ĐIỂN HÌNH CỦA THỐI NÁT.

Hung Nguyen Trong and Hoàng Văn Minh shared a post.
Image may contain: 7 people, text
Image may contain: outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: train and outdoor

Mạc Van Trang is with Peter Cuong Nguyen.

XIN CÁC QUAN!

 

Cái của nợ Đường sắt CÁT LINH – HÀ ĐÔNG nó hỏng căn bản, hỏng từ GỐC rồi. Đừng đâm lao theo lao nữa, vay nữa, vay mãi để đổ vào cái của vứt đi ấy làm gì! Đừng hại dân thêm nữa! Hãy để cái của nợ ấy làm CHỨNG TÍCH CHO SỰ HỢP TÁC TRUNG CỘNG – VIỆT CỘNG ĐỜI ĐỜI BỀN VỮNG là có ý nghĩa hơn cả!    

DƯỚI HAI MÀU ÁO…..

Bs Nguyen Huong

DƯỚI HAI MÀU ÁO…..

Tôi hiếm khi viết về công an trong xã hội này. Tình cờ, trên facebook đang có nhiều ý kiến quanh việc công an giao thông bất chấp mạng sống, lao ra đường chặn một cậu bé 16 tuổi đang đi với tốc độ nhanh, không đội nón bảo hiểm, làm tôi chạnh lòng nhớ tới chuyện xưa…

Cách đây gần 10 năm. Cũng chỉ vì công an rượt đuổi một thanh niên không đội nón bảo hiểm, mà anh thanh niên đó chạy hết tốc độ, tông vào đứa cháu gái hàng xóm của tôi. Cháu mới 26 tuổi đầu, vĩnh viễn ra đi, bỏ lại hai đứa con thơ dại. Vì công an đấy!.

Họ rượt đuổi người vi phạm còn ghê rợn gấp trăm lần phim hành động của Mỹ! Vì cái gì?. Họ muốn xã hội được lặp lại công bằng, trật tự trên đường phố ư?. Nếu vậy, thì đơn giản vô cùng. Chỉ cần một cái camera, chụp hình biển số xe, phạt nguội và ghi vô hồ sơ xe gì gì đó để lưu ý, là đủ rồi. Vấn đề ở đây, họ liều mình, ai cũng biết là vì đồng tiền mãi lộ. Tiền tươi ca cẩm, kỳ kèo từ những người vi phạm không muốn lập biên bản.
Tôi một lần quên bật đèn xi nhan bị công an phạt. Cháu công an nhỏ bằng tuổi con tôi, ngượng ngùng nói nhỏ:” Cô cho cháu 100 ngàn uống cà phê!”. Tôi vui vẻ đưa:” Nè cháu!”. Cháu cho tôi đi và chúc:” Cháu chúc cô thượng lộ bình an. Cẩn thận nha cô!”. Về nhà nghĩ thấy buồn buồn. Thể chế xã hội này thối nát, đẩy những thanh niên lúc đầu còn lương thiện ra đường. Lâu dần, hết ngượng ngùng, chuyển sang trơ trẽn…
Có những em làm công an giao thông. Khi về nhà, tôi thấy hiếm khi mặc đồ công an. Ghé cơ quan, thay quần đổi áo…Họ sống vậy đấy. Dưới hai màu áo. Dưới hai bộ mặt. 
Tôi có đứa em làm công an. Bình thường rất hiền lành. Gặp tôi, chị chị em em lễ phép. Sau này, em ấy bị tai nạn giao thông, chấn thương sọ não. Trong cơn hôn mê, em ấy chỉ lặp đi, lặp lại một câu:” Mày khai ra không? Tao đánh mày chết!”.

Đã từ lâu, nhiều người dân căm ghét công an. Còn tôi, tôi không có cảm giác nặng nề đó. Tại Sài Gòn này, tôi vẫn còn cảm giác ấm lòng khi nhìn những người công an dang nắng, dầm mưa điều khiển giao thông. Nhưng dù sao, tôi vẫn không thể quên được, hình ảnh những người biểu tình yêu nước bị đánh đến tàn phế tại Sài Gòn. Tại sao? Vì ai?. Một nước Việt Nam buồn, nồi da xáo thịt, ngoại bang hưởng lợi….

https://www.facebook.com/100012696340112/posts/715828658850339/

Image may contain: one or more people, motorcycle and outdoor

Cảnh sát Mỹ và cảnh sát Việt

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people, motorcycle and outdoor

Minh Phạm

Tran Thuc

Nghề cảnh sát ở Mỹ là một nghề nguy hiểm bởi dân Mỹ được quyền mang súng, rủi ro mà chặn nhầm thứ dữ thì đấu súng là chuyện thường.

Bởi vậy để ý mỗi lần cảnh sát quay đèn bắt xe thì họ đều đứng thụt về phía sau tài xế một chút chứ ít khi thấy họ đứng ngang hàng. Để chi?… Để lỡ tài xế có rút súng bắn thì phải xoay lưng lại rồi thò đầu ra mới bắn được, còn cảnh sát thì cứ việc rút súng mà nả tới trước mặt, lẹ hơn.

Cây đèn pin của cảnh sát dài và nặng lắm, ban đêm mà chặn xe thì lúc nào cũng thấy họ giơ cây đèn pin lên cao rọi vào mặt mình và thường là họ cầm đèn pin bằng tay trái, tay phải thì rờ bao súng, để lỡ có gì thì đèn pin trên cao quất xuống, còn tay kia thì rút súng pằng pằng…

Vậy mà lâu lâu còn bị dính đạn, chứ ở đó mà đu càng xe với phóng ra giữa đường lấy thân chèn pháo thì có mà tin chia buồn được báo đi hàng ngày.

Cảnh sát bên đây thường mỗi người một xe, họ hay đậu xe ở mấy khúc đường cua để canh me ai chạy quá tốc độ thì lúc qua cua mới thấy cảnh sát là đã muộn rồi. Lúc đó cảnh sát sẽ phóng xe theo sau lưng và quay đèn ra hiệu người vi phạm dừng lại rồi móc giấy phạt ra mà tặng xong đường ai nấy đi.

Cầm giấy phạt nếu biết lỗi thì ký check mà trả, còn muốn cương lên bác sĩ cường thì gạch vô cái ô “tui không tâm phục khẩu phục và muốn ra toà” rồi đợi ngày tòa án gởi giấy về mà khăn gói ra hầu tòa. Bữa ra toà nếu tay cảnh sát hôm nọ phạt mình cũng có mặt thì nó nói mình nói, toà tin mình thì xử mình thắng, còn nếu tòa tin cảnh sát thì mình móc túi trả cho cái tật phóng nhanh giành đường vượt ẩu. Còn trường hợp tay cảnh sát đó mà bận bịu hay làm biếng không ra hầu tòa thì mình đương nhiên được xử thắng vì phe kia vắng mặt, đơn giản vậy thôi.

Lẽ ra cảnh sát lúc nào cũng phải túc trực trên chiếc xe của mình để hễ thấy có xe vi phạm là hú còi rượt theo sau đuôi bắt xe đó dừng lại để phạt, và cảnh sát chỉ được dừng xe cộ nào phạm lỗi mà thôi. Chứ gì mà cứ xua quân ra lập chốt tùm lum tùm la và tụm năm tụm ba lại rồi phối hợp với mấy anh tiếp thị sữa mà vung gậy đòi bánh mì hết xe này tới xe khác. Xe người ta đang chạy ngon trớn lại cứ phóng ra giữa đường quơ gậy kiểu đó nếu không giết người thì người cũng giết mình.

Mấy tay xếp công an ở Việt Nam coi mà dạy lính lại đi, lúc xảy ra hậu quả thì xếp mở miệng toàn nói ĐÚNG QUY TRÌNH không hà nhưng xua lính ra đường mà không huấn luyện tới nơi tới chốn thì bánh mì chưa kiếm đủ mà chuối thì đã được tặng dư luôn rồi.

Thời này là thời nào rồi mà cứ để dân chúng nói hoài vẫn lì ra đó chứ không chịu sửa. Quan trí thấp kém vậy không lo mà nâng cao quan trí cứ suốt ngày xua Dư Luận Viên ra ca bài ” Vì dân trí còn thấp nên chính quyền buộc phải độc tài…”

Hài quá đi.

Tiếp tục lên tiếng cho dân oan Thủ Thiêm

Nhà báo Sương Quỳnh cho rằng đảng và chính phủ Việt Nam lâu nay không hề trả lời bằng văn bản những kiến nghị được gửi đến hay có phản hồi chính thức đối với những tuyên bố như vừa nêu nhưng bà vẫn tham gia ký tên:

“Nhưng chúng ta vẫn phải ra tuyên bố để cho họ biết rằng vẫn có những người phải lên tiếng để nói lên những sai trái và đòi hỏi quyền công dân của mình cho người dân Thủ Thiêm nói riêng và dân oan cả nước nói chung.”

Phát hiện hạt vi nhựa trong nước mưa, không chỉ còn nằm dưới lòng biển nữa

Ngo Thu is with Thien Ngo and Dương Ngô.

Những cuộc thí nghiệm đã chỉ ra rằng, hạt nhựa nano có thể thẩm thấu qua tường tế bào để đi vào cơ thể của cá cùng nhiều loài sinh vật biển khác. Con người cùng vậy, các nhà khoa học đã phát hiện ra hạt nhựa nano có thể đi qua hệ tiêu hóa và đi vào cơ thể người. Mặc dù những nghiên cứu về tác động của hạt nhựa đối với sức khỏe con người sẽ còn cần phải triển khai thêm, có một điều đã rất rõ ràng, việc sử dụng bao bì và các chế phẩm từ nhựa cần phải được giảm bớt ngay lập tức.

TUỔI TRẺ VN SUY NGHĨ SAO ???

TUỔI TRẺ VN SUY NGHĨ SAO ???

NHỮNG CÂU NÓI NỔI TIẾNG CỦA THẦN ĐỒNG CHÍNH TRỊ HOÀNG CHI PHONG

1. Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình, vì thế chúng tôi không thể sống cùng cộng sản Trung quốc.

2. Chúng tôi không muốn nói dối để được phần nhiều hơn.

3. Chúng tôi không muốn phải ăn cắp, tham nhũng để được nhà cao cửa rộng.

4. Chúng tôi không muốn phải đóng thuế để nuôi một đoàn người chỉ biết làm lợi cho một nhóm người giàu có để bóc lột lại chúng tôi.

5. Chúng tôi không muốn những bằng cấp và tài năng thật sự của chúng tôi phải bỏ vào thùng rác vì những tên rác rưởi con ông cháu cha.

6. Chúng tôi không muốn con em của chúng tôi phải học những thứ giáo điều rỗng tuếch mà chẳng có lợi gì cho sự phát triển cũng như khả năng sáng tạo của chúng.

7. Chúng tôi không muốn lẫn lộn giữa đảng cầm quyền và tổ quốc.

8. Chúng tôi không quên nguồn cội mà cũng không quên những gì mà Đảng cộng sản Trung quốc đã gây ra cho cha ông chúng tôi.

Image may contain: 3 people
Image may contain: one or more people and people standing

Người dân sẽ bị giới hạn trong việc giám sát Cảnh sát Giao thông làm nhiệm vụ?

“Vấn đề đặt ra là những người cố tình chống tham nhũng sẽ không thể chống được.

Việc không cho phép việc quay phim, chụp hình đối với những người thi hành công vụ là quyết định ngu xuẩn nhất để xây dựng một xã hội gọi là minh bạch, bởi vì không có một minh bạch nào mà cấm điều này cả.

Việc giám sát của người dân không có thì thường ở xã hội Việt Nam bây giờ sẽ đổi trắng thay đen, rất nguy hiểm,” Ông Phạm Xuân Thời, người phản ánh tiêu cực tại địa phương nhận xét.

RFA.ORG
Bộ Công an đang lấy ý kiến người dân cho Dự thảo Thông tư thay thế Thông tư 54. Việc làm này khiến nhiều người quan tâm lo ngại người dân sẽ không còn được có những hình thức giám sát Cảnh sát Giao thông (CSGT) làm nhiệm vụ như lâu …

Bộ trưởng Công thương: “12 dự án thua lỗ nghìn tỷ là bài học kinh nghiệm sâu sắc”

Bộ Công Thương và Ủy ban Quản lý vốn Nhà nước tại doanh nghiệp vừa chính thức ký bàn giao nhiệm vụ xử lý một số dự án doanh nghiệp chậm tiến độ, kém hiệu quả của ngành Công Thương từ Bộ Công Thương sang Ủy ban Quản lý vốn Nhà nước tại doanh nghiệp.

Đến nay, 2 dự án có lãi và đang được kiến nghị đưa ra khỏi danh sách 12 dự án kém hiệu quả. Các dự án kia phần lớn đã cắt lỗ, đi vào hoạt động sản xuất, kinh doanh.

About this website

“12 dự án này là bài học kinh nghiệm sâu sắc cho chúng ta để tránh các nguy cơ cho tương lai sau này”, Bộ trưởng Trần Tuấn Anh nói.

Chủ tịch Ủy ban Quản lý vốn Nhà nước Nguyễn Hoàng Anh chia sẻ: “Ủy ban Quản lý vốn Nhà nước tại doanh nghiệp sẽ gắn trách nhiệm cụ thể cho Chủ tịch, Tổng giám đốc của các Tập đoàn, Tổng công ty là đơn vị chủ quản của dự án yếu kém. Nếu dự án không có tiến triển, người đứng đầu chắc chắn phải chịu trách nhiệm”.

12 đại dự án nghìn tỷ thua lỗ gồm:

  1. Nhà máy sản xuất xơ sợi Đình Vũ
  2. Nhà máy Bột giấy Phương Nam
  3. Nhà máy đạm Ninh Bình
  4. Nhà máy đạm Hà Bắc
  5. Nhà máy đạm DAP 2 Lào Cai
  6. Nhà máy DAP 1 Hải Phòng
  7. Nhà máy Ethanol Bình Phước
  8. Nhà máy Ethanol Phú Thọ
  9. Nhà máy đóng tàu Dung Quất
  10. Nhà máy gang thép Lào Cai
  11. Nhà máy gang thép Thái Nguyên giai đoạn 2
  12. Nhà máy nhiên liệu sinh học Bio-Ethanol Dung Quất

Trong số trên, hiện có 2 nhà máy là Nhà máy đạm DAP 1 Hải Phòng và Nhà máy gang thép Lào Cai (Nhà máy thép Việt – Trung) bước đầu đã có lãi.

2 nhà máy trước đây tạm dừng sản xuất giờ vận hành trở lại là Nhà máy Nhà máy sản xuất xơ sợi Đình Vũ và Nhà máy nhiên liệu sinh học Bio-Ethanol Dung Quất. Dự án Nhà máy Ethanol Bình Phước cũng đã hoàn tất công tác chuẩn bị để khởi động trở lại.

Thanh Thuỷ

KHI BẠN CHỬI CHÚNG TÔI LÀ PHẢN ĐỘNG!

Nguyễn Công Lý
Những tên phá nát quê hương như thế này mới chính là phản động, phản dân và phản tổ quốc.
Image may contain: 5 people, people smiling, text
Linh Mục Anthony Đặng Hữu Nam

KHI BẠN CHỬI CHÚNG TÔI LÀ PHẢN ĐỘNG!

– Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi không ăn chặn tiền thuế của các bạn một đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không cướp đất của dân, đẩy người dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi ko cấp phép cho những gian thương, cho những doanh nghiệp nước ngoài vào Việt Nam kinh doanh nhưng phá hoại môi trường để rừng trơ trọi, để biển ô nhiễm gây ảnh hưởng xấu đến cuộc sống người dân. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không ra đường chặn xe bạn vô cớ, không vu khống bạn vi phạm luật, không bắt bạn những lỗi vớ vẩn… rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi ko có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào Việt Nam. Chúng tôi không nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường Việt Nam để bạn dùng, vì lợi nhuận mà làm hại giống nòi người Việt. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không đến công ty, cửa tiệm, ki ốt của bạn để hạch sách, nhũng nhiễu để bắt bạn đóng tiền lậu mãi. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động

– Chúng tôi không tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi không bao che những người làm sai, không nâng đỡ con cháu thiếu năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động.

– Chúng tôi không mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi bồ nhí… để mỗi người dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng tôi là phản động.

– Chúng tôi không ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, không bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần, người già neo đơn. Nếu có làm việc đó, gọi chúng tôi là phản động còn nhẹ… hãy xử bắn chúng tôi ngay.

Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm… nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. 
Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất.

Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó. Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có… nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người xứng đáng tốt hơn thay thế. 
Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành… và bạn gọi chúng tôi là phản động có đúng không?

BÁO CHÍ CUỐI ĐẦU TRƯỚC CƯỜNG TIỀN..!

BÁO CHÍ CUỐI ĐẦU TRƯỚC CƯỜNG TIỀN..!

Vụ xe Vinfast Fadil đi 79km đã bốc khói, chảy nhớt xôn xao trên mạng xã hội hai ngày qua nhưng đến nay vẫn tuyệt không thấy một dòng nào trên các tờ báo lớn.

Sự im lặng của các tờ báo lớn ở vụ việc này cũng như nhiều vụ việc khác trước đây liên quan đến các sự cố xảy ra với Vingroup khiến chúng ta không thể không đặt câu hỏi: phải chăng các tờ báo này đã ngấm ngầm chấp nhận cúi đầu trước cường tiền?
Nhưng tôi không tin Vingroup hay bất cứ tập đoàn lớn nào có thể mua chuộc hay bịt miệng tất cả các tòa báo để ngăn chặn hay gỡ bở các tin tức tiêu cực liên quan đến họ.

Vấn đề cốt lõi có thể nằm ở chỗ các tòa báo chưa đặt ra cách thức đúng đắn để xử lý xung đột lợi ích (interest of conflict) giữa các hợp đồng truyền thông, quảng cáo (nguồn thu chính của báo) và hoạt động nghiệp vụ báo chí.
Tôi tin chúng ta vẫn có những tờ báo, những nhà báo yêu nghề và làm báo vì nghề.

Tôi gọi những tờ báo lớn là những tờ báo có số đông độc giả hoặc có tiếng nói có ảnh hưởng lớn đến công luận. Những tờ báo này, bên cạnh việc phải có trách nhiệm với độc giả – những người thực tế mang đến giá trị và sức sống cho tờ báo, họ còn phải có trách nhiệm lớn hơn đối với cộng đồng xã hội, do tầm ảnh hưởng lớn hơn của mình.

Mà trách nhiệm lớn nhất với độc giả, với cộng đồng xã hội của một tờ báo là mang sự thật, mang tin tức chính xác và kịp thời đến cho độc giả.
Nếu phản bội hay ngó lơ trách nhiệm này, họ đáng bị hạch tội, đáng bị nguyền rủa.

Báo chí đã cúi đầu trước cường quyền giờ lại cúi đầu trước cường tiền nữa thì người dân biết trông cậy vào đâu để biết sự thật?

Tuy nhiên, tôi vẫn hi vọng, giả thuyết trên của tôi là đúng, tức là các tòa báo nhất thời chưa tìm ra cách đúng đắn để giải quyết mối quan hệ giữa truyền thông và nghiệp vụ báo chí đối với các tập đoàn, doanh nghiệp, chứ không phải họ đã lặng lẽ cúi đầu trước cường tiền.

Trong ba ảnh đi kèm theo bài này, ngoài 2 ảnh vụ Vinfast Fadil có ảnh chụp status của một nhà báo kỳ cựu đưa lên Fb hôm qua. Status đặt ra vấn đề tôi cho rằng rất nghiêm trọng trong ứng xử với các tập đoàn mà tôi gọi là tư bản hoang dã.

Các tập đoàn tư bản hoang dã này, vì lợi nhuận của họ, họ có thể hủy hoại bất kể là di sản văn hóa hay môi trường tự nhiên. Ba Son – Nha Trang – Phú Quốc – Bà Nà – Sơn Trà… là những minh chứng hiển hiện.

Chẳng nhẽ, chúng ta cứ ngồi đợi họ phá tàn canh xong rồi mới kêu than oán thán hay sao?

Như vụ cháy rừng ở Hà Tĩnh vừa rồi, trong số những người kêu khóc, oán thán đất trời tôi thấy có không ít người nếu không đồng lõa thì cũng từng nâng niu ca tụng những tên lâm tặc khoác áo đại gia phá nát, phá nát sạch những cánh rừng nguyên sinh, vốn là lá phổi, tấm khiên bảo vệ cho cuộc sống của chính họ và con cháu họ.

Bây giờ chúng ta im lặng, thờ ơ hay làm ngơ để cho họ mặc sức tàn phá cả di sản văn hóa lẫn thiên nhiên môi trường, cả luật pháp lẫn chuẩn mực xã hội là chúng ta đang gây tội với chính mình và con cháu tương lai đấy.

Nguyễn Đắc Kiên

Image may contain: car and outdoor

Phàn nàn

(Hình minh họa: Getty Images)

Trong đời sống, đã biết bao lần chúng ta phàn nàn. Buổi sáng đi làm kẹt xe. Đến sở gặp đồng nghiệp ăn nói vô duyên, mếch lòng. Ông chủ mặt mày khó chịu, gắt gỏng. Về nhà vợ than phiền chuyện cơm áo. Con cãi lời, hỗn láo. Cánh tay đau nhức khó ngủ.

Nói chung hữu thân thì hữu khổ. Nhưng khi còn có việc làm, thì mới có đồng nghiệp, có ông thủ trưởng. Còn có xe để bị kẹt, còn có vợ để nghe mè nheo, còn có con để chê là nghịch tử. Còn có cánh tay để đau nhức. Trên đời này rất nhiều người không có gì, kể cả hai cánh tay, và sự thật là có người bất hạnh, không có luôn cả hai chân nữa.

Ít người cho mình có một đời sống hạnh phúc hoàn toàn. Không bất mãn chuyện này thì cũng khổ vì chuyện kia. Mỗi cuộc đời có bao nhiêu chuyện bất như ý, mỗi ngày có bao nhiêu giờ phút bực mình, đáng cho ta phàn nàn, than vãn!

Anh họ tôi có con trai sợ vợ, để vợ lấn lướt tìm cách đuổi cha mẹ chồng ra khỏi nhà, mà không có được một phản ứng gì. Tuy không đến nỗi lâm thảm cảnh của người vô gia cư, nhưng vợ chồng anh thất vọng, buồn bã đến nỗi mang chứng trầm uất, nhiều khi tỏ thái độ không thiết tha đến cuộc sống nữa.Ví như, trường hợp của một gia đình khác, đứa con trai ngay từ hồi còn bé bị té từ trên giường cao hai tầng xuống, tổn thương não bộ, phải sống đời thực vật từ nhỏ đến nay đã gần 40 tuổi, khổ đau là chừng nào. Trong khi anh chỉ có một thằng con bất hiếu, sợ vợ, nhưng anh cũng có khả năng thuê được nhà ở, có chiếc xe đi, lại còn có chị bên cạnh trong tuổi già, cuộc đời đâu đến nỗi bi đát.

Ông bạn già tôi, hơn ba mươi năm về trước, gửi đứa con trai vị thành niên, theo một người bạn đi vượt biên. Sang đến đảo, người bạn đổi tên đổi họ con anh, nhận là con mình. Khi gia đình anh sang định cư tại Mỹ, thì con anh đã lớn, tốt nghiệp đại học, nhưng đã trở thành đứa con của một gia đình khác, xem người đưa mình vượt biển là mẹ và cũng không còn biết người bạn tôi là ai. Vợ chồng người bạn tôi coi đây là một biến cố lớn lao trong đời, canh cánh bên lòng mỗi khi nghĩ đến chuyện mất con, đứa con mình đã tốn công sinh dưỡng, bây giờ xem mình như là những người xa lạ. Thật ra thì, bạn tôi không hề mất con, đứa con mình sinh ra, vẫn còn đó, mạnh khỏe, bình an, thành đạt, có một mái gia đình êm ấm. Có khác chăng là quan niệm “con tôi,” “vật sở hữu của tôi” nay vì nó thuộc về người khác, nên nó làm cho tôi đau khổ.

Tôi nhắc lại một chuyện cũ, vợ chồng ông bạn tôi sang Mỹ, nhà có mỗi hai cô con gái thì lớn lên, một cô lấy chồng Mỹ, một cô lấy chồng Trung Đông. Bạn tôi có hai ông rể giỏi giang, những đứa cháu xinh dẹp, dễ thương, nhưng lòng luôn luôn phiền muộn, thường mỗi khi nói đến chuyện con cái, gia đình, thì y như là khơi lại mối thương tâm, khiến bạn tôi không vui, tỏ ra bất mãn với hoàn cảnh. Rất nhiều gia đình sau Tháng Tư, 1975 có con gái mất tích giữa đại dương ngày vượt biển, phải chi được đổi lấy một hoàn cảnh của người bạn kia, thì gia đình họ sẽ vui sướng hạnh phúc bao nhiêu!

Em tôi sang Mỹ chậm, con cái không có cơ hội và cũng thiếu may mắn trong chuyện học hành, lớn lên, đứa thì làm công nhân hãng xưởng, đứa thì bưng phở trong nhà hàng, đứa thì chạy xe hàng xuyên bang. Nhìn quanh bạn bè, con ai cũng thành đạt, ông em sinh ra tự ti mặc cảm, tránh xa thiên hạ, không muốn giao thiệp với ai, không muốn nói đến chuyện gia đình. Những đứa con gia đình này, không có tội lỗi gì, cũng không cần phải mang mặc cảm như bố. Bao nhiêu người chết sông, chết biển, mình mang được cả gia đình trọn vẹn sang đây, ai cũng có công ăn việc làm ổn định, sống lương thiện, không vướng trộm cắp, ma túy. Bao nhiêu người mơ ước có cuộc đời như mình mà không được.

Có ông bạn gặp bà vợ lắm điều, không hợp ý, ông vò đầu bứt tai than khổ, tưởng như đang sống dưới mấy tầng địa ngục. Nghĩ lại, có người vợ mất sớm, thân già vò võ một mình, quạnh hiu biết chừng nào. Có người thì vợ đau yếu, vào ra bệnh viện, thập tử nhất sinh, giờ lại phải vào nhà dưỡng lão, ông phải vất vả vào ra hàng ngày. Còn có vợ bên mình, không còn ngọt bùi như thời xuân sắc, nay dù có điều bất như ý, thì cũng còn có nhau, bao nhiêu người mơ ước cảnh đời này mà không được.

Khi người ta bất như ý, người ta có thói quen oán Trời trách Đất. – “Trời ơi sao tôi khổ thế này?”- “Sao Ông Trời bất công quá vậy!”- “Thật là Ông Trời không có con mắt!”- “Ông Trời ơi, xuống mà coi nè!”

Cam chịu bình thản, thì người theo đạo Phật tin vào Nhân Quả và cái Nghiệp. Đời này thấy mình sao thì biết kiếp trước mình ăn ở làm vậy! Người Công Giáo thì tin đã có Chúa an bài, là do ý Chúa, chết cũng là do Chúa gọi về!

Người bình dân thường đổ cho tại cái số, giàu nghèo, no đói, sướng khổ đều do số Trời định, khi đã được Nam Tào, Bắc Đẩu ghi sổ rồi, thì “có chạy Trời cũng không khỏi,” cứ an phận thủ thường, ung dung tự tại mà sống!

Xin kể một chuyện bên Tàu: Đức Khổng Tử đi chơi núi Thái Sơn, gặp ông Vinh Khải Kỳ ngao du ngoài đồng, mặc áo cừu, thắt lưng dây, tay gẫy đàn cầm vừa đi vừa hát.

Đức Khổng Tử hỏi: “Tiên sinh làm thế nào mà thường vui vẻ như thế?”

Ông Vinh Khải Kỳ nói: “Trời sinh muôn vật, loài người quý nhất mà ta được làm người. Trong loài người đàn ông quý hơn đàn bà mà ta được làm đàn ông.  Người ta sinh ra có đui què, non yểu mà ta hoàn toàn khỏe mạnh, nay đã chín mươi tuổi. Đó là ba điều đáng vui, có gì mà phải lo buồn”.

Lại xin kể một chuyện bên Tây: Từ đầu năm đến nay, hàng chục người đã thiệt mạng khi tìm cách vượt qua sông Rio Grande, nơi mực nước dâng lên cao nhất trong 20 năm qua, để tìm cách đến Mỹ.

Đoàn “caravan di cư” bất hợp pháp hơn 7,000 người áp sát biên giới Mỹ. Trạm biên phòng Del Rio ở Texas hôm tuần qua đã báo cáo, chỉ từ Tháng Sáu tới nay họ bắt giữ hơn 1,000 người Haiti.

Mới đây lại thêm một bức ảnh chấn động lương tâm thế giới ghi lại cảnh tượng một người cha và con gái người El Salvador bị chết đuối, nằm úp mặt xuống nước tại bờ sông Rio Grande ở biên giới Mỹ – Mexico khi tìm cách bơi qua sông. Họ là những người đang tìm cách đến Mỹ và hy vọng sống được trên đất Mỹ, như chúng ta.

Liệu chúng ta có nên phàn nàn nữa không? (Huy Phương)

TNLT Nguyễn Văn Điển tuyệt thực đến ngày thứ 10, sức lực rất yếu.

Nguyễn Hữu Vinh and Hồi Vi Đức shared a post.
Image may contain: 19 people, people smiling, people standing
Image may contain: 5 people, people standing and outdoor

Nguyễn Thúy Hạnh is at Trại Giam Số 5, Thanh Hóa.Follow

TNLT Nguyễn Văn Điển tuyệt thực đến ngày thứ 10, sức lực rất yếu.

Điển nói với bố khi vào thăm nuôi rằng: “Tháng sau bố vào ko gặp con nghĩa là con đã chết”.

Nguyễn Trung Trực đã tuyệt thực ngày thứ 14.