Nguyễn Hữu Linh sẽ thoát tội và những hệ lụy
Hoa Kim Ngo
BTV Tiếng Dân
Mặc dù còn sáu ngày nữa, TAND quận 4, TP HCM mới đưa vụ Nguyễn Hữu Linh, cựu Viện trưởng VKS Đà Nẵng, ra xét xử, thế nhưng, bây giờ mọi người có thể đoán được kết quả.
Zing đưa tin: Gia đình bé gái nói Nguyễn Hữu Linh ‘quý cháu nên ôm hôn’? Mẹ của bé gái, là nạn nhân của vụ ấu dâm, nói rằng: “Khi xảy ra sự việc, tôi đã gặp anh Linh và xác định sự việc cũng chỉ xuất phát từ quý cháu ôm hôn và thơm cháu chứ không xuất phát từ ý nghĩ xấu“.
Trước đó, người phụ nữ này đã từng nói: “Sau khi sự việc xảy ra, vợ chồng chúng tôi không thấy tổn hại gì với bé và ông Linh cũng là ba của hai vợ chồng em T. là chỗ quen biết hay đi chung thang máy với tôi. Tôi yêu cầu cơ quan công an không tiếp tục điều tra và xử lý đối với ông Linh“.
Vì sao mẹ nạn nhân cố chạy tội cho thủ phạm?
Mặc dù mẹ của nạn nhân cố chạy tội cho thủ phạm, nhưng chắc chắn người dân không tin lời bà nói, bởi sau khi con bà được ông Linh “quý” và ôm hôn, cháu bé hoảng sợ, chạy nhanh ra khỏi thang máy (có camera ghi lại), về nhà kể lại sự việc với gia đình.
Ngay sau đó, cha của bé đã đi báo ban quản lý chung cư Galaxy 9, yêu cầu họ trích xuất camera và mời Nguyễn Hữu Linh tới làm việc. Và vụ việc được công bố với công chúng, nên người dân mới biết mà lên tiếng, phản đối hành động của Linh.
Nếu vụ việc chỉ xuất phát từ chuyện ông Linh “quý” cháu, nên “nựng” như lời của mẹ bé gái, liệu gia đình có làm lớn chuyện ngay từ lúc ban đầu, để cả nước quan tâm?
Vẫn không rõ vì lý do gì mà người mẹ này lại đứng ra bao che thủ phạm, bất chấp hắn đã làm tổn hại con gái mình? Gia đình bà bị đe dọa, bị mua chuộc, bà lo sợ vì thủ phạm là một quan chức to, hay bà lo sợ cuộc sống của con gái bà bị ảnh hưởng?
Những hệ lụy khi công lý vắng bóng
Khi những người như Linh làm bậy nhưng không bị trả giá, không bị luật pháp trừng trị thích đáng, sẽ không thể ngăn ông ta và những kẻ như ông ta phạm tội trong tương lai.
Khi luật pháp bị chà đạp, kỷ cương phép nước bị đảo lộn, công lý không được thực thi, chắc chắn sẽ có thêm nhiều nạn nhân phải trả giá. Có thể trong số những nạn nhân tương lai sẽ là bé gái kia và người mẹ đang cố sức bênh vực cho thủ phạm, bởi bọn tội phạm biết rằng, chúng làm bậy nhưng sẽ không bị lôi ra ánh sáng.
Nếu điều đó xảy ra, người mẹ này sẽ không còn cơ hội đòi công lý cho chính mình và con mình nữa rồi, bởi khi bao nhiêu người dân cố sức lên tiếng đòi công lý cho con gái bà, thì chính bà lại ra sức cản trở công lý. Thay vì lên tiếng tố cáo thủ phạm, bà lại bênh vực cho hắn. Bà làm như thế, không chỉ hại con bà, hại bà, mà còn hại bao nhiêu nạn nhân khác.
Nếu Linh thoát tội lần này, xã hội đảo lộn. Sẽ có thêm nhiều nạn nhân là trẻ em bị ấu dâm, nhưng không bị luật pháp trừng phạt. Những ông bố, bà mẹ của các nạn nhân sẽ không cố sức tìm công lý bởi vì họ biết rằng công lý không có trong xã hội này, thay vào đó, chính họ sẽ ra tay xử những kẻ hại đời con gái họ. Loạn bắt đầu từ đây…
______
Mời đọc thêm: Diễn biến gay cấn trước ngày ông Nguyễn Hữu Linh ra tòa vì tội dâm ô (NLĐ). – Nguyễn Hữu Linh không nhận tội dâm ô, chứng minh thế nào? (DV). – Tòa từng trả hồ sơ vụ Nguyễn Hữu Linh, nhưng VKS giữ nguyên quan điểm truy tố (TN). – “Ông Nguyễn Hữu Linh nói không dâm ô nhưng sao lại sợ mất danh dự?” (GĐ&XH/ 24h).
Tự thuật của 1 bác sĩ trẻ: Nhóm người thất đức nhất trong xã hội đã xuất hiện!

Tự thuật của một bác sĩ trẻ
Mỗi một bênh nhân ung thư đều không cam tâm ngồi chờ chết, xuất phát từ bản năng cầu mong được sống, có biết bao nhiêu bệnh nhân đã trở thành “miếng thịt Đường Tăng” tranh đi đoạt lại giữa các phòng khoa của một số bệnh viện bất lương nào đó…
Năm 2009, sau khi tôi tốt nghiệp chuyên ngành khoa ung bướu của trường Đại học y khoa Thiên Tân, tôi may mắn được trở thành bác sĩ khoa Ung bướu của một bệnh viện 3A ở tỉnh Sơn Đông.
Ngày đầu tiên làm việc, tôi khoác lên bộ áo choàng màu trắng, cùng với chủ nhiệm đi kiểm tra phòng. Kiểm tra phòng ca suốt một buổi sáng, tổng cộng có hơn 40 bệnh nhân mắc bệnh ung thư, bệnh tình của mỗi người trong số họ đều không giống nhau, đối với lời của chúng tôi họ đều là bảo sao nghe vậy.
Buổi sáng ngày hôm sau, tôi tiếp nhận khám cho một cụ già mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Nhìn ảnh chụp X-quang của ông, tế bào ung thư đã lan ra toàn thân, không có khả năng trị liệu nữa. Hơn nữa, từ cách ăn mặc của ông có thể nhìn thấy được rằng, gia cảnh của ông cũng không phải khá giả gì, nên không cần phải tốn tiền một cách uổng phí nữa.
Xuất phát từ lòng hảo tâm, tôi gọi cô con gái của ông đến phòng làm việc, đề nghị cô ấy hãy từ bỏ việc trị liệu. Cô con gái của ông khóc ầm lên, đau khổ dẫn ông cụ về nhà. Không ngờ, một tuần sau đó, tôi phát hiện ông cụ lại nhập viện nữa!
Y tá trưởng kể lại rằng sau khi ông cụ về nhà đã không can tâm ngồi “chờ chết”, nên đã bán căn nhà của mình với giá 300 ngàn tệ (khoảng 1 tỷ đồng), lại đăng ký với một chuyên gia khoa Ung bướu yêu cầu chữa trị, lập tức đã được vị chuyên gia này cho vào nằm viện.
Y tá trưởng còn lén lén nói với tôi: ông cụ còn ở trong phòng bệnh nói y đức của anh tệ hại, bản thân không có năng lực chữa bệnh cho ông ta thì thôi, lại còn bảo ông về nhà chờ chết!
Cuối tháng 11/2009, khoa Ung bướu của chúng tôi phát tiền thưởng, bình quân mỗi một người mới được hơn 2.000 tệ! Chủ nhiệm đóng cửa lại mở cuộc họp kín với chúng tôi: “Bệnh viện chúng ta thực hành là kiểm tra đánh giá thành tích, thu nhập trừ đi chi phí lại cộng với tỷ lệ phần trăm trong trích phần trăm mới là tiền thưởng”.
Ông ấy cố tình dừng lại một chút, nói: “Không cần tôi phải giải thích thêm nữa phải không? Các cậu dùng thuốc rẻ có được thêm mấy đồng tiền, đó là tự do của các cậu, nhưng mà, các cậu không thể xem bản thân mình như là Bồ Tát hạ phàm, để cho mọi người phải ăn không khí (nhịn đói) theo các cậu được”. Lời của chủ nhiệm vừa dứt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi, mặt của tôi lập tức nóng bừng…
Chuyện này chưa qua được mấy hôm, bệnh viện lại có một cán bộ nghỉ hưu mắc ung thư tiền liệt tuyến nhập viện, tế bào ung thư đã di căn đến vùng bụng. Bởi đã có giáo huấn từ bài học trước, tôi thử tìm đến vợ của ông nói chuyện: “Tôi nghĩ nên dùng thuốc tốt một chút, bởi vì như vậy có thể kéo dài mạng sống cho bệnh nhân…”.
Lời của tôi vừa dứt, vợ của ông liền gật đầu như gà mổ thóc: “Thuốc nào tốt thì hãy dùng thuốc đó, tôi không tiếc bỏ tiền cho lão Trương nhà tôi!”.
Có được câu nói này, tôi đã thả lỏng chân tay, thuốc gì đắt nhất thì dùng thuốc đó. Cuối cùng, ông cụ ở trong bệnh viện hai tháng, tổng cộng đã tiêu hết 1,3 tỷ đồng, cuối cùng vẫn mất.

Trong lòng tôi tự cảm thấy áy náy với ông cụ. Nhưng điều khiến tôi cười không được mà khóc cũng không xong, đó là sau khi lo liệu hậu sự xong, lãnh đạo bệnh viện lại đặc biệt gửi tặng cho tôi một cờ thi đua, nói tôi coi bệnh nhân giống như người trong nhà, cố gắng nâng cao chất lượng cuộc sống của bệnh nhân ung thư thời kỳ cuối.
Tháng 7/2010, tôi đã tiếp nhận trị liệu cho một bệnh nhân mắc bệnh ung thư phổi thời kỳ đầu, cảm thấy cần phải làm phẫu thuật, liền giới thiệu bệnh nhân cho một bác sĩ thuộc khoa lồng ngực. Không ngờ rằng, bệnh nhân sau khi phẫu thuật, bác sĩ khoa lồng ngực đã đặc biệt mời tôi đi ăn một bữa cơm, và đưa cho tôi 500 tệ tiền phong bì.
Tôi không nhận, anh ta lại nói: “Đây là thứ mà cậu đáng được nhận. Sau này nếu như bên tôi có bệnh nhân cần làm hóa học trị liệu, cũng sẽ giới thiệu cho cậu. Hai chúng ta còn phải hợp tác trong thời gian dài!”.
Sau đó, anh ta còn lấy thân phận người đi trước để dạy dỗ tôi: “Cậu là học sinh vừa mới tốt nghiệp chưa được bao lâu, bây giờ chưa nắm rõ công tác của khoa Ung bướu. Nói một cách đơn giản chính là thế này, bệnh nhân ung thư đến đây, trước hết cần giới thiệu cho bệnh viện ngoại khoa để cho họ làm phẫu thuật, để cho ngoại khoa kiếm được tiền phẫu thuật rồi, rồi chuyển bệnh nhân đến khoa hoa hóa học trị liệu để hóa trị, sau đó rồi chuyển đến khoa xạ trị để xạ trị, đợi đến khi những khoa này đều kiếm được tiền cả rồi, rồi hãy quẳng bệnh nhân đến khoa Trung y uống thuốc”.
Một chuyện xảy ra sau đó đã cho tôi chứng nghiệm được lời của vị bác sĩ ngoại khoa này. Có một bệnh nhân ung thư dạ dày thời kỳ cuối, tế bào ung thư đã di căn đến màng bụng, nhưng vẫn được chuyển đến ngoại khoa làm phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong rồi lại được lần lượt chuyển đến khoa Ung bướu để hóa trị, khoa xạ trị để xạ trị, khoa Trung y uống thuốc bắc, dày vò như vậy trong suốt 3 tháng, bệnh nhân đã chết. Tôi đã từng lén lén lấy tư liệu chụp X-quang của bệnh nhân ra xem thử, vừa nhìn thì phát hiện không có yêu cầu làm phẫu thuật.
Có một lần, bác sĩ ngoại khoa lồng ngực đã từng hợp tác trước đó chuyển đến cho tôi một bệnh nhân ung thư phổi đã phẫu thuật. Người bệnh hơn 70 tuổi, ung thư phổi giai đoạn đầu, dù cho không có làm hóa học trị liệu cũng có thể sống được một thời gian dài.
Không ngờ rằng, khi tôi tốt bụng nói với ông ấy rằng không cần phải làm hóa học trị liệu, ông ấy lại chất vấn tôi: “Sau khi phẫu thuật ung thư thì hóa trị, xạ trị là quy trình điều trị thông thường, nếu như nghe lời cậu không cần phải trị liệu nữa, vậy thì nếu như bệnh ung thư của tôi tái phát, cậu có gánh chịu trách nhiệm được không?”
Thật ra, hóa trị liệu có tác dụng phụ rất lớn, nhất là đối với bệnh nhân ung thư đã tuổi cao sức yếu mà nói, tác dụng phụ càng có thể dẫn đến cái chết. Gắng gượng trải qua hóa học trị liệu trong 4 tháng, khả năng miễn dịch của ông cụ càng lúc càng giảm đi, căn bệnh ung thư cũng đã theo đó mà tái phát.
Dưới yêu cầu mạnh mẽ của người nhà, chúng tôi lại làm phẫu thuật bằng dao gamma cho ông cụ, kết quả khiến cho phạm vi di căn của khối u càng lớn hơn… Bị dày vò hành hạ như vậy trong hơn một năm, cuối cùng ông lão đã chết trong đau đớn!
Đọc đến đây, hẳn ai cũng cảm thấy thật thất vọng. Người bệnh thì khẩn cầu được sống, nhưng lại bị lợi dụng để rút sạch tiền tài. Tuy nhiên, điều đó dường như vẫn chưa là gì so với một sự thật thảm khốc đang diễn ra tại Trung Quốc, khiến người ta không khỏi bàng hoàng khi nghe đến…
Trung Quốc: Nơi nhiều bác sĩ đến bệnh viện không phải để cứu người, mà là để giết người!
Một ngày tháng 3 năm 2006, vì không thể chịu đựng thêm cảm giác tội lỗi và ám ảnh day dứt, Anne, vợ cũ một cựu bác sĩ phẫu thuật Trung Quốc đã đứng ra tiết lộ: Từ cuối năm 2001 đến tháng 10/2003, chồng cô đã lấy đi giác mạc của 2.000 người tu luyện Pháp Luân Công còn sống, nội tạng của họ cũng bị mổ cướp, sau đó thi thể bị hỏa thiêu mà không được sự đồng ý của người nhà.

Mặc dù chính quyền Trung Quốc vẫn liên tục phủ nhận việc lấy nội tạng từ tù nhân lương tâm, nhưng ngày càng nhiều bằng chứng xuất hiện đã tiếp tục chứng minh cho tội ác này.
Điển hình là năm 2009, Tổ chức Thế giới Điều tra về Bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) dẫn lời một sĩ quan công an dấu tên từng làm việc trong hệ thống Công an của tỉnh Liêu Ninh cho biết, vào ngày 9/4/2002, trong một phòng trên tầng 15 tại Tổng y viện Quân đội Thẩm Dương, chính ông đã tận mắt thấy 2 bác sĩ mổ lấy nội tạng của một cô giáo trung học 30 tuổi, vốn là học viên Pháp Luân Công, trong khi cô vẫn còn sống mà không hề tiêm thuốc tê.
Ông nhớ lại: “Con dao cắt xuống thịt, máu tung toé ra khỏi thân thể cô ấy… Ngay lúc đó, chúng tôi (công an vũ trang) đang đứng canh gác với một cây súng trên tay mỗi người. Cô ấy đã bị mổ tung, cô hét to một tiếng “Áaahhh!” Rồi thì cô hô lên: ‘Pháp Luân Đại Pháp Hảo!’…
Ngay lúc đó, bác sĩ, một bác sĩ giải phẫu quân đội, ngại ngùng. Rồi ông ấy nhìn tôi, sau đó nhìn viên công an giám sát chúng tôi. Rồi viên công an gật đầu, và ông ấy tiếp tục cắt vào các tĩnh mạch…
Tim của cô ấy bị cắt ra trước, kế tới là thận. Khi chiếc kéo cắt vào các tĩnh mạch tim của cô, thân hình cô bắt đầu co giật. Cảnh tượng thật là hãi hùng. Tôi có thể bắt chước giọng của cô ấy cho các bạn nghe, mặc dầu tôi không thể bắt chước hết được. Nó nghe giống như có cái gì đang bị cắt đứt, và sau đó cô ấy tiếp tục kêu “Áaahhh!” Từ đó miệng của cô ấy mở rộng, với hai con mắt của cô ấy trợn lên. Trời ơi… Tôi không muốn nói thêm nữa”…

Bên cạnh đó, mặc dù chính quyền Trung Quốc biện minh rằng họ chỉ tiến hành khoảng 10.000 ca cấy ghép mỗi năm, nhưng theo báo cáo điều tra của 2 nhà hoạt động nhân quyền David Matas, David Kilgour và phóng viên Ethan Gutmann được công bố vào tháng 6/2016, mỗi năm số ca ghép tạng thực tế ở Trung Quốc rơi vào khoảng từ 60.000 đến 100.000 ca, vượt xa con số mà chính quyền Trung Quốc đưa ra.
Ngoài ra tại Trung Quốc, bệnh nhân bao gồm cả người nước ngoài, được hẹn là sẽ có nội tạng khỏe mạnh để cấy ghép trong vài ngày, trái ngược với hầu hết các nước phương Tây tiên tiến, nơi một bệnh nhân chờ đợi nhiều tháng, đôi khi nhiều năm, cho một ca cấy ghép. Các nhà điều tra đóng giả là bệnh nhân gọi điện thoại đến các bệnh viện Trung Quốc đã xác nhận điều này.
Báo cáo điều tra của tổ chức WOIPFG công bố vào tháng 6/2015 cũng xác định: “Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng”. “Đây là con số vô cùng ghê rợn, nhưng hoàn toàn đáng tin”, phát ngôn viên của WOIPFG, ông Uông Chí Viễn nói thêm.
Theo ông Uông Chí Viễn, Báo cáo điều tra do WOIPFG bắt đầu thực hiện từ ngày 20/1/2003, trải qua hơn 10 năm theo dõi và điều tra về tội ác tàn sát các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ, trên cơ sở thu thập và nắm vững số lượng lớn chứng cứ, dùng phương pháp điều tra thực chứng kết hợp phân tích chứng nghiệm mới đưa ra kết luận.
Cũng theo điều tra của ông Uông, hơn 9.500 bác sỹ cấy ghép nội tạng từ 865 bệnh viện bị nghi là đã tham gia vào việc mổ cướp nội tạng sống này.

Gần đây nhất hôm 6-7/4/2019, Tòa án Độc lập Điều tra về Thu hoạch Nội tạng cưỡng bức từ tù nhân lương tâm tại Trung Quốc, bao gồm các luật sư, một học giả, một chuyên gia y tế, và một doanh nhân, đã tổ chức các phiên điều trần tại London và sẽ công bố phán quyết cuối cùng vào tháng 6.
Nếu phán quyết của toà án trên thực sự mang sự thật ra ánh sáng, thì rõ ràng phán quyết đó thúc ép cộng đồng quốc tế có nghĩa vụ thực hiện công lý, và đưa những người phải chịu trách nhiệm ra chịu tội.
Giờ đây, ĐCSTQ và cả những người liên quan đang phải đối mặt với áp lực vô cùng lớn trước luật pháp và cộng đồng quốc tế về tội ác được xem là diệt chủng nhân loại này.
Video: Tội ác mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc bị phơi bày trước diễn đàn TED
Chuyện để đời
Chuyện để đời
Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, trưởng khoa đứng lên chia sẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này ông kể về một sự cố đã xảy ra với ông: “lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và bà nói với tôi: “Ôi bác sĩ ơi, con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin ông hãy cứu nó”!
Tôi vội chạy ra theo bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.
Nhà bà ta ở ngoại ô Luân Đôn, và sau một hành trình khó khăn, chúng tôi mới tìm đến nơi. Bà sống trong một căn phòng nhỏ với con trai. Khi bước vào phòng, tôi thấy cậu bé nằm trên giường kê ở góc phòng và đang rên rỉ vì đau đớn.
Sau khi tôi khám và kê đơn cho đứa trẻ người mẹ đưa cho tôi một ít tiền. Tôi từ chối và nhẹ nhàng nói với bà rằng tôi không thể nhận vì họ cần chúng hơn tôi nhưng tôi sẽ chăm sóc con bà cho đến khi cậu bé khỏe lại. Trưởng khoa kết thúc bài diễn văn bằng câu:
“Đây chính là cách hành nghề y thực sự vì trở thành Bác sĩ tức là đến gần nhất với Lòng Nhân Ái và là một trong những nghề nghiệp gần gũi nhất với Thiên Chúa”!
Ngay khi Bác sĩ trưởng kết thúc bài phát biểu của mình, Thủ tướng đã bước ra khỏi chỗ ngồi và tiến lên bục giảng.
Ông nói với Trưởng khoa: “Hãy cho phép tôi được hôn tay ông. Tôi đã tìm ông suốt hai mươi năm nay vì tôi chính là đứa trẻ mà ông đã cứu trong câu chuyện vừa rồi. Ôi, mẹ tôi sẽ hạnh phúc và yên lòng yên nghỉ.. Trước khi lâm chung bà đã tha thiết yêu cầu tôi đi tìm ông để cảm tạ lòng tốt của ông với chúng tôi khi chúng tôi rơi vào cảnh nghèo khổ”.
Đứa trẻ đáng thương ngày nào chính là Sir Lloyd George, người đã trở thành Thủ tướng Anh!
(st)
From: levugiao & NguyenNThu
KHUI CÁI HỘP DÁN MÁC “VÌ DÂN”, TA THẤY GÌ?
Đỗ Văn Ngà
Hình sự là những tội phạm thuộc phạm vi chủ quyền quốc gia, an ninh của đất nước, quyền con người, quyền công dân, quyền bình đẳng giữa đồng bào các dân tộc, lợi ích của Nhà nước, tổ chức. Khi có dấu hiệu cấu thành tội, cơ quan có thẩm quyền tiến hành khởi tố xác định và xử lý người phạm tội. Khi đã có bằng chứng rõ ràng thì không ai có thể gỡ tội được, nếu đó là một nhà nước dân chủ biết thượng tôn pháp luật. Còn với nhà nước CHXHCNVN tự xưng là nhà nước “vì dân”, thì dọ làm gì, xin mọi người xem họ làm án.
Ngày 01/04/2019, Nguyễn Hữu Linh có hành vi dâm ô với một bé gái 11 tuổi tại chung cư Galaxy 9 trên đường Nguyễn Khoái, phường 1, Quận 4, Tp. Hồ Chí Minh. Camera an ninh của tòa nhà đã ghi lại hành động trên, video được đưa lên mạng và được phổ biến rộng rãi trên Facebook. Điều này đủ dấu hiệu để cơ quan điều tra khởi tố vụ án.
Sự việc làm toàn xã hội dậy sóng, ngày 05/04/2019 tức 5 ngày sau hành động Nguyễn Hữu Linh dâm ô bé gái, Hội Bảo vệ Quyền Trẻ em Tp. Hồ Chí Minh gửi công văn đến một số cơ quan, bao gồm cả Công an Quận 4, các Viện Kiểm sát cấp quận và cấp thành phố, đề nghị khởi tố vụ án ông Linh. Thế nhưng các cơ quan bảo về pháp luật im re.
Ngày 07/04/2019, ngay tại Chung cư Galaxy 9, nhiều cư dân cùng mặc áo đồng phục in dòng chữ “Lạm dụng tình dục là tội ác” hay “Cùng lên tiếng bảo vệ trẻ em gái” để phản đối hành vi của ông Linh và yêu cầu nhà chức trách “phải xử lý nghiêm ông Linh để răn đe”. Thế nhưng cơ quan bảo vệ pháp luật im re.
Thấy cơ quan pháp luật không động tĩnh gì, 10 ngày sau tức ngày 17/04/2019, tập thể cư dân ở Chung cư Galaxy 9 lại gửi đơn đề nghị cơ quan có thẩm quyền khởi tố và xử phạt nghiêm ông Nguyễn Hữu Linh theo quy định tại Điều 146 Bộ luật Hình sự năm 2015 sửa đổi bổ sung năm 2017 về tội Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi. Tức dân chỉ cho cơ quan bảo vệ pháp luật biết rõ, Nguyễn Hữu Linh vi phạm điều luật nào. Nhưng cơ quan có thẩm quyền vẫn im lặng.
Vì quá bức xúc, ngày 20/04/2019, một số thành viên của một group Facebook chuyên về ô tô đã dán biểu ngữ và hình ông Nguyễn Hữu Linh lên xe diễu hành để buộc đối tượng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, thì đến ngày 21/04/2019 Công an Quận 4 tiến hành khởi tố ông Nguyễn Hữu Linh để điều tra về hành vi Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi, tuy nhiên vẫn cho tại ngoại chứ không bắt tạm giam.
Đến hôm nay, báo chí thông báo đăng rầm rộ lời người mẹ của bé gái bị dâm ô thừa nhận Nguyễn Hữu Linh chỉ “nựng yêu” bé chứ không dâm ô, trong khi camera an ninh đã cho thấy hành động dâm ô của hắn ta rất rõ ràng. Và vô lý hơn nữa là tòa án lại quyết định sử kín Nguyễn Hữu Linh. Vậy mục đích của việc xử kín là gì? Nếu anh xử đúng luật thì chẳng việc gì anh xử kín. Cho nên từ đây chúng ta cũng thấy, tòa án CHXHCNVN muốn đạp lên luật xử nhẹ cho Nguyễn Hữu Linh.
Qua đây chúng ta thấy 2 kế hoạch được chuẩn bị rất kỹ để loại bỏ công lý nhằm bảo vệ tội phạm của chính quyền được thông báo trên báo chí :
Thứ nhất, việc bà mẹ của bé gái ấy đã bán rẻ lương tâm uốn cong lưỡi bảo vệ kẻ hại con gái mình một cách trắng trợn, ngược hẳn với những gì camera ghi lại, điều đó cho thấy chắc chắn có sự tác động. Hoặc có thể Nguyễn Hữu Linh đã tung tiền mua chuộc bà mẹ này, hoặc có sự đe dọa từ phía muốn bao che cho Nguyễn Hữu Linh.
Thứ nhì là, tòa án đang dựng bức màn cách ly sự giám sát của nhân dân để xé bỏ luật pháp xử chiếu lệ cho một kẻ phạm tội rõ ràng. Nghĩa là tòa án đang lên kế hoạch bài bản để bẻ gãy cán cân công lý nhằm bảo vệ cho tội ác.
Thực ra việc truy tố tội phạm hình sự là trách nhiệm của nhà nước, dù có đương sự có tố cáo hay không thì cơ quan tố có đủ dấu hiệu. Đó là trách nhiệm của nhà nước để đảm bảo an toàn cho nhân dân. Thế nhưng với nhà nước này, khi có dấu hiệu đầy đủ mà vẫn không chịu khởi tố, và chỉ khởi tố vì áp lực xã hội, vậy thì nhà nước này được sinh ra để làm gì? Là thả cho tội phạm muốn làm gì thì làm à?
Theo báo cáo tại quốc hội tháng 3 năm 2015, thì từ tháng 10/2011 đến tháng 09/2014, tức 3 năm có đến 226 người bị giết trong đồn công an. Thực tế, sau khi chết, trên người nạn nhân có nhiều vết bầm do máu tụ, điều đó cho thấy những trường hợp bị giết này là do công an tra tấn nạn nhân cho đến chết. Và thường thì phía công an bịa ra một lý do nào đó để gán cho nạn nhân tự vẫn mà chết. Thực chất của việc này là dùng nhục hình để ép nạn nhân nhận hết mọi tội lỗi mà công an đang bế tắc trong điều tra. Mục đích là gì? Là đổ oan cho nạn nhân nhằm tìm kiếm thành tích. Ai không nhận thì đánh cho nhận, và vì thế mà xảy ra hiện tượng nạn nhân bị giết trong đồn công an.
Năm 2013, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền cho rằng, cơ quan điều tra Việt Nam là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới, phá án rất nhanh. Vì sao công an điều tra “rất nhanh”? Bởi đơn giản, công an Việt Nam bắt người rồi dùng nhục hình để nhét tội vào mồm họ mà? Không cần đúng người đúng tội, chỉ cần có người chịu tội thì mọi vụ án sẽ giải quyết nhanh gọn thôi. Đó là bản chất của việc “phá án rất nhanh” của công an Việt Nam.
Qua đây chúng ta thấy gì? Đó là ngành tòa án và công an, những người mang thẻ đảng thực thi công lý, thực ra họ đã và đang làm gì? Họ bao che cho tội phạm nếu tội phạm là đảng viên hoặc thân hữu của chính quyền, họ sẵn sàng đổ oan cho người thấp cổ bé họng và dùng những con số “phá án” đó để tiếp tục mị dân rằng họ bảo vệ an ninh cho dân, nhưng kỳ thực họ đã chồng thêm bất an cho dân bằng cách đổ tội oan không biết bao nhiêu là nạn nhân và đồng thời bao che cho rất nhiều tội phạm. Đó là bản chất của cái gọi là “vì dân” của một bộ máy nhà nước.
– Đỗ Ngà –
Tham khảo:
https://dantri.com.vn/…/se-xu-kin-bi-cao-nguyen-huu-linh-20…
https://vnexpress.net/…/co-quan-dieu-tra-viet-nam-thuoc-han…
https://thanhnien.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-trong-t…

GIÀNH MỒI
Đỗ Văn Ngà
Một miếng thịt thơm được quăng ra, con Berger và Ngao Tạng lao vào đớp. Ngao Tạng đứng gần hơn nên lao tới trước đớp gọn, con Berger chậm hơn tí nên hả mồm đớp miếng thịt đang trên họng con Ngao Tạng. Thế là cuộc giành giật không khoan nhượng xảy ra. Con Ngao Tạng nhả miếng thịt tấn công con Berger tới tấp. Cuối cùng con Berger phải nhả thịt và mang mình đầy máu bỏ chạy.
Cũng tương tự vậy, một miếng thịt ngon được Trung Ương rót về để làm những dự án xây dựng cơ bản. Chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc tất nhiên xem đó là miếng thịt thơm để cho những doanh nghiệp thân hữu trúng thầu, thi công và lại quả. Tất nhiên khi ăn thì chẳng ai ăn một mình, phải rải từ lãnh đạo tỉnh đến lãnh đạo ngành công an tỉnh để hình thành nên một group ăn chia và bảo vệ lẫn nhau.
Từ Trung ương, Thanh Tra Bộ Xây Dựng ngưởi thấy mùi thịt tươi xộc vào mũi nên không chịu nổi. Thế là cả đám kéo nhau xuống Vĩnh Phúc ra giá hàng chục tỷ để cho qua chuyện. Nhưng khổ nỗi, miếng bánh xây dựng cơ bản này đang nằm trong miệng một nhóm maifia chính trị dữ dằn. Chúng thực sự là con Ngao Tạng chứ không phải con chi hua hua tí hon đâu mà dễ bắt nạt. Thế là nhóm tống tiền bị bắt giữ.
Từ chuyện cắn xé nhau miếng thịt thơm này, nếu để ý kỹ thì người ta phải đặt câu hỏi rằng “Phía chính quyền huyện Vĩnh Tường phải có sai phạm nghiêm trọng thì bên thanh tra mới dám tống tiền một khoản lớn đến hàng chục tỷ đồng như thế chứ?”. Thế nhưng trên mặt trận báo chí, chúng ta không thấy họ đặt câu hỏi này. Và khi câu hỏi này được giấu thì cũng có nghĩa trong đó có sự chỉ đạo ngầm. Nếu vụ án này khui ra hết thì cả 2 đều dính sai phạm. Nhưng ở đây báo chí chỉ đánh phía thanh tra Bộ Xây dựng.
Trong hệ thống chính trị Việt Nam, tham nhũng là mỏ vàng cho quan chức làm giàu, nhưng nó cũng là công cụ để triệt hạ lẫn nhau. Khi đánh nhau, bọn họ dùng một nửa sự thật để tấn công. Bên thanh tra cũng tham nhũng, bên bị thanh tra cũng tham nhũng. Bên bị thanh tra có thế mạnh hơn nên dùng báo chí che mất cái sai phạm của mình và tấn công vào sai phạm đối thủ. Thế là thắng lợi và được tiếng thơm.
Ngân sách là miếng thịt thơm, vậy ngân sách có được là từ đâu ra? Từ công sức của nhân dân mà ra. Tức là từ những khoản sưu cao thuế nặng mà dân phải gánh. Như vậy có thể nói, miếng thịt thơm mà bọn họ giành nhau, tố nhau, triệt hạ nhau đó cũng chính là miếng thịt được lóc ra từ cơ thể toàn dân. Đấy là thực trạng đang diễn ra trên đất nước này đấy. Có thể nói, toàn dân là miếng mồi của đảng thì cũng không sai tí nào.
– Đỗ Ngà –

NẾU TỪ BỎ Ý THỨC CHÍNH TRỊ THÌ DÂN TỘC SẼ ĐỐI DIỆN HỌA DIỆT VONG
|
Muốn sống thọ, hãy học theo 5 nguyên tắc cổ xưa của người Nhật
Muốn sống thọ, hãy học theo 5 nguyên tắc cổ xưa của người Nhật
Trường thọ có liên quan trực tiếp tới sức khỏe, cách ăn uống và phương thức sinh hoạt từ thời đại Showa truyền lại của người Nhật Bản, đã tạo ra kỳ tích về dân tộc sống thọ nhất thế giới.
Mọi người ở vào thời đại đó đều cần cù lao động, ăn các loại thực phẩm theo mùa, sống tự cung tự cấp, bằng lòng với số mệnh của bản thân, hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.
Con người muốn sống được thọ, trong cuộc sống cần phải có 5 điều sau:
Thứ nhất : Biết cách quên đi
Bất kể việc gì cũng không nên để lại trong tâm, đặt nặng trong đầu. Không nên tính toán với bất kỳ ai; không nên tính toán bất kể việc gì, đừng bao giờ lo sợ được mất; dũng cảm xả đi những thứ không phải là của mình; vui vẻ giúp đỡ người khác; sống một cách vui vẻ tự nhiên!
Thứ hai: Giữ tâm tĩnh lặng, không suy nghĩ nhiều
Tâm lý nội tại của bản thân, lúc nào cũng luôn giữ ở trạng thái trống rỗng, trong sáng, quang minh lỗi lạc. Đừng nên để bất cứ việc gì khắc ghi trong tâm trong đầu; cũng đừng nên để bất cứ việc gì chiếm giữ ám ảnh trong lòng.
Thứ ba: Ăn được
Hơn một nửa những người có sức khỏe đều ăn uống rất tốt, ngược lại, những người sức khỏe kém thì chán ăn, tiêu hóa không tốt. Trước đây khi nước Tần muốn đánh nước Triệu, Triệu Vương vì để kháng Tần, liền phái lão tướng giàu kinh nghiệm làm thống soái. Trước khi nắm giữ ấn soái, liền ra lệnh cho sứ giả đặc biệt đi quan sát, xem chất lượng bữa ăn của kẻ địch có tốt không? Như vậy mà biết tình hình quân địch.
Muốn sống thọ cần phải duy trì một chế độ ăn cân bằng, hợp lý và đầy đủ, bí quyết chủ yếu là ăn nhiều rau quả, và chỉ nên ăn no đến 8 phần, để tránh mang lại những gánh nặng không cần thiết cho các cơ quan nội tạng.
Thứ tư: Ngủ được
“Con người muốn sống thọ, phải duy trì chất lượng giấc ngủ được tốt”. Dù bạn bao nhiêu tuổi, nhất định mỗi ngày đều nên ngủ đủ giấc. Trong phần tự thuật trăm tuổi của mình, Trần Lập Phu tiên sinh một người sống thọ tới hơn 100 tuổi có chia sẻ: “Mỗi tối khi đi ngủ lên giường ông đều có thể lập tức chìm vào giấc ngủ, và thường ngủ một mạch tới khi trời sáng”. Mỗi ngày đều có đủ thời gian ngủ và nghỉ ngơi, đây chính là một yếu tố quan trọng giúp bạn có sức khỏe và được trường thọ.
Thứ năm: Hoạt động tốt
Muốn sống được tốt, sống được trường thọ, cần vận động một cách đầy đủ. Tập các bài tập thể dục dưỡng sinh đều đặn vào buổi sáng và tối; hay sống cuộc sống sinh hoạt lao động của người nông dân, mỗi ngày đều nên cố gắng vận động đầy đủ.
Theo kết quả của một nghiên cứu, mỗi ngày chỉ cần ngồi lâu không hoạt động từ trên 3h đồng hồ trở lên sẽ làm bạn giảm mất 2 năm tuổi thọ. Theo một kết quả nghiên cứu mới nhất của trường đại học Lowa, mỗi ngày bạn chỉ cần chạy bộ 7 phút, dù chạy chậm, cũng có thể giảm các nguy cơ tử vong do bệnh tim mạch. Cũng theo kết quả của một nghiên cứu của trường đại học London, những người ngồi ít vận động nhiều, sẽ giảm ¾ nguy cơ mắc bệnh béo phì. Mà béo phì thì có mối liên quan mật thiết tới bệnh đái tháo đường type 2.
Ngày càng có nhiều các bằng chứng, cảnh báo về nguy cơ do ngồi nhiều, là một trong những nhân tố gây nên tỉ lệ tử vong sớm, ung thư và các loại bệnh mới khác. Vì vậy, khi tới công sở làm việc, tốt nhất nên ngồi làm việc trong khoảng thời gian nhất định, sau đó nên đứng lên vận động vài phút, ngày nghỉ nên ra ngoài đi bộ, có thể giúp cơ thể càng khỏe mạnh hơn. Lalanne chuyên gia sức khỏe số một trên truyền hình Mỹ có tuổi thọ cao trên 80 tuổi có chia sẻ bí quyết sống thọ như sau: Mỗi ngày đều bắt đầu thức dậy lúc 5h sáng, cử tạ và bơi trong 2h đồng hồ, chống đẩy hít đất đối với ông chỉ là chuyện nhỏ. Ông cho hay: “Người già đừng nên ngồi cả ngày trên ghế, nên vận động vì sự sống của chính bản thân mình”.
Kiên Định
Ông Nhân bảo dân ‘đừng lo’ để Quốc hội lo chuyện dự án cao tốc Bắc – Nam
“Theo tôi, tôi vẫn tiếp tục rất lo lắng, bởi vì như Trung Quốc làm đường sắt Cát Linh – Hà Đồng ở Hà Nội thì cho đến nay đã nâng giá đến 500%, đã hoãn 7, 8 lần và đến nay vẫn chưa sử dụng được. Hơn nữa, đường cao tốc Bắc Nam là con đường có tính chất chiến lược và có đi qua nhiều vị trí mẫn cảm với công cuộc phòng thủ của Việt Nam. Cho nên nếu để Trung Quốc làm thì khả năng sẽ đội vốn lên cao và khả năng lộ bí mật quốc phòng? Tất cả những vấn đề đó theo tôi không nên nói một cách dễ dàng và đơn giản là ‘người dân không phải lo’.”-Tiến sĩ Lê Đăng Doanh
NHỮNG NGƯỜI TÙ Ở TRẠI 6 NGHỆ AN ĐANG TUYỆT THỰC VÌ BỊ NGƯỢC ĐÃI
Nguyễn Đình Ngọc and 3 others shared a post.

NHỮNG NGƯỜI TÙ Ở TRẠI 6 NGHỆ AN ĐANG TUYỆT THỰC VÌ BỊ NGƯỢC ĐÃI
Thưa cả nhà!
Trời nắng nóng hơn 40 độ, Nghệ An càng nóng ròn người, thế mà trại 6 hoàn toàn ko bố trí quạt điện cho người tù.
Để phản đối sự thực trạng này, anh Trương Minh Đức, Nguyễn Văn Túc, thầy giáo Đào Quang Thực (toàn những người đau bệnh nặng kéo dài) hiện đang tuyệt thực đã 10 hôm nay.
Hôm nay chị Nguyễn Kim Thanh vợ anh Đức đi thăm chồng, cuộc gặp đã bị cắt giữa chừng khi anh Đức thông báo điều này. Anh Đức đã gần kiệt sức, thầy giáo Thực và anh Túc chắc chắn cũng ko thể khá hơn.
Mong mọi người chia sẻ thông tin để cứu những người tù đang bị ngược đãi.
P/S
(Ảnh mẹ con chị Đinh Thị Xa từ Quảng Ngãi đi thăm chồng là mục sư Đinh Diêm, và chị Thanh, họ gặp nhau ở trại 6 hôm nay)
Nguyễn Thuý Hạnh.
Dân Thủ Thiêm lại phải nghe hứa hẹn











