Người dân ở Nghệ An chết trong đồn công an

Người dân ở Nghệ An chết trong đồn công an

RFA
2019-03-15

Gia đình của ông Nguyễn Văn Tuấn đến đồn công an để hỏi về nguyên nhân cái chết của thân nhân.

Gia đình của ông Nguyễn Văn Tuấn đến đồn công an để hỏi về nguyên nhân cái chết của thân nhân.

 Courtesy: Ảnh chụp màn hình vtc.vn

Một người dân ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An bị thiệt mạng sau 5 ngày bị bắt giữ ở đồn công an.

Truyền thông trong nước, vào ngày 14 tháng 3 cho biết nạn nhân là ông Nguyễn Văn Tuấn, sinh năm 1977, bị công an huyện Nam Đàn bắt cùng với một nhóm người và được đưa về tạm giữ trong đồn công an vào ngày 8 tháng 3, để điều tra do liên can đến hành vi đánh bạc.

Đến sáng ngày 13 tháng 3, công an huyện Nam Đàn gọi điện thoại cho gia đình của ông Tuấn, yêu cầu đến trụ sở công an chở ông Tuấn đi khám bệnh vì có dấu hiệu ngủ nhiều, đánh thức không dậy. Tuy nhiên, khi gia đình đến nơi thì được thông báo rằng ông Tuấn đã được đưa đi bệnh viện ở huyện và sau đó được chuyển đến Bệnh viện Hữu nghị đa khoa tỉnh Nghệ An. Đến 10 giờ tối cùng ngày, ông Tuấn tiếp tục được chuyển đến Bệnh viện Việt Đức, ở Hà Nội và bác sĩ cho biết trường hợp của ông Tuấn có thể không qua khỏi do bị tụ máu dưới màng cứng não. Đến 5 giờ 35 sáng ngày 14 tháng 3, ông Tuấn mất tại nhà sau khi được đưa về từ bệnh viện.

Bắt hai công an dùng nhục hình

Bắt hai công an dùng nhục hình

2018-11-16

Anh Châu Dung Thành trước và sau khi bị bắt

Anh Châu Dung Thành trước và sau khi bị bắt

 Courtesy PLO, Facebook

Hai công an quận 11 – TP HCM vừa bị bắt khẩn cấp với cáo buộc “Dùng nhục hình”. Cả hai đều không nêu danh tính được cho là có liên quan đến cái chết của anh Châu Dung Thành sau 12 tiếng bị bắt.

Truyền thông trong nước hôm 16 tháng 11 nhắc lại vụ việc xảy ra vào ngày 17/10. Khi đó anh Châu Dung Thành được mô tả là chạy xe máy, giật điện thoại của một người lái xe ôm công nghệ đang đón khách.

Nạn nhân tri hô dẫn đến việc người dân và đội tuần tra của Công an quận 11 truy bắt kẻ giật điện thoại. Khi đến trước tiệm game bắn cá trên đường Tuệ Tĩnh, Châu Dung Thành lao vào trong cố thủ, dọa tự tử.

Đến khoảng 4 giờ sáng 18/10, công an cho biết anh Thành nói bị bệnh và yêu cầu được đưa đi cấp cứu nhưng tử vong ngay tại bệnh viện vì “phù phổi cấp”.

Tuy nhiên Facebook Châu Tuyết Minh được cho là chị của nạn nhân đăng tải hình ảnh kèm lời tố cáo trên mạng xã hội, cho rằng em bà hoàn toàn khỏe mạnh trước khi bị bắt giữ và khi khám nghiệm tử thi cơ thể có nhiều viết thương, tím tái và gãy 3 xương sườn.

Bà này còn cho hay lúc gia đình lên nhận xác về mai táng còn bị công an làm khó, yêu cầu gia đình phải ký giấy biên bản không thưa kiện mới cho mang xác về mai táng.

Gia đình cho biết thêm trong lúc đám tang đang diễn ra cảnh sát hình sự còn theo dõi suốt mấy ngày trời và theo lên tới lò thiêu Bình Hưng Hòa mới thôi.

Đài Á Châu Tự Do chưa liên hệ được với gia đình để xác nhận vụ việc.

Vụ bắt giữ 2 công an diễn ra sau khi Việt Nam vừa điều trần trước Ủy Ban Chống Tra Tấn của Liên Hiệp Quốc tại Thụy Sĩ.

Trong 10 tháng đầu năm, đã có ít nhất 10 trường hợp tử vong sau khi bị công an bắt giữ mà lý do được nêu ra thường là “tự tử”.

Cũng tin liên quan đến hành xử của công an, vào ngày 16 tháng 11, lãnh đạo Ủy Ban Nhân Dân Phường Tân Phú, Quận 9, thành phố Hồ Chí Minh lên tiếng với truyền thông về video clip trong đó một thiếu tá công an phường thách thức người dân khi làm công vụ.

Bà Vũ thị Thu Hà, Chủ tịch Phường Tân Phú xác nhận với báo giới vào ngày 16 tháng 11 rằng vụ việc xảy ra vào sáng ngày 14 tháng 11 và lãnh đạo Phường có nhắc nhở đối với công an.

Lời thách thức của vị thiếu tá công an cụ thể là ‘thích thì cởi đồ, chọn thời gian địa điểm’ được lãnh đạo Phường này giải thích vì do kích động trong lúc làm nhiệm vụ.

Sau đó vào tối ngày 15 tháng 11, video clip với hình ảnh và lới thách thức của công an như vừa nêu bị công khai trên mạng xã hội Facebook.

Gần đây, một số video clip về hành xử của công an bị đưa lên mạng xã hội và cơ quan chức năng phải có lời đính chính như vụ mới nhất là một công an té ngã khi làm việc với người dân mà theo nhận định từ video clip thì đó là ‘cú ngã nghiệp vụ’ nhằm làm cớ để bắt người.

httpv://www.youtube.com/watch?time_continue=1&v=KjPwm2rGKTs

Thêm công dân chết trong đồn công an VN | © Official RFA

Kiểm soát được cái miệng của mình chính là một loại mỹ đức.

Kiểm soát được cái miệng của mình chính là một loại mỹ đức

Cổ nhân thường nói: “Bệnh từ cái miệng mà ra, họa cũng từ cái miệng mà ra”, bởi vậy một người có trí tuệ chính là phải biết kiểm soát được cái miệng của mình, đó cũng là một đức tính tốt đẹp cần tu dưỡng.

Một ngày nọ, tôi đi qua một cửa hàng mua sắm, người không đông lắm, có một nhóm người tập trung ở quầy tính tiền. Tôi tiến về phía trước, nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đứng đầu tiên, cô gái quét thẻ nhiều lần, thế nhưng chiếc máy dường như lần nào cũng “cự tuyệt” cô gái.

Có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông phía sau tôi lẩm bẩm: “Trẻ, khỏe mạnh như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống, tại sao không như người trẻ khác tìm việc làm đi?”

Cô gái trẻ quay đầu lại theo tiếng nói, ánh mắt cô như muốn tìm xem đó là ai. “Đúng, chính là tôi nói đó”, người đàn ông phía sau tôi chỉ tay vào chính mình.

Cô gái trẻ đỏ bừng mặt, nước mắt cứ thể chảy xuống, cô ném cái thẻ đi, rồi chạy nhanh ra khỏi cửa hàng, và rất nhanh chóng biến mất trong cái nhìn soi mói của mọi người.

Vài phút sau, một thanh niên bước vào cửa hàng, cậu đi vào cửa hàng hỏi cô thu ngân rằng có biết cô gái kia đâu không, thu ngân cửa hàng nói rằng cô ấy đã quăng thẻ rồi chạy đi rồi.

Tôi là bạn của cô ấy, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”, cậu thanh niên lo lắng hỏi.

Người đàn ông phía sau tôi nói: “Tôi không may nói ra những lời ngủ xuẩn, mỉa mai cô ấy dùng thẻ phúc lợi, đáng lẽ tôi không nên nói ra, thật xin lỗi!”

Ôi, hỏng bét rồi. Hoàn cảnh cô ấy rất đáng thương, anh trai cô đã bị giết chết ở Afghanistan hai năm trước, để lại đằng sau ba đứa em. Cô ấy chỉ 21 tuổi mà phải lo cuộc sống cho 3 đứa em. Thật không ngờ, hôm nay lại xảy ra việc thế này”, người thanh niên lo lắng không yên.

Đây là những món hàng cô bé kia mua sao?”, người đàn ông phía sau tôi hỏi thu ngân.

Đúng ạ, nhưng tiếc là thẻ của cô ấy không sử dụng được”, thu ngân nói.

Trong cửa hàng bỗng nhiên trở nên im lặng.

Cậu chắc chắn biết cô gái đó ở đâu chứ?”, người đàn ông hỏi cậu thanh niên trẻ, rồi ông chen lên phía trước, lấy ra thẻ tín dụng của mình đưa cho thu ngân: “Lấy thẻ của tôi tính tiền đi”.

Thu ngân nhận lấy thẻ, và bắt đầu tính tiền những mặt hàng cô gái đã mua.

Đợi một chút”, người đàn ông quay người lấy một hộp sữa bò bỏ vào trong túi đồ của cô gái.

Chúng ta nên giúp đỡ ba đứa bé kia nhiều hơn một chút chứ”, một người phụ nữ đi tới, đem một con gà bỏ vào túi của cô gái, sau đó mọi người lặng lẽ lấy đồ của mình bỏ vào tui đồ của cô gái.

Chú, cảm ơn chú! Chú là một người tốt”, chàng thanh niên nói.

Dù cho chính mắt bạn nhìn thấy, nhưng có lẽ chân tướng sự việc có thể không phải là như vậy. Như lời một triết gia người Hy Lạp từng nói: “Mỹ đức lớn nhất mà nhân loại cần phải học chính là khống chế được cái miệng của chính mình”.

Kiểm soát tốt cái miệng của mình, cố gắng đừng nói những lời này:

.        Không nên đánh giá người khác tốt xấu thế nào, bởi vì tốt xấu của họ không ảnh hưởng tới miếng cơm manh áo của bạn.

.        Không nên đánh giá đức hạnh của người khác, bởi vì có thể có những khía cạnh họ còn cao quý hơn bạn.

.        Không nên đánh giá gia đình của người khác, bởi vì những người đó và bạn không có quan hệ.

.        Không nên đánh giá học vấn của người khác, bởi vì trên đời này kiến thức là mênh mông.

.        Không nên đánh giá bất kỳ người nào, cho dù người đó là người bạn xem thường nhất.

.        Không nên lãng phí tiền bạc, bởi vì ngày mai bạn có thể thất nghiệp.

.        Không nên vênh váo, tự đắc, bởi vì có thể ngày mai bạn thất thế.

.        Không nên nói quá phô trương, phải biết rằng bạn cũng chỉ là một người nhỏ bé.

.        Không nên dựa vào người khác, bởi vì cuộc sống nhiều gánh nặng, ai cũng muốn sống nhẹ nhõm.

.    Không nên làm tổn thương người khác, nhân quả sớm muộn đều sẽ đến.

.   Không nên quá chú tâm giải thích đúng sai, hãy làm bậc trí giả. Trên đời chúng ta thường nghĩ cách giải thích cái gì đó. Nhưng mà, một khi giải thích, ta lại phát hiện rằng, bất kể ai giải thích đều là người yếu ớt, thậm chí sẽ càng bôi nhọ mình hơn.

Núi dẫu không nói rõ độ cao của mình, thì độ cao của nó cũng không hề bị ảnh hưởng; biển không nói rõ độ sâu của mình, thì việc dung nạp trăm sông đổ dồn về nó cũng không có gì là trở ngại; mặt đất dẫu không nói rõ độ dày của mình, thì cũng không có ai có thể thay thế nó làm chỗ dựa cho vạn vật được… Đừng đánh giá thấp bất kể ai, bạn không có nhiều khán giả, đừng mệt mỏi như vậy.

.   Không nên tự nhiên nổi giận, vì không phải ai cũng là “con nợ” bạn. Có thể hiện tại bạn đang rất thống khổ, nhưng khi vượt qua khoảng thời gian ấy, nhìn lại bạn sẽ phát hiện kỳ thực điều đó cũng chẳng là gì. Chúng ta thường phàn nàn cuộc sống bất công với mình, nhưng thực ra cuộc sống căn bản không biết được chúng ta là ai.

.  Không nên nói rằng ai tu luyện tốt hay không tốt. Tu hành là việc cá nhân, người khác chính là một cái gương phản chiếu chính cái thiếu sót trong tu luyện của bản thân mình.

Hoàng Sâm, dịch từ Soundofhope

NGHIỆP NẶNG NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI LÀ:  KHẨU NGHIỆP.  HỌA TỪ MIỆNG MÀ RA.

Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành, còn vết thương gây ra do lời nói thì chẳng biết khi nào mới lành lặn được.

Hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng nên vì một ai đó đã gây ra lỗi lầm trong quá khứ mà dùng lời lẽ nặng nề để hành hạ họ, như Oscar Wilde có nói: “Every saint has a past, every sinner has a future”.

Nghĩa là: “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.

Hãy nên mở lòng cảm thông, yêu thương và chia sẻ với tất cả, thì đời sống bao giờ cũng được an vui trọn vẹn.

From: Tham Nguyen & Kim Bang Nguyen

Căn nhà của con

Image may contain: one or more people and outdoor
Rechard Trần

TAN NÁT

Mời bạn xem “Căn nhà của con”
Một bài hồi ký quá đau buồn.

*****************************************
Một câu chuyện sự thật rất đau lòng cửa người phụ nữ và người dân miền Nam Việt Nam sau ngày 30 của tháng tư đen!

Căn nhà mặt tiền đường rất đẹp, khang trang và sang trọng của một chủ tiệm vàng, trên đường Lê Lợi, gần khu chợ Bến Thành .
Họ làm tiệm vàng đã qua nhiều đời gia truyền, từ đời Tổ Tiên, đến Ông Bà, Cha Mẹ, nay đến con trai và dâu.

Một gia đình vui vẻ hanh phúc, có Ông Bà đã ngoài 70 đến 80 Tuổi, Con trai và dâu cũng đã trên dưới 50 tuổi và đàn cháu 2 trai 1 gái thật ngoan hiền đáng yêu xinh đẹp biết bao …

Họ là những người hiền lành, làm ăn rất lương thiện và chính trực, không gian tham …

Thế nhưng đến những ngày cuối cùng của miền nam thất thủ, họ đã không rời Việt Nam vì nhiều lý do!
Cha Mẹ quá già yếu, sợ không chịu nổi chen lấn ồ ạt của những người đi chay trốn csvn!
Các con còn quá nhỏ, con trai lớn chỉ mới 20 đang học Y khoa năm thứ hai, rồi con trai kế là 15 và con gái chỉ mới 10 Tuổi. Chưa đứa nào trưởng thành thật sự và học hành xong!
Chúng ta nhiều đời làm ăn lương thiện, không chận bớt xén gì của ai, hoà bình rồi, hết chiến tranh, có lẽ sẽ an cư lạc nghiệp hơn ….

Nhưng cuộc đời không như suy nghĩ!
Đến ngày sau khi csvn đã nắm quyền, họ dùng chiêu bài 
“đánh tư sản mại bản” 
Họ vào vơ vét sạch tài sản trong căn nhà ngập tràn hạnh phúc này, họ cướp sạch không chừa một thứ gì cả!
Họ tống cả nhà ra ngoài đường, họ bắt đi người Chủ gia đình, là con trai, là chồng và cha của 3 đứa trẻ đem đi tù, vì là kẻ có tội ác bán vàng, là hút máu của nhân dân …

Rồi số người còn lại là Ông Bà cụ già, đàn bà và trẻ con !
Họ tống hết lên xe thùng và tải thẳng đi kinh tế mới trong rừng thiêng nước độc để tự sinh, tự diệt !
Chỉ một ngày thôi thì tan nát hết cả gia đình !
Trong vùng gọi là “kinh tế mới” họ đói rách, họ bệnh tật, và họ chết dần chết mòn bắt đầu từ Ông đến Bà.
Rồi đến cậu con trai cả, vì đi phá rừng để làm rẫy bị rắn độc cắn chết, rồi cậu em kế bị sốt rét rừng mà chết.

Chỉ còn lại Mẹ và cô con gái, đã ba năm trôi qua, không tin tức của người chồng và cha, hai mẹ con gồng gánh nương nhau mà sống, những người thân ruột thịt không còn ai hết !
Đến một ngày hơi cùng lực kiệt, cạn nước mắt vì quá đau khổ, phẩn uất, đói rách, rét mướt, bệnh hoạn vì sốt rét rừng …
Người Mẹ cũng trút hơi thở sau cùng, bỏ lại cô bé 13 Tuổi bơ vơ !
Cô bé thơ như nụ hoa chùm gởi, sẽ biết đi đâu và về đâu?

Trước khi mất, người mẹ trao lại cho con mãnh giấy bé tí, ghi lại địa chỉ căn nhà ngày xưa và căn dặn:
” Đây là Căn Nhà Của Con “con trở về tìm có gặp lại cha con không nhen con … Và ra đi vĩnh viễn !
Sau khi chôn Mẹ bằng manh chiếu bó thân, cạnh với Ông, Bà và hai anh trai !
Cô bé 13 Tuổi quyết định trở về tìm lại mái nhà xưa !
Cô bé đi bộ, đi từng đoạn đường đến đâu xin làm việc nơi đó để đổi chén cơm qua ngày. 
Cứ như vậy mà đi … Cứ hỏi đường mà đi …

Trở về Sài Gòn, nơi cô bé được sinh ra và lớn lên, 
nơi có “căn nhà của con ” 
Nơi mà một thời cô bé rất hạnh phúc, ấm êm, vui vẽ bên Ông Bà, cha mẹ và gia đình !
Nơi mà cha cô thường gọi cô là viên ngọc quý của ba !
Đi mãi, có khi đi bộ, có lúc đi xe chuyền, có người thương tình hoàn cảnh cùng là người miền nam, đã cho cô bộ quần áo cũ, thay cho bộ áo quần rách nát của cô !
Trôi nổi một cuộc đời, một cánh hoa Lục Bình !
Rồi cô cũng về đến địa chỉ, “Căn Nhà Của Con”

Căn nhà đó hiện nay là của một ông bà “cán bộ cao cấp “
Họ cư trú, họ xài và sử dụng toàn bộ tài sản mà của gia đình cô ngày xưa, từ nhà cửa đến xe cộ, ti-vi, máy lạnh, tủ lạnh …. Người chủ mới này không ai xa lạ đó là người đã vào nhà cô năm xưa để tịch thu tài sản !
Trở về nhà nhưng không được vào nhà !
Cô ngủ ngay dưới “mái hiên nhà của con”

Đã 16 tuổi, cô bé nay đã lớn, trở thành cô tiên nhỏ, với nét đẹp thiên thần, nụ cười duyên dáng, đôi mắt rất buồn !
Buồn vì đời cô côi cút, buồn vì tan nát gia đình, buồn vì mất hết hạnh phúc mà đáng lẽ cô đã có được … !
Mỗi ngày cô đi phụ dọn hàng làm việc cho một bà bán hàng bánh canh bột mì và cháo, vậy là bà cho ăn, bà cho vài bộ quần áo cũ còn lành mà thay đổi. Tối về lại ngủ dưới hiên nhà của cô, vì không có “hộ khẩu” không ai dám chứa chấp thời đó !

Cái thời bao cấp, ăn mì sợi, lúa mì, bo bo và khoai lang, khoai mì, cháo với muối… Bột mì rồi tự chế thành bánh mì và bánh canh bột mì sắc thành cọng … 
Cô gái đẹp ngủ ngoài hàng hiên, đương nhiên đầy nguy hiễm !
Cái thời mà lộng hành của qủy đỏ, cái thời mà qủy đỏ từ rừng ra thèm những cô gái Sài Gòn đến nhỏ vãi, vì chúng đã không thèm ôm những củ khoai sùng trong rừng như xưa, mà đã biết thèm thuồng khi nhìn thấy sự mỹ miều của các cô gái miền nam!

Cô đã bị loài quỷ đỏ phá hoại sự trong trắng, trinh tiết vào một đêm khi chúng nó đi ăn nhậu ở cơ quan về !
Trên đường về thấy cô gái trẻ co ro dưới mái hiên nhà, chúng nó thay nhau cưỡng bức !
Mặc cho cô kêu gào thất thanh trong đêm, vì chủ mới là cán bộ csvn, chúng nó nghe rõ mồn một, nhưng im hơi lặng tiếng, chúng bỏ mặt cô gái trẻ không nơi nương tựa đau khổ vì bị vùi dập trong đêm!

Sau đêm kinh hoàng đó, cô bị mang thai, cái thai của lủ qủy đỏ, không biết của tên nào trong số đó !
Cô đã đau khổ nay càng khốn khổ hơn, vì cái bụng ngày càng lớn lên !
Vẫn ngủ ngoài mái hiên “Căn Nhà Của Con” 
Thời gian cứ trôi qua và cái ngày cô khai hoa nở nhụy cũng đã đến !
Đêm đó, cô đã quằn quại đau đớn, vì đứa trẻ kia muốn ra đời !
Nhưng không ai giúp, đêm đó cũng là đêm cuối cùng của cuộc đời trầm luân của cô, một cuộc đời bất hạnh do csvn đã gây ra !

Cô đã ra đi cùng với đứa con trong bụng, một xác hai mạng, trước khi trút hơi tàn, lần đầu tiên cô biết cười sau 6 năm khi gia đình cô tan nát và cô đã mĩm cười nói “Căn Nhà Của Con”, con đã về và con chết tại căn nhà mà cha mẹ đã dành cho con !
Dạ, “Căn Nhà Của Con”
************************
Artiste Nguyễn Mh Hélène
Le 26 / 3 / 2018
Bruxelles / Belgique
Hình chỉ mang tính minh họa

Những ai còn mơ ngủ, còn ảo tưởng vào “đảng và nhà nước”

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a post.
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Nguyễn Thúy HạnhFollow

Những ai còn mơ ngủ, còn ảo tưởng vào “đảng và nhà nước”, vào “độc lập dân tộc”, hãy xem ngày hôm nay, 14/3, ngày Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam, thảm sát 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam, “đảng và nhà nước” đã làm gì?

Với nhân dân, họ ngang nhiên chặn cửa chặn đường không cho tưởng nhớ, tưởng niệm những người chiến sĩ của chính họ. Không những vậy họ còn cho bịt kín khu vực tượng đài Lý Thái Tổ và bố trí bọn súc sinh nhảy múa hoan hỉ trong ngày đau thương này của dân tộc. (Ảnh Lê Hoàng).

Với giặc tàu thì họ không dám chỉ mặt vạch tên mà còn gọi là bạn vàng, là đồng chí.

Họ chính là TẬP ĐOÀN PHẢN QUỐC, ôm chân bọn xâm lược, bán nước, hại dân.

Hãy tỉnh ngộ đi, trước khi mang hoạ như người Tây Tạng. Hãy tỉnh ngộ đi hỡi những người đang còn u mê, vô cảm!

Thư của một linh mục Công Giáo gởi báo “New York Times”

Tờ báo Mỹ đã không đăng bức thư này, nhưng bức thư đã được báo Achentina “Enfoques Positivos” đăng và đã có một tiếng vang lớn.

Người anh em nhà báo thân mến

Tôi là một linh mục Công Giáo bình thường. Tôi hạnh phúc và hãnh diện về ơn gọi của tôi, đã hai mươi năm nay tôi truyền giáo ở Angola.

Tôi nhận thấy trên nhiều phương tiện truyền thông và đặc biệt trên tờ báo của anh có nhiều bài nói về các linh mục ấu dâm, luôn dưới một góc cạnh bẩn thỉu, dò xét kỹ lưỡng các sai lầm trong quá khứ của họ.

Có một số người ở Mỹ trong những năm 70, ở Úc trong những năm 80 và cứ thế cho đến những ví dụ gần đây nhất… Tất cả đều đáng lên án, và đó là điều đương nhiên!

Một số bài viết của các ký giả trân trọng và cân bằng. Một số khác phóng đại, tạo nên thành kiến và gieo hận thù. Bản thân tôi cảm thấy đau vô cùng cho nỗi đau khủng khiếp của những người này gây ra mà đáng lẽ họ là dấu hiệu cho Tình yêu hiện thực của Chúa.  Họ đã đâm chết cuộc sống của nhiều người vô tội.  Không có lời nào để biện minh cho các hành động này.  Cũng không một chút nghi ngờ gì về sự hỗ trợ mà Giáo hội dành cho những người yếu đuối và những người khốn cùng nhất.   Vì lý do này mà Giáo hội luôn ưu tiên tìm các biện pháp cần thiết để tuân theo và hỗ trợ, phòng ngừa và bảo vệ phẩm giá của trẻ em.

Tôi ngạc nhiên khi thấy có rất ít tin về hàng ngàn linh mục hy sinh đời mình và kiệt sức để lo cho hàng triệu trẻ em và thanh thiếu niên, giàu cũng như nghèo, được nuông chiều hay bị thiệt thòi ở khắp nơi trên thế giới.

Tôi nghĩ báo New York Times sẽ không quan tâm để tìm hiểu:

Tôi đã di chuyển hàng chục trẻ em bị chết đói đi qua các con đường đầy mìn vì chiến tranh năm 2002, giữa hai thành phố Cangumbe và Lwena (Angola), vì nhà nước không thể làm và các tổ chức Phi Chính Phủ không được phép đến;

Tôi đã chôn hàng chục trẻ em chết trong chuyến đi trốn chiến tranh;

   Chúng tôi đã cứu hàng ngàn người ở Mexico nhờ một trung tâm y tế duy nhất trong một vùng rộng 90 000 cây số vuông để phân phối thực phẩm và hạt giống;

Chúng tôi đã giáo dục và xây trường học cho hơn 110 000 trẻ em trong mười năm vừa qua;

Cùng với các linh mục khác, chúng tôi cứu gần 15 000 người trong các trại du kích khi họ đầu hàng trao trả vũ khí, khi đó thực phẩm của nhà nước và của Liên Hiệp Quốc chưa đến;

Chắc chắn đây cũng không phải là một tin hấp dẫn, cha Roberto, một linh mục 75 tuổi vẫn còn ngược xuôi ở thành phố Luanda để săn sóc trẻ em đường phố, đưa các em đến trung tâm tiếp nhận để giải độc hơi xăng vì các em làm nghề khạc lửa để kiếm sống;

Nạn mù chữ của hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hấp dẫn;

Và cũng chẳng cần thiết để biết có những linh mục khác như cha Stéphane, cha tổ chức các quán trọ cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập và thậm chí bị hãm hiếp;

Cũng không phải là tin hấp dẫn về cha Maiato, đã ngoài 80 vẫn còn đi thăm các nhà người nghèo, thăm từng người một, an ủi từng người bệnh và những người tuyệt vọng;

Và cũng không phải là một thông tin cần biết, rằng có 60 000 linh mục – trên 400 000 linh mục và tu sĩ trên thế giới – đã rời gia đình, rời xứ sở để đi phục vụ người anh em của mình trong các trại cùi, trại tị nạn, trại mồ côi, trong bệnh viện. Săn sóc các em bị khép vào tội phù thủy, các em bé mồ côi có cha mẹ chết vì bệnh sida. Quản lý các trường cho người nghèo, các trung tâm huấn nghệ, các trung tâm đón nhận người nhiễm HIV, v.v..

Đó là chưa kể đến những người dành cuộc sống của mình để lo trong các giáo xứ; thúc đẩy mọi người sống tốt và đặc biệt là yêu thương nhau.
Đây cũng không phải là một tin hấp dẫn, linh mục Marc-Aurèle bạn tôi, để cứu trẻ em trong thời chiến tranh ở Angola, đã di chuyển họ từ Kalulo đến Dondo, trên đường về cha đã bị súng liên thanh bắn. Hay Sư huynh François cùng với năm phụ nữ dạy giáo lý bị chết trong một tai nạn khi đi giúp người dân ở những vùng nông thôn hẻo lánh nhất của đất nước;

Có cả hàng chục nhà truyền giáo ở Angola đã chết vì bệnh sốt rét, vì thiếu phương tiện vệ sinh;

Những người khác bị đạp mìn khi đi thăm giáo dân (ở nghĩa trang Kalulo có các ngôi mộ của các linh mục đầu tiên đến vùng này: không ai quá 40 tuổi);
Báo sẽ bán không chạy khi đăng tin một linh mục “bình thường” trong công việc hàng ngày của mình, trong niềm vui cũng như trong khó khăn, cống hiến cuộc sống của mình cho nơi mình phục vụ, không ồn ào, không đánh trống.

Sự thật là chúng tôi không tìm cách để tạo thông tin, nhưng đơn giản mang Tin Mừng, một Tin Mừng không ồn ào, một Tin Mừng chỉ làm cho mọi người nói đến trong đêm Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn hơn là hàng ngàn cây mọc.

Một linh mục phạm lỗi gây ồn ào hơn là hàng ngàn linh mục cống hiến đời sống mình cho người nghèo và người bản địa.

Tôi không viết thư này để biện hộ cho Giáo hội và cho các linh mục. Một linh mục không phải là anh hùng, cũng không phải là người bị bệnh thần kinh. Linh mục chỉ là một người bình thường, với bản chất con người, đi tìm con đường để theo Chúa Giêsu và phục vụ Chúa nơi người anh em của mình.

Nơi các linh mục, có sự khốn cùng, khốn nghèo và mong manh như tất cả mọi người; nhưng cũng có nét đẹp và nét cao cả như trong tất cả mọi người.  Nhấn mạnh một cách ám ảnh và truy hại trên một chủ đề đau đớn mà không nhìn tổng thể là cố ý đưa ra một cách biếm họa xúc phạm đến chức thánh Công Giáo và qua đó tôi cảm thấy mình bị xúc phạm.

“Tôi chỉ xin anh một điều, anh bạn nhà báo, anh hãy đi tìm Chân, Thiện, Mỹ.   Như thế anh sẽ phát triển cao quý trong nghề nghiệp của mình”…..

Trong Chúa Kitô,

Linh mục Martin Lasarte, Dòng Gioan Bosco

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

CƠM NGUỘI

CƠM NGUỘI

Tiểu Tử

Ông già đó lái xe đưa hai thằng cháu nội sáu bảy tuổi đi ăn MacDonal’s. Bữa nay chúa nhựt, vợ chồng thằng con ông không có đi làm, nhưng vì phải đi dự đám cưới của một người bạn vào buổi trưa nên thằng con ông nhờ ông đến nhà vừa giữ nhà vừa trông chừng hai đứa nhỏ. Nó đã điện thoại cho ông hôm tuần trước để…”xí chỗ” bởi vì nó biết hai đứa em của nó lâu lâu cũng nhờ ông làm như vậy. Nhà ông chỉ cách nhà của các con ông có ba bốn chục phút xe hơi – nếu xa lộ không bị kẹt – nên việc đi lại không gây nhiều phiền phức. Ông sống một mình, thành ra khi đứa con nào cần, gọi ông là ông “ừ”! Trừ phi ông đã hẹn lỡ với mấy ông bạn già đi đánh bài ở nhà ông nào đó, hay đi ăn phở ở khu 13 chợ tàu Paris…

Giữ hai đứa cháu đến bốn giờ chiều vẫn chưa thấy cha mẹ chúng nó về. Giờ này phải cho chúng nó ăn cái gì – quen giữ mấy đứa cháu nên ông rành thông lệ đó. Ông đề nghị đưa chúng nó đi ăn MacDo’s, hai đứa vỗ tay nhảy cẫng reo mừng. Vậy là ông chở chúng nó đi, sau khi viết ít chữ để lại trên bàn ăn cho vợ chồng thằng con ông biết.

Nhà hàng nằm ngoài đồng nên có sân chơi rộng lớn với nhiều đu và cầu tuột. Giờ này thật đông khách, nhứt là trẻ con. Nhờ có bãi đậu xe mênh mông nên ông già không phải khó khăn tìm chỗ.

Vừa xuống xe, hai thằng nhóc chạy thẳng ra sân chơi. Ông già nói vói theo bằng tiếng Việt:

– Hai đứa muốn ăn cái gì để ông nội lấy.

Hai đứa không quay đầu lại nhưng nói to bằng tiếng Pháp:

– Hamburger và coca.

Ông lại hỏi:

– Không lấy happy meal hả?

Hỏi như vậy, vì thông thường trẻ con hay lấy món đó để có đồ chơi.

Tụi nhỏ vừa trèo lên cầu tuột vừa nói lớn bằng tiếng Pháp:

– Không! Cái đó của con nít!

Ông bật cười, vừa chửi thầm “cha tụi bây” vừa bước vào trong. Nối đuôi một lúc rồi ông mang mâm đồ ăn ra ngồi ở một cái bàn ngoài sân dưới nắng, cho ấm. Hai thằng cháu nội của ông đang chơi cầu tuột, la hét bằng tiếng Pháp, om sòm. Trong đám trẻ tóc vàng, chúng nó tóc đen mắt hí nên dễ thấy. Ông nhìn theo tụi nó trèo lên tuột xuống, chen chúc với bầy tây con mà ông thấy thương.

Hai thằng cháu nội của ông chỉ hiểu chớ không nói được tiếng Việt. Tiếng Việt, tụi nó nói được có hai tiếng “ông nội”.( Đó là bây giờ, sau khi được ông sửa nhiều lần. Chớ hồi còn bốn năm tuổi, tụi nó gọi ông bằng “ ông nại”, nghe thấy cười lắm !)Thành ra, trong đối thoại giữa ông cháu, tụi nó nói tiếng Pháp, còn ông thì dùng tiếng Việt. Ông nghĩ: “Cứ bắt tụi nó phải nghe tiếng Việt, kẻo không chúng nó sẽ quên. Rồi mình sẽ đốc thúc ba tụi nó đưa tụi nó đi học nói và học viết nữa”.

Một lúc sau, thấy hai đứa nhỏ chơi đủ lâu, ông đứng lên vẫy tay gọi:

– Tí ! Tú! Lại ăn nè!

Tụi nhỏ còn ráng tuột thêm hai lần nữa rồi mới chạy vào, mặt mày đỏ ửng, mồ hôi mồ kê. Ông nói:

– Vô toa-lét rửa tay rửa mặt rồi ra ăn.

Hai đứa gật đầu nhưng vẫn cầm ống hút chọc lủng nắp ly giấy, hút vài ngụm coca trước khi hí hửng đi vào bên trong. Ông mỉm cười nhìn theo mà nghe tình thương dào dạt trong lòng… Ông nhớ lại ở bên nhà hồi xưa, hồi thời mà cha chúng nó bằng tuổi chúng nó bây giờ, ông cũng hay dẫn đi “ăn cái gì” lúc bốn năm giờ chiều chúa nhựt. Mà ở Việt Nam đâu cần phải lái xe đi cả chục cây số như ở xứ Pháp này. Cứ thả bộ ra đầu ngõ là có đủ thứ để “bỏ bụng”: cháo lòng, mì, phở v.v… Hồi đó, khi được dẫn đi ăn, cha chúng nó cũng có bộ mặt hí hửng giống như tụi nó bây giờ. Vậy mà cũng đã gần bốn chục năm…

Hai đứa nhỏ trở ra ngồi vào bàn ăn hamburger. Thằng lớn, tên Tí, để ý thấy ông nội không có hộp MacDo’s nào hết, bèn hỏi:

– Ông nội không ăn gì à?

– Không, ông không có đói.

Ông cầm cái ly giấy đựng cà phê đưa lên:

– Ông uống một cái cà-phê là đủ rồi.

Thằng nhỏ, tên Tú, chen vào, miệng còn ngồm ngoàm hamburger:

– Mấy người già kỳ cục lắm! Ăn uống không giống ai hết!

Thằng anh rầy:

– Nói bậy ! Mày nói như vậy là không có lễ độ!

Rồi nó lên giọng người lớn để dạy em, nói chậm rãi:

– Người ta nói: mấy người lớn tuổi không biết cách ăn uống. Mầy hiểu chưa?

Ông bật cười, chửi đổng “Cha mầy”! Thằng Tí không hiểu tiếng chửi đó nên hỏi:

– Ông nội nói cái gì vậy? “Cha mầy” là nghĩa gì?

Ông đưa tay gãi cổ, tìm cách giải nghĩa:

– Ờ…ông muốn nói… Nghĩa là… Nghĩa là…

Thấy ông nội nó có vẻ gặp khó khăn trong tiếng Việt, thằng Tí đề nghị:

– Ông cứ giải nghĩa bằng tiếng Pháp đi, có lẽ dễ hơn đó!

Ông gật đầu, nói bằng tiếng Pháp:

– Ông muốn nói rằng…muốn nói rằng là… con dễ thương!

Thằng nhỏ mỉm cười, vừa gật gật đầu vừa hí hửng nói:

– Merci! Merci!

Thấy thương quá, ông chồm qua mặt bàn hôn lên má phinh phính của nó. Thấy vậy thằng em đòi:

– Còn con! Còn con!

Ông bèn đưa tay ôm hai cái đầu cụng lại rồi hôn chúng nó trơ trất. Hai đứa rụt cổ cười lên hắc hắc. Trong khoảnh khắc đó, ông già cảm thấy không còn sự sung sướng nào bằng…

Ăn xong, thằng Tí xin phép ông nội cho tụi nó tiếp tục chơi một lúc nữa. Ông vén tay áo nhìn đồng hồ rồi gật đầu. Hai đứa nhỏ vừa chạy đi vừa nói nửa tiếng tây nửa tiếng ta: “Merci ông nội !”. Ông mỉm cười nhìn theo một lúc rồi mới đi vào bên trong lấy thêm một ly cà phê.

Ngồi vào bàn, ông vừa nhăm nhi vừa nhớ lại thời ông còn nhỏ. Hồi đó, ông ở dưới quê với bà ngoại. Chiều nào đi học về, cũng bước vào bếp bốc một cục cơm nguội to bằng nắm tay rồi ra ngồi ngoài hiên ăn với miếng đường mía màu nâu sặm đen nhỏ bằng ngón chân cái. Vậy mà sao ngon vô cùng! Và ngày nào cũng vậy. Hể nghe đói – ngoài hai bữa cơm chánh – là cứ vô bếp lục cơm nguội. Lúc nào nấu cơm, bà ngoại cũng nấu nhiều. Bà nấu trong cái nồi đất và không biết nấu cách nào mà khi nguội cơm dính vào nhau chớ không bời rời. Cho nên chỉ cần cầm chiếc đũa bếp xắn xuống một cái là có ngay một cục cơm gọn bân! Nồi cơm nguội luôn luôn nằm trên đầu ông táo. “ Để kiến đừng bò vô, vì kiến sợ tro bếp”. Hồi đó nấu bếp bằng củi nên bếp đầy tro. Lâu lâu, bà ngoại có hốt tro đổ bớt, nhưng vẫn chừa lại một lớp dầy để giữ than cho âm ỉ dùng “ghế” nồi cơm. Bà giải nghĩa: “Sôi vừa cạn nước là dập tắt lửa ngọn rồi cời than với tro ra khỏi chưn ông táo, bắc nồi cơm xuống đặt lên đó cho gạo nở. Như vậy kêu là ghế nồi cơm. Nấu cơm ngon hay không ăn thua ở cái chỗ biết ghế hay không biết ghế. Chỉ có vậy thôi !”. Bà coi chuyện nấu cơm trong nồi đất và bằng lửa củi là chuyện dễ ợt. Điều quan trọng đối với bà ngoại là phải nấu dư dư ra một chút. “Cho thằng nhỏ nó có cơm nguội nó ăn”. Nói như vậy chớ thỉnh thoảng bà cũng cho “thằng nhỏ” một khúc khoai mì hay một củ khoai lang…những thứ không phải hiếm – nhứt là ở vùng quê – nhưng vì nhà nghèo nên những thứ như vậy cũng trở thành hiếm hoi cho lúc đói lòng của “thằng nhỏ”…

Nghĩ đến đó, ông già buông tiếng thở dài. Sao mà có thể nghèo như vậy được? Bà ngoại chỉ có mấy nọc trầu, vài hàng cau, đôi ba cây ổi cây mít…Ngần đó thứ chỉ đủ cho hai bà cháu có hai bữa cơm rau khô mắm hằng ngày. Vậy mà bà ngoại cũng ráng nuôi cho ông đi học. “ Cái thứ mồ côi, Trời bù cho cái khác. Thằng nhỏ sáng dạ học giỏi, bắt nó ở nhà chăn trâu sao đành”. Vậy là ông phải cắp sách đến trường như mọi đứa trẻ khác và chiều về nếu không có củ khoai thì vẫn còn có nồi cơm nguội… Thành ra, cơm nguội đối với thằng nhỏ nghèo là ông hồi đó, lúc nào cũng có giá trị như hamburger của hai thằng cháu nội của ông bây giờ. Còn hơn thế nữa là nhờ có cơm nguội mà ông đã đi hết bậc tiểu học một cách trơn tru rồi sau đó thi đậu học bổng vào trường lớn ở Sàigòn, cũng dễ dàng như bà ngoại nấu cơm trong nồi đất!

Ông già vén tay áo xem đồng hồ rồi đứng lên gọi:

– Tí! Tú! Về, tụi con!

Hai đứa chạy lại mang mâm hộp không ly không dẹp vào trong rồi theo ông nội chúng nó ra xe.

Về đến nhà thì ba mẹ của hai thằng nhỏ cũng đã về rồi. Ba chúng nó hỏi bằng tiếng Việt:

– Tụi con đi chơi có vui không?

Hai đứa gật đầu. Thằng Tí giành nói:

– Ông nội cho tụi này chơi cầu tuột, chơi đu, lâu thật lâu. Đã luôn!

Ba chúng nó quay sang ông già:

– Tụi nó có ngoan không, ba?

– Ngoan chớ. Dễ dạy lắm.

Mẹ chúng nó vừa đưa cho mỗi đứa một cái bánh sô-cô-la vừa nói bằng tiếng Pháp:

– Mẹ tưởng tụi con không có đi ra ngoài nên mẹ mua bánh cho tụi con đây.

Hai đứa vừa ôm mẹ hôn vừa nói “Cám ơn! Cám ơn!” tía lia. Thằng Tú bẻ cái bánh của nó ra làm hai rồi đưa phân nửa cho anh nó:

– Ăn với Tú nè! Để dành cái bánh của Tí lác nữa ăn!

Thằng anh vui vẻ cầm lấy phần bánh nói “ merci” rồi vừa hôn lên má em vừa nói bằng tiếng Việt:

– Cha mầy!

Mẹ nó giật mình, trừng mắt, la lên bằng tiếng Pháp:

– Tí ! Sao con chửi nó?

– Con đâu có chửi. Con nói nó dễ thương mà!

– “Cha mầy” là tiếng chửi đó!

– Hồi nãy, ông nội nói “cha mầy là dễ thương”!

Ông già bật cười trong lúc mọi người đều ngạc nhiên nhìn ông không hiểu. Ông nói:

– Ờ ! Hồi nãy ba có giải nghĩa như vậy khi thằng Tí nói một câu dễ thương. Thật ra, hai tiếng đó tùy trường hợp và tùy cách nói mà thành tiếng chửi hay tiếng mắng yêu, tụi con hiểu không?

Mẹ chúng nó quay sang hai con, nói bằng tiếng Pháp:

– Tiếng đó chỉ có người lớn mới có quyền dùng thôi. Tụi con không được nói, nghe chưa?

Thằng Tí gật đầu, rồi vừa kéo thằng em đi vào trong vừa càu nhàu:

– Ồ… tiếng Việt Nam rắc rối quá!

Mấy người lớn nhìn nhau mỉm cười. Ông già nói, giọng nghiêm trang:

– Ba nghĩ tụi con nên sắp xếp thì giờ để chở tụi nhỏ đi học nói và học viết tiếng Việt. Ở Paris thiếu gì chỗ dạy. Ngoài ra, ba cũng muốn nhắc tụi con thường xuyên nói tiếng Việt với chúng nó thay vì dùng tiếng Pháp. Để cho chúng nó đừng quên. Mình đi lưu vong, bỏ hết mất hết. Chỉ còn có tiếng nói mang theo mà cũng để cho mất luôn…thì mình sẽ thành ra cái giống gì, hả các con?

Giọng ông già bỗng như nghẹn lại. Ba mẹ tụi nhỏ chừng như xúc động , làm thinh. Yên lặng một lúc, mẹ thằng Tí vừa đi vào bếp vừa nói:

– Để con đi làm cơm. Ba ở lại ăn với tụi con nghen.

– Không, con. Chơi một chút rồi ba về.

Ba tụi nhỏ rót trà vào tách đưa cho ông già:

– Biết ba thích uống trà nên con có pha sẵn bình Ô long cho ba đây.

– Ờ…Cám ơn con!

Ông già hớp một hớp, đặt tách xuống, gật gù:

– Ùm…Ngon!

Rồi ông tiếp:

– Hồi nãy, ở ngoài Mac Do’s, tự nhiên sao ba nhớ lại ba hồi nhỏ. Hồi đó, vì nghèo nên ba đâu có quà bánh gì để ăn. Ba chỉ biết có cơm nguội ăn với đường mía, loại đường cục đậm đen nhìn không thấy thèm mà khi cắn vô mùi mật mía thơm phức làm tươm nước miếng.

Ông già ngừng nói đưa tách lên môi hớp một hớp trà, làm như ông vừa bắt gặp lại vị ngọt đậm đà của cục đường đen và ông cần một hớp trà để đẩy đưa cho hậu vị…

Người con ông ngồi đối diện, uống trà trong im lặng. Anh biết cha anh đang sống lại với dĩ vãng nên không dám làm xáo trộn giòng suy tư của cha. Ông già nói tiếp:

– Hồi thời đó bà ngoại của ba nấu cơm trong nồi đất, nhúm lửa bằng giăm bào, chụm bằng củi. Muốn cho lửa bắt phải hít hơi đầy phổi rồi dùng ống trúc mà thổi nhiều lần. Ống trúc đó gọi là “ ống thổi”. Khi sử dụng, phải để ý. Bởi vì ống thổi có một đầu sạch và một đầu dơ. Đầu sạch là đầu mà mình chúm môi kê vào để thổi, còn đầu dơ là đầu mà mình thọc vào chỗ có lửa. Đầu đó luôn luôn bị cháy nám đen và dính tro bụi. Người không biết, thổi ở đầu dơ, một lúc sau mồm mép dính lọ đen thui mà không hay!

Ông già khịt mũi cười rồi mới tiếp:

 

– Rồi phải đợi cơm sôi để hạ lửa, sớm một chút là cơm nhão, trễ một chút là cơm khê. Nấu cơm cực lắm chớ không phải như bây giờ nấu bằng nồi điện, chỉ cần nhận có cái nút!

Ông ngừng nói, cầm tách lên hớp mấy hớp trà. Ba thằng Tí cũng đẩy đưa:

– Như vậy mới là tiến bộ, chớ ba.

– Dĩ nhiên. Đó là điều cần thiết cho cuộc sống. Bây giờ mà bắt mấy bà mấy cô nấu cơm bằng nồi đất, bằng lửa củi… chắc họ nổi loạn! Ba muốn nhắc lại chuyện nấu cơm hồi trước là để cho con thấy trong hột cơm hồi đó có chút công sức của người nấu, có chút tình người làm cho hột cơm có giá trị hơn hột cơm “nhận nút” của thời bây giờ. Chỉ có vậy thôi.

Ông già ngừng nói, nhìn thằng con một chút rồi tiếp:

– Nhưng chuyện mà ba muốn nói ở đây là chuyện “cơm nguội” . Cơm nguội là một thứ chẳng có gì hấp dẫn ! Cho dù nó có nằm trong nồi đất hay trong nồi điện gì, nó cũng không gợi thèm như tô phở hay tô mì. Nó không có chỗ đứng trong hàng quà bánh. Chẳng ai để ý tới nó hết ! Vậy mà khi mình đói và chẳng có gì ăn thì cục cơm nguội lại trở thành “có giá”! Nó như loại bánh xe xơ-cua của xe hơi: bình thường chẳng ai nhìn đến, nhưng khi bị xẹp bánh mới thấy cái bánh xơ-cua, dù đã mòn lẵn, thật hữu ích vô cùng.

Ông già lại ngừng nói, tự tay rót trà vào tách, chậm rãi như để cho thằng con có thời giờ” thấm “ những gì ông muốn nói. Sau một hớp trà, ông tiếp:

– Con thấy không? Cục cơm nguội cũng có cái giá trị của nó đó chớ! Ngoài ra, khi ăn cục cơm nguội, đối với những ai chỉ biết nồi cơm điện chớ chưa từng biết cái nồi đất như tụi con chẳng hạn, thì cục cơm nguội chẳng gợi lên hình ảnh gì khác. Nhiều lắm là chỉ gợi lên hình ảnh cái bánh xơ-cua thôi ! Còn như đối với những người như ba, nhai cục cơm nguội là nhớ công ơn người thổi lửa nấu cơm nuôi mình. Nhai cục cơm nguội là nhớ cái gốc nghèo của mình. Cái gốc mà từ đó ba đã cố gắng vươn lên để về sau, ở Sàigòn, tụi con mới có đủ thứ quà bánh bỏ vào bụng khi cần, và để bây giờ, ở đây, tụi thằng Tí thằng Tú mới có hamburger. Con thấy không ? Cơm nguội đâu phải chỉ là cơm nguội!

Dứt lời, ông già đứng lên cầm tách trà uống một hơi. Ông đặt tách xuống rồi nhìn ra ngoài:

– Thôi, ba về kẻo tối. Già rồi, mắt mũi dở lắm, con à.

Rồi ông hướng vào trong, nói lớn:

– Ông nội về nghe tụi con!

Tụi nhỏ ló đầu ra cửa buồng nói nửa tiếng Pháp nửa tiếng Việt “Au revoir Ông Nội”. Có tiếng mẹ chúng nó từ trong bếp vọng ra: “Dạ ! Ba về. Lái xe cẩn thận nghen ba!”

Ra đến cửa, ông già đưa tay bắt tay thằng con. Anh ta cầm tay cha, vừa siết mạnh vừa nói:

– Cám ơn ba! Cám ơn!

Trong cái siết tay đó, hình như người con muốn nói lên một điều gì… Anh ta đưa ông già ra xe, đứng nhìn theo chiếc xe đi lần ra ngõ trong ánh hoàng hôn chập choạng. Xe đã đi khuất mà anh ta vẫn còn nhìn theo hướng đó, ân hận sao hồi nãy mình không nói được một lời gì để cho cha hiểu rằng mình thương cha vô cùng…thương vô cùng…

Trên đường về nhà, ông già lái xe chậm rãi. Hình ảnh cục cơm nguội vẫn còn vương vấn đâu đó ở trong lòng. Bỗng ông thở dài, lẩm bẩm: “Mình, bây giờ, cũng chỉ là một thứ cơm nguội đối với các con. Tụi nó chỉ phone tới, khi nào tụi nó cần…”

Con đường trước mặt ông sao thấy như dài thăm thẳm…

Tiểu Tử

NHỮNG CÂU CHUYỆN BIẾN HÌNH

NHỮNG CÂU CHUYỆN BIẾN HÌNH

Tác giả cuốn sách The Seven Habits of Highly Effective People (“Bảy Thói Quen Của Người Làm Việc Có Hiệu Quả”), Steve Covey, trên một chuyến xe điện ngầm tại thành phố New York vào một sáng Chúa nhật, đã thu được một kinh nghiệm sống rất quí như sau.  Steve kể:

Mọi người ngồi yên lặng.  Vài kẻ đang đọc báo.  Số khác đang chập chờn ru giấc ngủ.  Số khác nữa đang suy nghĩ miên man.  Thật là một cảnh yên tĩnh, thanh bình.

Tàu dừng lại tại một nhà ga.  Một người đàn ông và mấy đứa nhỏ, có lẽ là con ông ta, bước lên.  Lập tức bầu khí yên bình bị phá tan.  Những đứa bé la hét om sòm.  Chúng vất đồ đạc qua lại.  Thậm chí còn lấy báo của người khác vò lại ném nhau.  Thật là phiền hà hết sức!  Nhưng sao người cha của mấy đứa bé kia lại không có phản ứng nào?

Steve cảm thấy bực bội khó chịu trước thái độ của cha con những người khách mới.  Anh ta không thể hình dung ra được trên đời này lại có những kẻ vô cảm và vô tâm như gã đàn ông kia.  Con cái quậy phá làm phiền biết bao nhiêu người, thế mà vẫn cứ ngồi im.  Steve quan sát và thấy nhiều hành khách khác cũng có vài nếp nhăn khó chịu.

Cuối cùng, khi sức kiên nhẫn đã vượt mức tối đa, Steve bèn lên tiếng với người bố: “Thưa ông, con ông đang làm phiền nhiều người lắm đấy.  Tôi rất ngạc nhiên khi thấy ông không làm gì để kiềm chế chúng một chút.”  Người đàn ông nhướng mắt nhìn Steve như vừa sực tỉnh lại từ một ưu trầm lắng.  Nén tiếng thở dài, ông ta nói: “Tôi thành thật xin lỗi.  Tôi cũng không biết phải làm sao.  Chúng tôi mới rời khỏi bệnh viện nơi mẹ chúng nó vừa qua đời cách đây một giờ.  Tôi suy nghĩ mãi mà không biết cuộc đời rồi đây sẽ ra sao khi không còn nhà tôi, và chắc là chúng nó cũng không biết chịu đựng thế nào khi chẳng còn có mẹ.”

Steve kết luận bài viết của mình: “Bạn có thể tưởng tượng được cảm giác của tôi lúc đó như thế nào không?  Ngay lập tức tôi thấy mọi sự đổi khác.  Vì thấy mọi sự đổi khác nên thái độ của tôi cũng đổi theo . Cơn khó chịu bực bội trong tôi biến mất.  Thay vào đó là niềm cảm thông cho nỗi đau của người chồng mất vợ, và những đứa con mất mẹ.”

 Nhờ “thấy” được chiều sâu tâm hồn của cha con người đồng hành mà Steve đã thắng vượt những khó chịu bực bội trong mình, và sau đó đã đến với họ bằng tâm tình cởi mở chân thành.  Phải chăng trong đời sống, người ta cũng cần có con mắt nội tâm để “thấy” được nền tảng và ý nghĩa của cuộc đời hầu có những thái độ và cách sống thích hợp?  Phải chăng nhờ sự biến hình trên núi Tabor, các môn đệ đã “thấy” được hình ảnh phục sinh vinh quang của Đức Giêsu, để từ đó họ bớt nao núng khi bước vào nẻo đường thánh giá và đón nhận khổ nạn với Ngài?  Phải chăng đời ta và đời người cũng cần những giây phút biến hình để dung nhan Thiên Chúa, trong tha nhân và nơi mình tôi, được bừng sáng, đón nhận, và tin yêu hơn?

Trong một bài báo tự thuật, Malcolm Muggeridge có kể lại việc nhóm chuyên viên truyền hình của anh ta cố gắng thực hiện một bộ phim tài liệu về Mẹ Têrêsa Calcutta.

Họ muốn quay cảnh mẹ cùng các chị nữ tu Bác ái đang làm việc trong căn nhà Hấp Hối, bên cạnh những kẻ sắp từ biệt cõi đời.  Thế nhưng nhóm của Malcolm đã gặp phải một vấn đề khó khăn: căn phòng họ tính quay phim hơi tối, không đủ ánh sáng cần thiết cho việc thâu hình, mà trong nhà lại không có một ổ cắm điện nào cả.

Tuy nhiên, sau khi bàn thảo, họ quyết định cứ tiến hành thu hình trong cảnh tranh sáng tranh tối của căn phòng Hấp Hối.

Nhưng rồi, kết quả, trước bao cặp mắt ngạc nhiên, những thước phim thâu được lại tuyệt vời quá sức tưởng tượng.  Ánh sáng trong các hình ảnh đạt đến mức độ hoàn hảo.  Dường như đã có một luồng sáng ấm dịu nào đó phát ra trong lúc họ đang quay phim.

Malcolm, người mà sau này trở thành một Kitô hữu, lúc bấy giờ đã bị thuyết phục hoàn toàn với ý nghĩ là ánh sáng đã phát ra từ tình thương mà người ta có thể bắt gặp khắp nơi trong căn nhà Hấp Hối kia.  Malcolm viết lại trong nhật ký của mình: “Chính tình yêu đã chiếu sáng, một thứ ánh sáng giống như hào quang trên đầu các thánh mà tôi từng được xem thấy.”

Phải chăng đó cũng là thứ ánh sáng mà Đức Giêsu đã tỏ cho ba môn đệ thân tín là Phêrô, Gioan và Giacobê khi Ngài biến hình trước mặt các ông?  Trong cuộc biến hình này, các môn đệ được nghe một lời phán bảo: “Đây là Con Ta yêu dấu, kẻ Ta đã chọn, các ngươi hãy nghe lời Ngài” (Lc 9:35).  Trong chương kế tiếp, Thánh sử Luca đã khéo léo trình bày việc “nghe lời” Đức Giêsu không gì khác hơn là ra đi rao giảng Tin Mừng Tình thương.  Chương 10 đã kể việc Chúa sai 72 môn đệ lên đường truyền giáo, đồng thời cũng làm nổi bật giáo lý của Đấng Cứu Thế qua câu hỏi “giới răn nào trọng nhất” của một luật sĩ, và qua câu chuyện “Người Samari Nhân Hậu” như những minh họa cho giáo lý yêu thương.

Cao điểm của cuộc biến hình là lời mời gọi “Hãy nghe Ngài.”  “Nghe Ngài” là để tiếp nối những cuộc biến hình khác, giữa cuộc đời này, bằng tình yêu.  Chính nhờ tình yêu mà Mẹ Têrêsa đã biến những thân xác tanh hôi, đau yếu, bị bỏ rơi, nên những con người có đầy đủ phẩm giá và đáng tôn trọng.  Chính nhờ tình yêu mà mẹ đã biến đổi tâm hồn của Malcolm, một kẻ “coi trời bằng vung”, nên cung điện tươi xinh cho Thiên Chúa ngự trị.

Không phải Chúa Giêsu đã từng nói: “Chính nơi điều này mà mọi người sẽ biết các ngươi là môn đệ của Ta: ấy là các ngươi có lòng mến thương nhau” (Ga 13:35)?  Chính với yêu thương, cảm thông, cứu giúp, chia sẻ mà tha nhân thấy được dung mạo của Đức Kitô trong cuộc đời của bạn và tôi.

Ước gì tình yêu thương nhau sẽ biến hình đời ta và biến đổi đời người.  Ước gì tình yêu đó cũng giúp ta thắng vượt bao gian nan, trắc trở, và khổ giá trên đường đời, để tiến đến một ngày Phục sinh tươi sáng.

Lm Phêrô Bùi Quang Tuấn

Duy trì điều luật này có thể mất nước!

Duy trì điều luật này có thể mất nước!

FB Hoàng Hải Vân

14-3-2019

Đó là việc cho phép chính quyền thu hồi đất của dân để giao cho các doanh nghiệp làm các dự án kinh tế quy định tại Điều 62 Luật Đất đai. Tôi đã viết nhiều bài về điều luật này, cả trên báo chí chính thống và trên facebook và sẽ tiếp tục viết nữa.

Điều luật trên không những vi hiến (vì xâm phạm quyền tài sản của dân), tiếp tay cho các nhóm lợi ích thâu tóm đất đai để tích lũy tư bản thông qua cướp bóc (thu hồi đất vơi giá đền bù rẻ mạt so với giá thị trường, không phải cướp bóc thì là cái gì ?), là nguyên nhân chủ yếu của hơn 80% trong tổng số các vụ khiếu kiện, mà người dân còn có nguy cơ bị trục xuất ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn của mình, hiện nay nhiều người đang phải tha hương trên chính quê cha đất tổ.

Khi các bản quy hoạch sử dụng đất bị các nhóm lợi ích lũng đoạn ban hành tùy tiện, khi mảnh đất của người dân không chắc là của họ vì họ không biết có bị thu hồi hay không và bao giờ thì bị thu hồi, người dân không còn gắn bó với đất đai nữa. Hàng ngàn năm nay, dân ta yêu nước trước hết là yêu bà con họ hàng quê hương bản quán, là yêu chính mảnh đất của mình, dân ta đánh giặc để bảo vệ Tổ quốc trước hết là để bảo vệ mảnh đất mà từng người, từng gia đình sinh sống. Tước đoạt đất đai của dân chính là tước đoạt luôn lòng yêu nước, tước đoạt luôn tinh thần chống ngoại xâm. Sức mạnh toàn dân chống ngoại xâm là do gắn bó với đất đai mà tạo thành, sức mạnh đó nay bị chính các nhà làm luật âm mưu xóa bỏ.

Ngay cả trong thời kỳ bao cấp, từng người dân tuy không có quyền sử dụng đất nhưng họ vẫn được “sở hữu tập thể” thông qua hợp tác xã, về nguyên tắc đất đai vẫn là của họ, họ vẫn có quyền rút khỏi hợp tác xã để lấy lại đất của mình. Dù đó chỉ là nguyên tắc hình thức không có thực chất, dù kinh tế hợp tác xã chỉ triệt tiêu sức sản xuất và dẫn đến nghèo đói, nhưng người dân vẫn hy vọng mình có thể được chia đất trở lại, vì đất hợp tác xã vẫn nằm đó chứ không mất đi đâu. Còn với Điều 62 Luật Đất đai, bất kỳ mảnh đất nào cũng có thể bị thu hồi, tương lai là mờ mịt, không đoán trước được điều gì sẽ xảy ra.

Chưa hết, dọc ven biển, nơi lẽ ra là tuyến phòng thủ quốc gia, đất đai đã bị thu hồi vô tội vạ để giao cho các doanh nghiệp, trong đó có các doanh nghiệp của Trung Quốc và nhiều doanh nghiệp có thể bị các doanh nghiệp Trung Quốc thâu tóm trong tương lai. Trong khi Trung Quốc đang âm mưu thôn tính Biển Đông và đe dọa chủ quyền biển đảo nước ta, nếu như chiến tranh xảy ra thì lấy chỗ nào mà phòng thủ ? Lấy đất của dân để giao cho doanh nghiệp, Trung Quốc có thể thâu tóm lại đất đai của doanh nghiệp thông qua các thể lệ mua bán cổ phần. Khi chiến tranh xảy ra, đất ấy đâu còn có dân nữa mà bảo vệ.

Nếu như nhà nước tôn trọng quyền tài sản của dân về đất đai, người dân có thể mua bán đất đai theo quan hệ thị trường, nhưng dân ta vô cùng nhạy cảm, nên chắc chăn không thể có chuyện dân ào ạt bán đất cho doanh nghiệp Trung Quốc hay bán đất cho các doanh nghiệp có khả năng bị Trung Quốc thâu tóm. Và cũng không có chuyện dọc tuyến phòng thủ biển không còn dân ở.

Thế trận của dân là thế trận vững chắc nhất, thế trận đó đang bị các nhà làm luật câu kết với các nhóm lơi ích xóa bỏ.

Nếu không nhanh chóng xóa bỏ quy định cho phép chính quyền thu hồi đất của dân để giao cho doanh nghiệp làm dự án kinh tế thì việc mất nước chỉ còn là thời gan mà thôi. Nói chống chế độ thì chính điều luật này kích hoạt chống chế độ hơn bất cứ thế lực thù địch nào.