“Ồn ào náo nhiệt” chuyện Trump-Un ở Hà Nội

“Ồn ào náo nhiệt” chuyện Trump-Un ở Hà Nội

Published: 28/02/2019 | By: VQ1

Ông Trump (P) và Kim Jong Un (T) tại Hà Nội

Lê Thành Nhân (lethanhnhan@vietquoc.org)

Mấy tuần nay báo trong nước và thế giới lên cơn sốt đưa tin Kim Jong Un đến Hà Nội hội đàm với TT Trump… Cứ mở báo mạng cũng như báo giấy thì thấy hình Kim Jong Un mập ú, hai má ửng hồng ủn ỉn bóng loáng hiện ra ở trang đầu!  Nhìn mặt chú Ủn so với dân Bắc Hàn đang đói hốc hác, chợt nhớ đến mấy câu thơ của cố thi sĩ Nguyễn Chí Thiện:
Bác Hồ rồi lại Bác Tôn!
Cả hai đều thích ôm hôn nhi đồng
Nước da hai Bác màu hồng
Nước da các cháu nhi đồng màu xanh
Giữa hai cái mặt bành bành
Những khăn quàng đỏ bay quanh cổ cò!

Báo chí thì muốn có chuyện lạ để khai thác, nên thường gọi “news”. Theo tiếng Anh thì news nghĩa là tin tức, trong “news” có chữ “new” (không có chữ s) nghĩa là mới lạ. Quả thật, một anh chàng Ủn vô danh tiểu tốt ít giao thiệp với thế giới bên ngoài, thành tích ngoại giao chỉ có mấy lần thân hành yết kiến quan thầy Tập Cận Bình xin chỉ thị và một lần gặp Tổng Thống Trump với thái độ quê mùa ở Singapore.  Nay lần thứ 2 đến thủ đô Hà Nội để dự Hội Nghị Thượng Đỉnh với TT  Trump là một chuyện mới lạ. Những bài bình luận nẩy lửa “hòa bình thế giới đã đến” sẽ được thảo luận giữa Kim Jong Un và Trump và đang chờ đợi thông qua với cái tên “Tuyên Bố Hà Nội” sẽ được ký bởi nhà lãnh tụ Bắc Hàn với 24 triệu dân đang đói nghiễm nhiên ngồi ngang tầm với ông chủ  nước giàu nhất trên thế giới để bàn chuyện đại sự hòa bình nhân loại. Chuyện mới lạ đấy chứ?  Hèn gì các hãng “News” tập trung lấy tin lạ.

Lập dị, khôi hài

Chính trị người Việt hải ngoại có những màn hề hóa, thì chú Ủn cũng hề hóa chính trị thế giới không kém.  Đi họp thượng đỉnh tầm vóc quốc tế mà phải lái tàu lửa thời Đệ II Thế Chiến vượt qua 4000 cây số. Tàu lửa băng qua lãnh thổ Trung Cộng rộng mênh mông từ mạn Tây-Bắc xuống tận phía Nam 72 giờ rồi dừng lại ở nhà ga Đồng Đăng tại biên giới Việt-Trung. Tại đây, một màn hề hóa diễn ra, mấy chục tên an ninh lực lưỡng của Bắc Hàn đồng phục quần áo vét đen, hai hàng thẳng tắp chạy hai bên hông xe chở chú Ủn một đoạn chừng 100 mét. Hành động này chứng tỏ vệ sĩ sẵn sàng “đem thân lắp lỗ châu mai”  bảo vệ “lãnh tụ tối cao” họ Kim. Khi xe của chú Ủn chạy nhanh về hướng Hà Nội, thì mấy chục chú cận vệ tan hàng lên xe cùng nhau lái theo sau. Chưa thấy loại an ninh nào quái gở như vậy, một màn “show up” rẻ tiền.

Báo chí Việt Nam thì ghi từng chi tiết, từ chiếc phi cơ vận tải khổng lồ C-17, C130, Airforce One của TT Trump đến chiếc xe, bánh xe, mui xe và kể cả xe chở nồi niêu song chảo của chú Ủn v.v..  Đây là chủ trương của đảng CSVN ra lệnh đưa tin đầy mặt báo, lên tràn màn hình TV để dân chúng quên đi cảnh nước mất nhà tan đang từng phút từng giờ mất về tay Trung Cộng, vườn hoa Lộc Ninh đang bị nhà nước cưỡng chiếm làm cho hàng vạn người dân không chốn nương thân v.v.. Tin tức báo chí lề đảng làm cho dân chúng nô nức là “nhà nước ta” đã vinh dự tổ chức hội nghị quan trọng cho TT Mỹ và lãnh tụ Ủn của phe ta “Xã Hội Chủ Nghĩa” gặp nhau đàm phán mang tính lịch sử thế giới.  Đánh bóng vai trò của “đảng và nhà nước” trên trường quốc tế, lấy lại phong độ sau vụ khủng bố Trịnh Xuân Thanh tại Đức một cách thảo khấu bị mất uy tín về mặt ngoại giao với các nước Liên Âu. Đây là dịp hiếm có, điều kiện tốt nhất để lấy lòng Tổng Thống Mỹ, nên tất cả báo đài lề Đảng phải đánh bóng ngài Trump, đừng nói xỏ xiên với ngài mà sinh chuyện không hay, tính ngài sáng nắng chiều mưa, cứ “nâng bi” ngài cho được việc,  để mai này khi đi xin xỏ cửa nào thì dễ “ca bài ca con cá” hầu tiếp tục duy trì chế độ độc tài Xã Hội Chủ Nghĩa.  
Với lãnh tụ “Rocket Man” cứ chiều để anh chàng này tự do mà làm trò hề. Không sao “news” cần pha trò mới vui và thu hút độc giả.

Các quan chức chế độ CSVN được lệnh từ “cả Trọng” phải hết sức vận động để  TT Trump mở lời mời Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng sang thăm Hoa Kỳ. Đây là cơ hội để “nhà nước và đảng ta” cầu xin Mỹ công nhận “Việt Nam được quy chế kinh tế trường tự do” thì Đảng ta như “chuột sa hũ nếp”.

Được Mỹ chấp nhận “kinh tế thị trường tự do” là ước mơ lớn nhất của CSVN. Đó là dịp tốt để “quan chức” nhà cầm quyền Việt Nam thực hiện tốt vai khuyển mã với lãnh tụ Tập Cận Bình, bán nước cầu vinh khỏe re. Vừa làm quan vừa được tiền huê hồng cho nên cán bộ sẽ trung thành bảo vệ Đảng. Sự thể như thế này, khi Việt Nam được Mỹ công nhận là “kinh tế thị trường tự do” thì hàng hóa từ Việt Nam bán vào nước Mỹ với thuế rất thấp. Thế là Tập Cận Bình “sung sướng” biết bao, Tập có nơi gần gũi với “núi liền núi sông liền sông” tiện cho việc đổ hàng (dumping) vào Việt Nam, đóng nhãn hiệu “Made in Vietnam” rồi bán vào thị trường Mỹ với thuế thấp, để tránh hàng đánh thuế cao mà thương chiến Mỹ-Trung đang làm cho Trung Cộng điêu đứng. Qua cánh cửa gian trá này thì Trung Cộng phải trả tiền huê hồng cho các giới chức CSVN. Mặt khác, các hãng xưởng Trung Cộng ồ ạt chuyển sang Việt Nam đem theo nhân công người Tàu vào làm việc để tiện việc xuất hàng qua Mỹ và phá hoại kinh tế Việt Nam. Như vậy, giới chức CSVN tranh nhau “giữ kho” hàng của Trung Cộng để hưởng tiền huê hồng. Giới lãnh đạo CSVN được lợi phần trăm lớn nhất trong tiền hoa hồng đó.

Tất cả các thứ đó sẽ đưa Việt Nam lún sâu vào vào con đường nô lệ Bắc Kinh không có lối ra. Kiếp làm nô lệ càng ngày càng dính chặt như đinh đóng vào gỗ. Bọn  thái thú Ba Đình chỉ còn một con đường duy nhất là ôm chặt quan thầy Trung Cộng để bán nước cầu vinh.

Về việc Mỹ chọn Việt Nam làm địa điểm họp Thượng Đỉnh Trump-Un cũng là chuyện ảo tưởng, cho rằng Việt-Mỹ trước đây là kẻ thù, nay trở thành bạn thì Kim Jong Un lấy đó làm gương. Nợ máu của 58 ngàn binh sĩ Mỹ hy sinh trên đất Việt trước đây, nay cũng thành bạn thì chú Ủn đừng sợ gì cả. Người dân của chú Ủn đang đói mà làm bạn với nhà giàu Mỹ sẽ có lợi nhiều lắm. Vì thế, trước ngày đàm phán ông Trump gạ gẫm chú Ủn “Triều Tiên sẽ trở thành một sức mạnh kinh tế”.  Với Mỹ chẳng có gì lạ với chính sách ngoại giao truyền thống của họ “không có bạn lâu đời, không có kẻ thù truyền kiếp mà chỉ có quyền lợi”.  Hãy nhìn vào Đệ II Thế Chiến, Nhật Bản bị 2 trái bom nguyên tử của Mỹ, chết hơn 200 ngàn thường dân vô tội phải đầu hàng vô điều kiện, dân Đức nhận hàng vạn tấn bom của Mỹ cày nát lãnh thổ nước Đức. Mộng ước lãnh đạo thế giới của phe Trục Đức-Ý-Nhật bị Mỹ phá tan tành thành mây khói. Thế mà sau Đệ II Thế Chiến, hai nước Đức-Nhật là đồng minh chí cốt của Mỹ. Chỉ vì quyền lợi.  Nay vì quyền lợi mà Mỹ làm bạn với kẻ thù xưa thì có gì lạ đâu.

Những bài bình luận về thượng đỉnh Trump-Un tốn không biết bao nhiêu giấy mực, thời gian và suy nghĩ của những nhà bình luận trên thế giới từ ba tuần nay. Những lời tốt đẹp đầy hứa hẹn của chú Ủn và Trump trước ống kính quốc tế đã làm cho những “bình luận gia” nức lòng cho lời “tiên đoán” của mình đã linh nghiệm. Báo chí bồi thêm: “Kim Jong Un là một phép lạ vì chưa bao giờ xuất hiện trước báo chí quốc tế, nay lại xuất hiện là một hiện tượng hiếm quý, điềm lành”,  Cho Kim Jong Un trả lời phóng viên rất có ý nghĩa và hay nhất “Nếu không sẵn sàng phi hạt nhân hóa thì tôi đã không ngồi đây trong lúc này”  v.v… Còn Tổng Thống Trump thì lộ rõ niềm vui trên khuôn mặt cho rằng thành công “đàm phán là tuyệt vời”. Thế nhưng, xin ông Trump đừng lầm tưởng đàm phán với cộng sản như nghệ thuật “deal” để mua một cơ sở bất động sản! Hai sự việc khác nhau, hai đối tượng khác nhau, hai bản chất khác nhau hoàn toàn.

Riêng trang nhà http://vietquoc.org, từ khi có tin Trump-Un sẽ gặp nhau ở Hà Nội trong bài diễn văn của ông trước lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ cách đây 3 tuần, thì chỉ đăng vài tin về việc này lấy lệ vì biết rằng cuộc lọc lừa này chẳng đi đến đâu. Vì đòi hỏi của 2 bên đều khác biệt quá xa.

Phía Mỹ thì muốn dẹp cái mụt ghẻ ung thối này cho nó xong, đừng để Trung Cộng lợi dụng khai thác làm nhức đầu lãnh đạo nước Mỹ. Nếu không dẹp hỏa tiễn tầm xa và bom nguyên tử thì hai đồng minh Nhật và Nam Hàn cứ phập phồng lo sợ… Hai nước này, bao nhiêu khối tiền mà tư bản Mỹ đã đổ vào đầu tư từ hơn nửa thế kỷ qua, nay quá lớn Mỹ phải bảo vệ, lại còn là phần đất có quân Mỹ đồn trú để ngăn chận Trung Cộng tiến ra vùng biển Hoa Đông. Còn Bắc Hàn, từ đời ông nội, con, cháu mang cùng một hoài bảo “dù dân có đói cũng phải chế bom nguyên tử”. Nay mộng đã thành có thể sử dụng để làm “cần câu cá” thì tội gì phải phi hạt nhân toàn bộ là chuyện viễn mơ! Hơn thế nữa Tập Cận Bình luôn luôn dùng khủng hoảng hạt nhân Bắc  như là “khí cụ” để mặc cả với Mỹ trên nhiều vấn đề thì Trung Cộng không dại gì mà buông cái bửu bối này.

Mỹ, Bắc Hàn và thái thượng hoàng Tập Cận Bình trong đầu tính toán kỹ lưỡng để mặc cả, so đo hơn thiệt thì vấn đề rất phức tạp,  làm gì có chuyện hòa bình. Cuộc đàm phán chỉ thành công khi hai bên thực tâm ngồi lại vì “hạnh phúc và quyền lợi con người”. Còn hai bên ngồi lại vì toan tính cho quyền lực phe nhóm thì cuộc đám phán mang tính lọc lừa, và tiến hành rất lâu dài, đôi khi không có hồi kết. Vì thế, hội đàm Trump-Un không thể có kết quả trong vài ngày ở Hà Nội như mọi người mong đợi.

Từng món ăn trưa, từng lời nói, từng nụ cười v.v.. của hai phái đoàn đặc biệt của Trump và Un đều được 4000 nhà báo quốc tế và nhiều báo chí lớn nhỏ tại Việt Nam khai thác triệt để. Trong buổi gặp gỡ đầu tiên của Trump-Un trước ống kính truyền thông quốc tế làm cả thế giới phấn khởi. Trong cuộc họp báo ngắn ngủi (27/02) có hai nữ thông dịch viên mà báo chí gọi là hai bóng hồng cũng được bốc thơm thành “anh hùng vô danh”…

Hạ màn, oan nghiệt còn đó

Những giây phút ngày  28 tháng 2, năm 2019 trong khi thế giới đang chờ đợi tin vui, thì bao nhiêu “bình luận gia” đều xem như gãy bút, từ những lập luận hùng hồn cho rằng Kim Jong Un đã thay đổi lối nhìn, tầm nhìn của lãnh tụ Jong Un ưu tiên quân sự sang phát triển kinh tế, Kim Jong Un là người có đầu óc chiến lược, Kim không lệ thuộc vào Tàu (sic), Nga, thì nay sẽ không lệ thuộc Mỹ v.v.. và v.v.. nay  tất cả đều tiêu tan thành mây khói. Vào khoảng 1 giờ trưa (giờ Hà Nội) ngày 28/02  trong lúc báo giới bắt đầu chuẩn bị chờ đợi theo dõi lễ ký bản “Tuyên Bố Hà Nội”, thì phát ngôn viên báo chí Tòa Bạch Ốc Sarah Sanders xuất hiện và cho biết hai phái đoàn Mỹ và Bắc Hàn đã hủy bữa ăn trưa! Tin sét đánh. Báo chí xìu xuống như cây đứt rễ.  Những từ “rất buồn” – “hụt hẫng” – “đáng tiếc”… trải dài trên các trang báo. Bốn ngàn nhà báo quốc tế quay về với bản tin ngắn gọn “Hội nghị Trump – Kim không ra được thông cáo chung”.  Cả hai phái đoàn bỏ họp đi về sớm hơn dự định, cả hai đều tuyên bố họp báo đổ tội cho nhau, một bên là “không phi hạt nhân hóa toàn diện” bên kia “không bỏ cấm vận toàn diện”. Thậm chí phía đi xin ăn tuyên bố trịch thượng: “Mỹ đã để lỡ cơ hội ngàn năm có một”. Sau họp báo, TT Trump rời Hà nội sớm hơn dự định với khuôn mặt buồn thui.

Ai thất vọng nhất:

  • Dân Bắc Hàn thất vọng nhất, người đang đói sẽ không được viện trợ thực phẩm vì Mỹ tiếp tục cấm vận thắt chặt hơn.
  • Dân Nhật và Nam Hàn: con đao thủ phủ “vũ khí hạt nhân” của chú Ủn vẫn còn treo lơ lững, hàm oan chưa giải.

Ai buồn:

  • Tổng thống Trump buồn vì trước “Thông Điệp Liên Bang” đã khoe thành tích với dân chúng Mỹ là sẽ thành công khi gặp Kim Jong Un vào cuối tháng 2, đó là việc làm mà các tổng thống đời trước không làm được. Và đó là một nét son về ngoại giao để cầm chắc chiếc ghế Tổng Thống trong nhiệm kỳ 2020. Nhưng nay gãy cánh giữa đường.

Ai vui:

  • Đảng Dân Chủ đang tìm cách hạ những thành tích của TT đương nhiệm Donald Trump thuộc đảng Cộng Hòa để dành chiếc ghế TT trong nhiệm kỳ 2020.

Ai khai thác:

  • Đảng CSVN rồi đây khoe khoang “ta có giá Mỹ mới mời” Trọng sang thăm Mỹ để xin “kinh tế thị trường tự do” về làm tay sai bán hàng lậu cho Trung Cộng để nhận tiền hoa hồng. Nhiều tỉ tiền hoa hồng sẽ vào túi tham quan CSVN.

Vẫn như cũ,  bao nhiêu năm nay Mỹ lại trở về số không, nay chỉ hy vọng là Kim Jong Un không thử hỏa tiễn và bom nguyên tử. 
Chúng ta, có ai lạ gì “đàm phán” chỉ là biện pháp câu giờ “lùi một tiến hai” của đám Cộng Sản từ xưa đến nay. Thậm chí khi cộng sản yếu thế, phải thò tay ký vào bản hiệp định gì đó chỉ là “trò lừa bịp” – Chúng ta đã từng chứng kiến suốt thế kỷ nay chưa bao giờ phe cộng sản thực hiện nghiêm chỉnh một hiệp ước quân sự, chính trị hay kinh tế nào với các nước tự do cả!

Lê Thành Nhân (lethanhnhan@vietquoc.org)

Cái họ để lại cho thế hệ sau là sự hiểu biết chính trị

 

Lê Hoàng

Tổng thống Mỹ Ronald Reagan từng nói :

Tự do chưa bao giờ cách xa sự tuyệt chủng hơn một thế hệ. Chúng ta không thể truyền lại cho con cháu qua dòng máu. Cái cách duy nhất họ có thể thừa hưởng được sự tự do chúng ta đã hưởng là nếu chúng ta chiến đấu, che chở và bảo vệ nó và giao lại cho họ với bài học rằng họ cũng phải làm điều tương tự. Và nếu chúng ta không làm vậy, một ngày nào đó bạn và tôi trong lúc về già sẽ dùng những giây phút cuối đời để kể cho con cháu chúng ta nghe về ngày xưa đã từng có một nước Mỹ tự do.

Nước Mỹ sở dĩ vĩ đại là vì họ đã biết dạy cho trẻ em biết quan tâm đến chính trị.Họ không phải để lại tài sản như Đặng Lê Nguyên Vũ để lại vài ngàn tỷ cho con cái. Họ cũng chẳng để lại ngai vàng như Kim Nhật Thành để lại cho Kịm Jong Il và Kim Jong Un, như cách cơ cấu các vị trí trong đảng, chính quyền từ con ông cháu cha như cộng sản…

Cái họ để lại cho thế hệ sau là sự hiểu biết chính trị , biết bỏ lá phiếu cho ai, biết hướng tổng thống của họ vào vấn đề gì.

Trong khi đó trẻ em Việt chỉ biết đến game, game show và thần tượng giải trí.Ngay cả người lớn cũng chỉ biết làm giàu cho bản thân , mặc kệ đất nước.

Đó là nguyên nhân vì sao một dân tộc đang đứng đầu thế giới và một dân tộc đang sắp sửa diệt chủng.

DHL

Không phải đồ ngọt, đây mới là những nguyên do tăng nguy cơ tiểu đường

Không phải đồ ngọt, đây mới là những nguyên do tăng nguy cơ tiểu đường

Ngoài những yếu tố do tuổi tác, di truyền và tiền sử gia đình thì những thói quen ăn uống lại chính là yếu tố nguy cơ hàng đầu dẫn tới bệnh tiểu đường. Tuy nhiên thói quen ăn nhiều đồ ngọt lại không nằm trong những lý do này.

Vậy đâu chính là nguyên nhân khiến bạn nhanh chóng mắc tiểu đường?

Các thói quen không tốt trong ăn uống

Bỏ bữa sáng

Ảnh: Scooper.news

Bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày, việc nhịn đói đến trưa làm tăng những phản ứng phá hủy lượng insulin và khả năng kiểm soát đường huyết. Để kiểm soát đường huyết và giảm cân, bạn hãy dành một ít thời gian ăn sáng với các món như trứng, bơ đậu phộng, trái cây tươi, sữa chua, bánh mì hoặc sandwich…

Ăn ít rau :

Ngoài việc hỗ trợ hệ tiêu hóa, hàm lượng chất xơ trong rau có tác dụng rất tốt trong việc làm chậm sự hấp thụ đường vào máu và giảm sự sản sinh insulin của tuyến tụy.

Nên thường xuyên ăn các loại rau củ (loại không có tinh bột) như rau chân vịt, bí đỏ, cà chua và bông cải xanh xen kẽ các bữa phụ là các loại trái cây giàu chất chống ôxy hóa như dâu tây, việt quất, Nam việt quất…

Những thực phẩm này giúp giảm huyết áp, giảm tổn thương do viêm nhiễm và cải thiện tình trạng kháng insulin nên có thể kiểm soát đường huyết tốt.

Ăn bánh ngọt vào bữa sáng và tiêu thụ quá nhiều đồ ăn nhanh

Những loại tinh bột đã được tinh chế (như bánh mì trắng, bánh quy, khoai tây chiên) đã được chỉ ra trong một số nghiên cứu có liên quan đến sự tăng tỷ lệ kháng insulin, không nên  ăn.

Để ngăn ngừa nguy cơ mắc tiểu đường hãy ăn sáng bằng ngũ cốc nguyên hạt, cam, sữa chua, bơ đậu phộng…

Thức uống giàu calorie

Có nhiều người hiểu lầm rằng nước ép từ trái cây khá an toàn và không có quá nhiều đường. Tuy nhiên, chúng lại không chỉ rất nhiều đường mà còn chứa nhiều calorie rỗng và không có giá trị dinh dưỡng nào. Chúng tưởng chừng như vô hại, nhưng chúng lại chứa hàm lượng calorie cao tương đương với soda. Một số nghiên cứu cho thấy những người uống một thứ nước ngọt có đường tăng 25% nguy cơ bị tiểu đường.

Ăn khuya

Ảnh: Arrival Guides

Những thói quen ăn khuya có thể làm tăng đường huyết và làm gián đoạn bài tiết insulin, gây nguy cơ mắc tiểu đường tuýp 2.

Ngoài ra ăn khuya có thể làm tăng nồng độ đường trong máu vào sáng hôm sau, có thể là vấn đề, nếu nó ở trên mức đường huyết tiêu chuẩn (thường là 80-130mg / dL theo hướng dẫn của Hiệp hội Tiểu đường Mỹ).

Những thói quen khác

Ngủ quá ít và thức khuya

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, giấc ngủ rất quan trọng với sức khỏe. Cách thức chúng ta ngủ có thể ảnh hưởng đến lượng đường trong máu, các hormon kiểm soát sự thèm ăn và thậm chí ảnh hưởng đến khả năng nhận thức của não đối với các loại thực phẩm. Hơn thế nữa, việc thiếu ngủ còn làm suy yếu khả năng đáp ứng của các tế bào mỡ với insulin.

Việc không ngủ đủ 6-8 giờ mỗi đêm, quá trình chuyển hóa chất béo của cơ thể sẽ bị xáo trộn. Bên cạnh đó, khi ngủ muộn bạn cần phải ăn thêm, nên lượng thức ăn không được tiêu hóa hết. Lâu dần, điều này sẽ tạo ra mô mỡ tích lũy trong cơ thể, gây tăng cân, béo phì.

Stress và thừa cân

Sự phiền muộn, chán nản, lo lắng trong một thời gian dài sẽ làm tăng nguy cơ mắc tiểu đường.

Nguy cơ mắc bệnh sẽ càng tăng lên ở những người “sở hữu” cả hai yếu tố: stress và thừa cân. Chất epinephrine (sinh ra khi thần kinh bị kích động, stress) sẽ có tác dụng đánh tan mỡ thừa trong cơ thể, dẫn đến việc dư thừa axit béo. Khi cơ thể hoạt động, các axit béo này sẽ tiêu hao, như vậy glucose trong cơ thể sẽ bị dồn lạii, không được đốt cháy. Glucose không bị đốt cháy sẽ dư thừa, dẫn đến lượng đường trong máu tăng, lâu dần thành bệnh tiểu đường.

Minh Nguyên.

__,_._,_

From: thanhlamle.le & NguyenNThu

Vietjet có thật sự ‘mua 100 máy bay’ của Boeing?

Vietjet có thật sự ‘mua 100 máy bay’ của Boeing?

Logo của hãng hàng không giá rẻ Vietjet Air trên đường phố Hà Nội, Việt Nam, hôm Thứ Tư, 27 Tháng Hai, 2019, nhân dịp Thượng Đỉnh Trump-Kim tại Hà Nội. (Hình: AP Photo/Vincent Yu)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 1 Tháng Ba, một số blogger tiếp tục đặt dấu hỏi về việc liệu Hãng Hàng Không Vietjet có thật sự ký hợp đồng đặt mua 100 phi cơ Boeing trị giá $18 tỷ như báo chí nhà nước loan tải.

Trước đó, trưa 27 Tháng Hai, Vietjet và Boeing đã chính thức ký kết hợp đồng mua 100 phi cơ 737 MAX trị giá $12.7 tỷ theo giá niêm yết của nhà sản xuất, theo báo Zing. Lễ ký kết được ghi nhận diễn ra long trọng tại Phủ Chủ Tịch ở Hà Nội dưới sự chứng kiến của Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump và Chủ Tịch Nước CSVN Nguyễn Phú Trọng.

Trong khi đó, bản tin hồi Tháng Bảy, 2018, của báo The Leader cho biết ở thời điểm đó, hãng Vietjet Air tuyên bố vừa một “văn bản ghi nhớ” (MOU) đặt hàng 80 phi cơ 737 MAX 10 và 20 phi cơ 737 MAX 8 cũng của Boeing, với giá trị hợp đồng $12.7 tỷ, chưa gồm các khoản thỏa thuận giảm giá.

Như vậy, sau ba lần, Vietjet được cho là đã “đặt mua” tổng cộng 300 phi cơ của Boeing. Đó là chưa kể trong vòng ba năm, tính từ Tháng Năm, 2016, Vietjet đã hai lần ký các hợp đồng 170 phi cơ của Airbus.

Ông Kevin McAllister, CEO của Boeing Commercial Airplanes, và bà Nguyễn Thị Phương Thảo, CEO của hãng hàng không Vietjet Air, ký hợp đồng với sự chứng kiến của Tổng Thống Donald Trump và Chủ Tịch Nguyễn Phú Trọng tại Phủ Chủ Tịch hôm Thứ Tư, 27 Tháng Hai, 2019, tại Hà Nội. (Hình: AP Photo/ Evan Vucci)

Sở dĩ công luận bàn tán là vì theo trang web dữ liệu hàng không dân dụng quốc tế Planespotter, đội hình bay của Hãng Vietjet đến nay chỉ ghi nhận gồm 64 phi cơ, gồm 23 chiếc A320 và 43 chiếc dòng 321, đều của Airbus. Đáng lưu ý, cũng theo trang này, Vietjet chỉ sở hữu chưa đến 1/3 trong số 64 phi cơ, 2/3 còn lại đều là thuê.

Việc số lượng phi cơ “đặt mua” và trên thực tế của Vietjet khá chênh lệch được hiểu là còn hàng trăm chiếc phi cơ chưa được giao. Theo Reuters, trong giai đoạn 2022-2025, Boeing dự trù giao cho Vietjet 100 chiếc 737.

Cũng có ý kiến cho rằng các thương vụ đặt mua cả trăm phi cơ của Vietjet thực chất là hoạt động tô điểm cho các sự kiện lãnh đạo Việt, Mỹ gặp nhau vì các lễ ký kết đều diễn ra trong khuôn khổ các chuyến công du của hai nước.

Báo The Leader giải thích, nguồn vốn cho những bản hợp đồng trị giá hàng chục tỷ đô la “không phải là khúc mắc lớn nhất” của Vietjet vì hãng này “giảm tải rất nhiều gánh nặng chi phí mua máy bay thông qua hoạt động bán và cho thuê lại (sell and leashing back) các phi cơ mà họ đặt mua.

Facebooker Nguyen Sơn, phóng viên ảnh của hãng AP ở Hà Nội, bình luận trên trang cá nhân: “Tôi muốn nhắc anh em báo chí trong nước đấy là văn bản ghi nhớ về việc mua phi cơ, chứ không phải hợp đồng mua nhé! Ghi nhận mong muốn thế thôi cho đẹp lòng lãnh tụ đôi bên, khi nào mua, mua như thế nào thì còn phải chờ. (Viết báo thì) câu chữ phải chuẩn, không lại hố bây giờ!”

Trong một diễn biến khác, mạng xã hội hôm 1 Tháng Ba lan truyền một clip cho thấy một nhóm hành khách ở phi trường bực tức vì chuyến bay của hãng Vietjet nhiều lần bị hoãn mà không rõ lý do. Trong clip này, một nữ đại diện Vietjet được thấy nói lớn tiếng với hành khách: “Em nhắc lại là ai không hài lòng với dịch vụ thì an ninh sân bay sẽ mời ra (khỏi phi trường)!” (T.K.)

COI DÂN NHƯ ĐỨA TRẺ

Khi mức độ an ninh trong những ngày họp thượng đỉnh đã được đưa lên hàng đầu thì chỉ một túi nhỏ để rơi không chủ là lập tức bị báo động ngay. Nói gì đến cái balô để giữa đường đến nửa ngày. Đúng là Xạo Hết Chỗ Nói.

COI DÂN NHƯ ĐỨA TRẺ

( Bài của LS Luân Lê )

Con chó nhốt tận trong nhà còn bị bắt trộm. Đang đeo đồ trên người bị cướp giật kéo lê trên phố. Một xã hội mà cái quần treo phơi cũng mất, mũ bảo hiểm để ngoài xe cũng chẳng mấy chốc là mất dạng. Để xe ô tô không trông là mất cả đôi gương chiếu hậu chỉ trong chớp mắt.

Chỉ đơn giản đây là thời điểm diễn ra sự kiện và tại khu vực phải đảm bảo an ninh cao độ nhất, đến mức mà có khu vực cảnh sát giao thông của Việt Nam còn bị rà soát bởi mật vụ Mỹ.

Thế nên đừng có mà điên rồ đến mức nói láo và cố tình đánh trái sự thật, người dân có phải đứa trẻ lên ba đâu mà dùng sự việc này để đưa tin nhằm lừa mị người dân.

Cả nước đang biểu tình vụ luật đặc khu, báo chí còn nói nhân dân vẫn một mực tin tưởng và không có phản ứng nào thái quá. Hàng ngàn dân biểu tình vụ Formosa gây thảm hoả râm ran cả Hà Nội suốt buổi sáng mà truyền thông chụp luôn đoạn lăng Ba Đình rồi kèm dòng chữ Thủ đô ngày cuối tuần vẫn yên bình.

Thật, không thể hiểu những người làm báo chí và truyền thông kiểu đó có thấy sự khốn nạn của mình không? Tráo trở và xảo trá trước bàn dân thiên hạ trong khi sự thật thì có thể hoàn toàn ngược lại.

Bao vụ cướp giật và trộm cắp người nước ngoài mà chính quyền phải lên tiếng xin lỗi rồi? Bao vụ người nước ngoài nhập cảnh qua hải quan đeo balo băng kín túi bính và băng dính để tránh bị rạch trộm đồ rồi? Có cô gái còn phải xích balo vào người bằng khoá và đi xe buýt.

Trộm cắp thuộc hàng vấn nạn quốc gia và bất cứ nơi đâu, bất cứ con người nào cũng có. Đi ra nước ngoài, không chỉ dân thường mà còn cán bộ cũng trộm đồ lên hẳn báo chí nước ngoài, kẻ bị xử tù, người bị trục xuất về nước. Vừa xong hiệu trưởng còn trộm xe máy của giáo viên đồng nghiệp ngay tại trường học rồi mang đi cầm đồ lấy tiền tiêu xài. Bao kẻ trộm cắp tài sản công quỹ tham nhũng.

Quan chức trộm cắp đằng quan chức, dân trộm cắp đằng dân. Đến nối dân gian có câu: một mét vuông trăm thằng kẻ trộm. Bắt cóc trẻ em còn diễn ra giữa ban ngày và thậm chí giật cả trẻ trên tay cha mẹ con trẻ. Có cái gì mà thiếu sự manh động nữa đâu.

Bảo phóng viên viết bài báo này bỏ balo ra lề đường nơi không có hội nghị xem có nổi 3 phút là không còn tăm hơi không? Nên nhớ rằng nhân dân trong nước phải đối mặt với những vấn nạn nào thì họ là những người hiểu rõ nhất. Vì vậy đừng lấy những tin này để viết báo vì nó là hành động sỉ nhục người dân đấy.

Luân Lê.

Image may contain: one or more people and text

CHẾ ĐỘ TRIỀU TIÊN LÀ CHẾ ĐỘ GÌ?

A Nguyen Quang

CHẾ ĐỘ TRIỀU TIÊN LÀ CHẾ ĐỘ GÌ?

Năm 1968, mình đi dịch cho ông Nguyễn Duy Trinh “nghỉ” cùng gia đình ở Hungary (Cùng với gia đình đại tướng Võ Nguyên Giáp ở một villa không xa). Tại một bữa cơm tối thân mật mà ông Peter János, Bộ trưởng bộ ngoại giao Hungary khi đó khoản đãi, ông Trinh kể chuyện:
– Tôi có đến thăm công xã Đại Trại ở Trung Quốc, xây dựng XHCN mà thế thì xây làm gì!

Ông PJ không bình luận gì. Nhưng khi ông Trinh bảo:
– Tôi có đi thăm Bắc Triều Tiên và chẳng biết chế độ đó là chế độ gì!
– PJ: đồng chí bộ trưởng ạ, chúng tôi từ lâu đã gọi chế độ đó là CHẾ ĐỘ PHÁT XÍT PHONG KIẾN!

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

Image may contain: 1 person

Son Cao

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác ở Miền Nam. Sau 75, đều bị tập trung cải tạo. Những tháng đầu anh được vợ gửi cho một hai lần đồ ăn, sau đó thì biệt tăm. Anh được phép viết thư về cho gia đình nhiều lần. Nhưng không thấy vợ trả lời. Như thế kể như anh bị vợ bỏ. Sống trong trại cải tạo mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đồ ăn, người đó kể như chết. Anh biết mình nằm trong số người bất hạnh đó. Nên anh phải tự lực cánh sinh. Nói chơi cho vui vậy chứ tự lực gì nổi. Có được thăm nuôi hay không, người tù nào cũng co cúm lại. Thức ăn dành dụm từng chút. Ra ngoài lao động, con mắt của họ dáo dác tìm bất cứ thứ gì có thể bỏ vào bụng cho đở đói. Cho nên người có quà thăm nuôi cũng như dân mồ côi, khi ra ngoài lao động cũng xục xạo tìm kiếm đào bới như nhau. Ai tìm được nấy ăn.

Chuyển ra ngoài Bắc anh lại càng tơi tả hơn. Không quen với cái lạnh thấu xương, bụng thì đói meo. Trông anh như một ông cụ già hom hem. Công việc nặng nhọc làm cho anh còm lưng. Ngày trở về thì không thấy hy vọng. Anh cứ nghĩ mình kéo dài tình trạng đói khát, nặng nhọc nầy mãi, thì thế nào cũng bỏ xương tại cái xứ đèo heo hút gió nầy. Trốn trại thì không can đảm. Mà cũng chẳng biết trốn đi đâu, giữa núi rừng trùng trùng điệp điệp. Đành phải bó tay chịu trận.

Bỗng nhiên một hôm anh nhận được gói đồ ăn gửi bằng đường bưu điện. Anh nghĩ chắc vợ anh gửi cho. Nhưng khi cầm gói quà trên tay nhìn tên người gửi lạ hoắc, anh phân vân, đắn đo. Chắc chắn đây là một sự nhầm lẫn. Tuy nhiên vì đói quá anh không có can đảm hoàn trả lại cho cán bộ, khi mà sự thèm khát đã lên tới tột đỉnh. Mà chắc gì gói quà được trả về cho khổ chủ của nó! Cán bộ trại đời sống cũng chẳng hơn tù bao nhiêu, thế nào họ cũng chia nhau. Trong lúc mình đang cần, anh an ủi mình như vậy. Anh về trại. Bạn bè tới chúc mừng anh. Như vậy, kể từ nay anh thuộc thành phần có thăm nuôi. Không còn mồ côi như trước. Gói quà đã được mở ra kiểm soát, cột lại sơ sài trước khi giao cho anh nhận lãnh.

Ai nhận quà về đến chỗ nằm của mình, đều bóc ngay ra. Còn anh thì không dám đụng đến. Lúc đầu cái đói, cái thèm khát lâu ngày làm cho anh bấn loạn. Anh nghĩ nhận quà về bóc ra ngay ăn một bữa cho đã. Nhưng khi cầm gói quà trên tay, không phải tên vợ mình gửi, anh đâm ra đắn đo. Anh nằm gác tay lên trán nghĩ ngợi về tên người gửi. Anh đào bới hết trí nhớ, vẫn không tìm ra tên người đàn bà nầy, được viết trên góc của gói quà. Bạn bè tù cùng phòng với anh thì nghĩ khác. Họ cho rằng lâu quá không được nhận quà, không nghe tin tức vợ, nên anh muốn kéo dài cảm giác sung sướng. Không bóc vội gói quà. Thế nhưng rồi cũng đến lúc gói quà được mở. Sau khi ăn cơm chiều xong, anh leo lên chỗ nằm, ngồi quay mặt vào vách. Anh trịnh trọng mở gói quà. Quan trọng với anh bây giờ không phải là trong gói quà có những gì để ăn. Giữa lúc nầy, sự thèm khát bỗng nhiên trốn mất. Mà là lá thư trong gói quà nói gì.
” Anh yêu quý,

Anh đã mất tích từ lâu, tưởng rằng anh đã chết. Em và các con lập bàn thờ mấy năm nay. Không ngờ, cách đây mấy hôm, vô tình đến thăm một người bạn, có người anh được thả ra từ trại cải tạo Miền Bắc. Em hỏi thăm là có bao giờ anh nghe tên người nào là Nguyễn Hữu trong trại của anh không? Anh đó trả lời là có một người cùng đội sản xuất với anh mang tên ấy, trước là đại úy thuộc Sư Đoàn 2, người Bắc Kỳ. Từ bao nhiêu năm nay không được ai thăm nuôi. Em nghe xong muốn quỵ xuống, đúng là anh rồi. Thế là từ nay em phải hạ bàn thờ xuống. Các con có bố chứ không còn mồ côi cha nữa. Em mừng quá, mang tên anh, tên đội, tên trại đến Ủy Ban Quân Quản Thành Phố để xin giấy phép gửi quà thăm nuôi. Lý do vì loạn lạc, di chuyển nhiều lần, địa chỉ không còn chỗ cũ, nên không nhận được giấy gửi quà thăm nuôi.
Anh đừng để vi phạm nội quy, ráng học tập tốt, sẽ được nhà nước khoan hồng để sớm về đoàn tụ với gia đình. Có dịp được trại cho phép viết thư, anh viết thư về cho em biết sức khỏe của anh. Anh cần những gì lần sau có giấp phép em sẽ gửi ra cho anh. Em và các con bao giờ cũng mong chờ anh về.
Thư nầy không viết dài được, em ngưng đây. Chúc anh luôn luôn khỏe mạnh.

Vợ anh
Lê Thị Hồng”

Anh không dám đọc lại lần thứ hai. Một sự trùng hợp lạ ky, anh và ông Hữu kia cùng thuộc Sư Đoàn 2, cùng là người Bắc. Chỉ khác nhau là ông ta mất tích trong chiến tranh, còn anh thì trình diện đi cải tạo. Người đàn bà nầy vì quá thương chồng không điều tra cặn kẽ, chứ trong một sư đoàn, chuyện trùng tên, trùng họ là chuyện bình thường. Mà cán bộ kiểm duyệt thư từ cũng lơ đễnh, không thấy chữ mất tích từ đầu lá thư. Anh nhìn gói đồ ăn mà lòng trĩu nặng. Một bên vợ người ta, chồng mất tích bao năm mà vẫn chờ đợi. Còn mình sống sờ sờ vợ chẳng thèm ngó ngàng tới.

Đọc thư xong, anh bỏ thư lại trong gói đồ rồi cột lại như cũ. Anh nằm gác tay lên trán suy nghĩ miên man. Các bạn chung phòng đến hỏi thăm tin tức gia đình anh ra sao, anh trả lời nhát gừng cho qua chuyện. Họ nghĩ, có lẽ gia đình anh đang gặp rắc rối gì đó, nên anh buồn ít nói.

Sáng hôm sau ra lao động, anh không mang thêm cái gì để ra ăn buổi trưa. Anh không biết phải làm sao với gói quà mà anh đã nhận. Anh cảm thấy mình giống như một thằng ăn trộm, oa trữ đồ gian. Không biết phải giải quyết thế nào cho ổn thỏa đây. Mấy năm trời đói khát, thèm ăn. Chụp được một con dế, con cóc thì xem như được một bữa tiệc lớn. Thế mà khi nhận quà có thịt chà bông, cá khô, muối sả ớt v.v… anh lại sờ sợ. Lương tâm ư? Làm gì có thứ nầy ở đây. Anh không biết phải diễn tả thế nào tâm trạng của anh lúc ấy. Vì đụng vào đó, anh thấy mình như bị phạm tội. Buổi trưa, anh ra nhận cơm với vài cọng rau muống, nước muối. Anh lại thèm các thứ mà mình đang giữ. Sự thèm khát lại bắt đầu dằn vặt, hành hạ anh. Anh không thể nào chống lại nổi sự đòi hỏi hợp lý nầy. Thôi thì tới đâu hay tới đó.

Ngày hôm sau anh mang tí ti đồ ăn theo, chia cho một số bạn cùng cảnh ngộ với anh, nghĩa là thuộc dạng mồ côi, không có ai thăm viếng hay gửi quà. Họ ăn một cách ngon lành. Anh ăn cũng ngon miệng nhưng khi ăn xong, anh thấy nghèn nghẹn. Mấy ngày đầu anh mang tâm trạng nầy, nhưng dần dần về sau nguôi ngoai. Hình như sự phạm tội thường xuyên, ít bị lương tâm cắn rứt hơn là phạm tội một đôi lần.

Vài ba tháng sau đó, anh được trại cho phép viết thư về gia đình. Đây là một điều khó khăn cho anh. Gửi thư cho vợ hay gửi cho chị Lê Thị Hồng? Gửi cho vợ thì bao nhiêu cái vẫn biệt vô âm tín, còn gửi cho chị Lê Thị Hồng, thì biết nói sao cho chị hiểu là anh không phải là chồng chị ta. Nếu thư không bị kiểm duyệt thì chuyện nầy dễ nói. Còn thư tù như anh thì qua biết bao nhiêu cửa ải. Biết đâu khi cán bộ kiểm duyệt phát giác chuyện nầy sẽ tống cổ anh vô cùm. Cái tội mạo nhận ẩu để lãnh đồ thăm nuôi. Một lần cũng là mang tội, mà cái tội nầy bạn bè biết được thì khinh khi lắm. Nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi, đành phải theo lao vậy. Anh đánh liều viết theo cái kiểu người chồng viết cho vợ.
“Hồng em,

Cám ơn em rất nhiều về gói quà vừa rồi em gửi cho. Em đừng lo gì cho anh nữa, ở đây anh được nhà nước cách mạng lo cho đầy đủ, ăn uống không thiếu. Em yên tâm để dành lo cho các con. Em ở nhà cố gắng dạy dỗ các con nên người, cố gắng chấp hành chính sách và pháp luật của nhà nước cách mạng.

Nhờ ơn cách mạng, nhờ ánh sáng soi đường, nhờ chính sách khoan hồng của nhà nước ta. Anh học tập đã hiểu thế nào con đường lầm lẫn của mình trước đây. Anh đã ăn năn hối cải và mong sao sau khi được khoan hồng trở về với gia đình, anh sẽ làm lại cuộc đời tốt hơn. Đừng lầm lẫn đi theo con đường cũ nữa, phải sống hòa đồng với nhân dân và tuân thủ pháp luật nhà nước.
Nhắc lại cho em rõ, đừng gửi quà cho anh nữa. Ở đây anh ăn uống rất đầy đủ, hãy dành dụm cho con, lo cho tương lai các con.

Cầu chúc em và các con khỏe mạnh.

Chồng em
Nguyễn Hữu”

Anh nhắc lại hai lần chữ “lầm lẫn”, để chị Hồng biết đoán ra mọi sự, không dám viết đi viết lại nhiều lần, sợ cán bộ trại nghi ngờ. Hai ngày sau, văn phòng trại gọi anh lên làm việc. Anh điếng hồn, không biết chuyện gì xẩy ra. Có lẽ vì mấy chữ lầm lẫn đó sao? Người kiểm duyệt sao thông minh quá vậy. Anh vừa đi, vừa tìm cách chạy tội. Nhưng không nghĩ ra cách nào giải thích, anh đổ liều, cứ chối đại ra sao thì ra. Mỗi lần gọi người nào một cách bất thần như vậy, là người đó có vi phạm điều gì. Các bạn tù cùng phòng lo lắng cho anh.

Anh bước vào phòng cán bộ quản giáo, đầy lo âu và không biết chuyện lành dữ ra sao. Người công an chấp cung ngồi trước lá thư của anh viết cho chị Hồng. Anh ta tươi cười mời anh ngồi đối diện, rút trong túi gói thuốc lá mời anh. Một thái độ thân thiện lạ lùng. Anh rút một điếu và chậm rãi hút. Người cán bộ nhìn anh nói: “Trong trại nầy, ai viết thư về cho gia đình cũng xin cái nầy cái nọ. Riêng anh thì không, lại bảo chị đừng gửi gì cả. Cũng lạ thật. Anh thật sự không thấy cần thiết sao?”

Anh lắc đầu: “Nhiều năm không được thăm nuôi, quen rồi. Hơn nữa gia đình tôi cũng nghèo. Vợ tôi lo cho các cháu đủ mệt. Lo thêm cho tôi, kiệt sức mất.. ”

“Anh nghĩ vậy cũng đúng. Các anh ngày trước sung sướng quen rồi, không quen chịu cực khổ. Mới có vài năm đã thấy thèm khát đủ thứ. Chúng tôi mấy chục năm đánh giặc. Ăn uống kham khổ. Không hề hé răng.”
Người cán bộ nói tiếp: ” Chúng tôi có bỏ đói các anh đâu. Nuôi ăn đầy đủ đấy chứ. Chúng tôi cũng muốn cho các anh về với gia đình. Nghẹt vì các anh chưa thông suốt chính sách cách mạng, nên chúng tôi phải tạm giữ thêm một thời gian nữa.”

Anh ấp úng: “Vâng, thưa cán bộ.”

Người cán bộ nhìn thẳng vào mặt anh, trịnh trọng nói: ” Thay mặt Quản Giáo trại, tôi biểu dương tinh thần ý thức của anh. Thư anh gửi có giá trị thuyết phục. Anh là trại viên gương mẫu, sẽ được Ban Quản Giáo Trại đề bạt để anh được về sớm với gia đình.”

Mấy thằng làm ăng-ten, cũng nghe cái lời hứa cho về sớm. Nên chúng nó ra sức kiếm điểm, mà có thấy thằng nào được về trước đâu. Anh cười thầm trong bụng với cái chiêu dụ nầy.

Người cán bộ tiễn anh ra cửa và bắt tay thân thiện. Anh hú hồn, thoát được sự căng thẳng. Anh về chỗ nằm. Mấy người bạn tới hỏi thăm tin tức về chuyện nầy. Anh trả lời với họ là bị cán bộ cảnh cáo, vì lá thư viết không đúng tiêu chuẩn.. Anh nghĩ thế nào rồi câu chuyện nầy cũng đổ bể. Rồi cũng sẽ đi cùm vài tháng, với cái tội mạo nhận ẩu để lấy quà gửi. Chị Hồng thế nào cũng nhận ra nét chữ, và chữ ký của anh, không phải của chồng. Không cần mấy chữ “lầm lẫn” kia, chị Hồng cũng hiểu hết mọi sự là chồng chị đã chết.
Ngày nầy qua tháng khác, anh vẫn lao động đều đặn. Anh vẫn yên tâm là mình trở lại với vị trí mồ côi muôn thuở. Anh không còn hy vọng có ai đó ngó ngàng tới để gửi cho chút quà thăm nuôi. Người ta có gia đình gửi quà. Người ta có quyền tưởng tượng các món ăn để vỗ an cho cái dạ dày. Vì thế nào có ngày cũng được thăm nuôi, món ăn mình ao ước sẽ được người nhà mang đến. Còn anh chỉ ăn hàm thụ các món đó thôi. Cũng không sao nghĩ ra, cái đói khát triền miên, đã làm cho anh chai lì mọi ao ước. Thần kinh tê liệt và suy sụp đến tận cùng.

Nhận quà thăm nuôi bằng bưu điện lại có tên anh. Lại thêm một lần ngạc nhiên. Lần trước anh không dám mở gói quà, vì biết đó không phải là quà của mình. Không dám đọc thư vì biết thư đó không viết cho mình. Lần nầy thì ngược lại. Về đến chỗ nằm thì anh xáo tung để tìm lá thư ra đọc.. Thư viết cũng thắm thiết như lần trước, không hề đá động gì sự lầm lẫn mà anh đã nhấn mạnh. Nét chữ cứng cỏi thể hiện người viết có học thức, thế mà tại sao không biết mọi sự lầm lẫn đó. Trong thư nầy chị Hồng lại hiểu sai vấn đề, nghĩ rằng vì mấy năm không nhận quà thăm nuôi, nên anh giận dỗi. Biết làm sao đây, khi mà anh không có khả năng bày tỏ tự sự. Mặc kệ, cứ thản nhiên mọi chuyện, cứ ăn cho sướng. Phó mặc mọi chuyện cho trời đất. Anh đổ ra cáu kỉnh và lì lợm. Hình như anh muốn tạo ra tình huống nầy, để dễ dàng nuốt trôi mấy miếng thực phẩm thăm nuôi, mà không thẹn với lương tâm.

Mỗi lần sực nhớ lại chuyện quà cáp, anh vội vàng xua đuổi ngay. Nhủ với lòng mình như vậy, nhưng dễ gì quên được điều đó. Mỗi đêm, khi cơn đói hành hạ, các món ăn trong trí tưởng tượng tuôn ra, là hình ảnh chị Hồng lại hiện lên. Đẹp hay xấu lúc nầy đối với anh chẳng cần thiết, nhưng tấm lòng thương chồng của chị đã làm cho anh cảm phục. Thực sự, anh thương hại cho hoàn cảnh côi cút của chị và mấy đứa con. Sống giữa sự khó khăn chung của xã hội, nuôi mấy miệng ăn cũng thấy khó lắm rồi, đừng nghĩ gì xa xôi hơn như chuyện thăm nuôi chồng. Tệ hại hơn nữa, đây không phải là chồng của mình.
Mọi chuyện vẫn bình thường, ngày nầy qua ngày khác trong trại cải tạo. Anh vẫn sinh hoạt chung với các anh em. Bỗng nhiên một ngày, sau khi đi lao động về, anh được loa phóng thanh gọi tên ra khu thăm nuôi, có vợ là Lê Thị Hồng đến thăm. Lần nầy thì anh bối rối thật sự. Anh biết sự gặp nhau nầy rất bẽ bàng và ngượng ngập. Mọi sự thật sẽ làm cho chị Hồng đau khổ biết mấy. Với anh thì không sao, anh đã biết trước mọi chuyện, anh đã chuẩn bị tinh thần. Dù gì thì anh cũng phải trả lại sự thật nầy. Anh không muốn nó cứ mãi kéo dài, cứ mãi gây cho anh cảm giác phạm tội. Anh cố gắng diễn tả cho chị ấy biết, anh không phải thứ lừa đảo để kiếm miếng ăn. Dù có chết anh cũng chấp nhận, chứ không thể thuộc loài vô loại nầy. Anh nói nhiều, nhiều hơn nữa, để cảm ơn, để chị tha thứ. Anh sợ một vài tháng bị cùm, sợ mất mấy miếng ăn, mà phải để lại sự hiểu lầm trầm trọng. Để chị phải lặn lội khó nhọc, leo đèo vượt suối, từ Sài Gòn ra tận nơi đây thăm một người mà không phải là chồng mình.

Người cán bộ phụ trách dẫn anh ra khu trại thăm nuôi. Từ xa anh nhìn thấy người đàn bà đang ngồi nơi bàn chờ đợi. Tự nhiên anh hồi hộp. Tự nhiên chân anh bước cảm thấy nặng nề. Rồi anh cũng bước tới chỗ chị ngồi. Tim anh muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Anh e thẹn như con gái. Thấy xấu hổ và hối hận. Chị Hồng nhìn anh rồi bật khóc. Chị khóc nức nở. Mặt cúi xuống bàn. Tiếng khóc ấm ức như đang gặp sự bất trắc. Anh ngồi vào vị trí đối diện. Nước mắt anh cũng chảy dài. Anh không nói được với chị câu gì. Những gì anh đã chuẩn bị bay đi đâu cả. Người cán bộ ngồi ở đầu bàn kiểm soát thấy hai người cứ khóc mãi.. Có lẽ anh ta nghĩ rằng vì vợ chồng lâu ngày xa nhau, thương nhớ chồng chất lâu ngày, để họ khóc cho đã nư. Anh ta cũng chẳng cần để ý tới họ. Anh ta vừa đứng dậy đi ra cửa sổ khạc nhổ, anh chụp ngay cơ hội nói với chị: “Xin lỗi…xin lỗi chị”.

Chị ngẩng mặt lên đưa ngón tay giữa miệng, ngụ ý cho anh biết đừng nói gì thêm. Anh thở dài. Tiếng thở của anh nghe rất não nuột. Nhưng trong tiếng thở ấy, như hàm chứa tất cả những gì anh đã chuẩn bị nói ra với chị. Chị lau nước mắt nhìn anh, rồi ấp úng hỏi anh những câu về sức khỏe, những lời khuyên cố gắng học tập tốt để về với gia đình, cho vừa lòng cán bộ kiểm soát. Chị cũng bịa ra những chuyện là con cái vẫn đi học bình thường, cha mẹ khỏe mạnh, tất cả gia đình, dòng họ, trông anh mau về sớm. Anh chỉ gật đầu mà không thốt được lời nào. Chị khóc chiếm hầu hết thời gian thăm nuôi.. Hơn ai hết, anh hiểu tiếng khóc của chị. Mọi hy vọng gặp lại chồng xem như hoàn toàn không còn nữa. Chị khóc cho số phận hẩm hiu của mình, thương cho phần số ngắn ngủi của chồng.

Cán bộ báo cho biết giờ thăm nuôi chấm dứt. Chị đưa tay nắm lấy tay anh. Anh đưa hai bàn tay ra ôm lấy tay chị. Tự nhiên, không biết tại sao anh bật khóc lớn. Có lẽ anh thấy tủi thân. Anh thấy lòng thương hại của chị dành cho anh, đây là lần cuối. Làm sao anh đòi hỏi gì hơn, với người đàn bà không phải là vợ mình. Khóc cho mình, mà cũng thương cho chị lặn lội đường xa tìm chồng. Chị lủi thủi trở về với niềm tuyệt vọng. Rồi anh chị chia tay. Anh gánh phần quà của chị mang tới cho anh, vào trại. Chị đứng dựa vào cột tre nhìn theo. Thỉnh thoảng anh quay đầu ngó lại, lần nào chị cũng đưa tay lên vẫy chào. Mọi người trong trại từ xa nhìn thấy cảnh nầy. Ai cũng thông cảm cho cảnh vợ chồng khắng khít, bây giờ phải lìa xa.

Anh gánh vào tới phạm vi giam giữ, thì các bạn anh chạy ra phụ mang đồ về phòng. Anh đứng lại nhìn ra khu thăm nuôi, đưa tay vẫy chào chị cho đến khi chị ra khỏi cổng trại khuất dạng. Anh lầm lũi về chỗ nằm. Đồ đạc còn để lăn lóc dưới đất. Anh chẳng màng sắp xếp. Anh vẫn chưa kịp định thần lại. Những giây phút thật bất ngờ đến với anh nhanh quá. Suốt trong nửa giờ gặp nhau, anh chỉ nói ra được hai tiếng xin lỗi. Màn kịch do chị diễn ra thật xuất sắc, xuất sắc đến nỗi anh là người trong cuộc, vẫn cảm thấy rất tự nhiên không ngượng ngịu. Không sao hiểu nổi được lòng chị.

Ngồi nhớ lại cảnh gặp gỡ, khi chị ngước mắt lên nhìn anh. Khuôn mặt chị thật đẹp, đôi mắt thật hiền từ. Anh nghĩ chị cũng đã biết trong mấy lá thư gửi về, không phải là thư của chồng. Thế nhưng chị vẫn hy vọng, mong manh hy vọng. Trong mong manh đó chị đổi một giá cho sự phũ phàng, cay đắng. Có lẽ khi nhận thư hồi âm, sau khi đọc, chị thấy thương hại cho anh, thông cảm nỗi thống khổ của anh. Chị quyết định tiếp tục liên lạc với anh, giúp đỡ anh. Khi ra thăm nuôi, chị vẫn biết anh không phải là chồng, nhưng chị vẫn đi. Để xác định rõ ràng, khi gặp anh tức là chồng chị đã chết. Nghiệt ngã thật.. Chị bật khóc, vì thương cho chồng thì ít, mà lại thương anh nhiều hơn. Sống một đời tù tội, lao khổ, bị gia đình bỏ rơi. Dù sao chồng nằm xuống cũng đã lâu, nước mắt của chị đã bao năm khóc cho chồng, bây giờ đã khô cạn. Gặp anh trong một hoàn cảnh thật bi thương, sống giữa một trại tù vô cùng cực khổ, không tin tức gia đình vợ con. Anh đang chơi vơi giữa tận cùng khổ đau, dày xéo trên thân thể những vết hằn tủi nhục. Nước mắt của chị trào ra, khi ngước mắt trông thấy một con người thân thể vừa tiều tụy, vừa đờ đẫn, đang đứng đối diện…
Đêm nay anh nằm đây, nghĩ lại cái cảnh chị lầm lũi bước lên tàu trở về Sài Gòn. Con tàu chạy vùn vụt trong đêm tối. Chỉ còn một mình chị thức, nhìn ra bên ngoài với sự trống vắng. Chị ôm một nỗi buồn sâu lắng. Đất nước đang trải qua một cơn sốt kinh khủng, đày đọa biết bao người lâm vào cảnh khốn cùng. Chị nghĩ sao về anh? Chị có còn giữ liên lạc với anh không?… Dù sau nầy thế nào, dù có giữ liên lạc hay cắt đứt, ơn nầy với anh suốt đời không quên được. Anh hứa với lòng mình, sau khi được trở về, anh sẽ tìm thăm chị. Sẽ nói với chị thật nhiều, cám ơn chị thật nhiều. Thay cho lần gặp gỡ trong trại không nói được.

Anh thấy trên con tàu trở về kia, chỉ có mỗi một mình chị. Còn tất cả đều nhạt nhòa. Một mình chị thôi, chứa trên đó nỗi đoạn trường, bất hạnh của một đời người. Nhưng thật vô cùng quý báu của một tấm lòng. Tội nghiệp chị, con tàu đang chở chị lao vào màn đêm, xé tan bóng tối và lạnh lẽo.

Phan Xuân Sinh

Hơn 1350 người chết vì tai nạn giao thông trong hai tháng

Hơn 1350 người chết vì tai nạn giao thông trong hai tháng

02-28-2019
Ảnh minh họa: Xe tải đang cẩu một xe ô tô bị tai nạn trên đường vào tháng 10/2008

Ảnh minh họa: Xe tải đang cẩu một xe ô tô bị tai nạn trên đường vào tháng 10/2008

 AFP

Trong hai tháng đầu năm nay có hơn 1350 người tại Việt Nam thiệt mạng vì tai nạn giao thông; số người bị thương do tai nạn giao thông gây ra là gần 2200 người.

Bộ Công An và Ủy Ban An Toàn Giao Thông Việt Nam công bố số liệu vừa nêu và được Thông Tấn Xã Việt Nam loan đi ngày 28 tháng 2.

Thống kê cho thấy có hơn 2800 vụ tai nạn giao thông xảy ra trên cả nước trong tháng 1 và tháng 2; riêng trong tháng hai con số này là gần 1300 vụ khiến 627 người chết và hơn 1 ngàn người bị thương.

Ông Khuất Việt Hùng, Phó Ban An Toàn Giao Thông Quốc Gia Việt Nam, cho biết có những vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, không chỉ làm chết người mà thiệt hại về vật chất rất lớn.

Ủy Ban An Toàn Giao Thông cùng các cơ quan chức năng Việt Nam sẽ tiếp tục thực hiện các giải pháp nhằm bảo đảm trật tự, an toàn giao thông, giảm ùn tắc trong thời gian tới; nhất là thời gian vẫn còn nhiều lễ hội diễn ra sau dịp Tết cổ truyền.

Bao giờ Việt Nam bằng… Campuchia?

Bao giờ Việt Nam bằng… Campuchia?

Trong chuyến đi hơn 2 tuần vừa rồi, sở dĩ tụi mình dành hết 10 ngày, đi qua 5 tỉnh/ thành ở Campuchia, là vì:

1- Nghe nhiều người nói Việt Nam đã bị Campuchia bỏ lại đằng sau, rằng Campuchia đã qua mặt VN, nên mình muốn biết đất nước láng giềng này hơn VN những gì.

2- Mình muốn ông xã trải nghiệm thực tế cuộc sống của người dân ở đất nước thuộc thế giới thứ ba ra sao, bởi ổng chỉ biết những nước này qua TV. Mà TV thì khác xa với ngoài đời, bởi khi xem TV, ổng không có những trải nghiệm thực tế, như không hít bụi, không ngửi được mùi rác nơi người dân sống chung hàng ngày.

3- Tuổi thơ của mình những năm trước năm 1975 sống ở biên giới Việt – Cam, chỉ cần bơi qua con sông mà mình tắm hàng ngày, tới bờ bên kia là đất Campuchia. Dù chưa một lần bước qua đất Cam, nhưng mình có cảm giác gần gũi với người dân ở xứ Chùa Tháp.

***

Sau 10 ngày trải nghiệm thực tế, có thể nói, Campuchia đã thật sự qua mặt Việt Nam nhiều mặt, nhất là về mặt đạo đức con người.

Bước xuống phi trường Phnom Penh, Siem Riep, hay Sihanoukville, mình không có cảm giác bất an như đã đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất 17 năm trước. (Mình về VN chỉ 1 lần duy nhất là năm 2002, từ đó tới nay đã không về nữa).

Khi xuống các phi trường ở Campuchia, mình không phải sợ bị rọc hành lý, không lo bị mất đồ (không thấy hành lý ở các phi trường này bị băng bó như hành lý ở phi trường Tân Sơn Nhất). Tụi mình không phải lo lót hối lộ như kẹp 5-10 đô vào hộ chiếu (như những người đi trước chỉ bảo), để “lo lót” cho những người làm thủ tục nhập cảnh.

Tụi mình không nộp đơn xin visa trước ở trên mạng, mà bay tới phi trường mới làm “Visa on Arrival”. Lệ phí $30 và mình trả đúng $30, không trả thêm đồng nào và cũng không bị hoạnh hẹ, không bị bắt phải chờ đợi vì phân biệt, mà chỉ xếp hàng chờ tới lượt mình như bao nhiêu người khác. Người làm thủ tục nhìn hồ sơ, biết mình gốc Việt, họ nói “cám ơn” tiếng Việt với mình (là điều mà mình hiếm khi nghe công an di trú ở VN nói với người dân).

Trên đường phố không thấy công an thổi còi, chặn xe lại để đòi tiền mãi lộ từ các tài xế. Cũng không thấy công an đứng chốt tại các ngã tư đường như ở VN. Nhưng ở những nơi đông người, bị kẹt đường, thấy có công an xuất hiện, chặn dòng xe cộ để giúp các tài xế de xe ra.

Trong suốt thời gian ở đây, mình chưa từng thấy công an chặn xe lại đòi tiền bất kỳ người nào. Mình có hỏi người quen về chuyện ăn hối lộ của công an ở đây, họ nói có, nhưng ít hơn và không phải chuyện gì cũng đòi ăn, trắng trợn như ở VN.

Người dân Campuchia hiền lành, chất phác, không thủ đoạn, lường gạt… nên mình luôn có cảm giác an toàn. Ngoại trừ TP Sihanoukville là nơi đã bị người Tàu gần như chiếm đóng, nên mình được khuyến cáo là không nên ra đường vào ban đêm, tất cả các TP khác mình không phải lo sợ bị giựt dọc, trộm cướp… mỗi khi ra đường.

Hôm tụi mình tới Siep Reap khi trời đã tối, người lái taxi ra phi trường đón tụi mình, đưa về khách sạn, nhận phòng xong cũng đã gần 10h tối. Tụi mình hỏi tiếp tân khách sạn, rằng tụi mình muốn đi ra phố, liệu có an toàn không? Người tiếp tân bảo: An toàn, cứ đi, không vấn đề gì, nếu đi bộ chỉ mất 5 phút, còn kêu xe tuk tuk thì tốn chỉ $1.

Tụi mình thả bộ ra Pub Street và Night Market ở gần đó, để có cảm giác đi bộ vào ban đêm ở đất nước này như thế nào. Lần này và cũng như bao nhiêu lần sau đó, tụi mình không hề lo sợ bị cướp giật, trộm cắp, móc túi, và cũng chẳng hề chứng kiến cảnh cướp giật ở đây lần nào.

Có lần, để trò chuyện với người dân ở đây, mình ghé vào tiệm lề đường làm móng tay ở Siem Reap. Khi thấy người khách trước mình trả tiền, tờ giấy $20, không có tiền lẻ nên cô thợ chạy đi đổi, bỏ mình với người khách kia ngồi lại ở shop ven đường. Tủ đựng những chai nước sơn bằng kính, cũng là nơi để tiền, cô ấy để ở lề đường, có chìa khóa dính vào, nhưng cô ấy không mang chìa khóa đó theo. Bên trong có những tấm giấy bạc $10-20 đô (Campuchia xài tiền đô la Mỹ và tiền Riel song song), nhưng cô ấy cứ bỏ đó, chạy tới chạy lui mà không sợ bị mất. Điều này cũng làm cho mình an tâm hơn, vì nghĩ rằng không có người tham ở đây nên cô ấy mới dám bỏ đi như vậy.

Trên đường phố, tụi mình không hề chứng kiến cảnh người dân lớn tiếng với nhau, cũng chưa từng chứng kiến cảnh đánh lộn trên đường. Ở đây không có nạn bóp kèn xe inh ỏi. Các tài xế thường chào nhau bằng hai tiếng kèn tik tik, chứ không bóp kèn để chửi nhau. Cũng không có cảnh các tài xế tranh giành khách, đánh nhau. Nói chung là người dân họ nhường nhịn nhau, giúp đỡ nhau, chứ không phải đạp lên nhau mà sống.

Ở những ngôi chùa, đền thờ mà tụi mình đã đi qua, hiếm thấy những hòm công đức, hay những nơi để tiền vào. Họ không hối lộ Phật pháp, không đặt tiền vào tay Phật (Nhưng tới những ngôi chùa có đông người Việt và người Tàu tới, như ở núi Bokor, thì thấy có cảnh này). Có những ngôi chùa trên núi cao như chùa Samathi ở Krong Kaeb, khi bước vào mình không hề thấy người, vì các sư tu tập ở các am gần đó, chứ họ không có mặt ở trong chùa.

Mình hỏi chuyện người dân ở đây, họ cho biết, đa số người dân Khmer theo đạo Phật (hơn 95%). Tới tuổi nào đó, họ phải vào chùa tu 3 năm để học làm người và để trả hiếu cho cha mẹ. Có lẽ vậy, nên người dân Campuchia thấu hiểu Phật pháp, nhân quả, nên họ sống hiền lành, lương thiện hơn, không có những mưu mô như người dân mình? Cũng có thể họ chưa từng bị cộng sản cai trị (ngoại trừ giai đoạn Khmer Đỏ), nên họ chưa bị nhiễm những tật xấu như một số người VN mình?

Một điều nữa mà mình nhận ra rằng, suốt những con phố đi qua, không thấy những bảng cảnh báo như “coi chừng móc túi” hay “khóa xe cẩn thận”… ở nơi công cộng. Điều này cũng làm cho mình có cảm giác an toàn hơn lần về VN. Nhìn chung, đạo đức của nhiều người ở đây còn khá tốt, chưa bị băng hoại như được biết ở trên quê hương mình.

Nếu không thể sống ở nơi nào khác ngoài VN, có lẽ Campuchia là nơi mà mọi người cân nhắc, vì nơi đó con người vẫn còn là con người. Chỉ có điều rất khó nhập quốc tịch ở đây, cũng như khó làm kiếm tiền vì đất nước này chủ yếu sống nhờ nông nghiệp và du lịch. Thu nhập hàng năm của người dân Campuchia thấp hơn dân VN, nhưng có nhiều điểm họ hơn người dân VN.

Ảnh chụp ông xã mình ở Pub Street hơn 10h tối, đêm đầu tiên tụi mình tới Siem Reap và ảnh chụp tụi mình đi thăm Angkor Wat. Siem Reap ồn ào hơn, nhưng sạch sẽ hơn Phnom Penh, là nơi mọi người nên tới nếu đã đặt chân lên đất Chùa Tháp.

Image may contain: 1 person, smiling
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, sky, tree and outdoor
Image may contain: 2 people, sky, cloud and outdoor
Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor
Image may contain: outdoor