âu và những quốc gia sở tại như Syria, Iraq… buộc họ phải đi bằng đôi chân của họ, chứ đâu dựa mãi vào Mỹ. Ngày xưa Mỹ từng rút quân khỏi chiến trường nam Hàn để họ cũng tự đi bằng đôi chân và họ đã thành công, Nam Hàn đã phát triển đất nước đứng thứ 3 châu Á. Chỉ đáng tiếc miền Nam Việt Nam lại không làm được cái việc giữ nước như nam Hàn vì có quá nhiều cộng sản trong nội bộ cấp cao nhất là tên tổng thống Dương Văn Minh phản quốc, trước ngày 30/04/1975 hắn còn đuổi đại sứ Mỹ về nước rồi tuyên bố đầu hàng cộng sản bắc Việt vô điều kiện.

Rút quân khỏi Syria, Hoa Kỳ còn tạo ra cái nhìn mới cho thế giới Hồi giáo để họ tập trung đôi mắt nhìn vào Trung quốc mà thấy được bàn tay sắt của Tập đã và đang tàn sát anh em đồng đạo của họ là người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương để thế giới Hồi giáo phải ghét Tàu cộng, chống Tàu cộng hoặc chí ít là không ủng hộ Tàu cộng.

Thế cục thương mại, chính trị đã liên tục dồn nén Tập và đang tiến dần đến ngưỡng cực độ, Tập không thể chịu nổi sẽ cho đàn em Việt cộng khai pháo đuổi Mỹ mà “giữ yên” vùng đảo nhân tạo để Tàu cộng hoàn thành kế hoạch xây dựng hệ thống lắp đặt bệ phóng tên lửa tàng hình tương lai mà phối hợp với tên lửa tàng hình là những vệ tinh tàng hình trên không gian đang nghiên cứu sắp sửa hoàn thành trong vài năm nữa với siêu tốc độ nhờ kỹ thuật G5 mới đánh cắp được của Mỹ thì Tàu cộng chẳng còn e ngại tên lửa đánh chặn và phản pháo của Mỹ nữa.

Việt Nam sẽ đối đầu trực tiếp với Mỹ, điều này không có gì ngạc nhiên với Trump vì ông đã lường trước tình hình một hay hai năm sắp tới đây cộng sản Việt Nam (csvn) sẽ thay mặt Tàu cộng mà nả súng bắn cảnh cáo chiến hạm Mỹ khi đi vào hải phận Hoàng Sa, Trường Sa với nhiều lý do. Tại sao csvn dám vuốt râu hùm?! Là vì thực chất bộ chính trị csvn bây giờ chỉ có cái vỏ là Việt Nam nhưng ruột là tàu cộng cho nên csvn hiện giờ đang khoe khoang đã trang bị vũ khí tên lửa hạng nặng là lý do này.

Chiến tranh sắp xảy ra đây là điều cả thế giới đã chuẩn bị rồi. Nhưng quốc gia nào còn, quốc gia nào bị xoá xổ trên bản đồ, Việt Nam liệu có còn hay ngập trong nước biển?! Chiến tranh ngày nay không như xưa vì tên lửa mang đầu đạn nguyên tử có sức huỷ diệt cả toàn quốc chứ không phải một làng hay một tỉnh thành bị tiêu diệt, kẻ sống sót mang mầm tật bệnh ung thư và sẽ chết sau đó ít năm.

Người xưa dạy rằng “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, năm triệu đảng viên hãy mau đứng lên ngẩng cao đầu làm người dân Nam đích thực để cứu lấy bản thân và con cháu. Thời gian cho sự lựa chọn rất ngắn ngủi, miền Bắc đã hoàn toàn thuộc về Tàu cộng còn miền Nam thì cũng đã là tấm bánh trong tay tàu cộng, người thân của các người sắp là những con chốt thí cho sự khai hoả chiến tranh với Mỹ, dấu chấm hết đang treo trước mặt chỉ chờ đúng thời điểm mà buông xuống để kết thúc.

Những người chỉ biết an phận giả vờ ngủ mê, hãy tỉnh lại đi! Hàng trăm tổ chức của cs trá hình ở Mỹ, Âu cũng mau mau thức ngộ mà thoát Tàu, giành lại chủ quyền của đất nước nếu không chỉ vài năm nữa các người và con cháu các người sẽ tắm trong biển máu của bom đạn. Tài sản cơ nghiệp của các người bị tan thành mây khói do chiến tranh. Tàu cộng chiến bại, chế độ cộng sản bị giải tán, nếu trong số các người may mắn còn sót lại thì người dân Việt và thế giới cũng sẽ truy bắt như đã lùng bắt những tên Pol Pot khát máu, diệt chủng. 
Nguyễn Thị Mỹ Nghệ