VƯỜN RAU LỘC HƯNG VÀ 4 CÁI TÁT CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TÂN BÌNH TÁT VÀO CHÍNH MẶT HỌ

VƯỜN RAU LỘC HƯNG VÀ 4 CÁI TÁT CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TÂN BÌNH TÁT VÀO CHÍNH MẶT HỌ

– Đây là khu đất được sử dụng liên tục, không tranh chấp từ 1954 đến nay. Theo luật đất đai thì nhà cầm quyền Tân Bình có trách nhiệm phải cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho dân. Thế nhưng từ 1993 đến nay, sau bao nhiêu lần dân đi đăng ký nhà cầm quyền Tân Bình vẫn không hoàn tất được thủ tục để cấp giấy cho dân.

Đây là cái tát thứ nhất: Một chính quyền vô dụng.

– Cả Quận ai cũng biết đây là khu vực chưa có chủ quyền do sự tắc trách của chính quyền. Vậy mà ngay tại đó, trung tâm thành phố văn minh nhất Việt Nam vẫn có thể mọc lên hơn 100 căn nhà.

Đây là cái tát thứ 2: Một chính quyền đui mù.

– Nếu nói là cho dân tạm cất nhà để ở thì vật liệu chỉ có thể là vật liệu nhẹ và làm nhà thô sơ. Đằng này hơn 100 căn nhà ở đây đều được xây dựng hẳn hoi.

Mặt khác, nếu có kế hoạch cưỡng chế tháo dỡ thì tại sao lại để cho anh Tú và chị Nghiêm xây vừa xong thì đến đập. Tại sao không ngăn chặn ngay từ đầu để gia đình anh chị đỡ tốn một khoản tiền giành giụm bao lâu nay? Phải chăng đây là hành động trả thù cá nhân vì những gì anh chị đã làm trước đây?

Tại sao lại để cho nhân dân phải chịu mất thêm một khoản tiền để xây nhà rồi tới đập?

Đây là cái tát thứ 3: Một chính quyền vô nhân.

– Nhà cầm quyền Tân Bình thông báo với báo chí “chỉ là cưỡng chế những công trình trái phép chứ không phải thu hồi”. Vậy thông tin lấy đất để làm trường chuẩn quốc tế là do ai đưa ra để báo chi đưa tin trước đây.

Đã dám làm mà không dám nhận, nói dối nhân dân.

Đây là cái tát thứ 4: Một chính quyền bất tín.

Thiết nghĩ một chính quyền sai lầm suốt từ 1993 tới bây giờ và còn tiếp tục sai lầm như vậy tại sao UBND thành phố Hồ Chí Minh không giám sát kiểm tra và có hình phạt thích đáng với một quận huyện quá tệ hại như vậy.

Yêu cầu UBNDTP bắt quận Tân Bình tự kiểm điểm đê. 🤣

Nguồn FB: Duy le

Image may contain: sky, outdoor and text

ĐỨC GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA

ĐỨC GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA

Kitô hữu ngày nay biết Đức Giêsu là Thiên Chúa nhập thể; nhưng những người ngày xưa như dân Bêlem, dân làng Nadarét và cả những người nghe Đức Giêsu rao giảng, đều không biết Đức Giêsu là Thiên Chúa nhập thể.  Họ đã đối xử với Đức Giêsu như một con người.  Vì thế, khi Đức Giêsu mặc khải Ngài ngang hàng với Thiên Chúa thì Ngài bị người ta kết án tử hình.  Đối với người thời đó, không có chuyện Thiên Chúa ba ngôi vị, nên chẳng có chuyện Thiên Chúa nhập thể.

Đức Giêsu là con của Đức Maria ở Nadarét.  Ngài đã được sinh trong chuồng chiên cừu ở Bêlem khi cha mẹ Ngài không tìm được chỗ qua đêm.  Ngài sinh ra như một người nghèo hèn nhất trong thiên hạ.  Không ai biết chân tướng của Ngài.  Có lẽ cả Đức Maria và thánh Giuse cũng chỉ biết Đức Giêsu là một người rất đặc biệt, là người của Thiên Chúa, nhưng vẫn chưa biết Ngài là Thiên Chúa nhập thể.  Người ta chỉ biết Thiên Chúa là ba ngôi vị sau biến cố Đức Giêsu Phục Sinh.

Đức Giêsu đã sống một thời gian dài ở Nadarét như tất cả những người Do Thái thời đó.  Ngài hành nghề lao động như bao người nghèo.  Tin về Gioan con ông Dacaria rao giảng làm phép rửa sám hối đến làng Nadarét, chắc Đức Giêsu không phải là người duy nhất từ Nadarét muốn đi nhận lãnh phép rửa sám hối với Gioan.  Có lẽ Ngài đã xin Đức Maria, và được sự đồng ý của Mẹ, Ngài đã lên đường tới sông Giordan.  Ngài chờ đợi tới phiên mình.  Ngài cũng gục đầu sám hối như bao người.  Ngài cảm thấy mình liên đới với con người tội lỗi.  Ngài thống hối xin Thiên Chúa tha thứ tội lỗi cho tất cả mọi người.  “Đây chiên Thiên Chúa, đây Đấng gánh tội trần gian.”  Ngài chịu phép rửa, vì Ngài gánh tội trần gian.

Đức Giêsu đã sống một thời gian dài sống ở Nadarét, vì Ngài không thấy Thiên Chúa muốn Ngài làm điều gì đặc biệt.  Với biến cố này, Thiên Chúa thúc đẩy Ngài tới với Gioan để nhận phép rửa sám hối.  Sau khi lãnh nhận phép rửa sám hối, Thánh Thần Thiên Chúa đã thúc đẩy Ngài vào sa mạc ăn chay cầu nguyện (Mt.4, 1tt).  Ngài cầu nguyện để biết Thiên Chúa muốn Ngài làm gì.  Đức Giêsu là một người chia sẻ thân phận con người hoàn toàn, nghĩa là, Ngài cũng chấp nhận “đi tìm ý Thiên Chúa” như tất cả mọi người.  Cũng chính trong bầu khí này mà người ta hiểu tại sao Ngài lại bị cám dỗ.  Ma quỷ cám dỗ Ngài làm sai ý của Thiên Chúa Cha, nhưng Ngài đã chống lại.  Đức Giêsu đã chiến thắng.

Đức Giêsu cũng đã phải nhận định xem mình có nên chịu phép rửa hay không, vì Ngài thấy mình đâu có tội lỗi gì để mà phải nhận lãnh phép rửa sám hối.  Đức Giêsu đã muốn liên đới với con người, với tội nhân, nên Ngài đã đi nhận lãnh phép rửa.  Hành vi này của Ngài, đã được Thiên Chúa chuẩn nhận.  “Khi Ngài đang cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim câu.  Và có tiếng từ trời phán rằng: ‘Con là Con yêu dấu của Cha; Cha hài lòng về Con.’”

Hành vi Đức Giêsu nhận lãnh phép rửa sám hối, làm đẹp lòng Thiên Chúa.  Khiêm tốn, liên đới với người nghèo và người tội lỗi, là cung cách hành xử của Thiên Chúa.  Đức Giêsu đã thực hiện đúng ý Người.  Đức Giêsu luôn tìm kiếm ý Thiên Chúa, và một khi thấy thì Ngài thi hành:

Của ăn của Ta là làm theo ý Đấng đã sai Ta (Ga.4, 34),

Lạy Cha, nếu có thể thì xin cho con khỏi uống chén này, nhưng đừng theo ý con, mà theo ý Cha.

Đức Giêsu luôn tìm kiếm để biết Thiên Chúa muốn Ngài làm gì.  Sở dĩ vậy, vì Đức Giêsu chia sẻ thân phận con người hoàn toàn (Dt.2, 17; 4, 15).  Con người không biết nên phải tìm kiếm ý Thiên Chúa, thì cũng vậy Đức Giêsu cũng chia sẻ tính vô tri này của con người, và Ngài cũng phải liên tục tìm biết ý Thiên Chúa.

Khiêm tốn là nhìn nhận sự thật về chính mình.  Đức Giêsu đã nhìn nhận sự thật về chính Ngài, và hơn nữa, Ngài còn tự hạ mình, muốn chia sẻ thân phận của anh em mình vì yêu thương.  Hành vi này của Ngài, đã làm đẹp lòng Thiên Chúa Cha.  Hành vi khiêm tốn, là hành vi chấp nhận sự thật về chính mình, và cũng là hành vi được điều khiển bởi tình yêu.  Yêu thương sẵn sàng hy sinh chính mạng sống mình để anh em mình được sống.

Biến cố Đức Giêsu xuất hiện, đã được Giáo Hội nhìn như một biến cố đặc biệt mà Cựu Ước đã loan báo như chúng ta nghe trong bài đọc thứ nhất: “Hỡi kẻ loan tin mừng cho Sion, hãy trèo lên núi cao; Hỡi kẻ loan tin mừng cho Yêrusalem, hãy cất tiếng lên cho thật lớn … kìa Thiên Chúa các ngươi đang tới.”   Nơi Đức Giêsu, người ta thấy vinh quang của Thiên Chúa.  Thiên Chúa đến cách đặc biệt nơi Đức Giêsu.

Biến cố Đức Giêsu cũng đã chi phối và biến đổi đời sống của những người tin Ngài một cách dứt khoát.  Đời sống của Kitô hữu phải dọi theo đời sống của chính Đức Giêsu Kitô.  Đức Giêsu luôn chọn ý Thiên Chúa trên tất cả, Ngài luôn yêu thương anh chị em mình.  Ngài yêu họ đến độ dám hy sinh chính mạng sống mình cho họ, nói cho họ biết Thiên Chúa yêu thương họ đến cùng khi cho Con Ngài nhập thể, cho dù khi nói như vậy Ngài bị người ta hiểu lầm và giết Ngài.  Đức Giêsu là người đã đến sống cho tình yêu và chết cho tình yêu.  Xin cho mỗi người chúng ta sống theo gương Ngài, yêu thương và khiêm tốn, để đem hạnh phúc cho những người chúng ta gặp gỡ và sống với.

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm

Bạn lúc thơm nồng là bạn Đắng, bạn lúc cay đắng là bạn Đời.

Bạn lúc thơm nồng là bạn Đắng, bạn lúc cay đắng là bạn Đời.

Quy luật cuộc sống luôn tuân theo quy luật của tự nhiên, hoa nở rồi lại tàn, tuyết rơi tuyết lại tan, thời gian trôi qua không bao giờ trở lại. Bạn bè tuy nhiều nhưng cuối cùng liệu còn mấy người bên cạnh lúc khó khăn. Ba mẫu chuyện nhỏ dưới đây sẽ phần nào giúp chúng ta hiểu hơn về tình bạn và biết trân quý hơn những người còn lại ở bên mình.

 

Câu chuyện thứ nhất: Quả trứng gà

Tú An không thích ăn trứng, cô vẫn thường mang cho Huyền những quả trứng gà mình có. Việc làm ấy khiến Huyền vô cùng cảm kích, trong lòng thầm cảm ơn Tú An.

Nhưng lâu dần thành quen, và quen rồi thì thành “đương nhiên”, Huyền cho rằng trứng gà cũng là của mình. Một ngày, Tú An cho bé Bi một quả trứng gà, Huyền đã giận dữ bỏ đi mà không nói với Tú An một lời. Cô đã quên mất rằng trứng gà vốn là của Tú An, cô ấy có thể đem cho bất kỳ ai tùy ý.

Đôi khi, vì quá quen thuộc với những điều tốt đẹp người khác dành cho mình mà chúng ta cho rằng đó là lẽ đương nhiên. Tới một ngày, khi mọi chuyện xảy ra không như mong đợi, ta lại trách họ “bất công” và quay ra oán thán mọi người…

Câu chuyện thứ hai: Đôi dép giữa trời nóng bỏng

Vào một ngày hè nóng nực, một nhóm bạn cùng nhau leo núi. Khi lên đến lưng chừng núi thì cô gái bất cẩn làm rơi chiếc dép xuống khe đá. Trên nền đất toàn sỏi đá, cô gái không thể bước tiếp với đôi chân trần ấy được. Thế là, cô gái bèn nhờ cậy sự giúp đỡ của mọi người.

Có người đồng ý cõng cô đi một đoạn, có người thì dìu cô bước tiếp, nhưng không một ai nguyện ý cho cô mượn đôi dép của mình. Vậy là, cô gái phải tiếp tục bước đi với đôi chân trần sưng tấy. Trong lòng cô cảm thấy không vui, cho rằng người khác thấy mình gặp nạn mà không ai mảy may đoái hoài.

Kỳ thực, không phải những người khác không tốt, mà là yêu cầu của chúng ta vượt quá khả năng của họ, chúng ta chỉ quen nhận mà quên mất rằng người khác cũng đang hy sinh lợi ích của chính mình…

Câu chuyện thứ ba: Chú Dê và những người bạn

Vào buổi chiều muộn, một chú dê thơ thẩn dạo chơi trên sườn núi. Bỗng nhiên từ đâu một con hổ lao ra như muốn nuốt sống chú dê tội nghiệp. Dê bèn nhảy dựng lên, gắng gượng húc cái sừng chống cự, đồng thời kêu lớn cầu xin bạn bè cứu giúp.

Từ trong đám cỏ, trâu liếc nhìn về phía tiếng kêu cứu, nhìn thấy hổ bèn bỏ chạy thục mạng.

Ngựa cúi đầu nhìn xuống, phát hiện là hổ cũng nhanh như gió chạy thẳng một mạch.

Lừa dừng bước, biết là hổ cũng ba chân bốn cẳng chạy trốn vào khe núi.

Lợn đi qua, nghe thấy tiếng hổ cũng chạy biến đi đâu mất.

Thỏ vừa thấp thoáng nhìn thấy bóng hổ cũng rùng mình trốn vào trong bụi rậm.

Cách đó không xa, voi nghe thấy tiếng dê kêu cứu liền vội vàng chạy đến. Voi nhảy ra từ đám cỏ, nó lấy thân hình bệ vệ của mình để thị uy khiến hổ phải hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.

Dê thoát nạn trở về nhà, tất cả bạn bè đều tụ tập đông đủ.

Trâu nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Sừng của tôi có thể đâm thủng ruột lão hổ”.

Ngựa nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Guốc của tôi có thể đá nát đầu lão hổ”.

Lừa nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Tôi chỉ cần hét lên là lão hổ sợ chạy mất mật”.

Lợn nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Tôi dùng miệng nhấc bổng lên thì lão hổ ngã ngay xuống núi”.

Thỏ nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Tôi chạy rất nhanh, tôi có thể đi báo tin giúp cậu”.

Trong đám bạn bè huyên náo ấy, duy chỉ có voi là vắng mặt.

Tình bạn đích thực không phải là những lời ngọt ngào trên môi, mà là bàn tay kịp thời nắm tay bạn vào thời khắc then chốt. Có những người chỉ biết thêu hoa trên gấm, chứ không biết đưa chiếc áo bông sưởi ấm những ngày đông; có những người chỉ biết thêm dầu vào lửa, chứ không biết làm hạ nhiệt lúc than bỏng dầu sôi.

Con người ta chỉ đến khi sa cơ lỡ vận mới biết ai thật lòng, ai quan tâm đến mình. Rất nhiều người hàng ngày đều vây quanh bạn, mua vui cho bạn, nhưng chưa hẳn đã là người thật sự bên bạn lúc khó khăn.

Trong những người bước qua cuộc đời tôi, được gặp gỡ đã là khó khăn, được bầu bạn lại càng không dễ dàng. Nếu được ở bên nhau 1 năm đã là điều trân quý; có thể gìn giữ mối quan hệ ấy trong 2 năm thì càng đáng trân quý vạn phần; còn nếu có thể ở cùng nhau 3 năm thì quả là hiếm thấy. Phải trải qua 5 năm thử thách thì tình bạn mới xứng là tri kỷ. Nếu tình bạn ấy kéo dài suốt 10 năm vẫn không phai nhạt thì quả thật đó là quý nhân trong cuộc đời mỗi người. Còn nếu trải qua 20 năm mưa gió mà tình bạn vẫn sâu đậm nồng nàn, thì đó chính là thân nhân của bạn ở kiếp sống sau này.

Trong thời đại nhiễu nhương, lòng người dễ thay đổi, đừng oán trách hờn dỗi, mà hãy quan tâm hơn tới những người bạn xung quanh ta. Vì con người gặp gỡ là bởi duyên, ấm áp là bởi tình, tan rã là bởi không biết trân quý nhau.

Chỉ cần thấu hiểu hơn một chút, ít so đo tính toán hơn một chút, học cách cảm ơn thêm một chút, và trân trọng những người đã đối xử tốt với bạn hơn một chút, bạn sẽ nhận ra tri kỷ trong cuộc đời.

Bài viết này, xin gửi tới những người bạn đã luôn ở bên tôi trên đường đời…

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

DÂN TỘC VIỆT NAM CHẮC CHẮN SẼ TỰ HỦY DIỆT

Nguyễn Hoàng Long is feeling excited with Lu Thi Tuong Uyen and Hoangquoctuan Ngo.

DÂN TỘC VIỆT NAM CHẮC CHẮN SẼ TỰ HỦY DIỆT

PHẦN 11: MỘT DÂN TỘC CHỊU ĐỰNG QUÁ NHIỀU STRESS

Có lẽ đây là một nhận định rất mới để đánh giá dân tộc VN. Trước đây nhiều người cho là người Việt hèn hạ, tham lam, ngu dốt, chỉ nghĩ đến cái nhỏ, không có chí lớn, lừa đảo, nịnh trên đap dưới. vv và vv… Nhưng chưa có ai nghĩ đến một dân tộc luôn bị stress trong quá trình phát triển của mình.

Stress mãn tính, liên tục và tiêu cực đè nặng lên thân phận người VN.

Thỉnh thoảng, báo chí đăng tin 2 người yêu nhau tự sát trong phòng trọ khóa trái cửa. Cô giáo tát vỡ mồm cháu ở nhà trẻ vì không chịu ăn. Thầy giáo bắt học trò phục vụ chuyện tình dục. vv và vv… Những chuyện như thế này dường như phản khoa học và phi nhân bản, nhưng nó vẫn nhan nhãn trong xã hội VN.

Không ai nghĩ những hành động này là do tác động của stress. Người ta dùng một hành động bạo lực, phi nhân tính để giải tỏa áp lực của stress. Nhận thức và xung động của con người đã bị lêch lạc.

Không có stress thì con người không định hướng được mục tiêu. Nhưng stress dồn dập và liên tục sẽ làm cá nhân khó tập trung tư tưởng, nhận thức lệch lạc, quyết định không đúng đắn… đừng nói gì đến hiệu quả trong công việc.

Cuộc đời con người trải qua nhiều bước thăng trầm, lúc lên lúc xuống.

Chức vụ càng cao thì áp lực càng nhiều, tham vọng càng lớn thì càng dễ bị stress. Một ông thủ tướng nói nhăng, nói cuội. Hôm nay đến thành phố này, ổng nói phải giống Paris, ngày mai hội nghị ở lãnh vực khác thì ổng bảo là phải mang thế giới về VN… Ổng nói như ma nhập, chẳng ai hiểu nổi.

Cách nay vài ngày, một ông Bộ trưởng hăm dọa: ‘Nếu để ổ gà, ổ voi làm chết người dân thì các đồng chí phải ra tòa’. Một ông đại biểu QH khác lại cho rằng: ‘Người giao thông sụp ổ gà chết là do họ không biết tránh cái ổ gà…’. Cả 2 lập luận trên không phải là của những người có trách nhiệm ‘cầm cân nẩy mực’.

Quan chức bị stress thường nói/ra những quyết định nông nỗi, có hại cho quốc gia. Dân tình mắc stress thường biểu hiện bằng những tật chứng thông thường. Ví dụ như tính bịa đặt của người VN.

Người Việt bất lực trước thực tế, thường giải thoát bằng cách nói dối và bịa chuyện. Không nói có, có nói không… Người khác giải tỏa stresss bằng cách thể hiện sự phù phiếm, ăn chơi xả láng.. Người càng thể hiện ra bên ngoài thì càng chịu đựng những bế tắc bên trong.

Trong ICD 10 có xếp loại chẩn đoán Post Trauma Stress Disorder (PTSD), bệnh được dịch sang tiếng Việt là ‘Rối loạn Stress sau Sang Chấn (Người ta vẫn để nguyên chữ Stress). Bệnh phổ biến nhưng tên gọi thuộc về chuyên môn Tâm thần nên tương đối khó hiểu.

Vậy stress là gì? Là sự mâu thuẩn giữa nguồn lực và mục tiêu trong chính nội tâm con người. Nơi nào có mâu thuẩn, nơi đó có stress. Chừng nào con người còn bất mãn, bất toại, bất an… thì còn phải chịu đựng stress.

Một ‘sang chấn tâm lý’ ngắn hạn không đủ để giải thích những tổn thương do stress gây ra.

Stress không xấu mà cũng không tốt. Một stress tốt thì con người phải kiểm soát được nó, còn ngược lại nó sẽ trở thành ‘ma đưa lối, quỷ dẫn đường’.

Không có nghiên cứu nào chứng minh rằng: ‘’Việc sử dụng bia rượu của người Việt Nam có liên quan đến stress?’’. Nhưng theo tôi là có. Người VN: vui uống, buồn uống, không vui không buồn cũng uống… Uống để giải tỏa stress. Bác sĩ trước khi vào phòng mỗ cũng làm vài xị. Thầy giáo lên lớp thì chân ngã, chân nghiêng…

Stress đã trói buộc dân tộc này suốt chiều dài lịch sử. Stress gắn bó với con người VN từ lúc mới sinh cho đến già đầu. Stress bám theo con người VN trong giấc ngủ và chìm đắm trong cơn hoan lạc triền miên.

Dắt nhau đi hòa giải mà cũng bị đâm chết thì… đã hết thuốc chữa.😇

About this website

 

TUOITRE.VN
TTO – Vụ án mạng xảy vào khoảng 23h45 ngày 9-1 tại xã Hàm Đức, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận khiến hai nạn nhân Phan Văn Hùng (38 tuổi) và Từ Văn Hoàng (36 tuổi) bị đâm chết.

Màn trời chiếu đất là đây

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: shoes
Image may contain: one or more people, fire and shoes
No photo description available.
No photo description available.
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

10.01.2019

21h45 : Màn trời chiếu đất là đây

Ai chưa từng thấy thì vào Lộc Hưng…

Những hình ảnh đầy xót xa của dân oan vườn rau Lộc Hưng vẫn đang kiên cường bám trụ giữ đất suốt ngày đêm trong khi Tết Nguyên Đán đang đến rất gần.

Không cần súng đạn nhưng tại khu vườn rau Lộc Hưng như vừa trải qua một trận dội bom của thời chiến tranh . Từ những người có nhà cửa đàng hoàng, bà con vườn ra đã bị đẩy vào cảnh sống màn trời chiếu đất ngay trên đống đổ nát của chính ngôi nhà của mình…

Nguồn : Tin Mừng Cho Người Nghèo.

Ủy ban phường 6 Q. tân Bình ban hành văn bản trái pháp luật

Trần Bang shared a post.

Ủy ban phường 6 Q. tân Bình ban hành văn bản trái pháp luật :

– Thực hiện chủ chương của chủ tịch ủy ban – Chủ tịch ủy ban không có thẩm quyền đưa ra chủ trương gì hết, chỉ có chủ tịch Hội đồng nhân dân, căn cứ vào họp dân mới được ban hành chủ trương, kế hoạch sau đó chỉ đạo gì thì ủy ban làm theo.

– Không có ý kiến nào của thường trực thành ủy nào đi chỉ đạo xây trường học cả, bậy bạ ! Không có thẩm quyền và tào lao. Xây trường ở đâu, chỗ nào, khi nào thì phải được HDND TP họp, duyệt, sở giáo dục hay thành ủy không thuộc thẩm quyền bàn.

– Kế hoạch của ủy ban số 347 đã được HDND duyệt chưa ? Ủy ban ai cho phép tự xây dựng kế hoạch lung tung để làm cái này cái kia ? Xem lại ngay luật hành chính, chức năng nhiệm vụ của Uỷ ban đi, ngu luật thì nên về đi múc rác cống chứ ủy ban của dân ko chấp nhận loại dốt luật.

Từ các vấn đề nêu trên, yêu cầu HDND TP HCM khẩn trương kiểm tra, tuýt còi ngay băng nhóm nào tại Uỷ ban Quận Tân Bình âm mưu cướp đất vườn rau Lộc Hưng, làm rõ trách nhiệm của chủ tịch ủy ban Quận này và chấn chỉnh tình trạng ban hành văn bản trái luật, coi thường Luật pháp Quốc gia, tạo cớ cho các băng nhóm lợi ích cướp đất của dân tại P6 .

Đại biểu QH TPHCM chịu trách nhiệm kiểm tra, giám sát việc này, ăn cơm của dân rồi làm việc này theo nhiệm vụ, chức năng quyền hạn qui định trong Luật tổ chức Quốc hội.

Lê Dũng Vova – Nhà báo độc lập, Hãng TTXVH, Truyền hình CHTV.

MỘT VỊ TỔNG THỐNG QÚY HIẾM CỦA THẾ GIỚI

Minh Le is with Diem Chi 

Tác giả: Lê Diễn Đức

Ngày đăng: 2019-01-08

Mãnh Hổ tiêu diệt quần hồ, ra sức xây dựng cơ đồ cho dân
Sống ở Mỹ, cho đến nay tôi vẫn không thể cắt nghĩa nổi tại sao một Tổng thống như Donald Trump lại bị nhiều người, nhiều lãnh đạo các nước, hầu hết báo chí truyền thông lại không ưa thích, tìm cách thoá mạ, vu khống, công kích, bới móc đời tư từ quá khứ nhiều đến thế. Những điều này diễn ra từ lúc ông còn tranh cử với Hillary Clinton trong năm 2016, ngay từ ngày đầu nhậm chức vào tháng 1/2017 và liên tục suốt hai năm nay.

Trong khi đó, không ai có thể phủ nhận được những thành quả nước Mỹ đạt được trong 2 năm ông cầm quyền. Kinh tế được kích thích, ngành khai thác dầu phát triển, ngành luyện thép nhôm phục hồi, công ăn việc làm mới trong 2 năm không ngừng tăng, thất nghiệp giảm xuống mức thấp nhất từ nhiều thập niên, lương lao động tăng, niềm tin của người tiêu thụ vững chắc… Báo chí Mỹ đã nêu tới 289 thành tích mà Tổng thống Donald Trump có được trong hai năm cầm quyền. Tạp chí Forbers cho biết ‘’công việc sản xuất đang phát triển với tốc độ nhanh hơn 714% dưới thời Trump so với thời gian tương tự dưới thời Obama”. Chưa một vị Tổng thống Mỹ nào có nhiều thành tích nổi bật như thế!
Có phải vì ông là người có cá tính mạnh mẽ, tự trọng, quyết tâm trở thành Tổng thống Mỹ, trong khi trước đó Barack Obama đã mang ông ra diễu cợt, làm nhục? Có phải vì ông giàu có, vợ đẹp, các con thành đạt? Có phải vì ông không nằm trong giới gọi là ‘’tinh hoa’’ chính trị của Mỹ? Có phải vì ông chịu chơi, ngang tàng, ăn nói bộc trực, thẳng thắn và nói là làm? Có phải vì ông làm Tổng thống mà không cần nhận lương? Có phải vì ông là người dũng cảm phá tan những mối quan hệ truyền thống ràng buộc quyền-tiền của “vũng lầy” Washington? Có phải con người ông, cá tính ông, sự thành công trên mọi phương diện của ông là cái gai cho nhiều người cay cú, ghét bỏ? “Nhiều người” thôi, chứ không phải tất cả !

Tất cả những việc ông làm cho đến nay, tôi chỉ thấy đều vì lợi ích của nước Mỹ, “America First” như ông đã hứa trước cử tri. Tôi không quan tâm quá khứ của ông, tôi cũng không quan tâm tới những gì thuộc về đời tư. Tôi chỉ quan tâm đến những việc ông làm khi ông là Tổng thống Mỹ.
Tôi “cuồng” Donald Trump vì thấy ông vất vả đến khổ sở, làm việc hết mình trong bối cảnh tứ bề thọ địch. Chưa có một tổng thống Mỹ nào như thế, có giống chăng là Tổng thống vĩ đại của nước Mỹ Abraham Lincohn, người cuối cùng bị ám sát bởi một tay chống đối.

Image may contain: 2 people, snow and outdoor
Image may contain: 1 person

 

Sau này lịch sử sẽ viết rằng

Nguyễn Thị HoàngHải
Sau này lịch sử sẽ viết rằng:

Vào những ngày giáp tết năm Kỷ Hợi, Cộng Sản kéo một lực lượng hùng hậu được trang bị tận răng bất ngờ tấn công đập phá hơn trăm căn nhà của dân tại khu vực Vườn Rau Lộc Hưng quận Tân Bình.

Nhiều gia đình lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, những đứa trẻ không còn được tiếp tục đi học vì không có chỗ ở. Người ta ghi nhận lại trận đánh ấy bằng những hình ảnh đau xé lòng.

Nhiều ngôi nhà bị san phẳng, vật dụng nằm chỏng chơ hoặc lẫn vào trong đống gạch đá.

Người ta tìm thấy những cái nạn gỗ, những đôi chân giả của các Thương Phế Binh ở đó.

Có một người đàn ông thờ thẫn như kẻ mất hồn, anh ta đang cố nhặt nhạnh những món đồ chơi của đứa con mình bị vùi trong đổ nát.
Tang thương là từ mà người ta mô tả về tình trạng của cụm cư dân vừa bị tấn công.

Một diễn biến khác tại uỷ ban phường, người đàn ông bệ vệ rút cây bút trong túi áo kí vào tờ giấy đã được đánh máy sẵn, đó là bản báo cáo đã hoàn thành nhiệm vụ xoá sổ khu dân cư Lộc Hưng.

Bên ngoài đám cảnh sát, an ninh, và dân phòng đang ngồi đợi chia nhau tiền bồi dưỡng sau chiến tích.

Kế đó bia rượu chảy tràn, họ nâng cốc chúc mừng nhau đã làm xong nhiệm vụ trên giao.

Có lẽ họ sẽ không bao giờ nhìn thấy thảm cảnh của những gia đình vừa bị mất nhà. Sẽ không bao giờ có chuyện tự vấn lương tâm, bởi đơn giản những cái xác ấy chỉ là những con Zombie được điều khiển bằng tiền.

Trương Quang Thi

Image may contain: 1 person, smiling, text

“NÓI GIỌNG BẮC, NHƯNG KHÔNG GẠT BÀ CON”

“NÓI GIỌNG BẮC, NHƯNG KHÔNG GẠT BÀ CON”

]Ns. Tuấn Khanh]

Liên tục trong nhiều ngày, những nạn nhân của vụ cưỡng chiếm đất đai tại phường 6, Tân Bình, Sài Gòn xuất hiện trên các video – tự tố cáo và được phỏng vấn – đã mô tả khá rõ những gì đang diễn ra. Dĩ nhiên, giờ đây không còn một tên gọi nào khác, ngoài việc khẳng định sự bất lương của kẻ cầm quyền là điều cần phải ghi nhớ.

Hầu hết những người xuất hiện trên video đều nói giọng Bắc. Chỉ có một số ít người nói giọng Nam. Nhưng nguồn gốc của họ, là những người đã tìm cách di cư khỏi một chế độ đang âm mưu một cuộc đại cướp bóc và giết hại dân lành. Đấu tố, xét lại… ở miền Bắc sau 1954 là những minh chứng bằng lịch sử của máu và nước mắt Việt Nam, trên phông nền rầm rập tiếng hô vang chủ nghĩa quốc tế cộng sản, đậm màu Trung Quốc.

Những người nói giọng Bắc ở vườn rau Lộc Hưng hôm nay cũng run rẩy và đau đớn, không khác gì cha ông của họ vào những ngày ôm con gà, tượng Chúa cùng niềm hy vọng vào Nam, rồi nghe người thân của mình bị chôn sống, bị chặt đầu ở quê mình mà bàng hoàng vì thấy mình may mắn còn sống sót. Những người nói giọng Bắc thật thà, chỉ mong được sinh sống làm ăn. Khốn khó mấy cũng cam, bắt đầu lại mọi thứ cũng thuận. Trên tay của họ là cái cuốc, hạt giống và mồ hôi thấm đất. Họ không chọn cầm AK, hay bao bố để bắt cóc ai đi trong đêm khuya vì lý tưởng đại đồng.

Chính quyền của tổng thống Ngô Đình Diệm đã làm mọi thứ để có thể an cư gần một triệu ngưởi ở miền Nam, những người không chọn chế độ cộng sản làm bạn đường, tự nguyện xuống tàu để có thể bắt đầu lại cuộc đời. Mọi thứ ổn định cho đến năm 1975, khi nước VNDCCH ở phía Bắc mở cuộc chiến vào nước VNCH và hoàn tất. Và dù muốn hay không, tất cả những gì thuộc về hành chính, tài sản và sở hữu của người miền Nam đều phải được quyền công nhận khi chính quyền mới gọi là thống nhất và hoà bình. Nhưng thực tế thì không phải vậy. Có ít nhất đã có 3 lần, chính quyền mới mở các đợt cướp bóc tài sản và xoá quyền sỏ hữu của hàng triệu người dân một cách vô lương, gọi là đánh tư sản. Cướp và âm mưu cướp từ chính quyền mới là những điều có thật.

Trãi qua những ngày tháng ấy, tưởng chừng mọi thứ sẽ chỉ còn là dĩ vãng. Non nửa thế kỷ của một nước Việt Nam tuyên bố giàu mạnh, công bằng và văn minh, vườn rau Lộc Hưng may mắn còn sót lại, vì mảnh đất có vẻ nghèo nàn ấy chưa có dịp lọt vào mắt xanh những kẻ cầm quyền cơ hội. Và vào lúc đất nước “cường thịnh”, ai đó đã chợt nhận ra vài ngàn mét vuông giữa lòng Sài Gòn là một món lợi khổng lồ. Một món lợi phải được khai thác như thường lệ, nhân danh dự án, quy hoạch vườn hoa, trường học, quảng trường, tượng đài… Những kẻ cơ hội và cướp ngày nhân danh mọi thứ, nhưng không hề thât sự có gương mặt hay số phận con người.

Hàng trăm nhân viên đủ loại của nhà nước giàu mạnh, công bằng và văn minh ấy đã bịt mặt, mở cuộc cướp đất, phá nhà của hơn 100 gia đình, khi Tết Nguyên Đán 2019 chỉ còn vài tuần lễ nữa. Khắp nơi, trong nhịp phát triển hào hùng của Việt Nam, văng vẳng tiếng khóc, tiếng kêu giọng Bắc quen thuộc về nỗi đau và căm giận. Tiếng kêu có của cả những người không là nạn nhân, mà chỉ là người chứng kiến.

Mới đây thôi, một quan chức của chính quyền đã nói rằng “tôi nói giọng Bắc, nhưng không gạt bà con” để cố thuyết phục về tính liêm chính trong vụ cướp đất của hàng ngàn người dân tại Thủ Thiêm, quận 2. Nhưng lẫn trong tiếng quát tháo bắt người, đập nhà vào đầu tháng 1/2019 ở vườn rau Lộc Hưng cũng không thiếu những giọng Bắc hung hăng, công khai hiện hình là bọn cướp đất phá nhà dân lành. Những giọng Bắc từ nhà cầm quyền, gợi nhớ biết bao điều.

Ôi đất nước những ngày huy hoàng, “có bao giờ được như thế này đâu”, nhưng bên tai, sao chỉ còn nghe thấy những giọng Bắc hốt hoảng và đau thương với cuộc đời của mình. Những giọng Bắc của con trẻ, người già, phụ nữ, và của những người thương phế binh yếu ớt không còn nơi nương tựa. Những nỗi đau thương sao như di sản cha truyền con nối. Chỉ khác là họ hôm nay, không may mắn bằng cha mẹ mình ở thế kỷ trước, vì không biết phải bước chân xuống chuyến tàu nào để thấy được hy vọng.

Những giọng Bắc nạn nhân ấy, không thể gạt chúng ta. Những giọng Bắc nghẹn ngào như cào cấu vào tim người. Nó mãi mãi nhắc chúng ta – những người Việt – về một sự thật được ghi lại trong lịch sử của đất nước này về những loại giọng Bắc được biết: của người dân chân chất và của bọn trá ngụy.

Nguồn bài:https://www.facebook.com/khanhtuanng/posts/10156070955413181

Image may contain: outdoor
Image may contain: shoes and outdoor

TÌNH HÌNH VƯỜN RAU 11:00 10.01.2019: DÂN BỊ TẤN CÔNG, BỊ ĐUỔI RA KHỎI VƯỜN RAU

Trần Bang shared a post.

TÌNH HÌNH VƯỜN RAU 11:00 10.01.2019: DÂN BỊ TẤN CÔNG, BỊ ĐUỔI RA KHỎI VƯỜN RAU

10h45: lực lượng có chức năng đã ra tay đánh đập, hành hung đàn bà và phụ nữ. Các chị và vợ của ông Cao Hà Trực bị hành hung. Bà Phượng Thịnh bị rượt đuổi. Tại hiện trường, nhà cầm quyền đang ra sức dụ dỗ bà con dân oan Vườn Rau nhận tiền bồi thường với giá rẻ mạt.

11h15: nhà cầm quyền tiếp tục huy động rất đông an ninh mặc thường phụ to con xô đẩy người dân và tấn công đàn bà phụ nữ.

Xem trên kênh Youtube AMEN Tv:
https://www.youtube.com/watch?v=iXC88H3-lK4

THƯ HIỆP THÔNG VỚI BÀ CON VƯỜN RAU LỘC HƯNG  của MOST REV VINCENT LONG OFMConv BISHOP OF PARRAMATTA

Hoa Kim Ngo and Nguyễn Trung Điệp shared a post.
Image may contain: 2 people, indoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: 1 person, text
No photo description available.
Image may contain: one or more people
+2
Lê Ngọc Thanh

Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Australia

THƯ HIỆP THÔNG VỚI BÀ CON VƯỜN RAU LỘC HƯNG 
của MOST REV VINCENT LONG OFMConv
BISHOP OF PARRAMATTA

PO Box 3066, North Parramatta, NSW 1750
ĐT: 02 8838 3400

Kính gửi: Các nạn nhân bị cưỡng chiếm đất đai và tài sản tại vườn rau Lộc Hưng, TP Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Thưa quý đồng bào,

Qua các phương tiện truyền thông, tôi cũng như nhiều đồng hương rất đau lòng khi nhìn thấy cảnh nhà cầm quyền tại TP Hồ Chí Minh đã huy động nhiều phương tiện, máy móc cơ động cũng như nhân lực, để phá hủy tài sản và cưỡng chiếm đất đai của đồng bào tại vườn rau Lộc Hưng. Tôi được biết, khu đất này là nơi trú ngụ của bao nhiêu gia đình, bao nhiêu thế hệ từ Bắc vào Nam khai hoang sinh sống. Trong số những gia đình này, hầu hết là những người có thu nhập thấp, sinh viên nghèo, những cựu tù nhân lương tâm và các thương phế binh quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Sự kiện nhà cầm quyền đã dùng bạo lực để cưỡng chiếm tài sản tại những nơi có tiềm năng kinh tế là một động thái của một chế độ toàn trị độc tài, phe nhóm lợi ích và đi ngược với trào lưu văn minh cũng như quyền lợi của người dân. Hiện tượng này ngày càng phổ biến hơn trong giai đoạn biến thái của chủ nghĩa xã hội do Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương, như đã từng xảy ra tại Tu Viện Dòng Chúa Cứu Thế, ở Thái Hà, tại Tòa Khâm Sứ của Giáo Hội Công Giáo, ở Hà Nội, gần đây, tại cơ sở của Dòng Mến Thánh Giá, ở Thủ Thiêm và nhiều nơi khác trên cả nước.

Đất nước chúng ta đứng trước bao thử thách, từ thành thị đến thôn quê, từ Nam Quan tới mũi Cà Mau, từ đất liền đến hải đảo. Thiển nghĩ, bổn phận của các nhà lãnh đạo là huy động tinh thần ái quốc của toàn dân để xây dựng và bảo vệ tiền đồ mà cha ông để lại. Việc dùng bạo lực để giải quyết các vấn đề xã hội là trái với nguyên tắc dân chủ pháp trị, trái với lương tâm của một chính quyền do dân và vì dân, và trái với tinh thần đoàn kết dân tộc.

Tôi xin bày tỏ niềm hiệp thông xâu xa của tôi tới quý đồng bào. Tôi cũng kêu gọi nhà trức trách ngưng ngay các hành vi xách nhiễu bạo động và tìm một giải pháp thỏa đáng minh bạch cho lợi ích của toàn dân, nhất là những đồng bào có hoàn cảnh đặc biệt.

Trân trọng,

+Vincent Nguyễn văn Long OFMConv
Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý Hòa Bình
Hội Đồng Giám Mục Úc