Tại sao Hải chưa vào tù?
Trần Mai Trung
25-3-2019
Năm 2006, Đinh la Thăng là ủy viên (UV) trung ương ĐCSVN và Chủ tịch PetroVietnam. Năm 2011, Thăng được thăng chức Bộ trưởng Giao thông Vận tải. Năm 2016 được lên UV Bộ Chính trị và Bí thư Thành ủy Hồ chí Minh. Năm 2018 Thăng bị chiến dịch “đốt lò” của ông Trọng kết án 30 năm tù với tội cố ý làm trái, tham nhũng công quỹ trong thời gian làm Chủ tịch PetroVietnam.
Bên cạnh con sâu Đinh La Thăng còn có một con sâu lớn hơn, hôi thối hơn, là con sâu Lê Thanh Hải. Trước năm 1975 Hải từ Mỹ Tho lên Sài Gòn làm thợ hàn và hoạt động cho ĐCS. Sau năm 1975, Hải tiến thân qua con đường Thanh niên Xung phong.
Cuộc đời Hải bốc lên khi được làm Bí thư quận 5 trong thập niên 1990. Quận 5 là nơi có nhiều người Việt gốc Hoa sinh sống, có các đường dây tình báo Cộng sản Trung quốc và Quốc dân đảng Đài loan. Năm 2001 Hải là UV trung ương ĐCSVN và Chủ tịch UBND Hồ chí Minh. Năm 2006 Hải được lên UV Bộ Chính trị và Bí thư Thành ủy Hồ Chí Minh. Trong 15 năm làm bố già Hồ Chí Minh, Hải tham nhũng rất nhiều, ăn tham và ăn dơ như lợn, nên nhân dân đặt cho biệt hiệu là “Hải heo”.
– Muốn biết Hải tham nhũng nhiều như thế nào thì hãy nhìn các chân rết, đàn em của Hải. Tất Thành Cang, Phó Bí thư Thành ủy, Ủy viên Trung ương ĐCSVN, cựu Bí thư quận 2, ăn đất Thủ Thiêm, Nhà Bè.
– Nguyễn Thành Tài, Phó Chủ tịch HCM, ăn dự án đường Lê Duẩn.
– Nguyễn Hữu Tín, Phó chủ tịch HCM, Bí thư quận 5, ăn đất đường Thi Sách, Hai Bà Trưng.
– Huỳnh Ngọc Sĩ, sở GTVT, thông gia với Hải, ăn đại lộ Đông Tây.
– Lê Tấn Hùng, Tổng giám đốc Công ty Nông nghiệp Sài Gòn, em trai Hải, ăn 1900 ha đất ngoại thành.
– Trương Thị Hiền, nhà giáo ưu tú, vợ Hải, ăn đất Thủ Thiêm khi làm Phó chủ tịch quận 2, ăn dự án Trường Cán bộ.
Và còn nhiều con sâu khác. Cả một đàn sâu tham nhũng công khai như chỗ không người.
***
“Hải heo” tham nhũng công quỹ, thu tiền ăn chia từ các đàn em. Hải còn kiếm tiền trực tiếp từ người dân. Các lợi ích nhóm muốn khu đất nào thì Hải cho công an đuổi dân đi chỗ khác, đập phá rồi giao đất cho lợi ích nhóm, Hải được chia tiền. Mấy chục ngàn người dân Sài Gòn bị mất nhà cửa vì Hải, một số người lâm vào đường cùng đã tự tử chết. Họ đã chết vì Hải muốn giàu thêm. Thật tàn nhẫn!
Một nguồn tiền của Hải đến từ các lợi ích nhóm, một nhóm chính là công ty Vạn Thịnh Phát (VTP). Chủ của VTP là Trương Mỹ Lan, chị em kết nghĩa với vợ của Hải, và ông chồng HongKong Eric CNK. VTP được thành lập năm 1992 hoạt động bình thường. Năm 2007 thì VTP bắt đầu bốc lên, sau khi Hải là Bí thư Thành ủy, và VTP là công ty con của một công ty khác ở HongKong, Eric là cổ đông thiểu số của công ty đó. Có nhiều tiền từ ngoài đưa vào, có thế lực trong chính quyền, VTP độc quyền thâu tóm hàng loạt phố vàng, đất vàng tại Sài Gòn. Có tin nói những người đứng sau số tiền to lớn đó đã giúp Hải chưa vào tù.
Hải tham nhũng, ai cũng biết. Hải tàn ác, ai cũng ghét. Hải không còn giữ chức vụ gì, chuột đã ra khỏi bình, tại sao ông Trọng không đập nó? Thăng tham nhũng công quỹ bị tù 30 năm, Hải cũng tham nhũng công quỹ, cộng thêm tàn phá nhà cửa mấy chục ngàn người dân, một số người đã tự tử chết, bán đất đai cho “người lạ” qua vỏ bọc VN, tại sao Hải chưa bị tù chung thân? Phải chăng Thăng chỉ trích nhà thầu TQ nên vào tù, còn Hải hợp tác với người TQ nên không vào tù?
Có người nói ông Trọng không có khả năng bắt “Hải heo” vào tù. Những người dân bị mất nhà, đi làm dân oan, sẽ không được thấy công lý. Có thể nói Hải là kẻ tham nhũng nhất nước trong 15 năm làm bố già ở Hồ Chí Minh, có nhiều tội ác với nhân dân.
Tổng-Chủ muốn đốt “Hải heo” trong lò mà không làm được thì ai sẽ làm? Giải pháp cuối cùng là nhân dân Việt Nam phải đốt đảng cộng sản thì mới đốt được “Hải heo”!
“ĐẠO PHÁP-DÂN TỘC-CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”, BIẾN THÁI CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM HIỆN TẠI

25.03.2019
Thầy Tuệ Sĩ là một trong những người hiếm hoi của thời đại đủ tư cách, về sở học Phật giáo lẫn vị trí nhân chứng sống nhìn thấy mọi thăng trầm Phật giáo từ năm 1963 đến sau 1975 cũng như bây giờ, để viết về Phật giáo. Những gì ông viết không chỉ là chứng cứ. Nó là nỗi lòng của một bậc tu học. Đọc bài viết này của ông sẽ giúp hiểu rõ Phật giáo sau 1975 đã bị phá một cách có hệ thống như thế nào, dẫn đến tình trạng ngày càng sa lầy bát nháo vô phương cứu vãn! Hãy nghe lại câu “dằn mặt” của Mai Chí Thọ, lúc đó là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM, với Hòa thượng Thích Trí Thủ, bấy giờ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo, rằng: “Các thầy chỉ có hai con đường, theo hoặc chống. Các thầy theo, chúng tôi tạo điều kiện cho sinh hoạt. Các thầy chống, chúng tôi còn đủ xe tăng thiết giáp đó”! Trích…
…
“ĐẠO PHÁP-DÂN TỘC-CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”, BIẾN THÁI CỦA PHẬT GIÁO VIỆT NAM HIỆN TẠI
Lời Dẫn: Bài tham luận này được viết đã lâu. Nguyên đề là “Văn minh tiểu phẩm,” chỉ là bài tham luận có tính chuyên đề. Bỗng nhiên nó mang tính thời sự. Ban đầu người viết không có ý định phổ biến rộng rãi, mà chỉ giới hạn trong một số thức giả đọc để suy ngẩm về quá khứ và tương lai.
Tuy nhiên, nay nó được cho phổ biến, vì trong mấy tuần vừa qua, Nhà Nước đã vận dụng bộ máy tuyên truyền khổng lồ và độc quyền, từ diễn đàn Quốc hội, cho đến các cuộc họp một số phường quận; từ Hội đồng chứng minh, Giáo hội trung ương, cho đến các ban Đại diện Phật giáo quận; bằng các phương tiện phát thanh, truyền hình, báo chí; mục đích là xác định lại lập trường “trước sau như một” của Đảng CSVN đối với Phật giáo, và cũng xác định sự hiện hữu duy nhất của Phật giáo qua đại diện hợp pháp là Giáo hội Phật giáo Việt Nam, mà thực chất là một tổ chức chính trị của Đảng, thực hiện đúng sách lược tôn giáo theo chỉ thị của Lenin: “Đảng phải thông qua tôn giáo để tập hợp quần chúng.” Chính điều đó xác định rõ nhiệm vụ lịch sử của Giáo hội Phật giáo Việt Nam như là công cụ bảo vệ Đảng, đúng như lời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh trước đây đã tuyên bố: Phật giáo Việt Nam là chỗ dựa cho người Cộng sản Việt Nam làm cách mạng (…)
Trước khi giới thiệu bản văn, nhân tiện tôi ghi thêm một vài sự kiện có tính lịch sử gần nhất, để người đọc có thêm cảm hứng suy luận. Tôi nói sự kiện lich sử gần nhất, là muốn nói ngay đến sự xuất hiện của Pháp sư Thích Trí Độ lần đầu tiên tại miền Nam sau ngày Cộng sản chiến thắng. Trên lễ đài chiến thắng, gồm các lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, hàng cao nhất. Pháp sư thay mặt Phật giáo miền Bắc, mà trên cương vị người chiến thắng, là chính thức đại diện toàn thể Phật giáo Việt Nam. Đó là vị Pháp sư, mà miền Nam gọi là Đại lão Hòa thượng. Ngài bận chiếc áo sơ-mi cụt tay như các cán bộ cao cấp khác của Đảng và Nhà Nước. Sự thực như vậy rất rõ: Phật giáo không tồn tại nữa ở Miền Bắc, mà chỉ tồn tại như một bộ phận của Đảng và lãnh đạo Phật giáo chỉ là cán bộ của Đảng và Nhà Nước.
Ở miền Nam, theo báo cáo của Trần Tư, tài liệu của Bộ Nội vụ phổ biến năm 1996, bấy giờ chỉ có “khoảng 2,5 triệu tín đồ.” Nhưng do nhu cầu lịch sử, nói theo lý luận của Đảng, nghĩa là chưa xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội nên tôn giáo như thuốc phiện ru ngủ vẫn còn có nhiệm vụ lịch sử của nó; do nhu cầu lịch sử nên Đảng thừa nhận tồn tại tín ngưỡng Phật giáo. Tín ngưỡng, chứ không phải tôn giáo. Bởi vì, tin và thờ bình vôi, cây đa, ông Táo, ông Địa, là tín ngưỡng, chứ không phải tôn giáo. Đảng tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhưng chỉ cho phép tin một số hiện tượng. Ngoài ra là mê tín, hoặc duy tâm mang tính phản động thì triệt để bài trừ.
Năm 1980, tôi được anh Võ Đình Cương mời họp thảo luận về văn hóa Phật giáo tại tòa soạn Giác Ngộ, tại đó, đại diện Mặt trận Thành phố HCM đến dự, và đề nghị (thực chất là ra lệnh): Nhiệm vụ văn hóa Phật giáo là bài trừ mê tín; do đó phải xét lại trong Phật giáo những gì không thuần túy thì phải dẹp bỏ. Thí dụ, Quan Âm, Địa Tạng có thuần túy Phật giáo hay không? Tôi phản ứng: đó là đức tin tồn tại ít nhất hơn 2.000 năm, trên một phạm vi châu Á rộng lớn; do đó không ai có quyền xét để dẹp bỏ. Tin hay không, đó là quyền tự do cá nhân. Nhưng dẹp bỏ thì không ai có quyền.
Ngay sau 1975, nhiều tượng Phật lộ thiên bị giựt sập. Gây chấn động lớn nhất là giựt tượng Quan Âm tại Pleiku. Viện Hóa Đạo đã có những phản ứng quyết liệt, và đích thân Hòa thượng Đôn Hậu mang tài liệu phản đối ấy ra báo cáo Thủ Tướng Phạm Văn Đồng. Hòa thượng kể lại cho tôi nghe, sau khi chuyển hồ sơ vi phạm chính sách tôn giáo lên Thủ tướng; hôm sau Hòa thượng được một Đại tá bên Bộ Nội vụ gọi sang làm việc. Sau khi nghe Đại tá lên lớp chính trị, Hòa thượng nói: “Bởi vì Thủ tướng có nhờ tôi sau khi vào Nam trở ra Bắc, báo cáo Thủ tướng biết tình hình Phật giáo trong đó. Vì vậy tôi báo cáo những vi phạm để Chính phủ có thể kịp thời sửa chữa, ngăn chận cán bộ cấp dưới không để vi phạm. Nếu Thủ tướng không muốn nghe thì thôi. Còn việc lên lớp chính trị như thế này, đối với tôi (Hòa thượng) thì xưa quá rồi.” Dù sao, phản ứng ấy cũng làm chùn tay những đảng viên cuồng tín Mác xít, và tự kiêu về chiến thắng với khẩu hiệu nhan nhản các đường phố lúc bấy giờ: “Chủ nghĩa Mác Lê-nin bách chiến bách thắng muôn năm!” Nghĩa là, không thể tự do hoành hành như trong những năm sau 1954 trên đất Bắc.
Ở đây, chúng ta phải đặt câu hỏi: sau 1975, nếu không có Phật giáo miền Nam, cùng với thái độ cương quyết của các vị lãnh đạo Giáo hội Thống nhất, Phật giáo Việt nam sẽ thoi thóp đến lúc nào rồi đứt hơi luôn, với đà tự kiêu chiến thắng 1975 và với ảo tưởng về thành trì xã hội chủ nghĩa bách chiến bách thắng của Liên Xô?
Năm 1982 là cột mốc lớn cho Phật giáo Việt Nam, với lời tuyên bố của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Đảng không dại gì mà dựa lưng vào chỗ mình chưa nắm chắc. Do đó, bằng mọi giá phải cải tạo Phật giáo miền Nam, giống như cải tạo xã hội chủ nghĩa theo phương thức tịch thu tư liệu sản xuất và đưa các chủ tư bản đi lao động cải tạo. Đảng biết chắc, tuy gặp phải chống đối quyết liệt của lãnh đạo Phật giáo, nhưng với bạo lực chuyên chính trong tay, sẽ phải cải tạo thành công. Trước hết, sự bức tử đối với Thượng tọa Tâm Hoàn, Chánh Đại diện GHPGVNTN tỉnh Bình Định, năm 1975, gây kinh sợ không ít cho những ai cưỡng lại ý chí của Đảng. Kinh hoàng nhất là cái chết của Thượng Tọa Thiện Minh năm 1978, trong trại giam K4, Bộ Nội vụ. Đó là thời gian tôi được giam cùng trại với Hòa thượng Thiện Minh, nhưng hoàn toàn cách ly. Chỉ biết rõ, khi nghe tiếng Hòa thượng trả lời thẩm vấn ở phòng hỏi cung kế cận. Tất cả điều đó củng cố cho tuyên bố của ông Mai Chí Thọ, bấy giờ là Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố HCM, nói thẳng với Hòa thượng Trí Thủ, bấy giờ là Viện trưởng Viện Hóa Đạo: “Các thầy chỉ có hai con đường, theo hoặc chống. Các thầy theo, chúng tôi tạo điều kiện cho sinh hoạt. Các thầy chống, chúng tôi còn đủ xe tăng thiết giáp đó.” Hòa thượng trả lời: Không theo cũng không chống. Nhưng, đối với Đảng, không có con đường thứ ba.
Ý chí của đảng là một chuyện. Nhưng những người Phật giáo cũng nên tự đặt câu hỏi: Ban Liên lạc Công giáo Yêu nước cũng hoạt động rất tích cực, nhưng không đưa được Hội đồng Giám mục vào trong Mặt trận Tổ quốc. Trong khi, rất nhanh chóng, Phật giáo trở thành một bộ phận của đảng Cộng sản Việt Nam. Tại sao?
Từ ngày thành lập đến nay, Giáo hội thành viên Mặt trận đó đã làm những gì? Làm nhiều lắm, vì chùa chiền đồ sộ thêm lên. Như lời Hòa thượng Thanh Tứ phát biểu mới đây trong buổi lễ khai giảng của trường Phật học Trung cấp tỉnh Bình Định. Hòa thượng nói: “Phật giáo thời Lý rất thạnh. Nhưng không bằng nay. Vì nay cơ sở của ta to lớn hơn.” Ấy là, theo như lời Hòa thượng nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong bài phát biểu: nhờ chính sách của Đảng. Đó là sự thực không thể chối cãi. Nhưng cần nói cho rõ thêm, Việt Nam chúng ta bây giờ tiến bộ hơn thời Hồng Bàng gấp vạn lần. Thời Lý, nước Việt Nam chỉ từ Thanh Hóa trở ra Bắc, chỉ hơn 1/3 lãnh thổ hiện nay. Như vậy thì cơ sở hiện nay nhất định phải to lên rồi.
Nhưng cái to hơn ấy của lịch sử bốn nghìn năm văn hiến lại chưa bằng một phần nhỏ của Thái Lan chỉ hơn 8 thế kỷ định cư. Và cũng nhờ chính sách của Đảng, nếu chính sách đó trước sau như một, nghĩa là như Phật giáo miền Bắc trước 1975, thì không biết ngày nay các Hòa thượng khi xuất hiện trước công chúng sẽ khoác tăng bào, hay cũng chỉ bận áo sơ mi cán bộ như Pháp sư Trí Độ trước đây? Trên toàn miền Bắc, cho đến 1975, có trên dưới 300 “ông sư, bà vãi.” Đến 1996, theo báo cáo Bộ Nội vụ của Trần Tư, “Hiện nay Phật giáo ở miền Bắc có khoảng 3.000 tăng ni, tín đồ phần đông là ông già (bà già là chủ yếu–nguyên văn). Số cao tăng tiêu biểu hầu hết đã già yếu không còn khả năng hoạt động. Số tăng ni trẻ trình độ văn hoá cũng như lý luận về Phật giáo thấp, không đủ sức làm nhiệm vụ tranh thủ Phật giáo miền Nam và hoạt động quốc tế.” Giáo hội Phật giáo Việt Nam phục vụ cho cái gì, theo báo cáo đó đã quá rõ.
Vậy thì, qua hơn 20 năm hoạt động, trong tư cách là một bộ phận của đảng, Giáo hội PGVN đã làm thêm được gì cho văn hóa Phật giáo Việt Nam so với những gì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã làm trước 1975? Trong khi cả khu vực, và kể luôn cả nước Việt Nam đều tiến bộ, theo chừng mực nào đó, mà Phật giáo Việt Nam chưa lấy lại được thế đứng của nó trong lòng văn hóa dân tộc như trước đó, vậy thì Đảng hỗ trợ Phật giáo Việt Nam tiến theo hướng nào trên trường quốc tế? Ngoài tờ Giác Ngộ ra, với ba cơ sở giáo dục cao cấp, tương đương đại học, nhưng đã có công trình gì đáng kể?
Vậy thì, qua hơn 20 năm hoạt động, trong tư cách là một bộ phận của đảng, Giáo hội PGVN đã làm thêm được gì cho văn hóa Phật giáo Việt Nam so với những gì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã làm trước 1975? Trong khi cả khu vực, và kể luôn cả nước Việt Nam đều tiến bộ, theo chừng mực nào đó, mà Phật giáo Việt Nam chưa lấy lại được thế đứng của nó trong lòng văn hóa dân tộc như trước đó, vậy thì Đảng hỗ trợ Phật giáo Việt Nam tiến theo hướng nào?
Bề ngoài, cũng còn có mặt đáng nói khác, đó là giáo dục. Trước hết, bao nhiêu cơ sở Trung học Bồ đề, và các Viện Đại học: một Vạn Hạnh, và một Phương Nam, của Phật giáo miền Nam, nay biến đi đâu mất? Nói là biến, vì hầu hết các tăng ni sinh, kể cả những vị đang học tại các trường cao cấp Phật học, không biết các cơ sở giáo dục này là cái gì, dạy những gì trong đó. Chính vì vậy mà họ chỉ biết Phật giáo Việt Nam tiến bộ vì chùa to Phật lớn.
Các tăng ni sinh này được đào tạo để làm gì? Không thấy họ được đưa về các địa phương để giảng pháp cho Phật tử. Cũng không có cơ sở văn hóa nào để họ phục vụ. Hầu hết, học xong, trở về chùa, làm nghề thầy cúng hoặc thầy bói. Tất nhiên cũng có nhiều thầy cô vẫn tìm cách mở các khóa học Phật pháp, nhưng cũng chỉ giới hạn trong một số tỉnh thành lớn, nhất là Thành phố HCM. Ngay như Huế, được xem là kinh đô của Phật giáo miền Nam, hầu như các thầy chỉ đi cúng và đăng đàn chẩn tế, hoặc lập đàn chay phá cửa địa ngục cho cô hồn đi chơi, chẳng có buổi giảng kinh nào đáng kể. Còn cái trường gọi là cao cấp Phật học, hay Học viện Phật giáo Hồng Đức, sau khi Hòa thượng Thiện Siêu tịch rồi, không còn thầy cô nào đủ sức dịch cho xuôi một trang luận Câu-xá, thì lấy chữ đâu mà giảng dạy kinh luận cho tăng ni sinh trình độ cao đẳng, đại học?
Nhìn chung, Phật giáo chỉ đang phục vụ nhiều nhất cho người giàu. Còn quần chúng tại các vùng sâu xa, vì họ thiếu phước, kiếp trước ít tu, nên nay chẳng mấy khi được nghe các thầy cô thuyết pháp. Còn lập đàn chẩn tế và phá cửa địa ngục cho ông bà cha mẹ siêu thăng, đốt vàng mã thật nhiều cho ông bà có tiền tiêu và có xe hơi nhà lầu, dưới âm phủ, thì họ không đủ tiền.
Tóm lại, nếu nói Phật giáo Việt Nam hiện tại chẳng có tiến bộ gì thì không đúng. Vì cơ sở chúng ta hiện nay đồ sộ hơn trước, kể cả miền Nam trước 1975 chứ không cần so sánh xa xôi lùi cho đến đời Lý như Hòa thượng Thích Thanh Tứ. Ngoài việc xây dựng chùa to Phật lớn, Phật giáo hiện tại đã đóng góp gì cho gia tài văn hóa, tư tưởng của dân tộc, ngoài sứ mệnh được giao phó là rao truyền chính sách sáng suốt của Đảng quang vinh? Còn chuyện tìm một vị trí của Phật giáo Việt Nam, dù chỉ khiêm tốn thôi, trong thế giới hiện đại, là điều mộng tưởng xa vời.
Gần đây, các trường Phật học tại Sài Gòn sợ tăng ni sinh nghe thêm những nguồn thông tin không phù hợp với sự tuyên truyền một chiều vừa độc quyền vừa độc đoán của Nhà nước, nên vừa cảnh cáo, vừa khuyên răn: hãy quên đi quá khứ mà lo chăm học cho hiện tại. Quên đi quá khứ hận thù, để sống trong tình cảm dân tộc bao dung, đó là điều cần phải học. Nhưng quên đi những thành tựu quá khứ gần nhất, chỉ cách đây chưa đầy 30 năm, để rồi so sánh sự tiến bộ của ta ngày nay với thời đại Hồng Bàng, hay với thời Lý như Hòa thượng Thanh Tứ, thế thì bản chất của nền giáo dục Phật học ấy là gì? Có phải các thầy muốn dạy tăng ni sinh quên đi những hy sinh gian khổ của Thầy Tổ đã tạo ra di sản ngày nay, do vậy họ sẽ nhận thức dễ dàng rằng những gì chúng ta đang thừa hưởng ngày nay là nhờ công ơn Đảng và Nhà nước?
Lời hăm của các thầy có giá trị “hàn mặc di luân” của những nhà giáo dục. Chính vì thế tôi cho phổ biến bài tham luận này, mà trước đó tôi cho là ý kiến cá nhân nên giới hạn người đọc. Bây giờ tôi vẫn xem đây chỉ là quan điểm cá nhân. Nhưng tôi cho phổ biến để các thầy có cơ sở kiểm chứng những thành tựu mà Nhà nước đã giúp Phật giáo Việt Nam. Tất nhiên, tôi nhận mọi trách nhiệm trước pháp luật, và trên hết, trước lương tâm của một con người còn tin tưởng giá trị làm người.
Già Lam 10-11- 2003,
…..
Nguồn: “Tuệ Sĩ Đạo sư – Thơ và phương trời mộng”, tập 2, Nguyên Siêu; Ban Tu Thư Phật Học Hải Đức Nha Trang, in lần thứ nhất; California – Hoa Kỳ 2006
(Copy từ trang của nhà báo Mạnh Kim).
Biểu Tình Trước Nhà Máy Formosa Texas





Biểu Tình Trước Nhà Máy Formosa Texas
Hôm nay thứ Bảy 23 tháng 3, 2019, như đã dự tính, khoảng gần 100 dân cư Texas-Louisiana, đại diện của 12 hội đoàn xã hội dân sự bảo vệ môi trường của người Mỹ đến từ Hoa Thịnh Đốn, Caiforna, New Orleans, và nhiều thành phố tại Texas đã cùng với Cộng đồng Người Việt Quốc Gia tại Houston và đồng hương Việt Nam từ Dallas, San Antonio, Austin, Houston, New Orleans đã đến Point Comfort, thành phố nhỏ giáp biển thuộc đông nam Texas nơi có nhà máy Formosa Plastic đã xả thải nhựa làm ô nhiễm hệ thống sông rạch miền nam Texas khiến cá tôm, hải sinh vật bị ô nhiễm và đem mầm mống bệnh tật cho dân cư sống trong vùng.
Những người tham gia cuộc biểu tình, đặc biệt là người Việt Nam đã lớn tiếng tố cáo công ty Formosa đã xả thải chất độc hóa học vào biển khiến cá chết, biển bị ô nhiễm trầm trọng, khoảng trên 250 ngàn người mất công ăn việc làm khiến trên 4.8 triệu người bị ảnh hưởng. Công ty Formosa sau đó đã bắt tay với nhà nước CS trả một số tiền tượng trưng rồi đàn áp thẳng tay những người muốn kiện công ty Formosa đòi đền bù hoặc chỉ cần nói hoặc viết chữ Formosa là có thể bị bắt, bị đánh đập tù đày, những bản án lên đến 10, 14, 20 năm tù.
Đoàn người biểu tình đã đến địa diểm đầu tiên là lạch Cox Creek, tọa lạc phía bên hông của nhà máy Formosa, tiếp giáp với xa lộ 35 được Formosa gọi là Outfall 6, là nơi mà Formosa đạt ống thải để xả thẳng hàng nhiều triệu tấn hột nhưa trong hơn 20 năm qua. Ở đây họ đã dùng những thuyền nhỏ chèo bắng tay hoặc có máy nổ để tuần hành, trong khi những người còn lại đứng cầm biểu ngữ và hô những khẩu hiệu để hỗ trợ: ” Stay Out of Louisiana Formosa” (Hãy tránh Lousiana Formosa), “No Job on The Dead Planet” ( Hành Tinh Chết Không Cần Việc Làm), “Let Protect Our Climate” ( Hãy Bảo Vệ Khí Hậu Của Chúng Ta”, “Nhóm Ngư Phủ Miền Trung Tây” …
Báo chí, truyền thanh, truyền hình Mỹ Việt dầy đặc. Họ quay phim, chụp hình phỏng vấn Ban tổ chức cũng như những người tham gia, có cả 3 công ty làm phim có mặt để quay phim cho những cuốn phim họ đang thực hiện.(Còn tiếp)
Đài Loan đưa tiếng Anh thành ngôn ngữ chính
Tôi đã khóc khi không có giày để đi…
Trên thế gian này có biết bao nỗi thống khổ ! Nhưng không nỗi khổ nào giống nỗi khổ nào !!! Nhưng nghị lực phi thường họ đã vượt qua tất cả ! Cảm ơn Trời Phật, Cảm ơn cha mẹ đã cho tôi 1 thân hình lành lặn đầy đủ !!! Cầu cho tất cả nhân loại trên thế gian được sống trong an toàn ấm no hạnh phúc !!! Chúc cháu mãi mãi mạnh khỏe an yên trong cuộc đời ! Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có, dù không đẹp bằng người khác, nhưng vẫn hạnh phúc hơn những mảnh đời éo le, thiệt thòi khác, nhiều người đã đẹp rồi còn muốn đep nữa nạm dụng dao kéo chỉnh sửa để rồi cuối cùng, biến dạng không ai dám nhìn nha !!
Cầu mong em luôn khỏe mạnh bước tiếp trên con đường đầy khó khăn cố gắng lên trời phật sẽ phù hộ cho em !!
NẮNG SÀI GÒN
NẮNG SÀI GÒN
Sài Gòn Tháng Ba
Nắng vàng thêm nỗi nhớ
Nắng cháy da người
Nắng đốt sợi buồn khô
Tháng Ba bơ phờ
Tháng Ba bỗng lơ ngơ
Giàn hoa nhỏ nắng tràn qua kẽ lá
Sài Gòn nhớ
Sài Gòn thương
Sài Gòn quen mà lạ
Nụ hôn nào làm tơi tả đời nhau
Đau quá đi thôi , làn môi bỗng úa nhàu
Tay không đủ ngăn lao xao màu nắng
Sài Gòn đó
Của một thời xa vắng
Của một thời đội nắng đợi chờ ai
Sài Gòn trong tôi
Một đời mãi không phai
Sài Gòn mãi là tình yêu và nỗi nhớ
Sài Gòn 25.3.2019

ĐCSTQ đã huỷ hoại Phật giáo và các tôn giáo khác thế nào?
Phá hoại tôn giáo không chỉ là việc khiến con người hiểu sai về tôn giáo, mà còn phá hủy tôn giáo từ bên trong, biến tôn giáo đó thành một thứ tà đạo, đánh tráo các giáo lý chân chính bằng giáo lý tà đạo nhưng vẫn giữ nguyên tên nhằm phục vụ cho các mục tiêu quyền lực thay vì mục tiêu chân chính của tôn giáo là giúp con người đề cao đạo đức.
Lịch sử nhân loại cho thấy có 5 thủ đoạn thường dùng để phá hoại một tôn giáo, đó là:
- Phá hủy môi trường lưu truyền
- Làm méo mó giáo nghĩa
- Dựng chuyện, chụp mũ, tuyên truyền, kích động thù hận
- Phá hoại từ bên trong
- Tôn giáo chính trị – Sùng bái cá nhân
Phá hoại từ bên trong là cài những người không có tín ngưỡng vào bên trong tôn giáo, trực tiếp dẫn dắt những người có tín ngưỡng đi theo con đường sai lầm, đồng thời khiến những người chưa bước chân vào tôn giáo cảm thấy chán ghét tôn giáo… từ đó mà hủy đi niềm tin của con người nói chung vào giá trị chân chính của tu luyện, nâng cao chuẩn mực đạo đức, hướng về cội nguồn của văn hóa truyền thống.
“Phá hoại tôn giáo không chỉ là việc khiến con người hiểu sai về tôn giáo, mà còn phá hủy tôn giáo từ bên trong…. Đó là việc cài những người không có tín ngưỡng vào bên trong tôn giáo, trực tiếp dẫn dắt những người có tín ngưỡng đi theo con đường sai lầm, đồng thời khiến những người chưa bước chân vào tôn giáo cảm thấy chán ghét tôn giáo… từ đó mà hủy đi niềm tin của con người nói chung vào giá trị chân chính của tu luyện, hướng về cội nguồn truyền thống…”
Hiện trường vụ nổ nhà máy hóa chất Trung Quốc làm 800 người thương vong
Sang Nguyen shared a link.
Hai máy bay Nga chở 100 quân sĩ đáp Venezuela
VẬY LÀ HIỂU PUTIN RỒI ĐÓ NHE
Nước thải đen ngòm ào ào tấn công biển Đà Nẵng, người dân và du khách tá hỏa tháo chạy
Hôn nhân tốt là học được cách khoan dung cho sự không hoàn hảo của bạn đời
Hôn nhân tốt là học được cách khoan dung cho sự không hoàn hảo của bạn đời
Yêu đương nhiều năm, không bằng kết hôn một năm có thể biết hết tính cách của người bạn đời. Sau khi kết hôn, hai người dần tiết lộ ‘màu sắc’ thật của mình…
Cô con gái của người hàng xóm sắp kết hôn, bố mẹ cô ấy có mối quan hệ tốt với tôi, muốn tôi có thể dặn dò cô ấy mấy điều. Tôi là người chứng kiến cô bé dần dần trưởng thành. Cô bé là một người con gái thiện lương, tính cách ngay thẳng, những việc nhỏ có chút hồ đồ, nhưng việc lớn tuyệt không thể ngớ ngẩn. Chàng trai hôn phu kia là một anh chàng thông minh, cũng giống như cô gái, có tính cách đơn giản.
Hai người là bạn cùng lớp đại học, trải qua những năm này, cũng chịu đựng thử thách của tình yêu, trải qua nỗi đau chia tay. Cho đến hôm nay, 6 năm sau, tựa như đưa tay làm tan mây thấy ánh trăng, cuối cùng cũng kết thúc tình yêu đường dài và chuẩn bị bước vào cung điện hôn nhân.
Các bạn trẻ sẽ biết rằng hoàng tử và công chúa bước vào cung điện hôn nhân, không phải là kết thúc của câu chuyện, mà là khởi đầu của một hành trình khác.
Phải trải qua ‘năm cửa ải, chém sáu tướng’ trên con đường dài mới đi đến bến bờ bên kia của hạnh phúc.
Yêu đương nhiều năm, không bằng kết hôn một năm có thể biết hết tính cách của người bạn đời. Sau khi kết hôn, hai người dần tiết lộ ‘màu sắc’ thật của mình.
Chàng không còn là hoàng tử hào hoa, áo quần bảnh bao là lượt, nàng không còn là cô công chúa dịu hiền xúng xính váy áo mà có thể là một người nóng nảy, không thích làm việc nhà…
Nếu có sự chênh lệch như rơi từ độ cao vạn trượng như vậy, chúng ta nên cân bằng như thế nào?
Đêm đó, tôi suy nghĩ về điều đó, và muốn nhắn gửi cho cô cháu gái kia một lời khuyên:Một cuộc hôn nhân tốt đẹp, là khoan dung với sự không hoàn hảo của đối phương.
Không biết cô gái có hiểu điều tôi muốn nhắn gửi hay không.
Ai chẳng muốn có một cuộc hôn nhân hoàn hảo?
Nhưng trên đời nào có người bạn đời và cuộc hôn nhân hoàn hảo như thế? Nếu có thì cũng chỉ là ‘một mắt nhắm một mắt mở’ giả ngốc mà thôi.
Vậy nên, có thể bình thản ung dung, tìm lấy điểm chung, gác lại mọi sự bất đồng, mới có được sự bình an vô sự của hôn nhân.
Từ từ đối diện với bản thân và chấp nhận cuộc hôn nhân không hoàn hảo, chấp nhận một người bạn đồng hành không hoàn hảo.
Bao nhiêu cay đắng, bao nhiêu ngọt bùi, cùng bao nhiêu cãi vã và mâu thuẫn… đều đã trải qua rồi. Cả chồng và vợ đều đã trưởng thành hơn rất nhiều. Khi này mới biết cảm ơn nhân duyên và số phận đã cho ta là bạn đời của nhau.
Giữa vợ chồng với nhau, ngoài tình nghĩa thì còn có duyên nợ. (Ảnh minh họa: goalcast.com)
Hôn nhân, chia thành nửa đầu và nửa cuối
Khi còn trẻ, đó là nửa đầu.
Trong nửa đầu, sẽ có nhiều hơn những xung đột phát sinh: mâu thuẫn với bạn đời, mâu thuẫn trong cách dạy con, mâu thuẫn với mẹ chồng, thậm chí xuất hiện người thứ ba… Khi này, ‘tinh thần tranh đấu’ của của cả chồng và vợ đều rất cao. Khi chiến tranh nổ ra, không gì khác hơn là cướp bóc chiếm hữu đất đai, ai cũng muốn giành phần thắng về mình.
Cuộc sống không ai sẽ luôn suôn sẻ, luôn có những va chạm và thất bại, luôn có những câu chuyện xảy ra, và tất cả là để thử thách lòng người.
Chúng ta có thể vấp ngã nhưng rồi vội vàng đứng dậy để đi đến nửa sau của hôn nhân.
Sau tuổi trung niên, đó là nửa thứ hai
Nửa sau của hôn nhân chủ yếu là đối mặt với những thử thách lớn hơn, ví dụ, với bệnh tật, với đủ thứ tai nạn, với tuổi già…
Tình yêu vào lúc này đến thật chân thực và vô thức.
Nhắm mắt làm ngơ trước những thiếu sót của bạn đời, sau đó, đối phương thực sự trở thành nửa kia gắn bó với phần còn lại của bạn.
Do đó, khi con người đến tuổi trung niên, họ sẽ dần phát triển trí tuệ của hôn nhân. Họ biết thay đổi và chấp nhận những thiếu sót của người bạn đời ở bên cạnh mình. Từ đó họ chăm sóc, bên nhau sớm tối không một chút kêu ca oán thán.
Sau tuổi trung niên vợ chồng lúc này đối với nhiều thứ sẽ không còn nặng nề nữa, tình yêu đến thật chân thực và vô thức. (Ảnh minh họa: kamzakrasou.sk)
***
Sớm hay muộn mọi người sẽ hiểu rằng hầu hết chúng ta đều không hoàn hảo. Tất cả đều có khiếm khuyết, chúng đều mong manh, chúng không hoàn hảo, chúng rất tầm thường.
Nhân duyên đưa hai người đến với nhau, và xây dựng nên một nơi gọi là “Nhà”. Với một người hoàn toàn xa lạ, họ đã yêu thương và sưởi ấm cho nhau.
Bạn càng sớm biết tha thứ, khoan dung đối phương, bạn sẽ càng sớm có được hạnh phúc.
Tình yêu dẫu thật đẹp, nhưng hôn nhân cũng không dễ dàng.
Hôn nhân là một tòa thành, bên trong có chiến hữu đồng minh của bạn.
Hôn nhân là một hợp đồng giấy, và bên kia là đối tác của bạn, người được giao phó cho bạn.
Vì có cơ hội đến với nhau, hãy chắc chắn rằng sẽ học cách tha thứ cho sự không hoàn hảo của người ấy.
Khi bạn không may ‘say nắng’ người khác, cảm thấy chán nản và muốn từ bỏ người bạn đời, lúc này hãy tự hỏi: Bạn có hoàn hảo hay không?
Khi giận, đừng ngại nhìn lại khuyết điểm của chính mình. Nên nhớ rằng, người ấy đã ở bên cạnh mình, cùng trải qua bao nhiêu khó khăn thử thách, coi như người ấy cho bạn “vay mượn tình yêu”. Vậy thì giờ đây, điều bạn phải trả là lãi suất cao gấp bội. Vậy sao còn nghĩ đến hai từ “Chia tay”?
Những ai hạnh phúc trong hôn nhân cuối cùng sẽ hiểu rằng:
Thỏa hiệp không phải là thừa nhận thất bại, mà là nhận ra bản chất sáng suốt, rộng mở của cuộc sống.
Tha thứ không phải là hèn nhát, mà là sự can đảm và lòng trắc ẩn sau khi đọc được ý nghĩa của cuộc đời.
Một cuộc hôn nhân tốt đẹp, là khoan dung với sự không hoàn hảo của đối phương. Vợ có phẩm chất, chồng có khuôn mẫu, dẫu kết hôn nhiều năm, vợ chồng vẫn mãi yêu thương nhau!
From: TU PHUNG










