GIẢI TỎA KHU VƯỜN RAU LÚC GIÁP TẾT – MỘT HÀNH VI CÔNG VỤ PHI ĐẠO LÝ

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person

Ngo ThuFollow

GIẢI TỎA KHU VƯỜN RAU LÚC GIÁP TẾT – MỘT HÀNH VI CÔNG VỤ PHI ĐẠO LÝ

Trần Đình Thu

Tôi muốn đánh giá vụ Vườn Rau Lộc Hưng trong góc độ đạo đức công vụ. Tôi chưa quan tâm đến tính chất tranh chấp đất đai như thế nào nhưng ngay lập tức tôi khẳng định việc san phẳng một khu dân cư khi đã bước qua tháng Chạp dù với bất cứ lý do gì thì đều là một hành vi công vụ phi đạo lý và vô nhân.

Với người Việt Nam thì những ngày cuối năm là thời khắc thiêng liêng của đoàn tụ, ai cũng mong một vài ngày có nơi chốn bình yên bên gia đình làng xóm, dù cho năm tới sẽ rất khó khăn. Đặc biệt là ngôi nhà nơi mà suốt cả năm hay nhiều năm trước hay cả thời thơ ấu người ta đã sống ở đó, lớn lên ở đó, buồn vui ở đó, thì không ai muốn rời xa nó trước khi bước vào đêm cuối cùng của năm. Tôi biết có người lâm nợ phải bán nhà nhưng xin được ở qua tết rồi giao nhà và người mua cũng thông cảm đồng ý.

Đã là người Việt thì ai cũng như vậy. Những ngày gần tết thì người Việt lắng đọng hơn và đối xử với nhau tình người hơn, bao dung hơn. Vào hồi chiến tranh, ở những vùng giao tranh, chỉ huy 2 bên thường cùng nhau đình chiến để cho người dân cũng như binh sĩ có thể hưởng mấy ngày tết yên ổn rồi qua năm mới có làm sao cũng được.

Nói chung là về mặt tâm linh hay tình cảm thì không có gì phải bàn cãi chỗ này. Vấn đề là trong vụ Vườn Rau, một hệ thống công vụ bao gồm những quy tắc và con người thiếu vắng nhân văn và lạnh lùng vô cảm tham gia vào công cuộc đẩy đuổi một cộng đồng dân cư một cách phi đạo lý.

Tôi đã xem những clip trên mạng. Những chiếc máy ủi máy đào đất cào đổ sập những ngôi nhà trong một ngày tháng chạp với những gương mặt hoang mang thảng thốt, với những tiếng thét hãi hùng của người dân như dội về từ một nơi chốn chiến tranh xa xưa nào.

Tôi đã xem những bức ảnh nhà cửa đổ ngổn ngang, có cả những xác chó nằm chết trong đống gạch, những cảnh tan hoang trong ngày gần tết. Chỉ không có lửa cháy ngùn ngụt trong đó mà thôi.

Đất nước tôi đang trong thời bình mà sao lại có những ngày giáp tết như thế này? Hoang mang xao xác cả một khu dân cư xóm đạo hơn cả một thời ly loạn.

Xin đừng nói với tôi rằng pháp luật cho phép các nhân viên công vụ làm điều ấy. Trong suốt một năm, nếu không giải tỏa khu vực ấy thì để qua tháng giêng năm rộng tháng dài cũng là điều có thể. Tôi đã đọc nhiều bài báo nói về vấn đề pháp lý và không thấy lý do gì thúc bách để hệ thống công vụ ấy phải tháo dỡ những ngôi nhà của người dân vào lúc tháng chạp, chỉ còn hai mấy ngày nữa là tết.

Các nhân viên công lực, những cán bộ lãnh đạo vụ Vườn Rau, không có ai có trái tim nhân ái đủ để đề xuất dời ngày thi hành qua tháng giêng. Đó chính là vấn nạn lớn lao của hệ thống công quyền của chúng ta hiện nay chứ không phải là bản thân vụ việc này.

https://www.facebook.com/100001370467846/posts/2185658621489799/

CHẤP NHẬN CHÍNH MÌNH

CHẤP NHẬN CHÍNH MÌNH

Có những lúc trời yên bể lặng, chúng ta thấy đời sao đẹp thế!  Mọi sự tưởng chừng như dễ chấp nhận đối với ta.  Nhưng đến những lúc biển gào sóng thét, chúng ta thấy đời sao bất công!  Mọi sự giờ đây trở nên bế tắc và không thể nào chấp nhận nổi.  Cảm nhận ấy là lẽ thường trong cuộc đời.  Tuy nhiên, dù hoàn cảnh có thế nào đi nữa, chúng ta phải đảm nhận và chấp nhận cuộc đời mình.  Vì ai chối bỏ cuộc sống của mình, họ chối bỏ chính hiện hữu của mình và như thế, sống như thể chết vậy!  Chúng ta không chấp nhận đầu hàng cuộc sống này, cần tập chấp nhận chính mình.  Chúng ta không phải một sớm một chiều mà dễ dàng chấp nhận chính mình đâu!  Đây là bài học làm người mà chúng ta phải sống và trả giá suốt đời.  Quả thật, trước tiên, chúng ta cần chấp nhận hiện hữu của mình; rồi có cả một quá khứ cần được chúng ta đón nhận; có cả những thất bại và tương quan tha nhân cần được chúng ta chấp nhận, và có cả một đời người để được chúng ta vui nhận.  Vì mỗi ngày có một niềm vui và mỗi cuộc đời là một nguồn vui.

HIỆN HỮU

Nếu hiểu hiện hữu là yếu tố cơ bản và nền tảng cấu thành đời sống mỗi người thì việc chấp nhận hiện hữu của mình ắt phải được chúng ta quan tâm hàng đầu.  Nhưng thực tế cho thấy, đôi khi chúng ta đã khước từ hiện hữu của mình cách nào đó.

Trước tiên, chúng ta nhận ra có những bậc cha mẹ đã khước từ con cái của mình vì chúng không có trong kế hoạch của các ngài.  Điều này ảnh hưởng đến đời sống tâm lý của đứa trẻ, và người ta thấy rằng tự nhiên có những khoảnh khắc những đứa trẻ này muốn tự tử mà không biết lý do.  Tâm lý học đã trả lời rằng do sự khước từ của cha mẹ đối với đứa bé trong thời kỳ thai nhi.  Rồi lớn lên, chúng có những biểu hiện tiêu cực và muốn tự tử từ trong vô thức.  Đương sự cần xác tín rằng dù cha mẹ có bỏ con đi nữa thì đã có Chúa đón nhận con.  Chính khi sẵn sàng tha thứ cho bố mẹ mình mà họ có thể chấp nhận hiện hữu của mình mà không ngừng vượt qua để lớn lên.

Chẳng hạn: Steve Jobs người trở thành biểu tượng công nghệ của thế giới.  Trong một buổi nói chuyện tại đại học Stanford năm 2005, ông đã thừa nhận mình là một đứa con không được người mẹ thừa nhận vì mang thai lúc thời sinh viên mà chưa kết hôn.  Thế nhưng, ông đã chấp nhận biến cố ấy như khởi đi từ tuổi thơ bất hạnh để trở thành bậc thiên tài về công nghệ vi tính.  Thật vậy, chỉ khi chấp nhận hiện hữu của mình, chúng ta mới được người khác chấp nhận và tìm được chỗ đứng của mình trong lòng mọi người.

Hoặc có những người vì quá bám víu vào một mối tình nào đó đến khi nhận ra mình bị phản bội, họ đi đến giải pháp cuối cùng là tự vẫn.  Vì không khám phá ra giá trị đích thực của cuộc đời mình mà nhiều người đã khước từ hồng ân sự sống.

Có câu chuyện kể rằng: Một vị vua trồng cạnh lâu đài mình đủ thứ hoa và trái.  Quả thật, vườn cây của nhà vua có cảnh sắc tuyệt đẹp.  Cảnh sắc ấy cũng là nguồn vui và thư giãn cho nhà vua mỗi khi đi dạo.  Rồi một ngày kia nhà vua phải đi xa.  Khi trở về, ông vội vã ra thăm vườn và hết sức đau lòng khi thấy cỏ cây trơ trụi.

Ông đến gần cây hoa hồng vốn cung cấp những cánh hoa nhan sắc tuyệt vời, hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra.  Cây hoa hồng tâm sự: “Tôi nhìn thấy cây táo kia và tự nhủ chẳng bao giờ mình sinh sản được những trái ngon như thế, rồi tôi chán nản và khô héo.”

Nhà vua lại đến thăm cây táo đang tàn úa và nghe nó kể lể: “Tôi nhìn cánh hồng kiêu sa đang tỏa hương và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ tôi được đẹp đẽ và dễ thương như thế, rồi tôi bắt đầu khô héo.”  Thế rồi nhà vua phát hiện một cánh hoa bé bỏng vẫn tràn đầy sức sống.  Khi được hỏi thăm, cánh hoa tâm sự: “Tôi cũng sắp úa tàn vì thấy mình không có vẻ đẹp của đóa hồng, cũng chẳng có trái ngon của cây táo, nhưng rồi tôi tự nhủ: Nếu nhà vua, vốn là người giàu có và quyền lực, không muốn tôi có mặt trong cánh vườn này, thì ông đã bứng tôi đi lâu rồi.  Còn nếu nhà vua muốn giữ tôi lại, hẳn là vì ông muốn tôi là tôi chứ không là cái gì khác.  Kể từ đó, tôi vui tươi và vươn cao sức sống hết sức có thể.

Có hai bài học được rút ra ở đây:

–    So sánh sinh hủy diệt.

–    Khám phá nét độc đáo và duy nhất của bản thân dưới ánh nhìn của Thiên Chúa.

 

Chúng ta có thể liên tưởng vị vua ấy chính là Thiên Chúa, Ngài đã muốn bạn có mặt trên đời, và chắc hẳn, Ngài có chương trình cho riêng bạn.  Và bạn có giá trị trước mắt Thiên Chúa.  Đó là động lực giúp mỗi người chấp nhận hiện hữu của mình để vươn lên những tầm cao như lòng Ngài mong đợi.

Ngoài ra, con người cũng có thể chối bỏ hiện hữu của mình khi đối diện với đau khổ. Điển hình là ông Gióp trong Kinh Thánh; ông đã nguyền rủa ngày ông chào đời: “ Phải chi đừng xuất hiện ngày tôi đã chào đời, cũng như đêm đã báo: ‘Đứa con trong bụng mẹ là một nam nhi !’… Sao tôi không chết đi lúc vừa mới chào đời, không tắt thở ngay khi lọt lòng mẹ” ( G 3,3.11).  Cho dù con người có nguyền rủa, kêu la, khóc than thế nào đi nữa thì đau khổ vẫn còn đó!  Thậm chí, khi đó, thay vì vơi bớt nỗi đau, lại càng làm cho vết thương loét dần.  Có một cách giúp con người đón nhận thực tại hiện hữu này là khám phá ra ý nghĩa và giá trị đằng sau những gì bản thân đang chịu đựng, vì biết rằng thánh giá không quá sức ta.  Nếu Thiên Chúa đã thinh lặng khi Con Một mình chịu treo trên thập giá để cứu độ nhân loại thì việc Ngài thinh lặng khi thấy ta chịu đau khổ, chắc hẳn là sinh ích cho chính mình và nhiều người.  Ý nghĩa và giá trị cứu độ đã được hoàn tất sau cuộc Phục Sinh của Đức Kitô.  Chính khi ý thức có Ai đó đang đồng hành với mình, nỗi đau sẽ giảm trừ, nỗi buồn sẽ vơi đi và niềm cảm thương được nhân rộng; nhường chỗ cho một cuộc chữa lành.  Quả thật, khi đó bản thân được lớn lên nhờ đau khổ và thử thách; đồng thời, nó là bài trắc nghiệm cho lòng trắc ẩn của tình yêu nhân loại dành cho nhau và cho Thiên Chúa.

QUÁ KHỨ

Quá khứ đã sang trang, đã đi vào lịch sử.  Chúng ta không thể nào thay đổi lịch sử nhưng không thể nào để nó mưu toan gieo ảnh hưởng tiêu cực trong cuộc sống hiện tại.  Để được thế, chúng ta cần chấp nhận quá khứ.

 

Đôi khi nghĩ lại tôi nhận ra mình là một cô bé ngô nghê và ngờ nghệch chẳng biết gì là chuyện đời; thiếu kinh nghiệm và đơn sơ quá lẽ.  Một chút xấu hổ nào đó thoáng quá nhưng đừng để lại điều gì mặc cảm.  Đức Phanxicô đã có lần khẳng định: sự xấu hổ giúp ta sống khiêm tốn hơn; còn mặc cảm khiến ta sống sợ hãi và cố chấp.  Nếu như sống khiêm tốn giúp chúng ta dễ dàng cởi mở với những gì mới mẻ trước mắt thì sự sợ hãi và cố chấp khiến ta thu mình vào vỏ bọc cái tôi an toàn.  Chúng ta chỉ có thể lớn lên khi ý thức mình đã qua một thời non dại, nhưng chúng ta cứ mãi ấu trĩ khi cuộn mình trong tổ kén mong manh.

Có thể nói, chấp nhận một quá khứ đã qua là cách sống an hòa với chính mình.  Chúng ta đã từng nghe câu chuyện của hai nhà sư trẻ.  Một người đã chấp nhận phạm giới để cõng một cô gái qua khỏi vũng nước và đã để cô lại bên bờ; còn vị sư trẻ kia không thể nào chấp nhận hành động lố bịch ấy của người bạn.  Cuối cùng, người này đã để cô gái lại bên bờ kia, còn vị sư trẻ nọ lại cõng cô ta mãi trong đầu.  Thế ai là người sống an nhiên tự tại và an hòa với chính mình?  Chỉ có những người quên đi chặng đường đã qua, lao mình về phía trước; chỉ có những người chấp nhận để cho quá khứ trôi qua và đặt nó một giá trị đúng đắn nào đó trong lịch sử cuộc đời; để rồi tiếp tục sống phút hiện tại với sự ngạc nhiên mới nơi những thực tại đang chào đón chúng ta.

Nếu ông Lêvi không chấp nhận quá khứ của mình, ông chẳng đi theo Chúa để trở thành một vị thánh sử ghi chép Tin Mừng.  Nếu ông Phaolô không chấp nhận quá khứ mình là một kẻ bách hại đạo, ông đã chẳng can đảm và tự tin khi giáp mặt với các Kitô hữu tiên khởi mà ông toan bắt giữ.  Hoặc nếu thánh Augustinô không chấp nhận quá khứ lầm lạc của mình, ngài đã không trở thành bậc thầy trong Giáo Hội.  Thật vậy, chỉ những ai chấp nhận quá khứ của mình, họ mới khả dĩ khám phá ra ơn gọi và sống sứ vụ của mình cách triệt để hơn.  Khi ấy, chấp nhận quá khứ của mình là một bước khám phá niềm vui sống.

THẤT BẠI

Có thể nói, chấp nhận thất bại là một điều hết sức khó khăn nơi mỗi người chúng ta; dẫu biết rằng:

Ai chiến thắng mà không từng chiến bại

Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.

Chúng ta đã thất bại trong việc dựng xây cuộc đời mình; mọi sự đều đổ nát.  Nhưng đó lại là loại xà bần đổ nền rất chắc cho ngôi nhà tương lai.  Thất bại là qui luật đào thải tự nhiên của vạn vật, nhưng nếu ai chấp nhận nó, ắt sẽ nên khôn ngoan và cẩn trọng hơn khi tận dụng những cơ may trong cuộc đời.

Biết đâu, nhờ thất bại chúng ta có thời gian để lượng giá về bản thân mình.  Phải chăng bản thân chưa lường sức đủ để chớp lấy cơ hội thăng tiến?  Có những ảo tưởng mà chỉ nhờ thất bại con người mới ngộ ra.  Có những giới hạn mà chỉ nhờ thất bại con người mới thực sự thừa nhận.  Khi ấy, thất bại lại trở nên một lợi thế giúp bản thân biết mình hơn, nhờ đó, trăm trận trăm thắng.

Bài thực tập thú vị được gợi ý trong phần này là mỉm cười với chính mình.  Tập mỉm cười với những thất bại và giới hạn của bản thân trong hiện tại để có thể vui cười với chính mình trong tương lai.  Có thể chính nhờ thất bại mà con người sẽ nhận ra giá trị từng nỗ lực của bản thân để thành công.  Và khi ấy, thành công không làm con người ngạo mạn trái lại, luôn tinh tế và trân trọng những công khó mình làm ra.

THA NHÂN

Chúng ta thử hỏi tha nhân có liên quan gì đến việc chấp nhận chính mình?  Phải chăng có một mối dây vô hình ràng buộc tôi với hiện hữu của tha nhân?  Kinh nghiệm trong cuộc sống cho thấy: tha nhân là thành phần bản thân ta.  Chính vì thế, chấp nhận tha nhân đồng nghĩa với việc chấp nhận chính mình.

Tha nhân có những thứ gì đó mà ta không có.  Cũng như những thứ ta có mà tha nhân đang cần.  Như thế, khi ta đón nhận tha nhân vào trong cuộc sống của mình, cách nào đó, chúng ta làm phong phú bản thân, và ngược lại, khi tha nhân đón nhận ta, họ cũng được lắp đầy cách nào đó trong sự tương trợ lẫn nhau.  Và như thế, khi chấp nhận tha nhân nghĩa là ta chấp những mặt yếu kém của mình nhờ sự bù đắp của họ.

Cũng có khi cả ta và tha nhân cùng một sở thích, một tính cách như nhau hay cùng chung lý tưởng… khi ấy, sự tương đồng của hai bên sẽ giúp nhau tiến bộ và lớn lên trong tình tương thân tương ái.  Để có một tình thân lâu bền, điều cần thiết là có những qui định ngầm cách nào đó ngỏ hầu có thể xa nhau đủ để tôn trọng nhau và gần nhau đủ để yêu thương nhau.  Chính khi một ai đó phá đi ranh giới của mình để đi sâu vào “thế giới riêng” của người khác mà ngay cả vợ chồng cũng ly dị nhau vì sự tổn thương không thể được chữa lành.  Bởi đó, sự tôn trọng thực sự luôn cần thiết cho hai tâm hồn chấp nhận nhau.  Thế rồi, một khi chấp nhận nhau bằng cách tôn trọng mối tương quan ấy, họ sẽ tiến tới bước nữa trong tình tương ái chân thành và tránh làm tổn thương nhau.

Xét cho cùng, chấp nhận tha nhân là chấp nhận họ như họ là.  Không có một sự áp đặt hay mưu toan chi phối đời sống người khác.  Khi ấy, họ sống cảm thức thuộc về nhau như thể tôi là niềm hãnh diện của bạn và bạn là niềm vui của đời tôi.

KẾT LUẬN

Cuộc sống muôn mặt vô cùng phong phú, cuộc đời muôn vạn nẻo đường để bước đi, hành trình chấp nhận là một trong những kỹ năng quan trọng nhất trong lãnh vực phát triển cá nhân, là khả năng thừa nhận toàn bộ sự thật về chính mình.  Trong đó, sự hiện hữu, quá khứ, thất bại và cả tha nhân được chủ thể hội nhập vào đời sống mình như những nhạc cụ hòa chung trong một bản nhạc cuộc đời duy nhất. Mặc dù còn đó những cung đàn lạc giọng nhưng một khi chấp nhận nó trong cuộc đời, chúng ta dễ bỏ qua và vượt qua những ích kỷ nhỏ nhen khiến tinh thần mệt mỏi mà sống vui trong từng khoảnh khắc cuộc đời đang chào đón chúng ta.

EYMARD An Mai Đỗ O. Cist.

From: Langthangchieutim

Đừng gài bẫy dân!

Đừng gài bẫy dân!

Mẹ Nấm (Danlambao) – Nhiều người tranh cãi về giá trị pháp lý và nguyên tắc cư xử đúng sai của nhà cầm quyền và người dân trong vụ cưỡng chế Vườn Rau Lộc Hưng. Nhưng xét cho cùng vẫn né tránh bản chất vấn đề – đó là “đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý”. 

 Bản chất vấn đề cuối cùng là chúng ta đã tranh cãi đúng sai trên một lổ hổng trầm trọng về quyền sống, quyền được mưu sinh của công dân.

 Cưỡng chế hàng trăm hộ gia đình trước dịp Tết đoàn viên, chưa và sẽ không bao giờ là hành động có thể mang lại sự ấm no hạnh phúc cho xã hội. 

 Ai cũng biết, với sự quản lý gắt gao từ cấp xã đến thành phố, việc xây dựng hàng chục ngôi nhà không thể diễn ra ngay giữa lòng thành phố như chốn không người. Nếu nhà cầm quyền muốn trị dân bằng cách cứ để dân sai ta ắt giành phần đúng thì đó là một bộ máy lãnh đạo lưu manh, luôn muốn cướp trắng thành quả lao động cua người dân bằng hệ thống luật rừng. 

 Nguồn gốc đất nông nghiệp được sử dụng ổn định qua nhiều thế hệ, không được cấp giấy chứng nhận khiến nhiều gia đình trong gần hai chục năm qua sống trong sự phập phồng lo sợ. Đó là an dân, là ấm no hạnh phúc hay sao?! 

 Lấy đất xây công viên, thấy không ổn đổi sang xây trường học và liệu có ai dám bảo đảm đó sẽ là trường học khi đã đập phá nhà dân, đẩy họ vào cảnh khốn cùng?! Hãy nhìn ví dụ cụ thể nhất là chung cư cao cấp Mường Thanh ngay đầu cầu Trần Phú (Nha Trang) với lời hứa hẹn sẽ xây công viên, tháp nước phục vụ nhân dân. 

 Đừng gài bẫy dân, đừng đổ tội chống phá nhà nước cho dân khi chính nhà nước được lãnh đạo bởi những người cướp chính quyền luôn nuôi dã tâm cướp trắng tài sản của nhân dân qua nhiều thời kỳ bằng nhiều thủ đoạn. 

 12.01.2019

Mẹ Nấm 

danlambaovn.blogspot.com

Tạ Ơn Lòng Thương Xót Chúa – Duyên Quỳnh – Phạm Trung

httpv://www.youtube.com/watch?v=sFiaqKjPdLw&feature=youtu.be

Tạ Ơn Lòng Thương Xót Chúa – Duyên Quỳnh – Phạm Trung

 Xin tạ ơn, tạ ơn Lòng Thương Xót Chúa
Ngài đã thương ban muôn hồng ân nối tiếp hồng ân
Ngài đã chở che đời con xíết bao diệu kỳ,..

 Xin mời xem video

Kính,

PTrung

BÁO CHÍ IM RE, BÁO CHÍ CHIA RẼ  HAY LÀ BÁO CHÍ CÁCH MẠNG?

BÁO CHÍ IM RE, BÁO CHÍ CHIA RẼ 
HAY LÀ BÁO CHÍ CÁCH MẠNG?

Báo chí cách mạng đã im re trong những ngày Lộc Hưng đổ nát. 
Cũng chính bằng cái cách im re với sự hoang tàn trong gần 20 năm của Thủ Thiêm. 

Có thể cũng từ nhận định, rằng thực tế phức tạp, nhạy cảm, của các ban biên tập.

Thôi, chuyện Thủ Thiêm còn chờ phân tích, kiểm điểm, xử lí. 
Nhưng hiện thực ràng ràng như một nỗi ô nhục, đến tiếng kêu đau cũng không mở miệng được thì tội tình Thủ Thiêm có hay không trách nhiệm của báo chí cách mạng?

Tiếng kêu ấy một lần nữa được nghe thấy nhưng báo chí chần chừ, do dự ở Lộc Hưng.

Có lẽ có chỉ đạo. 

Chúng ta đã quen với mấy chữ chỉ đạo như một thứ định mệnh. 
Còn đạo lí, lương tâm chức nghiệp và cả pháp luật?

Ai đã chỉ đạo để báo chí cách mạng hèn yếu, khiếp nhược thành cả một nền báo chí im re trước nguy cơ quyền lực của nhân dân bị biến thành quyền lực của kẻ cướp?

Thực tế Lộc Hưng rõ ràng là phức tạp và nhạy cảm. 

Nhưng là phức tạp và nhạy cảm với lối hành xử không lấy pháp luật làm cơ sở giải quyết, lấy lòng dân làm thước đo hiệu quả. 

Một vùng đất không quá lâu đời, lịch sử sử dụng nó có thể có nhiều viện dẫn pháp lí chưa trùng khớp nhưng tất cả đều còn trong các ngăn kéo tư liệu mà chúng ta hoàn toàn có thể tìm hiểu, xử lí. 

Đất công, đất tôn giáo, đất lấn chiếm, từng thửa một có thể làm rõ được khi tiến hành qui hoạch, đền bù, giải tỏa hay cưỡng chế. 

Thực ra thì chính sách cho từng hiện trạng đất đai này không thiếu. Vấn đề là ai soi rọi nó với từng hồ sơ cụ thể nghiêm túc, minh bạch. Những điều này, theo Luật tiếp cận thông tin có hiệu lực từ 1.7.2018 mọi công dân có quyền yêu cầu và chính quyền địa phương phải có trách nhiệm trả lời. Chỉ cần căn cứ vào luật này, báo chí hẳn đã có góc nhìn và giải pháp xử lí thực tiễn Lộc Hưng. 
Một cuộc cưỡng chế mập mờ mục đích, lúc thì làm cho người ta hiểu để thu hồi đất, lúc lại giải thích cưỡng chế xây dựng trái phép, hẳn có nên được ủng hộ và bảo vệ?

Ai chỉ đạo bỏ qua thực tế có thể một phần đất đai ở đây còn chưa ghi nhận rõ ràng về sở hữu? 

Lãnh đạo nào có thể biến một xung đột cụ thể về lợi ích của người dân với chính quyền địa phương thành xung đột giữa nhà nước và tổ chức tôn giáo?
Những khác biệt, thậm chí thành xung đột, trong trường hợp Lộc Hưng có thể giải quyết bằng việc áp đặt quyền lực hay bằng sự hợp lí, hợp pháp của trao đổi thông tin?

Những trao đổi trên mạng xã hội cho thấy vấn đề không hề phức tạp.
Chỉ có cách thực hiện đã làm phức tạp thêm một hiện thực vốn dĩ phải xây dựng lòng tin giữa dân chúng và chính quyền. 
Báo chí im re chỉ mắc thêm vào nỗi hoang mang của dân chúng một định kiến chia rẽ.

Báo chí đồng loạt lờ đi lý lẽ của người dân đã không làm cho chính quyền có chính nghĩa mà làm cho cưỡng chế không có sức mạnh của sự chính đáng.
Tất nhiên báo chí không phải là chính quyền. Báo chí bị chỉ đạo. 
Nhưng từ sau vụ Thủ Thiêm sao còn để cho ai muốn chỉ đạo gì chỉ đạo, đến nỗi im re trước phải trái của người dân. 
Ai sẽ chịu trách nhiệm đây, nếu có sự chia rẽ nhân dân thành nhân dân của báo và nhân dân của mạng xã hội?

ÔNG KẸ QUYẾT ĐỊNH 111/CP LẠI NHÁT DÂN VƯỜN RAU LỘC HƯNG

Manh Dang is feeling pissed with Phạm Công Út and 4 othersin Vuon Rau Loc Hung.

ÔNG KẸ QUYẾT ĐỊNH 111/CP LẠI NHÁT DÂN VƯỜN RAU LỘC HƯNG
———-//———-

Một lần nữa, công chúng lại nghe nhắc đến Quyết định 111/CP từ phía chính quyền trong chuỗi sự kiện liên quan đến Vườn Rau Lộc Hưng.

Tên pháp lý đầy đủ của văn bản như sau : Quyết định số 111/CP của Hội đồng Chính phủ Về việc ban hành chính sách quản lý và cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với nhà, đất cho thuê ở các đô thị của các tỉnh phía nam do Ông Phạm Hùng ký ban hành ngày 14/04/1977 (QĐ 111).

QĐ 111 chỉ mặc nhiên bế mạc vai trò của nó vào tháng 10/1991 khi chính quyền ban hành Quyết định số 297/QĐ-CT, trong đó, có nội dung quy định có thể tóm tắt nôm na rằng : Nếu nhà đất thuộc đối tượng phải quản lý theo QĐ 111 mà SÓT thì THA.

Trong suốt thời gian 14 năm từ khi QĐ 111 này có hiệu lực (1977 – 1991), thì văn bản này đã là ông kẹ khiến hàng triệu người dân miền nam khiếp sợ khi trở thành cơ sở để chính quyền các địa phương từ Quảng Trị trở vào truất hữu nhà đất của họ. Đối tượng bị truất hữu nhà đất không chỉ là dân chúng tham gia vào bộ máy công quyền chính quyền Sài Gòn cũ (thường được gọi với cái tên rất nổi tiếng : Diện 2/IV [1]), người tham gia các đảng phái chính trị, người đi hồi hương, kinh tế mới, vượt biên, mà còn lan rộng đến cả các hội đoàn, tôn giáo, thậm chí cả các cá nhân, tổ chức nước ngoài.

Về thủ tục truất hữu, thì QĐ 111 là văn bản chỉ định những đối tượng bị chi phối và có tính chất như một văn bản mẹ có hiệu lực toàn miền nam, kể từ Quảng Trị trở vào, để theo đó, chính quyền các địa phương thực hiện bằng cách ban hành từng quyết định quản lý nhà đất riêng rẽ có tính chất như một văn bản con mặc nhiên truất hữu từ chủ cũ NHƯNG KHÔNG chuyển hữu sang nhà nước.

Việc chuyển hữu sang nhà nước chỉ thực hiện từ 14 năm sau đó, năm 1991, khi chính quyền ban hành Quyết định 297/QĐ-CT có nội dung minh thị xác lập chủ sở hữu nhà nước đối với những nhà đất đã và đang quản lý theo QĐ 111.

Đối với Vườn Rau Lộc Hưng, khi công bố với báo giới về quá trình quản lý đất tại đây, thì UBND Quận Tân Bình đã nhắc đến QĐ 111 một cách nhập nhằng, khiến cho báo giới hiểu lầm rằng đất đai khu vực này đã có quyết định riêng rẽ xác lập quản lý nhà nước từ năm 1977 !? Mặc cho thực tế thì QĐ 111 là một văn bản mẹ, áp dụng cho toàn miền nam chứ không phải áp dụng riêng rẽ cho Vườn Rau Lộc Hưng !!! Nếu đất đai tại Vườn Rau Lộc Hưng thuộc đối tượng bị chi phối bởi QĐ 111 thì chính quyền sở tại phải ban hành một quyết định riêng rẽ để thực hiện quản lý nhà nước. Bản thân QĐ 111 không có giá trị đương nhiên xác lập quản lý nhà nước đối với đất đai Vườn Rau Lộc Hưng. Đến thời điểm năm 1991 mà Vườn Rau Lộc Hưng vẫn chưa có quyết định quản lý nhà nước, thì buộc phải coi là trường hợp quản lý SÓT theo Quyết định 297. Theo đó, phải công nhận quyền sử dụng đất cho người dân đang trực tiếp sử dụng đất.

Việc chính quyền sở tại phải viện dẫn đến QĐ 111 chứng tỏ rằng chính quyền chưa từng có văn bản quản lý nhà đất nào trong khu vực cho đến tận năm 2008, khi UBND TPHCM ban hành Quyết định số 1824/QĐ-UBND ngày 25.4.2008, thu hồi đất giao cho UBND quận Tân Bình để thực hiện dự án công trình công cộng và chung cư cao tầng.

Sự cung cấp thông tin nhập nhằng của phía chính quyền sở tại là hoàn toàn có chủ ý và không phải là không có tác dụng, vì ngay sau đó, không chỉ báo lề phải đưa tin đã đành mà ngay cả một số phóng viên viết bài trên cá nhân của mình thì một mặt thể hiện thông cảm với người dân Vườn Rau Lộc Hưng vì bị phá dỡ nhà cửa trong dịp giáp tết, mặt khác, vẫn tin rằng đất Vườn Rau Lộc Hưng là đất công, vì đã có quyết định quản lý của nhà nước.

Thế nên, về phương diện pháp lý, chúng ta hoàn toàn có cơ sở để khẳng định rằng :

ĐẤT ĐAI Ở VƯỜN RAU LỘC HƯNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐẤT CÔNG !

Bên cạnh đó, việc người dân có thời gian liên tục cư trú, trực canh, sử dụng đất và thực hiện nghĩa vụ thuế sử dụng đất suốt từ năm 1954 là quá đủ điều kiện pháp lý để công nhận quyền sử dụng đất của họ theo quy định của Luật Đất đai.

Chính quyền sở tại không công nhận quyền sử dụng đất cho họ, khiến họ phải rơi vào tình trạng xây dựng nhà không có giấy phép là hoàn toàn không do lỗi của họ mà có phần lỗi từ chính chính quyền sở tại.

Thời điểm năm 2008, khi quyết định thu hồi đất để thực hiện dự án công trình công cộng và chung cư cao tầng phục vụ chương trình tái định cư thì chính quyền sở tại đã không có bất kỳ động thái nào thực hiện quy định về thương lượng, bồi thường cho dân cả ? Kể cả khi đã có quy hoạch thay đổi để xây dựng cụm trường học công lập đạt chuẩn quốc gia ?

Qua đó cho thấy, việc chính quyền sở tại cố ý viện dẫn ông kẹ QĐ 111 để cho rằng đất đai ở Vườn Rau Lộc Hưng là đất công từ năm 1977 là một sự nhập nhằng khá thành công, đã có thể làm hoa mắt những người có trách nhiệm phải luôn tô hồng cho họ. Nhưng với công chúng hiểu biết và tôn trọng sự thật thì không dễ dàng gì, kể cả sinh viên luật năm thứ nhất, bởi lẽ, quá ngây ngô !

Manh Dang
———-//———-
[1] Do phần nội dung về các đối tượng bị quản lý nhà quy định ở mục 2 phần IV QĐ 111, nên những đối tượng thuộc diện này thường được gọi tắt là diện 2/IV;

* Ảnh : Đại diện cư dân Vườn Rau Lộc Hưng đang trình bày sự việc với các luật sư.

Image may contain: 6 people, people sitting

Sài Gòn sẽ cưỡng chế diện rộng đất nông nghiệp của dân?

VOATIENGVIET.COM

Chng cn đến lúc ch trương tp trung tích t đt đai mang ánh sáng ngh quyết vào đi sng, đng CSVN đang bt đu trin khai thí đim mt chính sách không khác my ý đ trưng thu đt nông nghip ti Sài Gòn – mà gi đây đã quá xa vi hình nh Hòn Ngc Vin Đông trong khi li phi mang thân phn Con bò sa b vt kit bi ngân sách ca chế đ đc đng và đc tr.

‘Dân có li hay quan chc đút túi 1,5 triu t đng?

Thâm ý chuyn 26.000 ha đt nông nghip Sài Gòn thành đt nhà xưởng, dch v đ sau đó đem đu giá vi giá tr sơ b lên đến 1,5 triu t đng phi chăng s làm cho dân có li như mt cách tuyên truyn ca cơ quan tài nguyên môi trường và b máy tuyên giáo đng TP.HCM, hay s hóa thân thành mt chiến dch khng l đ chính quyn TP.HCM t chc cưỡng chế 26.000 ha đt nông nghip ca người dân Sài Gòn?

Vào tháng By năm 2018, Nguyn Thin Nhân – nhân vt y viên b chính tr kế nhim cho bí thư TP.HCM đi trước là Đinh La Thăng, cũng là quan chc đang có nhiu biu hin sao y bn chánh’ Đinh La Thăng khi đ mc hàng đàn công an sc phc và thường phc lao vào cn xé’ nhng người biu tình, ném mm tôm vào người bt đng chính kiếnđã tr thành quan chc tiên phong công khai hóa kế hoch 26.000 ha đt = 1,5 triu t đng.

Theo Nguyn Thin Nhân, ngun lc đt đai ca TP dành cho công nghip, dch v, đô th chưa tương xng, trong khi đó đt đai dành cho nông nghip còn nhiu nhưng chưa biết cách khai thác. Do đó, TP.HCM đã kiến ngh Trung ương gim t l đt nông nghip và tăng đt cho công nghip. Nếu vic chuyn đi được thc hin qua đu giá d kiến thu v 1,5 triu t đng.

Nhưng có thc như vy không? Phi chăng 26.000 ha đt nông nghip được chuyn thành đt dch v là nhm xây dng thành ph thông minh như ý tưởng ca Nguyn Thin Nhân và cũng s khiến người dân Sài Gòn thông minh hơn?

‘Nói đi đôi vi làm

Hãy chú ý, 1,5 triu t đng d kiến thu được t vic đu giá 26.000 ha đt dch v li bng đúng con s chi ngân sách năm 2018 mà vào đu năm nay Quc hi ngh gt đã mau mn và đy t tin phóng ra, bt chp kết qu thu ngân sách năm 2017 ch đt 96,8% so vi d toán – không nhng không được xem là thành tích mà còn b coi là mt tht bi, bi đây là ln đu tiên sau nhiu năm, thu ngân sách quc gia không đt so vi d toán. Cũng là năm th ba liên tiếp, thu ngân sách t khi trung ương không đt d toán.

Không ch có thế. Tht bi 96,8% thu ngân sách năm 2017 còn là mt ch du ln cho thy thu ngân sách 2018 nhiu kh năng còn ti t hơn năm 2017 và có th s st ti 5-7% so vi d toán đu năm 2018, nếu không tính ti phn đè dân thu thuế và bán mình – tc tìm cách bán sch nhng doanh nghip nhà nước ăn nên làm ra, nhm có tin trang tri cho mt ngân sách đang lao vào thm cnh kit qu vi t l chi thường xuyên cho đi ngũ gn 3 triu công chc viên chc ng ngày luôn vượt trên 70% tng chi ngân sách hàng năm.

Sau khi đã ‘ăn đ t cơ chế bán các doanh nghip bò sa như v bán Sabeco được 5 t USD, gi đây chính quyn trung ương phi tính c đến kế hoch bán đt. Bán tt c nhng gì có th bán được nhm cm hơi cho mt nn ngân sách đang mau chóng cn kit và rt có th s rơi vào tình trng v n nước ngoài như trường hp chính ph Argentine vào các năm 2001 và 2014.

Nói là làm. Làm ngay. Mt trong hiếm hoi câu chuyn chính quyn cng sn nói đi đôi vi làm.

Bi khi đ án chuyn đi 26.000 ha đt nông nghip thành đt dch v được TP.HCM trình Chính ph, chính quyn TP.HCM đã kèm theo danh mc mt lot các d án c th và đã được chp thun v mt ch trương.

Ti mt k hp Hi đng nhân dân ca TP.HCM và tháng By năm 2018, sau khi có đ xut ca y ban nhân dân thành ph, Hi đng nhân dân thành ph này đã ngay lp tc ban hành t trình Ngh quyết v thông qua danh mc d án cn thu hi đt; d án có chuyn mc đích s dng đt trng lúa TP. C th, chp thun 31 d án chuyn mc đích s dng t 10 ha đt trng lúa tr lên vi tng din tích hơn 1.893 ha; 3 d án chuyn mc đích s dng dưới 10 ha đt trng lúa vi tng din tích 9,36 ha; 1 d án có din tích thu hi đt là 22,8 ha. Ngoài ra, chp thun điu chnh din tích đt thu hi ti 18 d án (ti qun 2, 6, 9, 12, Th Đc, Tân Phú, huyn Hóc Môn, Bình Chánh), điu chnh ranh thu hi đt vi tng din tích thu hi hơn 247 ha

Vi gn 7.000 ha đt nông nghip s được chuyn đi, huyn Bình Chánh là đa phương có din tích đt nông nghip chuyn đi nhiu nht trên đa bàn Sài Gòn. Theo quy hoch t nay đến năm 2020, huyn Bình Chánh ch còn gi li 6.000 ha đt nông nghip, đến năm 2025 thì ch còn gi li 350 ha đt chuyên trng lúa ti xã Tân Nht đ ‘đm bo an ninh lương thc.

Theo ngh quyết trên, S Tài nguyên và Môi trường TP.HCM s vn đng người dân cũng như doanh nghip đã đăng ký chuyn mc đích thc hin đúng theo tiến đ đ đưa đt vào khai thác có hiu qu theo đúng mc đích được quy hoch.

S Tài nguyên và Môi trường TP.HCM cũng đã có kế hoch chia thành ba nhóm d án liên quan đến 26.000 ha đt nông nghip: Mt là đi vi các d án đã giao đt, cho thuê đt và cho phép chuyn mc đích s dng đt nhưng doanh nghip không trin khai thì s thu hi ch trương. Tr li quyn li hp pháp v nhà đt cho người dân b nh hưởng. Vi các d án đã y quyn cho qun, huyn thu hi mà chm thc hin thì s phân tích nguyên nhân chm, tùy theo nguyên nhân đ đ xut hướng x lý. Còn nhóm d án đã đăng ký trong kế hoch mà ba năm vn chưa trin khai thì thu hi theo quy đnh

Mt chiến dch cưỡng chế khng l?

Vi tc đ trin khai quy trình lp t trình – trình chính ph – ra ngh quyết – xây dng kế hoch, chiến dch cưỡng chế và trưng thu 26.000 ha đt nông nghip rt có th đang được tiến hành hết sc khn trương – tương ng vi đà tha hóa khn cp ca ngân sách quc gia.

Chính quyn TP.HCM li tng có quá nhiu tin án trong các v đy đui người dân khi mnh đt sinh nhai duy nht đ ly ‘đt sch phc v các nhà đu tư và đu cơ giá bt đng sn.

K t lúc con sóng đu cơ bt đng sn ln đu tiên chm lên vào nhng năm 1995 – 1996, cho ti nay mt bng nhà đt Sài Gòn đã tăng hàng trăm ln hoc hơn thế, to nên mt núi li nhun mà đ hp dn ca nó không khác gì ma túy. Gii đi gia bt đng sn – nhng t phú đô la ‘đi lên t đt và gii quan chc chính quyn chính là k hưởng li ln nht trên ni mt mát và cnh đ máu gi đt ca hàng trăm ngàn dân oan ti Sài Gòn.

‘V án Khu đô th mi Th Thiêm Sài Gòn là mt minh ha đy nước mt và máu tươi. Kéo dài sut hai chc năm qua, người dân vùng đt này đã phi chu cnh đn bù mt bán giá th trường mười hoc vài ba chc ln hơn thế, mang đến mt s bt công ghê gm mà ch có th so sánh vi khong cách quá khác bit gia chế đ chính tr đc tài Vit Nam vi các chế đ dân ch trên thế gii.

Cùng vi bao thm cnh cưỡng chế như mt cách cướp đt ca người dân hu hết các tnh thành trên c nước. Sài Gòn đã chng kiến cái cách vn đng nhân dân ca chính quyn theo cách huy đng hàng trăm công an, dân phòng và c b đi t nhân dân mà ra đ đy đui kh ch khi đt ca h, tng nhng người dân dám phn đi chính quyn và nhà tù.

Không bao lâu na, nhng người làm nông vùng ven Sài Gòn như Qun 2, Qun 9, Qun 6, Tân Phú, Th Đc, Qun 12, Hóc Môn, C Chi, Bình Chánh, Nhà Bè s rõ rng chính quyn TP.HCM thèm mun tp trung tích t rung đt đến thế nào và bng cách nào.

Trước đây khi chưa có ch trương tp trung tích t rung đt mà Sài Gòn đã b biến thành lò đt dân oan, thì sp ti khi ch trương này hin hình, s chng có gì bo đm là chính quyn TP.HCM s chp nhn bi thường cho nông dân và người s hu đt nông nghip vi mc giá nếu không tương đương giá th trường thì cũng gn bng th trường.

Vào thi bui nguyên thy hoang dã man ca khong chênh lch gia giá th trường cho đt dch v và mc bi thường đt nông nghip lên đến hàng chc hay hàng trăm ln, người dân rt có th mt ln na s phi chng kiến đàn đàn lũ lũ quan chc tư sn đ li dng ch trương chuyn 26.000 ha đt nông nghip Sài Gòn thành đt nhà xưởng, dch v đ tp trung tích t rung đt, hùng h lao vào đt ca h cm mc phân ranh. Đ mt ln na sau nhiu ln k t thi 1995, Sài Gòn li tích t thêm hàng chc ngàn dân oan đt đai sau mt chiến dch cưỡng chế khng l mà con chim báo bão đu tiên là Bí thư thành y Nguyn Thin Nhân.

 

VOATIENGVIET.COM
Vào thời buổi nguyên thủy hoang dã man của khoảng chênh lệch giữa giá thị trường cho đất dịch vụ và mức bồi thường đất nông nghiệp lên đến hàng chục hay hàng trăm lần, người dân rất có thể một lần nữa sẽ phải chứng kiến ….

Đập phá nhà cửa chưa đủ, lừa dân, cướp sạch đồ đạc

Trịnh Kim Tiến

Đập phá nhà cửa chưa đủ, lừa dân, cướp sạch đồ đạc

Trong khi thực hiện đập phá, những kẻ đeo băng đỏ đến dụ, đuổi từng người dân ra khỏi căn nhà đổ nát của họ. Chúng hứa với những cụ già và những người nông dân vườn rau rằng, đi ra đi rồi chúng sẽ bảo vệ tài sản cho bà con, sáng mai quay về lấy.

Con đường vào vườn rau bị bao vây cho đến sáng nay, người có thể ra nhưng khó có thể vào.

Vì nhà cửa đã tan hoang, cả ngày bị tra tấn về thể xác và tinh thần, bà con đi lang thang kiếm chỗ ngủ qua đêm.

Sáng hôm nay trở về, đến con gà họ nuôi cũng bị bắt mất, toàn bộ đồ đạc của bà con đều không cánh mà bay, có người bị mất cả xe Honda. Nói chung là họ mất sạch sẽ. Trẻ con không có sách vở mang đi học, người lớn không còn quần áo để mặc.

Họ nhìn nhau đau khổ, bây giờ chỉ còn khóc chứ còn biết nói gì nữa?

Họ kể về ngày hôm qua, cái ngày mà cả cuộc đời họ chắc chắn không thể quên. Trong số họ, có người chỉ có 30m2 nhà ở, có người đang phải chạy thận từ số tiền ít ỏi cho thuê trọ. Bây giờ không còn nơi để đi, không một đồng trong túi, không đồ dùng sinh hoạt. Đừng hỏi họ sẽ tính ra sao hay ngày mai sẽ như thế nào.

Con đường duy nhất của họ là dựng chòi trên đất của mình để sống lay lắt, chờ và những kẻ gọi là lãnh đạo đoái hoài đến bất công của mình.

Giữa lòng thành phố lớn, những kẻ bịt mặt lấy túi nilong đen trùm kín mặt người dân, bắt đem đi và rồi đem máy ủi vào xúc nhà của họ. Chúng xúc cả gốc cây lâu năm người ta trồng lấy bóng mát. Đập cho những mái tôn nhà nát từng mảng, chọc thủng những bồn nước, cắt nát dây điện làm nhiều khúc để người dân không còn có thể sử dụng.

Một bà lão nói, trong khi đập phá nhà của bà chúng nó dọa bà phải lên nộp phạt tiền, lừa bà cầm giấy phạt nhưng bà không cầm.

Gần một tuần nay cắt điện cắt nước, đập phá liên tục, người dân nơi đây không được tắm giặt, được ăn tử tế.

Tôi tự hỏi giờ nhiều người trong họ biết phải sống sao khi trên người chỉ còn bộ quần áo?

Truyền thông CSVN có rất ít bài viết hay như thế này.

Quoc Vo is with Haiviet Hoang and Anh Hoang.

Truyền thông CSVN có rất ít bài viết hay như thế này.

Bài phát biểu của ông ngoại trưởng Mỹ, Pompeo này rất sắc bén và những phê phán của ông rất thiết thực.

Hy vọng rằng, tự do báo chí sẽ mở ra một con đường mới cho dân tộc VN, mà đảng CSVN phải biết lắng nghe những tiếng nói với những quan điểm khác nhau từ người VN.

Người VN đâu phải là một lũ mù, để cho đảng CSVN dẫn dắt.

DANTRI.COM.VN
Điều đáng chú ý trong bài phát biểu của Ngoại trưởng Pompeo ở Ai Cập ngày 10/1 là những chỉ trích gay gắt chính sách ở Trung Đông thời Obama.

ĐỜI LÀ CÁT BỤI,ĐỪNG THAM LAM KIẾM TIỀN CHỈ ĐỂ XÂY NGÔI MỘ ĐẸP…!

ĐỜI LÀ CÁT BỤI,ĐỪNG THAM LAM KIẾM TIỀN CHỈ ĐỂ XÂY NGÔI MỘ ĐẸP…!

Đời người hữu hạn, có rất nhiều thứ, chỉ khi chúng ta sắp mất đi rồi mới ý thức được nó quan trọng như thế nào, bởi vậy đừng bao giờ để thứ quý giá nhất lưu giữ đến tận cùng.

Cuộc đời tuy dài mà ngắn, một cái chớp mắt mà vũ trụ đã xoay vần. Đừng quá mải mê nghĩ đến tương lai trong khi bạn đang bỏ quên hiện tại!

Có một nữ tiến sĩ 32 tuổi từ nước ngoài trở về trong “nhật ký những tháng ngày ung thư” của mình đã viết:

“Sức khỏe thật sự rất quan trọng, đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết, bạn sẽ phát hiện, bất kì những lần tăng ca nào (một thời gian dài thức đêm chính là đồng nghĩa với tự sát), gia tăng áp lực cho chính bản thân mình, hay mua nhà lầu thầu xe hơi, tất cả thứ đó bỗng trở nên thật phù phiếm biết bao.

Nếu như có thời gian, hãy ở bên con bạn thật nhiều, dành số tiền tích góp để mua xe để mua tặng đôi giày cho cha mẹ, đừng quá cật lực làm việc để đổi lấy một căn biệt thự, hay những thứ xa hoa nào khác, bởi chỉ cần được ở cạnh người mình yêu, cho dù ở một nơi nhỏ như vỏ ốc cũng cảm thấy ấm áp, yên bình.”

Đoạn tâm sự tưởng như vô cùng bình thường ấy, lại cảm động biết bao nhiêu con người.

Cô ấy dùng chính cuộc đời của mình để nhắc nhở chúng ta rằng: Nắm chắc lấy những thứ hiện tại, yêu thương bảo vệ cơ thể của chính mình, chú ý rèn luyện sức khỏe đừng khiến cuộc sống tương lai của chính mình sống trong vũng lầy của sự hối tiếc.

Còn nhớ nhà văn Mạc Ngôn từng kể một câu chuyện:

“Vợ bạn học của ông sau khi mất đi, trong một lần ông ấy dọn dẹp lại những kỉ vật ngày xưa, chợt phát hiện ra chiếc khăn lụa tơ tằm, mua trong cửa hàng cao cấp khi hai vợ chồng đi du lịch ở New York.

Đó là một chiếc khăn vô cùng thanh nhã lịch sự, bà ấy cực kì yêu thích nó, ngày thường chẳng nỡ lấy ra dùng, người vợ ấy luôn tâm niệm để vào một dịp thật đặc biệt bà ấy sẽ diện chiếc khăn đó.

Thế nhưng, đến cuối cùng chiếc khăn ấy vẫn còn nguyên nhãn mác treo trên đó, người vợ ấy lại chưa choàng lấy một lần.”

Đừng để thứ quý giá lưu giữ đến ngày đặc biệt mới dùng, bởi mỗi ngày bạn sống đều là một ngày đặc biệt.

Đúng vậy, đừng bao giờ trong những ngày mưa mới biết trân trọng những hình ảnh của ngày nắng, hay đến khi tóc đã điểm sương lại muốn sống lại những ngày thơ ấu.

Đời người hữu hạn, có rất nhiều thứ, chỉ khi chúng ta sắp mất đi rồi mới ý thức được nó quan trọng như thế nào, bởi vậy đừng bao giờ để thứ quý giá nhất lưu giữ đến tận cùng.

Trong tiểu thuyết của tác giả Sâm Sơn Đạo từng có câu:

“Mỗi ngày trong cuộc đời chúng ta đều là những ngày hữu hạn, chẳng có cách nào có thể quay lại, bởi vậy đừng bao giờ để tuổi tác trở thành lý do khiến bản thân trở nên ngần ngại, hay lười biếng, chỉ cần nỗ lực hết mình, sống một cách trọn vẹn với cuộc sống này, bạn mới có thể nếm trọn hương vị của nó.

Đây là những câu nói bạn nên ghi nhớ để luôn sống hạnh phúc:

Sai lầm lớn nhất đời người là dùng sức khỏe để đánh đổi lấy những vật ngoài thân. Bi ai lớn nhất đời người là dùng sinh mệnh để đổi lấy phiền não và lãng phí lớn nhất đời người là dùng tính mạng để giải quyết rắc rối do bản thân mình tạo ra!

Dù rất chua chát nhưng sự thật là, nhà ở có sửa to, rộng hơn thế nào đi nữa cũng chỉ là nơi ở tạm thời. Cái quách sành mới là nhà ở vĩnh hằng của tất cả chúng ta. Thế nên, nhà rộng chẳng bằng tâm rộng, tấm lòng rộng mở, bề ngoài an yên không bằng cõi lòng an yên.

Nỗi đau lớn nhất đời người là con cái muốn báo hiếu nhưng cha mẹ không còn nữa! Bi kịch lớn nhất đời người là nhà chưa giàu người đã ra đi và đáng thương nhất đời người là vào lúc chiều tà mới ngộ ra mình đáng ra nên làm những gì!

Khi tâm linh có xu hướng bình tĩnh lại, tinh thần càng trở nên vĩnh hằng! Giảm, nén dục vọng xuống thấp một chút, đẩy lý tính lên cao, tôi, bạn và chúng ta sẽ cảm nhận thấy: Bình an là phúc, thanh sảng, mới mẻ là lộc và lòng thanh tịnh không chút dục vọng là thọ!

Cái gì cũng có thể không tốt nhưng tâm trạng không thể không tốt, cái gì cũng có thể thiếu nhưng tự tin thì không thế thiếu; cái gì cũng có thể không cần nhưng vui vẻ thì bắt buộc phải cần; cái gì cũng có thể quên nhưng việc rèn luyện tâm tính và sức khỏe không được phép quên.

Đời người không nằm ở việc sống lâu hay ngắn mà nằm ở việc giác ngộ sớm hay muộn. Sinh mệnh không dùng để đính chính người khác đúng hay sai mà dùng để thực hiện một cuộc sống nhiều màu sắc của chính bản thân chúng ta.

https://tinnhanh.dkn.tv/…/doi-la-cat-bui-dung-tham-lam-kiem…

Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: text and outdoor