Ông Lê Thanh Hải-nguyên bí thư và cựu chủ tịch UBND Tp HCM có thể vào ‘lò’ vụ Thủ Thiêm?

“Trong bối cảnh quốc tế đang căng thẳng như thế mà lòng dân trong nước không yên thì vị trí lãnh đạo cũng không ổn.

Thành ra trường hợp ông Hải thì Đảng có thể xử lý nhẹ hơn mức mà nhân dân mong muốn.

Nhân dân mong muốn là vô cùng mà giới hạn chính trị là có hạn còn đến đâu thì phải chờ,” Nhà báo Nguyễn An Dân cho rằng rằng phải khởi tố hình sự Ông Lê Thanh Hải thì mới yên lòng dân được.

About this website

Khó khăn xử lý

Thanh tra Chính phủ mới đây đã công bố Kết luận Thanh tra Thủ Thiêm, chỉ ra những sai phạm trong quá trình lập kế hoạch và thực hiện dự án Đô thị mới ở Thủ Thiêm, thành phố Hồ Chí Minh. Một trong những điểm trong kết luận của Thanh tra Chính phủ cũng được chú ý là đã chuyển kết luận cho Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng để xử lý những cá nhân thuộc diện Bộ Chính trị và Ban Bí thư quản lý để xử lý.

Kết luận của Thanh Tra Chính phủ về Thủ Thiêm được công bố vào chiều ngày 26 tháng 6; sang đến sáng 27 tháng 6 bên lề Đai hội Đại biểu Mặt Trận Tổ Quốc TPHCM lần XI, báo chí đặt vấn đề về các nội dung sai phạm tại dự án Thủ Thiêm trong kết luận thanh tra với một đại biểu khách mời là ông Lê Thanh Hải nguyên bí thư thành ủy và cũng là cựu chủ tich thành phố Hồ Chí Minh. Ông Lê Thanh Hải từ chối trả lời với lý do đã về hưu, không còn nhớ gì và không còn làm được gì nữa.

Nhà báo Nguyễn An Dân từ Thành phố Hồ Chí Minh nhận định rằng dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm là một dự án lớn phải thông qua cấp chính phủ thì dự án mới được triển khai và thủ tướng khi đó là ông Võ Văn Kiệt.

“Sau thủ tướng thì người chịu trách nhiệm thứ hai trong hệ thống hành chính Đảng và chính quyền đương nhiên chủ tịch và bí thư thành phố HCM chịu trách nhiệm trực tiếp nên ông Hải mười năm làm Bí thư thành ủy và 10 năm làm chủ tịch thành phố thì trách nhiệm của ông là lớn nhất chứ không thể đùn đẩy cho cấp dưới được, nếu ông không chịu trách nhiệm chẳng lẽ là thủ tướng, thủ tướng người ta lo cho cả quốc gia chứ có phải riêng mỗi thành phố Hồ Chí Minh đâu.”

Nhà báo Nguyễn An Dân còn cho rằng rằng phải khởi tố hình sự Ông Lê Thanh Hải thì mới yên lòng dân được.

“Trong bối cảnh quốc tế đang căng thẳng như thế mà lòng dân trong nước không yên thì vị trí lãnh đạo cũng không ổn. Thành ra trường hợp ông Hải thì Đảng có thể xử lý nhẹ hơn mức mà nhân dân mong muốn. Nhân dân mong muốn là vô cùng mà giới hạn chính trị là có hạn còn đến đâu thì phải chờ.”

Trong khi đó nhà báo Võ Văn Tạo từ Nha Trang nhận định rằng, đối với trường hợp của ông Lê Thanh Hải chắc chắn là phạm tội nhưng để xử lý kỷ luật ông Hải là điều khó xảy ra. Ông giải thích lý do:

“Vấn đề ông Hải là thành viên của Bộ Chính trị lúc đó thành phố làm không đúng với luật pháp hay chỉ đạo của thủ tướng chính phủ nhưng cũng có một số nội dung xin ý kiến, Bộ Chính trị hay Thủ tướng chính phủ cho phép, nếu giờ lôi ổng ra thì ổng cũng cho biết tôi có giấy xin ý kiến thế này thế kia thành ra có thể khó xử lý đối với ông Hải. Trong con mắt chúng tôi về trách nhiệm chứ chưa nói đến tham nhũng mà để thất thoát số tiền khổng lồ như thế thì không cần anh tham nhũng là anh cũng đã phạm tội rồi. Chức vụ trong Đảng của ông Hải cũng lớn mà đụng tới Bộ Chính trị là điều hiếm hoi ngoại trừ trường hợp của ông Đinh La Thăng là điều đặc biệt chứ từ trước đến nay thì không có đâu.”

Luật sư Nguyễn Văn Miếng từ Sài Gòn khẳng định rằng, nếu vi phạm vẫn truy cứu trách nhiệm hình sự và thậm chí ngay cả khi người đó ra quyết định hành chính nào sai phạm trong thời kỳ đương chức vẫn bị khởi tố sau khi về hưu và chịu mọi trách nhiệm bồi thường phần họ đã gây thiệt hại.

Các vụ kỷ luật cựu quan chức

Trước đây cũng từng có một số vụ xử các quan chức cấp cao đã về hưu đối với những sai phạm trong thời gian đương nhiệm.

Ông Nguyễn Bắc Son và ông Vũ Huy Hoàng.
Ông Nguyễn Bắc Son và ông Vũ Huy Hoàng. RFA Edited

Đơn cử như trường hợp ông Nguyễn Bắc Son cựu Bộ trưởng Thông tin Truyền thông bị phát hiện sai phạm trong việc Mobifone mua AVG. Một quan chức khác là ông Vũ Huy Hoàng cựu Bộ trưởng Bộ Công thương bị kỷ luật bằng hình thức xóa tư cách nguyên Bộ trưởng Bộ Công thương và Bí thư ban cán sự Đảng Bộ vì có dấu hiệu vi phạm tại Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam và một số vi phạm công tác cán bộ khi giữ chức vụ.

Luật sư Đặng Đình Mạnh từ Thành phố Hồ Chí Minh cho biết ý kiến về trường hợp xử phạt những quan chức vi phạm:

“Mặc dù trong thực tế quan chức càng cao cấp thì đôi khi họ còn được hưởng những đặc ân trong quá trình xét xử nhưng về nguyên tắc không có điều đó đâu. Có một điều đáng chú gì là khởi đầu là trường hợp ông Vũ Huy Hoàng là có lối xử lý rất là lạ, dù đã về hưu nhưng đặc vấn đề là cách chức vụ mà họ đã từng đảm đương chức vụ đó nên trường hợp của ông Hải nếu bị khởi tố thì có thể ông bị xử lý như vậy, cách chức nguyên bí thư thành ủy thành phố.”

Nhà báo Nguyễn An Dân thì lại có ý kiến khác cho rằng để xử lý ông Lê Thanh Hải như ông Vũ Huy Hoàng là điều không có khả năng.

“Vai trò của ông Lê Thanh Hải không chỉ liên quan trách nhiệm Thủ Thiêm mà hiện nay Đảng đang có chiến dịch chống người nước ngoài, thẳng ra là người Trung Quốc mua đất và sở hửu đất đai mà điều này trong 20 năm ông Hải nắm giữ quyền lực tại TPHCM thì điều này nó diễn ra hơi nhiều nên ổng sẽ chịu trách nhiệm thêm về vấn đề này. Do đó tôi nghĩ xử lý ông Hải như ông Vũ Huy Hoàng thì tôi thấy không có khả năng vì sai phạm về chính trị đối với Đảng đối với đất nước nó nặng hơn ông Vũ Huy Hoàng nhiều.”

Tác giả Nguyễn Ngọc Chu có bài viết đăng trên mạng Tiếng Dân vào ngày 28 tháng 6 với câu hỏi ‘Những kẻ phạm tội đầu sỏ bao giờ thì bị trừng trị?’

Tác giả Nguyễn Ngọc Chu nêu rõ ‘sai phạm về Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm không phải chỉ ông Tất Thành Cang là người có tội lớn nhất, mà là thủ trưởng của ông Tất Thành Cang là ông Lê Thanh Hải mới là người chịu trách nhiệm cao nhất.

Theo tác giả Nguyễn Ngọc Chu thì ‘những tội phạm tham nhũng, nhận hối lộ, sử dụng quyền lực và cơ chế để vơ vét tài sản của nhân dân, làm giàu cho cá nhân và người thân thì phải bị trừng trị thích đáng.’

RFA.ORG
Công luận trong nước đang chờ xem những quan chức thành phố Hồ Chí Minh sai phạm trong Vụ Thủ Thiêm bị xử phạt thế nào; đặc biệt là sau khi có Kết luận của Thanh Tra Chính Phủ. Nhân vật được chú ý nhiều là người đứng đầu trong t…

ANH LÀ TẢNG ĐÁ

ANH LÀ TẢNG ĐÁ

 Trong ngày lễ kính thánh Phêrô và thánh Phaolô, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm hai khuôn mặt, rất khác nhau mà cũng rất giống nhau.

Phêrô, một người đánh cá ít học, đã lập gia đình.  Ông theo Thầy Giêsu ngay từ buổi đầu sứ vụ.  Còn Phaolô là người có nhiều điều để tự hào, về gia thế, về học thức, về đời sống đạo hạnh.  Ông chưa hề gặp mặt Đức Giêsu khi Ngài còn sống.

Nhưng hai ông có nhiều nét tương đồng.  Cả hai đều được Đức Giêsu gọi.  Phêrô được gọi khi ông đang thả lưới bắt cá nuôi vợ con.  Phaolô được gọi khi ông hung hăng tiến vào Đamát.  Cả hai đã từ bỏ tất cả để theo Ngài.  Tất cả của Phêrô là gia đình và nghề nghiệp.  Tất cả của Phaolô là những gì ông cậy dựa vênh vang.  Bỏ tất cả là chấp nhận bấp bênh, tay trắng.  Cả hai đều đã từng có lần vấp ngã.  Vấp ngã bất ngờ sau khi theo Thầy như Phêrô, trong một phút giây quá tự tin vào sức mình.  Ngã ngựa bất ngờ và trở nên mù lòa như Phaolô, trong lúc tưởng mình sáng mắt và đi đúng hướng.

Vấp ngã nào cũng đau và in một dấu không phai.  Vấp ngã bẻ lái đưa con người đi vào hướng mới.

Phêrô và Phaolô đều yêu Đức Giêsu cách nồng nhiệt, vì họ cảm nhận sâu xa mình được Ngài yêu.  Này anh Simon, anh có mến Thầy không?  Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.” (Ga 21,16)

Cả Phaolô cũng yêu Đấng ông chưa hề chung sống, vì Ngài là “Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi.”  (Gl 2, 20).  Phaolô đã không ngần ngại khẳng định: Không gì có thể tách được chúng ta ra khỏi Tình Yêu của Đức Kitô (x. Rm 8, 35.39)

Tình yêu Đức Kitô là linh hồn của đời truyền giáo, vì nói cho cùng truyền giáo chính là giúp người khác nhận ra và yêu mến Đấng đã yêu tôi và yêu cả nhân loại.

Cả hai vị tông đồ đều hăng say rao giảng, bất chấp muôn vàn nguy hiểm khổ đau.  Phêrô đã từng chịu đòn vọt ngục tù (x. Cv 5,40).  Còn nỗi đau của Phaolô thì không sao kể xiết (x. 2C 11, 23-28).  “Tôi mang trên mình tôi những thương tích của Đức Giêsu” (Gl 6, 1-7).  Cả hai vị đã chết như Thầy.  Phêrô bị dẫn đến nơi ông chẳng muốn (x. Ga 21, 18).  Phaolô đã chiến đấu anh dũng cho đến cùng, và đã đổ máu ra làm lễ tế (x. 2Tm 4, 6).

Hội Thánh hôm nay vẫn cần những Phêrô và Phaolô mới, dám bỏ, dám theo và dám yêu, dám sống và dám chết cho Đức Kitô và Tin Mừng.  Hội Thánh vẫn cần những chiếc cột và những tảng đá.

*************************

Lạy Chúa, chúng con không hiểu tại sao Chúa chọn Simon, một người đánh cá ít học và đã lập gia đình, để làm vị Giáo Hoàng đầu tiên của Giáo Hội.  Chúa xây dựng Giáo Hội trên một tảng đá mong manh, để ai nấy ngất ngây trước quyền năng của Chúa.  Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con theo Chúa, sống cho Chúa, đặt Chúa lên trên mọi sự: gia đình, sự nghiệp, người yêu.  Chúng con chẳng thể nào từ chối viện cớ mình kém đức kém tài.  Chúa đưa chúng con đi xa hơn, đến những nơi bất ngờ, vì Chúa cần chúng con ở đó.  Xin cho chúng con một chút liều lĩnh của Simon, bỏ mái nhà êm ấm để lên đường, hạnh phúc vì biết mình đang đi sau Chúa.  Amen!

Trích trong “Manna”

From: Langthangchieutim

Vụ nổ súng trong gia đình Việt tại San Jose: Xác định danh tính 4 người ‘vừa từ Việt Nam sang’

Vụ nổ súng trong gia đình Việt tại San Jose: Xác định danh tính 4 người ‘vừa từ Việt Nam sang’

Hai nạn nhân được xe cứu thương chở vào bệnh viện và sau đó qua đời. (Hình chụp từ màn hình đài KRON)

SAN JOSE, California (NV) – Bốn người mà cảnh sát nói bị ông Tạ Đình Chi bắn chết tối Chủ Nhật, 23 Tháng Sáu, sau một vụ cãi nhau liên quan đến việc bảo lãnh gia đình từ Việt Nam sang, vừa được Phòng Giảo Nghiệm Santa Clara County xác định danh tính hôm Thứ Năm, 27 Tháng Sáu, theo đài truyền hình KRON.

Theo cảnh sát, ông Chi bắn chết bốn người này trước khi tự tử trong căn nhà mang số 568 ở đường Habbitts, San Jose, gần góc đường Senter và đường Tully, ngay khu có đông đảo người Việt cư ngụ.

-Bà Hoàng Lệ Thủy, 51 tuổi, cư dân Milpitas.

-Ông Hoàng Ngọc Phụng, 48 tuổi, cư dân San Jose.

-Cô Hoàng Thanh Hoa, 23 tuổi, cư dân San Jose.

-Bà Phạm Thị Quế, 42 tuổi, cư dân San Jose.

Theo nhật báo The San Jose Mercury News, nguồn tin cảnh sát và hàng xóm cho biết ông Chi năm nay 66 tuổi.

Ông Alan Bùi, 47 tuổi, hàng xóm kế bên nhà, kể với San Jose Mercury News rằng, lúc đó, ông đang ở sân sau với con trai nhỏ, thì nghe nhiều tiếng nổ như pháo.

“Tôi biết ngay là tiếng súng, thế là tôi đẩy con và vợ vào trong phòng ngủ chính và trốn. Tuy nhiên, tôi lại quên kéo cửa lại,” ông Alan kể hôm Thứ Hai. “Thế là bà vợ ông hàng xóm nhảy qua hàng rào, chạy vào nhà tôi, vào phòng con tôi, rồi khóa cửa lại.”

Ông Alan kể tiếp: “Sau đó, tôi chạy ra ngoài, đóng cửa lại. Tôi thấy ông ấy đi tìm bà vợ.”

Ông Alan cho biết, trước đó, ông có nghe tiếng cãi nhau bên nhà ông Chi, và cho biết tất cả mọi người trong nhà là cùng một gia đình.

Cảnh sát được báo cho biết sự việc và đến hiện trường lúc 7 giờ 30 tối, bao vây căn nhà, thấy vợ ông Chi, con gái 17 tuổi của ông, và một cháu gái thoát được ra ngoài.

Sau đó, cảnh sát đưa được hai người bị thương vào bệnh viện, nhưng họ qua đời vì những vết đạn.

Đến 1 giờ 25 phút sáng Thứ Hai, cảnh sát ập vào nhà, phát hiện hai người chết bên trong, và tìm thấy nghi can chết, rõ ràng là do tự sát, ở sân bên hông nhà, theo cảnh sát.

Theo ông Khuất Văn Tô, có vợ là em họ của ông Chi, nói với San Jose Mercury News, ông Chi bực mình vì vợ bảo lãnh được gia đình sang Mỹ, trong khi ông không được bảo lãnh gia đình ông.

Ông Tô nói những người bị bắn chết “vừa từ Việt Nam sang” và “cư ngụ ở Mỹ chưa được bao lâu.”

Hôm Thứ Ba, cảnh sát chưa có bình luận gì về phát biểu của ông Tô, và họ vẫn đang điều tra nguyên nhân vụ án. (Đ.D.)

BỐN ĐIỀU CHƯA NÓI TỚI TRONG KẾT LUẬN CỦA THANH TRA CHÍNH PHỦ VỀ KHU ĐÔ THỊ MỚI THỦ THIÊM

Image may contain: 3 people, people standing
Image may contain: 3 people
Image may contain: 1 person

Nguyễn Thị HoàngHải

Những cái bụng cồng kềnh của kẻ bất nhân, tạo nên một vụ được coi như cướp thế kỷ. 
Những giọt nước mắt đau khổ của thân phận bị cướp.
Chưa chế độ nào lập nên “chiến công” hiển hách như thế cả!
Những nạn nhân ấy đã nhận ra điều gì sau trận cướp vĩ đại này?

Bài trên fb Nguyễn Ngọc Chu:

“Đọc sai phạm của UBND TP HCM mà ghê sợ cho vương quyền của một vương quốc trong một quốc gia. Tính số tiền thất thoát mà kinh hoàng cho sự tàn phá của những ông vua cát cứ. Ước lượng số tiền hối lộ mà tởm lợm cho lòng tham của các lãnh chúa. Cộng mấy thứ đó lại mà than khóc cho số phận người dân.

BỐN ĐIỀU CHƯA NÓI TỚI TRONG KẾT LUẬN CỦA THANH TRA CHÍNH PHỦ VỀ KHU ĐÔ THỊ MỚI THỦ THIÊM

Đọc 15 trang Kết luận của Thanh tra Chính phủ (TTCP) về Khu đô thị mới Thủ Thiêm công bố chiều ngày 26/6/2019 mà ghê sợ.

TTCP đã khẳng định sự sai phạm to lớn của UBND TP HCM liên quan đến quy hoạch, xây dựng, quản lý đất, đầu tư hạ tầng, chỉ định thầu, giao đất… tại Khu đô thị mới Thủ Thiêm.

TTCP đã chỉ ra sự thất thoát khổng lồ – đến nhiều chục ngàn tỷ đồng, và kiến nghị với Chính phủ nhiều vấn đề, trong đó buộc UBND TP HCM hoàn trả hơn 26 000 tỷ đồng cho ngân sách nhà nước.

Trong dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm, nhà nước bị thất thoát không chỉ 26 000 tỷ đồng mà hàng trăm ngàn tỷ đồng. Nhưng người chịu thất thoát đích thực cuối cùng, không phải là nhà nước, mà là Nhân dân.

Đọc sai phạm của UBND TP HCM đến mỏi cả mắt. Đếm không xuể số tiền thất thoát. Tuy vậy, còn nhiều ngàn tỷ đồng nữa phải thu hồi, cùng với những điều hệ trọng khác mà báo cáo của TTCP chưa đề cập.

1. CÓ BAO NHIÊU NGÀN TỶ CHẢY VÀO TÚI LÃNH ĐẠO TỪ KHU ĐÔ THỊ MỚI THỦ THIÊM ?

Dưới lòng đất Khu đô thị mới Thủ Thiêm là dòng chảy hàng triệu tỷ đồng chia làm hai nhánh. Một nhánh chảy vào túi những người quyết định. Và một nhánh chảy vào túi nhà đầu tư.

Có bao nhiêu ngàn tỷ đồng chảy vào túi những người quyết định sự hình thành và xây dựng Khu đô thị mới Thủ Thiêm?

Câu trả lời không dễ đưa ra số liệu chính xác, nhưng lại có thể đưa ra ước lượng cận dưới: tối thiểu cả chục ngàn tỷ đồng.

2. NỖI OAN CỦA ĐỒNG BÀO THỦ THIÊM BAO GIỜ ĐƯỢC GIẢI QUYẾT?

Đất Khu đô thị mới Thủ Thiêm làm giàu cho người quyết định và nhà đầu tư bao nhiêu thì cũng kéo theo bấy nhiêu oan ức của những người mất đất.

Hai mươi năm kêu oan, từ địa phương cho tới trung ương, hết lớp lãnh đạo này sang lớp lãnh đạo khác, mà nỗi oan của những người dân Thủ Thiêm bị cướp đất vẫn chưa được giải quyết. Họ chỉ nhận được trùng điệp những lới hứa.

Từ khi ông Nguyễn Thiện Nhân về đứng đầu TP HCM, cũng không dưới một lần ông gặp gỡ dân oan Thủ Thiêm. Một năm trôi qua kể từ chiều ngày 20/6/2018, lời người đứng đầu Thành phố HCM mãi còn văng vẳng : Thành phố không gạt bà con đâu…

Kết luận của TTCP lần này cũng không giải quyết được nỗi oan của đồng bào Thủ Thiêm. Vì bản thân kết luận TTCP không chỉ ra hết nguyên nhân mà bà con bị mất đất, bị vướng trong những quy định chồng chéo về quản lý, bị mắc kẹt trong quan hệ chính quyền, và bị những thế lực sai phạm tìm cách cản trở.

Nỗi oan ức của đồng bào Thủ Thiêm đến thời ông Nguyễn Thiện Nhân mà vẫn bị kéo dài, không giải quyết đúng mức, dứt điểm, thì ông Nguyễn Thiện Nhân cũng không thể chối bỏ được trách nhiệm.

3. NHỮNG KẺ PHẠM TỘI ĐẦU SỎ BAO GIỜ THÌ BỊ TRỪNG TRỊ?

Sai phạm của TP HCM thì người đứng đầu TP HCM phải gánh chịu. Sai phạm về Khu đô thị mới Thủ Thiêm không phải chỉ ông Tất Thành Cang là người có tội lớn nhất, mà là thủ trưởng của ông Tất Thành Cang là ông Lê Thanh Hải mới là người chịu trách nhiệm cao nhất.

Những tội phạm đưa đến cho đồng bào Thủ Thiêm khổ đau mất cửa nhà, bơ vơ nghèo đói, tổn thất về tiền bạc và tinh thần.. thì không thể kỷ luật theo kiểu làm gương, mà phải trừng trị đúng tội.

Những tội phạm tham nhũng, nhận hối lộ, sử dụng quyền lực và cơ chế để vơ vét tài sản của nhân dân, làm giàu cho cá nhân và người thân, thì phải bị trừng trị thích đáng.

Bao giờ?

4. KHÔNG THỂ CHẤM DỨT ĐƯỢC SAI PHẠM

Đọc sai phạm của UBND TP HCM mà ghê sợ cho vương quyền của một vương quốc trong một quốc gia. Tính số tiền thất thoát mà kinh hoàng cho sự tàn phá của những ông vua cát cứ. Ước lượng số tiền hối lộ mà tởm lợm cho lòng tham của các lãnh chúa. Cộng mấy thứ đó lại mà than khóc cho số phận người dân.

Sự thật cần nhìn thẳng là không thể chấm dứt được sai phạm loại Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Không có ông Lê Thanh Hải này thì có ông Lê Thanh Hải khác. Không có ông Tất Thành Cang này thì sẽ xuất hiện ông Tất Thành Cang khác.

Không có một cơ chế quyền lực nào có thể chống được sai phạm trong quản lý đất đai khi mà đất đai không phải là sở hữu tư nhân. Chính đất đai không phải là sở hữu tư nhân, chính tài sản là của nhà nước – mới là nguồn cơn sinh ra tham nhũng và bất công. Nỗi oan của đồng bào mất đất sẽ còn tiếp tục sinh sôi chừng nào sở hữu đất đai còn khoác chiếc áo “ toàn dân”.

Chưa tư hữu hóa đất đai và tài sản còn khoác danh nhà nước, thì cả ngàn cái lò cũng không đủ để thiêu hết những kẻ tham ô. Sự bất công, oan ức, phân hóa giàu nghèo sẽ không ngừng mỗi ngày một bùng phát khi “sở hữu toàn dân” còn tồn tại.

P/S: Có thể đọc toàn văn kết Kết luận của TTCP theo đường links : http://baochinhphu.vn/Uploa…/buithuhuong/2019_06_27/1041.PDF

Việt Nam muốn thử phản ứng của Mỹ bằng các bản án tù nặng nề cho công dân Mỹ

g
About this website

RFA.ORG
Hôm 24/6 vừa qua, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã kết án 12 năm tù một công dân Mỹ về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”. Như vậy chỉ trong vòng 2 năm, đã có ít nhất 4 công dân Mỹ phải ra tòa, trong đó có 3 ngườ…

‘Ngày Mai Đã Muộn Rồi!’

‘Ngày Mai Đã Muộn Rồi!’

Huy Phương

Nhà thờ Đức Bà Paris bốc cháy hôm 15 Tháng Tư, 2019 trong sự tiếc nuối của hàng triệu người, nhất là những ai đang có dự định đến thăm nơi này. (Hình minh họa: Getty Images)

Ở thời niên thiếu, chúng tôi đã được xem một cuốn phim tình cảm đen trắng do Ý sản xuất trong một rạp chiếu bóng ở một tỉnh nhỏ miền Trung. Cuốn phim mang tên “Ngày Mai Đã Muộn Rồi,” (Demain c’est trop tard!) liên quan đến việc giáo dục giới tính phù hợp cho giới trẻ. Cuốn phim nêu ra chuyện nếu hôm nay không được chỉnh sửa hay là được làm đúng, ngày mai đã quá trễ, muộn màng.

Tuổi ấy, chúng tôi không hiểu nhiều về tình tiết của câu chuyện, và luận đề cuốn phim đưa ra, nhưng sau này, rất thích lập lại tên của cuốn phim trong nhiều tình huống của cuộc sống. Phải chăng, đừng để đến ngày mai mà muộn màng, những gì làm được hôm nay thì hãy làm.

Bây giờ bước vào tuổi già, bạn đã có bao điều hối hận: phải chi ngày trước mình biết cách yêu thương, định hướng cho bản thân và nỗ lực hơn, biết trân quý bạn đời hơn, biết giáo dục con cái hơn… Trước khi biết mình qua đời, người sắp chết cũng có bao nhiêu điều phải hối tiếc. Bước qua một năm mới, chúng ta cũng có những điều tự hỏi vì sao đã bỏ phí trong năm qua. Và rồi qua một ngày, có bao giờ bạn thấy hối hận đã không làm việc ấy ngay hôm nay không?

Thời gian cứ trôi đi và chẳng bao giờ dừng lại để chờ đợi ai, cũng chẳng chờ cho chúng ta làm xong việc này hay kết thúc một việc khác. Một ngày qua đi và một ngày không trở lại, và công việc ấy chúng ta không làm hôm nay, sẽ không bao giờ chúng ta có cơ hội thực hiện nữa. Không phải là cứ một đời người, hay một năm, mà một ngày cũng đã là quá muộn!

Bạn tôi đang nằm trong bệnh viện, vừa qua một cuộc giải phẫu khá quan trọng. Tôi có dự định đi thăm người bạn ấy hôm nay, nhưng quen thói lần lữa, giải đãi, lòng hẹn lòng đợi một này nào đó, thật rỗi rảnh sẽ đi thăm bạn. Nhưng cái ngày đó không bao giờ đến, vì chỉ vài ngày sau đó, bạn tôi đã từ giã cuộc đời này, mà tôi thì vẫn chưa thực hiện được cuộc viếng thăm đơn giản ấy, nên lòng ân hận mãi.

Thân bằng quyến thuộc của chúng ta không thiếu gì những người già, đang nằm trong bệnh viện, nhà dưỡng lão, như ngọn đèn cạn dầu trước gió, cần một lần thăm viếng, một cái cầm tay hay một lời nói thân tình. Những người này không còn thời gian để đợi chúng ta, mà chúng ta thì cứ mãi “lòng hẹn lòng!”

Có bao nhiêu bậc cha mẹ già, trên ngưỡng cửa ngôi nhà xưa, ngóng chờ những đứa con trở về một lần thăm viếng. Nhưng rồi thì vì thời gian bận rộn vì công việc làm ăn, cuối tuần còn đưa con đi chơi thể thao, học đàn, học võ; kẹt một chuyến du lịch xa, hay bận rộn vì con chó con mèo, con cá lia thia trong chậu, sợ bỏ đói, không ai chăm sóc.

Thật lòng không biết có ai hối hận không, nhưng đừng để bao giờ phải hối hận.

Giá mà ta làm việc ấy hôm nay, hay tự đặt cho mình một mệnh lệnh: “Hãy làm việc ấy hôm nay!” Ngày không thể không đi và đêm không đến vì việc ấy ta làm chưa xong!

Suốt đời, chúng ta đã bỏ bao nhiêu cơ hội, để làm một việc hay để nói một lời.

Không phải đến bây giờ người ta mới nhắc nhở “Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ. Đừng để ngày mai đến lúc tôi xa người… (*) mà ngày xưa, tình duyên đôi lứa đã một lần muộn màng, vì người con trai đã bỏ đi cơ hội nghìn vàng, để ngậm ngùi suốt đời.

“Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay!
Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh không hỏi những ngày còn không?
Bây giờ em đã có chồng,
Như chim vào lồng như cá cắn câu
Cá cắn câu biết bao giờ gỡ
Chim vào lồng biết thuở nào ra?”

Có người hối hận để mất một cuộc tình, nhưng cũng có người đánh lỡ mất cả cuộc đời, để rồi than thở:

“Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!” (TTKh.)

Richard Templar là một tác giả người Anh, người đã viết nhiều cuốn sách về con đường thành công trong cuộc sống. Ông chia sẻ “con đường dẫn đến thành công” của mình trong một loạt sách, trong đó 100 quy tắc đơn giản được trình bày để đạt được thành công, trong kinh doanh, tiền bạc hoặc cuộc sống nói chung. Và “quy tắc của cuộc sống” của Richard Templar là “đừng để qua ngày mai!”

Người ta thường hẹn trong ngày mai sẽ làm công việc dự định hôm nay, nhưng đối với nhà thơ Norma Cornett Marek lại khác: “Ngày Mai Không Bao Giờ Đến!” đó cũng là tựa đề bài thơ của bà. “Nếu ta đang chờ ngày mai đến thì tại sao lại không làm điều đó ngày hôm nay? Vì nếu ngày mai không bao giờ đến, thì chắc chắn ta sẽ hối tiếc suốt phần đời còn lại của mình!”

Không ai biết đây là lần gặp gỡ cuối cùng, một lời nói giã biệt, vì không một ai, trong chúng ta, trẻ hay già, đoan chắc rằng, họ sẽ sống qua hôm nay, để ngày mai thấy mặt trời lên! Trên trái đất này, đêm nay có những người cũng lên giường như chúng ta, nhưng ngày mai, họ không còn thức trở dậy!

Đó chính là ân huệ của cuộc đời chứ không phải là một chuyện đương nhiên: “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

Xin đừng để quá trễ, hãy nói với ai đó một lời yêu thương hôm nay. Hãy nói một lời xin lỗi. Hãy nói một lời cám ơn. Nếu ai cũng nghĩ rằng hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc sống để hành động, để yêu thương, để dịu dàng với nhau…thì cuộc đời này đẹp biết bao nhiêu!

Xin hãy làm điều đó hôm nay. Ngày mai đã muộn rồi! (Huy Phương)

(*) Trần Duy Đức- Ngô Tịnh Yên

Thế nào là tự do, dân chủ và làm thế nào để có tự do ở chế độ toàn trị? | Tiếng Dân

Rất nhiều người đã nhầm lẫn hai khái niệm khá giống nhau này. Tự do là quyền của con người, không bị ép buộc để có cơ hội được hành động theo ý muốn của mình. Có các quyền tự do cơ bản như tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tự học giáo dục, tự do lập hội, tự do báo chí và xuất bản (1 phần của tự do ngôn luận), tự do tôn giáo, tự do đi lại…

Còn dân chủ là phương pháp ra quyết định tập thể, trong đó mỗi cá nhận được có quyền bình đẳng, thường thể hiện ở việc bầu cử để lựa chọn trực tiếp người lãnh đạo quốc gia (dân chủ trực tiếp), hoặc bầu ra người đại diện, thay mặt mình để bầu lãnh đạo quốc gia (dân chủ đại diện). Định nghĩa tóm tắt và tương đối phổ quát là như vậy.

Tự do và dân chủ có mối liên hệ chặt chẽ, nhưng không đồng nhất. Có những quốc gia hay lãnh thổ có sự tự do khá rộng rãi, nhưng lại không có dân chủ đầy đủ. Ngược lại, có nơi thì có dân chủ nhưng lại thiếu tự do. Thường những nước nào có cả dân chủ lẫn tự do song hành thì nền dân chủ sẽ rất bền vững và mới gọi là dân chủ đầy đủ. Dân chủ mà thiếu tự do thì là dân chủ không đầy đủ, thậm chí là giả cầy.

Tất nhiên dân chủ và tự do có nhiều cấp độ, khác nhau. Nếu dân chủ đạt được càng nhiều tiêu chí của tự do, thì càng được coi là dân chủ đầy đủ, bản chất. Dân chủ mà càng có ít tự do thì càng thiên về toàn trị, là dân chủ bịp bợm. Quyền tự do bầu cử và ứng cử là gần gũi nhất với dân chủ.

Nói cách khác, các quyền tự do là những viên gạch và vữa để xây lên ngôi nhà dân chủ. Gạch vữa mà ít và mềm thì nhà dễ đổ vỡ.

Ví dụ điển hình về tự do mà thiếu dân chủ là Hongkong thời thuộc địa Anh và Singapore. Hongkong thời thuộc địa có đầy đủ các quyền tự do như ở mẫu quốc, nhưng dân Hongkong không có quyền bầu cử thống đốc (toàn quyền) Hongkong. Tức là thiếu đi quyền dân chủ cơ bản nhất là lựa chọn lãnh đạo.

Singapore cũng có gần như đầy đủ các quyền tự do như Hongkong từ thời thuộc Anh và cả khi độc lập, nhưng đảng PAP cầm quyền tuyệt đối kể từ khi lập quốc, họ vẫn có những động thái o bế chính trị để các đảng khác không thể chen chân vào nghị trường. Tức là Sing cũng không hoàn toàn được dân chủ như phương Tây, nhưng vẫn hơn Hongkong thời thuộc địa.

Các nước đã từng hoặc đang có dân chủ phi tự do là Ấn Độ thời còn theo kinh tế kế hoạch (nhà Gandi), Nam Mỹ giai đoạn cánh tả cầm quyền (dễ thấy nhất là Venezuela) và điển hình nhất là Nga và Campuchia sau năm 91 đến nay. Ở các nước này, dân chúng được bầu cử tự do, có chế độ đa đảng, nhưng đảng cầm quyền vẫn kiềm chế sự tự do bầu cử 1 cách tương đối và họ bị thiếu rất nhiều quyền tự do mà điển hình nhất là thiếu tự do kinh tế (nhiều nước theo kinh tế kế hoạch hoặc tư bản thân hữu). Đa số các quyền tự do của họ là mang tính giả cầy, bề ngoài. Cũng có thể nói là các nước này có dân chủ không đầy đủ.

Có thể đánh giá tổng quan là các nước có tự do trước khi có dân chủ thì thường có kinh tế phát triển hơn là các nước có dân chủ trước tự do.

Ví dụ điển hình là Hàn quốc và Đài Loan thời độc tài là 1 dạng tự do phi dân chủ (tất nhiên tự do không đầy đủ, nhưng có tương đối, đặc biệt là có tự do kinh tế). Đến thập kỷ 197x họ mới dân chủ hóa và có bước nhảy vọt về kinh tế. Hiện nay họ có nền dân chủ tự do gần như phương Tây.

Còn các nước có dân chủ trước tự do là Ấn Độ, Campuchia, Nga, rõ ràng nhất là 2 nước đầu tiên được dân chủ “rơi vào đầu”. Ấn Độ được Anh trả độc lập, Campuchia được LHQ can thiệp để thoát CS, Nga được DC do LX sụp đổ. Hậu quả là các nước này đều có dân chủ giả cầy và kinh tế èo uột, Ấn Độ thì hơn chục năm gần đây mới có tự do kinh tế để có khởi sắc.

Lịch sử hình thành chế độ dân chủ kèm tự do ở các nước phương Tây đều cho thấy tự do là thứ được có trước 1 thời gian dài, rồi mới tiến tới dân chủ. Ví dụ rõ nhất là ở các nước Anh, Mỹ, Pháp.

Ở Anh và Mỹ thì CNTB phát triển rất sớm nhờ vào tầng lớp thương gia được tự do kinh doanh, từ đó xây dựng nên tầng lớp trung lưu đông đảo và họ đã gây sức ép lên chính quyền để ép buộc chính quyền phải chia sẻ quyền lực cho nhân dân. Ở Anh, ban đầu là vua chia sẻ quyền lực cho quý tộc (Viện Nguyên lão tức Thượng viện sau này) rồi sau đó quyền lực thuộc về Hạ viện (giới bình dân), nhà vua chỉ còn tính biểu tượng. Ở Mỹ thì giai cấp trung lưu lãnh đạo dân lật đổ chế độ thực dân.

Nhưng nước Anh mất khoảng 300 năm để vua bắt đầu chia sẻ quyền lực cho quý tộc cho đến khi phụ nữ Anh được đi bầu vào năm 1930, tức là mới có quyền dân chủ đầy đủ.

Ở Mỹ, năm 1824, 48 năm sau khi giành độc lập, thì mới có 5% dân số trưởng thành của Mỹ được quyền bỏ phiếu. Phụ nữ Mỹ được bầu cử vào năm 1920 và đến thập kỷ 197x thì người da đen mới được đi bầu, tức là Mỹ mới có dân chủ khá đầy đủ.

Dẫn lịch sử như vậy không có nghĩa là nước nào sau này cũng phải mất 300 hay 200 năm mới từ phong kiến hay thuộc địa thành dân chủ (bò đỏ hay bẻ lái như vậy để biện minh cho sự duy trì độc tài). Bởi vì thực tế Hàn Quốc và Đài Loan chỉ mất hơn 20 năm để từ độc tài thành dân chủ với nền tảng không khác VN là mấy. Còn Thái Lan và Nhật thì có dân chủ theo mô hình Anh mà không cần cuộc cách mạng nào (tức là tự diễn biến). Chính Anh và Mỹ đều phải có cách mạng.

Còn nước Pháp, chế độ chuyên chế độc đoán duy trì ở đây lâu hơn ở Anh khá nhiều, kể cả sau cách mạng Pháp xảy ra khá sớm (1789). Cuộc cách mạng cũng tạo ra 1 chế độ dân chủ phi tự do và nhanh chóng bị dập tắt, thay thế bằng chế độ chuyên chế tổng tài của Napoleon.

Chính vì Pháp thiếu dân chủ hơn Anh, nên các thuộc địa Pháp cũng thiếu dân chủ hơn Anh và đến khoảng 194x thì phụ nữ Pháp mới được đi bầu.

Nhưng, ở VN, người Pháp cũng đã copy mô hình dân chủ của mình sang vào giai đoạn thuộc địa. Nam Kỳ được hưởng dân chủ sớm hơn cả ở VN, vì được hưởng pháp luật gần như ở Pháp. Từ cuối thế kỷ 19, dân Nam Kỳ cũng đã được hưởng nền dân chủ hạn chế gần như ở Pháp. Đó là những người giàu, công chức, quân nhân đã được bầu cử hội đồng Nam Kỳ và hội đồng tỉnh.

Đây là cơ quan tư vấn cho chính quyền thuộc địa, giống như HĐND và QH hiện nay. Ban đầu thì quyền lực cũng hạn chế và thành viên hội đồng phải đa số là Tây, nhưng cũng chỉ chiếm tối 75%, vẫn ít hơn tỷ lệ đảng viên trong QH hiện nay. Người Pháp đương nhiên nắm chính quyền Nam Kỳ và nắm quyền “cố vấn” (gián tiếp nắm quyền) ở Bắc và Trung Kỳ, các TP nhượng địa HN, HP, ĐN thì quy chế như Nam Kỳ.

Vào thời Quốc gia VN thì tỷ lệ đó đảo ngược lại, người Việt trực tiếp nắm quyền hành chính và chỉ có 25% là dân biểu người Pháp.

Ở chế độ thuộc địa, người dân vẫn có quyền tự do tương đối, đặc biệt là tự do kinh tế, báo chí và xuất bản. Các quyền tự do không bị bóp nghẹt như dưới chế độ CS sau này.

Lịch sử dài dòng bên trên cho thấy, tự do luôn phải có trước dân chủ thì mới đúng quy trình. Nếu quy trình bị đảo ngược, thì dân chủ là giả tạo. Ví dụ gần gũi chính là nền dân chủ có được do CM tháng 8. Nó quá mong manh. VNCH cũng là nền dân chủ được rơi vào đầu chủ yếu do Pháp rồi Mỹ tác động, nên nó nhanh chóng biến thành tự do phi dân chủ. Tuy nhiên, đây là chính quyền thời chiến nên không phải là ví dụ chuẩn xác.

Như vậy, có thể kết luận được con gà hay quả trứng phải có trước. Tự do phải có trước dân chủ. Bởi vì, khi có tự do thì tầng lớp trung lưu sẽ dần dần nâng cao dân trí và có thể tích lũy kinh tế, nhờ đó mà gây sức ép được với chính quyền để chính quyền phải chia sẻ quyền lực. Tầng lớp trung lưu càng đông và mạnh thì quyền lực nhà nước càng giảm sút và đó là mầm mống của dân chủ.

Nhưng dưới chế độ CS thì sao?

Chế độ CS là chế độ toàn trị, nó triệt tiêu cả tự do lẫn dân chủ. Vì dân không có quyền tự do ngôn luận, không được tự do báo chí, xuất bản và giáo dục, chỉ được có thông tin 1 chiều, nên dân chỉ có tư duy 1 chiều. Vì thế người dân bị triệt tiêu khả năng phản biện và KHÔNG CÓ kiến thức về khoa học chính trị, hiểu lệch lạc về pháp luật và kinh tế vĩ mô, lịch sử. Nói cách khác là dân trí thấp về kiến thức kinh tế, chính trị, triết học và lịch sử. Mục tiêu là để không thể có tổ chức ngoài đảng nào mà có hiểu biết chính trị hòng cạnh tranh quyền lãnh đạo với đảng CS.

Làm thế nào để có thể nâng cao dân trí khi chính quyền cố tình ngu dân thông qua cấm đoán các quyền tự do?

Chỉ có cách duy nhất là tự học, tự khai trí thông qua giáo dục gia đình, du học và qua các kênh thông tin phi “chính thống”. Giai đoạn trước đổi mới thì điều này là khó, chỉ trông vào GD gia đình, cũng hạn chế. Nhưng hiện nay khả năng tự đào tạo khá đơn giản, nhờ mạng xã hội. Tất nhiên tự đào tạo sẽ rất chậm vì nguồn lực quá ít, nhưng còn hơn không. Qua đó, người dân có thể gây sức ép với chính quyền y như người Anh đã từng làm với vua từ mấy trăm năm trước mà không nhất thiết phải lật đổ chế độ quân chủ.

Việc này là khả thi, vì hiện tại chính quyền đang trên quá trình buộc phải thu hẹp phạm vi quản lý. Về logic, chính quyền càng nhỏ, thì PĐ càng đông, tức là DC sẽ gia tăng. Bởi vì nếu không thu hẹp thì chính quyền sẽ tự sụp đổ do phải ăn thịt chính mình. Quá trình đó có tiến độ nhanh hay chậm chính là phụ thuộc vào việc gia tăng dân trí về kinh tế, chính trị, pháp luật của người dân nhanh hay chậm. Điều đó phụ thuộc vào mỗi cá nhân và trí thức sẽ là đầu tàu.

Vậy quy trình nào để đi tới DC?

Mình cho là quy trình theo lịch sử nền DC phương Tây là không thể đảo ngược. Tức là dân chủ sẽ phải có cho tầng lớp tinh hoa trước, dần dần mở rộng cho tầng lớp trung lưu, rồi tới toàn dân. Chi tiết thế nào thì là câu chuyện dài khác và nên bắt đầu từ xã hội dân sự, quyền lập hội, công đoàn độc lập, tự do giáo dục và xuất bản.

BAOTIENGDAN.COM
Thế nào là tự do, dân chủ và làm thế nào để có tự do ở chế độ toàn trị? Bởi AdminTD – 29/06/2019 Dương Quốc Chính 29-6-2019 Rất nhiều người đã nhầm…

NHỮNG CHUYẾN TÀU KHÔNG CẦN CÁ

Ngày xưa Việt cộng lấy nông dân làm bia đỡ đạn cho chúng chiếm miền Nam, bây giờ Việt cộng xua ngư dân làm bia sống cho chúng tiếp tục cai trị!

Cái đảng tiên phong của giai cấp công nông nó khốn nạn và hèn hạ như vậy đó! 😡😡

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person, outdoor
Nguyễn Trôi LạcFollow

Đất nước tôi đầy ắp những nỗi buồn (1)

NHỮNG CHUYẾN TÀU KHÔNG CẦN CÁ

Mình gặp em trong một tiệm spa ở SG. Em quê Quảng Ngãi vào SG mưu sinh gần một năm nay, những nỗi niềm của quê hương miền trung nhọc nhằn vẫn còn nặng trĩu trong giọng Quảng chưa pha, em kể:
Gia đình em sống nghề biển từ bao đời chả biết, nhưng đến đời ba em thì sạt nghiệp sau một lần bị Malaysia bắt giữ. Tàu của ba em đánh cá trên vùng biển chồng lấn- bên VN thì cho phép, nói đó là vùng biển VN, nhưng Malaysia thì bắt, bảo đó là biển của họ. Họ bắt người đốt tàu mà không thông tin gì về VN, một năm trời ba em bị tù ở Malaysia, gia đình vật vã tang thương vì ba mất tích, cứ tưởng ông đã chết trên biển. Nhưng bị tù đã là may, do bị cảnh sát Malay bắt giữ, chứ nếu là ngư dân Malay có khi họ giết người cướp tàu luôn
Sau khi hết hạn tù về nước, ba em bỏ nghề do biển chết, không còn cá tôm gì nữa sau thảm họa môi trường do Formosa gây ra. Các làng biển miền trung hoang vắng, thanh niên bỏ xứ đi qua Lào, qua trung quốc làm thuê, hoặc vay tiền đi xuất khẩu lao động. Em và phụ nữ quê em bỏ quê vào SG, Bình Dương, Đồng Nai kiếm sống và kiếm… chồng miền nam cho đỡ khổ, chỉ còn người già trẻ con ở lại.

Rồi chính quyền đến vận động ba em và các ngư dân trong vùng đi biển trở lại, họ ưu tiên cho vay tiền đóng tàu & trang bị máy móc, họ cung cấp toàn bộ chi phí xăng dầu mỗi năm hơn 200 triệu đồng và nhiều ưu đãi khác….Chỉ yêu cầu ngư dân đi biển

Những chuyến tàu mang số hiệu Việt Nam ra đi chỉ để hiện diện trên lãnh hải, để giữ biển cho quê hương
Những chuyến tàu đánh cá không đánh cá, không cần cá mà chỉ cần mạng người trở về

Những chuyến tàu đầy sợ hãi bởi có thể bị bắn, bị đâm chìm bất cứ lúc nào
Biển VN còn hay đã mất?

Ảnh: Sa Kỳ, đưa xác ngư dân bị bắn chết ngoài biển về nhà

Gb Bảo Liên Lêhttps://www.facebook.com/100001668101200/posts/2380839625314951/

Vì sao cha con Lý Tiểu Long đều chết trẻ?

Vì sao cha con Lý Tiểu Long đều chết trẻ?

Trong sách cổ đã ghi chép rất nhiều trường hợp nhân quả báo ứng, bài viết này nói về câu chuyện của hai nhân vật nổi tiếng thời hiện đại – hai cha con Lý Tiểu Long chết trẻ khi đang sức dài vai rộng, sinh lực tràn đầy.

Rất nhiều người cho rằng Lý Tiểu Long là người Trung Quốc, thực tế không phải vậy. Năm 1940, Lý Tiểu Long chào đời ở San Francisco, bang California Hoa Kỳ, quốc tịch Mỹ, là người Mỹ gốc Hoa.

Ông là diễn viên người Hoa đầu tiên ở Hollywood. Các bộ phim hành động của Lý Tiểu Long lấy chủ đề là võ thuật kungfu như “Đại ca” (The Big Boss) được đánh giá rất cao. Sau đó các phim “Tinh võ môn”, “Mãnh long vượt sông”, “Long tranh hổ đấu” và “Trò chơi tử Thần” do Lý Tiểu Long thủ vai chính đã chấn động giới điện ảnh, nhanh chóng tạo được danh vọng trên thế giới.

Lý Tiểu Long đạt được giải thưởng “Kỹ nghệ tốt nhất” của giải Kim Mã Đài Loan, giải thưởng “Thành tựu trọn đời” giải Kim Tượng của điện ảnh Hồng Kông, giải thưởng “Truyền kỳ” của Hiệp hội Truyền thông Anh.

Năm 1967, Lý Tiểu Long sáng tạo ra Tiệt quyền đạo (còn gọi là Triệt quyền đạo – Jeet Kune Do – lỗi dịch sai chữ Tiệt thành Triệt từ ban đầu nên dùng sai thành quen – ND). Ông hoằng dương kungfu Trung Quốc, và được coi là một trong 10 nhà võ thuật lớn nhất thế kỷ.

Vua boxing Muhammad Ali đánh giá: “Lý Tiểu Long là người vĩ đại. Anh là người kiệt xuất nhất trong lĩnh vực võ thuật. Tôi hy vọng có thể gặp anh, bởi vì tôi thực sự thích võ thuật của anh. Anh đã vượt thời đại của anh”.

Cha đẻ Jiu jitsu (Nhu Thuật) nước Mỹ là Jenny Lebel đánh giá rằng: “Tốc độ ra đòn của anh nhanh gấp đôi người bình thường. Quyền thuật, bộ pháp và cước pháp của anh thực sự siêu xuất người thường. Nếu nói về những vua võ thuật thì Lý Tiểu Long là vua của các vị vua. Anh là cao thủ đỉnh cao xuất chúng ở thời đại đó”.

Không chỉ người châu Á quen thuộc với Lý Tiểu Long mà cái tên Bruce Lee (tên tiếng Anh của anh) thì dường như người phương Tây không ai không biết, là danh từ thay thế cho kungfu. Hình tượng màn ảnh của anh có sức ảnh hưởng lớn đối với người Hoa và mọi người khắp các nơi trên thế giới. Tên anh đã trở thành tượng trưng cho kungfu Trung Quốc và tượng trưng cho điện ảnh võ thuật.

Cha con Lý Tiểu Long chết trẻ

Đúng lúc sự nghiệp Lý Tiểu Long đang lên như diều gặp gió, năm 33 tuổi anh tham gia diễn phim “Trò chơi tử Thần” thì ngày 20/7/1973 anh đột tử ở trong nhà của Đinh Bội tại Cửu Long Đường, Cửu Long Tây, Hồng Kông. Sự kiện này đã gây nên chấn động cực lớn, nguyên nhân cái chết của anh đến nay vẫn còn nhiều tranh cãi bàn tán. Có người cho rằng anh bị mưu sát, có người nói anh chết bệnh, có người cho rằng anh đột tử bởi dị ứng thuốc, còn có người nói anh chết bởi “thượng mã phong” v.v.

Lý Quốc Hào (Brandon Lee, 1/2/1965 – 1/4/1993) là con trai duy nhất của Lý Tiểu Long, sinh ở California nước Mỹ. Năm Quốc Hào 8 tuổi thì cha là Lý Tiểu Long qua đời.

Lý Quốc Hào có thể nói là đã kế thừa được sự nghiệp của cha. Anh được mẹ là Linda truyền thụ võ công. Sau khi trưởng thành, anh đã đạt được trình độ võ thuật khá cao. Sau đó, anh vào học trường điện ảnh Emerson, làm phim và biểu diễn. Anh theo con đường của cha, cũng trở thành một diễn viên, diễn trong phim dài tập “Giới kungfu”, trở thành người thay thế Lý Tiểu Long trên màn bạc.

Lý Quốc Hào có ngoại hình tuấn tú và võ nghệ cao siêu khiến cho các nhà làm phim Hollywood đặc biệt chú ý, cho rằng chỗ trống do Lý Tiểu Long để lại sẽ do con trai ông lấp đầy. Tất cả mọi người đều thấy tiền đồ to lớn của Lý Quốc Hào. Bộ phim hành động “Quạ” chí phí 14 triệu đô la là bộ phim đầu tư lớn nhất mà Lý Quốc Hào diễn. Anh cẩn thận tỉ mỉ hoàn thành từng động tác có độ khó lớn theo yêu cầu của đạo diễn.

Vào lúc 12h30 đêm ngày 1/4/1993, trong khi đang quay cảnh đấu súng trong phim “Quạ” thì cây súng đạo cụ đã bất ngờ bắn ra đạn thật. Lý Quốc Hào bị trúng đạn phần bụng, bị mất máu nhiều dẫn đến tử vong, khi mới 28 tuổi.

Bi kịch của Lý Tiểu Long lại lần nữa diễn ra. Một ngôi sao võ thuật mới đang từ từ nổi lên đã bị cuốn theo gió đi như vậy. Tại sao cha con Lý Tiểu Long đang trong thời điểm khỏe mạnh cường tráng lại chết trẻ? Chúng ta hãy xem hành trình cuộc đời của cha Lý Tiểu Long.

Mộ cha con Lý Tiểu Long – Lý Quốc Hào.

Cha Lý Tiểu Long là Lý Hải Tuyền chuyên bắt cóc giết người

Rất nhiều người cho rằng quê cha đất tổ của Lý Tiểu Long là ở Thuận Đức, Quảng Đông, nhưng thực ra là ở Nam Hải, Quảng Đông. Cha anh là Lý Hải Tuyền, quê gốc Cửu Giang, Nam Hải, vì hợp mưu bắt cóc mà chạy trốn đến Thuận Đức.

Lý Hải Tuyền là một kẻ ác bá, làm những việc như bắt cóc tống tiền, cướp của. Có một người giàu có có 5 người con bị bắt cóc, Lý Hải Tuyền đòi tiền chuộc theo đầu người. Nhưng người giàu có này chỉ chuộc mỗi đứa con trai trưởng về, không giao nộp tiền chuộc cho 4 người con kia. Kết quả là Lý Hải Tuyền đã giết chết cả 4 người con của người giàu có kia. Lý Hải Tuyền sợ người con trai trưởng vừa mới lớn của người giàu có kia sau này tìm đến báo thù, nên trốn chạy đến Thuận Đức để lẩn tránh.

Cô Lý Trân, người thôn Đôn Cân, Cửu Giang, Nam Hải đã công khai chứng thực rằng Lý Hải Tuyền không chỉ bắt cóc giết người gia đình kể trên. Lý Hải Tuyền tham gia bắt cóc trẻ em và giết người khi không có tiền chuộc, em trai của cô là Lý Tả Luân chính là trẻ bị bọn cướp đánh chết, khi đó mới 4 tuổi.

Thời kỳ chiến tranh thế giới thứ 2, nước Nhật chiếm phần lớn Trung Quốc. Lý Hải Tuyền từ Quảng Đông chạy trốn đến Hồng Kông. Sau đó quân Nhật tiến hành tấn công Hồng Kông bằng thế gọng kìm, tình hình rất nguy cấp. Lý Hải Tuyền lòng hoảng hốt dắt gia quyến đến nước Mỹ tránh xa khói lửa chiến tranh. Do đó, Lý Tiểu Long được sinh ra ở Mỹ, là người Mỹ gốc Hoa.

Sau này, Lý Hải Tuyền lại trở về Hồng Kông tìm cơ hội phát triển, diễn kịch. Năm 1948, Lý Hải Tuyền cùng với Liêu Hiệp Hoài, Bán Nhật An, Diệp Phất Nhược được mọi người gọi là “Tứ đại danh kép của Việt kịch”.

Nhân quả báo ứng?

Người Á Đông nói nhân quả, tổ tiên tích đức con cháu hưởng phúc, tổ tiên thất đức, tổn đức thì con cháu chịu tai họa, đều là sự thực. Con người làm việc xấu sẽ tổn đức và nhận lấy nghiệp lực, mà nghiệp lực có thể dẫn đến hiện tượng con người chịu tai họa hay bệnh tật đời này hoặc đời sau trong luân hồi. Cũng có khi nghiệp lực của tổ tiên tích tụ lại cho con cháu đời sau, tạo thành các ma nạn cho cháu con.

Rất nhiều câu nói của người xưa như “tự làm tự chịu”, “gây nghiệp ác thì không thể sống được”, “trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu”, “gieo cây nào gặt cây đó”, “ở hiền gặp lành, ở dữ gặp ác”, “thiện có thiện báo, ác có ác báo”, “nhân đời trước là quả đời sau”, “nhân quả báo ứng”… đều xoay quanh quy luật này.

Có người cho rằng Lý Tiểu Long truy cầu tốc độ và luyện tập hà khắc, đã dùng sức quá mức mà tiêu trước sinh mệnh, đó là một nguyên nhân khiến anh ra đi khi tuổi vẫn còn xanh. Thực ra không phải vậy. Lý Tiểu Long hơn 10 tuổi đã theo học Vịnh Xuân Quyền của sư phụ Diệp Vấn, từ dáng đi của Lý Tiểu Long, sư phụ Diệp Vấn đã có lời dự đoán rằng Lý Tiểu Long tướng đoản mệnh, không sống lâu được. Sau này, Lý Tiểu Long luôn luôn chú ý sửa đổi tư thế đi đứng. Khi Lý Tiểu Long từ nước Mỹ trở lại Hồng Kông, anh có nói với sư phụ Diệp Vấn rằng anh đã sửa được thế đi, bây giờ khi đi gót chân đã chạm đất rồi. Vào thập niên 60 khoảng trước và sau khi Lý Tiểu Long sáng lập ra Tiệt quyền đạo ở nước Mỹ, anh thực sự đã huấn luyện cường độ cao, nhưng đó không phải là nguyên nhân đoản mệnh.

Cường độ huấn luyện của Vịnh Xuân quyền không lớn (đó cũng là một trong các nguyên nhân mà người ta coi Vịnh Xuân quyền là ‘quyền đàn bà’). Lời dự đoán của sư phụ Diệp Vấn khi Lý Tiểu Long hơn 10 tuổi đã trở thành sấm ngữ. Có thể thấy nguyên nhân chết trẻ không phải ở huấn luyện cường độ cao, mà là nhân quả báo ứng chủ đạo hết thảy.

Lý Tiểu Long chết trẻ khi đang tráng niên, nguyên nhân còn chưa có lời giải. Nếu nói đó là ngẫu nhiên, thế thì con trai anh là Lý Quốc Hào đóng phim bị súng đạo cụ bắn chết cũng là ngẫu nhiên sao? Hai lần ngẫu nhiên thì không phải là ngẫu nhiên nữa mà là tất nhiên. Hơn nữa, cháu trai của Lý Tiểu Long mắc một số căn bệnh. Những sự việc bất hạnh này nối tiếp nhau xuất hiện thì khả năng ngẫu nhiên là rất thấp.

Văn hóa truyền thống phương Đông coi trọng giáo hóa đạo đức, dạy người hướng thiện, thuận theo Thiên lý. Khi văn hóa truyền thống bị phá hoại, con người không tin vào thiện ác hữu báo, dám đấu với Trời, đấu với Đất, đấu với người, đấu đá tranh giành lẫn nhau, cho rằng con người chỉ là cục thịt, là protein, chết đi thì tiêu mất không còn gì, chết là hết tất cả, có gì phải lo lắng đâu. Thế nên con người phóng túng làm càn, việc ác gì cũng dám làm, ngày càng tiến dần vào vực sâu tội ác, khiến đạo đức xã hội tiêu tan, khiến tội ác hoành hành trong mọi ngóc ngách cuộc sống.

Phép tắc nhân quả, thiện ác hữu báo là Thiên lý tồn tại khách quan, không bị thay đổi bởi ý chí chủ quan của con người, sẽ không vì con người cho rằng nó không tồn tại mà biến mất. Người xưa nói: “Xưa nay vận Trời đều tuần hoàn, báo ứng rõ ràng giữa thiện ác”. Vạn sự đều có nhân quả, “người đang làm Trời đang nhìn”. Từ xưa đến nay, thiện ác báo ứng không mảy may sai lệch, chỉ đến sớm hay đến muộn mà thôi. Cha Lý Tiểu Long là Lý Hải Tuyền giết người gây họa cho con cháu đời sau. Cha con Lý Tiểu Long đang sức dài vai rộng, chết ở tuổi thanh niên, tráng niên là minh chứng cho chúng ta thấy: Thiện ác ắt có báo ứng.