Con người ta chết có phải là hết hay không?

https://www.facebook.com/suthatvatruyenthong/videos/902216540296614/?t=271

June 15  

 

Con người ta chết có phải là hết hay không?

Đã có rất nhiều nhà khoa học cùng biết bao máy móc hiện đại chỉ để tập trung khám phá bí ẩn của mộng mị… Và điều kỳ lạ trong những giấc mơ xảy ra thật nơi hiện thực vẫn khiến không ít người chúng ta phải trăn trở, suy nghĩ…

Nguồn: ĐKN. 

Mỹ: ‘George Floyd chết không phải vì cảnh sát, mà vì … ma túy’

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
Mỹ: ‘George Floyd chết không phải vì cảnh sát, mà vì … ma túy’

Tác giả: Paul Craig Robert: Tiến sỹ kinh tế – nguyên Thứ trưởng Bộ Tài chính Hoa Kỳ. (Ảnh 1).

Copy từ: Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh
Vinh Nguyễn Hữu
22/06/2020

Đôi lời: một tin chấn động, không chỉ với đảng Dân chủ Mỹ, nước Mỹ, mà cả nhiều nước.

Nhưng không hẳn vì tin vào một bài viết này. Mà đó là nó thức tỉnh tất cả những ai đang bị hội chứng đám đông lôi cuốn.

Trong một bài viết mới sáng nay của Ba Sàm (vừa lên trang Việt Nam Thời báo, Phần 1) đã nhắc nhở bà con người Việt về vụ này, rằng hãy nhớ lại vụ Đồng Tâm, chớ vội “tuyên án” thay tòa, “vinh danh” theo … chính trị, mà phải theo pháp lý.

Ba Sàm

– Chính trị gia Paul Roberts bàn về bản chất các “cuộc biểu tình ôn hòa” ở Mỹ và cách áp đặt chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vào tư duy người Mỹ.

(Vừa đưa lên thì một độc giả cung cấp ngay đương link bài gốc tiếng Anh: George Floyd Was Not Killed By Police – mời tham khảo link ở cuối bài).

Xin giới thiệu bài viết với tiêu đề và phụ đề trên của học giả Mỹ Paul Craig Robert. Bài đăng trên “Svobodnaia Pressa”ngày 21/6/2020 qua bản dịch sang tiếng Nga của tác giả X. Dukhanov .

Mỹ: ‘George Floyd chết không phải vì cảnh sát, mà vì … ma túy’.

Tác giả: Paul Craig Robert

Xin giới thiệu tóm tắt về tác giả Paul Craig Robert: Tiến sỹ kinh tế – nguyên Thứ trưởng Bộ Tài chính Hoa Kỳ thời Tổng thống Ronald Reagan.

Chủ biên Đường lối kinh tế của chính phủ Mỹ từ năm 1981-1989 dưới tên gọi “Reaganomics”. Biên tập viên và bình luận viên Tạp chí Phố Wall, tạp chí Businessweek và Hãng thông tấn Scripps Howard News Service.

Từng phụ trách một chuyên mục trên tờ Thời báo Washington; là tác giả của nhiều cuốn sách viết về những vấn đề lớn nhất của thời đại chúng ta.

*

Sau đây là nội dung bài báo:

Mỹ: ‘George Floyd chết không phải vì cảnh sát, mà vì … ma túy’.

Ảnh 2: Biểu tình ở New York. Ảnh: AP/TASS

Không phải cảnh sát giết George Floyd.

Theo một báo cáo xét nghiệm độc tính vừa mới công bố, G. Floyd chết vì trong máu anh ta có fentanyl với nồng độ cao gấp ba lần mức gây chết người.

Fentanyl là một loại ma túy nguy hiểm, mạnh hơn heroin tới 50 lần. Bạn có thể đọc và kiểm tra tất cả những điều này trong bài báo: “Có thể George Floyd đã chết vì dùng ma túy quá liều?”. Trong bài báo trên có dẫn các kết quả báo cáo khám nghiệm tử thi.

Xin các vị hãy dành một phút để suy ngẫm về chuyện này. Điều gì sẽ xảy ra với một xã hội khi mà trong xã hội đó sự thật đã không còn một ý nghĩa nào nữa?

Các phương tiện truyền thông Hoa Kỳ, Đảng Dân chủ, những người tự do da trắng cùng những lời thanh minh xin lỗi (người da màu) từ phía những người (da trắng) cánh tả đã “dồn tất cả” cho công cuộc” chống “chủ nghĩa phân biệt chủng tộc da trắng”- đến mức đã vội vàng đưa ra các kết luận theo cách họ muốn và bằng cách đó đã “truyền cảm hứng” cho các cuộc bạo loạn và cướp bóc, hôi của dẫn đến hậu quả là nhiều thành phố Mỹ phải chịu những tổn thất nặng nề về tài sản, một số người đã bị giết, nhiều người bị tàn tật, còn mối quan hệ giữa các chủng tộc đã xấu đi nghiêm trọng.

Ảnh 3: Cảnh sát và Vệ binh Quốc gia, những người đang cố gắng kiềm chế bạo lực, lại không nhận được sự ủng hộ của chính quyền tiểu bang – Các đảng viên Đảng Dân chủ giữ chức thị trưởng và thống đốc bang – đã từ chối thực hiện bổn phận của mình.

Ngay cả Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân và Bộ trưởng Quốc phòng do chính ông D.Trump bổ nhiệm cũng cam chịu nạn bạo loạn và cướp bóc và bằng cách đó đã phá hoại vị thế của tổng thống, người đang có ý định hành động kiên quyết để dẹp cuộc nổi loạn.

Công việc làm ăn kinh doanh của nhiều người đã bị hủy hoại, nhưng trong phần lớn các trường hợp, các công ty bảo hiểm sẽ không chi trả bồi thường những thiệt hại do bạo loạn gây ra.

Các chính trị gia và các phương tiện truyền thông Mỹ sẽ phải chịu trách nhiệm về những thiệt hại hàng tỷ đô la do “các cuộc biểu tình ôn hòa” gây ra. Những người bị hại chắc chắn sẽ phải khởi kiện tập thể.

Khi các sĩ quan cảnh sát ở bang Minnesota bị cố tình buộc tội giết George Floydra tòa, bồi thẩm đoàn sẽ vì sợ nên phải kết án họ. Câu chuyện này được khắc trên đá, và có quá nhiều nhóm lợi ích mạnh can dự rồi.

Các phương tiện truyền thông đã thực hiện một cuộc điều tra và xét xử (thay cho cơ quan chức năng) chống lại cảnh sát rồi.

Và bồi thẩm đoàn vì sợ nên sẽ không dám đi ngược lại định hướng dư luận đã được tạo ra bởi giới truyền thông và những người tự do da trắng.

Những tác động kiểu này sẽ gây ra những hậu quả thảm khốc đối với tinh thần của của cảnh sát và những cam kết duy trì luật pháp và trật tự của họ. Cảnh sát giờ đã phải lùi bước khi phải đối mặt với những tội ác do người “da màu” thực hiện.

Người da đen đã biết được rằng họ được miễn dịch (không bị trừng phạt) trước những hành vi hung hăng của chính mình.

Đối với bọn tội phạm, các cuộc biểu tình kiểu như thế này là một cơ hội béo bở để kiếm lời. Hãy chờ xem, chắc chắn là sẽ còn nhiều cuộc “biểu tình ôn hòa” hơn nữa.

Những sự lạm dụng cực đoan xảy ra ở Miền Nam nước Mỹ trong giai đoạn Tái thiết * đã đầu độc mối quan hệ giữa người da trắng và người da đen.

Đến năm 1900, khi các chính trị gia miền Nam như James C. Vardaman ** ở Mississippi giành lại được quyền lực từ “các túi tiền” (nhà giàu) và giới quý tộc Miền Man, đã bắt đầu nuôi dưỡng lòng căm thù chủng tộc đối với người da đen.

Những người như James C. Vardamancũng tận dụng quy trình bầu cử để đánh bại các nhà lãnh đạo miền Nam – như Leroy Percy **, một người rất hăng hái hoạt động nhằm xây dựng một sự hòa hợp nhất định trong mối quan hệ giữa các chủng tộc.

Ngày nay, quá trình này đã được đảo ngược. Bây giờ thì chính những người tự do da trắng đồng hành với những người da đen lại đang châm ngòi cho sự căm ghét chủng tộc đối với người da trắng.

Những người tự do da trắng đã dựng nên một câu chuyện giả mạo được hình tượng hóa bằng “Dự án New York Times” 1619 *** với một định đề là nước Mỹ được hình thành trên nền tảng của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc da trắng.

Cách nghĩ này giờ đã “ngấm” vào hệ thống giáo dục và trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Điều đó có nghĩa là tình trạng chia rẽ giữa người da trắng và người da đen chỉ có thể ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Chính cái chính sách (duy trì) bản sắc- hệ tư tưởng chính thức của Đảng Dân chủ và những người cánh tả Mỹ, đã làm chia rẽ dân chúng Mỹ. Người Mỹ được chia thành các nhóm thù địch nhau dựa trên dấu hiệu chủng tộc, giới tính và sở thích tình dục.

Cả Đảng Dân chủ và những người cánh tả đều đã không còn có thể đại diện cho giai cấp công nhân được nữa- đối với họ, giờ giai cấp này đã trở thành kẻ thù – là những “Trump đáng khinh” rồi.

Bằng cách chia rẽ nhân dân Mỹ, giới tinh hoa cầm quyền đã làm cho họ không còn có thể chống lại mình một cách hiệu quả được nữa. Vì sự mất đoàn kết (của nhân dân) luôn phục vụ cho lợi ích của giới cầm quyền- nên giới cầm quyền họ sẽ cố duy trì trạng thái chia rẽ đó.

Chúng ta sẽ còn phải chứng kiến lòng thù hận chủng tộc hoành hành trong tương lai.

Liệu có thể hy vọng rằng một số nhân vật có trách nhiệm nào đó trong cộng đồng dân chúng da đen tiến lên phía trước một bước và hợp tác với người da trắng để xây dựng một tình bạn giữa các chủng tộc, thứ mà một xã hội đa văn hóa rất cần không?

Bất kỳ một người Mỹ da đen nào nếu cố gắng trở thành một nhà lãnh đạo như vậy sẽ bị truy đuổi ngay (khỏi cộng đồng) như một “Bác Tom” tận tụy “làm tay sai” cho “bọn phân biệt chủng tộc da trắng”.

Cả ở Mỹ và cả ở thế giới Phương Tây, sự thật giờ đã không còn quan trọng nữa.

Những bằng chứng thực tế nhưng không phù hợp với các cảm xúc được đánh thức đều sẽ bị bác bỏ và sẽ bị gán cho là phân biệt chủng tộc hoặc phân biệt giới tính, hoặc là một hình thức tội lỗi nào đó khác nữa.

Nói cách khác, tại nước Mỹ, sự thật đã mất đi sức mạnh của mình. Không thể còn dùng sự thật để đấu tranh với các hệ tư tưởng phá hoại được nữa. Bạn có thể tự mình kiểm tra nhận định này.

Hãy thử cố gắng thuyết phục CNN, New York Times, NPR, một giáo sư tự do da trắng thành viên của Antif nào đó, hay là một người biểu tình da đen rằng George Floyd đã tự giết mình do sử dụng ma túy quá liều xem.

Chắc chắn họ sẽ bác bỏ cái báo cáo về độc tính đó với lý do là bản báo cáo này được bịa ra nhằm bao che cho bạo lực phân biệt chủng tộc của cảnh sát đối với người da đen, và bạn sẽ bị cáo buộc là người ủng hộ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và là đệ tử của hệ tư tưởng về sự ưu việt của người da trắng.

Những cách giải thích về phân biệt chủng tộc của Mỹ hiện nay luôn hướng tới việc kích động lòng hận thù của những người da đen và cảm giác có lỗi của những người da trắng. Và bởi vì sự thù địch của người da đen ngày càng tăng và sự tự tin của người da trắng ngày càng giảm, xã hội sẽ sụp đổ.

Như tôi đã từng viết, Mỹ và toàn bộ thế giới Phương Tây đang sống trong “Trại của các vị Thánh” ****.

===========

Phần chú thích (của tác giả)

* Tái thiết miền Nam – một giai đoạn trong lịch sử nước Mỹ, ngay sau khi Nội chiến kết thúc, từ năm 1865 đến năm 1877, đây là thời kỳ tái hòa nhập các bang Miền Nam của Liên minh miền Nam bị bại trận vào xã hội Mỹ. Đây cùng là thời gian hệ thống nô lệ bị bãi bỏ trên toàn nước Mỹ.

** Leroy Percy (9 tháng 11 năm 1860 – 24 tháng 12 năm 1929) – luật sư, chủ đồn điền, và một chính trị gia Bang Mississippi. Năm 1910, ông được cơ quan lập pháp bang bầu vào Thượng viện Hoa Kỳ và làm việc tại Thượng Viện đến năm 1913.

Thua nhà dân túy James Vardaman trong cuộc bầu cử thượng nghị sỹ toàn quốc đầu tiên Hoa Kỳ tại Mississippi năm 1912 (James Kimble Vardaman, 26 tháng 7 năm 1861 – 25 tháng 6 năm 1930).

J. Vardaman, một người nổi tiếng với biệt danh “Thủ lĩnh DaTrắng Vĩ đại” đã nhận được sự ủng hộ của cử tri nhờ tuyên truyền chủ nghĩa dân túy và sự ưu việt của người da trắng.

*** Dự án 1619 là một dự án đang được thực hiện do báo New York Times khởi xướng vào năm 2019 với mục tiêu: “xem xét lại di sản của chế độ nô lệ tại Hoa Kỳ nhân kỷ niệm 400 năm ngày xuất hiện của người ‘Châu Phi đầu tiên” trên đất Virginia”.

**** “Trại của các Vị Thánh” (tên gọi khác là “Trại của những người được chọn” – The Camp of the Saints – cuốn tiểu thuyết xuất bản năm 1973 của tác giả và nhà nghiên cứu Công giáo Jean Raspail.

Tiểu thuyết này mô tả qúa trình diệt vong của nền văn minh Phương Tây do các làn sóng nhập cư của dân chúng từ các nước thế giới thứ ba vào nước Pháp và các nước Phương Tây khác

Lê Hùng – Nguyễn Hoàng (dịch).

Nguồn: Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh
https://basamnguyenhuuvinh.wordpress.com/…/742-my-george-f…/

*

Bản tin gốc tiếng Anh:
George Floyd Was Not Killed By Police
19/6/2020
Paul Craig Roberts

https://www.paulcraigroberts.org/…/george-floyd-was-not-k…/…

Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: 2 people, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person, crowd

NẾU BẠN CÓ CON HAY CHÁU CHẮT GÌ ĐÓ, THÌ ĐỪNG BỎ QUA 07 CÂU CHUYỆN GIÁO DỤC NÀY

Lm Trần Chính Trực

NẾU BẠN CÓ CON HAY CHÁU CHẮT GÌ ĐÓ, THÌ ĐỪNG BỎ QUA 07 CÂU CHUYỆN GIÁO DỤC NÀY

(Tôi muốn bài viết này được chia sẻ cho nhiều người, vì đây là những câu chuyện hữu ích)

1. Câu chuyện thứ nhất

Khi con được hai tuổi. Một ngày nào đó, đầu đụng phải góc bàn, đầu sưng một cục, khóc òa lên.
Hơn một phút sau, tôi đi đến chiếc bàn, lớn tiếng hỏi:
“Cái bàn à, là ai đã đụng mày đau thế? Khóc lóc thương tâm thế kia?”
Con ngừng khóc, nước mắt lưng tròng nhìn tôi. Tôi sờ sờ cái bàn, hỏi con rằng:
“Là ai vậy? Là ai đã đụng đau chiếc bàn?”
“Con, ba ơi, là con đụng!”
“Ồ, là con đụng à, vậy còn không mau nghiêng mình với chiếc bàn, nói tiếng xin lỗi đi!”.
Con trai nuốt nước mắt, cúi mình, nói: “Xin lỗi”.
Từ đó, con đã học được tính có trách nhiệm và đảm đương!

2. Câu chuyện thứ hai

Con ba tuổi. Vô cớ khóc lớn, tôi hỏi:
“Sao vậy, chỗ nào không khỏe hả con?”
“Không có”.
“Vậy sao lại khóc!”
“Con chỉ muốn khóc thôi!”. (Rõ ràng làm nũng).
“Được thôi, con muốn khóc thì ba không có ý kiến, nhưng con khóc ở đây không thích hợp lắm, sẽ làm phiền mọi người nói chuyện, ba tìm một chỗ cho con, con một mình khóc cho đã, khóc đủ rồi mới gọi mọi người”.
Nói xong đem nhốt con ở phòng rửa tay: “Khóc xong rồi hãy gõ cửa”.
2 phút sau, con đạp cửa: “Ba ơi, ba ơi, con đã khóc đủ rồi!”
“Tốt, khóc xong rồi à? Khóc xong rồi thì đi ra đi”.
Kể từ hôm đó, con mãi cho đến 18 tuổi, không còn học thói thao túng và trút giận lên người khác!

3. Câu chuyện thứ ba

Con 5 tuổi. Chập tối, dẫn con đi bộ đi ngang qua cây cầu nhỏ, dưới cầu nước trong thấy được cả đáy, nước chảy cuồn cuộn.
Con trai ngẩng đầu nhìn tôi:“Ba ơi, con sông đẹp quá, con muốn nhảy xuống bơi”. Tôi có phần sửng sốt.
“Được thôi, ba sẽ cùng con nhảy xuống. Nhưng chúng ta hãy về nhà trước đã, thay quần áo một chút”.
Về nhà, con thay quần áo xong, nhìn thấy một chậu nước ở trước mặt, ngơ ngác không hiểu.
“Con trai, xuống nước bơi cần phải vùi đầu vào trong nước, điều này con không hiểu sao?”.
Con trai gật đầu.
“Vậy thì bây giờ chúng ta hãy tập luyện trước một chút, xem thử con có thể vùi được bao lâu”.
Tôi nhìn đồng hồ.“Bắt đầu!”. Con vùi mặt vào trong nước, hào khí ngất trời? Chỉ được 10 giây:
“Úi chà, ba ơi, sặc nước rồi, khó chịu thật”.
“Vậy sao? Chờ một chút nhảy xuống sông, có thể sẽ càng khó chịu hơn nhiều đấy”.
“Ba ơi, chúng ta có thể không đi nhảy xuống nước nữa được không?”.
“Được thôi, không đi thì không đi nữa”.
Từ đó, con đã học được tính cẩn thận và không lỗ mãng, suy nghĩ cho kỹ rồi mới làm.

4. Câu chuyện thứ tư

Con 6 tuổi, ham ăn. Một buổi tối nọ, tan học đi ngang qua McDonald’s, dừng bước:
“Ba ơi, McDonald’s kìa!”. (Thèm chảy cả nước miếng).
“Ừm, McDonald’s! Muốn ăn không?”.
“Muốn ăn!”
“Con, một người muốn ăn liền ăn ngay, gọi là ‘cẩu hùng’ ( gấu chó), thèm ăn mà lại có thể không ăn, thì gọi là anh hùng”.
Rồi hỏi tiếp: “Con, con muốn làm anh hùng hay cẩu hùng đây?”.“Ba, con đương nhiên muốn làm anh hùng!”.
“Tốt! Vậy anh hùng, khi muốn ăn McDonald sẽ thế nào đây?”.
“Có thể không ăn!”. (Rất kiên định!)
“Quá xuất sắc, anh hùng! Về nhà thôi”
Con trai chảy nước miếng, theo tôi về nhà.Từ đó về sau, con đã học được những gì nên làm và những gì không nên lắm, chống lại được cám dỗ.

5. Câu chuyện thứ năm

Con 8 tuổi, nghịch ngợm, đánh nhau với bạn học lớn. Vết bầm tím khắp người, về đến nhà, khóc lớn không thôi.
“Ấm ức không?”.
“Ấm ức!”. Con vừa khóc vừa trả lời.
“Tức giận không?”.“Tức giận!”. Con khóc to lên.
“Con dự tính sẽ làm thế nào?”. Hỏi tiếp: “Con cần ba làm gì cho con nào?”.
“Ba, con muốn tìm một viên gạch, ngay mai sẽ đập cậu ta từ phía sau!”.
“Ừm, ba thấy được! Ba ngày mai sẽ chuẩn bị cục gạch cho con”.
Hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”.
“Ba, ba tìm một con dao cho con, con ngày mai sẽ đâm hắn ta từ phía sau!”.
“Được! Cái này càng hả giận hơn, ba bây giờ đi chuẩn bị một chút”. Tôi đi lên lầu.
Nghĩ rằng được ủng hộ, con dần dần bình tĩnh lại. Khoảng 20 phút sau, tôi từ trên lầu dọn xuống một đống lớn quần áo và chăn mền?
“Con, con đã quyết định chưa? Là dùng gạch, hay là dùng dao đây?”.
“Nhưng mà, ba ơi, ba dọn nhiều quần áo và chăn mền như vậy để làm gì vậy?”. Con nghi hoặc.
“Con trai, là như vậy: nếu như con dùng gạch đập hắn ta, như vậy cảnh sát sẽ bắt chúng ta đi, ở trong tù đại khái chỉ cần ở một tháng, chúng ta chỉ mang một số áo ngắn chăn mong là được rồi; nếu như con dùng dao đâm hắn ta, thế thì chúng ta ở trong tù ít nhất 3 năm không trở về được, chúng ta cần phải mang nhiều thêm một số quần áo chăn bông, bốn mùa đều phải mang đủ?”.
“Vì vậy, con đã quyết định chưa? Ba đồng ý ủng hộ con!”.
“Phải như vậy sao?”. Con sững sờ.
“Chính là như vậy, pháp luật chính là quy định như vậy mà!”.
“Ba, vậy thì chúng ta không làm nữa nha?”.
“Con , con không phải là rất căm phẫn sao?”.
“Hây, hây, ba ơi, con đã không tức giận nữa rồi, thật ra con cũng có sao đâu”.
“Tốt, ba ủng hộ con!”.
Từ đó, con đã học được lựa chọn và trả giá.

6. Câu chuyện thứ sáu

Con 9 tuổi, năm lớp 4, môn toán không đạt, sầu não không vui.
“Sao thế? Thi không đạt, còn làm mặt nặng nhẹ với ba mẹ sao”
“Bởi vì cô giáo dạy toán rất đáng ghét, học lớp của bà ấy không thích nghe”.
“Ồ, đáng ghét như thế nào?”, tôi cảm thấy rất hứng thú.“??, ??” , con nói rất nhiều, “nói tóm lại cô ấy cũng không thích con”
“Ồ, người khác thích con, thì con thích họ, người khác không thích con, thì con lại ghét họ. Điều này nói rõ rằng con là người chủ động hay là người bị động đây?”.
“Là người bị động ạ!”, con trả lời.
“Là người mạnh, hay là người yếu, là đại nhân, hay là tiểu nhân?”, tôi tiếp tục hỏi.
“Là kẻ yếu, là tiểu nhân!”, con sợ hãi.
“Vậy còn muốn làm đại nhân hay là tiểu nhân?”.
“Làm đại nhân! Ba ơi, con đã hiểu rồi: vô luận là cô giáo có thích con hay không, con đều có thể thích cô ấy, kính trọng, chủ động hưởng ứng cô ấy, làm một kẻ mạnh”.
Hôm sau, vui vẻ đến trường, từ đó môn toán đạt được kết quả ưu tú. Và đã biết được thế nào là đại nhân, thế nào là tiểu nhân.
Con, sau này khi con lớn lên, có lẽ, con sẽ nhớ đến hôm nay, nhớ đến bà nội, nhớ đến mẹ, nhớ đến ba đã dụng tâm vất vả thế nào.

7. Câu chuyện thứ bảy

Con 10 tuổi, mê chơi trò chơi điện tử. Mẹ nhắc nhở nhiều lần, con không chịu sửa.
“Con, nghe nói con mỗi ngày đều chơi cái này?”, tôi chỉ vào máy tính.
“Vâng”, con gật đầu thừa nhận.
“Mỗi lần sau khi chơi xong, con cảm thấy thế nào?”.
“Mờ mịt, trống trải, không còn hơi sức, tự trách, xem thường bản thân mình?”.
“Vậy tại sao lại còn chơi vậy? Không kiềm chế nổi bản thân, phải không?”.
“Đúng vậy, ba ơi”, con rất bất lực.
“Được rồi! Ba sẽ giúp con!”. Tôi ôm máy tính đến, đưa cho con một cái chùy nhỏ, “con, hãy đập nó!”.
“Ba ơi!”, con ngẩn người ra.“
Đập nó đi, ba có thể không có máy tính, nhưng không thể không có con được!”. Con trai rơi nước mắt, đích thân đập vào máy tính!
Từ đó, con hiểu được cái gì gọi là nguyên tắc.
Xưa kia Mạnh mẫu chọn hàng xóm để dạy dỗ con, một lần con trốn học bỏ về nhà chơi, vì để cảnh tỉnh con đã tự mình chặt đứt khung cửi.

S.T.

LỜI THẬT MẤT LÒNG…

LỜI THẬT MẤT LÒNG… nhưng phải nói thật cho con cháu mình may ra mà sáng lạng hơn đời mình cmnr

Cảm ơn tác giả bài viết này
_______
Phạm Minh Vũ

Xem tổng thống nước Mỹ dáng thanh cao, nhanh nhẹn, ăn nói lưu loát, không cầm giấy trong buổi vận động tái tranh cử của ông Trump ở Tulsa, Oklahoma mà không khỏi ái ngại, và cảm thấy xấu hổ khi nhìn về đám gọi là lãnh đạo ở VN.

Tuổi xấp xỉ với Nguyễn Phú Trọng, mặc dù có thể khối tài sản ông Trump không bằng cụ tổng nhà ta, nhưng nước Mỹ may mắn khi có nền Thể chế chính trị Đa nguyên đa đảng, có thiết chế Tam quyền phân lập, nên Tổng thống phải bỏ công bỏ sức bỏ tiền đi xin từng phiếu để dân bầu cho mình.

Gìa ngang cụ tổng mà đứng chém gió chẳng cần nhìn giấy 2 tiếng đồng hồ, không như cụ tổng ngồi giữa rừng hoa, đọc chặp thở không ra hơi. Ông Trump đi xin phiếu mà chẳng hề nói đảng cộng hòa quang vinh muôn năm, ông Oa-sinh-tơn vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta gì cả, kết thúc bài xin phiếu cũng chỉ nói Nước Mỹ Vĩ Đại.

Rồi nói trái ý dân, nói không hay dân chửi trực tiếp cho Ông Trump nghe, Trump không tức không nói ‘’bọn mày có làm gì cho đất nước chưa?” Trump không móc họng đám Dân chủ chửi trump là đồ phản động. Chứ VN thì nói xấu cán bộ là dễ cho vào dạng thế lực thù địch, ít thì đi tù vài năm, nhiều là mục xương à nha.

Nhìn nước Mỹ tự do mà thích, hèn gì con cháu cán bộ nhà ta qua bển không chịu về, đợt dịch vừa rồi hèn gì Ông Nguyễn Đức chung còn khoe trong cuộc họp thành phố là ‘’tôi kêu con trai tôi đừng ra đường, mua đồ dự trữ 3 tháng’’ đồ hén.

Nhân tiện vừa rồi cha nội Phú phó hội đồng lý luận TW đang loay hoay gỡ những vướng mắc trong tiến trình tiến lên XHCN, không biết rõ ràng ra sao thì thôi bỏ mẹ nó đi, xem Mỹ làm sao thì làm y chang vậy cho rồi. Khi nào tìm ra, gỡ hết vướng mắc thì tiến lên XHCN không muộn, chứ loay hoay một hồi là rối thêm mà chẳng biết đâu mà lần, dân thì đang thoi thóp, đợi các ông tìm ra chắc dân tôi chết cmnr😬

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=639108916948261&id=100025474742676

Image may contain: one or more people and crowd

Tôi đi bịnh viện

Tôi đi bịnh viện

(Tôi rất hy vọng bài viết này của tôi sẽ được ai đó làm trong bệnh viện Bình Dân đọc được)

Sau 6 tháng nằm nhà uống thuốc tan sỏi thận vì sợ con Corona Vũ Hán, cũng đến lúc phải đi siêu âm lại rồi. Cầm kết quả siêu âm ghi rõ sỏi niệu quản 13 li, thận ứ nước độ 2 (6 tháng trước viên sỏi còn nằm trong thận phải, giờ nó rớt xuống niệu quản) tôi gọi điện thoại cho rất nhiều người để tư vấn rồi chốt với chồng:

” Phải đi Bình Dân thôi anh à!, anh nghĩ coi một ngày mà mổ 100 con gà, thì tay nghề sẽ tốt gấp trăm lần 10 ngày mới mổ một con”
Vợ chồng dắt nhau đi khám ở khu dịch vụ công nghệ cao, vì nghĩ rằng trả tiền nhiều thì sẽ được ưu tiên và chăm sóc tốt hơn. Vào đến nơi mới biết mình bé cái nhầm, khi nhìn người bệnh nhiều như quân Nguyên ngồi chật kín khắp nơi.

Sau 2 ngày làm hết các loại xét nghiệm, chụp X quang, chụp CT, siêu âm tim, đo điện tim và hẹn với bác sĩ sẽ mổ nội soi vào ngày thứ hai đầu tuần (15 tháng 6) vợ chồng ra về, chồng còn hào hứng nói “Nếu chỉ ở có một ngày trong bệnh viện thì mổ xong mình xin về nhà luôn”.

Sáng 15 tôi dậy lúc 5 giờ, nấu một bát cháo loãng ăn theo lời khuyên của bác sĩ rồi theo chồng vào bệnh viện, người còn khỏe mạnh tươi tỉnh nên vào chào bác sĩ mổ rồi đi đến phòng xếp hồ sơ ngồi chờ.

8h00 cô điều dưỡng xuất hiện dắt cả đoàn chừng chục người leo cầu vượt sang bên khu phẫu thuật. Vào phòng thấy rất đông bệnh nhân ngồi và 3 cô y tá đang sắp xếp các loại hồ sơ. Một lúc một cô lanh lảnh gọi:
“Chu thị Hồng Hạnh”
– Có tôi đây
– Có bị tiểu đường không?
– Cô không bị tiểu đường, chỉ bị huyết áp cao.
– Đề nghị bệnh nhân hỏi gì nói nấy nhá!
– Có bị huyết áp cao không?
– Thì cô vừa mới nói cô bị huyết áp cao mà.
Tôi ngồi im re nhìn những người khác bị kêu tên đi bổ sung hồ sơ do bác sĩ dặn không kĩ nên người thì chưa xét nghiệm máu, người thì chưa chụp CT, người thiếu siêu âm tim…
Khoảng một tiếng sau, hộ lý tới gom chừng chục người chúng tôi sang căn phòng khác (gọi là phòng chờ), trong đó cả đàn ông đàn bà đã ngồi kín trên các giường rồi dặn chúng tôi chờ, khi nào kêu tên thì vào phòng mổ. Cô phát cho mỗi người một bộ quần áo bệnh nhân và một con dao cạo râu rồi chỉ vào cái nhà vệ sinh bé tí xíu kêu chúng tôi tự xử. Tôi trợn tròn mắt nhớ lại cách đây 20 năm sinh mổ con gái ở bệnh viện Từ Dũ thì việc này là hộ lý làm cho chúng tôi mà. Tiền xét nghiệm đã hết hơn 2 triệu, tiền mổ đã đóng tạm ứng 17 triệu mà lại khổ thế này.
Vào bên trong không sữa tắm, không xà bông gì hết nên ai cũng phải hì hụi chừng 20 phút đến nửa tiếng mới chui ra. Nằm sát cạnh tôi là một chị ốm yếu, xanh xao vì phải đi từ Kiên Giang lên từ lúc 10 giờ đêm và chưa hề ăn chút gì, chị kêu chóng mặt quá. Tôi bảo chị nói người nhà đi mua cho viên kẹo ngậm tạm đi. Giường sát bên một bà lão hơn 80 tuổi than thở rằng tháng nào cũng phải lặn lội từ quê lên Sài Gòn thay ống nhựa trong người, nếu có 30 triệu đặt ống kim loại thì mang đến lúc chết nhưng 7 đứa con đều nghèo rớt không gom đủ tiền cho mẹ nên thân già đành chịu khổ. Nhìn xung quanh toàn những khuôn mặt khắc khổ, nhợt nhạt vì mệt. Đúng lúc đó Zalo,Viber của 2 người đàn ông ré lên, thế là họ say sưa bật loa ngoài tám chuyện ầm ầm. Tôi mấy lần nhắc họ đừng nói to cho bà con cô bác nghỉ trước khi mổ nhưng họ cứ lờ tịt đi. Cửa phòng thỉnh thoảng mở ra, hộ lý gọi tên mấy người đã nằm chờ từ hôm thứ sáu tuần trước (hôm nay là thứ hai) đi trước.
Rốt cuộc cũng gọi tới tên tôi. Tôi mừng hụt vì lại bị đưa vào phòng khám gặp bác sĩ chỉ để hỏi khi leo cầu thang có bị mệt không. Sau khi trả lời rằng “nếu vừa leo vừa nghỉ tôi có thể leo được 20 tầng” thì cô y tá lúc trước nói:
– Giờ bệnh nhân đi về phòng chờ nghỉ ngơi đi
– Thôi con cho cô ngồi tạm phòng này chứ về đấy cô vỡ tung đầu vì nghe điện thoại, phòng chừng 15 mét vuông mà nhốt đến hơn 20 người
– Tại bệnh nhân đông quá, bệnh viện quá tải, đang xây bệnh viện mới đấy cô.

Ngồi lủi thủi một góc, chờ đến 12 giờ hộ lý tới kêu (Bên ngoài chồng tôi cũng chờ từ 8h sáng)
“Bệnh nhân Chu thị Hồng Hạnh”
Tôi mừng rỡ xách túi đồ mang ra cửa giao cho chồng, cả đôi dép, điện thoại với cặp kính cũng bị tháo ra đưa nốt. Tôi tròng cái mũ ni lông lên đầu, xỏ chân vào hai bịch ni lông rồi mò mẫm đi theo hộ lý vì mắt tôi một bên mù, một bên cận 6 độ không có kính nhìn gì cũng nhòe. Tôi ngồi chừng mười phút thì thấy có người vỗ nhẹ vào vai rồi cười
” Chị Hồng Hạnh phải không, chút xíu nữa tôi mổ cho chị”

Tôi mừng quá cảm ơn rồi thấy người ấy biến nhanh như cơn lốc. Bệnh viện quá tải, bệnh nhân đông, phòng mổ thiếu. Bệnh nhân của bác sĩ nào khám thì bác sỹ ấy mổ. Tôi ngồi chờ mãi. Thỉnh thoảng lại có người tới ngồi bên cạnh, người thì sỏi 9 mm, người 15 mm, họ đều được kêu tên vào phòng mổ còn tôi cứ ngồi trơ trọi một chỗ. Đến khi thấy lâu quá tôi đành liều hỏi mấy giờ rồi và giật mình khi biết là đã 2 giờ chiều (chồng tôi vẫn chờ bên ngoài và nghĩ khoảng 45 phút sẽ đón tôi về phòng nghỉ hồi sức như lời bác sĩ nói).Tôi lại quờ quạng đi thẳng ra cửa, mấy cô hộ lý la lên
– Cô đi đâu đấy, ai cho cô ra ngoài
– Cô chỉ nói với chồng cô một câu thôi
(Suốt 6 tiếng mà chồng tôi vẫn chờ trước phòng mổ, chỉ đứng và đi đi, lại lại vì không có chỗ ngồi để chờ kêu người nhà bệnh nhân..)
Tôi đẩy cửa ra và kêu:
– Anh ơi họ vẫn chưa mổ cho em, anh đi ăn uống vệ sinh đi.
Rồi đóng ngay cửa vào nhưng cũng kịp nghe được tiếng chồng tôi “Trời ơi là trời! anh khát nước và mắc tiểu từ sáng đến giờ “
Tôi lại lê bước về chỗ cũ, tiếp tục ngồi chờ, khoảng 20 phút sau, một cô y tá mập mạp, trắng trẻo kéo cái xe nhỏ ra, cô bảo tôi.
– Cô đưa tay ra đây
Sau đó buộc ga rô cổ tay tôi lại, tôi không biết làm gì nên hỏi
– Làm gì hả con?
– Lấy ven
– Có đau không?
Chỉ hỏi có vậy thôi mà cô sừng sộ, tháo ngay garo ra rồi hất tay tôi.
– Thôi không làm cho cô nữa, tí vào phòng mổ làm.
Tôi điếng người, chị bệnh nhân kế bên giải thích
“Lấy ven để chút nữa cắm ống truyền dịch chị à!”
Nói xong, cô y tá lấy ven cho chị và không thèm nhìn tôi lấy một cái. Sau khi chị ấy vào phòng phẫu thuật thì một người đàn ông khác lại tới ngồi bên cạnh. Cô kia lại đến lấy ven, tôi mới chìa tay ra giải thích
– Con làm cho cô đi, mấy hôm trước cô bị lấy máu xét nghiệm liên tục nên cô đau quá mới hỏi con vậy thôi!
Cô ta lạnh lùng
– Không, cô chờ vào phòng phẫu thuật mà lấy.
Rồi quay sang lấy ven cho bệnh nhân kia.
Huyết áp tôi bắt đầu lên. Ông trời ơi! tôi đã nộp cho các người cả đống tiền mà các người cư xử với tôi như vậy à? Tôi uất ức muốn bỏ về luôn thì một người y tá khác ra dẫn tôi vào gian mổ. Hỏi giờ đã gần 4 giờ rồi. (vậy là tôi vào đây ngồi đã gần 4 tiếng rồi).
Cô bác sĩ gây mê nói chuyện rất nhẹ nhàng, tình cảm, tôi nói
– Con làm ơn đo huyết áp giúp cô, cô thấy không ổn rồi.
– 170/110 cô
– Con báo lại cho bác sĩ giúp cô nhé, bình thường nếu uống thuốc rồi huyết áp cô chỉ khoảng 135/85 thôi.
Cô bác sĩ vừa chích thuốc tê vừa nói
– Cô cứ yên tâm, bác sĩ sẽ biết cách xử lý.
Chừng 2 phút sau khi chân tôi tê cứng lại và mất hết cảm giác thì bác sỹ xuất hiện và bắt đầu mổ, vừa làm bác sĩ vừa hỏi
– Chị làm nghề giáo hả?
– Trước kia tôi là giáo viên.
– Tại tôi thấy cách nói chuyện của chị nên đoán vậy.
Tôi nhìn lên màn hình thấy có cái gì giống như mũi khoan đang nhắm thẳng vào viên sỏi của tôi bắn nát ra rồi sau đó máu ra đỏ kín màn hình.
Ca mổ từ lúc bắt đầu cho đến kết thúc kéo dài chừng 10 phút.
Sau khi cột vào tay tôi cái bịch nilon có mấy miếng sỏi lụn vụn họ đẩy tôi về cuối dãy nằm cạnh những người đã mổ xong để theo dõi. Khoảng 30 phút sau khi ngón chân tôi bắt đầu nhúc nhích thì một cô điều dưỡng đến kéo giường tôi đi. Vừa ra đến cửa cô gọi to
“Người nhà Chu Thị Hồng Hạnh đâu”

Chồng tôi vừa chạy tới chạm tay vào cáng băng ca thì cô lôi tôi như tên bắn, quẹo phải, quẹo trái, vào thang máy, xoay vòng vòng rồi lại quẹo tiếp, bảo chồng tôi đẩy, còn cô thì kéo lên cầu vượt sang khu bên kia đường, (Tôi là người ngồi máy bay qua vùng thời tiết xấu, lộn nhào đủ kiểu cũng không sao) giờ đây tôi thấy chóng mặt, quay cuồng, buồn nôn quá. Tôi kêu lên với chồng “Em mắc ói quá”
Vừa kịp vào phòng, chồng tôi đưa cho cái bịch nilon tôi ói ra mật xanh, mật vàng, toàn nước.
Sau khi dặn dò chồng tôi cách đổ nước tiểu cô y tá đi ngay (Lúc này đã đúng 5h30).
Phòng rộng 10 mét vuông kê được 2 cái giường giá 1.1 triệu đồng /giường/ngày. Giường bên cạnh là của một bệnh nhân nam, sỏi có 5 li nhưng vì đau nên phải mổ.
Cứ khoảng nửa tiếng thì phải đi đổ nước tiểu một lần nhưng từ 10 giờ rưỡi đêm thì chồng tôi nói nước tiểu không chảy ra nữa. Tôi bảo
Thôi anh leo lên giường ráng nghỉ ngơi chút đi.
Hai vợ chồng xếp chặt cứng trên giường, đến 2 giờ sáng tôi lay chồng
“Anh đi gọi y tá đi, bụng em cứng lại rồi”
Chồng tôi dụi mắt đi 2 lần liền đều quay về nói không tìm thấy ai.
– Anh đi nữa đi em chịu hết nổi rồi! Tôi năn nỉ
Lại đi. Lần này y tá tới chỉ cho cách mở túi để thông khí thì tôi mới tiểu được.
Hơn 3 giờ dịch truyền hết .Tôi lại lay
“Anh ơi! dịch truyền hết rồi”
Chồng tôi ngái ngủ làu nhàu
– Anh mới chợp mắt được, để yên cho anh ngủ
– Anh gỡ ra đi không máu nó chảy ngược ra này
Chồng tôi rướn người kéo bình dịch truyền xuống.
6 giờ sáng y tá vào chích thuốc cho tôi. Sau đó máy điện thoại báo có tin nhắn. Là Bác sỹ Phạm Ngọc Thắng chúc mừng Sinh nhật. Tôi lấy cái tay còn đang cắm một mớ kim run run bấm mấy chữ cảm ơn anh.
7 giờ một cô điều dưỡng vào tịch thu remote máy lạnh, bắt mở toang cửa thông thoáng để hưởng ứng lời kêu gọi của UBND phòng trừ dịch CoViD (Thật nực cười, tiết kiệm điện thì có). Sau đó bác sĩ của bệnh nhân giường bên đến khám rồi cho làm thủ tục xuất viện. Một lúc sau đến lượt bác sĩ của tôi đến khám và cũng cho tôi được xuất viện sau khi chích mũi cuối cùng lúc 11 giờ. Hẹn tái khám rút ống trong người tôi ra sau 1 tháng (ngày 15 tháng 7).
Buổi tối hôm trước có người khách của bệnh nhân giường bên cạnh nói cho tôi biết, bệnh viện Bình Dân quá tải, chất lượng phục vụ rất kém nên cứ khám ở Bình Dân nhưng thỏa thuận với bác sĩ đến mổ ở bệnh viện khác vì tay nghề của bác sĩ Bình Dân rất cao. Tôi mà biết trước thì tôi đã không khổ sở thế này.
Xuất viện, chồng tôi xin chứng từ để làm thanh toán với Bảo hiểm (tôi mua bảo hiểm Bảo Việt) Nhân viên văn phòng nói
“Bệnh viện phải giữ lại tất cả hồ sơ của bệnh nhân, sao chú không photo lại trước đi”
– Các phiếu chỉ định của bác sĩ và kết quả siêu âm, xét nghiệm bên bảo hiểm họ điều yêu cầu phải có. (Chồng tôi nói)
– Vậy chú phải làm đơn xin trưởng khoa đề nghị cấp bản pho to và đóng 30 ngàn chiều mai chú đến lấy.
Về nhà, hôm sau chồng tôi xem lại chi tiết thanh toán rồi nói.
Cái chỗ mà em ngồi chen chúc mấy tiếng chờ đó họ tính nữa ngày 240 ngàn đồng , còn giường em nằm từ 5h30 chiều hôm trước đến 11 giờ trưa hôm sau họ tính một ngày rưỡi là 1.65 triệu đó.
Đi buôn cái gì mà lời bằng mở bệnh viện ở Việt Nam?
Nhưng thôi. Chỉ cần 10, 20 năm nữa chẳng may em lại bị đi bệnh viện thì chỉ mong khi người ta gọi người nhà bệnh nhân… là thấy anh, thế là được rồi. Già cũng được, chậm cũng được, lẫn cũng được, lầu nhàu cũng được. Miễn là còn nhìn thấy nhau.

Chu Thị Hồng Hạnh
share từ FB Dung Tran

Chuyện bầu cử

Việt Nam kể từ ngày “được thống nhất”, có bao giờ được bầu cử một cách dân chủ đâu nhỉ!

Cho nên, có cảm giác là đây là lần đầu tiên người dân Việt Nam được quyền vận động tranh cử, tranh luận, chửi bới, chỉ trích,… để bỏ phiếu bầu chọn một vị Tổng thống dân chủ cho mình.

Mọi cú ra đòn đều được cho phép, chẳng có lương tâm hay sự thật gì cả. Quan trọng là ứng cử viên của mình phải được đắc cử.

Chuyện bầu cử này xảy ra ở nước Mỹ xa xôi nhưng trông rất là Việt Nam.

Không chỉ liên quan đến hơn 300 triệu người Mỹ mà còn có cả số phận của hơn 90 triệu người Việt Nam nữa!

Nhiều người tuyệt đối tin như thế. Rằng số phận của dân tộc Việt gắn liền với tên tuổi của vị Tổng thống tương lai của Mỹ.

Tuy mới “ăn theo” thôi nhưng đã gian dối và chửi nhau thậm tệ thì thử hình dung cái ngày họ được thực sự bầu cử trong một Việt Nam dân chủ thì mọi chuyện sẽ ra sao?

Chắc chắn sẽ tệ hơn cả ngàn lần!

Báo chí “Cách mạng” hay “Phản Tiến Bộ”?

Đài Á Châu Tự Do

 Nhân trong nước đang sơ kết đợt kỷ niệm 95 năm ngày “báo chí cách mạng”, thiết tưởng nên nhắc lại một phát biểu nổi tiếng của Karl Marx, vốn được những người CSVN vinh danh là bậc thầy cách mạng vô sản: “Ở đâu có báo chí ở đó có tự do báo chí”.

Ấy vậy mà những người học trò ngày nay của Marx đã không làm theo lời giáo huấn ấy của sư phụ.

Theo “Thông cáo báo chí của Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam (HNBĐL)”, nhà cầm quyền trong nước lâu nay đã và đang thẳng tay đàn áp trắng trợn, đối xử tàn độc đối với HNBĐL Việt Nam nói riêng và các tổ chức xã hội dân sự nói chung, cũng như những tiếng nói công dân khác sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của mình.

 
About this website

 

RFA.ORG
Nhân trong nước đang sơ kết đợt kỷ niệm 95 năm ngày “báo chí cách mạng”, thiết tưởng nên nhắc lại một phát biểu nổi tiếng của Karl Marx, vốn được những người CSVN vinh danh là bậc thầy cách mạng vô sản: “Ở đâu có báo chi…

Hai ngày sau cuộc gặp gỡ Hawaii, Ngoại trưởng Mỹ gọi Trung Quốc là quốc gia ‘bất hảo’

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã gọi Trung Quốc là quốc gia ‘bất hảo’ trong bài phát biểu công khai đầu tiên kể từ khi gặp một quan chức cấp cao của Bắc Kinh 2 ngày trước ở Hawaii.

BÁO CHÍ HAY GIA NÔ ?

Từ Thức
BÁO CHÍ HAY GIA NÔ ?

Nhân ngày ‘’báo chí cách mạng’’, 2 chuyện gởi ai muốn suy nghĩ đôi chút:
Thứ nhất : Thủ tướng Do Thái bị lôi ra toà, như một phó thường dân, về tội nhận quà cáp và tìm cách mua chuộc để báo chí nói tốt về mình
Thứ hai: Thủ tướng An Nam thưởng tiền cho các báo đã có công ‘’tuyên truyền cho những nỗ lực thành tựu” của nhà nước, ”xây dựng hình ảnh VN là điểm an toàn, hấp dẫn, năng động’’. Và ra chỉ thị cho báo chí phải cố gắng hơn nữa, trong việc ‘’lan toả năng lượng tích cực’’ của chính phủ trong xã hội.

ĐỘC LẬP, GIA NÔ

Một bên, Do Thái, dù trong tình trạng chiến tranh, vẫn coi quyền tự do ngôn luận là nền tảng của chế độ dân chủ, sự độc lập của báo chí là yếu tố quan trọng hàng đầu. Một bên, dù tự nhận là xã hội bình yên, VN coi báo chí là gia nô, con cháu trong nhà, gọi dạ bảo vâng.
Benjamin Netanyahou, cách đây vài tuần, bị giải toà, xin toà án cho miễn khỏi bị chụp hình khi ngồi trên ghế bị cáo, như một tên ăn trộm gà, tai hại cho hình ảnh một Thủ tướng đương nhiệm. Toà án bác bỏ lời yêu cầu: không có chuyện ưu đãi, mọi người đều bình đẳng trước công lý.
Phiên toà hoãn tới cuối tháng Bẩy, theo lời yêu cầu của luật sư.
Một trong 3 hồ sơ khiến thủ tướng ra toà: Netanyahou đã tìm cách mua chuộc Shaul Elovitch, giám đốc một tổ hợp báo chí, với hy vọng có một bài báo nói tốt cho đảng cầm quyền, trong mùa bầu cử, trên Yediot Aharonot, tờ báo lớn nhất Do Thái.
Phiên toà có thể kéo dài …3 năm, vì các hồ sơ rất phức tạp.
Nếu có đủ bằng chứng kết tội, Netanyahou có thể lãnh 7 năm tù .
Toà án Do Thái không nhẹ tay với các chính trị gia cầm quyền, vì nghĩ họ có bổn phận phải nêu gương cho dân: cựu thủ tướng Ehud Olmert đã lãnh 6 năm tù ở về tội tham nhũng, Chủ tịch nước Moshé Katzov 7 năm về tội sách nhiễu tình dục

ĐẠO ĐỨC
Tại VN, thủ tướng ra chỉ thị cho báo chí, lấy ngân quỹ quốc gia thưởng 1 tỷ đồng cho ‘’tất cả các báo ‘’ ( cho mỗi tờ báo ?), đã tích cực trong nghĩa vụ tuyên truyền cho Đảng.
Đó là cà rốt. Phía roi vọt: trưởng ban Tuyên Giáo Võ Văn Thưởng đe doạ một cách tránh trợn, không thèm gỉa vờ giữ đôi chút thể diện cho người làm báo:
‘’Báo chí nào buông lỏng-Thưởng phán- không quan tâm đúng mức đến công tác xây dựng Đảng, thì các cơ quan đó mắc nhiều sai phạm, cả trong công tác cán bộ, nội dung thông tin và thực thi đạo đức nghề nghiệp’’.
Cúi đầu, còng lưng nhận lệnh của Thưởng, là ‘’thi hành thông tin’’ và ‘thực thi đạo đức nghề nghiệp’’ của nhà báo, được vinh hạnh coi là công tác cán bộ !
( tuthuc-paris-blog. com)

Image may contain: text

Nhớ về nhà báo Hải Đường

Image may contain: 1 person, sitting
Image may contain: 1 person

Mai Pham

Ngày hôm nay tôi nhớ cô nhà báo Hải Đường bị giết xác quăng sông Hồng. Em là con nhà nông, chăm chỉ hiền lành, và cũng rất quyết liệt khi viết bài điều tra chống tiêu cực. Hai năm rồi và kẻ thủ ác vẫn nhởn nhơ bên ngoài. Đám tang em, đứa con trai nhỏ cứ ngơ ngác nhìn lên trời kiếm mẹ. Xin gửi em một đóa hoa hồng đỏ thắm.