Bắc Kinh giở đủ trò để ngăn các nhà báo đến Tân Cương

Minh Phuong Nguyen and 5 others shared a link.
About this website

Dàn dựng ra tai nạn giao thông, giả dạng du khách…Tại Tân Cương, chính quyền đã huy động trí tưởng tượng tối đa để ngăn trở không cho các nhà báo quốc tế đến điều tra về các trại cải tạo người Duy Ngô Nhĩ.

Trung Quốc bị Liên Hiệp Quốc tố cáo đã bắt một triệu người Duy Ngô Nhĩ đi cải tạo, còn Bắc Kinh biện minh rằng đó là những « trung tâm huấn nghệ » nhằm phòng ngừa Hồi giáo cực đoan.

Khi đi xe trên một con đường dẫn đến một trong những trại cải tạo loại này, mà các phóng viên của hãng tin Pháp AFP đã chứng kiến một cảnh tượng « siêu thực ». Một xe vận tải nhẹ chạy với tốc độ rùa bò về phía một chiếc xe đang đậu trên lề đường, rồi dừng lại khi còn cách vài…milimét để giả làm một vụ đụng xe.

Chỉ trong vài phút, « tai nạn » này đã thu hút một đám đông hiếu kỳ khiến giao thông phải ngưng lại. Mục tiêu của công an đã đạt được : lối vào trại cải tạo đã bị tắc.

Vụ dàn dựng này cho thấy nỗ lực cao độ nhằm ngăn cản báo chí đến điều tra về chủ đề nhạy cảm đã khiến Trung Quốc phải chịu áp lực quốc tế từ năm 2018. Tuy vậy trong một chuyến đi làm phóng sự sáu ngày tại Tân Cương, các nhà báo AFP cũng đã nhận ra được ba trại cải tạo – những tòa nhà đồ sộ được vây bọc bằng các hàng rào kẽm gai.

Rào chắn và du khách giả hiệu

Nhưng các phóng viên Pháp bị chính quyền theo dõi bén gót. Sự hiện diện này gây phức tạp cho mọi cuộc phỏng vấn cư dân – công khai trả lời báo chí nước ngoài có thể gây nguy hiểm cho họ. Và mỗi lần định hỏi chuyện người dân, thì các rào cản bỗng xuất hiện như một phép thần.

Gần một trại cải tạo ở Hòa Điền (Hotan), chỉ trong vòng vài giây đồng hồ, các con đường đã bị chận lại sau khi một chiếc xe hơi phóng như bay, vượt qua xe chở các nhà báo AFP. Rốt cuộc họ chỉ có thể chụp ảnh trại này từ xa.

Một số thành phố còn bị cấm vào hẳn. Trên con đường ở Artux, nơi một đền thờ Hồi giáo bị chính quyền phá hủy, hãng tin Pháp buộc lòng phải quay về vì hàng rào chận ngang. Lý do được nêu ra là có cuộc tập huấn kéo dài năm ngày. Một công an nói : « Các vị thông cảm cho ».

Cũng ngay tại điểm kiểm soát này, hai phụ nữ bỗng xuất hiện, tự xưng là khách du lịch. Hai người này ngồi trên một chiếc xe tải nhỏ, đi theo các phóng viên Pháp như hình với bóng trong suốt một tiếng đồng hồ, với cớ cần được giúp đỡ vì bị « lạc đường ». Ngay cả khi chiếc xe của các nhà báo chạy vào một ngôi làng nhỏ để chụp hình một trại cải tạo bằng ống viễn kính, hai « du khách » này cũng đậu lại sát bên. Sau đó một người tự giới thiệu là phụ trách an ninh yêu cầu AFP rời khỏi địa điểm, nhưng hai người phụ nữ thì được tự do muốn làm gì thì làm.

Đi bộ 80 km vì taxi không được chở

Các phương tiện truyền thông khác cũng phải đối mặt với tình hình tương tự. Trong một báo cáo mới đây của Câu lạc bộ các thông tín viên nước ngoài tại Trung Quốc (FCCC), các nhà báo khẳng định bị theo dõi, thậm chí bị ngăn không cho đặt phòng khách sạn.

Nathan Vander Klippe của nhật báo Canada Globe and Mail cho biết đã bị lực lượng an ninh chặn lại. Anh kể : « Họ tiến lại gần xe tôi, những chiếc khiên giơ cao. Một công an giựt lấy máy ảnh và xóa hết các hình ảnh trong đó mà không hề có sự đồng ý của tôi ».

Thông tín viên của tờ báo Anh The Daily Telegraph, cô Sophia Yan kể lại, đã phải đi bộ gần 80 cây số trong bốn ngày làm phóng sự, vì « có những tiếng nói không biết từ đâu, qua bộ đàm đã ra lệnh cho các tài xế taxi » phải kết thúc cuốc xe.

Tại Kachgar, nơi hầu hết dân cư là người Duy Ngô Nhĩ, một kẻ lạ mặt đã đột nhập vào phòng khách sạn của một phóng viên AFP, trong khi nhà báo này chỉ vắng mặt có vài phút. Khi anh quay lại, cửa phòng bị mở, và một trong những túi xách không còn nằm ở chỗ cũ. Không có vật dụng nào bị lấy đi cả, nhưng thông điệp thì rất rõ : anh đang bị giám sát !

LÀM NGƯỜI TỐT ĐỂ RỒI BỊ ĐÁNH CHẾT NGAY TẠI BỆNH VIỆN

Nguyen Hoang Phuc

LÀM NGƯỜI TỐT ĐỂ RỒI BỊ ĐÁNH CHẾT NGAY TẠI BỆNH VIỆN

Đưa bé 3 tuổi vào cấp cứu: Nam thanh niên bị đánh chết ngay tại bệnh viện

Sau khi va chạm với một bé 3 tuổi chạy từ vỉa hè ra, anh Duyên đã đưa nạn nhân đi cấp cứu. Lúc đang đợi thanh toán viện phí, anh đã bị nhóm thanh niên đánh chết ngay tại bệnh viện.

Theo đó, được biết nhóm thanh niên đánh anh Duyên tử vong tự xưng là người nhà của cháu bé. Mặc dù đã được các bác sĩ Bệnh viện Triều An chuyển thẳng lên thẳng Bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu. Tuy nhiên đến 15h ngày 25/6, nạn nhân đã tử vong.

Đưa nạn nhân va chạm giao thông đi cấp cứu: Nam thanh niên bị đánh chết

Trên trang thông tin Y Dược cũng đã đưa thông tin về việc một nam thanh niên bị đánh chết tại khu cấp cứu của bệnh viện. Cụ thể, sau khi va chạm giao thông với một bé 3 tuổi, anh Nguyễn Hữu Duyên (22 tuổi, quê tỉnh Phú Yên, tạm trú tại quận Bình Tân) đã chủ động đưa nạn nhân đến bệnh viện cấp cứu. Sau đó, anh cũng đã chờ thanh toán viện phí. Lúc này, tại bệnh viện bỗng xuất hiện 1 nhóm thanh niên lạ mặt tự xưng là người nhà nạn nhân. Sau đó, nhóm người này đã xông vào đánh chết anh Duyên ngay tại khu cấp cứu bệnh viện Triều An.

Theo thông tin được cung cấp vào ngày 26/6, cơ quan cảnh sát điều tra (CSĐT) Công an quận Bình Tân vẫn đang phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ của Công an TPHCM khẩn trương truy bắt nhóm côn đồ đánh chết anh Duyên ở trên. Trước đó, khoảng 15h30′ ngày 23/6, anh Duyên điều khiển xe máy chở người bạn lưu thông trên đường số 6B (phường Tân Tạo, quận Bình Tân). Sau đó xe của anh có đụng vào bé Tâm (3 tuổi, con của chị Nguyễn Thị Quyển, trú gần đó) chạy từ trong vỉa hè ra. Ngay sau khi xảy ra vụ việc, anh Duyên đã cùng chị Quyển đưa bé Tâm tới Bệnh viện Triều An để cấp cứu. Sau đó các bác sĩ xác định cháu bé không bị gì nặng, chỉ trầy xước nhẹ. Nghe vậy anh Duyên chờ nộp tiền viện phí cho bé Tâm thì xảy ra sự việc đáng tiếc trên.

Bảo vệ bệnh viện thờ ơ nhìn côn đồ đánh chết nam thanh niên tại khu cấp cứu

Lúc này, 6 thanh niên chở nhau bằng 3 xe máy chạy thẳng vào khu vực anh Duyên chờ đóng viện phí, một tên bước tới hỏi “thằng nào đụng cháu tao”? Vì nghĩ cháu bé đã không bị gì nên anh Duyên thừa nhận mình là người va chạm với cháu bé. Lập tức cả 6 tên lao vào dùng tay đấm đá cho đến khi nạn nhân ngã xuống nền nhà. Tiếp đó, nhóm người còn nắm tóc anh Duyên kéo lê từ trong Khu cấp cứu ra đến bồn hoa phía trước và đập đầu anh Duyên vào bồn hoa này. Sau đó chúng còn kê cổ nạn nhân vào cạnh bồn hoa đập cho đến khi anh Duyên gục hẳn.

Ngay sau đó anh Duyên đã được các bác sĩ Bệnh viện Triều An chuyển thẳng lên thẳng Bệnh viện Chợ Rẫy để cấp cứu, nhưng đến 15h ngày 25/6, nạn nhân đã tử vong. Điều khiến nhiều người phẫn nộ chính là sự việc xảy ra ngay trước khu cấp cứu của bệnh viện Triều An nhưng các bảo vệ chỉ đứng nhìn mà không hề can thiệp hay bảo vệ anh Duyên. Chỉ đến khi đám côn đồ bỏ đi, các bảo vệ mới gọi điện thoại báo công an trình báo.

Nhận được tin báo, công an phường An Lạc đã phối hợp với cơ quan CSĐT Công an quận Bình Tân đã có mặt và tổ chức khám nghiệm hiện trường và khoanh vùng các đối tượng nghi vấn để làm rõ. Được biết, cơ quan công an đã xác định được nhân thân của nhóm côn đồ đánh chết anh Duyên thông qua mẹ của bé Tâm. Sau khi gây án nhóm hung thủ đã bỏ trốn về tỉnh Sóc Trăng. Hiện công an quận Bình Tân đã khẩn trương truy bắt nhóm đối tượng đã gây ra cái chết cho anh Duyên tại khu cấp cứu của Bệnh viện Triều An.

Theo tạp chí sức khoẻ.
#congdongdansinh

Ôi biết bao nhiêu là câu hỏi làm sao để được trả lời đây?

Ngày đi học được dậy, đọc báo thấy nói rằng dưới chế độ VNCH là một ổ đĩ điếm. Uh thì hồi đó thì không biết gì tạm tin vậy nhưng bây giờ thì nếu đi bãi biển Đồ Sơn , Quất Lâm lại là thiên đường cho cánh mày râu chứ đâu phải như quan chức nào đó nói “Đồ sơn làm gì có mại dâm”. Lại có hẳn khu giành cho người TQ và Người việt, rất chuyên nghiệp và quy củ. Theo báo chí nói có khoảng 18.000 gái Việt ra nước ngoài hành nghề mại dâm mỗi năm. Vậy là sao?

Ngày xưa học sử thấy bảo chế độ VNCH đàn áp tôn giáo, uh thì tạm tin hồi đó. Nhưng thời nay tại sao thấy cảnh đập phá đền chùa hàng trăm năm giải tỏa cho một dự án nào đó. Người theo đạo bị đe dọa nếu biểu tình, đi kiện Formosa dù có trong ôn hòa. Vậy là làm sao?

Hồi xưa học thấy bảo VNCH đu càng Mỹ, ăn bơ thừa sữa cặn của Mỹ, uh ngày thơ dại cũng tạm tin. Ngày nay thấy tất cả các công trình dù to hay bé đều có dấu chân của TQ, nhiều dự án thành con nợ với TQ, luật đặc khu ban hành cũng chỉ để mở cửa kinh tế với nước có đường biên giới chung (như lời của quan chức nước mềnh). Đọc nhiều hơn nữa thì chả thấy quan chức nào mua nhà hay tìm cách định cư cho con cái, họ hàng của mình ở Triều Tiên, Trung Quốc , hay Cuba mà lại toàn mua nhà, đầu tư thẻ xanh thẻ đỏ, ở Mỹ hay các nước Châu Âu giẫy chết. Thế là thế nào?

Hồi xưa đi học cô nói, Mỹ và các nước Tư Bản là con hổ giấy thế mà giờ chỉ cần Mỹ tạo cuộc chiến thương mại với TQ bạn vàng của đảng mình thì Bạn Vàng đã ói ra mật xanh mật vàng rồi, chứng khoán thiên đường chúng ta từ đầu năm tới giờ bay hơi có vài chục tỷ đô. Trong khi đó Mỹ tăng trưởng hơn, tỉ lệ thất nghiệp giảm, lòng tin của dân chúng tăng. Hằng năm vẫn thấy các lãnh đạo nước mình bở hơi tai bay như chuồn chuồn từ Mỹ đến Úc, đến Châu Âu để vay nợ ODA để đầu tư phát triển và để đảo nợ. Đến giờ họ chán cho vay rồi họ bảo 2017 chính thức cắt, giờ vay với lãi cao hơn nhiều. Thế là thế nào, hoang mang. Họ là những con hổ giấy mà sao mình lại phải thế.

Và tại sao các nước tư bản là những nước bóc lột thậm tệ, tại sao các nhân tài thế giới và cả VN lại gắng sang Mỹ để được bóc lột?

Báo chí cách mạng nói Mỹ chỉ có vẻ bề ngoài mà sao anh Trump có lên tiếng Vn lạm dụng thương mại thì chứng khoán ta bay mất 1,7%. TT cam kết nhập thêm hàng hoá Mỹ. Nước Mỹ yếu và đầy khiếm khuyết như vậy sao ta phải nhường ?

Ôi biết bao nhiêu là câu hỏi làm sao để được trả lời đây?!

Hãy Đọc Lời Ai Điếu Cho Cả Dân Tộc 

Hãy Đọc Lời Ai Điếu Cho Cả Dân Tộc 

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Tin em Maria Nguyễn Hải Giang chết bởi căn bệnh ung thư xương quái ác đã làm cộng đồng hết sức xúc động. Nhiều lời ai điếu, khóc thương em được tỏ bày với những sự thương cảm và đau đớn tràn ngập mạng xã hội.

Đau đớn cho em, một cô gái 16 tuổi, bằng tuổi con gái tôi. Cháu đang ở độ tuổi như một nụ hoa mới nở, trinh trắng, vô tư, hồn nhiên đầy lòng sốt mến và thánh thiện đã phải chịu đớn đau vì căn bệnh oan nghiệt.

Ở độ tuổi ấy, em đang mơ đến một tương lai tươi sáng hơn, đến một cuộc đời mở rộng cho mình, cho gia đình và xã hội.

Độ tuổi đó, lẽ ra em được tiếp xúc với những tinh hoa, những điều tốt đẹp nhất, những ngày tháng tươi trẻ nhất để em tiếp thu tạo cho mình một hành trang vào đời vững chắc.

Ở tuổi đó, em có quyền hồn nhiên nhìn cuộc đời với những sắc màu lung linh, tuyệt mỹ để hăm hở dấn thân vào tương lai.

Thế nhưng không, những ngày tháng em lớn lên, là những ngày tối tăm, những ngày cơ cực. Những ngày tháng đó, em đã phải chứng kiến thảm họa từ biển, những đàn cá chết trắng bờ, những cảnh tang thương của sự nhiễm độc không chỉ một người, một làng mà cả dải đất miền Trung, cả đất nước.

Những ngày tháng đó, em đã phải chứng kiến cảnh khốn cùng của người dân chính nơi quê em, là nạn nhân của thảm họa, đã bị nhà cầm quyền cộng sản, một chính quyền mà hàng ngày em được học đi học lại rằng là “Của dân, do dân, vì dân” đã không ngại trở mặt bảo vệ kẻ thủ ác giết chết họ bằng thuốc độc.

Cũng những ngày tháng đó, em chứng kiến người cha của em đã cùng mọi người đấu tranh để rồi bị hành hạ, bị trấn áp, bị đánh đập và cuối cùng bị đưa vào nhà tù để trả thù cách hèn hạ nhất.

Và rồi người dân quê em, chính gia đình em, họ hàng bà con em, là những nạn nhân trực tiếp đến nay vẫn bị bỏ ngoài những sự chú ý của nhà cầm quyền cộng sản, dù tiền thì họ đã lấy, đã chia chác và Formosa vẫn tiếp tục hoành hành như chỗ không người.

Mới cách đây chưa lâu, năm trước, ông nội em đã chết vì căn bệnh ung thư khi bố em đang ở trong nhà tù.

Và chính em, lại là người nhận hậu quả của những thứ độc hại kia, buộc phải chấp nhận nó như một lời cảnh báo cho toàn xã hội: Thuốc độc, ung thư sẽ không chừa bất cứ ai. Những cơn đau đã dần dần làm em nhức nhối, đau đớn mấy tháng nay và đã cướp đi mạng sống của em sáng nay.

Đêm hôm qua, trao đổi với cha Nguyễn Đình Thục về em trên sóng của một đài phát thanh Hải ngoại, tôi được nghe cha kể về những ngày gần đây của em mà không cầm được lòng mình, những giọt nước mắt ứa nghẹn cứ lăn dài. Trên giường bệnh, em vẫn chấp nhận chịu đựng, không kêu rên, không oán trách và vẫn luôn phó thác cho Chúa.

Điều em mong muốn nhất, khát khao nhất là em được nhìn thấy người cha của mình.

Đau đớn hơn, em bị bệnh khi người cha của em đang ở trong nhà tù cộng sản khắc khoải ngóng tin của con gái mình từng ngày, từng giờ và em ra đi khi nỗi mong nhớ người cha của mình khôn nguôi. Nỗi đau của người cha càng lớn hơn, sâu hơn, khi chỉ mới 14 tháng trước, bố anh đã chết tức tưởi cũng bởi căn bệnh ung thư mà không được gặp anh trước khi chết.

Mà nào đâu phải cha em bị tù tội vì một tội lỗi gì đó cho cam.
Nhà cầm quyền Cộng sản bỏ tù cha em, chỉ vì để trả thù hèn hạ cho việc cha em đã dấn thân vì tương lai của đất nước, chống lại thảm họa đối với người dân khi Formosa đầu độc môi trường sống.

Cha em, một nông dân chất phác, đã chấp nhận hy sinh, gian nan và bị trả thù bởi bạo quyền, chỉ vì đã không chấp nhận việc cứ ngồi im hưởng những ân huệ của đảng khi đảng cam tâm rước giặc vào nhà đầy đọa, đầu độc chính con dân của mình.

Anh đã góp công sức của mình, để đấu tranh cho quyền lợi của người dân, và cao hơn, đấu tranh cho việc chống lại chính sách hèn với giặc, ác với dân, đưa kẻ thù về nhà đầu độc con em, dân tộc mình của nhà cầm quyền cộng sản.

Và điều anh làm đã được chứng minh là điều hết sức cấp thiết và đúng đắn, khi chính mạng sống con anh đã bị đe dọa và cướp đi ngay sau đó.

Ung thư, có thể nói là căn bệnh thế kỷ. Cho đến nay, thế giới chưa chữa được căn bệnh quái ác này khi đã vào những giai đoạn cuối.

Ở Việt Nam, với nền y tế hiện nay, việc phát hiện sớm ung thư, may ra chỉ có được áp dụng với tầng lớp lãnh đạo, còn người dân Việt một nắng hai sương chưa làm đủ ăn, nói gì đến khám bệnh và chẩn đoán sớm. Chỉ đến khi nào không lê lết nổi thì mới đến bệnh viện. Do vậy khi đã phát hiện ung thư, có nghĩa là cái chết đã được báo trước.

Tờ báo của đảng cộng sản mang tên Nhân dân viết rằng: “Ghi nhận tình hình ung thư năm 2018 tại Việt Nam cho thấy, mỗi năm cả nước có 165.000 ca mắc ung thư đại trực tràng và có khoảng 115.000 ca tử vong/năm. Con số này dự kiến tiếp tục gia tăng, do đó ung thư đường tiêu hóa là mối đe dọa lớn đến sức khỏe của mỗi người.” Nghĩa là mỗi ngày, có hơn 450 người mắc bênh và hơn 300 người Việt Nam chết vì ung thư.

Về nguyên nhân, cũng báo chí Việt Nam đưa ra: “Thực phẩm bẩn, môi trường ô nhiễm, tuổi thọ tăng, trong đó tác nhân thực phẩm không an toàn đứng hàng đầu, chiếm khoảng 35%.”

Vậy thực phẩm bẩn, môi trường ô nhiễm từ đâu ra? Câu hỏi này được trả lời ngay tức khắc, nếu ai đã ghé qua các chợ đầu mối, nơi sản xuất thực phẩm, nơi nhập các hàng hóa tiêu dùng từ Trung Cộng và nhà máy, các khu công nghiệp…

Đặc biệt nếu ai đi qua nhà máy Formosa Hà Tĩnh, nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân, các cơ sở sản xuất mà nhà nước bằng mọi cách áp đặt lên người dân phải chịu bằng những biện pháp bạo lực, sẽ hiểu rất rõ điều này.

Thảm họa biển Miền Trung do Formosa gây ra đã 3 năm nay, khi các sinh vật thi nhau biến mất khỏi khu vực, cá biển chết hàng loạt, chim trời không có đất sống, cáy cua trên bờ không thể tồn tại… thì nhà cầm quyền CSVN đã ra tay bao che bằng nhiều biện pháp nực cười và thiếu liêm sỉ.

Hàng vạn nhà khoa học, giáo sư, tiến sĩ đã bó tay, im như thóc trước cái mặt lạnh của đảng, để rồi sau đó vài con rối ra giải thích rằng: Cá chết là do “thủy triều đỏ,” do “Tảo nở hoa” hoặc “do tác động của âm thanh…”

Rồi quan chức cộng sản bằng mọi cách làm cò mồi rằng cứ ăn cá, cứ tắm biển… mà bất chấp tính mạng người dân. Thậm chí mấy tay bộ trưởng, chủ tịch còn xung phong làm mẫu ăn cá biển.

Chỉ cho đến khi Formosa cúi đầu nhận tội, thì nhà cầm quyền mới hốt hoảng nhận ngay 500 triệu dola bỏ túi và dùng quân lực để trấn áp người dân, bằng mọi cách dập tắt tiếng kêu của họ.

Những trò đểu cáng đánh vào chính người dân, những nạn nhân của vụ đầu độc đã làm rơi chiếc mặt nạ “chính quyền của dân, do dân, vì dân” một cách nhanh chóng.

Thế nhưng, vẫn có những đám dân, những đám “Cờ đỏ,” “dư luận viên” miệt mài ngày đêm phò đảng để đánh phá những nạn nhân này bằng đủ mọi trò khốn nạn khi đảng giấu mặt đứng đằng sau.

Ba năm đã qua đi, những thứ Formosa thải ra môi trường vẫn tiếp tục, môi trường vẫn tiếp tục bị đầu độc không thương tiếc trong sự bảo kê có chủ đích của nhà cầm quyền.

Những đàn cá từ biển khơi vào nhiễm độc tại cửa biển Formosa vẫn được đánh lên, ướp lạnh và đưa đi khắp đất nước trong sự thờ ơ, vô cảm và bất cần của cả hệ thống chính trị, sẽ đi vào từng bữa ăn gia đình người dân Việt.

Những cánh đồng muối ngay tại cửa Formosa, là sự kết tinh của nước biển như một dung môi hòa tan của những chất thải là kim loại nặng do Formosa thải ra vẫn được sản xuất hàng ngày trong sự cổ vũ của báo chí và nhà cầm quyền. Những hạt muối đó sẽ đàng hoàng đi vào bữa ăn, vào dạ dày rồi vào máu và đến từng tế bào của những người dân Việt để tác oai tác quái gây ra những tế bào lạ ở đó. Không một ai có thể kiểm soát được điều này. Rồi từ đó nó sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó là làm suy vong nòi giống Việt.

Thế nhưng, những nạn nhân của Formosa, của những cơ sở sản xuất công nghiệp gây ô nhiễm, của hàng hóa giá rẻ nhiễm độc hại từ Trung Cộng vẫn cô đơn giữa dám dân Việt đang ngày ngày hô hào, hò hét bên những cốc bia cho đủ chỉ tiêu tiệu thụ 3 tỷ lít mỗi năm.

Những cuộc biểu tình chống ô nhiễm môi trường của người dân vẫn bị đàn áp khốc liệt bằng bạo lực, bằng lực lượng được nuôi từ đồng tiền xương máu của người dân trong sự vô cảm của nhiều nơi, nhiều người và nhiều địa phương khác.

Trên hết, hệ thống cầm quyền dù đã không cần che đậy bộ mặt phản dân, hại nước, thì đa số người dân vẫn cứ bình chân như vại chăm lo cho nồi cơm nhà mình mà bất chấp đồng loại, cộng đồng xã hội chỉ với một khái niệm sợ hãi: Không nói đến chính trị.

Đại đa số người dân Việt tự tước bỏ cái quyền tham gia chính trị của bản thân mình, mặc nhiên coi đó là đặc quyền của riêng tầng lớp cộng sản.

Để rồi nhà tù là nơi dùng để trả thù, để hành hạ những người dám mở miệng, dám dấn thân trong sự thờ ơ của những người dân chính là nạn nhân. Thì việc các nạn nhân đua nhau tăng lên vùn vụt là điều hẳn nhiên.

Và khi đó, những cái chết như của bé Giang là điều không lạ, là phổ biến không thể nào tránh khỏi.

Và khi thể chế chính trị hèn hạ với giặc, hung ác với dân, đi ngược lại lợi ích của người dân, của đất nước ngang nhiên tồn tại trong nỗi khiếp sợ, sự vô cảm của chính người dân Việt, thì chuyện môi trường sống bị hủy diệt, nòi giống bị đầu độc, suy vong, dân tộc bị yếu nhược và trở nên thấp kém và bị tiêu diệt là điều không thể khác.

Và nếu tình hình không có gì thay đổi, thì hãy sớm khóc cho chính đất nước mình, hãy đọc lời ai điếu sớm cho một dân tộc đã bị hèn hạ hóa sau mấy chục năm bị cộng sản cai trị để rồi cam tâm đi đến chỗ bị diệt vong.

Image may contain: 1 person, smiling, closeup

Chiến thắng áp đảo cho Mr. Donal Trump

Nguyễn Thị HoàngHải
Quá Hay! Các bạn nên đọc hết!

Chiến thắng áp đảo cho Mr. Donal Trump

Mỹ áp thuế 34 tỷ USD. TQ đáp trả 34 tỷ USD. TTCK Mỹ tăng điểm. TQ mất 2.000 tỷ USD. 

Mỹ áp 16 tỷ USD. TQ đáp lại 16 tỷ USD. Mỹ: Chỉ số tăng trưởng GDP quý 3 đạt mức kỷ lục 4,1%. TQ: TTCK mất thêm 2.000 tỷ USD. 
Mỹ áp 200 tỷ USD. TQ đáp lại 60 tỷ USD. Kinh tế Mỹ ổn định. TTCK TQ mất thêm 2.000 tỷ USD. 

Sau 3 lần bị đánh trả, kinh tế Mỹ vẫn duy trì tăng trưởng nóng (GDP cả năm 3,9%), TTCK vẫn giữ chỉ số tăng 22%. Hãng xưởng ùn ùn kéo vào Mỹ. Tỷ lệ thất nghiệp 3,9% thấp nhất trong vòng 50 năm. Ngược lại, quả 34 tỷ kinh tế TQ toát mồ hôi. Quả 16 tỷ thổ huyết. Cú 200 tỷ thở oxy. Sau gói thuế 250 tỷ, TTCK TQ mất hơn 27%. Đầu tư nước ngoài tháo chạy. Gần 6 triệu công ty đóng cửa. Một tâm lý hoảng loạn bao trùm xã hội TQ.

Nền kinh tế TQ với GDP 12.000 tỷ USD. Thì cho dù mất vài ngàn tỷ cũng chưa hề hấn! Nhưng tại sao chỉ với thuế 16 tỷ (0,001% GDP), 34 tỷ (0,003% GDP) lại là cơn sóng thần đã làm tê liệt và có nguy cơ đánh sập một con tàu 12.000 tỷ? Vấn đề này ông Giáo sư ĐH Colombia Joseph Stigliz, người từng đoạt giải Nobel kinh tế, từng là Chủ tịch Hội đồng cố vấn kinh tế cho TT Bill Clinton đành phải cứng họng. Vì trước đây ông đã đem những kiến thức sách vở hàn lâm giáo điều, cảnh báo ông Trump rằng chớ có đụng vào TQ nhất là chuyện thuế khóa, nếu không thì kinh tế Mỹ sẽ gặp đại họa? Ông Giáo sư đánh giá ông Trump là người không biết kinh tế? (nhưng điều buồn cười, trong lúc Donald Trump là một tỷ phú 10 tỷ USD, thì ông Giáo sư dạy kinh tế chưa có tên trong danh sách người giàu!? Kkkkkkkk !) Chấm điểm về khả năng điều hành kinh tế, Giáo sư cho ông Trump điểm F. Đến nay có lẽ mức điểm này ông Giáo sư rất xứng đáng được nhận lại! Và giải Nobel đã thực sự mất giá khi trao giải kinh tế cho ông này và giải hòa bình cho ông Obama!

Cái hay tuyệt vời của ông Trump là tài năng chế tác biến hóa những hạt cát (16 tỷ, 34 tỷ – 0,001%, 0,003%) thành những trái bom tấn, đánh chết máy một con tàu hạng nặng 12.000 tỷ. Ngoài cái hay của bộ óc thiên tài về kinh tế, Donald Trump còn có điểm siêu quần về khả năng quản trị chiến lược. Tại sao là 34 tỷ? Lại 16 tỷ? Và nhấn thêm cú nữa 200 tỷ? Tại sao cú 200 tỷ lại chia làm 2 hiệp? Hiệp 1 (10%) đã phát huy tác dụng, làm hoảng loạn nền kinh tế TQ. Hiệp 2 (25%) đang được luyện bùa phép để biến nó thành quả bom nguyên tử! Còn thêm gói dự phòng 270 tỷ, ông Trump sẽ thổi hồn để biến thành loại bom nào đây? Nền kinh tế TQ không đến nỗi nguy ngập nếu bị mất đi vài ngàn tỷ USD! Cũng có thể mệt mỏi nhưng chưa đến mức khủng hoảng nếu Mỹ đánh gói thuế 570 tỷ USD trong một lần, nhưng sẽ bị trọng thương và kiệt sức vì những gói thuế nhỏ giọt 16 tỷ – 34 tỷ.

Tại sao quả bom lớn không giết được đối phương, nhưng viên đạn nhỏ lại gây sát thương lớn? Đó là điểm kỳ tài của ông Trump! Vì ông Trump đã hiểu quá rõ bản chất của nền kinh tế TQ. Và ông đã nắm ngay cái yếu huyệt này mà ra đòn, bằng một loại vũ khí mà chính ông chế tạo. Hiệu ứng Domino hoảng loạn tâm lý là vũ khí tối tân để đánh sập nền kinh tế TQ. Nguyên nhân của loại tâm lý này là nền tảng kinh tế TQ thiếu gốc rễ. Một nền kinh tế giật gấu vá vai, vay mượn và sống trên đống nợ (nợ công 300% GDP). Công nghệ hoàn toàn copy sao chép. Hình thức khôn lỏi đi tắt, đón đầu bằng cách cưỡng đoạt và ăn cắp công nghệ. Nước mạnh nhưng dân không giàu. Hình thức Tư bản Nhà nước, nhân dân bần cùng. Quan hệ Quốc tế chỉ là quan hệ chủ – tớ, mà hoàn toàn không có mối quan hệ đồng minh đúng nghĩa.

Donald Trump Nhà Kinh tế đại tài. Phi sách vở, phi lý thuyết ! Nhà Chính trị vĩ đại. Vượt trên mọi học thuyết, vượt trên mọi nhà chính trị truyền thống.

Nguồn : Thanh Huyền

Image may contain: 2 people, people standing

Trông người ngẫm đến ta!

Image may contain: 1 person, standing and shoes
Hoàng Đại Phú

Trông người ngẫm ta!

Bà Mette Frederiksen, người phụ nữ xinh đẹp mới 41 tuổi này (ảnh) đã trở thành Thủ tướng trẻ nhất đất nước Đan Mạch.

Bà không có bằng Cao cấp lý luận chính trị, không “am hiểu” & lấy CN Mác – Lênin làm nền tảng, không nằm trong diện cán bộ được TW “quy hoạch”, và điều đặc biệt, người đẹp chân dài này không có bộ “sưu tập” 300 bộ áo dài & những vật trang sức đắt tiền, mà chỉ sử dụng những bộ trang phục giản dị, rẻ tiền!

‘Kiểm tra tăng giá điện’ chỉ để mị dân và cho chìm xuồng?

Chỉ sau khi dư luận, mạng xã hội, báo chí quốc doanh và có thể cả ‘một bộ phận không nhỏ’ trong giới đồng chí của nội bộ đảng cầm quyền phản ứng dữ dội về thảm họa tăng giá điện vô tội vạ của Bộ Công thương và EVN (Tập đoàn Điện lực Việt Nam), giới chóp bu của chính phủ ‘bóc lột dân ta đến tận xương tủy’ mới vội vàng chỉ đạo cho Thanh tra chính phủ tiến hành ‘kiểm tra việc tăng giá điện’ như một động tác chữa cháy và rất có thể chỉ mang tính dân túy (hoặc gọi thẳng ra là mị dân).

Chiến thuật ‘núp lùm’

EVN đã tăng giá điện đến 8,36% vào đầu năm 2019, nhưng đến khi tính giá điện cụ thể với các hộ gia đình thì lại xảy ra quá nhiều trường hợp người dân ngã ngửa khi mức thu hàng tháng vọt đến 50 – 70% so với tháng trước, thậm chí một số hộ dân bị thu gấp đôi.

Như vậy, động tác tự biên tự diễn kiểm tra giá điện’ của Bộ Công thương – cơ quan chủ quản của EVN và cũng là kẻ từ lâu đã bảo kê rất lộ liễu cho tập đoàn này – đã bị dư luận phản ứng đến mức phía chính phủ phải cho bộ này ‘núp lùm’. Còn Trần Tuấn Anh – con trai cựu ‘nguyên thủ quốc gia’ Trần Đức Lương kiêm bộ trưởng công thương và là một trong những thủ phạm phi mã giá điện, còn được Quốc hội ‘gật’ ưu ái đến mức không xếp ông ta vào danh sách bộ trưởng phải trả lời chất vấn với lý do… có quá ít yêu cầu chất vấn.

Vậy có thể tin được Thanh tra chính phủ sẽ công tâm trong ‘kiểm tra tăng giá điện’ hay không?

Những ‘tội đồ’

Vào năm 2011, EVN từng bị thanh tra và bị phát hiện đã hạch toán cả các công trình hồ bơi và sân tennis vào giá thành điện và bắt người tiêu dùng phải lãnh đủ. Nhưng bất chấp báo chí và dư luận kêu gào, từ đó đến nay Thanh tra chính phủ vẫn chưa có bất kỳ xử lý nào. Cũng từ đó đến nay, đã dậy lên rất nhiều dư luận về việc các thành viên trong đoàn thanh tra của Thanh tra chính phủ đã được ‘lót tay’ hậu hĩ.

Vụ việc cho chìm xuồng đó là quá lộ liễu và trơ trẽn, đến mức danh sách ‘tội đồ ngành điện’ ngoài Bộ Công thương, EVN còn được bổ sung thêm cái trên Thanh tra chính phủ.

Dưới thời Bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng, còn nhiều vụ bê bối khác đã nhanh chóng bị chìm xuồng.

Vào năm 2015, EVN bị phát hiện trốn thuế gần 5.000 tỷ đồng – theo một kết luận thanh tra của Bộ Tài chính.

Thanh tra Bộ Tài chính đã phát hiện tập đoàn có những khoản hạch toán không đúng quy định, khiến doanh thu và lợi nhuận năm 2015 -2016 giảm.

Cụ thể, năm 2015 EVN hạch toán vào chi phí hơn 1.341 tỉ đồng khoản chênh lệch cước phí vận chuyển dự án đường ống dẫn khí Phú Mỹ – Tp.HCM (giai đoạn 2012-2015) dù thực tế chênh lệch cước phí vận chuyển đường ống dẫn khí Phú Mỹ – Tp.HCM mà EVN phải trả cho Tập đoàn Dầu khí là 1.938 tỉ đồng.

Ngoài ra, EVN còn không hạch toán 4.847 tỷ đồng doanh thu từ hoạt động tài chính năm 2016. Theo quy định, lãi chênh lệch tỉ giá phải được bù trừ với lỗ chênh lệch tỉ giá. Nếu có chênh lệch thì doanh nghiệp phải hạch toán khoản này…

Trước đó, vào những năm 2007-2009, EVN đã trở thành tác nhân gây ra khoản lỗ khủng khiếp lên đến 30.000 tỷ đồng khi đầu tư trái ngành vào bất động sản, chứng khoán, bảo hiểm. Cho đến nay, hậu quả đầu tư lỗ lã và chôn vốn ấy vẫn chưa được EVN giải quyết xong.

Cho tới nay, cấp trên trực tiếp của EVN vẫn là Bộ Công thương – một ‘cá mập’ lớn mà suốt từ thời cựu bộ trưởng Vũ Huy Hoàng đến bộ trưởng đương nhiệm là Trần Tuấn Anh thuộc diện cán bộ ‘hót hay nhảy giỏi’, đều trắng trợn bao che cả tập đoàn tài phiệt trên không chỉ cho những âm mưu tăng giá điện, mà còn về hàng loạt cú xả lũ thủy điện bất nhân của EVN từ năm 2013 đến nay ở các tỉnh miền Trung mà đã trở thành tác nhân chính giết sống ít nhất hàng trăm mạng dân nghèo nơi rốn lũ.

Còn quan chức chỉ đạo cho Thanh tra chính phủ ‘kiểm tra tăng giá điện’ – Nguyễn Xuân Phúc – thì lại ‘dính’ vụ chính ông ta chỉ đạo và quyết định việc tăng giá điện.

“Sau khi Thủ tướng có ý kiến phê duyệt, Bộ Công Thương mới ban hành quyết định tăng giá” – quan chức Thứ trưởng Bộ Công Thương Đỗ Thắng Hải thanh minh với báo chí về việc tăng giá điện khi kể lể việc doanh nghiệp này đã đề xuất để “Bộ Công Thương phối hợp các bộ ngành liên quan trình Chính phủ phương án tăng giá điện”.

Cùng lúc, trên mạng xã hội hiện ra thêm một bằng chứng rõ như ánh sáng ban ngày: Quyết định về khung giá của mức giá bán lẻ điện bình quân giai đoạn 2016 – 2020. Quyết định này là của Thủ tướng chính phủ, mang số 34, được ký ngày 25/7/2017 và dóng dấu ‘MẬT’, trong đó duyệt mức giá bán lẻ điện bình quân tối đa là 1.906,42 đồng/kWh.

Trách nhiệm nào của Thủ tướng Phúc?

Vào năm 2017, Chính phủ Việt Nam và EVN đã có một màn diễn mới: đề án tái cơ cấu EVN được Chính phủ phê duyệt đã không có bất cứ một cải cách nào để xóa vai trò độc quyền tàn hại dân sinh của EVN.

Với đề án trên, EVN vẫn nắm 100% vốn ở các khâu truyền tải, phân phối mà không hề có một chút hơi hướng nào về điều mà giới quan chức hay phủ dụ là “hướng đến thị trường điện cạnh tranh”.

Trong đề án trên, nhiều doanh nghiệp tham gia khâu phát điện nhưng chỉ có một đầu mối EVN mua điện và bán điện. Mặt khác, theo quyết định của Chính phủ thì Nhà nước nắm 100% vốn ở công ty này, như vậy tư nhân không hề có cơ hội để tham gia…

Và với đề án “tái cơ cấu EVN” được chính phủ Nguyễn Xuân Phúc phê duyệt, nhân dân đã tràn đầy cơ hội hoặc phá sản hoặc bị “móc túi”.

Cũng cần nhớ lại EVN đã độc quyền đến thế nào về chuyện mua điện.

Từ năm 2009, EVN đã mua điện từ các doanh nghiệp Trung Quốc với giá gấp đến 3 lần mức thông thường của doanh nghiệp Việt Nam. Thậm chí, EVN mua điện của Trung Quốc với giá cao cả ở thời điểm nguồn cung cấp trong nước dồi dào, vin vào lý do vì hợp đồng mua điện với Trung Quốc được ký từ năm 2005 và chính thức mua điện từ 2009. Thái độ kinh doanh bất chấp này đã bất chấp một thực tế là trong thời gian gần đây, nguồn điện trong nước được tăng cường nhiều hơn, nhiều nhà máy điện ngoài EVN chưa huy động hết công suất, có thời điểm điện dư thừa, giá lại rẻ hơn nhiều giá điện Trung Quốc bán cho Việt Nam. Nhưng bởi lối hành xử đầy ngờ vực, EVN đã cố tâm mua điện trong nước với giá chỉ bằng 1/3 giá mua điện của Trung Quốc, kèm theo các điều kiện rất khắt khe…

Còn vào lần này, chính phủ ‘Cờ Lờ Mờ Vờ’ sẽ thông qua đoàn kiểm tra Thanh tra chính phủ, với cả thành viên của Bộ Công thương, để vừa đá bóng vừa thổi còi, xoa dịu dư luận và mị dân, và sẽ khiến ‘vụ án’ EVN sẽ lại chìm xuồng như những lần trước đây?

VOATIENGVIET.COM
Vào năm 2017, Chính phủ Việt Nam và EVN đã có một màn diễn mới: đề án tái cơ cấu EVN được Chính phủ phê duyệt đã không có bất cứ một cải cách nào để xóa vai trò độc quyền tàn hại dân sinh của EVN.

CÂU CHUYỆN ĐẮNG LÒNG…

Lê Vi
CÂU CHUYỆN ĐẮNG LÒNG…

Một ngày, anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt:
– Ông lại bán xe rồi hay sao mà đi tàu lên đây?
Anh cúi đầu trả lời lí nhí trong hổ thẹn:
– Ừ thì bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm!
Chị sầm mặt xuống:
– Ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không ngóc lên đầu lên được. Hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều mà anh muốn nhờ. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối:
– Nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e sẽ chẳng còn được bình yên nữa!
Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối:
– Con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được. Anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi. Chỉ cần nửa năm hay vài ba tháng gì cũng được. Em là phụ nữ em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh sẽ lại đón nó về.
Chị thở dài:
– Ông lúc nào cũng mang xui xẻo cho tôi. Thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã. Có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau.
Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi, tiễn chị ra xe rồi thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.
Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Ðông Ðức. Chị theo học Ðại Học Sư Phạm Hà Nội 1. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây Ðức. Chị tốt nghiệp đại học, về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.
Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Ðức.
Vừa sang Ðức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt, đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán, chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta. Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu: Ðể có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Như vậy mà anh đã không dám mạo hiểm ra làm ăn.
“Ðồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng…” đó là câu nói cửa miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.
Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nửa năm mới được về nhà. Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó: Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn thì hỏi làm được gì chứ. Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.
Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị. Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ. Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn. Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá.
Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới. Thành phố Bremen là thành phố nhỏ. Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố. Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.
Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay Noel, chị cũng có quà riêng cho con bé. Nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ Giáng Sinh nữa.
Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Chị chỉ hiểu, dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn. Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà…
Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm. Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.
Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.
Ði học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Ðứa em trai cùng mẹ của nó, cũng như mẹ nó và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.
Em trai nó học thêm piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn piano rất đẹp để ở phòng khách.
Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lõm bõm: “…đàn… đàn…klavia…con muốn…” Anh thở dài và hát cho nó nghe.
Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần.
Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó giở chứng.
Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm.
Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì… Và chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: “…Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo… sống với cha êm như làn mây trắng… Nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con…với tháng năm nhanh tựa gió… Ôi cha già đi, cha biết không…”
Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lồng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó. Nó chìa cho chị một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.
Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa bốn ngón tay ra trước mặt mẹ. Chị hỏi, bốn tháng rồi hả. Nó gật đầu.
Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.
Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Ðại ý là nó diễn đạt rằng:
– Bố lên ở trên Thiên Ðường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con…”
Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ. Ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg…

● Tôi nghe người ta kể lại chuyện này, lúc đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát “Người Cha Yêu Dấu” bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Ðức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy. 😭😭😭

ST.

No photo description available.

KIÊU NGẠO VÀ BỈ ỔI

Image may contain: 1 person, smiling, standing and plant
Nguyen Ngoc ChuFollow

KIÊU NGẠO VÀ BỈ ỔI

1. Một lần, giật mình khi nghe ông Phan Diễn cựu UVBCT, cựu Thường trực Ban Bí thư (2002-2006) phát biểu “Chúng ta đã vượt qua sự ‘kiêu ngạo cộng sản’” (Vnexpress 17/12/2016), thì mới hiểu hóa ra người cộng sản có đặc tính “kiêu ngạo cộng sản’.

2. Sáng hôm nay, ngày 29/6/2019 lại hoảng hồn khi nghe cựu Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải tuyên bố “Kiên quyết đấu tranh phòng, chống tham nhũng’ và kêu gọi “yêu cầu của Đảng cầm quyền là hết sức chú trọng chống chủ nghĩa cá nhân, cục bộ, bản vị, độc đoán, chuyên quyền, quan liêu, xa dân, thờ ơ, vô cảm trước những khó khăn, bức xúc của nhân dân” (Baomoi.com, 29/6/2019).

Hàng ngàn dân oan Thủ Thiêm – là nạn nhân của ông Lê Thanh Hải, bị ông Lê Thanh Hải làm cho mất nhà cửa ruộng vườn, buộc phải kêu oan ròng rã gần 20 năm trời mà không được giải quyết. Thế mà ông Lê Thanh Hải lại đăng đàn trình bày tham luận tại ‘Hội thảo khoa học về 50 năm Đảng bộ, chính quyền và nhân dân TP.HCM thực hiện Di chúc thiêng liêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh – do Thành ủy TP.HCM tổ chức’ kêu gọi chống “xa dân, thờ ơ, vô cảm trước những khó khăn, bức xúc của nhân dân”.

Trong 15 năm trị vì trên chiếc ghế Chủ tịch UBND TP HCM (2001-2006) và bí thư Thành ủy HCM (2006-2016) ông Lê Thanh Hải đã đưa về bao nhiêu ngàn tỷ cho gia đình và cho nhóm lợi ích của ông?

Thế mà ông lên mặt “yêu cầu của Đảng cầm quyền là hết sức chú trọng chống chủ nghĩa cá nhân”!

3. Nhớ lại, ông Nguyễn Bắc Son và ông Trương Minh Tuấn – các cựu bộ trưởng bộ 4T đều đã ngàn lần lên mặt dạy đời về đạo đức, rồi cuối cùng lộ rõ nguyên hình là những tội đồ, phải ngồi tù. Các ông Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn đã bị khai trừ ra khỏi Đảng.

4. ĐCS phải nhanh tay khai trừ ông Lê Thanh Hải ra khỏi Đảng, nếu không, người cộng sản sẽ bị gán thêm đặc tính “ Bỉ ổi cộng sản”.