Nguyên nhân việc người dân bị mất hàng trăm triệu đồng là do cán bộ của Agribank tại Phòng giao dịch Ninh Diêm đã lợi dụng lòng tin, mối quan hệ thân thiết với khách hàng để thực hiện hành vi chiếm đoạt tiền trên tài khoản của khách hàng thông qua việc đưa chứng từ khống cho khách ký trước hoặc giả mạo chữ ký của khách hàng để rút tiền.
Thuế bù tham nhũng…



Lấy ngân sách để kinh doanh ngoài ngành, lỗ chỏng vó, vậy mà còn tính vào giá điện, giá xăng dầu để dân gánh. Thì việc lấy mỡ nó rán nó bằng cách tính luôn chi phí tuyên truyền tiết kiệm điện vào giá điện là chuyện nhỏ thôi, có gì phải lăn tăn.
“TẤN CÔNG NGƯỢC LẠI
Bài trên fb Luân Lê:
“TẤN CÔNG NGƯỢC LẠI
Tôi hỏi rằng ở Đà Nẵng có ai bao che cho tay cán bộ ký văn bản này không mà sao có thể ra một văn bản trái luật và xâm phạm vào quyền công dân, quyền giám sát và bảo vệ pháp luật của người dân? Trong khi Bộ luật Tố tụng hình sự quy định rõ nguồn tin tố giác tội phạm là từ người dân, từ truyền thông, báo chí.

THỰC CHẤT VỀ CÁI GỌI LÀ PHÁP QUYỀN XÃ HỘI CHỦ NGHĨA
THỰC CHẤT VỀ CÁI GỌI LÀ PHÁP QUYỀN XÃ HỘI CHỦ NGHĨA
Chuyên gia cảnh báo: Bắc Hàn có thể sẽ ám sát Đoàn Thị Hương sau phiên tòa tại Malaysia
“Điều mà Bình Nhưỡng lo lắng đó là sau một vài năm, một trong hai hoặc cả 2 người phụ nữ có thể thay lòng đổi dạ vì ăn năn hay vì một lời đề nghị tài chính đến từ một nhà xuất bản nào đó… và kể câu chuyện thật sự, làm một cuốn phim, hay lên truyền hình và nói về những tương tác của họ đối với những “ông chủ” Bắc Hàn.
Nguồn gốc lịch sử về bức ảnh Lòng Chúa Thương Xót
Nguồn gốc lịch sử về bức ảnh Lòng Chúa Thương Xót
Năm 1931, một nữ tu người Ba Lan, Faustina Kowalska, đã được đón nhận một cuộc hiện ra của Chúa Giêsu. Người yêu cầu bà vẽ một hình ảnh theo mẫu mà bạn đã thấy, với dòng chữ, “Lạy chúa Giêsu, con tín thác nơi Người.” Faustina đã ngoan ngoãn thực hiện yêu cầu này và kết quả là hình ảnh Lòng Chúa Thương Xót ngày hôm nay. Đó là một trong những bức ảnh được tôn kính nhất trên thế giới.
Tuy nhiên, không dễ để giữ hình ảnh ở nơi an toàn. Trong quá khứ nó đã bị đánh cắp, mua bán và thậm chí là chôn vùi.
Đây là theo nhà báo David Murgia trong cuốn “Thánh Faustina và dung mạo của Chúa Giêsu Lòng Thương xót.”
David Murgia, Tác giả “Thánh Faustina và dung mạo của Chúa Giêsu Lòng Thương xót”:
“Cuốn sách kể lại câu chuyện có thật về hình ảnh của Lòng Thương Xót này. Thông thường mọi người luôn nghĩ về phiên bản ở Krakow. Tuy nhiên, hình ảnh nguyên thủy của Lòng Thương xót Chúa là hình ảnh đã được tạo ra dưới sự hướng dẫn và giám sát của Thánh Faustina Kowalska. Đây là một hình ảnh thực sự và duy nhất về Lòng Thương Xót của Chúa.”
Đức Thánh Cha Phanxicô đã cầu nguyện trước hình ảnh ở Krakow. Tuy nhiên, đó không phải là hình ảnh gốc. Phiên bản này được thực hiện vào năm 1944 bởi Adolf Hyla.
Phiên bản gốc đã được Marcin Kazimirowski thực hiện 10 năm trước đó, dưới sự giám sát của Thánh Faustina. Đó là trong một khu bảo tồn ở Vilnius mà Đức Thánh Cha cũng đã đến thăm. Có một sự khác biệt lớn giữa hai hình ảnh.
David Murgia, Tác giả “Thánh Saint Faustina và dung mặt của Chúa Giêsu Lòng Thương xót”:
“Đôi mắt của hình ảnh Lòng Thương Xót Chúa thật sự này vô cùng trân quý vì Chúa Giêsu không nhìn vào con người, mà Người nhìn xuống. Điều này là do Thiên Chúa không tự áp đặt, mà là mời gọi. Người không nhìn thẳng vào mắt bạn vì Người không muốn đe dọa bạn. Vì lý do này, Người hướng ánh mắt xuống dưới.”
Bức ảnh này đã ở Ba Lan, Litva và Bêlarut. Nó đã sống sót sau cuộc xâm lược của Đức Quốc xã và Liên Xô. Nếu nó không được các nữ tu và những người cất giấu và tìm thấy nó, thì ngay nay, ít người biết đến sự tồn tại của nó.
Jos. Tú Nạc, Nguyễn Minh Sơn
From: Do Tan Hung & Nguyen Kim Bang
Sắp qua đời vì ung thư giai đoạn cuối, chàng trai 24 tuổi để lại bức thư khiến cả thế giới thức tỉnh.
Sắp qua đời vì ung thư giai đoạn cuối, chàng trai 24 tuổi để lại bức thư khiến cả thế giới thức tỉnh.
Tôi không buồn bởi vì tôi biết những ngày cuối đời mình đã sống thật ý nghĩa. Tôi chỉ nuối tiếc vì tôi không còn có cơ hội chiêm ngưỡng những điều tuyệt vời của cuộc sống, chẳng hạn như công trình sáng tạo của Al hay dự án hay ho tiếp theo của Elon Musk. Tôi cũng hi vọng rằng chiến tranh ở Syria và Ukraine sẽ sớm kết thúc.
Rất nhiều người trong chúng ta đang sống như một chiếc máy được lập trình sẵn, chúng ta không thực sự sống mà chỉ đang tồn tại. Chúng ta thể hiện ra bên ngoài rất nhiều nhưng thực ra bên trong lại trống rỗng và lạc lõng một cách đáng sợ. Chúng ta thức trắng đêm chỉ để lo lắng về những vấn đề không đáng có như các hóa đơn, tiền bạc hay cách người khác nghĩ về chúng ta…
Tại sao chúng ta lại phải sống như vậy?
Có lẽ không ai trong chúng ta biết chính xác được điều gì sẽ xảy ra khi đến cuối cuộc đời, rồi ai cũng trở về với cát bụi. Tuy nhiên, cách ta định hướng cuộc sống này, những lựa chọn ta đưa ra trong đời sẽ định hình nên nhân cách và sự tồn tại của chúng ta. Thế nhưng nhiều người lại đang khóa chặt bản thân với những ràng buộc của cơm áo gạo tiền thay vì nuôi dưỡng tâm hồn bên trong.
Mỗi ngày đến công ty, chúng ta chỉ ngồi nhìn đồng hồ, đếm thời gian để về nhà nghỉ ngơi. Mỗi ngày đều lặp lại như vậy. Chúng ta giành hết tất cả để theo đuổi thứ gì đó rồi một buổi sáng thức dậy, ta ngây người tự hỏi tại sao mình phải làm vậy. Có lẽ bạn cảm thấy cuộc sống của bạn rất ổn, mỗi ngày trôi qua như bạn muốn nhưng lời khuyên từ chàng trai 24 tuổi đang hấp hối trên giường bệnh này sẽ khiến bạn phải suy nghĩ lại.
Chàng trai đã chia sẻ câu chuyện của mình trên Reddit và nó được lan truyền tới cả thế giới. Chúng tôi hi vọng bạn sẽ học được vài điều quý giá từ chàng trai này và nhận ra rằng thời gian của chúng ta trên hành tinh này thực sự rất ngắn ngủi. Do vậy, hãy tận dụng thời gian hợp lý, hãy yêu, hãy sống hết mình trước khi quá muộn màng.
Hãy đọc lá thư của chàng trai này và tự suy ngẫm xem mình đã, đang và sẽ sống thế nào!
“Tôi chỉ mới 24 tuổi nhưng tôi đang chọn cho mình chiếc cà vạt cuối cùng trong đời. Tôi sẽ đeo chiếc cà vạt đó trong đám tang của mình, nó sẽ diễn ra trong vài tháng nữa. Có thể nó không hợp với bộ vest của tôi cho lắm nhưng tôi nghĩ nó là chiếc cà vạt hoàn hảo trong hoàn cảnh này.
Kết quả chẩn đoán ung thư của bác sĩ đến quá muộn màng, khiến tôi chẳng còn chút hi vọng mong manh nào để kéo dài cuộc sống của mình. Nhưng tôi nhận ra rằng điều quan trọng nhất là trước khi từ giã cõi đời, bạn đã đóng góp được gì cho thế giới tươi đẹp này. Lối sống của tôi, sự tồn tại hay biến mất của tôi chẳng có chút ý nghĩa nào bởi vì tôi chưa làm được gì cho cuộc đời này.
Trước đây, tâm trí tôi luôn chứa quá nhiều điều. Tuy nhiên, khi tôi nhận ra thời gian của mình không còn nhiều, tôi biết được thứ nào mới là quan trọng. Vậy nên, tôi viết lá thư này với một mục đích hơi ích kỷ, tôi muốn cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn bằng cách chia sẻ với các bạn những điều tôi đã nhận ra:
– Đừng lãng phí thời gian làm công việc mà bạn không thích. Làm sao bạn có thể thành công trong lĩnh vực mà mình không hề đam mê. Bạn chỉ có thể dành hết đam mê, sự kiên trì, và cống hiến cho công việc bạn yêu thích mà thôi.
– Đừng lo ngại những gì người khác nghĩ về mình. Nỗi sợ khiến bạn yếu đuối và tê liệt. Nếu bạn để nỗi sợ thống lĩnh, mọi thứ sẽ ngày càng tồi tệ cho đến khi bạn chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch. Hãy lắng nghe và làm theo điều trái tim mách bảo. Có người sẽ nói bạn điên khùng nhưng sẽ có người coi bạn là một huyền thoại.
– Kiểm soát cuộc sống của chính mình. Hãy tự chịu trách nhiệm với mọi thứ xảy ra trong đời bạn. Loại bỏ những thói quen xấu và sống một cuộc sống lành mạnh hơn. Tìm một môn thể thao khiến bạn hứng thú. Và hơn hết, đừng trì hoãn! Cuộc sống của bạn được tạo nên bởi những điều bạn đã làm chứ không phải những gì bạn chưa làm.
– Trân trọng những người xung quanh. Bạn bè, người thân của bạn chính là ngọn nguồn cho tình yêu thương và sức mạnh của bạn. Đó là lý do bạn nên trân trọng, yêu quý họ, đừng coi sự yêu thương của họ là nghĩa vụ hiển nhiên.
Tôi khó mà biểu hiện hết được những xúc cảm của mình về tầm quan trọng của những điều giản đơn ấy nhưng tôi hi vọng bạn sẽ lắng nghe những lời chân thành của một con người nhận ra thời gian được sống quý báu đến thế nào.
Tôi không buồn bởi vì tôi biết những ngày cuối đời mình đã sống thật ý nghĩa. Tôi chỉ nuối tiếc vì tôi không còn có cơ hội chiêm ngưỡng những điều tuyệt vời của cuộc sống, chẳng hạn như công trình sáng tạo của Al hay dự án hay ho tiếp theo của Elon Musk. Tôi cũng hi vọng rằng chiến tranh ở Syria và Ukraine sẽ sớm kết thúc.
Từ khi còn sống đến khi sắp lìa đời, chúng ta quan tâm quá nhiều đến sức khỏe và thân thể mình nhưng chúng ta lại không nhận thấy tấm thân này của chúng ta chỉ là một chiếc hộp chứa đựng nhân cách, suy nghĩ, niềm tin và định hướng với thế giới này. Dù những thứ trong chiếc hộp này không thể thay đổi thế giới đi chăng thì cũng không sao cả. Tôi tin rằng mỗi người chúng ta đều có sức mạnh tiềm ẩn bên trong và cần rất nhiều can đảm chúng ta mới nhận ra được nó.
Bạn có thể chọn một cuộc đời tạm bợ, phó mặc mọi thứ cho hoàn cảnh, mặc kệ từng ngày, từng giờ trôi qua một cách vô nghĩa. Hoặc bạn hãy đấu tranh cho niềm tin của bản thân và viết nên câu chuyện cuộc đời của chính mình. Tôi hi vọng bạn sẽ lựa chọn đúng.
Hãy để lại dấu ấn cho thế giới này. Sống một cuộc đời ý nghĩa, dù bạn định nghĩa cuộc sống ấy như thế nào đi nữa. Hãy tiến về phía trước. Chúng ta đang rời bỏ một sân chơi tuyệt vời – nơi mọi thứ đang hoàn mỹ, nhưng chúng ta không thể ở lại mãi mãi nơi này.
Cuộc đời chúng ta chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi trên hành tinh xinh đẹp đang phóng hết tốc lực về phía bóng tối vô tận của vũ trụ xa xôi ngoài kia. Vậy nên, hãy tận hưởng quãng thời gian có hạn này để sống với đam mê. Hãy làm cho cuộc đời mình thú vị hơn và ý nghĩa hơn.
Cảm ơn vì tất cả!”.
From TU- PHUNG
Người Việt cao quý
Người Việt cao quý

Khi đặt bút viết những dòng chữ này, Sáu tui không dám để tựa là “Người Việt Xấu Xí,” như nhà văn Bá Dương của Trung Hoa dám viết, vì sợ bị phe ta “đục” tơi tả, như đã từng bị “đục” nhiều lần trước đây, vài kẻ còn dọa giết Sáu tui nữa! Mới đây, một người ghét tui kinh hồn đã xin lễ cầu hồn cho tui “đột ngột qua đời,” rồi người khác phóng lên Facebook, rồi Email, khiến bà con gọi gia đình tui, chia buồn tới tấp.
Thiệt tình, Sáu tui vốn thần tượng hóa Nhà Văn, Nhà Thơ Phùng Quán từ khuya, nhất là những câu thơ để đời của ông: “Yêu ai cứ bảo là yêu. Ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai ngon ngọt nuông chiều. Cũng không nói Yêu thành Ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng không nói Ghét thành Yêu… Tôi muốn làm nhà văn. Đi trọn đời trên con đường chân thật. Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi. Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã. Bút giấy tôi, ai cướp giật đi. Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá.”
Vì thế, mà tôi vẫn viết, nhưng thú thật, tôi thua ông họ Phùng nhiều lắm, vì lâu lâu, tôi cũng “né đạn,” tuy khi “viết” không “lách” nhiều, nhưng mà cũng chẳng dám viết huỵch toẹt ra những điều cấm kỵ. Chẳng hạn như bài này, tôi để tựa đề là “Người Việt Cao Quý,” chứ không dám viết theo kiểu Bá Dương, cũng như không mạnh bạo như một Blogger nữ còn ở Việt Nam, dám chơi trên FaceBook môt bài độc đáo: “Người Việt hèn hạ.” Thiệt đáng phục!
Bà con nghĩ coi, người Việt mình đi đâu cũng tự hào là mình là giống Rồng Tiên, có hơn 4000 năm văn hiến, rồi qua Mỹ, thành công thiệt lẹ, mới chỉ có hơn 40 năm mà danh tiếng lẫy lừng, từ chính trị, đến kinh tế, tài chánh, văn chương, khoa học và cả quân đội nữa. Có giống dân di cư nào mà mới đến Mỹ chưa được nửa thế kỷ mà quân đội có mấy ông Tướng giữ địa vị rất cao như Việt Nam ta không? Có mấy dân tộc mới qua Mỹ đã thành Dân Biểu Liên Bang, Tiểu Bang, Nghị Sĩ như chúng ta không? Rồi phi hành gia, khoa học gia, toán học, Tiến Sĩ, Kỹ Sư, Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ nhiều như lá mùa Xuân… Những cơ sở thương mại do người Việt làm chủ nhiều như rừng…Nhà hàng Việt bây giờ được Mỹ ưa chuộng hơn món Thái, Trung Hoa… nhiều. Đặc biệt là có nhạc sĩ thần đồng Evan Lê, mới 4 tuổi đã lừng danh là nhạc sĩ dương cầm cỡ quốc tế. Vậy, nếu có Nổ chút chút là “Người Việt Cao Quý” cũng đáng lắm chứ.
Tuy nhiên, có điều Sáu tui không dám nổ mạnh là mấy năm sau này, tội phạm do người Việt gây nên cũng không ít. Nhà tù bây giờ nghe thấy tiếng Việt ì xèo. Có lẽ đồng hương chúng ta, sau một thời gian định cư tại xứ người, tiến lên quá lẹ, nên trong sinh hoạt mới đẻ ra nhiều cái kỳ cục, nhịn nói không nổi.
Số là, hôm sau Trung Thu, Sáu tui đến Costco để “renew” lại cái thẻ, đang đứng chờ đến lượt mình thì thấy có một cặp vợ chồng Việt lủ khủ khiêng chừng vài chục hộp bánh Trung Thu đến trả! Có lẽ gia đình này mua cả mấy tá bánh về để bán mà bán không hết, nên sau Tết, đem hoàn lại Costco! Trời không phụ kẻ gian, nên người nhân viên lắc đầu, không nhận lại bánh đã quá hạn! Hai vợ chồng tẽn tò đi ra!
Một lần khác, sau Tết ta cả gần tháng, Sáu tui cũng đến đổi đồ (đổi chứ không trả) cái máy nấu ăn, vì quá nhỏ, thì thấy hai ông mang trả các chậu hoa Tết đã héo queo, lá vừa vàng khè, vừa đen thui, cánh hoa thì lắc léo! Có nghĩa là các ông mua hoa về trưng Tết xong thì đem trả, lấy tiền lại, vì chắc chắn khi mua, các ông không thấy lá héo, hoa tàn, mà chỉ thấy nụ hoa tươi nở như thiếu nữ 18! Chưa thấy ai ngu đến nỗi mà vác hoa tàn về nhà? Thiệt là mắc cở! Lợi dụng sự dễ dãi của Costco mà mua hoa về làm bảnh với bà con rồi xài cho đã, đem trả! Chơi vậy thì chơi với ai?
Điều đáng xấu hổ là thấy tui dòm dòm có vẻ khó chịu với hai nhân vật cao quý kia, bà nhân viên người Mỹ quay qua nói với tui: “Coi vậy, chứ còn đỡ lắm! Có bà mua quần lót (underwear) về xài hai ngày rồi cũng đem trả!” Tui nghe nói vậy, thì rùng mình, chới với, đỏ mặt, cứng họng luôn, không biết chống đỡ sao cho dân mình khi có người mang họ “Keo, Bần” sang nước người Bảo Trợ để trả ơn!
Ở Home Depot cũng vậy, có người mua búa, kìm, mỏ lết về sửa nhà, sửa cống, rồi cũng đem trả, mặc dù xài mấy món đó đến sứt sẹo! Sáu tui từng thấy có ông thợ đem trả gần như mọi món đồ cần thiết cho một vụ sửa nhà, kẽo kẹt trên mấy cái xe “cart”! Mua cho đã rồi đem trả, trong đó, nhất định đã có vài món xài rồi! Sáu tui nghĩ bụng, “Kỳ thiệt ta! Nếu chưa sẵn sàng để sửa nhà, thì đừng mua vội. Nếu mua rồi, mà chưa muốn thực hiện, thì đừng xài dụng cụ của người ta! Nếu lỡ xài rồi thì phải mua, cho dù đó là không cần thiết.
Kinh hãi nhất là việc mua đồ lót, mặc rồi trả lại. Nghĩ tới mà ghê tay! Việc cho trả đồ là một phương pháp quảng cáo của nhà chế tạo cũng như cho cửa hàng, nhưng không vì thế mà lợi dụng để làm lợi cho mình, mà quên cái hại của người ta.
Thiệt ra, những chuyện nhỏ nhặt này cũng chưa làm mất đi tính “Cao quý” của người mình nhiều, mà thời gian gần đây, nhiều y sĩ bị treo bằng vì lạm dụng Medical, có ông bị tù về tội sờ mó bậy bạ, có ông cho thuốc nghiện để lấy tiền “ngoài lề.” Lại có ông nhà giáo bị tù vì tội quay phim lén con trai tại “Rét-Rum.” Mập béo gì mà coi! Kỳ cục thiệt ta!
Chủ tiệm Neo bị tù vì tấn công tình dục khách hàng. Người bán nhà lừa gạt khách hàng, chế thêm tiền “cost” không có xuất xứ, chuyên gia tài chánh bị tù vì biến nhà của người thành nhà của mình. Mới tuần qua, một ông tính đốt nhà hàng xóm bị phú lít bắt bỏ bót! Chưa kể ở trên mạng i-meo, các ông đối lập ở hai đảng Dân Chủ hay Công Hòa, chửi nhau tưng bừng, chửi tục, chửi xéo, chửi oang oang, chửi tàn canh gió lạnh luôn!
(Nói thiệt nhe, các vị cứ tha hồ “chửi-bênh” nhau, nhưng các vụ “chửi – bênh” này sẽ chẳng làm rụng một sợi.., chân lông của Mỹ, hoặc làm cho một ông Mỹ nào khoái chí mà thay đổi chính sách với Việt Nam. Người Mỹ có chính sách của họ: “American First!” “Nothing else!”)
Ôi chao! Người mình nhiều “nhân tài” mà cũng có nhiều “nhân tai.” Chớ chi những “lời hay, ý đẹp” mà người mình đã từng nghe nhiều thập niên qua được áp dụng, sao cho toàn thể cộng đồng mình mỗi ngày mỗi vững mạnh. Chớ chi cuốn truyện “Tâm hồn Cao Thượng” đã được Hà Mai Anh dịch ra tiếng Việt thấm nhuần vào mọi tâm hồn Việt Nam hải ngoại, để chúng ta lúc nào cũng hãnh diện là “con Rồng, cháu Tiên” thiệt chứ không phải “con Rùa, cháu Ếch,” cứ nổ oang oang, rỗng tuyếch làm mất mặt những “nhân tài” Việt thứ thiệt trên toàn thế giới.
Chu Tất Tiến
Bandito… (Đạo tặc!)
Bandito… (Đạo tặc!)
Một họa sĩ trẻ, không tiếng tăm, sống trong một căn phòng chật hẹp, cũ kỷ, chuyên đi vẽ chân dung cho người khác kiếm sống qua ngày. Một ngày nọ, có 1 nhà phú hộ, thấy những bức tranh của chàng họa sĩ trẻ rất sống động, nên bèn đến nhờ chàng vẽ cho 1 bức chân dung. Đôi bên đồng ý với giá là 10.000 đồng. Sau 1 tuần lễ, bức tranh hoàn thành, nhà phú hộ đến đúng hẹn để lấy tranh.
Đến lúc đó, ông nhà giầu sanh lòng phản phúc, vì thấy chàng họa sĩ vừa trẻ, vừa nghèo vừa chả tiếng tăm gì, nên đã không chịu trả đúng số tiền đã thỏa thuận từ trước. Vì ông ta nghĩ bụng rằng : Bức tranh là chân dung của mình, nếu ta không mua, thì chả có ai bỏ tiền ra mua cả ! Thế thì tại sao ta lại phải trả đến giá cao như thế cho bức tranh này ?— Nghĩ thế ông ta bèn trở mặt, không chịu trả đúng 10.000 như đã giao hẹn nữa, mà chỉ chịu trả 3000 đồng thôi.
Chàng hoạ sĩ trẻ choáng váng, vì chưa gặp chuyện như thế bao giờ, nên đã kiên nhẫn, cố gắng giải bầy cặn kẽ cho ông khách đó rằng, đây là đã giao hẹn rồi, xin ông hãy giữ chữ Tín.
Ông khách thấy thế, biết là mình đã chiếm thượng phong, bèn dứt khoát :
– Thôi anh đừng dài dòng lôi thôi, tôi hỏi anh, 3000 có chịu hay không ??
Chàng hoạ sĩ nghe thế, biết là cha này chơi xỏ lá, tay trên, bèn cố nén cơn giận, trả lời người khách với 1 giọng kiên quyết:
– Không bán ! Tôi thà thí công vẽ, chứ nhất định không chịu để ông làm nhục tôi như thế ! Hôm nay ông nuốt lời, bất tín với tôi, thì tương lai chắc chắn ông phải trả giá gấp 20 lần!
– Cái gì ? Anh nói giỡn chơi ! 20 lần là 200.000, tôi đâu có ngu mà trả đến 200.000 để mua bức tranh này!
– Rồi ông sẽ biết !
Chàng họa sĩ nói theo khi người khách bỏ đi !
Trải qua câu chuyện đau lòng như thế, chàng họa sĩ đã dọn đi, đến 1 nơi khác, tầm sư học nghề, khổ công luyện tập.
Trời không phụ lòng người, mười mấy năm sau, chàng đã dành được 1 chỗ đứng khá quan trọng trong giới hội họa, trở nên 1 họa sĩ khá nổi tiếng.
Còn nhà phú hộ ? Ngay ngày hôm sau thì ông ta đã quên mất câu chuyện chơi xỏ thằng họa sĩ trẻ đáng thương đó rồi.
♦♦♦
Cho đến một ngày, có mấy người bạn thân đã đến kể cho ông ta nghe một câu chuyện lạ:
– Này ông ! có một câu chuyện lạ ghê ! Mấy ngày nay, chúng tôi có đi xem một buổi triển lãm tranh của một ông họa sĩ nổi tiếng, ở đó có treo một bức tranh đề giá chắc nịch, mà trong tranh là một nhân vật trông y hệt như ông, giá đề: không thương lượng, 200.000 đồng ! Mà cái buồn cười là, tiêu đề của bức tranh là: BANDITO!! (Đạo tặc!)
Như bị trời giáng, ông nhà giầu nhớ ngay đến câu chuyện năm xưa !
Lúc đấy , ông mới biết là việc mình làm ngày trước đã tổn thương người họa sĩ trẻ đến mức nào. Ngay tối hôm đó, ông ta đã tìm ngay đến chàng họa sĩ, thành thật xin lỗi, và ngỏ lời xin mua lại bức tranh đó với giá 200.000 đồng.
Chàng họa sĩ trẻ đó tên là: Pablo Ruiz Picasso.(1881—1973)
From: Tu Phung
Chuyện của bên thắng và bên thua cuộc
Chuyện của bên thắng và bên thua cuộc (Phần 2)
2-4-2019
Tiếp theo phần 1: Bác Hiền. Phần 2: Chuyện tù cộng sản của một người lính VNCH

Chỉ một ngày sau 30/4, chính quyền mới đã cho loa gọi những binh lính VNCH ra trình diện để “nhận khoan hồng, về sống với gia đình”. Họ ra rả nói về chính sách hoà hợp hoà giải, toàn những điều tốt đẹp.
Chỉ được ở với gia đình 4 ngày thì bác Hiền bị gọi lên tập trung, không ngờ ngày đó bắt đầu cho 13 năm địa ngục trần gian. Tháng 12/1976, bác Hiền cùng hàng ngàn người tù bị đưa ra Bắc bằng tàu thuỷ, đi từ Tân Cảng.
Họ bị nhét vào một con tàu chở hàng. Con tàu đó có 3 khoang, trước đó một khoang chở than, một khoang chở xi măng, và một khoang chở vôi. Thì nay mỗi khoang nhốt 500 người như chở súc vật, ngồi chồng lên nhau, nằm chồng lên nhau. Ai ở khoang vôi thì đầu tóc người ngợm trắng phớ, khoang than thì đen xì, khoang xi măng thì người bạc phếch.
Cứ hai người còng vào nhau bằng một chiếc còng tay, người này đi vệ sinh thì người kia cũng phải đi theo. Có một câu chuyện đau lòng, khi bước qua cầu để lên tàu, một người trong số họ đã trượt chân ngã xuống biển, thế là người kia cũng rơi theo. Cai tù dửng dưng đứng nhìn họ vùng vẫy rồi chết chìm, không đếm xỉa đến việc cứu người.
Cả khoang 500 người chỉ có 2 cái xô để đi tiểu, và để nguyên đó cả ngày mới cẩu cái xô đi đổ một lần. Có lần không may cái xô bị rớt, nước tiểu đã cũ đổ tung toé vào đầu vào mặt mọi người.
Tàu đến Hải Phòng là 3 ngày 4 đêm, những ngày đêm không tắm rửa, thức ăn thì đầy cát. Từ Hải Phòng bác Hiền bị đưa đi Lào Cai, tiếp tục những ngày lao động khổ sai.
Một lần làm việc trong rừng, bắt chuyện với một người kiểm lâm đã từng vào Sài Gòn sau năm 75, bác Hiền hỏi ông ấy:
“Ông thấy Sài Gòn thế nào?”
“Ôi, chẳng khác nào thiên đường, rất hiện đại và thứ gì cũng có. Trước kia tôi tưởng khác cơ”. Người ấy trầm trồ.
Năm 1978 bác Hiền bị đưa về Tân Lập, Vĩnh Phúc.
Những người tù bị vắt kiệt sức lao động, ăn uống đói khát, nên chết nhiều lắm. Họ chết vì đói, vì kiệt sức chứ không bệnh tật gì, cứ 10 người thì khoảng 2 đến 3 người chết. Không mấy ngày không có người chết. Có những người sáng không thấy dậy đi làm, mở màn ra gọi thì đã chết từ khi nào. Có người đang làm việc thì chết vì say nắng.
Một chiếc ao nhỏ ở trại tù được dùng làm nơi tắm gội chung cho cả người tù và trâu bò, phân nổi lềnh bềnh.
Trung tá Văn Lạc được vợ từ Miền Nam ra thăm và tiếp tế. Đói khát kham khổ đã lâu, nên khi ăn những thức ăn ngon vợ gửi vào, ông Lạc đã bị ỉa chảy, không được cấp cứu, ông Lạc chết ngay sáng hôm sau.
Trung tá phi công Phạm Bình Minh ngã bệnh vì kiệt sức. Khi vợ ông đến thăm, quản giáo không cho gặp mà hẹn đến hôm sau. Đêm hôm đó ông chết, không đợi được đến sáng gặp vợ. Người vợ để thể hiện tình cảm sắt son với chồng, đã đi làm tấm bia cho chồng, đọc một bài thơ, rồi chị cắt phăng mái tóc dài đặt lên mộ chồng.
Biết bao những câu chuyện đau thương trong những trại tù ấy, xung quanh những thân phận ấy. Tử thần luôn rình rập họ bất kể ngày đêm.
Bác Hiền và những người sống sót được một phần là do họ bấu víu vào niềm hi vọng rằng họ sẽ được quốc tế cứu ra. Riêng bác Hiền cứ luôn nhẩm câu thơ của Nguyễn Công Trứ khi bị đi đày:
“Còn Trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này?”
Tháng 4/1982, bác Hiền cùng nhiều người tù được đưa về Nam bằng tàu lửa, tiếp tục 5 năm tù tại Đồng Nai. Trên tàu lửa họ vẫn bị xích tay hai người một vào nhau.
Nhưng có một chuyện lạ. Tàu chạy qua các ga miền Bắc, biết trên đó là những người tù VNCH, những người bán hàng rong ở dưới đã tới tấp ném đồ ăn lên tàu cho họ, nào là đậu phộng, dưa hấu, bánh kẹo…, bất cứ thứ gì trong rổ hàng mà họ đang bán. Nhưng tất cả đều bị đám áp giải tù ném lại xuống, những người tù đói khát không được nhận một thứ gì.
Qua chuyện này mới thấy rõ, bảy năm sau chiến tranh, nhận thức của người dân Miền Bắc đã thay đổi nhiều, họ không còn coi những người lính VNCH là kẻ thù, là xấu xa độc ác như họ từng bị nhồi sọ.
Chuyện của bác Hiền dài lắm, nhưng fb không phải chỗ kể dài, tôi sẽ kể thêm ở những bài viết khác.
Bác Hiền ra tù năm 1988, sau 13 năm khổ sai đày đoạ. Năm 1993 bác được sang Mỹ theo diện HO. Dẫu cuộc sống nay bình yên đủ đầy, nhưng nỗi đau thương quê, thương nước đã khiến bác không thể vô tư hưởng yên vui.
(Còn nữa)
Phần 3: CHUYỆN CỦA MỘT CAI NGỤC CỘNG SẢN
Giang hồ “thế thiên hành đạo”?!
Giang hồ “thế thiên hành đạo”?!
Thứ Hai, 04/01/2019 – 20:05 — VietTuSaiGon
Chuyện này chỉ có trong truyện của Kim Dung, truyện của Thi Nại Am bên Tàu và một vài truyện lẻ trong thời phong kiến Việt Nam, khi mà triều đình lụn bại, sa đọa, các thế lực nổi lên cát cứ, dân tình oán thán…
Trong thời đại rực rỡ “Đất nước có bao giờ được như hôm nay” – lời của Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – sao lại có chuyện giang hồ thế thiên hành đạo? Có đấy, và chuyện này nghe ra không chỉ khôi hài mà đáng sợ! Mới nhìn thấy đơn giản, Dương Minh Tuyền, một đại ca (lẻ) giang hồ, cũng không mấy khét tiếng bỗng dưng đứng ra thế thiên hành đạo trong vụ cô bé học sinh lớp 9, trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên bị bạn đánh đập, lột áo quần và hành hạ đến mức phải nhập viện tâm thần.
Điểm khác biệt ở đây là khi cô bé bị hành hạ, bị bạn cùng lớp đánh đập và nhục mạ, video clip ghi được từ camera an ninh của trường đã bị “ai đó” xóa mất và giáo viên chủ nhiệm, hiệu trưởng thay vì lên tiếng, lên kế hoạch bảo vệ cho cô bé học sinh cũng như giáo dục các học sinh đã bạo lực thì lại giấu nhẹm câu chuyện.
Điều này cho thấy ngay từ trứng nước của sự giáo dục đã có vấn đề, một kiểu lách trách nhiệm để giữ thành tích nhà trường và hơn hết là sự dối trá tự thân của những người làm công tác giáo dục.
Tuy vậy, đáng bàn hơn là hệ thống an ninh, cơ quan công quyền địa phương cũng không có động thái đúng mực, và họ đã vô trách nhiệm.
Một học sinh nữ bị rơi vào trạng thái nạn nhân bạo lực học đường triền miên đến mức phải nhập viện tâm thần mà cơ quan có trách nhiệm của địa phương vẫn không hay biết. Trong khi đó, theo luật hiện hành, các trường phổ thông cơ sở, phổ thông trung học được quản lý và giám sát trực tiếp từ chính quyền địa phương. Đó chỉ mới một vế! Vấn đề thứ hai là tại sao khi đã biết ban giám hiệu nhà trường cố tình xóa đi video clip bạo lực học đường mà cơ quan hữu trách không vào cuộc điều tra, không có động thái chăm sóc với nạn nhân và không có biện pháp răn đe kịp thời đối với những học sinh đã gây bạo lực? Chuyện răn đe học sinh bạo lực và thăm hỏi, chia sẻ với nạn nhân, dường như giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu nhà trường không hề có động thái nào, nó chỉ diễn ra với một đại ca giang hồ. Rõ ràng, ở đây có một sự bất lực không thể chối bỏ của cơ quan công lực, họ không thể hoặc có tình không thể làm gì trước một hiện tượng xã hội có tên gọi là bạo lực học đường một cách dã man, máu lạnh (năm đứa học trò là con gái xúm vào đánh, hành hạ, lột quần áo một đứa bởi đứa bị đánh là con nhà nghèo, cô thế và hơi khờ khạo!).
Sự thờ ơ có tính hệ thống từ giáo viên chủ nhiệm cho đến ban giám hiệu, rồi cơ quan công quyền, thờ ơ đến mức độ chuyện này xảy ra nhiều lần, diễn đi diễn lại, đến mức nạn nhân trở nên trầm cảm và sang chấn tâm lý… Lẽ nào camera an ninh của nhà trường chỉ sắm ra để cho có? Lẽ nào ban giám hiệu, giáo viên chủ nhiệm không một lần thử nhìn vào màn hình camera an ninh mà chỉ sắm để gọi là? Và nếu có nhìn thì biết bao nhiêu lần diễn đi diễn lại, rồi đến khi sự việc tồi tệ xảy ra thì nhà trường lại tổ chức họp kín với phụ huynh của năm đứa gây bạo lực trước, sau đó mời phụ huynh của nạn nhân và trước khi mời đã xóa sạch bằng chứng?
Như vậy phải chăng có sự đồng lõa, toa rập giữa nhà trường và các gia đình của những đứa gây bạo lực? Và khi Dương Minh Tuyền đến thăm hỏi, tặng tiền cho gia đình nạn nhân, lên Youtube tuyên bố sẽ hỏi thăm gia đình những đứa gây bạo lực… Thì, xóm làng của gia đình nạn nhân đón Tuyền như một ngôi sao chính trị, thậm chí mức độ nồng hậu còn cao hơn cả việc đón Thủ tướng hay Chủ tịch nước về thăm làng.
Liền sau sự việc thăm hỏi của Tuyền là việc ông Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ đến bệnh viện thăm nạn nhân! Chuyện khôi hài và lố bịch ở chỗ, một người đầu ngành chỉ lên tiếng sau khi giang hồ (mà báo chí trong nước gọi là “người xã hội”) lên tiếng! Và chuyện càng khôi hài hơn khi ông Bộ trưởng Nhạ đến thăm, gần như chẳng có ma nào đón ngoài những người trong ngành giáo dục, nó khác xa với cuộc đón tiếp hết sức nồng hậu và rầm rộ của người dân khi Tuyền đến thăm. Mặc dù số tiền của Tuyền mang đến tặng cũng không phải là lớn, chưa đầy 30 triệu đồng (đương nhiên không phải là nhỏ) nhưng không ít người cho rằng đó là số tiền “cải cách giáo dục”, số tiền làm thay đổi tư duy giáo dục, số tiền nhân đạo và sạch sẽ nhất…
Ơ Hay! Tiền của giới giang hồ được xem là tiền sạch sẽ, tiền làm thay đổi tư duy giáo dục nghĩa là sao? Trong khi tiền của ngành giáo dục là tiền mồ hôi, xương máu của nhân dân góp trong từng đồng thuế, vậy mà khi qua tay ông Nhạ, nó trở thành một thứ gì đó vô nghĩa, không ai nhắc đến, vậy nghĩa là sao?
Và, cả một hế thống công quyền, hệ thống pháp luật, hệ thống giáo dục đang đứng ở đâu mà để cho một kẻ giang hồ với đúng bộ dạng xăm trỗ đầy mình, vận quần đùi, đi dép lê, tóc húi cua dài tó, mặt mày bặm trợn lại lên tiếng giáo huấn đạo đức cho những đứa học trò hư hỏng?
Và hơn nữa, lẽ nào đất nước này không còn có người nào đủ tư cách, đủ đạo đức và đủ sức hút quần chúng, nhân dân hơn một kẻ giang hồ (mà trong giới xã hội đen thì Tuyền cũng chả có tên tuổi gì)?
Lẽ nào mọi thứ cơ quan hay quan chức chỉ là loại bù nhìn, việc thu xếp, củng cố trật tự, đạo đức xã hội lại là trách vụ của giới giang hồ?!
Liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy xã hội Việt Nam đang chạm đáy?! Và giới giang hồ đã chính thức bước vào “thế thiên hành đạo”?!
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Khóc Nữa Đi Hương
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Khóc Nữa Đi Hương

tuongnangtien
Theo quan điểm của tôi, cách tiếp cận pháp lý … của Chính phủ Việt Nam gây nguy hiểm cho tính mạng của Hương.
Tôi đến Malaysia, lần đầu, vào một ngày Hè. Trưa hôm ấy, chắc có “sự cố” chi đó về hệ thống A.C nên phi trường KL vô cùng nóng bức. Khung cảnh không chỉ ngột ngạt, khó thở mà còn có vẻ bất an vì những toán lính quân phục rằng ri, tay lăm lăm cầm súng, mắt chăm chăm nhìn vào hành khách.
What’s wrong? Chuyện chi vậy cà? Cứ y như là đất nước này đang có một cuộc đảo chánh (coup d’etat) vậy. Cho đến khi đứng chờ đổi tiền, liếc nhìn mấy tờ báo đặt ở quầy hàng kế cạnh – chợt thấy hình ảnh một khuôn mặt trông quen quen – tôi mới hiểu tại sao?
Đoàn Thị Hương!
Tờ Straits Times, số ra ngày 16 tháng 6 năm 2017, chạy tít: “Jong-nam murder: Case set for hearing on July 28 in Shah Alam.” Sự việc xẩy ra này xẩy ra tại đây từ hôm 13 tháng 2 (đã hơn ba tháng trôi qua) mà không khí của phi trường Kuala Lumpur vẫn còn căng thẳng, và hình ảnh của cô gái VN vẫn xuất hiện trên trang nhất của báo chí ở xứ người.
Ảnh: Straits Times
Tuy thế, cũng như bao nhiêu kẻ vô tình khác, ngay sau khi rời sân bay là tôi quên ngay chuyện Đoàn Thị Hương … cho đến mãi hôm nay. Sáng nay, tin tức và hình của em lại tràn ngập mọi phương tiện truyền thông:
- Lawyers for Vietnam woman in Kim Jong Nam murder accuse Malaysia of “discrimination” as her trial is postponed
- Woman charged with murdering Kim Jong Un’s half-brother to stay behind bars after appeal rejectedri
- Đoàn Thị Hương rời tòa trong nước mắt
- Đoàn Thị Hương bị bác đơn kháng án, vẫn bị truy tố ám sát Kim Jong Nam
- Phải Cứu Lấy Công Dân VN Đoàn Thị Hương
- Đoàn Thị Hương thất thần rời phiên tòa ở Malaysia
- Nghị sĩ Malaysia bất bình vì Đoàn Thị Hương vẫn bị truy tố
- Vụ Đoàn Thị Hương: Ngoại giao Việt Nam đã thua!
Truong Huy San lên tiếng: “Uy tín quốc gia không chỉ nằm ở chỗ đã ‘thắng bao nhiêu đế quốc thực dân’ mà còn ở chỗ có bảo vệ được công dân của mình không.” Tôi thường rất thích cách đặt vấn đề tinh tế, sắc sảo (và luôn luôn “sát sườn”) của nhà báo nổi tiếng này nhưng với câu hỏi vừa nêu thì tôi sợ rằng ông hơi bị … “lệch đề.” Vấn đề không phải là khả năng “bảo vệ công dân” của những kẻ đang cầm quyển ở VN mà là họ có bao giờ (thực sự) quan tâm gì đến đến số phận, cùng nỗi an nguy, và an sinh của dân chúng hay không?
Câu trả lời, rõ ràng, là hoàn toàn (và tuyệt đối) không – theo công luận:
- Thùy Linh: Hà Nội không thực sự chủ động, và quyết tâm vận động giúp Đoàn Thị Hương.
- Nguyễn Minh Khuê: Trong trường hợp này, rõ ràng họ sẵn sàng phó mặc cho công dân mình làm con vật tế thần không chút xót xa.
- Đạt Tiến Nguyễn: Chỉ khi nạn nhân người Indonesia được trả tự do và người dân Việt Nam phê phán mạnh quá thì Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh mới gọi điện cho phía Malaysia.
- Nguyễn Thông: Nhà nước này, chính quyền này, bộ máy cai trị này, khi thực hiện hoặc yêu cầu điều gì, trước hết cũng chỉ vì sự tồn tại của nó chứ không phải vì dân.
- Nguyễn Trâm: Đoàn Thị Hương xui khi sinh ra là người Việt
- Hoa Nghi: Cô Hương không phải xui khi là người Việt, mà cô xui vì là công dân của nước CHXHCN Việt Nam.
- Minh Hải: … trong vụ án này dư luận quan tâm và theo dõi qua báo đài thấy một điều rõ ràng là Chính phủ Việt Nam có quá nhiều phản ứng đi sau so với phía Indonesia trong việc vận động hành lang ngoại giao, bảo hộ công dân nước mình.
- Diên Vỹ: Một phụ nữ không nghề nghiệp rõ ràng, gia đình cũng không biết phải làm gì vì không được ai hướng dẫn gì ngoài việc chỉ biết trông cậy vô sự giúp đỡ hiếm hoi của Đại sứ quán Việt Nam, cô Hương dường như hoàn toàn vô vọng.
Điều bận tâm duy nhất của tất cả những vị quan sứ ở mọi cấp – và mọi nơi – là làm sao thu hồi lại vốn (lẫn lời) cho số tiền đầu tư mà họ đã bỏ ra để chạy chức thôi. Đại Sứ Quán VN tại Kuala Lumpur, tất nhiên, cũng không ngoại lệ.
– Ngày 19 tháng 12 năm 2006, nhật báo International Herald Tribune loan tin “có hàng chục thiếu nữ VN đang được trưng bầy tại các quán cà phê ở Mã Lai, để chờ được mua về làm vợ. Sự kiện này khiến cho người dân bản xứ cảm thấy vô cùng bất an, thiếu điều muốn lên… cơn sốt. Họ mô tả đó là một việc làm “bệnh hoạn và vô luân” (The pratice has been described as “sickening and immoral…) Dù vậy, theo AP: ”Đại sứ Việt Nam ở Mã Lai, Nguyễn Quốc Dũng, nói rằng giới chức có thẩm quyền không hề biết có những sự cố như vậy … ” (“Vietnam’s ambassador to Malaysia, Nguyen Quoc Dung, said officials were not aware of such incidents…)
– Hôm 9 tháng 4 năm 2009, RFA loan tin: Sau gần một năm làm việc không được trả lương ở Mã Lai, công nhân xuất khẩu lao động “liên lạc được với nhân viên Đại Sứ Quán VN thì chỉ được trả lời à ới rồi sau đó cúp điện thoại. Khi họ liên lạc trở lại thì không có ai bắt điện thoại để đáp cả.”
– Ngày 3 tháng 4 năm 2018 – theo VOA – một phụ nữ Việt Nam tự sát bằng dao ngay tại Đại sứ quán Việt Nam ở Kuala Lumpur… Vụ tự sát xảy ra ngay tại Đại sứ quán đã khiến nhiều người Việt Nam ở nước ngoài phẫn nộ. Nhiều ý kiến cho rằng tệ nạn lạm thu và thái độ bàng quang, vô trách nhiệm của các cán bộ tại các đại sứ quán Việt Nam đã dẫn đến những uất ức của người dân khi buộc phải đến làm thủ tục.
Đoàn Thị Hương không những chả trông mong gì được vào các viên chức ngoại giao (đốn mạt) này mà còn bị “kẹt” trong mối quan hệ rất tồi tệ giữa Mã Lai và VN về một vụ án mới xẩy ra năm ngoái:
“Trong một phán quyết được đưa ra hôm 30/5, Tòa án Nhân dân Tối cao (TAND) thành phố Hồ Chí Minh đã bác bỏ kháng cáo của các nguyên đơn trong đó yêu cầu ngân hàng Vietinbank hoàn trả số tiền lên tới 4.9 nghìn tỷ đổng (tương đương 215 triệu USD) mà bị cáo Huỳnh Thị Huyền Như đã chiếm dụng. Thay vào đó, thủ phạm chính Huỳnh Thị Huyền Như có trách nhiệm phải bồi thường một số tiền đã lừa đảo nói trên…
Nếu theo phán quyết vừa nêu, Công ty Cổ phần Chứng khoán Saigonbank Berjaya (SBBS) – một chi nhánh của Tập đoàn Berjaya của Malaysia, Bhd ít có hy vọng lấy lại được 10 triệu đô la bị chiếm dụng, tương đương 70% số vốn điều lệ của công ty và có thể khiến cho doanh nghiệp này phá sản. (“Ngân Hàng Malaysia Mất Hy Vọng Thu Hồi Vốn Qua Vụ VietinBank”. RFA 2018-05-30).
Đã thế, em cũng không được chính đồng bào mình hết lòng hổ trợ hay bênh vực – theo ghi nhận của thông tín viên (BBC) Thùy Linh: “Một phần dư luận Việt Nam cũng chỉ trích Đoàn Thị Hương, cho rằng cô gái gốc Nam Định, dù bị lợi dụng, thì vẫn cần phải chịu trách nhiệm thích đáng vì hậu quả của hành động dại dột của cô đem lại.”
Kể ra thì Hương “dại” thật.
Hiện có cả chục ngàn phụ nữ Việt Nam đang hoạt động mại dâm Malaysia. Sao em không bán thân như họ cho nó đỡ phiền mà lại đi làm chuyện bán mạng hiểm nguy đến thế?
Cũng có hằng triệu cô gái Việt Nam, trong lứa tuổi của Hương, đang làm ô sin ở nước ngoài. Sao em không gia nhập lực lượng xuất khẩu này để thể hiện lòng yêu nước, để biết thế nào là gía trị của lao động (vinh quang) và để tránh khỏi bị tiếng đời chê trách là chây lười lao động?
Giản dị hơn, còn trẻ và còn khoẻ, sao em không xin làm công nhân trong một nhà máy thuộc khu chế xuất nào đó gần nhà? Tuy đồng lương không đủ sống nhưng thà sống dở/chết dở ở quê hương – bên cạnh gia đình, cha mẹ, họ hàng – vẫn hơn là chết rục trong lao tù nơi đất lạ xứ người (nhiều) chứ?
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Khóc nữa đi Hương!






