KINH NGẠC

Image may contain: text

Lê Vi

KINH NGẠC

– Luật sư Luân Lê

Đến Na Uy hay Thuỵ Điển còn không có tên trong danh sách này thì các bạn biết rằng Việt Nam quả là thiên đường cho loài người.

Vậy thì hà cớ gì phải diệt trừ tham nhũng, rồi lo lắng thay đổi hay là chết hoặc là cứ mãi đi xin viện trợ và đi vay nợ?

Một tuyến đường trên cao ngay tại Thủ đô mà làm gần 20 năm không xong mà còn đòi đáng sống nhất? Thu nhập đầu người thấp nhất khu vực Đông Nam Á và tỷ lệ người nghèo, đói khoảng 1/4 dân số. Nhiều nơi trẻ em không có cơm ăn, không có trường học, không có cầu qua sông đi học, có người chết không có chỗ chôn, đến viện nằm chen chúc như trại tị nạn…đủ điều tệ hại về đủ mọi mặt. Vậy mà vẫn vào tốp 10 quốc gia đáng sống.

Quả là kinh ngạc!

Có tuổi rồi thì chớ làm 8 việc này trong nửa cuối cuộc đời

Image may contain: 1 person, smiling, standing, plant, tree, outdoor and nature

Image may contain: 4 people, people smiling, people standing and outdoor
Image may contain: 1 person, smiling, standing, sky, cloud, grass, shoes, outdoor and nature

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Có tuổi rồi thì chớ làm 8 việc này trong nửa cuối cuộc đời

Dưới đây là tâm sự của một người đã bước sang tuổi lão niên, viết ra để tự răn mình và chỉ ra 8 điều không nên làm ở nửa cuối cuộc đời…

Người xưa nói: “40 tuổi không còn nghi hoặc, 50 tuổi biết được mệnh Trời, 60 tuổi nghe điều gì cũng lọt tai”.

Sau khi bước vào tuổi trung niên hoặc lão niên, chúng ta sẽ chỉ muốn làm những việc bình thường bằng cái tâm bình thường.

Một người bước sang tuổi lão niên đã viết lá thư để tự răn mình, chỉ ra 8 điều không nên làm ở nửa cuối cuộc đời:

Đừng nhớ lại quá khứ

Thời thơ ấu và thanh xuân của thế hệ chúng ta, ai ai cũng từng trải qua sóng gió. So với lớp trẻ hiện nay, thế hệ già chúng ta quả thực chịu khổ hơn rất nhiều.

Cuộc sống ngày càng khấm khá, giờ đây chúng ta đã có chút tiền nhàn, chút tình nhàn để làm những việc mình yêu thích.

Vì vậy, các bạn trung niên và lão niên không nên cứ đắm chìm trong hồi ức. Thay vào đó hãy tích cực lạc quan nhìn về phía trước, sống tốt 20 năm hoàng kim nhất cuộc đời.

Đừng tức giận

Khi còn trẻ chúng ta ít nhiều đều có chút tính khí nóng nảy, nhất là với con cái. Mỗi khi chúng bướng bỉnh không chịu vâng lời, chúng ta đã từng quát mắng, thậm chí đánh đập chúng.

Giờ đây con cái đã trưởng thành, đã có suy nghĩ riêng, có gia đình riêng, chúng ta không thể tiếp tục hành xử giống như trước kia được. Điều chúng ta nên làm là vận dụng kinh nghiệm và trí tuệ đã có để chia sẻ cùng con cái, nên nói chuyện cởi mở với thái độ từ bi và trầm tĩnh.

Đừng vì con cái không tiếp thu ý kiến mà nói đi nói lại không thôi hoặc cáu giận với chúng, tránh tạo thành căng thẳng trong mối quan hệ giữa hai thế hệ.

Đừng oán hận

Tục ngữ có câu: “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”.

Mỗi người đều có lúc phiền não, hay có lúc muốn dốc bầu tâm sự với người khác. Điều này cũng dễ lý giải, nhưng cần chú ý giảm thiểu tần suất oán trách.

Nếu bạn bè luôn luôn ca thán với bạn về cùng một sự việc, ngày nào cũng truyền đạt những lời tiêu cực, chắc chắn bạn sẽ không muốn tiếp xúc với người bạn như thế này.

Đừng lãng phí thời gian

Tháng ngày thấm thoắt trôi, chúng ta đều đã bước vào hàng ngũ tuổi trung niên rồi. Thời gian chẳng chờ đợi ai, chúng ta cũng chẳng còn cơ hội lãng phí thời giờ nữa rồi.

Bạn muốn làm gì thì hãy cứ làm, muốn thứ gì thì hãy đi mua, muốn ăn gì thì hãy thưởng thức, đừng nên nói những điều như “để sau này”, “đợi đến lúc có thời gian”, “chờ mấy hôm nữa”…

Bởi vì, bạn có thể chờ đợi nhưng thời gian quyết sẽ không đợi chờ bạn. Thế nên chớ bạc đãi bản thân mình.

Đừng cô độc

Bất kể là ở cùng với con cái hay ở riêng đều cần phải độc lập về tinh thần. Nhất định không được cả ngày từ sáng đến tối sống quanh quẩn trong mấy bức tường.

Người có tuổi nên “bước ra khỏi cửa” nhiều hơn, cần có nhóm bạn bè của riêng mình, có một số sở thích và hứng thú riêng. Như thế cuộc sống mới càng thêm phong phú.

Đừng quản việc người khác

Là người có tuổi, để sống vui khỏe thì cần có bí quyết: một số việc cần nhắm một mắt mở một mắt, cái gì nên cho qua thì hãy cho qua.

Không nên việc gì cũng lấy mình làm trung tâm, hãy để con cái có không gian sống nhất định, chớ can thiệp cuộc sống của chúng.

Về vấn đề giáo dục các cháu, người trung niên lão niên nhất thiết không nên cho rằng mình “có kinh nghiệm”. Nên minh bạch rằng cha mẹ của các cháu là ai, từ đó mà nuôi dạy các cháu theo quan điểm của cha mẹ chúng.

Đừng nói đi nói lại

Sức khỏe, hôn nhân, công tác… là những chủ đề người trung niên lão niên thích giao lưu với con cái. Nhưng điều người trẻ tuổi phản cảm nhất chính là chúng ta cứ nói đi nói lại một sự tình.

Do đó, đừng nói đi nói lại. Có một số việc trong lòng con cái đã rõ ràng rồi, đã có chủ ý rồi, chúng ta cũng chớ nói năng lắm lời.

Đừng tiết kiệm tiền

Các bạn trung lão niên hãy thử dừng bước chân để dành tiền lại xem. Tiền tiết kiệm chẳng qua chỉ là một con số. Chúng ta đã vất vả cả một đời rồi, thực sự cần phải đối xử tốt với mình một chút.

Trong phạm vi năng lực của bản thân, chớ nên để ý rằng bộ quần áo này bao nhiêu tiền, cái bắp cải kia bao nhiêu tiền… Tiền bạc không quan trọng bằng thân thể, cũng không quan trọng bằng tinh thần. Tiền tiêu rồi mới là của mình, tiền tiết kiệm chỉ có thể là di sản.

Nam Phương.

CÂU CHUYỆN LY HÔN THẬT CẢM ĐỘNG

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

Image may contain: one or more people

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

CÂU CHUYỆN LY HÔN THẬT CẢM ĐỘNG

Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.

Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết định li hôn. Nguyên nhân là từ khi kết hôn hai người luôn cãi vã, bất đồng ý kiến, tính cách không hợp. Nếu không phải lo cho con thì hai người đã đường ai nấy đi rồi. Dường như chỉ cần đợi con trưởng thành, không để cha mẹ phải lo lắng thì 2 người sẽ sống cuộc sống tự do của mình, không cần phải nhẫn nhịn những cuộc cãi vã vô nghĩa nữa.

Họ quyết định li hôn.

Sau khi kí đơn li hôn, 2 người đi ra từ văn phòng luật sư, người chồng đề nghị: “Ăn cơm cùng nhau một bữa nữa nhé!” Người vợ nghĩ rằng, tuy đã li hôn rồi, nhưng hai người cũng không phải là kẻ thù, ăn bữa cơm cũng chẳng có gì không được cả. Vào nhà hàng ăn, người phục vụ mang lên một đĩa cá chua ngọt, người chồng liền gắp một miếng cá cho người vợ và nói: “Em ăn đi! Đây là món ăn em thích nhất mà.”

Người vợ lúc ấy đỏ hoe 2 mắt, nói: Em thất vọng quá, tại sao anh cứ luôn khăng khăng làm theo ý mình, cái gì cũng tự mình đưa ra rồi quyết định, không quan tâm đến cảm nhận của em vậy. Kết hôn lâu như vậy rồi, lẽ nào anh không biết cả đời này món em ghét nhất chính là cá sao?”. Lúc này người chồng cũng nghẹn ngào nói: “Em luôn không hiểu tình cảm của anh dành cho em, lúc nào anh cũng nghĩ phải khiến em vui thế nào, luôn dành cho em những gì tốt nhất. Em biết không, cả đời này món mà anh thích nhất chính là cá chua ngọt.”

Hai người yêu thương nhau như thế, lại vì những vấn đề không hợp nhau mà chia cách. Đây là vấn đề tình yêu, hay là vấn đề về hôn nhân? Sau bữa ăn ấy mỗi người một ngả, anh đi đằng đông thì cô đi đằng tây, 2 người đều sợ mình sẽ hối hận, nên giao ước là trong 1 tháng sẽ không gọi điện cho nhau.

Người chồng đi được 2 bước thì có điện thoại gọi đến, là điện thoại của người vợ. Anh do sự rất lâu, cuối cùng cũng không nghe. Anh trở về nhà, cả đêm cứ trằn trọc không ngủ được, trong lòng nóng như lửa đốt, dằn vặt vô cùng. Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đã gọi điện cho vợ thể hiện sự hối hận của mình. Lại không có ai bắt máy cả. Sau khi gọi rất nhiều lần rồi, cuối cùng có người nhận, lại là giọng của 1 người đàn ông lạ: “Alo, xin chào!” Trong lòng người chồng như có dao cắt, không cách nào giải thích được.

Đang lúc giận dỗi toan cúp máy thì đầu dây bên kia lại nói: “Cho hỏi anh là ai vậy? Trong điện thoại rõ ràng hiện lên 2 chữ: “ông xã.” “Alo, tôi là chồng cô ấy, anh là ai?” Trong câu nói biểu lộ rõ ý thách thức. “À, tôi là bác sĩ, mời anh nhanh chóng đến bện viện XXX ngay, vợ của anh bị tai nạn, hiện đang cấp cứu!” Lời bác sĩ như sấm đánh ngang tai anh, anh lao nhanh đến bệnh viện. Hóa ra sau khi 2 người chia tay ngày hôm đó, tinh thần cô ấy không ổn, lúc qua đường bị xe ô tô đâm vào. Người vợ trước khi bất tỉnh đã gọi điện cho chồng, nhưng anh lại không bắt máy.

“Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi, ông nhất định phải cứu cô ấy! Tôi năn nỉ ông!” Nói rồi, anh quỳ gối trước bác sĩ. Bác sĩ liền đỡ anh ta đứng lên, “ Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cứu cô ấy, bây giờ đang phẫu thuật, đầu cô ấy bị va đập nghiêm trọng, cho dù có tỉnh lại cũng trở thành người thực vật. Anh phải chuẩn bị tinh thần!” Người chồng hoảng hốt, bất an, anh cứ đi đi lại lại ở hành lang, “Nếu như cô ấy chết đi, tôi phải làm sao đây? Tôi làm thế nào mới đối diện được với chính mình?”

Đèn phòng cấp cứu đã tắt. Các bác sĩ đẩy cửa bước ra, 1 vị bác sĩ già nhất đến trước mặt anh, “Chúng tôi đã cố hết sức, cô ấy có lẽ không sống được đến sáng mai. Anh vào thăm cô ấy đi, chuẩn bị hậu sự đi! Cô ấy đã không thể nói được nữa rồi!” Anh dường như sụp đổ, đẩy cửa bước vào phòng.

Người vợ nằm trên giường đã không còn nhìn ra diện mạo, băng quấn quanh đầu chỉ chừa ra mắt và mũi. Người chồng đau như cắt, đến trước giường vợ nói: “Anh đến muộn mất rồi!” Nói chưa dứt lời, nước mắt anh đã trào ra! Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ, ngạc nhiên thấy khóe mắt cô ấy đỏ hoe ướt ướt, hai hàng nước mắt làm ướt vải gạc, miệng cô khẽ mấp máy, hình như muốn nói gì đó.

Anh vội ghé tai sát vợ, giọng cô yếu ớt, ngắt quãng: “Em….đã điện thoại cho anh, chỉ là……muốn…….nói với anh, trong tủ lạnh có sủi cảo, còn giấy bảo hiểm và sổ tiết kiệm trong ngăn kéo, mật khẩu là ngày sinh của anh, còn có mì sợi mà anh thích nhất, còn có………….em…………….yêu………”. Chưa nói dứt lời, cô không còn nói được nữa. Cô cũng không thở được nữa rồi. Anh bật khóc nức nở. Đến lúc này đây cô vẫn nhớ căn dặn anh, nhớ tới món mì sợi! Kết hôn bao nhiêu năm, anh chỉ thấy cô ốm có 1 lần, mà món mì cô làm thì rất khó ăn!

1 tháng sau, người chồng mở giấy bảo hiểm trong ngăn kéo, ngày làm thủ tục bảo hiểm là ngày đăng kí kết hôn, người thừa hưởng tất nhiên là tên anh. Số tiền không lớn, chỉ có hơn 30 triệu, nhưng ở giữa có kẹp 1 giấy ghi chú, “Chồng yêu à, lúc anh thấy tờ phiếu này có lẽ em đang ở thế giới bên kia rồi. Cho dù chúng ta sau này có thế nào, nếu có lí hôn thì em vẫn muốn anh biết, tình yêu của em với anh trước sau không đổi, thiên chức làm vợ em không tiếp tục được nữa, cho dù em đi rồi, nhưng số tiền bảo hiểm này sẽ thay em, phần nào tiếp tục chăm sóc anh, giống như là em vẫn ở bên anh. Trên thiên đường em sẽ cầu chúc cho anh, yêu anh!”

Đọc những dòng này, anh nấc lên, khóc không thành tiếng. Cô ấy trước khi chết vẫn muốn nói “Em yêu anh”! Sinh mệnh mong manh như thế, ngắn ngủi như thế, vậy thì chúng ta có nói được bao nhiêu lần “em yêu anh”? Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Đừng để trong cuộc sống có những điều đáng tiếc như vậy! Nếu không thì bạn sẽ bỏ lỡ một người cả đời yêu bạn, cuối cùng chỉ nói được một lần câu “anh yêu em.” Lúc ấy thì có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể nghe được lời bày tỏ yêu thương như vậy nữa! Chúng ta cũng chẳng có lí do gì để mà không nói với người mình yêu câu “anh yêu em” cả. Nói với cô ấy, để cô ấy biết tình cảm của bạn, cô ấy là bầu trời của bạn, là sự sống của bạn!

Phải đối xử với bản thân mình tốt một chút vì một đời người đâu có dài. Phải đối xử tốt với những người bên cạnh ta, vì kiếp sau đâu ai biết là còn có thể gặp nhau nữa hay không! Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.

“8000 bà mẹ Hồng Kông đã xuống đường tuần hành ủng hộ sinh viên biểu tình !”

Kevin Nguyen and Tai Do shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, crowd and outdoor
Image may contain: 4 people, text
Image may contain: 14 people, crowd and text
Image may contain: 6 people, crowd
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

06.07.2019

“8000 bà mẹ Hồng Kông đã xuống đường tuần hành ủng hộ sinh viên biểu tình !”

Tối hôm qua ngày 05/07/2019, hàng nghìn bà mẹ đã tuần hành tại Hồng Kông để ủng hộ sinh viên xuống đường phản đối dự luật dẫn độ trong những tuần qua.

Theo tờ Nam Hoa Tảo báo (Hồng Kông), nhà tổ chức cuộc biểu tình ước tính có khoảng 8.000 người tham gia vào buổi tập trung kéo dài khoảng 2 giờ tối thứ Sáu (5/7) tại Chater Garden, trung tâm Hồng Kông. Con số này là nhiều hơn 1/3 so với một cuộc biểu tình tương tự được tổ chức hôm 14/6. Tuy nhiên, cảnh sát ước tính số người tham gia biểu tình hôm 5/7 chỉ vào khoảng 1.300 người.

Bà Carina Wan, 40 tuổi, một giáo viên tiểu học tham gia biểu tình tối 5/7 nói: “Những người trẻ đã làm nhiều thứ cho chúng tôi rồi. Chúng tôi ít nhất nên một lần đứng ra vì họ. Tôi rất lo lắng cho họ. Mặc họ họ dường như hơi bạo động một chút… [nhưng] họ không gây tổn thương cho bất cứ ai.”

“Những người gây tổn thương cho chúng tôi là chính quyền này. Nếu họ không thả những người trẻ, chúng tôi sẽ tiếp tục đứng lên,” bà Carina Wan nói thêm.

Các bà mẹ tham gia tuần hành tối 5/7 bày tỏ lo lắng cho sự an toàn của con cái họ sau khi một số người biểu tình trẻ tuổi đã xông vào tòa nhà Hội đồng Lập pháp tối thứ Hai (1/7). Các bà mẹ nhấn mạnh rằng cuộc sống của con cái họ phải được trân trọng.

Các bà mẹ bày tỏ hy vọng những người trẻ sẽ kiểm soát cảm xúc, nhưng họ cũng thúc giục chính quyền Đặc khu phải chấm dứt “ngạo mạn” và hãy lắng nghe đòi hỏi của người biểu tình.

Bà Linda Wong, bà mẹ của một đứa trẻ 8 tuổi, nói với báo giới vào lúc bắt đầu buổi tuần hành: “Không nên so sánh mạng sống của con người với những tấm kính.”

“Trưởng Đặc khu Carrie Lam đã phớt lờ chúng tôi khi chúng tôi biểu tình ôn hòa bằng tuần hành và tập trung, và khi những người trẻ của chúng tôi mạo hiểm cuộc sống của họ. Nhưng bà ta đã vội vàng lên án họ khi một vài tấm kính bị vỡ,” bà Linda Wong nói.

Theo Nam Hoa Tảo báo, vài giờ trước cuộc biểu tình hôm thứ Sáu, các hiệp hội phụ huynh và giáo viên ở 14 quận và ông Henry Tong Sau-chai, Chủ tịch của Ủy ban Hợp tác Trường học và Gia đình, đã đưa ra một tuyên bố chung kêu gọi phụ huynh hãy giao tiếp nhiều hơn với con cái và nên kết hợp phân tích các tin tức đáng tin cậy với các thông tin được chia sẻ trực tuyến.

“Chúng ta phải khuyên và ngăn chặn bọn trẻ tham gia vào các tình huống mà mạng sống của chúng gặp rủi ro. Cần có những cơ chế phù hợp để giải quyết các vấn đề trong xã hội. Chúng ta phải bày tỏ lập trường và quan điểm của chúng ta theo phương thức hợp lý và ôn hòa,” tuyên bố chung nêu trên viết.

Trong khi đó, bà Kwan Tsui-tsui, 64 tuổi, mẹ của ba người con đã trưởng thành, nói với Nam Hoa Tảo báo rằng chúng ta cần tôn trọng ý chí độc lập của giới trẻ.

“Họ đang hy sinh bản thân họ cho Hồng Kông, cho Hồng Kông tự do mà người dân xứng đáng được hưởng,” bà Kwan Tsui-tsui nói.
——–
Nguồn báo : https://m.trithucvn.net/…/hang-nghin-ba-me-hong-kong-tuan-h…

Nguồn video : trang Đại Kỷ Nguyên.

Joshua Wong: Chúng tôi biểu tình vì tự do cho HK khỏi độc tài Trung Quốc tàn bạo

Ảnh: NTD.com

Những cơn gió tự do đang nổi lên ở Hồng Kông, dễ thấy nhất là trong các cuộc biểu tình gần đây chống lại dự luật dẫn độ.

Một trong hai tác giả của bài viết này, nhà hoạt động dân chủ Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) đã cảm thấy cơn gió đó khi anh được phóng thích hôm (17/6) và tham gia cùng những đồng đội của mình trong các cuộc biểu tình.

Đối mặt với mối đe dọa trực tiếp của luật dẫn độ do trưởng đặc khu Hồng Kông đề xuất, khoảng 1 triệu người đã tham gia biểu tình hôm 9/6 để bày tỏ sự bất đồng đối với việc sửa đổi luật, mà nếu thông qua sẽ đưa người dân địa phương lẫn người nước ngoài ở Hồng Kông tới hệ thống pháp lý của Trung Quốc.

Thay vì yêu cầu cải tổ hiến pháp rộng lớn hơn, những người biểu tình chỉ thúc giục chính phủ Hồng Kông rút lại luật dẫn độ để có thể duy trì giá trị của “một quốc gia, hai chế độ.” Tuy nhiên, chính quyền Hồng Kông khăng khăng muốn xúc tiến nó.

Hôm 12/6, các công dân tập hợp bên ngoài tòa nhà lập pháp Hồng Kông để ngăn cản hoặc hoãn lại phiên thảo luận về dự luật nguy hiểm này. Đã có đụng độ, nhưng đối với rất nhiều người Hồng Kông, biểu tình quy mô lớn được xem là sự phục hồi của phong trào chiếm trung tâm kéo dài 79 ngày năm 2014. Trong cuộc biểu tình lần này, cảnh sát đã hành động dã man, sử dụng đạn cao su và hơi cay chống lại và để giải tán người biểu tình.

Carrie Lam, trưởng đặc khu Hồng Kông đã gọi cuộc biểu tình là “nổi loạn” và vẫn từ chối rút lại dự luật. Tuần trước, một người đàn ông mặc chiếc áo mưa vàng, treo lên khẩu hiệu viết “Không dẫn độ đến Trung Quốc” đã chết vì tự sát. Bây giờ, người Hồng Kông thậm chí còn quyết tâm hơn trong việc bảo vệ tự do khỏi hệ thống pháp lý độc tài của Trung Quốc và bảo vệ nền pháp trị của Hồng Kông.

Bà Lam vẫn tiếp tục từ chối rút lại dự luật, mặc dù đã cố gắng thể hiện nhượng bộ bằng cách tạm hoãn nó, và bà đã chính thức xin lỗi vào hôm thứ Ba vì công tác yếu kém trong quá trình lập pháp.

Tương phản với hành động này, khi một nửa người Hồng Kông biểu tình chống lại luật an ninh quốc gia vào năm 2003, chính phủ đã chính thức hủy bỏ dự luật và một quan chức cấp cao đã từ chức.

Tệ hơn là bà Lam không đáp lại yêu cầu chủ yếu của người dân là thành lập một ban điều tra độc lập để điều tra những hành vi dã man của cảnh sát trong cuộc biểu tình 12/6, và bà ta cũng không rút lại phát ngôn gọi cuộc biểu tình là “nổi loạn.” Trên thực tế, bà ta chưa nhượng bộ một chút nào.

Nhưng người Hồng Kông ít quan tâm đến bà Lam hơn là với việc duy trì ngọn gió tự do. Một mối đe dọa rõ ràng tới sự tự do của Hồng Kông nằm ở lực lượng thực thi pháp luật sử dụng bạo lực chống lại người biểu tình hôm 12/6. Các video cho thấy cảnh sát đánh một người biểu tình khi cố lấy lại chai nước. Cảnh sát Hồng Kông đã từng có danh tiếng là đứng trung lập chính trị. Nhưng hành động không đúng đắn của họ nay đã hủy hoại danh tiếng đó.

Sử dụng đạn cao su, đạn nhựa và hơi cay chống lại cuộc biểu tình phần lớn là ôn hòa đã cho thấy việc áp dụng vũ lực không tương xứng để chống lại thường dân. Những người biểu tình bị thượng đã bị bắt thậm chí khi đang trong bệnh viện, bất chấp việc họ cần thời gian để phục hồi vết thương. Nhiều người Hồng Kông liên hệ hành động bạo lực này của cảnh sát với vụ thảm sát Thiên An Môn tại Bắc Kinh năm 1989. Khi lực lượng thực thi pháp luật ở Hồng Kông bắt đầu hành động giống với bạo lực của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc năm 1989, sợ hãi sẽ ngăn cản người dân công khai bày tỏ ý kiến và thực hiện quyền hội họp, biểu tình của mình. Một thời kỳ khủng bố mới sẽ đến Hồng Kông nếu không có kiểm soát đối với cảnh sát và chính phủ.

Trong tù, bộ trang phục tù nhân màu nâu Hoàng Chi Phong được thay bốn ngày một lần. Trong những ngày mưa mùa hè này, trời quá nóng đến mức không chịu được và việc bật quạt chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Không có sự riêng tư trong nhà tù. Đây là tương lai mà chúng ta phải ngăn chặn cho những nhà hoạt động và công dân vì dân chủ Hồng Kông.

Trong khi người dân Hồng Kông tiếp tục kháng cự, cộng đồng quốc tế cần nỗ lực để bảo đảm sự tự do cho Hồng Kông. Chúng tôi không kêu gọi sự can thiệp của nước ngoài, mà là một hành động quốc tế để buộc chính phủ Hồng Kông chịu trách nhiệm trước các thiết chế nhân quyền của thế giới.

Các nền dân chủ phương Tây nên nhớ rằng lợi ích thương mại với Hồng Kông và Trung Quốc có giá trị nhỏ hơn việc bảo vệ nhân quyền. Sau cuộc biểu tình triệu người hôm 9/6, một nhóm lưỡng đảng gồm các thượng nghị sĩ Mỹ đã tái xét Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông để “tái khẳng định cam kết của Mỹ đối với dân chủ, nhân quyền và nền pháp trị ở một thời điểm mà sự tự trị của Hồng Kông đang bị tấn công bởi can thiệp từ chính quyền Trung Quốc và Đảng Cộng sản”.

Đặc biệt là, đạo luật sẽ yêu cầu tiến hành đánh giá thường niên đối với nền tự trị của Hồng Kông để lấy cơ sở cho việc quy chế đặc biệt mà Mỹ trao cho Hồng Kông trong Đạo luật chính sách Hồng Kông 1992. Dự luật này sẽ đảm bảo rằng cơ hội thương mại của chính phủ chúng ta không làm suy yếu các giá trị và cam kết đối với nhân quyền và nền pháp trị của Hồng Kông.

Các nền dân chủ phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ, phải quan tâm tới việc phản kháng lại một Trung Quốc độc tài. Biểu tình chống dẫn độ ở Hồng Kông đang nằm trên tuyến đầu của mặt trật kháng cự lại chế độ toàn trị Trung Quốc và bảo vệ nhân quyền, tự do dân sự cho tất cả chúng ta trên thế giới.

Mặc dù dân chủ ở Hồng Kông đang gặp bế tắc, các cơn gió tự do của nó vẫn xứng đáng để cộng đồng quốc tế bảo vệ.

Tác giả Joshua Wong và Eric Lai, 2 nhà hoạt động vì dân chủ Hồng Kông. Bài viết đăng trên mục Ý kiến của tờ USAtoday hôm 21/6/2019.

Trọng Đức (biên dịch)

Ngay cả khi tuyệt vọng nhất, đừng quên bạn vẫn còn những tài sản quý giá bên cạnh mình.

Ngay cả khi tuyệt vọng nhất, đừng quên bạn vẫn còn những tài sản quý giá bên cạnh mình.

Có một người đàn ông 52 tuổi đến tìm tôi tư vấn. Bộ dạng của ông vô cùng tiều tụy, hoàn toàn tuyệt vọng, hoàn toàn chán nản. Ông luôn miệng nói “Hết cả rồi! Hết cả rồi!”, bước đi liêu xiêu như một người mất hồn.

“Tất cả ư?”, tôi hỏi.

“Tất cả”, ông ấy khẳng định một lần nữa như để minh chứng rằng cuộc sống của mình đã ở vào tình cảnh vô cùng tối tăm, u ám.

“Tôi không còn lại gì nữa cả. Tất cả đều đã mất sạch rồi. Không còn hy vọng gì nữa, tôi đã già đến mức không thể làm lại từ đầu nữa. Tôi đã mất hết lòng tin rồi”.

Tôi ái ngại lắng nghe những lời bi thương, thống thiết ấy. Bóng tối tuyệt vọng đã phủ đầy trái tim ông. Sự chán nản đã ăn mòn ý chí của ông. Ông hoàn toàn chẳng có bệnh tật gì. Bệnh của ông là “tâm bệnh”. Bộ dạng tiều tụy, các khớp chân tay co rút cả lại, ông ngồi ở đó cứ như một ông lão đã 92 tuổi đang đếm từng ngày cuối cùng trong viện dưỡng lão.

Tôi cố nén lòng, nói: “Được rồi, bây giờ chúng ta hãy lấy một tờ giấy để tính xem ông còn lại bao nhiêu tài sản nhé!”.

“Không cần đâu bác sĩ!”. Ông thở dài nặng nhọc cất lời: “Giờ tôi không còn lại gì cả. Chẳng phải tôi đã nói rất rõ với anh rồi sao?”.

“Không sao, tôi hiểu. Nhưng chúng ta cứ hãy xem thử lại một lần cuối”. Tôi hỏi ông: “Vợ ông còn sống cùng với ông không?”.

“Gì cơ? Đương nhiên, bà ấy thật sự rất tốt. Chúng tôi đã kết hôn 30 năm rồi. Dù tình cảnh có thê thảm hơn nữa, bà ấy tuyệt sẽ không bỏ tôi mà đi”.

“Tốt, hãy để tôi viết lại điều này. ‘Vợ vẫn còn sống chung với ông, bất kể xảy ra chuyện gì, bà ấy cũng đều sẽ không bỏ rơi ông…’. Con cái của ông thì sao? Ông có con cái không?”.

“Có chứ”. Ông trả lời: “Tôi có ba đứa con, chúng đều rất giỏi giang. Chúng nói với tôi rằng: “Bố, chúng con yêu bố. Chúng con sẽ luôn ủng hộ bố”. Tôi nghe xong thực sự rất cảm động”.

“Được, đây là mục thứ 2. Ba đứa con đều yêu quý ông, luôn ủng hộ ông. Ông có bạn bè không?”, tôi hỏi.

“Tôi có mấy người bạn rất tốt. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi, cũng từng nguyện ý giúp tôi. Nhưng giờ thì chẳng ai có thể làm được gì nữa rồi. Họ không thể giúp tôi được nữa”.

“Vậy là ông có những người bạn thân nguyện ý giúp mình, hơn nữa đều rất tôn trọng ông. Nhưng tôi đang băn khoăn phẩm hạnh của ông thế nào? Có từng làm việc không tốt hay không?”.

“Tôi tự cảm thấy mình sống không hổ thẹn gì cả. Tôi luôn cố gắng làm những điều đúng đắn, không thẹn với lòng, cũng chưa từng hại ai”.

“Rất tốt. Chúng ta hãy chép vào đây thêm một dòng này: ‘Đạo đức tốt’. Sức khỏe của ông gần đây thế nào?”.

“Tôi hoàn toàn ổn, hiếm khi mắc bệnh. Tôi thấy mình là một người khá khỏe mạnh. Nhưng gần đây tôi luôn chán nản, buồn khổ, cảm thấy cuộc đời đã kết thúc từ lâu”.

“Nước Mỹ thế nào? Ông cảm thấy mình còn cơ hội ở đất nước này chứ?”.

“Đây là đất nước duy nhất mà tôi muốn ở lại trên thế giới này cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay”.

Tôi lại hỏi ông: “Ông có tin rằng Chúa sẽ giúp mình hay không?”.

Ông hơi bối rối, nhíu mày một chút rồi nói: “Tôi vẫn tin vào Chúa cho đến lúc giã từ cõi đời này. Khi ấy, tôi mong Chúa sẽ tha thứ những tội lỗi, xóa sạch mọi khổ đau cho mình”.

“Được rồi. Bây giờ chúng ta hãy xem lại tờ giấy này nhé, xem ông còn lại những thứ gì”, tôi nói.

  1. Một người vợ tốt: Đã kết hôn hơn 30 năm, bất kể xảy ra chuyện gì, bà ấy cũng đều sẽ không bỏ rơi.
  2. Ba đứa con đều rất quý mến, hết lòng ủng hộ.
  3. Có những người bạn thân luôn xem trọng và nguyện ý giúp đỡ.
  4. Có đạo đức, không làm chuyện hổ thẹn với lương tâm.
  5. Khỏe mạnh, không bệnh tật.
  6. Sống trên đất Mỹ, nơi đáng sống nhất thế giới.
  7. Tin vào Chúa.

Tôi chìa tờ giấy ra trước mặt ông, nói: “Tôi nghĩ ông vẫn còn có rất nhiều tài sản. Nhưng lúc đầu ông lại bảo với tôi rằng mình không còn lại gì”.

Người đàn ông ngượng ngùng đón tờ giấy từ tay tôi, nhìn chằm chằm vào đó hàng chục phút như đang cố đọc kỹ từng dòng chữ. Bất giác ông ngẩng mặt lên, hai hàng lệ ứa ra từ khóe mắt. Tôi thấy môi ông run lên, dường như đã không giữ được bình tĩnh.

Đoạn, ông nấc lên thành tiếng, lấy hai tay che mặt, rồi bật khóc nức nở. Tôi ngồi lặng lẽ bên ông, nhìn ông khóc ngon lành như một đứa trẻ đang hối lỗi. Ông ngẩng đầu lên, nói: “Tôi đã nghĩ mình chẳng còn gì cả. Tôi thật tồi tệ, ngu ngốc. Hôm nay tôi đã định tự sát sau khi gặp anh. Tôi đã chuẩn bị cho mình một liều thuốc ngủ. Nhưng tôi đã hiểu rồi, đã hiểu rồi… Chúa không bao giờ bỏ rơi tôi!”.

Ông không chờ tôi đáp lời, lặng lẽ đứng dậy, bắt chặt tay tôi, đóng sập cửa phòng bước ra bên ngoài. Trời chợt đổ mưa nhưng ông vẫn đầu trần bước đi dưới con phố. Dáng vẻ ấy hoàn toàn khác với lúc ông đến với tôi. Có lẽ, điều duy nhất ông muốn làm lúc này là trở về nhà, ôm thật chặt vợ và 3 đứa con của mình vào lòng mà nói lời yêu thương vậy…

                                                                  ***

Cuộc đời của chúng ta có lúc sẽ không được như ý. Ta luôn mong có được một đời bình yên và hạnh phúc đủ đầy. Nhưng vẫn có những con sóng cồn, những đêm giông bão ập đến, cuốn lấp ta đi, làm héo mòn trái tim ta, khiến ta dường như chẳng còn hy vọng sống.

Nhưng bạn đã bao giờ thử làm như vị bác sĩ trên chưa? Dù khi tuyệt vọng nhất, hãy điểm lại xem mình còn lại những gì.

Vào lúc tuyệt vọng nhất, chí ít bạn vẫn còn có gia đình, bạn bè, có sức khỏe, có đạo đức và có Đức Chúa Trời ở bên cạnh chở che. Nếu bạn là một người tốt, luôn giữ điều thiện trong tâm, thì cuộc sống sẽ không bao giờ bịt kín lối đi của bạn. “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng”, mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng êm xuôi, nếu chưa ổn thì chắc chắn chưa phải tận cùng.

Vậy nên, hãy luôn vui sống, tin tưởng, mến yêu cuộc đời và trân quý chính mình. Cha mẹ mang nặng đẻ đau mới sinh ra bạn trên cõi trần thế này. Ở một không gian sâu thẳm hơn, sinh mệnh của bạn có lẽ đã được Chúa Trời chở che, nâng đỡ, tạo thành. Bạn hẳn đã nghe chuyện Chúa Trời tạo ra con người từ bùn đất ra sao. Từ bùn đất, những đấng tối cao đã tạo ra bạn vất vả đến thế.

Nếu không trân quý sinh mệnh của mình, bạn chính là đang có lỗi với bản thân, cha mẹ và cả với Chúa Trời, người đã dưỡng thành sinh mệnh, linh hồn của bạn. Và xin hãy nhớ rằng:

Ảo ảnh trăm năm giữa cõi trần

Ta tìm ta ở chốn lạc lầm

Nhân sinh như mộng qua như chớp

Chỉ cầu giữ mãi mối thiện tâm

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

THÁNH NỮ MARIA GORETTI BÔNG HUỆ NHỎ NHUỐM MÁU


THÁNH NỮ MARIA GORETTI BÔNG HUỆ NHỎ NHUỐM MÁU

 

*Bông Huệ nhỏ tuyết trinh nơi đồng nội,

Vượt lên cao tràn ngập nắng hồng ân,

Gió mưa lay, không vương mắc bụi trần,

Đẹp lòng Chúa, đem về vườn Thiên quốc.

 

“Xin kính chào Vị Nữ Thánh khả ái!  Hỡi Vị Tử Đạo dưới đất và Thiên Thần trên trời!

 

Từ nơi vinh quang, xin ghé mắt nhìn xuống đoàn con đây, đang yêu mến, tung hô và chúc tụng Ngài.  Trên vầng trán Ngài ghi rõ danh tánh chói sáng hiển vinh của Chúa Kitô chiến thắng.  Trên khuôn mặt tinh khiết Ngài tỏa sáng sức mạnh tình yêu và lòng kiên trung với Đức Lang Quân Chí Thánh.  Ngài là Vị Hiền Thê dùng chính máu đào mình họa lại hình ảnh Chúa Kitô.  Hỡi vị Nữ Thánh quyền uy cạnh ngai tòa Chiên Thiên Chúa, xin phó dâng lên Ngài những người đang có mặt nơi đây, cũng như những người đang kết hợp cách thiêng liêng với chúng tôi.  Tất cả đều ngưỡng phục lòng anh hùng của Ngài, nhất là muốn bắt chước Ngài trong nhiệt tâm giữ vững đức tin và bảo toàn phong hóa cao quí.

 

Từ nay các bậc làm cha mẹ chạy đến kêu cầu, xin Ngài trợ giúp trong nhiệm vụ giáo dục con cái.

 

Xin đặt vào vòng tay Ngài một trẻ thơ, cùng thanh thiếu nữ, hầu Ngài bảo vệ chúng thoát khỏi mọi hiểm độc và an vui bước trên đường đời trong niềm hoan lạc của những con tim trong trắng.

 

Ước gì được như vậy.”

 

Đó là lời Đức Thánh Cha Piô 12 vào chiều thứ bảy 24/6/1950 trong khung cảnh Năm Thánh, khi tuyên phong Hiển Thánh cho thiếu nữ đồng quê 12 tuổi MARIA GORETTI, trước sự hân hoan nồng nhiệt của 500 ngàn khách hành hương từ khắp nơi đổ về, cùng sự hiện diện của thân mẫu và gia đình cô.

 

Maria Goretti sinh 16/10/1890 tại vùng đồi thơ mộng gần thành phố Corinaldo, nước Ý.  Nhưng vì sinh kế cả gia đình phải chuyển đến vùng thôn quê sình lầy Ferriere di Conca.  Là chị cả trong một gia đình 6 anh chị em, cô luôn noi gương cha mẹ là người đạo hạnh và cần mẫn.

 

Sống trong cảnh nghèo túng, Goretti không được đi học, nhưng có lòng sùng kính đặc biệt Thánh Tâm Chúa và Mẹ Maria Đồng Trinh.  Mồ côi cha từ năm lên 10, nhưng mỗi lần đi ngang mộ cha đều dừng lại cầu nguyện cho cha.

 

Gia đình sau khi cha mất trở nên túng quẫn hơn, cô luôn nâng đỡ tinh thần cho mẹ, xốc vác mọi việc trong nhà, đóng vai người mẹ thứ hai đối với các em, luôn săn sóc, dạy bảo và thúc giục các em cầu nguyện.  Mỗi lần đi dự lễ, cô phải đi bộ 2 giờ đồng hồ, luôn là người đến sớm nhất và về sau cùng.  Cô rẩt cẩn thận trong cách ăn mặc, nói năng hòa nhã khiêm tốn, tránh truyện trò thô tục… nổi bật nhất là nhân đức khiết tịnh như bông huệ tuyết trinh.

 

Từ ngày ba ngã bệnh rồi mất, để có người giúp đỡ công việc đồng áng và chia sẻ hoa lợi, gia đình cô phải đón nhận một gia đình khác gồm 2 bố con đến ở chung.  Người con trai 19 tuổi tên Alessandro, đầu óc tràn đầy ý tưởng xấu, nên luôn nhìn Goretti với con mắt dục vọng.  Cô luôn ở nhà săn sóc các em khi mẹ làm việc ngoài đồng.

 

Nên một hôm, Alessandro đến cám dỗ cô phạm tội, nhưng cô rất sợ hãi và từ chối rồi tìm cách tránh xa chàng.  Rồi 10 ngày sau, chàng ta lại dở trò cũ, cô khiếp sợ và nói: “Nếu anh làm điều đó, anh sẽ phải xuống hỏa ngục!”  Chàng ta túm lấy cô, nhưng cô dùng hết sức để vượt thoát và chàng đe dọa giết nếu tiết lộ với người khác.

 

Trưa ngày 5/7/1902, dưới nắng hè chói chang mọi người đang thu hoặch mùa đậu.  Chàng ngưng việc đi thẳng về nhà, thấy Goretti ngồi dưới chân cầu thang vá áo và trông chừng em ngủ.  Chàng ta mặt hầm hầm bước lên cầu thang vào phòng lấy một thanh sắt đã mài nhọn, quay xuống gọi: “Goretti vào đây nhờ một tí!”  Cô vẫn ngồi không nhúc nhích và không trả lời.  

 

Anh ta nhào tới nắm tay cô kéo vào trong nhà.  Cô la lên: “Nếu làm điều đó anh sẽ phải xuống hỏa ngục.  Buông tôi ra!”

 

Điên lên vì bị từ chối, anh ta một tay nắm chặt tay cô, một tay cầm dao đâm túi bụi vào thân hình liễu yếu của cô bé.  Cô gào to kêu cứu, nhưng không ai bên ngoài nghe thấy.  Máu chảy thành dòng, tràn trên sàn nhà và cô gục ngã.  Nhưng cô còn tỉnh, cố lết tấm thân nát nhừ ra gần cửa kêu cứu.  Nghe tiếng kêu anh ta vội chạy lại, túm cổ cô đâm thêm nhiều nhát chí tử.  Cô bé bất hạnh phều phào kêu:

 

       “Lạy Chúa tôi!  Lạy Chúa tôi!  Má ơi con chết mất!”  Rồi thiếp đi bất tỉnh…

 

Trong những giờ phút đau thương hấp hối, Goretti âm thầm cầu nguyện cùng Thánh Tâm Chúa và Mẹ Maria.  Cô sẵn sàng chờ đón giờ chết và tha thứ cho kẻ giết mình.  Khi Linh mục mang Mình Thánh Chúa đến, cô hớn hở đón nhận của ăn đàng trước khi về Thiên Quốc.  Ôm ghì Thánh Giá và ảnh Đức Mẹ hôn kính rồi thiếp dần.  Những giây phút cuối đời, Goretti hơi thở bị tắt nghẽn vị bị ám ảnh những giây phút kinh hoàng phải đối phó với hành động xấu xa của Alessandro.  Cử chỉ vô cùng mệt nhọc chống cự với một người vô hình.  Sau cùng bằng sức tàn mong manh, cô vùng dậy như muốn trốn thoát, rồi trong giây lát lại buông mình nằm xuống bất động.  Linh hồn trinh trong và xinh đẹp của Goretti từ từ ra khỏi xác bay về Thiên Quốc.  Lúc đó là chiều Chúa nhật ngày 6/7/1902, một ngày sau khi cô bị đâm 14 nhát dao.

 

Sau khi qua đời, Maria Goretti đã làm nhiều phép lạ.  Nhưng phép lạ to lớn nhất là hoán cải được Alessandro, cô đã hiện về trong tù trao tặng chàng những bông huệ trắng tinh.  Từ ngày đó chàng sống khiêm nhường thống hối tội lỗi mình.  Chàng được phóng thích sau 30 năm tù và suốt đời sống độc thân.

 

Về sau chàng xin vào tu viện Dòng Phan Sinh Hèn Mọn Capuchin, miền bắc Ý, trở thành phần tử Dòng Ba, ngày ngày cần mẫn làm những việc hèn mọn cùng chay tịnh để đền tội đến trọn đời, hưởng thọ 89 tuổi.

 

Ngày 28/4/1947, ĐTC Piô 12 phong Chân Phước cho Maria Goretti.

Ngày 24/6/1950, Ngài lại nâng lên bậc Hiển Thánh.

Rồi đặt Thánh Nữ làm Quan Thày và gương mẫu cho giới trẻ.

Hiện diện trong Lễ Phong Thánh, thân mẫu Thánh đã ngoài 80 tuổi và các em.

Maria Goretti trở thành vị Thánh tử Đạo vì bảo vệ đức Trinh Khiết khi mới 12 tuổi.

Hàng năm Giáo Hội mừng kính thánh Nữ vào ngày 6 tháng 7.

 

Lời kinh Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 dâng kính Thánh Nữ:

 

“Hỡi Cô Bé của Thiên Chúa!

 

Cô đã sớm biết thế nào là khổ cực, nhọc mệt, đau thương, cùng những niềm vui ngắn ngủi của cuộc sống.  Cô cũng biết thế nào là nghèo đói, mồ côi và đã không ngừng yêu mến tha nhân, tự làm người hầu hạ khiêm tốn, ân cần.  Cô sống tốt lành không khoe khoang và yêu mến Tình Yêu Chúa trên mọi sự, đã đổ máu đào để khỏi phản bội Chúa và tha thứ cho người đã giết mình, cầu mong hạnh phúc Thiên đàng cho anh ta.

 

Xin hãy bầu cử cho chúng tôi bên tòa Thiên Chúa Cha, cùng biết thưa vâng theo chương trình Thiên Chúa định liệu trên chúng tôi.

 

Hỡi Đấng là bạn hữu Thiên Chúa đang chiêm ngắm Chúa.  Xin cầu cùng Chúa ban cho chúng tôi những ơn xin cùng Ngài.  Chúng tôi cảm tạ Ngài, hỡi Maria Goretti vì tình yêu Ngài dành cho Thiên Chúa và cho anh chị em đồng loại, mà Ngài đã gieo vãi trong lòng chúng tôi- Amen.”

 

Đinh Văn Tiến Hùng

 

*Ghi chú: Dựa theo tài liệu của Raymond Thư, CMC

Vợ chồng sống với nhau, muốn hạnh phúc…

Vợ chồng sống với nhau, muốn hạnh phúc thì nhất định phải biết nhẫn nhịn, bao dung, phải để ý lời ăn tiếng nói hàng ngày tránh làm tổn thương nhau.

“Tu trăm năm mới chung một chuyến thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng”. Đó là câu nói dân gian về duyên phận nhân sinh, gặp nhau bởi chữ duyên, gắn kết đời nhau bởi chữ nợ, trân quý cơ duyên này cũng chính là trân quý bản thân mình vậy. Mối quan hệ vợ chồng chính là loại quan hệ sâu sắc nhất trong tất cả các loại duyên phận, con người nên trân trọng.

Cuộc đời này sẽ không còn giá trị thiết thực, khi con người sống không có tình cảm với nhau. Ta chỉ thương yêu quý mến lo lắng cho nhau thật sự khi nó là của riêng ta. Tình cảm con người được biểu hiện qua tâm lý cảm xúc buồn vui, thương ghét, giận hờn, lo lắng, sợ hãi, ganh tị, tật đố và tham muốn.

Vợ chồng chung sống với nhau có khi không hạnh phúc hay tan vỡ một phần do số mệnh, một phần do bản thân không trân quý. Thực tế trong cuộc sống chúng ta chỉ thương yêu người đem lợi ích về cho mình và sẽ vắng bóng tình thương khi quyền lợi không còn nữa. Tình yêu nam nữ luôn mang tính chất ích kỷ của sự chấp ngã, vì sự đam mê say đắm thân này.

Là vợ chồng, nhất định phải luôn ghi nhớ những điều sau:

Tốt hay xấu nằm ở trong suy nghĩ

Khi có cãi vã, không nên to tiếng hay tranh chấp mà nên trò chuyện một cách lý trí. Quan trọng nhất chính là, nếu bạn thật sự nghĩ cho nửa kia, hy vọng đôi bên hòa hợp, thì phần thiện ý này sẽ giúp hai người vượt qua được mâu thuẫn. Ngược lại, nếu điều nghĩ đến chỉ là tức giận và oán thán, thì làm sao cuộc hôn nhân có thể như ý bạn được?

Hóa giải duyên nợ

Vợ chồng đến với nhau, ràng buộc nhất chính là duyên nợ. Vì thế phải trân trọng nhau, có chuyện gì xảy ra cũng phải bình tĩnh, tìm cách giải quyết, đối diện với những bất công, oan ức để hóa giải ác duyên.

Hãy nhìn vào ưu điểm

Có nhiều cặp vợ chồng kết hôn lâu nên dường như quên mất nguyên nhân ban đầu đến với nhau, rồi thấy bạn đời của mình toàn khuyết điểm, từ đấy chỉ trích nhau, hôn nhân bất hòa. Đúng sai về mặt hình thức nhiều khi là không quan trọng. Nếu bạn nhìn vào mặt tốt nhiều hơn, khen ngợi nhiều hơn, thì hôn nhân tự nhiên cũng hòa hợp và ấm áp.

Đừng xem nhẹ hôn nhân

Trong cả văn hóa phương Đông lẫn phương Tây, hôn nhân đều rất được xem trọng. Ở phương Tây, khi vào nhà thờ làm lễ, người ta cầu xin Chúa trời chứng giám cho lứa đôi. Ở phương Đông, trong ba lần bái lạy nơi hôn lễ, thì bái đầu tiên chính là bái thiên địa, hàm ý xin trời đất chứng giám cho hôn nhân. Vậy nên hôn nhân còn mang ý nghĩa như một lời thề hẹn thiêng liêng, rằng cả hai sẽ luôn ở bên nhau, vượt qua gian nan không oán trách.

From: TU PHUNG

TÔN GIÁO NÀO TỐT NHẤT?

TÔN GIÁO NÀO TỐT NHẤT?

Đây là một mẩu đối-thoại ngắn với Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma, nhà Thần-học người Brazil, Leonardo Boff kể lại:
Tại một cuộc hội-thảo bàn tròn về “Tôn-giáo và tự-do” có Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma và tôi cùng tham-dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh-nghịch vừa tò-mò:
– “Thưa ngài, tôn-giáo nào tốt nhất? ”
 Tôi nghĩ ngài sẽ nói:
 “Phật-giáo Tây-tạng” hoặc
“Các tôn-giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.
 Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma trầm-ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…
 Điều này làm tôi ngạc-nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.
 Ngài trả lời:
– “Tôn-giáo tốt nhất là tôn-giáo đưa anh đến gần Đấng tối-cao nhất. Là tôn-giáo biến anh thành con người tốt hơn”.
 Để giấu sự bối-rối của tôi trước 1 câu trả-lời đầy khôn-ngoan như thế, tôi hỏi:
– “Cái gì làm tôi tốt hơn? ”
 Ngài trả lời: “Tất cả những gì làm anh
Biết thương-cảm hơn
– Biết theo lẽ-phải hơn
– Biết từ-bỏ hơn
– Biết dịu-dàng hơn
– Biết nhân-hậu hơn
– Có trách-nhiệm hơn
– Có đạo-đức hơn”.

“Tôn-giáo nào biến anh thành như-vậy là tôn-giáo tốt nhất”.
 Tôi thinh-lặng giây lát, lòng đầy thán-phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả-lời đầy khôn-ngoan và khó phản-bác , Ngài tiếp :
– “Anh bạn tôi ơi!
 Tôi không quan-tâm đến tôn-giáo của anh hoặc anh có ngoan-đạo hay không. Điều thật-sự quan-trọng đối với tôi là cách cư-xử của anh đối-với người đồng-đẳng, gia-đình, công-việc, cộng-đồng và đối-với thế-giới.
Hãy nhớ rằng vũ-trụ dội lại hành-động và tư-tưởng của chúng ta
Quy-luật của hành-động (Action) và phản-ứng (Reaction) không chỉ dành riêng cho vật-lý. Nó cũng được áp-dụng cho tương-quan con người.
Nếu tôi ở hiền, thì tôi gặp lành.
– Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão.

– Những gì ông bà nói với chúng ta là sự-thật thuần-túy. Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta làm cho người khác. Hạnh-phúc không phải là vấn đề số-mệnh. Đó là vấn-đề lựa-chọn.”
 Cuối cùng ngài nói:
“Hãy suy-tư cẩn-thận vì Tư-tưởng sẽ biến-thành Lời-nói,
– Hãy ăn-nói cẩn-thận vì Lời-nói sẽ biến-thành Hành-động,
– Hãy hành-xử cẩn-thận vì Hành-động sẽ biến-thành Thói-quen,
– Hãy chú-trọng Thói-quen vì chúng hình-thành Nhân-cách,
– Hãy chú-trọng Nhân-cách vì nó hình-thành Số-mệnh,
– Và Số-mệnh của anh sẽ là Cuộc-đời của anh.

và… “Không có tôn-giáo nào cao-trọng hơn Sự-Thật.

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

Bản chất chế độ này (cộng sản) cũng chỉ là khủng bố mà thôi!

Lê Công Định

Nhân thiên hạ đang bàn lại chuyện anh Trỗi, nhớ hồi ở tù trong Chí Hòa, hàng năm đến ngày giỗ của anh, cán bộ quản giáo đều đến thắp nhang ở nơi anh bị tử hình bên trong trại, nay được dựng bia kỷ niệm. Buổi thắp nhang rất long trọng và thành kính như một lễ nghi tôn giáo [bệnh hoạn].

Một cán bộ quản giáo làm việc lâu năm trong trại Chí Hòa kể với tôi rằng ngày xưa anh Trỗi bị giam và bị bắn trong đó luôn, nên không có cảnh như trong phim rằng anh bị chở lén đi bắn bằng xe bít bùng trên đường phố, để chị Quyên phát hiện và chạy theo la hét “trả lại chồng cho tao!” rồi té lăn ra đường, vừa hổn hển, vừa bất tỉnh (!)(?).

Khi đưa ra bãi bắn nhỏ trong trại, cán bộ quản giáo kể tôi tiếp, anh Trỗi bị bịt mắt bằng khăn, rồi trói tay sau lưng cột, và không có chuyện anh giựt phắt mảnh khăn bịt miệng để gọi tên bác ba lần.

Thêm nữa, truyện “Sống như Anh” và phim về anh Trỗi cũng không đưa chi tiết, mà ngày nay ai cũng có thể xem được trong các clip chia sẻ trên mạng xã hội, rằng trước lúc bị bắn anh đã … tè trong quần. Đang tè mà nghĩ về bác rồi gọi tên ba lần thì quả là bôi bác quá!

Tóm lại, đặt bom định ám sát người trên đường phố trong đô thị, dù bào chữa thế nào về động cơ và lý tưởng, vẫn đơn thuần là một hành động khủng bố mà nhà cầm quyền ngày nay cũng lên án và xem là tội phạm. Anh hùng gì một tay khủng bố?

Việc bộ máy tuyên truyền đã biến một tay khủng bố thành anh hùng, còn đặt tên cho những đoạn đường dài trong nhiều thành phố trên cả nước, rồi viết truyện, làm thơ, làm phim tung hê, qua đó mới thấy bản chất chế độ này cũng chỉ là khủng bố mà thôi!

ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG LẠ LÙNG

Image may contain: text
THÔNG LUẬN

ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG LẠ LÙNG

Trần Hoàng Trúc

Khi con lớn, mẹ sẽ kể con nghe 
về đất nước mình những ngày này con ạ
đất nước của sự tận cùng vô cảm
nơi họ có thể xây nhà hát ngay trên mảnh đất vừa chiếm được hôm qua!
Đất nước của những tréo ngoe 
nơi mọi đứa trẻ đều phải “sống, phấn đấu” theo lý tưởng của ai đó
không phải cha ông, dòng tộc… của mình
Đất nước của sự lạ lùng
nơi họ dạy con phải luôn yêu nước 
nhưng nếu con yêu nước khác họ
họ sẽ gọi con là… “phản động” ngay thôi!
Đất nước không chấp nhận lòng yêu nước tự thân
mọi thứ đều phải “đúng quy trình”
con đường xấu không được làm cho đẹp
dân khốn khó không được quyên tiền giúp
họ sẽ chặn đường, thu cả gói mỳ tôm
Đất nước của những chụp giật vô lương
mỗi lúc có chuyện vui buồn là xăng dầu tăng giá 
đá bóng thua hay quốc tang đều vậy
họ “ăn dày” trên những thây ma
Đất nước của những kẻ bê tha
thản nhiên nhìn bao đứa trẻ đến trường bằng bọc
lặn ngụp qua sông giữa mùa mưa lũ,
Rồi tuyên bố “bình thường” không khác kẻ vô nhân!
Đất nước của những giáo điều hoa mỹ học cho vui
đừng vin vào câu ca dao “Bầu ơi thương lấy bí cùng” học ở trường con ạ
lý thuyết và thực tế
đôi khi như hai đường thẳng song song khó chạm vào nhau

Mẹ không biết bắt đầu từ đâu
và kết thúc ở đâu khi còn ngàn điều chưa kể
chỉ mong con sẽ không cắt lời mẹ nói
rằng “đã thấm gì so với thời đại của con!”…

FB Hoàng Thuc Trần